Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 65 : Uy Lực Của Vĩnh Dạ Tán (c321-c325)
❮ sautiếp ❯Chương 321: Uy Lực Của Vĩnh Dạ Tán
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, nhớ tới những lời bên trong ngọc giản, tiểu Ô Quy thét vang, hóa thành cầu vồng nháy mắt chui vào trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, biến mất.
“Bạch tiểu tử, nếu ngươi chết, Quy gia sẽ thắp hương cho ngươi, nhưng mà Quy gia thật đáng thương thay, vừa mới chạy thoát khỏi ma chưởng, lại bị khốn ở chỗ này…” Tiểu Ô Quy thét lên.
“Im ngay!” Bạch Tiểu Thuần nổi giận, rống to.
“Con cóc kia, ta biết ngươi có thể nghe được, ngươi thả ta ra ngoài, ta sẽ không làm hại ngươi!”
“Ta cũng hiểu tu sĩ viễn cổ kia hơi quá đáng, nhưng mà hắn đâu có liên quan gì tới ta, ta là vô tội, ngươi thả ta ra, chúng ta không phải là kẻ thù…”
“Chúng ta thương lượng một chút, không ai làm hại lẫn nhau có được không, chứ nếu ngươi bắt ta phải ra tay thật, ngay cả ta cũng phải sợ kết quả đó.” Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong, lực ép trong cơ thể con cóc còn bùng lên lợi hại hơn.
Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được sự căm ghét ngập trời, sự phẫn hận khủng khiếp con cóc dành cho tu sĩ viễn cổ kia, giờ chuyển dời thẳng lên người hắn.
“Ngươi…Ngươi ăn hiếp người ta quá đáng!” cả người hắn nứt ra, ứa máu, con cóc rõ ràng muốn giết chết hắn, Bạch Tiểu Thuần nghiến răng, làm theo lời hướng dẫn trong ngọc giản, cầm cái dù đen đâm mạnh xuống dưới chân!
Cây dù đâm thẳng vào thịt con cóc!
Máu tươi tràn ra, Bạch Tiểu Thuần một tay cầm dù, một tay bấm pháp quyết, miệng đọc chú ngữ, sau đó khẽ quát.
“Vĩnh Dạ!”
Một luồng hắc quang từ Vĩnh Dạ tán tản ra xung quanh, bao phủ cả động phủ, và hết khu vực xung quanh hắn trong cơ thể con cóc.
Hắc quang tỏa ra, hình như đã kích phát những cấm chế trong cơ thể con cóc, những điểm cấm chế nổ vang, vì đã qua thời gian quá lâu, đã bị hư hao mất một chút, nhưng vẫn có hơn phân nửa vẫn còn hoạt động, cả ngàn điểm cấm chế trước sau sáng lên, tạo nên những luồng lực hút cực mạnh!
Hơn một ngàn điểm cấm chế, là hơn một ngàn cái hắc động tỏa ra lực hút, Vĩnh Dạ tán làm hạch tâm, tạo nên lực hút kinh thiên.
Lực hút khủng khiếp này làm con cóc run rẩy, gào lên dữ dội, sinh cơ do cả ngàn điểm cấm chế hút được, đều truyền vào trong Vĩnh Dạ tán!
Một luồng sinh cơ mạnh mẽ từ cây dù truyền lên theo cánh tay đang cầm dù của Bạch Tiểu Thuần, chui vào người hắn.
Oanh!
Bạch Tiểu Thuần tóc bay phần phật, cả người đờ ra trống rỗng!
Khí huyết, cũng là sinh cơ, điên cuồng truyền vào người hắn.
Bất Tử Trường Sinh Công tự động vận chuyển, tốc độ vận chuyển càng lúc càng nhanh, sức mạnh cơ thể của Bạch Tiểu Thuần cũng đang tăng lên với một tốc độ không thể nào tin được!
Bộ Thiên Yêu thân thứ ba!
Bộ Thiên Yêu thân thứ tư!
Trong nháy mắt, sau lưng hắn hiện ra bốn bộ Thiên Yêu thân ngửa mặt lên trời gào thét, con cóc giãy giụa càng thêm kịch liệt.
Những tiếng nổ vang không ngừng, hơn một ngàn điểm cấm chế thi nhau tan vỡ, con cóc không ngừng gào rú thảm thiết.
Nhưng lực hút vẫn không hề dừng lại, sinh cơ vô tận từ những điểm cấm chế vẫn không ngừng dũng mãnh cuồn cuộn truyền vào trong Vĩnh Dạ tán, rót vào trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, ngưng tụ thành những Thiên Yêu thân!
Bộ thứ năm!
Bộ thứ sáu!!
Tiểu Ô Quy cẩn thận thập thò ló đầu ra, thấy cảnh này thì há hốc miệng, vô cùng ganh tị với Bạch Tiểu Thuần.
“Chết tiệt… Đây là vận khí cứt chó gì thế!!” Tiểu Ô Quy trợn trắng mắt bất lực, nó đã nhìn ra, nếu bàn về thực lực chân thật, một vạn Bạch Tiểu Thuần cũng không phải đối thủ của con cóc, thế nhưng những cấm chế trong cơ thể con cóc, và cái dù đen, đã làm đảo ngược tất cả.
Bảo là Bạch Tiểu Thuần hấp thu sinh cơ của con cóc, còn không bằng nói là… cây dù hấp thu sinh cơ, những gì Bạch Tiểu Thuần phải làm chỉ là cầm lấy cái dù, đọc chú ngữ mà thôi!
“Đây rốt cuộc là động phủ của ai… thủ đoạn cỡ này, quả thực hiếm thấy!” Tiểu Ô Quy thở dài.
Và lúc đó, ở bên ngoài, trong núi hoang, con cóc lớn gào thét, làm cho thiên địa biến sắc, phong vân cuồn cuộn, núi non đổ sụp, con cóc không ngừng nhảy nhót, va chạm, làm cho mặt đất run rẩy, cơ thể nó đang héo rũ đi với tốc độ nhanh tới mức mắt thường cũng nhìn thấy được.
Chim thú run rẩy, không ít con chết ngay tức khắc, phạm vi trong vòng ngàn dặm đã trở thành một khu phế tích, con cóc đã nổi điên, cách đó vạn dặm, năm lão tổ Linh Khê Tông và rất cả danh sách truyền thừa đều đang vận hết tốc lực bay tới.
Thiên Giác Mặc Long cũng đi theo để chỉ đường, lão tổ đời thứ nhất thần sắc lo lắng, lúc họ nhận được tin của Thiên Giác Mặc Long, cũng chính là thời điểm quan trọng đang thu thập Thiên Thú cốt, không thể nào ngắt bỏ ngang được, đến khi thu Thiên Thú cốt xong, liền vội vã triệu tập các truyền thừa, vội vàng chạy đi cứu Bạch Tiểu Thuần.
“Con cóc kia tuy tương đương với Nguyên Anh hậu kỳ, nhưng nếu dám làm tổn thương thiếu tổ tông ta, lão phu nhất định rút gân lột da nó!!” Nhất Đại Lão Tổ nghiến răng, Thiết Mộc Chân, Lý Tử Mặc và hai lão tổ còn lại cũng đều lo lắng, nếu Bạch Tiểu Thuần thật sự xảy ra chuyện, đối với Nghịch Hà Tông chính là một tai họa lớn.
Nếu không có hắn, tương lai sau này tông môn nhất định sẽ bị phân liệt và phân tranh.
Lý Thanh Hậu bay với tốc độ nhanh nhất, sát ý bốc cao.
Thiên Giác Mặc Long căng thẳng, không dám nói nhiều, dùng toàn lực chỉ đường, một đoàn người vèo vèo bay tới chỗ con cóc.
Thiên Giác Mặc Long chưa kịp nói gì, tiếng gào vang trời đã từ xa vọng tới, núi non sụp đổ, đất đai vỡ toang, chim thú thi nhau mất mạng, làm cả đoàn người đều hết hồn.
“Chuyện gì thế!”
Mọi người kinh hãi, lại càng thêm lo lắng.
Trong cơ thể con cóc, Bạch Tiểu Thuần đã ngưng tụ xong bộ Thiên Yêu thứ bảy.
Ngay sau đó là bộ thứ tám, bộ thứ chín!
Chín bộ Thiên Yêu thân hiện ra sau lưng hắn, sức mạnh cơ thể hắn bạo tăng, tu hành Bất Tử Trường Sinh Công, chỉ cần sinh cơ đầy đủ, là có thể tăng tiến vô hạn.
Năm đó ở Huyết Khê Tông, nhờ huyết khí Huyết Tổ, đã giúp Bất Tử Trường Sinh Công của Bạch Tiểu Thuần bay vọt, hôm nay khí huyết của con cóc lại giúp Bất Tử Trường Sinh Công tăng lên tầng thứ hai, đạt đến một trình độ khủng bố!
Bộ Thiên Yêu thân thứ mười đang nhanh chóng hình thành, khi nó hình thành hoàn chỉnh, Bất Tử Trường Sinh Công sẽ đạt tới tầng thứ hai… cảnh giới Tu La thân!
Sau Tu La thân, là… Bất Tử Kim Cương thân!
Đến lúc đó, hắn có thể trùng kích tầng gông xiềng thứ hai của cơ thể, có thể sẽ thành tựu Nguyên Đan, hoặc… Bất Tử Kim Cương đan!
Oanh!
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, khi bộ Thiên Yêu thân thứ mười thành hình, linh hải trong cơ thể hắn cũng biến đổi.
Tầng thứ bảy Linh Hải Hóa Tinh, tầng thứ tám Linh Hải cũng hóa tinh với một tốc độ khủng khiếp, tầng thứ chín cũng đã hóa tinh hơn phân nửa, và vẫn còn đang tiếp tục.
Tất cả những điều này, đều nhờ từ… Vĩnh Dạ tán!
Cây dù này lộ vẻ đầy tà khí, không ngừng hấp thu sinh cơ của con cóc, dù vì những điểm cấm chế bị vỡ, lực hút đã bị giảm đi rất nhiều, nhưng con cóc cũng đã bị hút đến mức sắp chết!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 322: Con Cóc Nhỏ
Dịch giả: Tiểu Băng
Con cóc cố gắng giãy dụa, nhưng cơ thể nó vẫn không ngừng càng lúc càng héo rũ hẳn đi…
Trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, tầng Linh Hải thứ chín đã tinh hóa được chín phần, chỉ còn một chút xíu nữa là thành Trúc Cơ Đại viên mãn, sau lưng hắn là bộ Thiên Yêu thân thứ mười…
Đã thành hình!
Mười bộ Thiên Yêu thân nhanh chóng chồng lên nhau, mờ dần đi, hóa thành sương mù.
Bên trong đám sương mù cuồn cuộn ấy, có một cái gì đó rất kinh khủng đang chấn động.
Một cái pháp hoàn cực to lờ mờ hiện ra, pháp hoàn này do hỏa diễm tạo thành, bên trong mơ hồ có rất nhiều hồn phách không ngừng gào rú.
Hai con mắt đỏ rực xuất hiện, sau đó, bên cạnh chúng là đôi mắt đỏ thứ hai, đôi mắt đỏ thứ ba…
Mơ hồ có thể nhìn thấy thân ảnh bên trong sương mù, có tới … ba cái đầu!
Hai cánh tay đen thùi thô to từ trong sương mù thò ra, rồi đôi cánh tay thứ hai… đôi cánh tay thứ ba xuất hiện, sương mù rút lại, tạo thành một bộ áo giáp màu đen!
Một thân ảnh hiện ra rõ ràng, to, cao, đội trời đạp đất, chấn động thương khung!
Ba Đầu Sáu Tay, uy vũ động trời, chính là… Bất tử Tu La thân!
Bạch Tiểu Thuần mở mắt, đôi mắt rực lên sáng quắc!
Hồn phách của hắn hình như đã trở về, hắn đã trở lại tỉnh táo bình thường, tay phải cầm Vĩnh Dạ tán, kết thúc việc thôn phệ con cóc, hắn bay lên, hai tay xé mạnh, xé toang ra một cái lỗ to, hắn bay vọt lên trời!
Chỉ còn thiếu một chút xíu nữa là đạt Trúc Cơ Đại viên mãn, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động, vui sướng không tả nổi.
Con cóc khổng lồ bây giờ gầy nhẳng, hấp hối, nếu Bạch Tiểu Thuần không dừng tay, nó đã thành bộ xương khô, nó thoi thóp chút hơi tàn, nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy cầu xin.
Nó thật sự đã sợ, lúc trước nó vốn định giết chết Bạch Tiểu Thuần, thoát khỏi vận mệnh bị khống chế, nhưng bây giờ nó chỉ còn có sợ hãi, chỉ muốn xin Bạch Tiểu Thuần tha cho nó.
Nhất là cây dù đen Bạch Tiểu Thuần đang cầm trong tay, làm cho cơ thể nó không ngừng run rẩy.
“Hồi nãy ta muốn thương lượng với ngươi, nhưng ngươi lại không chịu, quyết ăn hiếp ta.” Bạch Tiểu Thuần thở dài.
“Ta đã nói rồi, nếu bắt ta ra tay thật, kết quả của nó ngay cả ta cũng còn phải sợ, mà ngươi không chịu tin.” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, rất là cảm khái, nghĩ cả đời mình lúc nào cũng quang minh lỗi lạc, trước khi ra tay đều nhắc nhở đối phương, nhưng chẳng có lần nào người ta chịu tin.
Còn đang cảm khái, bỗng thấy từ xa có rất nhiều cầu vồng đang bay tới.
Hắn chớp mắt, hầu như không cần suy nghĩ, đây đã gần như trở thành bản năng, tay bấm pháp quyết, chỉ vào con cóc, cố gắng bày ra dáng vẻ uy nghiêm, cằm hất lên, nhàn nhạt mở miệng.
“Cóc quái dị vô địch thiên hạ kia, dám đấu pháp với Bạch Tiểu Thuần ta hả, hừ hừ!”
“Ngươi có phục hay không?”
Đám lão tổ bay tới, vừa vặn nhìn thấy một con cóc tiều tụy tới mức làm cho cả đám đều phải giật mình.
Con cóc không còn to cả vạn trượng, mà chỉ còn lại có một lớp da, gục xuống đất, hấp hối, mắt đầy sợ hãi, nhìn một người đứng trước mặt nó…
Cái người kia… mọi người liếc một cái là nhận ra… chính là Bạch Tiểu Thuần.
Họ cũng nghe được câu nói của Bạch Tiểu Thuần, bối rối quay sang nhìn nhau, họ ngàn dặm xa xôi lo lắng chạy tới, vốn là định cứu người, nhưng thực không ngờ lại nhìn thấy một cảnh thế này.
Lý Thanh Hậu trợn tròn mắt, các truyền thừa khác và các lão tổ cũng há hốc mồm.
Thiên Giác Mặc Long không sao tin nổi… nhìn vóc dáng gầy còm của con nóc, không biết chuyện gì đã xảy ra, không lẽ nó nhận nhầm cóc?
“Thiên Giác, ngươi… Ngươi xác định là con cóc đó chứ?” Lão Tổ đầu tiên im lặng một lúc, quay sang hỏi Thiên Giác.
“Ta…” Thiên Giác Mặc Long ngơ ra, ngần ngừ nhìn thật kĩ, làm sao nhận nhầm con cóc này được, nhưng mà… chuyện đang nhìn thấy quả thực không thể nào tin nổi, nó nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, kính sợ.
Bạch Tiểu Thuần giả bộ tới giờ mới nhìn thấy mọi người, cả người hừng hực khí thế, uy nghiêm vô song, ôm quyền cúi đầu xuống.
“Bái kiến các vị lão tổ, chư vị hảo tâm, Bạch mỗ vô cùng cảm kích, nhưng mà con cóc quái dị này một mình Bạch mỗ đã hàng phục được rồi!”
Bạch Tiểu Thuần nói một câu, làm thần sắc mọi người càng thêm cổ quái, trơ mắt nhìn cái tên kia khoác lác, nhưng lại không phản bác gì được, làm ai nấy đều thầm cười khổ, thằng nhóc Bạch Tiểu Thuần này, không biết tới bao giờ mới chịu lớn.
“Ngươi… làm sao ngươi làm được?” Lão Tổ đầu tiên không nhịn được hỏi, lão cũng nhìn ra tu vi của con cóc này là tương đương với Nguyên Anh hậu kỳ, thậm chí đã đến trình độ Đại viên mãn, chỉ còn cách thiên nhân một chút cơ duyên.
“Đệ tử trời sinh Thần lực, lại là Thiên Mạch Trúc Cơ, lấy tâm cảm động thương khung, đánh xuống thiểm điện đầy trời, đánh nó trọng thương, nhưng vì lòng thương cảm, nên dừng tay lại, định tha cho nó một mạng.” Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hất cằm lên, tạo vẻ phong khinh vân đạm (*gió nhẹ mây bay), những lời hắn nói, thực làm cho tất cả mọi người nghe xong, đều muốn đập cho hắn một trận.
Ngay cả Lý Thanh Hậu cũng có cảm giác ấy, ông nhìn Bạch Tiểu Thuần đang đắc chí, mà cười khổ trong lòng.
“Lão tổ, chư vị đạo hữu, các ngươi tới cứu ta, tuy Bạch Tiểu Thuần rất lợi hại, đã một mình chế ngự con cóc tuyệt thế này, nhưng tình nghĩa đồngmôn của các vị, Thuần xin ghi nhớ trong lòng, con cóc quái dị này, nộp cho tông môn đi!” Bạch Tiểu Thuần hất tay áo nhỏ.
“Bạch Tiểu Thuần ta chỉ trong nháy mắt, dù là hung thú tuyệt thế gì, cũng sẽ đều tan thành mây khói…”
Mặt lão tổ đầut iên rúm lại, thật sự chịu không được nữa, trợn mắt trừng Bạch Tiểu Thuần, sau đó cúi xuống nhìn con cóc khổng lồ, trong lòng vui vẻ, thu hồi con cóc vào.
Dù con cóc nguyên khí đã đại thương, nhưng đem về bồi dưỡng, cũng sẽ khôi phục lại được một ít tu vi, làm thủ hộ thú Linh Khê Tông cũng là rất tốt.
Nhất là trên người nó vẫn còn vương lại một tia khí tức Vương thú, làm các lão tổ rất hài lòng, về phần sinh cơ của nó bị thiếu khuyết, đương nhiên các lão tổ đều đã nhìn ra, nhưng chẳng ai nói gì, chỉ là ánh mắt khi nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, lại mang theo không ít thâm ý.
Nhưng không sao cả, truyền thừa Linh Khê Tông họ đều biết, tạo hóa của ai, là cơ duyên của người đó, nếu đồng tông giết đoạt lẫn nhau, tất sẽ làm tông môn suy sụp.
Chưa kể Bạch Tiểu Thuần còn là thiếu tổ, dù họ có là Nguyên Anh thật, thì cũng không thể quá phận.
Mọi người nhanh chóng xử lý mọi việc, Bạch Tiểu Thuần lại ra vẻ cao thủ cô đơn, nhưng trong lòng vô cùng đắc ý.
“Nơi đây quả nhiên là có tạo hóa a, không tệ không tệ, vậy xem ra, không nên vứt con tiểu Ô Quy kia đi nữa, có nó, không chừng sau này lại có thêm tạo hóa nữa.” Bạch Tiểu Thuần thoả mãn, chợt nhìn thấy Thiên Giác Mặc Long, nhớ tới cảnh lúc trước, trừng mắt nhìn nó.
Thiên Giác run lên, lúc thấy con cóc bị hút đi hơn chín phần sinh cơ, nó đã rất kinh hãi, không biết Bạch Tiểu Thuần đã dùng thủ đoạn gì, nhưng rõ ràng là quá sức khủng bố, giờ thấy ánh mắt của Bạch Tiểu Thuần, nó theo bản năng liền ra vẻ lấy lòng….
Bạch Tiểu Thuần độ lượng phẩy tay, trong lòng càng thêm thỏa mãn, đoàn người nhanh chóng tới chỗ vòng xoáy, xuyên qua vòng xoáy, trở về Linh Khê Tông.
Mọi người rời đi, vòng xoáy biến mất, Thiên Giác Mặc Long lại chìm vào vực sâu, làm người bảo vệ…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 323: Huyết Khê Tề Tựu
Dịch giả: Tiểu Băng
Mọi người trở về, có thiên nhân thú cốt, Thông thiên chiến thuyền cũng nhanh chóng hoàn thành!
Tổng cộng có ba chiếc thông thiên chiến thuyền, khác nhau, lớn nhất chừng mười vạn trượng, hừng hực khí thế, dù đặt ở đâu cũng sừng sững như một ngọn núi lớn!
Khí tức của chiến thuyền còn mạnh hơn cả Nguyên Anh lão tổ, lên tới cấp thiên nhân!
Trên Nguyên Anh, chính là thiên nhân cảnh, lấy xương của thiên nhân cảnh hung thú chế tạo chiến thuyền, dù không phát ra được thiên nhân chi uy thật sự, nhưng cũng đã đủ để chấn nhiếp bốn phương, khiến một đường đi ngược Thông Thiên Hà trở nên cực kì an toàn..
Một chiếc chiến thuyền to mười vạn trượng, đủ chứa tất cả tu sĩ xuất chiến của Linh Khê Tông!
Chiếc chiến thuyền thứ hai dù nhỏ hơn một chút, chừng bảy vạn trượng, chế tạo chuyên cho Huyền Khê Tông, chiếc thứ ba chỉ có ba vạn trượng, ba chiếc chất liệu hoàn toàn giống nhau, có khí tức thiên nhân, đối với Đan Khê Tông, chỉ một chiếc này đã đủ chứa tất cả mọi người.
Còn Huyết Khê Tông… lúc thương nghị ở Hùng Thành, Huyết Khê Nhất Mạch không yêu cầu Linh Khê chế tạo thông thiên thuyền, hình như họ đã có cách riêng.
Ba chiếc chiến thuyền xuất hiện, mọi người đều hiểu, trận chiến quan trọng đã tới!
Bạch Tiểu Thuần không muốn ai phải chết, nhưng hắn không phải là Thánh Nhân, hắn chỉ quan tâm được những người thân và bằng hữu, không thể quản được tất cả mọi người!
Nửa tháng sau, Linh Khê Tông rung chuông, tất cả tu sĩ Linh Khê Nhất Mạch có tên xuất hiện trong danh sách xuất chiến, đều lên thuyền!
Tất cả chí bảo, bảo bối đều lấy ra hết, đưa vào trong thuyền, cả cỗ quan tài Chân Linh cũng được các lão tổ cẩn thận đưa lên!
“Ngay cả Chân Linh cũng mời theo…” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, trận chiến này, Linh Khê Nhất Mạch quả thực đã dùng toàn lực!
Sau ba ngày, cả Linh Khê Tông đã trở nên gần như trống rỗng, chỉ còn một ít đệ tử ngoại môn ở lại để trông coi sơn môn, và mở luôn đại trận phòng vệ.
Bạch Tiểu Thuần đứng trên thuyền, nhìn về sơn môn Linh Khê.
Một tiếng nổ vang, chiếc thuyền biến mất.
Khi hiện ra, đã ở bên ngoài Lạc Trần sơn mạch, đây đã là p hạm vi truyền tống cực hạn, đi thêm tiếp nữa, là đã vào địa phận của Huyết Khê Nhất Mạch.
Người của Huyết Khê tông đã đứng chờ sẵn, đi tới bái kiến.
Được đệ tử Huyết Khê Tông dẫn đường, thông thiên chiến thuyền bay thẳng về phía sơn môn Huyết Khê Tông.
Chưa tới ba canh giờ, đã nhìn thấy Thông Thiên Hà xa xa, và bàn tay to lớn của Huyết Tổ thò lên, tạo thành ngọn núi!
Tu sĩ Linh Khê Nhất Mạch đa số đều chưa bao giờ nhìn thấy sơn môn của Huyết Khê Tông, nay được tận mắt nhìn thấy, ai cũng trầm trồ.
“Đó là một cái… bàn tay!!”
“Trời, là một bàn tay từ dưới Thông Thiên Hà thò lên, chỉ là một bàn tay, mà thành năm ngọn núi, cơ thể người này, không biết khổng lồ tới cỡ nào…”
“Đây là Huyết Khê Tông à…”
Người của Huyết Khê Tông nhìn thấy thông thiên chiến thuyền, đều kinh hãi.
“Là thuyền làm từ cốt của Thiên nhân thú!”
“Linh Khê Nhất Mạch… giấu kĩ thật, trong tứ đại mạch, Linh Khê đúng là kẻ giấu giếm ghê gớm nhất!”
Thông thiên chiến thuyền hạ xuống Thông Thiên Hà, nước sông vàng văng tóe khắp nơi, mọi người hồi hộp, nhìn chiến thuyền lơ lửng trên Thông Thiên Hà!
Không bị ăn mòn, không bị hư hại, có uy áp thiên nhân từ thân thuyền tỏa ra, hung linh trong nước cũng tránh ra xa…
Ai nấy hò reo hoan hô vang dội, Huyền Khê Tông Xích Hồn lão tổ bất mãn hừ một tiếng.
“Hàn Tông, tài liệu chúng ta đưa, đủ để chế ít nhất năm cái thông thiên chiến thuyền kia!”
“Xích Hồn, đừng mất kiên nhẫn thế, Huyền Khê các ngươi với Đan Khê, Hàn mỗ đã chuẩn bị cho này.” Lão tổ đời đầu tiên của Linh Khê Tông cười ha ha, phất tay, chiếc chiến thuyền thứ hai xuất hiện, sau đó là chiếc thứ ba.
Xích Hồn lão tổ gật gù, nhìn chiến thuyền, mắt nóng lên, giá trị của thiên nhân thú cốt còn vượt xa giá trị đống tài liệu họ đưa ra.
Mấy lão tổ Đan Khê Tông nhìn chiến thuyền ba vạn trượng, cũng thấy đủ thỏa mãn, vì trong tứ đại mạch tông, Đan Khê yếu nhất.
Bạch Tiểu Thuần nhìn mọi người, trong lòng thỏa mãn, và tự đắc.
“Tứ đại tông, nhờ ta hỗ trợ, đã hoàn toàn thống nhất… cái tên Nghịch Hà Tông, tuy chỉ bình thường, nhưng cũng là do ta đặt a!” Bạch Tiểu Thuần rất tự hào, hít sâu, thình lình nhìn thấy Tống Quân Uyển.
Tống Quân Uyển mỉm cười nhìn hắn, Bạch Tiểu Thuần đang định giơ tay lên chào lại, thì cánh tay đã bị siết chặt.
Hầu tiểu muội giữ chặt cánh tay hắn, trừng mắt nhìn Tống Quân Uyển, sau đó vui vẻ chỉ lên trời.
“Tiểu Thuần ca ca nhìn kìa, Diên Vĩ điểu…”
Bạch Tiểu Thuần vô thức ngẩng đầu, nhìn mấy con chim trên trời, người run run…
Trần Mạn Dao đứng sau lưng lão tổ Đan Khê nhìn chiến thuyền, cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt cô hơi biến đổi, định xoay mắt đi, bỗng tóc gáy dựng thẳng lên, có một ánh mắt từ trên chiến thuyền của Linh Khê quét thẳng vào cô!
Ánh mắt đó không phải của Bạch Tiểu Thuần, mà của một cô gái rất xinh đẹp đứng trong đội ngũ đệ tử của Linh Khê.
Cô gái đó mặc áo xanh, gương mặt không thể hiện cảm xúc, đang như cười như không nhìn Trần Mạn Dao.
Cái nhìn này làm cả người Trần Mạn Dao lạnh toát, lạnh từ trong ra ngoài, sợ hãi một cách vô thức, cô vội cúi đầu xuống, cả người run rẩy.
“Cô gái đó là ai… Ánh mắt đó, sao mà đáng sợ!”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 324: Dung Khiếu Khai Tổ
Dịch giả: Tiểu Băng
Người nhìn Trần Mạn Dao chính là Công Tôn Uyển Nhi, cô nàng đang mỉm cười nhìn ngắm xung quanh, dáng vẻ lười nhác giống như mọi thứ đối với mình đều rất nhàm chán.
Hồi trước chiến tranh, và sau chiến tranh, đều không làm cô hứng thú, duy chỉ có… khi nhìn cái người đang cứng đờ đứngbên cạnh Hầu tiểu muội, trong mắt cô mới hiện lên cảm xúc mà người ngoài không thể nào hiểu được.
“Ca ca… Ngươi với mấy lão bất tử đó có quan hệ gì thế?” Công Tôn Uyển Nhi cười tươi tắn, đôi tròng mắt đen láy trong một cái chớp mắt trở thành màu trắng, nhưng sau đó đã nhanh chóng trở lại màu đen mà không ai hay biết.
Tu sĩ Huyền Khê và Đan Khê nhanh chóng vọt lên thuyền.
Trong Huyết Khê Nhất Mạch, Thủy Tổ Phong Thần Tử nhìn lão tổ đầu tiên của Linh Khê, Hàn Tông.
“Phong Thần Tử, chi bảo di chuyển cho tam mạch chúng ta đều đã xuất hiện, Huyết Khê Nhất Mạch các ngươi có thủ đoạn gì, lấy ra cho chúng ta xem một chút đi.” Thấy Phong Thần Tử nhìn mình, Hàn Tông cười, đắc ý nói.
Hàn Tông rất tự hào và ngạo nghễ về ba chiếc thông thiên thuyền cho tông mình tạo ra.
“Không cần vội, ngươi sẽ thấy nhanh thôi.” Thủy Tổ Phong Thần Tử hừ một tiếng, quay sang Bạch Tiểu Thuần.
“Táng nhi, chuẩn bị xong chưa?” Thủy Tổ Phong Thần Tử hỏi một cái, ai nấy đều sửng sốt, nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần đang đau đầu vì Hầu tiểu muội và Tống Quân Uyển, nghe Thủy Tổ gọi, vui sướng ngẩng đầu lên.
“Lão tổ, đệ tử chuẩn bị xong!” hắn vội rút tay ra khỏi tay Hầu tiểu muội, nhảy vọt đi.
Hầu tiểu muội mỉm cười nhìn theo Bạch Tiểu Thuần, rồi thu mắt lại, đắc ý nhìn Tống Quân Uyển, Tống Quân Uyển hừ một cái, cô với Hầu tiểu muội chưa bao giờ nhìn nhau vừa mắt.
“Tốt, Huyết Khê Tông, tất cả tu sĩ Trúc Cơ, Kim Đan đi theo ta!” Huyết Khê Thủy Tổ lên tiếng.
Tất cả Trúc Cơ hộ pháp, trưởng lão, Đại trưởng lão, Huyết Tử, Thái Thượng Trưởng Lão, Huyết Phách, bảy đại lão tổ đều xuất hiện.
Thủy Tổ Phong Thần Tử bấm pháp quyết, huyết khí của mọi người bùng lên, tạo thành một cây trụ đỏ, đập mạnh lên cánh tay của Huyết Tổ.
“Thân thể Huyết Tổ, một trăm lẻ tám đại huyệt, lên!” Phong Thần Tử hô vang, lão đã chờ đợi ngày hôm nay suốt cả đời mình!
Tu sĩ Trúc Cơ bay ra, Tống Quân Uyển, Tống Khuyết, Cổ Liệt, Thần Toán Tử đều ở trong đó, và với Huyết Tử, Đại trưởng lão của các núi, bay vào cánh tay Huyết Tổ, sau đó tản tới một trăm lẻ tám đại huyệt, có người trấn thủ một mình, có khi là mấy người liên thủ.
“Huyết Tổ thân thể, bảy mươi hai khiếu!” Phong Thần Tử lại hô.
Các Thái Thượng Trưởng Lão hú vang, vọt đi.
Bảy mươi hai khiếu, cần bảy mươi hai tu sĩ Kim Đan tọa trấn, dùng sức mạnh của bản thân để trấn thủ, nếu tu vi không đủ, thì có thể hai người, ba người và hợp tác.
Các Thái Thượng Trưởng Lão vừa biến mất, cơ thể Huyết Tổ bên dưới Thông Thiên Hà xuất hiện những điểm sáng lóng lánh.
Những điểm sáng này lần lượt xuất hiện, kéo dần lên cánh tay hóa thành sơ môn, đủ bảy mươi hai cái điểm sáng!
“Huyết Tổ chi thân, ba mươi sáu mạch!” Thủy Tổ lại hét to.
Tất cả Huyết Phách vọt đi, làn da trên cơ thể Huyết Tổ sáng lên!
Nước Thông Thiên Hà như muốn bắn lên trời, một luồng uy áp khó tả xuất hiện, hung linh trong Thông Thiên Hà ào ào bỏ chạy, không dám ở gần, so với thiên nhân khí tức của ba chiếc chiến thuyền trước đó, lần này chúng còn sợ hơn.
“Ba hồn bảy vía, các Nguyên Anh, mỗi người làm một phách, tam hồn thiếu khuyết, không thể di chuyển Huyết Tổ chi thân, Táng nhi… Ngươi, chính là tam hồn! Huyết Tổ có thể đứng dậy hay không, đều do ngươi cả!” Huyết Khê Thủy Tổ cười to, thân thể nhoáng một cái, đã và sáu lão tổ còn lại bay đi.
Bảy lão tổ bay lên đầu của Huyết Tổ, dùng tu vi bản thân, hóa thành phách!
Mấy trăm Trúc Cơ, trên trăm Kim Đan, hơn mười Kim Đan thiên kiêu, cộng thêm bảy Nguyên Anh và tụ lại, muốn làm cho Huyết Tổ lại đứng lên!
Dù chỉ là cử động đơn giản, nhưng dùng cơ thể của Huyết Tổ thi triển, cũng đủ làm phong vân biến sắc, thiên địa nổ vang.
Nhưng… Thủy Tổ nói không sai, người quyết định thành bại lại chính là Bạch Tiểu Thuần… Trước khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, Huyết Khê Tông đã từng thử nhiều lần, nhưng chưa bao giờ thành công làm cho Huyết Tổ nhúc nhích dù chỉ một chút xíu.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, bộc phát huyết khí, hóa thành một làn huyết ảnh, bay vào người Huyết Tổ.
Chui vào trong, hắn lập tức cảm nhận được sự hân hoan đón chào của cơ thể Huyết Tổ, giúp tốc độ của hắn nhanh hơn, hắn chẳng cần dùng thủ đoạn gì, cũng một đường thông suốt, không chút trở ngại.
“Trúc Cơ là huyệt, Kim Đan là khiếu, Huyết Phách là mạch, lão tổ là phách, còn ta… chính là hồn!” Bạch Tiểu Thuần bay về hướng trái tim của Huyết Tổ!
Nơi hắn đã từng gặp Đỗ Lăng Phỉ!
Hắn nhìn thấy trái tim héo rũ, thấy mạch máu giăng mắc khắp nơi, đến trái tim, nhanh chóng dung hợp vào với trái tim đó, thay thế cho nó!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 325: Huyết Tổ Mở Mắt
Dịch giả: Tiểu Băng
Tiếng tim đập của hắn, dần dần truyền khắp bốn phía, dần thay thế cho trái tim của Huyết Tổ, những nhịp đập của nó làm các mạch máu xung quanh bắt đầu run rẩy, Bạch Tiểu Thuần tản ra thần thức, cảm nhận được cơ thể Huyết Tổ, các tu sĩ Trúc Cơ làm đại huyệt, Thái Thượng Trưởng Lão làm khiếu, Huyết Phách làm kinh mạch, và… Bảy lão tổ hóa thành phách!
“Ta, chính là Huyết Tổ!” Bạch Tiểu Thuần gầm vang, tất cả tu sĩ Huyết Khê Tông trong cơ thể Huyết Tổ đều nghe thấy!
Câu nói của hắn như tín hiệu, tất cả người của Huyết Khê Tông đều hét vang, bộc phát khí huyết toàn thân!
Bạch Tiểu Thuần thân là Huyết Chủ, khiến hắn cảm nhận được vị trí của tất cả mọi người, và liên hệ được với họ.
Tất cả những gì họ còn thiếu trước nay chính là một người có khả năng kết nối ý thức với họ vào một nơi, và người đó phải là Huyết Chủ!
Cơ thể Huyết Tổ rung chuyển, khiến cả Thông Thiên Hà cuồn cuộn, sơn môn Huyết Khê Tông run rẩy.
“Đứng lên đi!”
“Đứng lên đi!” Không biết ai là người hô lên đầu tiên, sau đó các tu sĩ Huyết Khê Tông đều đồng loạt hô vang câu này.
Nhưng mà, muốn điều khiển Huyết Tổ, đâu có dễ dàng như vậy, sự chấn động này kéo dài suốt cả bảy ngày.
Buổi trưa ngày thứ bảy, trên bàn tay Huyết Tổ, cũng chính là sơn môn Huyết Khê Tông, ngón tay ở giữa bắt đầu nhúc nhích!!
Ngón tay từ từ co lại, làm các kiến trúc xây dựng trên nó bị ép vỡ tan, đất đá tróc ra, Thông Thiên Hà bao phủ cơ thể Huyết Tổ cũng cuồn cuộn sóng lớn, những ngón tay còn lại cũng lần lượt cử động, tu sĩ Huyền Khê nhìn mà điên cuồng, ba mạch còn lại không ngừng kinh hãi.
Không thể nào mô tả được sự rung động này, tận mắt nhìn những ngón tay to như ngọn núi nhúc nhích, co duỗi, đối với tất cả mọi người, là chuyện chẳng khác gì Thần Thoại.
Dù đã chuẩn bị trước tinh thần, nhưng khi việc này xảy ra, mọi tu sĩ đều không tránh khỏi sửng sốt, các lão tổ của tam mạch đều biến sắc.
“Huyết Khê Tông Huyết Tổ… Nếu thật có thể đứng lên được…” Lão tổ đời đầu tiên của Linh Khê Tông Hàn Tông trán rịn mồ hôi lạnh, nhận ra Bạch Tiểu Thuần còn quan trọng với Huyết Khê Tông hơn mình nghĩ rất nhiều!
Xích Hồn lão tổ hít sâu, nuốt nước miếng, trán cũng rướm mồ hôi, thầm nghĩ may mà lúc hai tông Linh Huyết đánh nhau, Huyết Tổ chưa đứng lên được, nếu không… trận chiến đó, nhất định là một phát quét ngang, Huyền Khê Tông còn tồn tại một nửa nhân số đã là may lắm.
Ngón tay nhúc nhích, cũng kéo dài tới mấy ngày, mấy ngày đó, đất đá không ngừng rơi ra lả tả, sơn môn Huyết Khê Tông không còn hình dạng giống núi, mà đã nhìn ra rõ là một bàn tay!
Có những chỗ, còn nhìn thấy được cả làn da!
Đến một ngày, năm ngón tay của Huyết Tô, từ từ khép lại, nắm vào thành nắm đấm, đồng thời, cánh tay của nó cũng bắt đầu chuyển động!
Dù chỉ là một cử động đơn giản, nhưng vì nó dính chặt trong đất, nên khiến mặt đất rung chuyển, nứt toác thành hố, những nơi gần Thông Thiên Hà bắt đầu sụp xuống.
Nước sông dềnh lên cuồn cuộn, làm các thông thiên chiến thuyền cũng lắc lư.
“Hắn định làm gì…”
“Di động cánh tay, chẳng lẽ…”
“Chẳng lẽ là muốn đè xuống đất, mượn lực đứng lên?” Xích Hồn lão tổ nghẹn ngào, lão vừa nói xong, mọi người cũng vừa lúc nhìn thấy cánh tay khổng lồ đúng là đang làm đúng hành động đó.
“Đứng lên đi!”
“Đứng lên!!!”
Những giọng nói hô vang như một làn sóng, lần này còn to hơn hẳn lần trước.
Nham thạch bám trên cánh tay Huyết Tổ rầm rầm rớt ra, cánh tay di chuyển nghiến lên ken két, bên trong cơ thể Huyết Tổ, tất cả mọi người đều đang vận hết lực, người gian nan nhất, chính là Bạch Tiểu Thuần!
Hắn chẳng những phải tụ hợp ý thức của mọi người vào một chỗ, còn phải tự biến mình thành đầu mối, điều khiển mọi thứ sao cho ăn khớp với nhau.
Nửa tháng nay, hắn không ngừng thử nghiệm, không biết đã thất bại bao nhiêu lần, nhưng hắn không hề bỏ cuộc!
“Ta, là Huyết Tổ!!” Bạch Tiểu Thuần gầm lên, trong lòng hắn lại bừng lên cảm giác mà hắn đã từng có khi nhận truyền thừa, cảm giác rằng hắn chính là Huyết Tổ!
Lần này, cảm giác này rõ ràng hơn lần trước rất nhiều, hắn giơ cao tay phải, ấn mạnh xuống dưới.
Ngay khi hắn giơ tay lên, bên ngoài, tu sĩ tam tông đều nhìn thấy một cảnh không thể nào tin được!
“Đó là…”
“Bắt đầu rồi!”
Cánh tay của Huyết Tổ nâng lên, xoay một vòng về sau, bàn tay ấn mạnh xuống đất, khuỷu tay giơ cao, muốn đè xuống đất để mượn lực đứng lên!
Thông Thiên Hà cuộn trào như điên cuồng, bên dưới mặt nước, hai luồng hào quang sáng ngời xuất hiện!
Đó là đôi mắt, đôi mắt của Huyết Tổ, mắt của Bạch Tiểu Thuần!
Đôi mắt đã bao nhiêu năm nhắm chặt dưới Thông Thiên Hà, nay lại từ từ mở ra!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










