Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 64 : Chân Linh Mở Mắt (c316-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 316: Chân Linh Mở Mắt
Dịch giả: Tiểu Băng
Đại quân Linh Khê Tông là người cuối cùng rút lui khỏi, bởi vì nhân số quá nhiều, và nơi đây cũng không phải thuộc phạm vi của Linh Khê Tông, nếu dùng Đệ Cửu Sơn Truyền Tống, thì tiêu hao quá lớn, nên mọi người phải trở về Đông Lâm châu, mới có thể chia làm mấy đợt truyền tống trở về sơn môn.
Hành trình trở về, không cần Bạch Tiểu Thuần quan tâm, cũng không cần các lão tổ phải suy nghĩ nhiều, Trịnh Viễn Đông là Chưởng môn, ở thời điểm này, ông là người có hiệu quả lớn nhất.
Để lại một số Thái Thượng Trưởng Lão và một lão tổ hộ tống, lão tổ đầu tiên dẫn Bạch Tiểu Thuần và danh sách truyền thừa rời đi.
Bạch Tiểu Thuần rất là cảm khái, hắn muốn dẫn đám Trương Đại Bàn Hầu Vân Phi, cả Chu Tâm Kỳ hắn cũng muốn mang theo, nhưng việc này hắn không quyết được,vì truyền tống cách châu mà quá nhiều người thì tài nguyên hao phí rất lớn.
“Không phải là huynh đệ ta không muốn giúp các ngươi, mà là ta cũng không làm được a…” Bạch Tiểu Thuần vẫy tay chào đám Trương Đại Bàn, biến mất.
Bạch Tiểu Thuần hoa mắt một cái, lúc nhìn thấy lại, đã thấy mình đang ở trên Chủng Đạo sơn.
Phản ứng phụ khi truyền tống khi ảnh hưởng gì với tu sĩ Kim Đan, Bạch Tiểu Thuần nhờ thân thể cường hãn, lại có Thiên Mạch Trúc Cơ, nên dù mặt hơi trắng bệch, tu vi hơi hỗn loạn, nhưng hít sâu mấy lần là đã trở lại bình thường, làm các danh sách truyền thừa đều phải nhìn thêm mấy lần.
Nhất là Lý Thanh Hậu, ông nhìn Bạch Tiểu Thuần đầy vui mừng, những lần nói chuyện với Hứa Mị Hương, nhiều lần ông nhắc đến hắn, lần nào cũng đầy tự hào.
“Tiểu Thuần, ngươi đi theo lão phu!” Lão tổ đầu tiên nghiêm nghị, dẫn hắn rời đi, các lão tổ còn lại và danh sách truyền thừa thì trở về sơn môn, họ còn có việc phải làm.
Đấy chính là tạo ra một chiến thuyền lớn, có thể lướt sóng, chạy ngược dòng Thông Thiên Hà!
Muốn lên trung du, nếu đi đường bộ, đường vừa xa xôi vừa nhiều nguy hiểm, trên đường còn gặp phải một số bích chướng chi địa, qua được hay không còn chưa biết, sẽ làm lực lượng bị tổn thất, trở thành nhân tố bất lợi với chiến tranh, thế nên, các lão tổ thống nhất, họ sẽ đi đường sông!
Muốn đi được ngược dòng Thông Thiên Hà, chiến thuyền đòi hỏi rất khắt khe về mặt tài liệu, Huyền Khê Tông và Đan Khê Tông hiện giờ căn bản không thể chế tạo được, nên trách nhiệm này rơi vào Linh Khê Tông.
Dù Huyền Khê Tông và Đan Khê Tông đều đã đưa ra rất nhiều tài liệu quý, nhưng cuối cùng vẫn còn thiếu một cái Long cốt!
Long cốt tốt nhất là lựa xương của Cự thú, sau khi thương nghị, Linh Khê Tông quyết định, các lão tổ và danh sách truyền thừa nhanh chóng chế tạo một chiếc nửa chiến thuyền, để đến khi lấy được thú cốt về, là kịp làm xong một chiếc thuyền đủ chứa hơn trăm vạn tu sĩ của cả tứ đại tông!
Mỗi người đều bận rộn, không có thời gian nghỉ ngơi, Bạch Tiểu Thuần đi theo lão tổ đầu tiên tới khu cấm địa sau núi.
“Tiểu Thuần, nhiệm vụ của ngươi, chính là cố gắng luyện chế ra Nghịch Hà Đan, lão phu dẫn ngươi tới gặp Chân Linh, hy vọng có trợ giúp gì đó cho ngươi luyện chế Nghịch Hà Đan.”
“Chân Linh…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, đi theo lão tổ.
Vừa vào trong cấm địa, khung cảnh xung quanh đều trở nên mơ hồ, càng đi, Bạch Tiểu Thuần càng có cảm giác mình đang đi xuống dưới lòng đất, xuống bên dưới Thông Thiên Hà!
Không bao lâu, phía trước xuất hiện một cái hang đá to!
Bên trong hang động đều là nước Thông Thiên Hà màu vàng, bốn phía có trận pháp tỏa hào quang lóng lánh, Bạch Tiểu Thuần nhìn kĩ, nhìn ra trận pháp nơi đây kết nối với chín ngọn núi hai bờ nam bắc Linh Khê Tông, nối với cả Thông Thiên Hà, rút nước của Thông Thiên hà!
Trận pháp này, không phải là trấn áp, mà là… bảo vệ.
Sâu bên trong động, có một cái quan tài.
Quan tài không có nắp, hắn có thể nhìn thấy rõ trong quan tài có … thi thể một bé gái.
Trong thi thể vẫn tồn tại một tia sinh cơ, thi thể ấy mang tới một cảm giác năm tháng tang thương rất nồng đậm…
Nhìn bé gái, đầu Bạch Tiểu Thuần bỗng oành một cái, hắn mơ hồ nhìn thấy một cô gái tuyệt đẹp đang đi về phía mình.
Bạch Tiểu Thuần mờ mịt, cơ thể run rẩy, lão tổ đầu tiên khẽ quát.
“Đây chính là Hàn Môn Chân Linh!”
Bạch Tiểu Thuần bừng tỉnh, hít sâu, lùi lại mấy bước, người mướt mồ hôi lạnh, trong lòng đầy sợ hãi.
“Ngươi tu vi chưa đủ, không được quan sát quá lâu, để lão phu giúp ngươi, cho ngươi thời gian mười hơi thở, hy vọng có gì đó giúp được ngươi trong việc luyện chế Nghịch Hà Đan.” Lão tổ đầu tiên đặt tay lên vai Bạch Tiểu Thuần, một luồng sức mạnh truyền vào người hắn, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn vào thây khô.
Bạch Tiểu Thuần nhìn rất cẩn thận, nhìn từ đầu đến chân, như muốn thuộc lòng từng chi tiết nhỏ.
Mười hơi thở sắp chấm dứt, Bạch Tiểu Thuần chần chừ, nếu chỉ nhìn bằng mắt thường, không hỗ trợ cho việc luyện dược của hắn được bao nhiêu, nên hắn nghiến răng, mở Thông Thiên Pháp Nhãn.
Hắn lại nhìn thấy ở đó không phải là một bé gái, mà là một cô gái tuyệt sắc đang nhắm mắt nằm im như đang ngủ, quanh người quấn đầy hắc khí, những hắc khí này như giòi bọ, đang không ngừng ăn vào người cô, chui tới chui lui trong người cô, song bị trận pháp và nước Thông Thiên hà áp chế, hành động rất chậm chạp.
Trong ngực cô gái có một cái đỉnh tỏa ra hào quanh màu xanh, đám hắc khí kia hình như rất kiêng kị cái đỉnh, không dám tới gần nó.
Nhưng cái đỉnh đã rất ảm đạm, hào quang vừa nhỏ vừa yếu…
Bạch Tiểu Thuần giật mình, hắn không biết có phải ảo giác hay không, nhưng hắn nhìn thấy cô gái kia đột ngột mở mắt ra, một đôi mắt đen kịt, nhìn thẳng vào hắn.
“Nghịch Hà Đan, lấy Thông Thiên hà thủy hòa vào để tạo sinh cơ, ngưng kết sức mạnh Thiên Địa, kích phát uy lực hàn đỉnh, áp chế cửu ma chi lực…”
Giọng nói nhẹ nhàng quanh quẩn, Bạch Tiểu Thuần run rẩy, nghẹn ngào kinh hô.
“Cô ấy mở mắt ra nói chuyện…”
Bạch Tiểu Thuần còn chưa nói xong, lão tổ đầu tiên đã ứa máu miệng, mặt trắng bệch, nhưng mắt lại lấp lánh niềm vui, nhấc tay phải ra, hồi hộp nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Ngươi thấy được Chân Linh mở mắt, mở miệng nói chuyện?”
Bạch Tiểu Thuần đờ đẫn gật đầu, lão tổ đầu tiên vui sướng cúi chào thi thể bé gái, rồi lôi Bạch Tiểu Thuần đi ngay.
Đi ra Chủng Đạo sơn, lão tổ đầu tiên vẫn còn kích động.
“Chân Linh mở mắt, cho thấy lão nhân gia cho rằng ngươi có đủ khả năng luyện chế Nghịch Hà Đan, ta dẫn ngươi đi xem Nghịch Hà Đan, ngươi nghiên cứu, rồi luyện xem thử!” lão tổ lôi Bạch Tiểu Thuần thuấn di vào trong Đệ Cửu Sơn, từ trong một khu vực phong ấn chằng chịt, lấy ra một viên thuốc màu tím, đặt trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Đan dược này không biết luyện chế đã bao lâu, nó vừa xuất hiện, trời đất biến sắc, bốn phía gió giục mây vần, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được ngay sức mạnh sinh cơ mạnh mẽ không tả nổi tỏa ra từ bên trong nó.
“Nghịch Hà Đan…”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 317: Ta Chính Là Tiểu Ô Quy
Dịch giả: Tiểu Băng
Sức mạnh sinh cơ này rất mạnh mẽ, tỏa ra cực nhanh, khiến mặt đất dưới chân Bạch Tiểu Thuần vùn vụt mọc đầy cây cỏ nhỏ, những cây cỏ nhanh chóng mọc lan ra, trong vòng mấy trăm trượng xung quanh hắn trở thành một vườn cây cỏ, những đóa hoa thi nhau nở rộ.
Nhưng lão tổ đầu tiên đã thu Nghịch Hà Đan lại, bỏ lại vào trong hộp gỗ, cất vào trong khu phong ấn.
Cây cối xung quanhnhanh chóng héo rũ, chỉ qua mấy lần hít thở, chúng đã hoàn toàn biến mất, như chưa từng tồn tại.
Bạch Tiểu Thuần trợn mắt há hốc mồm…
Hắn chưa từng thấy viên thuốc nào như vậy, sức sống này quá mạnh, mạnh tới mức khủng bố.
“Nghịch Hà Đan không thể lấy ra quá lâu, lần này lấy ra, có lẽ đã làm tiêu hao một tia dược lực…” lão tổ đầu tiên đau lòng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
“Viên thuốc này, là mười tức Nghịch Hà Đan, trong truyền thuyết nếu có thể luyện đan này ra cực hạn, có thể luyện chế ra vĩnh hằng Nghịch Hà Đan, có thể làm cho Chân Linh thức tỉnh vĩnh viễn.”
“Tiểu Thuần, luyện chế Nghịch Hà Đan, có yêu cầu gì ngươi cứ nói, tất cả tông môn đều dùng toàn lực hỗ trợ cho ngươi!” Nhất Đại lão tổ hít sâu, nghiêm nghị nói.
Bạch Tiểu Thuần im lặng, nhớ lại dáng vẻ Chân Linh, và sức mạnh khủng bố của Nghịch Hà Đan, trong lòng không có một chút nắm chắc, miễn cưỡng khẽ gật đầu, trầm tư rời đi.
Về chỗ ở, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi xuống, cẩn thận nghĩ lại mọi việc, viên đan dược kinh khủng kia đã kích thích sự hứng thú của Bạch Tiểu Thuần.
“Một viên thuốc, chứa đựng sức mạnh sinh cơ cực mạnh… rút cuộc là làm như thế nào? Nhất là không hề cảm giác được mùi vị của thảo mộc bên trong nó… hình như đan dược này… không phải là do cây cỏ luyện chế ra.” Bạch Tiểu Thuần ngẫm nghĩ, hắn đã có một lần thử luyện Nghịch Hà Đan, biết Đan này phải dùng nước Thông Thiên hà dung nhập vào trong người, lấy cơ thể làm lò đan mà luyện chế.
“Nhưng nếu không có cây cỏ, chỉ có nước Thông Thiên hà, làm sao tạo thành sức sống mạnh như vậy được?” Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, không ngừng suy tư.
Một ngày sau, với đôi mắt mỏi mệt, hắn lôi đan phương Nghịch Hà Đan ra, nhìn ngắm kĩ lưỡng, lại lấy ra Hàn Môn dược quyển, cuối cùng quăng cả hai cái ra, lôi ra thánh đan tàn bích lấy được trong Hùng Thành.
“Muốn luyện chế Nghịch Hà Đan, với khả năng luyện dược của ta hiện nay là chưa đủ…” Bạch Tiểu Thuần thở một hơi dài, nhìn thánh đan tàn bích, tập trung cảm ngộ tàn bích, đôi mắt dần trở nên mờ mịt, cả người đắm chìm vào trong đan bích.
Nửa tháng nhanh chóng trôi qua, suốt thời gian này, Bạch Tiểu Thuần không hề xuất quan, danh sách truyền thừa và lão tổ bận rộn luyện chế thông thiên chiến thuyền, đại quân tu sĩ cũng đã lần lượt trở về, Thiết Mộc Chân và Hầu tiểu muội cũng đều trở về rồi.
Linh Khê Tông lại náo nhiệt, ai cũng hào hứng với cuộc chinh chiến trung du Không Hà Viện.
Bạch Tiểu Thuần tỉnh táo trở lại, cầm Hàn Môn dược quyển lên nhìn, lần này đã hoàn toàn khác với những lần trước.
Nhiều chỗ lúc trước hắn nhìn không hiểu, thì bây giờ đều hiểu được, mấy ngày sau, hắn bỏ Hàn Môn dược quyển xuống, nhắm mắt lại suy nghĩ một hồi.
“Ta cần Thông Thiên hà thủy!” Hắn thì thào, lôi ngọc giản, báo cho tông môn.
Đám lão tổ tuy bận rộn làm chiến thuyền, nhưng vẫn luôn để mắt tới chỗ Bạch Tiểu Thuần, nghe hắn nói cần nước Thông Thiên Hà, Thiết Mộc Chân tự mình ra tay, mang một thùng lớn nước Thông Thiên hà tới động phủ của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần đưa tay chỉ một cái, một giọt nước bay lên, lơ lửng trước mặt hắn.
Bạch Tiểu Thuần há miệng nuốt nó vào.
“Lấy thân thể làm lô đỉnh, hòa sinh cơ vào trong nước Thông Thiên hà, khiến sinh cơ trở nên tràn đầy, hóa thành Linh dược!” Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt, tập trung điều khiển giọt nước Thông Thiên hà, tìm cách dung nhập một tia sinh cơ của bản thân vào.
Một ngày sau, động phủ của hắn bùng một tiếng nổ vang, tóc tai Bạch Tiểu Thuần bù xù, trong động phủ mùi hôi ngút trời, nhưng hắn mặc kệ, lại hút một giọt nước Thông Thiên hà mới, tiếp tục thử.
Nửa tháng nữa trôi qua, nửa tháng này, động phủ Bạch Tiểu Thuần vang lên tiếng nổ không ngừng, mùi hôi tản ra khắp Chủng Đạo sơn, nhưng lần này không một ai lên tiếng phàn nàn, lão tổ đầu tiên đã sớm ra tay, giải thích giúp cho Bạch Tiểu Thuần, bảo cho mọi người biết, Bạch Tiểu Thuần đang phải luyện chế cho tông môn một viên đan dược vô cùng quan trọng!
“Sinh cơ chưa đủ, chưa đủ a!!” nửa tháng không ngủ không nghỉ, Bạch Tiểu Thuần gầy hẳn đi, tóc tai bù xù, hai mắt sưng đỏ, nhìn như người điên, thùng Thông Thiên hà đã bị hắn dùng hết hơn phân nửa, nhưng vẫn chưa hề thành công.
Nguyên nhân cơ bản, là do sinh cơ chưa đủ, Bạch Tiểu Thuần tính sơ sơ, dù có đem cả tính mạng hắn nhập hết vào, cũng không đạt được một phần mười vạn sinh cơ của viên Nghịch Hà Đan kia.
“Xem ra, có bảo tu sĩ trong tông môn phụng hiến sinh mạng, thì cũng cần phải có tới mười vạn Trúc Cơ, mới miễn cưỡng đạt được yêu cầu của Nghịch Hà Đan…”
“Hoặc mười vạn người Trúc Cơ, hoặc một vạn Kim Đan, hoặc một nghìn Nguyên Anh lão tổ… Điều này sao có thể…” Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, phương pháp luyện chế này, dù trên lý luận là có thể thực hiện, nhưng trên thực tế căn bản là không thể nào làm được, đừng nói Linh Khê Tông, dù có là Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng không làm được.
“Là hướng đi của mình đã sai…” Bạch Tiểu Thuần thì thào, nhíu mày, nhưng hắn có nghĩ tới kiểu nào, cũng không nghĩ ra cách, đành báo cho lão tổ đầu tiên, mình không làm được.
Lão tổ đầu tiên dù thầm than trong lòng, nhưng nhìn dáng vẻ đầy mệt mỏi tiều tụy của Bạch Tiểu Thuần, cũng rất đau lòng, lão hiểu, nếu Nghịch Hà Đan dễ luyện ra như vậy, đâu đến mức Linh Khê Tông suốt bao nhiêu năm, bao nhiêu thế hệ cũng không ai luyện chế thành công.
“Không sao, việc này không thể cưỡng cầu… Tiểu Thuần, ba ngày nữa lão phu và những lão tổ khác sẽ dẫn các danh sách truyền thừa vào trong vực sâu, mang thiên nhân thú cốt năm đó ta thấy nhưng không mang về được đem về, ngươi cũng đi và đi, vực sâu chi địa, là một bí cảnh Linh Khê Tông ta trước kia đã tìm ra.”
“Chỗ đó rất nhiều khu vực, Linh Khê Tông ta chưa bao giờ đi qua, dù sẽ có nguy hiểm nhất định, nhưng cũng sẽ có cơ duyên đồng hành, có lẽ trước khi khai chiến, các ngươi sẽ tìm được một phần cơ duyên tạo hóa cho mình.” Lão tổ đầu tiên an ủi.
Bạch Tiểu Thuần mệt mỏi gật đầu, trong lòng phiền muộn, sự thất bại khi luyện dược đã đả kích tinh thần hắn, làm hắn không thể nào vui nổi, trở về động phủ ngồi xuống tu hành, mà trong đầu vẫn còn suy tư chuyện Nghịch Hà Đan.
Hầu tiểu muội tuy đã trở về, nhưng cô biết thời điểm này không nên tới quấy rầy Bạch Tiểu Thuần, nên không hề xuất hiện, đám Trương Đại Bàn cũng vậy.
Ba ngày sau, tu vi và thân thể Bạch Tiểu Thuần đã khôi phục như cũ, hắn cũng đành tạm thời bỏ qua việc luyện chế Nghịch Hà Đan.
Ba ngày sau, ngọc giản trong túi trữ vật chấn động, là lão tổ đầu tiên bảo hắn tới bách thú viện bờ bắc tập hợp.
“Ta đã tận lực, Nghịch Hà Đan, ta hiện giờ không thể nào luyện ra được.” Bạch Tiểu Thuần đi ra động phủ, bay đi bờ bắc.
Trên đường, tu sĩ Linh Khê Tông thấy Bạch Tiểu Thuần đều cung kính chào hỏi, làm Bạch Tiểu Thuần thấy vui hẳn lên, bày ra dáng vẻ tiền bối, mỉm cười gật đầu.
Nhất là thấy các nữ đệ tử đang tuổi thanh xuân, thân thể mềm mại, tràn đầy sức sống đỏ mặt nhìn lén mình, làm Bạch Tiểu Thuần càng thêm hưởng thụ, tạo ra dáng vẻ tự cho là đầy mị lực, nở nụ cười dịu dàng, ngẩng đầu tiêu sái bước qua, trong lòng đầy vui tươi hớn hở.
“Hặc hặc, Bạch Tiểu Thuần ta quả nhiên là mị lực vô hạn, ài, đành phải trách ta, sao quá hấp dẫn người.” Bạch Tiểu Thuần đang tự sướng, thì nhìn thấy Chu Tâm Kỳ, hai người nhìn thấy nhau, hắn vừa bày ra nụ cười, Chu Tâm Kỳ đã cau mày, mặt lạnh te bay sượt qua.
“Tâm Kỳ sư điệt nữ dừng bước.” Bạch Tiểu Thuần nheo mắt, cảm thấy giữa mình với Chu Tâm Kì chắc có hiểu lầm gì đó, nên vội kêu.
Chu Tâm Kỳ khựng lại, bình tĩnh nhìn hắn.
“Không biết thiếu tổ có gì phân phó?”
“Có một câu, ta vốn đã định nói với ngươi từ sớm, tiếc là vẫn luôn không có cơ hội, hôm nay, ta nhất định phải nói cho ngươi biết… ta chính là… Tiểu Ô Quy!” Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, bày ra dáng vẻ u buồn, cằm hất lên, trong lòng nghĩ, sau khi Chu Tâm Kỳ rung động, mình sẽ bày ra dáng vẻ phong khinh vân đạm (*gió nhẹ mây bay).
“Đã biết.” Chu Tâm Kỳ thần sắc như thường, quay người bay đi.
“A?” Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, ngơ ngác nhìn theo, Chu Tâm Kỳ biểu hiện quá trấn định, hoàn toàn khác với tưởng tượng của hắn.
Bạch Tiểu Thuần còn chưa kịp phản ứng, trong túi trữ vật của hắn đã vang lên tiếng cười của tiểu Ô Quy.
“Ngươi là tiểu Ô Quy? Hặc hặc, mà thôi mà thôi, ngươi đã sùng bái Quy gia như vậy, sau này Quy gia không mắng ngươi nữa.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 318: Cả Nhà Ngươi Đều Là Nòng Nọc.
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, đập mạnh vào túi trữ vật, hắn rất đau đầu với con rùa này, nhưng chẳng có cách xử lý nào, đành thở dài, bay đi bách thú viện.
Thiết Đản không biết đã đi đâu, chẳng hề xuất hiện gào lên chào đón hắn, Bạch Tiểu Thuần thấy ngay cả Thiết Đản cũng không để ý tới mình, thì buồn bực thật sự.
“Con nít lớn lên, thì chẳng cần cha nữa!” Bạch Tiểu Thuần cảm khái, đi vào trong bách thú viện.
Bách thú viện đối với Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì nhà của hắn, vừa mới đi vào, đám chiến thú trong ấy đã gầm gào om sòm chào đón hắn.
“Ngoan nghe lời, Đại Hắc, ngươi không được ăn hiếp Tiểu Hoa!”
“Hắc Hùng ngươi đang làm gì đấy, lại đánh nhau hử, lần trước ta bảo ngươi thế nào, hả, đi, phạt đứng một canh giờ!”
Bạch Tiểu Thuần vừa đi vừa chào hỏi đám chiến thú, đi thẳng tới chỗ Thiên Giác Mặc Long, ở đó năm lão tổ và một số người trong danh sách truyền thừa đã tới, ai nấy sắc mặt nghiêm nghị.
Bạch Tiểu Thuần nhìn nhìn, thấy mình là người có tu vi yếu nhất, thì càng thêm cẩn thận, đi tới bên vực, nhìn xuống, thấy Thiên Giác Mặc Long đang như ẩn như hiện bên dưới.
Sau một lúc lâu, mọi người đến đủ, lão tổ đầu tiên lên tiếng.
“Nhiều năm trước, trong vực sâu, lão phu có nhìn thấy một bộ thú cốt cấp bậc thiên nhân, tiếc là không có khả năng lấy nó, hôm nay, chinh chiến sắp tới, phải chế tạo thông thiên chiến thuyền, thiên nhân thú cốt, chính là long cốt tốt nhất để tạo chiến thuyền!”
“Nên năm lão già chúng ta muốn hợp lực lấy thú cốt, còn các ngươi khi vào trong vực có thể giải tán, tự đi tìm cơ duyên cho mình!
Vực sâu Bí Cảnh, là một bảo địa, có chút liên quan với thời viễn cổ, nhiều nơi trong đó lão phu cũng chưa từng đi tới, có cơ duyên, nhưng đồng thời cũng tồn tại hung hiểm, nên các ngươi phải nhớ không được đi quá xa, nếu thấy không ổn, lập tức bóp vỡ ngọc giản trở về!”
Mọi người gật đầu, lão tổ đầu tiên vung tay áo, những cái ngọc giản bay ra, cho mỗi người một cái.
Bạch Tiểu Thuần cầm ngọc giản, nhìn nhìn, cảm nhận được trên ngọc giản có sức mạnh truyền tống của Đệ Cửu Sơn, mới an tâm cất đi.
lão tổ đầu tiên nhìn xuống vực.
“Thiên Giác, mở Bí Cảnh!”
Thiên Giác Mặc Long ngẩng đầu, gầm lên, húc mạnh một cái.
Một cái vòng xoáy to xuất hiện từ bên dưới vực, thổi ra cuồng phong vần vũ, quần áo mọi người bay phần phật, hắc khí ào ạt từ trong vòng xoáy chui ra, tỏa ra khắp bốn phương.
Nhìn xuyên qua vòng xoáy, có thể lờ mờ trông thấy một thế giới mới, với những ngọn núi lớn, vô số cây cối, những con hung thú to khổng lồ như dực long đang bay trên bầu trời gào rít, hình như nó bị vòng xoáy này làm cho giật mình, nhưng nó không hề sợ hãi lùi lại, mà còn dữ dằn lao tới.
Nhưng ngay khi Dực Long kia đánh tới, cái đầu to khổng lồ của Thiên Giác Mặc Long đã bổ xuống một nhát, dực long không kịp kêu lấy một tiếng, đã bị Thiên Giác Mặc Long nuốt chửng.
Thân thể khổng lồ của Thiên Giác Mặc Long theo vòng xoáy chui vào trong bí cảnh, gầm lên dữ tợn, khiến tất cả hung thú trong đó đều im bặt…
Điều này cho thấy Thiên Giác Mặc Long rất quen thuộc bí cảnh này, vì nó chính là n từ nơi đây!
lão tổ đầu tiên lên tiếng.
“Thiên Giác luôn canh giữ ở đây, lần này bí cảnh sẽ mở ra một tháng, một tháng sau, tất cả các ngươi phải trở về!” Nói xong, lão và bốn lão tổ kia bay thẳng vào trong vòng xoáy, xuyên vào thế giới bên kia, vội vã bay vọt đi về một hướng.
Người trong danh sách truyền thừa nối tiếp đi qua.
“Tiểu Thuần, sau khi tiến vào không được đi xa, nếu thấy không ổn, lập tức phải bóp ngọc giản!” Lý Thanh Hậu dặn xong mới rời đi, ông và với mấy người khác đã hẹn nhau và đi tới một chỗ để thám hiểm, nơi ấy rất nguy hiểm với Trúc Cơ, nên mới không dẫn Bạch Tiểu Thuần theo.
Huống hồ cái gọi là cơ duyên, là không thể miễn cưỡng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn theo Lý Thanh Hậu đi xa, đứng đó ngần ngừ, nghĩ hay mình không nên vào…
“Bạch tiểu tử, đi đi, ở đó rất an toàn, ngươi chỉ cần ở trong phạm vi ngàn dặm, ta sẽ bảo vệ ngươi an toàn!” Thiên Giác Mặc Long ở trong vòng xoáy, cười.
Bạch Tiểu Thuần ho một cái, nghĩ đây dù sao cũng là tông môn Bí Cảnh, bản thân lại có ngọc giản Truyền Tống, chắc không có quá nhiều nguy hiểm, huống hồ đối với Bí Cảnh này, Bạch Tiểu Thuần cũng rất tò mò, nên hắng giọng một cái, nhảy vào trong vòng xoáy.
Mới vừa vào, đã cảm nhận được gió ở đây rất mạnh, cuồng bạo hơn bên ngoài rất nhiều, thổi vào người lạnh toát.
Bạch Tiểu Thuần hít sâu, ngẩng đầu lên nhìn vòng xoáy, bên kia vòng xoáy chính là Linh Khê Tông, Thiên Giác Mặc Long đang xoay vòng quanh vòng xoáy, vui vẻ nhìn hắn.
“Yên tâm đi đi, ở đây ta rành tất, chỉ cần không trêu vào mấy tên gia hỏa khủng bố kia thì chẳng có gì phải sợ, huống hồ mấy tên gia hỏa đó đều đang là ngủ say, ngươi không cần phải sợ, ta cho ngươi thêm một ít khí tức của ta, bảo vệ ngươi ở nơi này bình an vô sự!” Thiên Giác Mặc Long phun ra một ít sương mù màu đen, hóa thành một cái vảy, rơi vào tay Bạch Tiểu Thuần.
“Đa tạ tiền bối!”
Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, bay đi, trong lòng nghĩ, tuyệt sẽ không đi vượt quá phạm vi ngàn dặm.
Bạch Tiểu Thuần nhìn xuống dưới, mặt đất thuần một màu xanh lục, xa xa núi non chập trùng, hoang dã thần bí.
Bầu trời tối tăm mờ mịt, không có mây, không thấy ánh mặt trời, Bạch Tiểu Thuần tìm cả buổi, cuối cùng mới nhìn thấy tuốt chân trời xa hình như có ánh nắng.
Theo gió thổi tới, là những mùi vị khác thường, giống như mùi phân, nước tiểu và khí tức của hung thú trộn vào với nhau, dù rất nhạt, nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy khẩn trương căng thẳng.
Nơi đây không có tung tích con người, chỉ có khí tức của hung túc, bay hơn một trăm dặm, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được trong rừng đầy rẫy những ánh mắt hung tàn nhưng kiêng kị.
Hiển nhiên là vì cái vảy Thiên Giác cho Bạch Tiểu Thuần đã làm bọn thú dữ kia cố kỵ, không dám tới gần, trong hơi thở của chúng, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được rõ ràng có hung thủ không thua kém gì Kim Đan.
Hắn nhìn thấy một con hung thú dạng báo hóa thân to cỡ trăm trượng, nuốt chửng một con hung thú dạng trâu tầm mười trượng, xương cũng không nôn ra, sau đó cơ thể nhỏ lại như cũ, lạnh lùng liếc Bạch Tiểu Thuần, rồi nhoáng một cái, mất hút trong rừng.
“Nơi này quá nguy hiểm…” Bạch Tiểu Thuần run run, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn vòng xoáy xa xa, hít sâu, tiếp tục bay về phía trước, bay hơn mấy trăm dặm, hắn ngồi xuống một đỉnh núi, nhìn phong cảnh hùng vĩ xung quanh.
“Tới đây làm gì chứ, ở đây đâu có dễ chơi…” Bạch Tiểu Thuần cầm một cục đá ném xuống rừng bên dưới, cây cối lắc lư, một con chim dữ tợn to cỡ nửa thân người, có hai đầu từ trong đó bay ra, gào lên chói tai, giận dữ nhìn Bạch Tiểu Thuần chằm chằm, sau đó mang theo vẻ kiêng kị, lượn quanh không trung mấy vòng, mới trở về trong rừng.
“Được rồi, vậy ta đi về, đám thú vật ở đây chả thân thiện tí nào.” Bạch Tiểu Thuần nuốt nước miếng, đứng dậy bay trở về chỗ Thiên Giác Mặc Long.
Nhưng từ một ngọn núi phía xa, một tiếng gầm cực kì phẫn nộ ầm ầm vang lên.
Một tiếng gầm này làm cả đất trời run rẩy, núi non rung rung, hung thú kêu lên sợ hãi, run rẩy không dám ngẩng đầu lên.
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc đang từ xa ào ào bay về phía mình.
“Chỉ là một con nòng nọc nhỏ thôi không phải sao, có gì đặc biệt hơn người, mà dám hung dữ như vậy với ta, lần trước lúc Quy gia nhà ngươi tỉnh dậy, còn nhìn thấy cha ngươi đó, ngươi là nòng nọc, cha ngươi là nòng nọc, cả nhà ngươi đều là nòng nọc…”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 319: Nuốt.
Dịch giả: Tiểu Băng
Thân ảnh đang bay vèo vèo đến kia rất là quen thuộc, dáng điệu đó, nhất là giọng nói đó, làm cả người Bạch Tiểu Thuần rung động đến tâm can…
Vì nó chính là… tiểu Ô Quy.
Bạch Tiểu Thuần ngây người, tóc gáy dựng đứng, đầu óc bối rối, hét thất thanh.
“Ngươi chạy ra từ khi nào…”
Bạch Tiểu Thuần còn chưa nói xong, đã thấy sau lưng tiểu Ô Quy, từng ngọn núi đột nhiên nổ bung, đất đá vụn tung tóe tán loạn khắp bốn phương, một con cóc to khủng khiếp từ trong đất nhảy vọt ra.
Con cóc này rất to, to cả hơn vạn trượng, thân hình nó che khuất cả bầu trời, khiến cả một vùng đất bị bóng nó làm cho trở nên tối tăm, tỏa ra khí tức hung tàn khủng bố!
Hai mắt con cóc đỏ thẫm đầy tơ máu, hiển nhiên là đã phẫn nộ đã cực hạn, nhìn chằm chằm tiểu Ô Quy, rít lên một tiếng làm cả đất trời vặn vẹo, biến sắc!
Oeo!
Một tiếng rít của nó, làm cho hư không bị xé tung, tạo thành âm bạo, dữ dội cuồn cuộn quét ngang khắp bát phương.
Tiểu Ô Quy bị xung kích, càng thêm phẫn nộ, không ngừng chửi bới.
“Kêu cái gì, biết ngươi là giống đực rồi, cái đồ không biết tôn ti, sớm biết như vậy năm đó lúc ngươi còn là nòng nọc nhỏ, Quy gia bóp chết ngươi cho rồi, không đúng, bóp chết cha ngươi, bóp chết gia gia của ngươi!!”
Con cóc hạ xuống, khiến mặt đất như muốn sụp, mặt đất rạn vỡ khắp nơi, nó lại nhảy lên, điên cuồng đuổi theo tiểu Ô Quy.
Bạch Tiểu Thuần bị sóng xung kích đẩy lùi, thét lên thê lương.
“Con rùa đen khốn kiếp, ta hận ngươi!!”
Con cóc này nhìn quá hung tàn, dù trông không khủng bố như con cá sấu vàng, nhưng nhất định cũng không phải loại dễ chọc, thế mà con tiểu Ô Quy này cứ đi chọc giận mấy con thú khủng bố, Bạch Tiểu Thuần thực muốn giết chết tươi tiểu Ô Quy, thấy tiểu Ô Quy bay về phía mình, hắn muốn phát điên, sử dụng tốc độ nhanh nhất bỏ chạy.
Chẳng những Thiên Yêu thân xuất hiện, cánh sau lưng cũng mọc ra, Bạch Tiểu Thuần dùng cả lực từ tính, Hám Sơn Chàng hắn đều lôi ra dùng hết.
Bạch Tiểu Thuần tốc độ không chậm, nhưng… Tiểu Ô Quy còn nhanh hơn hắn, trong chớp mắt, tiểu Ô Quy đã bay vèo tới, còn bĩu môi với Bạch Tiểu Thuần.
“Sợ cái gì, có Quy gia ở đây, thứ nòng nọc con này năm đó Quy gia bóp chết không biết bao nhiêu con, ai nha, Quy gia hơi mệt, ta đi nghỉ đây, ngươi đừng quấy rầy Quy gia, nếu không Quy gia sẽ mắng chết ngươi!” Tiểu Ô Quy ngáp một cái, chui tọt vào trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần.
Trước khi biến mất, nó còn hét lớn một câu.
“Nòng nọc nhỏ, có bản lĩnh ngươi tới đánh nhau với chủ nhân nhà ta, đánh thắng được hắn, thì hẵng tới tìm ta!”
Bạch Tiểu Thuần gào lên, còn chưa kịp nguyền rủa, con cóc lớn đã đuổi tới nơi!
“Ta sai rồi, Quy gia, ngươi tha cho ta đi, ta vốn rất thích rùa đen mà…” Bạch Tiểu Thuần muốn rơi nước mắt, điên cuồng bỏ chạy.
Bạch Tiểu Thuần bi ai, hắn chợt nhớ tới con cá sấu vàng, nếu tiểu Ô Quy cứ mãi thế này, chắc chắn có ngày sẽ giết chết cái mạng nhỏ của hắn…
“Ngươi sẽ bị báo ứng!!” Bạch Tiểu Thuần ướt nước mắt, vừa điên cuồng chạy, vừa hét to.
“Thiên Giác tiền bối cứu mạng!!”
Xa xa, Thiên Giác Mặc Long vốn đang thảnh thơi dạo chơi, nghe thấy tiếng cóc kêu, nó sửng sốt nhìn sang, tròng mắt muốn rớt ra ngoài.
Còn đang sửng sốt, lại nghe thấy tiếng kêu của Bạch Tiểu Thuần, thấy Bạch Tiểu Thuần đang bay về phía mình, lân phiến nó dựng đứng, gầm lên giận dữ.
“Chết tiệt, sao ngươi… sao ngươi lại chọc lão cóc này thế hả!” Thiên Giác Mặc Long run rẩy, trong thế giới này, nó là rất mạnh, nhưng vẫn có mấy lão quái nó cũng không dám trêu vào, con cóc này… Chính là một trong số đó.
“Đừng tới đây, ngươi đừng tới đây!” Thiên Giác Mặc Long run rẩy hét to, nhưng Bạch Tiểu Thuần đâu thể nào nghe thấy, tiếp tục điên cuồng chạy tới.
Con cóc gầm lên dữ tợn, khiến Thiên Giác Mặc Long càng thêm run, mắt đỏ lên hung tàn.
Bạch Tiểu Thuần thấy vậy, rất cảm động, Lão Long đối với mình thật là tốt, còn bay thêm nhanh hơn.
“Thiên Giác tiền bối, đại ân đại đức của ngươi, Bạch Tiểu Thuần nhất định ghi khắc trong lòng, ta phải về tông môn… chỗ này giao lại cho ngươi…”
Bạch Tiểu Thuần vô cùng cảm kích, bỗng con cóc há miệng, cái lưỡi nhanh như chớp bung ra.
Trong chớp mắt đã bắn thẳng tới chỗ Thiên Giác Mặc Long, rõ ràng là muốn diệt Lão Long trước, sau đó sẽ xử Bạch Tiểu Thuần!
Lão Long trừng mắt, gào vang.
“Cóc đạo hữu, tên nhóc này dám chọc ngươi hả? để ta chặn nó lại giúp ngươi! Nhóc con, dám trêu vào đại ca ta, muốn chết!” Thiên Giác Mặc Long gào vang, nhìn thì rất uy phong, nhưng trong lòng không ngừng run rẩy.
Con cóc sửng sốt, cái lưỡi khựng lại, không đánh Thiên Giác Mặc Long nữa, mà đổi hướng, quấn lấy Bạch Tiểu Thuần còn đang sửng sốt, kéo mạnh một cái.
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, trước mắt tối sầm, hắn đã rơi vào một thế giới đen kịt.
Thiên Giác Mặc Long nhìn thấy rõ Bạch Tiểu Thuần bị lưỡi cóc quấn lấy, lôi vào trong miệng, bị con cóc nuốt chửng.
Thiên Giác Mặc Long run run, cố nặn ra nụ cười, con cóc hung ác nhìn Thiên Giác Mặc Long một cái, xoay người nhảy đi.
Xác định con cóc đi xa, Thiên Giác Mặc Long mới hít sâu.
“Chết rồi, Bạch tiểu tử bị lão cóc nuốt, nhưng mà lão cóc luôn tiêu hóa chậm, Bạch Tiểu Thuần lại thân thể cường hãn, trong thời gian ngắn chắc không sao.” Thiên Giác Mặc Long vội báo cho các lão tổ Linh Khê Tông chạy về cứu viện.
Bạch Tiểu Thuần ở trong bụng cóc, dần nhìn rõ xung quanh.
Vừa nhìn thấy, mặt hắn đã trắng bệch.
Xung quanh hắn toàn là dịch nhờn, trong ấy có đủ thứ đang nhúc nha nhúc nhích, trông rất là kinh gớm, cộng thêm một mùi chua chua đến buồn nôn.
Cơ thể hắn cũng bị dinh dính, giơ cánh tay lên, kéo theo một đống những sợi tơ, Bạch Tiểu Thuần không chịu nổi, nôn ra một trận.
“Tiểu Ô Quy khốn nạn đáng chém vạn lần, ta hận ngươi!!” Bạch Tiểu Thuần phát điên, thấy quần áo mình nhanh chóng bị ăn mòn, hắn kinh hãi, may mà hắn có Bất Tử Trường Sinh Công, thân thể cường hãn, nên không phải sợ.
Dùng hết sức lực vùng vậy, Bạch Tiểu Thuần mới đứng dậy được, nhìn quanh, cau mày.
“Nhất định là bị con cóc thối tha kia nuốt, ta bây giờ là đang ở trong bụng nó…” Bạch Tiểu Thuần muốn đi ra ngoài, nhưng lối đi đã bị bít kín, Bạch Tiểu Thuần nổi khùng, huyết khí hóa kiếm, chém mạnh một nhát.
“Mở ra cho ta!”
Phịch một tiếng, một kiếm kia rơi xuống, vang lên tiếng như kim loại va chạm vào nhau, nhưng chẳng tạo ra được một tổn thương nào dù là nhỏ bé… Bạch Tiểu Thuần trợn tròn mắt.
“Không được, nhất định phải tìm ra cách bắt con cóc này mở miệng ra, không dừng ở đây được, phải đi tiếp sâu vô trong, nói không chừng sẽ tìm ra cách, nếu không… hừ, chết tiệt, Bạch Tiểu Thuần ta cả đời tên tuổi anh hùng… đành phải đi cửa sau ra vậy!” Bạch Tiểu Thuần thử dùng ngọc giản truyền tông, nhưng không có hiệu quả, hắn thở dài, cảm thấy mình thật đáng thương, cất bước đi tiếp sâu vào trong.
Quần áo của hắn đều đã bị ăn mòn, nhưng may thân thể cường hãn, nên vẫn còn kiên trì được, đường đi ướt sũng, giẫm xuống một cái là dính nhơm nhớp, làm Bạch Tiểu Thuần bị nôn không biết mấy lần.
“Tiểu Ô Quy, ta muốn giết ngươi!!” Bạch Tiểu Thuần muốn điên, lật tới lật lui túi trữ vật, nhưng không tìm ra được tiểu Ô Quy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 320: Vĩnh Dạ Tán
Dịch giả: Tiểu Băng
Bạch Tiểu Thuần đành phải tiếp tục bước, không biết đã đi bao lâu, may mà hắn đã là Trúc Cơ Hậu Kỳ tu vi, tầng thứ bảy Linh Hải cũng chỉ còn kém chút xíu nữa là hóa tinh hoàn toàn, giúp hắn có được Linh lực lâu dài, có thể chuyển hóa nội tức.
Chủ yếu nhất, là nhục thể của hắn cường hãn, mới kiên trì được ở nơi này thời gian, chịu đựng cảm giác bị ăn mòn, tiếp tục đi tới.
“Thực không xong rồi, đành phải chờ cứu viện thôi, Lão Long kia dù sợ chết, nhưng nhất định sẽ báo cho các lão tổ biết…” Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ, càng giận con rùa đen nhỏ.
Vừa đi vừa nguyền rủa chửi mắng, đi tới một chỗ, thấy xung quanh có rất nhiều thú cốt chưa tiêu hóa xong, nhìn mớ thú cốt đã bị ăn mòn biến thành màu đen, Bạch Tiểu Thuần không ngừng run rẩy.
“Ta không muốn trở thành giống mớ xương đó a…” Bạch Tiểu Thuần vội bước nhanh hơn, không muốn ở lại đây thêm một phút nào, đang đi, bỗng từ trong túi trữ vật, con rùa đen nhỏ thò đầu ra, dáo dác ngó quanh.
“Thật sự vào được a!”
Nó vừa nói xong, Bạch Tiểu Thuần sôi máu, thò tay chộp, nhưng con rùa quá nhanh, lập tức co lại đầu, làm Bạch Tiểu Thuần chộp hụt.
“Ngươi đi ra cho ta!” Bạch Tiểu Thuần rốnglên giận dữ.
“Ngươi bảo ta ra là ta phải ra hả? ngươi tưởng Quy gia nhà ngươi là cái chày gỗ chắc, ta không ra đấy, ngươi làm gì ta? “
“Ngươi ngươi ngươi…” Bạch Tiểu Thuần điên tiết sục sạo khắp túi trữ vật, nhưng không tìm được đối phương.
“Ta sai rồi… Quy gia… cứ thế này, ta sẽ bị ngươi đùa chết mất!” Bạch Tiểu Thuần muốn khóc, hắn thật sự không chịu nổi, bản lĩnh gây họa của con rùa đen nhỏ này quá lớn, mỗi lần đều là chọc vào những tồn tại kinh khủng, Bạch Tiểu Thuần có một dự cảm, nếu cứ như vậy, chắc chắn có ngày hắn sẽ bị đùa mà chết.
“Vì ngươi biết nghe lời, Quy gia cho ngươi một cơ duyên này, ngươi làm theo lời ta nói, sẽ có thu hoạch lớn.” Con rùa đen nhỏ lại thò đầu ra, lần này chỉ thò ra được cái sừng, Bạch Tiểu Thuần biết con rùa đã cảnh giác, hắn rất khó thành công, nên thở dài, làm theo lời con rùa, rẽ trái quành phải, đi tới một góc.
“Chính là ở chỗ này, nhanh lên, chỗ này là chỗ yếu nhất, dùng sức mạnh nhất ngươi có, chọc thủng nó đi, ta cảm nhận được, đây chính là chỗ lúc trước ta đi qua, tìm được bảo tàng.” Con rùa đen nhỏ hưng phấn.
“Bảo tàng?” Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
“Đương nhiên, nếu không ngươi tưởng Quy gia ta ở không rảnh rỗi, đi chọc con cóc này tỉnh dậy hả, tiếc thay trong bụng con cá sấu vàng kia cũng có bảo tàng, nhưng lại không chịu nuốt ngươi vào.” Con rùa đen nhỏ thở dài, sau đó liên mồm thúc giục.
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, nhìn nhìn tình hình trước mắt, nghiến răng, vận hết tu vi khí lực của mình, thi Toái Hầu Tỏa, móc một cái.
Xoẹt một tiếng, một cái lỗ bị xé ra, con cóc run lên, dịch tiêu hóa trong người nó ào ào phun ra như trời mưa.
Dịch tiêu hóa này có lực ăn mòn rất mạnh, mỗi giọt rơi lên người Bạch Tiểu Thuần đều làm người hắn tỏa ra khói trắng, làm Bạch Tiểu Thuần vô cùng đau đớn, dịch tiêu hóa rơi xuống càng lúc càng nhiều, Bạch Tiểu Thuần không biết mình chịu đựng được bao lâu, bị dọa sợ, hét to một tiếng, dùng toàn lực, không ngừng điên cuồng oanh kích.
“Nhanh nhanh nhanh, cố gắng lên!”
“Bạch Tiểu Thuần, ngươi vậy mới giỏi chứ, ngươi làm được mà!”
“Ta rất coi trọng ngươi nha!!” Con rùa đen nhỏ hưng phấn kêu gào, Bạch Tiểu Thuần không nhịn được nữa, hét lớn.
“Câm miệng!”
Lỗ hổng cuối cùng cũng được xé ra kha khá, đủ cho hắn thò cả hai tay vào trong, xé mạnh.
Roạt roạt, cái khe bị xé rộng ra, Bạch Tiểu Thuần vội vàng chui vào.
Nơi này là một cái lối đi, bốn phía không còn là cơ thịt, mà có nham thạch, Bạch Tiểu Thuần vô cùng kinh ngạc,vì nơi đây không hề có mùi chua, ngược lại lại có một mùi thơm ngát, làm cho người ta ngửi vào là cả tâm hồn thoải mái.
Con rùa đen nhỏ từ Túi Trữ Vật bay ra, vô cùng hưng phấn.
“Hắc hắc, cuối cùng Quy gia ta cũng lấy lại được vốn, tới đây rồi, xem giấu cái gì đây…” Con rùa đen nhỏ hai mắt sáng lên, tốc độ cực nhanh, vọt tới cuối lối đi, ở đó, có một thạch thất cực lớn!
Bạch Tiểu Thuần cũng nhanh chân chạy tới, cái thạch thất này to cả trăm trượng, xung quanh đầy những sợi thịt hai màu hồng lục có hình nhánh dây, kết nối với thạch thất, phân tán khắp nơi.
Những sợi thịt hình nhánh dây hai màu kia rung rung, hình như chúng kéo dài đi xuyên qua cả cơ thể của con cóc.
“Chỗ này…” Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, nhìn thấy ở ngay giữa thạch thất có một cái bệ đá, bên trên để một cái ngọc giản, và một cái dù màu đen.
“Thật sự có bảo tàng!” Bạch Tiểu Thuần hít sâu, cái mùi thơm ngát kia, chính là từ cái dù đen tỏa ra, hắn còn chưa nhìn kĩ, tiểu Ô Quy đã hét rầm lên.
“Oa, giàu quá, đây là dùng đại thần thông chi lực, buộc con thú vốn có thể tấn thăng vương thú này phải chậm tấn thăng lại, hút bớt thần kinh, công lực của nó ra ngưng tụ ở đây, dùng cách không phải phong ấn nhưng còn mạnh hơn phong ấn này để điều khiển nó, biến nó thành một cái động phủ tế đàn di động!”
“Cái này e rằng mới chỉ là một cái bán thành phẩm, chủ nhân động phủ này nhất định đã gặp chuyện bất trắc, nếu không, đợi đến khi hắn xây dựng xong, con thú này chắc chắn sẽ tấn chức Vương Thú, dùng cách thức này để điều khiển Vương Thú, dùng sinh mệnh lực của nó để kéo dài sinh mạng cho mình… đây chính là… thủ đoạn của tu sĩ ma đạo thời viễn cổ!”
Con rùa đen nhỏ kích động, bay vòng vòng trong động phủ, Bạch Tiểu Thuần nghe mà hết hồn, ngơ ngác nhìn cái tế đàn, không thể nào tin được.
“Tu sĩ thời kỳ viễn cổ? Điều khiển Vương Thú…” Đối với Vương Thú, Bạch Tiểu Thuần không xa lạ gì, Thiết Đản chính là một con chiến thú có đủ tiềm chất để trở thành Vương Thú, dù hiện nay vẫn chưa thật sự là Vương Thú, nhưng khả năng điều khiển Vạn Thú của nó cũng đã đủ làm cho cả tông môn oanh động.
Tiểu Ô Quy bay tới bệ đá, nhìn chằm chằm ngọc giản và cái dù.
“Bạch tiểu tử, mau xem trên ngọc giản viết cái gì, nhất định có lưu lại thân phận của người này, không chừng còn có lưu lại Truyền Thừa Công Pháp nữa, nhanh lên, phát tài, phát tài rồi.”
Bạch Tiểu Thuần hồi hộp, nhìn nhìn ngọc giản, tới gần ngắm nghía, nghĩ chắc không có gì nguy hiểm, mới cầm ngọc giản lên, truyền linh lực vào, một giọng nói tang thương bỗng vang lên trong đầu hắn.
“Tổ muốn chiến, ta phải trợ, trận chiến này cửu tử nhất sinh.
Cái dù tên Vĩnh Dạ, chưa thành phẩm, một khi hoàn thành, có thể thành Thiên Phẩm linh khí, ta không muốn mang đi, lưu ở nơi này, người hữu duyên sẽ có được.
Thú này căn cốt trời sinh phản bội, ít nhất phải có được Thiên Nhân chi lực, mới tạm hàng phục được, nếu tu vi không đủ, có thể dùng biện pháp ta để lại, rút bớt đi sinh cơ của nó, để nâng cao chi lực bản thân!”
Thanh âm tiêu tán, trong đầu Bạch Tiểu Thuần hiện lân thuật pháp chỉ cách rút đi sinh cơ của con thú.
Bạch Tiểu Thuần buông ngọc giản, vẫn còn ngơ ngác, nhìn cái dù.
“Sau khi hoàn thành, chính là Thiên Phẩm linh khí? Linh khí a… Đó là bảo bối của một cái tông môn, lại còn là Thiên phẩm!” Bạch Tiểu Thuần hồi hộp, đi tới cầm lấy cái dù.
Vừa chạm vào, cây dù lóe ánh sáng, hàn khí ập vào mặt hắn, làm cả người Bạch Tiểu Thuần lạnh toát, máu như đông lại, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng cầm được nó lên, nhưng lại không thể nào mở nó ra được.
Mắt Bạch Tiểu Thuần sáng rỡ, nhìn chằm chằm cây dù, cười ha hả.
Nhưng ngay khi cái dù bị Bạch Tiểu Thuần lấy đi, giống như một cái phong ấn nào đó bị bật mở, cả động phủ rung rinh mãnh liệt, một luồng áp lực mạnh mẽ tản ra.
Giống như con cóc phát hiện ra trong người khó chịu, muốn dùng chi lực của bản thân, định ép nát cả Bạch Tiểu Thuần lẫn động phủ!
Thông đạo ngoài động phủ sụp đổ, dịch tiêu hóa tanh tưởi ùa vào trong động phủ, động phủ vỡ vụn, cả người Bạch Tiểu Thuần run rẩy, miệng ứa máu tươi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










