Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 246 : Rung Động Man Hoang (Thượng) (c1226-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1226: Rung Động Man Hoang (Thượng)
Bất Tử Quyển chia làm da, thịt, gân, cốt, máu!
Bạch Tiểu Thuần bắt đầu tu luyện vẫn chỉ tu luyện Bất Tử Trường Sinh Công Bất Tử Quyển, hôm nay hắn đã tu hành Bất Tử Công Quyển tới cảnh giới Lực Cốt, sau Lực Cốt còn có Thiên Cốt, thậm chí cuối cùng là Bất Tử Cốt!
Mấu chốt tu luyện Bất Tử Công chính là sinh cơ, chỉ cần có sinh cơ nồng đậm là có thể tu luyện, một bước lên trời, đột nhiên tăng mạnh.
Trước đây Bạch Tiểu Thuần tu luyện đều thông qua Vĩnh Dạ Tán hấp thu sinh cơ đám thiên kiêu trong Man Hoang, hiện tại hắn tu thành Bất Tử Quyển tầng thứ tư, từ Lực Cốt đột phá Thiên Cốt.
Trong sợi tóc ẩn chứa sinh cơ của Thiên Tôn, bị hắn thiên tân vạn khổ luyện chế thành sợi tóc máu bảo hộ tính mạng của mình, hôm nay bị Bạch Tiểu Thuần hấp thu, trong người Bạch Tiểu Thuần có tiếng nổ vang như sấm.
Trong tiếng nổ mạnh, thân thể của hắn run rẩy, hắn hô hấp ồ ồ, xương cốt toàn thân phát ra âm thanh ken két giống như thoát thai hoán cốt, hắn cải biến thân thể, Bất Tử Quyển tầng thứ tư bộc phát.
Hắn trực tiếp đột phá cảnh giới Lực Cốt tăng lên Thiên Cốt.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần hóa thành hắc động và điên cuồng hấp thu sinh cơ ẩn chứa trong sợi tóc, Bạch Tiểu Thuần hấp thu sinh cơ vào trong cơ thể, hắn bắt đầu vận chuyển Bất Tử Quyển và rót sinh cơ vào trong xương cốt, từ đó tiến hành lột xác cực kỳ đáng sợ.
Rầm rầm rầm!
Tiếng nổ răng rắc vang lên, mặc dù người ngoài không nghe được nhưng Bạch Tiểu Thuần nghe rất rõ ràng, hắn cảm giác sinh cơ đang gia tăng uy năng của Thiên Cốt.
Thiên Cốt tầng thứ ba, tầng thứ năm, tầng thứ bảy… Cho đến tầng thứ chín!
Lại bột phát lần nữa!
Đột phá!
Từ Thiên Cốt đột phá Bất Tử Cốt tầng thứ nhất, hiện tại sợi tóc bị Bạch Tiểu Thuần hấp thu một phần nhỏ sinh cơ trong đó mà thôi, hắn đang toàn lực vận chuyển Bất Tử Cốt.
Dù sao đây là cảnh giới Bất Tử Cốt cuối cùng trong luyện cốt, sinh cơ cần thiết còn lớn hơn ba cảnh giới trước cộng lại, một khi đạt tới đỉnh phong đại biểu thân thể Bạch Tiểu Thuần đạt tới mức độ không thể tưởng tượng nổi, cũng giúp thân thể hắn gia tăng uy năng kinh thiên động địa.
Thân thể hắn có thể sánh ngang Thiên Nhân, đó là da, thịt, cốt… Rất khó bị phá hủy, kiên cường đến mức tận cùng!!
Có thể nói Bạch Tiểu Thuần luyện thành Bất Tử Huyết, có được Bất Tử Huyết thì có lực khôi phục cực kỳ kinh người, thân thể Bạch Tiểu Thuần thật sự đạt tới cảnh giới Bất Tử Huyết đó là cảnh giới của Huyết Tổ ở bên ngoài Nghịch Hà Tông mới đạt tới.
Đó là lúc… Bất Tử Quyển triệt để đại thành!
Hôm nay hắn có sợi tóc của Thiên Tôn, Bạch Tiểu Thuần tiến triển đột phá rất lớn, Bất Tử Cốt trực hắn từ tầng thứ nhất đạt tới tầng thứ tư, vẫn còn tiếp tục!!
Tầng thứ năm, tầng thứ sáu, tầng thứ bảy…
Khi sợi tóc hóa thành tro bụi từng chút mộtBạch Tiểu Thuần vẫn đắm chìm trong tu luyện nên không có chú ý tới thời gian trôi qua, lúc cảnh giới hắn đạt tới Bất Tử Cốt tầng thứ bảy đã qua nửa tháng.
Sợi tóc của Thiên Tôn ẩn chứa quá nhiều sinh cơ, không ngừng rót vào trong người Bạch Tiểu Thuần, Bất Tử Quyển luôn tăng cao.
Thậm chí nhìn sợi tóc tiêu hao, dường như sau khi Bạch Tiểu Thuần đạt tới Bất Tử Cốt đỉnh phong thì nó còn thừa lại rất nhiều, bộ phận sinh cơ chưa đựng trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần, sinh cơ này sẽ biến thành chất dinh dưỡng giúp hắn tu hành Bất Tử Huyết trong tương lai.
Cũng trong nửa tháng trận chiến giữa Thiên Tôn và Bạch Tiểu Thuần giả với Minh Hoàng cũng được truyền ra, nó như cơn bão quét ngang cả Man Hoang, cho dù hồn tu hay luyện hồn sư, thậm chí các bộ lạc đều lục tục nghe nói tới việc này.
Việc này thật sự là quá lớn, lần đầu tiên tất cả mọi người nghe thấy đều hít khí lạnh, tâm thần sinh ra sóng gió ngập trời.
Thân phận Thiên Tôn đối với Man Hoang Khôi Hoàng triều mà nói, mặc dù không phải người người đều biết nhưng đại đa số đều biết được, bọn họ biết rõ đó là hoàng giả của khu vực Thông Thiên Hà, địa vị của hắn cao như Khôi Hoàng, tu vi của hắn lại vượt qua Bán Thần.
Cũng chính bởi vậy có người này tồn tại cho nên Khôi Hoàng triều nhiều năm trước chạy tới Man Hoang và cắm rễ tại nơi này nghỉ ngơi lấy sức, đồng thời bao nhiêu năm qua song phương vẫn chiến tranh không dứt.
Chém giết diễn ra ở bốn tòa trường thành, thù hận đã sớm khắc cốt ghi tâm, hơn nữa thù hận không ngừng lắng đọng, không nói không chết không ngớt nhưng cũng không kém bao nhiêu.
Đối với con dân Khôi Hoàng triều mà nói, bọn họ chưa bao giờ không nghĩ chiếm lại khu vực Thông Thiên Hà, một lần nữa khôi phục Khôi Hoàng triều đỉnh phong, hôm nay vị hoàng giả của khu vực Thông Thiên Hà liên thủ với ma quỷ đại chiến với Minh Hoàng, từ đó mọi người cực kỳ khiếp sợ.
Nhất là kết cục của trận chiến tuyệt thế đó, nữ quỷ giả thành Bạch Tiểu Thuần trọng thương bỏ chạy, Thiên Tôn trọng thương bỏ chạy, đối với Man Hoang mà nói đây là việc cực kỳ phấn chấn, sĩ khí của bọn họ tăng lên rất cao trong thời gian ngắn.
Khi tin tức bốn tòa trường thành sụp đổ truyền ra giống như cơn lũ quét ngang Man Hoang, nó không ngừng oanh kích tâm thần mọi người, sau khi nghe tin tức này có không ít người đỏ mắt, dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn khu vực Thông Thiên Hà.
Đám người Đại Thiên Sư đều là người lý trí, bọn họ cũng nhìn thấy toàn bộ trận chiến tuyệt thế, biết rõ trận chiến này có cái giá phải trả giá đắt, đồng thời hiểu trước khi Thiên Tôn rời đi đã bố trí phòng hộ tại khu vực trường thành.
Bọn họ không thể phá phòng hộ của đối phương!
Chuyện này không ảnh hưởng tới việc Đại Thiên Sư mượn nhờ cơ hội thúc dục cả Man Hoang chuẩn bị chiến tranh.
Đây là cuộc chiến toàn dân, bởi vì chuyện này đã cấp cho Đại Thiên Sư cơ hội, hắn không còn trở ngại phổ biến chúng ân lệnh khắp Man Hoang, từ đó thu được danh vọng khó có thể hình dung, tứ đại thiên vương cũng ủng hộ việc này, trong đại chiến lúc trước đã làm đám người Cự Quỷ Vương rung động không nhỏ, bọn họ hiểu chân tướng, cũng hiểu lần này có Minh Hoàng, bằng không…
Có tứ đại thiên vương ủng hộ cho nên cả Man Hoang chấn động không thôi, hơn nữa ý nguyện khai chiến của Man Hoang càng ngày càng mãnh liệt..
Vào lúc này có một tin tức thứ ba truyền ra, không biết từ nơi nào đã truyền ra ngoài, mặc dù mức độ rung động không bằng hai tin trước nhưng cho dù là Hoàng thành hay tứ đại vương thành đều chấn động, những gia tộc, bộ lạc và một nửa hồn tu Man Hoang đều nghe thấy.
Trong tin tức này nói rất rõ ràng, Bạch Tiểu Thuần chính thức có thân phận khác trong Man Hoang, mặc dù không nói cụ thể thân phận là gì nhưng vẫn mờ mịt điểm ra Bạch Tiểu Thuần có thân phận cực cao trong Man Hoang.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1227: Rung Động Man Hoang (Hạ)
– Nếu như Minh Hoàng đại nhân đại chiến với nữ quỷ là Bạch Tiểu Thuần giả, như vậy… Bạch Tiểu Thuần thật che giấu thân phận trong Man Hoang những năm qua ở nơi nào?
– Đúng vậy, Bạch Tiểu Thuần ở trong Man Hoang nhiều năm, rốt cuộc hắn ẩn nấp nơi nào! Thân phận của hắn là ai?
Khi tin tức truyền ra làm nhiều người chú ý tới, thời gian dần qua lại có người suy đoán, Bạch Tiểu Thuần… Chính là giám sát sứ, luyện hồn sư Địa phẩm Bạch Hạo!
Suy đoán này như sấm sét oanh động Man Hoang, tất cả gia tộc Thiên hầu và gia tộc Thiên Công cũng rất nhiều kẻ thù của Bạch Tiểu Thuần, đám thiên kiêu và người thừa kế các gia tộc nghe xong đều không dám tin, cũng sinh ra cảm giác vui mừng, thậm chí phát động thế lực bản thân truyền bá việc này, bọn họ xem ra mặc kệ Bạch Hạo có phải Bạch Tiểu Thuần hay không, dù sao đây là cơ hội tốt chém giết Bạch Hạo, cho dù có thân phận luyện hồn sư Địa phẩm cũng không thể bảo hộ Bạch Hạo an toàn.
– Ha ha, ta nói Bạch Tiểu Thuần không có hảo tâm lại hóa thân Bạch Hạo, tâm hắn đáng tru!
– Bạch Hạo cũng tốt, Bạch Tiểu Thuần cũng được, ta có thù bất cộng đái thiên với hắn, Phát Tình Đan của ngươi năm đó là sỉ nhục cả đời của ta!
– Giết Bạch Hạo!
Nhất là những người thừa kế dòng chính càng như vậy, cả đám kêu gào ầm ĩ như muốn phát động thế lực bản thân đi tìm Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù là những Thiên Hầu như Triệu Hùng Lâm, Lưu Dũng đều kích động, nhất là Triệu Hùng Lâm, sau khi hắn biết rõ việc này liền cười vang khắp Triệu phủ.
Đồng thời những người đi lại tương đối gần với Bạch Tiểu Thuần năm đó đều trợn mắt há hốc mồm, cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, nhất là những người tại thành Cự Quỷ càng không tin tưởng.
Hứa San con gái Cửu U Vương ngây ngốc, nàng sững sốt không dám tin.
Về phần Chu Nhất Tinh, hôm nay hắn sớm tìm nơi ẩn nấp, nội tâm đắng chát, còn có Tống Khuyết cũng bị hắn mang đi và ném ở một bên, cũng không có thời gian quan tâm tới, cho nên Tống Khuyết vừa nghe tin tức bên ngoài truyền tới, lại nghe mọi người suy đoán Bạch Tiểu Thuần chính là Bạch Hạo, Tống Khuyết cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, hắn lập tức há hốc mồm và ngây ra như phỗng, hắn có cảm giác tất cả đều không tồn tại.
Từng có người chú ý tới sau khi truyền sự việc Bạch Tiểu Thuần ra ngoài, Đại Thiên Sư cũng tốt, tứ đại thiên vương cũng được,. thậm chí là thập đại Thiên Công đều không nói gì về việc này.
Thậm chí thời gian dần qua đám Thiên Hầu kích động và nhận được tin tức đều hít khí lạnh, bọn họ lập tức câm miệng, thậm chí cũng hạn chế tộc nhân của mình, nhất là Triệu Hùng Lâm sợ tới mức hắn không dám ra ngoài, lập tức đi bế quan.
Những suy đoán về Bạch Tiểu Thuần trong Man Hoang xuất hiện hai tình huống cực đoan, tin tức thứ tư là sự việc người thừa kế Minh Hoàng, tin tức này oanh động hơn cả ba tin tức trước và truyền khắp Man Hoang.
Việc này rung động tâm thần tất cả người trong Man Hoang.
– Minh Hoàng lựa chọn Bạch Hạo… Trở thành hắn người thừa kế!
– Bạch Hạo không phải Bạch Tiểu Thuần, hắn là Minh Hoàng kế tiếp.
Tin tức này như có cánh truyền khắp toàn bộ Man Hoang, đám người đang kêu gào chém giết Bạch Hạo cảm thấy chóng mặt, đầu óc bọn họ không hoạt động, trong khoảng thời gian ngắn không kẻ nào dám nói lại việc tiêu diệt Bạch Hạo.
– Trời ạ, hắn là Minh Hoàng kế tiếp, sau này… Cả Man Hoang ai dám gây vào hắn?
– Đáng chết, tại sao lại như vậy, Bạch gia thành Cự Quỷ muốn giết hắn, trong lúc nguy cơ trước mắt Cự Quỷ Vương bảo vệ hắn! Thiên kiêu thành Khôi Hoàng muốn giết hắn, nguy cơ trước mắt Đại Thiên Sư bảo vệ hắn!
– Còn nữa, lúc trước hắn phạm tội lớn giết Thiên Hầu, cả triều văn võ hợp nhau tấn công, hắn dùng thân phận luyện hồn sư Địa phẩm bảo vệ mình, hôm nay… Thân phận của hắn bị ngờ vực vô căn cứ, tất cả mọi người muốn giết hắn thì hắn lại trở thành Minh Hoàng kế tiếp!
Sau khi nghe tin tức, đây là suy nghĩ của những người có thù oán và muốn chém giết Bạch Tiểu Thuần.
Cho dù là Chu Hoành hay vẫn là Tiểu Lang Thần, hoặc Triệu Hùng Lâm nhiều nhiều người khác, bọn họ há hốc mồm và sợ hãi, nội tâm suy nghĩ phức tạp khó có thể hình dung.
Bọn họ không thể không lo lắng, với tính cách trừng mắt tất báo của đối phương, hôm nay có thân phận như vậy sẽ sinh ra sóng to gió lớn.
Bạch Tiểu Thuần thành công trở thành kỳ tích trong Man Hoang, thậm chí rất nhiều người đã liệt kê sự tích của Bạch Tiểu Thuần và đều không dám tin tưởng khi nói một câu… Thần nhân!
Tin tức này làm Chu Nhất Tinh mừng như điên, Tống Khuyết thở ra một hơi vì mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, nội tâm cũng có kích động, hắn cảm giác mình đi theo Bạch Hạo là quá đúng, bởi vì đối phương chính là Minh Hoàng kế tiếp.
– Hừ, tại sao Bạch Tiểu Thuần có thể là Bạch Hạo chứ, xách giày còn không xứng!
Tống Khuyết ngạo nghễ nói thầm.
Duy chỉ có đám người Đại Thiên Sư biết rõ chân tướng của việc này, đối với người thừa kế Minh Hoàng, bọn họ hoàn không có cảm giác ngoài ý muốn, nội tâm cũng có hoảng hốt, bọn họ xem ra đây là Minh Hoàng an bài, từ đó Bạch Tiểu Thuần tiếp tục dùng thân phận Bạch Hạo này.
Dù sao cái tên Bạch Tiểu Thuần quá mẫn cảm, dùng cái tên Bạch Hạo sẽ trở thành người thừa kế Minh Hoàng, từ đó có thể giải quyết không ít việc không cần thiết.
Thời điểm tin tức chấn động Man Hoang đại địa, ngày hôm nay… Bạch Tiểu Thuần bế quan tu luyện một tháng thì bầu trời Man Hoang lại có Minh Hà xuất hiện.
Trong khoảng thời gian ngắn thiên địa lờ mờ, uy áp bạo phát.
Tất cả mọi người ngẩng đầu nhìn Minh Hà thay thế bầu trời trên cao, nhìn thấy vô số oan hồn trên bầu rời, hơn nữa toàn bộ bọn chúng đang cúi đầu cúng bái.
Chẳng những hồn như vậy, tất cả hồn trong Man Hoang đều run rẩy và cúi đầu về một hướng.
Phương hướng chúng cúng bái là thành Khôi Hoàng.
Lúc này trong thành Khôi Hoàng, theo từ mọi kiến trúc và nhất là Thiên Hầu tháp, Thiên Công tháp, thậm chí hoàng cung đều bộc phát hào quang màu đen, thậm chí ngay cả lão long trên bầu trời chỉ gào thét một tiếng nhưng không dám bay lên không trung.
Tât cả con dân nội thành, cả triều văn võ, cho dù là Đại Thiên Sư và cả Khôi Hoàng cũng bước ra khỏi nơi của mình, bọn họ ngẩng đầu nhìn Minh Hà.
Tiếng hít khí lạnh bao phủ thành Khôi Hoàng, các nơi trong Man Hoang cũng sững sốt.
Trong nháy mắt tất cả mọi người có chung nhận thức.
Minh Hoàng truyền thừa sắp bắt đầu!
Bầu trời bị Minh Hà thay thế cho nên không có ánh sáng, nhật nguyệt bị che đậy, hết lần này tới lần khác lại có một điểm sáng bao phủ đại địa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1228: Minh Hoàng Kế Vị
Cẩn thận nhìn hào quang là có thể nhìn thấy hằng hà hồn, chúng giống như hồn hỏa chiếu sáng bầu trời Man Hoang, đây là kỳ cảnh mọi người không ai nhìn thấy lần nào.
Chúng sinh nín thở đưa mắt nhìn lên bầu trời, ngay sau đó uy áp hóa thành thực chất đến từ sâu trong linh hồn làm bọn họ không tự chủ sinh ra ý niệm kính sợ, cho dù là thổ dân bộ lạc hay hồn tu, mặc kệ tu vi gì, cho dù tu vi cái thế như đám người Đại Thiên Sư cũng có cảm giác tim đập rộn ràng, càng hoảng sợ không chịu nổi.
Đây là phản ứng bản năng, cũng là ấn ký tồn tại trong huyết mạch bọn họ, thậm chí cả hung thú trong Man Hoang cũng như thế.
Không biết ai là người quỳ xuống đầu tiên, lúc này đám người tại tất cả khu vực của Man Hoang đều quỳ xuống, nhất là thành Khôi Hoàng càng như vậy, trong hàng loạt con dân quỳ bái, dù cả triều văn võ cũng như thế, mà Đại Thiên Sư cùng tứ đại vương thiên vương dù không lạy nhưng cũng cúi người.
Chúng sinh cúng bái, chúng linh quỳ lạy!
Đây là đối với Minh Hà tôn trọng, càng là đối với Minh Hoàng kính sợ!
Cả Man Hoang trừ Bạch Tiểu Thuần đang bế quan sắp đột phá ra, người duy nhất không bái kiến là Khôi Hoàng, cho dù hắn mất quyền lực nhưng thân phận của hắn vẫn là Khôi Hoàng thế hệ này, chỉ có hắn có tư cách không cúi đầu, lúc này hắn ngẩng đầu nhìn trời.
Trong ánh mắt của ngàn vạn con dân quỳ bái, thời gian dần qua, trên bầu trời thành Khôi Hoàng có Minh Hà chảy qua, thân ảnh người thủ lăng chậm rãi xuất hiện, đây là lần đầu tiên hắn xuất hiện trước mặt chúng sinh.
Hiện tại người thủ lăng không còn bộ dạng như lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, mặc dù vẫn là áo đen nhưng trên áo đen có Minh Long, hắn cho người ta cảm giác vô cùng tôn quý, nhất là đế quan trên đầu hắn tỏa ra khí thế hoàng giả vô thượng, uy áp bao phủ cả Man Hoang.
Người thủ lăng xuất hiện cũng làm chúng sinh Man Hoang chấn động tâm thần, mọi người hít thở dồn dập, thậm chí có không ít người cuồng nhiệt, đối với chúng sinh Man Hoang mà nói, Minh Hoàng… Từ ý nào đó mà nói còn vượt qua cả Khôi Hoàng.
Dù sao Khôi Hoàng là nhiều đời truyền thừa xuống, mà Minh Hoàng từ khi sơ khai tới hiện tại chỉ có một người.
Càng không cần nói Minh Hoàng… Đối với con dân Khôi Hoàng triều chính là biểu tượng tinh thần, là thần linh mà bọn họ cầu nguyện.
– Minh Hoàng!
– Minh Hoàng!!
– Minh Hoàng!!!
Tiếng hô như sấm bộc phát tại tất cả khu vực của Man Hoang, sau đó ngưng tụ làm một hình thành tiếng nổ mạnh trong Man Hoang.
Vào lúc này thần linh xuất hiện rung chuyển chúng sinh.
Âm thanh như sấm sét truyền khắp cả bầu trời, mây khói trên không trung quây cuồng, hắn nâng tay phải lên, cả Man Hoang lập tức yên tĩnh.
Trong nháy mắt hoàn toàn yên tĩnh, Minh Hà trước mặt người thủ lăng quay cuồng, sau đó một thân ảnh thứ hai xuất hiện.
Đó là một thanh niên tướng mạo tuấn lãng, sắc mặt trắng nõn và mặc trường bào màu đen, khí chất của hắn giống như ngôi sao trên trời, hắn đứng trước mặt người thủ lăng nhưng không có chút không cân đối nào, dường như hắn vốn đứng ở nơi đó.
Trong nháy mắt thanh niên này xuất hiện, chúng sinh đều nhìn thấy tướng mạo của hắn, trong Man Hoang có vô số người hít khí lạnh, càng có không ít dù biết là thời khắc trang trọng vẫn kinh hô thành tiếng.
– Bạch Hạo!
– Luyện hồn sư Địa phẩm Bạch Hạo!!
– Nghe đồn là thật, Bạch Hạo… Chính là người kế vị Minh Hoàng!
Đám người Chu Hoành, Tiểu Lang Thần cảm thấy run rẩy, nội tâm càng khổ sở, bọn họ càng như vậy thì đừng nói những người khác, từ lời đồn lúc trước cũng làm mọi người có chuẩn bị, nếu không việc này xuất hiện đột ngột sợ rằng sẽ có nhiều người rung động tới mức tận cùng.
Đại Thiên Sư cùng với tứ đại thiên vương và những người quen thuộc Bạch Tiểu Thuần, sau khi bọn họ nhìn thấy Bạch Hạo trên cao liền sững sờ!
– Hắn không phải Bạch Tiểu Thuần! Hắn là hồn bộc bên cạnh Bạch Tiểu Thuần…
Đại Thiên Sư vừa nhìn đã biết rõ vấn đề, nội tâm chấn động rất mạnh, hắn nhớ Bạch Hạo bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần vì hồn bộc cho nên giết Thiên Hầu, hắn nhận được tin tức Bạch Hạo là đệ tử của Bạch Tiểu Thuần!
– Đệ tử của hắn trở thành Minh Hoàng!
Mạnh như Đại Thiên Sư cũng bị việc này làm rung động hít khí lạnh.
Tứ đại thiên vương, nhất là Cự Quỷ Vương càng như thế.
Bọn họ hoặc quen biết Bạch Tiểu Thuần hoặc bản thân tu vi cường đại nên sức quan sát tỉ mỉ, từ đó chỉ trong chốc lát bọn họ nhìn ra điểm khác nhau giữa Bạch Hạo và Bạch Tiểu Thuần.
Không phải khác nhau ở vẻ ngoài nhưng dựa vào thần thức của Bán Thần cũng nhận ra khác nhau từ bản chất.
– Không phải một người!
Cự Quỷ Vương hô hấp dồn dập, việc này thật sự vượt qua dự đoán của bọn họ, bọn họ vốn tưởng rằng người kế vị Minh Hoàng chính là Bạch Tiểu Thuần! Hắn cũng biết rõ Bạch Hạo, nội tâm rung động giống Đại Thiên Sư.
Dù là đám người Trần Hảo Tùng cũng như thế, mặc dù bọn họ không phân biệt rõ ràng nhưng trong nội tâm cảm giác nói cho bọn họ biết Bạch Hạo và Bạch Tiểu Thuần không phải một người.
Về phần Chu Nhất Tinh, hắn xem như hiểu Bạch Tiểu Thuần nhất, mặc dù tu vi không đủ nhưng hắn quá quen thuộc Bạch Tiểu Thuần cho nên hiện tại có thể phân biệt thật giả!
– Đó là… Đệ tử Bạch Hạo của chủ nhân?
Chu Nhất Tinh há hốc mồm, hiển nhiên Tống Khuyết không có chú ý tới điểm khác biệt, hắn lúc này kích động như cũ.
Hiện tại tất cả người tham gia cuộc chiến đều biết rõ thân phận Bạch Tiểu Thuần, bọn họ không cần quan tâm thật giả, nội tâm vô cùng phức tạp và nhìn ra mánh khóe, nội tâm rung động, cho dù như thế nào thì nội tâm của bọn họ khó bình tĩnh, mọi người chỉ yên lặng nhìn lên bầu trời, một già một trẻ, hai thân ảnh cao lớn! Cùng lúc đó Minh Hoàng bia trong thành Khôi Hoàng cũng biến mất.
Cũng chính vào lúc này trong Minh Hà cấm địa, nơi Bạch Tiểu Thuần đang bế quan chấn động, trong cơ thể có thiên lôi nổ vang, sợi tóc của Thiên Tôn cũng tan thành tro bụi.
Sinh cơ nồng đậm không cách nào hình dung đã dung nhập toàn bộ vào trong cơ thể, thôi động cảnh giới Bất Tử Cốt và không ngừng tăng lên Bất Tử Cốt đỉnh phong!
Trong nháy mắt đạt tới đỉnh phong, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mở ra, sắc mặt của hắn hồng nhuận phơn phớt, hắn cảm nhận rõ trong người của mình ẩn chứa lực lượng không thể tưởng tượng đang vận chuyển, tùy thời có thể bộc phát!
Một khi bộc phát nhất định bài sơn đảo hải, kinh thiên động địa!
– Bất Tử Cốt đại viên mãn!
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần bắn ra hào quang, trong động phủ đen kịt của Bạch Tiểu Thuần, hai mắt của hắn như nhật nguyệt chiếu sáng cả động phủ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1229: Tháo Mặt Nạ Xuống
Trong cơ thể hắn tỏa ra khí huyết cường đại tới mức tận cùng, khí huyết bàng bạc rung chuyển tám phương.
Vào lúc này thân thể của hắn như có ngọn núi đè xuống, cùng lúc đó Bạch Tiểu Thuần mình đạt tới gông cùm nhân thể!
Tầng gông cùm này không phải hắn hiện tại có thể đột phá, phải chờ tấn chức Thiên Nhân mới có thể nhất cổ tác khí oanh phá.
Đến lúc đó hắn sẽ tu hành quyển cuối của Bất Tử Quyển…
Bất Tử Huyết!!
– Bất Tử Cốt đã đại thành!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, cũng không chờ hắn kịp đắc ý hay cảm nhận lực lượng cường hãn, hắn lập tức phát giác được trên bầu trời ngoài động phủ đang diễn ra Minh Hoàng truyền thừa.
Sau khi sững sờ, thân thể Bạch Tiểu Thuần lập tức biến mất, hắn lập tức lên đỉnh núi nhìn bầu trời, hắn nhìn Bạch Hạo đối diện với người thủ lăng.
Vào lúc này Bạch Tiểu Thuần mở to mắt ra, hắn hít sâu một hơi, trong mắt mang theo chờ mong và chúc phúc, hắn tập trung tâm thần quan sát.
Dường như phát hiện ánh mắt của Tiểu Thuần tại Minh Hà cấm địa, thân thể Bạch Hạo trên bầu trời chấn động, hắn hơi nghiêng đầu giống như nhìn sang nơi của Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo tôn kính và tình cảm, thời khắc này tu sĩ Man Hoang đều nhìn thấy cho nên không ít người sững sờ.
Vào lúc này người thủ lăng giơ tay phải lên làm vạn chúng chú mục, hắn cầm đế quan trên đầu sau đó đế quan bay về phía Bạch Hạo.
Lúc đế quan xuất hiện trên đỉnh đầu Bạch Hạo, hắn không thể không thu hồi ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt lúc Bạch Hạo quay lại đã nhìn thấy đế quan đội lên đỉnh đầu của hắn.
Trong nháy mắt đội đế quan, toàn thân Bạch Hạo chấn động, khí tức của hắn lại phóng lên trời, uy áp không ngừng bành trướng, chỉ trong nháy mắt siêu việt Thiên Nhân, siêu việt Bán Thần!
Thiên địa nổ vang, Minh Hà trên bầu trời không ngừng chấn động giống như biển cả sôi trào, vào lúc này người thủ lăng nhìn Bạch Hạo.
Cùng lúc khí thế Bạch Hạo gia tăng, chín con Minh Long xuất hiện trên áo bào đen của hắn, chín đầu Minh Long gào thét gia tăng khí thế Bạch Hạo lên mức độ cao hơn.
Trong âm thanh ầm ầm, người thủ lăng đối diện Bạch Hạo, từ khi hắn tháo đế quan xuống và Minh Long trên áo đen biến mất, khí tức của hắn già yếu quá nhiều, hắn già nua không thể che lấp, càng lộ ra tang thương và mục nát.
Hắn nhìn Bạch Hạo, khóe môi tươi cười vui vẻ, cũng trong nháy mắt này Bạch Hạo thở sâu, hắn chậm rãi cúi đầu, ánh mắt nhìn cả Man Hoang, lúc này liền nói bốn chữ.
– Ta là Minh Hoàng!”
Sau khi nói ra bốn chữ, nội tâm của hắn bổ sung bốn chữ.
– Thủ hộ sư tôn!
Trong nháy mắt hắn nói ra những lời này, thiên địa chấn động như chứng thực, vô số hồn phách trong Minh Hà bốn phía quỳ lạy, trong mắt mang theo cuồng nhiệt và phát ra âm thanh bén nhọn.
– Bái kiến Minh Hoàng!
Lúc âm thanh này vang vọng bốn phương, tâm thần chúng sinh ở khắp Man Hoang chấn động, không biết ai lên tiếng đầu tiên, lúc này vô số người cùng hô to chấn động thiên địa.
– Bái kiến Minh Hoàng!!
Lúc này Đại Thiên Sư hay tứ đại thiên vương đều ôm quyền cúi đầu với Bạch Hạo trên bầu trời, bọn họ biết rõ trong năm tháng sau đó Man Hoang Minh Hoàng… Chính là Bạch Hạo.
Đại địa chấn động, âm thanh vô số người quanh quẩn, tâm thần Chu Nhất Tinh không ổn định, về phần Tống Khuyết, hắn kích động đến mức tận cùng, vừa nghĩ tới mình có thể làm sủng vật của Minh Hoàng, mặc dù trong nội tâm còn nhớ tới Nghịch Hà Tông nhưng lại cảm thấy tối thiểu nhất trong Man Hoang không còn ai dám khi dễ hắn.
Cho dù là Khôi Hoàng, cho dù là người thủ lăng vào lúc này cũng phải cúi đầu với Bạch Hạo.
Đây là tôn trọng với Minh Hoàng mới, cũng là truyền thống của Minh Hoàng.
Cả Man Hoang, cho dù là hồn tu hay hung thú, tất cả chúng sinh đều như thế, chỉ có một người… Không có quỳ lạy, hắn vẫn đứng ở đó ngẩng đầu nhìn bầu trời, đó chính là Bạch Tiểu Thuần!
Hắn là người duy nhất không cần bái kiến Minh Hoàng.
Bởi vì Bạch Hạo có là Minh Hoàng cũng là đệ tử của hắn, đối với đệ tử của mình trở thành Minh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần kích động và đắc ý, hắn cảm khái và cảm giác đời này của mình đã lên đỉnh phong.
– Đạo lữ là Thiên Nhân, nhạc phụ là Bán Thần, đệ tử là Minh Hoàng…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây đã cảm thấy vui vẻ, nội tâm hưng phấn không chịu nổi, trừ sảng khoái thì hắn có cảm giác mình đã là chúa tể Man Hoang.
– Đáng tiếc ah, người biết rõ Bạch Hạo là đệ tử của ta không nhiều.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tiếc nuối, mặc dù hắn không biết Đại Thiên Sư ngày đó đã hạ lệnh, hắn hiểu mọi người biết mình hóa thân thành Bạch Hạo, người biết quan hệ giữa mình và Bạch Hạo không nhiều.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần cảm khái, thân ảnh Bạch Hạo và người thủ lăng trên bầu trời chậm rãi biến mất, Minh Hà cũng dần dần biến mất, bầu trời lại xuất hiện.
Trong lần đăng cơ đại điển này mặc dù quá trình không dài nhưng có ý nghĩa to lớn, đối với cả Man Hoang mà nói lại là đại điển chí cao vô thượng, có thể tưởng tượng bắt đầu từ ngày sau, truyền thuyết về Bạch Hạo càng ngày càng nhiều, hắn thân là Minh Hoàng cũng được cả Man Hoang tôn kính và sùng bái.
Lúc thân ảnh đệ tử của mình biến mất, Bạch Tiểu Thuần thở dài nhẹ nhõm, lúc này hắn mới cúi đầu xuất ra ngọc giản truyền âm, trong mấy ngày hắn bế quan nhiều lần cảm ứng ngọc giản chấn động, biết có người không ngừng truyền âm cho mình nhưng lại không có thời gian nhìn, hiện tại Bất Tử Cốt Đại viên mãn, đệ tử lại thành công tấn chức Minh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần nhẹ nhõm mở ra xem xét.
Vừa xem xét, Bạch Tiểu Thuần sững sờ không nhỏ, tuyệt đại đa số trong đó là Chu Nhất Tinh truyền âm, đối phương truyền tin tức tin tức bên ngoài trong lúc Bạch Tiểu Thuần bê quan, hơn nữa trọng điểm của tin tức là Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần xem xong, hắn lập tức ý thức được thân phận của mình không bại lộ.
– Tại sao không bại lộ?
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, trái tim hắn đập mạnh, hắn hiểu ra nhất định là người thủ lăng nhúng tay vào, hoặc chính là hắn chủ động lên tiếng hoặc là đám người Đại Thiên Sư an bài, cho nên thân phận của hắn không bị người ta biết tới.
Hắn không ngừng đọc tin tức do Chu Nhất Tinh truyền tới, sau khi xem tới tin tức thứ ba, không biết là ai đưa ra, suy đoán hắn là chuyện Bạch Hạo, kết hợp thân phận của mình không có bạo lộ cho nên Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn hiểu ra.
Đây là hành vi bảo hộ mình.
Hắn cũng biết mình làm quá nhiều chuyện trong Man Hoang, bất lợi với ý định khi quay về khu vực Thông Thiên Hà, một khi truyền vào khu vực Thông Thiên Hà, sợ rằng mình nửa bước khó đi, hắn có cảm giác cẩm y dạ hành cho nên mới tiếc nuối.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1230: Nói Lời Tạm Biệt (Thượng)
Nghĩ lại cũng biết, hắn hiểu cao tầng Man Hoang đã biết rõ thân phận của mình, biết rõ Bạch Hạo là đệ tử của mình, mình sớm muộn gì cũng rời đi.
– Chỉ cần cao tầng biết rõ là có thể, hừ hừ, có cơ hội lại đi tìm Đại Thiên Sư, chỉ sợ hiện tại hắn không muốn gặp ta, còn có Cửu U Vương, ta sẽ bảo đệ tử thu thập hắn.
– Như vậy nếu ta ở lại Man Hoang chẳng phải là an toàn hơn?
Bạch Tiểu Thuần vừa có suy nghĩ như vậy liền rung động, lại nhớ tới mình không thể bỏ Nghịch Hà Tông, hắn có ràng buộc trong Man Hoang, còn có Nghịch Hà Tông, hắn có ràng buộc với Lý Thanh Hậu, Hầu Tiểu Muội, Tống Quân Uyển, Trương Đại Bàn… Nghĩ tới đây trong lòng hắn nhớ gương mặt của mọi người.
– Rời đi thật lâu!
Bạch Tiểu Thuần than thở, sau nửa ngày hắn ý thức được mình trên thực tế không có tình cảm gì với khu vực Thông Thiên Hà, hắn chỉ có tình cảm với Nghịch Hà Tông.
– Bỏ đi bỏ đi, nên quay về Nghịch Hà Tông thôi, nếu thật gặp được chuyện không bỏ thì nghĩ biện pháp dẫn Nghịch Hà Tông tới Man Hoang…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền sờ túi trữ vật, trong đó có lệnh bài của người thủ lăng tặng, nó giúp hắn đi lại trong Sinh Mệnh Cấm Khu.
– Trước khi đi cần xử lý vài việc, chẳng qua hiện nay ta cũng không nên sử dụng bộ dạng của đệ tử.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, cố tình cải biến thành gương mặt khác nhưng nghĩ tới thân phận của mình hiện tại cao như vậy, Bạch Tiểu Thuần dứt khoát ngạo nghễ ngẩng đầu hất tay áo tháo mặt nạ xuống.
Hắn sử dụng dung mạo chính thức của mình.
– Chu Nhất Tinh theo ta nhiều năm như vậy, hôm nay ta phải đi cũng nên có an bài với hắn.
– Còn có Tống Khuyết, dù sao ta cũng là dượng của hắn, cũng phải mang hắn đi.
– Vự Quỷ Vương…
Bạch Tiểu Thuần cũng muốn đi cáo biệt Cự Quỷ Vương nhưng lại nghĩ tới Hồng Trần Nữ liền nhức đầu, hắn thở dài một phen.
– Bỏ đi, lão ca, chúng ta gặp nhau sau.
– Bạch Tiểu Thuần ta đến Man Hoang nhiều năm như vậy, nhấc lên gió tanh mưa máu, có được thân phận vô thượng, hiện tại sắp rời đi… Không có long trọng gì cả.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn chắp tay sau lưng, nội tâm hắn có cảm giác không tên, loại cảm giác này làm hắn trở nên thần bí.
Tự say mê một phen, Bạch Tiểu Thuần cũng truyền âm với Chu Nhất Tinh, bảo hắn đi tới Minh Hà cấm địa, Chu Nhất Tinh hôm nay đang ẩn nấp trong thành Cự Quỷ, hắn thu được truyền âm của Bạch Tiểu Thuần liền sững sờ, tim đập đập nhanh, hắn ẩn ẩn hiểu rõ Bạch Tiểu Thuần sắp đi.
Hiển nhiên đệ tử Bạch Tiểu Thuần hôm nay đã trở thành Minh Hoàng, như vậy trơớc khi đi bảo mình đi qua đã có ý nghĩa rõ ràng.
Nghĩ tới đây Chu Nhất Tinh vô cùng kích động, hắn có cảm giác đây chính là lựa chọn mấu chốt nhất trong đời của mình.
Mang theo chờ mong, mang theo phấn chấn, Chu Nhất Tinh lập tức xuất phát, trước khi đi hắn cũng thu Tống Khuyết vào trong túi trữ vật sau đó đi tới Minh Hà cấm địa.
Trong quá trình chờ đợi Chu Nhất Tinh, Bạch Tiểu Thuần không có rời khỏi Minh Hà cấm địa, hiện tại sắc trời đã tối, hắn dứt khoát ngồi xuống nghĩ đến những gì mình trải qua trong Man Hoang, hắn lại nhớ tới Nghịch Hà Tông, tất cả suy nghĩ quanh quẩn trong nội tâm.
Trong bất tri bất giác đã rạng sáng, bốn phương có nhiều sương mfu, khí tức tử vong xuất hiện, Minh Hà… Lại hiển lộ tại nơi này, nước sông bốc lên, Bạch Tiểu Thuần lao nhanh về phía đường sông.
Nhìn nước Minh Hà, Bạch Tiểu Thuần lần đầu cảm thấy thân thiết, bởi vì hắn ẩn ẩn cảm thấy trong nước sông có khí tức đệ tử của mình, khí tức này càng lúc càng nồng nặc, trong Minh Hà trước mặt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện thân ảnh Bạch Hạo.
Không mang đế quan, cũng không có mặc đế bào, hắn như đang đi tản bộ tới gần Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt hắn xuất hiện đã mang theo không bỏ và tôn kính, hắn tới bên cạnh và cúi người chào Bạch Tiểu Thuần.
– Sư tôn!
Bạch Tiểu Thuần nhìn đệ tử hiện thân, nhìn tôn kính và không bỏ trong mắt hắn, Bạch Tiểu Thuần hiểu đệ tử cũng không vì trở thành Minh Hoàng mà sinh ra nửa điểm biến hóa.
– Trở thành Minh Hoàng cảm giác như thế nào?
Bạch Tiểu Thuần cười tủm tỉm nói ra, hắn không cảm thấy ngoài ý muốn khi Bạch Hạo xuất hiện, hắn hiểu Bạch Hạo, nếu như đối phương không có xuất hiện ở trước mặt mình thì hắn mới cảm thấy kỳ quái.
– Còn phải đi theo thủ lăng tiền bối học tập, rất nhiều thần thông dùng Minh Hà thi triển nhưng đệ tử chưa nắm được.
Bạch Hạo lên tiếng, trong mắt không bỏ càng ngày càng nhiều, hắn muốn lên tiếng nói gì đó nhưng lại bị Bạch Tiểu Thuần khoát tay ngăn cản.
– Ngươi nên tôn trọng thủ lăng lão gia gia giống như tôn trọng vi sư.
– Ở chỗ thủ lăng lão gia gia nên học tập làm sao trở thành Minh Hoàng thật giỏi.
– Đáng tiếc vi sư phải đi, bằng không ta còn muốn truyền thụ thần thông nhất mạch của chúng ta cho ngươi.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, trên thực tế hắn cũng không bỏ Bạch Hạo ở đây.
Bạch Hạo trầm mặc, hắn nhìn sư tôn trước mặt, trong đầu nhớ lại những việc ở cạnh nhau, hắn biết rõ đối với sư tôn mà nói, trở lại khu vực Thông Thiên Hà trở lại tông môn chính là ý định ban đầu của sư tôn.
– Sư tôn, trên đường cẩn thận… Khu vực Thông Thiên Hà không như nơi đây, ta sẽ mau chóng nắm giữ thần thông, cũng sớm có thể chu du thế gian!
Bạch Hạo thở sâu, hắn kiên định lên tiếng.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, hai người cũng phải chia tay, trong lần nói chuyện này Bạch Tiểu Thuần dặn dò Bạch Hạo phải làm Minh Hoàng thật tốt, mà Bạch Hạo lại lo lắng Bạch Tiểu Thuần trở về khu vực Thông Thiên Hà an toàn, không ngừng nói ý định của mình.
GIống như hai sư đồ gặp phải vấn đề lúc trước, sau khi hai bên nói với nhau xong, Bạch Hạo lại nói:
– Sư tôn, Triệu Hùng Lâm, Lưu Dũng và Trần Hảo Tùng, bọn chúng nhiều lần bất kính với sư tôn, ta sẽ làm hai người này hối hận.
– Về phần… Hứa San sư mẫu, Trần Mạn Dao sư mẫu, còn có Chu Tử Mạch sư mẫu… Ta sẽ trông nom giúp sư tôn, nếu như có kẻ ác ý với bọn họ thì ta sẽ ra tay.
– Còn có Cự Quỷ Vương… Đệ tử cũng sẽ chiếu cố hắn.
– Về phần những thiên kiêu kia, như đám người Chu Hoành, bọn chúng dám nhiều lần khiêu khích, sư tôn yên tâm, ta sẽ không để bọn chúng sống khá giả!
Bạch Hạo hừ lạnh một tiếng, hắn nhớ rõ những kẻ từng trêu chọc sư tôn hoặc là có ân với sư tôn, tất cả hắn đều nhớ trong lòng.
Nếu đổi thành kẻ khác làm sư tôn có lẽ sẽ bày ra bộ dạng đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân trước mặt đệ tử của mình, Bạch Tiểu Thuần nghe xong lại chấp nhận và tán thưởng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










