Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 245 : Sư Tôn Cứu Mạng! (c1221-c1225)
❮ sautiếp ❯Chương 1221: Sư Tôn Cứu Mạng!
Ván cờ này, là Thiên Tôn tính toán lão, nhưng cũng đồng thời là Thủ Lăng Nhân chuẩn bị tỉ mỉ để giết y!
Chỉ là bây giờ cũng không có ai thành công.
Dù không đánh chết tiểu cô nương kia, lão cũng không để ý, thực ra đó cũng là cố ý mà thôi.
Lão biết rõ lai lịch của tiểu cô nương, sở dĩ không giết nàng cũng là để phòng ngừa vạn nhất (một phần vạn, xác suất cực thấp), đồng thời lão còn có mục đích rất lớn, cần tiểu cô nương trong vô tình mà phối hợp.
Điều lão để ý chỉ có Thiên Tôn!
Ngay khi Thủ Lăng Nhân đang tiếc nuối thì trên chiến trường vốn lặng như tờ này, âm thanh đầy lạnh lùng dường như là tiếng rít qua kẽ răng của một nữ tử bỗng vang lên.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi còn muốn chạy sao!
Người này đúng là Hồng Trần Nữ, sau khi sự rung động trong tâm thần khôi phục lại thì nơi đầu tiên nàng liếc nhìn chính là chỗ của Bạch Tiểu Thuần, lập tức nhìn thấy tên này đang có ý định lặng lẽ chuồn đi, nàng chợt nhớ đến chuyện năm đó ở dưới Táng Cung, không nhịn được mà quát
Tiếng quát của nàng lập tức làm cho mọi người ở bốn phía vốn còn đang rung động, lúc này cũng tỉnh lại mà nhìn về chỗ đó.
Cự Quỷ Vương thần sắc cổ quái, Đại Thiên Sư ánh mắt lóe sáng nhìn về Thủ Lăng Nhân, về phần Đấu Thắng Vương cùng Cửu U Vương đều nhíu mày, duy có Linh Lâm Vương lại nhếch miệng cười, nụ cười của lão cũng không có ý gì tốt.
Mà đám Thiên Công Trần Hảo Tùng sắc mặt cũng trở nên vô cùng khó coi, lúc trước vì trận chiến kinh người kia mà bọn họ không có thời gian để ý Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng giờ thì trận chiến cũng đã kết thúc, bọn họ đều nhìn về phía hắn, cứ nghĩ tới đối phương lại dám dùng cái tên Bạch Hạo mà ở Man Hoang gây ra gió tanh mưa máu thì ánh mắt đều trở nên bất thiện.
Bạch Tiểu Thuần lại càng hoảng sợ, nội tâm vô cùng lo lắng, sắc mặt đại biến, tranh thủ thời gian lui về phía sau vài bước, đồng thời vội vàng hô to.
– Các vị, xin bình tĩnh nghe ta giải thích.
Bán Thần không nhúc nhích, Thiên Công cũng không động đậy.
Về phần Hồng Trần Nữ sắc mặt có chút khó coi, nội tâm vô cùng phiền muộn và xấu hổ, nghĩ đến những chuyện xảy ra trong Táng Cung, nghĩ đến chuyện kẻ này lại trở thành hôn phu của mình.
Những suy nghĩ này kết hợp lại lập tức làm cho nàng tức điên lên, thân thể lóe lên một cái, đi thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi phải cho ta một cái công đạo!
Hồng Trần Nữ gầm lên, nhanh chóng bay đến.
– Tử Mạch… Ta đã cứu mạng của ngươi đó, ta là ân nhân của ngươi!
Bạch Tiểu Thuần càng hoảng sợ, nhanh chóng lui lại, thậm chí còn nhìn về Cự Quỷ Vương hô to.
– Nhạc phụ cứu mạng!
Bốn chữ này lập tức làm những Bán Thần kia sắc mặt cổ quái, Cự Quỷ Vương nghe xong cũng xấu hổ ho khan một tiếng, giả bộ không nghe thấy, mà Hồng Trần Nữ nghe vậy thì toàn thân như sắp phát nổ.
– Câm miệng!
Nói xong nàng liền tăng tốc thật nhanh, Bạch Tiểu Thuần thấy vậy thì vô cùng sốt ruột, dứt khoát chạy về phía Thủ Lăng Nhân, trong khi chạy lại hô to một tiếng.
– Sư tôn cứu mạng!
Hai chữ sư tôn vừa ra khỏi miệng hắn, Đại Thiên Sư liền hít mạnh một hơi, Cự Quỷ Vương sửng sốt, Cửu U Vương, Đấu Thắng Vương cùng với Linh Lâm Vương đều biến sắc, mà đám Trần Hảo Tùng thì nội tâm giống như rớt xuống.
Dù là Hồng Trần Nữ cũng ngây người ra, bước chân bỗng dừng lại, trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần đi tới bên cạnh Thủ Lăng Nhân, đứng ở đó cung kính bái kiến chẳng khác nào đệ tử bái kiến sư phụ.
Dù là Thủ Lăng Nhân vào lúc này cũng phải dở khóc dở cười, nhìn Bạch Tiểu Thuần đang gấp gáp trông chờ mà nhìn mình, lão đành bất đắc dĩ lắc đầu, tay áo hất lên, không nói chuyện với mọi người mà mang theo Bạch Tiểu Thuần ở bên cạnh, bước một bước về hư vô, lập tức biến mất vô ảnh.
Bốn phía hoàn toàn yên tĩnh, đám người Đại Thiên Sư nhìn về chỗ mà Thủ Lăng Nhân vừa rời đi, trong lòng không ngừng suy nghĩ, hai chữ sư tôn cuối cùng trong miệng Bạch Tiểu Thuần thực sự đã triệt để chấn nhiếp bọn họ rồi.
Trần Hảo Tùng trong lòng vô cùng căng thẳng, gã nhanh chóng bỏ đi cái ý nghĩ gây sự với Bạch Tiểu Thuần, dù cho Thủ Lăng Nhân không mở miệng thừa nhận nhưng hành động mang theo Bạch Tiểu Thuần lúc rời đi của lão đã nói rõ vấn đề này.
Nhất là Đại Thiên Sư, lão sớm đã nhìn ra trên người Bạch Tiểu Thuần có dấu vết của Thủ Lăng Nhân, lúc này trầm mặc một lúc rồi cùng với bốn Thiên Vương bên cạnh truyền âm một phen.
Bởi vì sự kính sợ với Minh Hoàng, bọn họ đã liệt sự tình này của Bạch Tiểu Thuần vào hàng tuyệt mật, đối với mọi người bốn phía truyền phong khẩu lệnh!
Từ đó, dù chuyện này có truyền ra thì Man Hoang chi tu cũng chỉ biết được tiểu cô nương kia giả trang Bạch Tiểu Thuần mà thôi, không thể biết được thân phận chân chính của hắn.
Sau khi đặt ra ước định như vậy, bọn họ đều lần lượt rời đi.
Trận chiến này thật sự vô cùng đột ngột đồng thời cũng vô cùng trọng yếu, bọn họ cần phải nhanh chóng dàn xếp, bố trí mọi chuyện.
Dù sao lúc này trường thành đã sụp xuống, bố cục cũng phải thay đổi.
Người cuối cùng rời khỏi nơi đây chính là Cự Quỷ Vương cùng Hồng Trần Nữ.
Cự Quỷ Vương nhìn thấy ánh mắt phức tạp còn có chút mê mang của con gái mình mà thở dài.
– Mạch nhi, việc này cũng là vì vi phụ không suy tính chu toàn, hôn ước của các ngươi… hủy bỏ đi!
Hồng Trần Nữ trầm mặc nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần vừa rời đi, không nói gì, trong đầu nàng lúc này lại hiện lên những cảnh khi ở trong sinh tử kiếp nạn, chính Bạch Tiểu Thuần đã mang theo bản thân từ tuyệt cảnh chạy trốn, dù cho gặp phải nguy hiểm cũng không chịu bỏ chạy một mình mà vẫn bảo vệ nàng…
Khi mọi người đã đi rồi, nơi đây cũng chậm rãi yên tĩnh lại, chỉ còn lại năm vết sẹo khổng lồ trên trời, vô số vết nứt trên mặt đất làm minh chứng cho một trận đấu pháp kinh người, thậm chí đã rung chuyển đến căn bản của thế giới.
Lúc này, tại bên bờ Minh Hà, có hai thân ảnh từ hư vô đi ra, chính là Thủ Lăng Nhân cùng Bạch Tiểu Thuần.
Vừa đi ra, Bạch Tiểu Thuần nội tâm vẫn còn vô cùng lo lắng.
Hắn còn chưa biết chuyện của mình đã được hạ xuống phong khẩu lệnh nên vẫn còn hoảng sợ.
Lúc này hắn lộ vẻ đáng thương nhìn về phía Thủ Lăng Nhân, đầy nhu thuận bái một bái.
– Thủ Lăng lão gia gia…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1222: Ta Cũng Không Ưu Tú Đến Vậy (Thượng)
– Chuyện này cũng không phải là ta muốn lừa gạt, ngài cũng hiểu đấy, Bạch Tiểu Thuần ta đáy lòng thiện lương, không thích gây chuyện, vô cùng ngoan ngoãn, ta chỉ là muốn quay về Nghịch Hà Tông mà thôi, đều là do bọn họ muốn giết ta mà.
Ta chỉ có thể lấy thân phận khác, thế rồi mọi chuyện cứ vậy mà tiếp diễn, cái gì Chúng Ân Lệnh, cái gì Giám Sát Sứ, rồi thì xét nhà, những chuyện này cũng không phải ta cố ý, ài, người trong giang hồ thật là thân bất do kỷ mà.
Bạch Tiểu Thuần tranh thủ thời gian mở miệng, vừa nói vừa dò xét Thủ Lăng Nhân.
Hắn thực sự là cảm thấy chính mình cũng có cái oan ức, xét ra thì bản thân cũng không sai, tất cả những chuyện này đều là nước chảy bèo trôi, hắn cũng đâu muốn như vậy.
Thủ Lăng Nhân sắc mặt không biểu tình, liếc nhìn Bạch Tiểu Thuần vài lần, tay phải nhấc lên, trong tay xuất hiện một lệnh bài màu đen ném cho Bạch Tiểu Thuần.
– Bốn phía trường thành đã bị Thiên Tôn dùng nước Thông Thiên Hải phong ấn, bất luận kẻ nào cũng không thể ra vào được.
Ta hiện tại không thể rời khỏi Man Hoang, không đưa ngươi đi được.
Nếu ngươi muốn vể Nghịch Hà Tông thì có thể tới sinh mệnh cấm khu, lệnh bài này có thể bảo vệ ngươi an toàn.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ nhận lấy lệnh bài, vật vừa đến tay đã làm cả người hắn lạnh như băng.
Chỉ nhìn qua đã biết là bảo bối, hắn tranh thủ thời gian thu lại.
Bạch Tiểu Thuần biết rõ sinh mệnh cấm khu, cũng gọi là vô nhân cấm khu, nằm ở giữa Man Hoang và Thông Thiên khu vực, không ai có thể đi qua nơi đó.
Nơi giao thông duy nhất giữa hai bên chính là chỗ trường thành kia, một khi đã có lệnh bài này lại có thể đi qua sinh mệnh cấm khu, như vậy Bạch Tiểu Thuần lúc nào cũng có thể rời khỏi.
Hơn nữa đi qua sinh mệnh cấm khi thì tốc độ hắn quay về Nghịch Hà Tông cũng tăng lên nhiều, dù sao theo kế hoạch lúc trước của Bạch Tiểu Thuần thì phải đi qua trường, mà như vậy thì lại phải đợi thuyền, sau đó quay về Tinh Không Đạo Cực Tông làm trạm trung chuyển.
Vừa nghĩ tới Thủ Lăng Nhân đối tốt với mình như vậy, Bạch Tiểu Thuần liền cảm động, hắn không cho lệnh bài kia là giả dù sao nếu lão thực giết mình thì chẳng cần âm mưu gì mà chỉ tát một cái là xong.
– Lão gia gia, người chính là gia gia của ta… Vậy, ta đi trước.
Bạch Tiểu Thuần dưới sự kích động nhanh chóng mở miệng, nói xong thì hắn cũng định rời khỏi đây.
Hắn cảm thấy lúc này mình ở lại Man Hoang rất nguy hiểm, nên thừa dịp hôm nay tất cả bọn họ còn bị hai tiếng sư tôn của mình chấn nhiếp, nắm chắc thời cơ để đào tẩu.
Duy chỉ có thái độ của Thiên Tôn lại làm cho Bạch Tiểu Thuần chần chờ, thế nhưng suy nghĩ lại, bản thân chỉ là một tiểu nhân vật, mà đại nhân vật như y chắc cũng không chấp nhặt với mình, huống chi mình cũng không hề đắc tội y.
– Ta lặng lẽ trở về, chắc hẳn là không sao đâu.
Bạch Tiểu Thuần chần chừ một lát nhưng rồi vẫn thấy trở về Nghịch Hà Tông còn an toàn hơn ở lại đây, khi mà thân phận hắn đã bị bại lộ.
Thế nhưng khi Bạch Tiểu Thuần vừa hạ quyết tâm, đang định rời đi thì Thủ Lăng Nhân đứng bên bờ Minh Hà, đưa lưng về phía hắn, khàn giọng nói.
– Còn nhớ không, năm đó ngươi có hỏi tên của lão phu, câu trả lời của ta…
– A?
Bước chân Bạch Tiểu Thuần chợt dừng lại, nhìn về phía Thủ Lăng Nhân, có chút không hiểu tại sao đối phương lại đột nhiên nói tới chuyện này.
– Nơi thế giới này, ngươi có thể coi như một cái mộ thật lớn, mai táng một Chúa Tể tên là Khôi…
Thủ Lăng Nhân âm thanh càng lúc càng khàn khàn, khuôn mặt của lão cũng vào lúc này trở nên tang thương hơn nhiều.
– Sau khi Chúa Tể chết đi liền đóng thế giới chi môn thông với ngoại giới lại, đặt ra di chúc, chỉ khi có người tu luyện đạt đến Đại Thừa cảnh, cũng tức là ngang với Thiên Tôn thì mới mở thế giới chi môn ra, bằng không thì bất luận là ai cũng không được rời khỏi nơi đây!
Thủ Lăng Nhân nhẹ giọng mở miệng, ánh mắt tang thương, như đang hồi ức.
– Phần mộ!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, những chuyện có liên quan tới thế giới này trước đây hắn cũng góp nhặt được vụn vặt vài chuyện.
Nhưng lúc này lại nghe được thông tin hoàn chỉnh rồi, nhất là khi biết được thế giới này lại là một phần mộ thì hắn lập tức trợn to mắt, nội tâm như có sét đánh ầm ầm.
– Mà người đời sau của hắn cũng đã trở thành Hoàng tộc của thế giới này, đời đời lại có Khôi Hoàng, thế nên thế giới này mới có tên là Khôi Hoàng giới!
Thủ Lăn Nhân không để ý tới Bạch Tiểu Thuần, lão giống như đang lẩm bẩm, thì thào với chính mình, đồng thời trong lúc đó từ trong giọng nói của lão như truyền tới một cảm giác của năm tháng thật tự nhiên.
– Nếu như không có gì ngoài ý muốn thì có lẽ vẫn sẽ như trước, xuất hiện Hoàng giả Đại Thừa cảnh bên trên Bán Thần cảnh… Chỉ là chuyện lại trở nên ngoài ý muốn, cuối cùng lại xuất hiện một tu sĩ, dựa vào thiên tư kinh diễm tuyệt luân của mình mà sáng tạo ra Thiên Tôn Pháp đi theo một con đường khác, phá vỡ Khôi Hoàng Triều!
Nói tới tu sĩ này, dù âm thanh của Thủ Lăng Nhân vẫn trầm thấp nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn có thể loáng thoáng nghe ra, đối phương dường như có ý khen ngợi.
Từ đó có thể thấy thiên tư của kẻ này kinh tài tuyệt diễm đến thế nào rồi, về phần thân phận của tu sĩ này Bạch Tiểu Thuần trong lòng cũng đã rõ rồi.
– Mà lão phu lại không thể can thiệt, có rất nhiều chuyện ta biết nhưng không thể hành động.
Dù sao ta cũng chỉ là một kẻ giữ mộ, thủ hộ đại mộ của Chúa Tể, thủ hộ luân hồi, thủ hộ thế giới chi môn.
Lần thứ nhất, ta cưỡng ép ra tay cũng chỉ có thể làm cho Hoàng tộc không bị diệt, tại nơi Man Hoang này tiếp tục lưu lại hương khói, mà cái giá cho lần ra tay này của ta chính là sự tồn tại của ta chỉ còn gần nửa mà thôi.
– Vị tu sĩ này vào nhiều năm sau cũng đã tìm được ta, muốn mở thế giới chi môn ra, rời khỏi thế giới này.
Có điều hắn không phải chính thống, lão phu tất nhiên không thể đồng ý, nhưng cũng nói cho hắn phương pháp chính xác!
– Có điều hắn không thích hợp với Khôi Hoàng truyền thừa, hắn nhiều lần tìm đến lão phu, dùng đủ các biện pháp, dường như cuối cùng hắn cũng đã hiểu rằng chỉ có tiêu diệt lão phu thì hắn mới có thể rời đi.
– Người này chắc ngươi cũng đã biết là ai rồi, hắn được gọi là Thông Thiên đạo nhân, cũng tức là Thiên Tôn mà lúc trước ngươi nhìn thấy.
Thủ Lăng Nhân nói tới đây liền xoay người lại nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1223: Ta Cũng Không Ưu Tú Đến Vậy (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần nghe được lời của Thủ Lăng Nhân mà nội tâm giống như có sóng đánh, thế nhưng khi hắn nhìn lại khuôn mặt của Thủ Lăng Nhân thì cơn sóng này lại càng mạnh hơn.
– Lão gia gia người…
Bạch Tiểu Thuần nghẹn ngào, Thủ Lăng Nhân bộ dáng chỉ sau giây lát đã già nua đi nhiều, giống như vừa mới bò ra từ trong một ngôi mộ vậy, so sánh với lúc trước thì chênh lệch thật lớn.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được Thủ Lăng Nhân dường như đang dần suy yếu đi.
– Ta đã già rồi… Tồn tại quá lâu rồi, có lẽ Chúa Tể năm đó sáng tạo ra ta, cũng không ngờ tới ta lại có thể tồn tại lâu đến vậy, vận mệnh của ta vốn là, ngay khi thế giới đại môn được mở ra thì cũng là lúc ta chết đi.
Thủ Lăng Nhân chậm rãi mở miệng, đối với sự già nua của mình cũng không hề để trong lòng.
– Thời gian của ta không còn nhiều, thế nên lúc này mới cưỡng ép ra tay, đáng tiếc… Dù ta đã vận dụng đến cấm thuật cuối cùng vẫn không giết được hắn.
– Mà ta cũng vì lần ra tay này mà thời gian tồn tại cũng giảm bớt lần nữa, hơn nữa, thế giới này, cũng vì vết sẹo từ cấm thuật mà đã xuất hiện dấu hiệu bị nghiền nát rồi.
Thủ Lăng Nhân lắc đầu, thần sắc vô cùng tiếc nuối.
Bạch Tiểu Thuần hơi thở dồn dập, đến lúc này hắn cũng đã triệt để hiểu ra mọi chuyện, cũng hiểu được sự tiếc nuối của Thủ Lăng Nhân.
Không phải chỉ có vì hôm nay không giết được Thiên Tôn mà còn vì nhiều năm trước, khi có thể làm được thì lão lại vì ngại những hạn chế của mình mà không ra tay, để cho Thiên Tôn lớn mạnh như ngày hôm nay.
Có lẽ cùng là bời vậy, thế nên mới có sự sửa chữa vào lúc này!
– Thất bại trong việc giết hắn cũng ở trong dự liệu của lão phu, có điều là vẫn muốn thử một lần… Thực ra thì trước khi ngươi đi vào Man Hoang, thì lão phu đã chuẩn bị hậu sự rồi.
Thủ Lăng Nhân than nhẹ một tiếng, ánh mắt dần thâm thúy nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Người kế thừa Minh Hoàng?
Hơi thở của Bạch Tiểu Thuần như đã ngừng lại, tim đập rộn lên, có chút không chắc chắn hỏi một câu.
Khi nhìn thấy Thủ Lăng Nhân gật đầu, nội tâm hắn lập tức chấn động, hắn cảm thấy nếu đến lúc này còn không rõ thì bản thân quá ngốc rồi, đây rõ ràng là sự ưu tú của minh đã được đối phương coi trọng, thế nên muốn mình làm người kế thừa của lão, trở thành Minh Hoàng!
Vừa nghĩ tới chuyện bản thân sẽ trở thành Minh Hoàng, Bạch Tiểu Thuần liền trở nên kích động vô cùng, lúc này vội hit thở thật sâu, ho một tiếng rồi đắc ý mà nói khiêm tốn vài câu.
– Chuyện này… Lão gia gia, thật ra ta cũng không ưu tú đến vậy đâu… Nhưng không sao, ta đã có chuẩn bị rồi! A, vậy người kế thừa Minh Hoàng cần phái làm những chuyện gì vậy?
– Dung nhập Minh Hà, hồn trấn Minh Cung, thủ hộ đại mộ của Chúa Tể, trấn thủ luân hồi, bảo vệ thế giới chi môn, tất cả những kẻ không chính thống thì không cho ra ngoài!
Thủ Lăng Nhân ánh mắt đầy thâm ý nhìn Bạch Tiểu Thuần chậm rãi nói.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong lập tức há hốc mồm, đằng sau thì không thành vấn đề, có điều vài câu phía trước hắn cảm thấy có chút không ổn, vội vàng hỏi.
– Lão gia gia, hồn trấn Minh Cung là ý gì? Còn nữa, hồn nhập Minh Hà chẳng phải… là đã chết rồi sao?
Bạch Tiểu Thuần có chút khẩn trương, đến khi nhìn thấy đối phương gật đầu thì lập tức hít vào một hơi, sắc mặt dại ra, ra sức lắc đầu.
– Lão gia gia, chuyện này… Ngươi cũng thấy đó, ta không có ưu tú đến vậy đâu, ta là một kẻ không chịu ngồi yên, tật xấu lại rất nhiều, nếu ta trấn thủ Minh Hà nhất định sẽ có chuyện không hay xảy đến, trách nhiệm lớn như thế, một kẻ yếu đuối nhỏ bé như ta sao có thể gánh nổi… Ngươi có lẽ là nên đi tìm người khác đi, ta… Ta phải đi trước rồi lão gia gia.
Bạch Tiểu Thuần vội vàng nói, lập tức lui lại vài bước, nhưng ngay lúc này, tay phải Thủ Lăng Nhân bỗng giơ lên, hướng về Bạch Tiểu Thuần cách không trảo một cái.
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm, hắn sắp khóc rồi, nhanh chóng hô to.
– Lão gia gia, ta thật sự không làm được mà, ta tới nơi đâu thì ở đó đều bị ta trong vô tình mà gây đại họa, ta không thể làm hại người a…
– Om sòm! Lão phu còn chưa váng đầu đến nỗi để hoc ngươi làm người thừa kế!
Thủ Lăng Nhân nhíu mày, một trảo của hắn cũng không phải là trảo thân thể Bạch Tiểu Thuần mà là túi trữ vật của hắn, lập tức Bạch Hạo ở trong hồn tháp liền từ trong túi trữ vật của hắn bay ra, rơi vào tay Thủ Lăng Nhân.
– Người lão phu lựa chọn là Bạch Hạo, không phải ngươi.
Thủ Lăng Nhân lạnh nhạt mở miệng.
– A?
Bạch Tiểu Thuần ngẩn người ra, há hốc mồm.
Chẳng những Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, người thủ lăng bắt lấy Bạch Hạo trong hồn tháp, mọi người há hốc mồm nhìn người thủ lăng, đầu óc chấn động không nhỏ.
Cảnh tượng nghịch chuyển quá lớn, trước khi kịch chiến, hồn Bạch Hạo không dám xuất hiện, sau khi Minh Hà xuất hiện hắn mới bay ra khỏi hồn tháp, cẩn thận quan sát tình hình bên ngoài như thế nào, vừa rồi hắn cũng nghe lời của người thủ lăng, thậm chí hắn còn kích động khi nghe sư tôn trở thành Minh Hoàng.
Hắn lại không ngờ tới trong nháy mắt tiếp theo hắn bị người thủ lăng cầm ra, nói cho đúng hơn… Người được chọn trở thành Minh Hoàng chính là hắn.
– Tiền bối, ngài… Ngài có tính sai hay không, ta…
Tâm thần Bạch Hạo chấn động, hắn lo lắng Bạch Tiểu Thuần không vui hoặc là hiểu lầm, bởi vì lo lắng cho nên vội vàng lên tiếng, lúc này Bạch Tiểu Thuần mở to mắt nhưng hắn không có mất hứng, hiện tại trong đầu của hắn chỉ có một ý niệm…
– Đồ nhi của ta sắp trở thành Minh Hoàng kế nhiệm?
– Trời ạ, đây là thật sao…
– Nếu đồ nhi của ta trở thành Minh Hoàng kế nhiệm, cả Man Hoang này còn kẻ nào dám chọc ta?
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần chỉ suy nghĩ những việc này, càng nghĩ càng kích động, nhất là nghĩ về sau có kẻ nào dám chọc mình, chỉ cần mình khoát tay, đồ nhi sẽ ra tay trấn áp đối phương, hắn cảm thấy hưng phân không thôi, nếu là như vậy mình chẳng khác gì vô địch.
– Cái gì Cửu U Vương, Đại Thiên Sư, Trần Hảo Tùng, ai dám chọc ta, ai dám trừng ta!
Trong lúc kích động Bạch Tiểu Thuần đắc ý quên hình vỗ đùi một cái, hắn ngửa mặt lên trời cười to, nội tâm rất kích động.
– Diệu ah, lão gia gia chọn người thật là khéo, đồ nhi của ta trời sinh thích hợp trở thành Minh Hoàng nhất, cả Man Hoang không có ai thích hợp hơn hắn.
Bạch Tiểu Thuần kích động lên tiếng, hắn nhìn thấy Bạch Hạo lo lắng muốn nói gì đó, vì vậy rất quyết đoán khoát tay ngăn lại, bày ra tư thái sư tôn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1224: Thiên Tôn Huyết Phát
– Ta với tư cách sư tôn, việc này ta đáp ứng thay Bạch Hạo, việc này cứ quyết định như vậy đi.
Ánh mắt người thủ lăng thâm thúy, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, về sau lại nhìn Bạch Hạo, lúc này không có người nào đoán ra suy nghĩ của hắn, trên thực tế… Từ thời điểm sớm nhất hắn đã chọn người thừa kế của mình rồi, lựa chọn không phải Bạch Tiểu Thuần, cho dù là Bạch Hạo cũng chỉ là một trong những người đề cử.
Như Chu Nhất Tinh, như thiên kiêu Trần gia năm đó, còn có rất nhiều người được người thủ lăng chọn, thậm chí còn có những người trên Minh Hoàng Bảng, chỉ có điều… Trong những người đề cử đó, người quyết định ai trở thành người thừa kế chính thức trọng điểm không phải người thủ lăng, mà là… Bạch Tiểu Thuần!
Bởi vì trong mắt người thủ lăng, Bạch Tiểu Thuần tồn tại còn quan trọng hơn người kế nghiệp Minh Hoàng, cho nên hắn không có khả năng để Bạch Tiểu Thuần trở thành Minh Hoàng, bởi vì trong chờ mong của người thủ lăng, Bạch Tiểu Thuần có sứ mạng còn lớn hơn trước.
Cho nên năm đó Bạch Tiểu Thuần lần thứ nhất xuất hiện trong rừng rậm Man Hoang mới vô cùng trùng hợp gặp được Bạch Hạo, lúc ấy Bạch Tiểu Thuần rời khỏi rừng rậm, sau đó thân ảnh người thủ lăng xuất hiện, khi đó ánh mắt hắn thâm thúy giống hiện giờ.
Cho nên lúc ở trong Luyện Hồn Hồ, Bạch Tiểu Thuần mới có thể gặp lại hồn Bạch Hạo.
Mục đích của người thủ lăng chính là muốn tạo cơ hội Bạch Hạo tiếp xúc với Bạch Tiểu Thuần, thậm chí hắn còn thôi động rất nhiều chuyện sau đó, điểm này năm đó Bạch Tiểu Thuần cũng sinh ra nghi hoặc nhưng manh mối quá ít, hắn không tìm ra đáp án cho nên không quan tâm tới.
Chỉ có điều cho dù là người thủ lăng cũng không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần lại có tình cảm sư đồ với Bạch Hạo, một lần lại một lần, thâm hậu đến mức tận cùng, dù sao hắn có thể làm chỉ chính là tạo cơ hội mà thôi, nếu như Bạch Hạo được Bạch Tiểu Thuần tán thành, như vậy… Hắn có thể từ người đề cử biến thành người thừa kế chính thức.
Nếu như Bạch Hạo làm không được điểm này, như vậy người thủ lăng không do dự thay thế hắn lựa chọn người đề cử khác, hơn nữa thôi động bọn họ tiếp xúc với Bạch Tiểu Thuần, hắn muốn tìm một người được Bạch Tiểu Thuần tán thành trở thành người nối nghiệp của mình.
Bởi vì trong suy nghĩ của hắn, Bạch Tiểu Thuần tán thành mới là điều kiện duy nhất trở thành người kế nhiệm Minh Hoàng.
Chỉ có điều hắn sẽ không nói những việc như vậy cho Bạch Tiểu Thuần biết, ánh mắt của hắn vẫn thâm thúy như cũ, sau khi nhìn Bạch Tiểu Thuần cùng Bạch Hạo một lúc, người thủ lăng lại nhìn thẳng vào Bạch Hạo, lời nói tang thương như trải qua vô tận năm tháng vọng về.
– Bạch Hạo, ngươi nguyện ý trở thành người thừa kế của lão phu không?
– Sư tôn…
Bạch Hạo tâm thần bất định, chuyện phát triển nhanh đến mức hắn không theo kịp, vào lúc này hắn nhìn sang sư tôn.
– Nhanh đồng ý đi, đồ nhi nghe lời, đây chính là tạo hóa của ngươi!
Bạch Tiểu Thuần sợ tên đệ tử của mình váng đầu vào lúc mấu chốt, vì vậy lo lắng thúc dục, với Bạch Hạo mà nói đây chính là đại tạo hóa.
Bạch Hạo do dự một chút, nhìn qua sư tôn, trong mắt mang theo phức tạp, hắn xem ra người thừa kế Minh Hoàng gì đó không phải chuyện quan trọng, dù một bước lên trời cũng không khoái hoạt bằng được ở bên cạnh sư tôn.
Đối với hắn mà nói, sư tôn là thân nhân duy nhất, cũng là người được hắn tán thành duy nhất, trình độ quan trọng vượt qua tất cả.
Hắn cũng hiểu sư tôn đắc tội quá nhiều người trong Man Hoang, một khi mình trở thành Minh Hoàng kế tiếp, cả Man Hoang sẽ không có kẻ nào dám trêu chọc sư tôn.
Nghĩ tới đây, Bạch Hạo cắn răng, hắn quay đầu nhìn người thủ lăng và nói:
– Tiền bối, vãn bối có thể trở thành người kế thừa của ngài nhưng ngày… Không phải sư tôn ta, ta vĩnh viễn chỉ có một sư tôn!
Bạch Hạo nói rất kiên định, ánh mắt quyết đoán, hắn có thể lựa chọn trở thành người kế thừa Minh Hoàng là vì bảo vệ sư tôn nhưng hắn không muốn thay đổi địa vị.
Vào lúc này nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn nhìn đệ tử của mình, trong mắt càng nhu hòa, hắn hiểu tính tình của tên đệ tử này, cũng biết Bạch Hạo rất trân trọng tình cảm sư đồ, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy ấm áp.
Người thủ lăng mặt không biểu tình nhưng thật ra hắn vô cùng vui vẻ trên thực tế hắn đã rất hiểu Bạch Hạo nhưng vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, bởi vì chọn lựa người trở thành Minh Hoàng quá trọng yếu, cho nên hiện tại hắn đã thỏa mãn về Bạch Hạo.
Như hắn vừa nói chính là thăm dò, Bạch Hạo trả lời không có chút hư tình giả ý nào, cũng làm người thủ lăng tán thành Bạch Hạo.
– Tốt!
Người thủ lăng gật đầu, Bạch Hạo thở ra một hơi, hắn còn có rất nhiều lời muốn hỏi, người thủ lăng không cho hắn cơ hội này, lập tức phất tay, trong tay áo của hắn có hào quang màu đỏ bay về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, vô ý thức tiếp vào trong tay, hào quang màu đỏ chính là… Huyết phát!
Lúc này thiên địa nổ vang, dường như trong hư vô có tiếng gào thét vang dội, cả bầu trời đỏ rực hình thành vòng xoáy khổng lồ xuất hiện bên cạnh Bạch Tiểu Thuần.
Tiếng nổ rầm rầm quanh quẩn, huyết phát giãy dụa nhưng Bạch Tiểu Thuần vô ý thức nắm chặc, sinh cơ chi lực cực kỳ cường đại như muốn thoát ly Bạch Tiểu Thuần bay vào trong hư vô.
Ánh mắt người thủ lăng lóe sáng, hắn hất tay áo và tiếng gào thét không cam lòng biến mất, bầu trời cũng bình tĩnh, một đạo phong ấn vô hình rơi vào trên sợi tóc, dù sợi tóc có nhiều sinh cơ chi lực hơn nữa cũng không thể bỏ chạy, chỉ có thể bị Bạch Tiểu Thuần nắm trong tay.
Hắn bắt lấy sợi tóc tràn đầy sinh cơ, Bạch Tiểu Thuần vừa đụng vào thì toàn thân nổ vang, hắn hít thở dồn dập, bởi vì hắn nhận ra đây là sợi tóc đỏ như máu trên trán của Thiên Tôn.
– Sinh cơ như vậy… Có thể giúp Bất Tử Cốt… Đạt tới đỉnh phong, xem như lão phu tặng cho ngươi một hồi tạo hóa!
Người thủ lăng lên tiếng, hắn mang theo Bạch Hạo tiến lên một bước, ngay sau đó Minh Hà xuất hiện và bành trướng, người thủ lăng tiến vào trong Minh Hà, thân ảnh biến mất trong Minh Hà.
Cho đến khi người thủ lăng và Bạch Hạo rời đi, Minh Hà cũng biến mất, chỉ còn lưu lại đường sông khô héo của Minh Hà cấm địa, bốn phía vô cùng yên tĩnh như không có việc gì…
Chỉ còn lại một mình Bạch Tiểu Thuần cầm sợi tóc đỏ, hắn ngơ ngác đứng bên cạnh bờ, kinh ngạc nhìn phương hướng đệ tử của mình đi về phương xa.
Mọi chuyện quá nhanh, mặc dù Bạch Tiểu Thuần không có hứng thú trở thành Minh Hoàng cũng rất hi vọng đệ tử của mình có thể trở thành Minh Hoàng kế tiếp, hiện tại đột nhiên đối mặt với việc đồ đệ rời đi, trong lòng hắn vẫn có không bỏ và thất lạc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1225: Bất Tử Cốt Bộc Phát
– Chim ưng con lớn lên vẫn phải rời khỏi ôm ấp bay về bầu trời rộng lớn hơn…
Bạch Tiểu Thuần thở dài, tự an ủi mình một phen sau đó hắn cảm giác mình hiện tại chính là đại nhân vật.
– Hiện tại ta là nhân vật chí cao vô thượng trong Man Hoang, đạo lữ của ta là Thiên Nhân, nhạc phụ là Bán Thần, đệ tử chính là Minh Hoàng! Đại Thiên Sư nhìn thấy ta cũng cảm thấy không bằng… Ah!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, trái tim của hắn kích động đập nhanh hơn.
Mang theo chúc phúc với đệ tử, mang theo kích động với thân phận của mình, Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn sang sợi tóc trong tay bản thân, trái tim của hắn đập thình thịch vài cái.
– Thiên Tôn nha… Ta nhớ đây chính là sợi tóc đỏ duy nhất trên đầu của hắn… Có thể tưởng tượng đây chắc chắn là bảo vật, đối với Thiên Tôn mà nói là thứ cực kỳ trọng yếu…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây liền khẩn trương, hắn vô ý thức nhìn mọi người.
Vốn có tu sĩ trấn thủ Minh Hà cấm địa nhưng hiện tại không có thân ảnh người nào khác, hiển nhiên đã bị thủ đoạn của người thủ lăng dời đi hoặc do chiến đấu quá kịch liệt, trường thành đều sụp đổ cho nên Man Hoang bắt đầu điều đi rồi, Bạch Tiểu Thuần xác định bên cạnh không có người nào cho nên mới an tâm, cuối cùng cắn răng một cái.
– Khốn khiếp, lão tử sợ cái điểu gì, đây chính là đồ thủ lăng gia gia cho ta, ai dám lấy chứ?
– Lại nói dựa theo cách nói của thủ lăng gia gia, hấp thu sợi tóc này có thể giúp ta đạt tới Bất Tử Cốt đỉnh phong, đối diện với cơ duyên như vậy, cho dù là tóc của thiên vương lão tử ta cũng hút!
Sau khi trải qua tôi luyện trong Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình to gan hơn trước rất nhiều, hắn cắn răng một cái, hắn đi tìm một khu vực trong Minh Hà cấm địa sau đó đào một cái động phủ và tiến vào bên trong bế quan tu luyện.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần đang tu luyện, trong thế giới bên ngoài, ở ngoài hư vô của Man Hoang dường như có một không gian khác, nơi này có dòng sông màu đen, chính là Minh Hà.
Thiên địa chung quanh ảm đạm, dường như nơi đây không có bao nhiêu hào quang, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy Minh Hà đang chảy xuôi trong không gian mà thôi, ở cuối Minh Hà có một tòa cung điện.
Cung điện đen kịt sừng sững trong hư vô, bên ngoài là MInh Hà chảy quanh, trong nước mang theo khí lạnh và lực lượng vô thượng, mỗi thời mỗi khắc đều có vô số oan hồn bay lên trên Minh Hà sau đó lại biến mất trong hư vô, chúng được đưa đi đầu thai.
Nơi này chính là Minh Hoàng cung!
Chưởng luân hồi, chủ sinh tử!
Tại dại điện Minh Hoàng cung có ánh sáng lờ mờ, bốn phía có dựng hai pho tượng, những pho tượng này đều có bộ dáng dữ tợn giống như minh tướng, ở thủ vị có đặt một cái ghế bằng hài cốt lớn.
Vào lúc này thân ảnh người thủ lăng xuất hiện, hắn bước tới một bước ngồi lên ghế, trên người hắn có khí tức bá đạo giống như chí tôn, như thần linh, trên đầu hắn đội đế quan, trên người mặc áo đen có hình ảnh Minh Long.
Hắn hất tay áo một cái, bên cạnh hắn là Bạch Hạo xuất hiện trong Minh Hoàng cung.
Lúc vừa mới xuất hiện Bạch Hạo co quắp, hắn nhìn chung quanh lạnh lẽo và đầy khí tức tử vong, lại nhìn sang ghế dựa lớn sau lưng, người thủ lặng mặt không biểu tình ngồi đó, Bạch Hạo cúi đầu ôm quyền.
– Bạch Hạo!
Trong mắt người thủ lăng có hào quang sáng lên, hào quang này ẩn chứa uy áp thiên địa và cuồn cuộn như thiên lôi, nó nổ mạnh vang trời chấn động cả Minh Hoàng cung, Minh Hà bên ngoài cũng dậy sóng.
Vào lúc này hắn đã hoàn toàn khác với lúc gặp Bạch Tiểu Thuần, hắn vào lúc này mới thật sự có uy nghiêm của Minh Hoàng.
Bạch Hạo cũng nhìn ra điểm này, hắn khẩn trương nhưng vô cùng nghiêm túc.
– Bạch Hạo, ngươi hãy nghe cho kỹ!
Người thủ lăng lên tiếng, lời của hắn nói mang theo lực lượng kỳ dị trực tiếp xuyên thấu hồn thể Bạch Hạo, dường như tiến sâu vào trong hồn phách của Bạch Hạo, hồn phác Bạch Hạo chấn động vài lần, kế tiếp tất cả suy nghĩ của Bạch Hạo, thậm chí cũng có thể phân biệt thật giả trong câu trả lời của hắn.
– Bạch Tiểu Thuần bây giờ là sư phụ ngươi, về sau cũng là sư phụ ngươi!
Làm xong những việc này người thủ lăng lên tiếng, uy áp của hắn bao phủ cả đại điện.
– Mặc dù bổn hoàng cải biến vận mệnh của ngươi, cũng làm ngươi xuất hiện bên cạnh hắn, có được hắn thu làm đệ tử hay không lại không phải bổn hoàng có thể an bài, đây là vận mệnh của các ngươi như thế.
– Sở dĩ ngươi có thể được chọn làm người kế thừa cũng không phải lão phu tán thành, mà là… Sư phụ Bạch Tiểu Thuần của ngươi tán thành.
– Ngươi nhớ kỹ, sứ mạng của ngươi không phải trấn thủ Minh Hà, không phải trấn thủ luân hồi, mà là… Giúp sư tôn của ngươi chăm sóc Minh Hà, đi thủ hộ sư tôn của ngươi, cả đời không được phản bội, nếu không Minh Hà cắn trả, hình thần câu diệt!
Người thủ lăng nói như sấm sét, lời nói càng lúc càng lớn, đến cuối cùng trực tiếp nổ vang rung chuyển thiên địa, dường như Minh Hà sắp sụp đổ, bên ngoài Minh Hoàng cung sinh ra sóng gió ngập trời.
Vô số hồn ảnh đang run rẩy, chúng cúng bái hướng về phía Minh Hoàng cung.
Bạch Hạo nghe xong lời này hồn thể chấn động, hắn không có chút do dự, càng không do dự lên tiếng:
– Cả đời Bạch Hạo vĩnh viễn không có hai chữ phản bội!
Hắn nói trịnh trọng, càng là lời chân thành của hắn, trong thế giới của hắn, Bạch Tiểu Thuần chính là sư tôn ân trọng như núi, càng là thân nhân duy nhất của hắn.
Lời người thủ lăng nói với hắn, sâu trong lòng Bạch Hạo không có chút mâu thuẫn nào, hoàn toàn phù hợp với suy nghĩ của hắn, hiện tại hắn trả lời cũng không có giả dối đường đường chính chính, bằng phẳng thản nhiên!
Trong mắt người thủ lăng vô cùng thưởng thức, đây là lần khảo nghêệm cuối cùng của hắn với Bạch Hạo, bởi vì kế nhiệm Minh Hoàng quá trọng yếu, hắn nhất định phải bảo đảm không có chút sơ hở nào, hồn thể Bạch Hạo chấn động rất bình thường, cũng giúp hắn hiểu ra Bạch Tiểu Thuần chọn đúng!
– Một tháng sau ngươi là… Minh Hoàng!
Người thủ lăng lên tiếng, hắn nâng tay phải lên điểm vào người Bạch Hạo một chỉ, thân thể hắn chấn động, hắn bắt đầu truyền thừa tất cả thần thông cho Bạch Hạo!
Vào lúc này bên ngoài Minh Hoàng cung có vô số phù văn xuất hiện, những phù văn cấp này xoay tròn tạo thành vòng xoáy giống như phong bạo, trong lúc vòng xoáy chuyển động, Minh Hà quay cuồng rất mạnh, truyền thừa… Bắt đầu!
Vào lúc Minh Hoàng truyền thừa, trong Man Hoang, tại Minh Hà cấm địa có một động phủ, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu hấp thu sợi tóc của Thiên Tôn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch [Dịch] Tại Mạt Thế Mọi Người Thay Phiên Nhau Diễn Kịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tai-Mat-The-Moi-Nguoi-Thay-Phien-Nhau-Dien-Kich.jpg)


![[Dịch] Đại Sư Huynh Không Có Gì Lạ [Dịch] Đại Sư Huynh Không Có Gì Lạ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Dai-Su-Huynh-Khong-Co-Gi-La-SE-Audio-Truyen.jpg)
