Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 247 : Nói Lời Tạm Biệt (Hạ) (c1231-c1235)
❮ sautiếp ❯Chương 1231: Nói Lời Tạm Biệt (Hạ)
– Đúng vậy, không nên để đám người này sống tốt, còn có lão gia hỏa Cửu U Vương kia, ngươi tìm cơ hội gõ hắn một chút!
Sư đồ hai người nghĩ biện pháp thu thập đám người kia như thế nào, sau khi bàn bạc kỹ càng, cuối cùng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy mỹ mãn, cảm giác mình thu đệ tử này không uổng.
– Đúng rồi, sư tôn, trong khoảng thời gian này ta dùng lực lượng Minh Hà, hơn nữa có thủ lăng tiền bối chỉ điểm, rốt cục sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm hai mươi màu và hai mươi mốt màu!
Bạch Hạo nói hời hợt nhưng trên thực tế đến hôm nay hắn không nắm giữ quá nhiều thần thông là do hắn dùng đa số thời gian của mình suy diễn, lại dùng thân phận của mình và dùng lực lượng Minh Hà sáng tạo ra cách điều chế.
Mới qua thời gian một tháng hắn đã sáng tạo ra cách điều chế hỏa diễm hai mươi màu và hai mươi mốt màu!
– Ta cảm thấy đáng tiếc, hỏa diễm hai mươi mốt màu đã là cực hạn, điểm này ta không thể phán đoán, chỉ có chính thức luyện chế mới có thể biết được hỏa diễm hai mươi mốt màu có phải cực hạn của thế giới này hay không, cách điều chế sau hỏa diễm hai mươi mốt màu, ngay cả thủ lăng tiền bối cũng trầm mặc, đệ tử cũng có thể cảm nhận được hỏa diễm hai mươi hai màu quá khó khăn, kính xin sư tôn cho ta một ít thời gian.
Bạch Hạo nâng tay phải điểm vào hư không, ngay sau đó có một ngọc giản xuất hiện.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, tạo nghệ luyện hỏa của hắn dần tiến thêm một bước, được cách điều chế khó khăn, nếu muốn sáng tạo trong thời gian ngắn có thể tưởng tượng Bạch Hạo trả giá bao nhiêu tâm lực.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo nhu hòa, hắn ngưng trọng cầm ngọc giản.
– Hạo nhi, ngươi cố tình.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái.
Nghe được lời này của sư tôn, Bạch Hạo lập tức cảm thấy mỹ mãn, mặc dù hắn trở thành Minh Hoàng nhưng nội tâm của hắn vẫn như xưa, một câu tán dương của Bạch Tiểu Thuần đủ làm hắn vui vẻ không nhỏ.
– Sư tôn, hôm nay thời gian còn sớm, đệ tử hiểu hỏa diễm hai mươi màu nhất, nếu không thừa dịp hiện tại chúng ta cùng luyện chế đi?
Bạch Hạo nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút liền gật đầu, hai sư đồ tới bên bờ Minh Hà, cũng bắt đầu luyện hỏa lần cuối cùng, lúc luyện hỏa vô cùng thuận lợi, đối với cách điều chế hỏa diễm hai mươi màu, trước kia bọn họ đã có mạch suy nghĩ, cũng sáng tạo một nửa, hôm nay Bạch Hạo thân là Minh Hoàng, hắn phất tay là có thể làm được.
Lại dùng mấy ngày, Bạch Tiểu Thuần liền thành luyện chế hỏa diễm hai mươi màu, vào lúc hỏa diễm hai mươi màu xuất hiện cả thiên địa nổ vang.
Hỏa diễm hai mươi màu chính là luyện hồn sư Địa phẩm đỉnh phong, luyện hồn sư như vậy, cả Man Hoang Khôi Hoàng triều đến nay cũng chỉ xuất hiện một người, hiện tại Bạch Tiểu Thuần là người thứ hai!
Một khi đột phá, luyện chế ra hỏa diễm hai mươi mốt sẽ tấn chức cảnh giới trong truyền thuyết, sẽ trở thành luyện hồn sư Thiên phẩm chưa từng xuất hiện từ trước tới nay.
Trong truyền thuyết hỏa diễm hai mươi mốt màu luyện vào trong Nguyên Ảnh có thể trực tiếp đột phá trở thành Thiên Nhân, chỉ có điều đây chỉ là truyền thuyết, Bạch Tiểu Thuần trước kia chưa từng làm được điểm này.
Bạch Tiểu Thuần phấn chấn, hắn lập tức luyện chế hỏa diễm hai mươi mốt màu.
Chỉ có điều độ khó của hỏa diễm hai mươi mốt màu quá lớn, dù có cách điều chế, có Bạch Hạo tương trợ nhưng Bạch Tiểu Thuần chỉ quen thuộc mà thôi, muốn thành công, mặc dù không phải là không được nhưng hiển nhiên cần thời gian không ngắn.
Vì để sư tôn rời đi Man Hoang còn có thể đi luyện hỏa, Bạch Hạo âm thầm cắn răng một cái, hắn thi triển thần thông Minh Hoàng sau đó rút số lượng hồn kinh người trong Minh Hà, cũng cấp cho Bạch Tiểu Thuần sử dụng luyện hỏa..
Nhìn số lượng hồn nhiều như vậy, cho dù là Bạch Tiểu Thuần cũng hít khí lạnh, những hồn này đủ giúp hắn thất bại nhiều lần, ít nhất cũng đủ giúp hắn chèo chống luyện thành hỏa diễm hai mươi mốt màu.
Vào lúc này Chu Nhất Tinh chạy tới.
Chu Nhất Tinh vừa bước vào khu vực biên giới Minh Hà Cấm khu thì Bạch Tiểu Thuần đã phát giác được, Chu Nhất Tinh đã đến liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần và Bạch Hạo bên cạnh hắn!
Trong nháy mắt nhìn thấy Bạch Hạo, nội tâm Chu Nhất Tinh chấn động rất mạnh, hô hấp dồn dập, hắn biết rõ Bach Hạo trước mặt đã có thân phận và địa vị chí cao vô thượng trong Man Hoang.
– Quả nhiên Bạch Hạo đã là Minh Hoàng… Chủ nhân của ta là sư tôn Minh Hoàng.
Trước đây mặc dù Chu Nhất Tinh đã suy đoán trong lòng, hơn nữa nắm chắc rất lớn, hiện tại sau khi nhìn thấy vẫn khó có thể bình tĩnh và khôi phục tinh thần.
Đối diện đại nhân vật như thế này, bình thường hắn không có tiếp xúc bao giờ, hiện tại tâm thần run rẩy, Chu Nhất Tinh nhanh chóng tiến lên, hắn tuyệt đối không quên quan hệ giữa Bạch Tiểu Thuần và Bạch Hạo, cho nên hắn bái kiến Bạch Tiểu Thuần đầu tiên sau đó mới bái kiến Bạch Hạo.
– Nhất Tinh bái kiến chủ nhân! Bái kiến Minh Hoàng đại nhân!
Chu Nhất Tinh thở dốc mang theo khẩn trương, hắn cúi đầu cung kính đứng ở nơi đó, nội tâm kích động không che giấu được.
– Khuyết nhi của ta đâu? Ngươi cũng mang đến chứ?
Nhìn thấy bộ dạng kính cẩn và kích động của Chu Nhất Tinh, nội tâm Bạch Tiểu Thuần sảng khoái và vô cùng đắc ý,, cảm giác mình không thể đi nói với mọi người địa vị của mình tôn quý thế nào, được người bên cạnh ngưỡng mộ cũng là thu hoạch hiếm có, vì vậy hắn hỏi Tống Khuyết.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rát chờ mong biểu lộ của Tống Khuyết sau khi phát hiện thân phận của mình.
Bạch Hạo đứng bên cạnh làm ra vẻ mặt cổ quái, hắn quá hiểu sư tôn của mình, vì vậy cũng phối hợp, trên người lộ ra uy nghiêm Minh Hoàng, Chu Nhất Tinh hít khí lạnh và sợ hãi càng sâu, vội vàng thả Tống Khuyết ra khỏi túi trữ vật.
Lúc này Tống Khuyết đã ở trong túi trữ vật mấy ngày, hắn cũng không còn cảm giác bị kìm nén muốn chết như xưa, dường như hắn đã quen thường xuyên ở trong túi trữ vật, tinh thần của hắn không tệ, nhất là đoạn thời gian trước sống bên người Bạch Tiểu Thuần có được đầy đủ tài nguyên tu luyện, hắn cũng hóa giải bảy tám phần tai họa ngầm, tu vi tinh tiến không ít, hôm nay khoảng cách Nguyên Anh trung kỳ không xa.
Hiện tại vừa xuất hiện bên ngoài, Tống Khuyết vô ý thức bày ra bộ dạng cung kính, lúc nhìn sang bên cạnh, lần đầu tiên hắn nhìn thấy không phải Bạch Tiểu Thuần, mà là Bạch Hạo.
Hắn cũng sớm biết rõ tin tức Bạch Hạo trở thành Minh Hoàng, hiện tại nội tâm vô cùng kích động, đột nhiên hắn phát giác bên cạnh Bạch Hạo trừ Chu Nhất Tinh ra còn có bóng người quen thuộc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1232: Có Lầm Hay Không.
Hắn sững sờ không nhỏ, Tống Khuyết cho rằng mình nhìn lầm, trong hoảng hốt, hắn mở to mắt quan sát nhưng vẫn không dám tin nhìn thẳng Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn chấn động, hắn nâng tay phải lên chỉ thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Chu Nhất Tinh bên cạnh mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, không dám quấy rầy Bạch Tiểu Thuần ôn chuyện với Tống Khuyết, về phần Bạch Hạo lộ ra sắc mặt cổ quái, hắn biết Bạch Tiểu Thuần rất hưởng thụ cho nên không lên tiếng.
– Ngươi…
Tống Khuyết nghẹn ngào kinh hô, hắn thật không nghĩ tới đi tới nơi này lại gặp được Bạch Tiểu Thuần, với hắn đây là việc ngoài ý muốn tới tận cùng, lúc này tâm thần hắn rối loạn, hắn cũng không chú ý tới vì sao Bạch Tiểu Thuần có thể xuất hiện ở nơi đây, hơn nữa phản ứng của Chu Nhất Tinh và Bạch Hạo quá khác lạ.
– Ah, Khuyết nhi!
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hắn cười tủm tỉm chào hỏi Tống Khuyết, nội tâm thoải mái không thể dùng lời lẽ hình dung.
Vừa nghe hai chữ Khuyết nhi, Tống Khuyết trực tiếp bùng nổ, sau khi trải qua chuyện ở Man Hoang hắn đã tiến bộ rất nhiều, cưỡng ép áp chế không vui trong lòng, ánh mắt hắn bắn ra hào quang quật cường, bộ dạng tự tin và cường thế xuất hiện.
– Ngươi còn dám xuất hiện trước mặt Minh Hoàng!
Tống Khuyết hừ lạnh một tiếng, hắn lên tiếng, dù sao hắn và Bạch Tiểu Thuần đều là đệ tử Nghịch Hà Tông, cho dù nội tâm không phục Bạch Tiểu Thuần nhưng vào thời khắc mấu chốt vẫn nhịn xuống, cũng không nói ra tên Bạch Tiểu Thuần nhưng lại điểm ra thân phận của Bạch Hạo chính là Minh Hoàng..
– Ta đã cho hắn cơ hội, nếu như hắn thông minh thì nhanh chóng chạy đi, hoặc nghĩ biện pháp hóa giải, nếu như hắn phản ứng chậm chết ở chỗ này cũng đừng trách ta.
Nội tâm Tống Khuyết nghĩ như vậy cho nên lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo cảm khái, hắn cảm giác mình hiện tại đã không cùng cấp độ với đối phương.
Hồi tưởng chính mình đi vào Man Hoang sau đó trở thành sủng vật của Minh Hoàng, hắn cho rằng thân phận của hắn như vậy không phải Bạch Tiểu Thuần có thể so sánh, hắn có suy nghĩ muốn áp chế Bạch Tiểu Thuần cũng đạt được nguyện vọng.
– Đây là số mệnh, Bạch Tiểu Thuần ah Bạch Tiểu Thuần, ngươi số mệnh không tốt biến thành tội hpamj truy nã trong Man Hoang, biến thành kẻ người hô người đánh, mà Tống Khuyết ta có thể lăn lộn thành sủng vật của Minh Hoàng, ngày sau sẽ ngồi lên chức vụ quan trọng, ý nghĩa tồn tại của ta quá lớn.
Tống Khuyết nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo thương cảm hồi tưởng mình quan hệ giữa mình và Bạch Tiểu Thâần, Tống Khuyết cảm khái, hắn suy nghĩ nếu có cơ hội cũng tìm biện pháp cứu đối phương, dù sao đều là người Nghịch Hà Tông.
Vào lúc này hắn tỉnh táo lại, nội tâm bắt đầu suy nghĩ tại sao Bạch Tiểu Thuần có thể xuất hiện ở chỗ này, dường như Bạch Hạo cũng không có mâu thuẫn hay nghi hoặc, trong nháy mắt hắn nghĩ tới điểm này, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, hắn rất hiểu Tống Khuyết cho nên nhìn ra đối phương không có ác ý.
Kể từ đó hắn cảm thấy Khuyết nhi vô cùng không tệ, thời khắc mấu chốt vẫn giữ gìn dượng như mình, có suy nghĩ như vậy nên không đành lòng.
– Bỏ đi bỏ đi, không thu ngưỡng mộ của hắn.
Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình là tiểu dượng của Tống Khuyết, cũng nên chiếu cố cảm thụ của đối phương, vì vậy ho khan và không quan tâm Tống Khuyết, hắn nhìn sang Bạch Hạo và chỉ về phía Chu Nhất Tinh.
– Hạo nhi, Chu Nhất Tinh đi theo vi sư lâu năm, cũng làm tùy tùng ta trong Man Hoang, cũng xử lý thay ta không ít chuyện, trước mắt ta phải rời đi, ngươi lưu hắn bên cạnh đi.
Bạch Tiểu Thuần nói lời này lọt vào tai Chu Nhất Tinh chẳng khác gì âm thanh hay nhất thế gian, cũng nổ vang trong đầu Chu Nhất Tinh, tiếng nổ kinh thiên động địa nhấc lên vui mừng vô hạn, hô hấp càng dồn dập, nếu như bị đại hảo sự như vậy nện vào đầu như thế, hắn kích động thân thể run rẩy, hắn cảm kích Bạc Tiểu Thuần khó nói thành lời.
– Chủ nhân… Đa tạ… Đa tạ chủ nhân!
Hắn là luyện hồn sư chính thống Man Hoang cho nên hắn kính ngưỡng Minh Hoàng vô cùng cuồng nhiệt, vượt xa Bạch Tiểu Thuần có thể hiểu ra, cho nên sau khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói như vậy Chu Nhất Tinh liền thất thố.
Hắn hiểu nếu một khi mình trở thành người của Minh Hoàng người, chẳng khác nào trở thành sứ giả của Minh Hoàng trên thế gian, thân phận này vô cùng tôn quý, không nói ngang hàng với tứ đại thiên vương nhưng không kém bao nhiêu.
Về phần gia tộc của hắn, từ nay về sau thậm chí không dám đưa hắn vào danh sách thừa kế, bởi vì xưng hô người thừa kế gia tộc đã không xứng với thân phận Chu Nhất Tinh.
Hắn là chỗ dựa chân chính của gia tộc, cho dù là lão tổ hay các tộc nhân khác dều cung kính với hắn.
Vào lúc Chu Nhất Tinh kích động rơi nước mắt, Tống Khuyết ở bên cạnh mở to mắt nhìn, trước đó hắn tự tin và cao ngạo liền biến thành bong bóng vỡ tan, hắn dùng ánh mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi… Ngươi xưng hô Minh Hoàng là Hạo nhi?
Tống Khuyết run rẩy, hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn về phía Chu Nhất Tinh.
– Ngươi… Ngươi xưng hô hắn là chủ nhân?
– Có điểm nào đó sai lầm, không… Không đúng…
Tống Khuyết ôm đầu và lắc đầu liên tục, hắn đã nói năng lộn xộn, thật sự là vì việc này biến thành rung động quá lớn trùng kích tâm thần, cũng vượt qua khả năng thừa nhận cực hạn của hắn.
Bạch Tiểu Thuần cũng giật mình, nội tâm phát sầu, suy nghĩ chuyện này kích thích Tống Khuyết quá lớn, chính mình nên giải thích thế nào mới có thể không dọa Tống Khuyết ngây ngốc.
Chu Nhất Tinh vô cùng kích động có thể nghe được lời của Tống Khuyết, vẻ mặt của hắn biến thành cổ quái, nội tâm thở dài, hắn cảm giác mình rất đồng tình với Tống Khuyết.
Bạch Hạo cũng như vậy, hắn vô cùng đồng tình với Tống Khuyết, lúc này cười khổ ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Tuân pháp mệnh sư tôn!
Việc lựa chọn sứ giả, nếu như hắn lựa chọn thì hắn sẽ cân nhắc thận trọng, hiện tại Bạch Tiểu Thuần nói ra thì Bạch Hạo không nói gì nữa.
Hắn nói những lời này giống như lúc ở bên cạnh Bạch Tiểu Thuần, hắn sẽ hoàn thành việc Bạch Tiểu Thuần giao, hắn đã trả lời như thế chẳng khác gì thiên lôi nổ vang trong nguyên thần Tống Khuyết.
– Ngươi… Ngươi xưng hô hắn là sư tôn?
Tống Khuyết đã không nghe được lời nào nữa, ngơ ngác nhìn Bạch Hạo, thân thể run rẩy, run rẩy càng ngày càng kịch liệt, hô hấp thỉnh thoảng đình trệ, vẻ mặt mờ mịt.
– Không đúng, nhất định là có điểm gì đó sai lầm…
Tống Khuyết hoàn toàn ngây ngốc đứng ở nơi đó, hắn cảm thấy trời đất quay cuồng, cảm thấy tất cả đã đột phá cực hạn không thể tưởng tượng nổi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1233: Khuyết Nhi Không Nên Kích Động
Thậm chí hắn không muốn hiểu rõ quan hệ giữa ba người, hết lần này tới lần khác… Suy nghĩ của hắn không bị khống chế nghĩ sang những chuyện khác, hắn không làm rõ quan hệ phức tạp của ba người Bạch Tiểu Thuần.
Có thể làm cho Chu Nhất Tinh gọi chủ nhân cũng chỉ có Bạch Hạo, mà Bạch Hạo lại xưng hô Bạch Tiểu Thuần là sư tôn, từ đó càng đơn giản… Bạch Tiểu Thuần là sư phụ Bạch Hạo, cũng là chủ nhân của Chu Nhất Tinh.
Tống Khuyết cảm thấy đầu óc như có lôi trì nổ vang, Tống Khuyết ngây ngốc không nói thành lời, Bạch Tiểu Thuần không đành lòng cho nên hắn tiến lên và giải thích.
– Khuyết nhi ngươi đừng kích động, hãy nghe ta nói…
– Ngươi… Ngươi…
Tống Khuyết như kẻ bệnh tâm thần vươn tay chỉ vào Bạch Tiểu Thuần, tròng mắt của hắn đỏ rực, không đợi Bạch Tiểu Thuần giải thích thì hắn đã rống to.
– Bạch Tiểu Thuần!!
– Ngươi nói cho ta biết, có phải ngươi hóa thân thành Bạch Hạo lúc trước hay không?
Tống Khuyết đã sắp điên, trên thực tế hắn quan tâm nhất chính là thân phận Bạch Hạo, hắn sợ những lời mình nghe đồn là sự thật, nếu như Bạch Hạo chính là Bạch Tiểu Thuần, vừa nghĩ tới chính mình trở thành sủng vật của Bạch Tiểu Thuần, còn chủ động duỗi đầu cho đối phương sờ tỏoải mái, hắn càng nghĩ tâm thần gần như sụp đổ.
– Tuyệt đối không phải!
Bạch Tiểu Thuần không có nửa điểm do dự, hắn lắc đầu liên tiếp, dường như sợ Tống Khuyết không tin, hắn chỉ chỉ sang Bạch Hạo cùng Chu Nhất Tinh.
– Thjat, ngươi hỏi bọn họ xem, ta không có hóa thân thành Bạch Hạo, ta mới gặp ngươi vào hôm nay thôi, thật, ta không lừa ngươi.
Bạch Tiểu Thuần nói dối mặt không đỏ hơi thở không gấp.
Tống Khuyết hít thở dồn dập, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần sau đó quay người nhìn sang Bạch Hạo.
Bạch Hạo nháy mắt mấy cái, biết rõ Bạch Tiểu Thuần là dượng của Tống Khuyết cho nên không dám nói rõ chân tướng, vì vậy lập tức gật đầu, hắn gật đầu làm Tống Khuyết khôi phục tinh tâần và hòa hoãn không ít, hắn vẫn còn có chút không xác định nhìn sang Chu Nhất Tinh.
Chu Nhất Tinh hiện tại cũng cảm thấy chấn động, mặc dù không sánh bằng Tống Khuyết nhung cũng rung động không nhỏ, hắn chấn động là bởi vì vừa rồi Bạch Hạo nói năm chữ tuân pháp mệnh sư tôn.
Những lời này Bạch Hạo không cảm thấy thế nào, Bạch Tiểu Thuần cũng không cho rằng có vấn đề gì, hắn và Bạch Hạo đều nói chuyện như vậy, sau khi Chu Nhất Tinh nghe xong lại sinh ra sóng gió ngập trời, sóng gió như thế bao phủ tâm thần hắn.
Thậm chí hắn hoài nghi là mình nghe lầm… Phải biết rằng, Bạch Hạo là Minh Hoàng nha, theo Chu Nhất Tinh lý giải, cho dù Bạch Hạo đồng ý thì cũng chỉ nói “Có thể” hoặc gật đầu mà thôi, Chu Nhất Tinh dù như thế nào cũng không ngờ Bạch Hạo lại nói tuân pháp mệnh sư tôn.
Nếu như câu nói này truyền ra ngoài, sợ là cả Man Hoang cũng phải rung chuyển, Chu Nhất Tinh lập tức tựu hiểu rõ kẻ âm thầm khống chế cả Man Hoang chính là Bạch Tiểu Thuần.
Lúc tâm thần Chu Nhất Tinh chấn động, hắn không thể bình tĩnh nổi, ánh mắt Tống Khuyết nhìn chằm căằm vào Chu Nhất Tinh, hắn vẫn không nói gì, tâm linh yếu ớt của Tống Khuyết lại run rẩy, thân thể càng run rẩy và khói trắng bốc lên đầu.
Hiện tại Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương, hắn rất lo lắng Khuyết nhi không thừa nhận nổi bị tức chết, như vậy lỗi của hắn lớn lắm, nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần lại trừng mắt nhìn Chu Nhất Tinh.
– Chu Nhất Tinh, ngươi làm gì đó, ta nói ta không có hóa thân Bạch Hạo, hôm nay là lần đầu tiên gặp Khuyết nhi, ngươi tới làm chứng!
Bạch Tiểu Thuần vừa hô một câu làm Chu Nhất Tinh chấn động, sau đó hắn tỉnh táo lại và gật đầu, sợ Tống Khuyết không tin, hắn lập tức vỗ ngực ba cái và nói:
– Chu Nhất Tinh ta thề, chủ nhân chưa bao giờ hóa thân Bạch Hạo!
Lời nói lớn truyền khắp bốn phía, Tống Khuyết nghe xong thở ra một hơi, đầu óc của hắn hiện tại quá loạn, suy nghĩ không ổn định, hắn chẳng khác gì người rơi xuống nước khát vọng có cọng rơm tồn tại, thậm chí hắn không nghĩ nhiều để tránh phức tạp.
Lúc này khí tức của Tống Khuyết không gấp gáp như trước, cảm xúc bắt đầu bình thường trở lại, Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi và tiến lên an ủi.
– Khuyết nhi ah, ngươi đừng kích động, chúng ta gặp nhau trong Man Hoang chính là duyên phận, tuổi của ngươi không nhỏ, nếu như khí huyết công tâm chính là tối kỵ, ngươi xem, đầu cũng bốc hơi nước cả rồi…
Bạch Tiểu Thuần nói xong, nhìn thấy đỉnh đầu Tống Khuyết còn có khói trắng chưa biến mất vì vậy vô ý thức giơ tay lên sờ đầu Tống Khuyết.
Bởi vì ngày thường Bạch Tiểu Thuần sờ đầu Tống khuyết vẫn động tác giống như đúc, thậm chí cường độ mạnh yếu cũng như nhau, thế cho nên Tống Khuyết vô ý thức duỗi đầu muốn Bạch Tiểu Thuần sờ thoải mái hơn.
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần đang sờ, Tống Khuyết duỗi đầu thì cả hai sững sờ.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, không đợi hắn co tay trở lại, Tống Khuyết đã ngửa mặt lên trời gào to, tiếng gào bi phẫn và sụp đổ.
– Cảm giác này… Bạch Tiểu Thuần!
– Ngươi gạt ta!!
– Chính là ngươi!!!
Tiếng gào truyền khắp tứ phương, Tống Khuyết triệt để hiểu rõ những lời trước đó là giả, đều là an ủi mình, cảm giác đó, độ mạnh yếu đó đã bạo lộ tất cả chân tướng, vừa nghĩ tới chính mình lại biến thành sủng vật của Bạch Tiểu Thuần, thậm chí còn chủ động duỗi đầu, Tống Khuyết tức giận công tâm, trên đầu hắn có nhiều khói trắng bốc lên, hắn gào thét xong liền bất tỉnh.
Vào lúc Tống Khuyết bất tỉnh, Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hắn tiến lên xem xét lại bóp miệng Tống Khuyết cho ăn một ít đan ược, lúc này mới bất đắc dĩ nhìn sang Bạch Hạo cùng Chu Nhất Tinh.
– Không nên oán ta… Ta nên xử lý việc này như thế nào?
Bạch Tiểu Thuần xấu hổ bất đắc dĩ lên tiếng, hắn rất là đau đầu.
– Sư… Sư tôn, lúc này ta ở đây quá lâu, thủ lăng tiền bối vẫn đang chờ ta… Ta đi trước ah.
Bạch Hạo thật sự nhịn không được, hắn xem như phục sư tôn của mình… Giờ phút sắc mặt hắn đầy cổ quái, liền vội mở miệng sau đó nhanh chóng bước về Minh Hà.
Chu Nhất Tinh cũng cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần sau đó quay đầu đi theo Bạch Hạo tiến vào trong Minh Hà, hắn và Bạch Hạo biến mất cùng một lúc, Bạch Tiểu Thuần buồn rầu hô một câu.
– Hạo nhi, nhớ tới thăm ta, trong Man Hoang còn có tu sĩ cùng bị truyền tống theo ta năm đó.
Bạch Hạo ứng một tiếng, hắn biến mất vô ảnh.
Nhìn thấy hai người rời, Bạch Tiểu Thuần không thể làm gì, lại cúi đầu nhìn Tống Khuyết đã hôn mê, hắn vỗ vỗ cái trán sau đó thở dài.
– Bỏ đi bỏ đi, đứa nhỏ này bị kích thích quá lớn, bất tỉnh thì bất tỉnh a, dù sao cũng không phải lần đầu tiên, chờ hắn tỉnh lại chắc sẽ tốt hơn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1234: Tống Khuyết, Ngươi Dựa Vào Cái Gì Không Phục? (Thượng)
Bạch Tiểu Thuần cảm khái, sau đó hắn bố trí trận pháp quanh Tống Khuyết, hắn quay người đi vào động phủ lúc trước và khoanh chân ngồi xuống, liên tục hít sâu mấy hơi và giữ vững tinh thần.
– Đợi hắn thức tỉnh cũng cần một ít thời gian, nếu đã luyện thành hỏa diễm hai mươi màu, như vậy ta cũng nên tấn chức Nguyên Anh Đại viên mãn!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây nên không do dự, hắn lấy Quy Văn Oa ra, Nguyên Anh bay ra ngoài và ngồi vào trong Quy Văn Oa, lại lấy một đám hỏa diễm hai mươi màu ra, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo chờ mong.
Không chần chờ, hắn dung nhập hỏa diễm hai mươi màu vào trong Quy Văn Oa, hỏa diễm bị hấp thu và tỏa ra kim quang sáng ngời, kim quang bao phủ Nguyên Anh của Bạch Tiểu Thâần, một đạo lực lượng thiên địa làm người ta kinh khủng bạo phát, vào lúc này trong Quy Văn Oa có hào quang màu vàng kim lóe sáng.
Qua một lúc tiếng nổ biến mất, hào quang màu vàng dần không còn, sau đó Quy Văn Oa triệt để khôi phục lúc ban đầu, ngay sau đó có một tia sáng bắn ra khắp bốn phía, đó là Nguyên Anh tỏa sáng long lanh.
Nhìn Nguyên Anh không khác gì chân thân, khí tức hùng hậu, bên trong Nguyên Anh còn sinh ra một tia Thiên Đạo chấn động rất mạnh, chính là Thiên Đạo Nguyên Anh đại viên mãn!
Sau khi đã luyện linh đại viên mãn, như vậy thực lực của Thiên Đạo Nguyên Anh cực mạnh, có thể nói tuyệt luân thiên địa.
Hư vô cùng quanh vặn vẹo, thân ảnh Nguyên Anh lại có kim vân thứ mười.
Mỗi một kim vân đều sinh ra khí tức chấn động, có thể tưởng tượng nếu như luyện linh Nguyên Anh hai mươi mốt lần, như vậy những kim vân này sẽ tạo thành tử vân.
Vào thời khắc tử vân xuất hiện, theo như miêu tả trong truyền thuyết sẽ đột phá Nguyên Anh, khai sáng truyền thuyết chưa từng có, chỉ là lý luận nhưng trong truyền thuyết nó lại giúp tấn chức Thiên Nhân hoàn mỹ.
– Truyền thuyết luyện linh Nguyên Anh hai mươi mốt lần sẽ có thể đột phá trở thành Thiên Nhân… Mặc kệ lời này có đúng hay không cũng nên thử một chút!
Bạch Tiểu Thuần mở mắt ra, ánh mắt vô cùng táo bạo.
– Chờ sau khi Khuyết nhi tỉnh lại chính là thời điểm rời khỏi Man Hoang, không thể đi trường thành, vậy thì đi Sinh Mệnh Cấm Khu.
– Kế tiếp trên con đường này không ngừng suy diễn cách điều chế hỏa diễm hai mươi mốt màu, tranh thủ sớm ngày đột phá tu vi, tranh thủ tấn chức Thiên Nhân!
Nghĩ tới đây Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn.
– Có thể động thủ với Thiên Nhân hay không?
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới chính mình nhanh chóng trở thành Thiên Nhân, đột nhiên hắn cảm giác được thế giới này vô hạn mỹ hảo, nhất là nhớ tới Tinh Không Đạo Cực Tông, nghĩ đến đường đường tông môn thượng du cũng chỉ có năm Thiên Nhân mà thôi, mà địa vị của năm Thiên Nhân có thể nói không kém gì tồn tại vô thượng.
– Đây chính là đại nhân vật trên cầu vồng nha.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng kích động, thậm chí còn nghĩ đến Thiên Nhân Trần Hạ Thiên ở trường thành, hiển nhiên nhớ tới từng việc hắn gài bẫy mình.
– Chờ sau khi ta quay về, sợ rằng dùng không bao lâu có thể đạt tới Thiên Nhân, đến lúc đó… Hừ hừ, Trần Hạ Thiên, Bạch Tiểu Thuần ta báo thù vài chục năm cũng không muộn!
Bạch Tiểu Thuần hăng hái, chỉ cảm giác mình tại Man Hoang, có thể nói là đi về hướng nhân sinh đỉnh phong, giờ phút này ngẩng đầu ưỡn ngực, cảm thấy trời đất bao la, như chính mình dạng tuyệt thế thiên kiêu, thật sự là quá ít.
– Tịch mịch ah.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hắn lắc đầu cảm khái một phen, lúc này mới nghênh ngang bước ra khỏi động phủ tới trước mặt Tống Khuyết.
Nhìn Tống Khuyết, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đau đầu, hắn nâng tay phải lên, lập tức một đạo linh khí dung nhập vào trong người Tống Khuyết, thân thể Tống Khuyết chấn động, hắn mở mắt ra và ngơ ngác nhìn chung quanh, hắn cảm thấy mờ mịt và sau đó nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn cảm thấy rung động toàn thân, hô hấp dồn dập, hai mắt đỏ thẫm, đầu óc kêu vù vù, hắn nhớ lại những việc trước khi hôn mê.
– Khuyết nhi, ngươi nghe ta giải thích.
Bạch Tiểu Thuần nhìn bộ dạng Tống Khuyết như vậy thì càng nhức đầu, hắn lập tức lên tiếng giải thích nhưng Tống Khuyết lại hét to lên.
– Ngươi… Ngươi…
Tống Khuyết bi phẫn gần chết, vừa nghĩ tới chính mình lại biến thành sủng vật của Bạch Tiểu Thuần, hắn đã cảm thấy đây là sỉ nhục cả đời khó quên, vào lúc này nội tâm hắn biệt khuất đến mức tận cùng, hơn nữa cũng bộc phát ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần cũng rất đau đầu, Tống Khuyết sắp bạo phát, đầu óc của hắn lưu chuyển, hắn biết hiện tại không nên giải thích, hắn nghiêm túc và ngưng trọng chưa từng có, thậm chí trong mắt mang theo đáng tiếc, hắn đoạt trước Tống Khuyết, hơn nữa càng dùng lời nói điên cuồng áp chế Tống Khuyết.
– Tống Khuyết, ta biết rõ ngươi không phục, ngươi dựa vào cái gì không phục?
Bạch Tiểu Thuần gầm lên.
– Bạch Tiểu Thuần ta một đường đi tới hôm nay, bất kể là Huyết Khê Tông, Nghịch Hà Tông, Tinh Không Đạo Cực Tông hay ở trường thành, cuối cùng là ở Man Hoang, ngươi chỉ nhìn thấy thời điểm ta phong quang nhất, ngươi có nghĩ ta làm sao đạt được tất cả hay không? Ta cho ngươi biết, ngươi là đồ khốn khiếp, sở dĩ lão tử có thể phong quang như vậy là vì ta phấn đấu quên mình đổi lấy!
Bạch Tiểu Thuần càng nói càng lớn, tiếng rống của hắn lớn tới mức áp chế Tống Khuyết, cũng làm hắn sững sờ, bởi vì hắn chưa bao giờ thấy Bạch Tiểu Thuần như vậy.
– Tinh Không Đạo Cực Tông, các ngươi bỏ ta rời đi, là ta dựa vào tài năng của mình từng bước khai sáng khách sạn, ta lại đưa ngươi lên cầu vồng, ta không nợ ngươi cái gì.
– Trong trường thành, ta dùng tạo nghệ đan dược trở thành Vạn phu trưởng, chẳng lẽ ngươi cho rằng Thiên Nhân là mù lòa, tông môn là người ngu để ta trở thành Vạn phu trưởng? Tất cả đều là dựa vào chiến công đổi lấy!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo lên, hắn nói chuyện chém đinh chặt sắt, truyền vào tai Tống Khuyết càng làm hắn rung động không nói thành lời
– Trong Man Hoang, ngươi từng gặp bao nhiêu người muốn giết ta hay không? Ta trải qua bao nhiêu lần sinh tử? Cả triều văn võ đều hận ta tận xương, ta càng không sợ bại lộ muốn cứu ngươi.
– Mà ngươi thì sao, chỉ là sờ đầu thôi thì thế nào, sờ đầu ngươi không được sao? Ta không có tư cách sờ hay sao? Ta chính là dượng của ngươi, càng có nhạc phụ Bán Thần, lại là sư tôn Minh Hoàng, chúa tể trong tối của Man Hoang, nếu như luận thân phận chân thật, ta nói ta tương đương với Thiên Tôn, ai dám đứng ra nói không phải?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1235: Tống Khuyết, Ngươi Dựa Vào Cái Gì Không Phục? (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần gào thét thật lớn, sắc mặt Tống Khuyết tái nhợt, tất cả biệt khuất, điên cuồng và bộc phát lại bị Bạch Tiểu Thuần gào thét làm sụp đổ, hơn nữa không ngừng tiêu tán, thân thể hắn vô ý thức lui về phía sau, mặc dù đôi mắt đỏ rực nhưng hắn không nói nên lời.
Hắn thừa nhận Bạch Tiểu Thuần nói không sai, Bạch Tiểu Thuần không nợ hắn cái gì, tất cả đều là tạo hóa, thậm chí đối phương nhiều lần cứu mình, nếu trong Man Hoang không có Bạch Tiểu Thuần, Tống Khuyết hiện tại không chết cũng cực kỳ thê thảm.
Hắn không phục, hơn nữa tự tôn bản thân cho nên hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần không vừa mắt, hơn nữa còn tới từ bản thân yếu ớt.
Bạch Tiểu Thuần nói hai chữ tư cách, cho dù là Tống Khuyết cũng không thể không im lặng, hắn không có biện pháp phản bác, ngực của hắn phập phồng càng ngày càng mạnh.
Tống Khuyết bị mình chấn nhiếp, Bạch Tiểu Thuần cũng thở ra một hơi, hắn cũng không có biện pháp gì mới nói ra những lời vừa rồi, lúc nhìn thấy nó hữu hiệu thì nội tâm Bạch Tiểu Thuần đắc ý và kiêu ngạo.
– Tống Khuyết, ngươi nhìn ta không thoải mái nhưng ngươi cũng có thể xem ta thành ngọn núi để vượt qua, Bạch Tiểu Thuần… Ta chờ ngươi! Nhưng… Trước khi ngươi có tư cách, ngươi phải thành thành thật thật cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hắn tay áo và nói những lời đầy khí phách, khí phách vô thượng, thậm chí vì phối hợp lời của mình, Bạch Tiểu Thuần âm thầm triển khai ý chí Bất Diệt Đế Quyền, từ đó khí thế bá đạo vương giả bạo phát.
Dễ như trở bàn tay, ý chí oanh kích tâm thần Tống Khuyết, Tống Khuyết lui về phía sau vài bước, lúc nhìn Bạch Tiểu Thuần, thân thể hắn không tự chủ run rẩy, không thừa nhận cũng không được, Bạch Tiểu Thuần hiện tại làm hắn sợ hãi.
– Hiện tại ta phải rời khỏi Man Hoang, phải về Nghịch Hà Tông, Tống Khuyết ngươi… Nguyện ý đi theo hay không, không muốn đi thì Bạch mỗ tuyệt không miễn cưỡng!
Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng, hắn không nhìn Tống Khuyết mà bay lên bầu trời, hắn không bay quá nhanh, Bạch Tiểu Thuần đang chờ Tống Khuyết lựa chọn.
– Có lẽ những lời lúc trước của ta có tác dụng, ai… Đau đầu ah, Quân Uyển, ta thật sự rất khổ tâm chất nhi của chúng ta.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, hắn sờ trán cảm khái.
Tống Khuyết đứng im lặng bên bờ Minh Hà, ánh mắt vô cùng phức tạp, nội tâm thở dài sau đó hắn đã có quyết đoán.
– Sớm muộn gì ta cũng siêu việt hắn!
Hắn nói ra những lời này lại không có tự tin, có thể nói thành thói quen, nếu như không nói như vậy thì hắn cảm thấy không tự nhiên, hơn nữa còn sinh ra cảm giác thất bại giống như tự lừa dối, Tống Khuyết hừ nhẹ sau đó bay lên theo sau Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn thấy Tống Khuyết tiến lên, Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi nhưng nội tâm áy náy, hắn cũng cảm thấy mình vô tội vì chẳng làm gì sai cả, không phải hắn đang tự tìm rắc rối a.
– Ta cũng không có bảo hắn duỗi đầu, là hắn tự duỗi đầu đó thôi.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, hắn chỉ dám nói những lời này trong âm thầm, biết rõ nếu nói ngay mặt Tống Khuyết, đoán chừng Tống Khuyết thật vất vả bị mình chấn nhiếp sẽ bạo phát lần nữa.
– Ai, hắn thật dễ dàng bạo phát mà.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn bay về phương xa, sắc mặt Tống Khuyết vô cùng khó coi, hắn không nói lời nào, hai người bay nhanh về phía chân trời, phương hướng nằm ở giữa trường thành đông mạch và bắc mạch, nếu muốn nhanh chóng quay về Nghịch Hà Tông cần phải vượt qua… Sinh Mệnh Cấm Khu!
Dựa theo tốc độ của bọn họ phải mất mấy tháng mới có thể tới Sinh Mệnh Cấm Khu!
Thời gian trôi qua, đảo mắt đã qua hai tháng, dọc theo con đường này không có thành trì gì, khắp nơi đều là rừng rậm nhiệt đới, hồn tu ít có, chỉ có thể nhìn thấy các bộ lạc nhỏ mà thôi.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tiếc nuối, hắn có cảm giác kỳ quái, hắn cảm thấy trong tối tăm có chuyện xảy ra.
– Bỏ đi bỏ đi, nên ít xuất hiện mới tốt.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nhìn khe hở trong sơn mạch xa xa, dựa theo địa đồ Man Hoang, biết rõ qua sau khi bước vào sơn mạch này là tới biên giới Man Hoang.
Trong nháy mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo Tống Khuyết bay về phía vùng núi kia, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần dừng bước, sắc mặt Tống Khuyết sau lưng hắn âm trầm, đột nhiên đôi mắt của hắn biến hóa.
Trong mắt của bọn họ, ở trên đỉnh sơn mạch có bóng dáng một nữ tử đang đứng, tóc dài bồng bềnh, trường bào màu đỏ, thân thể hơi gầy nhưng lộ ra dung nhan tuyệt mỹ như tiên tử, tuyệt đại tao nhã!
Chính là… Hồng Trần Nữ Chu Tử Mạch!
Trong nháy mắt nhìn thấy thân ảnh Hồng Trần Nữ, nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động và sầu khổ.
Trong Man Hoang này hắn chỉ sợ nhất mấy người, Hồng Trần Nữ được xếp ở vị trí đầu tiên, bởi vì quan hệ của bọn họ phức tạp, bởi vì Cự Quỷ Vương tác hợp cho nên quan hệ càng phức tạp hơn nữa.
Ngay từ đầu Bạch Tiểu Thuần còn cảm thấy kích thích, hôm nay tiếp xúc nhất là sau khi xảy ra việc Công Tôn Uyển Nhi, lại trải qua đại chiến tuyệt thế, Bạch Tiểu Thuần đau đầu khi gặp Hồng Trần Nữ.
Hiện tại hắn không muốn đối mặt với nàng, hắn cho rằng nếu ra tay cũng không sợ Hồng Trần Nữ nhưng hắn không có biện pháp ra tay với nàng.
– Ta sắp đi nhưng Chu Tử Mạch lại cản đường…
Bạch Tiểu Thuần dừng bước, vào lúc hắn phát sầu thì nội tâm có suy nghĩ đi đường vòng.
Ý niệm vừa xuất hiện thì hắn không kìm nén được.
– Khuyết nhi, đối phương lai giả bất thiện ah, ta đoán tới bắt chúng ta, chúng ta nên đi đường vòng bỏ chạy.
Bạch Tiểu Thuần vội mở miệng, hắn quay người bay xa.
Nội tâm Tống Khuyết xem thường, hắn biết rõ chuyện giữa Hồng Trần Nữ và Bạch Tiểu Thuần, nội tâm hừ lạnh nhưng không nói lời nào, hắn lại bay chậm cho nên nói rõ hắn không muốn xen vào.
Hồng Trần Nữ đứng trên đỉnh núi nhìn Bạch Tiểu Thuần, sâu trong mắt mang theo phức tạp, nàng cũng nói không nên dùng tâm tình gì đối mặt Bạch Tiểu Thuần, chuyện giữa hai người làm nàng xoắn xuýt.
Thậm chí nàng cũng biết mình không nên xuất hiện tại nơi này, lúc này hai người nhìn nhau giữa không trung, Bạch Tiểu Thuần sầu mi khổ kiểm, nội tâm Hồng Trần Nữ sinh ra ngọn lửa vô danh, lúc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần không dám nhìn mình mà quay người bỏ chạy, Hồng Trần Nữ tức giận không nhỏ.
– Bạch Tiểu Thuần!
Hồng Trần Nữ quát lớn, lời nói như sấm sét, Bạch Tiểu Thuần khẽ run rẩy, Tống Khuyết nhanh chóng lui về phía sau, trong nháy mắt hắn lui về phía sau, thân ảnh Hồng Trần Nữ hóa thành hào quang màu đỏ bay theo Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










