Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 208 : Ta Là Sư Tôn Của Ngươi (Hạ) (c1036-c1040)
❮ sautiếp ❯Chương 1036: Ta Là Sư Tôn Của Ngươi (Hạ)
Trên bầu trời xuất hiện tiếng nổ kinh thiên động địa, mây đen ngưng tụ, một đạo lôi đình màu tím hàng lâm, tốc độ của lôi đình rất nhanh, ngay cả Bạch Tiểu Thuần cũng không kịp trở tay
– Đây là kiếp lôi? Tại sao có kiếp lôi?
Lúc này thiên lôi xuyên qua vách núi đánh thẳng vào đỉnh đầu Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần vội vàng nâng tay phải và vận chuyển tu vi ngăn cản.
Tiếng nổ vang lên, Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, thân thể bay ngược ra sau và va chạm mạnh với vách đá, hắn không quan tâm tới thương thế, lúc này ngẩng đầu nhìn đạo thiên lôi kia, tuy bị mình ngăn cản hơn phân nửa uy lực nhưng vẫn có một bộ phận đánh trúng hồn Bạch Hạo, Bạch Hạo mở mắt ra, toàn thân run rẩy không thôi, đột nhiên từng khe hở xuất hiện, dường như sắp chia năm xẻ bảy và biến mất.
– Bạch Hạo!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hắn nâng tay phải bóp nát hạt sen cuối cùng và vẫy lên hồn Bạch Hạo, hắn lại rống to, hồn Bạch Hạo mờ mịt và thống khổ, dần dần thần thái thanh minh xuất hiện, hắn nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, nhìn hạt sen bay tới và vô ý thức mỏ to miệng hấp mạnh, sau đó bột của hạt sen lan ra khắp hồn Bạch Hạo.
Hạt sen hóa thành hào quang nhu hòa bao phủ toàn thân Bạch Hạo, hắn nhắm mắt lại, thân thể run rẩy, những khe hở kia khép lại nhanh chóng mây đen trên bầu trời còn muốn ngưng tụ, nhưng không biết tại sao lại biến mất.
Rất lâu sau đó, lúc hồn Bạch Hạo bình tĩnh trỏ lại, trên người không còn khe hở, hắn lại mở mắt nhìn người trước mặt mình, nhìn thấy gương mặt ân cần nhìn hắn, mà thân ảnh này lại là… Chính mình.
Ánh mắt ân cần như thế, dùng trí tuệ của hắn, hắn biết trên đời chỉ có một mình mẫu thân nhìn hắn như thế, trừ mẫu thân ra, cả đời này hắn chưa từng nhìn thấy người thứ hai nhìn mình như vậy.
– Ngươi là..
Bạch Hạo lên tiếng.
– Ta là sư tôn của ngươi.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo kích động nhưng lại hồi hộp, dựa theo suy nghĩ của hắn lúc trước, tự nhận là tư thái ưu vũ nhất, ngẩng đầu chắp tay sau lưng, mặt nghiêm túc giống như tiên phong đạo cốt và ung dung lên tiếng.
– Sư tôn…
Bạch Hạo kinh ngạc nhìn thân ảnh giống mình như đúc ở trước mặt, nghe đối phương nói hắn là sư tôn của mình, Bạch Hạo ngẩn người, hắn không nhớ ra mình có sư tôn, cả đời hắn trơớc khi tử vong chưa từng có sư tôn, tất cả đều do mình lục lọi ra, nếu quả thật có, thì đó chính là các bí tịch tu luyện trong gia tộc, có lẽ đó mới là sư tôn của hắn.
Trí nhớ nguyên vẹn của hắn vẫn còn bảo lưu tới trước khi hắn trước, từ đó về sau đều là bóng tối, chỉ có một chút đoạn ngắn còn sót lại, trong những đoạn ngắn đó, hắn nhìn thấy mình vô cùng bạo ngược và điên cuồng, hắn sống trong một khu vực đầy sương mù, không ngừng du đãng, một khi nhìn thấy huyết nhục thì không tiếc tất cả lao tới thôn phệ.
Những đoạn trí nhớ ngắn này làm Bạch Hạo hít thở dồn dập, hắn cũng sinh ra cảm giác sợ hãi không tên.
Nhớ lại những gì lúc trước, nhớ lúc trước khi hắn nhắm mắt liền chìm vào giấc ngủ, lúc tỉnh lại thì nội tâm mờ mịt, hắn im lặng hắn cúi đầu xuống nhìn thân thể của mình, thậm chí còn thò chạm vào nhưng phát hiện nó xuyên thấu qua.
– Hồn thể…
Trong mắt Bạch Hạo xuất hiện một tia ảm đạm, hắn đã ý thức được, chính mình đã chết.
– Đây là hồn của ta, vì sao ta còn có trí nhớ? Vì sao ta có thể suy nghĩ?
Nghĩ tới những việc xảy ra trên người của mình, Bạch Hạo càng ngày càng mờ mịt.
Bạch Tiểu Thuần lúc này vẫn chắp tay ngẩng đầu lên, hắn làm bộ dạng cao thâm mạt trắc trước mặt Bạch Hạo, về phần đôi mắt vẫn dò xét Bạch Hạo, cho đến khi nhìn thấy đối phương sững sờ không để ý tới mình, Bạch Tiểu Thuần lập tức xấu hổ, hắn ho khan một tiếng, nhắc cho Bạch Hạo sự tồn tại của mình.
Bạch Hạo nghe Bạch Tiểu Thuần ho khan, thần sắc hơi kinh ngạc, hắn lại ngẩng đầu nhìn bản thân mình trước mặt, nhìn Bạch Tiểu Thuần tạo hình cổ quái, trong mắt dần dần xuất hiện hào quang trí tuệ, bỗng nhiên lên tiếng.
– Tiền bối chính là người bị thương nằm dưới gốc cây bên cạnh trước khi ta chết phải không?
Ngữ khí của hắn rất chậm chạp, dường như vừa suy nghĩ vừa suy đoán.
Lúc hắn nói ra câu này chẳng khác gì sấm sét giáng vào đầu Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần ngưng tụ, Bạch Hạo không tầm thường, sau khi hắn tỉnh lại liền nói ra lời này, có thể triệt để nhìn ra hắn đã đoán được thân phận của mình.
– Sở dĩ tiền bối dùng bộ dạng của ta, chắc là muốn dùng thân phận của ta, nhưng ta có thể lại nhìn thấy tiền bối lần nữa thật sự khó tin nổi.
Bạch Hạo than thở, trong mắt lại mờ mịt, hiển nhiên hắn cảm thấy không thể tưởng tượng được.
Bạch Tiểu Thuần nhìn Bạch Hạo thật sâu, Bạch Hạo rất thông minh, tuy lúc trước hắn cũng nghĩ vậy nhưng không ngờ đối phương thông minh hơn cả hắn nghĩ.
– Không sai, lúc trước sau khi ngươi chết đi, ta đã dùng túi trữ vật của ngươi, dùng thân phận của ngươi trở lại Bạch gia…
Bạch Tiểu Thuần chậm rãi lên tiếng, hắn nói chuyện xảy ra khi hắn quay về Bạch gia, còn có quyết định thu hắn làm đệ tử, cùng với những gì trải qua ở Bạch gia, trừ một ít chuyện cần phải giấu diếm ra, nhũng chuyện khác đều nói ra.
Bạch Hạo trầm mặc, sắc mặt của hắn mang theo phức tạp và khó hiểu, nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế, hắn cũng có nhớ lại, nhất là hắn nghe được Bạch Tiểu Thuần nói phụ thân hắn ở nơi chôn mẫu thân hắn, biết rõ hắn có tư chất luyện hỏa vẫn có thể nói ra những lời kia, hơn nữa những lời nói sau cùng còn mang theo sát cơ, đôi mắt Bạch Hạo biến thành dữ tợn và thù hận.
Bạch Hạo hiểu tộc nhân của mình, hiểu Thái phu nhân và tộc trưởng Bạch gia, hắn cũng hiểu những chuyện này là sự thật.
Cho đến khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói hắn dùng thân phận Bạch Hạo giết Bạch Tề, phản bội Bạch gia, càng mượn thế lực Cự Quỷ Vương triệt để trừng phạt Bạch gia, diệt tộc trường, tru Thái phu nhân, lập Ngũ tỷ thành tộc trưởng mới, Bạch Hạo hít thở dồn dập, khí tức hỗn loạn, trong tâm thần của hắn, từ lời Bạch Tiểu Thuần nói hắn không ngừng sinh ra sóng thần dữ dội.
Hắn không có năng lực làm tất cả những việc này, mà bây giờ Bạch Tiểu Thuần lại òoàn thành.
Sau đó Bạch Tiểu Thuần lại nói với Bạch Hạo, chính mình phát hiện hồn của hắn trong Luyện Hồn Hồ, hiếm thấy, Bạch Tiểu Thuần nói những lời này không có chút khoa trương nào cả, thậm chí rất nhiều hung hiểm chỉ nói hời hợt chứ không nói cẩn thận.
Bản thân Bạch Hạo thông tuệ vượt qua người thường, hắn nghe xong hồn thể run rẩy, Bạch Tiểu Thuần nói nhưng trong đầu của hắn lại xuất hiện hình ảnh, hắn có thể tưởng tượng, đối phương hời hợt nhưng cất giấu sát cơ và hung hiểm không nhỏ, thời gian dần qua, Bạch Hạo nhìn Bạch Tiểu Thuần với ánh mắt cảm kích.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1037: Vi Sư Tên Là Bạch Tiểu Thuần
Hắn biết dù người này có tồn tại tâm tư nhưng thật sự báo thù giúp mình.
-Tiền bối, ta…
Bạch Hạo hé miệng, không chờ hắn nói xong, Bạch Tiểu Thuần cắt ngang.
-Đó là toàn bộ quá trình, ngươi cũng không cần suy nghĩ quá nhiêu, ngươi là đệ tử ta, từ nay về sau, có vi sư ở đây, không ai có thể khi dễ ngươi.
Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, hắn nói chuyện rất ngạo nghễ.
-Biết thân phận của vi sư không, vi sư là đại tổng quản thành Cự Quỷ, giám sát sứ, dưới một người trên ngàn vạn người, hừ hừ, cho dù là Cự Quỷ Vương, vi sư đều trói qua, trong thời gian ở Luyện Hồn Hồ, vi sư đã phát huy trói tất cả thiên kiêu của tám thành quyền quý trong Man Hoang, cái gì tiểu vương gia, thế tử, quận chúa, đều là bại tướng dưới tay vi sư! Đúng rồi, còn có tên gọi là Nhị hoàng tử!
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nói khoác chiến tích của mình một phen, lúc này đây cũng không phải là hời hợt, hắn có thói quen miêu tả cẩn thận.
Bạch Hạo nghe xong còn ngơ ngác nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Sau này ngươi đi theo vi sư đi, vi sư có cách điều chế hỏa diễm từ một màu tới mười bảy màu, tư chất luyện hỏa của ngươi không tệ, giúp ta nghiên cứu cách điều chế hỏa diễm mười tám màu đi, về sau vi sư lợi hại sẽ tái tạo thân thể cho ngươi..
– Đến đây, còn không dập đầu bổ sung bái sư.
Bạch Tiểu Thuần miệng lưỡi lưu loát nói một đống lớn, hắn lại ngẩng đầu nhìn sang Bạch Hạo, bày ra bộ dạng uy nghiêm, cũng chơ đợi đối phương hành đại lễ bái sư.
Bạch Hạo trầm mặc, trong mắt có hồi ức, càng có phức tạp, hắn nhìn chung quanh, thân là hồn thể cho nên hắn rất mẫn cảm với hồn lực, hắn đã phát giác trong sơn động này đã tiêu hao số lượng hồn dược nhiều tới mức không thể tính toán…
Hắn thân là Luyện Hồn Sư, hắn càng hiểu giúp một hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước có độ khó to lớn gần như nghịch thiên, càng không cần nói phát hiện hồn của mình trong Luyện Hồn Hồ, trong đoạn trí nhớ ngắn của hắn, lúc đó hắn lâm vào trạng thái điên cuồng và tức giận, muốn khôi phục trí nhớ kiếp trước càng khó khăn, trong mắt đối phương đầy tơ máu, cho dù thân thể cường tráng cũng khó che dấu suy nhược, không nói rõ nhưng giúp mình khôi phục trí nhớ, vị tự xưng là sư tôn trước mặt mình đã trả giá thật lớn, càng không cần nói tốn hao tâm lực.
– Hắn thật quan tâm tới ta…
Nội tâm Bạch Hạo ấm áp, nghĩ đến khôi phục thần trí, người hắn gặp đầu tiên là đối phương, nhìn thấy người này tự xưng là sư tôn của mình, ánh mắt hắn trở nên ân cần.
Phần ân cần này xuất phát từ nội tâm của hắn, đây là lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy ấm áp, cả đời của hắn, trừ mẫu thân thì không có những người khác để ý tới hắn, trí nhớ về Bạch gia chính là chuỗi ngày khuất nhục, sau khi lớn lên ẩn nhẫn cùng với lòng tin mù quán và chờ mong mờ mịt, chờ mong phụ thân tán thành, chờ mong gia tộc tán thành, nhưng cuối cùng lại bị diệt sát, khi đó tâm của hắn đã chết.
Lúc này Bạch Hạo chậm rãi đứng lên, đi tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần và quỳ xuống.
Sắc mặt hắn ngưng trọng và mang theo nghiêm túc, hắn không muốn suy nghĩ chuyện trước kia, hắn biết rõ sư tôn trước mắt đã báo thù cho mình, càng có đại ân với mình, hắn cảm kích đối phương, nội tâm cũng cam tâm tình nguyện làm đệ tử của dối phương.
– Ta của trước kia đã chết, đều trở thành quá khứ, từ thời khắc ta thức tỉnh, sư tôn… Chính là thân nhân duy nhất của ta.
Nội tâm Bạch Hạo thề, ánh mắt của hắn chân thành, đây là người đầu tiên ở kiếp này thật tâm quan tâm tới hắn.
– Bạch Hạo, bái kiến sư tôn!
Bạch Hạo thở sâu sau đó nói ra, hắn dập đầu ba cái với Bạch Tiểu Thuần… Sau khi đứng dậy lại quỳ xuống dập đầu.
Ba quỳ chín lạy!
Bạch Tiểu Thuần cũng động dung, nội tâm càng xúc động, yên lặng nâận Bạch Hạo quỳ lạy, ánh mắt của hắn càng nhu hòa, sâu trong nội tâm có vui mừng và thương cảm.
– Đồ nhi nghe lời, về sau đi theo vi sư, đảm bảo ngươi ăn ngon uống sướng, muốn cái gì có cái đó.
Bạch Tiểu Thuần thu thập tâm tình, hắn cười ha ha sau đó vung tay lên, lúc này hồn Bạch Hạo bay vào trong hồn tháp.
Hồn tháp này có thể để Bạch Hạo ra vào tự do, cũng có thể tùy thời ra khỏi túi trữ vật, càng bởi vì hồn thể đặc thù nên có thể thiên biến vạn hóa.
– Sư tôn… Đến bây giờ ta còn chưa biết tục danh của sư tôn…
Bạch Hạo do dự một chút, mặc dù bái sư, hắn ẩn cẩn cảm thấy sư tôn có phần không đáng tin cậy.
– Khục khục, nhớ kỹ, cái tên của vi sư có danh tiếng lớn trong Man Hoang, tuyệt đối không được để người thứ ba biết tới, nếu không nhất định sẽ là đại sự rung chuyển thiên địa, dẫn phát Man Hoang hạo kiếp, vi sư tên là… Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần vênh váo tự đắc nói với Bạch Hạo.
Mang theo hồn Bạch Hạo trở lại thành Cự Quỷ, bảy ngày mệt mỏi liên tiếp làm Bạch Tiểu Thuần tiêu hao nhiều tinh lực, vì vậy hắn bế quan khôi phục.
Vào lúc hắn bế quan, Bạch Hạo xin chỉ thị, muốn ra ngoài nhìn xem, dù sao hắn chết đã lâu, hôm nay thức tỉnh, hắn muốn ra ngoài quan sát thành Cự Quỷ, cũng quan sát thiên địa bên ngoài.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một chút, cẩn thận dặn dò một phen, cũng không thật hạn chế Bạch Hạo, dù sao Bạch Hạo hồn thể đặc thù, khôi phục trí nhớ kiếp trước nên có thể thiên biến vạn hóa, tâm trí của hắn rất thành thục, cho nên chắc không có nguy hiểm gì.
Trong hồn của Bạch Hạo vẫn in ấn ký của hắn, như vậy một khi Bạch Hạo gặp được nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần có thể lập tức biết rõ và xuất hiện kịp thời.
Làm xong những việc này, Bạch Tiểu Thuần mới yên tâm bế quan, hồn Bạch Hạo biến hóa một chút sau đó rời khỏi nơi bế quan.
Cái tên Bạch Tiểu Thuần, Bạch Hạo nhớ kỹ, cả đời này cũng không quên, nhưng càng làm hắn không thể quên chính là sau khi ra khỏi mật thất, trong mấy ngày kế tiếp hắn âm thầm nghe được từng chuyện từng chuyện trong lời của người khác… Hắn cảm thấy cả người không được tốt…
– Nhỏ giọng một chút, cũng đừng để Bạch Hạo nghe được, Bạch Hạo kia làm người vô sỉ, tâm ngoan thủ lạt, hắn đã giết cả phụ thân của mình, lục thân không nhận ah!
– Việc này tính là cái gì, ta có hảo hữu là ngục tốt ma lao, ta cũng nghe được hắn kể lại, lúc trước Bạch Hạo còn làm ngục tốt ma lao, hắn chính là đệ nhất hắc tiên của ma lao đó, cái gì gọi là hắc tiên, đó là tiên thủ tim đen đấy, phàm là người bị hắn thẩm vấn trong ma lao đề thê thảm không cách nào hình dung.
– Hắc hắc, nói tới Bạch tổng quản thật sự là danh nhân chấn động thiên địa, cũng hiếm thấy trong cả Man Hoang chúng ta, tu vi Kết Đan có thể trói cả Vương gia.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1038: Giả Vờ Ngây Ngốc
-Bạch Hạo này không những độc ác, càng ưa thích thê tử người khác… Vì Trần phu nhân, hắn bức tử tộc trưởng Trần gia, nghe nói Trần phu nhân còn ở quý phủ của hắn, cả ngày bị chà đạp một trăm lần, thật quá phận.
-Những việc này không phải trọng điểm, trọng điểm là Bạch Hạo cả gan làm loạn, đoạn thời gian trước hắn trói tất cả thiên kiêu của tám thành quyền quý Man Hoang, những thiên kiêu này đều vô cùng thê thảm, cho dù là nam hay nữ, tất cả bị hắn tra tấn chỉ còn da bọc xương, thật đáng sợ!
Những lời này truyền rõ vào tai hồn Bạch Hạo, sắc mặt của hắn vô cùng cổ quái, đến cuối cùng hắn lại há hốc mồm, hắn cũng không ngờ sư tôn dùng tên của mình làm ra bao nhiêu đại sự kinh thiên động địa.
Những gì Bạch Tiểu Thuần nói với hắn lúc trước, Bạch Hạo cũng cẩn thận tìm hiểu một cách rõ ràng, biết rõ sư tôn của mình lúc còn là Kết Đan đã đánh nhau vói Thiên Nhân không nói, về sau càng hung hăng càn quấy bắt cóc Cự Quỷ Vương, hết lần này tới lần khác về sau không có việc gì, ngược lại một bước lên mây, sau đó xét nhà ba đại gia tộc, thanh danh truyền khắp thành Cự Quỷ, ngay cả hắn cũng khiếp sợ không nhỏ.
-Quá bưu hãn… Khó có thể tưởng tượng nổi!
Bạch Hạo xem như hiểu rõ, hắn cũng không còn lời gì để nói về sư tôn của mình, đồng thời hắn cũng nghe được tên của người khác nghị luận về cái tên Bạch Tiểu Thuần và chuyện bia đá Minh Hoàng, biết rõ Man Hoang đang truy nã Bạch Tiểu Thuần, nội tâm kinh ngạc, sau khi im lặng một lúc lâu, bỗng nhiên hắn hiểu ra sư tôn nói tên của hắn với mình là hoàn toàn tín nhiệm mình.
Mặc dù hắn cũng là người Man Hoang nhưng sau khi chết qua một lần liền xem nhạt nhiều việc, hắn không thèm để ý thân phận của Bạch Tiểu Thuần, chỉ nhận Bạch Tiểu Thuần là sư tôn của mình mà thôi.
Hồn Bạch Hạo yên lặng quay về mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan, lúc nhìn sư tôn hắn cũng phục rồi, cười khổ một phen, chui vào trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần mỏ mắt ra nhìn túi trữ vật và mỉm cười, hắn đã lựa chọn nói tên thật với Bạch Hạo, cũng bởi vì hắn tín nhiệm Bạch Hạo, loại tín nhiệm này có phần đột ngột, trong lòng của hắn nghĩ thế, biểu hiện của Bạch Hạo, mặc dù không nói rõ nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra, nội tâm hắn vui mừng.
Hoàng hôn ngày hôm sau khi Bạch Hạo trở về, Bạch Tiểu Thuần vẫn bế quan khôi phục tiêu hao tinh lực, trong cung điện thành Cự Quỷ, Cự Quỷ Vương đang ngồi trên ghế nhìn ngọc giản trong tay.
Ngọc giản truyền âm này tới từ hoàng cung thành Khôi Hoàng, ngôn từ không có sắc bén, chỉ lãnh đạm hỏi một câu, hỏi vì sao Trần Mạn Dao chưa quay về.
Chỉ một câu nói bình thản nhưng làm Cự Quỷ Vương rungđoộng, bởi vì người nói câu này chính là Đại Thiên Sư, là người hiệp thiên tử lệnh chư hầu.
Cự Quỷ Vương thà rằng đắc tội ba vương gia khác cũng không muốn trêu chọc Đại Thiên Sư, không chỉ bởi vì Đại Thiên Sư là Bán Thần có thực lực vượt qua bốn vương gia bọn họ, còn bởi vì tâm trí và thủ đoạn của đối phương làm hắn kiêng kị.
– Trần Mạn Dao…
Cự Quỷ Vương thở sâu, hắn có chút ấn tượng với cái tên này, biết rõ nàng là một trong những đệ tử của Đại Thiên Sư, nàng có tướng mạo tuyệt sắc.
Bạch Tiểu Thuần ném cho hắn những thiên kiêu kia nhưng không có Trần Mạn Dao, việc này Cự Quỷ Vương suy nghĩ một chút cũng hiểu rõ, hắn dở khóc dở cười mắng nhỏ.
– Ranh con, tám phần là vừa ý mỹ mạo của người ta, với tuổi của hắn cũng tới thời điểm tìm đạo lữ rồi… Nhưng không thể động vào Trần Mạn Dao.
Cự Quỷ Vương đau đầu, mặc dù hắn kiêng kị Đại Thiên Sư, chuyện Bạch Tiểu Thuần giam Trần Mạn Dao không làm hắn tức giận, ngược lại có chút thưởng thức, trên thực tế hắn và Bạch Tiểu Thuần đã phát sinh rất nhiều chuyện, đã đánh vỡ quan hệ tôn ti, cũng xác thực như lúc trước hắn lẩm bẩm, một khi Bạch Tiểu Thuần thực giúp hắn thuận lợi cướp đoạt Quỷ Vương Quả, hắn sẽ đối đãi với Bạch Tiểu Thuần như con mình.
Hắn cũng biết bản thân Bạch Tiểu Thuần ưu tú, thậm chí nhìn khắp Man Hoang cũng không tìm được kẻ thứ hai có gan làm loạn như Bạch Tiểu Thuần, nhất là những chuyện vừa qua cũng để lộ năng lực của hắn, Cự Quỷ Vương tán thưởng hắn túc trí đa mưu, có thể nói hữu dũng hữu mưu và thức thời, biết tiến thối, đúng là hiếm thấy.
Nếu không như vậy, dựa vào việc Bạch Tiểu Thuần trói người ném phiền toái cho hắn, Cự Quỷ Vương đã sớm trở mặt.
Lúc này hắn không biết nên khóc hay nên cười, Cự Quỷ Vương cũng thở dài, ẩn ẩn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần có chút giống mình… Nghĩ tới đây, Cự Quỷ Vương chỉ mắng vài câu, hắn đứng lên và ra khỏ vương điện.
Vào lúc xuất hiện đã đứng bên ngoài mật thất Bạch Tiểu Thuần bế quan, Cự Quỷ Vương hừ lạnh một tiếng, cũng không giống lúc trước, không nhìn thẳng mà đi và bên trong, lúc này hắn đứng ngoài truyền âm vào.
– Bạch Hạo!
Âm thanh truyền vào trong mật thất, Bạch Tiểu Thuần đang thổ nạp liền giật mình, hắn mở mắt ra nhưng không phản ứng, Cự Quỷ Vương đứng bên ngoài cảm nhận được Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh, hắn lập tức đi vào mật thất và đứng trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn Cự Quỷ Vương xuất hiện trước mặt mình, hắn đứng lên ôm quyền cúi chào.
-Bái kiến Vương gia!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần hơi oán thầm, cảm thấy Cự Quỷ Vương ưa thích tập kích đột nhiên, đây đã là lần thứ hai rồi, quá không biết lễ phép.
Nghĩ tới đối phương vội vã như thế chắc không có chuyện tốt, vì vậy hắn nói:
– Vương gia, vài ngày trước ta tu luyện vô ý tổn thương tâm thần, hôm nay trong người trọng thương, ta không đi nơi nào cả, còn có Tạo Hóa Đan, ta đã ăn chín lần, vô dụng thôi.
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng bổ sung một câu, bởi vì câu sau cùng là nhược điểm làm hắn thất bại trong lần trước, mặc dù nói hắn chỉ ăn ba viên Tạo Hóa Đan nhưng khi nói dối lại không chớp mắt.
– Có phải Trần Mạn Dao nằm trong tay ngươi không?
Cự Quỷ Vương trừng mắt, hắn rất không vui với thần thái của Bạch Tiểu Thuần như hiện tại, hắn hừ lạnh và hỏi.
Cự Quỷ Vương nói câu này lọt vào trong tai Bạch Tiểu Thuần không khác gì sấm sét giữa trời quang, đột nhiên trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, nội tâm chấn động, hắn biết không ổn.
Trần Mạn Dao nằm trong tay hắn, hắn còn chưa nghĩ ra nên tiếp xúc với đối phương thế nào, càng lo lắng Trần Mạn Dao nhận ra thân phận của mình, hắn đang xoắn xuýt, hắn nói cái gì cũng không chịu giao Trần Mạn Dao ra.
Lúc này hắn lập tức lắc đầu chối bỏ, thậm chí còn làm ra bộ dáng mờ mịt, ngây ngốc nhìn Cự Quỷ Vương.
– Vương gia, Trần Mạn Dao là ai? Nghe tên là nữ thì phải, Vương gia coi trọng nàng? Vương gia yên tâm, ty chức nhất định sẽ bắt nàng tới.
Bạch Tiểu Thuần nói xong liền vỗ ngực cam đoan.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1039: Tiểu Thuần Bạo Phát. (Thượng)
Nếu là kẻ không hiểu Bạch Tiểu Thuần, nhìn thấy cảnh này tất nhiên sẽ chần chờ, thật sự là do hành động Bạch Tiểu Thuần quá tốt, cho dù lời lẽ hay thần thái đều cực kỳ thật, dường như hắn thật không biết cái tên Trần Mạn Dao.
Cự Quỷ Vương quá hiểu Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn quát lớn.
-ít giả vờ ngây ngốc với ta!
-Ta nói cho Bạch Hạo ngươi biết, ngươi không thể động vào Trần Mạn Dao, nàng có lai lịch quá lớn…
Biểu lộ của Cự Quỷ Vương nghiêm túc, một thân uy áp bộc phát bao phủ bốn phía, giọng nói giống như thiên lôi, muốn chấn nhiếp Bạch Tiểu Thuần.
Hắn dùng chiêu này với người khác còn được, nhưng Bạch Tiểu Thuần trong khoảng thời gian này cũng quen thuộc Cự Quỷ Vương, hắn ủy khuất nhìn Cự Quỷ Vương.
-Vương gia, ta thật sự không biết Trần Mạn Dao là ai.
-Đủ rồi, nơi này không có người ngoài, ngươi cùng đừng làm ra vẻ mặt này, lão phu biết rõ ngươi vừa ý mỹ mạo của Trần Mạn Dao, nàng là ái đồ của Đại Thiên Sư, hôm nay Đại Thiên Sư đã hỏi thăm, ngươi nhanh thả nàng ra, không phải xinh đẹp sao, có cái gì lớn chứ, về sau ta ban thưởng cho ngươi một ít.
Cự Quỷ Vương không kiên nhẫn lên tiếng, hắn cảm thấy chuyện này rất đơn giản, một người con gái mà thôi, hắn không cho rằng Bạch Tiểu Thuần sẽ không rõ tình thế.
Cự Quỷ Vương đã nói rõ như thế, nội tâm Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, hắn thật không dám thả Trần Mạn Dao đi, bởi vì việc này liên quan tới mạng nhỏ của hắn, trong đầu hắn xuất hiện nhiều ý niệm, đang cân nhắc nên hóa giải lúc nào, Cự Quỷ Vương nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần do dự liền tức giận.
Lần này là giận thật sự, toàn thân của hắn tỏa ra sát khí băng hàn, trong mắt càng lạnh lùng nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
– Lập tức giao Trần Mạn Dao ra đây, Bạch Hạo, chớ ép bổn vương động thủ.
Ánh mắt Cự Quỷ Vương xuất hiện hàn ý, giọng nói rét lạnh như băng tuyết, cả mật thất biến thành hàn trì.
Bạch Tiểu Thuần vốn xoắn xuýt sốt ruột, bảo hắn giao Trần Mạn Dao chẳng khác gì giao cái mạng nhỏ của mình vào tay đối phương, hắn không phải không tin Trần Mạn Dao, mà là chuyện liên quan tới sinh tử không phải tin tưởng có thể nói được.
Thậm chí có thể nói, hắn tin tưởng Bạch Hạo nhưng hắn không có nắm chắc về Trần Mạn Dao.
Hiện tại Cự Quỷ Vương gầm lên truyền khắp mất thất, hắn cảm nhận được hàn ý trên người Cự Quỷ Vương, thậm chí còn có một chút sát cơ.
Tất cả làm cho Bạch Tiểu Thuần nhớ lại lúc Cự Quỷ Vương vừa khôi phục tu vi và cầm Thiên Nhân Kim Hồn trong tay, hắn dùng ánh mắt cao cao tại thượng nhìn mình và nói mấy câu cân não.
– Ngươi cho ta một lý do không giết ngươi.
Những lời này làm Bạch Tiểu Thuần khi đó sợ hồn phi phách tán, lú này nhìn thấy Cự Quỷ Vương hiện tại liền nhớ tới chuyện ngày hôm đó.
Nghĩ tới mình trải qua cửu tử nhất sinh cứu Cự Quỷ Vương, lại nghĩ tới trong Luyện Hồn Hồ, nếu không phải mình là Thiên Đạo Nguyên Anh cường hãn, nếu không bằng vào hào quang cấm chế không ngừng hấp thu tu vi của hắn, chính mình nhất định không thể thoát khỏi sát chiêu của hơn trăm người tấn công, sợ rằng hắn đã vẫn lạc từ sớm.
Tất cả những việc này đều xuất hiện trong lòng Bạch Tiểu Thuần, hiện tại Cự Quỷ Vương sinh ra sát cơ và hàn ý áp bách, hắn cũng không phải khẩn trương có giao Trần Mạn Dao ra hay không, rốt cuộc hắn không ức chế nổi, dường như trước có sói sau có hổ, hắn là con cừu nhỏ bị kẹp ở giữa, lúc này tức giận đỏ mắt.
– Ngươi muốn giết ta? Động thủ với ta?
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn thở dốc và nhìn chằm chằm vào Cự Quỷ Vương, nếu là lúc khác, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ kinh sợ, nhưng bây giờ hắn không muốn kinh sợ.
Nội tâm không muốn hắn kinh sợ, từ khi tiếp xúc với Cự Quỷ Vương, trong đầu của hắn xuất hiện từng chuyện từng chuyện, khí tức của hắn bất ổn, đôi mắt hắn đỏ rực như lửa, trên trán nổi gân xanh, hắn không khác gì kẻ điên.
– Cự Quỷ Vương, ngươi lập lại lần nữa, nãi nãi của ngươi, ngươi lại muốn giết ta?
– Ah? Còn động thủ với ta?
Bạch Tiểu Thuần đỏ mắt nhìn hắn, gào thét:
– Cự Quỷ Vương, mạng của ngươi là ta cứu!! Lúc trước vì cứu ngươi, lão tử cửu tử nhất sinh, bị thương không nhẹ.
– Ngươi thì sao, không ngừng thăm dò, thăm dò, thăm dò, cho dù tu vi khôi phục vẫn còn thăm dò, lão tử suýt nữa phải chết thì ngươi mới ra tay, cũng được, ngươi đã có thể ra tay còn muốn thử dò xét ta!! Có phải ta chết thì ngươi mới không cần dò xét?
Bạch Tiểu Thuần nổi giận, giọng nói của hắn vang vọng khắp mật thất.
Cự Quỷ Vương cũng ngẩn ngơ khi Bạch Tiểu Thuần đột nhiên bộc phát, hắn bị hù dọa, hắn không ngờ sau khi mình hù dọa nhưng Bạch Hạo không kinh sợ, vào lúc này đối phương lại phản ứng lớn như thế.
– Lớn mật!
Cự Quỷ Vương cũng tức giận, uy áp của hắn mạnh hơn nữa áp thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần.
– lớn mật? Mật của ta không lớn, hôm nay ta lại muốn thử lớn mật một lần.
Bạch Tiểu Thuần hung ác, hắn lập tức rống to.
– Từ sau khi chúng ta quay về, ta dựa vào lão huynh đệ xem như phong quang vô hạn nhưng trên thực tế thì sao, ta làm bao nhiêu chuyện vì ngươi! Ta bị vây trong ba đại gia tộc, thứ tốt nhất là pho tượng linh ngọc, ta biết rõ ngươi muốn tu luyện cho nên lập tức đưa qua, người ngoài không nhìn thấy cho nên cho rằng ta độc chiếm, âm thầm chờ ta phạm sai lầm sau đó nhiều người sẽ nhảy ra giết ta.
– Ta lo lắng nhưng ngươi thấy ta nói ra sao?
Bạch Tiểu Thuần càng rống to hơn, lồng ngực Cự Quỷ Vương hơi phập phồng, muốn tiếp tục tức giận nhưng lại bị những lời này của Bạch Tiểu Thuần làm á khẩu không trả lời được, lúc ấy Bạch Tiểu Thuầ làm việc này hắn rất hưởng thụ, cũng không có nghĩ Bạch Tiểu Thuần chịu bao nhiêu sức ép.
– Ngươi coi trọng Trần phu nhân, ta không tiếc tất cả đưa qua cho ngươi, Cự Quỷ Vương ngươi muốn thanh danh, Bạch Hạo ta là tiểu nhân vật, oan ức gánh, hêện tại bên ngoài truyền ra nói Bạch Hạo ta vô cùng ác độc, càng có bệnh thích đoạt thê tử người khác, sau đó còn giết trượng phu người ta, ta đi vào trong thành, mọi người còn không dám để phu nhân của mình gặp ta, hận không thể tránh ta thật xa!
– Ủy khuất như thế, ngươi có thấy ta nói với ngươi chưa?
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy lấy, cũng không phải hắn sợ hãi, hắn thật bất chấp giá nào, nội tâm cũng đầy oán khí, rất nhiều chuyện không ngừng tích cho nên lần này đã nổ tung, hắn muốn phát tiết tất cả mọi thứ một lần.
Lửa giận của Cự Quỷ Vương đã giảm bớt không ít khi nghe lời này, nội tâm hắn chột dạ, cảm thấy Bạch Tiểu Thuần nói có chút đạo lý, chuyện này là hắn quan tâm thanh danh, sau đó cũng nghe được người toàn thành vu oan cho Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1040: Tiểu Thuần Bạo Phát. (Hạ)
-Còn nữa, ngươi muốn Quỷ Vương Quả, nó rất trọng yếu với ngươi, Bạch Hạo ta không muốn đi nhưng cũng đi vì ngươi, kết quả thế nào, ha ha, thật là làm ta chấn động, cấm chế ta, tín nhiệm ta lại thành dây thừng tử vong, ngươi biết cấm chế kia rút tu vi của ta nhanh cỡ nào không, ngươi biết lúc một trăm tên thiên kiêu đỏ mắt muốn giết ta là thế nào không, nội tâm của ta đắng chát, ta bị lão ca ca mình tín nhiệm tính toán, ta suýt chết trong Luyện Hồn Hồ!
-Khổ sở như thế, ngươi có thấy ta nói với ngươi không?
Bạch Tiểu Thuần càng nói càng tức giận, chuyện này mới thật sự là cây gai trong lòng của hắn, mặc dù hắn không có gì sau chuyến đi Luyện Hồn Hồ, nếu hắn không có Thiên Đạo Nguyên Anh, hắn chắc chắn phải chết không nghi ngờ.
Mà người được lợi cuối cùng chính là Cự Quỷ Vương!
Cự Quỷ Vương muốn nói nhưng không nói nên lời, tức giận cũng biến mất, việc này là hắn đuối lý, chỉ có thể cười khổ.
-Ta nhớ rõ ngươi nói ba đại Thiên Vương khác sẽ liên thủ đối phó ngươi, ý định dùng chuyện này áp chế ngươi.
Cho nên cho dù nội tâm của ngươi đắng chát và chua xót, ta bắt hơn trăm thiên kiêu kia tới muốn ngươi hả giận, muốn ngươi phản kích vơ vét tài sản, mà ngươi thì sao, lại cho rằng ta không có hảo ý? Nếu ta thật không có hảo ý, ta giết nhiều người mới tốt, giết người, ta phiền toái lớn nhưng phiên toái của ngươi càng lớn.
-Ta khổ tâm như vậy, ngươi thấy ta nói với ngươi chưa?
Bạch Tiểu Thuần càng nói càng tức giận, ngữ khí cũng mang theo tuyệt vọng, Cự Quỷ Vương do dự, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đang nổi điên, lại nhớ tình cảnh hắn gặp Bạch Tiểu Thuần tới bây giờ.
– Cự Quỷ Vương, ngươi nói, những năm qua Bạch Hạo ta muốn của ngươi cái gì chưa? Ta có làm chuyện gì thật xin lỗi ngươi chưa! Ngươi không nên nói chuyện ma lao, sự kiện kia ta đã làm hết mình hoàn lại rồi, chẳng lẽ còn không đủ sao!!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hắn bi phẫn và không cam lòng.
– Hiện tại ngay cả tộc trưởng tiểu gia tộc còn có ba vợ bốn nàng hầu, ta chỉ muốn cô nàng này mà thôi, ta chỉ muốn một muội tử! Mà ngươi lại muốn động thủ với ta, còn sinh ra sát cơ với ta.
Bạch Tiểu Thuần càng nói càng đau khổ, cho dù là Cự Quỷ Vương cũng cảm thấy mình làm chuyện này… Thật quá đáng.
Bạch Tiểu Thuần phát tiết tâm tình, sau đó phục hồi tinh thần lại liền đổ mồ hôi lạnh, nội tâm hắn khẩn trương, tâm thần lo sợ bất an, nội tâm càng hối hận xanh ruột.
– Xong rồi, xúc động không khống chế được…
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nội tâm suy sụp, hắn tưởng tượng nếu đã như thế, vì vậy hung hăng cắn răng một cái, cường chống tiếp tục làm bộ dạng đau khổ tới cực điểm.
– Đúng, ngươi bây giờ là Vương gia, ngươi là Bán Thần, ta chỉ là tiểu nhân vật, là con cờ tùy thời bị ném đi, thật đáng buồn ta thật ngây ngốc cho rằng, ngươi là lão ca ca của ta…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần vẫn run rẩy nhưng vẫn trầm thấp lên tiếng.
Nhìn thấy thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, Cự Quỷ Vương xấu hổ, nếu những người khác nói ra lời này, hắn nhất định hừ lạnh, nhưng cả thiên địa này chỉ có một người nói hắn không thể cãi lại, người này chính là Bạch Tiểu Thuần.
Hắn cẩn thận nhớ lại, sự thật đúng như Bạch Tiểu Thuần đã nói, từ sau khi trở về tới bây giờ, Bạch Tiểu Thuần vẫn trung thành và tận tâm, chuyện hắn bàn giao toàn bộ đều làm được, lại phi thường nghe lời, khi thì vỗ mông ngựa làm hắn hưởng thụ vô cùng.
Hắn lại suy nghĩ về mình, có một ít ban thưởng nhưng đa số là không có gì, cũng không có bao nhiêu thực chất, người ta có tư chất luyện hỏa tốt, càng can đảm cẩn trọng, một người gây loạn gia tộc, thậm chí dám trói chính mình, cuối cùng dùng lực một người đè xuống tất cả thiên kiêu Man Hoang, hắn ưu tú tới mức Cự Quỷ Vương chưa bao giờ tìm được người thứ hai, cho dù con gái của hắn có tu vi cao nhưng phương diện tâm trí và thủ đoạn chẳng bằng đối phương.
Loại nhân vật này, có thể tưởng tượng chỉ cần không vẫn lạc chết non, ngày sau nhất định nhất phi trùng thiên và đạt tới độ cao kinh người… Mà mình và hắn có ngàn vạn liên hệ, đã sớm khó có thể cắt đứt, Cự Quỷ Vương thở dài nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn phải khuyên bảo một phen.
– Hạo nhi, trong lòng ta đã sớm đối đãi với ngươi nhi con của mình..
– Cự Quỷ Vương, ta chỉ muốn hỏi ngươi, sau khi chúng ta trở về, ta đã muốn cái gì chưa?
Bạch Tiểu Thuần đắng chát thì thào, nội tâm thở ra một hơi, biết rõ mình đã vượt qua một cửa này.
Cự Quỷ Vương trầm mặc, đúng thế, Bạch Tiểu Thuần chưa từng mở miệng nói muốn cái gì của mình cả, trước mắt hắn chỉ muốn một nữ tử mà thôi… Nếu không phải bối cảnh của Trần Mạn Dao quá lớn, bằng không hắn cũng thành toàn cho hắn.
Hết lần này tới lần khác Trần Mạn Dao là đệ tử của Đại Thiên Sư, Đại Thiên Sư đã hỏi, Cự Quỷ Vương hắn không thể không để ý tới, vào lúc này hắn cũng xoắn xuýt, sau nửa ngày ánh mắt hắn ngưng trọng, hình như có quyết đoán, hắn nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, càng nhìn càng cảm thấy mình có ý hay.
– Bạch Hạo ưu tú như thế… Cũng được…
Nội tâm Cự Quỷ Vương suy nghĩ, ánh mắt xuất hiện hào quang kỳ lạ, sau đó thở dài và lên tiếng.
– Hạo nhi, lão phu thật sự chưa từng cho ngươi cái gì.
Tuy lão phu có con gái, luận tu vi vượt qua Trần Mạn Dao, luận tướng mạo còn đẹp hơn Trần Mạn Dao gấp mười lần, như vậy ta gả nàng cho ngươi.
– A?
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hắn thật không nghĩ tới sau khi mình bộc phát như người bệnh tâm thần lại làm cho Cự Quỷ Vương nói ra một câu như thế.
– Ngươi… Ngươi gả con gái của ngươi? Hứa gả cho ta?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy chóng mặt, hắn sớm nghe nói qua con gái Cự Quỷ Vương, dường như rất thần bí, cũng không ở thành Cự Quỷ, từ nhỏ đã đưa tới thành Khôi Hoàng.
– Bởi như vậy sau này chúng ta là người một nhà.
Ánh mắt Cự Quỷ Vương tỏa sáng, dò xét Bạch Tiểu Thuần vài lần, càng cảm thấy chủ ý này không tệ, nhất là Bạch Tiểu Thuần đã hấp thu một giọt hồn huyết của hắn, lai lịch rành mạch không nói, bản thân cực kỳ ưu tú, trọng yếu nhất lại phù hợp với tâm ý của mình.
Hắn càng nhìn càng vừa lòng với con rể này, trừ tu vi yếu một chút, các phương diện khác đều hợp cách, tu vi yếu lại là chuyện tốt, có thể bị con gái của mình áp chế.
– Bạch Hạo có tiềm lực phi phàm, ngày đó một giọt hồn huyết có thể kích phát một kích Bán Thần, có thể thấy nội tình cực kỳ thâm hậu.
Cự Quỷ Vương nghĩ tới đây, mạch suy nghĩ càng rõ ràng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










