Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 209 : Ah? Vội Vã Như Vậy. (c1041-c1045)
❮ sautiếp ❯Chương 1041: Ah? Vội Vã Như Vậy.
-Vương… Vương gia, việc này không thể qua loa ah.
Bạch Tiểu Thuần hơi khẩn trương, hắn nhìn thấy gương mặt Cự Quỷ Vương thì trong đầu lại đổi thành gương mặt con gái, da đầu của hắn như tróc ra, cảm thấy bộ dạng này quá khó nhìn.
-Thế nào, ngươi không hài lòng? Hừ… Ngươi không cần đi đối lập, con gái bổn vương là Chu Tử Mạch, dung mạo vượt qua Trần Mạn Dao, tu vi vượt xa Trần Mạn Dao, ngươi nhìn thấy là biết rõ, cho dù lão phu cố tình gả nàng cho ngươi, nàng chưa chắc đã đồng ý đấy.
Cự Quỷ Vương trừng mắt, bất mãn phất tay lại nói.
-Nhanh chóng thả Trần Mạn Dao ra đây, chuyện này quyết định như vậy.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần kêu khổ, đôi mắt trông mong nhìn Cự Quỷ Vương, thật sự không có chủ ý khác, đối phương đã nói gả con gái cho mình, nếu còn không thả, chỉ sợ Cự Quỷ Vương sẽ liên tưởng tới việc khác, Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt và thở dài, hắn đánh cược một lần, hi vọng Trần Mạn Dao không nhận ra mình, hoặc niệm tình cảm ngày xưa không bán mình ra.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái, hắn thả Trần Mạn Dao đang hôn mê ra khỏi túi trữ vật.
Ánh mắt Cự Quỷ Vương nhìn sang, hắr từng nghe nói qua mỹ mạo của Trần Mạn Dao, hiện tại ban đầu tiên nhìn thấy, sắc mặt cổ quái, dường như cũng hiểu tại sao Bạch Tiểu Thuần không thả.
– Đúng là mỹ nhân.
Cự Quỷ Vương vội ho một tiếng, lại lườm Bạch Tiểu Thuần, lúc này hắn phát tay thu Trần Mạn Dao đang hôn mê.
– Việc này như vậy đi, ngươi ngày mai dùng truyền tống trận đi thành Khôi Hoàng, đi tới quân đoàn Cự Quỷ tìm con gái ta, nàng chính là đại thống lĩnh của quân đoàn Cự Quỷ, ngươi đi phụ tá nàng, các ngươi chậm rãi bồi dưỡng tình cảm.
– Ah? Vội vã như vậy… Ta…
Bạch Tiểu Thuần thật sự không có hứng thú với Chu Tử Mạch, vẻ mặt đau khổ muốn cự tuyệt, chuyện này Cự Quỷ Vương không cho Bạch Tiểu Thuần mở miệng, hắn đã trực tiếp hạ vương lệnh.
– Đoạn thời gian trước Tử Mạch đã bảo lão phu an bài một ít người tới phụ trợ, hiện tại xem ra ngươi là người thích hợp nhất, cứ như vậy đi, ngày mai khởi hành rời đi.
– Mặt khác là chuyện thân phận của Tử Mạch, con gái ta rất hiếu thắng, không đập cờ hiệu của ta làm việc, cho nên người biết không nhiều, về phần những quyền quý đều ngầm hiểu với nhau, ngươi cũng không nên làm phức tạp.
Cự Quỷ Vương nói xong liền quay người rời khỏi mật thất.
Lúc Cự Quỷ Vương rời đi, Bạch Tiểu Thuần sầu mi khổ kiểm, hắn không muốn cưới đại thống lĩnh Chu Tử Mạch gì đó, suy nghĩ chính mình là Vạn phu trưởng đấy…
Về phần quân đoàn Cự Quỷ, Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn nhớ rõ lúc ở Trường thành có bắt một hồn tu làm việc cho Cự Quỷ Vương, người này chính là thủ hạ một Hầu gia dưới trướng Cự Quỷ Vương, mặc dù như thế Bạch Tiểu Thuần vẫn do dự, hắn suy nghĩ có phải trùng hợp hay không… Dù sao thành Cự Quỷ có chuyện phản loạn, rất có thể người hắn bắt được năm đó chính là do tên Hầu gia kia an bài ra ngoài làm việc tư.
Hắn thật sự không muốn đi tới thành Khôi Hoàng, chỗ đó quá nguy hiểm, nhất là Trần Mạn Dao có khả năng nhận ra thân phận của mình, lại nói nếu đi tới thành Khôi Hoàng, một khi không ổn còn chui đầu vào lưới.
Hơn nữa hắn còn trói thiên kiêu của hơn phân nửa quyền quý thành Khôi Hoàng, nếu đi tới đó chẳng khác gì đưa dê vào miệng cọp.
Tương lai còn chưa biết, thái độ của Cự Quỷ Vương rất kiên quyết, trước kia mình đã bộc phát một lần, nếu lại mâu thuẫn… Sợ rằng sẽ phá hư quan hệ với Cự Quỷ Vương, đến lúc đó dần dần lạnh lùng, mình cũng mất đi ưu thế trong thành Cự Quỷ.
– Phải tính toán việc này cẩn thận.
Bạch Tiểu Thuần vò đầu bứt tai, trong túi trữ vật của hắn hiện tại, Bạch Hạo lặng lẽ bay ra và nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong thần sắc mang theo thần thái nhìn là đủ, vừa rồi có Cự Quỷ Vương ở đây nên hắn không dám lộ ra chút khí tức nào, nhưng hắn nghe rõ đối thoại của hai người, hắn cũng phải cảm khái sư tôn can đảm.
Hắn không biết Bạch Tiểu Thuần có mặt nạ, chỉ cần ở bên cạnh hắn sẽ khó bị kẻ khác phát hiện.
– Sư phụ, đệ tử có nghe nói một ít về con gái của Cự Quỷ Vương, nàng rất thần bí, dường như lúc trước từng một mình rời khỏi thành Cự Quỷ ra ngoài tu luyện.
Bạch Hạo thấp giọng nói ra, hắn cũng nói rõ chuyện mình biết với Bạch Tiểu Thuần.
Nhưng hắn biết không nhiều, Bạch Tiểu Thuần thở dài, càng nghĩ càng không có cách nào, vì vậy vội vàng rời khỏi mật thất đi ra ngoài tìm hiểu.
Một phương diện là tìm hiểu về thành Khôi Hoàng, một phương diện tìm hiểu tin tức con gái Cự Quỷ Vương, cho đến đêm khuya, Bạch Tiểu Thuần trở về và vẻ mặt đau khổ.
– Thành Khôi Hoàng thật đáng sợ, ta tuyệt đối không đi! Cùng lắm ra ngoài tránh né một thời gian ngắn…
Một đêm qua đi, lúc hoàng hôn ngày hôm sau, Bạch Tiểu Thuần thật sự lề mề không đi, hắn không dám dùng truyền tống trận, dứt khoát tùy tiện kiếm cớ tìm Cự Quỷ Vương muốn Quỷ Vương Chu, dựa theo kế hoạch của hắn là đáp ứng, âm thầm xa chạy cao bay, tránh né một mấy ngày liền quay về, nói không chừng Cự Quỷ Vương cũng biết rõ quyết tâm của hắn.
Về phần Quỷ Vương Chu, lúc trước hắn trông mà thèm, biết rõ đây là bảo bối tốt, vừa vặn mượn nhờ cơ hội này kiếm một chiếc.
Hiển nhiên Cự Quỷ Vương cũng nghĩ tới điểm này, giống như cười mà không phải cười ném Quỷ Vương Chu cho Bạch Tiểu Thuần, lại gọi Vô Thường Công thôi phát giúp hắn, tự mình hộ tống Bạch Tiểu Thuần đi thành Khôi Hoàng.
Vô Thường Công cũng đành chịu, cảm thấy Bạch Tiểu Thuần có truyền tống trận không cần, lại muốn thông qua Quỷ Vương Chu, nhưng Vương gia đã lên tiếng, hắn chỉ có thể nghe lệnh, vì vậy thôi phát Quỷ Vương Chu mang theo Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hóa thành một đạo hào quang rời khỏi thành Cự Quỷ.
Đứng trên Quỷ Vương Chu, Bạch Tiểu Thuần khóc không ra nước mắt, Vô Thường công bên cạnh mặt đen nhìn sang, trên đường đi không có để ý tới Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng không phản ứng tới hắn.
Lúc này đáy lòng không ngừng kêu khổ, kế hoạch bị Cự Quỷ Vương nhìn thấu, trước mắt hắn chỉ có thể thành thật đi tới thành Khôi Hoàng.
– Dùng tu vi Thiên Nhân của Vô Thường Công, thôi phát Quỷ Vương Chu cần ba tháng là tới thành Khôi Hoàng.
Vẻ mặt Bạch Tiểu Thuần đau khổ, cúi đầu ngọc giản trong tay, trong ngọc giản có địa đồ, từ khoảng cách thì từ thành Cự Quỷ đi thành Khôi Hoàng xem như khá gần, về phần thành Cửu U, sợ là cần Vô Thường Công thôi phát Quỷ Vương Chu không gián đoạn trong một năm mới tới.
Nếu đổi thành Bạch Tiểu Thuần thôi phát, thời gian này càng dài hơn nữa, trên đoạn đường này quá nguy hiểm, càng không phải Thiên Nhân càng khó đi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1042: Thành Khôi Hoàng (Thượng)
Trước mắt hắn đã nhận mệnh, Bạch Tiểu Thuần xoa mi tâm, trong đầu không ngừng xuất hiện tin tức thành Khôi Hoàng.
Cả thành Khôi Hoàng từ trên xuống dưới dùng vị trí Khôi Hoàng làm đầu não, Đại Thiên Sư siêu nhiên, sau đó là bốn đại Thiên Vưong, mười Thiên Công và một trắm lẻ tám Thiên Hầu!
Trong đó mỗi một vị Thiên Vưong đều có mười Thiên Hầu, không có Thiên Công, như Vô Thường Công có thể gọi là Địa Công, mặc dù địa vị trên Thiên Hầu nhưng kém Thiên Công không nhỏ.
Thiên Công đại biểu mười Thiên Nhân đại viên mãn mạnh nhất Man Hoang, mười người này chính là một trong những nội tình của Khôi Hoàng, về phần sáu mươi tám Thiên Hầu cũng ở lại trong thành Khôi Hoàng.
Ngay cả thành Khôi Hoàng là thành trì lớn nhấc trong Man Hoang, nơi này cũng phân chia cao thấp, trên thành Khôi Hoàng là một tòa thiên không thành, đó chính là hoàng cung.
Bốn phía hoàng cung là thiên môn trấn thủ tứ phưong, được ngàn vạn con dân dưới thành nhìn lên.
Từ khi Đại Thiên Sư hiệp thiên tử lệnh chư hầu, tứ đại Thiên Vưong không dễ dàng tới thành Khôi Hoàng, Đại Thiên Sư ra lệnh quân đoàn của bọn họ nhất định phải đóng quân nghe lệnh ở bốn phía thành Khôi Hoàng
Trong đó phía tây thành Khôi Hoàng chính là khu vực của thành Cự Quỷ, thống lĩnh quân đoàn này chính là con gái Chu Tử Mạch của Cự Quỷ Vưong.
Về phần Chu Tử Mạch, Bạch Tiểu Thuần không nghe được nhiều tin tức trong thành Cự Quỷ, chỉ biết rõ tính tình của nàng không hợp với Cự Quỷ Vương, từ sớm đã rời khỏi thành Cự Quỷ ra nòoài tu hành, về phần sau này trở thành đại thống lính và quan hệ với Cự Quỷ Vương thế nào cũng không phải tầng dưới chót có thể biết được.
– Từ đó thấy rõ tính cách Chu Tử Mạch rất phản nghịch, hừ hừ, con nhóc như thế mà hiểu lĩnh quân gì chứ, ta đường đường Vạn phu trưởng, lúc này còn lĩnh quân tốt hơn nàng.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn rất buồn bực và bất đắc dĩ.
Còn các tin tức khác, thời gian của Bạch Tiểu Thuần quá ít, hắn cũng không tìm được, từ biểu hiện của Vô Thường Công trước mắt, hắn rất bất mãn khi bị Bạch Tiểu Thuần xem như sai vặt đưa tiễn đi thành Khôi Hoàng, mặc cho Bạch Tiểu Thuần hỏi như thế nào, hắn đều nhắm mắt không nói, chỉ thôi phát Quỷ Vương Chu bay đi thật nhanh.
Thành Cự Quỷ cách thành Khôi Hoàng mà nói không tính là xa, cho dù như thế Vô Thường Công phải xuất toàn lực gia trì Quỷ Vương Chu suốt mấy tháng mới dần dần tới gần phạm vi thành Khôi Hoàng.
Đó là dựa vào Thiên Nhân chi lực, nếu đổi thành Bạch Tiểu Thuần đi, tiêu hao linh lực chính là vấn đề lớn, cho dù dùng hồn dược thay thế thời gian cũng tiêu hao quá nhiều, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là dọc theo con đường này, Bạch Tiểu Thuần phát có vài chục khu vực nguy hiểm.
Cho dù là dị thú sinh hoạt trong Man Hoang hay khồn triều tràn ngập khí tức tử vong đều làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi không thôi, hồn triều còn dễ nói, chính là đám dị thú đã làm hắn kinh hãi không nhỏ.
Đoạn đường này hắn nhìn thấy một gốc cây khô, gốc cây này cao vài chục vạn trượng, mặc dù nhìn như chết héo nhưng thực tế lại có thể di động, thôn phệ tất cả những tồn tại tiến vào lĩnh vực của nó.
Có một con cự thú như hà mã, nhìn nó như ngọn núi nhỏ, lúc ngủ say nghe tiếng nó lẩm bẩm giống như thiên lôi ảnh hưởng tới bầu trời, hư vô trong phạm vi ngàn dặm vặn vẹo.
Càng có một đám hung cầm toàn thân hư thối truy kích Quỷ Vương Chu mấy ngày, lúc này mới không cam lòng rời đi.
Đủ loại dị thú làm Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng sợ hãi, thậm chí hắn còn nhìn thấy một đám vân thú thật lớn, cho dù Vô Thường Công nhìn thấy cũng biến sắc, toàn lực ứng phó mới miễn cưỡng tránh đi.
Còn có một lần Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mặt đất phía dưới là màu trắng, đây không phải là tuyết, nhìn kỹ chính là biển xương cốt màu trắng vô biên vô tận, chúng lại đang dị động, từ uy áp của biển xương cốt tỏa ra dọa Vô Thường Công sợ hãi sắc mặt tái nhợt, dường như hắn dùng thủ đoạn nào đó làm khí tức Quỷ Vương Chu biến mất, sau khi dừng trên bầu trời mấy ngày mới làm biển xương cốt biến mất vô tung, lúc này mới bỏ chạy thật nhanh.
Nhìn hình dạng mặt đất khác biệt, cương phong thổi tới, có kinh nghiệm trải qua đoạn đường này làm Bạch Tiểu Thuần ý thức được Man Hoang quá lớn, nếu không có Truyền Tống Trận, như vậy yêu cầu tu vi thấp nhất là Thiên Nhân Cảnh mới có thể đi.
Sắc mặt Vô Thường Công càng ngày càng khó coi khi gặp các loại hung hiểm, trong lòng của hắn cực kỳ bất mãn, cũng bởi vì một câu của Cự Quỷ Vương, cũng bởi vì Bạch Hạo không dùng truyền tống trận, kết quả liên lụy tới Thiên Nhân như hắn phải theo hộ tống trên đường.
Cũng cảm khái Bạch Hạo có vương ân cuồn cuộn, tâm thần Vô Thường Công phiền não nhưng không có chỗ phát tiết, chỉ có thể không nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần cũng biết mình liên lụy tới Vô Thường Công, trên đường đi nhiều lần chủ động hòa hoãn quan hệ, mặc dù tác dụng không lớn nhưng nội tâm Vô Thường Công cũng tốt hơn một ít.
Rốt cuộc vào ngày hôm nay, Quỷ Vương Chu như cầu vồng xuyên thấu bầu trời, Bạch Tiểu Thuần đứng trên Quỷ Vương Chu nhìn thấy một tòa thành hùng vĩ lớn hơn thành Cự Quỷ gấp nhiều lần xuất hiện phía chân trời.
Tòa thành này lớn hơn vài chục thành Cự Quỷ, nó nằm sừng sững trên thảo nguyên, tường thành rêu phong tỏa ra uy áp khủng khiếp, càng có vô số cấm chế giống như khóa chặt thời không, trấn áp số mệnh nơi này.
Ngũ hành chi lực bị dẫn dắt, lôi đình tia chớp bị áp chế trở thành phụ gia của tòa thành, nó giống như thái cổ hung thú nghỉ lại trên mặt đất.
Trong tòa thành này có vô số tòa tháp cao hùng vĩ, trên đỉnh những tòa tháp này là thủy tinh cầu to lớn, những thủy tinh cầu này phong ấn sương mù màu tím, chúng không ngừng quay cuồng, khi thì hóa thành tia chớp, khi thì hóa thành cự nhãn, biến đổi thất thường!
Hùng thành như thế có nhiều sinh cơ càng khó có thể hình dung, khoảng cách rất xa, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được khí huyết trong tòa thành nồng đậm đến mức tận cùng.
– Trong nơi này có bao nhiêu người?
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, ánh mắt của hắn nhìn sang bầu trời tòa thành, trên bầu trời còn có một tòa thành đang lơ lững.
Tòa thành này nhỏ hơn một chút, toàn thân của nó có màu vàng cùng bá ý cuồn cuộn, hoàn toàn không phù hợp với bốn phía, dường như có thể trấn áp cả Man Hoang.
Hư không chung quanh không ngừng sụp xuống, dường như nó không cùng thời không và thiên địa với nơi này, kim quang óng ánh giống như mặt trời thật lớn.
Nó giống như chiến tranh bảo lũycũng là hoàng cung của Khôi Hoàng.
Chung quanh tồn tại tám hòn đảo, trên tám hòn đảo đều có cầu vồng, sương mù lượn lờ như hộ vệ quanh hoàng cung, thủ vệ vô cùng sâm nghiêm!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1043: Thành Khôi Hoàng (Hạ)
Cho dù là đạo cầu vồng nào, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy nó liền nhớ tới Tinh Không Đạo Cực Tông, trong Tinh Không Đạo Cực Tông chỉ có một cầu vồng, nhưng ở nơi này, bất cứ hòn đảo nào cũng có một cái cầu vồng.
Thậm chí những hòn đảo này chỉ là một phần hộ vệ hoàng cung mà thôi.
Còn có vô số hồn tu mặc áo giáp màu vàng đang tuần tra, phối hợp với hùng thành trên mặt đất, càng làm thành Khôi Hoàng kinh thiên động địa.
Cả đời Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rất nhiều tòa thành, cho dù Tinh Không Đạo Cực Tông cũng không thể so với thành Khôi Hoàng, song phưong vốn không cùng cấp độ.
Cảnh này làm Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, xem như khai nhãn giới, hắn càng nhìn thấy chung quanh hùng thành có quân đoàn đóng quân bón phía, cho dù là quân đoàn nào cũng đều có vô số hồn tu.
Cờ xí của bọn họ bay trên cao, khoảng cách rất xa cũng cũng có thể thấy rõ, hắn nhìn thấy một thanh chiến phủ khổng lồ, đó là tiêu chí của thành Cửu u, hắn nhìn thấy một mặt huyết kỳ không có đồ án, đó là thành Đấu Thắng.
Về phần thành Linh Lâm chỉ là con mắt bạo ngược, khi cờ xí tung bay, con mắt như nhìn thấu thiên địa… Cuối cùng cờ xí thành Cự Quỷ lại dễ phân biệt, đó là đồ đằng cự quỷ vươn hai tay, thần sắc dữ tợn như muốn xé bầu trời.
– Đây chính là bốn đại quân đoàn.
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động không thôi, hắn run rẩy vì có cảm giác đang đi vào đại bản doanh của kẻ địch.
– Nếu như để bọn họ biết ta là Bạch Tiểu Thuần…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây gương mặt liền tái nhợt, bỗng nhiên hắn nhìn lên, lúc ngẩng đầu nhìn sang hoàng cung, trong bầu trời có một đầu rồng cực lớn rủ đầu xuống, sợi râu thật dài không ngừng phiêu đãng trong gió, giống như lạnh lùng nhìn qua Bạch Tiểu Thuần sau đó tiến vào trong mây mù.
– Long!!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hắn nhìn thấy thân thể và móng vuốt thật dài trong tầng mây, lập tức trợn mắt há hốc mồm, Vô Thường Công hừ lạnh một tiếng, không nói gì, trong ánh mắt nhìn thành Khôi Hoàng cũng mang theo kinh sợ.
Nơi này chính là hạch tâm của Man Hoang.!
Vô Thường Công thân là Thiên Nhân, hắn biết rõ nhiều chuyện hơn Bạch Tiểu Thuần, hắn biết rõ những thứ này chỉ là lộ ra vẻ ngoài mà thôi, dưới mặt đất thành Khôi Hoàng, có thể nói cả cái bình nguyên này, phạm vi còn lớn hơn thành Khôi Hoàng gấp mười lần còn tồn tại ba tòa thành.
– Trên ba tòa thành còn có trung tam thành, hạ tam thành… Hình thành cửu trọng thiên trong truyền thuyết.
Nội tâm Vô Thường Công thì thào, hắn cũng chưa từng thấy qua thành Khôi Hoàng chân chính, thành Khôi Hoàng chính thức chỉ tồn tại vào thời xa xưa, năm đó là thời điểm Khôi Hoàng đứng ở đỉnh phong nhất, Cửu Trọng Thiên giống như thành Khôi Hoàng, nó là tồn tại có thể trấn áp cả thế giới Thông Thiên.
Nhưng từ khi Thông Thiên quật khởi là lúc thành Khôi Hoàng xuống dốc, sau đó là chiến tranh phân cách thiên địa, Thông Thiên thay thế Khôi Hoàng, chiếm cứ trung tâm thiên địa là Thông Thiên Hải.
Mà thành Khôi Hoàng cũng bị đánh nát hạ tam thành và trung tam thành, hiện tại chỉ còn lại thượng tam thành trốn đến nơi đây, giãy dụa kéo dài hơi tàn và nghỉ ngơi lấy sức.
Đến nay chỉ thức tỉnh hai tòa thượng tam thành mà thôi, tòa thành thứ ba dưới mặt đất vẫn bị mai táng không có bay lên.
Vô Thường Công thu hồi ánh mắt nhìn thành Khôi Hoàng, hắn mang theo Bạch Tiểu Thuần đi thẳng tới phía tây thành Khôi Hoàng, tới nơi đóng quân của quân đoàn Cự Quỷ.
Lúc tới thật gần, đến cổng chính nơi quân đoàn Cự Quỷ đóng quân, hắn không muốn dừng lại quá nhiều, lập tức hất tay áo bao phủ Quỷ Vương Chu, trực tiếp cuốn Bạch Tiểu Thuần ra ngoài.
– Đưa ngươi tới nơi này, lão phu sẽ quay về bàn giao nhiệm vụ với Vương gia, Bạch Hạo, ngươi tự giải quyết cho tốt.
Sau khi nói xong một câu, Vô Thường quay người bay thẳng vào trong thành Khôi Hoàng, nếu đã tới thì hắn cũng giải quyết việc của mình, về phần đường về, hắn không có ý định dùng Quỷ Vương Chu, hắn sẽ dùng truyền tống trận quay về.
Vô Thường Công đến với thanh thế không nhỏ, trong quân đoàn Cự Quỷ có hào quang bay ra, dưới mặt đất có hai đội hồn tu thủ vệ nhìn Quỷ Vương Chu đi xa, sau đó ánh mắt nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần.
– Người đến là người phương nào?
Giọng nói to lớn mang theo uy hiếp đồng thời còn có huyết tinh, hiển nhiên trải qua huyết chiến nên sát khí rất lớn.
Đôi mắt Bạch Tiểu nhìn Vô Thường Công đi xa, lại nhìn nơi quân đoàn Cự Quỷ đóng quân, hắn sầu mi khổ kiểm thở dài, suy nghĩ nếu đã tới đây thì cũng nên đi vào.
– Khí thế không thể ném, nói như thế nào ta cũng là đại nhân vật, Cự Quỷ Vương còn muốn gả con gái cho ta đấy.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, ngẩng đầu nhìn đám hồn tu đang quát hỏi, hất càm lên, bày làm tư thái cao thâm khó lường.
– Đại tổng quản thành Cự Quỷ, giám sát sứ Bạch Hạo, đây là lệnh bài của ta, còn không dẫn ta đi gặp đại thống lĩnh của các ngươi, nàng là hôn thê của ta đấy!
Bạch Tiểu Thuần ném lệnh bài thân phận xong sau đó chắp tay sau lưng quát lớn.
Bạch Tiểu Thuần khí khái hào hùng, hắn vênh váo trùng thiên, bộ dạng chắp tay sau lưng như thiên kiêu tuyệt thế, dường như một mình hắn cũng có thể trấn áp cả quân đoàn.
Hắn nói chuyện làm hai đội hồn tu phía dưới trợn mắt há hốc mồm, Bạch Tiểu Thuần nói nửa câu trước cũng không làm bọn họ cảm thấy thế nào, nửa câu sau cùng đã làm bọn họ khiếp sợ và bị chấn nhiếp, bọn họ cũng không biết quan hệ giữa Chu Tử Mạch và Cự Quỷ Vương, dù sao Vương gia cũng là Vương gia, người hắn phái tới lên tiếng như vậy đã làm bọn họ sợ hãi.
– Đại thống lĩnh là hôn thê của hắn?
– Thật hay giả, Bạch Hạo này… Dường như ta có nghe qua, hắn là người tâm phúc bên cạnh Vương gia… Hắn được Vương gia tứ hôn?
Lúc đám hồn tu khiếp sợ, bởi vì quân doanh phát hiện Vô Thường Công đi qua nơi này, do đó cường giả trong quân bị kinh động, vào lúc tới gần lại nghe Bạch Tiểu Thuần nói thế liền biến sắc, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, sau khi kiểm tra lệnh bài liền chứng thực thân phận, sắc mặt bọn họ cổ quái, cũng không dám chậm trễ, lập tức chạy vào xin chỉ thị.
Bạch Tiểu Thuần chỉ nói một câu nhưng hình thành hiệu quả như thế nên rất thoả mãn, cảm giác mình từng là Vạn phu trưởng, khí thế cũng cường đại hơn người khác rất nhiều, nội tâm càng đắc ý.
– Đi, ta muốn đi vào!
Bạch Tiểu Thuần nói xong nghênh ngang đi thẳng về phía trước, đám hồn tu canh giữ cửa chính quân đoàn Cự Quỷ nhìn nhau nhưng không dám ngăn cản, trong quân đoàn có một đạo hào quang bay tới và đáp xuống trước mặt mọi người, đó là một người con gái.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1044: Tử Mạch Là Hồng Trần
– Nếu Cự Quỷ Vương gạt ta, ta vừa vặn mượn lý do rời khỏi thành Khôi Hoàng sau đó quay về thành Cự Quỷ.
Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm, hắn nghênh ngang theo sau cô gái trước mặt, lúc đi vào quân doanh lại nhìn bốn phía, những người chung quanh lại châu đầu ghé tai bàn luận với nhau.
– Ai thế? Lại được thân vệ của đại thống lĩnh dẫn đường…
– Vừa rồi ta nghe được lời nói, người này tự xưng đại thống lĩnh là hôn thê của hắn.
– Cái gì?
Các tiếng kinh hô truyền ra, sau khi Bạch Tiểu Thuần nghe xong càng đắc ý, ánh mắt nhìn qua chung quanh, quy mô của quân đoàn Cự Quỷ không nhỏ, quân sĩ hơn trăm vạn, lều vải vô biên vô hạn, khí thế bàng bạc.
Càng có khí chất khắc nghiệt ẩn ẩn bao phủ quân doanh, Bạch Tiểu Thuần lại nhớ tới Trường thành.
Lúc đi theo cô gái này tiến lên phía trước, Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn cảm thấy chung quanh có không ít người, lờ mờ nhìn có chút quên mặt, không đợi hắn nhớ lại, cô gái trước mặt dẫn Bạch Tiểu Thuần đi tới trước một lều vải màu đỏ thật lớn.
Liều lớn chiếm diện tích hơn trăm trượng, mặc dù sắc trời không tính là tối thế nhưng đã đến hoàng hôn, trong trướng có chút đèn dầu đang cháy.
Bốn phía có rất nhiều thủ vệ canh gác, trên người sinh ra khí chất khắc nghiệt nồng đậm, nhất là những người này mặt không biểu tình, cho dù Bạch Tiểu Thuần đi theo thân vệ nhưng ánh mắt của bọn họ vẫn lạnh lùng như băng, cũng không quan tâm hắn có thân phận gì, nếu như có lòng bất chính thì bọn họ sẽ lập tức ra tay.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rùng mình, hắn vội vàng dò xét quan doanh, hắn cảm nhận được khí tức của không ít cường giả, thậm chí nửa bước Thiên Nhân cũng có, trướng bồng màu đỏ trước mặt trong cảm nhận của hắn không có chút khí tức nào, lúc hắn tới gần lại nghe được tiếng hừ lạnh.
– Vẫn không tìm được.
Đó là giọng của nữ tử, lúc nói chuyện còn mang theo ngữ khí nghiến răng nghiến lợi, càng có khí thế kinh thiên động địa đột nhiên bộc phát, dường như muốn che phủ bầu trời, hư vô chung quanh vặn vẹo, Bạch Tiểu Thuần đã giật mình.
– Khí tức này… Là Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hắn cảm thấy khí tức rất quen thuộc, lúc đang suy nghĩ đột nhiên trong trướng bồng có tiếng quát vang lên, ngay sau đó một pho tượng bị người trong trướng bồng ném ra ngoài.
Pho tượng này là pho tượng hình người, nó bị ném năm xẻ bảy, tán lạc bên ngoài lều, chỉ có nửa cái đầu là hoàn hảo lăn tới dưới chân Sở Mộ.
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu nhìn xuống, đồng tử co rút lại, tóc gáy toàn thân dựng đứng lên.
Hắn càng nhìn nửa đầu pho tượng càng cảm thấy quen thuộc… Dường như giống mình, không phải bộ dạng Bạch Hạo mà là bộ dáng vốn có của hắn…
– Đây… Đây là…
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn há hốc mồm và ngây ngốc, lúc này trong trướng bồng lại có giọng nói của nữ tử vang lên.
– Tìm cho ta, ta cũng không tin không tìm thấy tên Bạch Tiểu Thuần đáng chết kia!
Giọng nói quanh quẩn làm Bạch Tiểu Thuần run rẩy, ánh mắt của hắn không dám tin, bởi vì khí tức và giọng nói vô cùng quen thuộc, nếu lúc này hắn còn không nhớ ra thì trí nhớ của hắn quá kém rồi.
Hắn đã nghĩ việc này không có khả năng… Lúc này hắn đang run rẩy, lều vải phía trước bị xốc lên, bên trong có nữ thân vệ đi ra, sắc mặt của nàng vô cùng khó coi, sau khi đi ra liền chú ý tới Bạch Tiểu Thuần, nàng không quan tâm nhiều, lúc này cúi người nhặt mảnh vỡ pho tượng Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần mượn nhờ thời điểm nữ thân vệ xốc lều vải lên, hắn nhìn thấy nữ tử đang ngồi ở vị trí trung tâm lều vải, lúc hắn nhìn thấy nữ tử này, đầu óc của hắn như bị thiên lôi đánh trúng, tất cả suy nghĩ may mắn đều tan nát.
– Hồng Trần Nữ!!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần kêu khóc, sắc mặt hắn tái nhợt, hai chân run rẩy kịch liệt, người ngồi trong trướng bồng chính là kẻ mà hắn nguyền rủa nhiều lần, chính là Hồng Trần Nữ đấu pháp với hắn trong cung điện dưới lòng đất.
Bạch Tiểu Thuần không bao giờ nghĩ tới con gái Cự Quỷ Vương lại là Hồng Trần Nữ… Hiển nhiên Chu Tử Mạch là tên, mà Hồng Trần Nữ là đạo hiệu.
Tâm thần hắn vô cùng rung động và hoảng sợ đến mức tận cùng, hắn hiểu vì sao mình bước vào trong quân doanh lại cảm thấy rất nhiều người quen thuộc, bởi vì những người này chính là Luyện Hồn Sư và hồn tu tham gia trận chiến tại Trường thành.
Thậm chí có một ít trong đó đã giao thủ với hắn, càng có không ít người bị Tụ Hồn Đan chấn động liền tức giận mắng chửi Bạch Tiểu Thuần…
Nhất là một ít trong đó bị cự thú ăn Động Dục Đan liền điên cuồng, sau đó lại ăn không ít đau khổ, hận ý của bọn họ với Bạch Tiểu Thuần đã đạt mức không đội trời chung.
Có thể nói, cả Man Hoang hận Bạch Tiểu Thuần nhất chính là nơi này.
Bởi vì trong khu vực Thông Thiên Hà phong tỏa tin tức Man Hoang, ngại nguyên nhân nào đó cho nên không có chút tiếng gió nào, Bạch Tiểu Thuần trở thành Vạn phu trưởng lại đoán ra một ít, tại những tin tức này tại Trường thành cũng là tuyệt mật, hắn biết được rất ít, chỉ biết người trong Man Hoang đều là địch nhân, không biết bên trong phân chia quân đoàn và cấp bậc thế lực thế nào.
– Trời ơi, quân đoàn Cự Quỷ… Hồng Trần Nữ… Trời ạ… Tại sao ta lại tới nơi này? Ta rớt xuống nơi nào thế này?
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1045: Ta Là Hôn Phu Của Ngươi (Thượng)
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rên rỉ không tốt, đầu óc của hắn như nổ tung đủ làm thiên địa biến sắc, lúc run rẩy muốn lui ra phía sau, muốn phát động tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi nơi này.
Thậm chí lo lắng mình có thể đã bại lộ thân phận.
Vào lúc này lại nghe tiếng của Hồng Trần Nữ vọng ra ngoài.
-Lén lén lút lút, ai ở bên ngoài?
Vừa nghe câu này, ánh mắt của đám hộ vệ đêu nhìn lên người Bạch Tiểu Thuần, khí chất khắc nghiệt bộc phát đặc biệt rõ ràng, thậm chí ngay cả nữ thân vệ đang nhặt mảnh vỡ pho tượng Bạch Tiểu Thuần cũng ngẩng đầu lạnh nhạt nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thật muốn khóc, cảm nhận ánh mắt bốn phía, hàm rắng của hắn đang va vào nhau.
-Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ ah… Cự Quỷ Vương, ta hận ngươi.
Thời điểm hắn vô cùng khẩn trương, cân nhắc trả lời như thế nào, thậm chí lo lắng mình bại lộ thân phận, trong đại trướng màu đỏ lại có tiếng nói rét lạnh của Hồng Trần Nữ vang lên.
– Kéo ra ngoài, trảm!
Ngữ khí trong lều lớn bộc phát khí chất khắc nghiệt, có hơn mười đạo thân ảnh bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, sát ý tràn ngập, thậm chí lúc này cả quân doanh như biến thành cự thú muốn ăn người, muốn cắn nuốt Bạch Tiểu Thuần một cách sạch sẽ.
– Một lời không hợp liền muốn giết người hay sao?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động mãnh liệt, hắn lập tức cảm nâận được nguy cơ sinh tử, uy áp Thiên Nhân bao phủ mỗi tấc huyết nhục trên người hắn, hắn có cảm giác mình đang nghe được huyết nhục đang gào thét.
– Tử Mạch… Phụ thân Cự Quỷ Vương của ngươi phái ta tới… Ta là vị hôn phu Bạch Hạo của ngươi đấy.
Bạch Tiểu Thuần quát lớn, tiếng quát truyền khắp bốn phương.
Rất nhiều người sững sờ khi nghe lời này, bọn họ cũng không biết Hồng Trần Nữ có quan hệ với Cự Quỷ Vương, hiện tại nghe thấy đều ngây ngốc, bọn họ chấn động rất mạnh, bởi vì bị tin tức này làm khiếp sợ.
– Cái gì? Đại thống lĩnh là con gái của Vương gia?
– Đây… Đây là sự thật?
Vào lúc tin tức này rung chuyển quân đoàn Cự Quỷ, trong đại trướng màu đỏ có tiếng quát giận dữ vang lên.
– Câm miệng!
Lều vải bị xốc lên, thân ảnh Hồng Trần Nữ đi ra ngoài, sắc mặt nàng vô cùng âm trầm nhìn Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt như điện như muốn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần từ trong ra ngoài, càng có uy áp Thiên Nhân hàng lâm.
Nội tâm của nàng thầm hận Bạch Hạo dám nói toạc quan hệ giữa nàng và Cự Quỷ Vương, dùng chuyện này hóa giải uy hiếp của nàng.
Cùng lúc đó những thị vệ cũng tốt, nữ thân vệ của Hồng Trần Nữ cũng mở to mắt, dùng sắc mặt cổ quái nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, không chờ bọn họ tiêu hóa tin tức quan hệ giữa đại thống lĩnh và Cự Quỷ Vương, lại nhìn thấy bộ dạng thẹn quá hóa giận của đại thống lĩnh, những thân vệ kia nhìn nhau, bọn họ chần chờ cho nên không dám tiến lên, tinh thần của bọn họ đang đắm chìm vào tin tức trước mắt.
Bạch Tiểu Thuần đang cường chống, nhất là lúc Hồng Trần Nữ đi ra, bởi vì xốc lều vải lên nên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy rành rành chính diện, hắn nhìn thấy trong trướng bồng có bảy tám pho tượng của hắn.
Hiển nhiên đều là Hồng Trần Nữ dùng hả giận.
Loại hận ý dùng pho tượng phát tiết, có thể biết được hận ý này lớn cỡ nào?
– Hồng Trần lão nữ, nàng có tâm muốn giết ta quá kiên định…
Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương đổ mồ hôi trán, nội tâm kêu khổ thấu trời, hắn không muốn như vậy, cũng không muốn kích thích Hồng Trần Nữ, hắn cũng không có cách nào, nếu vừa rồi mình nói chậm một chút, đoán chừng mình đã bị kéo ra ngoài trảm, rất có thể đây là oai phủ đầu của Hồng Trần với hắn, Bạch Tiểu Thuần thật sự không dám đánh bạc, hắn phải dùng biện pháp tự cứu lấy mình, chỉ có thể náo việc này càng lớn càng tốt, như thế mới có thể mượn danh tiếng Cự Quỷ Vương áp chế Hồng Trần Nữ và người quân đoàn.
– Cự Quỷ Vương, ta hận ngươi…
Bạch Tiểu Thuần hối hận xanh ruột, hắn suy nghĩ tại sao mình xui xảo như thế, lại bị Cự Quỷ Vương gài bẫy, ném mình tới nơi như thế này, lúc này dùng vẻ mặt đau khổ nhìn Hồng Trần Nữ mặc giáp đỏ, tư thế hiên ngang nhưng mang theo sát khí bừng bừng đứng trước mặt.
Từ tướn mạo nói Hồng Trần Nữ tuyệt sắc cũng không chút khoa trương, da thịt tuyết trắng, đôi mắt phượng mang theo thần thái như sao trời, gương mặt trái xoan, xương quai xanh nhỏ nhắn, cổ trắng nõn mê người, làm người ta có cảm giác kinh diễm.
Nhìn bộ ngực nhô cao sau bộ giáp, eo nhỏ mông lớn hấp dẫn, hình thành thân thể uyển chuyển kiều mị, đôi chân thon dài thẳng thắp mê người.
Chỉ nói tới dung mạo, tướng mạo của Hồng Trần Nữ và Trần Mạn Dao sàn sàn nhau, chỉ có điều Trần Mạn Dao như một đóa hoa lan nhỏ nhắn, Hồng Trần Nữ chính là đóa hoa hồng có gai.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần không xảy ra chuyện với Hồng Trần Nữ tại Trường thành và cung điện dưới mặt đất, hoặc bản thân hắn chính là Bạch Hạo, như vậy hăn nhìn thấy mỹ nhân ở trước mặt, lại có tu vi Thiên Nhân là hôn thê của mình, nội tâm của hắn chắc chắn vô cùng cao hứng, trước mắt Bạch Tiểu Thuần vô cùng hoảng loạn, chỉ cảm thấy thiên địa đen kịt, Hồng Trần Nữ trước mắt không còn tuyệt mỹ kiều diễm, mà là con mãnh thú và dòng nước lũ hung thần ác sát.
Vào lúc mọi người bị thân phận và quan hệ giữa Hồng Trần Nữ cùng Cự Quỷ Vương làm rung động, sắc mặt Hồng Trần Nữ càng âm trầm, nàng xấu hổ càng lớn và quát:
– Ngươi vừa mới nói ngươi là Bạch Hạo?
Mặc dù giọng nói không lớn nhưng với uy nghiêm của Thiên Nhân lại ảnh hưởng hư vô bốn phía, phong vân biến sắc giống như cuồng phong ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương nuốt nước bọt, hắn lập tức nói:
– Tử Mạch, ngươi nghe ta giải thích…
Bạch Tiểu Thuần run rẩy nói ra, không chờ hắn nói xong, trong mắt Hồng Trần Nữ xuất hiện chán ghét rất rõ ràng, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết.
– Ngươi chính là kẻ có tiếng xấu rõ ràng, là Bạch Hạo thích đoạt thê tử người khác, lục thân không nhận?
Hồng Trần Nữ nghe nói qua các tin đồn của Bạch Hạo, nhất là chuyện đoạt thê tử người khác đã làm cho nàng buồn nôn.
– Đây là Vương gia bảo ta làm…
Bạch Tiểu Thuần ủy khuất không cam lòng giải thích một câu, nội tâm đang mắng thầm kẻ đoạt thê tử người khác không phải là ta, mà là phụ thân ngươi…
– Câm miệng! Phụ thân ta cao ngạo quang minh chính đại, chỉ có kẻ như ngươi mới hại nước hại dân, âm hiểm nịnh nọt, giết hại trung lương!
Hồng Trần Nữ cắn răng quát lớn, nếu hôm nay thân phận bị vạch trần, nàng cũng khinh thường giấu diếm cái gì, ánh mắt nhìn Bạch Hạo còn mang theo chán ghét… Nàng hất tay áo và lạnh lùng đáp trả.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Tiên Nghịch [Dịch] Tiên Nghịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Dich-Tien-Nghich-Audio-Podcast.jpg)


![[Dịch] Vương Tôn Chiến Thần [Dịch] Vương Tôn Chiến Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Vuong-Ton-Chien-Than-Audio-Truyen.jpg)




