Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 207 : Rốt Cuộc Ngươi Đã Làm Chuyện Gì? (c1031-c1035)
❮ sautiếp ❯Chương 1031: Rốt Cuộc Ngươi Đã Làm Chuyện Gì?
Lúc Cự Quỷ Vương thu hồi Quỷ Vương Quả, đang muốn đi bế quan dung nhập nắm Quỷ Vương Quả vào cơ thể, lúc hắn đứng lên, sắc mặt hơi động nhìn lên bầu trời.
Trong mắt hắn là Quỷ Vương Chu đang lao tới gần, hai thân ảnh trên Quỷ Vương Chu lao xuống và bay về phía vương điện của hắn.
Sắc mặt Vô Thưởng Công phức tạp, Bạch Tiểu Thuần đi bên cạnh hắn, sắc mặt âm trầm còn có lửa giận
-Bạch Hạo trở lại rất nhanh, xem bộ dạng không có tổn thương gì.
Cự Quỷ Vương ho một tiếng, hắn đuối lý với Bạch Tiểu Thuần nên cố tình tránh đi nhưng hiểu rõ có tránh cũng không giải quyết được gì, vì vậy trên mặt lộ ra uy nghiêm, hắn ngồi lên ghế lần nữa chờ đợi Bạch Tiểu Thuần tiến tới.
Vào lúc này Bạch Tiểu Thuần dùng tốc độ cực nhanh đi vào vương điện, Vô Thưởng Công do dự một chút lại tới gần vương điện, hắn ôm quyền chào Bạch Tiểu Thuần và quay về nơi ở, không nên tranh vào vũng nước đục này.
-Bạch Hạo quá to lớn, hiện tại nói không có vương gia an bài thì ta không tin… Vương gia muốn làm gì? Đối kháng với quyền quý Man Hoang sao?
Nội tâm Vô Thương Công khác thường.
Lúc Vô Thường Công rời đi, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần vẫn như trước, hắn nhanh chóng tới bên ngoài vương điện, nội tâm của hắn tức giận không nhỏ, vừa nghĩ tới chuyến đi Luyện Hồn Hồ quá nguy hiểm, nếu không phải mình lợi hại thì chắc chắn phải chết.
Tất cả đều là Cự Quỷ Vương gài bẫy hắn.
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng nghiến lợi, lúc đi tới vương điện thì thở sâu, hắn thu hồi tất cả tức giận, nội tâm hừ hừ vài tiếng sau đó cất bước đi vào đại điện.
– Bạch Hạo bái kiến Vương gia!
Mới vừa vào đi, Bạch Tiểu Thuần lớn tiếng nói ra, ánh mắt mang theo ủy khuất nhìn Cự Quỷ Vương đang ngồi trên ghế.
– Thì ra là Hạo nhi trở lại, ha ha, lần này Hạo nhi ngươi lập đại công rồi.
Cự Quỷ Vương cười ha ha, lần đầu gặp Bạch Tiểu Thuần, hắn đứng trên ghế, trên mặt cũng không có uy nghiêm, hắn đang cười nhu hòa, trong mắt xuất hiện vẻ tán thưởng, không che dấu chút nào, dường như rất thỏa mãn về Bạch Tiểu Thuần.
Về phần tiếng Hạo nhị là hắn có tính toán trước…
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hơi cổ quái, đang muốn mở miệng, Cự Quỷ Vương lại đưa tay ngăn cản.
– Không có bị thương chứ, Hạo nhi, lúc này ngươi giúp bổn vương đại ân, bổn vương đã phân phó người chuẩn bị linh yến cho ngươi, hôm nay chúng ta làm một yến hội nhỏ, ngươi nói xem ngươi muốn cái gì, chỉ cần bổn vương có thể làm được thì nhất định có thể thỏ mãn ngươi.
Cự Quỷ Vương nói xong còn làm ra vẻ mặt ân cần.
– Bạch Hạo không cần ban thưởng gì, lúc này chúng quá khi dễ ngươi! Vương gia không biết, ta đi vào, cả đám người ra tay với ta, lại muốn tiêu diệt ta, cho nên ta chỉ có thể bảo vệ tính mạng, nếu đắc tội những quyền quý kia sẽ khó xử Vương gia.
Cự Quỷ Vương như thế, Bạch Tiểu Thuần tức giận không nhỏ, vì vậy lớn tiếng nói ra.
– Tính toán cái gì, hành động của ngươi lần này là do bổn vương tính toán, ngươi yên tâm đi, bổn vương sẽ không để ngươi chịu ủy khuất đâu.
Cự Quỷ Vương cũng hiểu dưới tình huống như thế, bị hơn trăm người đuổi giết, trong quá trình khó tránh khỏi sẽ có thương vong nhưng không quá nhiều, dù sao Bạch Tiểu Thuần là bị đuổi giết, chuyện này Cự Quỷ Vương vẫn có thể giải quyết, vì vậy hắn lập tức thừa nhận.
Hắn vừa nói như vậy, sắc mặt của Bạch Tiểu Thuần ủy khuất nhưng nội tâm đắc ý, hắn nói thầm, Cự Quỷ Vương ah Cự Quỷ Vương, ngươi bịp ta thì đứng trách ta gài ngươi.
Vì vậy ho nhẹ một tiếng, Bạch Tiểu Thuần đang muốn tiếp tục mở miệng nhưng lúc này túi trữ vật của Cự Quỷ Vương có chấn động mãnh liệt.
– Tìm tới nhanh như vậy?
Ánh mắt Cự Quỷ Vương lóe sáng, hắn xuất ra một cái ngọc giản truyền âm, hắn biết chuyện xảy ra trong Luyện Hồn Hồ không thể lừa gạt được bao lâu, cũng sớm có chuẩn bị, lúc này hắn dung nhập thần thức vào ngọc giản.
– Cửu U…
Cự Quỷ Vương khí định thần nhàn, đang muốn truyền âm, không chờ hắn nói xong thì trong ngọc giản có tiếng gào thét của Cửu U Vương như núi lửa phun trào.
– Cự Quỷ Vương ngươi vô sỉ!!
– Cửu U Vương, ta nói…
Cự Quỷ Vương ho một tiếng, cho rằng đối phương nói chuyện Quỷ Vương Quả, vì vậy không đếm xỉa lên tiếng, Cửu U Vương bên kia rống lên giận dữ giống như thiên lôi, dường như hắn tức giận có thể ảnh hưởng hư vô, hư vô chung quanh Cự Quỷ Vương đang vặn vẹo.
– Cự Quỷ Vương, ngươi ra tay lấy Quỷ Vương Quả trong Luyện Hồn Hồ cũng bo đi, chúng ta tính toán ngươi trước, ngươi phản kích thì chúng ta không nói gì, nhưng thân phận ngươi như vậy, không ngờ ra tay với nhi tử Chu Hoành của ta, Cự Quỷ Vương… Thành Cửu U ta quyết không bỏ qua thành Cự Quỷ của ngươi.
Nói xong Cửu U Vương đoạn truyền âm.
Cự Quỷ Vương sững sờ, nghĩ Bạch Tiểu Thuần đã nói trước thì hắn hơi do dự nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi ra tay với Chu Hoành? Không giết chứ?
– Đúng thế, hắn khinh người quá đáng! Hừ, ta vẫn giữ cái mạng nhỏ của hắn.
Bạch Tiểu Thuần căm phẫn nói ra.
– Không chết là tốt rồi.
Nội tâm Cự Quỷ Vương thở ra một hơi, suy nghĩ chêến lực của Bạch Hạo thật không tầm thường, có thể bị nhiều người đuổi giết như thế còn có thể gây tổn thương cho Chu Hoành, đang muốn tiếp tục nói chuyện, ngọc gian trong tay chấn động lần nữa, lúc một giọng nói mang theo chiến ý bộc phát.
– Cự Quỷ Vương, khuyển tử bất hảo nên có một kiếp này, bổn vương sẽ tới cảm tạ nhanh thôi!
– Đấu Thắng Vương!
Đôi mắt Cự Quỷ Vương co rụt lại, trong ba đại Thiên Vương, hắn kiêng kỵ nhất chính là Đấu Thắng Vương, trước mắt hắn còn mờ mịt, chuyện quá bất ngờ làm hắn không kịp nghĩ gì, hắn khó hiểu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi ra tay với Tiểu Thắng Vương? Hắn cũng không chết chứ?
– Hắn không chết, gia hỏa này quá khó nhằn.
Bạch Tiểu Thuần khoát tay.
Sắc mặt Cự Quỷ Vương mang theo quang mang kì dị, vào lúc này ngọc giản của hắn lại rung động, lần này là Linh Lâm Vương, giọng nói tức giận của hắn còn amnhj hơn Cửu U Vương, dường như muốn vạch mặt.
– Cửu U Vương, con gái thần bí của ngươi ở thành Khôi Hoàng đúng không, người khác không biết, lão phu biết rõ! Lão phu sẽ đi tới, lão bất tử ngươi đã không biết xấu hổ lấy lớn hiếp nhỏ, lão phu cũng học một ít!
Giọng nói từ trong ngọc giản truyền ra ngoài, quanh quẩn trong đại điện.
Cự Quỷ Vương hít thở dồn dập, quá nhanh làm hắn không kịp trở tay, lúc hắn muốn hỏi thì Bạch Tiểu Thuần đã nói trước:
– Yên tâm, Hứa San cũng không chết.
Bạch Tiểu Thuần nói ra.
Cự Quỷ Vương nhìn Bạch Tiểu Thuần, cảm giác không tốt càng ngày càng mạnh, ngay sau đó ngọc giản trong tay hắn có hơn trăm chấn động sinh ra, từng truyền âm hoặc là đắng chát, hoặc là cầu khẩn, hoặc là nổi giận, toàn bộ đều truyền tới.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1032: Cự Quỷ Vương Trợn Mắt Há Hốc Mồm
Tất những việc này đều nổ vang trong tâm thần Cự Quỷ Vương, cho dù hắn là Bán Thần, vào lúc này hắn cũng phải ngẩn người, phải biết rằng tu vi những người truyền âm không bằng hắn, ngay cả địa vị cũng không bằng Thiên Vương nhưng lại có quá nhiều người, đám người này chính là quyền quý của thành Khôi Hoàng.
Càng không cần nói tới ba Thiên Vương vừa uy hiếp.
Nhất là vừa rồi hoàng tộc cũng truyền âm tới, nói Nhị hoàng tử không rõ tung tích, Cự Quỷ Vương cảm thấy da đầu như tróc ra, hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Tiểu Thuần đang ủy khuất đứng tại chỗ, hắn quát lớn:
-Ngươi… Ngươi đã làm gì trong Luyện Hồn Hồ?
-Ta không có làm chuyện gì…
Bạch Tiểu Thuần bộ dạng người vô tội nhìn sang Cự Quỷ Vương, nội tâm rất đắc ý, tâm thần vui cười nở hoa, hắn nghĩ đến Cự Quỷ Vương gài bẫy mình, như vậy mình cũng gài bẫy Cự Quỷ Vương… Trước mắt Cự Quỷ Vương càng giật mình thì hắn càng hả hê.
-Ta chỉ trung thành và tận tâm với Vương gia, lo Vương gia buồn, nhớ tới Vương gia tốt với ta như vậy, vì vậy ta mạo hiểm thập tử vô sinh, thiên tân vạn khổ và bao nhiêu lần đổ máu lăn qua lăn lại, chạy quanh Quỷ Môn Quan nhiều lần, không sợ khổ, không sợ mệt mỏi, không sợ tử vong, rốt cục không phụ thịnh ân của Vương gia, ta đã bắt tất cả bọn họ lại.
Bạch Tiểu Thuần vỗ ngực, bộ dạng vào sinh ra tử vì Cự Quỷ Vương, cũng tò vẻ thấy chết không sờn.
– Đều… Đều bắt lại?
Cự Quỷ Vương cảm thấy chóng mặt, lúc này ngọc giản truyền âm của hắn lại chấn động hơn mười lần.
– Đúng thế, đều bắt lại, không phải ba Bán Thần Vương gia kia muốn đối phó Vương gia sao, còn phái người tới đoạt, ta đều trói thiên kiêu con nói dõi của bọn họ, cố ý đưa đến cho Vương gia, mời Vương gia xử lý.
Bạch Tiểu Thuần kích động giống như đang tranh công.
– Đến, ta giới thiệu với Vương gia một chút, vị này chính là Tiểu Thắng Vương tiếng tăm lừng lẫy.
Bạch Tiểu Thuần càng nói càng phấn chấn, vỗ túi trữ vật ném Tiểu Thắng Vương đang hấp hối qua một bên.
Gương mặt Tiểu Thắng Vương hiện tại gầy gò da bọc xương, sinh cơ tổn hao nhiều, hắn hiện tại chỉ có tức giận nhưng thở không ra hơi.
– Còn có vị này chính là thế tử Chu Hoành thành Cửu U.
Bạch Tiểu Thuần lại ném Chu Hoành ra.
– Còn người này nữa, hắn là Tiểu Lang Thần!
– Gia hỏa này là Lý Thiên Thắng.
– Đây là Diệu Lâm Nhi, nữ nhân này thật lợi hại, ta cảm thấy còn thích hợp hơn Trần phu nhân đấy Vương gia ah, ta cố ý mang tới.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, hắn làm ra bộ dạng ngầm hiểu.
– Đúng thế, đây là quận chúa Hứa San của thành Linh Lâm, đầu óc có chút bệnh, quá đáng thương.
– Còn có hắn, thân phận không tầm thường, ta nghe người bên cạnh gọi hắn là Nhị hoàng tử, nghĩ đến thân phận kẻ này rất cao, nhất định hữu dụng với Vương gia, vì vậy ta phế khí lực rất lớn bắt lấy hắn.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng phấn chấn, tinh thần dâng trào, hắn kiên nhẫn giới thiệu từng người với Cự Quỷ Vương, vừa giới thiệu vừa ném người, lúc này Cự Quỷ Vương nghẹn họng nhìn trân trối như con gà gỗ, trong vương cung có hơn trăm người bị Bạch Tiểu Thuần ném ra ngoài.
Hơn trăm người đều da bọc xương, bộ dạng vô cùng suy yếu, bọn chúng đều nằm đó không thể động đậy.
– Bạch Hạo không phụ Vương gia nhờ vả, ta đã bắt tất cả bọn chúng lại.
Bạch Tiểu Thuần ôm quyền lĩnh công.
Cự Quỷ Vương cảm thấy đầu óc quay cuồng như thiên lôi đánh trúng, với tu vi và định lực của hắn cũng há hốc mồm cả buổi mới khôi phục lại, sau khi hít sâu mấy hơi, rốt cuộc hắn hiểu tất cả, biết rõ nhân quả của ngọc giản truyền mâ, hắn cảm thấy đây là ác mộng…
Có thể nói, hắn tính thiên tính địa và tính tất cả, chỉ có không tính tới Bạch Tiểu Thuần cường đại như thế, cường đại tới mức trói tất cả mọi người… Lúc này hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần ném đám thiên kiêu như hiến vật quý, nội tâm của hắn cười khổ, ngay cả da mặt cũng co rúm vài cái.
– Bạch Hạo, ta xem thường hắn, hắn trói phụ thân hắn, lại trói cả ta thành nghiện, hiện tại còn trói hơn trăm người.
– Kẻ này dối trá, lúc trước hắn vô cùng tức giận, cho rằng ta gài bẫy hắn, cho nên hiện tại muốn dùng cách này bịp ta… Hết lần này tới lần khác hắn không giết kẻ nào, cho dù nhìn thấy nào cũng là đại công…
Cự Quỷ Vương vô cùng đau đầu, chuyện này với hắn mà nói cũng là đại sự, hắn cũng nhìn ra là Bạch Tiểu Thuần cố ý ném phiền toái cho mình.
Nếu đổi thành lúc khác cũng bỏ đi, trước mắt cách làm của hắn trong Luyện Hồn Hồ đã phạm huý kiêng kị, bị người ta bắt tận tay, hắn vốn định ít xuất hiện trong thời gian ngắn, không cho đối phương cơ hội gây phiền toái cho mình, thật không ngờ lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn.
Kể từ đó, ba đại Thiên Vương và tám thành quyền quý sẽ nắm lấy cơ hội này toàn lực làm khó dễ, Cự Quỷ Vương hắn cực kỳ khó xử, nếu thả những người này đại biểu hắn đường đường Cự Quỷ Vương lại kinh sợ, nếu như không thả, cho dù hắn là Bán Thần, là một trong tứ đại Thiên Vương cũng không có khả năng đối nghịch với tất cả quyền quý trong Man Hoang.
Nội tâm Cự Quỷ Vương biệt khuất, hết lần này tới lần khác lại không có biện pháp, hắn tự biết đuối lý, chuyện này là hắn đào hố gài bẫy Bạch Tiểu Thuần, nếu Bạch Tiểu Thuần tử vong thì không xong, hiện tại hắn có cấm chế cấm kỵ trói buộc.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần chết cũng bỏ đi, hắn vẫn còn sống, cho dù Cự Quỷ Vương tàn nhẫn, nghĩ tới chuyện lúc trước, mình đường đường thân phận là Vương gia lại đi làm chuyện lấy oán trả ơn, như vậy sẽ phá hủy thanh danh của hắn, từ đó lòng người sẽ giảm xuống mức tận cùng.
Trọng yếu nhất, Bạch Tiểu Thuần không có giết người, hắn cay độc hơn đã bắt đám người này.
Nếu như giết, vậy thì đơn giản, Cự Quỷ Vương hoàn toàn có thể mang trách nhiệm đổ lên người Bạch Tiểu Thuần, hiện tại Bạch Tiểu Thuần trực tiếp ném đám người này tới trước mặt hắn, hắn không quản cũng không được, mặc kệ cũng không phải, phi thường khó giải quyết, có thể nói tiền thoái lưỡng nan.
– Bạch Hạo quá ác!
Ánh mắt Cự Quỷ Vương nhìn sang hơn trăm người trong đại điện, nhìn thấy đám thiên kiêu vô cùng giống nhau, sinh cơ hao tổn nghiêm trọng, trong lòng của hắn cũng bắt đầu mắng chửi, nghĩ lại cũng biết rõ, đây là Bạch Tiểu Thuần phòng ngừa mình sợ hãi thả người.
– Cho dù ta thả người cũng phải trả cái giá lớn như cắt thịt.
Cự Quỷ Vương thở dài một hơi, hắn cười khổ nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, đối phương làm việc này vừa đúng, bản thân mình cũng chỉ có thể thừa nhận, vừa nghĩ tới cần phải trả giá mới có thể dẹp loạn chuyện này, Cự Quỷ Vương phiền muộn muốn chết.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1033: Ta Và Ngươi Gặp Nhau Là Duyên Phận (Thượng)
-Vương gia, ta đi trước, lúc linh yến ta sẽ trờ lại.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mây cái, chuyện này có chút khẩn trương, lần này đào hố gài bẫy Cự Quỷ Vương, không phải âm mưu, mà là dương mưu, hắn cẩn thận từng chút một, đắn đo đúng mực, không cho chuyện này vượt qua điểm mấu chốt của Cự Quỷ Vương, vào lúc này sắc mặt Cự Quỷ Vương sầu khổ thở dài, Bạch Tiểu Thuần biết rõ mình trả thù thành công.
Cự Quỷ Vương tức giận lườm Bạch Tiểu Thuần và vung tay lên.
-Cái gì linh yến, không có, cút!
-Thật nhỏ mọn…
Bạch Tiểu Thuần sờ sờ cái mũi của mình, rất không tình nguyện rời khỏi vương điện, sau khi rời khỏi đây, hắn lập tức rung động hóa thành hào quang quay về nơi ở của mình.
Hắn nhanh chóng quay về, Bạch Tiểu Thuần tiến vào mật thất và ngồi xuống, hắn thở sâu và nhìn túi trữ vật của mình.
Trong đó còn có một người, hắn không giao người này ra, chính là Trần Mạn Dao.
– Có một nửa khả năng Trần Mạn Dao đã đoán ra thân phận của ta, vậy ta phải làm sao bây giờ?
Vừa nghĩ tới Trần Mạn Dao, Bạch Tiểu Thuần không còn cảm giác thành tựu khi làm khó Cự Quỷ Vương, hắn thở dài liên tục.
Hắn có ý muốn thả đối phương ra, Bạch Tiểu Thuần lại không dám làm, vạn nhất Trần Mạn Dao cũng không phải xác định thân phận của mình, hắn sợ câu thông sẽ cho đối phương cơ hội khẳng định suy đoán của mình.
Nếu không thả đối phương ra, luôn giam giữ không phải chuyện tốt.
– Bỏ đi, những chuyện này không nghĩ nữa, qua một thời gian lại nói sau.
Bạch Tiểu Thuần đau đầu không thôi, không nghĩ ra biện pháp xử lý Trần Mạn Dao, chỉ có thể vùi việc này vào đáy lòng, hắn ngồi xuống hồi tưởng lại những chuyện trong Luyện Hồn Hồ, trong mắt của hắn xuất hiện thần thái.
– Thiên Đạo Nguyên Anh của ta có hiệu quả vô cùng kinh người, uy áp ngũ sắc Nguyên Anh vừa xuất hiện đã áp chế tất cả tu sĩ cùng cảnh giới.
– Nếu lần này ta không có Thiên Đạo Nguyên Anh, chỉ sợ ta không có khả năng trói đám người kia.
Bạch Tiểu Thuần nhếch môi lên, hắn nội thị Nguyên Anh của mình, nhìn ngũ sắc quang mang trên người Nguyên Anh thì nội tâm hắn càng hưng phấn hơn trước.
– Ha ha, hiện tại ta đã cường đại thế này rồi!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hưng phấn,hắn cảm giác mình trả giá nhiều vì Thiên Đạo Nguyên Anh là hoàn toàn xứng đáng.
Lại nghĩ tới chuyến đi Luyện Hồn Hồ lần này, hắn lợi dụng Vĩnh Dạ Tán hấp thu sinh cơ tu luyện, cuối cùng mặc dù không có hút Hứa San, Hứa San đưa tới hơn mười người kia, mình cũng hút một lần, từ đó Bất Tử Cốt cũng đạt tới Thối Cốt Cảnh bát trọng.
– Bát trọng ah!
Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, hắn tu luyện Bất Tử Cốt, nói chậm cũng chậm nhưng còn nhanh hơn mấy cảnh giới trước nhiềuđạt tới trình độ Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy khó tin nổi.
– Một khi tu luyện tới cửu trọng, Bất Diệt Đế Quyền của ta còn mạnh hơn trước gấp hai lần.
– So sánh với những chuyện xấu kia, chuyến đi Luyện Hồn Hồ có đại thu hoạch… Không phải những sinh cơ kia, mà là hồn Bạch Hạo.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang sáng ngời, hắn chậm rãi cúi đầu nhìn hồn tháp trong túi trữ vật của mình, ở bên trong chỉ có một hồn, chính là… Hồn Bạch Hạo!
– Đồ nhi, để ta giúp ngươi khôi phục thần trí.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ hồi ức, sau nửa ngày hắn lại lẩm bẩm.
Khôi phục thần trí của Bạch Hạo là chuyện phi thường trọng yếu với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Hạo là đệ tử của hắn, nếu như không tìm được cũng bỏ đi, không ngờ hôm nay đã tìm được, lúc này Bạch Tiểu Thuần đã có quyết đoán.
Nếu Bạch Tiểu Thuần vừa mới đến Man Hoang, hắn muốn làm được điểm này rất khó, trước mắt hắn là Luyện Hồn Sư Huyền phẩm, trong tay nắm giữ tài bảo của ba đại gia tộc, trọng yếu nhất hắn có được hai đại bí bảo của ba đại gia tộc, hạt sen và giọt máu kia.
Hai bí bảo này có trợ giúp lớn với hồn, nhất là giọt máu bí bảo nội tình của Trần gia có thể giúp hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước, trở thành tồn tại như quỷ tu.
Hạt sen có thể trọng tổ, tuy nói có thể trợ giúp người sống, không biết có hữu hiệu với hồn hay không, có thể Bạch Tiểu Thuần hay là muốn nếm thử một chút.
Bạch Tiểu Thuần không có hành động thiếu suy nghĩ, tuy có hai hạt sen nhung chỉ có một giọt máu, hắn cần phải chuẩn bị tốt mới có thể nếm thử.
Dù sao cơ hội chỉ có một lần.
Thậm chí hắn còn chuyên môn đi Trần gia, tìm được tộc trưởng Trần gia hiện tại, sau khi câu thông một lúc, Bạch Tiểu Thuần trả cái giá lớn, dùng thành ý mới có thể từ chỗ Trần gia tìm được tin tức chi tiết về cách sử dụng giọt máu kia.
– Giọt máu này có lực lượng tâần bí, có thể giúp hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước… Trong quá trình này cực kỳ hung hiểm, tiêu hao hồn rất lớn, nếu là hồn của Thiên Nhân Cảnh khá tốt, Bạch Hạo trước khi chết chỉ là Trúc Cơ… Như vậy hắn có thể gắng gượng vượt qua hay không còn chưa biết…
Sau khi từ Trần gia trở về, Bạch Tiểu Thuần phát sầu, hắn không có cách nào, hồn Bạch Hạo hiện tại vô cùng bạo ngược, là hồn thể đơn thuần không cách nào tu hành.
Kể từ đó chỉ có thể vĩnh viễn cố định ở tầng thứ hồn Trúc Cơ mà thôi, muốn đề cao là ít có khả năng…
– Như vậy chỉ có một biện pháp giải quyết, đó chính là trong quá trình sử dụng giọt máu kia, không gián đoạn dùng hồn dược chèo chống… Số lượng quá lớn, không biết cần bao nhiêu mới đủ.
Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, trầm ngâm một lúc, trong mắt hắn có quyết đoán, hắn an bài mọi chuyện và đi vào thành Cự Quỷ tìm hồn dược.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần trở thành Đại tổng quản, các thế lực thành Cự Quỷ đưa đại lễ tới, mà hắn lại vơ vét ba đại gia tộc, hôm nay thân gia của hắn rất dày, hiện tại vì Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần không chút do dự sử dụng đại lượng tài vật.
Của cải từ ba đại gia tộc không ít, hơn nữa Bạch Tiểu Thuần chủ động đổi lấy, hêện tại hắn tích lũy hồn dược nhiều tới mức kinh khủng.
Bạch Tiểu Thuần không ngừng tìm kiếm hồn dược, mọi người trong thành Cự Quỷ lại nơm nớp lo sợ, thật sự là những ngày này mọi người không ngừng khiếp sợ.
Có hơn trăm cường giả tới, còn có ba Thiên Nhân, cả đám nộ khí trùng thiên nhưng vẫn khắc chế không ít, không có trùng kích thành Cự Quỷ, bọn họ khoanh chân ngồi bên ngoài thành Cự Quỷ, ẩn ẩn vờn quanh thành Cự Quỷ.
Ngay sau đó lại có không ít thân ảnh thông qua truyền tống trận trực tiếp hàng lâm thành Cự Quỷ, sau khi những thân ảnh này xuất hiện đều mang theo không ít tùy tùng, khí thế không thu liễm, bọn họ trực tiếp đi vào vương điện câu thông Cự Quỷ Vương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1034: Ta Và Ngươi Gặp Nhau Là Duyên Phận (Hạ)
Thường thường một phương chưa câu thông xong, bên phía truỳên tống trận lại có hào quang bộc phát, lúc này không ít người hàng lâm.
Mỗi ngày có hơn mười thế lực thông qua truyền tống trận xuất hiện trong thành, trong đó có hơn mười Thiên Nhân, phải biết bất cứ Thiên Nhân nào cũng là đại nhân vật dậm chân một cái làm thiên địa chấn động, cả thế giới có Thiên Nhân còn sống không cao hơn nắm mươi người.
Trước mắt số Thiên Nhân tụ tập tại thành Cự Quỷ là hơn mười người, cho dù Vô Thưởng Công cũng có cảm giác như lâm vào vực sâu không đáy, cũng may Cự Quỷ Vương không bảo hắn đi xử lý, tất cả người này xuất hiện đều đi tới vương cung nói chuyện.
Cứ như vậy, tiễn một đám lại có một đám xuất hiện, trong thời gian hai ba ngày qua, người trong thành Cự Quỷ từ hãi hùng khiếp vía lúc ban đầu biến thành chết lặng, liên tục suy đoán xảy ra chuyện gì, mà việc này cũng khó phong tỏa tin tức, ngay sau đó lại truyền tin tức ra ngoài.
-Cái gì, Bạch Hạo nhận mệnh của Vương gia bắt trói thiên kiêu của tám thành quyền quý trong Man Hoang.
-Trời ơi, Bạch Hạo trói người nghiện rồi! Ban đầu là phụ thân của hắn, sau đó là Vương gia, hôm nay lại trói hơn trăm người…
-Vương gia đang bàn tính cái gì, tại sao ta nhìn mà không hiểu.
Trong thành Cự Quỷ, khi tin tức truyền ra, vô số người suy đoán, càng cảm thấy Bạch Hạo dũng mãnh không cách nào hình dung.
Qua ba ngày sau, một tiếng gầm giận dữ trên bầu trời oanh động cả thiên địa, Bạch Tiểu Thuần nhìn lên bầu trời, nơi đó xuất hiện một thanh chiến phủ khổng lồ, trên chiến phủ còn có một thân ảnh đỉnh thiên lập địa.
– Cửu U Vương!
Cự Quỷ Vương ra khỏi vương điện nhìn thân ảnh trên bầu trời, hai người truyền âm với nhau một lúc, sắc mặt Cửu U Vương âm trầm tiến vào trong đại điện của Cự Quỷ Vương, không bao lâu hắn cũng rời đi.
Sau đó Linh Lâm Vương với thân thể như núi thịt cũng hàng lâm, còn có Đấu Thắng Vương, tất cả thế lực của thành Cự Quỷ triệt để ngây người.
Cho tới bảy ngày sau mới kết thúc, truyền tống trận cũng không có cách không bao lâu lại sáng lên, Bạch Tiểu Thuần cũng nhu thuận ít xuất hiện, không dám đi tìm hiểu cái gì, hắn biết rõ tâm tình của Cự Quỷ Vương hiện tại rất không tốt.
– Cũng không thể oán ta, là ngươi bịp ta trước.
Bạch Tiểu Thuần cũng không phục, hắn hiểu nắm tay của người nào lớn hơn, lúc này chỉ lầm bầm vài câu sau đó co đầu bế quan, âm thầm tiếp tục sưu tập hồn dược và bí mật tìm Trần phu nhân câu thông một phen.
Cũng xác thực đúng như Bạch Tiểu Thuần đoán, tâm tình của Cự Quỷ Vương thật không tốt, trong bảy ngày qua hắn câu thông với thế lực khắp nơi, hơn trăm thiên kiêu kia cũng bị gia tộc bọn họ mang về, đối với Cự Quỷ Vương, có người hắn lựa chọn bỏ qua, có người trừng mắt xảo trá, có một bộ phận người hắn không có biện pháp, chỉ có thể trả giá thật nhiều.
Như Linh Lâm Vương, Đấu Thắng Vương chính là như thế, dù sao Cự Quỷ Vương vốn phạm kiêng kị, bị người ta bắt được tận tay, sau đó trời xui đất khiến thế nào lại bắt con của người ta.
Về phần Cửu U Vương, Cự Quỷ Vương không dễ dàng cúi đầu như vậy, ngược lại cười lạnh và cường ngạnh, mà Cửu U Vương lúc trơớc thừa dịp Cự Quỷ Vương suy biến kỳ ra tay, đồng dạng phạm huý kiêng kị, tuy trước mắt hai người nói hòa nhưng không có chỗ tốt gì, mà Cự Quỷ Vương lại kéo thêm Đấu Thắng Vương cùng Linh Lâm Vương, Cửu U Vương chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn rời đi.
Đây chưa phải là đau đầu nhất, đau đầu nhất là Nhị hoàng tử, cho dù thế nào thì đối phương cũng là hoàng tộc, tuy nói hiện tại hoàng tộc xuống dốc, thực quyền cả thiên hạ bị Đại Thiên Sư khống chế, hoàng tộc dù sao cũng là hoàng tộc, làm sao có thể chịu nhục, Cự Quỷ Vương cố nén đau lòng, trả giá không nhỏ mới vãn hồi việc này.
– Cuối cùng cũng xong.
Cự Quỷ Vương quay về trong tẩm cung, hắn thở dài và xoa xoa mi tâm, hắn bị làm phiền suốt bảy ngày qua, đủ loại tâm cơ thủ đoạn dùng hết, lúc này mới áp chế tổn thất xuống mức nhỏ nhất.
– Đều do ranh con kia.
Cự Quỷ Vương vừa nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần, hắn lập tức bị thân ảnh nóng bỏng phía sau hấp dẫn, trực tiếp ôm vào trong lòng, đó là Trần phu nhân…
Cự Quỷ Vương nghiêng đầu nhìn nữ nhân trong ngực, trong mắt mang theo nhu hòa, Trần phu nhân lại thừa cơ nói tốt cho Bạch Hạo, Cự Quỷ Vương cũng bớt tức giận không ít, nhớ tới chỗ tốt mà Bạch Hạo mang lại.
– Mặc dù trả cái giá lớn nhưng ta cũng bắt lấy Quỷ Vương Quả, tất cả đều đáng giá! Nếu lúc này không có Bạch Hạo, một khi Quỷ Vương Quả bị ba tên kia cầm đi, ta muốn đổi lấy cũng phải trả giá thật nhiều, có khi còn gấp mười lần hiện tại.
Cự Quỷ Vương suy nghĩ như thế liền cânđoối, cuối cùng hắn hừ lạnh không so đo việc này.
Bạch Tiểu Thuần biết mấy ngày qua Cự Quỷ Vương không gây phiền toái cho mình, nội tâm chắc chắc một ít, bắt đầu giống trống khua chiên sưu tầm hồn dược, rốt cục qua vài ngày hắn đã tìm được rất nhiều hồn dược.
Lúc này hắn cắn răng động thủ trợ giúp hồn Bạch Hạo khôi phục thần trí!
Việc này quá mức che giấu, Bạch Tiểu Thuần không dám luyện hồn trong thành Cự Quỷ, vì vậy hắn ra khỏi thành Cự Quỷ, tìm nơi bí mật bố trí một phen, xác định không ngại, tâm thần Bạch Tiểu Thuần ổn định, hắn lấy hồn tháp chứa hồn Bạch Hạo ra.
Hồn Bạch Hạo bị hào quang nhu hòa bao lâu phiêu phù trong tay Bạch Tiểu Thuần, dường như vô cùng mờ mịt với cảnh vật chung quanh, sau đó hồn Bạch Hạo khôi phục như cũ, xuyên thấu qua hào quang, hồn Bạch Hạo gào thét với Bạch Tiểu Thuần.
Lúc này va chạm với màn sáng, muốn xuyên qua màn sáng tấn công Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần yên lặng nhìn hồn Bạch Hạo trong màn sáng, ánh mắt phức tạp, sau một lúc lâu, hồn Bạch Hạo vẫn còn gào thét, ánh mắt tham lam và điên cuồng, Bạch Tiểu Thuần than thở sau đó thả uy áp ra.
Uy áp vừa xuất hiện, hồn Bạch Hạo trong màn sáng run rẩy chậm rãi lui ra phía sau, bản năng cảnh giác nhìn Bạch Tiểu Thâần.
– Ta và ngươi gặp nhau chính là duyên phận…
Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm.
Nhìn hồn Bạch Hạo một lúc, trên người Bạch Tiểu Thuần sinh ra uy áp vô cùng cường đại, đến cuối cùng giống như hóa thành sóng cồn bao phủ hào quang, hồn Bạch Hạo không ngừng kêu gào thảm thiết như muốn né tránh, Bạch Tiểu Thuần lại ngoan tâm nâng tay trái điểm vào màn sáng.
Ngón tay chạm vào, màn sáng vặn vẹo, hồn Bạch Hạo như bị thiên lôi oanh kích, hồn thể rẩy rẩy, chậm rãi ngã xuống không nhúc nhích.
Đây là tin tức Bạch Tiểu Thuần trao đổi với Trần, biết rõ dung nhập giọt máu kia cần hồn thể hoàn toàn không chống cự mới được, phàm là có một tia chống cự sẽ thất bại, do đó sụp đổ hồn phi phách tán.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1035: Ta Là Sư Tôn Của Ngươi (Thượng)
Mà hồn Bạch Hạo với trạng thái điên cuồng không có khả năng không chống cự, cho nên Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể dùng uy áp của mình, không tiếc làm hồn Bạch Hạo chấn động, từ đó làm nó triệt để hôn mê, như thế mới có thể tiến hành bước tiếp theo.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, cẩn thận quan sát hồn Bạch Hạo, hắn hơi do dự ngẩng đầu nhìn về phương xa, sau khi trầm mặc một lúc liên cúi đầu xuống, ánh mắt của hắn mang theo thần thái kiên định.
– Bạch Hạo, thành và không thành phải xem tạo hóa của ngươi…
Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ, hắn vung tay phải một cái, màn sáng biến mất, hồn Bạch Hạo xuất hiện trong thiên địa.
Bạch Tiểu Thuần không do dự, hắn vỗ túi trữ vật lấy một bình ngọc ra, hắn cẩn thận cầm bình ngọc và nhở giọt máu kia lên hồn Bạch Hạo.
Máu tươi vừa chạm vào hồn Bạch Hạo liên lan tỏa ra chung quanh, hóa thành huyết quang tan vào trong hồn của Bạch Hạo, trong chớp mắt hồn Bạch Hạo run rẩy kịch liệt giống như muốn tỉnh táo lại, cũng may Bạch Tiểu Thuần thời khắc chú ý, hắn gia tăng thêm uy áp cho nên vẫn áp chế hồn Bạch Hạo hôn mê bất tỉnh.
Kể từ đó miễn cưỡng bảo trì trạng thái cân đối, nhưng rất nhanh giọt máu tan vào hồn thể của Bạch Hạo, hồn Bạch Hạo run rẩy sau đó mơ hồ bị giọt máu tươi ăn mòn, tiêu hao hồn của Bạch Hạo, mà hồn của hắn quá yếu ớt, cắn bản không thể chèo chống tiêu hao này.
Bạch Tiểu Thuần biết rõ đây là thời điểm mấu chốt, hắn hêt sưc chăm chú, vung tay tát một cái, rất nhiều hồn dược xuất hiện, những hồn dược này vừa xuất hiện đã bị hồn của Bạch Tiểu Thuần bóp nát hóa thành một tia hồn lực từ bốn phương tám hướng bao vây hồn của Bạch Hạo, dung nhập vào và thay thế dần.
Quá trình này tiêu hao thật lớn, vừa rồi Bạch Tiểu Thuần phất tay lấy ra hơn trăm hồn dược nhưng chỉ qua vài giây là hao phí không còn, Bạch Tiểu Thuần lại lấy thêm hồn dược, cứ như vậy theo thời gian trôi qua, Bạch Tiểu Thuần không biết đã lấy ra bao nhiêu hồn dược.
Được hồn dược chống đỡ, rốt cuộc hồn Bạch Hạo cũng có thể tiêu hóa giọt máu và vững chắc hơn trước, chỉ có hồn thể vặn vẹo giống như thống khổ, cho dù đang hôn mê cũng cảm nhận tra tấn rất mạnh.
Thời gian trôi qua, loại tiêu hao này tiếp tục trong ba ngày, Bạch Tiểu Thuần là Thiên Đạo Nguyên Anh cũng cảm thấy mệt mỏi, dù sao hắn trong ba ngày qua đều phải chú ý Bạch Hạo, không thể làm hắn thức tỉnh, cũng không thể toàn lực áp chế, cần bảo trì cân đối vi diệu.
Một phương diện khác còn phải bổ sung hồn dược, nếu đối mặt Nguyên Anh khác, chỉ sợ đã sớm tới cực hạn, Bạch Tiểu Thuần quanh năm luyện dược, lực ý chí rất mạnh, trước mắt có mệt mỏi nhưng vẫn có thể thừa nhận.
– Dựa theo cách nói của Trần gia, quá trình dung hợp giọt máu hoàn toàn là bảy ngày, bây giờ đã qua một nửa thời gian rồi.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần mặc niệm nhưng không thả lỏng chút nào, qua ba ngày, đến ngày thứ lại xuất hiện một đạo kim tuyến xuất hiện bên cạnh hồn Bạch Hạo.
Kim tuyến vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần rung động, theo như Trần gia giải thích, sở dĩ máu này có thể giúp hồn khôi phục trí nhớ kiếp trước, trọng yếu nhất chính là kim tuyến này, kim tuyến có dấu vết vặn mệnh, sau khi xuất hiện còn có thể giúp hồn mượn nhờ vận mệnh hiển hiện kiếp trước.
Vào lúc kim tuyến xuất hiện, dường như hồn Bạch Hạo đau đớn hơn trước rất nhiều, tiếng kêu thê lương thảm thiết vang lên, đôi mắt mở ra, trong nháy mắt hắn mở ra còn có khí tức suy sụp xuất hiện, bắt đầu từ phía dưới của hồn đã xuất hiện khe hở.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần thay đổi, hắn cảm thấy ngoài ý muốn, hắn vô cùng sốt ruột muốn áp chế nhưng vấn đề này không thể giải quyết, chỉ có thể dùng hồn dược duy trì, đáng tiếc dung nhập rất nhiều hồn dược cũng không cách nào nghịch chuyển hồn Bạch Hạo sụp đổ, khe hở trên hồn Bạch Hạo càng ngày càng nhiều, trong lúc nguy cấp, Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái.
– Bạch Hạo, chịu đựng!!
Bạch Tiểu Thuần lấy một hạt sen ra và bóp nát sau đó vẫy lên hồn Bạch Hạo, Bạch Tiểu Thuần không biết hạt sen có hữu dụng hay không, hắn đã từng thôi diễn việc này có sáu thành nắm chắc hạt sen có tác dụng chữa trị hồn.
Vào lúc bột của hạt sen chạm vào hồn Bạch Hạo, hào quang nhu hòa xuất hiện, khe hở trên hồn Bạch Hạo dần dần khôi phục, chỉ qua mấy hô hấp đã khôi phục như thường, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy có tác dụng thì vô cùng vui mừng, hắn nhanh chóng điều chỉnh uy áp, lấy rất nhiều hồn dược dung nhập vào hồn Bạch Hạo.
– Còn ba ngày!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, đôi mắt xuất hiện tơ máu, hắn vô cùng chăm chú, khi kim tuyến xuất hiện, hắn tiêu hao nhiều hồn dược hơn trước, cũng may Bạch Tiểu Thuần có chuẩn bị vô cùng sung túc, hắn sử dụng hồn dược không cần tiền, bóp nát và vẫy vào hồn Bạch Hạo, hao phí nhiều, nếu có người biết rõ chắc chắn sẽ líu lưỡi hô to phá sản.
Trong nội tâm Bạch Tiểu Thuần không có chút đau lòng nào, tất cả chỉ là vật ngoài thân, hoàn toàn không có ý nghĩa khi so với Bạch Hạo trong lòng hắn, đó là đệ tử của hắn, là người hắn gặp đầu tiên khi truyền tống vào Man Hoang, nhất là những việc hắn trải qua có quan hệ với Bạch Hạo rất sâu, càng dùng danh nghĩa Bạch Hạo đi tới bây giờ, những tình cảm sinh ra không phải hồn dược có thể cân nhắc.
Ngày thứ tư trôi qua thật nhanh, ngày thứ năm đã đến, sau đó ngày thứ sáu… Trong quá trình này, đôi mắt Bạch Tiểu Thuần xuất hiện nhiều tơ máu, cảm giác mệt mỏi nhiều hơn, nhất là trên tinh thần nhưng hắn dựa vào ý chí cưỡng ép vượt qua, cẩn thận duy trì cân đối, rốt cục đã tới ngày thứ bảy.
– Chỉ còn mười hai canh giờ cuối cùng!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tiều tụy, đôi mắt của hắn đỏ rực như máu, hắn toàn lực cân đối, chờ đợi thời gian trôi qua, cũng may mắn vào ngày cuối cùng, hồn Bạch Hạo đã vững vàng không ít, kim tuyến cũng xuyên qua hồn thể sau đó tỏa ra hào quang màu vàng chói mắt.
Mỗi một lần có hào quang màu vàng xuất hiện, hồn của Bạch Hạo trở nên linh động hơn trước kia, ít bạo ngược hơn nhiều, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy bước này liền vui mừng không nhỏ.
– Còn một giờ cuối cùng!
Bạch Tiểu Thuần thì thào, nội tâm hắn kích động, vừa nghĩ tới sau khi thành công, Bạch Hạo khôi phục trí nhớ lúc trước, chính mình nên nói với hắn cái gì, có nên nói tất cả mọi chuyện sau khi hắn chết hay không?
– Ta quen thuộc hắn, hắn lại lạ lẫm với ta…
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn không suy nghĩ vấn đề này nữa, hắn tiếp tục duy trì hồn Bạch Hạo, rất nhanh, một giờ cuối cùng trôi qua chậm chạp, lúc mười hai canh giờ cuối cùng kết thúc, toàn thân hồn Bạch Hạo rung động, cũng không còn lệ khí, đôi mắt vô cùng linh động mở ra, ánh mắt vô cùng mờ mịt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










