Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 206 : Nửa Bước Thiên Nhân Cũng Trấn Áp (Hạ) (c1026-c1030)
❮ sautiếp ❯Chương 1026: Nửa Bước Thiên Nhân Cũng Trấn Áp (Hạ)
Bốp, trực tiếp phong ấn Công Tôn Dịch sau đó ném hắn vào túi trữ vật.
Sau khi làm xong tất cả, Bạch Tiểu Thuần thở hồng hộc, hắn trực tiếp đáp xuống thung lũng phía dưới, sắc mặt hắn tái nhợt, tám lực lực lượng Bất Diệt Đế Quyền làm thân thể hắn suy yếu, hiện tại càng suy yếu hơn nữa, thân thể hắn đầy đau đớn.
Cũng may dù thân thể của hắn hư nhược nhưng tu vi Thiên Đạo Nguyên Anh vẫn còn, đây cũng là lực lượng giúp hắn thi triển tám thành lực lượng của Bất Diệt Đế Quyền.
-Ngươi dám khi dễ người, Bạch gia gia vừa phát hỏa, bản thân ta cũng phải sợ ta, thật cho rằng Thiên Đạo Nguyên Anh và bất tử thân của ta là giấy sao?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đắc chí nói một câu, hồi tưởng từng cảnh tượng sau khi mình tiến vào Luyện Hồn Hồ, hắn cũng cảm thấy không tưởng tượng nổi, càng bội phục chính mình.
-Lá gan của ta hiện tại đã lớn hơn trước…
Bạch Tiểu Thuần nói thầm, suy nghĩ từ khi mình mạo hiểm đi Bạch gia, sau đó trói tộc trưởng Bạch gia có chút nghiện, vì vậy lại trói Cự Quỷ Vương… Trước mắt lại trói tất cả thiên kiêu của Man Hoang.
Có thể tưởng tượng, một khi tin tức này truyền ra ngoài, tên của hắn sẽ oanh động cả Man Hoang.
– Đều do lão gia hỏa Cự Quỷ Vương kia!
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy toàn thân đau nhức, ngẩng đầu nhìn Quỷ Vương Hoa bị cấm chế bao phủ, đó hoa này cách lúc nở rộ không bao lâu, thậm chí đã có thể nhìn thấy trái cây trong nhụy hoa đang sinh trưởng thật nhanh, sợ rằng không bao lâu sẽ kết quả.
Nhìn thấy Quỷ Vương Hoa, nội tâm Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, nhớ tới kế hoạch trả thù Cự Quỷ Vương, vì vậy hắn hừ vài tiếng sau đó ném đám người Nhị hoàng tử, Công Tôn Dịch ra ngoài.
Những người này đa số đã hôn mê, nhưng cũng có một ít thanh tỉnh, vào lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt bọn họ tái nhợt và lộ ra kinh hoàng, nhất là Nhị hoàng tử, dường như muốn nói chuyện gì đó, Bạch Tiểu Thuần trừng mắt sau đó cầm Vĩnh Dạ Tán đâm tói.
– Đừng nói chuyện với ta, ta thích sạch sẽ
– Bạch Hạo, ngươi nghe ta… Ah…
Nhị hoàng tử chưa kịp nói xong đã biến sắc, thân thể của hắn run rẩy vàkêu thảm thiết, sinh cơ trong người bị Vĩnh Dạ Tán hút đi hơn phân nửa, trong chớp mắt chỉ còn da bọc xương.
Đâm hết Nhị hoàng tử, Bạch Tiểu Thuần lại nhìn sang đám người khác, hắn đi tới đâm bọn họ, đám thiên kiêu Man Hoang không ngừng kêu thảm thiết, có người chửi ầm lên.
– Bạch Hạo ngươi dám!!
– Phụ thân ta sẽ không bỏ qua cho ngươi…
– Bạch Hạo, ngươi đang tự tuyệt đường lui của mình!!
Kẻ mắng càng thống khoái, Bạch Tiểu Thuần hấp sinh cơ càng nhiều, kể từ đó, những người khác cũng học thông minh, trong đôi mắt mang theo hoảng sợ nhìn Bạch Tiểu Thuần, đối với dạng người thông minh như thế, Bạch Tiểu Thuần cũng mềm lòng, không có rút chỉ còn một tia…
Cuối cùng hắn đến trước mặt Công Tôn Dịch, Công Tôn Dịch ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn Bạch Tiểu Thuần, trong mắt mang theo đắng chát nhưng chiến ý không biến mất.
Đối với Công Tôn Dịch, Bạch Tiểu Thuần càng bội phục, có chút chần chờ có nên hút sinh cơ của hắn hay không, hắn lập tức hỏi một câu.
– Về sau chúng ta gặp lại nhau, ngươi có đánh nhau nữa không?
– Nếu ngày sau gặp lại, tự nhiên còn muốn chiến với ngươi, sớm muộn gì có một ngày, ta sẽ đích thân đạp ngươi dưới chân.
Trong mắt Công Tôn Dịch mang theo chiến ý, ẩn ẩn còn có sát khí.
– Nãi nãi của ngươi, nói thật khó nghe, không nên chém chém giết giết!
Bạch Tiểu Thuần vừa trừng mắt, Vĩnh Dạ Tán đâm tới.
Thu hoạch một đám sinh cơ, Bạch Tiểu Thuần lại ném đám “Chiến lợi phẩm” vào trong túi trữ vật, lúc này mới khoanh chân ngồi xuống, thần thức cảnh giác dò xét chung quanh, hắn không ngừng tu hành Bất Tử Cốt.
Thời gian trôi qua, sau ba canh giờ, trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần sinh ra tiếng nổ mạnh bang bang, hắn mở mắt ra, ánh mắt có kim quang sáng ngời, trong người sinh cơ dồi dào, thân thể chi lực khôi phục hoàn toàn, hơn nữa hắn còn cảm giác lực phòng ngự của mình tăng thêm một tầng.
– Thối Cốt Cảnh tầng thứ bảy…
Bạch Tiểu Thuần kích động nói nhỏ, hắn muốn đứnglên cảm nhận uy lực của tầng thứ bảy, trong thân thể hắn lại có biến hóa, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn sang Quỷ Vương Hoa cách đó không xa.
Lúc nhìn sang, Quỷ Vương Hoa đã nở hoa hoàn toàn.
Trong thế giới Luyện Hồn Hồ, nơi này sơn mạch dài hẹp hội tụ hình thành thung lũng, Quỷ Vương Hoa cực lớn đã nở rộ, từng cánh hoa tỏa ra mùi hương nhàn nhạt, mùi hương khuếch tán bốn phương làm cho bầu trời lờ mờ trở nên tối tăm.
Thậm chí trong nháy mắt cả bầu trời biến thành màu đen.
Cùng lúc đó khí tức tử vong nồng đậm từ trong cánh hoa truyền ra ngoài, sau đó bao phủ cả thế giới Luyện Hồn Hồ, trong sương mù nơi này, tất cả oan hồn lệ quỷ trong thế giới Luyện Hồn Hồ đều run rẩy, chúng quỳ lạy đóa hoa.
Trong mắt chúng mang theo cung kính, mang theo cuồng nhiệt, dường như đang bái vương của chúng!
Vào lúc này Quỷ Vương Hoa đã nở. trong đó có một quả trái cây màu xanh vào lúc này ẩn ẩn hóa thành màu đen, có thể nhìn thấy mặt quỷ dữ tợn xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần nhận ra mặt quỷ này, nó giống hệt như pho tượng Cự Quỷ điêu khắc ở thành Cự Quỷ!
Rất hiển nhiên trái cây này có trọng dụng với Cự Quỷ Vương, tất nhiên cũng liên quan tới công pháp lai lịch của Cự Quỷ Vương… Quả nhiên có liên quan đến Quỷ Vương Quả, chỉ có điều Bạch Tiểu Thuần không biết chuyện cụ thể, hắn hít sâu một hơi nhìn sang.
Dưới ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào, cánh hoa của Quỷ Vương Hoa tróc ra, khi nó rơi xuống hóa thành một đám sương mù biến mất trên mặt đất, thời điểm cánh hoa cuối cùng biến mất, trái cây của Quỷ Vương Hoa cũng biến thành màu đen!
Chỉ trong nháy mắt hấp lực cực lớn sinh ra, trong cấm chế màu trắng xuất hiện vòng xoáy đáng sợ, trái cây của Quỷ Vương Hoa dần dần bay lên và biến mất trong vòng xoáy…
Trong nháy mắt nó biến mất, cấm chế màu trắng cũng hoàn thành sứ mạng của mình, nó chậm rãi hóa thành hào quang sau đó không quay về cơ thể Bạch Tiểu Thuần, lúc này nó biến mất trong bốn phía.
Tận mắt nhìn thấy tất cả mọi chuyện, Bạch Tiểu Thuần thở dài một hơi, nội tâm rất phiền muộn, biết rõ cho dù như thế nào Cự Quỷ Vương cũng đạt được thứ mình muốn, chỉ kém hi sinh bản thân mình mà thôi…
– Ta không để yên việc này đâu!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghĩ tới mặc dù bản thân mình mấy ngày qua bách chiến bách thắng nhưng cũng sống trong lo lắng hãi hùng khiếp vía, nội tâm tức giận, thậm chí cảm thấy tại sao Cự Quỷ Vương không nói thẳng với mình…
– Rõ ràng là không tin ta, lo lắng nói thẳng ra ta không nhận lời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1027: Ta Thích Ngươi
-Hừ, ta là người như thế sao, chút nguy hiểm như vậy, ta sẽ sợ sao? Ngươi xem ta là người nào?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tói đây, bỗng nhiên hắn chột dạ bỏ đi cái suy nghĩ nếu mình sớm biết, bởi vì nếu hắn biết trước… Hắn chắc chắn không đi!
Lúc này hắn đi tới miệng Luyện Hồn Hồ.
Cùng một thời gian, thế giới Luyện Hồn Hồ chấn động lần nửa, khu vực miệng ấm ẩn ẩn có hào quang mở ra.
-Có hơn mười người bỏ chạy, ta đoán hiện tại đang trốn ở chung quanh, chỉ có một giờ để ra ngoài, bỏ đi bỏ đi, nếu bọn chúng đã trốn thì cứ để chúng trốn đi.
Bạch Tiểu Thuần cũng có phần khẩn trương, hắn nhìn sang túi trữ vật của mình, biết rõ chính mình lại làm một đại sự.
Cái túi trữ vật này chính là củ khoai lang phỏng tay, Bạch Tiểu Thuần không dám cầm lấy, hắn phải hiến đại lễ này cho Cự Quỷ Vương…
Hắn lập tức hóa thành hào quang bay thẳng về miệng ấm Luyện Hồn Hồ, lúc hắn sắp tiếp cận, bỗng nhiên có một đạo hào quang ở hướng khác bay về phía miệng Luyện Hồn Hồ, nó lại đoạt trước Bạch Tiểu Thuần xuất hiện tại khu vực miệng ấm Luyện Hồn Hồ.
Đó là… quận chúa Hứa San của thành Linh Lâm, nàng đứng trước vòng xoáy, mà vòng xoáy này chính là lối ra Luyện Hồn Hồ, chỉ cần bước vào bên trong là có thể rời khỏi Luyện Hồn Hồ.
Nàng không bước vào, Hứa San đứng ở đó giống như môn thần, nàng ngẩng đầu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nội tâm Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, hào quang từ ngọc bội trên người Hứa San bao phủ vòng xoáy vào bên trong.
– Bạch Hạo, ta xem ngươi trốn đi nơi nào!
Hứa San đắc ý nói với hắn.
Bạch Tiểu Thuần cau mày nhìn Hứa San, đầu của hắn như muốn lớn hơn một chút, trong đám người têến vào trong Luyện Hồn Hồ, hắn cho rằng chỉ có mình Trần Mạn Dao làm hắn đau đầu, hắn càng không ngờ Hứa San lại làm hắn đau đầu hơn nữa.
Đánh thì đánh không được, nếu đối phương có tâm muốn chặn ở cửa không cho ra, mình muốn ra ngoài còn phải động không ít tâm tư mới được.
– Rốt cuộc ngươi muốn cái gì?
Bạch Tiểu Thuần bất đắc dĩ nói.
– Ngươi hỏi ta làm gì? Ta còn muốn hỏi ngươi, vì cái gì ngươi nhìn thấy ta lại bỏ chạy!
Hứa San mở to mắt nhìn hắn, nàng còn giận dữ.
– Trên người của ngươi có ngọc bội bảo vệ, ta đánh không được, chỉ lãng phí thời gian nên đương nhiên phải bỏ chạy.
Bạch Tiểu Thuần thở dài giải thích một câu, suy nghĩ nếu như có thể dùng lời lẽ khuyên đối phương thì hắn cũng không cần ra tay.
– Lãng phí thời gian? Hừ, ngươi đều trói chúng ta lại, ý muốn như thế nào!
Đôi mắt Hứa San chớp động còn mang theo ác liệt.
– Việc… Việc này là lệnh của Cự Quỷ Vương, ta là tiểu nhân vật nên phải tuân theo pháp chỉ của vương gia.
Bạch Tiểu Thuần rất ủy khuất nói với Hứa San.
– Thật?
Hứa San nghi ngờ.
– Chắc chắn!
Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng cam đoan, do dự một chút lại nói.
– Chúng ta, chúng ta không nên ra tay, ngươi cho ta đi có được không?
Hứa San trầm mặc ít nói nhìn Bạch Tiểu Thuần, dường như đang xác định lời của đối phương là thật hay giả, nếu là lúc bình thường, nàng sẽ ưự mình phán đoán, không dễ dàng tin tưởng người khác, nàng trước mắt không biết như thế nào, khi nghe Bạch Tiểu Thuần nói chuyện, nàng lại nguyện ý tin tưởng hắn nói… Sau nửa ngày thì nàng vỗ túi trữ vật, hất tay ra, một đám hồn Tu Man Hoang xuất hiện.
Những người này chính là thiên kiêu của các gia tộc quyền quý, lúc này cả đám mặt mũi bầm dập, bọn họ bị phong ấn tu vi, cả đám tức giận muốn mắng chửi nhưng không dám lên tiếng, lo sợ không yên nhìn sang Hứa San, lại nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ khi nhìn thấy cảnh này, đây chính là đám gia hỏa nhận thua nhưng lại sinh muốn đối phó với hắn, về sau bị Bạch Tiểu Thuần dọa bỏ chạy khắp nơi, Bạch Tiểu Thuần không nghĩ tới mình có ý thả bọn chúng nhưng lại bị nữ ma đầu Hứa San bắt được.
– Ah…
Bạch Tiểu Thuần ngơ ngác nhìn về phía Hứa San, không hiểu nổi nàng muốn cái gì.
– Nếu là lệnh của Cự Quỷ Vương, vậy ngươi mang bọn họ đi đi.
Hứa San nhìn Bạch Tiểu Thuần một lúc, ánh mắt không hề lợi hại, giọng nói cũng không lớn, ngược lại còn nhỏ một chút, ngay cả đôi mắt cũng xuất hiện thanafthais khác thường.
Bạch Tiểu Thuần ngẩn người, hắn nhìn thấy khác thường trong mắt Hứa San, hắn cảm thấy không tưởng tượng nổi, trong nội tâm phản ứng đầu tiên chính là mình nhìn lầm…
– Ah, ta biết rồi, ngươi chính là giúp đỡ mà Cự Quỷ Vương nói!
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần xuất hiện một tia linh quang, hắn nói ra.
– Ngươi mới là Cự Quỷ Vương giúp đỡ!
Chẳng biết tại sao Hứa San nghe được câu này lại tức giận, nàng tức giận dậm chân, lại bỗng nhiên bay về phía Bạch Tiểu Thuần, hai tay nắm lại thành quyền và vận sức công kích.
– Một lời không hợp liền đấu võ, đầu óc Hứa San có vấn đề.
Bạch Tiểu Thuần cười khổ, hắn thở dài và né sang một bên.
– Ngươi có bản lĩnh thì không cần ngọc bội!
Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng, hắn nâng tay phải đánh ra một quyền.
– Không cần thì không cần!
Hứa San bộc phát tính bướng bỉnh, trực tiếp thu hồi ngọc bội sau đó tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Tiếng oanh minh quanh quẩn, gợn sóng truyền ra khắp nơi, lực lượng thân thể Hứa San cường đại, sau khi tiếp một quyền của Bạch Tiểu Thuần liền phun máu tươi, trong người xuất hiện tiếng ken két, lập tức trọng thương, ánh mắt của nàng lại xuất hiện hào quang khác lạ.
– Đầu óc Hứa San tuy ngốc nhưng cũng là yêu nữ, hào quang trong mắt nàng chắc là nổi lòng làm loạn với ta.
Bạch Tiểu Thuần do dự một chút, hắn cơ trí nhắc nhở bản thân mình, trong chớp mắt Bạch Tiểu Thuần ra tay lần nữa, Hứa San phun máu tươi, thân thể rút lui, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, từ đầu tới cuối Hứa San không sử dụng ngọc bội phòng hộ, nội tâm cảm thấy đầu óc Hứa San có vấn đề, thừa dịp đối phương lui về phía sau, tốc độ Bạch Tiểu Thuần tăng vọt và lao tới gần, hắn nâng tay phải lên, cũng không có đấm xuống, hắn vỗ một chưởng vào lưng Hứa San, dung nhập tu vi vào trong đó và phong ấn tu vi của nàng.
Tất cả hành vân lưu thủy, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thấy bất ngờ, sau khi bắt lấy Hứa San, trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, cảm mình đã câu được con cá lớn.
– Nói không chừng hút sinh cơ của nàng có thể giúp mình đột phát bát trọng thiên.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây liền cầm Vĩnh Dạ Tán ra, đang do dự có nên đâm qua hay không, nhưng vào lúc này Hứa San nhìn ánh mắt Bạch Tiểu Thuần, căn bản không nhìn Vĩnh Dạ Tán, thần thái trong mắt khác thường và lớn tiếng nói:
– Bạch Hạo, ta thích ngươi!
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi buông tay ra, Hứa San “Bịch” rơi xuống đất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1028: Chạy Mau!
Hứa San nói câu này chắng khác gì sét đánh bên tai Bạch Tiểu Thuần, hắn trợn mắt há hốc mồm, mặc dù hắn cảm thấy mắt của Hứa San khác thường, có chút hoài nghi, hắn cảm thấy chuyện này không thể tưởng tượng nổi, đến quá đột ngột cho nên hắn cảm thấy không có khả năng.
Dù sao mới qua vài ngày, lần đầu tiên gặp mặt Hứa San, lúc đó hai người đã đối địch với nhau,
Bạch Tiểu Thuần thật sự không nghĩ tới mình có điểm nào hấp dẫn bạo nữ Hứa San…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần hơi ngẩn người, vô ý thức nhìn gương mặt và toàn thân Hứa San, mặc dù Hứa San bạo lực nhưng dáng người và dung mạo không tệ, Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng khôi phục tâm tình của mình.
– Không được, đầu óc Hứa San có vấn đề, càng bạo lực, không thích hợp với ta… Ta có Tiểu Đỗ Đỗ, có Quân Uyển tỷ tỷ, có Tiểu Muội, còn có mấy trăm ngàn người ái mộ tại Nghịch Hà Tông… Ai, thật sự quá ưu tú, đi tới nơi nào cũng có nữ hài chủ động truy cầu, ta cũng đau đầu ah.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm khái, hắn lại vô cùng dắc ý bao phủ tâm thần, đó là cảm giác tự tin rất mạnh, càng có kiêu ngạo, nhất là nhớ lại chuyện thư tình năm xưa, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác mị lực của mình là thiên hạ vô địch.
hơn mười người bị phong ấn ở gần đó cũng há hốc mồm, ngo ngác nhìn cảnh này, chỉ cảm thấy đầu óc của mình không đủ dùng, cũng biết chuyện này quá khó tin.
Bạch Tiểu Thuần cảm thán một tiếng, hắn nâng Vĩnh Dạ Tán, nói cái gì cũng không thể đâm xuống, trong nội tâm cảm khái sau đó không nhìn tới Hứa San, hắn ném nàng vào trong túi trữ vật, dù sao bạo nữ này cũng là người ái mộ mình, vì vậy hắn xếp nàng vào một khu vực riêng trong túi trữ vật.
Cũng chỉ có Trần Mạn Dao mới có được đãi ngộ này.
Về phần hơn mười thiên kiêu Man Hoang gần đó tất bị Bạch Tiểu Thuần hấp thu sinh cơ một lần, sau đó dùng một tia ý thức ném vào túi trữ vật, cùng chồng chất với đám người kia, sau khi làm xong những việc này, Bạch Tiểu Thuần điều chỉnh hạ hô hấp nhìn sang vòng xoáy trước mặt, tim đập đập rộn ràn, hắn trầm ngâm một lúc liền làm tóc rối tung lên, lại xé rách quần áo, thậm chí cảm thấy chưa đủ ổn thỏa, hắn cắn răng chưởng vào ngực của mình, hắn ép mình phun máu tươi sau đó cất bước đi vào trong vòng xoáy.
Lúc này bên ngoài Luyện Hồn Hồ có hơn trăm người đứng chờ, cho dù là lão giả đôi mắt lờ mờ đi cùng Chu Hoành hay lão bà hộ đạo của Hứa San đều có thần thái khác thường, bọn họ tin tưởng thực lực thế tử quận chúa của mình không gặp nguy hiểm trong Luyện Hồn Hồ.
Về phần Bạch Tiểu Thuần… Bọn họ trực tiếp xem nhẹ, không có người nào cho rằng kẻ này có thể gây ra sóng gió gì.
Ngay cả trung niên đi bên cạnh Nhị hoàng cũng có suy nghĩ giống như vậy, thần thái bình tĩnh, hắn nhìn sang miệng ấm Luyện Hồn Hồ, đang chờ đợi người bên trong đi ra.
Ba người như thế, càng không cần nói những người hộ đạo của các thiên kiêu Man Hoang cũng như thế, bọn họ tới từ gia tộc quyền quý, hiện tại còn đang cười nói với nhau, hiển nhiên đã chắc chắc lần này ba đại Thiên Vương liên thủ, Cự Quỷ Vương phải thua không thể nghi ngờ.
Thật sự không có khả năng thắng, về phần Bạch Hạo… Bọn họ cũng ngầm nghe trộm một ít đồn đãi tươớc kia nhưng vẫn không xem trọng, thậm chí có không ít người đã suy đoán Bạch Hạo đã sớm vẫn lạc.
Bọn họ cũng có tâm tư khác, đó là Quỷ Vương Quả thuộc về ai, rốt cuộc là vị nào trong ba Thiên Vương thu được, trong lúc cười nói với nhau, có một ít người đã đánh bạc với nhau.
– Luyện Hồn Hồ mở ra, lúc này nếu không ngoài ý muốn chắc Tiểu Thắng Vương đắc thủ.
– Không nhất định, tính cách của quân chúa Hứa San không phải người chịu thua, nàng rất ngang ngược, cho dù Tiểu Thắng Vương cũng đau đầu.
– Thế tử Chu Hoành có tính cách kiêu hùng, bọn họ là thiên kiêu đời này, đa số người đều tâm phục khẩu phục, ta xem cơ hội của thế tử Chu Hoành càng lớn, dù sao lần này không chỉ dựa vào chiến lực.
Một ít lời đàm tiếu lọt vào tai Vô Thường Công, Vô Thường Công cũng phải cảm thán trong lòng.
Yên lặng đứng ở nơi đó, cũng không có hi vọng gì, hắn không đoán được tâm tư của Cự Quỷ Vương, chuyện lớn như thế, nếu đổi cho hắn an bài, nhất định sẽ không cho một mình Bạch Tiểu Thuần đi, nói cái gì cũng phải phát động toàn bộ thế lực, bảo các gia tộc thân tín của Cự Quỷ Vương xuất động, như vậy có lẽ còn có khả năng tranh đoạt.
Trước mắt hắn cũng không cho rằng một mình Bạch Hạo có thể nghịch chuyển càn khôn, mặc dù hắn còn hiểu Bạch Hạo hơn người khác, cũng biết hắn dũng mãnh, tranh đoạt bên trong Luyện Hồn tương đương với hài quả đào của ba phe khác, đây là chuyện không đơn giản.
– Chỉ có thể tin tưởng vương gia an bài mà thôi.
Vô Thường Công thở sâu, nghĩ đến ba đại Thiên Nhân thành Cự Quỷ làm phản lúc trước, nội tâm của hắn bao nhiêu cũng có chút chờ mong thủ đoạn của Cự Quỷ Vương.
Mọi người ở đây đang cười nói, bỗng nhiên Luyện Hồn Hồ chấn động rất mạnh, trong đó có tiếng nổ mạnh vang lên, vị trí hồ nước có sương mù mỏng xuất hiện, cảnh tượng này làm ánh mắt nhiều người nhìn sang.
Lão giả thành Cửu U thành, bà lão thành Linh Lâm và nam tử trung niên thành Khôi Hoàng, ánh mắt ba người sinh ra hào quang như muốn nhìn thấu Luyện Hồn Hồ, cũng tập trung vào thông đạo ra vào.
– Ai sẽ là người đi ra đầu tiên?
Mọi người liên tục chờ mong, Vô Thường Công lắc đầu, hắn không cho rằng Bạch Hạo có thể xuất hiện.
Vào lúc mọi người nhìn căằm chằm vào, đột nhiên có một thân ảnh chật vật kao ra khỏi hồ nước, người này dùng tốc độ nhanh nhất bay ra khỏi Luyện Hồn Hồ.
– Là hắn!
– Tại sao hắn còn sống?
– Bạch Hạo… Chẳng phải hắn chết bên trong rồi sao?
Đám người chung quanh không ngừng sững sờ, ngay cả Vô Thường Công cũng ngây ngốc, trong mắt lộ ra thần thái không dám tin, không ngờ người xuất hiện là Bạch Tiểu Thuần.
Tóc tai Bạch Tiểu Thuần bù xù, quần áo tàn phá, thậm chí khí tức vô cùng suy yếu, sắc mặt khó coi tới tận cùng, hắn cau mày, lộ ra cảm giác biệt khuất, biệt khuất rất mạnh, mọi người nhìn qua liền cảm giác người này phiền muộn, sợ là đã nổi giận không nhỏ.
– Quả phận, quá phận!!
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng nghiến lợi, thần sắc bi phẫn lao ra, hắn đắng chát cùng phẫn nộ cực kỳ mãnh liệt, hắn bay tới bên cạnh Vô Thường Công.
– Chúng ta đi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1029: Lão Tử Trở Lại (Thượng)
Giọng điệu mang theo ủy khuất, càng có ý thảm thiết giống như nản lòng thoái chí, mất hết can đảm, nói xong hắn không nhìn Vô Thưởng Công, Bạch Tiểu Thuần bay ra xa xa, một đường bi phẫn đi xa, trong lòng của hắn còn nơm nớp lo sợ, sử dụng chiêu ám độ trần thương trước mặt trưởng bối của đám thiên kiêu làm hắn cảm thấy kích thích, cũng sợ người ta nhìn ra mánh khóe, nếu đám người kia điều tra ra, chỉ sợ sẽ tức điên lên.
Vô Thưởng Công sững sờ, sắc mặt cũng trầm xuống, thầm than một tiếng, ẩn ẩn đoán được Bạch Hạo bị khi dễ trong Luyện Hồn Hồ, hắn lắc đầu bất đắc dĩ, lúc này đuổi theo và cùng Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Nhìn thân ảnh hai người rời đi, không ít người nơi này cười lạnh.
-Ta biết rõ vì sao Bạch Hạo là người đi ra đầu tiên rồi, chắc chắn trước đó hắn bị khi dễ rất thảm, không dám đi tranh đoạt, chỉ có thể trốn ở miệng Luyện Hồn Hồ, cho nên khi lối ra vừa xuất hêện liên lao ra ngoài.
-Bạch Hạo cũng không tầm thường, ta cho rằng hắn phải chết bên trong, sau khi trải qua giáo huấn, chỉ sợ cả đời này hắn phải cúi đầu xuống, ta đoán hắn bị giáo huấn rất thảm.
-Hắn còn sống đi ra ngoài, hẳn là thế tử không muốn trêu chọc Cự Quỷ Vương, nhưng chắc chắn giáo huấn Bạch Hạo không ít, không biết hắn trải qua bao nhiêu nhục nhã, xem đi, một lúc nữa mọi người sẽ biết.
Người hộ đạo chung quanh cười nói.
Cũng không nói hành động của Bạch Tiểu Thuần không chê vào đâu được, nguyên nhân căn bản nhất là điểm mù trong tư tưởng của mọi người, dù sao một người đấu trăm người, chênh lệch quá lớn.
Giọng điệu mang theo ủy khuất, càng có ý thảm thiết giống như nản lòng thoái chí, mất hết can đảm, nói xong hắn không nhìn Vô Thưởng Công, Bạch Tiểu Thuần bay ra xa xa, một đường bi phẫn đi xa, trong lòng của hắn còn nơm nớp lo sợ, sử dụng chiêu ám độ trần thương trước mặt trưởng bối của đám thiên kiêu làm hắn cảm thấy kích thích, cũng sợ người ta nhìn ra mánh khóe, nếu đám người kia điều tra ra, chỉ sợ sẽ tức điên lên.
Vô Thưởng Công sững sờ, sắc mặt cũng trầm xuống, thầm than một tiếng, ẩn ẩn đoán được Bạch Hạo bị khi dễ trong Luyện Hồn Hồ, hắn lắc đầu bất đắc dĩ, lúc này đuổi theo và cùng Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Nhìn thân ảnh hai người rời đi, không ít người nơi này cười lạnh.
-Ta biết rõ vì sao Bạch Hạo là người đi ra đầu tiên rồi, chắc chắn trước đó hắn bị khi dễ rất thảm, không dám đi tranh đoạt, chỉ có thể trốn ở miệng Luyện Hồn Hồ, cho nên khi lối ra vừa xuất hêện liên lao ra ngoài.
-Bạch Hạo cũng không tầm thường, ta cho rằng hắn phải chết bên trong, sau khi trải qua giáo huấn, chỉ sợ cả đời này hắn phải cúi đầu xuống, ta đoán hắn bị giáo huấn rất thảm.
-Hắn còn sống đi ra ngoài, hẳn là thế tử không muốn trêu chọc Cự Quỷ Vương, nhưng chắc chắn giáo huấn Bạch Hạo không ít, không biết hắn trải qua bao nhiêu nhục nhã, xem đi, một lúc nữa mọi người sẽ biết.
Người hộ đạo chung quanh cười nói.
Cũng không nói hành động của Bạch Tiểu Thuần không chê vào đâu được, nguyên nhân căn bản nhất là điểm mù trong tư tưởng của mọi người, dù sao một người đấu trăm người, chênh lệch quá lớn.
Ngay cả lão giả thành Cửu U và bà lão thành Linh Lâm cũng nam tử trung niên thành Khôi Hoàng cũng không quan tâm tớ Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Ánh mắt của mọi người nhìn sang hướng Luyện Hồn Hồ, tiếp tục chờ đợi, lúc này đã qua một nén nhang, có người cảm thấy không tốt, lại nghĩ có lẽ bên trong đang tranh đoạt, hiện tại có lẽ là lúc kịch liệt nhất liền an ổn lại.
Vào lúc này tại một khu vực ngoại vực, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng nhanh, Vô Thường Công ở ngay bên cạnh, thấy Bạch Tiểu Thuần như thế, đang muốn mở miệng thì Bạch Tiểu Thuần thấp giọng nói ra.
– Vô Thường lão ca, nhanh chóng xuất Quỷ Vương Chu đi!
Ngữ khí mang theo rung động, có thể thấy được Bạch Tiểu Thuần đang khẩn trương, điểm này làm Vô Thường Công sững sốt.
– Xảy ra chuyện gì?
Vô Thường Công lập tức vận dụng Quỷ Vương Chu, Bạch Tiểu Thuần nhảy lên sau đó thở ra, cũng thúc dục.
– Chạy mau!
Vô Thường Công mở to mắt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần, trái tim của hắn đập mạnh, thậm chí mí mắt cũng bắt đầu nhảy vài cái, trong giây lát hắn nhớ tới một loại chuyện trong thành Cự Quỷ, nhớ lại từng tai họa trong đó, sau lưng hắn mát lạnh, ẩn ẩn hiêu ra cái gì, sắc mặt biến hóa rất đặc sắc, cũng không do dự chút nào, hắn vận chuyển tu vi rót vào trong Quỷ Vương Chu phá không bay xa.
Trên đường đi, Vô Thường công nhiều lần muốn há mồm hỏi, hắn có cảm giác không tốt, do dự một lúc liền dò xét Bạch Tiểu Thuần một phen.
Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bên cạnh có sắc mặt tái nhợt, giống như kinh nghi bất định, thỉnh thoảng quay đầu nhìn ra sau lưng, dường như cảm thấy tốc độ quá chậm còn thường xuyên thúc giục chính mình.
Tất cả những điểm này làm trái tim Vô Thường Công đập loạn.
– Chẳng lẽ gia hỏa này lại làm chuyện gì?
Vô Thường Công càng kinh hãi, hắn toàn lực thúc dục Quỷ Vương Chu, tốc độ cho Quỷ Vương Chu nhanh hơn.
– Rốt cuộc ngươi đã làm cái gì?
Sau nửa ngày như thế, Vô Thường Công cũng hỏi thăm.
– Cũng không có gì, ta chỉ trói tất cả mọi người ném vào đây mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần ho một tiếng, mặc dù lúc này nghĩ mà sợ nhưng lại là thời khắc khoe khoang, hắn tự nhiên phỉa ngẩng đầu lên, phong khinh vân đạm nói một câu.
– Cái gì? Ngươi trói tất cả mọi người?
Cho dù Vô Thường Công là Thiên Nhân cung cảm thấy đầu óc rung động rất mạnh, hắn há hốc mồm, sau đó hít sâu một hơi, không dám tin nhìn Bạch Tiểu Thuần, không tự nhìn túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần, da mặt co rúm.
– Ngươi… Ngươi…
Vô Thường Công hít thở không thuận, sau nửa ngày nói không nên lời, hắn hiểu việc này lớn tới mức không thể hình dung, hắn lập tức dùng tất cả tiềm lực, tu vi dung nhập vào trong Quỷ Vương Chu, từ đó gia tăng tốc độ Quỷ Vương Chu lên cực hạn.
Tiếng nổ vang lên…
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần và VôThường Công toàn lực thúc dục Quỷ Vương Chu bay về hướng thành Cự Quỷ, bên ngoài Luyện Hồn Hồ, những người hộ đạo không thấy thiên kiêu của nhà mình đi ra thì khó hiểu.
Nhất là lão giả tới từ thành Cửu U kia, hắn cau mày nhìn áng Luyện Hồn Hồ, trong mắt xuất hiện hào quang thâm thúy, tuy hắn là Thiên Nhân nhưng Luyện Hồn Hồ quá kỳ dị, dùng tu vi của hắn không thể nhìn thấu thiên địa bên trong Luyện Hồn Hồ.
Bên cạnh hắn, bà lão hộ đạo của Hứa San càng sốt ruột, khi nàng đi tới Luyện Hồn Hồ, khi thì quay đầu nhìn sang hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi, sắc mặt khó hiểu càng ngày càng mạnh.
– Thời gian đã qua một nửa… Tại sao chưa ra?
– Cho dù bọn họ còn tranh đoạt không kịch liệt tới mức như vậy, cũng biết một khi qua một giờ, Luyện Hồn Hồ sẽ đóng và không thể ra được.
– Chẳng lẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn? Không có khả năng ah…
Chẳng những hai tên Thiên Nhân nghi hoặc, người hộ đạo chung quanh cũng cảm thấy bất an, từng ánh mắt bất an nhìn sang Luyện Hồn Hồ, thời gian lại trôi qua, tâm tình của bọn họ càng lo nghĩ, thật sự là những thiên kiêu này cực kỳ nhân tài địa vị cao trong thế lực của bọn họ.
Dù sao những người này đều là con cháu quyền quý, chẳng những địa vị cao, thân phận cao quý, ngay cả tư chất và tu vi cũng không tầm thường, thậm chí có không ít là thế hệ nổi dah trên tấm bia đá Minh Hoàng.
Đối với Man Hoang mà nói, những người này chính là người nổi bật đời kế tiếp, tương lai có thể xác định, nhất định chính là lực lượng trung kiên của Man Hoang, nhất là những người nổi bật trong đó chính là hạt giống Thiên Nhân, thậm chí một số năm sau tấn chức Bán Thần cũng không phải không có khả năng.
Phàm là người nào trong số những người này có chuyện ngoài ý muốn, đối với Man Hoang mà nói nó sẽ là chấn động nhỏ, nếu như ngoài ý muốn nổi lên có hơn mười người vẫn lạc, như vậy chấn động sẽ tăng lên gấp mười lần.
Việc này quá to lớn, cho dù ba đại Thiên Vương cũng không gánh nổi trách nhiệm như vậy, chẳng khác gì đối nghịch với tất cả mọi người.
Nghĩ tới đây, tâm thần bọn họ càng bất an, nhất là trong đó còn có Nhị hoàng tử, còn có Trần Mạn Dao, nam tử trung niên tới từ thành Khôi Hoang cũng sợ hãi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 1030: Lão Tử Trở Lại (Hạ)
-Thời gian đã qua một nửa! Tại sao còn chưa ra?
Lúc này thời gian Luyện Hồn Hồ đóng cửa sắp tói, lúc này âm thanh ồn ào vang lên liên tục.
-Lâm huynh, có khả năng bên trong xảy ra chuyện gì đó.
Lão giả thành Cửu u thở sâu, trong mắt lộ ra hào quang sáng ngời nhìn về phía nam tử trung niên kia.
-Đúng vậy, Lâm huynh, việc này liên quan quá lớn, Luyện Hồn Hồ thuộc về hoàng tộc, chắc hẳn Thiên Sư đại nhân có biện pháp nhìn thấu nơi này.
Bà lão thành Linh Lâm cũng âm trầm lên tiếng, ánh mắt của hắn nhìn sang nam tử trung niên.
Rất nhanh, ánh mắt của những người chung quanh nhìn sang nam tử trung niên.
Bị nhiêu người nhìn chằm chằm như thế, nam tử trung niên áp lực rất lớn, những người chung quanh đại biểu tám thành quyền quý của Man Hoang, sau lưng có Thiên Nhân, ba Bán Thần.
– Việc này ta phải xin chỉ thị của Đại Thiên Sư, do lão nhân gia định đoạt.
Nói xong nam tử trung niên lập tức cầm ngọc giản và truyền âm, không bao lâu ngọc giản sinh ra hào quang óng ánh, nam tử trung niên thở sâu, hắn cầm lấy ngọc giản.
Trong nháy mắt ngọc giản vỡ vụn hóa thành tro bụi nhưng không biến mất, chúng ngưng tụ với nhau và hình thành vòng xoáy nhỏ như nắm tay, trong vòng xoáy có một đạo ánh sáng màu lam phá không bay ra, bay thẳng về phía nam tử trung niên, sau đó hắn bắt lấy một cái và hóa thành một tấm gương màu lam nhỏ như nắm tay.
Tấm gương này vô cùng tang thương, rõ ràng là đồ cổ, trên đó có vô số phù văn, chỉ có điều những phù văn này ảm đạm mơ hồ, mặc dù như thế nhưng nó vẫn sinh ra ý chí mênh mông bộc phát, khí thế kinh thiên động địa.
– Kính này là bí pháp tạm thời Đại Thiên Sư giao cho ta, một mình ta không thể thôi phát, xin nhờ hai vị.
Nam tử trung niên thở sâu, hắn nhìn sang lão giả thành Cửu U và bà lão thành Linh Lâm.
Hai người không chút do dự bay tới, ba người bộc phát tu vi, khí tức Thiên Nhân bộc phát, trong nháy mắt thiên địa biến sắc, bọn họ rót tu vi vào bên trong cái kính.
Cái kính bộc phát hào quang vô cùng chói mắt, những người hộ đạo bốn phía lui ra phía sau, ba người nam tử trung niên đồng thời hét lớn một tiếng, ngay sau đó hào quang màu xanh da trời bộc phát, trong giây lát hóa thành hào quang màu lam bay về phía Luyện Hồn Hồ.
Nơi cột sáng đi qua hư vô vặn vẹo, dường như tất cả phòng hộ đều không thể ngăn cản tia sáng này, ngay cả Luyện Hồn Hồ cũng xuất hiện rung động, nó dần dần biến thành trong suốt, thế giới bên trong xuất hiện trước mặt mọi người, trong nháy mắt sắc mặt mọi người biến sắc.
– Không có người!!
– Không có người nào cả!
– Tại sao có thể, có cả trăm người đi vào, tại sao không có ai?
Từng tiếng kinh hô khó tin vang lên, lão giả thành Cửu U và bà lão thành Linh Lâm bộc phát tu vi chấn động vô cùng kinh người, bọn họ không dám tin và hoảng loạn.
Bọn hắn sợ nhìn lầm, lại vận chuyển hào quang của tấm gương bao phủ thiên địa trong Luyện Hồn Hồ, những nơi hào quang đi qua, tất cả sương mù như tuyết gặp ánh mặt tơời, tất cả biến mất khu hào quang quét tới, đáng tiếc bọn họ không nhìn thấy thân ảnh nào cả.
Thân thể nam tử trung niên của hoàng cung run rẩy không nhỏ, hắn hít khí lạnh và tâm thần chấn động, sắc mặt không thể tưởng tượng nổi, đột nhiên hắn hét lớn.
– Nơi này có khí tức của Cự Quỷ Vương!
Những người này đồng loạt hiểu ra, trong mắt xuất hiện tơ máu, càng có người tức giận rống to lên.
– Tất cả mọi người mất tích, chỉ có Bạch Hạo là người đi ra đầu tiên, nhất định là Cự Quỷ Vương ra tay!
– Bạch Hạo chỉ là Nguyên Anh, hắn làm sao dám làm như thế, đây chính là thủ đoạn của Cự Quỷ Vương!
– Bạch Hạo biểu hiện chật vật như vừa rồi căn bản là diễn trò, đáng chết!
Mọi người không ngừng gào thét, lão giả thành Cửu U và bà lão thành Linh Lâm lập tức hiểu ra, trong nháy mắt truy kích phương hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi.
Những người khác cũng mang theo tức giận ngập trời đuổi theo.
Bọn họ không phải là những người đơn giản, sau khi hiểu ra những thiên kiêu của nhà mình nhất định đã bị Bạch Hạo dung thủ đoạn của Cự Quỷ Vương bắt đi, nhất là nghĩ đến đối phương rời đi trước mí mắt của mình, những người này nổi giận còn kinh người hơn trước.
Bọn họ không dám đắc tội Cự Quỷ Vương, chỉ có thể phát tiết nộ khí lên người Bạch Tiểu Thuần.
Trong tiếng nổ vang, thiên địa biến sắc, gió mây như đọng lại, trên trăm cường giả bộc phát khí thế kinh thiên, từng đạo thân ảnh xuyên qua hư vô, giống như muốn hủy diệt tất cả.
Bọn họ trì hoãn thời gian quá lâu, Bạch Tiểu Thuần và Vô Thường Công đã cưỡi Quỷ Vương Chu rời đi, Vô Thường Công toàn lực thôi động nên Quỷ Vương Chu hóa thành hào quang bay tới gần thành Cự Quỷ!
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương tâm tình bất định, lúc này sau khi nhìn thấy thành Quỷ Vương, nội tâm của hắn thở ra một hơi, ánh mắt phấn chấn.
– Cự Quỷ Vương, lão tử trở lại!
Lúc Bạch Tiểu Thuần và Vô Thường Công bay thẳng về hướng thành Cự Quỷ, Cự Quỷ Vương trong cung điện thành Cự Quỷ vô cùng kích động, trong tay hắn cầm Quỷ Vương Quả.
Quả này bị hắn dùng thủ đoạn cấm chế cách không mang đi, mặc dù việc này phạm húy kị nhưng Quỷ Vương Quả quá trọng yếu với hắn, hắn làm sao có thể để nó nằm trong tay người khác cầm đi áp chế mình chứ.
Cho nên dù việc này phạm húy kị thì hắn vẫn làm.
– Quỷ Vương Quả thứ năm đã đến tay, kể từ đó ta có thể chữa trị ngũ hành thiếu hụt, từ đó công pháp của ta có thể tùy ý chuyển đổi ngũ hành, ngay cả suy biến kỳ trí mạng cũng có thể đền bù!
Cự Quỷ Vương ngửa mặt lên trời cười to, vào lúc này hắn không thể dùng vui sướng để hình dung, chờ nhiều năm như thế, bị nhiều người chặn đánh như vậy nhưng hắn vẫn đắc thủ, điểm này làm Cự Quỷ Vương thỏa mãn với tính toán của bản thân mình.
– Về phần Cửu U Vương, Đấu Thắng Vương và Linh Lâm Vương, hừ, ba lão bất tử này dám tính toán ta, mặc dù hiện tại ta phạm huý kiêng kị nhưng cũng là bọn họ tính toán ta trước, mấy ngày nay ta nên ít xuất hiện, không nên để bọn chúng có cơ hội gây phiền toái, sau một thời gian cũng giải quyết việc này.
Cự Quỷ Vương mỉm cười, trong mắt xuất hiện hào quang cơ trí, dường như tất cả đều nằm trong tầm khống chế của hắn.
Chuyện xảy ra trong Luyện Hồn Hồ thế nào thì hắn không biết, trên người Bạch Tiểu Thuần có cấm chế, tác dụng của nó không phai cảm ứng bên ngoài, chỉ nhắm vào Quỷ Vương Hoa mà thôi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










