Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 187 : Ta Ngửi Được Mùi Bảo Vật (Hạ) (c931-c935)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Ta Ngửi Được Mùi Bảo Vật (Hạ)
Khí tức Bạch Tiểu Thuần chấn động, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Cự Quỷ Vương, cảm nhận được khí tức áp bách trên người đối phương, Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
– Cự Quỷ Vương xuất cung… Hắn muốn thị uy với ba đại gia tộc sao?
Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt, nhìn thân ảnh trên bầu trời, đột nhiên đầu óc của hắn kêu vù vù và không nghe gì nữa!
– Tiên sư bà ngoại nhà nó, đây là chuyện gì, Quy gia nghe thấy khí tức quen thuộc, đó là… Mùi vị của bảo vật!
Khi giọng nói này xuất hiện, trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần có một cái đầu chui ra.
Đó là tiểu ô quy, nó đã biến mất từ lâu rồi, Bạch Tiểu Thuần tìm thế nào cũng không tìm được, lúc trước hắn làm tiểu ô quy hôn mê mới tìm được nơi ẩn thân của nó, bằng không cũng không thể tìm thấy tiểu ô quy.
Thậm chí Bạch Tiểu Thuần nhiều thời điểm tiểu ô quy chanh chua này rời đi cho nên thở ra một hơi, trong nội tâm có chút ít thất lạc nhưng không nghĩ tới hiện tại tiểu gia hỏa này lại xuất hiện.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn cúi đầu nhìn thấy ánh mắt tiểu ô quy sang ngời giống như nhìn thấy bảo vật, thậm chí Bạch Tiểu Thuần mơ hồ nhìn thấy nước miếng chảy ra từ miệng tiểu ô quy.
– Ngươi… Ngươi vẫn còn ở đây!
Bạch Tiểu Thuần kinh hỉ, trong Man Hoang này, hắn cô độc một mình, phát hiện tiểu ô quy vẫn còn bên người, nội tâm vô cùng cao hứng.
– Chẳng qua Quy gia chỉ ngủ một giấc mà thôi, như thế nào, nhớ gia gia rồi sao? Cũng vô dụng, ngươi đừng nói chuyện với ta, Quy gia của ngươi thích sạch sẽ!
Tiểu ô quy ngẩng đầu nhìn lên, cũng phủi mặt Bạch Tiểu Thuần một cái.
Nghe câu sau nham hiểm như vậy, Bạch Tiểu Thuầncó cảm giác “Tha hương ngộ cố tri” biến mất không còn gì nữa.
– Câm miệng!
Bạch Tiểu Thuần tức giận lên tiếng, không tiếp tục nhìn tiểu ô quy, nhìn thấy Cự Quỷ Vương đã biến mất, hắn lại giơ tay nhét đầu tiểu ô quy vào trong túi trữ vật, hắn lại tiến về sông đào bảo vệ thành, chui vào trong sông, tiến vào ma lao.
Lúc Bạch Tiểu Thuần trở về ma lao, trong thành Bạch gia, trong đại điện, lão tổ Thiên Nhân Bạch gia đang ngồi đó, sắc mặt âm trầm nhìn Vô Thường Công!
– Không nói ta theo Vương gia nhiều năm, lúc trước cùng Vương gia chinh chiến sa trường, trung thành và tận tâm, đáng tiếc tu vi lão phu không bằng Vương gia, lão phu có điên cũng không dám cầm cả Bạch gia ra làm phản! Việc này không có lửa làm sao có khói, cầu mong Vương gia minh xét.
Lão tổ Thiên Nhân Bạch gia nghiến răng nói ra.
– Còn có nghịch tử phản bội Bạch gia, lúc ấy Vương gia nói một câu, lão phu dù nghiến răng, mặt mũi mất sạch cũng không truy cứu, trước mắt chỉ là nghe đồn mà thôi, Vô Thường Công đã tới chất vấn, có ý gì?
Lão tổ Bạch gia nhìn chằm chằm vào Vô Thường Công, hắn hỏi từng chữ.
Vô Thường Công trầm mặc, nội tâm thân thở, mặc dù hắn đi theo bên cạnh Cự Quỷ Vương, biết một ít che dấu. hắn không đoán ra tâm tư Cự Quỷ Vương, chẳng biết tại sao Cự Quỷ Vương lại bảo hắn đi tới ba đại gia tộc một chuyến, thậm chí còn ở trước mặt ba lão gia hỏa hỏi có làm phản hay không, thậm chí còn ám chỉ bản thân có thể đáp ứng một ít điều kiện của ba đại gia tộc.
Việc này làm nội tâm của hắn cảm thấy áp lực.
– Bày ra địch mạnh ta yếu, dẫn xà xuất động, hay hắn thật sự… Đã tới suy biến kỳ…
Vô Thường Công thầm than, nhìn lão tổ Bạch gia.
– Bạch huynh, nếu Vương gia thật sự tin tưởng lời đồn, như vậy lão phu không hỏi tới, hiển nhiên Vương gia cũng không tin tưởng, chuyện của Bạch Hạo đích xác làm Bạch huynh ngươi chịu ủy khuất.
– Nếu như Vô Thường huynh nói như vậy, lão phu cũng muốn thỉnh cầu một điều, hy vọng Vô Thường huynh chuyển đạt cho Vương gia, Bạch Hạo là nghịch tử Bạch gia của ta, kẻ này không thích hợp làm lính canh ngục trong ma lao.
Lão tổ Bạch gia lên tiếng, hắn thấy Vô Thường Công đã tới nơi này, cân nhắc không thấu cho nên nhân cơ hội đưa ra yêu cầu, nhìn xem có thể tê liệt đối phương hay không.
Dù sao… Ba đại gia tộc còn chưa chuẩn bị tốt!
Không ai đoán ra tâm tư của Cự Quỷ Vương, tất cả giống như bày ra mình yếu thế nhằm dẫn xà xuất động, hoặc có thể đang thỏa hiệp…
Người càng biết nội tình có cảm giác này càng mãnh liệt, Cự Quỷ Vương có thân phận Bán Thần, đối với ba đại gia tộc mà nói áp lực càng lớn.
Lúc này Vô Thường Công xuất hành, lão tổ Thiên Nhân của ba đại gia tộc kinh nghi bất định nhưng lại thống nhất đưa ra yêu cầu, có chút yêu cầu nghe có phần quá phận.
Đây là lão tổ ba đại gia tộc cố ý truyền suy nghĩ của mình ra, đưa ra những yêu cầu này, trên thực tế đại biểu bọn họ không có tâm tư làm phản, bằng không nếu Bạch gia thật muốn phản, đến lúc đó thu thập Bạch Hạo càng đơn giản, cũng không cần chờ tới lúc Cự Quỷ Vương hạ lệnh.
Ngay sau đó Bạch gia lão tổ cũng không nghĩ tới, hắn vừa đưa ra yêu cầu, không tới một ngày, Cự Quỷ vương đã hạ một đạo Vương chỉ đưa vào trong ma lao.
– Bạch Hạo bội phản gia tộc, lấn phụ thí huynh, thủ đoạn ác độc, tước đoạt thân phận lính canh ngục của Bạch Hạo đưa vào ma lao làm phạm nhân!
Tin tức này làm không ít người trong thành Cự Quỷ giật mình, thật sự là do Bạch Tiểu Thuần làm quá nhiều việc nên danh tiếng rất lớn, hôm nay bị bắt nên tạo ra oanh động không nhỏ.
Trong thành Bạch gia, Thái phu nhân nghe nói việc này thì mừng như điên, mặc dù còn không có lấy mạng Bạch Tiểu Thuần nhưng nghĩ tới ma lao trong truyền thuyết tàn khốc, Thái phu nhân tạm thời xã được một ngụm ác khí.
Bên ngoài thảo luận không truyền vào trong ma lao, đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, ý chỉ này làm hắn ngạc nhiên ngây người, lúc trước hắn phong quang vô hạn, ngay sau đó Tôn Bằng và toàn bộ lính canh khu Đinh vây quanh nơi hắn ở.
Trong chớp mắt hắn như rơi vào trong địa ngục, Bạch Tiểu Thuần sắp khóc.
– Chuyện này có hiểu lầm gì rồi…
Bạch Tiểu Thuần trơ mắt nhìn lính canh ngục quen thuộc chung quanh, đáng thương bi phẫn lên tiếng.
Lính canh ngục Bạch Tiểu Thuần cũng có hảo cảm với Bạch Tiểu Thuần, lúc này cả đám đều chần chờ, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần mang theo phức tạp và thông cảm nhưng không dám làm trái Vương chỉ, lúc này thầm than sau đó ôm quyền với Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Hạo huynh đệ, chúng ta không có biện pháp…
– Bạch Hạo, ngươi ủy khuất một chút, nói không chừng qua đoạn thời gian Vương gia bớt giận sẽ được thả ra…
– Bạch Hạo, ngươi yên tâm, ngươi là người khu Đinh, cho dù bị giam giữ cũng trong khu Đinh, không có gì lớn, một thân phận mà thôi, có chúng ta, trong lao ngục khu Đinh không ai dám làm khó ngươi cả!
Đội trưởng đội chín lên tiếng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 932: Thiên Vương Chỉ
Trong lòng của hắn cũng rất không thoải mái, lúc này lính canh ngục khu Đinh chung quanh, đại bộ phận gật đầu, mấy ngày qua vì Bạch Tiểu Thuần thẩm vấn cho nên mọi người chiếm được không ít chỗ tốt, hơn nữa Bạch Tiểu Thuần biết làm người, xử sự khéo léo nên không đắc tội ai cả.
Bọn họ không thể trái Vương chỉ nhưng dùng chức quyền trong khu Đinh đối xử tốt với Bạch Tiểu Thuần vẫn làm được.
– Bạch Hạo, chỉ đổi quần áo mà thôi, ăn uống có chúng ta lo, ngươi cũng không khác gì lúc trước, lúc nào ngươi muốn đi ra cứ nói với chúng ta.
Đội trưởng khu nhà lao khu Đinh Tôn Bằng cũng nói với Bạch Tiểu Thuần.
Nhìn thấy việc này ván đã đóng thuyền, Bạch Tiểu Thuần có ủy khuất nhưng hết cách rồi, cũng may hắn nhân duyên của hắn trong ma lao không tệ, vào lúc này nghe mọi người nói thế, nội tâm Bạch Tiểu Thuần ấm áp, hắn thở dài lưu luyến khỏi nơi này, theo mọi người vào nhà lao khu Đinh.
Sau khi đi vào, đám phạm nhân áo xám và trọng phạm biết việc đều ngạc nhiên, thậm chí không ít trọng phạm vị Bạch Tiểu Thuần thẩm vẫn qua, cả đám kích động vì Bạch Tiểu Thuần cũng có hôm nay.
Cảm giác vừa xuất hiện, mười tiểu đội trưởng khu Đinh vừa xuất hiện, mỗi người đều hung ác cảnh cáo đám phạm nhân một phen, ngay cả Tôn Bằng cũng nói Bạch Tiểu Thuần không còn là lính canh ngục nhưng cũng là tiên thủ của khu Đinh, lời này làm đám phạm nhân khu Đinh tuyệt vọng.
Bọn họ cảm thấy Bạch Tiểu Thuần cũng biến thành phạm nhân mới đáng sợ, trước kia tới phiên Bạch Tiểu Thuần tuần tra bọn họ mới khẩn trương, hiện tại Bạch Tiểu Thuần ở nơi này quanh năm, bọn họ vừa nghĩ tới hậu quả liền cảm thấy đáng sợ.
Quá phận nhất là Bạch Tiểu Thuần không bị phong ấn tu vi.
Loại đãi ngộ này làm tất cả phạm nhân nơi không cam lòng và lo sợ bất an, lưu luyến chia tay Bạch Tiểu Thuần, đám lính canh rời đi.
Bạch Tiểu Thuần ủ rũ, hắn tìm gian phòng giam trống và đi vào, hắn ngồi đó thở dài.
– Biến hóa quá nhanh, khi trước ta còn là lính canh ngục, còn là hắc tiên, đệ nhất tiên thủ nha… Hiện tại biến thành phạm nhân.
– Đây là chơi ta sao… Lão gia hỏa Cự Quỷ Vương, lúc trước ngươi lưu ta lại, cần gì hiện tại gây khó dễ cho ta…
– Ngươi là cường giả Bán Thần, ba đại gia tộc làm phản, ngươi ra tay diệt bọn chúng chẳng phải xong sao, giày vò ta làm gì, ta đại biểu Bạch Hạo khinh bỉ ngươi.
Bạch Tiểu Thuần dùng vẻ mặt đưa đám than thở, dùng tâm trí của hắn biết rõ đây là Cự Quỷ Vương đánh cờ với ba đại gia tộc.
– Cũng không biết ba đại gia tộc trông cậy vào cái gì, chết tiệt, chuyện giữa bọn chúng và Cự Quỷ Vương đâu có quan hệ với ta.
Bạch Tiểu Thuần gãi đấu, hắn càng buồn bực, ngơ ngác nhìn chung quanh và than thở.
– Cũng may những lão huynh này không phong ấn tu vi của ta, bằng không ta ở đây càng thảm.
Bạch Tiểu Thuần may mắn, ánh mắt nhìn chung quanh, hắn nhìn thấy gian phòng giam bên cạnh là lão giả.
Lão giả mặt không biểu tình, trên mặt có cái bớt đỏ, hắn đang nhắm mắt, Bạch Tiểu Thuần nhìn vài lần thì nhận ra hắn là kẻ đắc tội Cự Quỷ vương cho nên bị giam tại đây hơn hai trăm năm.
Nghĩ tới đây, hắn có cảm giác đồng bệnh tương liên cho nên hỏi thăm.
– Vị đạo hữu này, ngươi cũng đắc tội Cự Quỷ Vương, haizzz, chúng ta giống nhau a.
Bạch Tiểu Thuần hô một tiếng.
Lão giả ngoảnh mặt làm ngơ, hắn làm như không nghe thấy, hắn không quan tâm chút nào.
– Tu vi của ngươi bị phong ấn, cho dù có đả tọa cũng không có tác dụng đâu, đến đến, chúng ta tâm sự, Cự Quỷ Vương chết tiệt nọ, gia hỏa này không phải thứ gì tốt.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng tức giận, lại hô lần nữa.
Mặc cho Bạch Tiểu Thuần nói như thế nào, lão giả kia đều nhắm mắt, thời gian dần qua, Bạch Tiểu Thuần cũng tức giận.
– Giả bộ không nghe đúng không, có gì đặc biệt hơn người, ta lại không đắc tội ngươi.
Bạch Tiểu Thuần phiền muộn, hắn thấy lão giả không quan tâm tới mình, vì vậy hừ một tiếng, dựa vào vách tường nhớ lại chuyện của bản thân, thở dài thở ngắn, nội tâm vô hạn hoài niệm phong quan khi làm Vạn Phu Trưởng tại Trường thành, càng nhớ Nghịch Hà tông.
– Quân Uyển của ta, còn có Tiểu Muội, ta nhớ các ngươi quá…
Bạch Tiểu Thuần thở dài, nội tâm càng oán hận Hồng Trần Nữ và lão đầu Trần Hạ Thiên.
Nhưng hờn dỗi vô dụng, sau nửa ngày, Bạch Tiểu Thuần thủ vững tâm thần ngồi xuống, bắt đầu cân nhắc kế tiếp nên làm sao bây giờ, hắn càng nghĩ càng không có biện pháp giải quyết, Bất Tử cấm chi pháp, lúc trước hắn là lính canh ngục đã thử qua, hoàn toàn không thể trốn khỏi ma lao.
Lại càng không cần nói tới hiện tại biến thành phạm nhânBạch Tiểu Thuần có cảm giác nguy hiểm rất mạnh, hết lần này tới lần khác không có biện pháp gì.
– Cự Quỷ Vương chết tiệt! Còn có Bạch gia, đều không đồ tốt!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng.
– Trước mắt chỉ có thể chờ ba đại gia tộc làm phản, nếu bọn họ thắng, tất sẽ tới giết ta, cho đến lúc đó ta phải sử dụng hồn Bán Thần xung phong liều chết đi ra ngoài!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần ngoan độc.
– Nếu như Cự Quỷ Vương thắng, có lẽ ta còn có sinh cơ, đến lúc đó lại nhờ đội trưởng giúp ta, nhìn xem giám ngục trưởng cầu xin Cự Quỷ Vương thả ta ra ngoài…
Bạch Tiểu Thuần vuốt vuốt mi tâm, hai khả năng này, khả năng thứ hai hơi nhỏ, nếu như không thể tránh được một kiếp này, vừa nghĩ tới cuộc chiến sinh tử, nội tâm Bạch Tiểu Thuần run rẩy nhưng ánh mắt càng điên cuồng.
– Đây là bọn chúng bức ta!
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, sau khi quyết định liền nhắm mắt lại, hắn tùy thời bảo trì trạng thái tới đỉnh phong, một khi xảy ra vấn đề còn nhanh chóng ra tay.
Thời gian nửa tháng trôi qua nhanh chóng, Bạch Tiểu Thuần chuẩn bị suốt nửa tháng nhưng lại gió êm sóng lặng, cũng không có ai gây phiền toái cho hắn, thậm chí mỗi ngày có lính canh ngục khu Đinh nói chuyện và đưa rơợu thịt cho hắn, rất chiếu cố hắn trong nơi này.
Đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói chỉ thay đổi chỗ ở mà thôi, thay đổi quần áo trên người một chút, thậm chí hắn nếm thử nói muốn ra ngoài đi dạo cũng được cho phép, tất cả làm nội tâm Bạch Tiểu Thuần khá hơn một chút.
Không chỉ có như thế, thậm chí có người khu khác đi tới cung kính mời Bạch Tiểu Thuần đi trợ giúp bọn họ tâẩm vấn, dù sao Bạch Tiểu Thuần là đệ nhất hắc tiên của ma lao.
Thân phận Bạch Tiểu Thuần từ lính canh ngục biến thành phạm nhân nửa tháng, toàn bộ thành Cự Quỷ không có cảm giác mưa gió sắp tới, lúc này lại náo nhiệt lần nữa, dường như nghe đòn trước kia chỉ là lời đồn mà thôi.
Ba đại gia tộc tiếp tục thu hồn trong thành Cự Quỷ, hoàn toàn không khác gì trước kia, không có biến hóa đặc thù, chỉ có trong nội thành, mười đại hầu gia ít ra khỏi thành Cự Quỷ lại lộ diện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 933: Từ Thế Hữu Cường Đại
Tất cả những việc này làm người khác không nhìn ra manh mối gì đặc biệt, biến hóa trong ba đại gia tộc,ba lão tổ Thiên Nhân cũng đồng thời tuyên bố bế quan.
Chẳng qua ba lão tổ Thiên Nhân âm thầm thường xuyên tại nơi bế quan ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, dường như đang chờ đợi người nào đó.
Thời gian bảy tám ngày trôi qua, trong thành Cự Quỷ người đi hối hả, ma lao dưới sông bảo vệ thành, Bạch Tiểu Thuần phong sinh thủy khởi, tuy là phạm nhân nhung hắn có đãi ngộ đặc thù trong ma lao, hắn cảm thấy mình sống không khác gì thân phận lính canh khu Đinh lúc trước, hắn vẫn có thể hoành hành tứ phương.
Vả lại thân phận đệ nhất hắc tiên của ma lao, trong mấy ngày qua ba khu mời hắn tới thẩm vấn mọi việc rất thuận lợi, cho nên thanh danh của hắn càng hiển hách.
Giờ phút này trong nhà lao khu Ất, mười tiểu đội trưởng đang tươi cười vây quanh Bạch Tiểu Thuần đi vào khu Ất.
– Bạch Hạo huynh đệ, lần này phải nhờ vào ngươi rồi, thật sự là do Từ Thế Hữu vô cùng gian trá, trước mắt dùng tất cả thủ đoạn cũng không thể bắt hắn khai tang vật đặt ở đâu.
– Đúng vậy, Bạch Hạo huynh đệ, nếu lần này thành công, khu Ất chúng ta nguyện xuất ba thành giá trị trả thù lao cho Bạch Hạo huynh đệ.
Mọi người đang cười nói, từng người lộ ra thiện ý với Bạch Tiểu Thuần, thật sự là do danh khí của Bạch Tiểu Thuần quá lớn, đối với người trong ma lao ai cũng muốn giao hảo với Bạch Tiểu Thuần, bởi vì chẳng khác gì kết giao với tài phú.
– Việc nhỏ, các huynh đệ khu Ất lên tiếng, cho dù không phân cho ta, Bạch mỗ nhất định toàn lực ứng phó.
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, hắn nói chuyện càng khách khí người khu Ất càng thoải mái, nhưng cũng biết quy củ ma lao không thể làm hỏng, vả lại còn có lần sau, cho nên phần của Bạch Tiểu Thuần phải cho.
Cả đám người túm tụm rời khỏi nhà lao khu Đinh, trên đường phàm gặp phải lính canh ngục nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đều cười chào hỏi, căn bản không xem Bạch Tiểu Thuần thành phạm nhân, Bạch Tiểu Thuần cũng tươi cười đáp lại, tính cách của hắn chính là như vậy, người khác tỏ thiện ý với mình, hắn hồi báo thiện ý, vả lại hắn cũng biết thân phận của mình, vì vậy lời lẽ của hắn làm cho người khác như tắm trong gió xuân.
Lúc này mọi người đi vào khu Ất, mặc dù khu Ất không bằng khu Đinh nhưng lại lớn hơn khu Đinh không ít, nhất là lao ngục khu Ất lại tràn đầy, từng đầu lâu giam các trọng phạm còn hung tàn vượt xa khu Đinh.
– Chính là chỗ này, Bạch Hạo huynh đệ, nhờ cả vào ngươi.
Không bao lâu, mọi người đi tới một cái đầu lâu, đội trưởng khu Ất khách khí nói với Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng gật đầu, ánh mắt nhìn sang nhà tù, nhìn thấy bên trong là một thanh niên Hồn Tu, Hồn Tu này nhìn rấ lỗ mãng, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần thì ánh mắt co rút lại, hiển nhiên đã nghe qua danh tiếng đệ nhất hắc tiên của ma lao.
– Các ngươi không cần lãng phí thời gian, Từ mỗ thừa nhận mình không phải là người ngang ngạnh nhưng hiện tại ta không còn tu vi, chỉ sợ sẽ bị tử khí trong ma lao ăn mòn, sợ rằng sống không quá mười năm, ta chỉ có một yêu cầu, ma lao các ngươi thần thông quảng đại, chỉ cần mỗi ngày an bài cho ta một nữ tử để ta thoải mái là được, mười năm sau, trước khi ta chết sẽ cho các ngươi biết tài phú ở đâu, cũng không có gì không thể.
Từ Thế Hữu cười lạnh, lời nói rất âm nhu.
Nghe Từ Thế Hữu nói thế, Bạch Tiểu Thuần không để ý tới, hắn trực tiếp mở cửa nhà lao đi vào bên trong, hắn hất tay áo để sương mù bao phủ đầu lâu.
Hành động này làm lính canh ngục khu Ất hưng phấn, Từ Thế Hữu nhìn Bạch Tiểu Thuần, nội tâm run rẩy, hô hấp dồn dập, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Ngươi muốn làm gì, ta chỉ sống được mười năm mà thôi, chết còn không sợ, ngươi chưa đủ tư cách cạy miệng của ta đâu.
– Chúng ta thương lượng một chút, ngươi cũng nghe nói về ta rồi, ngươi xem, một khi ta ra tay thì ta còn sợ chính mình, ngươi tội gì chứ?
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, hắn nhìn sang Từ Thế Hữu, trong đầu nhớ tới giới thiệu của người khu Ất với mình, người này chính là thị vệ tuần tra thành Cự Quỷ.
Sở dĩ hắn bị giam giữ, nhắc tới cũng là bản thân hắn muốn chết, người này thường ngày có ai trêu chọc sẽ báo thù, chắc chắn tìm cái phương pháp diệt môn người ta, những năm qua dựa vào thân phận thị vệ cùng các thủ đoạn độc ác xét nhà diệt vài tiểu gia tộc trong thành Cự Quỷ, chiếm toàn bộ tài sản, tích lũy một khoản tài phú xa xỉ.
Nếu hắn có thói quen như vậy cũng thôi, cho dù có người muốn chỉnh hắn, bởi vì thân phận cho nên có phần khó giải quyết, nhưng hết lần này tới lần khác Từ Thế Hữu hảo sắc như mạng, âm thầm bắt cướp và cưỡng bức nhiều người, mấy ngày trước hắn cướp một nữ tu có liên quan với một vị Hầu gia trong thành Cự Quỷ, lúc này mới gây đại họa, bị Hầu gia tức giận phế tu vi, thậm chí cảm giết ắn không giải được hận, vì vậy bắt giữ đưa hắn vào ma lao chịu khổ.
Đưa khối thịt mỡ vào trong ma lao, mọi người sẽ không bỏ qua, nhưng người này biết rõ bản thân không sống lâu, vì vậy ngang ngạnh đến cực điểm, đưa ra đủ loại yêu cầu, hết lần này tới lần khác yêu cầu này làm người khu Ất khó thỏa mãn, cũng không chờ tới mười năm, vì vậy mới có việc mời Bạch Tiểu Thuần tới đây.
– Không có thương lượng!
Từ Thế Hữu lui về phía sau vài bước, hắn lớn tiếng phản bác Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, từ khi hắn thẩm vấn phạm nhân trong ma lao chưa từng có kẻ nào phối hợp, giờ phút này lắc đầu vỗ túi trữ vật, lập tức cầm một viên Phát Tình Đan sau đó nghiền nát trong tay, dùng một nửa mảnh vỡ bắn về phía Từ Thế Hữu, không cho phép Từ Thế Hữu phản kháng, dược lực chui vào mũi miệng của hắn.
– Bạch mỗ thẩm vấn mỗi người, lúc ban đầu rất ngang ngạnh, nhưng tối đa mấy canh giờ không có kẻ không thể cạy miệng.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng và đứng đó, hắn hất càm nói rất ngạo nghễ, hắn vừa nói câu này Từ Thế Hữu hít thở dồn dập, hai mắt như phóng hỏa nhưng gương mặt kỳ quái.
Hoàn toàn khác với lúc Bạch Tiểu Thuần thẩm vấn kẻ khác, dường như Từ Thế Hữu không có chút thống khổ nào, vào lúc này hắn biểu lộ cổ quái nhưng không duy trì quá lâu, chỉqua mười hô hấp, sắc mặt Từ Thế Hữu khôi phục như thường, tuy thân thể đổ mồ hôi, hai mắt hắn sáng lên, hô hấp càng dồn dập, ngẩng đầu dùng ánh mắt nóng bỏng nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Như thế nào không còn, còn nữa không?
Từ Thế Hữu nhanh chóng lên tiếng, sắc mặt của hắn còn mang theo lo lắng, hắn có cảm giác mất mát lớn giống như vào thời khắc mấu chốt lại bị cắt đứt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 934: Đại Bí Mật (Thượng)
– A?
Bạch Tiểu Thuần sững sốt, hắn lần đầu tiên gặp chuyện như vậy, hắn cúi đầu nhìn mảnh vỡ đan dược trong tay, hắn suy nghĩ có phải mình cầm nhầm thuốc hay không, sau khi nhìn thì phát hiện không sai, Bạch Tiểu Thuần dùng ánh mắt khó tin nhìn Từ Thế Hữu.
– Cho ta, nhanh cho ta…
Từ Thế Hữu nhìn thấy lòng bàn tay Bạch Tiểu Thuần còn có bột thuốc thì kích động hơn trước.
Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi, lần đầu tiên hắn gặp tình huống này, do dự và vung tay lên, hắn ném cặn thuốc về phía Từ Thế Hữu.
Từ Thế Hữu hưng phấn bắt lấy, chủ động đặt vào miệng cắn nuốt, toàn thân hắn chấn động sau đó dựa vào vách tường nhắm mắt lại, sắc mặt như say mê làm da đầu Bạch Tiểu Thuần run run, hắn theo bản năng lui ra sau vài bước, ánh mắt nhìn Từ Thế Hữu như gặp quỷ.
– Cái này… Đây là chuyện gì, rõ ràng vô dụng… Hắn đang hưởng thụ?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy thế giới của mình sụp đổ rồi, thật sự do hắn chưa từng nghĩ tới lại có người hưởng thụ xúc động thiêu đốt của Phát Tình Đan.
– Hắn… Hắn quá biến thái…
Nhưng không đợi Bạch Tiểu Thuần rung động bao lâu, toàn thân Từ Thế Hữu run rẩy, trên người hắn đổ rất nhiều mồ hôi sau đó khôi phục như thường, hắn lại dùng ánh mắt nóng rực nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Còn nữa không, cho ta thêm một ít.
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, Từ Thế Hữu làm hắn khiếp sợ quá lớn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần lại sinh ra cảm giác hiếu kỳ, vì vậy hắn ném một viên đan dược tới.
Từ Thế Hữu kích động bắt lấy sau đó nuốt vào, vào lúc này hắn đỏ mắt và gần như phát cuồng.
– Cho ta một viên, không, cho ta ba viên…
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần cổ quái, hắn lại lấy một viên thuốc, ánh mắt Từ Thế Hữu sáng lên, nếu không phải mất hết tu vi, chỉ sợ hắn sẽ xông lên cướp đoạt, vào lúc này hít thở dồn dập, đang muốn mở miệng thì Bạch Tiểu Thuần ho khan, hắn ngượng ngùng nói:
– Này… Ngươi nói cho ta biết ngươi giấu tích góp ở đâu, ta sẽ cho ngươi một viên!
– Ngươi!
Từ Thế Hữu nghiến răng nghiến lợi, hắn cố tình cự tuyệt trả lời nhưng hiện tại đang bị hành hạ, hắn không thể ăn ít đan dược như phạm nhân khác, hắn muốn ăn nhiều hơn…
Dù sao những người khác không cách nào bộc phát, bản thân hắn có thể chất đặc thù, cho nên hắn càng khó nhịn…
Bạch Tiểu Thuần không có ý cho hắn, thậm chí trong nội tâm còn cảm thấy làm như vậy có chút vô sỉ… Đây là lợi dụng người ta lúc gặp nguy khó nhưng đây là mấu chốt áp chế Từ Thế Hữu tốt nhất.
– Ngươi nói đi, nói xong ta cho một viên…
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt, hắn khuyên lần nữa..
Ánh mắt Từ Thế Hữu nóng bỏng, vào lúc này toàn thân hắn đang nóng bỏng, toàn bộ kinh mạch của hắn giống như bị hỏa diễm thiêu đốt, hắn chỉ có thể giữ vững mấy hô hấp sau đó lập tức mở miệng nói đáp án Bạch Tiểu Thuần muốn biết.
Bạch Tiểu Thuần cũng không nuốt lời, nghe được đáp án liền ném Phát Tình Đan ho Từ Thế Hữu, mắt thấy Từ Thế Hữu nuốt vào thân thể đỏ lên, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quái dị.
– Lần đầu tiên gặp tình huống đặc thù như thế này, xem ra ta cần phải cải tiến Phát Tình Đan mới được.
Bạch Tiểu Thuần cảm thán, lại quan sát Từ Thế Hữu trong chốc lát lúc này mới rời đi.
Trong nháy mắt hắn muốn bước ra khỏi nhà tu, Từ Thế Hữu sau lưng lo lắng gầm lên.
– Bạch đạo hữu dừng bước, ngươi… Ngươi còn đan dược này hay không, cho ta thêm một ít.
– Ta…ta còn thiếu một ít, chỉ thiếu một ít, ngươi cho ta một ít được hay không?
Đôi mắt Từ Thế Hữu đỏ rực, toàn thân run rẩy, trong mắt mang theo khát vọng mãnh liệt.
Việc này làm Bạch Tiểu Thuần chấn kinh
– Ngươi đã ăn ba viên rồi!! Ngươi muốn tìm chết sao, đồ chơi này ăn nhiều không tốt đâu.
– Cho ta ba viên nữa… Bạch đạo hữu, van cầu ngươi, cho ta ba viên nữa…
Từ Thế Hữu gần như cầu khẩn, hắn không ngờ đan dược của Bạch Tiểu Thuần lại ảnh hưởng với mình lớn như thế, cảm giác nóng rực như lửa kia lại giúp tu vi bị phế bỏ của mình hơi khôi phục, sau khi tu vi bị phế nên hắn hết hi vọng, trước mắt lại có hi vọng đã biến thành trọng yếu với hắn.
– Không được, ngươi ăn nhiều lãng phí.
Bạch Tiểu Thuần không đồng ý, nơi này là trong Man Hoang, hắn không thể luyện dược, hàng tồn trong túi trữ vật không nhiều, vừa nghĩ tới thanh danh hắc tiên của bản thân, nếu không có đan dược sẽ khó duy trì, vì vậy Bạch Tiểu Thuần quyết đoán cự tuyệt, quay người muốn đi.
– Bạch đạo hữu, ta có bí mật, ta nguyện ý dùng bí mật này đổi ba viên đan dược.
– Không có hứng thú!
Bạch Tiểu Thuần không quay đầu lại, hắn muốn nhấc chân ra khỏi lồng giam, lúc bước vào màn sương mù, Từ Thế Hữu vội vàng, hai mắt của hắn đầy tơ máu, hắn gầm lên.
– Bí mật này liên quan tới thành Cự Quỷ, ai có thể nắm giữ sẽ nắm giữ thành Cự Quỷ, chỉ cần Bán Thành thành Cự Quỷ không ra, không ai có thể lấy mạng của ngươi.
Từ Thế Hữu lo lắng lên tiếng.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong câu này liền khó hiểu nhìn sang Từ Thế Hữu.
Từ Thế Hữu nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần quay đầu lại thì vui mừng, hắn nhanh chóng nói rõ bí mật, Bạch Tiểu Thuần nghe xong hít thở dồn dập, ánh mắt mở to.
– Ngươi nói cái gì, trong thành Cự Quỷ có mấy trăm cái Truyền Tống Trận? Có thể nhanh chóng truyền tống ra khỏi thành? Trong đó có mấy cái Truyền Tống Trận truyền tống mười vạn dặm?
– Còn có rất nhiều chỗ cơ quan? Trong đó có một thú máy, tuy chỉ có thể kích phát một lần, tồn tại không đến một nén nhang nhưng có thể so với Thiên Nhân??
Bạch Tiểu Thuần không dám tin vào những gì mình nghe thấy, trái tim của hắn đập rộn ràng, máu huyết dồn vào trong đầu, dựa theo cách nói của Từ Thế Hữu, tổ tiên hắn từng là trận pháp đại sư hiếm thấy trong Man Hoang, đã từng tham gia xây dựng thành Cự Quỷ, phụ trách bố trí cấm chế và trận pháp trong thành Cự Quỷ.
Năm đó tổ tiên Từ Thế Hữu bị Cự Quỷ Vương đời thứ nhất bức bách, chỉ có thể dùng toàn lực chế tạo thành Cự Quỷ, hắn biết sau khi làm xong tám chín phần mười sẽ bị diệt khẩu, cho nên tổ tiên Từ Thế Hữu năm đó âm thầm thiết lập đường lui cho mình.
Trong quá trình xây dựng thành Cự Quỷ, hắn làm ra không ít mai phục như trong trận có trận, cũng mang đường lui của mình dung nhập vào đại trận thành Cự Quỷ, thậm chí giấu diếm Cự Quỷ vương.
Chỉ đáng tiếc, mặc dù hắn giấu diếm được Cự Quỷ Vương đời thứ nhất nhưng cuối cùng không kịp bỏ chạy đã bị Cự Quỷ Vương đời thứ nhất diệt sát, trước đó hắn cũng kịp báo cho hậu nhân của mình.
Cũng không biết tin tức này truyền đi như thế nào, nếu như lưu lại mà không bị Cự Quỷ Vương đời thứ nhất phát giác, hiện tại trôi qua vô số năm tháng, Cự Quỷ vương đã truyền thừa đến chín đời, hôm nay Cự Quỷ Vương đời thứ chín cũng không biết có bí mật ẩn giấu trong thành Cự Quỷ như vậy.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 935: Đại Bí Mật (Hạ)
Nhưng Từ Thế Hữu lại ghi nhớ trong lòng, sở dĩ hắn vơ vét tài phú như thế, chính là vì mở truyền tống trận trong thành Cự Quỷ, thậm chí dựa theo hắn nói, những năm này hắn cũng âm thầm đi tìm vị trí Truyền Tống Trận, cho dù thương hải tang điền, có không ít đã hỏng nhưng vẫn có bộ phận còn sử dụng được.
Chỉ có điều cần rất nhiều hồn dược mới có thể mở ra, mà hắn tích lũy tài phú chưa đủ… Cho nên lúc này bị Hầu gia kia ra tay, Từ Thế Hữu chỉ có thể nuốt hận, cũng không có lực dùng Truyền Tống Trận chạy trốn.
Mà hắn hiểu rõ, một khi vận dụng những trận pháp này, kẻ đầu tiên không bỏ qua cho hắn là Cự Quỷ Vương
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần sinh ra sóng to gió lớn, hắn không thể xác định Từ Thế Hữu nói là thật hay không, nếu như giả cũng thôi, nếu là thật, như vậy Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ tầm quan trọng của nó như thế nào.
– Đây chính là sinh cơ của ta, một khi những Truyền Tống Trận còn tồn tại, cho dù Bạch gia đuổi giết ta, chỉ cần ta chạy trốn ra khỏi ma lao, khi đó có thể chạy trốn khỏi chết.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung rung, hắn cố gắng ổn định khí tức, lại hỏi một ít tình huống Truyền Tống Trận, sau khi nhận được toàn bộ đáp án, dựa theo danh sách, trong thành Cự Quỷ có ba trăm bảy mươi mốt chỗ Truyền Tống Trận, nhìn thấy Từ Thế Hữu đang lo lắng, Bạch Tiểu Thuần lập tức ném cho hắn ba viên Phát Tình Đan.
Nhìn thấy ba viên Phát Tình đan, Từ Thế Hữu lập tức nuốt lấy, sắc mặt của hắn đỏ rực như thiêu đốt, lửa nóng khai mở kinh mạch bị bế tắc, cả người ang run rẩy, Bạch Tiểu Thuần do dự có nên diệt khẩu hay không.
Hiển nhiên diệt khẩu là an toàn nhất, một khi Truyền Tống Trận là thật, hắn lại nói với người khác, môt khi truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng lớn tới Bạch Tiểu Thuần.
– Người này tâm ngoan thủ lạt, không phải vật gì tốt, hắn không ngốc, đan dược của ta chắc chắn có tác dụng với hắn, mà hắn nói chắc chắn còn giữ lại…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe sáng.
– Việc này có lừa dối! Hừ, hắn gian trá, ta cũng không ngốc…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, hắn có cảm giác ưu việt trên tâm trí, hắn có thể bao trùm trên Từ Thế Hữu, không bao lâu, Từ Thế Hữu gầm lớn, toàn thân của hắn run rẩy vài cái, hắn thở dài một hơi, toàn thân đổ mồ hôi lạnh làm hắn ướt đẫm cả người, thậm chí trong mồ hôi còn bài trừ không ít tạp chất.
Đôi mắt của hắn dần dần thanh tỉnh, lúc ngẩng đầu hắn còn cười với Bạch Tiểu Thuần.
– Ta không nghĩ tới chính mình còn có thể sống tới khi mở mắt, vốn tưởng rằng ngươi vừa nghe bí mật sẽ lập tức ra tay với ta.
Hắn cũng hết cách rồi, phát giác đan dược có tác dụng với hắn, hắn chỉ có thể liều mạng mà thôi, một khi Bạch Tiểu Thuần ra tay, như vậy hắn cũng có át chủ bài làm đối phương đi tới chỗ trận pháp và nuốt hận.
– Ngươi không có lập tức ra tay với ta, cũng cho ta cơ hội tiếp tục lên tiếng, Bạch Hạo, trong hơn ba trăm chỗ trận pháp có hai mươi bảy nơi là bí trận cần ấn quyết đặc thù đi vào, nếu không sẽ bị bài xích ra bên ngoài, cũng không thể tiến vào trong trận pháp, lại càng không cần phải nói truyền tống rời đi, những Truyền Tống Trận này phần lớn truyền tống lẫn nhau, chỉ có một trận pháp mới có thể truyền tống mười vạn dặm.
– Bạch Hạo, ta biết rõ ngươi là phản nghịch Bạch gia, lại bị Cự Quỷ Vương hạ lệnh giam giữ, chắc hẳn ngươi vẫn nghĩ cách rời khỏi đây, ngươi trốn đi nhớ mang theo ta, ta sẽ mở hai mươi bảy bí tâận cho ngươi, đồng thời cũng mang ngươi đi tới Truyền Tống Trận mười vạn dặm!
– Bằng không ngươi không trốn thoát đâu, ta có thể nói rõ cho ngươi biết, Truyền Tống Trận mười vạn dặm chính là bí trận, ngươi vào không được!
Ánh mắt Từ Thế Hữu giảo hoạt, hắn chậm rãi lên tiếng, cho dù Bạch Tiểu Thuần thế nào cũng phải đồng ý với điều kiện của hắn, kể từ đó một khi đào tẩu, trong quá trình truyền tống, chính mình có rất nhiều biện pháp âm thầm diệt Bạch Hạo này, từ đó chạy một mình.
– Hết cách rồi, đan dược có hiệu quả với ta, trong túi trữ vật của Bạch Hạo chắc cahwns còn không ít…
Từ Thế Hữu thở sâu, nội tâm tham lam.
– Bí trận, không có ấn quyết đặc thù thì người bình thường không vào được?
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình, không xác định hỏi một câu.
– Không sai!
Từ Thế Hữu mỉm cười đắc ý.
– Ý của ngươi, người ngoài không vào được, bị ngăn cản ở bên ngoài nhưng chạm vào không có nguy hiểm?
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần đầy cổ quái hỏi một câu.
Từ Thế Hữu sững sờ sau đó gật đầu.
– Chỉ cần… Chỉ cần đi vào trong trận pháp cũng có thể truyền tống?
Bạch Tiểu Thuần hỏi cẩn thận.
– Rốt cuộc ngươi muốn hỏi cái gì, đây không nói nhảm, chỉ cần có ấn quyết đặc thù giống như mở cử, bước vào trong trận pháp thì có thể mở nó.
Từ Thế Hữu không kiên nhẫn, hắn kết luận lần này không gạt Bạch Hạo, mục đích của ngươi người giống nhau, hợp tác chỉ có chỗ tốt, nếu không hợp tác, trừ khi giết hắn, bằng không nếu mình sẽ phá hư sinh lộ của đối phương, hắn công bố chuyện Truyền Tống Trận ra ngoài là được.
– Ngươi xác định không?
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, vì ổn thỏa hắn vẫn hỏi một câu.
– Ta xác định!
Từ Thế Hữu nhíu mày, hắn cảm thấy không được bình thường nhưng không nghĩ ra không bình thường ở điểm nào.
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó liền thở phào một hơi, trên mặt còn nở nụ cười làm Từ Thế Hữu khiếp sợ.
Không đợi hắn có hành động, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải điểm xuống một chỉ, chỉ trong nháy mắt một chi xuyên qua mi tâm của Từ Thế Hữu.
– Ngươi…
Từ Thế Hữu mở to mắt, ánh mắt không dám tin, đối phương hỏi kỹ càng như thế nhưng lại không nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần dám giết hắn.
– Nói sớm đi, làm ta sợ muốn chết.
Bạch Tiểu Thuần không vui lắc lắc ngón tay, suy nghĩ tới những bí trậ kia người ngoài phải có thủ ấn đặc biệt mới đi vào, nhưng mình không cần, cứ dùng Bất Tử Câm là được.
– Ta có thể xuyên qua trận pháp Trường thành dễ dàng, càng không cần nói tới mấy cái Truyền Tống Trận này.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý nói ra, hắn nhìn Từ Thế Hữu đã chết, cảm giác ưu việt sinh ra từ đáy lòng.
– Ngươi sai chính là vì ngươi không nhìn ra thực lực bản thân.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy những lời này rất lợi hại, sau khi nói xong liền ra khỏi lồng giam.
Từ Thế Hữu tử vong, mặc dù có một chút phiền toái nhưng đối với khu Ất mà nói không phải vấn đề lớn, lúc Bạch Tiểu Thuần nói địa điểm Từ Thế Hữu cất giấu tài bảo với các đội trưởng khu Ất, hắn có chết hay không cũng chẳng còn ý nghĩa gì.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Cánh Cửa Xanh [Audio] Cánh Cửa Xanh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/01/Audio-Canh-Cua-Xanh.jpg)



![[Dịch] Tu La Ma Đế [Dịch] Tu La Ma Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Tu-La-Ma-De-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Thiên Thần [Dịch] Thiên Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Thien-Than-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)
