Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 186 : Tộc Lão Thái Gia (c926-c930)
❮ sautiếp ❯Chương 926: Tộc Lão Thái Gia
Lý Húc không còn chút kiên nhẫn nào nữa, vừa nghĩ tới còn thời gian hai ngày, nếu mình còn không hỏi ra đáp án, bên trên truy cứu, phiền phức của mình lớn lắm.
Càng nghĩ như vậy, tâm hắn càng phiền, hết lần này tới lần khác không thể xử tử phạm nhân, lấy thân phận của hắn, hắn biết người ra lệnh là Cự Quỷ Vương, muốn đưa tới nơi này dò hỏi manh mối.
Vào lúc hắn nói ra câu này, đội trưởng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần biến sắc, thậm chí Tôn Bằng cũng sững sốt, bọn họ đề cử Bạch Tiểu Thuần là hảo ý, hiện tại hảo ý bị Lý Húc biến thành chuyện xấu.
Bạch Tiểu Thuần đi tới, hắn cau mày nhìn sang Lý Húc.
Đội trưởng ba khu và bốn hắc tiên nghe xong sắc mặt như thường nhưng trong lòng cười lạnh, nhất là hắc tiên ba khu khác, bọn họ có kiêu ngạo của mình, ngay cả bọn họ cũng không hỏi ra, mao đầu tiểu tử như Bạch Hạo dù có chút bổn sự nhưng không có khả năng hỏi ra cái gì.
– Có thể cạy miệng hay không! Không cạy được thì hiện tại cút ra khỏi ma lao cho ta.
Lý Húc vô cùng bạo ngược, mọi người cúi đầu im lặng không nói gì, Tôn Bằng thầm than, đội trưởng càng run rẩy không nói ra lời nào.
Bạch Tiểu Thuần mất hứng, hắn biết rõ Lý Húc nhìn mình không vừa mắt, lúc này không phải mình muốn tới, là đối phương tìm mình.
– Muốn phát tiết tức giận lên người ta… Đá ta ra khỏi ma lao sao?
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, việc này khó giải quyết, một khi hắn bị đá ra khỏi ma lao, Thái gia cùng Bạch gia ở bên ngoài dễ dàng gây phiền toái cho mình, nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần quyết định nhẫn nhịn.
Vì vậy hắn đi tới đầu lâu giam tội phạm, dò xét nam tử trung niên bên trong, lúc trước hắn cảm thấy người này quen mắt, hiện tại nhìn kỹ, Bạch Tiểu Thuần lập tức nhận ra người này chính là một trong ba tộc lão Thái gia đuổi giết mình.
Hiển nhiên tên tộc lão nhận ra Bạch Tiểu Thuần, mặc dù tóc tai bù xù, khóe miệng chảy máu tươi, trong mắt khinh miệt không biến mất, cho dù toàn thân máu ứ đọng cũng vậy, thậm chí Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy sát cơ trong mắt hắn, trực tiếp phun nước bọt dính vào quần áo Bạch Tiểu Thuần.
– Giám ngục trưởng, người này có thân phận gì?
Bạch Tiểu Thuần run quần áo bắn nước bọt ra ngoài, nhìn về phía Lý Húc, biết rõ còn cố hỏi.
– Thân phận gì, không phải là ngươi có thể biết! Ngươi chỉ cần trả lời ta, có thể cạy miệng hắn hay không, không được thì cút.
Mắt thấy Bạch Tiểu Thuần rất bình tĩnh, Lý Húc hừ lạnh một tiếng, lúc trước hắn có phần giận chó đánh mèo với Bạch Tiểu Thuần, cũng có ý định thừa cơ đá Bạch Tiểu Thuần ra khỏi ma lao.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền nhìn người chung quanh, trên mặt mũi không nhịn được, lúc trước hắn có thể nhẫn nhịn nhưng cũng có tức giận, hiện tại ngẩng đầu nhìn Lý Húc.
– Giám ngục trưởng, ngươi muốn Bạch mỗ đi, cứ nói thẳng là được, không cần như thế, người nào đó cạy mở miệng, ngươi không nói thân phận người này cho ta, ta sao có thể tiến hành thẩm vấn nhắm vào đượck? Cũng được, không chào đón thì Bạch Hạo ta rời đi.
Bạch Tiểu Thuần phất tay áo rời đi.
– Ta cũng nói trước, toàn bộ ma lao, nếu nói ai có thể cạy miệng kẻ này, ngoại trừ Bạch Hạo ta thì không có người thứ hai.
Bạch Tiểu Thuần cười lạnh sau đó quay người rời đi.
Hắn nói câu này đắc tội với đám hắc tiên, điểm này Bạch Tiểu Thuần cũng biết nhưng hắn không có biện pháp, đối phương đột nhiên xuất hiện cố tình gây sự giống như làm khó dễ bản thân, thậm chí muốn mượn cơ hội trục xuất hắn ra khỏi ma lao, như vậy mình phải phản kháng, nhất định phải bày ra tư thái tự tin và kiêu ngạo của mình.
– Nếu Lý Húc thật sự nóng vội, chắc chắn sẽ lưu ta lại, nếu không lưu lại, như vậy nói rõ ta rớt xuống bẫy rồi, Lý Húc khốn kiếp vì đá ta ra ngoài tận lực thiết lập cái bẫy này.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần cân nhắc, hắn đi vài bước đá nghe sau lưng có tiếng nói lạnh như băng vang lên.
– Người này là tộc lão Thái gia, vấn đề ngươi cần hỏi là Thái gia những năm gần đây luyện hỏa tiêu hao hồn thuộc tính nào ít nhất.
Lý Húc nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần, chậm rãi mở miệng, mặc dù ngữ khí lạnh lẽo và cứng rắn nhưng đã tốt hơn trước một ít.
Bạch Tiểu Thuần dừng bước, lập tức đoán được đối phương chỉ muốn hỏi đáp án chứ không phải nhắm vào mình.
– Tộc lão Thái gia, bị bắt tới ma lao…
Bạch Tiểu Thuần nhìn nam tử trung niên trong đầu lâu, việc này làm hắn liên tưởng nhiều…
– Tiêu hao thuộc tính hồn nào ít nhất?
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhìn ra vấn đề này không có manh mối gì, vả lại hiển nhiên đáp án của việc này là do tộc lão Thái gia lừa dối, kể từ đó độ khó càng lớn.
– Kim mộc thủy hỏa thổ, thuộc tính năm hồn này đám hắc tiên lúc trước đã hỏi ra, hắn cuối cùng cũng mở miệng nhưng không biết đáp án đúng hay không.
Lý Húc âm trầm nói ra, trong lời nói mang theo ảo não.
– Vì vậy ngươi trọng điểm bảo hắn chứng minh, hắn nói ra đáp án là thật, về phần chứng minh thế nào là bản lĩnh của ngươi.
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, hắn đi tới trước đầu lâu lao ngục, quan sát tộc lão Thái gia là một trong ba người đuổi giết hắn lúc trước, nếu mình trốn chậm, ba người sẽ ra tay giết mình, hai bên không có đồng tình, bởi vì đã là kẻ địch từ trước.
Trong khoảng thời gian trong ma lao, Bạch Tiểu Thuần cũng hiểu rõ, mặc dù ba đại gia tộc không hợp nhau nhưng sẽ ôm thành đồng minh đối phó kẻ địch bên ngoài.
Lại liên tưởng Bạch gia muốn giết mình, Cự Quỷ Vương lại muốn cứu mình, liên tưởng những việc này với nhau, trong đầu Bạch Tiểu Thuần đã có đáp án xác định.
– Quả nhiên Cự Quỷ Vương không hợp với ba đại gia tộc! Ba đại gia tộc dựa vào cái gì dám đấu với Bán Thần? Vì sao Cự Quỷ Vương lại không trực tiếp ra tay tiêu diệt bọn họ?
Điểm này Bạch Tiểu Thuần còn không rõ.
Vào lúc Lý Húc không kiên nhẫn, Bạch Tiểu Thuần thở sâu, hắn biết mình không có lựa chọn, muốn sinh tồn trong Man Hoang phải tỏ rõ lập trường, đứng bên phía Cự Quỷ Vương thì phải đối lập với ba đại gia tộc.
Một khi lựa chọn thì không thể nhân từ nương tay, vả lại lựa chọn này không làm Bạch Tiểu Thuần lo lắng, ánh mắt hắn sinh ra hàn quang, trực tiếp đi vào trong đầu lâu ngục giam.
Vừa đi vào, trên người Bạch Tiểu Thuần sinh ra sương mù màu đen bao phủ lao ngục, người ngoài không nhìn rõ ràng, cho dù Lý Húc là Nguyên Anh Đại viên mãn cũng khó phá lực lượng sương mù do Bạch Tiểu Thuần lợi dụng mặt nạ phóng thích ra chung quanh.
Hắc tiên khu Đinh biết rõ Bạch Tiểu Thuần cho nên im lặng, ba hắc tiên khác nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần không biết lượng sức liền đi vào thì cười lạnh.
– Cố làm ra vẻ huyền bí, ta muốn xem ngươi có bản lĩnh gì, chúng ta hỏi không ra, ngươi cũng không thể.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 927: Ngươi Muốn Chết Nhanh Sao? (Thượng)
– Không cần phải nói, ngươi này nhất định giả vờ giả vịt một phen, sau đó xuất ra đáp án lung tung.
– Hừ, trong đáp án chúng ta hỏi có một là sự thật, giám ngục trưởng cần gì phải làm thêm chuyện.
Ba người cười lạnh truyền âm cho nhau, càng xem thường Bạch Tiểu Thuần.
Lý Húc cau mày nhưng nhịn xuống, chỉ cần Bạch Tiểu Thuần có thể hỏi ra đáp án, chứng minh đáp án hắn có là sự thật, tất cả việc còn lại không là gì cả.
Trong lao ngục, Bạch Tiểu Thuần thở dài nhìn tộc lão Thái gia.
– Ngươi nên nói đi, nói cách khác, một khi ta động thủ thì ta cũng phải sợ mình.
– Tiểu tạp chủng, nếu ngày đó không phải ngươi chạy nhanh, lão phu nhất định bóp chết ngươi, ngươi dám trêu chọc Thái gia, sớm muộn gì cũng bị Thái gia giết chết.
Tên tộc lão Thái gia phun cục đàm vào người Bạch Tiểu Thuần.
– Cứ phun như vậy thú vị sao?
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy gia hỏa này phun lên người hắn hai lần thì tức giận, vỗ túi trữ vật cầm mấy viên Phát Tình Đan.
– Ngang ngạnh đúng không, ta xem ngươi lát nữa có thể cứng miệng tới bao giờ?
Mọi người chờ đợi nửa nén nhang, đột nhiên trong lao ngục có tiếng gào rú đầy áp lực vang lên, mọi người lập tức nhìn nhau khi nghe tiếng gào thét.
– Từ âm thanh mà phán đoán, Bạch Hạo còn có chút bổn sự nhưng cũng chỉ như thế mà thôi, làm người ta gào thét trong áp lực, chúng ta nhắm mắt cũng có thể làm được.
Hắc tiên ba khu sững sờ, sau đó truyền âm cho nhau, xem thường Bạch Tiểu Thuần ít đi một tí nhưng vẫn không xem trọng.
Chỉ có đội trưởng sau khi nghe tiếng gào thét, đôi mắt hắn tỏa sáng, hắn càng tin tưởng Bạch Tiểu Thuần một cách mù quáng, hắn nói thầm, chỉ cần phát ra âm thanh thì sẽ thành công.
Sắc mặt Lý Húc vẫn âm trầm như cũ, trong lòng lo nghĩ nhưng có chờ mong và lo được lo mất.
Mọi người ôm suy nghĩ khác nhau, nhao nhao chú ý tiếng gào thét truyền ra chung quanh.
– Bạch Hạo, ngươi chết không yên lành!!
– Bạch Hạo, ta muốn giết ngươi, nếu lần trước ngươi không chạy nhanh, ta xác định có thể xé nát ngươi ngay lập tức.
Dường như tộc lão Thái gia muốn thông qua mắng chửi quên đi đau khổ.
– A a a…
Tiếng gào thét càng mãnh liệt, sau khi giằng co nửa canh giờ thì giảm xuống, những người bên ngoài hít khí lạnh, ba đại hắc tiên nhìn nhau, ánh mắt đầy khiếp sợ.
Giám ngục trưởng Lý Húc vui vẻ, đám lính canh ngục chung quanh khiếp sợ không nhỏ.
– Bạch Hạo là người nào… Không ngờ hắn có thể làm tên kia gào thét thảm thiết như thế.
– Trời ạ, ta chỉ nghe tiếng gào cũng nổi da gà khắp toàn thân.
– Kinh khủng hơn chính là, tra tấn kéo dài lâu thế nhưng thống khổ không giảm, hết lần này tới lần khác sinh cơ càng tràn đầy… Điều này thật sự quá khó tin.
Thời gian nửa canh giờ trôi qua trong nháy mắt, tiếng kêu thảm thiết duy trì nửa canh giờ, tiếng kêu thê lương cực kỳ bi phảm, đám lính canh ngục bên ngoài đều là kẻ kiến thức rộng rãi nhưng cũng phải lạnh mình.
Trong từng tiếng kêu thảm thiết đã không còn chửi bới Bạch Tiểu Thuần, chỉ còn lại tiếng rống lạnh lẽo, còn có các loại áp lực không bộc phát ra sẽ không thống khoái, còn ẩn chứa lực lượng làm người ta phát điên, làm cho người ta không tự chủ nghe xong không rét mà run.
Càng bởi vì sương mù màu đen che phủ nên nhiều người người không rõ tình huống cụ thể trong đó, cảm giác thần bí vô hạn gia tăng, chẳng những lính canh ngục kinh hãi, ngay cả bốn hắc tiên cũng hít thở dồn dập không bình tĩnh, trong sắc mặt mang theo khiếp sợ và ngưng trọng.
Đôi mắt Lý Húc tỏa sáng, hắn bắt đầu chờ mong nhiều hơn.
Trong khi mọi người đang chờ đợi Bạch Tiểu Thuần cau mày nhìn tộc lão Thái gia toàn thân run rẩy, trên người xuất hiện rất nhiều gân xanh nhưng vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, mặc dù gào thét không khống chế nổi nhưng ánh mắt càng điên cuồng.
– Có chút bản lãnh… Dựa vào gào to phát tiết nóng rực trong lòng sao?
Bạch Tiểu Thuần hừ một tiếng, nghĩ ra biện pháp này không chỉ một mình tộc lão Thái gia, trên thực tế có những lão ma đầu trong ngục giam đã làm, Bạch Tiểu Thuần gặp nhiều.
– Ta khuyên ngươi nên nói đi, chúng ta đều vì chủ mình, không nên ép ta dùng chiêu thứ hai.
– Chiêu thứ hai vừa xuất hiện, không nói vô địch thiên hạ nhưng không kém bao nhiêu đâu.
Bạch Tiểu Thuần chắp tay sau lưng, hắn cằm khuyên bảo.
– Cút!
Tộc lão Thái gia hét lớn, sắc mặt dữ tơn như muốn nuốt sống Bạch Tiểu Thuần, thậm thậm chí còn phun cục đàm máu.
– Lão giả giả, tốt, ta sẽ cho ngươi nếm thử chiêu thứ hai.
Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết điểm vào người đối phương, lúc này một đạo phong ấn tiến vào trong người tộc lão Thái gia.
Trong nháy mắt đã phong bế miệng của tộc lão Thái gia, hắn không thể kêu thảm thiết nên im lặng, hắn không gào thét nên rất khó chịu, lúc này biến thành từng tiếng ô ô ực ực.
Loại phương thức này lập tức cắt đứt con đường phát tiết của đối phương, trong nháy mắt thân thể tộc lão Thái gia run rẩy, thậm chí trong mắt còn mang theo kinh hoàng, hắn giãy dụa rất mạnh, hắn cảm thấy toàn thân nóng rực nhưng không có phương pháp phát tiết, trong chớp mắt mồ hôi làm ướt đẫm toàn thân nhưng lại bị nung khô nhanh chóng, dường như trong người hắn có vô số con kiến đang bò, dày vò hắn tới cực hạn, thống khổ không thể hình dung.
Bạch Tiểu Thuần cũng phải nuốt nước bọt khi nhìn thấy cảnh này, trái tim đập mạnh, hắn có chút không đành lòng, vừa nghĩ tới đối phương từng đuổi giết mình, vả lại lập trường của mình là đứng bên cạnh Cự Quỷ Vương, nếu hắn nhân từ, chẳng những không đổi được hảo cảm của đối phương, trái lại còn mang theo họa sát thân.
– Mà thôi mà thôi, người trong giang hồ, thân bất do kỷ.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái thở dài, hắn ngồi xổm trước mặt tộc lão Thái gia và khuyên bảo.
– Ngươi nên nói đi, như vậy ngươi không làm khó ta, ta không làm khó ngươi, thật tốt mà…
– Nên nói cho chúng ta biết, những năm qua Thái gia tiêu hao hồn thuộc tính nào ít nhất, quá đơn giản mà.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói, hai mắt tộc lão Thái gia điên cuồng càng lớn, hắn dùng đầu tấn công Bạch Tiểu Thuần, biện pháp này rất hung tàn, giống như không giết được Bạch Tiểu Thuần thì hắn cũng chết.
Bạch Tiểu Thuần lui ra sau vài bước, tránh né tộc lão Thái gia tấn công, hắn cau mày, vào lúc này người bên ngoài cũng giật mình, bọn họ phát hiện tiếng kêu đã biến mất, thay vào đó chính là tiếng ực ực bị bịt kín miệng.
Bởi vì lính canh ngục khu Giáp không phải tiên thủ, không biết nghiêm trọng trong đó nên khó hiểu, nhưng ánh mắt bốn tên hắc tiên thay đổi, thần tình nghiêm túc, bọn họ nhìn nhau, đều nhìn thấy ánh mắt coi trọng của đối phương.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 928: Ngươi Muốn Chết Nhanh Sao? (Hạ)
– Làm cho phạm nhân kêu thảm thiết chỉ là thủ đoạn tiên thủ bình thường… Nhưng biện pháp không cho đối phương kêu thảm thiết đã đạt tới cảnh giới khác…
– Đạo lý như thế, rất nhiều người đều hiểu nhưng muốn vận dụng cần căn cứ vào tình huống khác nhau, thủ đoạn sử dụng không giống nhau.
– Bạch Hạo… Mặc dù lúc trước không rõ hắn dùng thủ đoạn gì nhưng tiếng kêu thảm thiết còn mang theo phát tiết, thủ đoạn biến hóa giống như núi lửa bộc phát nhưng bị bóp nghẹt lại… Một khi bộc phát uy lực càng lớn, thủ đoạn của hắn rất cao minh!
Lý Húc vui mừng, hắn thân là giám ngục trưởng, hắn cũng hiểu một ít thủ đoạn của hắc tiên, vào lúc này ánh mắt còn mang theo chờ mong.
Tiếng kêu ực ực này kéo dài một thời gian, đến cuối cùng không ngờ giữ vững hơn một giờ không thấy chấm dứt, hiện tượng này làm người ta nóng ruột.
Bạch Tiểu Thuần trong lồng giam cũng giật mình, hắn nhìn thấy thân thể tộc lão Thái gia đỏ rực, nhìn ánh mắt đối phương điên cuồng và giãy dụa nhưng vẫn còn một tia thần trí, Bạch Tiểu Thuần cũng phải động dung.
– Ngươi là kẻ kiên trì lâu nhất mà ta từng thấy… Nhưng ngươi cần gì phải như thế, ta còn chiêu thứ ba… Nhưng ta không muốn dùng chiêu thứ ba, ngươi nói đi…
Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn nói rất nghiêm túc.
Tộc lão Thái gia nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, đột nhiên gật đầu.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, cởi bỏ phong ấn miệng của tộc lão Thái gia, trong nháy mắt hắn vừa cởi bỏ phong ấn, tộc lão Thái gia phun một ngụm máu tươi, phun toàn bộ máu tươi lên người Bạch Tiểu Thuần, đồng thời hắn gào thét sau đó còn cười điên cuồng…
– Bạch Hạo, ngươi chỉ có chút thủ đoạn này sao, lão phu cho ngươi thêm cây đuốc, ta cho ngươi biết một việc, mẫu thân của ngươi chết là vì nàng là tỳ nữ của Thái gia, cũng là kế mẫu của ngươi làm đấy, mẫu thân của ngươi trước khi chết còn may quần áo cho ngươi, cái chết cực kỳ thê thảm…
Tộc lão Thái gia cười lớn.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động.
– Còn nữa, năm đó cùng tử vong còn có cả nhà của mẫu thân ngươi, không còn một mống, đều bị xử tử, còn có tất cả tỳ nữ bên cạnh nàng, nếu không phải ngươi có huyết mạch Bạch gia, năm đó cũng xử tử cả ngươi rồi.
– Thân là tỳ nữ, tính mạng ti tiện, không mang thai cũng thôi, đã hoài thai còn dám sinh ra, đây chính là trọng tội, chính thức hại chết mẫu thân của ngươi không phải là những người khác, đó là vì ngươi, nếu như có ngươi, mẫu thân ngươi sẽ không chết.
Tộc lão Thái gia cười to, trong mắt mang theo điên cuồng, hắn biết mình nói lời này sẽ kích thích Bạch Tiểu Thuần rất mạnh nhưng hắn vẫn nói.
Bạch Tiểu Thuần dừng hít thở, trong mắt mang theo sát cơ, cùng lúc đó đám người phía ngoài nghe xong liền biến sắc, Lý Húc cũng khiếp sợ.
– Bạch Hạo, người này không thể chết!
Hắn lo lắng muốn tiến vào, trong lồng giam có tiếng nói của Bạch Tiểu Thuần truyền ra.
– Kích thích ta như vậy, ngươi muốn cầu chết nhanh sao… Ta sẽ không cho ngươi được như nguyện đâu.
Bạch Tiểu Thuần mang theo hàn quang đáng sợ, mặc dù hắn không phải Bạch Hạo nhưng nghe lời này cũng tức giận, nói xong hắn nhìn tộc lão Thái gia đang cười to.
Ánh mắt nhìn tộc lão Thái gia rất đặc biệt, nội tâm tộc lão Thái gia chấn động, hắn cảm thấy lạnh cả người nên dừng cười.
Không để ý tới tộc lão Thái gia, Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi lồng giam, lúc hắn xuất hiện ánh mắt mọi người ngưng trọng, Lý Húc tiến lên, nhưng không đợi Lý Húc mở miệng, Bạch Tiểu Thuần âm trầm lên tiếng trước.
– Ta cũng cần hình cụ!
– Bạch Hạo, ngươi đừng xúc động, người này trước khi cung khai, hắn không thể chết được.
Lý Húc nghiêm túc quát lớn.
– Giám ngục trưởng, ta sẽ không để hắn chết dễ như vậy đâu.
Bạch Tiểu Thuần nói một câu vô cùng đơn giản nhưng lọt vào tai của người chung quanh không khác gì âm phong thổi qua người, ai nghe cũng cảm thấy sợ hãi.
– Ngươi cần hình cụ gì?
Lý Húc nhìn Bạch Tiểu Thuần thật sâu, hắn hỏi.
– Một con chó lớn, là chó đực, càng cường tráng càng tốt.
Bạch Tiểu Thuần buồn rười rượi lên tiếng.
Hắn nói câu này làm mọi người chung quanh, Lý Húc nhíu mày nhưng không nói gì, sau khi nói rõ với thủ hạ, không qua bao lâu đã có người dắt một con chó đen to không khác gì con nghé.
Con chó này là hung thú toàn thân mọc gai ngược và cường tráng, hàm răng của nó màu vàng, lúc bị dắt tới mắt còn mang theo hung quang, có rất nhiều nước miếng chảy ra từ hàm răng của nó.
Nhìn thấy con chó, Bạch Tiểu Thuần hài lòng gật đầu, hắn dẫn con hó vào trong lồng giam, tộc lão Thái gia vừa nhìn thấy con chó lớn, sắc mặt biến hóa, hắn gào rú thảm thiết.
– Bạch Hạo, ngươi muốn làm gì!!
– Không làm gì, ngươi không phải không nói sao, ta không yêu cầu ngươi nói.
Bạch Tiểu Thuần cười lạnh, lấy Phát Tình Đan ra nhét vào trong miệng con chó, thậm chí cảm còn chưa đủ giải hận, hắn mang Phát Tình Đan còn lại nhét vào miệng tộc lão Thái gia, cho hắn ăn liền mấy viên.
– Đây là chiêu thứ ba, tới bây giờ chưa người nào thừa nhận nổi, nếu như ngươi có thể kiên trì thì ta đổi hung thú khác cho ngươi hưởng thụ.
Bạch Tiểu Thuần lên tiếng, lúc trước hắn còn cảm thấy không đành lòng, bởi vì tộc lão Thái gia kích thích mình, trái tim Bạch Tiểu Thuần đã băng giá.
Con chó giãy dụa, đối với tộc lão Thái gia nó biến thành khủng bố tới cực điểm, thậm chí bởi vì ăn rất nhiều Phát Tình Đan cho nên tộc lão Thái gia cảm giác rõ mình không cách nào khống chế thân thể.
Hết lần này tới lần khác Bạch Tiểu Thuần không buông tay, đối với tộc lão Thái gia mà nói đây là giày vò và tra tấn, thậm chí hắn có cảm giác hối hận khi kích thích Bạch Tiểu Thuần.
Trong lúc run rẩy, tộc lão Thái gia do dự.
– Bạch Hạo, có chuyện gì từ từ nói, ta có thể…
Tộc lão Thái gia đang muốn lên tiếng nhưng Bạch Tiểu Thuần cắt ngang.
– Ta không muốn nghe rồi.
Bạch Tiểu Thuần nói xong câu này liền buông tay, con chó hét lớn lao thẳng vào người tộc lão Thái gia.
Trong nháy mắt người bên ngoài nghe được âm thanh chưa từng nghe thấy, cũng nghe tiếng kêu thảm thiết chưa từng có, tiếng kêu này vượt qua lúc trước quá nhiều, cũng không biết nên hình dung như thế nào.
Tình huống này tạo thành thống khổ cả đời.
Lính canh ngục khu Giáp hít khí lạnh, thân thể rét run, bọn họ đạt thành nhận thức chung với nhau, tuyệt đối không được chọc Bạch Hạo.
Sắc mặt bốn hắc tiên không ngừng biến hóa, bởi vì có sương mù nên bọn họ không thể nhìn tình huống bên trong nhưng trong đầu sinh ra vô số tưởng tượng, tâm thần bọn họ rung động, cũng có cùng một suy nghĩ.
– Quá hung tàn…
– Không ai có thể thừa nhận thống khổ như vậy… Chẳng những tra tấn thân thể, càng làm tâm linh sụp đổ… Đường đường tu sĩ Nguyên Anh, tộc lão Thái gia cao cao tại thượng…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 929: Cự Quỷ Vương Tự Tin!
– Bạch Hạo quả nhiên là người tàn nhẫn, loại thủ đoạn này cũng dùng được, hắn… Hắn mới thật sự là hắc tiên, quả nhiên tâm quá đen.
Lý Húc mở to mắt, mơ hồ sinh ra hàn ý, Bạch Hạo… Quả nhiên lòng dạ độc ác trong truyền thuyết, chuyện gì cũng có thể làm được…
Trong tiếng gào thét thống khổ còn có tiếng rống điên cuồng của con chó, hai âm thanh dung hợp với nhau tạo thành hào khí khủng bố bao phủ khu Giáp, không qua bao lâu, chỉ mới trôi qua vài chục hô hấo, tộc lão Thái gia gào thét thê lương, hắn khàn giọng nói.
– Ta nói, ta nói… Mộc hồn… Tiêu hao Mộc hồn ít nhất.
– Bảo nó dừng lại…
Tộc lão Thái gia kêu thảm thiết, chẳng những nói ra đáp án Lý Húc muốn, thậm chí lo lắng mọi người không tin, hắn còn nói rất nhiều, thậm chí cuối cùng hắn thét lên thảm thiết, cực kỳ bi thương nói ra việc động trời.
– Ba đại gia tộc… Sắp làm phản…
Tộc lão Thái gia triệt để thống khổ, loại tra tấn này làm tâm linh của hắn hỏng mất, chẳng qua cho dù hắn nói ra nhưng tiếng kêu thảm thiết vẫn không dừng lại.
Đám người bên ngoài sau khi nghe câu sau cùng đều biến sắc, nhất là Lý Húc, trong mắt hắn mang theo hào quang khiếp sợ.
– Ba đại gia tộc sắp làm phản?!
– Ba đại gia tộc dựa vào cái gì mà dám làm phản Cự Quỷ Vương!
Mọi người kinh hãi, Bạch Tiểu Thuần bước ra khỏi lồng giam, sắc mặt âm trầm, sau khi đi ra nhìn Lý Húc một cái, hắn không nói gì sau đó rời đi.
Không cần hói nói cái gì, đam người chung quanh đã nghe cả rồi, nếu như như vậy còn là tộc lão Thái gia nói dối thì chẳng còn ai có thể ép hắn nói thật.
Nhìn Bạch Tiểu Thuần đi xa, Lý Húc thở sâu, lúc trước hắn có chút thành kiến với Bạch Tiểu Thuần, hiện tại thành kiến đã biến mất, hắn chỉ còn lại thưởng thức với hắn mà thôi.
– Đây mới thực sự là hắc tiên!
Lý Húc tin tưởng tộc lão Thái gia nói có tám chín phần mười là sự thật, phải biết rằng đối phương còn nói cả chuyện ba đại gia tộc làm phản đã đủ chứng minh tất cả.
Về phần bốn hắc tiên của ma lao, bốn người nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần với ánh mắt kính nể, sâu trong nội tâm cũng hiểu mình chênh lệch với đối phương rất lớn.
– Không được phép truyền việc hôm nay ra ngoài!
Lý Húc trầm giọng nói ra, thu hồi ánh mắt nhìn bóng lưng Bạch Tiểu Thuần rời đi, hắn lạnh lùng nhìn chung quanh, người trong nơi này biết việc quan trọng, bọn họ đều gật đầu không nói ra.
Ma lao là khu vực độc lập và phong bế, muốn phong tỏa tin tức vẫn làm được.
Thậm chí bảo đảm không sơ hở chút nào, Lý Húc còn tự mình hạ lệnh phong bế ma lao, trong thời gian này ai muốn ra ngoài phải thông qua hắn cho phép, bằng không chẳng ai được phép ra ngoài.
Sau khi an bài xong Lý Húc rời đi một mình, hắn tự mình bay lên đại điện Vô Thường Công trên pho tượng cực lớn.
Về phần tộc lão Thái gia không ai quan tâm tới, hắn như bộ xương bị phong ấn trong nhà giam…
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần cũng bước từ khu Giáp trở về khu Đinh, trong gian phòng của mình, hắn ngồi xuống và cau mày không nói gì, một mặt bởi vì những lời tộc lão Thái gia vừa nói làm hắn đồng tình với Bạch Hạo, một phương diện khác chính là tộc lão Thái gia nói chuyện ba đại gia tộc làm phản.
– Ba đại gia tộc, dựa vào cái gì làm phản?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ mãi mà không rõ, mặc dù hắn hơn phân nửa không tham gia vào nhưng cũng biết chênh lệch giữa Thiên Nhân và Bán Thần là rất lớn.
Phải biết rằng trong Tinh Không Đạo Cực Tông, Thiên Nhân ít ỏi nhưng có một Bán Thần, chỉ có một Bán Thần đã có thể áp đảo tất cả Thiên Nhân, từ tình hình có thể thấy ba đại gia tộc thành Cự Quỷ không dám làm phản Bán Thần.
Quan trọng hơn căn cơ của ba đại gia tộc nằm ở nơi này, lúc quyết định làm phản phải hiểu rõ có thể dẫn tới đại họa diệt tộc!
– Chuyện này chắc chắn có che giấu, có lẽ cũng chính là che dấu này, Cự Quỷ Vương đã hoài nghi ba đại gia tộc từ lâu nhưng tại sao hắn không ra tay?
Bạch Tiểu Thuần suy tư thật lâu, hắn cảm thấy không hiểu.
– Ba đại gia tộc có nắm chắc nhất định… Lá bài tẩy của bọn họ là cái gì?
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, trong thành Cự Quỷ có bức tượng cự quỷ, Vô Thường Công đứng trong đại điện, Lý Húc đứng ôm quyền cúi đầu với Vô Thường Công.
– Bẩm báo Vô Thường Công, tộc lão Thái gia khai báo…
Hai mắt Vô Thường Công tỏa sáng, hắn lắng nghe Lý Húc nói tiếp.
– Không cần nói với ta, ngươi theo ta đi bao cáo với Vương gia!
Nói xong Vô Thường Công bước thẳng lên đỉnh pho tượng.
Lý Húc nghe xong khẽ giật mình, lúc này kích động cúi đầu đi theo, trong nháy mắt hai người đi tới đỉnh pho tượng, trên đường đi không ai ngăn cản, lúc vào trong lầu các bọn họ nhìn thấy thân ảnh khôi ngô của Cự Quỷ Vương.
– Bái kiến Vương gia!
Hai người cung kính mở miệng.
Cự Quỷ Vương đứng ở biên giới lầu các nhìn toàn bộ Vương thành, trong mắt hắn sinh ra hào quang giống như không có bí mật nào trốn khỏi mắt hắn, sau nửa ngày hắn mới lên tiếng.
– Có kết quả sao?
Lý Húc cố nén thân thể run rẩy vì kích động, sau khi ổn định tâm thần liền dâng ngọc giản lên.
Cũng không thấy Cự Quỷ Vương thi pháp, ngọc giản bay vào trong tay của hắn, sau khi xem xong, hai mắt Cự Quỷ Vương tỏa ra hào quang sáng ngời, ngọc giản biến thành tro bụi..
Cảnh này làm trái tim Lý Húc run rẩy, hắn cúi đầu tâm thần bất định, mặc dù hắn tự tin nội dung trong ngọc giản tám chín phần mười là thật thế nhưng lại sợ xảy ra vấn đề, hắn không thừa nhận nổi hậu quả của việc này.
– Các ngươi lui ra đi.
Hồi lâu, Cự Quỷ Vương lên tiếng, Lý Húc thở ra, lại nhìn lén sang Vô Thường Công, phát hiện Vô Thường Công từ đầu đến cuối vẫn như thường, hắn cũng yên tâm đi theo Vô Thường Công.
Lúc hai người rời đi, trong lầu các, ánh mắt Cự Quỷ Vương nhìn qua khu vực của mười hầu gia, lại nhìn hướng ba đại gia tộc ngoài thành, sau nửa ngày hắn mới tươi cười.
– Thậm chí có thể tra khảo ra chuyện làm phản… Tiêu hao Mộc hồn ít nhất sao… Quả nhiên như ta sở liệu… Ba đại gia tộc muốn mượn chuyện Minh Hoàng truyền thừa trắng trợn thu hồn, xem như ngọc lòng rồi.
– Dựa theo bình thường mà nói, ngũ hành chi hồn tiêu hao bình quân, sẽ không xuất hiện tình huống hồn thuộc tính nào thiếu quá nhiều…
– Như vậy xem ra, trôi qua nhiều năm như thế, ba tiểu gia hỏa của ba đại gia tộc đã thăm dò ra nhược điểm công pháp của ta, tính ra ta đã tới suy biến kỳ…
– Trong suy biến kỳ, tu vi không ngừng giảm xuống… Quan trọng hơn, trong suy biến kỳ, ta bị lực lượng Mộc thuộc tính khắc chế…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 930: Ta Ngửi Được Mùi Bảo Vật (Thượng)
– Đây là cơ hội duy nhất của bọn chúng… Vô Thường Công cũng không thể tin hoàn toàn, năm công mười hầu trong thành Cự Quỷ có bao nhiêu kẻ gắp tâm hại ta đây… Ta rất chờ mong, lúc này phải giải quyết vài vấn đề mới được.
Cự Quỷ Vương cười thản nhiên, sắc mặt mang theo ý bế nghễ, dường như năm công mười hầu trong mắt của hắn chỉ là con sâu cái kiến.
– Bạch Hạo thật tốt, hạt giống gây chuyện… Cũng có chút thiên phú luyện hỏa…
Cự Quỷ Vương mỉm cười, trong mắt hắn Bạch Hạo chỉ là một quân cờ có tác dụng mà thôi.
Chuyện tộc lão Thái gia mất tích không gây ra sóng gió gì, Thái gia cho người ta cảm giác không tra xét, mọi chuyện sóng êm biển lặng.
Thậm chí trong thành Cự Quỷ vẫn giống như cũ không thay đổi…
Đồng dạng, Cự Quỷ Vương không có chút động tác nào, dường như chẳng có chuyện gì sẽ xảy ra, đối với người biết chuyện thì việc này quá quái dị.
Dường như… Mưa gió sắp đến!
Những người trong ma lao ngày đó nghe tộc lão Thái gia nói đều thấp thỏm nhưng không dám thảo luận, chỉ có thể giấu ở trong lòng.
– Một tháng, còn không đánh nhau sao?
Bạch Tiểu Thuần cũng kinh ngạc, trên thực tế hắn vẫn chú ý mật thiết việc này, nhưng đợi một tháng vẫn không thấy ba đại gia tộc hay Cự Quỷ Vương có động tác gì khác.
– Chuyện tộc lão Thái gia bị bắt, cho dù lúc ấy Thái gia không biết nhưng nhất định sẽ tra ra được, bọn họ nhất định tra ra chuyện phản bội bị phát hiện.
– Vẫn không ra tay… Hết lần này tới lần khác Cự Quỷ Vương vô cùng yên tĩnh, chẳng lẽ bọn họ đạt được mục đích chung?
Bạch Tiểu Thuần ngồi trong phòng, nội tâm hắn sinh ra chút xem thường với Cự Quỷ Vương.
– Làm cường giả Bán Thần tới mức như hắn, đoán chừng cũng không có mấy người, nếu ta là Bán thần, trực tiếp ra tay diệt ba đại gia tộc, từ đó giải quyết xong mọi việc…
– Từ đó xem ra ba đại gia tộc còn chưa chuẩn bị thật tốt, hoặc đang do dự… Có lẽ đây là cơ hội với ta.
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ một hồi, hắn cúi đầu nhìn túi trữ vật của bản thân, lúc trước hắn cướp đoạt hai hồn trận Thái gia, sau đó toàn lực luyện chế hỏa diễm mười bốn màu cũng chỉ còn lại non nửa, hơn nữa hắn mấy lần nếm thử luyện chế hỏa diễm mười lăm màu thất bại, hôm nay cũng không còn thừa lại bao nhiêu…
– Không có hồn… Hỏa diễm tiêu hao quá lớn…
Bạch Tiểu Thuần nhắm mắt lại, hắn suy nghĩ thật lâu, cảm thấy việc này phát triển vượt qua hắn dự đoán.
– Xem ra không thể mạo hiểm, ta nên ra ngoài trước, nếu có cơ hội thì đoạt, không có cơ hội thì thôi.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, cảm thấy tâm thần bất định nhưng nội tâm vô cùng kích thích, suy nghĩ một lúc liền đứng lên đi ra ngoài.
Mặc dù ma lao hạn chế ra ngoài nhưng Bạch Tiểu Thuần thân là đệ nhất hắc tiên, với lại hắn hắn đã hỏi trước, bản thân lại có thù với ba đại gia tộc, vì vậy Lý Húc không làm khó dễ, trực tiếp cho hắn rời đi.
Lúc này Bạch Tiểu Thuần cải trang cách ăn mặc sau đó từ sông bảo vệ thành rời khỏi ma lao.
Hiện tại đã là hoàng hôn sắc trời dần tối, sông bảo vệ thành quá lớn, Bạch Tiểu Thuần tùy ý tìm một khu vực ngoi lên, cũng không làm kẻ nào chú ý, lập tức rời khỏi thành Cự Quỷ.
– Đáng tiếc không thể bại lộ bản sự ta có thể thay đổi dung mạo, chỉ có thể giả bộ như đang cải trang một chút.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nói thầm, hắn đội cái mũ chụp, trên thân mặc thêm vài bộ y phục làm dáng người to lớn hơn trước, hắn cúi đầu bay ra khỏi thành Cự Quỷ và bay đi Trần gia.
– Nếu chỉ đoạt Thái gia cũng không tốt, vả lại nhất định đã phòng bị sâm nghiêm, hồn của Bạch gia quá ít, chỉ còn Trần gia…
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần chớp động, hắn âm thầm bay về phía trước, nhanh chóng bay tới thành trì của Trần gia, cũng nhìn thấy chung quanh Trần gia có tám hồn trận.
Nhìn kiến trúc như tổ ong trong hồn trận có nhiều oan hồn bay ra, yết hầu Bạch Tiểu Thuần co giật, hắn nuốt một ngụm nước bọt.
– Hồn của Trần gia không ít…
Bạch Tiểu Thuần trông mà thèm, hắn dò xét cẩn thận, rất là phát sầu hồn trận của Trần gia quá gần thành Trần gia, vả lại bên trong thủ vệ sâm nghiêm, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ, với tốc độ của mình chỉ sợ sẽ bị phát hiện.
– Trần gia quá keo kiệt rồi, chỉ là hồn trận cần gì thủ hộ sâm nghiêm như thế?
Bạch Tiểu Thuần u sầu, cảm giác nhìn thấy nhưng không sờ được làm hắn không cam lòng.
– Không phải là hồn sao, ba đại gia tộc giàu có như thế, thủ hộ sâm nghiêm như thế là quá khi dễ người ta.
Bạch Tiểu Thuần thở dài, biết rõ bản thân không có cơ hội, mang theo phiền muộn rời đi thật xa, lúc này nhìn thành Cự Quỷ, hắn muốn quay về ma lao, đột nhiên đôi mắt Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng, hắn nhìn thấy trên pho tượng trong thành có một thân ảnh phá không bay tới.
Khoảng cách mặc dù xa nhưng với tu vi Bạch Tiểu Thuần có thể nhìn rõ người ấy là Vô Thường Công, phương hướng của hắn chính là Bạch gia.
Vả lại Thiên Nhân xuất hành không che giấu thân ảnh bản thân, chẳng những Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy, thậm chí rất nhiều người trong thành Cự Quỷ đều nhìn thấy, ánh mắt của bọn họ mang theo nghiền ngẫm.
– Hả?
Bạch Tiểu Thuần nhìn sang.
– Thời điểm mẫn cảm này, Vô Thường Công lại đi tới Bạch gia?
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, cũng không suy nghĩ nhiều, thuận theo cửa thành Cự Quỷ quay về trong thành.
Hiện tại sắc trời đã tối, người đi trên đường không ít, Bạch Tiểu Thuần theo đám người đi tới sông bảo vệ thành, hắn vừa đi một nửa, bỗng chung quanh có tiếng xôn xao, chỉ thấy tại pho tượng Cự Quỷ Vương xa xa bộc phát hào quang cực mạnh.
Hào quang bộc phát ra chung quanh, trên đỉnh âầu pho tượng có một thân ảnh mặc tử kim mãng long bào bay ra, đầu đội vương miện, toàn thân sinh ra khí thế kinh thiên động địa.
Dường như hắn đứng nơi đó có thể trấn áp thiên địa, lúc này từ trong vương điện bước vào trong hư vô giống như đang đi dạo, hắn bước chậm như đang đi dạo.
– Cự Quỷ Vương!
– Là Vương gia!
– Bái kiến Vương gia!!
Lúc này tiếng nói lớn ầm ĩ truyền ra từ trong thành Cự Quỷ, tất cả Hồn Tu nhìn thấy đều quỳ lạy, đồng thời thị vệ trong thành Cự Quỷ đều quỳ xuống, chỉ trong chớp mắt tất cả ánh mắt đều tập trung vào thân ảnh Cự Quỷ Vương.
Sắc mặt Cự Quỷ Vương bình thản không nói lời nào, hắn đi từng bước lên bầu trời, hắn tiêu sái đi vào trong tầng mây, từng tia lôi điện không ngừng chạy quanh người hắn.
Thiên địa dị tượng làm người ta kinh hãi, cùng lúc đó sau lưng Cự Quỷ Vương có hư ảnh khổng lồ như ẩn như hiện, dường như một khi ngưng thực có thể xé rách hư không.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










