Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 185 : Biết Ta Cũng Vô Dụng (c921-c925)
❮ sautiếp ❯Chương 921: Biết Ta Cũng Vô Dụng
Trong biển lửa ngập trời thân thểBạch Tiểu Thuần lao ra khỏi hỏa diễm và bay về nơi xa, lúc bỏ chạy hắn còn kích động, lúc này đoạt hồn còn hủy cả hồn tràng xóa dấu vết, thật sự quá kích thích.
– Các ngươi dám đoạt hồn của ta, hừ hừ!.
Bạch Tiểu Thuần ngậm miệng, lúc này trái tim của hắn đập nhanh hơn, hắn cảm giác mình đã làm đại sự.
Không kịp nghĩ nhiều, Bạch Tiểu Thuần dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.
– Dám đụng tới hồn trận của Thái gia, ngươi muốn chết!
Đột nhiên có bảy tám thân ảnh dùng tốc độ cực nhanh bay từ xa tới gần, lúc này có một thanh niên cầm đầu, thanh niên trẻ tuổi nhưng có mái tóc bạc, toàn thân bộc phát khí tức Kết Đan Đại viên mãn.
Thậm chí mơ còn cảm giác có một tia Nguyên Anh chi ý trên thân kẻ này, hiển nhiên thanh niên này đã cách Nguyên Anh một đường, sợ rằng bế quan một thời gian sẽ thuận lợi đột phá Nguyên Anh!
Tốc độ của hắn không kém Nguyên Anh bao nhiêu, giờ phút này còn mang theo một tia tức giận bay thẳng về phía Tiểu Thuần, sau lưng hắn cũng có bảy tám người, cũng đều là tu sĩ Kết Đan, nhìn thấy thiên hỏa hủy diệt hồn trận, phần lớn diện tích đã biến thành đất cằn, nội tâm bọn họ vô cùng tức giận.
– Muốn chết!
Mọi người gào thét, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đã bỏ chạy thật xa, sát ý trên nươời bọn họ bành trướng.
Bọn họ chỉ là nhóm đầu tiên mà thôi, ở phía sau còn có tộc lão Nguyên Anh của Thái gia bay tới.
Bạch Tiểu Thuần càng hoảng sợ, người Thái gia đến quá nhanh, trong lòng hắn biết rõ một khi dây dưa sẽ dẫn tới tình thế nghiêm trọng, lúc này không quay đầu lại, lập tức dùng tốc độ nhanh nhất rời đi.
Tốc độ của Bạch Tiểu Thuần tốc độ bất phàm, hắn nhanh chóng kéo dài khoảng cách, trong nháy mắt hắn đã biến mất phía chân trời.
Thiên kiêu Thái gia nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rời đi, trong mắt sinh ra sát ý khôn cùng, không có chút do dự cầm một tấm da thú ra khỏi túi trữ vật, tấm da thú kia ưự bốc cháy, vào lúc bị thiêu đốt, thiên địa vặn vẹo và hư ảnh một con hung âầm xuất hiện.
Hung cầm là một con kên kên, nó lớn chừng mấy trăm trượng, ngửa mặt lên trời phát ra tiếng kêu chói tai sau đó thiên kiêu Thái gia bước lên lưng con hung cầm hư ảo, vào lúc hắn vừa bước lên lưng hung cầm, tốc độ hung cầm bạo phát biến mất vô tung vô ảnh, lại sử dụng bí pháp men theo dấu vết Bạch Tiểu Thuần rời đi, trực tiếp đuổi theo phía sau.
Lúc đuổi theo chừng mười dặm, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần vừa xuất hiện, hắn không ngừng gia tốc bay về thành Cự Quỷ.
– Phải trốn nhanh mới được, vạn nhất dẫn xuất Thiên Nhân của Thái gia thì ra sẽ gặp nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thuần đã sợ rồi, lúc trước hắn không thể nén bi phẫn đi đoạt hồn, hiện tại tỉnh táo càng nghĩ càng sợ.
– Đều là bị buộc cả…
Bạch Tiểu Thuần lau mồ hôi lạnh, hắn hóa thành hào quang bước vào trong hư vô, hắn cách thành Cự Quỷ càng ngày càng gần, cũng chỉ còn bay thêm vài hô hấp là tới, đột nhiên Bạch Tiểu Thuần biến sắc, phía sau hắn có tiếng rít chói tai vang lên, cuồng phong đã tới, gió lớn như muốn dập tắt sinh cơ, càng có tiếng gào thét thê lương xuyên thấu tất cả đâm vào tâm thần Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần giật mình, hắn quay đầu nhìn ra sau, hắn nhìn thấy một con kền kền xuất hiện, con kền kền xuyên qua hư vô, đâm thẳng vào người của hắn.
Khí thế dáng vẻ độc ác ngập trời, trên con kền kền có một thanh niên đang đứng, thanh niên nâng tay phải đánh vào hư vô, lúc này một trường thương màu đen xuât hiện trong tay hắn.
– Tặc tử lớn mật, dám cướp hồn trận Thái gia, ngươi phải bị hình thần câu diệt.
Thanh niên hét lớn một tiếng, hắn mượn nhờ tốc độ của kền kền và bộc phát tu vi rót vào trong trường thương sau đó tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Tốc độ cực nhanh, Bạch Tiểu Thuần căn bản không kịp phản ứng, thật sự là bởi vì kền kền quá nhanh, cũng trong nháy mắt kên kên đã xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần, thanh trường thương màu đen trong tay thiên kiêu Thái gia, dựa thế đâm tới như muốn xuyên thủng thân thể Bạch Tiểu Thuần!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn quát lớn sau đó toàn lực ngăn cản.
Phanh phanh phanh!
Tiếng nổ mạnh vang vọng tám phương, thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động, trực tiếp lui ra phía sau, lúc lui mấy trăm trượng, hắn sững sốt ngẩng đầu nhìn lên.
– Không có việc gì?
Bạch Tiểu Thuần khẽ giật mình, vừa rồi đối phương đánh một kích khí thế ngập trời, đánh lên người hắn còn cho rằng không chết cũng trọng thương, nhưng lại phát hiện bản thân không tổn thương gì cả.
– Con bà nó chứ, phi cầm lợi hại, tốc độ làm cho người ta sợ hãi nhưng người thì quá yếu… Chỉ có thể mượn nhờ tốc độ làm ta không kịp trở tay mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần kịp thời suy nghĩ ra vấn đề, hắn trừng mắt nhìn thanh niên trên kền kền đang hít khí lạnh hoảng sợ nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Hắn biết tốc độ của kền kền có thể sánh ngang Nguyên Anh Đại viên mãn, có tốc độ cực hạn và trường thương gia trì, cho dù gặp tu sĩ Nguyên Anh cũng có thể đánh trọng thương.
Gia hỏa trước mặt không có việc gì… Nội tâm của hắn rung động sau đó hít khí lạnh lần nữa, nhìn kỹ dung mạo Bạch Tiểu Thuần sau đó đôi mắt co rút.
– Ngươi… Ngươi là Bạch Hạo!!
Bộ dạng Bạch Hạo, bởi vì hắn mưu phản Bạch gia nên thanh danh hiển hách, mặc dù không phải ai cũng biết dung mạo của hắn, quần là áo lụa trong ba đại gia tộc sẽ không quá chú ý, cao tầng và thiên kiêu ba đại gia tộc đều nhìn bức họa, lúc trước thủ cực nhanh nên không nhận ra, sau khi bị chấn trụ hắn liền nhận ra thân phận của Bạch Tiểu Thuần.
Ý thức được người này là Bạch Hạo, thiên kiêu Thái gia khẩn trương, biết rõ Bạch Hạo lòng dạ độc ác, thậm chí có thể bắt giữ tộc trưởng Bạch gia tu vi Nguyên Anh trung kỳ, dẫn động lão tổ Thiên Nhân Bạch gia, nhân vật này còn không phải hắn có thể trêu chọc.
– Ngươi biết ta? Có biết cũng vô dụng!
Bạch Tiểu Thuần trừng mắt sau đó hét lớn, phân thân xuất hiện, ngay sau đó phân thân hóa thành cơn gió lao thẳng về phía tên thiên kiêu Thái gia.
Bón đại phân thân đều xuất hiện, chúng cùng bản thể Bạch Tiểu Thuần hoa thánh phong bạo không nói che phủ bầu trời nhưng đủ càn quét tám phương, lúc này trung tâm của phong bạo chính là thiên kiêu Thái gia, vào lúc dung hợp cũng làm tám phương run rẩy.
Tên thiên kiêu Thái gia khiếp sợ, khí tức hỗn loạn, nội tâm cực kỳ hối hận vì xúc động đuổi theo nhưng không kịp nghĩ nhiều, chỉ có thể điều khiển kền kền dưới thân ngăn cản phong bạo.
Tốc độ kên kên quá nhanh, nó va chạm với phong bạo tạo thành tiếng nổ mạnh, thiên kiêu Thái gia đã lui ra sau vài trăm trượng, mặc dù tránh được một kích nhưng toàn thân hắn rung động cực lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 922: Ngươi Không Thể Làm Khó Dễ Với Ta
– Bạch Hạo, Thái gia ta không có trêu chọc ngươi, vì sao ngươi hủy hồn trận của Thái gia ta?
Thiên kiêu Thái gia lập tức lên tiếng, hắn muốn kéo dài thời gian, hắn biết mình bay quá nhanh nhưng không bao lâu các lão tổ trong gia tộc sẽ tới.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, ánh mắt nhìn sang kên kên, nhìn ra đây là thứ pháp thuật triệu hoán, không có khả năng kiên trì quá lâu, hiện tại với hắn thời gian quá trọng yếu.
– Hừ, Thái gia các ngươi trước có người tài đại khí thô áp ta, sau đó đoạt hồn của ta, đương nhiên ta phải đoạt các ngươi rồi.
Bạch Tiểu Thuần nói xong cũng không có rảnh để ý tới thiên kiêu Thái gia, hắn quay người bay đi.
Thiên kiêu Thái gia rối rắm, hắn do dự điều khiển kền kền đuổi theo, hắn suy nghĩ chỉ cần bản thân không tới gần có lẽ không có việc gì, bản thân hắn nhìn chằm chằm chờ lão tổ truy kích.
Hai người bay một trước một sau, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đối phương còn đi theo mình liền phiền chán, tốc độ con kền kèn quá nhanh, một khi bản thân quay đầu lại đuổi theo, đối phương sẽ lập tức đuổi theo, lãng phí thời gian không nói, cũng rất khó giết chết đối phương.
– Ta hận nhất là gia hỏa dựa vào tốc độ làm phiền ta, hừ hừ, thực cho rằng dựa vào con chim chết này là có thể ăn chắc ta sao?
Hai mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra hàn quang sau đó biến mất, hắn vẫn bất động thanh sắc như cũ và bay thẳng về hướng thành Cự Quỷ, đột nhiên khí tức Chí Hàn bộc phát bao phủ bốn phương tám hướng.
Khí tức Chí Hàn va chạm với con kền kền, thiên kiêu Thái gia trên kền kền lạnh run, sắc mặt biến hóa thật nhanh, hắn muốn lui ra phía sau nhưng lại không còn kịp rồi, vào lúc hắn phát hiện dị thường thì Bạch Tiểu Thuần đã quay người lại..
– Đã muộn!
Bạch Tiểu Thuần rống to một tiếng, hắn bước tới một bước, khí tức Chí Hàn bao phủ tám phương, hắn có thể thuấn di như tu sĩ Nguyên Anh trong khu vực Chí Hàn.
Lời hắn nói còn quanh quẩn thân ảnh biến mất trong nháy mắt, lúc xuất hiện đã ở trước mặt tên thiên khiêu Thái gia, trực tiếp đã phát động Hám Sơn Chàng, lực lượng va chạm khủng bố vô biên, hư vô chấn động, thiên kiêu Thái gia không kịp suy nghĩ, đầu óc kêu ông ông.
– Ngươi…
Hắn muốn gào thét nhưng chưa kịp truyền ra âm thanh, hắn muốn né tránh cũng không kịp, chỉ có thể dùng toàn lực chống cự, hắn còn cách Nguyên Anh một bước nhưng quá yếu trong mắt Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần trực tiếp đụng vào người thiên kiêu Thái gia, toàn thân thiên kiêu Thái gia đãm máu, mắt thấy toàn thân sắp vỡ nát thân tử hồn diệt, vào lúc này trên người hắn xuất hiện tầng hào quang màu vàng, tia sáng tới từ sợi dây chuyền trên cổ hắn, bên trong ẩn chứa lực lượng Thiên Nhân.
Tên thiên kiêu Thái gia liên tục phun máu tươi, thân thể bay đi như diều đứt dây, trực tiếp đụng thẳng vào người kền kền, xương nhiều chỗ vỡ vụn, nhờ vào hào quang màu vàng suy yếu hơn phân nửa lực lượng, xương cốt chỉ xuất hiện khe hở nhỏ mà thôi.
Mặc dù dây chuyền có thể giúp thiên kiêu Thái gia miễn chết một lần, nếu bị công kích lần thứ hai thì hắn cũng phải chết, có cảm giác sống sót sau tai nạn, thiên kiêu Thái gia sợ hãi không nhỏ.
– Nếu vừa rồi không nhờ vật lão tổ ban cho bảo vệ tíh mạng, ta… Ta đã chết rồi!! Bạch Hạo, hắn… Hắn suýt nữa đã giết ta!
Thiên kiêu Thái gia run rẩy, vào lúc này hắn sợ vỡ mật, hắn không do dự lui ra phía sau, hiện tại hắn không nói cái gì truy kích Bạch Tiểu Thuần, hắn xem ra đây không phải truy kích đơn giản, mà là liều mạng đấy…
– Đám đại gia tộc các ngươi có không ít đồ bảo vệ tính mạng nha.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày, nhìn thiên kiêu Thái gia bỏ chạy, hắn hừ lạnh một tiếng muốn đuổi giết kẻ này, đột nhiên hắn biến sắc quay người bước vào hư vô, thân thể biến mất trong nháy mắt.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần biến mất, chỉ qua vài hô hấp thiên kiêu Thái gia vẫn còn nơm nớp lo sợ nhìn ba hào quang bay tới gần, lúc này ba ão giả xuất hiện tại khu vực Bạch Tiểu Thuần biến mất lúc trước.
– Đại tộc lão, tặc tử là Bạch Hạo, là Bạch Hạo phản bội Bạch gia!
Thiên kiêu Thái gia nhìn thấy ba lão giả, hắn vô cùng kích động lên tiếng.
Ba người này là tộc lão Thái gia, nhất là kẻ cầm đầu là đại tộc lão Thái gia tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn, sắc mặt ba người âm trầm nhìn thiên kiêu, sau khi gật đầu liên truy kích.
Bên ngoài thành Cự Quỷ xuất hiện khe hở hư vô, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần bước ra ngoài, khí tức của hắn lộn xộn phập phồng, sau khi hàng lâm liền tiến vào trong thành Cự Quỷ.
– Chết tiệt, người Thái gia đuổi theo thật vui vẻ, đánh nhỏ thì già tới, có bản lĩnh đơn đả độc đấu với ta đi!
Bạch Tiểu Thuần không phục, tốc độ của hắn không giảm bớt chút nào, hắn nhanh chóng bay tới thành Cự Quỷ.
Trong nháy mắt hắn sắp bước vào thành Cự Quỷ, sau lưng hắn là ba lão nhân Thái gia đã đuổi tới, ba người tới gần bầu trời biến hóa, mây đen che khuất bầu trời.
Bọn họ từ xa nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, lại thấy Bạch Tiểu Thuần sắp bước vào thành Cự Quỷ, ba người nóng nảy, ánh mắt đại tộc lão Thái gia mang theo sát ý và rống to.
– Bạch Hạo, ngươi đoạt hồn trận Thái gia, cho dù ngươi có chức quan trong thành Cự Quỷ, lão phu cũng phải chém giết ngươi.
Tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn làm hắn gàot o như sấm sét, tiếng nổ hóa thành sóng âm trùng kích tâm thần của Bạch Tiểu Thuần.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, cũng không quay đầu lại liền bước vào thành Cự Quỷ, thủ vệ cửa thành trợn mắt há hốc mồm, theo bản năng muốn đi ngăn cản, Bạch Tiểu Thuần cầm lệnh bài ma lao giơ lên cho thủ vệ xem.
– Ta là ngục tốt ma lao, Thái gia ý đồ làm phản, bọn ngươi phải ngăn cản chúng.
Vừa gào to Bạch Tiểu Thuần dùng toàn lực gào to, mặc dù không bằng đại tộc lão Thái nhung không kém quá nhiều, giọng nói của hắn quanh quẩn thành Cự Quỷ, lập tức làm cả thành Cự Quỷ rung động, thủ vệ cổng thành đã hồ đồ.
Bọn họ nhận ra lệnh bài của Bạch Tiểu Thuần cho nên cho đi, tộc lão Thái gia đuổi giết Bạch Tiểu Thuần, bọn họ nghe Bạch Tiểu Thuần gào to liền khiếp sợ.
– Ngươi nói bậy!!
– Thái gia ta trung thành và tận tâm với Cự Quỷ Vương, ngươi đừng vu oan.
Bạch Tiểu Thuần thấy chiêu này dùng tốt, lập tức kinh hỉ, dứt khoát rống to lên, hắn bay nhanh hơn, tộc lão Thái gia cố tình truy kích nhưng bị thủ vệ cửa thành ngăn cản, càng có đội tuần tra xuất hiện, nếu không có Bạch Tiểu Thuần vu oan lúc trước, bọn họ liều lĩnh đuổi giết sau đó giải thích rõ ràng, nếu hiện tại xông vào sẽ gặp phiền toái lớn, đến lúc đó có miệng cũng không nói rõ ràng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 923: Hỏa Diễm Mười Bốn Màu, Thành!
Việc này làm ba tộc lão Thái gia biệt khuất, khó áp chế lửa giận trong lòng, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn phải giải thích với Hồn Tu thủ vệ, trì hoãn như thế cho nên Bạch Tiểu Thuần đã bay đến bên cạnh sông bảo vệ thành, trực tiếp nhảy vào bên trông sau đó dựa vào lệnh bài tiến vào đáy sông.
– Chuyện ta mưu phản Bạch gia lớn như vậy, sau khi đi vào ma lao, Bạch gia cũng không dám truy sát, Thái gia… Ta chẳng qua chỉ đoạt hai hồn trận mà thôi, bọn chúng không dám tới.
Bạch Tiểu Thuần đắc ý tiến vào rùa đá dưới đáy sông, mau chóng quay về ma lao.
Trên thực tế Bạch Tiểu Thuần đoán đúng, ba tộc lão Thái gia vất vả giải thích rõ ràng, sau khi bước vào thành Cự Quỷ cũng chỉ dám đứng ngoài sông bảo vệ thành, bọn họ tức giận và phiền muộn đến cực hạn, suýt chút nữa bị nghẹn thành nội thương, lần này không có biện pháp, bọn họ không thể đi vào ma lao…
Sau một lúc lâu, ba người đành âm trầm rời đi.
Chuyện này nhìn như kết thúc nhưng ảnh hưởng cực lớn trong thành Cự Quỷ không kém việc Bạch Tiểu Thuần mưu phản Bạch gia, rất truyền vào tai Hồn Tu trong thành, phần lớn biết được việc này đều hành động, bọn họ bàn tán việc của Bạch Hạo cùng Thái gia…
– Nghe nói không, Bạch Hạo lại náo ra đại sự, hắn đã đoạt hồn trận của Thái gia, càng dẫn lửa thiêu hồn tràng của Thái gia thành đất cằn!
– Hắn quá biết gây chuyện, phản bội Bạch gia thì thôi, lần này chọc giận Thái gia…
– Ta nghe nói một tên hoàn khố của Thái gia tranh mua hồn với Bạch Hạo, sau đó nâng giá mua sắm đã chọc giận Bạch Hạo, cho nên giết vào.
– Chút việc nhỏ đã làm thế… Bạch Hạo thật lòng dạ độc ác, có thù tất báo, ta còn nghe nói người này có thần thông thiên hỏa, uy lực không tầm thường, thiên hỏa rơi xuống…
Đủ loại ngôn luận, mọi việc như thế, khắp nơi đều truyền tin Bạch Hạo đã đoạt hồn trận của Thái gia, nói hắn tâm ngoan thủ lạt, thần thông thiên hỏa thật đáng sợ, nó cũng trở thành chiêu bài của Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần sờ lên túi trữ vật, nội tâm hưng phấn, lúc này có thu hoạch lớn cho nên hắn cho rằng lựa chọn của mình là sáng suốt.
– Ba đại gia tộc đoạt của ta, ta đi đoạt bọn họ, có qua có lại mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, sau đó thường xuyên đi tuần tra với đội chín, mấy ngày qua Bạch Tiểu Thuần thôi diễn biện pháp luyện hỏa, lúc này mới thừa dịp tuần tra sau đó một mình đi vào trong lao ngục.
Trong khu Đinh nhà lao, nơi này vốn ồn ào, tù nhân áo xám và đám trọng phạm đều làm việc của mình, không có lính canh là lúc bọn họ tự do.
Cho dù là lính canh ngục cũng thường thường không quan tâm tới đám phạm nhân, bọn họ vẫn làm theo ý mình, lúc Bạch Tiểu Thuần bước vào khu Đinh thì cả lao ngục an tĩnh lại.
– Hôm nay ta trực ban, các ngươi đàng hoàng cho ta.
Bạch Tiểu Thuần bước vào lao ngục, chắp tay sau lưng, diễu võ dương oai quát lớn với chung quanh, đám phạm nhân áo xám run sợ, cũng có không ít trọng phạm nhìn sang.
– Hắc tiên!!
– Chính là hắc tiên Bạch Hạo!
– Đây là người lòng dạ độc ác, ta vẫn còn nhớ cảnh tượng hắn thẩm vấn Chu lão ma… Thảm!
Nhất là những phạm nhân bị Bạch Tiểu Thuần thẩm vấn qua, lúc nhìn thân ảnh Bạch Tiểu Thuần liền không tự chủ run rẩy.
Toàn bộ lao ngục khu Đinh vô cùng an tĩnh, những nơi Bạch Tiểu Thuần đi qua không có chút âm thanh nào, thật sự do danh khí của Bạch Tiểu Thuần trong ma lao quá lớn, toàn bộ trọng phạm không cạy miệng suốt trăm năm cũng bị hắn cạy miệng tất cả.
Sau đó bọn họ kinh hãi, là do Bạch Tiểu Thuần thẩm vấn vô cùng thần bí, chỉ có thể thấy màn sương che chắn chứ không thấy cụ thể, từ trong tiếng kêu thảm thiết của đám tù nhân, vô số người vẫn còn sinh ra hồi ức khó quên.
Vào lúc này nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tới đây, toàn bộ phạm nhân khu Đinh toàn cẩn thận, không dám trêu chọc Bạch Tiểu Thuần dẫn phiền toái, càng có không ít phạm nhân áo xám tới nịnh nọt.
Bạch Tiểu Thuần nhìn đám người chung quanh, nội tâm của hắn vui sướng, cảm giác mình thật sự là thiên kiêu chi tử trong ma lao.
– Quá xuất sắc, đây không phải bản ý của ta, có lẽ ta nên ít xuất hiện mới đúng.
Bạch Tiểu Thuần cảm khái phất tay, hắn đuổi mấy phạm nhân áo xám chung quanh, một mình đi bộ trong ma lao khu Đinh, hắn đi tới nơi vắng vẻ lần trước và ngồi xuống.
– Nơi này rất tốt, khu vực đủ rộng, thích hợp cho ta luyện tập.
Bạch Tiểu Thuần hài lòng nhẹ gật đầu, chung quanh bài không ít cấm chế, hắn phất tay dùng sương mù che chắn tầm mắt mọi người.
Sau khi chải vuốt cách điều chế hỏa diễm mười bốn màu một lúc, hai mắt hắn mở ra nhìn hồn tháp, hắn bắt đầu thử luyện chế hỏa diễm mười bốn màu.
Khi hồn bay ra ngoài, hai tay Bạch Tiểu Thuần bấm niệm pháp quyết, lúc này hỏa diễm chung quanh co rút lại ngưng tụ trong lòng bàn tay, trong tay Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hỏa diễm một màu, sau khi luyện tới mười ba màu, hắn hết sức nghiêm túc luyện chế hỏa diễm mười bốn màu.
– Ta có nắm chắc thật lớn khi luyện hỏa diễm mười bốn màu, chẳng qua có chút vấn đề nhỏ cần điều chỉnh, tối đa năm lần là có thể!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn luyện chế theo biện pháp thôi diễn của mình.
Lúc này chung quanh có vô số hồn bay tới, chúng theo thứ tự dung nhập vào trong hỏa diễm của Bạch Tiểu Thuần, hỏa diễm càng lúc càng lớn sau đó hóa thành biển lửa, bắt đầu thôn phệ oan hồn.
Hỏa diễm từ mười ba màu cũng chầm chậm tăng thêm một màu, biến thành mười bốn màu, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, hắn lập tức phất tay dập tắt hỏa diễm trong tay.
Bạch Tiểu Thuần nhíu mày nhìn lòng bàn tay của mình, trầm ngâm lấy rất nhiều oan hồn xuất hiện, hắn lại bắt đầu thử nghiệm.
Chín ngày trôi qua, Bạch Tiểu Thuần đã luyện bốn lần, mặc dù mỗi lần đều thất bại nhưng hắn không có nhụt chí, hắn có đủ hồn để thử, vả lại thất bại giúp hắn tổng kết kinh nghiệm, vào lúc ngày thứ mười, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hai mắt hắn đầy tơ máu nhưng tinh thần rất tốt.
– Vấn đề đã giải quyết xong, lúc này chắc chắn có thể luyện ra hỏa diễm mười bốn màu.
– Một khi ta luyện thành hỏa diễm mười bốn màu, liền đại biểu ta đạt tới Hoàng phẩm đỉnh phong! Nếu có thể luyện thành hỏa diễm mười lăm màu, ta sẽ là Luyện Hồn Sư Huyền phẩm.
Bạch Tiểu Thuần tràn ngập chờ mong, hắn tới Man Hoang không ngắn, hắn cũng hiểu rõ về Luyện Hồn Sư, biết rõ Luyện Hồn Sư Huyền phẩm chính là cảnh giới cao nhất của đại thế gia.
Về phần Địa phẩm. toàn bộ Man Hoang không có bao nhiêu người, bất kỳ người nào cũng có địa vị cực cao, mặc dù không bằng Vương gia nhưng hơn xa Thiên Nhân.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 924: Toàn Thân Là Bảo (Thượng)
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, hắn bình tĩnh nổi lòng sau đó bắt đầu luyện hỏa, lúc này quá trình vô cùng bình thường, cũng vô cùng thành thạo, hắn luyện ra hỏa diễm mười ba màu, cũng không dừng lại, Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lấy rất nhiều oan hồn ra, Bạch Tiểu Thuần gầm lên, hỏa diễm mười ba màu trong tay bộc phát.
Khi hỏa diễm khuếch tán, hồn triều chung quanh dung nhập vào trong hỏa diễm, quá trình kéo dài nửa nén hương, hỏa diễm mười ba màu biến thành mười bốn màu.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng kích động nhưng tay của hắn rất ổn, hắn bộc phát linh thức và xiết chặc bàn tay, sau động tác của hắn, hỏa diễm mười bốn chậm rãi co rút lại, quá trình này tốn hao tâm thần Bạch Tiểu Thuần rất lớn.
Dùng nửa canh giờ, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận co rút hỏa diễm vào trong nắm tay, biển lửa cũng biến mất trong nắm tay của hắn!
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, hắn hít thở dồn dập nhìn chằm chằm vào nắm tay của mình, chậm rãi vươn tay ra, một đám hỏa diễm mười bốn màu xuất hiện trong tay hắn.
Hào quang lưu chuyển dường như ẩn chứa cực hạn nào đó, khi ánh lửa cháy bập bùng càng có lực lượng chí mạng bộc phát.
Một khi bộc phát, hỏa diễm mười bốn màu không thể uy hiếp Thiên Nhân nhưng có lực lượng tiêu diệt đa số Nguyên Anh!
– Đã thành, ta đã thành công!
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha.
– Ta không biết lúc nào mới có thể luyện thành hỏa diễm mười lăm màu, hẳn là rất khó, dù sao một khi luyện thành chính là Luyện Hồn Sư Huyền phẩm, cũng được, hỏa diễm này dù tốt nhưng nếu không tăng cao chiến lực của ta cũng biến thành vô dụng.
Bạch Tiểu Thuần áp chế kích động trong lòng, sau khi thu hồi hỏa diễm mười bốn màu, hắn nhìn số hồn còn lại luyền có quyết đoán.
– Luyện tất cả đồ vật của ta thành luyện linh mười bốn lần… Mặc dù ta không phải Nguyên Anh nhưng chiến lực tăng lên không ít.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền cố chấp với suy nghĩ của mình
Hắn không do dự nữa, hắn bắt đầu luyện linh, cũng cầm Quy Văn Oa ra.
– Không đúng, nhiều người mắt tạp… Mặc dù có sương mù che lấp nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất, cái nồi này là bảo bối của ta, tiền tài không lộ ra ngoài, ta phải đi nơi khác.
– Cẩn thận, trong Man Hoang phải lấy ổn thỏa làm đầu, không được khinh thường.
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần đứng lên đi ra khỏi amfn sương, hắn hóa thành hào quang bay tới cánh cửa ánh sáng.
Lúc Bạch Tiểu Thuần rời khỏi lao ngục khu Đinh, trong đầu lâu cách vị trí của hắn không xa có lão giả có bớt đỏ trên mặt đang ngồi.
Lão giả cúi đầu, nhìn hắn không khác gì phạm nhân bình thường nhưng lúc này chậm rãi ngẩng đầu lên, trong mắt xuất hiện hào quang nhìn hướng Bạch Tiểu Thuần rời đi.
– Luyện ra hỏa diễm mười ba màu không lâu, hắn lại luyện ra hỏa diễm mười bốn màu… Tiểu gia hỏa này thú vị.
Lão giả thấp giọng thì thào, dường như đang cười khẽ, Bạch Tiểu Thuần luyện hỏa tại nơi vắng vẻ, hơn nữa Bạch Tiểu Thuần còn bố trí cấm chế sương mù, vì vậy lúc hỏa diễm mười bốn màu xuất hiện cũng không làm ai chú ý, chỉ có lão giả này biết.
Nhưng rất nhanh hắn nhắm mắt lại không quan tâm tới.
Sau khi rời khỏi khu Đinh, Bạch Tiểu Thuần gặp Hồn Tu đội chín, sau khi cười nói với nhau liền quay về phòng của mình.
– Khoảng cách tuần tra lần sau còn một thời gian, vừa vặn mượn nhờ thời gian này luyện linh tất cả đồ vật của ta.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây nội tâm rất chờ mong, đầu óc của hắn xuất hiện bức họa, trong bức họa là hình ảnh toàn thân của mình đều là bảo vật.
Nghĩ đến chỗ hưng phấn, Bạch Tiểu Thuần cười đắc ý, nội tâm hưng phấn, hắn bắt đầu bố trí một phen, bảo đảm không ngại sau đó bắt đầu lấy oan hồn luyện chế hỏa diễm mười bốn màu, lập tức cầm Quy Văn Oa bắt đầu luyện linh.
Luyện đầu tiên là Vĩnh Dạ Tán, cây dù bị hắn luyện thành mười bốn lần, bộ dáng hơi cải biến một ít, nhất là mặt quỷ trên cây dù giống như cười mà không phải cười, giống như khóc không phải khóc, cực kỳ hãi người, thậm chí mi tâm của mặt quỷ có vết tích, nhìn kỹ không phải con mắt thứ ba, mơ hồ còn ẩn giấu một cái mặt quỷ khác, chẳng qua chỉ hơi nhìn sơ cũng làm Bạch Tiểu Thuần rung động.
– Sợ rằng tiến thêm một bước luyện linh mười lăm lần, nó có thể thành pháp bảo Thiên Nhân rồi.
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời liếm bờ môi, hắn biết rõ bảo vật luyện linh mười lăm lần sẽ tỏa ra khí tức giống Thiên Nhân bình thường, bảo vật này cực kỳ hiếm thấy trong Man Hoang.
Dù sao Man Hoang có đa sắc hỏa nhưng xác xuất luyện linh thành công không cao, chẳng qua bỏ cái giá lớn cũng có thể luyện ra một ít.
Nhưng trên thực tế, nếu toàn thân Bạch Tiểu Thuần đều là pháp bảo luyện linh mười bốn lần, tuy nói không phải đứng đầu Man Hoang nhưng có thể làm người ta phải run rẩy.
Luyện chế Vĩnh Dạ Tán, Bạch Tiểu Thuần cẩn thận nhìn chung quanh một phen, sau khi xác định không ngại mới tháo mặt nạ xuống, hắn luyện linh mặt nạ thành mười bốn lần, sau đó lại đeo lên thật nhanh, lúc này mới thở phào một hơi, sau đó hắn cầm cây cung của Chu Nhất Tinh ra, còn có những mũi tên uy lực lớn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn muốn luyện chế phi kiếm.
Khoa trương nhất là lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy trên bảo y trên người tên hoàn khố Thái gia, hắn không phục không nói, càng cảm thấy phong cách, vì vậy hắn lấy mấy cái giáp da trong túi trữ vật ra luyện linh mười bốn lần.
Nếu hành vi xa xỉ này bị truyền đi, nhất định sẽ làm người ta phát điên, cho đến khi Bạch Tiểu Thuần phát hiện trên người không còn cái gì có thể luyện linh, hắn mới kết thúc quá trình luyện linh làm người ta phát điên, thậm chí ghen ghét mà chết, bởi vì toàn thân hắn là pháp bảo luyện linh mười bốn lần… Có thể nói hắn đã lớn như vậy, hôm nay mới có thể vũ trang tận răng.
– Hôm nay ta có gặp phải lão tổ Thiên Nhân Bạch gia, hắn muốn giết ta cũng không dễ dàng gì.
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, phát hiện hồn của mình còn non nửa liền vui vẻ.
– Tuy tu vi không tăng cao nhưng trang bị cũng tăng chiến lực của ta lên rất cao, đúng… Phải nhanh chóng luyện ra hỏa diễm mười lăm lần, nói như vậy toàn thân của ta đều là pháp bảo luyện linh mười lăm lần… Thiên Nhân nhìn thấy ta cũng phải há hốc mồm! Ừ, tốt nhất nên làm bọn chúng hâm mộ tới chết, cũng không cần đánh làm gì.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng hưng phấn, tuy hắn hiểu đạo lý mang ngọc có tội, tuy nói có mặt nạ che giấu lực lượng nhưng một khi bộc phát ra ngoài, bảo vật trên người hắn sẽ xuất hiện kim văn.
Làm xong việc này, Bạch Tiểu Thuần khoanh chân ngồi xuống, hắn dựa theo bút ký của Bạch Hạo thôi diễn hỏa diễm mười lăm màu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 925: Toàn Thân Là Bảo (Hạ)
Thời gian trôi qua từng ngày, bảy ngày trôi qua nhanh chóng, Bạch Tiểu Thuần rất phát sầu, cách điều chế hỏa diễm mười lăm lần đều là bảo vật trọng yếu của các đại gia tộc.
Tuy trong bút ký của Bạch Hạo có biện pháp điều chế hỏa diễm mười lăm lần nhưng cách điều chế không được đầy đủ, vả lại điều chế cực khó, Bạch Tiểu Thuần hao phí bảy ngày cũng không tìm ra manh mối gì.
Nếu như ví dụ độ khó khi luyện hỏa diễm mười bốn lần là mười, như vậy độ khó khi luyện hỏa diễm mười lăm màu là một trăm.
Chênh lệch trong đó gấp mười lần, độ khó của hỏa diễm mười lăm lần chính là rãnh trời, không chỉ ngăn trước mặt Bạch Tiểu Thuần, nó cũng ngăn cản đa số Luyện Hồn Sư Hoàng phẩm đỉnh phong.
Một khi thành công chính là Luyện Hồn Sư Huyền phẩm, độ khó lớn tới mức cả Man Hoang chỉ có vài chục Luyện Hồn Sư Huyền phẩm mà thôi, bởi vậy có thể thấy hỏa diễm mười lăm màu khó luyện chế cỡ nào.
Bạch Tiểu Thuần rầu rỉ, hắn không có biện pháp, chỉ có thể đi tiếp tục nghiên cứu thôi diễn, thậm chí còn luyện chế một lần, ba ngày qua đi, buổi trưa ngày hôm nay, Bạch Tiểu Thuần đang buồn rầu bứt tóc, hắn thôi diễn suốt mười ngày nhưng thu hoạch cực nhỏ.
Không bao lâu ngoài cửa có tiếng cười vui mừng của đội trưởng đội chín.
– Bạch Hạo, mau chạy ra đây, có đại sự!
Bạch Tiểu Thuần cau mày đứng dậy ra khỏi gian phòng, hắn nhìn thấy đội trưởng đội chín đang hưng phấn.
– Đội trưởng, chuyện gì? Phạm nhân mới tới sao?
Bạch Tiểu Thuần lười nhác hỏi thăm.
– Hoàn toàn chính xác có phạm nhân mới, cũng không phải khu Đinh chúng ta, hơn nữa không phải là ta tìm ngươi, là giám ngục trưởng muốn tìm ngươi.
Đội trưởng nói xong liền cầm tay Bạch Tiểu Thuần kéo đi.
– Giám ngục trưởng?
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, trong đầu nhớ lại tình cảnh tại sông bảo vệ thành ngày đó, lúc đó hắn nhìn thấy Lý Húc, nội tâm cả kinh, thầm nghĩ chẳng lẽ Cự Quỷ Vương mặc kệ mình rồi, Thái gia hoặc Bạch gia tìm tới? Bạch Tiểu Thuần nhìn đội trưởng đội chín hưng phấn như vậy, lại cảm thấy không giống như mình suy nghĩ.
– Đội trưởng, đã xảy ra chuyện gì?
Bạch Tiểu Thuần dừng một chút và hỏi.
– Việc vui, việc vui lớn lắm!
Đội trưởng cười khặc khặc nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, vì vậy không tiếp tục thừa nước đục thả câu, hắn vừa kéo Bạch Tiểu Thuần vừa nói.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong cũng biết nguyên nhân.
Dựa theo đội trưởng nói, trong ma lao khu Giáp có phạm nhân mới, phạm nhân rất trọng yếu, dường như phía trên chỉ định phải cạy mồm hắn cho nên giám ngục trưởng rất trọng thị.
Nhưng người này mạnh miệng, thậm chí hắc tiên bốn khu đã ra tay cũng không hỏi ra chút nào, hết lần này tới lần khác người này thân phận đặc thù, một khi cưỡng ép sưu hồn, bởi vì là tu sĩ Nguyên Anh cho nên không có hiệu quả không nói, hơn nữa còn hồn phi phách tán ngay lập tức, cho nên không thể làm gì.
Mà giám ngục trưởng thừa nhận áp lực cực lớn, thậm chí nổi giận mấy lần nhưng vô bổ, bốn đại hắc tiên của ma lao dốc toàn bộ vốn liếng cũng không làm được gì.
Mọi người không có cách nào, đội trưởng khu Đinh Tôn Bằng nhấc tới Bạch Tiểu Thuần, nói trong khu Đinh có gia hỏa Bạch Hạo thẩm vấn có nghề, hắn đã cạy miệng toàn bộ tội phạm khu Đinh, mặc kệ lúc trước xương cứng cỡ nào, một khi Bạch Hạo ra mặt đều mở miệng.
Chuyện quan trọng cỡ nào không tới phiên Bạch Tiểu Thuần biết, nhưng Lý Húc không có biện pháp, nghe Tôn Bằng nói mới nhớ thân phận của Bạch Tiểu Thuần, hắn chần chờ nhưng bởi vì thừa nhận áp lực quá lớn, vì vậy ý định còn nước còn tát, cho nên mới có việc triệu kiến Bạch Hạo.
– Bạch lão đệ, đây chính là cơ hội đấy, một khi ngươi cạy miệng tên kia, từ nay về sau ngươi chính là đệ nhất hắc tiên của ma lao.
Đội trưởng phấn khởi lên tiếng, hắn có lòng tin vào Bạch Tiểu Thuần, hắn xem ra trên đời không có người nào có thể thừa nhận Bạch Tiểu Thuần tra tấn.
– Thành đệ nhất hắc tiên, mặc dù không có chức vụ nhưng dựa theo quy củ ma lao chúng ta, ngươi có thể tùy ý đi lại bốn ma lao, địa vị cao gần giám ngục trưởng, ngang hàng với đội trưởng bốn đại khu.
– Cơ hội này phải nắm chặc, thăng chức rất nhanh, một bước lên mây không nói, trọng phạm nhiều năm của ba đại khu sẽ mang lại tài phú lớn cho ngươi, đến lúc đó đừng quên ta chỉ dẫn cho ngươi.
Đội trưởng càng nói càng hưng phấn, kéo Bạch Tiểu Thuần đi thẳng tới khu Giáp.
Bạch Tiểu Thuần than thở, chỉ cần không phải Bạch gia hoặc Thái gia tìm đến, hắn cũng không sợ cái gì, nhất là việc thẩm vấn không phải khó khăn với hắn.
– Chút chuyện nhỏ, đội trưởng yên tâm, không có bí mật mà ta không hỏi ra.
Bạch Tiểu Thuần hất càm lên, đắc chí nói ra, hắn nhanh chóng đi tới khu Giáp.
Hoàn cảnh khu Giáp tương tự khu Đinh nhưng nhìn kỹ lại lớn hơn gấp mấy lần, vả lại còn âm trầm hơn khu Đinh không ít, bốn phía tràn ngập khí tức âm lãnh, phòng của lính canh ngục còn có hồn chấn động truyền ra, hiển nhiên đang tu hành.
Lúc này trên quảng trường khu Giáo có đầu lâu cực lớn, bên trong giam giữ một trung niên, Bạch Tiểu Thuần nhìn người này liền quen mắt, nam tử quần áo tả tơi, trong mắt mang theo xem thường, lúc này đang đưa lưng về phía Bạch Tiểu Thuần, cầm lấy cổ giống như đang nói cái gì đó.
Bên ngoài đầu lâu có không ít người đứng chờ, Bạch Tiểu Thuần nhận ra Tôn Bằng khu Đinh, chung quanh Tôn Bằng còn có ba lão giả, sắc mặt cả ba âm trầm, mấy người kia chính là đội trưởng bốn nhà giam.
Bên cạnh bọn họ còn có bốn tu sĩ, bốn người này tuổi tác khác nhau, có già có trẻ, trên thân mỗi người đều phát ra khí tức âm lãnh, bọn họ đứng tại đây lại có cảm giác như độc xà đang nắm trong bụi cỏ.
Bạch Tiểu Thuần chỉ nhận ra một người trong bốn người, đó là hắc tiên khu Đinh, thông qua người này, hắn không khó đoán ra ba người khác chính là hắc tiên.
Trừ những người này ra, Bạch Tiểu Thuần còn nhìn thấy giám ngục trưởng Lý Húc đang bóp cổ tên phạm nhân!
Lúc Lý Húc phát giác Bạch Tiểu Thuần đã đến, lập tức buông tên phạm nhân ra, nghiêng đầu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
Ánh mắt kia như sói, mang theo hung tàn và sắc bén.
Ánh mắt kia làm đôi mắt Bạch Tiểu Thuần co rút, Lý Húc rất mạnh, mặc dù không phải Thiên Nhân nhưn có tu vi Nguyên Anh Đại viên mãn, phối hợp với thân phận giám ngục trưởng ma lao và quanh năm ở nơi này, tự nhiên hình thành âm trầm và lạnh lẽo, ánh mắt của hắn như hóa thành lực lượng trực tiếp.
– Bạch Hạo, cạy miệng của ngươi này thì ngươi chính là đệ nhất hắc tiên của ma lao! Nếu không cạy được liền cút ra khỏi ma lao cho ta, ngươi gây phiền toái bên ngoài thì tự đi xử lý.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










