Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 167 : Thí Luyện Chi Địa (c831-c835)
❮ sautiếp ❯Chương 831: Thí Luyện Chi Địa
Quảng trường này không có ngọn nến lửa xanh, cũng không có huyết màn thầu, chính giữa có tế đàn hình cầu thang, trên tế đàn là cánh cửa ánh sáng.
Vào lúc nhìn thấy cánh cửa, Bạch Tiểu Thuần kích động, hắn hít thở dồn dập, thân thể run rẩy, hưng phấn đến mức tận cùng.
– Rốt cục… Rốt cuộc tìm được!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu mấy hơi, hắn đè nén kích động trong lòng, không lập tức phóng đi mà là cẩn thận quan sát bốn phía, sau khi xác định không có trở ngại mới chậm rãi đi đến, hắn bước từng bước đến cuối con đường, sau khi đi tới quảng trường, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cánh cửa ánh sáng
– Cái gì phá mê cung, ta Bạch Tiểu Thuần ta muốn là có thể đánh tan thành mây khói, hơi động não chút là tìm được lối ra!
Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý, hắn trực tiếp bay lên tế đàn, cất bước tiến vào cánh cửa ánh sáng.
Vô thanh vô tức, thân ảnh hắn chạm vào cánh cửa ánh sáng và biến mất không thấy gì nữa.
Bạch Tiểu Thuần hoa mắt, lúc hắn nhìn rõ chung quanh, Bạch Tiểu Thuần phòng bị chung quanh, sau khi xem xét toàn thân hắn rung động.
Nơi này không có mặt đất, mà là hư vô, chung quanh rộng lớn khôn cùng, tồn tại vô số tinh quang tạo thành quang cầu, những quang cầu này rậm rạp chằng chịt trải rộng bốn phương, nhiều tới cả ngàn.
Trong mỗi quang cầu là một thân ảnh, có là tu sĩ, có hồn tu, thậm chí có cả thổ dân, những người này đang nhắm mắt ngồi trong quang cầu, sắc mặt biến hóa, hoặc là nghiến răng nghiến lợi, hoặc là điên cuồng vui sướng, muôn màu muôn vẻ.
Thậm chí không ít thân ảnh trong đó là người Bạch Tiểu Thuần quen biết, sau khi hắn cẩn thận phân biệt, Bạch Tiểu Thuần nhận ra những người này, đều là người của Man Hoang và Trường thành tiến vào mê cung.
– Thì ra trước ta có cả ngàn người xông qua mê cung!
Bạch Tiểu Thuần nhìn từng người, hắn nhìn thấy Trần Hạ Thiên, thậm chí còn nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.
Người trong Man Hoang, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy Hồng Trần Nữ mặc váy dài màu đỏ ngồi trong quang cầu!
Hồng Trần Nữ quá hấp dẫn ánh mắt người khác, quang cầu nàng đang ngồi tỏa ra hào quang sáng ngời, có thể nói là sáng nhất trong những người ở đây.
Hào quang to lớn giống như mấy trăm quang cầu cùng ngưng tụ thành, thậm chí mấy trăm quang cầu còn không sáng bằng nàng.
Bạch Tiểu Thuần nhìn từ trên xuống dưới, giờ phút này hắn phát hiện chung quanh mình cũng có hào quang, sau đó hắn hiểu vị trí của mình cũng là quang cầu, hắn cũng giống như cả ngàn quang cầu khác đang trôi nổi trong hư vô.
Trung tâm của cả ngàn quang cầu là một tấm bia đá cực lớn tồn tại trong hư vô, tấm bia đá sinh ra cảm giác kinh thiên động địa, chấn nhiếp tâm thần.
Tấm bia đá quá lớn, thậm chí Bạch Tiểu Thuần không thể cân nhắc nó lớn nhỏ thế nào, hình như vô biên vô hạn sừng sững trong hư vô… Hắn nhìn văn tự trên đó ghi quy tắc thí luyện, tất cả quang cầu đều vờn quanh bia đá, thậm chí nhìn kỹ còn có thể phát hiện bất luận quang cầu nào cũng có một sợi tơ liên kết với bia đá.!
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần rung động, đây là tấm bia đá thứ hai hắn nhìn thấy, bên ngoài mê cung cũng có một tấm bia đá, trên đó viết vượt qua mê cung, thông qua thí luyện, trở thành thứ nhất sẽ đạt được Thiên Nhân Hồn.
Trước mắt Bạch Tiểu Thuần biết rõ mình đã vượt qua mê cung, như vậy rất hiển nhiên nơi này chính là thí luyện chi địa.
Nếu đạt thứ nhất trong thí luyện này, như vậy hắn có thể đạt được Thiên Nhân Hồn.
– Mặc dù Thiên Nhân Hồn tốt nhưng mạng nhỏ quan trọng hơn, nơi này nhìn như an toàn, ta trốn ở đây, đợi đến lúc có người lấy Thiên Nhân Hồn thì ta có có thể ra ngoài…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền vươn tay chạm vào hào quang, muốn nhìn mình có thể đi ra ngoài hay không, đột nhiên hắn phát hiện quang cầu như ngăn cách, mặc cho hắn dùng sức thế nào cũng không thể bước ra ngoài.
Bạch Tiểu Thuần vui vẻ khi phát hiện điểm này.
– Giống như ta đoán, như vậy cũng tốt, ha ha, ta ra không được, người khác cũng ra không được, cũng không thể tiến vào, thật tốt ah, mọi người có thể bình an vô sự.
Bạch Tiểu Thuần cao hứng, cảm thấy thí luyện chi địa cân nhắc vô cùng chu đáo.
Vào lúc hắn vui sướng, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy xa xa có một đạo hào quang xuất hiện sau đó tạo thành quang cầu, bên trong xuất hiện một thân ảnh, thân ảnh này ban đầu mơ hồ nhưng sau đó lại rõ ràng.
– Chu Nhất Tinh!
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, không ngờ tu sĩ trong quang cầu chính là Chu Nhất Tinh, sắc mặt hắn vô cùng kích động, dường như hắn hưng phấn vì sắp tìm được lối ra, cũng giống Bạch Tiểu Thuần vừa tới nơi này, Chu Nhất Tinh dò xét chung quanh, hắn bị tấm bia và nhân số chung quanh làm rung động, cuối cùng hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần.
Hai người cách rất xa nhưng ánh mắt nhìn nhau, Chu Nhất Tinh khiếp sợ mở to mắt.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, cũng không biết mình nói chuyện đối phương có nghe hay không, có thể tưởng tượng Chu Nhất Tinh mạng lớn ah, chẳng những không chết còn tìm được lối ra, không hổ là phúc tinh của mình, vì vậy giơ tay lên chào hỏi.
Da mặt Chu Nhất Tinh co rúm vài lần, hắn nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần, cắn răng thu hồi ánh mắt không quan tâm nữa, hắn lo lắng mình nhìn tiếp sẽ xảy ra chuyện gì đó không may.
Thấy Chu Nhất Tinh không để ý tới mình, Bạch Tiểu Thuần ho khan một tiếng, sờ sờ mũi vô cùng nhàm chán.
– Những người này quá chậm, không phải là thí luyện sao, chẳng phải chấm dứt là xong sao.
Bạch Tiểu Thuần ngáp, ánh mắt đảo qua tấm bia đá, hắn ý định quan sát thí luyện là gì.
Hắn nhìn chữ trên bia đá và nhìn tu sĩ trong quang cầu, trên tấm bia đá ghi lại rất đơn giản, bất cứ loại thí luyện nào, chỉ cần có thể trở thành người hoàn thành đầu tiên, như vậy có thể thuận lợi trở thành đệ nhất.
Bất kể là ai, mặc kệ thí luyện gì, cũng mặc kệ bắt đầu trước sau, chỉ cần xuất hiện người hoàn thành đầu tiên sẽ bị truyền tống tới tầng thứ ba.
Mà Thiên Nhân Hồn nằm ở tầng thứ ba, sau khi bị truyền vào là có thể lấy đi.
Trên đó cũng có ghi thêm nhiều thứ khác, sau khi xuất hiện đệ nhất thì những người khác có chấm dứt hay không, ngược lại dựa theo quy tắc mà nhìn, hình như đệ nhất còn chưa kịp lấy Thiên Nhân Hồn, như vậy trong quá trình này người thứ hai, thứ ba hoặc nhiều hơn nữa sau khi… Lục tục hoàn thành thí luyện cũng sẽ bị truyền tống tới tầng thứ ba lấy Thiên Nhân Hồn.
Trừ chuyện đó ra, hoàn thành càng cao thì hào quang của bản thân càng chói mắt, Bạch Tiểu Thuần nhìn đến đây cũng hiểu mọi người nơi này, sợ chỉ có Hồng Trần Nữ mới là người hoàn thành cao nhất, nếu không ngoài ý muốn, có lẽ nàng hoàn thành đầu tiên và lấy Thiên Nhân Hồn.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tiếc nuối, mặc dù hắn không nguyện nhất định phải có được Thiên Nhân Hồn, nếu như bản thân hắn lấy được sẽ không bỏ qua.
Lúc này hắn không đùa giỡn nữa, dù sao hắn đến quá muộn, trước hắn có cả ngàn người, Bạch Tiểu Thuần thở dài, ánh mắt nhìn sang tấm bia đá, chú ý tới một ít lựa chọn thí luyện.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 832: Luyện Linh?
Đầu tiên là thí luyện chiến lực.
– Thứ này không được… Vừa nhìn đã biết phải chém chém giết giết, không thích hợp với ta.
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, nhìn về phía thứ hai, sau khi nhìn ánh mắt hắn sáng ngời, thí luyện thứ hai là luyện dược.
– Luyện dược ah… Ta đây am hiểu.
Bạch Tiểu Thuần giữ vững tinh thần, tiếp tục xem tiếp.
– Thí luyện thần thông? Thí luyện luyện khí? Thí luyện thần hồn? Không được, thí luyện thần thông ta không thể so với Hồng Trần lão nữ, luyện khí… Ta không biết, chỉ có thần hồn, khục khục, ta còn không có ngưng tụ thần hồn, dường như chỉ có luyện dược là thích hợp.
Bạch Tiểu Thuần hào hứng, lúc này không biết là nhàm chán hay chơi đùa, hắn muốn tham gia thí luyện.
– Hay thử một lần đi? Thí luyện luyện linh? Thí luyện thân thể cường đại?
Bạch Tiểu Thuần nhìn tới đây, hắn tự động bài trừ rất nhiều thí luyện, hắn cũng cân nhắc thí luyện thân thể cường đại.
– Dường như là thí luyện lực lượng thân thể? Không được, làm như vậy quá nguy hiểm.
Bạch Tiểu Thâần tiếp tục nhìn xuống, trên tấm bia đá có rất nhiều thí luyện, rậm rạp chằng chịt trên trăm, đủ loại, rất nhiều thứ Bạch Tiểu Thuần chưa nghe nói qua, sau khi xem một lần, ánh mắt của hắn lại nhìn sang hai chủng thí luyện như luyện dược cùng luyện linh, hắn đang cân nhắc.
– Đáng tiếc thời gian không đủ, nếu không ta sẽ chọn luyện dược, tuy luyện linh…
Bạch Tiểu Thuần híp mắt, ánh mắt mang theo ý xấu, trái tim đập thình thịch, hắn ý thức được đây là cơ hội mình có thể ăn gian.
– Nếu có thể sử dụng Quy Văn Oa trong thí luyện… Như vậy ta luyện linh chẳng có gì khó khăn, một khi có thể sử dụng, ta sẽ trở thành đệ nhất… Vượt qua Hồng Trần Nữ không phải là không có khả năng!
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền kích động khó kìm nén.
– Cũng thế, luyện dược vô vọng, có thể đánh cược luyện linh một lần, đánh bạc thắng ta sẽ có Thiên Nhân Hồn, thất bại cũng không tổn thất gì.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền có quyết tâm, hắn nhìn thí luyện luyện linh, dựa theo phương pháp bia đá miêu tả, hắn tập trung tinh thần vào bốn chữ thí luyện luyện linh.
Sau khi nhìn chằm chằm vào, đầu óc Bạch Tiểu Thuần kêu ông ông, cảnh vật trước mắt hỗn loạn giống như thiên địa nghịch chuyển, hồn phách của hắn rời khỏi thân thể bay vào trong bia đá.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn quay đầu nhìn sang quang cầu của mình, thân thể của mình khoanh chân ngồi đó không nhúc nhích, dường như chỉ có hồn phách của hắn rời đi, thân thể mất đi sức sống, đột nhiên mặt nạ trên mặt hắn rơi xuống.
Bạch Tiểu Thuần giật mình, hắn không ngờ mặt nạ lại rơi xuống trong tình huống này, dung mạo không cải biến, hồn phách Bạch Tiểu Thuần chạm vào tấm bia đá.
Tiếng nổ vang lên, bên tai có vô số tiếng lệ quỷ gào thét giống như muốn xé nát linh hồn của hắn.
Cũng may không tiếp tục bao lâu, chỉ qua mấy hô hấp tất cả âm thanh bên tai Bạch Tiểu Thuần đều biến mất, hắn cảm thấy hoa mắt, lúc nhìn thấy rõ ràng hắn phát hiện mình đang ở trong mật thất.
Vách tường mật thất đen kịt, cho người ta cảm giác áp lực và lạnh buốt, bốn phía trống trải, chỉ có ba bệ đá cao bằng nửa người, bệ đá chính giữa có đặt một lá cây héo.
Đây là lá cây khô, nhìn qua rất bình thường, trên thực tế cũng đúng như thế, đây là một lá cây bình thường không thể bình thường hơn nữa.
Bên đá bên trái lá cây có một đám hỏa diễm lơ lửng, hỏa diễm màu đỏ đang chậm rãi thiêu đốt, nhiệt độ hơi cao hơn phàm hỏa bình thường, Bạch Tiểu Thuần vẫn nhận ra hỏa diễm này chính là nhất sắc hỏa bình thường trong Tu Chân Giới.
Về phần bệ đá bên phải có đặt một ít vật liệu rải rác, có tảng đá, có dược thảo và một ít kim loại, Bạch Tiểu Thuần chỉ nhận ra dược thảo, những thứ còn lại không biết là gì.
Hắn nhìn qua có phần quen mắt, cẩn thận suy nghĩ, nhớ năm đó lúc Trương Đại Bàn luyện linh trước mặt hắn đã dùng qua vật cùng loại.
Cả mật thất trừ ba bệ đá ra, lại không có vật gì, rất hiển nhiên đây là phòng luyện linh, ngươi phải dùng tài liệu được cung cấp hoàn thành quá trình luyện linh.
Bạch Tiểu Thuần nhìn chung quanh một chút, trọng điểm nhìn chăm chằm vào nhất sắc hỏa, hắn thở sâu, nhớ tới thân thể ở bên ngoài nên có phần khẩn trương, sau khi cẩn thận kiểm tra bốn phía hắn dừng lại trước hỏa diễm, Bạch Tiểu Thuần cắn răng.
– Mặc kệ, quang cầu rất chắc chắn, có lẽ không thể bị phá, nếu không những người tiến vào trước đã bị người ta giết chết… Trọng yếu nhất ta có thể triệu oán Quy Văn Oa hay không…
Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt một lúc, hắn đã phát hiện sau khi mình đi vào nơi này, trên người không có túi trữ vật, không có cái gì, hắn thở sâu, hắn dựa theo biện pháp lúc trước triệu hoán Quy Văn Oa.
Qua một lát trong cơ thể hắn có u quang xuất hiện trôi nổi trước mặt hắn, hóa thành Quy Văn Oa!
Trong nháy mắt nhìn thấy Quy Văn Oa, Bạch Tiểu Thuần sững sờ sau đó đắc ý cười to.
– Mang vào rồi, ha ha, thật có thể mang vào!
Bạch Tiểu Thuần hưng phấn, lúc này ánh mắt hắn sáng lên, vừa nghĩ tới mình có thể trở thành thứ nhất và cầm Thiên Nhân Hồn, Bạch Tiểu Thuần càng hưng phấn.
– Kể từ đó, ai có thể so với ta?
– Hừ hừ, Bạch Tiểu Thuần ta muốn thứ nhất, ai dám đoạt!
Bạch Tiểu Thuần tiêu sái hất tay áo, hất càm lên, đắc ý một lúc nhưng cũng hiểu thời gian cấp bách, vì vậy áp chế kích động tiến lên cầm hỏa diễm, mang theo chờ mong đặt vào Quy Văn Oa.
Trong nháy mắt nhất sắc hỏa chạm vào Quy Văn Oa, Quy Văn Oa rung động sau đó hấp thu, lúc này vân lạc trên Quy Văn Oa sáng lên.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy thế nội tâm càng nắm chắc, hắn cười hắc hắc sau đó tiến lên cầm lá cây quan sát, xác định lá cây vô cùng bình thường và nói thầm một câu.
– Để ta luyện lá cây quá lãng phí.
Bạch Tiểu Thuần hiểu tám chín phần mười không thể sử dụng vật phẩm khác, vì vậy hắn không quan tâm, cứ ném lá cây vào Quy Văn Oa.
Vào lúc hắn ném lá cây vào bên trong, vân lạc trên Quy Văn Oa sáng lóng lánh sau đó ngưng tụ vào lá cây, trong chốc lát hào quang chói mắt sinh ra và biến mất, trên lá cây khô xuất hiện một ngân vân sáng ngời.
Bạch Tiểu Thuần lấy lá cây ra quan sát, phát hiện cũng chỉ là một ngân vân mà thôi, không có biến hóa nào khác.
– Cũng quá lãng phí!
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu, hắn nhìn lên bệ đá, phát hiện nơi đó xuất hiện đóa hỏa diễm thứ hai, là hỏa diễm hai màu, nhị sắc hỏa.
– Không sao cả, dù sao cũng là thí luyện, cũng không phải của ta, không cần đau lòng.
Bạch Tiểu Thuần không thèm để ý, hắn lấy nhị sắc hỏa luyện linh.
Rất nhanh, trên lá cây xuất hiện hai đạo ngân vân, đạo thứ ba, đạo thứ tư… Cho đến khi trên bệ đá xuât hiện bát sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần lại luyện linh, lúc trên lá cây xuất hiện tám ngân vân, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đau lòng.
– Luyện linh tám lần đấy…
Bạch Tiểu Thuần nhìn lá cây trong tay, nó vẫn khô héo như cũ nhưng rõ ràng tính bền dẻo tăng lên không ít, thậm chí ẩn ẩn còn có hào quang đang luân chuyển, vốn là lá cây bình thường nhưng đã biến thành bảo vật.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 833: Thần Bí Khó Lường
Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ lá cây đã biến thành bảo vật, nếu lưu lại lạc ấn của mình, nếu như có thể nhận chủ, sau đó rời khỏi nơi này có lẽ có thể mang theo…
Nội tâm ôm may mắn nên Bạch Tiểu Thuần lập tức bấm niệm pháp quyết khắc ấn ký của mình lên lá cây, hào quang bao phủ lá cây, nhận chủ hoàn thành.
Sau khi làm xong việc này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện cửu sắc hỏa cũng xuất hiện, hắn cầm cửu sắc hỏa sau đó tiến hành luyện linh…
Chín lần, mười lần…
Lúc này trên lá cây đã có mười đạo ngân vân, mặc dù cả lá cây khô héo nhưng cho người ta cảm giác chất liệu của nó đã cải biến, hào quang lưu chuyển giống như ngọc thạch phản quang!
– Mười lần…
Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn bệ đá, hắn vừa nhìn lên đã thấy thập nhất sắc hỏa xuất hiện, hắn lập tức bị thập nhất sắc hỏa hấp dẫn.
Nói cho đúng thập nhất sắc hỏa không phải là mười một màu, Bạch Tiểu Thuần nhìn và xác định đây chính là thập nhất sắc hỏa.
Đó là cảm giác khó nói nên lời, màu sắc hỏa diễm đã thay đổi, nó đang yên lặng thiêu đốt nhưng ẩn chứa lực lượng làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi.
– Trước kia ta từng có suy đoán, sau luyện linh mười một lần sẽ xuất hiện biến hóa thần kỳ nào đó…
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhớ tới kim vân trên Hỏa Hồn Tiễn.
Linh hồn Bạch Tiểu Thuần hiện tại dung nhập vào trong bia đá, hắn không biết chuyện xảy ra bên ngoài, thậm chí đám người tham gia thí luyện đều không biết tình hình lẫn nhau.
Chu Nhất Tinh đang ngồi trong quang cầu, hắn chưa lựa chọn thí luyện mình muốn trong lúc hắn lựa chọn liền cảm giác có chút không đúng, ánh mắt hắn phát hiện có hào quang sáng ngời, hào quang này càng ngày càng sáng.
Hắn sững sờ một lúc, ánh mắt hắn nhìn sang nơi phát ra ánh sáng chói mắt kia, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần với dung nhan thật sau khi không mang mặt nạ.
Quang cầu Bạch Tiểu Thuần hiện tại sáng hơn lúc trước quá nhiều, thậm chí trong một ngàn quang cầu nơi đây cũng đủ xếp vào trước năm trăm.
– Quả nhiên hắn là Bạch Tiểu Thuần! Cũng quá nhanh rồi, hắn lựa chọn thí luyện gì?
Chu Nhất Tinh nghiến răng nghiến lợi, đáy lòng có chút không phục, sau mấy hô hấp hắn áp chế mình không nên nhìn tiếp, hắn tiếp tục cân nhắc nên lựa chọn thí luyện của mình.
Cùng lúc đó trong mật thất luyện linh, khi Quy Văn Oa hấp thu thập nhất sắc hỏa, lúc Bạch Tiểu Thuần chờ mong, lá cây trong Quy Văn Oa phát ra hào quang chói mắt.
Hào quang này còn sáng hơn mười lần luyện linh lúc trước cộng lại, ngay cả hào quang màu bạc cũng chuyển biến, Bạch Tiểu Thuần nhìn chằm chằm không dời mắt, hắn nhìn thấy mười đạo ngân vân bắt đầu dung hợp với nhau, cuối cùng hình thành… Một đạo kim vân!
– Quả là thế!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên, hắn cho rằng quá trình luyện linh chấm dứt, vào lúc này lại có dị biến sinh ra, vào lúc lá cây xuất hiện kim văn, lá cây rung động rất mạnh và biến thành màu xanh lá.
Trong nháy mắt màu xanh lá bao phủ toàn bộ lá cây, thậm chí nó đã xuất hiện sinh cơ, sau đó có một màn không thể tưởng tượng nổi làm đầu óc Bạch Tiểu Thuần rung động, hắn kinh hô thành tiếng.
– Điều… Điều này sao có thể!
Trong mắt hắn khi lá cây biến thành mùa xanh lá, cuốn lá kéo dài ra hình thành nhánh cây, vẫn còn lan tràn, nhánh cây lại xuất hiện các lá cây khác, nhánh cây không ngừng sinh trưởng…
Bạch Tiểu Thuần quên hô hấp, hắn trơ mắt nhìn nhánh cây, cuối cùng hình thành thân cây, trên nhánh cây xuất hiện các cành cây khác, cuối cùng… Trong Quy Vân Oa xuất hiện một gốc cây nhỏ.
Gốc cây nhỏ mang theo sinh cơ dạt dào giống như tồn tại chân thật, một đạo kim vân trên người nó lập lòe chói mắt, thậm chí lạc ấn của của Bạch Tiểu Thuần trên lá cây cũng cải biến, dường như bị lực lượng trong tối tăm nào đó xóa đi, gốc cây không còn liên quan gì tới Bạch Tiểu Thuần.
– Một lá cây sau khi luyện linh mười một lần liền biến thành một gốc cây nhỏ.
– Ấn ký trước đó sau khi trải qua luyện linh mười một lần cũng biến mất…
– Ngân vân, quả nhiên trở thành kim vân!
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn quan sát lá cây cẩn thận, dần dần phát hiện gốc cây không phải cố định mà là mơ hồ, dường như lá cây và cây nhỏ không ngừng chuyển hóa lẫn nhau.
Đặc tính của nó gióng Hỏa Hồn Tiễn như đúc.
Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, kinh nghiệm luyện linh này vô cùng quý giá, từ đó hắn càng có ấn tượng sâu sắc với luyện linh, hắn nâng tay phải bấm niệm pháp quyết, hắn thử khắc lạc ấn của mình lên gốc cây lần nữa, nhìn xem có thể nhận chủ hay không.
Từ khi hắn khắc ấn ký lên gốc cây, Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, sau khi luyện linh mười một lần đã cải biến bản chất, dù vậy vẫn có thể nhận chủ.
– Từ đó xem ra, chí bảo luyện linh mười một lần đã thoát thai hoán cốt, mặc kệ trước kia thuộc về ai cũng bị xóa ấn ký, chẳng khác gì có cơ hội nhận chủ lần thứ hai…
Bạch Tiểu Thuần ngậm miệng, hắn quên đi mục đích thí luyện lần này, toàn bộ hứng thú của hắn tập trung vào quá trình luyện linh.
– Mười lần là ngân vân, sau mười lần hẳn là kim vân, như vậy sau kim vân sẽ xuất hiện vân gì?
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo hào quang sáng ngời, hắn lập tức nhìn sang bệ đá, nơi đó đã xuất hiện một đám hỏa diễm mới, Bạch Tiểu Thuần không chần chờ, hắn hưng phấn bừng bừng tiếp tục luyện linh.
Mười hai lần, mười ba lần, mười bốn lần!
Trên gốc cây vẫn là kim vân, trên gốc cây đã có bốn kim vân, cùng lúc đó gốc cây nhỏ càng khỏe mạnh, dần dần vừa thô vừa to, nhánh cây dày đặc, trên đại thụ sinh ra uy áp nhàn nhạt.
Uy áp to lớn, cho dù Bạch Tiểu Thuần cũng có cảm nhận rất mạnh, hắn vô cùng hưng phấn, tâm thần bị luyện linh hấp dẫn, sau khi nhìn chằm chằm vào đại thụ, Bạch Tiểu Thuần lại cầm thập ngũ sắc hỏa tiếp tục luyện linh.
Lần này sau khi luyện linh thành công, trong Quy Văn Oa sinh ra chấn động trước nay chưa từng có,,Bạch Tiểu Thuần chưa từng gặp qua chấn động như thế bao giờ, trong Quy Văn Oa xuất hiện hào quang màu vàng chiếu sáng thiên địa, tỏa ra hào quang cực kỳ chói mắt.
Bạch Tiểu Thuần đã hiểu, mười lăm lần… Bảo vật luyện linh lại sinh ra biến hóa mới.
– Không biết sẽ có biến hóa như thế nào..
Bạch Tiểu Thuần liếm môi, kích động nhìn chằm chằm vào hào quang, hào quang màu vàng trong Quy Văn Oa biến mất, gốc đại thụ kia càng lúc càng thô, trên thân cây xuất hiện một tia… Thiên Nhân chi lực!!
– Thiên Nhân!
Bạch Tiểu Thuần kinh hô, ánh mắt hắn không dám tin tưởng, hắn chưa tiếp xúc nhiều với Thiên Nhân nhưng cũng không ít, hắn cảm nhận trên gốc đại thụ này xuất hiện Thiên Nhân chi lực.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn tiến lên xem xét, thậm chí còn vươn tay chạm vào, vào lúc vuốt ve đại thụ, đột nhiên Bạch Tiểu hắn có thể mượn nhờ gốc cây này cảm thụ bầu trời.
– Luyện linh càng về sau càng thần bí khó lường!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, hắn lui ra phía sau vài bước, ánh mắt hắn dần si mê, hắn lại cầm hỏa diễm vừa xuất hiện luyện linh lần nữa.
Oanh!
Mười sáu lần, mười bảy lần, mười tám lần, mười chín lần, hai mươi lần…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 834: Cực Hạn (Thượng)
Sau mỗi năm lần luyện linh gốc đại thụ càng lớn, lúc này đại thụ chiếm cứ cả mật thất, cao cao sừng sững, dường như muốn phá tan mật thất sinh trưởng ra ngoài, đại thụ vô cùng to lớn, Bạch Tiểu Thuần ngẩng không nhìn thấy đỉnh, cũng may phía dưới Quy Văn Oa còn lộ ra vài chỗ cho phép hắn tiếp tục luyện linh..
Đại thụ bàng bạc có mười đạo kim vân, nó tỏa ra hào quang vô cùng chói mắt, trên thân cây bộc phát Thiên Nhân chi lực mạnh tới mức làm Bạch Tiểu Thuần rung động.
Thiên Nhân chi lực cực kỳ cường đại, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trước mặt mình không phải là đại thụ, mà là Thiên Nhân còn mạnh hơn cả Trần Hạ Thiên và Hồng Trần Nữ quá nhiều.
Dường như đây là lực lượng Thiên Nhân đỉnh phong!
Nó giống như phong bạo, Bạch Tiểu Thuần chạm vào một chút, mặc kệ thân thể Bạch Tiểu Thuần cường đại như thế nào cũng phải hình thần câu diệt, thậm chí Bạch Tiểu Thuần cảm thụ, cho dù Trần Hạ Thiên cùng Hồng Trần Nữ đứng ở chỗ này, tuy không bị hình thần câu diệt nhưng nhất định bị nghiền áp không thể nhúc nhích.
Bạch Tiểu Thuần kích động nhìn đại thụ, hắn cảm giác trên gốc cây vẫn còn ấn ký của mình, thậm chí một ý niệm của hắn có thể chỉ huy đại thụ, nó đã thành pháp bảo của mình.
Có pháp bảo này, Bạch Tiểu Thuần vô cùng tin tưởng, Trần Hạ Thiên cùng Hồng Trần Nữ tính là gì chứ?
– Ta… Ta có Quy Văn Oa mới có thể luyện ra chí bảo thế này, không biết thế gian này có chí bảo nào luyện linh hai mươi lần không?
– Ta… Nếu ta có thể mang nó ra ngoài thì ta chắc chắn phát đạt, ta… Nếu ta mang về Nghịch Hà Tông!
Bạch Tiểu Thuần kích động nhưng kích động biến thành lo được lo mất, hắn cảm thấy vật này quá mạnh mẽ, chỉ sợ mình không thể mang đi… Nội tâm có một tia may mắn, hắn rung động cầm hỏa diễm mới xuất hiện đặt vào Quy Văn Oa.
– Hai mươi mốt lần!
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần đang luyện linh, Chu Nhất Tinh ở bên ngoài khiếp sợ không nhỏ, hắn đã chọn được nơi cần thí luyện, đang chuẩn bị đi vào nhưng đột nhiên phát hiện hào quang trên người Bạch Tiểu Thuần rất sáng..
Bởi vì hào quang của Bạch Tiểu Thuần sáng lên quá nhanh thậm chí Chu Nhất Tinh vừa nhìn sang đã sáng hơn trước thật nhiều, Chu Nhất Tinh trợn mắt há hốc mồm, hắn từng nhìn thấy quang cầu Bạch Tiểu Thuần không ngừng tỏa sáng, trực tiếp vượt qua hào quang tất cả quang cầu khác.
Mặc dù những người khác vào nơi này sớm hơn Bạch Tiểu Thuần nhưng quang cầu của bọn họ không bằng Bạch Tiểu Thuần, trong hư vô chỉ có quang cầu của Hồng Trần Nữ quang sáng nhất, lúc này lại có thêm Bạch Tiểu Thuần!
Mặc dù quang cầu của Bạch Tiểu Thuần còn chưa bằng Hồng Trần Nữ nhưng nó vẫn tỏa ra huy hoàng vô hạn trong hư vô, nhìn tốc độ, muốn đuổi kịp Hồng Trần Nữ… Cũng không phải không có khả năng.
Chu Nhất Tinh ngạc nhiên rớt tròng mắt ra ngoài, hắn còn cho rằng mình nhìn lần, dùng sức văn vê dụi mắt, sau đó hoảng sợ phát hiện mình… Không nhìn lầm.
– Tại sao lại như thế! Đáng chết, hắn… Hắn có thể đạt tới đệ nhất?
Chu Nhất Tinh cắn răng gào thét, hắn ghen ghét Bạch Tiểu Thuần đến mức tận cùng.
Hai mươi mốt lần!
Âm thanh nổ vang quanh quẩn mật thất, cả mật đang run rẩy, thậm chí bốn phía đều xuất hiện vỡ vụn, chỉ có ba bệ đá vẫn còn, Bạch Tiểu Thuần cầm lấy một thân cây, sắc mặt tái nhợt, hắn nhìn đại thụ trước mặt mình, mười đạo kim vân trên thân cây đang trọng điệp với nhau.
Bạch Tiểu Thuần ngừng thở, hắn mở to mắt ra quan sát, nhìn kỹ gốc đại thụ sau khi luyện linh hai mươi mốt lần trước mặt, hắn muốn xem nó có biến hóa như thế nào.
Bạch Tiểu Thuần tin tưởng cơ hội này trừ mình ra có lẽ rất khó nhìn thấy, cũng chỉ có ở chỗ này mới có thể nhận biết được ảo diệu của luyện linh.
Âm thanh nổ vang quanh quẩn các nơi, thậm chí không chỉ đại thụ chấn động, ngay cả tấm bia đá bên ngoài cũng rung chuyển.
Quá trình này diễn ra suốt mười hô hấp, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần mở to mắt nhìn, mười đạo kim vân trên đại thụ đang trọng điệp với nhau, không ngờ… Trở thành màu tím!
Đến cuối cùng hóa thành một đạo tử vân.
Vào lúc tử vân xuất hiện, cả đại thụ không sinh trưởng thêm nữa, dưới ánh sáng màu tím chói mắt dần dần như có sinh mạng mới ra đời, trên thân cây thô to ngưng tụ một gương mặt.
Gương mặt này vô cùng tang thương nhưng hết lần này tới lần khác sau khi mở mắt, trong mắt mang theo hào quang của trẻ con mới sinh, mang theo mê mang, mang theo hiếu kỳ với thế giới chung quanh, nó không ngừng dò xét mọi thứ.
Khí tức Thiên Nhân trên người nó đã biến mất, lúc này hình thành uy áp còn khủng bố hơn so với Thiên Nhân, chỉ có điều uy áp này nội liễm không khuếch tán ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận rõ ràng, một khi khuếch tán, sợ rằng cả thiên địa cũng phải biến đổi.
Da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp căng nứt ra, tâm thần không ngừng nổ vang, hắn cảm thấy ấn ký của mình vẫn còn nên thở ra một hơi.
Ấn ký của hắn sớm sinh trưởng cùng với đại thụ, cho dù trải qua hai mươi mốt lần luyện linh vẫn còn tồn tại.
– Sau mười lần lá cây biến thành đại thụ, sau hai mươi lần đại thụ… Hóa thành linh, đây là cái gì, thụ linh? Mộc Linh?
Bạch Tiểu Thuần nuốt nước bọt vài lần, đổ mồ hôi trán, hắn nhìn đại thụ suốt nửa ngày, phát hiện gương mặt trên đại thụ đang ngẩn người, Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái.
– Mặc kệ nó là cái gì đều có lạc ấn của ta, hai mươi mốt lần đã nghịch thiên như vậy, ba mươi lần sẽ thế nào?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, hắn vô cùng chờ mong sau ba mươi lần là thế nào.
Vì vậy ánh mắt hắn nhìn sang bệ đá, hắn mang theo bướng bỉnh và điên cuồng như lúc luyện dược, tiếp tục luyện linh lần nữa.
Hai mươi hai lần!
Sau hai mươi lần, mỗi một lần luyện linh đều có biến hóa kinh thiên động địa, nổ vang tám phương, cả mật thất đã sớm sụp đổ, đại thụ run rẩy và chấn động càng ngày càng mãnh liệt, hào quang trong mắt gương mặt càng trở nên thâm thúy, thậm chí mang theo vẻ cơ trí.
Dường như trải qua tuế nguyệt vô cùng, khí tức tang thương càng ngày càng đậm.
Thiên địa rung động lắc lư, ngay cả tấm bia đá bên ngoài cũng run động không nhỏ, dường như cả nó không cách nào thừa nhận uy lực khi Bạch Tiểu Thuần luyện linh!
Về phần quang cầu Bạch Tiểu Thuần bên ngoài đang tỏa ra hào quang vạn trượng, thậm chí đã vượt qua Hồng Trần Nữ, trở thành quang cầu lộng lẫy nhất trong số cả ngàn quang cầu chung quanh.
Chu Nhất Tinh đã tuyệt vọng, sau khi hắn tính toán thời gian thì càng tuyệt vọng hơn nữa.
– Bạch Tiểu Thuần là yêu nghiệt… Cả đời này ta không muốn gặp lại hắn.
Chu Nhất Tinh bị đả kích to lớn, hắn đã nản lòng thoái chí.
Trong lúc tấm bia đá rung động mạnh, Bạch Tiểu Thuần đang điên cuồng luyện linh, cả ngàn quang cầu chung quanh đã có một ít người bị cưỡng ép gián đoạn thí luyện, dường như lực lượng của bia đá đã không đủ để đi chèo chống tất cả mọi người tiến hành thí luyện, nó cần chặt đứt thí luyện của người yếu để dùng lực lượng to lớn hơn chèo chống Bạch Tiểu Thuần luyện linh.
– Xảy ra chuyện gì?
– Ta đột nhiên ra ngoài, thí luyện chưa chấm dứt mà?
– Trời ạ, tấm bia đá này… Nó đang rung động, đó là cái gì, là ai… Hào quang này quá khủng khiếp!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 835: Cực Hạn (Hạ)
– Bạch Tiểu Thuần!
Những người vừa thức tỉnh cảm thấy mờ mịt, sau khi quan sát tình hình chung quanh, toàn bộ nghẹn ngào kinh hô, tiếng xôn xao quanh quẩn nơi thí luyện.
Tấm bia đá rung động, cho dù nó đã chặt đứt thí luyện của nhiều người nhưng rung động càng ngày càng mạnh hơn, Bạch Tiểu Thuần đang điên cuồng, hắn không ngừng luyện linh.
Hai mươi ba lần!
Vào lúc ba đạo tử vân xuất hiện, tấm bia đá sinh ra tiếng nổ cực lớn, không thể không gián đoạn thí luyện của mấy trăm người, thậm chí còn cảm thấy chưa đủ, lại… Gián đoạn trừ Hồng Trần Nữ cùng Bạch Tiểu Thuần ra, nó chặt đứt thí luyện của tất cả mọi người!
Mặc kệ những người này đang thí luyện ở trình độ nào đều bị tấm bia đá chặt đứt ngay lập tức, kể từ đó hơn một ngàn người đồng thời bừng tỉnh, không ngừng có tiếng trách móc vang lên khắp nơi thí luyện.
Khi thí luyện của bọn họ bị chặt đứt, hào quang trên quang cầu của bọn họ ảm đạm, cả hư vô hiện tại chỉ còn lại hai quang cầu đang tỏa sáng, một là Bạch Tiểu Thuần, một là Hồng Trần Nữ!
Quang cầu Bạch Tiểu Thuần sáng chói mắt, Hồng Trần Nữ yếu hơn không ít nhưng vẫn sáng như nhật nguyệt, tâm thần mọi người run rẩy rất mạnh.
– Là Bạch Tiểu Thuần!
– Trời ạ, này Bạch ma đang tiến hành thí luyện, ngay cả Thiên Nhân cũng không bằng hắn!
Vào lúc người bên ngoài đang xôn xao, Bạch Tiểu Thuần tóc tai bù xù nhưng nội tâm rất phấn khởi, hắn hét lớn trong nơi thí luyện của mình.
– Hai mươi bốn lần!
Oanh, trên đại thụ xuất hiện tử vân thứ tư, gương mặt trên thân cây cơ trí hơn nhiều, dường như nó cúi đầu xuống nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Cùng lúc đó tấm bia đa bên ngoài lại xuất hiện một khe hở, tiếng răng rắc vang lên, khe hở xuất hiện tạo thành chấn động tâm thần mọi người rất mạnh.
Vẫn chưa kết thúc, Bạch Tiểu Thuần đã nổi giận gào thét lần nữa.
– Hai mươi lăm lần!
Hắn đã không nhìn màu sắc hỏa diễm, trực tiếp cầm lên và đặt vào trong Quy Văn Oa bên, Quy Văn Oa cũng rung động rất mạnh, trong giây lát xuất hiện ánh sáng tím sáng ngời sau đó rót vào trong đại thụ, trên thân cây xuất hiện năm đạo tử vân.
Lúc đạo tử vân thứ năm xuất hiện, gương mặt trên thân cây phát ra tiếng thở dài giống như từ viễn cổ vọng về, tiếng thở dài quanh quẩn thiên địa, trên người nó tồn tại vô số tính mạng, những tính mạng này không ngừng sinh sôi nảy nở và sinh trưởng trên người nó, Bạch Tiểu Thuần không thể tưởng tượng nổi nó sẽ tiến hóa theo hướng nào.
Dường như còn kém một chút, có lẽ… Có lẽ chỉ còn mấy lần luyện linh mà thôi.
– Thế giới sao… Chẳng lẽ sau ba mươi lần luyện linh, đại thụ sẽ biến thành một phương… Thế giới!
Đầu óc Bạch Tiểu Thuần như bị sét đánh, vào lúc này hắn hiểu ra, thân thể hắn không ngừng run rẩy, đang lấy hỏa diễm nhưng bệ đá không thể ngưng tụ ra nhị thập lục sắc hỏa, oanh, bệ đá sụp đổ thành tro bụi.
Hai bệ đá khác cũng sụp đổ theo, còn có… Gốc đại thụ!
Bạch Tiểu Thuần nhìn rõ tất cả, đầu óc hắn không ngừng bị thiên lôi đánh trúng, hắn biết rõ thí luyện lần này mang lại những cảm ngộ quan trọng trong luyện linh, này mặc dù không phải cơ duyên nhưng chính là đại tạo hóa chưa từng có!
Có thể nói nó đã đền bù những hiểu biết cơ sở về luyện linh cho hắn, hắn cũng hiểu phương hướng luyện linh của bản thân, chỉ sợ cả đại lục Thông Thiên, người có kiến thức như hắn hiếm như lông phượng sừng lân, vô cùng có khả năng… Không có người thứ hai!
Hắn càng rung động đến mức tận cùng, hắn ý thức được mình lúc trước quá xem nhẹ luyện linh, luyện linh… Có lực lượng hóa mục nát thành thần kỳ, có thể nói luyện linh là tạo hóa chi công lớn nhất trong thiên địa.
Nội tâm hắn kinh hoàng, hắn hô hấp ồ ồ, sâu trong lòng hắn, giờ khắc này càng chấp nhất với luyện linh, cũng giống năm xưa hắn chấp nhất với luyện dược, bởi vì hắn ý thức được, luyện linh… Cũng có thể trường sinh!
– Cũng có thể hóa thân thế giới, càng không cần nói trường sinh!
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập thình thịch, hắn cảm thấy con đường này càng trực tiếp hơn luyện dược, bởi vì hắn có Quy Văn Oa!
– Quy Văn Oa của ta… Nó là chí bảo gì?
Luyện linh cường hãn, Bạch Tiểu Thuần lại cúi đầu nhìn Quy Văn Oa trong tay, Bạch Tiểu Thuần không biết lai lịch của nó thế nào.
Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, tấm bia đá bên ngoài không ngừng nổ mạnh, ngay cả vùng đất thí luyện cũng rung động theo bia đá.
– Ngươi, trở thành đệ nhất!
Giọng nói vang lên, Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hắn muốn nói gì đó, đột nhiên có lực lượng kỳ lạ xuất hiện đánh tan thí luyện luyện linh, oanh, dường như triệt để chặt đứt phong ấn nào đó, không chờ Bạch Tiểu Thuần kịp phản ứng, một vòng xoáy khổng lồ hút hắn vào bên trong.
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần bị vòng xoáy hút đi, thân thể Bạch Tiểu Thuần bên ngoài tấm bia đá mở mắt ra, ánh mắt của hắn hơi mờ mịt, không đợi hắn kịp phản ứng, trong chốc lát quang cầu hóa thành vòng xoáy kéo hắn vào bên trong.
Biến mất không thấy gì nữa.
Khi Bạch Tiểu Thuần biến mất, quang cầu của hắn biến mất vô tung vô ảnh, sau khi hào quang tiêu tán, cả tấm bia đá không ngừng run run và khôi phục như thường, trên đó lại xuất hiện khe hở.
Lúc này trong người tham gia thí luyện luyện dược và thí luyện luyện linh đều bị xóa bỏ.
Lúc này hơn ngàn người chung quanh ngẩn ngơ, bọn họ trợn mắt há hốc mồm, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.
– Bạch Tiểu Thuần… Không thấy!
– Hắn… Hẳn là hắn là đệ nhất!! Hắn hiện tại đã đi tầng thứ ba, đi lấy Thiên Nhân Hồn!!”
– Tại sao có thể là hắn! Bạch ma đáng chết, tại sao lại là hắn?
– Hừ, là hắn rất tốt, nếu rơi vào trong tay Hồng Trần đại nhân, chúng ta sẽ không cơ hội, nếu trong tay Bạch ma, sau khi hắn lấy được, chính mình cũng không giữ được!
– Đúng vậy, kể từ đó giá trị của Bạch Tiểu Thuần càng lớn, giết hắn, chẳng những có thể đổi được năm phần Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ Thiên Thú Hồn, gom góp thành nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, chúng ta còn có thể đạt được Thiên Nhân Hồn!
Mọi người không ngừng bàn luận với nhau, bọn họ phát hiện quang cầu Hồng Trần Nữ bên ngoài tấm bia đá vẫn tồn tại, thậm chí còn chói mắt hơn trước, chẳng những nàng không bị thủ tiêu tư cách, càng cách lúc hoàn thành quá gần.
Lúc này mọi người ý thức được chủ nhân cuối cùng của Thiên Nhân Hồn không nhất định là Bạch Tiểu Thuần, nếu Bạch Tiểu Thuần chậm chạp không cầm lấy Thiên Nhân Hồn trong tầng thứ ba, chỉ sợ chẳng những không có Thiên Nhân Hồn, thậm chí tánh mạng cũng khó giữ.
Dù sao hắn phải đối mặt với cao thủ Thiên Nhân, ở địa phương đó, kết cục hắn như thế nào, nội tâm mọi người biết rõ.
Huống hồ, rất hiển nhiên, nếu không có Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, đệ nhất chắc chắn thuộc về Hồng Trần Nữ.
Chu Nhất Tinh đang run rẩy, trong mắt hắn xuất hiện thần thái kích động, đáy lòng của hắn không ngừng vui sướng.
– Hồng Trần lão tổ cố gắng lên, nhanh đi tầng thứ ba làm thịt Bạch Tiểu Thuần đáng chết kia đi.
Chu Nhất Tinh chờ mong, trong tầng thứ ba cung điện dưới lòng đất… Đây là nơi đặt Thiên Nhân Hồn, nơi này là một táng cung cực lớn, bốn phía có hình bát giác, không nói đèn đuốc sáng trưng, mỗi góc của nó đều dựng một pho tượng cực lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










