Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 168 : Tầng Thứ Ba (c836-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 836: Tầng Thứ Ba
Mỗi một pho tượng cao hơn trăm trượng, nhìn như rất lớn nhưng không sánh bằng cung điện, gạch đá trong cung điện đều có điêu khắc vân lạc kỹ càng, nếu như nhìn kỹ, trên mặt đất khảm nạm chín con Kim Long.
Thậm chí nhìn sơ qua cũng có thể phát hiện tại vị trí chín đầu rồng vờn quanh một tế đàn giống như chúng tinh củng nguyệt.
Đó chỉ là mặt đất, trên không trung, bốn vách tường táng cung có vô số lổ nhỏ, mỗi một lỗ nhỏ đều có hào quang bắn ra, những hào quang này mang theo đủ loại màu sắc, chúng ngưng tụ thành một con Kim Long cực lớn trên không trung.
Đầu Kim Long này rất sống động giống như tồn tại chân thật, nó không ngừng vờn quanh không trung táng cung, đầu rồng rủ xuống vị trí tế đàn, hai mắt nhắm lại giống như đang ngủ say.
Từ những đặc điểm này tế đàn trong táng cung trở nên cực kỳ dễ thấy, trở thành hình tượng vạn chúng chú mục, trên tế đàn không có quan tài, mà là một tấm bia đá màu xanh.
Tấm bia đá ẩn chứa tang thương giống như nằm ở đây không biết bao nhiêu năm tháng, phía trên còn có vết tích dòng chữ, hiển nhiên là muốn hậu nhân xem.
Nếu có người đứng ở gần sẽ nhìn thấy tấm bia đá không phải nằm trên mặt đất, nó đang lơ lửng cách mặt đất một đoạn!
Dường như có lực lượng thần bí nâng tấm bia đá lên, nó vẫn đứng đó không nhúc nhích, vị trí bia đá và tế đàn có vòng ngọc màu xanh.
Trong vòng ngọc có ngưng tụ lực lượng thiên địa tinh hoa bao phủ một đám sương mù màu xanh lá, sương mù này xoay tròn rất chậm nhưng khi thì hóa thành một giọt nước, bên trong sinh ra khí tức Thiên Nhân vô cùng đậm đặc!!
Chính… Chính là Thiên Nhân Hồn, Thiên Nhân Hồn thủy thuộc tính!
Vào lúc này trên mặt đất màu vàng phía bên phải táng cung một ngàn trượng có kim quang sáng ngời, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần xuất hiện tại nơi đây.
Lúc vừa xuất hiện, Bạch Tiểu Thuần vẫn trong trạng thái mơ màng, bởi vì trải qua truyền tống liên tục và quá nhanh, ý thức của hắn lúc này vẫn còn trong thí luyện luyện linh, trong nháy mắt tiếp theo hắn xuất hiện trong quang cầu, sau khi linh hồn quay về thân thể liền cảm thấy hoa mắt, sau đó mới xuất hiện tại nơi đây.
Bạch Tiểu Thuần mờ mịt nhìn bốn phía, lúc ánh mắt nhìn thấy Kim Long cúi đầu nhìn xuống tế đàn, hai mắt Bạch Tiểu Thuần mở thật to, hắn hít sâu một hơi, lui về phía sau vài bước, hắn hơi nghi ngờ nhìn Kim Long, lại nhìn thấy hào quang từ các lỗ nhỏ trên vách tường bắn ra ngoài tạo thành Kim Long.
– Ta còn tương rằng là Kim Long thật sự, thì ra là giả, hù chết Bạch gia của ngươi.
Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, đầu óc của hắn hiện tại tỉnh táo một chút, hắn nhớ lại cảnh tượng lúc trước, hắn ý thức được mình hiện tại đang ở nơi nào, hắn đã tiến vào tầng thứ ba.
– Ta trở thành đệ nhất!
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt đánh giá chung quanh, đôi mắt mang theo kích động, nhất là nhớ đến thu hoạch to lớn khi luyện linh liền phấn chấn, sau khi dò xét xong, đang muốn chạy về phía tế đàn, đột nhiên sắc mặt hắn thay đổi.
– Nồi của ta…
Đột nhiên Bạch Tiểu Thuần nhớ lúc trước truyền tống quá nhanh cho nên chưa kịp thu hồi Quy Văn Oa, vì vậy lập tức triệu hoán, ô quang xuất hiện, sau khi nhìn thấy Quy Văn Oa vẫn còn liền yên tâm thu hồi trở về, lại nghĩ tới mặt nạ của mình, hắn cúi đầu xem xét, phát hiện mặt nạ đang dán trên ngực, hắn vội vàng thu hồi sau đó hứng thú bừng bừng xông lên tế đàn.
Trên tế đàn, hắn cẩn thận quan sát Kim Long một phen, thậm chí còn đưa tay ra sờ nhưng lại xuyên thấu qua, Bạch Tiểu Thuần triệt để yên tâm.
– Nơi này có bố trí thật xinh đẹp, không ngừng có thể tạo thành quang ảnh Kim Long, trên mặt đất cũng có điêu khức chín Kim Long, nhìn nơi này thế nào cũng giống mộ địa nhưng không có quan tài.
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, hắn đi tới trước tấm bia đá, nhìn thấy tấm bia đá bồng bềnh, càng nhìn thấy sương mù màu xanh trong vòng ngọc!
Rất nhiều người cả đời chưa từng nhìn thấy Thiên Nhân Hồn lần nào, cũng không thể phân biệt chúng, trong túi trữ vật của Bạch Tiểu Thuần có hai Thiên Nhân Hồn, vào lúc nhìn thấy sương mù trong vòng ngọc, hắn lập tức nhận ra đây thật sự là Thiên Nhân Hồn!
Hiển nhiên Thiên Nhân Hồn này bị tấm bia đá trấn áp, cũng không dễ dàng mang đi, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn tấm bia đá, nhìn hàng chữ phía trên, hắn quan sát một lúc và mở to mắt, vô ý thức tiến lên vài bước, sắc mặt hắn mang theo thần thái không dám tin tưởng.
– Trẫm là nhị đại Khôi Hoàng, trừ nơi mai táng thân ta, nay lưu lại chín tòa Minh cung, tu vi của trẫm không bằng phụ hoàng, dựa theo nguyện vọng phụ hoàng, cho dù tan mất ba hồn bảy vía cũng không hối hận, dùng nó trấn thủ Minh cung, tạm gác lại cho hậu nhân thu hoạch, thành tựu tạo hóa bản thân!
– Con dân thiên địa đều có huyết mạch của trẫm, người đến được nơi này đều là hậu nhân…
– Nơi đây do phách thứ bảy của trẫm trấn thủ, phách này chính là Thiên Nhân Hồn…
Đọc đoạn văn tự này, Bạch Tiểu Thuần xem xong liền khiếp sợ, hắn có vô số suy đoán, ẩn ẩn cảm thấy trong đây có ẩn chứa bí mật…
Hắn hít thở dồn dập, tiếp tục xem tiếp, sau khi xem tất cả tâm thần hắn rung đọng rất mạnh, trên tấm bia đá này có ghi lại phương pháp sử dụng Thiên Nhân Hồn..
Sau khi nhìn kỹ phương pháp sử dụng, bỗng nhiên Bạch Tiểu Thuần ý thức được, bản thân mình lúc trước không biết cách dùng Thiên Nhân Hồn thế nào cho phải, thậm chí trong cảm giác của hắn, muốn thành tựu Thiên Đạo Nguyên Anh chỉ cần năm Thiên Nhân Hồn tề tụ là đủ, cũng giống như sử dụng Ngũ Hành Thiên Thú Hồn kết Nguyên Anh, chỉ cần hấp thu toàn bộ là có thể phá đan Kết Anh!
Nhưng trên thực tế lại không phải như vậy.
Thiên Nhân Hồn cũng cần ngũ hành đều đủ mới có thể giúp người ta kết thành Thiên Đạo Kết Anh, nhưng cũng không phải chờ tề tụ đủ mới có thể hấp thu, trên thực tế có thể tùy thời hấp thu, sau… Sau khi hấp thu mỗi Thiên Nhân Hồn sẽ ngưng tụ ra một phân thân có tu vi giống bản thể!!!
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nghe qua, trước kia chưa từng nghe ai nói, cũng không có người biết rõ, bởi vì tin tức này bị người ta cố ý xóa khỏi lịch sử.
Sau khi hấp năm Ngũ Hành Thiên Nhân Hồn sẽ có được năm đại phân thân, năm đại phân thân có tu vi giống bản thể, chiến lực tương đương, đây là chuyện khó hình dung, nếu muốn Kết Anh cần dung hợp năm phân thân với bản tôn, từ đó hình thành lực lượng khủng bố, cũng không có khả năng thất bại, lập tức thành tựu Nguyên Anh.
Thành tựu Thiên Đạo Nguyên Anh, trong quá trình đó có thể nhìn rõ chiến lực của nó mạnh cỡ nào.
Cũng không phải không có tai hại, tai hại trong đó… Một khi hấp thu Thiên Nhân Hồn đầu tiên, như vậy cuộc đời này không có khả năng sử dụng Thiên Thú Hồn Kết Anh, muốn đột phá chỉ có đi con đường Thiên Đạo Nguyên Anh mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần rất động tâm, hắn có được Thiên Nhân Hồn trước mặt thì mình sẽ có ba cái, hơn nữa là ba cái thuộc tính khác nhau, nhưng Thiên Nhân Hồn quá hiếm thấy, không biết lúc nào mới có thêm hai cái khác, mà lại là thuộc tính khác nhau, Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 837: Thiên Nhân Hồn Đến Tay
– Tính toán, ta nên sử dụng Thiên Thú Hồn Kết Anh thì ổn thỏa hơn.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây lại nhìn sang tấm bia đá, hắn vẫn còn tiếc nuối mình không thể kết thành Thiên Đạo Nguyên Anh, lại nhớ tới cách sử dụng Thiên Nhân Hồn trên tấm bia đá, người ngoài không biết nhiều lắm, việc này có lẽ nên dùng làm tình báo trọng yếu, nói không chừng về sau có tình báo này sẽ đổi được đồ vật mà mình cần.
Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, hắn giơ tay lên muốn thử xem có thể xóa được văn tự phía trên hay không, chỉ có như vậy nhưng người khác sau khi tới đây mới không biết tin tức, từ đó đây cũng chính là tuyệt mật của một mình Bạch Tiểu Thuần mà thôi.
Sau khi thử một lần, Bạch Tiểu Thuần lập tức vui vẻ phát hiện câu chữ trên tấm bia đá, bởi vì tồn tại quá lâu nên hắn hơi dùng sức một chút là có thể xóa một ít, hắn tiến lên vài bước, đang muốn nhất cổ tác khí xóa toàn bộ, đột nhiên hắn chú ý tới hàng chữ nhỏ bên cạnh tin tức.
– Văn tự này do trẫm lưu lại, người phá hủy sẽ bị trẫm nguyền rủa…
– Nguyền rủa!
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần mở to, thân thể run lên, tóc gáy của hắn dựng đứng, bàn tay chạm vào tấm bia đá như đặt lên bếp lò nóng bỏng, hắn lập tức thu tay lại.
– Nhị đại Khôi Hoàng quá âm hiểm, chữ viết này quá nhỏ rồi, không tới gần xem căn bản không nhìn thấy… Hơn nữa ngươi nói ngươi không muốn người ta phá hủy chữ của ngươi, cứ tăng pháp lực mạnh hơn sẽ không có người nào hủy được.
Bạch Tiểu Thuần nghiến răng nghiến lợi, hắn cũng không muốn đi mạo hiểm, vừa nghĩ tới hai chữ nguyền rủa, Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía buông tha.
– Ta chỉ mới xóa đi vài chữ mà thôi, không… Không phải cố ý, có lẽ không có việc gì…
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, sau đó hắn tự an ủi mình, cũng bỏ đi suy nghĩ phá hủy văn tự, hắn ngoan ngoãn dựa theo biện pháp trên bia đá, hắn bấm niệm pháp quyết điểm vào tấm bia đá.
Tấm bia đá không ngừng rung động sau đó bay ra sau, vào lúc nó tránh ra sau, phía dưới có một đám sương mù màu xanh bay lên, Bạch Tiểu Thuần đã sớm lưu ý, hắn nâng tay phải bắt lấy.
– Thiên Nhân Hồn, đến tay!
Thời điểm Bạch Tiểu Thuần bắt được vòng ngọc có chứa Thiên Nhân Hồn, tại khu vực thí luyện bên ngoài táng cung, tấm bia đá rung chuyển sau đó quang cầu có chứa Hồng Trần Nữ sáng lên, nàng cũng mở hai mắt ra.
Vào lúc nàng vừa mở mắt, quang cầu của nàng hình thành vòng xoáy, trong giây lát hút thân ảnh Hồng Trần Nữ vào bên trong, biến mất không thấy gì nữa.
Nhìn thấy tình cảnh này, đám người chung quanh lập tức kinh hô thành tiếng.
– Hồng Trần lão tổ biến mất!
– Hẳn là nàng đã hoàn thành thí luyện, đây là… Đi lấy Thiên Nhân Hồn!
– Đáng tiếc, chúng ta không có duyên với Thiên Nhân Hồn.
Vào lúc người chung quanh cảm khái, ánh mắt Chu Nhất Tinh mang theo vui vẻ và kích động, hắn cười lớn.
– Bạch Tiểu Thuần, lần này ngươi chết chắc rồi, ha ha, mặc dù ta không làm gì được ngươi nhưng ta cũng không tin, dùng tu vi Thiên Nhân của Hồng Trần lão tổ lại không thể giết ngươi.
Vào lúc đám người nơi đây truyền âm với nhau, bỗng nhiên tấm bia đá cực lớn nơi này rung động mạnh một cái, bên trong có tiếng ken két vang lên, bởi vì Bạch Tiểu Thuần luyện linh lúc trước hình thành khe hở, khe hở này mở rộng ra, thậm chí sau khe hở này lại có bảy tám khe hở khác xuất hiện.
Cùng lúc đó trong khu vực hư vô nơi này có tiếng thiên lôi nổ vang, giống như có cự nhân vô hình đang trùng kích chung quanh.
Cả khu vực thí luyện rung động mạnh, người nơi đây cảm giác hư vô sắp sụp đổ, những người trong khu vực thí luyện đều biến sắc, biểu lộ lo sợ không yên.
– Xảy ra chuyện gì?
– Chẳng lẽ khu vực này sắp sụp đổ sao?
– Đi mau, nơi này là lòng đất, một khi sụp xuống tất cả chúng ta sẽ hóa thành tro bụi!
Những tu sĩ trong quang cầu đều hãi hùng khiếp vía, khi tấm bia đá vỡ vụn, quang cầu của bọn họ cũng vặn vẹo bất ổn, thậm chí có một ít xuất hiện khe hở, tu sĩ bên trong chỉ cần dùng sức mạnh một chút là xé rách.
Mặc dù không biết tại sao xuất hiện tình huống sụp đổ, lại nghĩ tới nhất định có người xúc động cơ quang nào đó cho nên cung điện dưới mặt đất sắp sụp đổ, nếu nơi này sụp xuống, mọi người sẽ hình thần câu diệt.
Hiện tại không phải lúc suy nghĩ nhiều, phàm là người giãy dụa lao ra khỏi quang cầu đều dùng tốc độ cao nhất bay chung quanh, ý đồ tìm kiếm lối ra.
Chu Nhất Tinh cũng ra sức xé rách quang cầu bao phủ lấy mình, hắn lao theo cả ngàn người nơi đây, cùng tìm kiếm đường ra ngoài, thời gian dần qua, bọn họ tuyệt vọng phát hiện nơi này không có lối ra.
Trần Hạ Thiên cũng đứng trong đám người, hắn hít thở dồn dập, ánh mắt xuất hiện hào quang khiếp người, hắn ngẩng đầu vận dụng tu vi Thiên Nhân đánh một kích vào hư vô.
Trong tiếng nổ mạnh đùng đùng, tại khu vực Trần Hạ Thiên ra tay xuất hiện hư vô vặn vẹo, hình thành một vết lõm xuống nhưng khép lại nhanh chóng, chung quanh sụp đổ càng dữ dội, ngay cả tấm bia đá cũng rơi xuống không ít, thậm thí hư vô chung quanh bắt đầu hủy diệt, có một ít tu sĩ tránh không kịp va chạm vào liền kêu thảm thiết, thân thể bị xé rách chia năm xẻ bảy, hình thần câu diệt.
Sắc mặt Trần Hạ Thiên biến hóa, hắn dùng toàn bộ chiến lực của mình cũng không có biện pháp rung chuyển nơi đây, lập tức lên tiếng:
– Tất cả mọi người, bất kể là Trường thành hay Man Hoang, đồng loạt ra tay theo lão phu lao ra ngoài.
Lúc Trần Hạ Thiên lên tiếng, người nơi đây biết rõ thời gian cấp bách, bọn họ cũng không quan tâm trận doanh của mình nữa, lập tức liên thủ dựa theo Trần Hạ Thiên chỉ huy và triển khai thần thông oanh kích hư vô, vết lõm xuống càng ngày càng lớn…
Vào lúc nơi thí luyện rung chuyển dữ dội, trong mê cung cũng xuất hiện biến cố, vách tường mê cung lúc trước không thể phá hủy, hiện tại chúng đã xuất hiện khe hở, khi khe hở lan tràn ra chung quanh, trong đó xuất hiện vô số gương mặt kêu thảm thiết, dường như chúng muốn lao ra khỏi vách tường nhưng bất lực.
Cả tòa địa cung rung chuyển dữ dội, mê cung hóa thành một cái quan tài mai táng người bên trong, vách tường không ngừng rung lắc dữ dội, vào lúc này trong mê cung còn sót lại một ít người miễn cưỡng sống sót, các tu sĩ và hồn tu đang tìm lối ra, tâm thần bọn họ rung động, sắc mặt biến hóa, tâm thần gần như sụp đổ.
Bọn họ hít thở rối loạn, nội tâm mọi người sinh ra cảm giác nguy cơ rất mạnh, dường như sắp xảy ra nguy hiểm kinh thiên.
– Tại sao lại như vậy?
– Đáng chết, ta còn chưa tìm được lối ra, ta không muốn chết trong nơi này!
Trong mê cung, ở nhiều nơi có tiếng gào thét thảm thiết truyền ra chung quanh, tiếng kêu gào còn mang theo tuyệt vọng và bi thương.
Thần Toán Tử cũng ở trong mê cung, lúc này hắn tuyệt vọng nhìn chung quanh sụp đổ, thậm chí hắn nhìn thấy vô số mũ đỏ đang hét thảm thiết.
– Xong, xong…
Thần Toán Tử đắng chát, tại một khu vực cách cửa vào nơi thí luyện không xa, Tống Khuyết đứng ở nơi đó cười thảm, trước khi mê cung sụp xuống, hắn ý thức được phía trước chính là lối ra, thời điểm đó hắn vô cùng kích động.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 838: Hồng Trần Tỷ Tỷ Nghe Ta Giải Thích (Thượng)
Không chờ hắn bước qua lối ra, cả mê cung xuất hiện biến cố.
– Chẳng lẽ Tống Khuyết ta phải chôn cùng với mê cung sao?
Tống Khuyết ngửa mặt lên trời rống to thê lương, nội tâm không cam lòng nhưng không thể phát tiết.
Mê cung như thế, ngoài mê cung xuất hiện biến hóa rất rõ ràng.
Vào lúc này bên ngoài mê cung có không ít người đang đứng, Bạch Lân và hai quân chủ khác mang theo đại quân sớm đóng bên ngoài cửa mê cung, đồng dạng Man Hoang cũng dẫn theo mấy chục vạn thổ dân và hồn tu tới đây, cũng có không ít Luyện Hồn Sư đang đứng nhìn hướng cửa ra vào mê cung.
Hai phe đều trú đóng hai bên mê cung, chờ đợi kết quả tranh đoạt Thiên Nhân Hồn bên trong, phòng ngừa xuất hiện náo loạn lớn, đồng thời cũng thủ hộ người có được.
Chỉ có thể chờ, không chờ có người đi ra, ngược lại chờ được biến hóa kinh thiên động địa, âm thanh nổ vang từ trong mê cung truyền ra ngoài, săc mặt mọi người biến hóa, Bạch Lân cũng tốt, Luyện Hồn Sư bên Man Hoang cũng được, bọn họ nhìn thấy phạm vi ngàn dặm quanh mê cung xuất hiện tia sáng chói mắt.
Tia sáng không ngừng lan ra chung quanh, nương theo đó là các tiếng nổ rất lớn, mặt đất dần dần lõm xuống, vô số bụi đất tung bay giống như che đậy mặt trời.
Thậm chí vết lõm đang lan tràn thật nhanh, từng ngọn núi sụp đổ và nổ mạnh, mặt đất rung động giống như có Địa Long đang quay người.
Tất cả người bên ngoài phát hiện biến hóa đều khẩn trương, bọn họ lo lắng và liên tục lui ra phía sau.
– Gặp chuyện không may!
Nội tâm Bạch Lân rung động, cố tình đi thăm dò nhưng lúc mặt đất sụp xuống phóng thích khí tức làm nội tâm bọn họ bất ổn, dường như bọn họ tới gần sẽ bị hút vào bên trong
Lúc này khi mặt đất sụp xuống, phạm vi ngàn dặm hình thành cấm chế, phạm vi cấm chế không ngừng mở rộng ra chung quanh.
– Bên trong xảy ra chuyện gì?
Bên phía Man Hoang, những Luyện Hồn Sư địa vị cao quý hãi hùng khiếp vía, lúc lui ra sau sắc mặt còn hoảng hốt bất an.
Mặt đất sụp xuống hình thành uy lực cực kỳ kinh người, tu sĩ đối mặt với đại tự nhiên chỉ là con sâu cái kiến.
Lúc này người hai bên khẩn trương và sợ hãi, tầng thứ ba trong cung điện dưới lòng đất, cũng là táng cung Bạch Tiểu Thuần đang đứng, nơi này cũng xuất hiện dấu hiệu sụp đổ.
Nói cho đúng táng cung này chính là căn nguyên của mọi sụp đổ, vào lúc Bạch Tiểu Thuần bắt lấy vòng ngọc, cả táng cung đã bắt đầu rung động, pho tượng chung quanh sinh ra âm thanh ken két, cũng bắt đầu sụp đổ.
Thậm chí đầu lâu một pho rơi xuống, toàn bộ mặt đất rung chuyển, mặt đất xuất hiện vết rạn nứt như mạng nhện.
Vách tường chung quanh cũng như thế, sau khi từng khe hở xuất hiện, cả tế đàn lung lay sắp đổ, nhất là Kim Long hào quang đang vặn vẹo, thậm chí cao trần của táng cung đang rơi xuống, tiếng nổ ầm ầm xuất hiện khắp nơi.
Tro bụi đổ xuống thành dòng, tất cả mọi thứ đều chứng minh địa cung sụp đổ.
Bạch Tiểu Thuần biến sắc, mọi chuyện diễn ra quá đột ngột, trước kia hắn không có chuẩn bị, vào lúc này đáy lòng rung động rất mạnh, hắn đang muốn lui ra sau, đúng vào lúc này…
Ở khu vực hẻo lánh bên trái tế đàn có hào quang truyền tống sinh ra, khi hào quang vừa xuất hiện đã có một thân ảnh màu đỏ lao ra ngoài.
Lúc thân ảnh đi ra, khu vực chung quanh bắt đầu sụp đổ, đột nhiên có một pho tượng to lớn gần đó gãy ngang rơi xuống vào đúng vị trí của thân ảnh này, thân ảnh màu đỏ vung tay quét ngang, oanh, nửa pho tượng to lớn lập tức vỡ nát thành trăm ngàn mảnh nhỏ bay chung quanh, sau khi bụi mù biến mất, thân ảnh màu đỏ kia lập tức bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần trên tế đàn.
– Hồng Trần Nữ!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần thay đổi, hắn nhìn ra thân ảnh màu đỏ vừa truyền tống tới đây, chính là Thiên Nhân của Man Hoang, Hồng Trần Nữ!
Sắc mặt Hồng Trần Nữ âm trầm, ánh mắt mang theo lửa giận, trước kia nàng còn không rõ ràng lắm, sau khi hoàn thành thí luyện liền bị truyền tống tới khu vực này, mới vừa vào phát hiện chung quanh sụp đổ, nhất thời không rõ tình hình thế nào, sau khi nàng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, nhất là nhìn thấy trong tay Bạch Tiểu Thuần cầm vòng ngọc có sương mù màu xanh, đó chính là Thiên Nhân Hồn, nàng lập tức hiểu rõ tất cả.
Mình không phải thứ nhất, Bạch Tiểu Thuần là thứ nhất, hắn tới trước mình cho nên đoạt được Thiên Nhân Hồn!
– Làm càn, Hồng Trần Nữ không phải ngươi có tư cách gọi, Bạch Tiểu Thuần, ngươi dám đoạt di bảo táng cung, muốn chết!
Trong mắt Hồng Trần Nữ mang theo sát cơ, giọng nói mang theo bén nhọn, sau khi lọt vào tai Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì lợi kiếm xuyên phá nhân tâm, trực tiếp đánh vào tâm thần của hắn.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy như bị búa tạ nện trúng, hắn lui ra sau, khóe miệng chảy máu tươi, sắc mặt tái nhợt, một đạo hàn khí lạnh thấu xương từ xương sống lan lên đầu, toàn thân hắn rung động, tinh thần bất ổn, hắn có cảm giác tử vong đang ở ngay trước mặt mình
– Hết hết!
Đầu óc Bạch Tiểu Thuần kêu ông ông, hắn biết rõ người Man Hoang thù hận mình cỡ nào, trong đầu xuất hiện hình ảnh đại chiến trên chiến trường, Hồng Trần Nữ không ngừng tuyên bố treo giải thưởng và ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình, ánh mắt đó hận không thể lập tức ăn tươi nuốt sống hắn ngay lập tức.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, đối mặt nguy cơ sinh tử, đầu óc hắn linh hoạt một cách thần kỳ, ánh mắt nhìn sang tấm bia đá, nội tâm hắn do dự sau đó nâng tay phải vuốt tấm bia đá.
Hắn xóa hàng chữ nhỏ nhắc tới việc xóa chữ viết sẽ bị nguyền rủa, Hồng Trần Nữ nhìn hành động của Bạch Tiểu Thuần không khác gì xóa văn tự bí mật trên tấm bia đá.
Ánh mắt Hồng Trần Nữ co rụt lại, nàng nâng tay phải vung mạnh về phía Bạch Tiểu Thuần, dưới cái vung này phong bạo xuất hiện, khu vực chung quanh Bạch Tiểu Thuần nổ tung.
– Hồng Trần tỷ tỷ… Ngươi nghe ta giải thích!
Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết một tiếng, hắn phun máu tươi, thân thể bị cuốn đi, bởi vì khoảng cách giữa hắn và bia đá quá gần cho nên thành công xóa hàng chữ nhỏ…
Lúc này trong lời hắn nói mang theo ý nịnh nọt, hắn không có biện pháp, dù sao nàng chính là Thiên Nhân.
Trong nháy mắt hắn lui ra phía sau, tế đàn dưới chân Bạch Tiểu Thuần bị Hồng Trần Nữ vỗ mạnh đã sụp đổ, hóa thành vô số khối vụn bắn tung tóe khắp bốn phía.
Trong đó có một ít nện lên người Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, da đầu như nứt ra.
– Giết người!
Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn tránh né chạy như điên, vừa nghĩ tới mình đang ở chung tầng ba với Hồng Trần Nữ, đối phương giống một con bạo long bộc phát dã tính điên cuồng, bản thân mình là con thỏ trắng yếu ớt bị đối phương dùng bạo lực tàn phá, nói không chừng hắn không có cơ hội biến thành tàn hoa bại liễu, chỉ sợ cái mạng nhỏ cũng không còn… Nghĩ đến đây, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, nội tâm sợ hãi khôn cùng.
Vào lúc này hắn cực kỳ hối hận, hắn không nên tiến vào đây, cũng không nên cầm Thiên Nhân Hồn, hối hận vì sao lúc trước mình quá chú tâm luyện linh, cầm được vị trí đệ nhất.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 839: Hồng Trần Tỷ Tỷ Nghe Ta Giải Thích (Hạ)
– Hi vọng lòng hiếu kỳ của Hồng Trần Nữ mạnh một chút, sẽ chú ý tới hành động của ta vừa rồi, sau khi xem xong sẽ hủy diệt bia đá…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần đang cầu nguyện, hắn không ngừng kêu thảm thiết.
– Ta không phải cố ý muốn cướp vị trí đệ nhất của ngươi, Hồng Trần tỷ tỷ, ngươi đừng hiểu lầm…
Bạch Tiểu Thuần run rẩy lên tiếng, nổ tế đàn sau lưng hắn nổ mạnh ngập trời, vào lúc này tấm bia đá đang trôi nổi đang nứt vỡ, trong chớp mắt thân ảnh Hồng Trần Nữ xuất hiện bên cạnh tấm bia đá, ánh mắt nhìn văn tự bên trên, thân thể Hồng Trần Nữ căng cứng, cho dù với tu vi của nàng cũng hít thở dồn dập, ánh mắt xuất hiện hào quang kỳ lạ, dường như bị nội dung trên đó làm rung động.
Lúc Hồng Trần Nữ bị tấm bia đá hấp dẫn, Bạch Tiểu Thuần lập tức lui ra phía sau, nội tâm hắn kinh hoàng, nước mắt đảo quanh vành mắt, hắn muốn tìm lối ra, mặc dù táng cung sắp sụp đổ nhưng không có lối ra nào xuất hiện.
– Đáng chết, lối ra ở nơi nào?
– Nơi này chắc chắn có lối ra, nhị đại Khôi Hoàng lưu lại Thiên Nhân Hồn, đương nhiên sẽ an bài đường ra, bằng không hắn cần gì lưu Thiên Nhân Hồn ở đây!
Bạch Tiểu Thuần lo lắng, hai mắt đỏ thẫm, hắn không buông tha tìm lối ra, hắn hét lớn bộc phát tốc độ nhanh nhất, lại trực tiếp thi triển Bất Tử Cấm!
Ý đồ dùng thần thông dung nhập thiên địa của Bất Tử Cấm xuyên thẳng qua lực lượng trận pháp rời khỏi nơi đây, hắn đã từng thứ dùng chiêu này trong mê cung nhưng thất bại, hôm nay nơi này sụp đổ, Bạch Tiểu Thuần lo lắng nên chỉ có thể thử một lần.
Vào lúc hắn thi triển Bất Tử Cấm, khi hắn tiến lên phía trước một bước, Hồng Trần Nữ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt dịch chuyển khỏi tấm bia đá, nàng nâng tay phải vung mạnh về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Muốn chạy!
Một cái vung tay ẩn chứa khí tức Thiên Nhân cực mạnh, dường như thay thế táng cung tạo thành phong ấn và kết giới tập trung Bạch Tiểu Thuần, sau đó nàng đánh ra một trảo.
Dưới uy lực một trảo này, Bạch Tiểu Thuần thi triển Bất Tử Cấm bị đánh tan, dường như có ngọn núi lớn nện vào người Bạch Tiểu Thuần, thậm chí hắn có cảm giác hư vô chung quanh đang đè ép, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu ken két, hắn phun máu tươi, Bất Tử Cấm bị chặt đứt.
Cũng may hắn da dày thịt béo, trong lúc giãy dụa ném ra rất nhiều pháp bảo luyện linh, điều khiển những pháp bảo này nổ tung, hơn mười kiện pháp bảo ít nhất luyện linh ba lần, nhiều nhất luyện linh sáu lần đồng thời tự bạo lập tức tựu hình thành phong bạo bao phủ chung quanh, lúc này hư vô mới buông lỏng, Bạch Tiểu Thuần liều mạng rút lui ra phía sau, vào lúc rời khỏi khu vực đó, thân thể của hắn run rẩy giống như mới vừa đi dạo quỷ môn quan một vòng, vội vàng hô to.
– Hồng Trần tỷ tỷ, ta giao Thiên Nhân Hồn cho ngươi được hay không… Chuyện gì cũng từ từ…
Hồng Trần Nữ quay đầu nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, nàng không nghĩ nhiều, mặc dù chú ý tới hàng chữ Bạch Tiểu Thuần xóa đi, không biết trên đó viết cái gì nhưng nàng nhìn thấy những khu vực khác bị xóa một ít nhưng không khó hiểu được trên đó ghi cái gì.
Nhất là nhìn thấy biện pháp chính xác khi sử dụng Thiên Nhân Hồn, cho dù là nàng cũng động tâm, trước kia nàng cũng không biết việc này, hôm nay ánh mắt tỏa sáng, nàng đã biết tin tức, người khác không thể biết, vì vậy nâng tay phải lên vỗ vào tấm bia đá, bia đá vỡ vụn, tin tức trên đó cũng tan thành mây khói.
– Muộn rồi!
Hồng Trần lên tiếng, trong nháy mắt nàng tới trước mặt Bạch Tiểu Thuần, Thiên Nhân Hồn là thứ nhất, diệt khẩu là thứ hai, chán ghét Bạch Tiểu Thuần là thứ ba, cho dù là lý do nào, nàng nhất định phải giết Bạch Tiểu Thuần.
Lúc Hồng Trần Nữ đập nát tấm bia đá đã kích hoạt cấm chế nào đó, lúc này Kim Long trên cao đang chậm rãi biến mất lại mở hai mắt ra, vào lúc nó mở mắt hào quang từ những lỗ nhỏ lập tức cải biến phương hướng, ánh sáng không ngừng đảo qua táng cung đang sụp đổ.
Bởi vì những lỗ nhỏ cải biến hướng ánh sáng nên Kim Long biến mất không còn, cả táng cung xuất hiện hào quang rực rỡ, những hào quang kia nhanh chóng biến hóa, có không ít nhắm vào Hồng Trần Nữ, tâm thần Hồng Trần Nữ rung động rất mạnh.
Hào quang ẩn chứa lực lượng ăn mòn, quần áo Hồng Trần Nữ hòa tan thật nhanh, lộ ra làn da trắng nõn, xuất hiện điểm đỏ, điểm đỏ hòa tan nhanh chóng, cần sử dụng tu vi hóa giải mới được, dường như pháp bảo cũng không có tác dụng gì, thậm chí Hồng Trần Nữ phất tay ý đồ hủy diệt những lỗ nhỏ lại không làm được, thậm còn dẫn tới nhiều hào quang bắn vào người, Hồng Trần Nữ kêu thảm sau đó tránh né thật nhanh.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, hắn không có tâm tình thưởng thức thân thể Hồng Trần Nữ, hắn chú ý có không ít hào quang đang nhắm vào mình, cũng chỉ gây tổn thương cho hắn cực nhỏ…
– Nguyền rủa, đây là nguyền rủa… Mặc dù ta cũng xóa đi một ít nhưng Hồng Trần Nữ mới là đầu sỏ gây nên, Khôi Hoàng anh minh!
Tinh thần Bạch Tiểu Thuần rung động, nội tâm đắc ý nịnh nọt.
Không chờ Bạch Tiểu Thuần cao hứng quá lâu, toàn thân Hồng Trần Nữ bị bao phủ trong sương đỏ bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ánh sáng bắn tới bị sương đỏ thu nhỏ thật nhanh, sương đỏ vẫn chèo chống Hồng Trần Nữ xuyên qua táng cung, nàng muốn đánh chết Bạch Tiểu Thuần!
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, hắn hét thảm thiết.
– Nhị đại Khôi Hoàng, nguyền rủa của ngươi không được rồi…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần oán trách, hắn bộc phát tốc độ cực hạn của bản thân, hắn phát huy tốc độ vượt xa người thường, oanh, thân thể hắn hóa thành tàn ảnh, lúc Hồng Trần Nữ tới gần, hắn hiểm lại càng hiểm tránh được một kích.
Nhìn như tránh đi nhưng Hồng Trần Nữ thân là Thiên Nhân, nàng ra tay mang theo khí thế không phải Bạch Tiểu Thuần tu vi Kim Đan Đại viên mãn có thể đối kháng.
Trong tiếng nổ rất mạnh, Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, trong mắt mang theo vẻ tuyệt vọng, hắn không tìm được lối ra, tiếp tục lưu lại nơi này chắc chắn phải chết không nghi ngờ.
– Tốc độ không chậm.
Hồng Trần Nữ lạnh lùng nhìn Bạch Tiểu Thuần, nàng bước tới một bước, một bước này giống thần thông Súc Địa Thành Thốn, nàng trực tiếp xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Tóc gáy Bạch Tiểu Thuần dựng đứng, hắn kêu thảm thiết lui ra phía sau, vào lúc này có biến hóa xuất hiện, cả táng cung lắc lư rất mạnh, còn mạnh hơn lúc trước quá nhiều, lần này tất cả pho tượng đồng thời sụp đổ.
Trong nháy mắt lực lượng truyền tống từ trong nội cung của táng cung lan ra chung quanh, dường như có một Truyền Tống Trận đang bắt đầu hoạt động.
Không chỉ ở táng địa, ở trong nơi thí luyện và mê cung đều xuất hiện lực lượng truyền tống, dường như nó đang trong quá trình chuẩn bị, sợ rằng không bao lâu sẽ chính thức mở ra.
Một khi mở ra sẽ truyền tống mọi người ra ngoài…
Hiển nhiên, đây… Chính là lối ra!!
Đối với những người khác mà nói lối ra là sinh cơ, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói lối ra chẳng khác gì tử vong, bởi vì Hồng Trần Nữ chắc chắn không cho hắn cơ hội truyền tống ra ngoài.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 840: Đánh Không Chết.
Vào lúc lực lượng truyền tống xuất hiện quấy nhiễu hư vô bốn phía cho nên cắt đứt Súc Địa Thành Thốn của Hồng Trần Nữ, nàng cũng phát hiện trong táng cung có Truyền Tống Trận, ánh mắt sinh ra quyết đoán lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần lần nữa.
Từng đạo hào quang bắn lên người nàng gây ra ảnh hưởng không nhỏ, nhất là điểm đỏ chiếu vào người gây đau đớn rất khó chịu, nhất định phải dựa vào tu vi phân giải và áp chế, nếu như tình hình chuyển biến xấu sẽ đẩy nàng vào thế bất lợi, nàng không thể không vận dụng sương đỏ bảo hộ bản thân.
Bạch Tiểu Thuần thoát khốn, mượn nhờ cơ hội này lấy vài viên Thần Khu Đan đặt ở trong miệng, hắn lại lui ra sau, mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh nhưng quá chậm trong mắt Hồng Trần Nữ, trong giây lát Hồng Trần Nữ đã xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần nàng nâng tay phải điểm một chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần.
Một chỉ này nhìn như hời hợt nhưng lại ẩn chứa sát ý diệt tuyệt, vào lúc này đây mới là nguy cơ sinh tử chân chính, hai mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực và đầy tơ máu, trong lúc sống chết trước mắt, hắn lập tức gào thét đánh cược tất cả, hắn biết rõ mình không có đường lui, vào lúc này chỉ có liều mạng với nàng mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần hiểu rõ, sinh cơ duy nhất của mình chính là kéo dài thời gian, chỉ cần có thể kéo dài tới lúc Truyền Tống Trận mở ra, khi đó mạng nhỏ của mình sẽ được bảo vệ.
– Ta liều với ngươi!
Bạch Tiểu Thuần tức giận gầm lên một tiếng, hắn toàn lực vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công, Bất Tử Kim Bì, Bất Tử Kim Cương, Bất Tử Cân đều bộc phát, hắn nâng tay phải lên, hai ngón tay niết lại tấn công Hồng Trần Nữ.
Hắn sử dụng Toái Hầu Tỏa.
Tiếng nổ sinh ra, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết vang vọng khắp táng cung, tay phải của hắn bị Hồng Trần Nữ bắt được, trên mặt còn cười khinh miệt sau đó bóp mạnh một cái.
Răng rắc, hai ngón tay phải của Bạch Tiểu Thuần bị bóp gãy, nàng nâng hất tay lên, lực lượng cực lớn đánh vào thân thể Bạch Tiểu Thuần, mặc cho Bất Tử Trường Sinh Công của Bạch Tiểu Thuần cường đại như thế nào, cho dù tu vi Hồng Trần Nữ bị áp chế, thân thể của hắn vẫn bị đánh kêu răng rắc, tiếng xương cốt vỡ vụn, huyết nhục bắn tung tóe, Bất Tử Trường Sinh Công đã bị công phá.
Bạch Tiểu Thuần trọng thương tới mức tận cùng, thân thể bay ra xa như diều đứt dây.
– Quả nhiên da dày thịt béo, còn sống?
Hồng Trần Nữ cười lạnh, nàng tiến lên muốn tiêu diệt một tia sinh cơ cuối cùng của Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cảm thán, hắn cảm nhận thương thế của mình rất nặng, tánh mạng chi hỏa sắp dập tắt, lúc thân thể bay ra ngoài hắn liền cắn một viên Thần Khu Đan trong miệng.
Sinh cơ bộc phát bao phủ khắp toàn thân, tất cả thương thế trên người khôi phục với tốc độ cực nhanh, vào lúc vừa khôi phục, Hồng Trần Nữ đã xuất hiện trước người Bạch Tiểu Thuần, nàng điểm một chỉ.
Tu vi toàn thân Bạch Tiểu Thuần bùng nổ rất mạnh, hai mắt đỏ thẫm thậm chí khóe mắt có máu tươi chảy ra, hắn hét lớn một tiếng, hàn khí trong người bùng phát dữ dội, hắn cũng phóng thích tất cả linh lực ra ngoài, trong chớp mắt hàn khí chung quanh ngập trời, cả táng cung biến thành Hàn giới.
Cùng lúc đó, Bạch Tiểu Thuần không kịp nghĩ nhiều, hắn quay người bỏ chạy.
Tất cả nói thì dài dòng nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong nháy mắt, lúc Bạch Tiểu Thuần bộc phát hàn khí, ánh mắt Hồng Trần Nữ lại mang theo xem thường, nàng biết Bạch Tiểu Thuần muốn kéo dài thời gian, nàng có đầy đủ tự tin, dùng lực lượng Thiên Nhân còn để Bạch Tiểu Thuần kéo dài thành công, như vậy nàng tìm khối đậu hủ đập đầu chết cho rồi.
Lúc hàn khí ập vào mặt, Hồng Trần Nữ nâng tay điểm xuống một chỉ, vừa mới điểm xuống, hàn khí chung quanh va chạm với ngón tay Hồng Trần Nữ liền sụp đổ không còn lại gì, một chỉ của nàng xuyên thẳng qua hư vô, trực tiếp xuất hiện trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
Lúc muốn đánh chết triệt để, vào lúc này sương mù màu đỏ biến mất quá nhanh, từng đạo hào quang tới gần, làm cho Hồng Trần Nữ không thể không phân tâm thi triển sương đỏ ngăn chặn ánh sáng đỏ ăn mòn, nàng phải phân ra một ít tu vĩ để hóa giải, kể từ đó chỉ phân ra ba bốn thành tu vi chém giết giết Bạch Tiểu Thuần mà thôi.
Khóe mắt Bạch Tiểu Thuần đổ máu, hắn không thể né tránh lịp thời, lập tức gào thét sau đó thi triển Hám Sơn Chàng!
Tiếng nổ vang lên, Bạch Tiểu Thuần kêu lên đầy đau đớn, thân thể bị đánh bay ra ngoài, hắn đâm thẳng vào vách tường, xương cốt toàn thân vỡ vụn, tánh mạng chi hỏa tùy thời dập tắt, chỉ trong nháy mắt bởi vì Bạch Tiểu Thuần cắn mấy viên Thần Khu Đan, sinh cơ cực lớn bao phủ toàn thân, chữa trị thương thế, chỉ trong nháy mắt hắn khôi phục như cũ.
Vào lúc Hồng Trần Nữ tới gần, Bạch Tiểu Thuần né tránh cực nhanh, bộ dạng hắn vẫn sinh long hoạt hổ, lần đầu tiên Hồng Trần Nữ cau mày, nàng hừ lạnh, thu hồi một ít sương đủ và tu vi áp chế hào quang, nàng muốn ra tay chém giết Bạch Tiểu Thuần ngay lập tức.
– Ta cũng không tin nếu chụp chết ngươi, ngươi còn có thể sống lại!
Một chưởng này huyễn hóa thành một chưởng ấn vô cùng đáng sợ, trực tiếp đè ép Bạch Tiểu Thuần, những nơi đi qua hư vô vặn vẹo, lực lượng Thiên Nhân bạo phát ra ngoài, thậm chí còn mạnh hơn lúc trước quá nhiều.
– Hồng Trần lão nữ, ngươi Bạch gia gia không phải dễ dàng chết như vậy!
Bạch Tiểu Thuần hít sâu một hơi, trong nháy mắt chưởng ấn tới gần, hắn nâng tay phải và Vĩnh Dạ Tán xuất hiện, chín đạo ngân vân nhìn mà giật mình, Bạch Tiểu Thuần bung Vĩnh Dạ Tán ra, gương mặt quỷ tươi cười trên cây dù biến ảo liên tục.
Không dừng lại, Bạch Tiểu Thuần trực tiếp vận dụng Vĩnh Dạ Tán, hắn lại cầm ra vô số phù lục dán lên người của mình, vào lúc này đầu óc của hắn trống rỗng, hắn chỉ có một mong muốn duy nhất, đó chính là kéo dài thời gian.
Thời điểm Vĩnh Dạ Tán bung ra đã có tiếng nổ mạnh kinh thiên xuất hiện, chưởng ấn của Hồng Trần Nữ đánh thẳng vào Vĩnh Dạ Tán, trong tiếng nổ mạnh, pháp bảo Vĩnh Dạ Tán phát ra âm thanh ken két không cách nào thừa nhận nổi, trên thân xuất hiện dấu hiệu vỡ vụn, ngay cả mặt quỷ cũng kêu thảm thiết, trên cây dù xuất hiện khe hở, cả Vĩnh Dạ Tán sắp bị đập gãy.
Khi tiếng nổ vừa vang lên, Bạch Tiểu Thuần phun máu tươi, hắn không kịp đau lòng thu hồi cây dù, thân thể hắn lui ra sau, phù lục cũng kích phát màn sáng kinh người, độ dày của màn sáng lớn tới mức nội cung không thể dung nạp nổi, trực tiếp lan ra chung quanh, cũng va chạm với chưởng ấn của Hồng Trần Nữ.
Rầm rầm rầm oanh!
Phù lục sụp đổ cực kỳ nhanh chóng, bỗng nhiên màn sáng tan vỡ, chưởng ấn của Hồng Trần Nữ ảm đạm thật nhanh, chỉ qua mấy hô hấp phù lục cuối cùng cũng tan vỡ, chưởng ấn của Hồng Trần Nữ thu nhỏ lại và ảm đạm đến mức tận cùng, sau khi đánh lên người Bạch Tiểu Thuần chỉ làm hắn phun ra vài ngụm máu tươi, Thần Khư Đan trong người hắn bộc phát sinh cơ, thương thế khôi phục nhanh chóng.
Mọi chuyện nhìn như đơn giản, nhưng trên thực tế đổi lại Bạch Lân cũng phải đau lòng vì giá trị phù lục, hành động này chẳng khác dùng số tiền cực lớn chỉ để ngăn cản một chưởng mà thôi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










