Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 166 : Ta Đi Trước. Hư. (c826-c830)
❮ sautiếp ❯Chương 826: Ta Đi Trước. Hư.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần rung động mạnh, hắn nhìn thấy hơn một ngàn thi thể… Những thi thể này không ngoài dự tính, tất cả đều bị hút thành thây khô, trên lưng những thi thể đều có một người giấy.
Những người có giấy đang ngủ sau, có đang hấp thu, nhất là không ít thi thể không phải một người giấy, mà là bảy tám người giấy.
Làm Bạch Tiểu Thuần sợ hãi nhất khi nhìn thấy một Luyện Hồn Sư áo xám, trên thân người này có vài chục người giấy, bọn chúng đang hấp thu sinh mệnh người này.
Luyện Hồn Sư vẫn chưa tử vong, thậm chí thần trí chưa biến mất, càng như vậy ánh mắt hắn càng tuyệt vọng, Bạch Tiểu Thuần lại lo lắng không thôi.
– Nơi này là hang ở người giấy
Bạch Tiểu Thuần bị dọa toàn thân run rẩy, hắn đếm sơ đám người giấy nơi đây chừng hai ngàn, hắn khóc không ra nước mắt, không nghĩ tới mình chạy tới chạy lui vẫn chạy tới hang ổ người giấy.
– Đừng nhìn ta, không nhìn thấy ta…
Bạch Tiểu Thuần khắc chế run rẩy, hắn sợ bị đám người giấy chú ý tới, hắn cảm giác mình không nên quấy rầy chúng ăn cơm, vì vậy rón ra rón rén chậm rãi lui ra phía sau.
Nhưng tại Bạch Tiểu Thuần rời khỏi chừng năm sáu bước, đột nhiên một người giấy trong mấy chục người giấy dán lên người Luyện Hồn Sư nghe được cái gì đó, nó ngẩng đầu lên nhìn chung quanh, lập tức nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, người giấy gặp Bạch Tiểu Thuần liền dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn, nó ngoắc ngoắc Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần dừng bước, hắn sợ đến mức hồn phi phách tán, không ngừng nuốt nước bọt, cũng mở to mắt trừng người giấy, Bạch Tiểu Thuần run rẩy nâng tay phải lên đặt bên miệng, lúc này làm động tác… Im lặng với người giấy.
Vừa thấy động tác này, người giấy sững sờ sau đó thật cúi đầu xuống, không quan tâm tới Bạch Tiểu Thuần, thần kinh Bạch Tiểu Thuần đang căng thẳng cũng buôn lỏng, không đợi Bạch Tiểu Thuần tiếp tục lui ra phía sau, đồng bạn bên cạnh người giấy kia phát hiện động tĩnh sau đó ngẩng đầu lên, bọn chúng đều nhìn Bạch Tiểu Thuần.
– Ta không phải cố ý quấy rầy các ngươi, các ngươi cứ ăn cơm đi, ta… Ta đi trước… Hư…
Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức chảy nước mắt, hắn run rẩy giơ tay đặt bên miệng, không đợi hắn hư xong… Những người giấy này phát ra tiếng kêu thảm thiết.
Âm thanh này có tác dụng trùng kích linh hồn, trong nháy mắt vang lên đánh thức hơn hai ngàn người giấy, bọn chúng ngẩng đầu lên và thét dài lao về phía Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi hồn phi phách tán, hắn kêu thảm thiết sau đó chạy như điên.
– Các ngươi chơi xấu ah, ta… Ta từng gặp đồng bạn của các ngươi, nó hư một cái ta không có vạch trần nó…
Bạch Tiểu Thuần khóc lóc kể lể sau đó chạy đi với tốc độ nhanh nhất, hắn bay đi thật xa.
Hơn hai ngàn người giấy đồng thời truy kích, lúc Bạch Tiểu Thuần và người giấy cùng biến mất trong thông đạo, nơi này trở nên yên tĩnh tịch mịch, có một đám sương mù xuất hiện nơi đây.
Sương mù bao phủ cả ngàn thi thể nằm trên mặt đất, những nơi đi qua các thi thể nhanh chóng hư thối, trong chớp mắt đã biến thành tro bụi.
Cho dù túi trữ vật và pháp bảo của bọn họ cũng không thể chịu nổi sương mù ăn mòn, sau khi biến mất sạch sẽ, đám sương mù dần dần ngưng tụ lại một chỗ, sau khi quay cuồng liền ngưng tụ thành một bóng người.
Lúc ngưng tụ triệt để đã hóa thành một người con gái thiên kiều bá mị, nàng che miệng cười khẽ, nụ cười quanh quẩn trong thông đạo, quỷ dị khó lường, bất kể người nào nghe cũng cảm thấy nội tâm sinh ra hàn ý.
Tóc dài đen bóng, dung nhan tuyệt mỹ, váy dài màu lam không thể che hết dáng người lồi lõm xinh đẹp, chính là… Công Tôn Uyển Nhi!
Nàng cười cười, tròng mắt thứ hai của nàng ngưng tụ thành một tiểu nữ hài đang cười tươi.
– Tiểu ca ca, không phải sợ, người ta đang chơi trốn tìm với ngươi đấy…
Giọng nói của nữ hài nhu hòa nhưng âm lãnh vô hạn, nàng tiến lên phía trước, trong nháy mắt hóa thành sương mù biến mất trong thông đạo.
Vào lúc này Bạch Tiểu Thuần không ngừng kêu thảm thiết, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng chảy xuống, hơn hai ngàn người giấy đuổi theo phía sau, hắn không dám chạy chậm chút nào, cho dù tốc độ Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn nữa, cho dù vượt lên trước nhưng ánh mắt đám người giấy có một ít liên hệ kỳ dị nhắm vào Bạch Tiểu Thuần, cho nên Bạch Tiểu Thuần chạy nhanh bao nhiêu, bọn chúng nhanh bấy nhiêu.
Phát hiện việc này, Bạch Tiểu Thuần càng hoảng sợ, hắn không ngừng kêu thảm thiết và chạy nhanh như điên, hắn lấy một lọ linh dịch ra nuốt vào, hắn muốn bảo trì tốc độ kinh người của bản thân, lại qua nửa canh giờ hắn tuyệt vọng phát hiện những người giấy đã tiến gần lưng mình.
Thậm chí hắn cũng thi triển thần thông pháp thuật nhưng không có tác dụng, dù là hàn giới chi lực cũng không thể ảnh hưởng tới chúng, những người giấy này không bị thần thông ảnh hưởng, chỉ có Vĩnh Dạ Tán căng ra mới ngăn cản được một ít nhưng đám người giấy quá nhiều, hắn không thể ngăn cản toàn bộ.
Chỉ cần tốc độ hắn hơi chậm lại chúng sẽ gào thét xông lên.
Vừa nghĩ tới hơn hai ngàn người giấy cùng hấp thu sinh cơ và tu vi của mình, chỉ sợ qua mấy hô hấp sẽ hút hắn thành xương cốt, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy.
– Ta không có đắc tội các ngươi ah, cần gì đuổi theo ta như vậy?
Trong đầu Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới cảnh hơn hai ngàn người giấy dán vào người, hắn nghĩ tới bộ dạng mình sau khi biến thành xương khô, hắn càng sợ hãi.
Thậm chí hắn có ý định thi triển Thủy Trạch Quốc Độ xem có thể diệt sát đám người giấy này hay không, Thủy Trạch Quốc Độ quá tiêu hao linh lực, không tới mức vạn bất đắc dĩ, không đến bước đường cùng Bạch Tiểu Thuần sẽ không thi triển chiêu này.
Dù sao dùng linh lực thi triển Thủy Trạch Quốc Độ đủ cho hắn dùng tốc độ cao nhất liên tục trong một ngày.
– Đáng chết, chạy hơn một giờ nhưng đám người giấy vẫn truy kích, ta nên thử thi triển Thủy Trạch Quốc Độ!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái, hắn bảo trì tốc độ cực hạn của mình.
Thời gian trôi qua, lại qua một canh giờ, Bạch Tiểu Thuần tuyệt vọng, dọc theo con đường này hắn đồng thời phát hiện đám người giấy không chết không thôi với mình, Bạch Tiểu Thuần sắp phát điên, trong mắt xuất hiện tơ máu, vào lúc hắn muốn thi triển Thủy Trạch Quốc Độ, đột nhiên lúc này trước mặt hắn xuất hiện một thân ảnh, không chờ tới gần thân ảnh kia run rẩy, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần tới gần, cũng phát hiện hơn hai ngàn người giấy sau lưng Bạch Tiểu Thuần.
Thân ảnh này hít sau một hơi, hắn không dừng lại chút nào, lập tức bỏ chạy.
Mặc dù hắn phản ứng nhanh nhưng Bạch Tiểu Thuần cũng nhận ra người này.
– Chu Nhất Tinh!
Bạch Tiểu Thuần sững sờ sau đó vui mừng như điên!
Bạch Tiểu Thuần vui mừng từ nội tâm, hắn nhìn thấy bóng lưng Chu Nhất Tinh, thậm chí có cảm giác gặp được cố nhân, phải biết rằng dọc theo con đường này hắn không gặp bất cứ người nào khác.
Lúc này hắn lại gặp Chu Nhất Tinh, Bạch Tiểu Thuần cảm giác hắn có duyên với Chu Nhất Tinh.
Vừa nghĩ tới mỗi lần gặp được Chu Nhất Tinh thì mình có thu hoạch, Bạch Tiểu Thuần kích động.
– Chu Nhất Tinh, ngươi đừng chạy, lần này ta không muốn cung của ngươi, ngươi giúp ta dẫn hơn hai ngàn người giấy đi là được, ngươi chính là phúc tinh của ta!
Bạch Tiểu Thuần kích động hô to.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 827: Bạch Tiểu Thuần, Ngươi Cũng Có Hôm Nay!
Trong tiếng kêu ẩn chứa vui sướng nhưng lọt vào tai Chu Nhất Tinh chẳng khác gì sấm sét giữa trời quang, Chu Nhất Tinh sắp phát điên, hắn ngửa mặt lên trời gào to, hắn cảm giác mình thật sự xui xẻo tới cực điểm.
– Ngươi mới là phúc tinh, cả nhà ngươi đều là phúc tinh!!!
Chu Nhất Tinh gào thét, hắn bi phẫn đến tận cùng, lúc Bạch Tiểu Thuần nhìn sang, hắn phản ứng cực nhanh, lập tức quay người bỏ chạy nhưng vẫn bị nhận ra, nhất là nghe được đối phương gọi mình là phúc tinh, Chu Nhất Tinh muốn tự sát, cảm giác đau đớn làm hắn sụp đổ.
Trên đoạn đường này hắn không ngừng cầu nguyện không nên gặp được Bạch Tiểu Thuần, không ngờ hắn vẫn gặp lại.
– Trời xanh ah, mê cung này lớn như thế, mặc dù người còn sống không nhiều nhưng cũng không ít… Vì cái gì, vì cái gì ta không gặp ai mà lại gặp phải Bạch Tiểu Thuần đáng chết!
Chu Nhất Tinh khóc không ra nước mắt, đây đã là lần thứ ba, hắn cảm giác vận khí của mình đã cạn đáy.
Lần đầu tiên gặp Bạch Tiểu Thuần, cửu sắc hỏa bị đoạt, lần thứ hai gặp được, Hỏa Hồn Tiễn luyện linh mười một lần bị đoạt, hôm nay lần thứ ba gặp được, Bạch Tiểu Thuần vô sỉ dẫn hơn hai ngàn người giấy tới đây…
Mấy ngày qua Chu Nhất Tinh cũng gặp đám người giấy quỷ dị và khủng bố, vào lúc này nghĩ tới sau lưng Bạch Tiểu Thuần có hơn hai ngàn con, hắn hãi hùng khiếp vía, sợ đến mức hồn phi phách tán.
– Có phải kiếp trước ta nợ hắn hay không?
Chu Nhất Tinh rống to, hai mắt tràn ngập tơ máu, thần sắc vặn vẹo, hắn quay người nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Thuần đang bỏ chạy sau lưng.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi bảo ta dẫn người giấy giúp ngươi sao? Tốt, đây là ngươi muốn chết, lúc này chúng ta lại gặp nhau chính là mệnh trung chú định ngươi phải chết trong tay ta!
Chu Nhất Tinh cắn răng, lúc này hắn ý thức được đây chính là cơ hội mình chém giết Bạch Tiểu Thuần, nhất là sau lưng Bạch Tiểu Thuần có hơn hai ngàn người giấy đáng sợ.
– Cơ hội tốt!
Chu Nhất Tinh hét lớn một tiếng, hắn cũng bất chấp giá nào, trực tiếp cầm thanh đại cung luyện linh chín lần, dồn kéo cung bắn ra ba mươi sáu hồn tiễn về phía Bạch Tiểu Thuần.
Ba mươi hồn tiễn đã vượt qua cực hạn của hắn, sau khi Chu Nhất Tinh thi triển liền phun máu tươi, cho dù như vậy hắn cũng bất chấp, hiển nhiên đã thù hận Bạch Tiểu Thuần tận xương tủy.
Ba mươi sáu hồn tiễn rít gào xuyên phá hư không, bay thẳng tấn công Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, lúc trước hắn gặp được phúc tinh nên kích động quá mức, vào lúc này ý thức được với Chu Nhất Tinh mà nói là cơ hội tốt nhất giết mình.
– Đại tinh tinh, ngươi quá khi dễ người!
Bạch Tiểu Thuần gào thét, lúc ba mươi sáu mũi tên tới gần, Bạch Tiểu Thuần cắn răng, ba mươi sáu mũi tên phong tỏa tất cả phương vị tránh né, căn bản không cho phép hắn tránh đi, sau lưng có người giấy truy kích, nguy cơ trước mắt, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải căng Vĩnh Dạ Tán ra đón đỡ.
Tiếng nổ vang ngập trời, ba mươi sáu hồn tiễn sụp đổ và nổ tung, Chu Nhất Tinh hăng máu gà hét lớn một tiếng.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi cũng có hôm nay!
Hắn không tiếc bản thân bị thương kéo cung bắn ra ba mươi sáu hồn tiễn lần nữa.
Sưu sưu sưu…!
Ba mươi sáu hồn tiễn giống như tia chớp bay thẳng về phía trước, trực tiếp đánh lên người Bạch Tiểu Thuần, lại có tiếng nổ tung ngập trời, lực trùng kích rất mạnh, Bạch Tiểu Thuần mạnh hơn nữa cũng phải dừng lại một chút, thậm chí lực trùng kích làm hắn lui ra sau một chút.
Vào lúc hắn vừa lui ra sau, hơn hai ngàn người giấy tăng tốc độ kéo gần khoảng cách với Bạch Tiểu Thuần, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ chung quanh hắn.
Một người giấy tươi cười quỷ dị, nó tham lam và điên cuồng bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Chu Nhất Tinh cách đó không xa nhìn tận mắt, hắn kích động run rẩy, cao hứng đến mức tận cùng, ngửa mặt lên trời cười to.
– Bạch Tiểu Thuần, cũng không phải Chu mỗ muốn tiêu diệt ngươi, đây là thiên ý như thế!
Chu Nhất Tinh cảm thấy nội tâm phiền muộn biến mất sạch sẽ, cảm giác thống khoái từ tận linh hồn, hắn thở ra một hơi, tinh thần hắn vô cùng phấn chấn.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi…
Chu Nhất Tinh nhìn thấy rất nhiều người giấy bay tới, chúng bao phủ Bạch Tiểu Thuần, không chờ Chu Nhất Tinh cười nhạo và nói xong, hắn lập tức mở to mắt ra nhìn.
– Không có khả năng!
Chu Nhất Tinh nghẹn ngào kinh hô, chỉ thấy vị trí Bạch Tiểu Thuần đang đứng có một màn sáng khuếch tán ra ngoài, màn sáng này rộng ngàn trượng, độ dày hơn mười trượng.
Lúc tiếng nổ mạnh sinh ra, bên ngoài Bạch Tiểu Thuần bị bao phủ hơn mười trượng, những người giấy đang bay tới cũng chỉ có thể dán lên trên màn sáng.
Bởi vì giấy người quá nhiều cho nên Bạch Tiểu Thuần chung quanh Bạch Tiểu Thuần hình thành cầu giấy.
Trong cầu giấy, Bạch Tiểu Thuần sợ hãi mồ hôi đầm đìa, trong nháy mắt vừa rồi quá nguy hiểm, hắn bị ngăn cản một lúc thì đám người giấy đã xông lên, cũng may Bạch Tiểu Thuần phản ứng nhanh, mặc dù không kịp thi triển Thủy Trạch Quốc Độ nhưng lại có phù lục, hắn dùng một bó to dán lên thân thể, trong nháy mắt đám người giấy lao tới đã bị màn sáng ngăn cản tạo thành quả cầu giấy.
May mắn hào quang của phù lục có thể ngăn cản người giấy, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, hắn xuyên thấu qua khe hở nhìn thấy Chu Nhất Tinh đang há hốc mồm.
– Chu Nhất Tinh!
Bạch Tiểu Thuần tức giận, hắn lập tức xông thẳng về phía Chu Nhất Tinh!
Chu Nhất Tinh ngơ ngác, hắn nhìn thấy quả cầu giấy đang lao về phía mình, khí thế và tốc độ kinh người, trên quả cầu giấy có đám người giấy cho nên Chu Nhất Tinh cảm thấy tâm thần sụp đổ.
– Không thể chết!
Chu Nhất Tinh bi phẫn gần chết, hắn quay người bỏ chạy, mặc dù tốc độ của hắn không chậm nhưng tốc độ của Bạch Tiểu Thuần còn nhanh hơn, hai người một trước một sau truy kích nhau.
– Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!! Chẳng lẽ ta phải sử dụng lần truyền tống cuối cùng hay sao?
Chu Nhất Tinh muốn nổi giận, hắn xoắn xuýt suy nghĩ, đang muốn vận dụng vết ngấn truyền tống nhưng phát hiện hơn hai ngàn người giấy đang dán lên quả cầu giấy, chúng chỉ dán chặt vào đó mà không hành động gì khác, dường như đang hấp thu năng lượng, quả cầu giấy đang thu nhỏ thật nhanh.
– Ân?
Chu Nhất Tinh vui mừng, hắn buông tha suy nghĩ phải truyền tống, thậm chí trái tim đập mạnh, hắn nhận ra biện pháp Bạch Tiểu Thuần đang sử dụng chẳng khác gì uống rượu độc giải khát, một khi màn sáng biến mất, Bạch Tiểu Thuần nhất định hình thần câu diệt.
Nghĩ tới đây, Chu Nhất Tinh kích động, hắn lập tức gia tiến lên phía trước.
Hắn vừa cười to thì quả cầu giấy phía sau nổ tung sau đó khôi phục lại độ dày mười trượng, Chu Nhất Tinh giật mình, hắn quan sát quả cầu tiếp tục thu nhỏ lại lúc này mới yên tâm.
– Bạch Tiểu Thuần, ta xem ngươi có thể kiên trì bao lâu.
Chu Nhất Tinh kêu gào, Bạch Tiểu Thuần cũng cười lạnh, Chu Nhất Tinh không biết trong túi trữ vật của hắn không có trăm vạn phù lục nhưng mười tám vạn vẫn có.
– Hừ, nếu ta lấy ra nhất định sẽ hù chết ngươi!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 828: Sau Lưng Ta. Có Người! (Thượng)
Bạch Tiểu Thuần cắn răng, hắn lại phát sầu, cho dù phù lục của hắn nhiều hơn nữa cũng không phải vô hạn, cuối cùng sẽ có lúc sử dụng hết, giờ phút này nội tâm sốt ruột, hắn nhìn chung quanh, phát hiện đám người giấy hấp thu làm phù lục hao tổn nhiều, hắn ẩn ẩn cảm thấy người giấy càng vui vẻ hấp thu màn sáng phù lục.
Vì vậy nội tâm hắn hơi động, suy nghi xong liền cầm phù lục ném sang một bên, trực tiếp hóa thành một tầng màn sáng, trong chớp mắt có một ít người giấy bay ra, bay thẳng về phía màn sáng, thậm chí người giấy khác cũng bị hấp dẫn, hiển nhiên người giấy càng ưa thích màn sáng của phù lục.
Sau khi phát hiện việc này, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tỏa sáng, hắn nhìn chằm chằm vào Chu Nhất Tinh đang bỏ chạy xa xa, hắn cắn răng quyết định đánh cược một lần.
Quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần quá lớn nên che đậy tầm mắt, Chu Nhất Tinh đang phân tâm bay nhanh cho nên không có chú ý tới cảnh này, hiện tại nội tâm hắn đang kích động, thỉnh thoảng dò xét Bạch Tiểu Thuần, hắn rất chờ mong quả cầu giấy bao phủ Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng nhỏ.
Mà sự thật cũng đúng như hắn đoán, quả cầu giấy của Bạch Tiểu Thuần không được bổ sung cho nên càng ngày càng nhỏ, từ mười trượng đã giảm đi một trượng.
Đồng thời tốc độ của hắn chậm lại, dường như đã tới tình trạng sơn cùng thủy tận, Chu Nhất Tinh cũng nghe được tiếng gào thét tuyệt vọng của Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi cũng có hôm nay!
Chu Nhất Tinh vô cùng thoải mái, hắn vừa chạy vừa cười to, hắn cảm thấy đắc chí vừa lòng, nghĩ tới tất cả đều do hắn thiết kế, hắn kích động toàn thân run rẩy.
– Ta muốn ngươi chết, ngươi dám không chết?
Chu Nhất Tinh cười như điên, tốc độ của Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng chậm, lúc này quả cầu giấy còn ba trượng, hắn càng thêm vững tin nên chậm lại, hắn muốn tận mắt nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần bị hấp thành thây khô.
– Chu Nhất Tinh!
Bạch Tiểu Thuần trong quả cầu giấy giống như tức giận hổn hển, gào thét không ngừng, tốc độ cũng càng ngày càng chậm, đến cuối cùng vô lực tiến lên phía trước, hắn giãy dụa tại chỗ, Chu Nhất Tinh càng là vui vẻ, hắn cũng dừng lại nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt mang theo chờ mong.
– Hô, cho dù ngươi hô rách cổ họng cũng không có người cứu ngươi đâu!
Chu Nhất Tinh vui sướng, hắn cảm thấy toàn thân mình có lực lượng dùng không hết, màn sáng bên ngoài thân thể Bạch Tiểu Thuần chỉ còn một trượng, hắn dần dần không nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, chỉ nhìn thấy là một đống giấy!
Vào thời khắc mấu chốt Chu Nhất Tinh hít thở dồn dập, thậm chí trong đầu đã nghĩ tới hình ảnh cuối cùng, hình ảnh đó chính là quả cầu sẽ tan vỡ, đám người giấy sẽ nhào xuống bao phủ Bạch Tiểu Thuần, kế tiếp là tiếng kêu la thảm thiết, Bạch Tiểu Thuần hình tâần câu diệt.
Sau đó hắn sẽ thừa cơ đục nước béo cò, nếu có cơ hội lấy di vật Bạch Tiểu Thuần, nếu không có cơ hội hắn sẽ vận dụng lân truyền tống cuối cùng, dựa vào đoạn ghi chép này có thể đi đổi Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ năm Thiên Thú Hồn, gom góp thành Ngũ Hành Thiên Thú Hồn!
Vào lúc Chu Nhất Tinh đắm chìm trong suy nghĩ, hắn kích động phấn chấn, quả cầu giấy của Bạch Tiểu Thuần tan vỡ, trong nháy mắt tan vỡ đôi mắt Chu Nhất Tinh mở to, hắn hưng phấn nhìn mọi việc.
Đột nhiên sau khi quả cầu tan vỡ lại có một đám phù lục bị ném đi như đậu hủ, hành động quá đột ngột, Chu Nhất Tinh không thể dự đoán được, trong chớp mắt hơn cả ngàn phù lục rơi vào trước mặt Chu Nhất Tinh.
Chu Nhất Tinh sững sờ, vô ý thức muốn ngăn cản nhưng phù lục tự động bộc phát, nó hóa thành màn sáng bao phủ Chu Nhất Tinh.
Màn sáng phù lục không có lực sát thương, mà là phòng hộ, trực tiếp bảo hộ Chu Nhất Tinh bên trong, cùng lúc đó người giấy chung quanh Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu lên, chúng không thèm quan tâm Bạch Tiểu Thuần, trong mắt xuất hiện hào quang cuồng nhiệt và điên cuồng bay thẳng tới màn sáng bên ngoài thân thể Chu Nhất Tinh!
Những việc này nói chậm chạp nhưng trên thực tế từ khi màn sáng Bạch Tiểu Thuần tan vỡ cho tới lúc phù lục bao phủ Chu Nhất Tinh, tới khi đám người giấy bao phủ màn sáng mới, mọi việc chỉ diễn ra trong hai giây.
Sắc mặt Chu Nhất Tinh biến hóa, đầu óc hắn rung động mạnh, mọi việc diễn ra quá khác với hắn suy nghĩ, vào lúc này hắn muốn rút lui nhưng đã muộn, tốc độ dám người giấy quá nhanh, chúng chen chúc bao phủ màn sáng, Chu Nhất Tinh bị đám người giấy bao phủ.
– Bạch Tiểu Thuần!
Trong quả cầu giấy Chu Nhất Tinh kêu gào thê lương, hắn hối hận đến mức tận cùng, vào lúc này tâm thần hắn rung chuyển, thân thể run run.
– Vô sỉ, vô sỉ!!
– Bạch Tiểu Thuần, ngươi chết không yên lành!
Trong nháy mắt Chu Nhất Tinh biến thành quả cầu giấy, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt lui ra phía sau, lúc này quá mức nguy hiểm, cũng may có Chu Nhất Tinh thay thế mình, Bạch Tiểu Thuần không dám ham đại cung của Chu Nhất Tinh, hắn lui ra sau cực nhanh.
– So sánh với cây cung, cái mạng của ta quan trọng hơn, Chu Nhất Tinh này… Quả nhiên là phúc tinh của ta!
Bạch Tiểu Thuần quay đầu nhìn quả cầu giấy không ngừng thu nhỏ, hắn sợ đám người giấy đuổi theo, trong nháy mắt quay người chạy thật xa.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần đi xa, Chu Nhất Tinh đứng trong quả cầu giấy với ánh mắt biệt khuất, nội tâm gần như phát điên, hắn nhìn màn sáng chung quanh nhỏ dần…
Hắn cảm thấy Bạch Tiểu Thuần là khắc tinh của mình, là khắc tinh chân chính… Vào lúc này hắn không suy nghĩ nhiều, nước mắt chảy dài trên mặt, hắn vận dụng truyền tống lần cuối cùng.
Oanh, hào quang bao phủ chung quanh, truyền tống mở ra, trong nháy mắt hào quang biến mất, thân ảnh hắn cũng không còn, hắn rời đi không lâu, màn sáng cũng bị đám người giấy thôn phệ không còn, đám người giấy vồ hụt cho nên bay chung quanh tìm kiếm, sau khi không tìm thấy bóng người nào liền tụ tập thành đàn rời đi.
Trong mê cung, tại một thông đạo khác có hào quang xuất hiện, thân ảnh Chu Nhất Tinh bước ra khỏi hào quang, hắn lập tức phun máu tươi, không chỉ một ngụm, mà là phun mấy ngụm máu liên tiếp, hắn vịn tường, sắc mặt tái nhợt.
Vết ngấn trên mi tâm của hắn ảm đạm, theo thời gian dần qua đã hóa thành tro tàn.
– Vết ngấn không còn…
Chu Nhất Tinh bi phẫn, hắn nhớ lại những lúc gặp Bạch Tiểu Thuần liền có cảm giác gặp phải khắc tinh, nước mắt chảy đầy mặt.
– Ta không giết hắn, ta… Ta chỉ cầu đời này không gặp lại hắn!!
Chu Nhất Tinh cắn răng rống to, gương mặt hắn già nua không ít.
Thân thể đả kích, tâm linh bị thương, Chu Nhất Tinh bắt đầu hoài nghi nhân sinh của mình…
Có người bi phẫn có người cao hứng, bi phẫn nhất chính là Chu Nhất Tinh, Bạch Tiểu Thuần rất cao hứng, hắn có cảm giác sống sót sau tai nạn, càng có cảm giác bảo trụ mạng nhỏ của mình.
Vừa nghĩ tới Chu Nhất Tinh nham hiểm, Bạch Tiểu Thuần cũng không tức giận, hắn cảm thấy Chu Nhất Tinh quá tốt với mình, hắn không có gì phải phan nàn.
Vì cứu chính mình đã xả thân vì nghĩa.
– Bỏ đi bỏ đi, Chu huynh, chúng ta hữu duyên, chắc ngươi không chết được, hi vọng chúng ta còn gặp lại lần sau.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 829: Sau Lưng Ta. Có Người! (Hạ)
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần tràn ngập chờ mong vào tương lai, hắn vui vẻ bước đi trong mê cung.
Trên đường đi về phía trước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy có chút không đúng, hắn quay người ra phía sau, vừa vặn sau lưng không có gì, hắn lại nâng hai tay vuốt lưng tìm cái gì đó, cũng không bắt được cái gì.
Không biết có phải hắn gặp ảo giác hay không, hắn cảm giác không đúng, nhất là trước mặt hắn có tu sĩ Trường thành với sắc mặt khẩn trương, bộ dáng sống sót sau tai nạn, hắn đang cẩn thận tiến lên sau đó gặp Bạch Tiểu Thuần.
Hai người liếc mắt nhìn nhau, Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của người này.
Mà rất nhanh, tu sĩ kia lập tức cúi đầu, hắn tránh sang một bên, Bạch Tiểu Thuần hồ nghi, cố tình hỏi một câu nhưng sau đó bỏ đi ý niệm này, bởi vì sau lưng tu sĩ này có một người giấy.
Sau khi nhìn thấy người giấy Bạch Tiểu Thuần nhanh chóng rời đi, nhưng sau khi hắn bay ngang qua tu sĩ này, Bạch Tiểu Thuần quay đầu nhìn lại, hắn nhìn thấy tu sĩ Trường thành hoảng sợ gật đầu với hắn.
Sau khi phát hiện ánh mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn sang, tu sĩ này hét lớn sau đó chạy đi.
Bạch Tiểu Thuần sững sờ, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh, hắn nhớ lúc trước có hồn tu bị người giấy bám vào lưng, người giấy kia còn hư với hắn một cái, mình cũng gật đầu…
Nghĩ tới đây, trong đầu hắn nhớ lại bộ dạng của mình khi đó giống hệt tu sĩ Trường thành hiện tại, cảnh tượng này làm hắn sợ hãi.
– Sau lưng ta… Không biết… Có giấy người hay không…
Đầu óc Bạch Tiểu Thuần kêu ông ông, sắc mặt hắn tái nhợt, hắn quay đầu lại, liên tục quay đầu đến mức cổ đau đớn cũng không nhìn thấy cái gì, mà linh thức bị áp chế, hắn không thể dùng dò xét, dùng tay sờ cũng không sờ được gì…
Cuối cùng hắn dứt khoát lấy gương đồng ra nhìn, cho dù hắn soi thế nào cũng không phát hiện cái gì.
Bạch Tiểu Thuần kinh nghi bất định tiếp tục đi về phía trước, theo thời gian dần qua sắc mặt hắn khó coi, hắn cảm được sau lưng mình có người.
Loại cảm giác này làm Bạch Tiểu Thuần sợ tới mức hồn phi phách tán, sởn hết gai ốc.
– Ta… Sau lưng ta… Có người!!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hắn nhảy lên, thân thể run run, hắn lập tức quay đầu lại, lại dùng tay bắt lấy nhưng không thể bắt được gì.
Nhưng mà cảm giác sau lưng có người càng ngày càng mãnh liệt, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn cảm nhận được sức nặng càng ngày càng nặng, áp mình sắp không thở nổi.
– Nhất định có người!
Bạch Tiểu Thuần tức giận chảy nước mắt, hắn nổi giận gầm lên một tiếng, lúc này xuất phù lục dán vào lưng, sau khi hình thành màn sáng liền nhìn lại, màn sáng cũng không có gì.
Trong cảm giác của hắn sau lưng có người đang nằm.
– Tại sao không dùng được?
Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, hắn cắn răng một cái, oanh, lại thi triển Nhân Sơn Quyết hóa thành người đá, sau khi biến hoa trở lại vẫn không có gì.
Sắc mặt hắn càng nặng nề, Bạch Tiểu Thuần kêu thảm thiết, vào lúc này hắn phát hiện sinh cơ bản thân bị người ta hút đi.
– Không… Đó là thọ nguyên của ta ah, ta muốn trường sinh, ngươi không được làm vậy, chúng ta thương lượng với nhau được không, ngươi xuống đi…
Bạch Tiểu Thuần cầu xin, hắn buồn bã hô.
Thậm chí hắn cầm Vĩnh Dạ Tán chọc vào lưng mình một cái, trong cảm giác của hắn sau lưng có người nhưng hắn không thể làm gì được.
Thời gian dần qua, Bạch Tiểu Thuần cảm giác ánh mắt mơ hồ, hắn tuyệt vọng thi triển Thủy Trạch Quốc Độ một lần nhưng không thu hoạch được gì.
– Làm sao bây giờ, chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần ta phải mất mạng tại đây?
– Ta không cam lòng ah, ta còn trẻ như vậy, ta còn chưa cưới thê tử, ta còn chưa có hậu nhân…
Bạch Tiểu Thuần bi phẫn, càng nghĩ càng ủy khuất, đầu óc sắp hôn mê.
Từ xa nhìn lại, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần mờ mịt, bước chân trầm trọng, thân thể lảo đảo tiến lên phía trước, dường như không phải lực lượng của mình, mà là có người sau lưng giúp hắn tiến lên phía trước.
Nếu hắn có thể nhìn ra sau lưng mình, nơi đó có một tờ giấy đang mở to mắt, dường như nó đang sinh trưởng trên người Bạch Tiểu Thuần, tham lam hấp thu sinh cơ và tu vi Bạch Tiểu Thuần.
Người giấy này khác với những người giấy khác, nó không phải màu trắng, mà là… Màu đỏ!
Nhất là trên mặt nó có tới sáu con mắt, vào lúc này sáu con mắt đều mỏ to, hình ảnh vô cùng quỷ dị.
Bạch Tiểu Thuần lúc này không phát hiện ra, trên con đường hắn đi thẳng, bốn phía cũng vô thanh vô tức xuất hiện một ít người giấy, chúng đang tham lam nhìn hắn, không đợi chúng tới gần, lúc chú ý tới người giấy màu đỏ sau lưng Bạch Tiểu Thuần đều run rẩy, lập tức rời đi.
Thời gian dần qua, chung quanh Bạch Tiểu Thuần không còn âật gì khác, bước chân Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng trầm trọng, ánh mắt hắn mờ mịt…, thậm chí nếu nhìn cẩn thận sẽ phát hiện thân thể hắn đang già nua.
Đột nhiên lúc này có một nữ tử với đôi tay trắng như ngọc xuất hiện, nàng bỏ qua người giấy trên lưng hắn, vỗ vào vai Bạch Tiểu Thuần.
Dưới cái vỗ này thân thể Bạch Tiểu Thuần rung động mạnh, hắn giống như người ngủ say bị đánh thức khỏi cơn mê, vào lúc bừng tỉnh liền nhìn chung quanh, hắn hét lớn sau đó đi lên vài bước, bỗng nhiên quay đầu lại.
Trong nháy mắt quay đầu nhìn lại, Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
– Công Tôn Uyển Nhi!!
Trước mặt Bạch Tiểu Thuần chính là nữ tử cực kỳ xinh đẹp, nàng mặc váy dài, trên mặt mang theo nụ cười quỷ dị, trên khóe miệng còn có một chút máu tươi, dường như ăn cái gì đó dính lên nhưng quên lau đi, cô gái này… Chính là… Công Tôn Uyển Nhi.
Trong tay nàng cầm một người giấy màu đỏ, người giấy này kêu thảm thiết, không ngừng giãy dụa giống như muốn thoát ra ngoài nhưng không làm được, đến cuối cùng ánh mắt của nó mang theo cầu khẩn.
– Dám khi dễ tiểu ca ca của ta, thật lớn mật!!!.
Công Tôn Uyển Nhi không nhìn người giấy màu đỏ, nàng cười cười, trong mắt của nàng, vòng tròn đồng tử thứ hai sinh ra hàn quang.
Nàng bóp nhẹ người giấy màu đỏ kê thảm thiết, nó đã bị Công Tôn Uyển Nhi bóp nát!
Vào lúc người giấy bị bóp nát, một tia sương trắng tràn ra bay thẳng vào người Bạch Tiểu Thuần, trong nháy mắt sinh cơ của hắn khôi phục như thường.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hắn vô ý thức lui ra sau vài bước, hắn nhìn Công Tôn Uyển Nhi, Bạch Tiểu Thuẩn cảm giác Công Tôn Uyển Nhi lúc này vô cùng quỷ dị.
Thậm chí hắn cẩn thận nhớ lại những việc trải qua với nàng, cẩn thận nhớ lại từ lúc trở về Huyết Khê Tông, Công Tôn Uyển Nhi đã có biểu hiện khác lạ.
Nhất là máu tươi trên khóe miệng của nàng không giống phun ra, mà là ăn cái gì đó dính vào, Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, cảm giác sởn gai ốc bao phủ toàn thân.
Chung quanh âm hàn càng mạnh, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận một lúc, hắn cảm thấy lúc gặp mũ đỏ hay huyết màn thầu hoặc tiến vào hang ổ người giấy cũng không thể so với nàng.
Làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi nhất khi nàng gọi tiểu ca ca, hắn cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ.
– Uyển… Uyển nhi, ngươi… Tại sao ngươi ở nơi này…
Bạch Tiểu Thuần run giọng hỏi thăm, hắn lui ra sau vài bước, ánh mắt nhìn lên máu tươi trên khóe miệng Công Tôn Uyển Nhi.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 830: Ta Sẽ Ngoan Ngoãn
Công Tôn Uyển Nhi có phát giác, giơ tay lau máu tươi dính vào miệng mình, nàng đặt lên miệng và liếm máu tươi, sau đó lại cười cười với Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần sởn gai ốc khi thấy nàng cười, hắn không biết có phải mình gặp ảo giác hay không, dường như nhìn thấy trong miệng Công Tôn Uyển Nhi có cái miệng thứ hai.
Đồng thời hắn cũng chú ý đôi mắt Công Tôn Uyển Nhi, bên trong có hai đồng tử!
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy vài lần, hắn sợ hãi hồn phi phách tán, từ khi vào mê cung tới bây giờ, có lẽ hắn cộng dồn tất cả sợ hãi cả đời của hắn tới hiện tại còn không bằng lúc này, mồ hôi lạnh bao phủ toàn thân.
– Uyển Nhi, ta… Ta còn có việc, ta… Ta đi trước.
Bạch Tiểu Thuần run rẩy mở miệng, hắn lui ra phía sau.
– Tiểu ca ca, chơi với ta đi.
Công Tôn Uyển Nhi che miệng cười cười, giọng nói hơi cải biến một ít, biến thành giọng nói trẻ con quanh quẩn trong thông đạo mê cung, toàn thân Bạch Tiểu Thuần cứng đờ, hắn mở to mắt, hắn phát hiện ba chữ tiểu ca ca rất quen tai, lại là giọng nói của trẻ con, hắn suy nghĩ một lúc sau đó kêu thảm thiết.
Bạch Tiểu Thuần lui ra sau nhanh hơn, ánh mắt mang theo vẻ khó tin chỉ vào Công Tôn Uyển Nhi, nghẹn ngào kinh hô.
– Ngươi… Ngươi… Ngươi là ai!
– Tiểu ca ca, tại sao ngươi quên ta rồi?
Công Tôn Uyển Nhi lên tiếng, giọng nói ôn nhu nhưng lọt vào tai Bạch Tiểu Thuần chẳng khác gì sét đánh, cũng mở ra trí nhớ năm xưa, hắn nhớ lại Vẫn Kiếm thế giới năm đó, bên trong có một hồn đàn, ở đó có một tiểu nữ hài ôm con gấu nhỏ bị lột da…
– Làm sao có thể?
Bạch Tiểu Thuần miệng đắng lưỡi khô, hắn cảm giác tâm thần thác loạn, liên tục hít sâu mấy hơi nhưng không thể bình tĩnh lại, giống như có người dùng cây búa nện vào đầu hắn, đến bây giờ hắn chưa tỉnh mộng.
Nhìn thấy bộ dạng Bạch Tiểu Thuần, Công Tôn Uyển Nhi cười, nàng cười sau đó vung tay lên, bên cạnh nàng xuất hiện một đám huyết vụ, huyết vụ ngưng tụ thật nhanh, cuối cùng hóa thành một thân ảnh cao lớn.
Thân ảnh này là một nam tử cường tráng nhưng vô cùng khủng bố, toàn thân hắn không còn da, da thịt đỏ lòm đáng sợ, thậm chí có thể nhìn rõ gân xanh.
Bạch Tiểu Thuần nhìn đại hán cường tráng mặt, lúc nhìn mặt đối phương liền xuất hiện một cái tên.
– Lôi Sơn!!
Người này chính là thiên kiêu Lôi Sơn của Huyền Khê Tông! Tu vi toàn thân hắn bộc phát có thể sánh ngang Nguyên Anh nhưng đôi mắt trống rỗng vô thần, đã không còn thần trí, hắn giống khôi lỗi không có tự chủ.
– Tiểu ca ca, đứng nơi đây chờ ta, ta còn chưa ăn no, muốn dẫn tiểu hùng đi ăn chút đồ, một lát sẽ đi tìm ngươi chơi, ngoan ngoãn ở chỗ này đi, không nghe lời, ta sẽ mất hứng.
Công Tôn Uyển Nhi lên tiếng, bộ dáng rất vui vẻ, nàng quay người nhảy vài cái, Lôi Sơn cũng quay người bước nhanh, mặt không biểu tình đi theo, bước chân kêu bang bang.
Cảnh tượng này vô cùng quỷ dị, Bạch Tiểu Thuần khổ sở, hắn cảm giác toàn thân lạnh buốt thấu xương, hắn cho rằng mình phải chết tại nơi này, lúc này nhìn bóng lưng Công Tôn Uyển Nhi cùng Lôi Sơn, hắn nhớ lại mọi việc năm đó, hắn đã hiểu rõ, biết rõ tiểu nữ hài kinh khủng trong Vẫn Kiếm thế giới mượn nhờ thân thể Công Tôn Uyển Nhi ra ngoài.
Cho dù chuyện ma quái ở Nghịch Hà Tông hay sự kiện tử vong trên thuyền, hiển nhiên đều là tiểu cô nương này làm.
Nghĩ đến tiểu nữ hài ăn đan dược của mình nên mới biến thành như vậy, nội tâm Bạch Tiểu Thuần run lên.
– Ngươi… Ngươi yên tâm, ta sẽ không đi đâu… Đúng rồi, có tên gọi là Chu Nhất Tinh, trắng trắng mềm mềm, nhìn có vẻ ngon đấy, ngươi có thể đi tìm hắn chơi…
Bạch Tiểu Thuần hô to một tiếng, sau khi xác định tiểu cô nương đi xa, Bạch Tiểu Thuần quay đầu bỏ chạy.
Bạch Tiểu Thuần mới mặc kệ yêu cầu của Công Tôn Uyển Nhi với mình, hắn cảm giác nếu mình nghe lời ngoan ngoãn đứng chờ ở đây mới là ngu xuẩn.
– Ta không ngốc, ta mới không chờ ở đây.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập mạnh, tâm thần bất định, hắn cảm thấy tiểu cô nương này không đúng lắm, đối phương vẫn tin tưởng mình sẽ nghe lời nàng.
– Chẳng lẽ binh bất yếm trá, mặc kệ, dù sao ta sẽ không ở chỗ này.
Bạch Tiểu Thuần lo sợ không yên, sau đó xoắn xuýt một phen, hắn vẫn không rõ tâm tư của tiểu cô nương, lúc này hắn rời đi, tiếp tục dùng biện pháp đần của mình tìm cửa ra
Mấy ngày sau, trên đường đi Bạch Tiểu Thuần không gặp bóng người nào khác, những chuyện quỷ dị cũng không xảy ra nữa, càng không có người quấy rầy nên tốc độ của Bạch Tiểu Thuần nhanh hơn, theo thời gian qua đi, tuyến đường trong ngọc giản của hắn càng nhiều, những đường cong của hắn rất chính xác, là Bạch Tiểu Thuần dùng bước chân của mình cân nhắc đường đi, cho đến cuối cùng Bạch Tiểu Thuần dừng bước, hắn cầm ngọc giản và có điều suy nghĩ.
Hắn nhìn chung quanh một lát, lại nhìn ngọc giản, cho dù không phân biệt có phải con đường mình đi qua chưa, hắn thông qua dò xét ngọc giản… Hắn phát hiện mình đã đi qua nơi này
– Quả nhiên là tuần hoàn chết… Trong mê cung do nhiều tuần hoàn chết tạo thành, bởi vì mê cung quá lớn cho nên phạm vi vòng tuần hoàn chết không nhỏ.
– Mà ta tưởng rằng vách tường bên phải nhưng trên thực tế lại là con đường khác, là bên trái… Bên trái cùng phía bên phải đều là một bức tường.
– Như vậy có hai loại khả năng, nếu như trong mê cung có một trăm vòng tuần hoàn, như vậy có chín mươi chín là chết, sẽ đi về chỗ cũ, chỉ có một đường ra.
– Khả năng thứ hai, chính là lối ra không phải là một tuần hoàn… Mà là có chỗ khác.
Bạch Tiểu Thuần xoa xoa mi tâm, thầm than một tiếng, hắn ở trong mê cung quá lâu, cũng không biết những người khác có tìm được lối ra hay không, mặc dù mê cung quá khổng lồ nhưng Bạch Tiểu Thuần cảm thấy trong tu sĩ có không ít kỳ nhân dị sĩ, chính mình không làm được cũng không có nghĩa người khác không làm được.
Vào lúc trầm ngâm Bạch Tiểu Thuần nhìn ngọc giản trong tay, hắn tìm kiếm một con đường bên trái, tiếp tục dấu hiệu, một khi gặp được lộ tuyến quay lại lúc ban đầu, hắn lập tức trở về nơi đó, một lần nữa cọn ra con đường khác, tiếp tục đi sang con đường bên trái.
– Ta phải tìm được chỗ nối tiếp giữa tuần hoàn chết này… Nó nhất định tồn tại!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng, đôi mắt tràn ngập tơ máu.
– Biện pháp của ta không nhất định tìm được lối ra, chỉ cần không có người quấy rầy ta, như vậy cam đoan ta sẽ không lạc đường, vẫn có thể làm được!
Thời gian trôi qua, nửa tháng sau, gương mặt Bạch Tiểu Thuần tiều tụy, chẳng những hắn không tìm được tuần hoàn tiếp theo, thậm chí chạy một vòng liền phát hiện đều là con đường cũ.
Không có buông tha, Bạch Tiểu Thuần tiếp tục tìm kiếm.
Theo thời gian trôi qua, dường như vận rủi qua đi, vận may không ngừng xuất hiện, lại qua một tháng, ngọc giản trong tay Bạch Tiểu Thuần có phác họa vô số con đường chằng chích, tâm thần hắn đắm chìm trong các tuyến đường, rốt cục ngày hôm nay hắn dừng bước, hắn nhìn thấy cuối con đường phía trước là một quàng trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Thâu Hương [Dịch] Thâu Hương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thau-Huong-Audio-Truyen.jpg)
