Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 163 : Ép Người Quá Đáng (Hạ) (c811-c815)
❮ sautiếp ❯Chương 811: Ép Người Quá Đáng (Hạ)
Việc này bắt đầu từ Trí Huyễn Đan dưới Không thành, hắn cũng nhìn ra mánh khóe trong đó, hôm nay lại xảy ra loại chuyện này, nếu Bạch Tiểu Thuần không hiểu những chuyện ẩn trong đó, chỉ sợ hắn không còn sống tới bây giờ
Thu liễm tâm tình, Bạch Tiểu Thuần yên lặng chỉnh lý hành trang, nếu không có lựa chọn nào khác, hắn có thể làm chính là bảo đảm mình phải sống sót quay về, nhất định phải chuẩn bị thêm nhiều thứ.
Hắn lấy Vĩnh Dạ Tán ra, hắn cũng mang bát sắc hỏa ra ngoài, hắn có ý định giữ bát sắc hỏa về sau còn làm việc khác, vào lúc này Bạch Tiểu Thuần không chút do dự sử dụng luyện linh.
Khi hắn cầm Quy Văn Oa ra ngoài, trên Vĩnh Dạ Tán xuất hiện tám đạo ngân vân vô cùng chói mắt!
Không cần che dấu cái gì, hắn ở trong Trường thành mấy năm, nhìn thấy rất nhiều trận đại chiến, Bạch Tiểu Thuần đã sớm nhìn ra hồn tu Man Hoang có không ít người sử dụng pháp bảo luyện linh nhiều lần, dường như luyện linh trong Thông Thiên Hà không thịnh hành bằng Man Hoang.
Hắn lúc đầu còn rung động không nhỏ, muốn tìm hiểu đáp án, cũng hỏi Bạch Lân, hắn nhận được đáp án là có quan hệ với Luyện Hồn Sư, Bạch Lân không nói tình hình cụ thể trong đó.
Bạch Tiểu Thuần cũng âm thầm tìm hiểu, đạt được đáp án có quan hệ với Luyện Hồn Sư, hắn chỉ có thể lưu việc này trong lòng, đến bây giờ hắn không biết nguyên nhân cụ thể là gì.
Sau khi Vĩnh Dạ Tán luyện linh tám lần, Bạch Tiểu Thuần lại sửa sang đan dược trong tay mình, hắn chuẩn bị thêm các đan dược cần thiết, ngay cả pháp bảo hay áo giáp cũng bị hắn mang ra luyện linh.
Cùng lúc đó Thần Toán Tử và Triệu Long, cũng tới tìm Bạch Tiểu Thuần, Triệu Long còn đỡ một ít, Thần Toán Tử nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần liền kêu thảm thiết, cầu Bạch Tiểu Thuần xóa tên của hắn trong danh sách, hai người bọn họ đều có tên trong danh sách lần này…
– Thiếu tổ cứu ta, ta vừa mới đến ah, ta… Ta ủy khuất ah!
Cả đệ tam quân có tới mấy trăm người nhận được mệnh lệnh, Tống Khuyết… Cũng ở trong đó.
Khi biết Bạch Tiểu Thuần cũng có tên trong danh sách, bọn họ đều sững sờ, Thần Toán Tử càng há hốc mồm, hai người muốn nói lại thôi, cuối cùng cười khổ rời đi, dù sao Bạch Tiểu Thuần không thể xóa tên của mình trong danh sách, bọn họ càng không cần nghĩ, chỉ có thể thừa dịp còn chút thời gian đi chuẩn bị.
Tiễn bước mọi người, Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn đi tới tháp cao và dùng chiến công đổi lấy rất nhiều phù lục, hắn trọng điểm hối đoái linh dịch khôi phục linh lực.
Chỉ có linh lực đầy đủ mới có thể bảo đảm hắn khôi phục linh lực trong mê cung, huống hồ đệ tam quân có tới vài trăm người, đều là thủ hạ dưới trướng của hắn, hắn cần phụ trách an toàn cho bọn họ, đáng tiếc thời gian quá ngắn, Bạch Tiểu Thuần muốn chuẩn bị quá nhiều cũng không kịp.
Giờ thìn trước hoàng hoan, thân ảnh Trần Hạ Thiên bay ra khỏi tháp cao sau đó ra lệnh, ba vạn tu sĩ cùng bay lên, Trần Hạ Thiên mang mọi người bay xa.
Dường như cảm thấy tốc độ quá chậm, Trần Hạ Thiên bấm niệm pháp quyết tạo ra mây mù ngập trời, lại mang theo ba vạn người bay đi thật nhanh, kể từ đó chỉ mất một giờ là tới mê cung.
Bạch Tiểu Thuần cũng trong đám người, hắn nhìn thân ảnh Trần Hạ Thiên trước mặt, hắn nén giận nín thở, vừa nghĩ tới tu vi của đối phương, đáy lòng hắn thở dài, bởi vì không cam lòng cho nên hắn âm thầm thề với mình.
– Lão già khọm khẹm, chờ ta đến Bán Thần, sau khi ta đến Bán Thần, chuyện thứ nhất làm chính là tìm ngươi báo thù!
Ba vạn đại quân một đường bay nhanh, Bạch Tiểu Thuần đứng trong đám người, hắn muốn đeo mặt nạ nhưng nơi này có quá nhiều người đang nhìn, hắn do dự một lát, cảm thấy đeo mặt nạ tại nơi này không thích hợp, vì vậy thở dài, sầu mi khổ kiểm đi theo mọi người.
Dọc theo con đường này, trong đầu hắn vẫn suy nghĩ các loại biện pháp bảo vệ tính mạng bản thân, hắn lại không tìm được đầu mối nào khác, duy chỉ có nghĩ đến mình nhất định phỉa tiến vào mê cung đầu tiện, vào lúc trở ra lại đeo mặt nạ và cải biến thân phận.
– Chỉ có thể làm như vậy…
Đáy lòng Bạch Tiểu Thuần ủy khuất, sắc mặt hắn âm trầm và hạ quyết tâm.
Trần Hạ Thiên mang theo ba vạn tu sĩ bay đi thật nhanh, từ hướng Trường thành bay thẳng về thẳng phía chín cột sáng, Man Hoang cũng làm giống như hắn.
So sánh với Thiên Nhân Hồn, chiến tranh trở thành không quan trọng, dù sao Trường thành vẫn nằm ở đó, tùy thời có thể tấn công, cũng đánh suốt bao nhiêu năm qua, đánh vô số trận.
Nhưng mà… Thiên Nhân Hồn, đến nay mơi bị Man Hoang phát hiện, lại hiếm như lông phượng sừng lân, kể từ đó phải dùng Thiên Nhân Hồn làm chủ, mà Trường thành lại băn khoăn Man Hoang bố trí bẫy rập cho nên đối với Hồng Trần Nữ mà nói, từ khi cột sáng màu đen đầu tiên bay lên, trong lòng nàng đã có tâm tư suy đoán nhất định.
Cho đến khi chín cột sáng màu đen đồng thời xuất hiện, nàng suy đoán trở thành sự thật!
– Chỗ đó tám chín phần mười chính là một trong thập đại táng cung của nhị đại Khôi Hoàng!
Sắc mặt Hồng Trần Nữ động dung nhìn sang chín cột sáng màu đen, trong đầu nàng xuất hiện một đoạn lịch sử năm đó phụ thân nói với nàng.
Trước khi Thiên Tôn của Thông Thiên đảo quật khởi phản nghịch, thế giới này không gọi là đại lục Thông Thiên, mà là đại lục Khôi Hoàng, trên đại lục Khôi Hoàng có hai cường giả, theo thứ tự là Khôi Hoàng và Minh Hoàng.
Khôi Hoàng chủ Tổ Hà Minh Hoàng chủ Minh Hà! Tổ Hà chính là Thông Thiên Hà!
Một chủ sinh, một chủ tử!
Một người là thế giới tôn sư, một người là tín ngưỡng tôn sư!
Trong đó trước khi nhị đại Khôi Hoàng hao hết thọ nguyên, hắn triệu tập lực lượng chúng sinh trong thiên địa tu kiến thập đại táng cung, trừ đệ nhất cung là nơi chôn xương của hắn, trọn đời không mở ra, chín đại táng cung khác, mỗi táng cung đều lưu lại tài phú vô cùng kinh người, càng có các loại truyền thừa còn sót lại.
Mục đích chính là muốn hậu nhân có một ngày gặp phỉa kẻ địch không thể đối kháng, có thể dùng táng cung của hắn quật khởi, mà chín đại táng cung có trận pháp cấm chế, nếu không biết địa chỉ cụ thể, người ngoài khó tìm được.
Từ nay về sau, táng cung của nhị đại Khôi Hoàng chính là tin tức bí truyền của các đời Khôi Hoàng, nhưng thời đại của ngũ đại Khôi Hoàng lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Ngũ đại Khôi Hoàng chết bất đắc kỳ tử, cực kỳ đột nhiên, cũng không bàn giao bí mật của nhị đại Khôi Hoàng, cho nên táng cung của nhị đại Khôi Hoàng biến thành bí mật thất truyền, từ nay về sau không người biết được.
Cho đến thời cửu đại Khôi Hoàng, Thông Thiên quật khởi, phản bội loạn thiên địa và thay thế vào, Khôi Hoàng nhất mạch trốn vào đến Man Hoang, chuyện táng cung của nhị đại Khôi Hoàng trở thành truyền thuyết.
– Bên ngoài mê cung có mấy chục động quật, mỗi một động quật đều có di cốt hung thú Thiên Nhân… Bên ngoài mê cung có tấm bia đá nhắc nhở thí luyện, lại có phần thưởng là Thiên Nhân Hồn… Loại thủ bút này trừ táng cung của nhị đại Khôi Hoàng ra, ta không nghĩ còn có ai làm được!
Sắc mặt Hồng Trần Nữ kích động, vừa nghĩ tới nơi đó vô cùng có khả năng là táng cung của nhị đại Khôi Hoàng, tâm thần của nàng vô cùng rung động.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 812: Bạch Ma Đến!
Nàng không nói cho bất cứ kẻ nào biết, cho dù biết người ngoài cũng không biết được tin tức của nhị đại Khôi Hoàng, trên tấm bia bên ngoài mê cung nhắc tới Thiên Nhân Hồn đủ làm cho hồn tu Man Hoang điên cuồng, nếu như nàng quấy nhiễu sẽ bị người khác hoài nghi.
Dứt khoát không đi quấy nhiễu, phàm là hồn tu muốn đều có thể tiến vào mê cung, kể từ đó nàng còn có thể làm một ít ẩn giấu, bản thân nàng âm thầm đi vào trong mê cung.
Kể từ đó hồn tu và thổ dân trên khu vực này liên tục nghe nói có Thiên Nhân Hồn, cả đám từ bốn phương tám hướng chạy vào mê cung.
Trong đó đã có không ít người, thậm chí kẻ chưa từng chơi qua chiến trường, thế lực tán tu không thuộc về Man Hoang cũng tham gia.
Vào lúc này sắc trời gần hoàng hôn, bên ngoài mê cung có rất nhiều người tụ tập, bởi vì chưa tới hoàng hôn nên mê cung chưa mở ra, những hồn tu và thổ dân tiến tới đây đều tụ tập tốp năm tốp ba với nhau, hoặc là một mình một người chờ bên ngoài.
Khi thời gian đến, vào thời điểm hoàng hôn, phương hướng Trường thành có từng tiếng oanh minh vang lên, ba vạn đạo hào quang xuất hiện làm các hồn tu và thổ dân Man Hoang chú ý, bọn họ ngẩng đầu nhìn ba vạn người xuất hiện, những hồn tu và thổ dân này sinh ra sát ý không nhỏ.
– Là phản tu!
– Hừ, phản tu Trường thành, bọn chúng dẫn không ít người tới nha.
– Thì tính sao, nơi này là Man Hoang, là nơi của Thánh tộc chúng ta!
Tiếng nghị luận vang lên, tuy tu sĩ Trường thành đông đảo nhưng nơi này toàn tu sĩ Man Hoang, số lượng không dưới mười vạn đang tụ tập quanh mê cung.
Bọn họ lạnh lùng nhìn ba vạn tu sĩ trên bầu trời bỗng nhiên hàng lâm, người dẫn đầu chính là Trần Hạ Thiên, ánh mắt của hắn đảo qua mê cung sau đó hừ lạnh một tiếng.
Lúc hắn hừ lạnh tu sĩ Man Hoang cảm giác như thiên lôi nổ vang trong đầu, cả đám sợ hãi không nhỏ, hiển nhiên nhận ra Trần Hạ Thiên.
Trần Hạ Thiên cũng không muốn động thủ ở nơi này, hắn có thể cảm nhận được khi mình tới, khí tức Hồng Trần Nữ tập trung vào mình, cho dù là hắn hay Hồng Trần Nữ đều không muốn ra tay trước khi tiến vào trong mê cung.
Cho nên Trần Hạ Thiên hừ lạnh sau đó không quan tâm ánh mắt đám tu sĩ Man Hoang, hắn đứng bên ngoài mê cung nhìn chằm chằm vào cửa vào, chờ đợi hoàng hôn đế và mở cửa mê cung.
Bạch Tiểu Thuần cẩn thận giấu trong ba vạn người, sợ bị hồn tu Man Hoang nhận ra, vì vậy cẩn thận nhích người, tìm một đại hán khôi ngô giấu mình phía sau, theo khe hở, hắn cũng từ khe hở quan sát cửa vào mê cung, hắn nhìn thấy nơi này biến thành thung lũng cực lớn vờn quanh hố sâu, nơi này đã khác với lúc trước.
Trong bồn đất lớn nhất có một cửa động, phía trên có một màn sáng màu xám bao phủ ngăn cản không cho người khác đi vào, cũng không thể nhìn thấy hoàn cảnh bên trong.
Bên ngoài cửa động có một tấm bia đá lớn cao mười trượng, tấm bia đá lộ ra cảm giác tuế nguyệt tang thương, dường như đã nằm ở nơi này không biết bao nhiêu năm tháng.
Phía trên có một hàng chữ, là chữ viết thông dụng nhưng lại mơ hồ, phải ngưng tụ tu vi vào mắt mới có thể nhìn thấy tin tức lưu lại trên đó..
– Dưới mê cung có khu vực thí luyện, vượt qua mê cung, thông qua thí luyện, người đứng đầu đạt được Thiên Nhân Hồn!
Bạch Tiểu Thuần đọc xong sau đó không quan tâm tiếp, mục tiêu của hắn không phải Thiên Nhân Hồn, hắn chỉ muốn bảo vệ mạng nhỏ của mình mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần cúi đầu xuống và không quan tâm đám hồn tu Man Hoang nghị luận với nhau, nội tâm của hắn tâm thần bất định, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua đám hồn tu Man Hoang, nội tâm Bạch Tiểu Thuần lo lắng..
– Đừng nhìn ta… Không nhìn thấy ta…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nhắc nhở, điều chỉnh phương hướng, để mình trở nên thấp bé hơn trước.
Nhưng nhân số hồn tu và thổ dân Man Hoang quá nhiều, phân bố bốn phía, trên bầu trời có một ít người bay tới, mặc dù Bạch Tiểu Thuần trốn trong đám người nhưng ba vạn người nơi đây rất dễ bị người ta chú ý, những thổ dân và hồn tu Man Hoang đều đánh giá bọn họ, cho dù Bạch Tiểu Thuần trốn triệt để cũng không trốn được bao lâu, bởi vì hắn không có khả năng biến mình thành trong suốt, dù ban đầu có người không nhận ra nhưng cuối cùng sẽ có người chú ý, cho dù có thể cải biến dung mạo nhưng khí tức không cải biến.
Trừ khi hắn đeo mặt nạ lên, người chung quanh quá nhiều, tin tức mình tới đây không thể gạt được người khác, mà lão già ba mắt cũng tuyên truyền ra ngòai, lần này Bạch Tiểu Thuần lâm vào bị động, nếu người khác biết hắn có năng lực cải biến dung mạo và khí chất sẽ càng nguy hiểm, cho nên chỉ có vào mê cung sau đó mang mặt nạ lên mới an toàn.
Lúc này hắn đang né tránh, bỗng nhiên cách đó không xa có thanh niên hồn tu Man Hoang nhìn xuyên qua khe hở bả vai của ba vạn tu sĩ Trường thành, trong lúc vô tình nhìn thấy mặt Bạch Tiểu Thuần.
Tên thanh niên này mở to mắt, hắn hô hấp dồn dập sau đó hắn chỉ vào vị trí Bạch Tiểu Thuần sau đó gào lên:
– Bạch ma, ta nhìn thấy Bạch ma!
Lời hắn nói giống như sấm sét quanh quẩn tám phương, tu sĩ Man Hoang nghe hắn nói liền sững sờ, lúc này bọn họ nhìn sang hướng thanh niên đang chỉ.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần kêu không tốt, hắn cảm giác mình đã tránh né rất tốt nhưng không nghĩ tới ánh mắt thanh niên kia lại độc như vậy, chỉ cần nhìn một bên mặt của mình là có thể nhận ra.
Trong chốc lát từng ánh mắt như lợi kiếm bắn tới, tiếng gào thét kinh thiên động địa vang lên, cho dù không nhìn thấy nhưng vẫn có một ít người từ góc độ khác phát hiện Bạch Tiểu Thuần!
– Bạch ma!
– Là Bạch ma, ta có thể nhận ra bóng lưng của hắn, ha ha, Bạch ma tới đây!
– Đúng là hắn!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần ô hô ai tai, da đầu căng cứng như nứt ra, cho dù hắn đánh nhau rất giới nhưng tu sĩ Man Hoang quá nhiều, vừa nghĩ tới mình đắc tội tất cả bọn chúng, còn có treo thưởng cho cái mạng của mình, Bạch Tiểu Thuần run rẩy, hắn muốn cải biến phương hướng tránh đi.
Nhưng những người nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đều gào thét, ánh mắt tu sĩ Man Hoang chung quanh càng lợi hại, thậm chí còn có người bay lên cao, ánh mắt của bọn họ như mũi tên bén nhọn tập trung vào hắn, tu sĩ năm đại quân đoàn chung quanh Bạch Tiểu Thuần không chịu nổi, vô ý thức tản ra, người đệ tam quân còn có thể trợ giúp một chút, nhất là đại hán trước mặt Bạch Tiểu Thuần thừa nhận áp lực lớn nhất, từng ánh mắt nhìn chằm chằm vào làm hắn hoảng hốt, lúc hắn muốn tránh đi nhưng lại nghe Bạch Tiểu Thuần nói với mình.
– Huynh đệ, chớ đi, che chắn giúp ta một chút, qua kiếp nạn này, ta nhất định sẽ hồi báo.
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra, tên đại hán kia không quay đầu lại liền rời đi.
Bạch Tiểu Thuần sốt ruột, lúc muốn tìm người khác che chắn lại phát hiện tu sĩ chung quanh đang tản ra, trong chớp mắt thân ảnh của hắn xuất hiện trước mặt mọi người.
Trong tích tắc mọi người đều nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch ma!!
– Bạch ma không chết, hắn là sỉ nhục lớn nhất của Man Hoang!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 813: Tiểu Thuần Chạy Mau
– Hắn lại dám tới nơi này, ha ha, Bạch ma này ta muốn chắc rồi, cái gì bảo tàng, cái gì Thiên Nhân Hồn, lão tử không để ý, chỉ cần diệ Bạch ma sẽ đạt được ban thưởng… Đây chính nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn đấy! Cũng không khác gì Thiên Nhân Hồn.
– Quá kiêu ngạo, hắn bị treo thưởng Thiên Thú Hồn còn dám xuất hiện nơi đây, hắn đang khiêu khích chúng ta đấy.
Bạch Tiểu Thuần bi phẫn gần chết, thậm chí trái tim đang đập mạnh, hắn nhìn thấy ánh mắt tham lam và thù hận của đám hồn tu và thổ dân Man Hoang, trong đó tham lam chiếm đa số…
Lại nhìn thấy đồng bạn chung quanh tản ra chung quanh, có không ít người nhìn hắn với ánh mắt lập lòe, lúc này nội tâm Bạch Tiểu Thuần lạnh buốt.
– Ta cũng không muốn tới, ta không có khiêu khích…
Bạch Tiểu Thuần sắp khóc, cho dù tu sĩ Man Hoang hay Trường thành, không nói toàn bộ, có quá nhiều người nhìn mình với ánh mắt tham lam và tối nghĩa, hắn không rét mà run.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn ra, cho dù là người một nhà hay Man Hoang đều có kẻ lòng mang làm loạn, mồ hôi lạnh trên trán Bạch Tiểu Thuần chảy ra ngoài, hắn ẩn ẩn cảm thấy mình trong mắt đám người này chính là bảo tàng.
Cho dù là kẻ nào diệt mình cũng có thể đạt được nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, bên ngoài có thể dùng một Thiên Nhân Hồn đổi lấy nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn.
– Trọng yếu nhất… Sau khi giết ta, đạt được không chỉ Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, ta còn có hai phần Thiên Nhân Hồn đấy, nếu ai giết ta chắc chắn một đêm phất nhanh.
Nghĩ tới đây nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thán không thôi, hắn không nghĩ thì thôi, hắn càng nghĩ càng cảm thấy cái mạng của hắn còn quý hơn bảo tàng gấp hai ba lần…
– Chuyện này nên tính thế nào đây, ta… Ta còn giàu hơn cả bảo tàng…
Bạch Tiểu Thuần lúc này có xúc động muốn khóc rống lên, trong lòng của hắn ủy khuất và bi phẫn, hắn cảm thấy mình lập đại công cho Trường thành nhưng lại có kết cục như vậy, loại cảm giác này làm hắn hận nghiến răng nghiến lợi, trong mắt sung huyết và tràn ngập tơ máu.
Lúc này đám hồn tu và thổ dân Man Hoang, thậm chí còn có một ít Luyện Hồn Sư xen lẫn trong đó, ánh mắt bọn chúng không tốt, thậm chí có kẻ muốn lập tức lao tới chém giết hắn tại chỗ.
Bạch Tiểu Thuần lúc này đứng lẻ loi một mình, trong tu sĩ Trường thành có một ít người đệ tam quân lo lắng, ý đồ đi cứu trợ nhưng lại không kịp.
Một khi hồn tu Man Hoang thật sự có người giết ra, cục diện không thể khống chế được, Bạch Tiểu Thuần lại lâm vào nguy cơ sinh tử, hắn tiến lên phía trước một bước, đôi mắt đỏ rực và quát lớn.
– Còn có ai muốn chết!
Những lời này nổ vang như sấm sét quanh quẩn tứ phương, đám hồn tu và thổ dân Man Hoang muốn lao tới liền dừng bước lại, lập tức nhớ tới biểu hiện của Bạch Tiểu Thuần trong trận chiến năm xưa.
Bọn họ tận mắt nhìn thấy cảnh tưởng đại chiến khi đó, cũng có kẻ sau này nghe kể lại, đám người này kinh hãi, vào lúc nghe lời này liền dừng bước.
Dù sao chiến lực Bạch Tiểu Thuần không tầm thường, kẻ tiến lên đầu tiên chắc chắn không thể diệt sát Bạch Tiểu Thuần, thậm chí bản thân khó bảo toàn, vào lúc đám người Man Hoang chần chờ, lúc này hoàng hôn đã hàng lâm.
Cả thiên địa biến thành màu vàng óng ánh, màn sáng trên cánh cửa ra vào mê cung biến mất… Màn sáng vừa biến mất bên trong có tiếng kêu gào thảm thiết từ cửa vào mê cung vọng ra ngoài.
Âm thanh này giống như có vô số lệ quỷ đang gào thét truyền vào tai mọi người, rung chuyển tâm thần.
Bạch Tiểu Thuần hít thở dồn dập, hắn cảm giác mình không có lựa chọn nào khác, vào lúc cửa vào mê cung vừa mở ra vô cùng hung hiểm nhưng đối với hắn mà nói lại là cơ hội.
Cho nên trong nháy mắt mê cung mở ra, lúc ánh mắt mọi người bị hấp dẫn, Bạch Tiểu Thuần cắn răng trầm mặc không nói, hắn lập tức dùng tốc độ nhanh nhất và hóa thành tàn ảnh tiến vào trong mê cung.
Tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt đã tới gần, thậm chí Bạch Tiểu Thuần còn phát động Hám Sơn Chàng, lúc này âm thanh xé gió như sấm sét nổ vang, Bạch Tiểu Thuần bước vào cửa mê cung, sau khi tiến lên phía trước, hắn cảm thấy có kẻ sẽ cho rằng mình sợ nên lập tức hét lớn:
– Triệu sư huynh, Trần sư tỷ, Bạch Tiểu Thuần ta tới cứu các ngươi đây!
Trong tiếng hô, thân ảnh Bạch Tiểu Thuần bước vào trong cửa mê cung, đảo mắt biến mất không thấy gì nữa, dường như trong nháy mắt tiến vào đã bị truyền tống ngay lập tức.
– Bạch ma chạy đâu!
– Giết Bạch ma đạt được ban thưởng!
– Đuổi theo!
Vào lúc Bạch Tiểu Thuần bước vào mê cung, đám thổ dân và hồn tu Man Hoang chung quanh, còn có một chút Luyện Hồn Sư sinh ra sát ý ngập trời, bọn họ tiến vào trong cửa ra vào.
Trần Hạ Thiên tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, gương mặt không mang theo chút biến hóa, vào lúc nghe Bạch Tiểu Thuần hét vang, da mặt của hắn co rúm vài cái, lúc này hắn hất tay áo lên.
– Năm đại quân đoàn nghe lệnh, tiến vào mê cung!
Lúc hắn vừa ra lệnh, ba vạn tu sĩ không dám không theo, liên tục bay tới tiến vào mê cung, Trần Hạ Thiên cũng tiến vào bên trong.
Trong chớp mắt, tất cả mọi người lục tục đi vào mê cung, vào lúc mọi người vào không còn bao nhiêu, trên bầu trời thỉnh thoảng có tu sĩ bay tới, lúc tới gần liền chui vào mê cung.
Cùng lúc đó Bạch Tiểu Thuần xuất hiện trong mê cung cũng từ miệng các hồn tu Man Hoang truyền ra ngoài, hồn tu và thổ dân ở các khu vực chung quanh đều biết tin tức.
– Cái gì, Bạch ma hiện thân!
Trong một bộ lạc Man Hoang, đại tù trưởng thổ dân đang tu hành, nghe được đồng tộc báo cáo liền ngẩng đầu lên.
– Bạch ma nhất định phải chết, lão phu tự mình đi!
Đại tù trưởng cắn răng một cái sau đó rời khỏi bộ lạc.
Cảnh tượng như vậy xảy ra ở rất nhiều bộ lạc, đồng thời các tán tu và hồn tu trong Man Hoang đều thông qua các con đường biết rõ chuyện này, lúc này bọn họ hít thở dồn dập sau đó rời đi.
– Bạch ma… Hồng Trần Thánh Nữ treo giải thưởng cái mạng của là nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn… Đây chính là ngũ hành đều đủ, nếu ai có thể có được liền thành công Kết Anh.
– Hắc hắc, ta vốn không có hứng thú với mê cung kia, dù sao muốn đạt được Thiên Nhân Hồn phải có cơ duyên và tạo hóa, nhưng bây giờ lại có thêm một lựa chọn, có thể nói trong mê cung có hai phần bảo tàng đấy.
– Đi, đi mê cung!
Chẳng những hồn tu cùng thổ dân điên cuồng, ngay cả Luyện Hồn Sư có địa vị tôn quý trong Man Hoang cũng hứng thú với Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, lúc này biết tin Bạch Tiểu Thuần hiện thân liền xúc động đi vào mê cung.
Theo thời gian trôi qua, lúc này có rất nhiều thân ảnh từ các nơi trong Man Hoang bay tới cửa ra vào mê cung, sau khi tới trước ưửa chờ hoàng hôn hàng lâm, bọn họ không do dự tiến vào bên trong.
Mục tiêu của bọn họ không phải thông qua mê cung, thông qua thí luyện tranh đoạt thân phận đệ nhất gì đó, bọn họ không thể đạt được Thiên Nhân Hồn, bởi vì mọi người cho rằng độ khó quá lớn và hư vô mờ mịt, cho nên mục tiêu của bọn họ là đánh chết Bạch Tiểu Thuần.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 814: Lai Giả Bất Thiện (Thượng)
Đánh chết Bạch Tiểu Thuần đạt được ban thưởng Thiên Thú Hồn.
Hơn nữa trong khá nhiều người bọn họ có mục đích đi vào mê cung tìm Thiên Nhân Hồn, nhưng trên thực tế cũng muốn dùng Thiên Nhân Hồn đổi Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, cho nên đối với bọn họ mà nói đánh chết Bạch Tiểu Thuần mới có lợi, cũng là con đường dễ dàng nhất.
Kể từ đó, trong mê cung giá trị Bạch Tiểu Thuần không khác gì Thiên Nhân Hồn, thậm chí có người có ảo giác, Bạch Tiểu Thuần… Mới là bảo tàng trong mê cung này.
Tiêu diệt Bạch Tiểu Thuần sẽ có tất cả!
Kể từ đó khi Bạch Tiểu Thuần bước vào mê cung, những hồn tu và thổ dân Man Hoang đều đặt mục tiêu tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, một hồi tìm kiếm bảo tàng trong táng cung biến thành tìm kiếm Bạch Tiểu Thuần, phong bạo cũng càn quét qua mê cung.
Từ khi từng đạo thân ảnh tiến vào trong mê cung, sau một canh giờ lại có một bóng dáng xuất hiện, những nơi đi qua bầu trời xuất hiện gợn sóng, các thổ dân và hồn tu Man Hoang gặp phải đều sợ hãi.
– Cút ngay!
Thân ảnh kia hừ lạnh sau đó quát bảo đám người khác cút ra xa, thổ dân và hồn tu quanh cửa vào mê cung tản ra, không dám cản đường người này.
Vào lúc đến trước cửa mê cung, người này dừng lại một chút, người tới chính là một thanh niên tướng mạo tuấn mỹ, quần áo đẹp đẽ quý giá, nhìn bộ dạng khác biệt với những hồn tu Man Hoang rất nhiều, dường như trên người còn mang theo khí tức cao quý.
Mi tâm của hắn có một đạo tinh ngân, trong dấu vết này ẩn chứa lực lượng kỳ dị nào đó, bên trong còn mang theo uy áp kỳ lạ khó hiểu.
Nhất là sau lưng hắn mang theo một cây đại cung, cung này có màu đen, trên đó có chín đạo ngân vân, những người chung quanh nhìn thấy liền tránh lui.
– Luyện Hồn Sư của luyện hồn thế gia…
Hồn tu chung quanh vô cùng kinh hãi, trong mắt mang theo thần thái tôn kính, thân thể những thổ dân run rẩy, bọn họ nhanh chóng tiến lên bái kiến.
Dù sao Luyện Hồn Sư có địa vị tối cao trong Man Hoang, mà những luyện hồn thế gia chính là tồn tại khó lường, thậm chí một ít luyện hồn thế gia có nội tình cũng được vương hầu Man Hoang xem trọng.
Muốn nhận ra điểm khác biệt giữa Luyện Hồn Sư tán tu và thế gia, ấn ký trên mi tâm chính là chứng minh tốt nhất, chỉ có Luyện Hồn Sư đến từ luyện hồn thế gia mới có thứ này.
Mặc dù thanh niên trước mắt không phải Nguyên Anh, hắn có tu vi Kết Đan Đại viên mãn, lại có thân phận hồn sư luyện hồn thế gia luyện, cho nên không dám nói hắn có thể hoành hành Man Hoang nhưng cũng đủ làm nhiều người tôn kính.
Thanh niên này tên Chu Nhất Tinh, hắn lãnh đạm nhìn hồn tu và thổ dân chung quanh liền không để ý đến, hắn vốn không muốn tham gia chuyến đi mê cung lần này, thậm chí hắn cũng không tham dự chiến tranh Trường thành, mặc dù thế gia luyện hồn của hắn không khổng lồ nhưng cũng xem như có danh tiếng không nhỏ trong khu vực này.
Sở dĩ hắn tới nơi này, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, chính là Bạch Tiểu Thuần!
– Nguyên vẹn Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, cho dù gia tộc miễn cưỡng lấy ra nhưng lại không tới phiên ta… Chỉ cần giết Bạch Tiểu Thuần, ta có thể đạt được, sau đó lại Kết Anh, nói không chừng ta còn có thể thôi động cấp độ luyện hồn của bản thân, lúc đó nếm thử luyện ra thập sắc hỏa thậm chí thập nhất sắc hỏa… Nếu có thể luyện ra thập sắc hỏa, cấp độ luyện hồn của ta là tam phẩm đỉnh phong, nếu luyện ra thập nhất sắc hỏa… Ta từ nay về sau chính là Hoàng phẩm Luyện Hồn Sư!
Nghĩ tới đây, ánh mắt Chu Nhất Tinh mang theo thần thái chờ mong, hắn đi vào mê cung, hào quang bao phủ thân thể hắn, hắn bị truyền tống vào mê cung.
Trong mê cung hiện tại có gần hai mươi vạn người… Trong đó có ba vạn tu sĩ Trường thành, còn lại đều là hồn tu và thổ dân Man Hoang, trong đó còn có mấy trăm Luyện Hồn Sư.
Nhân số nhiều như thế bị tùy cơ truyền tống tới các nơi, bọn họ phân tán ra khắp mê cung, nhưng mê cung quá lớn, hai mươi vạn người tiến vào cũng không sinh ra chút bọt nước nào cả.
Nhất là mê cung rắc rối phức tạp, thần thức bị áp chế, những người đuổi giết Bạch Tiểu Thuần trong vo tri vô giác bị phân tán ra, cho dù đang tìm kiếm cũng khó có thể tìm được tung tích Bạch Tiểu Thuần.
Càng như thế, những hồn tu và thổ dân Man Hoang càng sốt ruột, sợ Bạch Tiểu Thuần bị những người khác diệt sát trước, vì vậy càng gia tăng tốc độ tìm kiếm, thế cho nên trong quá trình tìm kiếm gặp tu sĩ Trường thành cũng không lãng phí thời gian, cho nên đại đa số thời điểm chỉ nhìn sơ qua, lập tức đi nơi khác tìm kiếm tung tích.
Mặc dù không phải tất cả tu sĩ Man Hoang đều như vậy, nhưng tổng thể mà nói một mình Bạch Tiểu Thuần đã thành công hấp dẫn lực chú ý của đa số tu sĩ Man Hoang, từ đó áp lực lên tu sĩ Trường thành giảm đi rất nhều.
Đương nhiên nếu gặp tu sĩ Trường thành lạc đàn, chuyện giết người đoạt bảo vẫn xuất hiện, thậm chí không chỉ xảy ra trên người tu sĩ Trường thành, cho dù hồn tu Man Hoang cũng thường xuyên diễn ra cảnh tượng này.
Cùng lúc đó trong mê cung diễn ra đủ loại chuyện quái dị, rất nhiều nơi chính là tuyệt địa…
Bạch Tiểu Thuần hiện tại đã sớm mang mặt nạ lên mặt, hắn hóa thành tu sĩ trung niên đang cẩn thận tiến lên trong mê cung, hắn cẩn thận như thế sợ bị người khác nhận ra, sau khi tiến vào mê cung hắn lập tức dùng tốc độ nhanh nhất rẽ ngang rẽ dọc, mặc dù thành công bỏ qua đám người truy kích nhưng hắn cũng lạc đường, hắn cũng thử triển khai thần thông dung thiên địa pháp, muốn xem mình có thể rời khỏi nơi đây hay không, hắn lại phát hiện mê cung phong ấn hư vô chi lực, cho nên hắn không thể sử dụng dung thiên địa pháp.
– Lạc đường có cái gì, tất cả mọi người đều lạc trong mê cung mà.
Bạch Tiểu Thuần tự an ủi mình, xoa xoa mi tâm, hắn có cảm giác mình bị chóng mặt, nhìn vách tường chung quanh, thấy thế nào đều giống như đúc, hắn cũng cảm thấy con đường này vô cùng giống nhau.
Trong mê cung tồn tại vô số vách tường kết dính tới trần mê cung, cho nên người ta không thể bay rất cao, tự nhiên cũng khó nhìn lén toàn cảnh, đồng thời linh thức cũng bị áp chế, thậm chí Bạch Tiểu Thuần đã nếm thử oanh kích vách tường nhưng phát hiện nó vô cùng chắc chắn, khó có thể rung chuyển, về phần ký hiệu, tự nhiên không thể lưu lại, đây không phải chuyện trọng yếu nhất, từ thời điểm hắn bước vào trong mê cung, Bạch Tiểu Thuần phát hiện mê cung tràn ngập âm hàn.
Âm hàn này khác với hàn khí, đó là khí tức của người chết, dường như mê cung là mộ địa cực lớn, Bạch Tiểu Thuần đã nhiều lần cảm nhận được sau lưng có người đang nhìn chằm chằm vào mình.
Lúc hắn quay đầu nhìn lại không phát hiện ra mánh khóe gì cả.
– Đây là nơi quỷ quái gì?
Bạch Tiểu Thuần cắn môi, hắn cẩn thận hơn trước, sau khi đi ra vài bước liền sợ hãi, hắn dừng bước, trong mắt xuất hiện hào quang đáng sợ, toàn thân hắn như hóa thành lợi kiếm sắc bén.
Vào lúc này ở một góc rẽ có bốn thân ảnh đang lao ra, bốn người này có ba là hồn tu, một người còn lại chính là thổ dân áp chế thân thể cao chừng một trượng.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 815: Lai Giả Bất Thiện (Hạ)
Hiển nhiên bốn người này kết thành một đội, tu vi không tầm thường, đều có tu vi Kết Đan Đại viên mãn, nhất là hồn tu có được lực lượng Nguyên Anh hình thức ban đầu… Chính là kẻ Kết Anh thất bại, hắn có tu vi Giả Anh.
Loại tu vi Giả Anh này với tu sĩ là chuyện tốt cũng là chuyện xấu, chuyện tốt là tu vi vượt qua Kết Đan Đại viên mãn, tu vi đã tiến thêm một bước, chuyện xấu chính là người này muốn kết Nguyên Anh khó khăn hơn người khác gấp mười lần.
Vào lúc này thổ dân cự nhân đi phía trước giống như hộ vệ cho hồn tu, mặc dù ba hồn tu không mặc quần áo hoa lệ nhưng trên người bọn họ có pháp bảo vờn quanh.
Hai người trong đó có hai thanh phi kiếm xanh và đỏ, không bàn chất liệu của hai thanh phi kiếm, điểm đáng chú ý nhất là trên phi kiếm có sáu đạo ngân vân.
Hai thanh phi kiếm này đã được luyện linh sáu lần.
Càng kinh người nhất chính là hồn tu Giả Anh, trên đỉnh đầu hắn có một viên bảo châu đang bảo hộ, viên bảo châu này có bảy đạo ngân vân.
Sắc mặt bốn người này vô cùng cảnh giác, sau khi bước ra khỏi góc rẽ liền nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần đeo mặt nạ, thần sắc ngưng trọng nhìn sang.
Bạch Tiểu Thuần đứng ở nơi đó nhìn chằm chằm bốn người này, đây không phải lần đầu tiên hắn gặp được tu sĩ Man Hoang, trước kia hắn gặp được không ít, bởi vì có mặt nạ cho nên những người kia không chú ý tới hắn, sau khi dò xét liền rời đi.
Song phương nhìn chằm chằm vào nhau mấy hô hấp, Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau vài bước nhường đường, ánh mắt bốn người lập lòe nhìn áo giáp trên người Bạch Tiểu Thuần, bọn họ chậm rãi tiến lên phía trước vào lúc hai bên còn cách nhau mười trượng thì bốn người gầm lên, đồng loạt lao tới tấn công Bạch Tiểu Thuần.
– Bọn chúng không nhận ra thân phận của ta, lại xem trọng bảo giáp trên người ta, ta lại đi một mình nên muốn giết người đoạt bảo, ta phải tốc chiến tốc thắng giải quyết trận chiến này!
Bạch Tiểu Thuần nhìn thổ dân cự nhân lao lên trước tiên, hắn cũng không lui mà tiến về phía trước với tốc độ cực nhanh, sắc mặt bốn người khó coi.
Không chờ nhìn thấy thân ảnh Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, chợt nghe tiếng nổ ầm ầm và tiếng thổ dân cự nhân kêu gào thảm thiết, thân thể thổ dân cự nhân dừng lại giữa không trung, cả thân thể nổ tung và huyết nhục bắn tung tóe, máu tươi bay thẳng về phía ba hồn tu.
Vào lúc này ba hồn tu đều nhìn thấy tại vị trí thổ dân cự nhân vừa đứng có thân ảnh Bạch Tiểu Thuần, cũng nhìn thấy hắn thu quyền trở về.
Ánh mắt ba người co rút lại, nội tâm rung động không nhỏ, biết rõ trêu chọc phải cường giả nhưng hiện tại hối hận đã không kịp, ba người đều là hồn tu chơi qua chiến trường Trường thành, biết rõ không thể buông tha dũng giả thắng, vào lúc này bộc phát sát ý kinh người.
Về phần những máu tươi kia, bởi vì nhiễm độc tố tạo thành ảnh hưởng lên ba người, bọn họ cũng có biện pháp hóa giải, chỉ thấy bảo châu trên đỉnh đầu hồn tu Giả Anh hình thành màn sáng ngăn cản máu tươi bên ngoài, mặc dù vẫn có một ít xuyên thấu qua màn sáng nhưng ba người không quan tâm, sát ý bộc phát lao thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần!
– Chết đi!
Trong ba hồn tu, trong đó hai người bấm niệm pháp quyết điều động phi kiếm bên cạnh mình bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần với tốc độ cực nhanh, tiếng xé gió vang vọng và khí thế kinh người.
Dù sao cũng là pháp bảo luyện linh sáu lần, Bạch Tiểu Thuần biết rõ phi kiếm sắc bén kinh người, đồng tử co rút dữ dội.
Cùng lúc đó tu sĩ Giả Anh bắt đầu đọc chú ngữ tối nghĩa khó hiểu, màu sắc bảo châu trên đỉnh đầu thay đổi, bên trong bảo châu có khói đen bay ra, khói đen ẩn chứa ác quỷ giương nanh múa vuốt tấn công Bạch Tiểu Thuần.
Hiển nhiên ba người không phải mới liên thủ với nhau một hai lần, vừa ra tay đã phong tỏa tất cả vị trí né tránh của Bạch Tiểu Thuần, lúc thế công tới gần, Bạch Tiểu Thuần hừ lạnh một tiếng.
– Luyện linh chi bảo… Các ngươi có, ta cũng có!
Tay phải Bạch Tiểu Thuần nâng lên, hắn cầm cây dù ra khỏi túi trữ vật.
Chính là Vĩnh Dạ Tán.
Lúc mới có được cây dù này, tu vi Bạch Tiểu Thuần năm đó không thể sử dụng toàn bộ uy lực của nó, hôm nay hắn có tu vi Kim Đan Đại viên mãn, lúc thi triển không nói thành thạo nhưng không còn miễn cưỡng như ngày xưa.
Trong nháy mắt hắn lấy cây dù ra, Bạch Tiểu Thuần lại ấn vào chuôi cây dù, phanh một tiếng, trong nháy mắt hai thanh phi kiếm và ác quỷ tới gần, Vĩnh Dạ Tán mở ra.
Vào lúc mở ra nó hình thành phòng hộ, trực tiếp va chạm với hai thanh phi kiếm, tiếng nổ quanh quẩn đường hầm mê cung, hai thanh phi kiếm luyện linh sáu lần không thể duy trì năng lực phi hành, chúng bị bắn ngược ra sau, ngay cả ác quỷ cũng kêu thảm thiết, lúc muốn rút lui nhưng trên cây dù xuất hiện mặt quỷ tươi cười.
Gương mặt quỷ này hấp mạnh một cái, ác quỷ trong sương mù kêu thảm thiết nhưng không thể lui ra sau, trong chớp mắt đã bị hút vào trong thân dù… Nói tới rất chậm chạp nhưng trên thực tế chỉ diễn ra trong thời gian cực ngắn, cây dù mở ra ngăn cản phi kiếm, hấp diệt ác quỷ trong sương mù, sắc mặt ba hồn tu khó coi tới cực điểm, bọn họ biết đã gặp phải cường giả khó lường.
Nhất là hồn tu tu vi Giả Anh, tròng mắt hắn như rớt ra ngoài, hắn nhìn thấy tám ngân vân trên Vĩnh Dạ Tán liền hít thở dồn dập, trong mắt mang theo thần thái tàn nhẫn, thừa dịp phi kiếm của hai đồng bạn bị cuốn đi, tâm thần bị thương, hắn nâng hai tay âẩy hai người về phía trước.
Sắc mặt hai hồn tu biến hóa, không nghĩ thủ lĩnh của mình lại độc ác như vậy, bọn họ tránh không kịp nên bị đẩy thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần, cùng lúc đó hồn tu Giả Anh nhanh chóng lui ra sau, muốn bỏ chạy ngay lập tức.
Hắn nhìn ra hồn tu trung niên không chỉ có thực lực cường đại, tu vi không tầm thường, ngay cả pháp bảo cũng kinh người như thế, hắn giống như một con ác lang hoành hành thảo nguyên, khó trách dám đi lại một mình, thì ra hắn cũng chẳng sợ người khác giết người đoạt bảo, thậm chí dường như cố ý làm như vậy câu dẫn lòng tham của kẻ khác.
Vào lúc ba người nội loạn, Bạch Tiểu Thuần thu cây dù và bước tới một bước, tốc độ cực nhanh, hóa thành tàn ảnh, trực tiếp xuất hiện gần hai thanh phi kiếm, hắn nâng tay phải thu pháp bảo sau đó đánh thẳng vào người hai tên hồn tu.
Hai hồn tu kêu thảm thiết và phun máu tươi, thân thể bay ra sau như diều đứt dây, không chờ bọn họ rơi xuống đất, thân thể run rẩy và héo rũ mắt thường có thể nhìn thấy được, tất cả sinh cơ hóa thành sương trắng bay ra khỏi thất khiếu của bọn họ, sương trắng bị Vĩnh Dạ Tán của Bạch Tiểu Thuần hấp thu sạch sẽ.
Vĩnh Dạ Tán thôn phệ sinh cơ, Bạch Tiểu Thuần không xa lạ gì, nhất là sau khi luyện linh tám lần, uy lực của nó càng lúc càng lớn, tuy không thể cách không hấp thu sinh cơ nhưng Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng phải kinh hãi, hắn không suy nghĩ nhiều, lập tức đuổi theo tên hồn tu Giả Anh đang chạy trốn.
Hồn tu Giả Anh nghe được tiếng kêu thảm thiết sau lưng, hắn quay đầu lại nhìn thấy cảnh tượng hai người bị hút sạch sinh cơ, tâm thần chấn động rất mạnh, hắn kinh hô thành tiếng:
– Ngươi không phải hồn tu, ngươi là Luyện Hồn Sư!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










