Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 164 : Cửu Sắc Hỏa (c816-c820)
❮ sautiếp ❯Chương 816: Cửu Sắc Hỏa
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt, cố ý hừ lạnh một tiếng, tốc độ bạo tăng, hồn tu Giả Anh không ngừng kêu khổ, dù hắn có tu vi Giả Anh nhưng sau khi hiểu rõ chiến lực của Bạch Tiểu Thuần liền biết mình không phải đối thủ, trong lúc nguy cơ hắn vội vàng hô to.
– Đại nhân chớ xúc động, ta nguyện trở thành tùy tùng của đại nhân.
– Trong mê cung này, đại nhân độc hành, không bằng bên người có tùy tùng cùng theo sau…
Hồn tu Giả Anh lo lắng nên lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nghe xong cũng hơi động tâm, cảm thấy người này nói có phần đạo lý, chính mình đi một mình khó tránh khỏi gặp các chuyện khác nhau, nếu một khi đánh nhau bại lộ thân phận sẽ gặp phiền toái.
Nếu có người ở bên cạnh mình, có thể miễn trừ không ít chuyện… Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần vung tay phải lên, hắn dùng lực lượng thật lớn đánh lên người tu sĩ Giả Anh.
Khóe miệng hồn tu chảy máu tươi, trong mắt mang theo hung quang nhưng vẫn nhịn xuống, không hề bỏ chạy, hắn đứng tại đó sau đó ôm quyền cúi đầu với Bạch Tiểu Thuần.
– Trần Giác nguyện ý tùy tùng đại nhân!
Bạch Tiểu Thuần không nói một lời, nhìn Trần Giác vài lần sau đó nâng tay phải điểm vào mi tâm Trần Giác, lập tức truyền một đạo hàn khí vào trái tim Trần Giác.
Chỉ cần tâm niệm hắn vừa động, lập tức có thể điều khiển hàn khí bộc phát tiêu diệt tâm mạch Trần Giác.
Thân thể Trần Giác run lên, không dám né tránh, tùy ý Bạch Tiểu Thuần lưu cấm chế trên người mình, lúc này mới thở ra một hơi, biết rõ lần này có thể tạm thời bảo vệ tánh mạng, cảm nhận được hàn ý bao phủ trái tim, nội tâm của hắn vô cùng đắng chát.
– Đi!
Bạch Tiểu Thuần tận lực giả giọng khàn khàn, lại phân phó hắn đi trước.
Trần Giác vội vàng đồng ý, hắn giữ vững tinh thần thủ hộ chung quanh Bạch Tiểu Thuần, hắn biết rõ nếu mình muốn mạng sống phải nhờ vào Luyện Hồn Sư này bảo hộ, chỉ cầu chính mình tận hết sức, sau khi rời khỏi nơi đây đối phương sẽ buông tha cho mình.
Bạch Tiểu Thuần nhìn như mặt không biểu tình nhưng trên thực tế đang ngầm quan sát Trần Giác, trong nội tâm rất đắc ý, suy nghĩ mình quá anh minh, đi tới chỗ nào cũng có kẻ cúi đầu bái lạy khóc hô muốn trở thành tùy tùng của mình, không đồng ý còn không được, không biết đối phương biết suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần sẽ có cảm nhận thế nào.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy thú vị, hạ quyết tâm, lúc này mình phải giả vờ trở thành người trầm mặc ít nói, như vậy lực uy hiếp của hắn càng lớn hơn một chút.
– Hơn nữa Trần Giác nói có chút đạo lý, hồn tu bên cạnh ta nhiều một chút càng an toàn hơn…
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm một lát, lúc này đi theo Trần Giác.
Bất cứ khu vực nào trong mê cung đều giống nhau như đúc, cũng không thể phân biệt phương hướng, cũng rất khó lưu lại ký hiệu, Bạch Tiểu Thuần càng nhìn càng chóng mắt, thời điểm đang phát sầu thì linh cơ khẽ động, dứt khoát dùng lực chú ý nhìn vách tường bên phải, một đường cố định đi theo vách tường bên phải, gặp được chỗ rẽ cũng lựa chọn bên phải.
Thời gian ba ngày trôi qua nhanh chóng, trong ba ngày qua Bạch Tiểu Thuần và Trần Giác đụng phải không ít người Man Hoang và tu sĩ Trường thành, trên những người kẻ này, Bạch Tiểu Thuần phát hiện trong đó có một ít người lựa chọn giống như hắn.
Sau khi dò xét lẫn nhau, mọi người lập tức né tránh, hiển nhiên không muốn dễ dàng phát sinh ma sát, mặc dù gặp được hồn tu Man Hoang nhiều hơn, nhìn thấy thái độ Trần Giác với Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần lấy Vĩnh Dạ Tán ra, chú ý tới tám đạo ngân vân trên đó đều kinh hãi, ẩn ẩn đoán ra Bạch Tiểu Thuần chính là Luyện Hồn Sư cho nên không muốn trêu chọc.
Cứ như vậy, trong ba ngày qua hai người hữu kinh vô hiểm, cho đến ngày thứ tư, vào lúc Bạch Tiểu Thuần đang đi tới liền dừng bước lại, ánh mắt hắn sinh ra hào quang nhìn trước mặt.
– Phía trước không đúng.
Bạch Tiểu Thuần khàn khàn mở miệng, Trần Giác bên người sững sờ, hắn nhìn con đường phía trước không có gì thần kỳ cả.
Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn không ra, sau trận chiến năm đó trong sơn mạch Lạc Trần, hắn phát hiện mình rất nhạy cảm với nguy hiểm, cho nên hắn vô cùng tin vào trực giác của mình.
Vào lúc này trong cảm nhận của hắn, khu vực phía trước nhìn như bình thường nhưng lại ẩn giấu sát cơ, không dừng lại nữa, Bạch Tiểu Thuần lập tức lui về phía sau, mặc dù Trần Giác không hiểu gì cả nhưng cũng lui theo sau với hắn.
Vào lúc hai người lui ra sau, một tiếng cười lạnh vang lên trong khu vực nhìn như bình thường kia, trong chớp mắt trước mặt xuất hiện gợn sóng như mặt nước, từng đạo thân ảnh lao ra thật nhanh.
Lại có hơn mười người!
Cả đám có tu vi không tầm thường, sau khi xuất hiện liền nhắm thẳng Bạch Tiểu Thuần.
Trong mắt Bạch Tiểu Thuần sinh ra sát cơ, hắn nâng tay phải cầm Vĩnh Dạ Tán, tám đạo ngân vân lóng lánh chói mắt, càng có gương mặt quỷ đang cười giống như như ẩn như hiện, lúc sắp đại chiến, đột nhiên trong màn nước có tiếng quát lớn.
– Không được vô lễ!
Khi lời nói vang lên, đám hồn tu bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần dừng bước.
Lúc này trong màn nước có một người đi ra, đây là một thanh niên, sắc mặt âm trầm, trên người mặc trường bào vô cùng trân quý, my tâm có một vết ngấn, kẻ này chính là Chu Nhất Tinh!
Hồn lực chấn động bao phủ chung quanh, hồn lực này khác với hồn lực của hồn tu khác, dường như nó thâm thúy hơn nhiều, còn ẩn chứa cảm giác nào đó, chỉ cần nhìn sơ là có thể phân biệt ra được.
Nhất là trong tay hắn có một đám hỏa diễm.
Màu sắc hỏa diễm hay thay đổi, nhìn kỹ có tới chín màu sắc, Bạch Tiểu Thuần chỉ nhìn sơ qua nhưng tâm thần rung động rất mạnh, hắn nhận ra được, hảo diễm này là…
Cửu sắc hỏa! !
– Cửu sắc hỏa! Tam cấp Luyện Hồn Sư!
Trần Giác nhìn tâấy cửu sắc hỏa, sắc mặt biến hóa, lúc nhìn Chu Nhất Tinh mang theo thần thái kính sợ không nhỏ.
Chu Nhất Tinh không nhìn Trần Giác, dường như trong mắt hắn hồn tu như Trần Giác chẳng đáng là gì, trong mắt hắn chỉ có Bạch Tiểu Thuần, nói cho đúng là Vĩnh Dạ Tán trong tay Bạch Tiểu Thuần, hắn nhìn tới nhìn lui nhưng lại có phần khó hiểu.
– Ngươi là hồn tu hay là Luyện Hồn Sư?
Ánh mắt Chu Nhất Tinh đảo qua Vĩnh Dạ Tán sau đó lại nhìn sang Bạch Tiểu Thuần.
– Cửu sắc hỏa…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn nhìn cửu sắc hỏa trong tay Chu Nhất Tinh, cảm nhận tu vi đối phương không phải Nguyên Anh, mà là Kết Đan Đại viên mãn giống như mình.
Mặc dù như thế nhưng Bạch Tiểu Thuần càng khiếp sợ lực lượng ẩn chứa trong cửu sắc hỏa, dường như chỉ cần bóp vỡ là bạo phát ra thực lực kinh người.
Lúc này đối phương cũng dò xét hắn, hắn cũng dò xét thanh niên này, chú ý tới ánh mắt đối phương đang nhìn Vĩnh Dạ Tán, trên thực tế hắn xuất ra cây dù này cũng có tác dụng chấn nhiếp đối thủ, lúc phát hiện tu vi của người này không mạnh hơn mình nhưng lại có cửu sắc hỏa, nhất là nhìn thần sắc Trần Giác, hắn có thể nhận ra thân phận đối phương.
– Man Hoang… Luyện linh… Luyện hồn…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 817: Mũ Đỏ, Mũ Xanh, Chúng Ta Là Một Đám Mũ Quả Dưa
Bạch Tiểu Thuần nhớ lại những tin tức mình thu thập được trong mấy năm qua, lại nhớ trong tay hồn tu Man Hoang sử dụng pháp bảo luyện linh nhiều lần, trong lòng của hắn ẩn ẩn có một suy đoán.
Thời điểm này không phải lúc suy nghĩ sâu xa, Chu Nhất Tinh nhìn Bạch Tiểu Thuần, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn thanh niên này, ánh mắt hai người chớp động, đều cảm nhận được chấn động của nhau, sau đó vô cùng vui vẻ.
– Ít có việc ta không nhận ra, hỏi lại ngươi một lần, ngươi là hồn tu hay là Luyện Hồn Sư.
Chu Nhất Tinh cau mày, trong mắt sinh ra hàn quang, hắn hỏi lại lần nữa.
Vào lúc hắn hỏi ra những lời này, sát ý đám hồn tu chung quanh bộc phát, bọn chúng nhìn chằm chằm vào Bạch Tiểu Thuần.
– Luyện Hồn Sư!
Bạch Tiểu Thuần híp mắt, cảm thấy nói như vậy đối phương không tin, cảm nhận hồn lực chấn động trên người đối phương, hắn lập tức bộc phát tu vi.
Bởi vì mặt nạ thần kỳ có tác dụng chuyển hóa linh lực thành hồn lực, Bạch Tiểu Thuần bộc phát tu vi, người ngoài nhìn thấy không phải linh lực chấn động, mà là hồn lực, hồn lực cường đại mà bá đạo, cũng không phải hồn tu, mà là lực lượng chỉ có Luyện Hồn Sư mới có thể khống chế, sắc mặt những hồn tu chung quanh biến hóa.
Chu Nhất Tinh thu hồi ánh mắt, sau khi cảm thụ hồn lực liền nhìn Vĩnh Dạ Tán trong tay Bạch Tiểu Thuần, hắn cau mày suy nghĩ.
– Là ta ảo giác sao, vì sao lúc trước hắn tiếp cận, cửu sắc hỏa của ta lại lắc lư, có cảm giác như rời khỏi tay bay về phía hắn.
– Cho dù chỉ là biến hóa trong nháy mắt, về sau khôi phục như thường nhưng đây là chuyện chưa từng xảy ra… Là cây dù kia, không giống… Người này không đúng… Cứ chém giết hắn trước sẽ tìm được đáp án.
Chu Nhất Tinh đang khó hiểu, Bạch Tiểu Thuần cũng xoắn xuýt.
Đầu óc hắn đang hoạt động rất nhanh, đánh giá cửu sắc hỏa trong tay Chu Nhất Tinh, suy nghĩ có nên giết người đoạt bảo hay không, hắn cân nhắc thực lực hai bên một chút, lại nhìn cửu sắc hỏa trước mặt mình liền do dự, hắn cũng không phải cố kỵ đối phương nhiều người, mà là kiêng kị lực lượng hủy diệt của cửu sắc hỏa.
Chỉ khi nào chiếm được cửu sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần có thể luyện linh Vĩnh Dạ Tán lần thứ chín, kể từ đó uy lực sẽ càng lớn, đối với hắn mà nói, cho dù tăng cường tỷ lệ sinh òồn trong mê cung lên một ít cũng đáng giá mạo hiểm.
– Người này không biết tốc độ của ta, nếu tâp kích đột nhiên có thể cướp đoạt cửu sắc hỏa…
Hai người đều có tâm tư, ánh mắt chớp động sau đó nhìn thẳng vào nhau, ánh mắt mỗi người xuất hiện hàn quang, Chu Nhất Tinh đã hạ quyết tâm, hắn nâng tay trái chỉ về phía Bạch Tiểu Thuần.
– Sát!
Trong nháy mắt Chu Nhất Tinh mở miệng, cùng thời gian Bạch Tiểu Thuần tiến về phía trước một bước, hắn vận dụng tốc độ cực hạn của mình, tàn ảnh xuất hiện và biến mất cực nhanh.
Chỉ trong nháy mắt hắn đã xuất hiện trước mặt Chu Nhất Tinh, hắn nâng tay phải đấm Chu Nhất Tinh một.
Vốn muốn cướp cửu sắc hỏa nhưng lúc ra tay lại giấu diếm, một quyền này đánh vào ngực Chu Nhất Tinh ngực!
Chu Nhất Tinh chấn động, cho dù thế nào hắn cũng không ngờ tốc độ Bạch Tiểu Thuần nhanh như vậy, vào lúc này tâm thần chấn động, hắn nhanh chóng lui ra sau và vung tay lên, lập tức cửu sắc hoả hóa thành biển lửa ý đồ ngăn cản Bạch Tiểu Thuần trùng kích.
Hồn tu chung quanh cũng bừng tỉnh trong cơn mê, bọn họ lao về phía Bạch Tiểu Thuần, Trần Giác cắn răng dùng toàn lực ngăn cản, trong khoảng thời gian ngắn chém giết kinh thiên xuất hiện.
Lại nói tới biển lửa cửu sắc hỏa ập vào mặt, Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, hôm nay hắn phải liều tất cả mọi thứ, nhìn uy lực cửu sắc hỏa, hắn chỉ cảm thụ một ít đã cảm thấy đáng sợ, không biết thân thể của mình có thừa nhận nổi hay không, lúc này là tình thế bắt buộc nên hắn cắn răng một cái, biển lửa cửu sắc hỏa đang lan tới gần, trên người hắn bộc phát hàn khí vô cùng đáng sợ.
Uy lực Chí Hàn bạo phát ra ngoài, trong nháy mắt đã bao phủ tám phương, những hồn tu ý đồ ngăn cản nhưng không được, trong chớp mắt thân thể bị băng phong toàn bộ!
Mặt đất cũng tốt, vách tường cũng dc, đảo mắt đã hóa thành Hàn giới va chạm với biển lửa cửu sắc hỏa trước mặt, trong nháy mắt va chạm hàn khí Chí Hàn liền lõm xuống giống như hóa thành cái miệng to lớn trực tiếp thôn phệ cửu sắc hỏa vào trong.
Tiếng nổ mạnh quanh quẩn trong mê cung.
– Phong cho ta!
Bạch Tiểu Thuần hét lớn một tiếng, hàn khí lập tức bao phủ bốn phía và hình thành tầng tầng phong ấn, lúc sắp phong ấn cửu sắc hỏa, cửu sắc hỏa cũng không phải thứ tầm thường, hàn khí chung quanh không ngừng hòa tan.
Chỉ có điều cửu sắc hỏa chỉ là lục bình không rễ, thời điểm hòa tan hàn khí chung quanh, màu sắc bản thân nó cũng ảm đạm rất nhiều, dường như tùy thời sẽ dập tắt, sắc mặt Chu Nhất Tinh biến hóa, hắn muốn thu hồi cửu sắc hỏa nhưng Bạch Tiểu Thuần không cho hắn cơ hội này, cửu sắc hỏa va chạm với Chí Hàn, bỗng nhiên Vĩnh Dạ Tán bung ra ngăn cản phía trước.
Gương mặt quỷ dị trên cây dù xuất hiện, nó hấp mạnh về phía Chu Nhất Tinh, Chu Nhất Tinh sởn hết cả gai ốc, sinh cơ bị trói chặt.
Hắn suy nghĩ thế nào cũng không dám nghĩ thực lực đối phương mạnh như thế, nhất là Hàn giới có thể đóng băng nội tâm của hắn.
Vào lúc nhìn thấy mặt quỷ xuất hiện, hắn hô hấp dồn dập sau đó vỗ mi tâm của mình, lúc này vết ngấn trên mi tâm sinh ra hào quang sáng ngời, chiếu sáng tám phương và oanh kích Vĩnh Dạ Tán của Bạch Tiểu Thuần.
Vĩnh Dạ Tán chấn động, mượn lực ngăn cản đủ giúp Bạch Tiểu Thuần cướp lấy cửu sắc hỏa, vào lúc tinh quang trên mi tâm Chu Nhất Tinh lan ra ngoài, Bạch Tiểu Thuần nâng tay phải chụp vào cửu sắc hỏa bị phong ấn
Hắn mang theo cả phong án hàn khí vào trong túi trữ vật, Bạch Tiểu Thuần thu cây dù sau đó lui ra sau thật nhanh, hắn biết rõ hàn khí vừa bộc phát có thể sẽ bại lộ thân phận, pháp thuật thần thông tinh quang của Chu Nhất Tinh vô cùng quỷ dị, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ đã cướp được cửu sắc hỏa đến tay, không nên dây dưa với đối thủ, lập tức bỏ chạy ra xa.
– Ngươi muốn chết!
Chu Nhất Tinh gào thét, tóc của hắn hơi tán loạn, trong mắt mang theo lửa giận không nhỏ, hắn còn chưa phát hiện ra thân phận Bạch Tiểu Thuần, hiện tại Bạch Tiểu Thuần dám công nhiên cướp cửu sắc hỏa ngay trước mặt hắn, hơn nữa ngăn cản hắn không thể thi triển pháp thuật, hắn có cảm giác minh rơi vào tính toán của người ta cho nên sinh ra lửa giận trùng thiên.
Hắn nâng tay phải vỗ vào túi trữ vật, hắn trực tiếp cầm lấy đại cung màu đen vẫn mang theo sau lưng mình, vào lúc truy kích hắn kéo dây cung, sau khi buông ra liền có âm thanh bén nhọn xé rách hư vô bay về phía trước.
Không có mũi tên thực chất, mà là hồn lực biến thành, hình thành hồn tiễn, lúc rời dây cung đã bay với tốc độ cực nhanh, trực tiếp phá toái hư không bay thẳng về phía Bạch Tiểu Thuần.
Đây chính là chí bảo luyện linh của hắn, uy lực to lớn, Bạch Tiểu Thuần biến sắc, lúc thân thể lui về phía sau, đột nhiên Vĩnh Dạ Tán mở ra ngăn cản mũi tên này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 818: Hồng Đầu, Lục Đầu, Chúng Ta Thích Nhất Bạch Đầu
Oanh, lực lượng cực lớn nổ tung trên người, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động, hắn mượn nhờ lực trùng kích gia tăng tốc độ lui ra sau thật nhanh, đột nhiên hắn dừng lại và nhìn thẳng về cây đại cung của đối phương.
– Trên người của ngươi còn có chí bảo này, nói sớm một chút!
Bạch Tiểu Thuần liếm liếm bờ môi, vào lúc này hắn không chạy nữa, lập tức đi về phía Chu Nhất Tinh.
Lúc này Chu Nhất Tinh há hốc mồm, cho tới bây giờ hắn chưa bao giờ gặp qua kẻ cuồng vọng như thế, sau khi đoạt cửu sắc hỏa của mình, nhìn thấy mình xuất đại cung ra liền không bỏ chạy nữa.
– Ngươi muốn chết!
Chu Nhất Tinh giận dữ quát lớn, hắn lại kéo dây cung, lần này hồn lực ngưng tụ thành ba hồn tiễn.
Trần Giác cách đó không xa run rẩy, Chu Nhất Tinh không nhận ra Bạch Tiểu Thuần, mà khi Bạch Tiểu Thuần sử dụng hàn khí thì hắn lập tức nhận ra, đầu óc rung động rất mạnh, phản ứng đầu tiên là mình chết chắc rồi, trong lúc bi phẫn bất lực hắn không rõ mình nên trốn hay không trốn.
Vào lúc đại chiến sắp diễn ra, bỗng nhiên lúc này có biến hóa xuất hiện.
– Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa…
– Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu…
Từng câu ca dao quỷ dị vang lên cực kỳ đột ngột, những câu da dao này quanh quẩn trong mê cung âm trầm.
Âm thanh này mang theo lực lượng chấn nhiếp truyền vào tai ba người Bạch Tiểu Thuần, tâm thần ba người rung động rất mạnh, da đầu căng cứng sắp nứt ra… Quan trọng nhất đây không phải một âm thanh, mà là rất nhiều.
Giống như có vô số tiểu hài tử đang vui đùa gần đây, chúng hát ca dao hóa thành gợn sóng vô hình trùng kích bốn phương, ngay cả vách tường chung quanh cũng bị cải biến nên nhúc nhích…
Thậm chí trên vách tường huyễn hóa ra những gương mặt khác nhau, những này nữ có nam có, trẻ có già có, bọn chúng đều làm ra bộ dạng sợ hãi và hét lớn.
– Mũ đỏ đến!
– Chạy mau… Mũ đỏ đến…
Những gương mặt trên vách tường không ngừng kêu gọi giống như muốn ẩn núp, càng thêm quỷ dị chính là mặt đất xuất hiện rất nhiều gương mặt, những gương mặt này đang kêu thảm thiết.
Càng kinh người hơn chính là vách tường đang nhúc nhích và cải biến phương hướng, con đường sau lưng ba người bị đóng kín triệt để, vị trí của bọn họ vừa đi biến thành ngõ cụt!
Cảnh tượng này làmBạch Tiểu Thuần cùng Chu Nhất Tinh khiếp sợ Trần Giác không tốt hơn chút nào, tâm thần ba người rung động rất mạnh, có cảm giác sơn gai ốc.
Cảm giác này không liên quan tới tu vi, dường như tới từ sâu trong linh hồn bản thân khi gặp phải thiên địch, toàn thân ba người như rơi vào trong băng lạnh.
Cho dù Bạch Tiểu Thuần tu hành Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết vẫn cảm giác mình lạnh toát, thân thể run rẩy không khống chế nổi.
– Xảy ra chuyện gì?
Thời điểm hiện tại ba người vô cùng khiếp sợ, cũng không còn tâm tình tiếp tục chém giết, đột nhiên góc rẽ lúc trước khi bọn họ gặp nhau, đó là khu vực không nhìn thấy lại có tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu còn mang theo bộ dáng khó tin, những tiếng kêu này vang lên liên tiếp, có một bàn tay vươn ra từ góc tường, Bạch Tiểu Thuần ba người nhìn sang.
Cánh tay có máu tươi đầm đìa, bàn tay nắm chặc vách tường giống như phía sau có cái gì đó kéo đi, ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn không thấy nhưng lại phát hiện lực kéo người kia ra phía sau rất mạnh, oanh, cánh tay kia không thể tiếp tục kiên trì nên bị kéo mạnh ra sau.
Ngay sau đó là âm thanh nhấm nuốt, âm thanh này khủng bố đến mức khó có thể hình dung, tiếng nhấm nuốt thay thế tiếng ca dao vừa rồi.
Trần Giác run rẩy không thôi, hắn tới gần Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này hắn không quan tâm thân phận Bạch Tiểu Thuần, so sánh với những chuyện khủng bố đang diễn ra, hắn cảm thấy ở gần Bạch Tiểu Thuần sẽ an toàn hơn một ít.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, thân thể hắn không ngừng run rẩy, hắn mở to mắt nhìn chằm chằm vào góc rẽ, trong lòng run sợ, cố tình lui ra phía sau nhưng sau lưng ba người mặc dù còn có đường nhưng bọn họ biết đó là tử lộ.
Chu Nhất Tinh sợ hãi, hô hấp bất ổn, trên đường đi tới đây hắn thu phục không ít tùy tùng, cũng đánh chết không ít người, hắn ở trong mê cung mấy ngày nhưng chưa từng gặp qua chuyện quỷ dị thế này.
Cảm giác sợ hãi tới từ tận linh hồn làm đôi mắt hắn co rút lại nhìn chằm chằm vào bàn tay máu phía sau góc tường.
Đúng lúc này âm thanh nhắm nuốt biến mất, tiếng ca dao vang lên.
– Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa…
– Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu…
Tiếng ca dao vang lên cùng với tiếng cười vui sướng, ba người vừa nghe được đã khiếp sợ không nói thành lời.
Ngay sau đó… Tại góc tường, đột nhiên… Có mũ đỏ bay ra.
Cái mũ đỏ thẫm, thậm chí vành nón còn có máu tươi chảy xuống… Cái mũ lung la lung lay bay tới sau đó dừng lại, dường như nhìn thấy ba người Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch đầu…
Trong mũ có đồng âm, nó bay tới thì ba người Bạch Tiểu Thuần lui ra phía sau, trong nháy mắt bọn họ lui ra phía sau nhưng mục tiêu của cái mũ đỏ không phải ba người bọn họ, mà là… Hơn mười hồn tu bị Bạch Tiểu Thuần dùng hàn khí đóng băng.
Trong nháy mắt mũ đỏ bay tới đỉnh đầu một hồn tu bị đóng băng, vào lúc nó rơi xuống tầng băng kêu răng rắc, băng đá vỡ vụn lộ ra thân thể hồn tu.
Hồn tu này chưa triệt để tử vong, tánh mạng chi hỏa còn tồn một tia, lúc này hắn mở to mắt, sắc mặt vặn vẹo và kêu la thảm thiết, bất cứ ai nghe được tiếng kêu thảm thiết này đều cảm giác lông tơ dựng đứng, càng làm ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mà giật mình chính là chuyện sau đó!
Mũ đỏ chụp lên đỉnh đầu hồn tu, thân thể của hắn run rẩy rất mạnh, từng âm thanh nhắm nuốt vang lên, mà âm thanh từ bên trong cái mũ truyền ra.
– Cút ngay, cút ngay ah!
Hồn tu kêu gào thảm thiết, hắn giơ tay muốn tháo cái mũ xuống nhưng không làm được, chỉ qua mấy hô hấp hắn dừng giãy dụa sau đó không nhúc nhích, lúc này dưới vành mũ đỏ có máu tươi chảy xuống.
Sau khi mũ đỏ bay lên, ba người Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy đỉnh đầu hồn tu kia chính là màu trắng!! Đó là đầu lâu!
Đầu lâu cũng không nguyên vẹn, mà là thiếu một khối lớn, bọn họ nhìn thấy trong đầu lâu hồn tu không còn lại gì cả.
– Hồng đầu, lục đầu, chúng ta thích nhất bạch đầu…
Cái mũ đỏ cười hì hì, sau khi bay vòng tròn liền đáp xuống một hồn tu bị đóng băng khác, cùng lúc đó tại góc rẽ có nhiều tiếng hát ca dao vang lên, lúc này có một đám mũ đỏ, mũ xanh bay ra.
– Mũ đỏ, mũ xanh, chúng ta là một đám mũ quả dưa…
Có tới vài chục cái mũ, mỗi một cái đều có máu tươi rơi xuống, chúng vừa bay vừa phát ra tiếng hát ca dao, khi phát hiện đám hồn tu bị đóng băng liền bay qua, cũng đáp xuống đỉnh đầu bọn họ.
Số lượng mũ quá nhiều, hồn tu chỉ có mười mấy người cho nên không đủ chia, vì vậy những cái mũ còn lại bay vòng vòng liền chú ý ba người Bạch Tiểu Thuần.
Trong nháy mắt chúng phát hiện ba người Bạch Tiểu Thuần, lúc này từng gương mặt trên vách tường và mặt đất đồng thanh hét lớn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 819: Huyết Màn Thầu (Thượng)
– Xong rồi, chúng đến!
Lúc này còn có mười mấy cái mũ cười vang, chúng bay thẳng về phía ba người Bạch Tiểu Thuần, ba người không có đường lui, trong lúc nguy cơ trước mắt thân thể Bạch Tiểu Thuần căng cứng, hắn nâng tay phải ném cả ngàn tấm phù lục về phía Trần Giác.
– Chính ngươi chạy trốn để khỏi chết đi!
Bạch Tiểu Thuần kêu to, hắn lao, lúc này thân thể hắn kêu đùng đùng, trong chớp mắt lại có hơn mười bộ khôi giáp xuất hiện và cả vạn phù lục tỏa sáng, cực kỳ chói mắt, sau đó hàn khí bộc phát quanh người, hàn khí trải rộng bốn phía sau đó hắn biến mất, lúc xuất hiện đã ở nơi xa, hắn vừa bay đi cực nhanh, sau lưng hắn có bảy tám cái mũ đuổi theo.
Trần Giác cắn răng một cái, hắn dán phù lục Bạch Tiểu Thuần cho hắn lên người, tu vi bộc phát, hắn liều mạng thi triển pháp thuật bay nhanh về phía trước, chung quanh người hắn có năm sáu cái mũ đuổi theo.
Chu Nhất Tinh há hốc mồm, hắn sắp khóc thét lên, hắn cảm thấy không công bình… Chỉ có bảy tám cái mũ đuổi theo Bạch Tiểu Thuần, năm sáu cái truy kích Trần Giác năm, hắn lưu lại nơi này, có hơn mười mấy cái đang nhìn chằm chằm vào hắn… Số lượng mũ còn nhiều gấp vài lần so với Bạch Tiểu Thuần cùng Trần Giác.
– Tại sao có thể như vậy!
Sắc mặt Chu Nhất Tinh tái nhợt, hắn kêu lên đầy thảm thiết, hắn cắn răng hạ quyết tâm, vết ngấn trên mi tâm tỏa sáng, hào quang bao phủ tám phương, lúc hào quang vừa xuất hiện hắn đã vượt qua mấy chục cái mũ.
Đám mũ xuyên thấu qua hào quang nhưng không tìm được Chu Nhất Tinh, lúc hào quang biến mất, thân ảnh Chu Nhất Tinh cũng không còn.
Những cái mũ này không ngừng tìm kiếm khắp bốn phía, cũng không tìm được, vì vậy chúng tạo thành đàn vừa hát ca dao vừa tiến lên…
Trong khu vực khác của mê cung, một đám hào quang đột nhiên xuất hiện, thân thể Chu Nhất Tinh lảo đảo đứng tại đó và phun máu tươi, sắc mặt trắng như tờ giấy, vết ngấn trên mi tâm hắn ảm đạm không ít.
– Đáng chết, lại ép ta dùng tinh ngấn chi lực của gia tộc!
Chu Nhất Tinh nghiến răng nghiến lợi, nghĩ tới những cái mũ ma quỷ quái dị kia, nội tâm hắn còn sợ hãi, hắn quan sát chung quanh không thấy cái mũ nào liền thở ra một hơi.
– Đoạt cửu sắc hỏa của ta, còn muốn cướp bảo cung… Người này… Hàn khí… Thân thể cường đại… Đáng chết, tại sao hắn lại tương tự Bạch Tiểu Thuần như thế?
Chu Nhất Tinh nhớ lại trận chiến lúc trước, kết hợp tình báo Bạch Tiểu Thuần mà hắn biết, hắn đã tập trung thân phận Bạch Tiểu Thuần nhưng không dám xác định, hắn suy nghĩ cẩn thận lại nắm chắc sáu bảy phần.
– Nếu hắn là Bạch Tiểu Thuần, lại có thể cải biến khí tức… Trên người kẻ này chắc chắn có bảo vật! Đáng chết, vừa rồi ta mới truyền tống nên mất phương hướng đường nhỏ lúc trước, lại phải dò đường lần nữa.
Chu Nhất Tinh thở dài, hắn cất bước đi xa.
Tại khu vực cái mũ xuất hiện, ba người Bạch Tiểu Thuần không ngừng bỏ chạy ra chung quanh, tại một khu vực trống trải chỉ còn lại hơn mười thi thể các hồn tu.
Đầu những hồn tu này thủng một lỗ lớn, những thứ bên trong không còn.
Những gương mặt ở vách tường chung quanh thở ra một hơi, lúc này chúng không ngừng nghị luận giống như rất sợ hãi.
– Rốt cục đi rồi, mũ đỏ đi, ha ha.
– Hôm nay mũ đỏ rất khác thường, chúng không tới khi dễ chúng ta.
– Đúng thế, rất khác thường ah, không đúng ah…
Vào lúc đám gương mặt đang hào hứng bừng bừng nói chuyện với nhau, đột nhiên sắc mặt bọn chúng biến hóa, cả đám mở to mắt nhìn chằm chằm một hướng, chúng há to miệng giống như có ai đó bóp cổ, trong mắt xuất hiện thần thái sợ hãi còn hơn cả lúc nhìn thấy đám mũ đỏ.
Tại khu vực ánh mắt chúng nhìn, hư vô nơi đó vặn vẹo, một thân ảnh mơ hồ dần dần rõ ràng, đó là một người con gái với mái tóc dài, dung nhan kiều mỵ nhưng không biết tại sao trên người nàng xuất hiện khí chất kỳ lạ.
– Thật nhiều người nha… Tiểu ca ca cũng tới đây.
Cô gái che miệng cười cười, đôi mắt híp lại như trăng lưỡi liềm, nàng lúc này xinh đẹp hơn không ít, hết lần này tới lần khác khí chất quái dị càng đậm.
Bởi vì trong đôi mắt của nàng còn có đồng tử khác, dường như hai đồng tử trọng điệp lên nhau vô cùng quỷ dị… Cảnh tượng này làm nhiều người sợ hãi không nói thành lời.
Nếu như Bạch Tiểu Thuần còn ở nơi đây, hắn sẽ nhận ra cô gái này là ai… Chính là Công Tôn Uyển Nhi!
Bạch Tiểu Thuần hiện tại đang liều mạng chạy như điên, sau lưng hắn có sáu bảy cái mũ đuổi theo, trên đường đi Bạch Tiểu Thuần đã thử phản kích, mặc dù Bạch Tiểu Thuần sử dụng bất cứ pháp thuật gì tấn công đám mũ cũng không có tác dụng, càng như vậy Bạch Tiểu Thuần càng khẩn trương, cho dù hắn thi triển tốc độ cực hạn đi chăng nữa, đám mũ vẫn đuổi sát phía sau.
– Đuổi theo ta làm cái gì… Ta… Đầu ta không thể ăn.
Bạch Tiểu Thuần cực kỳ sợ hãi, hai tay che đỉnh đầu, trên đường hắn chạy như điên, cũng may đoạn đường này gặp không ít hồn tu và thổ dân Man Hoang, dường như đám mũ này không nhất định phải ăn Bạch Tiểu Thuần, dần dần cũng bị đám người khác hấp dẫn, hơn nữa tốc độ Bạch Tiểu Thuần quá nhanh, dần dần cũng bỏ rơi đám mũ.
Phát hiện sau lưng không còn đám mũ truy kích, Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, đám mũ vừa rồi quá quỷ dị, nội tâm hắn còn sợ hãi, hắn cân nhắc đám mũ không còn truy kích mình, mà lại đi truy kích người khác, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy buồn bực.
– Chẳng lẽ đầu ta thật sự không thể ăn?
Bạch Tiểu Thuần lẩm bẩm một câu, hắn nhanh chóng ném suy nghĩ này ra khỏi đầu, hắn tìm một nơi không có người sau đó do dự một chút, hắn phất tay tạo ra sương mù che đậy bốn phương, hắn lại sử dụng hàn khí phong tỏa chung quanh, lúc này mới liếm liếm bờ môi lấy cửu sắc hỏa ra khỏi túi trữ vật.
Sau khi cẩn thận xóa đóng băng, hắn cầm cửu sắc hỏa, ánh mắt vô cùng kích động, mặc dù hỏa diễm ảm đạm không ít nhưng cuối cùng vẫn là cửu sắc hỏa, Bạch Tiểu Thuần cầm trong tay, cảm nhận lực lượng vô cùng kinh người bên trong, hồi tưởng lại những việc xảy ra lúc trước, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy tất cả đều đáng giá.
– Cửu sắc hỏa bất phàm, nếu không phải nó không có cung cấp khác, sợ rằng hàn khí của ta cũng không thể phong ấn nó được.
– Có hỏa diễm này, Vĩnh Dạ Tán của ta có thể luyện linh lần thứ chín…
– Một khi luyện linh chín lần, uy lực của nó càng lớn, năng lực bảo vệ tính mạng của ta cũng tăng nhiều.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây liền quan sát chung quanh, lập tức mang Quy Văn Oa và Vĩnh Dạ Tán ra ngoài, bắt đầu quá trình luyện linh.
– Nơi này là mê cung, không biết lực lượng thiên địa đầy đủ hay không,…
Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc, ngày đó trước khi theo ba vạn người tới đây, hắn đã luyện linh trong Trường thành, lúc đó hắn cảm giác lực lượng thiên đị rất thưa thớt, luyện linh hơi bất ổn.
Vừa vặn có Quy Văn Oa thần kỳ nên miễn cưỡng luyện linh thành công, lúc này chẳng những cửu sắc hỏa ảm đạm, lại còn ở trong mê cung, Bạch Tiểu Thuần do dự một lúc vẫn quyết định luyện linh.
– Vì gia tăng khả năng bảo vệ tính mạng, đáng giá nếm thử một chút, nếu thất bại cũng là chuyện không có biện pháp.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 820: Huyết Màn Thầu (Hạ)
Vì mạng nhỏ của mình, Bạch Tiểu Thuần là người keo kiệt cũng trở nên quyết đoán, bắt đầu luyện linh.
Khi cửu sắc hỏa bị Quy Văn Oa hấp thu, vân lạc trên Quy Văn Oa bắt đầu tỏa sáng chói mắt, Bạch Tiểu Thuần hơi khẩn trương nhìn chằm chằm vào, sau khi tất cả vân lạc sáng lên, tinh thần hắn rung động, vội vàng ném Vĩnh Dạ Tán vào trong Quy Văn Oa.
Vào lúc ném Vĩnh Dạ Tán vào trong, Quy Văn Oa rung động mạnh và tỏa sáng, lực lượng kỳ dị trong Quy Văn Oa rót thẳng vào trong Vĩnh Dạ Tán, sau đó ngưng tụ thành ngân vân thứ chín trên pháp bảo.
Lúc ngân vân thứ chín xuất hiện, Vĩnh Dạ Tán run run, Bạch Tiểu Thuần ẩn ẩn nghe được bên trong pháp bảo đang phát ra tiếng gào thét sung sướng.
Rất nhanh, Quy Văn Oa bình tĩnh trở lại, tất cả khôi phục như thường, Bạch Tiểu Thuần sững sờ.
– Thành công? Ta chưa cảm nhận được lực lượng thiên địa rót vào mà?
Bạch Tiểu Thuần kinh ngạc, cầm lấy Vĩnh Dạ Tán sau đó quan sát một lúc, phát hiện đã luyện linh thành công.
Hắn kinh ngạc nhìn Quy Văn Oa, lại nhìn Vĩnh Dạ Tán, lúc trước hắn luyện linh đều dẫn động lực lượng thiên địa, tại sao lần này không xuất hiện?
Nhớ lại không có tình huống gì khác biệt, bỗng nhiên ánh mắt Bạch Tiểu Thuần sáng lên.
– Là hỏa diễm khác nhau!
– Lúc trước ta luyện linh chỉ dùng tài liệu đa sắc hỏa, sau khi dẫn đốt tạo thành đa sắc hỏa, lần này là trực tiếp sử dụng đa sắc hỏa… Hơn nữa hỏa diễm thuộc về Man Hoang…
Bạch Tiểu Thuần hơi suy nghĩ, liên tưởng đến hồn tu Man Hoang, nhất là Luyện Hồn Sư, trên người bọn họ có nhiều pháp bảo luyện linh như thế, hắn ẩn ẩn cảm giác được một chút manh mối.
– Có lẽ t Man Hoang luyện linh không cần lực lượng thiên địa, nếu không nơi này có lực lượng thiên địa yếu ớt như vậy, làm sao có thể xuất hiện nhiều pháp bảo luyện linh như thế?
Bạch Tiểu Thuần suy tư nửa ngày, biết rõ mê cung tràn ngập nguy cơ, không cho phép hắn phân tâm quá nhiều, vì vậy hắn áp chế vui sướng vào đáy lòng, chờ sương mù và hàn khí biến mất, hắn lại bắt đầu đi trong mê cung.
Lại trôi qua hai ngày, Bạch Tiểu Thuần chú ý cẩn thận cho nên không gặp phải những thứ quái dị như cái mũ, hắn dần dần phát hiện cho dù tu sĩ Trường thành hay là hồn tu Man Hoang… Dường như số lượng giảm đi không ít.
– Mấy ngày trước ta gặp hơn mười người… Hiện tại ta một ngày gặp năm ba người là nhiều, số lượng giảm nhiều…
Bạch Tiểu Thuần nhìn vách tường chung quanh, hắn có cảm giác nguy hiểm rất mạnh, mê cung giống như cái miệng lớn cắn nuốt tất cả mọi người.
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi quan sát chung quanh.
– Không được, ta phải tìm được lối ra!
– Nhưng nơi này mọi thứ đều giống nhau, lối ra ở đâu…
Bạch Tiểu Thuần sầu mi khổ kiểm, hắn thử dùng một ít biện pháp như đánh dấu ký hiệu nhưng không có tác dụng gì.
Cuối cùng hắn dùng biện pháp rất đần, đó là nhìn chằm chằm vào vách tường bên phải và chậm rãi tiến lên phía trước, thời gian ba ngày trôi qua, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình đã chóng mặt, vẻ mặt đau khổ, lúc hắn đi qua một góc rẽ, bỗng nhiên da đầu hắn tê dại.
Cảm giác âm trầm bao phủ thân thể hắn, âm trầm hóa thành băng hàn, hắn ngừng thở nhìn chằm chằm phía trước, hắn cẩn thận lui ra sau sợ gây ra cái gì đó chú ý.
Trước mặt hắn không có mũ đỏ mũ xanh, nơi đó là khu vực giống như quảng trường, nơi đó kết nối với bốn phía, trên quảng trường có hai cây nến cực lớn đang thiêu đốt.
Ngọn nến có hỏa diễm màu xanh, cả quảng trường đều bị màu xanh bao phủ.
Chính giữa hai cây có đặt một cái mâm lớn, trong cái mâm có đồ vật chồng chất như núi, đó là vô số… Huyết màn thầu!
Mỗi một huyết màn thầu đều đỏ tươi như máu, ai nhìn thấy cũng cả kinh, giống như chúng bị ngâm trong máu mới lấy ra ngoài… Đây không phải là chuyện quỷ dị nhất, da đầu Bạch Tiểu Thuần sắp căng nứt ra, có mấy trăm người đang ở trong quảng trường.
Mấy trăm người này có tu sĩ Trường thành, có hồn tu và thổ dân Man Hoang, thậm chí có cả Luyện Hồn Sư… Những người này đứng đó không nhúc nhích, thần sắc mê man nhìn chằm chằm vào huyết màn thầu, không có người nào nói chuyện, trong quảng trường chỉ có âm thanh hít thở ồ ồ mà thôi.
Trong huyết màn thầu có hương khí nồng nặc lan tỏa ra chung quanh, hương khí cũng xông vào mũi Bạch Tiểu Thuần, hương khí kia rất ngọt ngào, sau khi xam nhập vào trong cơ thể lại hóa thành mùi thi thể thối rửa.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, loại chuyện này không quan hệ tu vi, hắn nhìn thấy trong mấy trăm người kia có cả tu sĩ Nguyên Anh, chính điểm này mới làm hắn khiếp sợ nhất.
Lúc hắn muốn lui bước đi con đường khác, đột nhiên hắn dừng bước nhìn chằm chằm vào mấy thân ảnh trong mấy trăm người đang đứng ở quảng trường.
– Triệu Long… Thần Toán Tử…
Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, hắn nhìn thấy trong mấy trăm người kia có hai người Triệu Long cùng Thần Toán Tử, hai người bọn họ cũng giống những người khác, bọn họ đang nhìn chằm chằm vào huyết màn thầu, trong sắc mặt mang theo điên cuồng và dữ tợn.
Bạch Tiểu Thuần đứng đó, nội tâm giãy dụa.
– Dù thế nào Triệu Long cũng theo ta nhiều năm… Hắn trung thành và tận tâm với ta… Lúc ở ngoài mê cung, ta nhìn thấy hắn muốn lao tới giúp ta…
Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, mâu thuẫn và giãy dụa, ánh mắt hắn xuất hiện tơ máu.
– Thần Toán Tử là người hộ đạo của ta, cùng đi vào Tinh Không Đạo Cực Tông… Lại bị ta gọi vào trong quân, có thể nói kiếp nạn của hắn là do ta gây nên…
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần do dự sau đó hô hấp dồn dập, trong mắt xuất hiện nhiều tơ máu hơn trước… Hắn cũng sợ hãi… Hắn có sợ tử vong không thể diễn tả thành lời.
Nhất là trong quảng trường này cất giấu hung hiểm lớn lao, nếu hắn rời đi có lẽ có thể tránh được, nếu hắn bước vào, chỉ sợ ngay cả hắn cũng lâm vào kiếp nạn.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng do dự, hắn như hóa thành hai người, một người nói cho hắn biết nên đi cứu, một còn lại nói hắn nên chayj đi.
Bạch Tiểu Thuần lại nhớ tới sơn mạch Lạc Trần năm xưa, mặc dù tình huống khác nhau nhưng bản chất không khác nhau.
Lúc Bạch Tiểu Thuần xoắn xuýt, bỗng nhiên hai ngọn núi trên quảng trường thiêu đốt mạnh hơn, hỏa diễm lay động rất mạnh… Mấy trăm người trên quảng trường gào thét điên cuồng, bọn họ lao về phía huyết màn thầu như, dười như trong mắt bọn họ đó không phải huyết màn thầu, mà là đan dược tăng tu vi hoặc là thứ giúp trường sinh, tóm lại đây là đại tạo hóa!
Trong nháy mắt mấy trăm người cùng lao về phía trước, sau đó là chém giết cướp đoạt huyết màn thầu, những người cướp được huyết màn thầu liền kích động và vui sướng nhét vào miệng, không ngừng gặm cắn và cười như điên.
Những người không cướp được liền gào lên giận dữ, thậm chí ra tay chém giết cướp đoạt của nhau, trong thời gian ngắn quảng trường đại loạn, thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy không nhỏ, trong mắt mang theo sợ hãi và nổi gai ốc toàn thân.
Bởi vì hắn nhìn thấy cảnh tượng khác với những người trong quảng trường, hắn nhìn thấy những người kia không phải đang ăn huyết màn thầu, ban đầu hắn cho rằng huyết màn thầu là tồn tại chân thật, không phải ai trong mấy trăm người kia cũng cướp được huyết màn thầu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










