Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 162 : Sắp Xảy Ra Đại Sự (c806-c810)
❮ sautiếp ❯Chương 806: Sắp Xảy Ra Đại Sự
Mặt đất bị máu tươi nhuộm đỏ, bầu trời lờ mờ không ánh sáng, còn có từng khí tức tử vong không ngừng sinh ra, cả chiến trường trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo cừu hận, mang theo điên cuồng, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần càng ngày càng khó coi.
Hắn thật tâm cảm thấy oan uổng, Tụ Hồn Đan lúc trước cũng tốt, tạc lô cũng được, hắn đều nhận, nhưng lúc hắn cảm thấy không quan hệ nhiều với mình, hắn lại nhìn sang lệnh bài của mình, phát hiện chiến công không gia tăng.
– Không gia tăng chiến công, trên lưng lại mang theo oan ức, ta lỗ nặng rồi!
Bạch Tiểu Thuần chờ đợi trong lo lắng, càng nghĩ càng cảm giác mình bị lừa.
Vào lúc hắn đang xoắn xuýt, thế lực Man Hoang đang hỗn loạn, đột nhiên trong ba vòng xoáy phía sau đại quân thổ dân cự nhân có âm thanh như sấm sét truyền ra khắp bốn phương tám hướng.
Ngay sau đó vòng xoáy bên trái có một bàn tay đen kịt xuất hiện, bàn tay có chín ngón và vô cùng khổng lồ, chỉ một bàn tay lại dài hơn ngàn trượng, sau khi duỗi ra bắt được một thổ dân cự nhân giống như bắt con gà, sau đó cầm hắn lên và ném về phía năm đại quân đoàn..
Thổ dân cự nhân kia kêu la thảm thiết, hắn hóa thành hào quang bay đi, thân thể căng phồng lên, vào lúc tới gần đại quân năm đại quân đoàn liền sụp đổ hình thành trùng kích, mặc dù không có tạo thành ảnh hưởng quá lớn nhưng sau đó… Bàn tay cực lớn kia không ngừng bắt lấy thổ dân cự nhân.
Vẫn chưa chấm dứt, thậm chí vòng xoáy bên phải cũng duỗi ra một bàn tay, đồng dạng có chín ngón, cũng có màu đen kịt, sau khi hai bàn tay vươn ra, trong vòng xoáy chính giữa có một cái đầu lâu cực lớn duỗi ả.
Trên đỉnh đầu lâu có cái sừng cực kỳ khổng lồ, không có con mắt, là một con ác quỷ với cái miệng đỏ lòm đáng sợ.
Sau khi chui ra nó liền gào thét kinh thiên động địa.
Rống!!
Âm thanh hóa thành sóng âm và lớn như sấm sét, tiếng gào lấn át tiếng chém giết khắp chiến trường, trở thành âm thanh duy nhất trên chiến trường, càng nhấc lên gợn sóng vô hình, những nơi đi qua, thổ dân cự nhân không thể lui ra phía sau, càng làm cho tu sĩ năm đại quân đoàn sợ hãi biến sắc, thân thể lay động giống như cuồng phong quét ngang qua.
Ba vòng xoáy bên phía Man Hoang giống như cửa sổ, trong đó có đầu lâu và hai tay duỗi ra, nó cho người ta cảm giác phía sau vòng xoáy chính là thế giới khác, mà trong thế giới này có một cự nhân, cảm giác hai tay và đầu lâu duỗi ra khỏi cửa sổ.
Nhất là hồn triều trên cao nghe được tiếng rống, chúng bị sóng âm trùng kích lõm xuống.
Cảnh tượng này làm đám người Bạch Lân và Trần Hạ Thiên đều biến sắc, nếu chỉ như thế hiển nhiên chưa đủ vãn hồi bại cục của Man Hoang, chiến tranh lần này do Man Hoang khởi xướng, tất nhiên chúng có chuẩn bị và nắm chắc.
Cho dù bởi vì hồn triều ngoài ý muốn nên suýt sụp đổ, tất nhiên bọn chúng vẫn còn đòn sát thủ khác, sự thật cũng đúng là như vậy, trong nháy mắt cự nhân vừa xuất hiện trên chiến trường, cùng thời gian đó lại xuất hiện hơn trăm vòng xoáy giống như cửa sổ xuất hiện.
Sau khi vòng xoáy xuất thế từng cánh tay và đầu lâu lục tục chui ra ngoài, tiếng thét rung trời oanh động cả chiến trường, đồng thời cũng làm đám thổ dân cự nhân trở nên điên cuồng, dường như bị câu dẫn dục vọng bản thân, bọn chúng gầm lên giận dữ, cũng không bỏ trốn như thế, đồng loại quay đầu gào thét, không sợ sinh tử tấn công năm đại quân đoàn.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần nghiêm trọng, lúc này Man Hoang chuẩn bị hoàn thiện hơn lúc trước quá nhiều, lúc này Bạch Tiểu Thuần có cảm giác không ổn, hắn không kịp nghĩ nhiều, hắn nâng tay phải lên chỉ về phía trước.
– Đệ tam quân, điều khiển pháp khí trên Trường thành đánh giết ác quỷ trong vòng xoáy của Man Hoang!
Năm ngàn tu sĩ phía sau hắn nghe lệnh tản ra.
Vào lúc này cả chiến trường phong vân tái khởi.
Chém giết ngập trời, gào thét bát phương, âm thanh thê lương thảm thiết, màn sáng trận pháp không ngừng vặn vẹo, có thể nói song phương đang đối kháng trực tiếp.
Mặc dù nhân số Trường thành không bằng Man Hoang, mặc dù có hồn triều phối hợp và màn sáng thủ hộ, dần dần đạt được ưu thế thật lớn nhưng cái giá phải trả cũng quá lớn.
Lúc này đám thổ dân cự nhân Man Hoang lại sử dụng chiến pháp tự bạo điên cuồng tạo thành tổn thất không nhỏ cho phía Trường thành, hình thành giằng co cục diện.
Cả chiến trường như cối xáy thịt cực lớn, mỗi tiếng nổ, mỗi thời mỗi khắc đều có người phải chết.
Thảm thiết!!
Bầu trời lúc này đã hoàng hôn, Trần Hạ Thiên và Hồng Trần Nữ chém giết tới mức đỏ mắt, hai người đã vô pháp chú ý chiến trường bên dưới biến hóa, vào lúc này đã đánh ngươi chết ta sống.
Thân thể Bạch Tiểu Thuần run rẩy, quân đoàn dưới trướng hắn có một nửa đã ra chiến trường, một nửa trên tường thành, bọn họ đều chiến đấu hăng hái, đột nhiên một đạo hào quang xuất hiện, hắn biết rõ mình phải xuất chiến.
Đột nhiên ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đỏ rực, bên phía Trường thành có không ít quân lính muốn lao ra ngoài, đột nhiên… Cả đại địa chấn động mãnh liệt, đột nhiên trong thiên địa xa xa có cột sáng màu đen phóng thẳng lên trời.
Lúc này mặt đất rung động rất mạnh, một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa truyền từ xa đến gần, âm thanh này quá lớn, lúc truyền ra cũng tạo thành phong bạo bao phủ thiên địa, tầng mây sụp đổ, ngọn núi tan vỡ, vô số thảm thực vật bị phá hủy… Mặc dù cách Trường thành rất xa nhưng khi âm thanh truyền tới lại lớn hơn cả sấm sét, vượt qua tiếng ác quỷ gào thét, dường như biến thành âm thanh duy nhất trên thế giới.
Oanh!
Âm thanh quét qua chung quanh, tất cả thổ dân cự nhân đều phun máu tươi, tu sĩ năm đại quân đoàn cũng phun máu, hai lỗ tai bị âm thanh làm điếc tạm thời.
Bạch Tiểu Thuần cũng không khá hơn những người khác, hắn phun ra một ngụm máu tươi, hoảng sợ ngẩng đầu lên trời, nhìn thấy trong thiên địa xa xa, bên cạnh cột sáng màu đen lúc trước xuất hiện cột sáng thứ hai.
Lúc cột sáng thứ hai phóng thẳng lên trời, trực tiếp bắn thẳng vào bầu trời hư vô, hình thành vô số gợn sóng khuếch tán khắp thiên địa.
Hai phe trên chiến trường không ngừng nghị luận.
– Xuất hiện thêm một cột sáng!
– Đây… Đây là chuyện gì!
– Xảy ra chuyện gì?
Song phương đang giao chiến đồng thời khiếp sợ, Bạch Tiểu Thuần cũng sợ hãi không nhỏ, cảm giác hãi hùng khiếp vía càng mạnh hơn trước, không đợi hắn kịp phản ứng, mặt đất lại chấn động rất mạnh, tiếng nổ mạnh thứ hai lại nổ vang, tu sĩ Trường thành và thổ dân Man Hoang đều phun máu tươi, cột sáng thứ ba xuất hiện.
Vào lúc này mọi người rung động, lúc này âm thanh xôn xao không thể ức chế nổi.
Thậm chí ngay cả Trần Hạ Thiên và Hồng Trần Nữ đang giao chiến trên cao cũng khiếp sợ, hai bên không còn tâm tư ứng chiến, đồng thời lui ra phía sau.
– Xảy ra chuyện gì…
– Lại xuất hiện hai cột sáng mới…
Lúc này mọi việc chưa chấm dứt, song phương ngạc nhiên không nhỏ, sau tiếng nổ thứ ba là tiếng nổ thứ tư thứ năm… Thứ sáu truyền ra.
Lúc này tám âm thanh liên tiếp nổ vang.
Mặt đất chấn động dữ dội, có khu vực đã nứt ra thành vực sâu, bầu trời sắp chia năm xẻ bảy, càng không cần nói những ngọn núi chung quanh Trường thành, tất cả dãy núi chung quanh giống như bị bàn tay to lớn xóa sổ, dễ dàng sụp đổ, tan thành mây khói!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 807: Tin Tức Thiên Nhân Hồn (Thượng)
Thiên địa biến hóa làm mọi người không đứng vững, không ít người thất khiếu chảy máu ngã xuống đất, tiếng kêu thảm thiết bao phủ cả chiến trường, thậm chí còn có một ít thổ dân cự nhân và tu sĩ Trường thành bởi vì bị thương hoặc vì tu vi nên ngất đi.
Ngay cả màn sáng trận pháp cũng bị tám tiếng nổ vang ảnh hưởng nên sắp sụp đổ, làm Bạch Tiểu Thuần hoảng sợ nhất chính là trên tường thành xuất hiện… Mấy khe hở!
– Này… Này…
Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, trong thiên địa vẫn còn tiếng nổ quanh quẩn, từng cột sáng phóng thẳng lên trời.
Cột thứ tư, cột thứ năm, cột thứ sáu… Trong chớp mắt trong thiên địa xuất hiện tám cột sáng màu đen cùng phóng lên trời, sau đó lại có một cột sáng cuối cùng bay lên cao… Tổng cộng chín cột sáng!
Chín cột sáng đâm thẳng vào bầu trời hình thành trận pháp nào đó, dường như muốn chia cắt bầu trời, chia lìa chúng sinh.
Trần Hạ Thiên cố gắng bình ổn hô hấp dồn dập, đôi mắt Hồng Trần Nữ nhìn chằm chằm chín cột sáng, trên chiến trường thổ dân, Man Hoang cũng tốt, tu sĩ Trường thành cũng được, mọi người đều quên khai chiến, tất cả mọi người thất khiếu chảy máu đứng ngơ ngác tại chỗ.
Bạch Tiểu Thuần cũng phun máu tươi, hắn nhìn thấy chín cột sáng màu đen phóng thẳng lên trời, tâm thần rung động rất mạnh, hắn ẩn ẩn cảm thấy không tốt.
– Sắp xảy ra đại sự!
Trong lúc chín cột sáng đồng thời xuất hiện trên bầu trời, Trần Hạ Thiên cùng Hồng Trần Nữ đều cầm lấy ngọc giản truyền âm, hiển nhiên đang truyền âm cho người nào đó.
Sắc mặt hai người biến hóa không nhỏ, thậm chí hít thở dồn dập, sau đó hai bên ngẩng đầu nhìn đối phương, lúc này đồng thời truyền âm cho nhau.
Sau mấy hô hấp hai người đồng thời đạt thành chung nhận thức, Trần Hạ Thiên vung tay lên sau đó ra lệnh cho tu sĩ Trường thành.
– Năm đại quân đoàn lui binh!
Vào lúc hắn lên tiếng, Hồng Trần Nữ cũng nhìn xuống phía dưới, nhìn về phía đại quân thổ dân cự nhân Man Hoang, nàng tỉnh táo lại và ra lệnh:
– Thánh tộc lui binh!
Dùng thân phận hai người đồng thời ra lệnh, trận chiến tranh này không cách nào tiếp tục được nữa, đại chiến kết thúc nhanh chóng, thổ dân Man Hoang liên tục lui ra phía sau, không quản khỉ gió bọn họ khó hiểu cỡ nào, vào lúc bọn họ nhìn lên chín cột sáng vừa xuất hiện liền kinh hãi không nhỏ.
Bên phía Trường thành cũng như thế, tu sĩ năm đại quân đoàn sinh ra vô số suy đoán, hiển nhiên có thể làm hai đại Thiên Nhân đạt thành nhận thức chung, buông tha chiến tranh cũng vì chín cột sáng kia.
Đây là đại sự, tám chín phần mười có liên quan tới chín cột sáng vừa xuất hiện.
Lúc thổ dân Man Hoang lui binh, đám người Bạch Lân cũng truyền lệnh xuống dưới, tu sĩ năm đại quân đoàn chậm rãi lui ra phía sau, vào lúc trở về Trường thành đều nhìn ra xa, hoàng hôn đã biến mất, đêm tối hàng lâm, đại quân thổ dân Man Hoang cũng triệt để biến mất trong bóng tối.
Thân ảnh Trần Hạ Thiên biến mất không thấy gì nữa, vào lúc xuất hiện đã là mấy canh giờ sau, dường như hắn mới trở về từ bên ngoài, vào đêm khuya hôm đó hắn triệu hoán năm đại quân chủ như Bạch Lân tiến vào trong tháp cao nghị sư.
Trong mấy canh giờ Trần Hạ Thiên biến mất, năm đại quân đoàn cũng trở về nơi đóng quân của mình.
Bạch Tiểu Thuần mang theo đệ tam quân dưới trướng trở về, sau khi quay về nơi đóng quân, hắn ngẩng đầu nhìn lên chín cột sáng xa xa trong thiên địa, tuy là đêm tối, cho dù chín cột sáng có màu đen cũng không bởi vì màu sắc mà bị bóng tối che dấu, vẫn có thể nhìn thấy hào quang đang luân chuyển.
Nội tâm của hắn bay sinh ra bất an và tâm thần bất định.
– Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?
Bạch Tiểu Thuần nhìn sang chín cột sáng xa xa, cảm giác khẩn trương bao phủ tâm thần.
– Từ khi cột sáng thứ nhất xuất hiện, những người khác không biết xảy ra chuyện gì, ta lại hiểu rõ đó là bởi vì ta… Cầm quá nhiều hồn, dẫn xuất động tĩnh quá lớn nên mới tạo thành chuyện hôm nay.
– Chẳng lẽ… Có những người khác trêu chọc ác quỷ đại hồn sao? Hoặc là nói, trong cung điện dưới mặt đất có kịch biến?
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy suy đoán của mình chính xác tám chín phần mười, dù sao mấy ngày hôm nay, bất kể là Trường thành hay Man Hoang đều phái nhiều người đi vào bên trong xem xét.
– Hoặc là… Ác quỷ đại hồn chạy ra ngoài? Muốn tới bắt ta!
Bạch Tiểu Thuần ý thức được điểm này liền khẩn trương hít sâu một hơi, hắn dò xét chung quanh, nội tâm phát run, vừa nghĩ tới ác quỷ khủng bố lúc trước, Bạch Tiểu Thuần cảm giác mình thiếu cảm giác an toàn nghiêm trọng.
– Làm sao bây giờ… Hi vọng không phải ah.
Bạch Tiểu Thuần lo lắng và than thở.
Trần Hạ Thiên nói chuêện với đám người Bạch Lân chừng một giờ, sau một giờ qua đi, đám người Bạch Lân bay ra khỏi tháp cao, ánh mắt bọn họ tỏa sáng, dường như nội tâm rất kích động.
– Vạn phu trưởng Bác Bì Quân Vạn nhanh chóng tới chỗ bổn tọa nghị sự!
Sau khi quay về quân đoàn còn cách hừng đông một đoạn, chuyện đầu tiên Bạch Lân làm chính là triệu tập Vạn phu trưởng dưới trướn tới nghị sự.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần tiếp nhận mệnh lệnh, do dự một lúc, suy nghĩ phải đi tìm hiểu một chút, vì vậy mang theo khẩn trương cùng bất an bay thẳng về phía kiến trúc hình quan tài của Bạch Lân, sau khi hắn tới nơi cũng nhìn thấy chín Vạn phu trưởng Bác Bì Quân khác tụ tập, mọi người đều mang theo suy đoán, sau khi chào hỏi lẫn nhau cũng không lên tiếng nói chuyện, cả đám cùng bay về phía phủ đệ Bạch Lân.
Lúc đi tới phủ đệ Bạch Lân, khi tiến vào trong đại điện, Bạch Tiểu Thuần và chín vị Vạn phu trưởng khác nhìn thấy ánh mắt Bạch Lân đang sáng ngời, đồng loạt ôm quyền cúi đầu.
– Xảy ra đại sự!
Bạch Lân ngẩng đầu, ánh mắt như điện, sau đó nhìn sang đám người Bạch Tiểu Thuần, câu đầu tiên hắn nói làm nội tâm bọn họ rùng mình.
Nhất là Bạch Tiểu Thuần càng run rẩy không nhỏ, sợ Bạch Lân nói câu tiếp theo là quỷ hồn chạy ra ngoài.
– Phát hiện… Thiên Nhân Hồn!
Không chờ mọi người tiếp tục hỏi thăm, sắc mặt Bạch Lân khó che dấu kích động, hắn lập tức mở miệng, hắn nói ra lời này, trừ Bạch Tiểu Thuần ra, tâm thần các Vạn phu trưởng rung động không nhỏ.
– Thiên Nhân Hồn!!
– Là… Là Thiên Nhân Hồn!!
– Lão phu lưu thủ Trường thành nhiều năm, Thiên Nhân Hồn chỉ là truyền thuyết, chưa bao giờ gặp qua!
Những người này đều là tu sĩ Kết Anh nhưng giá trị Thiên Nhân Hồn cũng làm bọn họ động tâm.
Gánh nặng trong lòng Bạch Tiểu Thuần đã được giải khai, hắn có Thiên Nhân Hồn, biết rõ bộ dạng Thiên Nhân Hồn là gì, tuy ác quỷ ngày đó vô cùng cường đại nhưng lại không phải Thiên Nhân Hồn, Bạch Tiểu Thuần suy nghĩ chỉ cần không phải ác quỷ chạy ra ngoài, chính mình sẽ không có chuyện gì, về phần Thiên Nhân Hồn, từ khi đi vào Trường thành tới nay, theo tiếp xúc, hắn đã sớm biết rõ Thiên Nhân Hồn là báu vật vô giá!
Tuy một phần Thiên Nhân Hồn có thể đổi lấy nguyên vẹn Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ năm phần Thiên Thú Hồn, gom góp thành ngũ hành, ngược lại không thể dùng Ngũ Hành Thiên Thú Hồn đổi lấy Thiên Nhân Hồn, thiên hạ này không có ai đổi như vậy.
Thiên Nhân Hồn, thật sự là quá ít quá ít.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 808: Tin Tức Thiên Nhân Hồn (Hạ)
Cho dù là ai có được đều giữ kín không nói ra, đều dùng tất cả biện pháp đổi lấy bốn phần khác, nhưng làm như vậy quá khó khăn, đến nay cũng chỉ có Thiên Tôn trên Thông Thiên đảo làm được, những người khác chưa ai hoàn thành.
Thậm chí có đồn đãi, Thiên Tôn… Không thích có người dùng Thiên Nhân Hồn Kết Anh sau hắn! Dù sao đây chỉ là lời đồn, nếu như Thiên Tôn thực không muốn có người dùng Thiên Nhân Hồn Kết Anh, muốn tuyệt đường này rất đơn giản, cũng sẽ không cho người ta hi vọng.
Loại chuyện này chỉ là lời đồn nhưng không ai đoán ra.
Bạch Tiểu Thuần không cân nhắc chuyện này quá nhiều, hắn càng để ý tới mạng nhỏ của bản thân, hiện tại hắn quan sát sắc mặt đám Vạn phu trưởng bên cạnh, đột nhiên nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng đắc ý.
– Không phải là Thiên Nhân Hồn sao, có cái gì chứ, trong túi trữ vật của ta có hai cái đấy.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần nghĩ như vậy nhưng vẻ mặt hắn vẫn giả vờ giống như người khác, đều lộ ra vẻ cuồng nhiệt khát vọng.
Bạch Lân nhìn qua mọi người, rất hài lòng với sắc mặt bọn họ, lúc trước hắn nghe được Trần Hạ Thiên nói về việc này cũng rất giật mình, hắn giật mình không phải giá trị bản thân Thiên Nhân Hồn, mà là Trần Hạ Thiên nói ra một chuyện có quan hệ tới Thiên Nhân Hồn!
Sau khi trầm ngâm một lúc, Bạch Lân cố tình không nói, hắn lại nghĩ nếu mình không nói thì mấy quân chủ khác cũng nói, dù sao đây chính là Thiên Nhân Hồn, hắn nhất định phải có, mà người cạnh tranh lớn nhất với hắn chính là bốn quân chủ còn lại, muốn đạt được Thiên Nhân Hồn, hắn cần có người tương trợ, vì vậy sắc mặt rất nghiêm túc, nói:
– Thiên Nhân Hồn, sau khi gom đủ năm phần, không chỉ có thể giúp tu sĩ kết thành Thiên Đạo Nguyên Anh, hồn này còn có tác dụng giúp tu sĩ Nguyên Anh gia tăng tỷ lệ trùng kích bình cảnh Thiên Nhân.
– Cho dù chỉ dùng một phần Thiên Nhân Hồn cũng có thể gia tăng tỷ lệ thành công, nếu như có được năm phần nguyên vẹn, gom góp thành Ngũ Hành Thiên Nhân Hồn, khi đó tỷ lệ trùng kích Thiên Nhân thành công càng lớn.
Bạch Lân vừa nói ra lời này, Bạch Tiểu Thuần còn không có cảm thấy cái gì, các Vạn phu trưởng khác có mấy người mở to mắt ra, liên tục hít khí lạnh, lần này bọn họ không chỉ động tâm đơn giản như thế, mà là tâm thần và thân thể run rẩy.
– Gia tăng tỷ thành công khi trùng kích Thiên Nhân…
– Thiên Nhân Hồn có tác dụng này…
Ánh mắt Bạch Lân đảo qua mọi người, không tiếp tục nói chuyện, hắn quan sát sắc mặt bọn họ, trừ Bạch Tiểu Thuần ra, trong chín Vạn phu trưởng có ba người sắc mặt như thường, có hai người sắc mặt biến hóa giống như đang che dấu, còn có bốn người là biến sắc quá rõ ràng.
Đồng thời hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần rất bình tĩnh, hắn cũng hiểu rõ việc này đối với Nguyên Anh mà nói có hấp dẫn thật lớn, nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói không gì quan trọng bằng Kết Anh.
Lại không biết sở dĩ Bạch Tiểu Thuần bình tĩnh như vậy là vì hắn có được hai phần Thiên Nhân Hồn, cũng có cảm giác như đàn ông no không biết đàn ông đói, đương nhiên hắn rất bình tĩnh.
Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái nhìn sang Bạch Lân, lại nhìn mấy Vạn phu trưởng chung quanh, hắn như có điều suy nghĩ, vội ho một tiếng, đầu tiên hắn ôm quyền cúi đầu với Bạch Lân.
– Quân chủ, đây chính là cơ hội tốt, nếu như quân chủ đạt được Thiên Nhân Hồn, chẳng phải Thiên Nhân có hi vọng!
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này làm mấy vị Vạn phu trưởng đang kích động tỉnh táo lại, mặc dù Thiên Nhân Hồn là đồ tốt nhưng bọn họ hiểu rõ tu vi bản thân cách trùng kích Thiên Nhân còn đoạn đường rất xa, cho dù đạt được Thiên Nhân Hồn, tin tức tất truyền ra ngoài.
Người có khả năng sử dụng để đột phá, thậm chí có thể bảo trụ Thiên Nhân Hồn cũng chỉ có quân chủ Bạch Lân, vì vậy ánh mắt sáng lên, bọn họ hiểu ý của Bạch Lân, nghe hiểu Bạch Tiểu Thuần nhắc nhở.
Trên thực tế bọn họ cũng bị tác dụng khác của Thiên Nhân Hồn làm rung động, nhất thời rối loạn tâm thần, nếu không cũng không cần Bạch Tiểu Thuần đi nhắc nhở, lúc này hiểu ra và nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Bạch Lân, bọn họ âm thầm cảm kích Bạch Tiểu Thuần.
Ngay cả bốn năm Vạn phu trưởng không có biến hóa quá rõ ràng cũng đều nhìn Bạch Tiểu Thuần thêm vài lần, một người trong đó trầm ngâm một lúc liền ôm quyền cúi đầu hỏi Bạch Lân.
– Quân chủ, không biết Thiên Nhân Hồn ở nơi nào?
Bạch Lân như cười mà không cười nhìn sang Bạch Tiểu Thuần, hắn rất tán thưởng khi nghe Bạch Tiểu Thuần nhắc nhở, có mấy lời chính bản thân hắn khó nói thành lời, sau đó lại gật đầu nhìn sang Vạn phu trưởng vừa hỏi mình.
– Các ngươi cũng nhìn thấy chín cột sáng màu đen bên ngoài, chắc hẳn cũng đoán được là cung điện dưới lòng đất đang sinh ra biến hóa khó lường.
– Sở dĩ cung điện dưới lòng đất có biến hóa như thế, có lẽ bởi vì nơi đó vừa sụp đổ lộ ra một cửa vào chính thức… Trong cửa vào tồn tại một mê cung.
– Bên ngoài mê cung có tấm bia đá, phía trên viết rõ ràng, nếu có thể thông qua mê cung, lại thông qua khảo nghiệm, có thể lấy được Thiên Nhân Hồn!
Bạch Lân chậm rãi lên tiếng.
Mọi người trầm mặc, Bạch Tiểu Thuần rung động không nhỏ, trước kia chỉ cung điện dưới lòng đất đã làm hắn căng thẳng, hiện tại có thêm mê cung, việc này hoàn toàn ăn khớp với suy đoán của hắn lúc trước, cũng là đáp án hắn không thích nghe nhất, vừa nghĩ tới Thiên Nhân Hồn tại nơi oan hồn tụ tập, nội tâm Bạch Tiểu Thuần cảm thấy hoảng hốt không gì sánh kịp.
– Trần Hạ Thiên tiền bối có lệnh, lập tức chọn ra ba vạn người xuất phát tiến vào trong mê cung! Về phần danh sách nhân viên cụ thể, bởi vì không thể bỏ qua an nguy của Trường thành, Trần tiền bối sẽ an bài lựa chọn người, đêm nay sẽ có công bố.
Bạch Lân tiếp tục lên tiếng.
– Mặc dù bổn tọa đi nhưng sẽ không tiến vào mê cung, mà là cùng các quân chủ khác áp trận phòng ngừa Man Hoang tập kích, lần này Chân Linh trên tháp cao cũng xuất hiện, chuẩn bị vạn toàn.
– Sau khi các ngươi quay về phải an bài một phen, tóm lại người nào trong Bác Bì Quân rời đi, Vạn phu trưởng nào mang Thiên Nhân Hồn trở về, bổn tọa nhất định dày báo!
Bạch Lân nói xong, nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh, hắn không quan tâm Thiên Nhân Hồn gì đó, hắn chỉ quan tâm cái mạng nhỏ của mình.
Sau khi nghe có nhiều người phải tiến vào mê cung như vậy, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương, vừa nghĩ tới ác hồn đáng sợ, lại nghĩ tới Man Hoang treo giải thưởng cái mạng của mình, nội tâm hắn hoảng hốt.
– Chuyện lớn như thế, tu vi ta yếu kém, chắc có lẽ không đến phiên ta đi…
Bạch Tiểu Thuần tự an ủi bản thân mình, hắn vẫn cảm thấy lo lắng nhìn sang Bạch Lân.
– Quân chủ, việc này nghe thế nào cũng cảm thấy không đúng, lại là mê cung, lại là tấm bia đá, trên đó viết rõ có Thiên Nhân Hồn, ta cảm thấy tám chín phần mười có lừa dối, đây có phải bẫy rập của Man Hoang hay không?
Bạch Tiểu Thuần cẩn thận hỏi thăm..
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 809: Danh Sách
– Trước kia ty chức cũng suy nghĩ vấn đề này, hơn nữa cho dù trong chúng ta có người đạt được Thiên Nhân Hồn, nếu Trần tiền bối có yêu cầu… Còn nữa, quân chủ, không biết tin tức này đáng tin cậy hay không?
Bạch Tiểu Thuần vừa nói xong lại có Vạn phu trưởng hỏi thăm.
– Chúng ta trước kia có thương nghị với Trần tiền bối và đề cập qua, Trần tiền bối từng âm thầm đi qua nơi đó, đã xác nhận nơi này không có bẫy rập, về phần tình huống cụ thể hắn không nhiều lời, nhưng mà năm vị quân chủ cùng Trần tiền bối có ước định…
Bạch Lân mỉm cười.
– Chúng ta đồng ý cho lão nhân gia tuyển ra ba vạn người, mà lão nhân gia cũng đồng ý một phương đạt được Thiên Nhân Hồn sẽ được hắn bảo hộ và tán thành.
– Về phần tin tức đáng tin cậy hay không… Năm quân chủ chúng ta cũng có ước định với lão nhân gia…
– Bởi vì tin tức này là từ đệ tử Triệu Thiên Kiêu và con gái Trần Nguyệt San của Trần Hạ Thiên tiền bối truyền về, hai người bọn họ đi vào Man Hoang thí luyện, lúc trở về đúng lúc găp cột sáng đầu tiên xuất hiện, sau đó Trần tiền bối ra lệnh bọn họ tiến vào xem xét.
– Hôm nay hai người bọn họ sinh tử không biết, suy đoán có lẽ bị nhốt trong mê cung cho nên gián đoạn liên hệ, mà nghe nói mê cung kia thật lớn, lực lượng một người khó tìm được đường đi, cho nên Trần tiền bối phái ba vạn người đi mê cung, trừ muốn đạt được Thiên Nhân Hồn ra, còn có một nhiệm vụ tìm kiếm Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San, bảo hộ bọn họ an toàn.
Bạch Lân chậm rãi lên tiếng, Bạch Tiểu Thuần nghe xong nội tâm dậy sóng.
– Triệu sư huynh…
Bạch Tiểu Thuần nhớ tới thân ảnh Triệu Thiên Kiêu, vừa nghĩ tới ác quỷ đại hồn khủng bố, nghĩ đến Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San không rõ sinh tử, hắn hít thở dồn dập và lo lắng không thôi.
Không bao lâu, sau khi bàn giao với các Vạn phu trưởng xong, Bạch Lân cho mọi người rời đi.
Bạch Tiểu Thuần vô cùng xoắn xuýt, một phương diện lo lắng an nguy của Triệu Thiên Kiêu, một phương diện khác đang khẩn trương xem danh sách có mình hay không.
– Có nhiều người đi tìm Triệu sư huynh cùng Trần sư tỷ như vậy, chỉ cần bọn họ còn sống chắc chắn sẽ không có vấn đề quá lớn… Nhưng mà ngàn vạn đừng lựa chọn ta.
Bạch Tiểu Thuần lo lắng sau đó thở dài, hắn trở về quân doanh sau đó lo được lo mất.
– Nhất định đừng chọn ta… Nếu như ta đi vào mê cung, người Man Hoang nhìn thấy ta nhất định sẽ nổi giận… Nhất là sau khi rời khỏi Trường thành, không có tu sĩ năm đại quân đoàn bảo vệ sẽ có người nổi lòng tham.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến Hồng Trần Nữ treo giải thưởng trên chiến trường, khi đó ánh mắt tu sĩ năm đại quân đoàn nhìn hắn với dáng vẻ tham lam và sát ý mờ mịt, nội tâm hắn phát lạnh và sầu lo không dứt, lại nghĩ đến Triệu Thiên Kiêu đang gặp nguy hiểm, Bạch Tiểu Thuần lo lắng và tự trách, hắn cảm thấy tình cảnh Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San gặp phải có liên quan tới hành động của mình.
Thời gian trôi qua, mặt trời bắt đầu ló dạng, khi nhìn bầu trời sáng ngời, Bạch Tiểu Thuần ngồi một mình trong gian phòng, hắn cũng không có tâm tình làm bất cứ chuyện gì, hắn đang chờ danh sách xuất hiện, đáy lòng xoắn xuýt, không ngừng cầu nguyện.
Cùng lúc đó trong gian phòng trên tháp cao dưới cặp mắt vĩ đại, sắc mặt Trần Hạ Thiên âm trầm, hắn ngồi đó nhưng tâm tình vô cùng lo lắng, càng có hối hận, dù sao nếu không phải hắn bảo đệ tử và con gái đi thăm dò cung điện dưới mặt đất sẽ không có chuyện hôm nay.
Vừa nghĩ tới con gái và đệ tử trải qua cửu tử nhất sinh trong Man Hoang, vốn bọn họ đã an toàn quay về nhưng lại bởi vì mình ra lệnh nên lâm vào nguy cơ sinh tử, đáy lòng Trần Hạ Thiên đau đớn, tuy mệnh giản của con gái không vỡ, hắn cũng cho nàng một ít chí bảo hộ mạng nhưng vẫn lo lắng không yên.
Lúc trước hắn đồng ý cho hai người đi Man Hoang thí luyện đã trải qua cân nhắc và châm chước nhiều lần mới cắn răng đồng ý, cho dù đồng ý nhưng nội tâm vô cùng lo lắng, khi hắn biết rõ con gái và đệ tử an toàn quay về, trong lòng của hắn mới thở ra một hơi.
Thật không ngờ hôm nay lại gặp chuyện không may.
Hắn cũng không nói toàn bộ chân tướng với đám người Bạch Lân, trên thực tế Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San bị hồn tu Man Hoang đuổi giết nên vô tình dẫn động cấm chế bí mật nào đó, lúc này mới dẫn động tám cột sáng xuất hiện, đồng thời cánh cửa mê cung cũng xuất hiện.
Vào thời khắc cánh cửa mê cung xuất thế sinh ra hấp lực kéo mọi người vào bên trong, Triệu Thiên Kiêu trong lần truyền tin cuối cùng còn mang theo sợ hãi cùng kinh hoảng, nói ra một câu.
– Nơi này là… Mê cung quỷ địa… Hoàng hôn mở ra, mặt trời mọc đóng cửa…
– Mê cung… Quỷ địa…
Trần Hạ Thiên thì thào nói nhỏ, lúc đại quân Man Hoang rút lui, hắn lại biến mất mấy canh giờ là tự mình đi vào mê cung một chuyến.
Thậm chí hắn còn thử bước vào trong mê cung, cảm nhận được mê cung bàng bạc, hắn cũng phát giác thần thức của mình bị áp chế rất mạnh, sợ rằng không bao lâu thần thức bị áp chế tới cực điểm, hắn hiểu được dựa vào thực lực một mình hắn không thể tìm được đệ tử và con gái.
Đồng thời hắn còn nhìn thấy một ít tồn tại đáng sợ trong mê cung… Cho dù là hắn cũng kinh hãi, cũng may hắn chưa đi quá xa nên nhanh chóng quay về.
Vừa nghĩ đến con gái cùng đệ tử lúc nào cũng lâm vào nguy cơ tử vong, Trần Hạ Thiên tự trách bản thân mình.
Cho nên lúc này mới có ước định với đám người Bạch Lân, tu vi đến cảnh giới như hắn, Thiên Nhân Hồn không phải là thứ đặc biệt cần quan tâm, hắn càng lưu ý an nguy của con gái và đệ tử, cho nên hắn cần phải phái người đi vào mê cung tìm kiếm.
Nếu nơi này không phải Trương thành, mà là trong Tinh Không Đạo Cực Tông, dùng thân phận của hắn đừng nói điều động ba vạn, cho dù là ba trăm vạn cũng không phải chuyện khó, nhưng năm đại quân đoàn nơi này thuộc về Thiết Huyết đường, thuộc về Bán Thần lão tổ, ba vạn tu sĩ trấn thủ Trường thành không phải con số nhỏ, hắn cũng thể cưỡng ép ra lệnh cho người ta, lại sốt ruột đi cứu viện cho nên dứt khoát làm một vụ giao dịch.
Lúc này trước mặt hắn xuất hiện một cái ngọc giản, trong ngọc giản ghi chép tin tức của tu sĩ năm đại quân đoàn, chẳng những có tu vi mạnh yếu, thậm chí am hiểu cái gì cũng có giới thiệu.
Trong lúc Trần Hạ Thiên đang xem xét, hắn lại tuyển ra từng cái tên trong đại quân.
Những tu sĩ này phần lớn đều là Kết Đan am hiểu tâần thức, dễ dàng cho dò xét, còn có một số có tốc độ siêu tuyệt.
Đương nhiên cũng có tu sĩ Nguyên Anh nhưng Trần Hạ Thiên không thể lựa chọn quá nhiều Nguyên Anh, cho nên chỉ có thể tìm một ít trọng điểm.
Hắn nhanh chóng tuyển chọn ra từng cái tên, lúc sắp đạt tới số lượng ba vạn, đúng lúc này thần thức Trần Hạ Thiên nhìn thấy một cái tên.
– Bạch Tiểu Thuần…
Trần Hạ Thiên trầm ngâm, nhìn thấy giới thiệu về Bạch Tiểu Thuần, dù sao của Bạch Tiểu Thuần mới gia nhập Bác Bì Quân trong mấy năm, nhìn như đã mấy năm nhưng đối với tu sĩ đây là thời gian rất ngắn, cho nên tin tức của hắn không nhiều lắm, phần lớn là những tin tức liên quan tới biểu hiện của hắn trên chiến trường.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 810: Ép Người Quá Đáng (Thượng)
Trên tư liệu có đánh dấu tốc độ rất rõ ràng.
Trần Hạ Thiên ngừng lại trên cái tên Bạch Tiểu Thuần một chút, tầm quan trọng của Bạch Tiểu Thuần với Trường thành mấy năm qua thế nào, Trần Hạ Thiên lòng dạ biết rõ, đồng thời hắn cũng hiểu Bạch Tiểu Thuần có quan hệ cá nhân không tệ với đệ tử Triệu Thiên Kiêu của hắn.
Hắn càng hiểu rõ, vào lúc hoàng hôn, thời điểm xuất hiện bên ngoài mê cung, không chỉ có mình dẫn đầu ba vạn tu sĩ, bên phía Man Hoang còn có rất nhiều thổ dân và hồn tu xuất hiện…
Thiên Nhân Hồn, đối với Man Hoang mà nói đây là chí bảo vô giá, nhất là dùng bí pháp đặc thù của Man Hoang, Thiên Nhân Hồn có tác dụng vô cùng to lớn, đây là thứ nhất.
Thứ hai, cũng là Trần Hạ Thiên lo lắng nhất, một khi xuất hiện nhiều hồn tu và thổ dân Man Hoang như vậy, đệ tử và con gái của hắn bị nhốt bên trong mê cung, một khi gặp được sẽ có nguy cơ to lớn.
Kể từ đó hắn cần phải có một người hấp dẫn lực chú ý của hồn tu và thổ dân Man Hoang, cũng làm cho người Man Hoang không có tâm tư chém giết người khác, mà là vội vàng đi tìm người này…
Không ai thích hợp hơn Bạch Tiểu Thuần… Man Hoang hận Bạch Tiểu Thuần đến tận xương thấu tủy, vừa gặp mặt chắc chắn sẽ không tiếc trả giá giết hắn, quan trọng hơn chính là giá trị treo thưởng cái mạng Bạch Tiểu Thuần là Ngũ Hành Thiên Thú Hồn, đối với Man Hoang mà nói đây là kích thích thật lớn.
Có thể nói chỉ cần thổ dân và hồn tu Man Hoang vào trong mê cung, trừ phi trên người mang theo sứ mạng, nếu không sẽ lựa chọn đánh chết Bạch Tiểu Thuần làm mục tiêu đầu tiên.
Một khi Bạch Tiểu Thuần xuất hiện, hắn nhất định có thể hấp dẫn lực chú ý của Man Hoang, do đó xem nhẹ những người khác… Chẳng những giúp mọi người giảm đi rất nhiều nguy hiểm, thậm chí còn có thể trợ giúp Trường thành đạt được Thiên Nhân Hồn.
– Bạch Tiểu Thuần…
Ánh mắt Trần Hạ Thiên lóe sáng, Bạch Tiểu Thuần luyện chế Tụ Hồn Đan, Tinh Không Đạo Cực Tông đã sớm âm thầm triển khai phá giải, việc này Bạch Lân cũng không biết.
Vật tư quan trọng như thế làm sao có thể nằm trong tay một người, trước kia vô thanh vô tức là không muốn Bạch Tiểu Thuần phát hiện sau đó rét lạnh nội tâm, cho nên mới âm thầm tiến hành.
Thậm chí việc phá giải đã tiến hành không kém bao nhiêu, mà chuyệ tạc lô Tinh Không Đạo Cực Tông cũng suy nghĩ ra một ít phương pháp, đối với Trần Hạ Thiên hoặc là Tinh Không Đạo Cực Tông mà nói, giá trị của Bạch Tiểu Thuần không lớn như thế.
Nếu không có hôm nay cũng bỏ đi, dù sao Bạch Tiểu Thuần có công, trước mắt vì giảm nguy cơ cho nữ nhi và đệ tử của mình, cho dù chỉ giảm bớt một tia thì hi sinh Bạch Tiểu Thuần cũng đáng.
Nghĩ tới đây Trần Hạ Thiên không chần chờ, hắn liệt kê tên Bạch Tiểu Thuần vào trong danh sách.
Vào lúc bình minh xuất hiện, danh sách ba vạn người cũng được Trần Hạ Thiên chọn ra, mặc dù hắn nóng vội nhưng cũng biết mê cung không mở vào ban ngày, mà là mở vào lúc hoàng hôn.
Vì vậy hắn giao danh sách cho cặp mắt vĩ đại, dùng thân phận của hắn có thể ra lệnh cho ba vạn người xuất hành, rất nhanh, lệnh bài của nhiều tu sĩ trong năm đại trong quân đoàn lục tục chấn động, bọn họ đều nhận được lệnh của Trần Hạ Thiên.
– Có ta!
– Lần này đi ra ngoài sinh tử hung hiểm, có thể cầu phú quý trong nguy hiểm
– Mê cung… Thiên Nhân Hồn, hắc hắc, nhất định có không ít hồn tu, pháp khí của bọn chúng có số lần luyện linh khủng bố, nếu lần này đạt được một ít, cho dù không chiếm được Thiên Nhân Hồn cũng đáng giá.
Trong năm đại quân đoàn, tu sĩ nhận được mệnh lệnh có tâm trạng khác nhau, tâm tình cũng không giống nhau, trong đó có không ít người vô cùng hưng phấn, cơ hội xuất chiến còn đạt được Thiên Nhân làm bọn họ kích động.
Có một ít người cau mày, bọn họ vô cùng mâu thuẫn với mệnh lệnh như vậy, cho rằng việc này phi thường nguy hiểm nhưng thân là tu sĩ năm đại quân đoàn, cuối cùng bọn họ vẫn lựa chọn im lặng.
Dù sao… Dưới mệnh lệnh còn viết một câu… Nếu có người trốn tránh, xử lý theo đào binh!
Một khi trở thành đào binh, theo quy củ Trường thành sẽ lăng trì xử tử!
– Đào binh!
– Lăng trì xử tử…
– Ta không đi ah!!
Vào lúc những người khác đồng thời nhận được mệnh lệnh, Bạch Tiểu Thuần đang ngồi trong phòng, lệnh bài của hắn run run, nhìn thấy tin tức bên trong hắn kêu thảm ba tiếng, quá sợ hãi, trong lòng vô cùng sợ phải ra khỏi Trường thành.
Hắn nhìn lệnh bài, thậm chí gương mặt hắn biến thành màu đen, hắn có cảm giác chui đầu vào lưới, đưa dê vào miệng cọp, cảm giác nguy cơ sinh tử bao phủ từng tấc huyết nhục trên người hắn, làm hắn sởn gai ốc, Bạch Tiểu Thuần vội vàng truyền âm cho Bạch Lân.
Sau khi chờ thật lâu, Bạch Lân mới trả lời một cua.
– Việc này là Trần tiền bối định ra, ta đã từng cầu tình, Trần tiền bối rất kiên định, ta… Vô lực cải biến, Tiểu Thuần, thực xin lỗi.
Nhìn thấy những lời này, trái tim Bạch Tiểu Thuần tan nát, hắn cầm lệnh bài nhưng nội tâm vô cùng phẫn nộ.
– Ta lập đại công cho Trường thành!
– Ta là Vạn phu trưởng!
Bạch Tiểu Thuần thật sự tức giận, hắn không tin Trần Hạ Thiên không biết một khi mình ra khỏi Trường thành sẽ bị Man Hoang đuổi giết, bản thân hắn cũng bị treo thưởng rất nặng, sợ rằng khi tiến vào trong mê cung, ngay cả tu sĩ năm đại quân đoàn cũng động tâm.
Loại chuyện này rất khó lòng phòng bị, có thể nói một khi đi, Bạch Tiểu Thuần lâm vào tình cảnh cửu tử nhất sinh, thậm chí thập tử vô sinh!
Tất cả chuyện này, Bạch Tiểu Thuần tin tưởng Trần Hạ Thiên biết rõ, hết lần này tới lần khác lại chọn hắn, thậm chí ngay cả Bạch Lân cũng không thể cải biến, hiển nhiên là Trần Hạ Thiên cố ý.
– Đây là muốn dùng ta làm mồi hấp dẫn Man Hoang chú ý…
Bạch Tiểu Thuần hận nghiến răng, hai mắt dần dần đỏ lên, tâm tư của hắn lung lay, vào lúc này hắn đã tìm ra đáp án, nhưng đáp án lại làm nội tâm hắn oán hận đến mức tận cùng, tâm tư hắn đau đớn khi bị người một nhà đâm một đao sau lưng sau đó đá vào trong hố lửa, hắn tức giận không thở nổi.
– Đây là muốn bức tử ta… Không đi ta sẽ bị lăng trì xử tử, thậm chí còn liên lụy Nghịch Hà Tông… Đi, ta chắc chắn lâm vào cảnh cửu tử nhất sinh… Căn bản chính là thập tử vô sinh…
– Ta thủ hộ Trường thành mấy năm, lập vô số chiến công, Tinh Không Đạo Cực Tông, các ngươi đối xử với ta như vậy sao?
Bạch Tiểu Thuần xiết chặc nắm đấm, hắn giận dữ đỏ mặt, trên trán nổi gân xanh, hắn cười thảm thiết và dữ tợn.
Nếu không có lựa chọn khác, giữa lăng trì xử tử và thập tử vô sinh, hắn chỉ có thể lựa chọn thứ hai, cho dù hắn sợ hãi cũng phải ra sức liều mạng đánh cược hi vọng cửu tử nhất sinh.
– Như thế… Liền buông tha ra… Nghĩ đến Tụ Hồn Đan của ta đã bị phá giải rồi.
Đây là chuyện hắn không thể khống chế, lúc này thân thể hắn run rẩy rất nhỏ, phân không rõ hắn sợ hãi hay tức giận! Trong mắt Bạch Tiểu Thuần mang theo huyết sắc, lúc ngẩng đầu lên hắn đã hạ quyết tâm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










