Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 143 : Sư Tỷ Nghe Ta Nói (c711-c715)
❮ sautiếp ❯Chương 711: Sư Tỷ Nghe Ta Nói
– Nhất định thành công!
Triệu Thiên Kiêu rời đi và chuẩn bị mọi việc.
Sắc trời dần tối tăm, sau khi Triệu Thiên Kiêu quay về tầng hai, với tu vi của hắn có thể không một tiếng động đi tới bên ngoài cửa phòng Trần Nguyệt San và bố trí một loạt trận pháp.
Hắn thật tâm ái mộ Trần Nguyệt San, kế hoạch lần này có liên quan đến trận pháp, hắn không thể qua loa xong việc, cho nên không tiếc trả giá lớn dùng tài liệu đặc thù bố trí trận pháp hư linh cường đại.
Đêm khuya như mực, đám người Thần Toán Tử cố tình đi đến quan sát nhưng không được, dù sao cũng là tầng hai, đi nhiều người sẽ bị người ta phát giác, vì vậy hành động tối nay chỉ có Bạch Tiểu Thuần và Triệu Thiên Kiêu lặng lẽ xuất hiện ở tầng hai.
– Ta sẽ xuất hiện tại vị trí này, nơi này thích hợp quan sát và chỉ đạo toàn cục, hành động đêm nay rất trọng yếu!
Bạch Tiểu Thuần nói nhỏ, Triệu Thiên Kiêu đồng ý, nếu không có Bạch Tiểu Thuần ở đây, nội tâm hắn bồn chồn bất an.
Sau khi bố trí Bạch Tiểu Thuần tại một góc quan sát toàn cục, thậm chí Triệu Thiên Kiêu không tiếc vận dụng pháp khí ẩn chứa Thiên Nhân chi lực trợ giúp Bạch Tiểu Thuần ẩn nấp, sau khi làm xong mới thở phào nhẹ nhõm, đứng bên cạnh Bạch Tiểu Thuần chờ đợi thời khắc hành động.
Thời gian trôi qua, hai người không nói gì, chỉ chờ đến giờ sẽ ra tay, Bạch Tiểu Thuần vô cùng khẩn trương, hắn khẩn trương khác với Triệu Thiên Kiêu, hắn chờ mong những việc mình an bài sẽ thành công.
– Thời khắc chứng minh tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta đã tới!
Đôi mắt Bạch Tiểu Thuần sáng ngời, hắn nói thầm trong lòng, chờ thêm một nén nhang khi bên ngoài hoàn toàn yên tĩnh, đột nhiên có hai thân ảnh mặc trường bào rộng thùng thình màu đen che mặt xuất hiện, bên ngoài thân thể còn có một ít sương mù vây quanh giống như ma quỷ xuất hiện.
Hai người này là tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu, gương mặt dưới khăn trùm đầu đau khổ, hai người tiến lên thật chậm, bọn họ hạ quyết tâm và lao nhanh đến cửa phòng Trần Nguyệt San.
Trong quá trình đó bọn họ còn dựa theo yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần là phát ra âm thanh quái dị, âm thanh bén nhọn vang lên trước cửa phòng.
Dựa theo trình tự Bạch Tiểu Thuần thiết kế, sau khi hai người bọn họ kêu gào, Triệu Thiên Kiêu sẽ lao vào và hét lớn: đừng hòng tổn thương sư muội ta!
Vào lúc hai người xuất hiện và kêu thảm thiết, Triệu Thiên Kiêu đứng lên, ánh mắt phẫn nộ, đang muốn hét lớn và lao ra…
Dị biến xuất hiện!
Đột nhiên cửa phòng Trần Nguyệt San bị đá văng ra ngoài.
Thân ảnh Trần Nguyệt San như tia sét màu xanh lao ra, tốc độ nhanh sinh ra tàn ảnh, trong nháy mắt đã giết tới gần hai người kia, tay phải bấm niệm pháp quyết phát động phong bạo, phong bạo quét qua một người.
Người này phun máu tươi, thân thể nện mạnh vào vách thuyền, Trần Nguyệt San hừ lạnh, sau đó tiến lên một bước tới gần người còn lại, người này hoảng sợ phòng thủ.
Tiếng nổ ầm ầm vang lên, Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, cổ họng khô khốc vì ngạc nhiên, hắn nhìn thấy tu sĩ kia bị đánh bay, miệng phun máu tươi như suối, thân thể không ngừng lui ra sau phòng bị Trần Nguyệt San tấn công.
– Ah…
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, Triệu Thiên Kiêu ngạc nhiên không nhỏ, mọi việc đã khác với kịch bản Bạch Tiểu Thuần thiết kế, hắn cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.
Sát ý trong mắt Trần Nguyệt San lóe lên, tu vi nàng không tầm thường, thời điểm Tắc Phương tử vong nàng làm như không quan tâm nhưng trên thực tế rất cảnh giác, có lẽ Triệu Thiên Kiêu giấu diếm được nàng nhưng hai tên tùy tùng vừa mới xuất hiện đã bị Trần Nguyệt San phát giác.
Vào lúc bị đuổi giết, hai tu sĩ kia đau đớn sắp khóc thét lên, nội tâm ủy khuất hóa thành nước mắt bao phủ Thông Thiên Hà.
Bọn họ có cảm giác mãnh liệt, nếu tiếp tục như vậy bọn họ sẽ bị đánh chết, phát giác Trần Nguyệt San tới gần, bọn họ tháo khăn trùm đâu ra và hô to.
– Sư tỷ nghe ta nói…
– Sư tỷ không nên đánh ta…
Hai người vội vàng cầu xin, ánh mắt không tự chủ nhìn sang Triệu Thiên Kiêu cách đó không xa.
Lúc trước nói là diễn kịch nhưng hiện tại đánh giả thành thật, theo kịch bản bọn họ mượn cơ hội đào thoát… Ai ngờ bị đánh thảm như vậy…
Ánh mắt Trần Nguyệt San sinh ra hào quang, nàng hừ lạnh và nhìn sang hướng Triệu Thiên Kiêu.
Triệu Thiên Kiêu đổ mồ hôi lạnh, hắn hoảng hốt và vô ý thức nhìn sang vị trí Bạch Tiểu Thuần ẩn thân, Bạch Tiểu Thuần cũng hãi hùng khiếp vía, hắn không ngờ Trần Nguyệt San sư tỷ ôn nhu xấu hổ lại có một mặt cường đại như hiện tại.
Nội tâm hắn khẩn trương, hắn lo lắng Trần Nguyệt San biết rõ mình chỉ dẫn Triệu Thiên Kiêu câu dẫn nàng, không biết nàng có thẹn quá hóa giận hành hung mình hay không?
– Sư muội, ta…
Triệu Thiên Kiêu xuất hiện, hắn muốn giải thích nhưng đột nhiên dưới khu vực tầng ba có tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu thảm thiết này mang theo hoảng sợ, thê lương khó có thể tưởng tượng nổi, bất cứ người nào nghe thấy cũng chấn động tâm thần.
Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ, Triệu Thiên Kiêu ngạc nhiên, Trần Nguyệt San cũng như thế, hai tên tùy tùng bị hành hung khủng hoảng.
Không chờ mọi người kịp phản ứng, một bóng trắng bay ra khỏi tầng thứ ba bay thẳng tới tầng thứ hai, từ vị trí đám người Bạch Tiểu Thâần có thể nhìn thấy bóng trăng kia.
Cho dù nhìn không rõ nhưng khí tức băng hàn bao phủ tám phương, thậm chí trên mặt đất xuất hiện dấu hiệu đóng băng, dường như hồn phách mọi người đông cứng lại.
Đồ vật không sạch sẽ… Thật xuất hiện trong tối nay!
Lúc bóng trắng hiện thân, Triệu Thiên Kiêu là người có tu vi cao nhất ở đây, hắn phản ứng nhanh nhất, chỉ trong nháy mắt khí chất biến hóa.
Hắn không còn bộ dạng như lúc tiếp xúc Bạch Tiểu Thuần, sát khí khủng khiếp bao phủ toàn thân, hắn như sát thần lao thẳng về phía bóng trắng, Trần Nguyệt San cũng theo sát phía sau.
Tiếng nổ mạnh vang lên liên tục, Triệu Thiên Kiêu ra tay như sấm sét, vô số tia chớp từ bốn phương tám hướng bộc phát ra chung quanh, mỗi tia chớp ẩn chứa lực lượng cực mạnh, cho dù tu sĩ Nguyên Anh nhìn thấy cũng tránh xa, nhữn tia chớp này ngưng tụ vào một chỗ và bộc phát tiếng uy lực kinh thiên động địa.
Sau khi vụ nổ bộc phát, Triệu Thiên Kiêu cận chiến với bóng trắng.
Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh, hiện tại hắn có cảm nhận trực quan sức chiến đấu chém giết Nguyên Anh của Triệu Thiên Kiêu là như thế nào.
– Triệu sư huynh quá mạnh!
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần quan sát cẩn thận, Triệu Thiên Kiêu ngửa mặt lên trời gào thét, hắn nâng hai tay lên cao, vô số sấm sét xuất hiện và ngưng tụ chung quanh hai tay của hắn, hình thành một tia chớp dài hơn một thước.
Tia chớp này phân thành hai, một màu bạc, một màu vàng, Triệu Thiên Kiêu dùng tia chớp tấn công bóng trắng.
– Diệt cho ta!
Triệu Thiên Kiêu rống to, lúc này khí thế của hắn như cầu vồng, cường đại chưa từng có, tiếng nổ quanh quẩn tứ phương, Bạch Tiểu Thuần cũng cảm thán lực phá hoại của tia chớp.
– Quá mạnh!
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động không nhỏ, hai tia chớp vừa rồi quá chói mắt, Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ lực phá hoại chúng mang trong mình.
Không thể nhìn rõ bóng trắng nhưng nó không phải thật thể, chỉ là một đám ánh sáng ngưng tụ mà thôi, bóng trắng vặn vẹo và hóa thành một bàn tay vỗ vào người Triệu Thiên Kiêu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 712: Ánh Trăng Như Mơ
Tiếng nổ mạnh vang vọng bốn phương, vụ nổ ảnh hưởng toàn bộ con thuyền, Bạch Tiểu Thuần hiểu ý đồ Triệu Thiên Kiêu, hiển nhiên hắn muốn dùng vụ nổ hấp dẫn mọi người chú ý, cùng hợp lực mọi người tiêu diệt bóng trắng.
Triệu Thiên Kiêu đã đánh giá thấp thực lực bóng trắng trước mặt, sau khi bóng trắng biến thành bàn tay va chạm với lôi đình, sau khi vụ nổ biến mất, Triệu Thiên Kiêu há miệng phun máu tươi, tia chớp quanh người hắn vỡ vụn liên tục.
Đây là lần đầu tiên Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tia chớp vỡ vụn, những tia chớp bị phá thành mảnh nhỏ, hóa thành vô số tàn ảnh lan khắp không gian, âm thanh đùng đùng càng lớn khi va chạm với vách tường chung quanh.
Tuy bóng trắng cường đại nhưng một kích của Triệu Thiên Kiêu đã ảnh hưởng tới nó, ánh sáng ảm đạm không ít, nó bị bức lui vài trượng, trong khi lui ra sau, toàn thân bóng trắng tự hành phân liệt và hóa thành chín phần bay tới gần Triệu Thiên Kiêu, mục đích của nó la muốn chui vào thân thể, hoặc đoạt xá hoặc thôn phệ.
Ngay lúc này một đạo hàn khí đông cứng linh hồn đánh thẳng vào bóng trắng.
Nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu lâm vào nguy cơ, sắc mặt Trần Nguyệt San biến hóa, nâng nắm chặt tay phải thành quyền công kích bóng trắng khi nó đang tấn công Triệu Thiên Kiêu, tay trái kết ấn quyết ngưng tụ ánh trăng chung quanh tạo thành hình dáng trăng rằm.
Trăng rằm sinh ra hào quang quỷ dị, sau khi xuất hiện, Trần Nguyệt San bấm niệm pháp quyết và điểm thẳng vào bóng trắng trước mặt.
Những nơi trăng rằm đi qua tuế nguyệt chi lực càng mạnh, dường như trăng rằm ẩn chứa thời gian vô tận!
Trong mắt Triệu Thiên Kiêu ẩn chứa phẫn nộ, đối mặt nguy cơ cận kề hắn liền hít sâu một hơi, trong người hắn sinh ra tiếng sấm nổ vang như trống trận, trong tay phải ngưng tụ một lôi cầu màu vàng rất mạnh.
Vẫn chưa chấm dứt, hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu cùng chung mối thù, hai người bay tới gần, bọn họ muốn quấy nhiễu thế công của bóng trắng.
Lúc mọi người đã xuất thủ, Bạch Tiểu Thuần cắn răng hạ quyết tâm, hắn biết rõ mình không ra tay sẽ khó đối mặt với đám người Triệu Thiên Kiêu, vì vậy hét lớn bay ra khỏi nơi ẩn thân, gia nhập vào hàng ngũ Triệu Thiên Kiêu tấn công bóng trắng.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần vô cùng lo lắng, hắn nghĩ tại sao những người khác đến bây giờ vẫn chưa xuất hiện, nhưng trên thực tế từ khi bóng trắng hàng lâm đến hiện tại nhìn như chậm chạp nhưng thời gian mới qua mười hô hấp mà thôi.
Bóng trắng phát hiện mọi người xuất hiện, nó phân liệt thành chín phần bay sang các hướng, hai phần tấn công hai tên tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu, hai phần bay về phía Trần Nguyệt San, còn có hai phần bay sang hướng Bạch Tiểu Thuần, ba phần cuối cùng tấn công Triệu Thiên Kiêu.
Tiếng nổ mạnh vang lên, hai tùy tùng Triệu Thiên Kiêu bị hai phần hào quang đụng bay ra xa, miệng phun máu tươi như suối, hai người run rẩy bờ môi tím tái, ngay cả tóc và lông mi cũng biến thành màu trắng, như vậy còn chưa tính, điều làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi chính là đôi mắt tùy tùng Triệu Thiên Kiêu mờ mịt, hào quang càng ảm đạm, dường như linh hồn của bọn họ sắp dập tắt.
Trần Nguyệt San cũng phát hiện điểm này, ánh trăng rằm của nàng va chạm với hai bóng trắng, tiếng nổ sinh ra, toàn thân nàng chấn động, mặt đất dưới chân đông cứng, băng nhọn đâm ngược lên trên hình thành bức tường, trong thời gian ngắn nàng không thể tiến lên phía trước, sắc mặt tái nhợt và khóe miệng chảy máu tươi.
– Triệu sư huynh cẩn thận, đây là công kích linh hồn!
Trần Nguyệt San vội vàng nhắc nhở, bấm niệm pháp quyết điểm lên người mình, toàn lực ngăn cản thương thế chuyển biến xấu.
Bạch Tiểu Thuần phát hiện hai bóng trắng tới gần mình, hai tay hắn bấm niệm pháp quyết, vận chuyển Hàn Môn Dưỡng Niệm Quyết bộc phát hàn khí ra chung quanh, hắn muốn dùng hàn đấu hàn.
Tiếng nổ rầm rầm rung chuyển tứ phương, thân thể Bạch Tiểu Thuần chấn động, tu vi hắn hiện tại là Kim Đan hậu kỳ, hàn khí càng kinh người, thậm chí ngay cả nước Thông Thiên Hà cũng bị đóng băng một ít, trong lúc đối kháng với bóng trắng, hắn vẫn cảm nhận được băng hàn của bóng trắng khác với những gì mình nhận biết, thậm chí cũng khác với pho tượng Công Tôn Uyển Nhi, đây là loại hình hàn băng phát ra từ linh hồn!
Chính là… Công kích linh hồn!
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần biến hóa, thân thể chấn động khi phát hiện hàn khí của bóng trắng chui vào thân thể và tiến vào đầu mình!
Trong lúc nguy cơ trơớc mắt, Bạch Tiểu Thuần quát lớn, hắn vận chuyển Bất Tử Trường Sinh Công và nâng chân đạp mạnh vào mặt đất!
Hắn không vận dụng lực lượng toàn thân, hắn muốn sử dụng… Bất Tử Cấm!
Mục tiêu Bất Tử Cấm không phải người ngoài, mà là bản thân hắn.
Âm thanh ken két vang lên, trên người Bạch Tiểu Thuần xuất hiện hào quang màu tím bao phủ toàn thân, hào quang màu tím này ngăn cản hàn khí tấn công linh hồn mình.
Tất cả mọi việc diễn ra quá nhanh, Bạch Tiểu Thuần không kịp phản ứng, hắn chỉ có thể dựa vào bản năng hoàn thành mọi việc, kể cả vận dụng Bất Tử Cấm trên người mình.
Đây là bản năng chiến đấu, Bạch Tiểu Thuần tham gia trận chiến tại sơn mạch Lạc Trần, hắn phát hiện mình sợ tử vong, cho nên chấp niệm muốn sống rất mãnh liệt, cho nên bản năng của hắn cũng mạnh hơn người thường.
Vào lúc thi triển Bất Tử Cấm, Bạch Tiểu Thuần phát hiện hàn khí muốn xâm nhập linh hồn mình bị ngăn cản bên ngoài.
Bạch Tiểu Thuần thở ra một hơi, lúc ngẩng đầu lên hắn rùng mình phát hiện ba bóng trắng công kích Triệu Thiên Kiêu thế như trẻ che, chúng đánh tan tia chớp của Triệu Thiên Kiêu và hóa thành một thanh phi kiếm màu trắng đâm vào mi tâm Triệu Thiên Kiêu.
Đôi mắt Triệu Thiên Kiêu khiếp sợ, thân thể rung động, chân và thân thể hắn đã bị đóng băng, hiện tại có nguy cơ vẫn lạc, con mắt thứ ba của Bạch Tiểu Thuần mở ra, Thông Thiên Pháp Nhãn bắn ra một tia sáng va chạm với thanh phi kiếm kia.
– Ngừng cho ta!
Bạch Tiểu Thuần nổi giận gầm lên một tiếng, hào quang màu tím cực mạnh, hắn vận dụng toàn bộ tu vi Kim Đan hậu kỳ ngăn cản thanh phi kiếm trước mặt Triệu Thiên Kiêu.
Phi kiếm hơi dừng lại đã cho Triệu Thiên Kiêu cơ hội, vừa rồi hắn không thể né tránh, hắn có ý định để phi kiếm chui vào mi tâm và tấn công linh hồn mình, hắn sẽ dùng biện pháp khác khắc chế, hắn tự tin mình sẽ làm được, dù vậy cũng có phần mạo hiểm, hiện tại được Bạch Tiểu Thuần tương trợ, Triệu Thiên Kiêu không do dự bộc phát kim quang ngăn cản phi kiếm.
– Lôi bạo!
Triệu Thiên Kiêu rống to, lôi quang bao phủ quanh người hắn, phi kiếm màu trắng sụp đổ, nó nhanh chóng lui ra sau với các bóng trắng khác, hóa thành một thân ảnh hình người nhìn Triệu Thiên Kiêu thật sâu, lại như đang nhìn Bạch Tiểu Thuần, sau đó bóng trắng biến mất.
Dường như nó muốn tới thì tới, muốn đi thì đi, qua lại vô cùng tự nhiên.
Sau khi bóng trắng biến mất, hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu liên phục phun máu tươi, bởi vì hàn khí xâm nhập cho nên hai người phải dùng toàn lực áp chế, sắc mặt hai người tái nhợt như người hấp hối, nhìn sang hướng bóng trắng rời đi, nội tâm hai người còn sợ hãi.
Bọn họ nói thầm do mình không may, lúc trước bị Trần Nguyệt San đánh một trận, sau đó bị thứ không sạch sẽ tấn công, suýt nữa phải lưu cái mạng nhỏ tại nơi này.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 713: Triệu Sư Huynh, Ngươi Bị Thương
Thân thể bọn họ run rẩy, mọi việc đều do Bạch Tiểu Thuần dẫn phát, bọn họ không cân nhắc trả thù thế nào, ngược lại đang suy nghĩ nên nịnh nọt ra sao, bằng không vào một ngày nào đó Bạch Tiểu Thuần lại tâm huyết dâng trào bắt bọn họ đi làm loại chuyện tương tự, bọn họ lo lắng mình chưa tới được Man Hoang đã chết trên thuyền.
Trần Nguyệt San nhìn thấy bóng trắng rời đi, gai nhọn chung quanh nàng biến mất, Trần Nguyệt San điều chỉnh hô hấp sau đó dùng ánh mắt ân cần nhìn Triệu Thiên Kiêu.
Trên trán Triệu Thiên Kiêu đổ mồ hôi lạnh, thở hồng hộc, sau khi hắn bước vào Kim Đan trung kỳ đã ít gặp đối thủ bức mình tới tuyệt cảnh như vừa rồi, sau đó đạt tới Kim Đan Đại viên mãn, hắn phần lớn đối mặt với Nguyên Anh, lúc này hắn quá tự tin vào mình.
Nội tâm hắn hiện tại vô cùng kiêng kị, hắn có thể cảm thực lực bóng trắng vừa thể hiện không cao hơn Nguyên Anh!
– Nó chỉ thể hiện chiến lực Kết Đan Đại viên mãn đã mạnh tới mức này rồi, Nguyên Anh tầm thường không phải đối thủ!
Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn quan sát bốn phía, từ khi giao chiến tới bây vẫn không có người nào đến, trên thực tế… Nơi này đã bị bóng trắng phong ấn.
Vào lúc bóng trắng rời đi, phong ấn mới biến mất.
Triệu Thiên Kiêu điều chỉnh hô hấp, hắn muốn đi thăm dò chung quanh, Trần Nguyệt San cũng đi cùng Triệu Thiên Kiêu.
Bạch Tiểu Thuần lau mồ hôi trên trán, vừa rồi hắn dùng toàn lực trợ giúp Triệu Thiên Kiêu, hiện tại phát hiện Triệu Thiên Kiêu muốn tiếp tục đuổi bắt bóng trắng, Bạch Tiểu Thuần sốt ruột ho khan.
Phát hiện Triệu Thiên Kiêu không chú ý, Bạch Tiểu Thuần tức giận, hắn ho khan kịch liệt.
Cũng may Triệu Thiên Kiêu chưa tới trình độ hết thuốc chữa, nghe được Bạch Tiểu Thuần ho khan thì sững sốt, lập tức nhớ tới nhiệm vụ của mình không phải đuổi theo bóng trắng, mà là… Cho Trần Nguyệt San cảm giác an toàn.
Vì vậy nội tâm cảm kích vô hạn, lại nhớ vừa rồi được Bạch Tiểu Thuần cứu trợ, hắn đã xem Bạch Tiểu Thuần là bằng hữu chính thức, tâm thần của hắn bất định, sắc mặt nghiêm túc buông tha truy kích, hắn quay người đi tới bên cạnh Trần Nguyệt San, nâng tay phải ngăn cản nàng đuổi theo.
– Nguyệt San sư muội, không nên truy kích, thứ không sạch sẽ này đã bỏ chạy, trong thời gian ngắn không tìm được nó đâu, một khi chúng ta đuổi theo, rất dễ dàng bị nó diệt từng người.
Triệu Thiên Kiêu phân tích tình hình.
– Nếu phụ thân ta ở đây là tốt rồi, thứ không sạch sẽ vừa rồi chắc chắn hình thần câu diệt!
Trần Nguyệt San cắn răng, trong mắt vừa giận vừa sợ, nàng hồi tưởng chuyện vừa rồi, rất rõ ràng, nếu không có Triệu Thiên Kiêu dùng chiến lực của mình ngăn cản bóng trắng… Kết cục của nàng chắc chắn không khác gì Tắc Phương.
Vừa nhớ lại bộ dáng Tắc Phương tử vong, nội tâm Trần Nguyệt San run rẩy.
– Đa tạ Triệu sư huynh…
Trần Nguyệt San thở ra một hơi, cũng cảm tạ Triệu Thiên Kiêu.
– Nguyệt San sư muội… Có ta ở đây, ta tuyệt đối không để ngươi chịu bất cứ tổn thương nào!
Nội tâm Triệu Thiên Kiêu kích động không nhỏ, hắn không thể không áp chế kích động trong lòng, hắn lên tiếng an ủi Trần Nguyệt San, dựa theo phương thức Bạch Tiểu Thuần dạy hắn, ánh mắt vô cùng nghiêm túc.
Giống như trước mặt là núi đao biển lửa, hoàn cảnh hung hiểm vạn phần, Triệu Thiên Kiêu hắn có thể đứng ra che mưa chắn gió thay Trần Nguyệt San, cho dù chết cũng không từ.
Lời nói và thần sắc, phối hợp với hình ảnh oai hùng của Triệu Thiên Kiêu khi đại chiến bóng trắng, tất cả ngôn từ, cử chỉ và ánh mắt nghiêm túc của hắn đều tiến vào nội tâm của nàng, dường như trên người Triệu Thiên Kiêu sinh ra nhu tình và thiết huyết vô hạn, trái tim Trần Nguyệt San đập rộn ràng.
Trần Nguyệt San ngừng hô hấp, tâm loạn như nai, khí tức trên người Triệu Thiên Kiêu và bộ dạng ngốc núc ních của hắn, từng lời nói và và tư thái oai hùng của đối phương, Trần Nguyệt San hồi tưởng những lúc hai bên nhau ngày xưa, trong nội tâm nàng sinh ra cảm giác an toàn vô hạn.
Thời gian dần qua, nàng đỏ mặt cúi đầu xuống, đầu óc trống rỗng không biết suy nghĩ cái gì.
Hai tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu không thở nổi, mặc dù sắc mặt hai người tái nhợt nhưng đã khôi phục rất nhanh, tận mắt nhìn thấy sắc mặt Trần Nguyệt San biến hóa, bọn họ nhớ tới Bạch Tiểu Thuần chỉ điểm, nội tâm rung động và bội phục Bạch Tiểu Thuần sát đất.
– Không ngờ lại thành công!
– Trời ạ, bộ dáng Trần sư tỷ rõ ràng đã động xuân tâm!
Hai người nhìn nhau, tâm thần rung động không nhỏ.
Triệu Thiên Kiêu kích động tới mức không nói nên lời, hắn kiệt lực khống chế nhưng lại muốn ngửa mặt lên trời gào thét, hắn cảm giác tất cả trả giá của mình có giá trị, cảm kích Bạch Tiểu Thuần đạt đến mức tận cùng, hắn hô hấp dồn dập, tay phải nâng lên muốn ôm lấy Trần Nguyệt San, sau khi do dự vẫn không dám, đồng thời trong nội tâm lo lắng bước tiếp theo nên làm thế nào, vì vậy vội vàng dùng ánh mắt cầu cứu nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
– Triệu Thiên Kiêu thật sự ngu ngốc mà, đã tới mức này còn hỏi ta.
Đau đầu ah…
Bạch Tiểu Thuần vuốt trán, đồng thời suy nghĩ mình phải làm người tốt tới cùng, vì vậy hắn giả vờ khẩn trương, lại lo lắng chạy tới bên người Triệu Thiên Kiêu.
– Triệu sư huynh, ngươi… Ngươi bị thương! Trời ạ, nghiêm trọng như vậy, Triệu sư huynh ngươi không sao chớ!
Bạch Tiểu Thuần hô to, Trần Nguyệt San nghe xong cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt vô cùng ân cần.
Triệu Thiên Kiêu kinh ngạc, sững sờ muốn nói mình bị không bị thương, Bạch Tiểu Thuần tiến lên đỡ lấy Triệu Thiên Kiêu nhưng tay phải lại đâm sau lưng hắn một cái.
Triệu Thiên Kiêu phản ứng kịch liệt, hắn kêu thảm thiết và sắc mặt tái nhợt.
– Ta bị thương… Ta bị thương nặng!
Nói xong thân thể Triệu Thiên Kiêu chấn động, sắc mặt uể oải, tùy thời có thể ngã xuống.
Trần Nguyệt San còn mơ hồ, nghe vậy liền kinh hãi, nàng vội vàng tiến lên đỡ lấy Triệu Thiên Kiêu, Triệu Thiên Kiêu không còn ngu ngốc, hắn thuận thế gục vào ngực Trần Nguyệt San.
– Nguyệt San sư muội, ta bị thương… Nhưng ta không sẽ rời khỏi ngươi, ta muốn tiếp tục bảo vệ ngươi.
Trần Nguyệt San đỏ mặt, nội tâm rối loạn, cũng không còn khả năng phân biệt Triệu Thiên Kiêu bị thương thật hay giả, sau đó oán hận giậm chân lườm Bạch Tiểu Thuần, lúc này mới vịn Triệu Thiên Kiêu về phòng của mình.
Triệu Thiên Kiêu kích động tựa vào ngực Trần Nguyệt San, hắn nháy mắt với Bạch Tiểu Thuần mấy cái, hiện tại hắn bội phục Bạch Tiểu Thuần nhiều như nước Thông Thiên Hải…
Bạch Tiểu Thuần cười hắc hắc, hắn nhìn Trần Nguyệt San cùng Triệu Thiên Kiêu cùng quay về phòng, nội tâm hắn đắc ý và cảm giác thành tựu rất khó hình dung, Bạch Tiểu Thuần lại hất tay áo làm ra bộ dáng cao nhân cao cao tại thượng.
– Bạch Tiểu Thuần ta nháy mắt… Khục khục, bỏ đi, không nói nữa.
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy nói gì cũng không đúng, hiện tại hắn đã tặng Triệu Thiên Kiêu lễ lớn, vì vậy vẫy tay ngoắc hai tên tùy tùng Triệu Thiên Kiêu liền đi thẳng.
Hai tên tùy tùng Triệu Thiên Kiêu nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ngoắc, không dám không theo, lập tức đi theo hắn rời khỏi tầng hai.
Sau khi Bạch Tiểu Thuần tiến vào tầng ba, nơi này có không ít người tụ tập với nhau, vừa rồi có tiếng kêu thảm thiết phát ra, Bạch Tiểu Thuần chui vào đám người xem xét, lập tức phát hiện người tử vong là thiên kiêu xếp hạng thứ tám.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 714: Tiểu Thuần, Ta Không Chịu Nổi
Tâm tình tốt vừa rồi biến mất không ít, hắn khẩn trương đi nhanh vào phòng mình, tâm thần Bạch Tiểu Thuần không yên, cảm thấy vô cùng bất an.
– Tử vong đều nằm ở tầng này… Hơn nữa ta vừa mới ra tay ngăn cản chuyện tốt của bóng trắng… Vạn nhất nó đến báo thù, ta làm sao bây giờ…
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, nội tâm khẩn trương và hãi hùng khiếp vía.
Sau khi trôi qua một đêm hãi hùng khiếp vía, bởi vì Bạch Tiểu Thuần sợ hãi cho nên hắn gọi Thần Toán Tử và Tống Khuyết, còn có Trần Mạn Dao, bốn người cùng ngồi nói chuyện phiếm.
Sau khi nói chuyện cả đêm… Đến cuối cùng Trần Mạn Dao và Tống Khuyết dứt khoát ngồi đả tọa không nói một lời, cũng chỉ có Thần Toán Tử cùng Bạch Tiểu Thuần không ngừng lãnh giáo nhau, mỗi lần nghe Bạch Tiểu Thuần nói khoác, Thần Toán Tử đều có bộ dạng phấn chấn, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy vô cùng thoải mái, lập tức mang những tài năng và câu chuyện của giả Dạ Táng truyền thụ cho Thần Toán Tử một ít.
Còn tưởng rằng sự kiện tử vong giống như trước kia, phải rất lâu sau đó mới có người tử vong lần nữa, vào đêm hôm sau lại có tiếng kêu thảm thiết làm Bạch Tiểu Thuần thức tỉnh.
– Là ai hét lớn?
Bạch Tiểu Thuần kinh hô, Thần Toán Tử và Tống Khuyết cùng Trần Mạn Dao đều kinh hãi, bọn họ đi ra tìm hiểu thì biết tại tầng thứ tư có hơn năm mươi thiên kiêu tử vong, bị hút sạch huyết nhục toàn thân, nội tâm Bạch Tiểu Thuần sợ hãi….
Chuyện vẫn chưa chấm dứt, vài ngày sau lại càng xuất hiện nhiều lần, đại đa số người tử vong nằm ở tầng thứ tư, trong nửa tháng sau mỗi ngày đều có tiếng kêu thảm thiết vang lên, thời gian dần qua, tâm thần tu sĩ trên thuyền bàng hoàng, mỗi người run như cầy sấy.
Mỗi lần xảy ra sự kiện tử vong đều có tu sĩ bị hút thành thây khô, rất nhiều người đoán được chiến lực của hung thủ rất mạnh, không phải Kết Đan có thể đối kháng.
Có suy nghĩ này mọi người lại sợ hãi, Bạch Tiểu Thuần khẩn trương đi qua đi lại trong gian phòng của mình, không biết bố trí bao nhiêu trận pháp, thậm chí còn tìm kiếm Triệu Thiên Kiêu hỗ trợ bố trí một phen.
Chẳng những hắn như thế, người ở tầng thứ tư không dám ở một mình, mà là ba năm người ở cùng một chỗ mới làm sự kiện tử vong dần dần dừng lại.
Mặc dù mấy ngày sau không có thêm người tử vong nhưng đã có bóng mờ bao phủ nội tâm mọi người, Bạch Tiểu Thuần phát sầu, vừa nhớ lại tình cảnh đánh nhau với bóng trắng, hắn đã cảm thấy đối phương nhất định sẽ đến báo thù, cuối cùng hắn cảm thấy nhiều người lực lượng lớn, cho nên hắn đi mời Công Tôn Uyển Nhi…
Ngay cả Công Tôn Uyển Nhi cũng đến gian phòng của mình, tất cả mọi người là đệ tử Nghịch Hà Tông, ở cùng với nhau vượt qua giai đoạn gian nan hiện tại.
Công Tôn Uyển Nhi nghe Bạch Tiểu Thuần mời mình, sắc mặt cổ quái và che miệng cười khẽ, nàng không cự tuyệt, đi theo Bạch Tiểu Thuần… Ở tại gian phòng Bạch Tiểu Thuần.
Đã có đủ người, Bạch Tiểu Thâần thở ra một hơi.
– Có ta và Uyển Nhi, còn có Thần Toán Tử và Tống Khuyết cùng với Trần Mạn Dao phụ trợ, cho dù bóng trắng xuất hiện cũng có nắm chắc đánh nó rút đi.
Bạch Tiểu Thuần chờ đợi suốt bảy ngày, hắn phát hiện đã không còn hiện tượng người tử vong, Bạch Tiểu Thuần cũng thở dài và muốn đi tìm Triệu Thiên Kiêu.
Vào lúc này Triệu Thiên Kiêu lại tìm tới trước, sắc mặt hắn hồng nhuận phơn phớt, trên mặt còn mang theo nụ cười tủm tỉm, dường như hắn vô cùng vui vẻ.
– Tiểu Thuần, ta cảm thấy ánh mắt Nguyệt San sư muội nhìn ra khác với lúc trước, ha ha.
Triệu Thiên Kiêu đi vào trong gian phòng, nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần và Công Tôn Uyển Nhi.
Triệu Thiên Kiêu cũng không quá chú ý Công Tôn Uyển Nhi, sau khi gật đầu chào hỏi liền ngồi trước mặt Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, hiện tại có thể rồi, bước tiếp theo chúng ta làm như thế nào, có cần ta đi thổ lộ với Nguyệt San sư muội không?
Triệu Thiên Kiêu phấn chấn, vội vàng hỏi thăm.
Mấy ngay qua là thời gian hạnh phúc nhất đời hắn, mỗi ngày đều đi tìm Trần Nguyệt San, hai người ngồi với nhau, không ngừng nói chuyện phiếm, những lời nói chuyện mấy ngày qua còn nhiều hơn các câu nói cả đời hắn cộng lại.
Bạch Tiểu Thuần ho khan, ánh mắt nhìn Triệu Thiên Kiêu vô cùng nghiêm túc.
– Không nên bị hạnh phúc ngắn hạn làm mê muội đầu óc.
– Triệu sư huynh, ta hỏi ngươi, ngươi muốn nháy mắt phương hoa hay muốn thiên trường địa cửu!
Bạch Tiểu Thuần hỏi một câu giống như cây gậy nện vào đầu Triệu Thiên Kiêu, nội tâm Triệu Thiên Kiêu chấn động, tâm tình khẩn trương không nói thành lời.
– Ta không muốn nháy mắt phương hoa, ta muốn thiên trường địa cửu!
Triệu Thiên Kiêu trả lời nghiêm túc.
– Triệu sư huynh…
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần hòa hoãn và lên tiếng.
– Ta biết rõ nội tâm ngươi rất muốn kết thành đạo lữ với Nguyệt San sư tỷ, suy nghĩ của ngươi là không đúng, ngươi quên Doanh Tự Quyết? Phải ổn định!
– Ta đã nói qua với ngươi, đầu tiên hấp dẫn nàng chú ý sau đó mới cho nàng cảm giác an toàn, ngươi không thể tiến lên, mà phải lui ra sau.
– Hiện tại ngươi phải cho nàng cảm giác thần bí, lấy lui làm tiến, cuối cùng Nguyệt San sư tỷ sẽ nhớ ngươi, muốn ngừng mà không được… Cho nên ngươi phải ít tiếp xúc với nàng, cũng làm ra vẻ như gần như xa!
– Nhớ lấy một điểm, nhất định phải như gần như xa, không thể tấn công dồn dập, phải tiến dần chậm chạp, cuối cùng mới tặng nàng vui vẻ lớn!
Bạch Tiểu Thuần tận tình khuyên bảo, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Triệu Thiên Kiêu càng nghe càng cảm thấy có đạo lý, cuối cùng hắn cắn răng gật đầu.
– Tốt, ta nghe ngươi!
Nói xong Triệu Thiên Kiêu thở sâu, hắn quyết đoán rời khỏi gian phòng Bạch Tiểu Thuần.
Vài ngày sau đó Triệu Thiên Kiêu nghiêm khắc dựa theo Bạch Tiểu Thuần yêu cầu, bắt đầu như gần như xa với Trần Nguyệt San, thậm chí có thời điểm trực tiếp biến mất mấy ngày, cho dù gặp nhau hắn vẫn lãnh đạm như không thấy.
Ngẫu nhiên dựa theo yêu cầu của Bạch Tiểu Thuần khôi phục như thường với Trần Nguyệt San, cứ như vậy khi thì xa nhau, khi thì thân mật, Trần Nguyệt San khó hiểu rồi sau đó tức giận.
Cuối cùng khó hiểu và tức giận không ngừng giao thoa với nhau, nàng cảm thấy không đúng, nàng muốn tiến thêm một bước tìm hiểu đã xảy ra chuyện gì, Triệu Thiên Kiêu biểu hiện khác xa những gì nàng biết trong quá khứ.
Vì vậy bắt đầu chủ động tiếp xúc, muốn mau mau xem đã xảy ra chuyện gì, cứ như vậy hai người bọn họ tới tới lui lui bảy tám lần…
Quá trình này diễn ra suốt một tháng, trong một tháng này vẫn có sự kiện tử vong xuất hiện, lúc này vẫn là tầng thứ tư, cũng không phải mỗi tu sĩ đều ở chung với nhau, vẫn có một ít người ở một mình tử vong… Sự kiện bất đầu trên người bọn họ.
Sau khi có tiếng kêu thảm thiết vang lên, lúc vô số thi thể tử vong cùng xuất hiện, nhân tâm trên thuyền dị động, sợ hãi bao phủ phạm vi lớn, vào lúc số người tử vong vượt qua con số trăm người, tâm thần mọi người khủng hoảng không chịu nổi.
Cho dù điều tra thế nào cũng không tìm ra manh mối, lúc này sự tín nhiệm giữa mọi người với nhau giảm mạnh, mỗi người đều hoài nghi người khác, lúc số người chết tăng dần, ban đầu một đêm một người biến thành một đêm hai người, ba người…
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 715: Thổ Lộ (Thượng)
Thậm chí có một lần kinh người nhất, trong vòng một đêm có mười ba người tử vong, toàn thân mười ba người này bị hút sạch huyết nhục biến thành thây khô, chúng tu sĩ trên thuyền chấn động rất mạnh.
Bạch Tiểu Thuần sợ hãi, hắn sợ tới mức tận cùng, hắn cảm thấy chiếc thuyền quá đáng sợ, nội tâm vô cùng chờ mong lão giả ba mắt quay trở về…
– Nếu tiếp tục như vậy chưa tới Man Hoang, người trên thuyền đã chết sạch rồi.
Bạch Tiểu Thuần lo sợ bất an, dứt khoát gọi hai tùy tùng Triệu Thiên Kiêu vào trong gian phòng của mình, hắn cảm giác người nhiều mới an toàn.
Hai tùy tùng này sống trong hoảng sợ bất an, bọn hắn cũng lo lắng bóng trắng trả thù, tâm thần bị tra tấn suốt nhiều ngày qua, sợ hãi không dứt, nghe Bạch Tiểu Thuần triệu hoán, bọn họ vui mừng như điên, cảm thấy Bạch Tiểu Thuần quá tốt với mình, vì vậy không nói hai lời lập tức đi tới đây, thậm chí còn nịnh nọt Bạch Tiểu Thuần, phàm là chuyện Bạch Tiểu Thuần cần, hai người đều xông phá hoàn thành xuất sắc.
Lúc này chiếc thuyền đã đi được một nửa lộ trình, Triệu Thiên Kiêu thật sự không chịu nổi, hắn cảm giác mỗi ngày sống trong giày vò, cho dù ưa thích Trần Nguyệt San không kiềm chế nổi nhưng lại làm ra vẻ hờ hững không quan tâm.
Trần Nguyệt San cực kỳ chấp nhất, lại nhiều lần chủ động muốn hỏi đáp án, mỗi lần Triệu Thiên Kiêu đều hận không thể lập tức mở miệng biểu đạt cảm tình của mình, lại nghĩ tới Bạch Tiểu Thuần an bài, hắn chỉ có thể nín nhịn.
Vào một buổi hoàng hôn hắn không chịu nổi, Triệu Thiên Kiêu đi vào gian phòng Bạch Tiểu Thuần, mới vừa bước vào phòng, hắn nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần nằm ở đó, bên cạnh còn có hai tùy tùng của mình, một người nắn vai, một người bóp chân cho Bạch Tiểu Thuần, lúc Triệu Thiên Kiêu đi vào đã hỏi thẳng Bạch Tiểu Thâần.
– Tiểu Thuần, ta không chịu nổi, ta nhiều lần muốn biểu đạt tình cảm lại nín nhịn, đừng nói nàng, bản thân ta cũng cảm thấy… Ta và Nguyệt San sư muội rất khó thiên trường địa cửu.
Sắc mặt Triệu Thiên Kiêu tiều tụ, đôi mắt chờ mong nhìn Bạch Tiểu Thuần.
Sau khi thấy Triệu Thiên Kiêu, Bạch Tiểu Thuần sững sờ, mấy ngày qua hắn sống trong hãi hùng khêếp vía, mỗi ngày đều nghĩ tới bóng trắng kia, nếu gặp phải mình nên chống cự như thế nào, đã lâu không gặp Triệu Thiên Kiêu cho nên hắn sắp quên mất chuyện này.
Hiện tại nghe Triệu Thiên Kiêu nói vậy, Bạch Tiểu Thuần lập tức chấn động, nội tâm chột dạ, vội vàng cười khan, hắn tính giả vờ giả vịt và vỗ đùi một cái.
– Thời cơ đến, trưa mai, Triệu sư huynh, ngươi nên thổ lộ với Nguyệt San sư tỷ, đây là một kích cuối cùng, từ nay về sau ngươi có thể ôm mỹ nhân về nhà, có thể song túc song phi với Nguyệt San sư tỷ!
Bạch Tiểu Thuần lớn tiếng nói.
Triệu Thiên Kiêu chấn động tinh thần khi nghe lời này, đứng dậy đi tới đi lui, sắc mặt kích động và khẩn trương, khi thì cầm chặt nắm đấm, lo được lo mất.
– Ngươi nói vạn nhất nàng cự tuyệt thì làm sao bây giờ?
Triệu Thiên Kiêu lo lắng hỏi thăm một câu.
– Căn cứ mấy chục năm kinh nghiệm tình trường của tình thánh Bạch Tiểu Thuần ta, nguyên nhân thổ lộ thất bại là do tình cảm lắng đọng chưa đủ!
– Ngươi và Nguyệt San sư tỷ đã lắng đọng đủ lâu, cho nên ngươi cần lo lắng duy nhất chính là chuẩn bị ngôn từ, ngươi có thể yên tâm, Bạch Tiểu Thuần ta am hiểu nhất chính là điểm này, nhất định sẽ giúp ngươi!
Bạch Tiểu Thuần vung tay lên tiếng.
Triệu Thiên Kiêu vui vẻ nghe lời Bạch Tiểu Thuần, ở phương diện này Bạch Tiểu Thuần nói gì hắn nghe nấy, hiện tại hắn thở ra một hơi, cảm thấy có Bạch Tiểu Thuần trợ giúp, cửa ải cuối cùng cũng dễ dàng hơn nhiều.
– Ta sẽ giúp ngươi!
Bạch Tiểu Thuần cười nhạt, hắn giả vờ cao thâm mạt trắc, thương lượng với Triệu Thiên Kiêu đến đêm khuya, Triệu Thiên Kiêu vừa lòng thích ý ưỡn ngực rời đi.
Giữa trưa ngày thứ hai trời trong nắng ấm, mặt biển yên tĩnh, chỉ còn gợn sóng phập phồng, biển cả màu vàng vô cùng xinh đẹp.
Ở xa xa có thể nhìn thấy chim biển đặc thù sống trong Thông Thiên Hải đang bay lượn, tiếng kêu của chúng truyền ra thật xa.
Triệu Thiên Kiêu mặc trường bào màu xanh đứng ở đầu thuyền, bộ dạng ngọc thụ lâm phong, ánh mắt vô cùng thâm thúy giống như ngọn núi vững chắc, hắn đứng đó tỏa ra khí thế vô cùng kinh người, tất cả mọi người gặp được đều phải nhớ kỹ.
Hắn chắp tay sau lưng, mái tóc dài mặc gió thổi phất phơ, càng làm Triệu Thiên Kiêu bất phàm.
Không người nào chú ý, lúc này bên tai nghe được giọng nói Bạch Tiểu Thuần.
– Sai sai, đặt tay trái trên thắt lưng, đúng đúng… Ngẩng đầu, nâng cằm lên nhìn ra xa.
– Ánh mắt chớ nhìn lộn xộn!
– Chân trái bước nửa bước về phía trước, ân… Bộ dạng như vậy không tệ, sắc mặt quá nghiêm túc, ngươi muốn thổ lộ chứ không phải dọa người, phải nhu hòa một ít…
Bạch Tiểu Thuần đứng ở vị trí cách đó không xa quan sát Triệu Thiên Kiêu, hắn không ngừng truyền âm điều chỉnh tư thái, Triệu Thiên Kiêu nghe xong đổi thành tay trái, cái cằm và sắc mặt cũng điều chỉnh, trong nội tâm bất an, hắn lo được lo mất nhưng vì tín nhiệm Bạch Tiểu Thuần nên kiên trì làm theo.
– Cứ như vậy, không nên cử động, sắp tới thời gian ngươi ước hẹn với Nguyệt San sư tỷ rồi đấy.
Bạch Tiểu Thuần rất phấn chấn nhìn Triệu Thiên Kiêu, hồi tưởng chyện mấy ngày hôm trước, đây chính là thành quả của hắn, hôm nay chính là lúc đánh một kích cuối cùng.
– Tất thành!
Bạch Tiểu Thuần xiết chặc nắm đấm, thở sâu sau đó mang theo chờ mong quan sát tầng hai, rốt cục… Cửa phòng tầng hai mở ra, thân ảnh Trần Nguyệt San xuất hêện.
Trần Nguyệt San hôm nay không khác gì những ngày hôm trước, vẫn mặc trường bào đệ tử màu xanh nhưng lại sinh ra khí chất thiên kiều bá mị, tóc dài duỗi ra, cái cổ trắng sáng để lộ da thịt mịn màng, trên người nàng sinh ra khí chất vô cùng thánh khiết.
Gương mặt hơi ửng đỏ, tâm thần bất định, bàn tay ngọc trong tay áo nắm chặt càng để lộ thần sắc khẩn trương của nàng.
Nàng đi tới bong thuyền, bắt gặp Triệu Thiên Kiêu đang đứng đầu thuyền, bước chân chần chờ nhưng vẫn đi tới.
– Đến rồi, không nên quay đầu, nàng đang đi tới gần ngươi.
Bạch Tiểu Thuần kích động truyền âm.
Thân thể Triệu Thiên Kiêu hơi run, hắn cắn răng duy trì trạng thái của mình, linh thức tản ra, cảm giác Trần Nguyệt San tới gần, không bao lâu Trần Nguyệt San đã đứng bên người Triệu Thiên Kiêu, làn gió thơm bên cạnh, Triệu Thiên Kiêu cảm giác tim mình đập rộn ràng.
– Triệu sư huynh, ngươi tìm ta có chuyện gì không?
Trần Nguyệt San nhỏ giọng hỏi, bàn tay ngọc nắm chặc góc áo, nàng cảm thấy dáng vẻ Triệu Thiên Kiêu kỳ quái nhưng vô cùng ưa thích.
Bạch Tiểu Thuần nhìn không rời mắt, ánh mắt hơi sợ sệt.
Triệu Thiên Kiêu hít sâu một hơi, hắn không quay đầu lại nhưng quyết tâm nhìn chân trời xa xăm, trong đầu nhớ lại những lời Bạch Tiểu Thuần dạy hắn, hắn nâng tay phải chỉ lên trời, trầm giọng nói:
– Nguyệt San, ngươi nhìn bầu trời xanh thẳm kia đi, bầu trời trong xanh không hạt bụi, đại biểu tình cảm ta dành cho ngươi không nhiễm phàm trần, trọn đời không thay đổi.
Triệu Thiên Kiêu nói rất trầm thấp, những lời hắn nói đánh động tâm hồn thiếu nữ của Trần Nguyệt San, nàng vô ý thức ngẩng đầu nhìn trời.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










