Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Tập 144 : Thổ Lộ (Hạ) (c716-c720)
❮ sautiếp ❯Chương 716: Thổ Lộ (Hạ)
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mọi chuyện thuận lợi liền khen Triệu Thiên Kiêu làm rất hoàn mỹ, cảm thấy Triệu sư huynh đã thông suốt, Bạch Tiểu Thuần không thể bắt bẻ được gì.
– Đây là những lời ta dùng thời gian cả ngày suy nghĩ.
Bạch Tiểu Thuần đang đắc ý thì Trần Nguyệt San ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, đột nhiên…
Oanh!
Một tia sét xuất hiện trên bầu trời, thời tiết không biết có trùng hợp hay không, cả bầu trời biến hóa thất thường, trong chớp mắt mây đen trận trận, Bạch Tiểu Thuần phát hiện sấm sét bao phủ âầu trời, màu xanh thẳm không nhiễm hạt bụi đã… Tối đen.
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, Triệu Thiên Kiêu mở to mắt không nói nên lời, Trần Nguyệt San ngơ ngác.
– Đây… Đây là chuyện gì.
Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, hắn hít sâu một hơi, cảm thấy không đúng.
Triệu Thiên Kiêu trầm mặc, Trần Nguyệt San không biết nên nói cái gì, dường như có chút xấu hổ, sau nửa ngày Triệu Thiên Kiêu cắn răng muốn tiếp tục, cho dù thời thiết không tốt cũng phải hoàn thành đại sự nhân sinh cả đời mình mới được.
– Nguyệt San…
Triệu Thiên Kiêu chỉ vào biển cả và nói.
– Ngươi nhìn mặt biển yên tĩnh kia đi, giống nhau tâm ta, sau khi có ngươi, vinh nhục cùng nhau, ta sẽ không động tâm với dong chi tục phấn nào khác, tâm ta bình thản như biển cả không gợn sóng trước mặt.
Triệu Thiên Kiêu vừa nói lời này, toàn thân Trần Nguyệt San chấn động, dường như nàng rất cảm động, ánh mắt nhìn theo hướng Triệu Thiên Kiêu đang chỉ, đột nhiên…
Đột nhiên bầu trời sấm sét dữ dội, mây đen ùa tới và mưa như trút nước, biển cả sinh ra sóng gió ngập trời, sóng lớn vỗ mạnh vào mạn thuyền, cả chiếc thuyền chao đảo…
Bạch Tiểu Thuần đổ mồ hôi lạnh toàn thân, hắn nắp trong góc suy nghĩ mọi việc quá quỷ dị, dường như ông trời cũng chống lại Triệu Thiên Kiêu.
– Chẳng lẽ ta se duyên sai?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần lạnh buốt, vào lúc đang đau đầu, Triệu Thiên Kiêu gắp tới mức sắp khóc, hắn cảm thấy cả thiên địa đang đối nghịch với mình, mặc hắn nói cái gì cũng đều có hiệu quả trái ngược, vào lúc hắn không biết nên nói điều gì, Trần Nguyệt San ở bên cạnh phì cười.
Nàng rất xinh đẹp, hiện tại cười lên càng đẹp hơn, đôi mắt như trăng rằm, ngón tay ngọc chủ động nắm tay Triệu Thiên Kiêu, ánh mắt thâm tình nhìn hắn.
Thân thể Triệu Thiên Kiêu chấn động, hắn cũng nhìn Trần Nguyệt San, ánh mắt hai người thời khắc này biến thành vĩnh hằng.
Trần Nguyệt San ưa thích Triệu Thiên Kiêu, từ năm phụ thân nàng thu Triệu Thiên Kiêu làm đệ tử, nàng đã thích sư huynh chất phác và bưu hãn trước mặt.
Thậm chí nàng còn chủ động tiếp xúc, đáng tiếc Triệu Thiên Kiêu không biểu lộ nhiều, từ nhỏ tới lớn không tu luyện cũng đi thí luyện, thời gian dần qua Trần Nguyệt San vùi phần tâm ý này vào đáy lòng, ngẫu nhiên hồi tưởng cũng than thở.
Cho tới khi lên chiến thuyền, mấy tháng trước khi nàng bước ra khỏi phòng bắt gặp Triệu Thiên Kiêu mặt quần áo đại qua nhân màu đỏ, lúc đó nàng ngạc nhiên không nói nên lời, những chuyện sau đó chẳng khác gì đang nằm mơ.
Bạch Tiểu Thuần than thở nhìn Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San, hắn cảm thấy dù mình se duyên sai cũng không đáng ngại, hắn cười hắc hắc, có cảm giác như mình là tình thánh, hất càm lên, bộ dạng giống cao thủ vô địch tịch mịch.
– Bạch Tiểu Thuần ta…
Bạch Tiểu Thuần muốn tự tán dương bản thân mình, đột nhiên bầu trời xa xa có sấm sét nổ vang, mấy đạo thân ảnh bay ra khỏi tầng mây, xuất hiện trên chiến thuyền.
Người cầm đầu chính là lão giả ba mắt.
Thiên Nhân trở về!
– Phụ thân!
– Sư tôn!
Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San, hai người lui ra sau vài bước, bọn họ cảm giác mình đang làm việc xấu và bị bắt tận tay cho nên tâm thần bất an.
Lão giả ba mắt Trần Hạ Sơn gào thét, sắc mặt hắn vô cùng âm trầm lườm Triệu Thiên Kiêu, năm tu sĩ Nguyên Anh đi theo sau lưng hắn thần sắc mỏi mệt nhưng gương mặt như cười mà không phải cười, ánh mắt bọn họ cổ quái nhìn Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.
Biểu lộ của năm người này và ánh mắt Trần Hạ Sơn, Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San hiểu ra, chỉ sợ những lời thổ lộ vừa rồi đã bị bọn họ nghe được.
Hơn nữa bầu trời và mặt biển biến hóa như vừa rồi, tám chín phần mười có quan hệ với Trần Hạ Sơn.
Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tất cả, thân thể phát lạnh, hắn ẩn ẩn cảm giác không tốt, muốn lui ra sau nhưng phát hiện làm vậy không ổn, vì vậy hắn nghiêng đầu qua một bên, giả vờ là người vô tội đang ngắm cảnh, đồng thời lặng lẽ lấy một bình linh nhưỡng nhỏ ra uống một hơi…
Triệu Thiên Kiêu khẩn trương, hắn sợ sư tôn nhất, hiện tại trừ khẩn trương còn có xấu hổ, Trần Nguyệt San không như vậy, nàng vẫn nắm chặc tay Triệu Thiên Kiêu và ngẩng đầu nhìn phụ thân, một tấc cũng không nhường.
– Triệu Thiên Kiêu, ngươi quá xuất sắc rồi!
Trần Hạ Sơn bất đắc dĩ, hắn lườm Triệu Thiên sau đó dõi mắt nhìn nơi Bạch Tiểu Thuần ẩn thân.
Ánh mắt này sắc bén như đao, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy toàn thân mát lạnh, trong mắt đảo nhanh, đôi mắt đỏ rực, bước chân lảo đảo.
– Hảo tửu!
Hắn bước đi loạng choạng, sau khi đi tới góc rẽ tránh ánh mắt Trần Hạ Sơn, muốn lập tức rời đi…
Trần Hạ Sơn hừ một tiếng, cũng không để ý tới Bạch Tiểu Thuần, quay người mang theo năm tu sĩ Nguyên Anh bay vào tầng thứ nhất.
Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San nhìn nhau, Triệu Thiên Kiêu quyết tâm cắn răng đi bái kiến sư tôn, hắn muốn giải thích việc này rõ ràng, không thể để sư tôn trách phạt Nguyệt San và Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần chạy thoát, hắn thở hổn hển khi trở lại phòng mình.
– Sớm biết như vậy, ngày hôm qua thổ lộ cho xong, tại sao lại trùng hợp như vậy, hết lần này tới lần khác lão giả ba mắt quay trở về… Nếu hắn biết ta giúp Triệu Thiên Kiêu đánh chủ ý con gái của hắn, ta rất thảm.
Bạch Tiểu Thuần càng nghĩ càng cảm thấy bi ai, hiện tại không có biện pháp, chỉ có thể thở dài sau đó cân nhắc nên ứng phó như thế nào.
Chờ đợi vài ngày, Bạch Tiểu Thuần không gặp được Triệu Thiên Kiêu, cũng không thấy Trần Hạ Sơn gây phiền toái cho hắn, đáy lòng Bạch Tiểu Thuần hơi an tâm, không bao lâu lại có pháp lệnh của Trần Hạ Sơn truyền ra.
– Các đệ tử ở lại trong phòng của mình, không thể tùy ý đi đi lại, chờ đơi lão phu điều tra.
Giọng nói uy nghiêm còn mang theo tức giận truyền khắp cả chiến thuyền, không người dám không tuân theo, bọn người Tống Khuyết nhanh chóng rời khỏi phòng Bạch Tiểu Thuần quay về khu vực của mình.
Sau đó Trần Hạ Sơn mang theo năm tu sĩ Nguyên Anh điều tra từng người, hiển nhiên đã biết rõ trong thời gian bọn họ rời đi có rất nhiều tu sĩ tử vong, bọn họ phải có biện pháp ứng phó.
Lần điều tra này rất kỹ càng, các đệ tử bài danh bao nhiêu cũng bị Trần Hạ Sơn dò hỏi, lúc này tới phiên Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần khẩn trương đi tới tầng thứ nhất, lão giả ba mắt và năm Nguyên Anh nhìn hắn.
– Đệ tử Bạch Tiểu Thuần, bái kiến chư vị tiền bối.
– Ngươi chính là Bạch Tiểu Thuần!
Trần Hạ Sơn ngồi ở vị trí trung tâm, ánh mắt hắn nhìn thẳng vào Bạch Tiểu Thuần.
Bạch Tiểu Thuần tâm thần bất định gật gật đầu, hắn cũng nhìn thẳng vào lão giả ba mắt.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 717: Có Bản Lĩnh
– Có bản lĩnh ah…”
Trần Hạ Sơn nhìn kỹ Bạch Tiểu Thuần sau đó nói một câu liền không nói gì nữa, hắn nhắm mắt lại, năm tu sĩ Nguyên Anh bắt đầu hỏi các vấn đề, trong đó có hai người ánh mắt như điện, dường như đôi mắt có thể khám phá giả dối.
Bạch Tiểu Thuần trả lời từng câu hỏi trong suốt nửa ngày mới được đi ra, trên trán hắn đổ mồ hôi lạnh.
– Lão giả ba mắt nói ta có bản lĩnh… Hắn khen ta hay tổn hại ta đây? Ta chỉ tác thành hạnh phúc chung thân giữa đệ tử và con gái của hắn mà thôi… Nếu hắn làm khó dễ ta thì làm sao bây giờ?
Bạch Tiểu Thuần cảm thấy không đúng, suy nghĩ cả buổi cũng không có biện pháp, liền không nghĩ nữa.
Cuộc điều tra này diễn ra suốt nửa tháng, tất cả đệ tử đều bị điều tra, cũng không rõ Trần Hạ Sơn đã điều tra ra kết quả gì.
Thậm chí hắn cũng quan sát kỹ những thi thể kia, cũng không đưa ra kết luận gì.
May mắn khi Trần Hạ Sơn quay về, sự kiện tử vong không còn nữa, thời gian hai tháng trôi qua, hai tháng này Bạch Tiểu Thuần không gặp được Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San, cũng không rõ bọn họ ra sao.
Lúc này chiến thuyền đã ở trên biển được sáu tháng, ở đường chân trời đã nhìn thấy đất liền, Bạch Tiểu Thuần mới lại nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu cùng Trần Nguyệt San.
Không gặp mấy tháng, tu vi Triệu Thiên Kiêu tinh tiến hơn một ít, ánh mắt sáng ngời đi chung với Trần Nguyệt San, khí tức của hai người bọn họ ẩn ẩn mạnh hơn, dường như có được vật phẩm Kết Anh sẽ tiến vào Nguyên Anh cảnh.
Không ít người hâm mộ khi gặp cảnh này, cũng không khó đoán ra Trần Hạ Sơn có thu hoạch khi trở về, đệ tử và con gái của hắn chắc chắn sẽ đạt đựoc chỗ tốt.
Bạch Tiểu Thuần ê ẩm, lúc đi trên bong thuyền nhìn thấy Triệu Thiên Kiêu, Triệu Thiên Kiêu cũng nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần, tinh thần chấn động, Triệu Thiên Kiêu nhanh chóng kéo Bạch Tiểu Thuần vào góc khuất và nhét bình nhỏ vào tay hắn.
– Ta và chị dâu ngươi tiết kiệm, giữ lại một ít máu ngân ngư, sau khi ngươi về phòng nên nuốt nó vào, có tác dụng trợ giúp tăng tu vi.
Bạch Tiểu Thuần nghe vậy liền phấn chấn, hắn nhớ Trần Hạ Sơn truy tìm Ngân Long, hiện tại có bình ngọc này, hắn biết rõ Triệu Thiên Kiêu vẫn tin tưởng mình như trước.
– Gọi chị dâu nhanh vậy? Nàng biết không?
Bạch Tiểu Thuần cười nói, nội tâm thở ra một hơi, biết rõ không có việc gì, có lẽ lão giả ba mắt không gây phiền toái cho mình…
– Cũng biết… Chị dâu ngươi nhờ ta cảm tạ ngươi.
Triệu Thiên Kiêu xấu hổ, vội ho một tiếng, hắn nghiêm túc vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần, ngươi nên tu hành cho tốt, trong khoảng thời gian này ta thấy ngươi lãnh đạm việc tu hành, đây là không đúng, mấy ngày nữa chúng ta sẽ cập bờ, chiến lực bản thân mới là căn bản để đứng chân tại nơi đó.
– Man Hoang chi địa, có lẽ ngươi không hiểu nhiều lắm, ta sẽ nói rõ chi tiết cho ngươi biết, nội tâm ngươi biết là được rồi, sư phụ ta cũng mới nói với ta vào mấy ngày trước.
Triệu Thiên Kiêu kéo Bạch Tiểu Thuần vào trong góc, cũng không quan tâm người khác nhìn ra bọn họ thân cận, hắn nói nhỏ.
– Đại lục Thông Thiên dùng Thông Thiên Hải làm trung tâm phân nhánh thành bốn con sông lớn, những nhánh sông này giống như rễ cây, trong phạm vi của chúng có tồn tại linh khí, bởi vì đại lục Thông Thiên quá lớn, Thông Thiên Hà khó có thể lan tràn tới mỗi góc của đại lục, cho nên xuất hiện khu vực rộng lớn không có linh khí, chính là Man Hoang.
– Man Hoang không chỉ nằm ở ngoại vi, ở cuối hai nhánh sông lớn tồn tại khu vực không có linh khí bao phủ, cho nên mới có trường thành tồn tại.
Sắc mặt Bạch Tiểu Thuần ngưng trọng, hắn nhiều lần nghe về trường thành, thậm chí còn tìm Trần Mạn Dao nghe ngóng qua, biết rõ trường thành vô cùng trọng yếu với Tinh Không Đạo Cực Tông.
Hiện tại nghe Triệu Thiên Kiêu giới thiệu, bất kể lúc trước hắn có nghe qua hay không đều nghiêm túc lắng nghe, dù sao những việc này liên quan tới lịch luyện mười năm của hắn sau đó.
– Trường thành như một cái vòng tròn thủ hộ an toàn cho đông tây nam bắc Thông Thiên nhất mạch sinh sôi nảy nở, ngươi có thể gọi vòng tròn này là trường thành, ra khỏi trường thành là Man Hoang chân chính, Man Hoang cằn cỗi, quanh năm có chiến tranh, trừ địch nhân là oan hồn vô tận ra còn có thổ dân Hồn Sĩ trong Man Hoang!
– Hồn Sĩ?
Bạch Tiểu Thuần hỏi, hắn nhớ thế lực sau lưng Trần Mạn Dao.
– Ta cũng không hiểu nhiều, chỉ biết những Hồn Sĩ giống như cự nhân, phương thức tu hành tương tự tu sĩ, trong đó đa số tu hành luyện thể, dã man và hung tàn, chúng bắt được đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông sẽ ăn tươi nuốt sống ngay sau đó.
Triệu Thiên Kiêu nói đến đây, Bạch Tiểu Thuần hít khí lạnh.
– Ăn tươi nuốt sống?
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần rung động rất mạnh.
– Man Hoang cằn cỗi, Hồn Sĩ hấp thu hồn lực tu hành, bọn chúng khát vọng linh khí đến tận cùng, một khi tu sĩ bước vào và bị bọn chúng bắt lấy, tự nhiên phải ăn huyết nhục ấp thu linh khí trong máu huyết.
Song phương thù hận nhau từ thời thượng cổ, những thổ dân dã man muốn tiến vào khu vực Thông Thiên Hải để chiếm giữ linh khí, chúng ta không thể để chúng đạt được ý nguyện.
Triệu Thiên Kiêu giải thích một lúc, sắc mặt Bạch Tiểu Thuần tái nhợt, hắn vô cùng ngạc nhiên nhưng không nghĩ nhiều.
– Sở dĩ Tinh Không Đạo Cực Tông xây dựng ba thành phân tông tại đây, nguyên nhân dùng để ngăn cản oan hồn và Hồn Sĩ tiến vào Thông Thiên Hà.
– Mấy ngày sau, vào lúc chúng ta lên bờ, ngươi sẽ nhìn thấy thành trì đầu tiên, đó là thành Đông Hải, linh khí nồng đậm và an toàn nhất trong các Giới thành.
Triệu Thiên Kiêu lo lắng Bạch Tiểu Thuần không biết tình hình cụ thể cho nên giải thích kỹ càng.
– Từ thành Đông Hải đi sâu về phía trước, linh khí càng ngày càng ít, dần dần suy yếu, nơi đó tồn tại tòa thành thứ hai, gọi là Giới thành, trong tòa thành này có trọng binh canh gác, chính là cửa ải thứ hai ngăn cản Man Hoang, cũng là tuyến phòng ngự dự bị.
Bạch Tiểu Thuần nghe đến đó liền áp chế sợ hãi khi nghe Man Hoang ăn tươi nuốt sống tu sĩ, hắn nghiêm túc lắng nghe, bởi vì hắn không hiểu những việc này.
– Từ Giới thành đi sâu về phía trước sẽ không còn linh khí, đó là tòa thành thứ ba của trường thành.
– Tòa thành thứ ba cũng có tên là Trường thành, nơi đó là khu vực tu sĩ Thiết Huyết kinh khủng nhất Tinh Không Đạo Cực Tông canh giữ, mỗi người trong số bọn họ đều là sát thần, cho dù là ta cũng không muốn trêu chọc.
Nhắc tới tòa thành thứ ba, trong mắt Triệu Thiên Kiêu mang theo chấp nhất, tôn kính và hướng tới.
– Những người này tạo thành quân đoàn, gọi là quân đoàn Thiết Huyết, bọn họ vô cùng cường đại, bọn họ… Mới thật sự là tồn tại thủ hộ trường thành, cũng khai chiến với Hồn Sĩ Man Hoang quanh năm, tỷ lệ tử vong cực cao.
– Ta nghe nói nơi đó có năm quân đoàn, mỗi Bách phu trưởng trong bọn họ trở lại tông môn đều có địa vị hiển hách, bởi vì sau lưng bọn họ là Thiết Huyết Đường, Thiết Huyết Đường áp đảo Thiên Nhân, bọn họ là tông đường duy nhất do lão tổ Bán Thần tự mình nắm giữ!
Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền gật đầu, cảm thấy cái tên quân đoàn Thiết Huyết tràn đầy sát khí.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 718: Lên Bờ
– Mục tiêu của ta là đi Man Hoang lịch lãm rèn luyện, gia nhập… một trong các quân đoàn Thiết Huyết, lập nhiều quân công hiển hách, tranh thủ trở thành Thiên phu trưởng!
Triệu Thiên Kiêu thở sâu, hắn nói rất kiên định.
– A?
Bạch Tiểu Thuần giật mình nhìn Triệu Thiên Kiêu, cảm giác đối phương muốn đi chịu chết.
– Cũng chỉ có tại trường thành mới có Thiên Nhân tọa trấn, lần này sư phụ ta thay thế Chu tiền bối, sư phụ sẽ tọa trấn nơi đó trăm năm, ngăn cản kẻ thù bên ngoài xâm lấn!
Triệu Thiên Kiêu vỗ vai Bạch Tiểu Thuần, ánh mắt ôn hòa, hắn lớn tuổi hơn Bạch Tiểu Thuần, tiếp xúc mấy ngày qua, hắn thật sự xem Bạch Tiểu Thuần là bằng hữu của mình.
Người như hắn rất ít bằng hữu, thậm chí nói rất ít, một khi được hắn tán thành sẽ là huynh đệ cả đời.
– Tiểu Thuần, mục đích ta tới đây tìm Thiên Nhân Hồn là thứ yếu, chủ yếu muốn gia nhập quân đoàn Thiết Huyết, ngươi thì khác, ngươi phải tranh thủ đoạt lấy Thiên Nhân Hồn.
Triệu Thiên Kiêu dặn dò.
– Man Hoang có hồn, tất cả tính mạng tử vong trên đại lục Thông Thiên đều tụ tập tại đó, chỉ cần hồn của bọn họ không hồn phi phách tán, chỉ cần không phải bị người khác dùng bí pháp lưu lại, như vậy sẽ trở về Minh Hà trong Man Hoang, cho nên Man Hoang từ mức độ nào đó đại biểu âm ti.
– Bởi vì Man Hoang tích lũy hồn trong năm tháng vô tận, trong đó còn có rất nhiều Thiên Nhân Hồn chưa bị người khác phát hiện.
Tuy Thiên Nhân Hồn là thứ ngàn năm khó gặp, hiếm như lông phượng sừng lân, số lượng cực kỳ có hạn, căn cứ sư phụ ta phỏng đoán, số lượng Thiên Nhân Hồn của cả Man Hoang hôm nay không vượt qua hai bàn tay! Dù sao người thành tựu Thiên Đạo Nguyên Anh còn hiếm hơn cả Thiên Nhân, chỉ có một mình Thiên Tôn mà thôi.
Triệu Thiên Kiêu thấp giọng lên tiếng, những lời hắn nói là tuyệt mật, không thể nói cho người ngoài biết, Triệu Thiên Kiêu cũng lo lắng Bạch Tiểu Thuần truy cầu mục tiêu hư vô mờ mịt nên nói những việc này.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong liền chấn động, hắn đã từng cân nhắc trong Man Hoang có bao nhiêu Thiên Nhân Hồn, trong tay hắn có hai cái, hắn thậm chí mơ ước mình… Có thể đạt tới Thiên Đạo Nguyên Anh trong truyền thuyết.
Nhưng hôm nay nghe Triệu Thiên Kiêu nói như vậy, Bạch Tiểu Thuần ý thức được mục tiêu của mình khó đạt tới, ngay cả hai Thiên Nhân Hồn trong túi trữ vật của hắn có giá trị to lớn vượt xa hắn hiểu biết.
Hắn nhớ hai Thiên Nhân Hồn này do Hàn Tông lão tổ và… Đỗ Lăng Phỉ tặng mình!
– Cho nên không nên theo đuổi Thiên Đạo Nguyên Anh mờ mịt, đây chẳng qua chỉ là mộng tưởng mà thôi, ngươi nên thả mục tiêu lên Thiên Thú Hồn, mặc dù Thiên Thú Hồn cũng hi hữu nhưng trong trăm năm cũng gặp mấy cái, sư phụ ta từng phán đoán qua, Man Hoang Thiên Thú Hồn không cao hơn năm mươi, cụ thể ra sao hắn không rõ.
Triệu Thiên Kiêu dặn dò một lúc, nên nói hắn đã nói, lúc này cáo từ rời đi.
Bạch Tiểu Thuần đứng tại chỗ nhìn đại lục càng ngày càng gần.
– Mười năm ah, ta phải chịu đựng!
Bạch Tiểu Thuần thở dài.
Thời gian ba ngày trôi qua, lúc chiến thuyền tới gần bờ biển, buổi trưa ngày hôm nay, tất cả tu sĩ không hẹn lên bong thuyền nhìn ra phương xa.
Bọn họ có thể nhìn thấy thành trì to lớn kinh người đang nằm đó, tòa thành màu xanh tu kiến bên cạnh bờ biển, cả bờ biển đều bị tường thành bao quanh.
Lực lượng trận pháp mênh mông cường đại, thậm chí còn có phù văn óng ánh ẩn hiện giữa tường thành, còn có thể nhìn thấy không ít tu sĩ đang canh gác nhìn về phía bọn họ.
Hai bên nhìn nhau, tốc độ chiến thuyền dần dần chậm lại, sau một canh giờ cũng cập bờ, người hai bên có thể nhìn thấy nhau rõ ràng.
Đột nhiên chiến thuyền rung động rất mạnh, chiếc thuyền cập đậu cách bờ chừng mười dặm, trong tòa thành có tám tu sĩ Nguyên Anh bay ra, tất cả tu sĩ Kết Đan đều xuất hiện cung nghênh Trần Hạ Sơn.
– Bái kiến Trần tiền bối!
– Chúng ta cung nghênh Trần tiền bối!
TIếng nói vang lên như sấm, Trần Hạ Sơn bay ra, hắn mang theo năm tu sĩ Nguyên Anh gật đầu đáp lễ đám người này, sau đó bay đi một mình.
Những người này không nói gì, hai bên hàn huyên lẫn nhau, tính cả Bạch Tiểu Thuần và mấy trăm thiên kiêu trên Tinh Không Đạo Cực bảng bay ra ngoài, bọn họ vượt qua mười dặm Thông Thiên Hải bay vào thành Đông Hải.
Trên đường đi gặp không ít tu sĩ Kết Đan thành Đông Hải, bọn họ đánh giá các thiên kiêu trên Tinh Không Đạo Cực bảng, trong mắt mang theo khinh miệt không chút che dấu, trong mắt những lão binh trải qua nhiều sóng gió trước mặt, các thiên kiêu chỉ là người mới mà thôi.
Bạch Tiểu Thuần đưng trong đám người đánh giá các tu sĩ Kết Đa thành Đông Hải, hắn cũng nhìn ra đám người kia chỉ có tu vi Kết Đan sơ kỳ nhưng lại mang theo sát khí rất mạnh, từ đó có thể thấy bọn họ chém giết không ít, Bạch Tiểu Thuần cũng nhìn thấy hào quang đỏ rực sâu trong mắt bọn họ.
Bạch Tiểu Thuần nghe người ta nói về hào quang màu đỏ này, càng diệt nhiều oan hồn trong Man Hoang càng trở nên rõ ràng, dường như có quy tắc biến hóa nhưng không có hại gì, thậm chí còn sinh ra lực uy hiếp.
Lúc mọi người bước lên bờ tiến vào thành Đông Hải, cũng không có ai chú ý tới đám đám thiên kiêu Tinh Không Đạo Cực bảng, chỉ có một tu sĩ Kết Đan Đại viên mãn thành Đông Hải phát cho mọi người một cái lệnh bài.
– Hoan nghênh các ngươi đi tới phân tông, lệnh bài là tín vật duy nhất của các ngươi, không thể mất đi! Người không có tín vật nếu từ hướng Man Hoang đi vào sẽ không cho phép bước vào trường thành, các ngươi phải chú ý.
– Cũng không có an bài cụ thể cho các ngươi, các ngươi đang tham gia thí luyện, trong kỳ hạn mười năm này phải có ít nhất ba lần tiến vào Man Hoang, lúc hoàn thành kỳ hạn mười năm, các ngươi sẽ bị từ chối trở về tông môn.
– Tóm lại, các ngươi phải tự giải quyết cho tốt, ta nhắc nhở các ngươi một câu… Dừng lại trong thành Đông Hải một ngày, thời gian thí luyện sẽ tăng thêm một tháng, sau khi các ngươi rời khỏi thành Đông Hải, các ngươi phải học cách khống chế linh lực của mình.
Tên tu sĩ Kết Đan Đại viên mãn thành Đông Hải nhắc nhở mọi người những việc cần chú ý mới rời đi.
Bạch Tiểu Thuần phát sầu, hắn nhìn thành Đông Hải xa lạ trước mặt, lúc trước hắn còn có ý định ở nơi này mười năm không đi Trường thành.
Mọi người nhìn nhau, bọn họ đều là thiên kiêu trong Tinh Không Đạo Cực bảng, hiện tại đi tới nơi xa lạ này, biểu hiện của bọn họ khác nhau nhưng đại đa số đều lập tức tản đi, đều tự tìm đường ra.
Bạch Tiểu Thuần thở sâu, sắc mặt ngưng trọng, nơi này là phân tông Tinh Không Đạo Cực Tông, cũng ở trong Trường thành, hoàn toàn khác với đông mạch Thông Thiên Hà.
Lúc ở đông mạch Thông Thiên Hà, hắn cảm giác cách Nghịch Hà Tông xa xôi nhưng không phải không thể vượt qua, nhưng ở nơi này hoàn cảnh xa lạ, hắn cũng không quen biết bao nhiêu người, hoàn cảnh quen thuộc cũng cải biến.
– Càng ở nơi lạ lẫm càng phải đoàn kết với nhau!
Bạch Tiểu Thuần nghiêm túc nhìn đám người Tống Khuyết, hắn trầm thấp lên tiếng, hiện tại trên người hắn ngưng tụ khí thế vô cùng hùng hậu.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 719: Các Ngươi Chờ!
– Tống Khuyết, Thần Toán Tử, Trần Mạn Dao, các ngươi thân là người hộ đạo của Bạch Tiểu Thuần ta, đây là lúc thể hiện giá trị của các ngươi rồi!
Bạch Tiểu Thuần hất tay áo lên, ánh mắt xuất hiện hào quang.
– Ngày bình thường đều là ta bảo hộ các ngươi, cho dù tại Không thành hay ở Không vực, lúc ở trên chiến thuyền, hiện tại… Nên tới phiên các ngươi bảo hộ ta…
Bạch Tiểu Thuần đang suy nghĩ kế hoạch của mình, không chờ hắn nói xong Trần Mạn Dao ho nhẹ lên tiếng.
– Tiểu Thuần, ta phải đi…
– Ah?
Bạch Tiểu Thuần ngạc nhiên nhìn Trần Mạn Dao.
– Không phải ta không muốn lưu lại giúp ngươi, mà là… Ngươi hiểu nguyên nhân, ta… Phải về nhà.
Trần Mạn Dao nhìn Bạch Tiểu Thuần thật sâu, trong mắt mang theo không bỏ, cũng có một ít cảm xúc đặc thù, qua một lúc nàng mới cúi người với hắn.
– Nếu có duyên sẽ còn gặp lại…
Nàng nói xong quay người rời đi, đi thẳng ra bên ngoài thành Đông Hải, Bạch Tiểu Thuần trầm mặc, Trần Mạn Dao rời đi đột ngột nhưng không ngoài ý muốn, ngoài trường thành là nhà nàng, bắt đầu ở Nghịch Hà Tông, lúc Trần Mạn Dao yêu cầu đi theo, nàng đã từng nói qua, mục đích của nàng chính là về nhà.
Bạch Tiểu Thuần than thở, hắn nhìn Tống Khuyết cùng Thần Toán Tử, lúc muốn nói kế hoạch bản thân, Tống Khuyết hừ lạnh, hắn nhìn thành Đông Hải, lại nhìn mặt đất mênh mông bên ngoài, ánh mắt vô cùng hướng tới
– Đây mới là nơi thích hợp với ta, Tống Khuyết ta muốn sống trong hoàn cảnh tràn ngập nguy cơ, tràn ngập chém giết, chỉ có tôi luyện trong sinh tử mới thúc đẩy ta hoàn toàn lớn mạnh, mới có cơ hội áp đảo Bạch Tiểu Thuần!
– Bạch Tiểu Thuần, ta ở Huyết Khê Tông, Nghịch Hà Tông và Tinh Không Đạo Cực Tông, thậm chí trên chiến thuyền đều không bằng hắn… Hiện tại ta phải vượt qua hắn, đây là cơ hội cuối cùng của ta, ta nhất định sẽ thành công!
Nội tâm Tống Khuyết sinh ra hùng tâm tráng chí, sắc mặt kiên định, cũng không nhìn Bạch Tiểu Thuần cái nào, hắn hóa thành hào quang bay đi xa.
– Khuyết nhi…
Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, thân thể chấn động, hắn cảm thấy cảnh này vô cùng quen thuộc… Hiện tại hắn khẩn trương nhìn sang Thần Toán Tử.
– Thần Toán Tử, ngươi…
– Thiểu tổ… Cái này… Không phải ta muốn rời khỏi, mà là Hộ Vực Đường sớm có an bài, chúng… Chúng ta gặp lại vào mười năm sau.
Thần Toán Tử xấu hổ, tuy hắn không nói sai, Hộ Vực Đường sớm có an bài khác.
Thần Toán Tử nháy mắt mấy cái, hắn ôm quyền và rời đi… Rất nhanh, bên cạnh Bạch Tiểu Thuần chỉ còn lại Công Tôn Uyển Nhi, nàng nhìn Bạch Tiểu Thuần, khẽ cười và bay xa.
Bạch Tiểu Thuần há hốc mồm, hắn nhìn chung quanh một lát, thành Đông Hải lớn như vậy nhưng vô cùng xa lạ, hắn sinh ra cảm giác cô độc, Bạch Tiểu Thuần tức giận.
Hắn nhớ lúc cả đám vừa tới Không thành trong Tinh Không Đạo Cực Tông, đám người Tống Khuyết đã vứt bỏ mình…
– Các ngươi được lắm, cánh cứng cáp đúng không, có bản lĩnh, sau này các ngươi đừng quay về tìm ta.
Bạch Tiểu Thuần tức giận, nội tâm phiền muộn và khí thế chiến đấu bốc lên hừng hực.
– Bạch Tiểu Thuần ta sẽ sống vô cùng tiêu sái, đến lúc đó sẽ làm các ngươi hiểu rõ vứt bỏ ta là sai lầm lớn nhất đời các ngươi!
Bạch Tiểu Thuần tức giận thật sự, hắn tức giận đám người này không lộ ra chút gì, càng không cho hắn thời gian chuẩn bị, hắn cho rằng trải qua chuyện lần trước, bọn họ là người hộ đạo sẽ không rời bỏ hắn…
– Ăn ta, uống ta, dùng ta, các ngươi chờ!
Bạch Tiểu Thuần cắn răng một cái và nhìn bốn phía, hắn đang cân nhắc nên đi nơi nào, bỗng nhiên trên bầu trời xa xa có năm sáu người bay qua, dường như bắt gặp Bạch Tiểu Thuần lẻ loi một mình nên cải biến phương hướng bay tới gần Bạch Tiểu Thuần.
– Tiểu Thuần!
Trong năm sáu người này có tiếng Triệu Thiên Kiêu vang lên, Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện Triệu Thiên Kiêu và Trần Nguyệt San đang nhìn hắn, trừ bọn họ ra còn có hai nam hai nữ, hai nam tử chính là tùy tùng Triệu Thiên Kiêu, bọn họ sợ Bạch Tiểu Thuần có phép.
Bạch Tiểu Thuần không quen hai nữ tử còn lại, hắn nhớ lúc Triệu Thiên Kiêu đã từng giới thiệu về Trần Nguyệt San, cảm thấy hai nữ tử tám chín phần mười chính là khuê mật của Trần Nguyệt San nhiều năm trơớc bị điều tới thành Đông Hải.
– Triệu sư huynh.
Bạch Tiểu Thuần hô to.
– Tại sao đứng một mình? Ngươi như không có việc gì chứ, theo chúng ta hay không? Chúng ta cùng chiếu cố lẫn nhau, ta có ý định quan sát khu vực này, sau khi quen hoàn cảnh sẽ đi tới Trường thành.
Triệu Thiên Kiêu cười ha hả bay tới vỗ vai Bạch Tiểu Thuần.
– Đám người hộ đạo đã bị ta đuổi đi rồi, bọn họ tự có cơ duyên của mình, ta không thể quấy nhiễu con đường của bọn họ, về phần ta, trời đất bao la tự có nơi đi, tự mình trải nghiệm thiên và địa rộng lớn mới có thể dung nạp Thiên Đạo.
Bạch Tiểu Thuần khẽ cười, hắn không muốn bị đám người Triệu Thiên Kiêu biết mình bị vứt bỏ cho nên khoác lác không biết ngượng.
Trần Nguyệt San đi theo Triệu Thiên Kiêu, nàng mỉm cười đứng đó, lúc trước nàng còn tức giận Bạch Tiểu Thuần, hiển nhiên nhớ tới những lời Bạch Tiểu Thuần dạy Triệu Thiên Kiêu nói với nàng lúc trước.
Hai tên tùy tùng cung kính ôm quyền với hắn, bọn họ không dám đắc tội Bạch Tiểu Thuần, hai khuê mật của Trần Nguyệt San hiếu kỳ đánh giá Bạch Tiểu Thuần.
– Bạch sư đệ, chúng ta đi đây, Triệu sư huynh lo lắng ngươi nên quay lại xem mà thôi, chúng ta cũng có ý định lưu lạc, dù sao nhiều người cũng an toàn hơn, ngươi đã giúp chúng ta như vậy, cùng lên đường đi.
Trần Nguyệt San mỉm cười, lời nói rất êm tai.
Bạch Tiểu Thuần nghe xong cảm thấy rất thoải mái, Triệu Thiên Kiêu cũng cười cười, không có phân trần với Bạch Tiểu Thuần, dường như Bạch Tiểu Thuần tìm mọi cách không đi cùng, sau cùng mới miễn cưỡng đồng ý, mọi người hóa thành hào quang bay ra khỏi thành Đông Hải, bay về hướng Trường thành.
Vừa rời khỏi thành Đông Hải, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận linh khí không có gì không khỏe, trên thực tế nơi này gần Thông Thiên Hải cho nên linh khí rất tốt.
Bạch Tiểu Thuần có ấn tượng sâu nhất chính là mặt đất bên ngoài tường thành, bùn đất nơi này màu tím đen, nội tâm cảm thấy áp lực, dường như trong bùn đất trộn lẫn quá nhiều máu tươi cho nên sinh ra cảm giác âm trầm
Thậm chí tại một ít khu vực, Bạch Tiểu Thuần còn nhìn thấy một cái hố sâu, nhất là đi ngang qua một ít hồ nước, hắn phát hiện nước hồ là màu đen.
– Ta từng nghe phụ thân nói qua, từ khi Tinh Không Đạo Cực Tông thành lập đến nay từng xuất hiện một lần Trường thành bị công phá, lần đó có rất nhiều thổ dân Man Hoang giết vào nơi đây, cho nên nơi này máu chảy thành sông…
Trần Nguyệt San vừa nói vừa nhìn mặt đất tím đen.
Bạch Tiểu hít khí lạnh, cảm thấy rất bất an, Bạch Tiểu Thuần phát hiện mặt đất nơi này khác với những nơi khác, thực vật nơi này vô cùng quái dị, ví dụ một cây đại thụ cao bảy tám trượng nhưng lại không có lá cây và nhánh cây, mà là mọc ra một cái đầu người, ánh mắt sinh ra hàn quang âm trầm, phàm là một ít thú con đi ngang qua đều bị nó thôn phệ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn
Chương 720: Giới Thành
Một ít cây liễu cành lá màu đen không khác gì cây liễu bình thường, Triệu Thiên Kiêu vừa phát hiện đã khiếp sợ, hắn quát:
– Đi đường vòng, đây là côn trùng Huyết Hồn Đản, một khi đụng vào người sẽ tự động tiến vào cơ thể, thôn phệ tinh huyết hồn phách! Chỉ có trận pháp tại thành trì mới có thể ngăn cản, không phải chúng ta có thể rung chuyển!
Bạch Tiểu Thuần mở con mắt thứ ba ra quan sát, hắn phát hiện đây không phải cây liễu, mà là từng đám côn trùng vô cùng quái dị.
Tâm thần mọi người chấn động, lập tức tránh né sang nơi khác, dù vậy vẫn phải mất rất nhiều ngày mới có thể vượt qua khu vực côn trùng, Bạch Tiểu Thuần khiếp sợ khi đi trên con đường vừa rồi, da đầu tê dại, hắn từng nhìn thấy trên bầu trời có một đám chim bằng xương cốt hôi thối nhưng vô cùng hung tàn, chúng đang tấn công bọn họ nhưng đột nhiên dưới mặt đất lại vỡ ra một khe hở, khe hở sinh ra hấp lực cực lớn thôn phệ hơn phân nửa quái điểu bằng xương, sau khi khe hở khép lại còn nghe được tiếng răng rắc vang lên.
Trái tim Bạch Tiểu Thuần đập loạn, sắc mặt hắn tái nhợt.
– Nơi này vẫn còn trong Trường thành…
Bạch Tiểu Thuần không ngừng than thở, trên đường đi tới nơi này hắn có cảm nhận vô cùng khác biệt.
– Trong trường thành còn như thế, ngoài trường thành… Còn có bộ dạng thế nào?
Bạch Tiểu Thuần không muốn biết đáp án này, hắn và đoàn người Triệu Thiên Kiêu phi hành rất lâu, trên đường đi còn mượn nhờ ba truyền tống trận, dựa vào truyền tống trận mới có thể vượt qua sông, chậm rãi tới tòa thành thứ hai.
Nơi này gọi là Giới thành.
Bọn họ gặp nhiều nguy hiểm trên đường đi, có thể tránh đều tránh, cũng không thật sự gặp nguy hiểm chính thức nào khác, dù sao nơi này còn bên trong trường thành, vẫn nằm trong khu vực tòa Giới thành và thành Đông Hải thành, tính an toàn cũng được đảm bảo hơn nhiều.
Trên đường tới đây Bạch Tiểu Thuần đã gặp không ít thân ảnh tu sĩ, những người này phần lớn đi tốp năm tốp ba, có rất ít người đi một mình, mỗi người như vậy đều có gương mặt lạnh lùng, tính cảnh giác vô cùng mãnh liệt, lúc nhìn thấyđaám người Bạch Tiểu Thuần từ xa, phần lớn đều tránh đi.
Trong thần sắc lạnh lùng của bọn họ còn mang theo mệt mỏi, Bạch Tiểu Thuần và đám người Triệu Thiên Kiêu cũng phát hiện điểm này, Bạch Tiểu Thuần hơi sợ hãi.
– Mức độ nguy hiểm ở nơi này còn cao hơn những khu vực trước nhiều…
Bạch Tiểu Thuần hãi hùng khiếp vía, tiếp tục đi tới sẽ đến gần Giới thành, Bạch Tiểu Thuần có cảm giác nguy hiểm rất lớn.
Thời gian trôi qua, lúc cách Giới thành càng gần, Bạch Tiểu Thuần càng cảm giác mặt đất màu đen, thảm thực vật quỷ dị… Cho dù là loài chim bay hay hung thú trên vùng đất này, bộ dáng của chúng càng quái dị và càng đen.
Trừ những thứ này, Bạch Tiểu Thuần có cảm nhận trực quan nhất, chính là linh khí…
Trên đường đi tới nơi đây, hắn cảm thấy nồng độ linh khí dần dần giảm bớt, thiên địa linh khí hiện tại đã mỏng manh không còn bao nhiêu, đối với Triệu Thiên Kiêu mà nói hắn không thích ứng, với Bạch Tiểu Thuần còn đỡ một ít, dù sao hắn tới từ hạ du Tu Chân giới, linh khí nơi đó cũng không khá hơn nơi đây bao nhiêu.
Với những người đã quen nồng độ linh khí đậm đặc ở Tinh Không Đạo Cực, bọn họ sẽ rất khó chịu, Bạch Tiểu Thuần lại cảm thấy không có gì đáng ngại, nội tâm của hắn cũng tốt hơn một ít.
Lại qua mấy ngày, rốt cục mọi người cũng nhìn thấy tòa thành thứ hai, Giới thành!
Khác với thành Đông Hải, Giới thành to lớn và ngăn nắp hơn nhiều, tường thành được xây dựng từ khối đá màu đen, trên tường thành còn có hắc mang ẩn hiện, trên tường thành có không ít thân ảnh đang đi lại…
Một pháp khí vô cùng khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, trong Giới thành có thể tùy ý nhìn thấy những pháp khí như vậy, gạch đá cũng có ấn ký bao phủ, cả tòa thành dung hợp với nhau tạo thành trận pháp vô cùng khổng lồ.
Mặc dù trận pháp không mở ra hoàn toàn, cho dù chỉ mở một bộ phận vẫn bao phủ phạm vi vạn dặm, chỉ chừa một khu vực nhỏ để ra vào, đó chính là cửa thành.
Một khi trường thành thất thủ, nơi này chính là trường thành khác, trong thành trì có rất nhiều tu sĩ, các loại tài liệu và tài nguyên vô cùng sung túc, Giới thành tụ tập rất nhiều vật tư chiến lược, bởi vì nơi đây tùy thời sẽ biến thành chiến trường.
Hiện tại là lúc hoàng hôn, đứng từ xa quan sát sẽ phát hiện Giới thành không khác gì một con hung thú đang ẩn nắp trên mặt đất, trừ hàn ý âm trầm, mọi người có cảm giác như bị thiên địch nhìn chằm chằm, bất cứ người nào tới gần đều cảm nhận được sát khí khủng khiếp!
– Phía trước chính là Giới thành, chúng ta sẽ nghỉ ngơi tại đây một lúc, sau đó lại chuẩn bị đoạn hành trình thứ hai, lần hành trình sau vô cùng nguy hiểm, mọi người nên chuẩn bị tâm lý.
Tới gần Giới thành, Triệu Thiên Kiêu dặn dò một phen, đám người Trần Nguyệt San cũng nghiêm túc, Bạch Tiểu Thuần nháy mắt mấy cái, nội tâm đang kêu khổ.
Mặt đất chung quanh Giới thành còn sót lại không ít hài cốt, những hài cốt này tồn tại không biết bao lâu, lúc trời chiều chiếu vào còn tỏa ra khí chất hoang vu.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần dò xét bốn phía, hắn phát hiện hài cốt nơi này khác lạ, những hài cốt này không giống hung thú, chúng có phần giống với nhân loại, chỉ có điều vừa thô vừa to hơn, hài cốt không phải người bình thường mà lại giống cự nhân.
Xương cốt dưới đất cứng cỏi kinh người, trên mặt đất trừ hài cốt cự nhân còn có hài cốt nhân loại.
Nội tâm Bạch Tiểu Thuần chấn động không nhỏ.
– Chẳng lẽ những xương cốt này là của thổ dân Man Hoang?
Bạch Tiểu Thuần đang đánh giá, Triệu Thiên Kiêu cũng đang nhìn những hài cốt này, hắn lên tiếng.
– Trường thành từng bị công phá, Giới thành… Cũng trải qua chiến tranh, tuy đã cách đây thật lâu nhưng mọi thứ ở đây vẫn được bảo lưu lại, mục đích chính là muốn hậu nhân biết rõ sự tàn khốc của chiến tranh!
– Tu sĩ chúng ta trừ truy tìm đạo bản thân, đồng thời phải thủ hộ tông môn, thủ hộ thế giới của mình, tuyệt đối không cho phép những thổ dân Man Hoang bước vào Thông Thiên Hải nửa bước!
Trong mắt Triệu Thiên Kiêu xuất hiện thần thái kiên định, Trần Nguyệt San bên cạnh đang nhìn Triệu Thiên Kiêu, đôi mắt phượng mang theo thần thái tương tự, hai người bay thẳng vào Giới thành.
Những tùy tùng của Triệu Thiên Kiêu đều bay theo, Bạch Tiểu Thuần chỉ cảm khái.
– Tại sao phải chém chém giết giết…
– Bỏ đi, nơi này quá nguy hiểm, ta cảm thấy Đỗ Lăng Phỉ nói đúng, tới nơi này nên tìm khu vực nào đó bế quan mười năm, sau đó cầm một cái Thiên Nhân Hồn trở về đổi lấy Ngũ Hành Thiên Thú Hồn.
Bạch Tiểu Thuần hạ quyết tâm thật lớn, hắn hít sâu một hơi và đi vào Giới thành, sắc mặt hắn vô cùng nghiêm túc, cho dù hiện tại hắn sợ hãi cũng không dám để lộ ra ngoài.
Thậm chí lúc đuổi theo Triệu Thiên Kiêu, Bạch Tiểu Thuần còn dùng lời lẽ tán dương Triệu Thiên Kiêu.
– Triệu sư huynh nói đúng, tu sĩ đời ta nên như thế!
Triệu Thiên Kiêu cười ha ha, bọn họ nhanh chóng tới gần Giới thành, sau khi xuất ngọc giản thân phận và chờ đợi kiểm tra, sau khi thông qua mới được phép tiến vào Giới thành.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng
Nhĩ Căn








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










