[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 555 : Đánh vào thành Ngọc Kinh (c2771-c2775)
❮ sautiếp ❯Chương 2771: Đánh vào thành Ngọc Kinh
Thế nhưng mỗi một kỷ nguyên sau đó, Di La Cung đều kết thúc bằng sự thất bại, mãi cho đến kỷ nguyên thứ mười lăm và kỷ nguyên thứ mười sáu, bố cục của thành Ngọc Kinh mới được quyết định, cuối cùng tòa thần thành này cũng có thể vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh.
Điều tiếc nuối duy nhất chính là, mặc dù tòa thần thành này có thể băng qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, song người trong thành lại không thể chống lại đại kiếp sáng sinh, lúc đối mặt với đại kiếp sáng sinh vẫn sẽ tử thương nghiêm trọng, bởi vậy nói tóm lại thành Ngọc Kinh Tổ Đình vẫn là một sản phẩm thất bại.
Tuy nói như vậy, song thành Ngọc Kinh Tổ Đình vẫn là một sáng tạo vĩ đại nhất.
Tần Mục luyện chế Tổ Đình thành thần khí mạnh nhất trong kỷ nguyên thứ mười bảy, thế nhưng khi so sánh với thành Ngọc Kinh Tổ Đình, món thần khí này vẫn còn thua kém rất nhiều.
Tần Mục mỉm cười, nói:
– Thành Ngọc Kinh được luyện chế ra là vì để độ kiếp, đặc điểm của nó là để đối phó hai loại đại kiếp là hủy diệt và sáng sinh, cho nên tòa thần thành này không hề có sở trường công kích, trong khi đó Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình được ta chuyện chế ta là để công kích và phong ấn.
Mỗi thứ đều có chức năng riêng của nó, cho nên công dụng không giống nhau, đương nhiên uy lực cũng khác biệt.
Công tử Tử Tiêu lạnh lùng nói:
– Lão Thất, ngươi biết vì sao lần trước bọn ta đồng ý với ngươi, lẳng lặng chờ đợi ngươi tiêu diệt Vô Nhai và Nhị tỷ không? Chính là bởi vì bọn ta nắm rõ tất cả mọi thứ về ngươi như lòng bàn tay.
Ngươi phong ấn Tổ Đình, luyện hóa Tổ Đình thành bảo vật, làm sao có chuyện bọn ta không biết? Thế nhưng khi thành Ngọc Kinh giáng xuống, mọi sự cố gắng của ngươi đều là công cốc, đều là phí công vô ích.
Phong ấn của ngươi, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình của ngươi, hàng ngàn người thành đạo dưới trướng của ngươi, Di La Cung chưa từng để tâm đến.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, rồi lại nhìn về phía bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, sau đó thản nhiên nói:
– Chỉ cần thành Ngọc Kinh giáng xuống, tất cả nỗ lực của ngươi đều sẽ trở thành một trò cười.
Phong ấn của ngươi sẽ bị thành Ngọc Kinh phá hủy một cách dễ dàng, Hỗn Nguyên Đỉnh của ngươi sẽ bị thành Ngọc Kinh đánh tan thành từng mảnh, Lục Đạo Thiên Luân của ngươi, Hồng Chung Vũ Trụ của ngươi cũng không chịu nổi một đòn trước mặt thành Ngọc Kinh.
Thành Ngọc Kinh có thể vượt qua mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, thứ nó đang chở không phải là bọn ta, mà là mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, là lịch sử và nền văn minh suốt trăm tỉ năm qua.
Hắn thu hồi tầm mắt, mí mắt cụp xuống:
– Nó mạnh mẽ đến mức nào, ngươi chẳng thể tưởng tượng nổi.
Tần Mục cười phá lên, nói:
– Hai vị đạo huynh mời ta tới là để khoe khoang sự hùng vĩ và tráng lệ của thành Ngọc Kinh sao?
Công tử Lăng Tiêu lắc đầu, nói:
– Tất nhiên là không.
Dù gì ngươi và ta cũng là sư huynh đệ, đồng môn cùng sư phụ, không phải quan hệ mà người bình thường có thể so sánh được.
Nếu như trận chiến này ngươi thua, ta và lão Tứ sẽ không làm khó Diên Khang của ngươi, ngươi có thể yên tâm.
Tần Mục thản nhiên nói:
– Hai vị đạo huynh rộng rãi độ lượng, khiến người ta bội phục.
– Không phải là rộng rãi độ lượng.
Công tử Lăng Tiêu thờ ơ nói:
– Là bởi vì sau trận chiến này, người thất bại là sư đệ sẽ bị bọn ta đánh về quá khứ, mà người thành đạo trong suốt ba tỉ năm rưỡi tích lũy của Diên Khang cũng đều sẽ bị chôn vùi.
Diên Khang sẽ không gượng dậy nổi, biến pháp Diên Khang cũng chỉ là bong bóng trong mơ, không còn thực lực uy hiếp đến thành Ngọc Kinh.
Đến lúc đó, ta bỏ mặc bọn họ, đó không phải là độ lượng.
Công tử Lăng Tiêu nói tiếp:
– Sư đệ giết chết Vô Nhai, diệt trừ Nhị tỷ, san bằng thế lực của Vô Nhai lão nhân, cho dù là người thành đạo của thành Ngọc Kinh ta giáng xuống, gánh nặng của vũ trụ này cũng sẽ không bởi vậy mà tăng lên.
Cho nên, sự giáng xuống của thành Ngọc Kinh sẽ không rút ngắn tuổi thọ của kỷ nguyên thứ mười bảy, bọn ta sẽ có đủ thời gian để nghiên cứu xem làm thế nào để xóa bỏ đại kiếp hủy diệt, làm thế nào để vượt qua đại kiếp sáng sinh.
– Vả lại, lão Thất ngươi quay trở về quá khứ, người thành đạo Diên Khang thân tử đạo tiêu, trả lại năng lượng cho trời đất cũng sẽ kéo dài tuổi thọ cho kỷ nguyên này.
Công tử Lăng Tiêu mỉm cười, nói:
– Lão Thất, ngươi diệt trừ hai kẻ địch mạnh có thể uy hiếp đến thành Ngọc Kinh là Vô Nhai và Nhị tỷ, giúp cho thành Ngọc Kinh có thể giáng xuống, cống hiến của ngươi cho Di La Cung thậm chí còn trên cả hai vị sư huynh là bọn ta, khiến ngu huynh hổ thẹn.
Tần Mục nhíu mày, cười mà như không cười, nói:
– Hai vị đạo huynh đã bắt đầu học thuật công kích lòng người của ta rồi sao? Xem ra trong ba tỉ năm rưỡi đối đầu với nhau này, hai vị sư huynh càng ngày càng hiểu ta.
– Có gì nói nấy mà thôi.
Công tử Lăng Tiêu nói:
– Căn cơ của thành Ngọc Kinh còn đó, việc gì phải công kích lòng người? Bọn ta chưa từng nghĩ như vậy, thế nhưng quả thật lời nói của bọn ta chẳng khác nào đang đâm vào tim của sư đệ ngươi.
Chương 2772: Đánh vào thành Ngọc Kinh (2)
Tần Mục bật cười ha hả, đứng dậy, nói:
– Nếu đã như vậy, vậy thì phải xem hư thực thế nào thôi.
Công tử Lăng Tiêu đứng lên khỏi Lăng Tiêu Bảo Điện, nói:
– Được thôi, vậy thì xem hư thực thế nào.
Công tử Tử Tiêu cũng đứng dậy, nói:
– Tiễn sư đệ.
Tần Mục vội vàng nói:
– Hai vị sư huynh xin dừng bước.
Hai vị công tử đưa tiễn, Tần Mục quay đầu nhìn lại, chỉ thấy năm mươi sáu điện chủ và một vạn tám ngàn người thành đạo của Di La Cung xếp hàng chỉnh tề, đứng sau hai vị công tử, cùng đưa tiễn hắn.
Tần Mục bước tới cổng thành Ngọc Kinh, quay người lại, mỉm cười rồi nói:
– Chư vị xin dừng bước.
– Vậy thì không tiễn.
Công tử Tử Tiêu nói.
Tần Mục phất tay, nói lời từ biệt:
– Không cần tiễn nữa, quay về đi.
Nói xong, hắn trở lại Kim Thuyền Độ Thế.
Bên trên Kim Thuyền, mọi người đang định hỏi han, Tần Mục sa sầm mặt mày, miệng nói đạo ngữ, trong đạo ngữ ẩn chứa đại đạo ảo diệu, đạo âm chấn động qua lại trong Tổ Đình:
– Di La Cung, vùng đất thối nát, đám người của thành Ngọc Kinh, những kẻ sâu mọt, hủy hoại kỷ nguyên thứ mười sáu, thao túng chúng sinh, coi tính mạng của sinh như một món đồ chơi, biết bao thương sinh chết trong tai ương, tội ác của Di La Cung, nhiều vô số kể! Máu trên tay đám người của thành Ngọc Kinh, Thiên Hà cũng khó rửa sạch!
– Mà nay thành Ngọc Kinh Di La Cung giáng xuống, gây họa cho kỷ nguyên thứ mười bảy, vì lê dân vì bách tính, bọn ta đây là người thành đạo của kỷ nguyên thứ mười bảy, quyết liều mạng giết chết bọn chúng!
Hắn vừa dứt lời, đạo âm trong trời đất vang vọng không dứt, đại đạo bên trong Tổ Đình gần như sôi sục.
Bốn vách tường, mặt đất và địa hình núi sông của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình không ngừng thay đổi, ầm ầm chấn động.
Tần Mục dùng ba tỉ năm rưỡi để luyện bảo vật, mà hiện giờ uy lực của Hỗn Nguyên Đỉnh được thôi thúc đến cực hạn, sức mạnh của đại đạo trùng trùng điệp điệp đè xuống thành Ngọc Kinh!
Đại đạo có thể nhìn thấy bằng mắt thường của Hỗn Nguyên Đỉnh hóa thành vô số vầng hào quang, hình thành nên biển hào quang do đạo quang tạo thành.
Sóng lớn cuộn trào, ập thẳng về phía thành Ngọc Kinh!
Đạo âm mênh mông vang vọng, vô số đạo văn đạo liên trong vầng hào quang giao thoa đen xen với nhau, lộng lẫy rực rỡ, trông hệt như mộng cảnh, thế nhưng thứ đẹp đẽ này lại mang theo một làn sóng dao động khủng bố có thể hủy diệt tất cả, cho dù là người thành đạo, cho dù là điện chủ, khi đối mặt với uy năng của bảo vật hung hãn này cũng chỉ cảm thấy đạo quả đạo tâm đang không ngừng run rẩy!
Tần Mục đứng ở mũi thuyền, cơ thể lóe lên, mọc ra ba đầu sáu tay.
Sáu cánh tay giang rộng, Hỗn Độn Thạch bên trong biển Hỗn Độn hóa thành Lục Đạo Thiên Luân ầm ầm chuyển động, nghiền ép về phía thành Ngọc Kinh!
Cùng lúc đó, biển Hỗn Độn sôi trào, cũng đè xuống thành Ngọc Kinh.
Lúc này đây, uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, đạo uy của Lục Đạo Thiên Luân và trọng lượng của biển Hỗn Độn đều đang đổ dồn lên thành Ngọc Kinh!
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, đám người Khai Hoàng và Lam Ngự Điền nghe thấy đạo âm như thủy triều dâng trào, khiến hào quang của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình nhấn chìm bọn họ.
Vầng hào quang mênh kia không hề uy hiếp đến bọn họ, thời điểm lướt qua Đại La Thiên của bọn họ, đại đạo ẩn chứa bên trong Đại La Thiên bị kích thích, tăng cường cho uy lực của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình!
Cùng lúc đó, bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, một cây thương bay ra, “phập” một tiếng cắm vào giữa trung tâm thành Ngọc Kinh Tổ Đình!
Vù!
Trong thoáng chốc, cây thương kia càng ngày càng cao, càng ngày càng to, trông như thể một cây cột khổng lồ chồng đỡ cả thiên địa càn khôn.
Trên bầu trời vang lên hai tiếng “ầm ầm”, mũi thương đâm vào trong biển Hỗn Độn, trông như thể một cây định hải thần châm, chống biển Hỗn Độn lên!
Cây thương kia bị uốn cong, phía xung quanh là vô số phù văn Hồng Mông tuôn ra, sau đó phát sáng, điên cuồng quay tròn quanh cây thương kia, thế nhưng cũng bởi vậy mà biển Hỗn Độn không thể tiếp tục hạ xuống!
Công tử Tử Tiêu phất tay áo, cây đàn không người tự gảy, bay về phía bầu trời.
Tiếng đàn hóa thành ngàn vạn Đại La Thiên, ngăn cản Lục Đạo Thiên Luân, khiến cho uy năng của Lục Đạo Thiên Luân không cách nào giáng xuống thành Ngọc Kinh.
Ầm!
Uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình công kích tới từ bốn phương tám hướng, thủy triều ánh sáng đánh lên thành Ngọc Kinh.
Quả thật đó là một thứ uy năng có thể hủy thiên diệt địa, song thành Ngọc Kinh Tổ Đình vẫn đứng sừng sững lù lù bất động dưới đòn công kích kia!
Bên trong thành, cánh rừng đạo thụ rậm rạp như bị gió lốc thổi qua, khiến cành lá múa may theo gió, nhưng lại không hề tổn hại đến đạo thụ một chút nào!
Con ngươi Tần Mục co rút lại.
Tòa thành Ngọc Kinh này chịu đựng đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh của vũ trụ, khi chưa hoàn toàn giáng xuống thì còn có thể công phá, thế nhưng sau khi hoàn toàn giáng xuống thì lại bền chắc không gì phá nổi!
Vù…
Lục Đạo Thiên Luân bay lên không trung, mà Tần Mục cũng phi thân lên, chân đạp hư không đi về phía thành Ngọc Kinh.
Lục Đạo Thiên Luân quay quanh hắn ở trung tâm, sáu chiếc bánh xe khổng lồ được cấu tạo bằng Hỗn Độn Thạch ầm ầm chuyển động xung quanh hắn, kích thước càng ngày càng lớn.
Chương 2773: Đánh vào thành Ngọc Kinh (3)
Khai Hoàng Tần Nghiệp bước ra khỏi Kim Thuyền Độ Thế, đặt chân xuống dưới, bước tới một vòng luân hồi.
Đạo Cảnh bốn mươi trọng thiên của hắn trải rộng, Kiếm Đạo Thánh Điện chí cao tọa lạc tại nơi cao nhất của bốn mươi chư thiên Kiếm Đạo, phát ra ánh hào quang rực rỡ trong Lục Đạo Luân Hồi.
Lam Ngự Điền cũng bước tới một vòng luân hồi, Đạo Cảnh Tổ Đình phô ra, cây thế giới đứng sừng sững, cũng có một tòa Bảo Điện xuất hiện.
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, đám người Hư Sinh Hoa, Tần Phượng Thanh, Giang Bạch Khuê và Tinh Ngạn cũng đồng loạt bước lên Lục Đạo Thiên Luân, đi vào các mặt trái phải của Lục Đạo Thiên Luân này, trải rộng Đạo Cảnh của mình ra, Đại La Thiên bay lên, cây thế giới cắm rễ trong Đại La Thiên Tổ Đình, được Ngũ Thái bảo vệ.
Ầm!
Làn sóng thứ hai rồi làn sóng thứ ba của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình nối đuôi nhau ập đến, lướt qua Lục Đạo Thiên Luân, đánh về phía thành Ngọc Kinh, hào quang đại đạo như thể sắp nhấn chìm cả tòa thành cổ xưa này!
Bên trong Tổ Đình, từng dãy núi cứ nâng lên rồi hạ xuống, sông ngòi cứ biến mất rồi lại xuất hiện, địa hình núi sông không ngừng biến hóa, thay đổi kết cấu đại đạo của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình!
Nhật nguyệt tinh thần và đại dương mênh mông trở nên vô cùng sáng chói, phù văn Hồng Mông khắp nơi trong Tổ Đình sáng rực, giúp cho Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình có thể dùng các loại đạo pháp khác nhau để tấn công về phía thành Ngọc Kinh, thử tìm kiếm điểm yếu của tòa thần thành này!
Các thánh địa bên trong Tổ Đình Thần Tàng của đám người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa như Tứ Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài, Thiên Hải và Thiên Hà không ngừng sáng lên, hòa cùng với những thánh địa trong Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình!
Một mình Tần Mục khó lòng có thể thôi thúc uy lực của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình đến cực hạn, thế nhưng nếu có được sự hỗ trợ từ pháp lực của ba ngàn người thành đạo bọn họ, uy lực của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình có thể trở nên càng ngày càng mạnh hơn!
Ầm!
Khi làn sóng hào quang của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình ập đến, Lục Đạo Thiên Luân cắt vào cổng thành của thành Ngọc Kinh.
Cổng thành tường thành của thành Ngọc Kinh rung lắc dữ dội, thế nhưng vẫn không bị phá vỡ!
Ầm!
Va chạm mãnh liệt khác lại ập đến một lần nữa, song thành Ngọc Kinh vẫn chưa bị phá.
Trong mắt Tần Mục xuất hiện một vùng hỗn độn, Hỗn Độn Điện đột nhiên bay lên từ phía sau lưng, ầm ầm va chạm với thành Ngọc Kinh, công kích của Lục Đạo Thiên Luân và Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình cũng đồng thời vọt tới!
Ầm!
Cổng thành của thành Ngọc Kinh vỡ ra, tường thành xuất hiện từng vết nứt sâu hoắm, thế nhưng vẫn không bị công phá.
Đúng lúc này, Hồng Chung Vũ Trụ treo lơ lửng trên Hỗn Độn Điện phát ra tiếng vang chấn động, uy lực của đại kiếp sáng sinh lập tức tuôn ra, va chạm với thành Ngọc Kinh!
Hồng Chung Vũ Trụ kia co lại, hóa thành uy năng của đại kiếp hủy diệt, đánh về phía thành Ngọc Kinh một lần nữa, đồng thời Tần Mục cũng vươn tay cầm lấy Hỗn Độn Kiếm, đâm một kiếm tới thành Ngọc Kinh cùng một lúc!
Răng rắc!
Tường thành nứt vỡ, bay ngược về phía sau, rơi xuống rừng đạo thụ rậm rạp trong thành!
Đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười lăm và kỷ nguyên thứ mười sáu cũng không thể phá hủy thành Ngọc Kinh Tổ Đình, cho nên đây chính là lần đầu tiên nó bị công phá!
Tường thành bay vù vù, thời điểm sắp va phải rừng đạo thụ, một bàn tay khổng lồ đột nhiên vươn tới.
Ánh mắt công tử Tử Tiêu lóe lên, bàn tay đỡ lấy tường thành.
Cổng thành ầm ầm sụp đổ, Lục Đạo Thiên Luân khổng lồ nghiền nát cổng thành.
Tần Mục đứng giữa trung tâm của Thiên Luân, lướt trên không trung, bước vào trong thành.
Uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình nhanh chóng vọt vào trong thành Ngọc Kinh từ nơi cổng thành bị đổ sụp, uy lực bàng bạc phá hủy kiến trúc của thành Ngọc Kinh một cách dễ dàng trên đường mà nó đi qua.
Bên trong thành, từng người thành đạo và điện chủ bước lên phía trước, thôi thúc đạo quả.
Hơn hai vạn đạo quả bay lên không trung, áp chế uy năng đến từ Hỗn Nguyên Đỉnh!
Phía trước từng tòa Bảo Điện, năm mươi sáu vị điện chủ đứng thẳng tắp.
Đột nhiên, Tổ Đình nhanh chóng thu nhỏ.
Trong ba tỉ năm rưỡi này, Tổ Đình đã thu nhỏ chỉ còn bằng một phần một trăm so với ban đầu, mà hiện giờ Tổ Đình lại tiếp tục thu nhỏ với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Bốn vách Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình không ngừng ép sát về phía trung tâm, địa hình núi sông cũng nhanh chóng co lại, dần dần trở nên mảnh hơn, giúp cho uy lực của chiếc đỉnh khổng lồ này càng ngày càng tập trung lại, đồng thời uy năng cũng càng ngày càng mạnh!
Tường thành bốn phía xung quanh thành Ngọc Kinh bị chấn động liên tục, gần như có khuynh hướng bắt đầu sụp đổ hoàn toàn.
Công tử Tử Tiêu vung tay lên, rút kiếm của mình ra khỏi cây đàn, bình tĩnh nhìn Tần Mục ở phía trung tâm của Lục Đạo Thiên Luân.
Tần Mục cất bước đi tới, đạo binh của ba ngàn người thành đạo Diên Khang bên trên Lục Đạo Thiên Luân bay lượn, thần thông bắn ra tứ phía, tấn công về phía ngàn cung vạn điện của thành Ngọc Kinh, phối hợp với uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, san bằng tòa thần thành không thể bị phá hủy trong đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh thành bình địa!
Chương 2774: Vật chất bất dịch thứ ba
Lục Đạo Thiên Luân xoay quanh Tần Mục ở trung tâm, hình thành nên một trận thế kỳ lạ.
Những người thành đạo đứng trên Lục Đạo Thiên Luân như thể đứng trong luân hồi, những người khác khó lòng nhìn ra được sự ảo diệu trong đó.
Thế nhưng công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu lại có thể nhìn ra được huyền cơ khi Lục Đạo Thiên Luân vận hành.
Thời điểm Lục Đạo Thiên Luân xoay tròn một vòng, những người thành đạo Diên Khang ở trong đó đều như thể trải qua một lần trọng sinh, dù là pháp lực tu vi hay là nhục thân nguyên thần thì đều bùng cháy hẳn lên!
Thiên Luân hoạt động có thể giúp bọn họ thời thời khắc khắc giữ được trạng thái đỉnh phong, cơ thể không biết mệt mỏi, pháp lực không bao giờ cạn kiệt!
Lục Đạo Thiên Luân có hai công dụng rất lớn, một là tước đoạt nhục thân, tước đoạt nguyên thần và biến đổi người thành đạo ngã vào trong Lục Đạo Thiên Luân thành một giống loài khác.
Khi trúng đại đạo Luân Hồi, rất có khả năng ngay cả bản thân chết như thế nào cũng không biết.
Một công dụng khác chính là công dụng như Lục Đạo Thiên Luân của bây giờ, giúp cho người thành đạo của Diên Khang vĩnh viễn giữ được trạng thái đỉnh không, bất tử bất diệt!
Công tử Tử Tiêu đã từng giao thủ với Tần Mục, có điều người ra tay lúc đó là Thất công tử Tần Mục, chứ không phải là Tần Mục của hiện tại.
Lúc đó, Thất công tử Tần Mục mở con mắt dọc giữa mi tâm ra, cắt đứt sợi dây đàn của hắn.
Tam công tử Lăng Tiêu cũng đã từng giao thủ với Tần Mục.
Tần Mục ngồi im bất động, một đạo quả trên cây thế giới nghênh đón một đòn đánh toàn lực của công tử Lăng Tiêu, khiến công tử Lăng Tiêu biết khó mà lui.
Lúc đó, hai người bọn họ đều không biết được Tần Mục nông sâu ra sao.
Thậm chí suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ trong quá khứ, không một ai biết được Tần Mục có bao nhiêu đạo quả, nắm giữ thần thông gì, ngay cả pháp môn về Hỗn Độn thành đạo của hắn được để lại trong Di La Cung cũng chẳng có người nào có thể đọc hiểu được.
Điều càng đáng sợ hơn chính là, trong vũ trụ quá khứ, dường như chưa từng có người nào tận mắt nhìn thấy Tần Mục từng ra tay!
Có lẽ Tần Mục đã từng ra tay, thế nhưng chắc hẳn người nhìn thấy hắn ra tay đều đã chết.
Ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng từng nói, hắn không hiểu được thần thông của Thất công tử Hỗn Độn.
Bởi vì không hiểu gì về Tần Mục, cho nên công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu mới không cách nào suy luận ra thần thông đạo pháp của Tần Mục từ Thất công tử, may mà trong ba tỉ năm rưỡi này, bọn họ đã nghiên cứu triệt để thần thông đạo pháp của Tần Mục.
Mặc dù Lục Đạo Luân Hồi của Tần Mục cực kỳ huyền diệu tinh tế, song đối với bọn họ mà nói thì uy hiếp không lớn, không thể khiến bọn họ ngã vào luân hồi, thế nhưng một uy năng khác của Lục Đạo Thiên Luân lại là uy hiếp trí mạng đối với thành Ngọc Kinh.
Chỉ cần có sự hiện diện của Lục Đạo Thiên Luân, người thành đạo Diên Khang sẽ bất tử bất diệt, thời thời khắc khắc ở trong trạng thái đỉnh không, gần như không thể giết chết.
Có thể nói, Lục Đạo Thiên Luân giúp những người thành đạo này trở thành ba ngàn loại vật chất bất dịch!
Ầm ầm ầm!
Làn sóng ập tới bên ngoài thành ngày càng ngày càng mãnh liệt.
Kích thước của Tổ Đình đã thu nhỏ lại chỉ còn bằng một phần một nghìn so với ban đầu, hơn nữa vẫn còn đang tiếp tục thu nhỏ, trông có vẻ khoảng cách giữa bốn vách đỉnh kia và thành Ngọc Kinh đã rất gần rồi.
Đương nhiên, đây chỉ là lỗi giác.
Tổ Đình cực kỳ khổng lồ, cho dù thu nhỏ đến mức chỉ còn lại một phần một nghìn so với ban đầu, khoảng cách với thành Ngọc Kinh vẫn còn vô cùng xa xôi.
Có điều với tốc độ thu nhỏ này, e rằng không bao lâu nữa, bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình sẽ tới sát ranh giới của thành Ngọc Kinh!
Đến lúc đó, tất cả uy năng của Hỗn Nguyên Đỉnh đều sẽ tập trung trong một không gian nhỏ bé chật chội, đánh thẳng lên thành Ngọc Kinh!
Chỉ sợ với uy năng đáng sợ đến từ món trọng khí được luyện chế từ Tổ Đình, thành Ngọc Kinh sẽ bị nghiền nát thành cát bụi!
Lúc này đây, nội tâm của năm mươi sáu vị điện chủ và một vạn tám ngàn người thành đạo đều dao động, bọn họ đồng loạt nhìn về phía hai vị công tử, thế nhưng công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu vẫn tỏ vẻ thản nhiên, thong dong điềm tĩnh, nhìn Tần Mục khống chế Lục Đạo Thiên Luân đánh vào trong thành, phá hủy kiến trúc của thành Ngọc Kinh, cách bọn họ ngày một gần hơn!
Ầm ầm!
Bốn bức tường thành của thành Ngọc Kinh không ngừng lắc lư, sau đó một bức tường thành đổ sụp xuống.
Hiện giờ, những người đứng trong thành đều có thể nhìn thấy rõ núi sông trên bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh, thậm chí còn có thể nhìn thấy cây cối trên những ngọn núi đó!
Bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh đã cách thành Ngọc Kinh rất gần.
Cuối cùng, Lục Đạo Thiên Luân bay tới trước cánh rừng đạo thụ trong thành, mà phía sau rừng đạo thụ rậm rạp kia chính là từng dòng sông Hỗn Độn.
Bên trong cánh rừng đạo thụ, rất nhiều người thành đạo của Di La Cung đều cảm nhận được cảm giác áp bách cuồng dã!
Không sai, là cảm giác áp bách cuồng dã tràn trề.
Chương 2775: Vật chất bất dịch thứ ba (2)
Bọn họ đều đã từng gặp Thất công tử Tần Mục, thế nhưng lại rất ít khi giao lưu với hắn.
Trong tiềm thức của bọn họ, Thất công tử Tần Mục vẫn luôn là người dịu dàng nho nhã, mặc dù xấu xa thật, thế nhưng vẫn phong độ ngời ngời.
Mà giờ đây, Tần Mục trước mặt bọn họ lại vô cùng cuồng dã bá đạo!
Tần Mục nhìn về phía hai vị công tử ở phía trước Lục Đạo Thiên Luân, ánh mắt cực kỳ hờ hững, mà chuyển động của Lục Đạo Thiên Luân cũng chậm rãi dừng lại.
Phía sau lưng hắn, thành Ngọc Kinh Tổ Đình đã trở thành một đống đổ nát, không còn tìm thấy bất kỳ kiến trúc hoàn hảo không chút tổn hại nào.
Hai vị công tử đứng trước cánh rừng đạo thụ.
Phù văn Hồng Mông chuyển động vù vù xung quanh cây thương của công tử Lăng Tiêu.
Cây thương đó chống biển Hỗn Độn trên bầu trời lên, khiến biển Hỗn Độn không thể đè xuống.
Lúc này đây, biển Hỗn Độn cũng thu nhỏ vô số lần, hơn nữa trọng lượng cũng ngày một nặng hơn, khiến cho cây thương bị ép đến mức càng ngày càng cong lại, dường như đã đạt đến giới hạn!
Ầm!
Một làn sóng dao động khủng bố khác lại ập tới, một bức tường thành khác của thành Ngọc Kinh lại đổ sụp, vô số viên gạch bay tung tóe khắp nơi, phù văn Hồng Mông được lạc ấn trong đó cũng bị nghiền vỡ nát!
Khoảng cách giữa bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình với thành Ngọc Kinh chỉ còn lại trăm dặm.
Chỉ riêng cảm giác áp bách do món trọng khí trọng bảo này mang lại đã khiến rất nhiều người thành đạo trong thành khó mà thở nổi!
Lúc này đây, năm mươi sáu vị điện chủ cũng không ngồi yên được nữa, không ngừng nhìn về phía hai vị công tử, trên trán ứa ra từng giọt mồ hôi lạnh.
Công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu vẫn bình tĩnh ung dung, không hề để ý.
Bên ngoài thành vang lên tiếng cọt kẹt vô cùng chói tai, đó là âm thanh phát ra khi bức tường thành Ngọc Kinh lung lay chực đổ dưới áp lực khủng bố.
Đột nhiên, bốn bức tường thành xung quanh thành Ngọc Kinh liên tiếp sụp đổ, mà cuối cùng bốn vách của Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình cũng áp sát phía trước thành Ngọc Kinh!
Tất cả mọi người bên trong thành đều như đang ở trong đỉnh, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chôn vùi trong uy năng của chiếc đỉnh này!
– Công tử!
Một người thành đạo thất thanh hét lên.
Công tử Tử Tiêu gảy đàn, tiếng đàn vang vọng, ngàn vạn dị vực Đại La Thiên bao phủ xung quanh thành Ngọc Kinh, ngăn cản uy năng vọt tới từ bốn phương tám hướng của Hỗn Nguyên Đỉnh, chỉ thấy dị vực Đại La Thiên đang không ngừng sinh rồi diệt, song từ đầu đến cuối không bị phá hủy.
Tần Mục nhíu mày.
– Lão Thất… Ngươi biết không?
Công tử Lăng Tiêu đặt tay lên cây thương, khiến cây thương như thể đã bị biển Hỗn Độn bẻ gãy đột nhiên thẳng tắp lại.
Uy năng của cây thương xuyên thủng biển Hỗn Độn, phù văn Hồng Mông điên cuồng tuôn ra khỏi cây thương lập tức xé rách biển Hỗn Độn!
Xung quanh cây thương hình thành nên một vòng xoáy đáng sợ, nhanh chóng chuyển động.
Công tử Lăng Tiêu thản nhiên nói:
– Thành Ngọc Kinh là thứ được sư phụ luyện chế ra nhằm đưa chúng sinh vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh.
Có thể nói, tòa thần thành này là vật chất bất dịch thứ ba trong mười bảy vũ trụ từ xưa đến nay.
Hắn đột nhiên xoay tròn cây thương, bức tường thành đã đổ sụp của thành Ngọc Kinh khôi phục lại như ban đầu!
Diện tích của Ngọc Kinh nhanh chóng bành trướng, xoay tròn theo cây thương của hắn!
Dao động khủng bố lại ập đến, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình chia năm xẻ bảy trong lúc va chạm thành Ngọc Kinh đang bành trướng xoay tròn.
Công tử Lăng Tiêu vươn tay rút thương ra, thành Ngọc Kinh nhanh chóng thu nhỏ, rơi xuống phía dưới. m thanh long trời lở đất vang lên, mặt đất của Hỗn Nguyên Đỉnh kịch liên chấn động rồi nứt ra, bị đánh thủng thành một cái lỗ.
Xung quanh thành Ngọc Kinh, vô số mảnh vỡ đại lúc bay tán loạn.
Công tử Lăng Tiêu vung thương, thành Ngọc Kinh đột nhiên ngừng rơi xuống, bay thẳng lên trời, nghênh đón biển Hỗn Độn đang ép xuống!
Ầm!
Thành Ngọc Kinh và biển Hỗn Độn va chạm với nhau, vùng biển Hỗn Độn kia chia năm xẻ bảy!
Sở dĩ thành Ngọc Kinh Tổ Đình có hai chữ “Tổ Đình” là bởi vì nó tọa lạc bên trong Tổ Đình, chứ không phải là một phần của Tổ Đình.
Trên thực tế, tòa thần này được bắt đầu luyện chế từ kỷ nguyên thứ hai, mà sau mỗi một kỷ nguyên vũ trụ quá khứ, diện tích của nó sớm đã rộng lớn hơn Tổ Đình rất nhiều!
Thành Ngọc Kinh bay ra khỏi Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình, phía bên dưới là vô số mảnh vỡ đại lục của Tổ Đình, địa thủy phong hỏa sôi sùng sục hệt như ngày tận thế!
Đây chính là vật chất bất dịch thứ ba, che chở cho hàng vạn người thành đạo của thành Ngọc Kinh!
Loại vật chất bất dịch thứ nhất chính là cây thế giới.
Bởi vì chủ nhân Di La Cung ngộ đạo dưới gốc cây, cho nên cây thế giới mới sinh ra linh trí, Vô Nhai lão nhân mới sinh ra từ cây thế giới.
Cây thế giới tự nhiên không bị ảnh hưởng bởi đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, là con đường tốt nhất để cường giả tiền sử lẻn qua.
Loại vật chất bất dịch thứ hai chính là Đại Uyên Quy Khư, công tử Vô Cực sinh ra ở nơi đó.
Mỗi một kỷ nguyên qua đi, Quy Khư sẽ xuất hiện thêm một Đại Uyên, chứa đựng thần thông của kỷ nguyên trước đó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Audio] Đêm Tân Hôn Định Mệnh [Audio] Đêm Tân Hôn Định Mệnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Dem-Tan-Hon-Dinh-Menh-Truyen-Audio.jpg)
![[Dịch] Thần Ma Hệ Thống [Dịch] Thần Ma Hệ Thống](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Than-Ma-He-Thong-Audio.jpg)



![[Dịch] Vạn Yêu Chi Tổ [Dịch] Vạn Yêu Chi Tổ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Van-Yeu-Chi-To-Audio-Truyen.jpg)
