- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 556 : Vật chất bất dịch thứ ba (3) (c2776-c2780)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 556 : Vật chất bất dịch thứ ba (3) (c2776-c2780)
❮ sautiếp ❯Chương 2776: Vật chất bất dịch thứ ba (3)
Thế nhưng, công tử Vô Cực lại cắn nuốt những Thần Nữ Quy Khư khác, nắm giữ Đại Uyên, ngoại trừ đám người khai thiên ra thì không có ai dám tới đây mượn đường.
Loại vật chất bất dịch thứ ba chính là thành Ngọc Kinh do chủ nhân Di La Cung sáng tạo ra!
Quả thật đúng như những gì Tần Mục nói, tòa thần thành này được dựng nên nhằm chống lại đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, không có bao nhiêu uy lực uy năng, thế nhưng nó lại là thần thành do chủ nhân Di La Cung luyện chế ra!
Nó không có uy năng cường đại, nhưng chỉ cần ba lần va chạm đơn giản là đã có thể nghiền nát Hỗn Nguyên Đỉnh và biển Hỗn Độn mà Tần Mục vất vả tạo ra trong ba tỉ năm rưỡi thành cát bụi!
Đây chính là vốn liếng mà công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu có thể dựa vào!
Tòa thần thành này tuyệt đối không thể bị đánh vỡ!
Bên trong Lục Đạo Luân Hồi, Tần Mục chợt hét lên một tiếng, Hỗn Nguyên Đỉnh vỡ tan lập tức tụ lại!
Công tử Tử Tiêu cười nhạt, bên trong Tử Tiêu Điện phía sau lưng, tử quang sáng chói, thành Ngọc Kinh càng ngày càng trở nên hùng vĩ rộng lớn, vô số mảnh vỡ của Tổ Đình bay tới đều bị thành Ngọc Kinh kéo vào.
Khóe mắt Tần Mục co giật.
Hỗn Nguyên Đỉnh lại ngưng tụ lại, thế nhưng thay vì kéo thành Ngọc Kinh vào trong đỉnh thì lại bị kéo vào bên trong thành Ngọc Kinh.
– Lão Thất, hôm nay là ngày ngươi lên đường.
Công tử Lăng Tiêu siết chặt cây thương, cơ thể hơi trùng xuống:
– Mời!
Tần Mục nhíu mày, bước ra khỏi Lục Đạo Thiên Luân.
Hắn trầm giọng nói:
– Ca, giao lại cho ngươi.
Tần Phượng Thanh lập tức rời khỏi Thiên Luân, bước vào giữa Lục Đạo, khống chế Lục Đạo Thiên Luân:
– Ngươi cẩn thận chút! Đừng để bị người ta đánh chết! Nếu như… nếu như không cản nổi, ngươi cứ quay về quá khứ là được.
Tần Mục nhếch miệng, Hỗn Độn Điện bay lên, biển Hỗn Độn bay tới, sau đó ầm ầm tuôn vào trong Hỗn Độn Điện.
Hắn cười nói:
– Trận chiến này tuyệt đối không thể thua!
Hắn vừa dứt lời, Hỗn Độn Điện biến mất, mười sáu dòng sông Hỗn Độn xoay tròn, ầm ầm chuyển động xung quanh hắn!
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn kia tạo thành từng vòng tròn lớn nhỏ khác nhau.
Tần Mục đứng ở trong đó, mỉm cười nói:
– Lão Tam, lão Tứ, tới tiễn ta quay về đi.
Công tử Lăng Tiêu hét lên một tiếng, đâm trường thương tới.
Cây thương xuyên qua dòng sông Hỗn Độn, xông vào trong dòng sông, chĩa thẳng về phía Tần Mục!
Hai người bọn họ lựa chọn một con đường ổn thỏa nhất, đó chính là công tử Lăng Tiêu quyết chiến với Tần Mục, công tử Tử Tiêu phá hủy Lục Đạo Thiên Luân, dẫn người vây quét người thành đạo Diên Khang.
Mà quan trọng nhất chính là phá hủy Lục Đạo Thiên Luân.
Thiên Luân bị phá hủy, người thành đạo của Diên Khang sẽ phải đối mặt với một cuộc thảm sát, tuyệt đối không có khả năng là đối thủ của thành Ngọc Kinh.
Mà sau khi tiêu diệt người thành đạo Diên Khang, nếu như công tử Lăng Tiêu vẫn chưa thể đánh bại Tần Mục, vậy thì công tử Tử Tiêu có thể giúp hắn một tay, đưa Tần Mục về quá khứ!
Có thể nói, trận chiến này không có chút gì đáng để hồi hộp!
Trong nháy mắt công tử Tử Tiêu lao về Lục Đạo Thiên Luân, trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một vùng hỗn độn mênh mông, từng dòng sông Hỗn Độn cuốn tới, kéo hắn vào trong vòng chiến với Tần Mục.
Một bên khác, công tử Lăng Tiêu đâm trường thường tới, muốn xuyên qua từng dòng sông Hỗn Độn, giúp công tử Tử Tiêu thoát thân, thế nhưng cây thương của hắn lại đột nhiên trĩu nặng, không thể nâng dòng sông Hỗn Độn lên.
Công tử Lăng Tiêu đột nhiên dùng sức, cây thương bị uốn cong, thế nhưng vẫn không thể nổi nhấc dòng sông Hỗn Độn.
Hắn dõi mắt nhìn lại, chỉ thấy mười sáu dòng sông Hỗn Độn xung quanh Tần Mục bỗng chốc trở nên vô cùng rộng lớn, mênh mông vô bờ, trông hệt như mười sáu dòng sông Hỗn Độn chảy quanh Di La Cung, sương mù bốn phía trùng trùng điệp điệp, căn bản không thể nhìn thấy bờ bên kia sông!
Sương mù hỗn độn hoàn toàn bao phủ mặt sông, không phân biệt được phương hướng.
Thậm chí hắn còn không thể nhìn thấy công tử Tử Tiêu đang ở đâu, cũng không biết Tần Mục đang ở đâu!
Hỗn độn.
Sau khi bị hủy diệt, mười sáu kỷ nguyên vũ trụ sẽ hình thành nên hỗn độn.
Trong lòng công tử Lăng Tiêu trĩu nặng, rút cây thương ra khỏi dòng sông, đứng trên mặt sông.
Hắn không biết hiện giờ bản thân đang ở trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên nào, cũng không biết vị trí của mình ở đâu.
Lần trước khi giao thủ với Tần Mục, Tần Mục đã tu luyện đến Đạo Cảnh trọng thiên thứ ba mươi sáu, thi triển ra chiêu thức dòng sông Hỗn Độn này, có điều lúc đó là trận chiến Quy Khư vào ba tỉ năm rưỡi trước.
Khi ấy, hắn dễ dàng phá được chiêu này.
Sau biết bao năm tháng dài đằng đẵng, mặc dù Tần Mục nhiều lần chiến đấu qua lại với bọn họ, song lại chưa từng dùng lại chiêu thức này.
Mà hiện giờ, sau khi ba tỉ năm rưỡi qua đi, chiêu thức này lại xuất hiện một lần nữa, nhưng nó đã thay đổi đến mức khiến hắn cũng không còn hiểu được nữa.
Ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng không hiểu gì về đại đạo Hỗn Độn.
– Lão Thất chưa quay về quá khứ, không có khả năng tu thành Hỗn Độn thành đạo, mười sáu dòng sông Hỗn Độn này không phải là tu vi của hắn, mà là đại kiếp hủy diệt chân chính.
Chương 2777: Kiếm công tử độc nhất vô nhị
Công tử Lăng Tiêu nhanh chóng làm rõ điều này, sau đó lập tức lưng đeo thương chân đạp sông rời đi.
Những nơi hắn đi qua, dòng sông Hỗn Độn ầm ầm nổ tung!
Phía sau lưng hắn, từng đạo quả trên đạo thụ không ngừng bay tới phía trước, đạo quang sáng rực, xua tan mây mù trước mắt hắn.
– Hắn không hề xuất hiện, chứng tỏ hắn tới ngăn cản lão Tứ.
Ta chỉ cần dùng thời gian một ngày là có thể băng qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, tìm kiếm được vị trí của hắn, hơn nữa cũng có thể thoát thân khỏi dòng sông, đi quét sạch đám người thành đạo Diên Khang!
Mặc dù hắn không biết rốt cuộc đại đạo Hỗn Độn của Tần Mục là gì, song tu vi mới là tiêu chuẩn đo lường thực lực của hắn.
Thứ thần thông mà Tần Mục sử dụng khiến hắn không tài nào hiểu nổi, thế nhưng hắn biết Tần Mục chỉ dùng loại thần thông kỳ lạ này để đưa hắn và Tứ công tử tới dòng sông Hỗn Độn, kéo dài thời gian mà thôi.
Có điều cho dù Tần Mục tu luyện trong suốt ba tỉ năm rưỡi, song tu vi vẫn thua xa hắn và Tứ công tử!
Công tử Lăng Tiêu phi nhanh như chớp, chẳng mấy chốc đã chạy đến bờ bên kia của dòng sông, thế nhưng hắn lại không khỏi kinh hãi, song không hề dừng lại, mà tiếp tục lao nhanh về phía trước.
Hắn biết mình đã chọn đúng phương hướng, chỉ cần tiếp tục chạy theo phương hướng này là hắn có thể tìm ra bờ đối diện của những dòng sông khác, mãi cho đến khi chạy đến đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ nhất hoặc kỷ nguyên thứ mười sáu.
Đến được kỷ nguyên thứ nhất, hắn có thể nhìn thấy Di La Cung, khi đó quay vòng trở lại thì cùng lắm chỉ mất khoảng hai ngày, mà nếu như bước ra khỏi đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ mười sáu, vậy thì hắn lập tức có thể thoát thân.
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn này không nhốt được hắn!
Một ngày sau, công tử Lăng Tiêu vượt qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, song trong lòng lại trĩu nặng, bởi lẽ phía trước mặt hắn vẫn là dòng sông Hỗn Độn mênh mông không bến bờ.
Công tử Lăng Tiêu co giật khóe mắt, vẫn tiếp tục cắm đầu cắm cổ điên cuồng chạy về phía trước.
Một ngày nữa lại trôi qua, hắn lại băng qua mười sáu dòng sông Hỗn Độn, thế nhưng sương mù hỗn độn phía trước mặt vẫn vô cùng dày đặc, không hề có điểm cuối.
Công tử Lăng Tiêu dừng bước, trầm tư chốc lát, để lại một đạo quả của mình lơ lửng trong sương mù, sau đó bản thân lại tiếp tục chạy về phía trước.
Tác dụng của đạo quả này là để trấn áp thần thông của Tần Mục có thể đã để lại trên dòng sông!
Hắn ý thức được lúc băng qua dòng sông Hỗn Độn, có lẽ hắn đã vô ý chạm phải thần thông của Tần Mục, cho nên bản thân mới cứ quanh quẩn trong mười sáu dòng sông Hỗn Độn này mãi.
Mặc dù hắn không hiểu thần thông của Tần Mục, thế nhưng chỉ cần trấn áp được thần thông của Tần Mục, khiến thần thông không thể phát huy bất cứ công dụng nào, vậy thì hắn có thể thoát thân!
Hắn tới dòng sông thứ hai, để lại một đạo quả khác của mình.
Đến dòng sông thứ ba, hắn cũng để lại một đạo quả.
Đợi đến khi dùng hết tám đạo quả, hắn cũng để đạo thụ của mình lại trong sương mù hỗn độn.
Tới dòng sông Hỗn Độn thứ mười, hắn để lại cây thương của mình.
Tới dòng sông Hỗn Độn thứ mười một, hắn để lại đại điện của mình.
Tới dòng sông thứ mười hai, hắn để lại Đại La Thiên của mình.
Hắn tiếp tục đi về phía trước, theo lý mà nói, phía trước chỉ còn bốn dòng sông Hỗn Độn, thế nhưng khi chạy đến dòng sông Hỗn Độn thứ mười ba, hắn lại gặp được đạo quả của mình.
Công tử Lăng Tiêu co giật khóe mắt, không thèm quan tâm đến đạo quả kia, tiếp tục xông về phía trước.
Thời điểm đến dòng sông Hỗn Độn thứ mười bốn, hắn nhìn thấy Đại La Thiên của mình, mà vốn dĩ vùng Đại La Thiên này phải ở trên dòng sông Hỗn Độn thứ mười hai.
Hắn tiếp tục đi về phía trước, lại nhìn thấy cây thương của mình.
Công tử Lăng Tiêu dừng bước, vươn tay bắt lấy cây thương.
Hắn phẫn nộ hét lên một tiếng, đạo âm cuồn cuộn chấn động đến mức khiến mặt sông Hỗn Độn ầm ầm nổ tung!
– Lão Thất!
Công tử Lăng Tiêu vô cùng phẫn uất, điên cuồng đâm cây thương khắp bốn phương tám hướng!
Cuối cùng hắn cũng hiểu rõ nguyên lý hoạt động của chiêu thần thông này của Tần Mục.
Đây chính là mười sáu dòng sông Hỗn Độn không ngừng chuyển động quanh Tần Mục, vị trí của mỗi một dòng sông sẽ liên tục thay đổi, hơn nữa còn thay đổi một cách không hề có quy luật!
Chỉ cần hắn bước lên mặt sông, vậy thì vĩnh viễn cũng không thể bước ra ngoài!
Đúng lúc này, hắn cảm ứng được từng làn sóng dao động thần thông khủng bố, lập tức nghĩ ra gì đó.
– Lão Tứ và lão Thất đang giao chiến! Hai người bọn họ cũng ở trên dòng sông này!
Hắn nhấc thương lên, mạnh mẽ đâm lên mặt sông, từng đạo quả, đạo thụ, Đại La Thiên và Lăng Tiêu Bảo Điện nhanh chóng bay ra khỏi sương mù hỗn độn, gần như xuất hiện phía sau lưng hắn cùng một lúc.
Công tử Lăng Tiêu lần theo luồng dao động thần thông khủng bố kia, cất bước chạy về hướng đó.
Dưới chân hắn, dòng sông Hỗn Độn vẫn đang không ngừng thay đổi.
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn thay đổi vị trí cho nhau, khiến hắn cách nơi truyền ra dao động thần thông lúc gần lúc xa, thậm chí có lúc còn không thể cảm nhận được.
Chương 2778: Kiếm công tử độc nhất vô nhị (2)
Công tử Lăng Tiêu sa sầm mặt mày, tốc độ càng ngày càng nhanh:
– Không đúng, đáng lẽ bọn họ không ở trên dòng sông Hỗn Độn, mà là ở phía trung tâm của mười sáu dòng sông Hỗn Độn, cũng tức là trong Di La Cung! Lúc này, tất cả… tất cả vẫn đang ở trong thành Ngọc Kinh, thế nhưng lại bị thần thông của lão Thất làm loạn vị trí của dòng sông Hỗn Độn, khiến ta rơi xuống mặt sông, còn lão Tứ Tử Tiêu thì rơi xuống Di La Cung!
– Cần cần biết được vị trí của bọn họ, thần thông của lão Thất sẽ không nhốt được ta!
Thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Di La Cung tọa lạc giữa trung tâm của mười sáu dòng sông Hỗn Độn, mảnh đất chứa đựng những kiến trúc cổ xưa này được tạo thành từ Di La Cung của chủ nhân Di La Cung và Bảo Điện của bảy vị công tử.
Thái Thượng Điện của Đại công tử Thái Thượng, Vô Cực Điện của Nhị công tử Vô Cực, Lăng Tiêu Điện của Tam công tử Lăng Tiêu, Tử Tiêu Điện của Tứ công tử Tử Tiêu, Vô Tông Điện của Ngũ công tử Vô Tông, Trạm Tịch Điện của Lục công tử Trạm Tịch và Hỗn Độn Điện của Thất công tử Hỗn Độn.
Sau khi mất hết ý chí, ngã xuống ở kỷ nguyên thứ mười sáu, chủ nhân Di La Cung bèn hạ lệnh để các vị công tử, điện chủ và người thành đạo quay về thời đại của mình, còn bản thân hắn thì quay về kỷ nguyên thứ nhất, hóa đạo trong Di La Cung.
Thế nhưng bảy vị công tử lại không hề quay về thời đại của bọn họ theo như lời hắn.
Thái Thượng ẩn cư, Vô Cực bị trấn áp, Tam công tử và Tứ công tử lên kế hoạch giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy, Ngũ công tử và Lục công tử không rõ tung tích, mà Thất công tử Hỗn Độn thì hành sự quỷ dị khó lường, thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Di La Cung của hiện giờ chỉ còn lại Vô Cực Điện, Vô Tông Điện và Trạm Tịch Điện.
Thái Thượng Điện cũng được công tử Thái Thượng dời đi, chuyển đến kỷ nguyên thứ hai.
Đúng lúc này, hai tòa đại điện đột nhiên bay tới, ầm ầm rơi xuống Di La Cung.
Công tử Tử Tiêu đứng trên đỉnh đại điện, bàn tay siết chặt chuôi kiếm của mình, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Phía đối diện, trên đỉnh của Hỗn Độn Điện, Tần Mục đứng ở nơi đó, bàn tay cũng siết chặt chuôi Hỗn Độn Kiếm.
Hai người đối mặt với nhau từ xa.
Vù…
Bên ngoài Di La Cung vang lên âm thanh kinh thiên động địa, những dòng sông Hỗn Độn chảy quanh Di La Cung di chuyển một cách kỳ lạ, trông cực kỳ tương tự với thần thông Đạo Cảnh ba mươi sáu trọng thiên của Tần Mục.
Mười sáu dòng sông Hỗn Độn giao thoa đan xen với nhau xung quanh Di La Cung, thứ tự của dòng sông không ngừng thay đổi, mang lại cho người ta một cảm giác nguy nga tráng lệ đến lạ kỳ!
– Lão Thất, trong thời gian ba tỉ năm rưỡi, pháp lực của ngươi đã đạt đến trình độ cao thâm hơn rồi sao?
Công tử Tử Tiêu giữ chặt thanh kiếm lại, uy năng phát ra từ thanh kiếm hệt như không thể áp chế, kiếm quang tử sắc tràn ngập khắp nơi tạo thành từng bầu trời Kiếm Đạo.
Bên trong Tử Tiêu Điện của hắn, làn sóng Kiếm Đạo phát ra tiếng vang long trời lở đất, ngay cả âm thanh của đại kiếp hủy diệt cũng không tài nào lấn át nổi.
– Thế nhưng, điều khiến ta kinh ngạc chính là thần thông Hỗn Độn của ngươi.
Công tử Tử Tiêu trầm giọng nói:
– Chẳng trách sư phụ lại nói ngay cả hắn cũng không hiểu được đại đạo Hỗn Độn của ngươi.
Quả thật thần thông của người siêu phàm nhập thánh, khiến người ta mở rộng tầm mắt.
Có điều ngươi lại lựa chọn ta là đối thủ đầu tiên của ngươi, đây là một lựa chọn sai lầm, bởi vì ngươi cũng tu luyện Kiếm Đạo.
Tần Mục siết chặt Hỗn Độn Kiếm trong tay, trên gương mặt nở một nụ cười.
Trên cây thế giới phía sau lưng hắn, một đạo quả phát ra ánh sáng chói mắt, đó chính là đạo quả Kiếm Đạo.
Mặc dù hắn chưa làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo, thế nhưng Kiếm Đạo của hắn đã thành đạo trước một bước.
Đạo quả Kiếm Đạo cộng hưởng với Hỗn Độn Kiếm của hắn, giúp cho uy năng của thanh kiếm được đúc thành từ Hỗn Độn Thạch này càng ngày càng mạnh mẽ.
– Sở dĩ ta lựa chọn Tứ sư huynh là bởi vì Tứ sư huynh yếu hơn Tam sư huynh một chút, có điều không phải thực lực của ngươi yếu hơn, mà là đạo tâm của ngươi yếu hơn.
Tần Mục mỉm cười:
– Đối mặt với Tam sư huynh, ta không có bất kỳ thủ đoạn nào để chiến thắng được hắn, thế nhưng khi đối mặt với Tứ sư huynh, ta lại có thể giành thắng lợi!
– Đó là do ngươi chưa từng nhìn thấy thực lực chân chính của ta.
Công tử Tử Tiêu rút kiếm, thanh kiếm đâm thủng không gian, kiếm thành đạo lập tức được hắn thi triển.
Một đường kiếm quang phản chiếu trong đôi mắt của Tần Mục, uy năng của Kiếm Đạo khiến đồng tử của hắn co rút lại, không thấy được vật gì khác.
Kiếm thức hai mươi ba!
Hắn, Khai Hoàng và Giang Bạch Khuê hoàn thiện Kiếm Đạo, suy luận đến kiếm thức hai mươi, mà kiếm thức hai mươi chính là lĩnh vực Kiếm Đạo.
Từ đó về sau, việc tiến cảnh của Kiếm Đạo dần chậm lại, người trong thiên hạ có thể lĩnh ngộ được đến kiếm thức hai mươi cực kỳ ít ỏi.
Trong thời gian sau đó, Khai Hoàng Tần Nghiệp lại suy luận đến kiếm thức hai mươi mốt, trở thành cường giả cấp điện chủ, tu thành đại điện.
Hắn suy luận ra kiếm thức hai mươi hai, thậm chí là kiếm thức hai mươi ba.
Chương 2779: Kiếm công tử độc nhất vô nhị (3)
Thậm chí hắn còn có một suy luận kinh người, đó là kiếm thức hai mươi ba chính là kiếm thành đạo, hễ là người có thể luyện thành thì có khả năng dựa vào một chiêu này để làm được đến bước Kiếm Đạo thành đạo!
Những cao thủ Kiếm Đạo mạnh nhất của Diên Khang như Tần Mục, Giang Bạch Khuê, Khai Hoàng Tần Nghiệp và trưởng thôn Tô Mạc Già tụ họp lại với nhau, định hoàn tất kiếm thức hai mươi hai, thế nhưng từ đó đến nay mới chỉ hoàn thành được hơn một nửa.
Còn về kiếm thức hai mươi ba, đến cả cái bóng mà bọn họ cũng chưa sờ đến được!
Không ngờ rằng, Tần Mục lại có thể nhìn thấy kiếm thức hai mươi ba mà đám người Khai Hoàng Tần Nghiệp tha thiết ước mong ngay tại nơi này!
Chẳng trách công tử Tử Tiêu lại thành đạo gian nan đến thế, buộc phải dựa vào Tử Tiêu Chứng Đạo Khúc do thê tử sáng tác mới có thể thành đạo.
Trong thời đại của hắn, có lẽ hắn là một cao thủ Kiếm Đạo vô cùng cuồng nhiệt, say mê kiếm pháp.
Sau khi suy luận ra kiếm thức hai mươi hai, hắn dự định sáng tạo ra kiếm thức hai mươi ba, cuối cùng thành đạo!
Đám người Tần Mục và Khai Hoàng dùng thời ba tỉ năm rưỡi cũng không thể làm được việc này, thế nhưng hắn lại làm được!
Bảy vị công tử của Di La Cung, ai nấy đều độc nhất vô nhị!
Công tử Tử Tiêu đạt được thành tựu mà ngay cả chủ nhân Di La Cung cũng không làm được, bởi vậy hắn còn được gọi là Kiếm công tử!
Ngay tại thời điểm nhìn thấy kiếm quang kia, bản thân Tần Mục đã trúng kiếm thành đạo của công tử Tử Tiêu, trên cơ thể xuất hiện từng vết máu loang lổ!
Điểm khác biệt cơ bản nhất giữa Kiếm Đạo và những thần thông đại đạo khác nằm ở chỗ, loại đại đạo này không tự nhiên sinh ra, cũng không phải là đại đạo Tiên Thiên.
Mục đích khai sáng ra Kiếm Đạo chính là vì để giết chóc, dùng thời gian ngắn nhất, cách thức tiết kiệm sức lực nhất và nhanh gọn nhất để giết chết đối phương.
Kiếm Đạo của công tử Tử Tiêu cũng tuân theo điều này, hắn vừa ra tay đã sử dụng kiếm thành đạo, đánh Tần Mục bị thương trước tiên!
Uy năng trong Kiếm Đạo của hắn không chỉ dừng lại ở đó, giữa người Tần Mục, máu tươi nở rộ, sau đó hóa thành từng thanh huyết kiếm đâm vào trong cơ thể Tần Mục.
Cùng lúc đó, bên trong ngàn vạn dị vực Đại La Thiên, vô số kiếm quang trút xuống, tuôn ra khắp bốn phương tám hướng, xuyên qua cơ thể Tần Mục!
Đáng lẽ Tần Mục có thể sử dụng Kiếm Đạo để quyết đấu với hắn, bởi lẽ trình độ trên phương diện Kiếm Đạo chỉ cần cao hơn một chút là có thể có được thế cục nghiền ép.
Có điều Kiếm Đạo của Tần Mục không chỉ dừng lại ở việc kém hơn hắn một chút, thậm chí ngay cả kiếm chiêu của Hỗn Độn Kiếm trong tay hắn còn chưa xuất ra đã trực tiếp bị số vô kiếm quang đâm vào trong cơ thể!
Tần Mục nổ tung trong kiếm quang, cây thế giới phía sau lưng hắn cũng bị nghiền nát thành bột mịn, đạo quả vỡ nát, Hỗn Độn Điện dưới chân cũng sụp đổ, không còn sót lại chút gì.
Công tử Tử Tiêu thu kiếm lại, ánh mắt lạnh lẽo.
Tần Mục thi triển Kiếm Đạo, song khoảng cách giữa Tần Mục với hắn quá lớn, cho nên Tần Mục chẳng khác nào một cái bia sống.
Nếu như đổi thành thần thông đạo pháp khác, Tần Mục còn có sức chống lại hắn, thế nhưng hiện giờ chỉ còn nước mất mạng.
Có điều hắn không cho rằng Tần Mục sẽ bị hắn giết chết như vậy.
– Sức tấn công của Kiếm Đạo đứng đầu thiên hạ, nhưng Kiếm Đạo cũng có một nhược điểm rất lớn.
Tần Mục hoàn toàn sụp đổ, hóa thành một đám nguyên khí Hỗn Độn.
Bên trong nguyên khí Hỗn Độn, một bóng người bước ra ngoài, giọng nói vọng tới:
– Đó chính là sức tấn công quá mạnh, thế nhưng lại không cách nào phá hủy đại đạo trong tầng sâu hơn, ngay cả người cường đại như ngươi cũng phải đối mặt với tình cảnh khó khăn tương tự.
Nhược điểm của Kiếm Đạo mà hắn nói đến đều được phản ánh trên người Khai Hoàng Tần Nghiệp,
Sau khi thành đạo, Khai Hoàng Tần Nghiệp rất khó giết chết đối thủ cùng cảnh giới như hắn hoặc thậm chí là thấp hơn một cảnh giới.
Hiển nhiên là vì pháp lực của Khai Hoàng Tần Nghiệp là điểm yếu của nó, song nó cũng thể hiện ra điểm yếu của Kiếm Đạo.
Kiếm Đạo đi thẳng về thẳng, trực tiếp giết chết hoặc làm bị thương nguyên thần và nhục thân của kẻ địch, thậm chí còn hủy diệt Thần Tàng của đối phương một cách vô cùng nhẹ nhàng, bởi lẽ dù gì Kiếm Đạo trời sinh đã chiếm được ưu thế vô cùng sắc bén.
Có điều khi đối mặt với các loại đạo pháp thần thông quỷ dị, sát thương đến từ Kiếm Đạo lại không đủ.
Nguyên do xuất phát từ nền tảng kiếm pháp của Kiếm Đạo.
Với những loại đại khác, cho dù là loại đại đại bình thường nhất như địa thủy phong hỏa, mỗi một loại đại đạo đều có hàng trăm loại hoặc thậm chí là hàng ngàn loại phù văn cơ sở.
Còn về đại đạo Ngũ Thái, biến hóa và chủng loại của phù văn cũng càng nhiều, càng thêm nhỏ bé hơn.
Trong khi đó, Kiếm Đạo chỉ có hai mươi ba loại kiếm chiêu cơ sở, mà kiếm chiêu cơ sở chính là phù văn của Kiếm Đạo.
Hai mươi ba loại phù văn, khi đối mặt với kiếm đạo của đối phương, có đôi khi cũng chỉ đành lực bất tòng tâm.
Chiến lực của Khai Hoàng Tần Nghiệp rất cao, thế nhưng không nhiều chiến tích, cho nên mới không hiểu được đạo lý này.
Chương 2780: Phù văn Hỗn Độn, Nguyên
Tần Mục sớm đã nhận ra được điều này, cho nên mới lựa chọn con đường thần thông lập đạo, dùng thần thông bổ sung cho con đường của Kiếm Đạo.
Trong chiêu thức Kiếm Đạo của hắn, phần lớn đều là thần thông.
Công tử Tử Tiêu búng tay phủi kiếm, lạnh lùng nói:
– Lão Thất, ta biết về nhược điểm của Kiếm Đạo sớm hơn cả ngươi, cũng hiểu sâu hơn cả ngươi!
– Keng!
Tiếng kiếm vang lanh lảnh khiến Tần Mục biến sắc.
– Cho nên ta dùng phù văn Hồng Mông để bù đắp lại yếu điểm này của Kiếm Đạo, nền tảng của một nhát kiếm của ta đều là phù văn Hồng Mông.
Ta dung hợp Kiếm Đạo và đại đạo Hồng Mông của sư phụ lại với nhau, hóa thành Kiếm Đạo Hồng Mông.
Công tử Tử Tiêu nheo mặt nhìn mũi kiếm của thanh kiếm.
Mũi kiếm xuất hiện một điểm tử quang, thanh kiếm rung lên khiến tử quang kia cũng lơ lửng không cố định!
Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt!
Vô số kiếm ý trong cơ thể Tần Mục bộc phát, xé tan cả người hắn!
Công tử Tử Tiêu lạnh lùng nói:
– Người trúng Kiếm Đạo Hồng Mông của ta, tất cả đại đạo bên trong cơ thể đều sẽ bị cắt thành mảnh nhỏ, cho dù ngươi sống lại thì cũng sẽ vẫn bị cắt nát một lần nữa.
Tần Mục lại hóa thành một đám nguyên khí Hỗn Độn, đạo âm cuồn cuộn truyền ra khỏi hỗn độn:
– Ta tu thành đạo thể Hồng Mông, nguyên thần Hồng Mông, luyện thành đại đạo Quy Khư, có được cây thế giới, bất tử bất diệt…
Xoẹt…
Vô số kiếm quang Hồng Mông trong đám nguyên khí Hỗn Độn kia bắn ra khắp bốn phương tám hướng, cắt nát hắn một lần nữa.
Công tử Tử Tiêu lắc đầu, nói:
– Trúng kiếm của ta, ngươi vĩnh viễn chỉ có thể ở trong trạng thái này.
Lão Thất, đây là kiếm thành đạo của ra, có thể coi là kiếm thức thứ ba mươi sáu của ta, mà bên trên đó còn có bốn kiếm thức nữa.
Tuy không giết được ngươi, nhưng ngươi cũng có thể làm gì được đây?
Đạo thụ Kiếm Đạo, đạo hoa Kiếm Đạo, đạo quả Kiếm Đạo và kiếm thức thứ bốn mươi đỉnh điểm chính là thứ mà ngay chủ nhân Di La Cung cũng không thể tu thành Kiếm Đạo Thánh Điện hay là Kiếm Đạo Điện như của hắn!
Chỉ riêng mỗi kiếm thành đạo mà Tần Mục đã không thể chống lại!
Đám nguyên khí Hỗn Độn kia không ngừng dao động, Tần Mục thử khôi phục lại nhục thân và nguyên thần hết lần này đến lần khác, thế nhưng cũng lại bị hủy diệt hết lần này đến lần khác.
– Ngươi và ta là đồng môn, nếu như ngươi làm được đến bước Hỗn Độn thành đạo, tu thành đại điện, vậy thì ta không thể làm gì được ngươi, thế nhưng ngươi vẫn chưa thật sự trở thành Thất công tử.
Công tử Tử Tiêu thu kiếm, xoay người rời đi:
– Chưa trở thành công tử, ngươi không phải là đối thủ của ta, song trở thành công tử, ngươi sẽ chỉ có thể trơ mắt ngồi nhìn bọn ta quét sạch người thành đạo của Diên Khang, sau đó giáng xuống kỷ nguyên thứ mười bảy.
Lão Thất, ngươi thua rồi.
Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía dòng sông Hỗn Độn phía bên ngoài Di La Cung, sau đó tái mét mặt mày.
Tần Mục vẫn đang giãy giụa trong uy năng đến từ kiếm thành đạo của hắn, cứ hủy diệt rồi lại hồi sinh hết lần này tới lần khác, thế nhưng điều kỳ lạ chính là, dị tượng mười sáu dòng sông Hỗn Độn phong tỏa Di La Cung vẫn chưa hề có dấu hiệu dừng lại!
Nếu như Tần Mục hoàn toàn bị nhốt trong kiếm chiêu kia của hắn, vậy thì khuynh hướng vận động hỗn loạn của đại kiếp hủy diệt trong mười sáu kỷ nguyên vũ trụ sẽ dừng lại, không còn phong tỏa như vậy nữa, thế nhưng trận hỗn loạn này vẫn đang tiếp tục có thể chứng minh cho một điều.
Kiếm chiêu kia của hắn không thể hoàn toàn nhốt được Tần Mục, Tần Mục vẫn còn dư sức!
Công tử Tử Tiêu đột ngột xoay người lại, chỉ thấy đám nguyên khí Hỗn Độn kia đã không còn có bất cứ biến hóa gì nữa, mà đã ngừng lại.
– Bảy vị công tử của Di La Cung tưởng chừng đều có thành tựu của riêng mình, thế nhưng thật ra đều được xây dựng trên nền tảng phù văn Hồng Mông.
Giọng nói của Tần Mục vọng ra từ đám nguyên khí Hỗn Độn kia:
– Lý giải nông sâu về phù văn Hồng Mông và đạo lý Hồng Mông sẽ đại diện cho trình độ cao thấp của tu vi.
Đạo hạnh của Đại công tử Thái Thượng là thâm sâu nhất, Nhị công tử Vô Cực cố gắng thoát khỏi hệ thống phù văn Hồng Mông, đi được xa nhất.
Xét về đạo hạnh, quả thật ta không so được với các ngươi, thế nhưng ta mới là người duy nhất thoát ly hẳn khỏi hệ thống phù văn Hồng Mông.
Công tử Tử Tiêu biến sắc, vung kiếm lên, từng đường kiếm quang trong vô số dị vực Đại La Thiên vù vù bay tới, đâm vào trong đám nguyên khí Hỗn Độn kia.
Có điều từng đường kiếm quang đâm vào trong nguyên khí Hỗn Độn kia lại giống như một đi không trở lại!
Đám nguyên khí Hỗn Độn kia dần dần tiêu tán, bóng dáng của Tần Mục ngày một rõ ràng:
– Sư phụ không đạt được thành tựu của bảy vị công tử, thế nhưng lĩnh ngộ của lão nhân gia hắn về đại đạo Hồng Mông lại ở trên chúng ta, đây chính là nguyên nhân vì sao chúng ta không thể vượt qua hắn.
Nhị công tử Vô Cực muốn bước ra khỏi cái bóng của hắn, lựa chọn con đường Quy Khư thành đạo.
Thế nhưng nền tảng Quy Khư thành đạo của nàng vẫn là phù văn Hồng Mông, song ta thì khác.
Từ nền tảng phù văn Hồng Mông, ta phát triển ra phù văn Hỗn Độn.
Ta gọi loại phù văn Hỗn Độn này là…
Bóng dáng của hắn xuất hiện, ngửa mặt nhìn kiếm thành đạo do công tử Tử Tiêu đâm tới.
Tần Mục giơ tay lên, hai ngón tay kẹp lấy đường kiếm quang kia, trên gương mặt nở một nụ cười:
– Nguyên.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo [Dịch] Khấu Vấn Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Khau-Van-Thien-Dao-dich.jpg)



