1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 554 : Một con đường sống (c2766-c2770)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 554 : Một con đường sống (c2766-c2770)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2766: Một con đường sống

Da thịt trên cánh tay của nàng nhanh chóng sinh trưởng, thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo đã lại bị ánh sáng của luân hồi hóa thành xương trắng.

Không chỉ có vậy, loại khuynh hướng thối rữa này còn ăn mòn vào trong bản thể của nàng theo pháp lực, lan đến bắp tay và bả vai nàng.

Đại đạo Luân Hồi nhanh chóng tiêu hao tu vi của nàng, muốn kéo nàng vào trong luân hồi, triệt để tiêu diệt nàng.

Công tử Vô Cực nghiến răng, bất chấp tất cả mà đánh ra một đòn!

Ầm!

Bàn tay của nàng nặng nề đánh lên Lục Đạo Thiên Luân, khiến Lục Đạo Thiên Luân khổng lồ ầm ầm sụp đổ, hóa thành vô số đá vụn bay tung tóe.

Công tử Vô Cực vui mừng khôn xiết, đang định thôi thúc pháp lực tái tạo Quy Khư, đột nhiên một đạo quả bay tới, rơi xuống phía trung tâm của những mảnh đá vụn kia.

Đạo quả phát ra đạo quang chói mắt, hàng ngàn hàng vạn Hỗn Độn Thạch trên không trung bay lên, lại tổ hợp thành Lục Đạo Thiên Luân.

Phía trước Thiên Luân, bóng dáng nho nhỏ của Tần Mục hiện lên.

Đạo quả kia bay lơ lửng phía sau đầu hắn, trong đạo quả phát ra đạo quang của Lục Đạo Luân Hồi.

Bùm!

Thiên Luân đầu tiên chấn động, ầm ầm xoay tròn, mở rộng hơn, uy lực được phát huy đến cực hạn!

Bùm bùm bùm!

Uy lực của Thiên Luân thứ hai, Thiên Luân thứ ba, Thiên Luân thứ tư rồi Thiên Luân thứ năm liên tục được kích hoạt, trông hệt như sáu vầng sáng hỗn độn vô cùng cổ xưa, sắp xếp thành một hàng dựa theo kích thước.

Công tử Vô Cực thấy lòng mình trĩu nặng:

– Lão Thất, đại đạo Luân Hồi của ngươi cũng thành đạo rồi sao?

Tần Mục gật đầu, nói:

– Ta phân tâm vào quá nhiều việc, chủng loại đại đạo mà ta tu luyện cũng cực kỳ phong phú.

Đáng lẽ muốn làm được đến bước Luân Hồi thành đạo vô cùng khó khăn, thế nhưng may mà ta còn có một ca ca.

Hắn tu thành Luân Hồi thành đạo trước ta một bước, bởi vậy ta học được rất nhiều thứ từ trên người hắn.

Người mà hắn nói chính là Tần Phượng Thanh.

Tần Phượng Thanh kế thừa ý nguyện của Thổ Bá, ngoài việc nắm giữ U Đô ra, hắn còn tu luyện đại đạo Luân Hồi. m Thiên Tử là người khai sáng ra đại đạo Luân Hồi, đáng tiếc tài trí có hạn, không thể hoàn thiện được đại đạo Luân Hồi.

Tần Mục cải thiện đại đạo Luân Hồi, đưa đại đạo Luân Hồi đến một cảnh giới cao thâm hơn, chia đại đạo Luân Hồi của m Thiên Tử thành sáu phần, tức là sáu loại đại đạo.

Có thể nói, hắn là người dẫn đường cho Tần Phượng Thanh và U Thiên Tôn.

Chẳng qua Tần Mục lại phân tâm trên con đường này, còn U Thiên Tôn thì chú trọng nguyên thần, cũng chưa từng cố gắng trên phương diện đại đạo Luân Hồi, sau khi làm được đến bước nguyên thần thành đạo thì mới tiếp tục tham ngộ đại đạo U Đô, trong khi đó bởi vì nắm giữ Lục Đạo Thiên Luân, cho nên Tần Phượng Thanh là người đi được xa nhất trên con đường này.

Cuối cùng, Tần Phượng Thanh lại là người đầu tiên làm được đến bước Luân Hồi thành đạo.

Thật ra Tần Phượng Thanh và Tần Mục là cùng một người, vốn là một thể, thậm chỉ có những lúc hai huynh đệ này còn tâm ý tương thông, cho nên việc học được đại đạo Luân Hồi từ Tần Phượng Thanh đối với Tần Mục mà nói thì cực kỳ dễ dàng.

Trong số đạo quả trên cây thế giới của hắn có một quả là đạo quả Luân Hồi.

Công tử Vô Cực nhìn Lục Đạo Thiên Luân phía sau đầu hắn, ánh mắt cực kỳ phức tạp, nói:

– Lão Thất, thật ra ngươi và ta là hai người rất giống nhau.

Ngươi và ta đều cho rằng lý tưởng của sư phụ là sai, cần phải sửa đổi.

Ngươi chưa chắc có thể chứng minh được con đường của ngươi là đúng, cũng chưa chắc có thể chứng minh được con đường của ta là sai.

Tần Mục gật đầu, nói:

– Con đường của Nhị tỷ có khả năng là đúng, nhưng ta không muốn mạo hiểm.

Công tử Vô Cực gật đầu:

– Ngươi từ đầu đến cuối chưa từng coi mình là người đứng đầu.

Nếu như là một người đứng đầu, ngươi sẽ biết được kẻ tầm thường thì vô năng, số lượng của bọn chúng có nhiều hơn đi chăng nữa cũng chỉ là sâu mọt của vũ trụ này.

Ngươi quá coi trọng bọn chúng, với đạo hạnh của ngươi và ta, chúng ta hoàn toàn có thể tạo ra một thế giới mới, tạo ra một vũ trụ hồng hoang, xây dựng lên một thế giới hoàn mỹ!

Tần Mục mỉm cười:

– Nhị tỷ, đạo bất đồng bất tương vi mưu.

Mời!

Công tử Vô Cực hít một hơi thật sâu, thản nhiên nói:

– Tiểu sư đệ, mời!

Bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, công tử Lăng Tiêu, công tử Tử Tiêu và đám điện chủ với người thành đạo đồng loạt ngẩng đầu lên, nhìn về phía biển Hỗn Độn trên bầu trời cao chót vót.

Công tử Tử Tiêu đột nhiên nói:

– Đạo huynh, thế cục hiện giờ vô cùng tốt, chúng ta nên xuất kích, một mẻ hốt gọn thế lực của Diên Khang!

Hai mươi tám vị điện chủ đồng loạt nhìn về phía công tử Lăng Tiêu, một vị điện chủ trong đó trầm giọng nói:

– Tứ công tử nói có lý.

Bây giờ, Thất công tử và Nhị công tử đang giao tranh, Thất công tử không rảnh để quan tâm đến chúng ta, mà người thành đạo của Diên Khang lại đang quét sạch đám tàn dư của Vô Nhai lão nhân, vừa hay là thời cơ tốt nhất để tiêu diệt toàn bộ người thành đạo của Diên Khang!

Hai mắt của công tử Lăng Tiêu lóe lên, hiển nhiên vô cùng động lòng.


Chương 2767: Một con đường sống (2)

Hiện giờ, Tần Mục bị công tử Vô Cực ngăn cản, không còn dư sức, mà người thành đạo của Diên Khang lại đang chiến đấu với thế lực dưới trướng của Vô Nhai lão nhân, nếu như lúc này điện chủ và người thành đạo của thành Ngọc Kinh xuất kích, vậy thì chắc hẳn là có thể quét sạch toàn bộ người thành đạo của Diên Khang và thế lực của Vô Nhai lão nhân một cách dễ như trở bàn tay!

– Được!

Công tử Lăng Tiêu trầm giọng nói:

– Thành Ngọc Kinh xuất kích!

Ầm!

Thành Ngọc Kinh Tổ Đình ầm ầm chấn động, từng tòa Bảo Điện phát ra đạo quang nồng đậm, từng gốc đạo thụ trong thành điên cuồng sinh trưởng, đạo liên trong đạo quả đan xen chằng chịt với nhau, khiến cho đại đạo trong cả tòa thần thành này gần như sôi trào.

Hai mươi tám điện chủ và đám người thành đạo thôi thúc pháp lực, đưa thần thành cổ xưa này bay lên cao, trùng trùng điệp điệp, lao thẳng về phía cây thế giới!

Công tử Lăng Tiêu sáng hai mắt, hét lên:

– Tăng thêm chút áp lực cho lão Thất, đưa Vô Cực Điện của Nhị tỷ tới đây!

Đúng lúc này, trên bầu trời cao, biển Hỗn Độn chợt chấn động kịch liệt.

Đám người trong thành Ngọc Kinh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy biển Hỗn Độn bị một thứ sức mạnh khổng lồ xé rách, ảo ảnh của mười sáu Đại Uyên Quy Khư xuất hiện, nhìn từ lối vào của những Đại Uyên đó còn có thể thấy được cảnh tượng của mười sáu kỷ nguyên vũ trụ trong quá khứ!

– Nhị tỷ đang tự triệu hoán Vô Cực Điện của nàng.

Công tử Lăng Tiêu khẽ giật mình, vội vàng nói:

– Dừng việc đổi thành Vô Cực Điện…

Hắn vừa dứt lời, thời không đột nhiên vặn vẹo méo mó, ảo ảnh của mười sáu Đại Uyên Quy Khư bị từng dòng sông Hỗn Độn đưa lên, sau đó rơi xuống sông.

Dưới sự thôi thúc của Tần Mục, Lục Đạo Thiên Luân đang bóp méo thời không.

Khóe mắt công tử Lăng Tiêu co giật, vội vàng hét lên:

– Mau chóng đổi thành Vô Cực Điện!

Thế nhưng đã không còn kịp nữa, lối vào của mười sáu Đại Uyên Quy Khư kia xuất hiện một bàn tay khổng lồ đang giáng xuống.

Ấn pháp nút thắt dây đỏ do chủ nhân Di La Cung khai sáng bạo phát trong tay của Tần Mục.

Mười sáu bàn tay như thể đồng thời cùng ấn lên người công tử Vô Cực!

Công tử Vô Cực cố gắng triệu hoán Vô Cực Điện của mình.

Lối vào của mỗi một Đại Uyên Quy Khư đều tương ứng với một bản thể của nàng, thế nhưng Tần Mục lại cao minh hơn một bậc, thông qua sơ hở mà nàng để lộ ra khi xé rách thời không để tạo nên Đại Uyên, sau đó lập tức tấn công vào sơ hở đó, thi triển một đòn trí mạng!

Đòn đánh đó không phải là do Tần Mục tạo ra, đổi lại là thần thông của Tần Mục, vậy thì chưa chắc có thể giết chết Vô Cực.

Thế nhưng, ấn pháp nút thắt dây đỏ lại chính là thần thông chuyên để đối phó với Vô Cực do chủ nhân Di La Cung khai sáng, bởi vậy đòn đánh này đủ để lấy đi tính mạng của nàng!

Lục Đạo Thiên Luân như thể điên cuồng xoay tròn, xé nát biển Hỗn Độn thành vô số mảnh!

Bên trong thành Ngọc Kinh, công tử Lăng Tiêu, công tử Tử Tiêu và điện chủ cùng với đám người thành đạo ngẩng đầu lên, nhìn cảnh này, trong lòng không khỏi lạnh buốt.

Lục Đạo Thiên Luân đang điên cuồng chuyển động đột nhiên dừng lại, từng mảnh nhỏ của biển Hỗn Độn quay về làm một thể, mặt biển khôi phục lại vẻ phẳng lặng yên tĩnh.

Sau đầu Tần Mục, Lục Đạo Thiên Luân từ từ hạ xuống, một nửa đứng trên mặt biển, một nửa chìm xuống dưới mặt biển.

Đối diện với hắn, công tử Vô Cực lặng im một lúc lâu, mãi mới nói:

– Hiện giờ ta không đang trong thời kỳ đỉnh phong, nếu như là thời kỳ đỉnh phong, chắc chắn chiêu này của sư phụ không thể khiến ta bị thương.

Tần Mục ngẫm nghĩ, nói:

– Nhị tỷ tài hoa hơn người, thế nhưng e rằng cũng chẳng phải là đối thủ của sư phụ.

Hắn có thể một tay trấn áp ngươi, cũng có thể một tay giết chết ngươi, chẳng qua là hắn không nỡ mà thôi.

Công tử Vô Cực ngẩng đầu lên, thứ mà nàng nhìn không phải bầu trời, mà là Tổ Đình.

Nàng buồn bã nói:

– Sư phụ chết rồi sao?

Tần Mục khẽ gật đầu.

Công tử Vô Cực nở một nụ cười xinh đẹp:

– Vậy thì ta cũng nên đi theo hắn thôi.

Lão Thất, thời điểm quay về quá khứ, khi gặp được ta lúc mạnh nhất, ngươi nhất định phải đánh một trận công bằng với ta.

Cơ thể của nàng vỡ vụn, tan rã.

Tần Mục im lặng, khẽ thôi thúc Lục Đạo Thiên Luân, khiến Lục Đạo Thiên Luân xoay tròn.

– Nhị tỷ, ta giống với sư phụ, không thể khẳng định con đường của ta là đúng.

Sư phụ cho ngươi một cơ hội, bởi vậy ta cũng sẽ cho ngươi một cơ hội làm lại từ đầu…

Hắn đưa mắt nhìn về phía thành Ngọc Kinh ở bên dưới.

Lục Đạo Thiên Luân chuyển động, hồn phách của công tử Vô Cực ngưng tụ lại một lần nữa, được đưa ra khỏi Tổ Đình, đi chuyển thế trọng sinh.

– Nếu như tương lai ta quay về quá khứ, không tìm được cách giải quyết hư không tịch diệt, vậy thì ta sẽ không ngăn cản ngươi nữa.

Tần Mục lẩm bẩm.

Mặt sau của Nguyên Giới chính là lãnh địa của Thú Giới, Thú tộc Thái Cổ ở lại nơi này, sinh ra rất nhiều thần thông giả Thú tộc.

Ngày hôm đó, một vệt sáng chợt bay tới, thần thông giả Thú tộc ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy lờ mờ trong vệt sáng đó là một nhánh cây bị cháy khét.


Chương 2768: Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình

Nhánh cây kia rơi xuống, chui sâu vào trong lòng đất, biến mất không thấy đâu nữa.

Thần thông giả của Thú tộc tới tìm kiếm, thế nhưng mãi vẫn không tìm thấy nhánh cây bị đốt cháy kia.

Không biết bao nhiêu năm sau, có một ngày đột nhiên sấm chớp đì đùng không ngừng nghỉ, sét đánh như mưa, liên tục bổ về một phía.

Nơi bị sét bổ xuống, một mầm cây xanh non mơn mởn đang chui ra khỏi mặt đất.

Một bên khác, một bé gái được sinh ra, một bên mắt thì đối tăm, một bên mắt thì sáng ngời, trông như thể chứa đựng cả vũ trụ tinh không.

Bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu thấy Vô Cực đã chết, không khỏi biến sắc, vội vàng dừng thành Ngọc Kinh lại, lập tức thi triển huyết tế.

Mục đích lần này của thành Ngọc Kinh Tổ Đình là nhân lúc Tần Mục đối phó với Vô Cực, quét sạch toàn bộ thế lực Diên Khang, thế nhưng điều khiến bọn họ không ngờ được chính là, Tần Mục lại giết chết Vô Cực nhanh đến như vậy, hơn nữa còn vô cùng lưu loát dứt khoát.

– Toàn lực thôi thúc huyết tế!

Hai vị công tử hạ lệnh, vô số mảnh vỡ Đại La Thiên sáng lên, từng cột lăng trụ không ngừng nhô cao, kích thước càng ngày càng khổng lồ, đồng thời vô số phù văn cũng lóe sáng, khiến cả Tổ Đình được bao trùm trong hào quang của huyết tế.

Nhưng điều khiến bọn họ kinh ngạc chính là, Tần Mục không hề nhân cơ hội này để can thiệp vào huyết tế, mà mặc cho bọn họ thi triển.

– Chẳng lẽ hắn thật sự có đủ tự tin có thể một mẻ hốt gọn chúng ta sao?

Hai vị công tử sa sầm mặt mày, từ quá trình Tần Mục giết chết Vô Nhai và Vô Cực, quả thật thực lực của Tần Mục đã tiến bộ rất lớn trong ba tỉ năm rưỡi này, thế nhưng vẫn còn kém một chút so với trình độ của công tử.

Nếu chỉ dựa vào thực lực của hắn và Diên Khang, muốn tiêu diệt thành Ngọc Kinh, dường như là điều không thể!

– Khí phách của lão Thất đã có mấy phần phong thái của sư phụ rồi, có điều cho dù như thế nào, trận chiến này tuyệt đối không thể thua, cũng tuyệt đối không có khả năng thua!

Huyết tế của thành Ngọc Kinh được mở ra hoàn toàn, hấp thụ nguồn năng lượng dồi dào sau cái chết của Vô Nhai và Vô Cực, sau đó tiến hành hoán đổi chất năng với quá khứ.

Bên trong thành Ngọc Kinh, từng vệt sáng lóe lên, người thành đạo và điện chủ không ngừng giáng xuống!

Cùng lúc đó, công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu cũng cách việc hoàn toàn giáng xuống ngày một gần hơn.

Tần Mục và người thành đạo của Diên Khang như thể lo sợ năng lượng để bọn họ giáng xuống không đủ, cho nên vẫn đang không ngừng diệt trừ đám tùy tùng của Vô Nhai lão nhân, giúp cho càng nhiều người thành đạo của thành Ngọc Kinh có thể ung dung giáng xuống Tổ Đình.

Trên bầu trời, biển Hỗn Độn vô cùng im ắng.

Tần Mục đi xuống, bước vào trong chiến trường.

Dưới trướng của Vô Nhai lão nhân có vô số cường giả, trong đó cũng không thiếu những cường giả không thua kém gì điện chủ, thế nhưng giờ đây bọn họ đều như rắn mất đầu.

Số lượng cường giả của Diên Khang vô cùng đông đảo, chỉ riêng cường giả cấp điện chủ đã có đến hơn mười người, ví dụ như Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Khai Hoàng Tần Nghiệp, Thái Thủy, Giang Bạch Khuê, Tinh Ngạn, Tần Phượng Thanh, U Thiên Tôn, Hoa Quyên Tú và Thần Vương Tư Tần.

Trận chiến này không cần Tần Mục ra tay thì thế cục đã định.

Tần Mục lẳng lặng chờ đợi.

Mức độ thảm khốc của trận chiến này nằm ngoài sức tưởng tượng.

Cường giả dưới trướng của Vô Nhai lão nhân không hề thủ tại nơi này để chiến đấu, mà là chạy tới những nơi khác của Tổ Đình, mở rộng chiến trường ra khắp các nơi, khiến việc quét sạch tất cả càng trở nên khó giải quyết.

Cho dù có Tần Phượng Thanh, Thiên Công, Thiên m nương nương và dược sư, song cường giả của Diên Khang vẫn khó tránh khỏi việc xuất hiện thương vong.

Tần Mục vẫn không nhúng tay vào, để mặc bọn họ hành động.

Hơn mười năm sau, trận chiến càn quét này khó khăn lắm mới kết thúc.

Kim Thuyền Độ Thế chở theo mọi người quay về, dừng lại bên ngoài thành Ngọc Kinh Tổ Đình.

Tần Mục đứng trên mũi thuyền.

Huyết tế bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình đã đến hồi cuối, hào quang phát ra từ huyết tế trên bầu trời cũng dần trở nên ảm đạm, từng tia đạo quang bắn ra từ vũ trụ quá khứ cũng chậm rãi thu nhỏ.

Cuối cùng từng vệt sáng biến mất, những tia sáng cuối cùng cũng dần hạ xuống, rơi vào bên trong thành.

Giờ đây, thành Ngọc Kinh Tổ Đình hệt như được một cơn mưa gột rửa sạch sẽ, bóng loáng như mới, hoàn toàn xuất hiện phía bên trong Tổ Đình.

Bên trong tòa thần thành cổ xưa này, đạo quang mịt mờ, đạo thụ thành rừng, đạo âm ẩn chứa trong đạo quả của người thành đạo phát ra một cách có trật tự, không ngừng vang vọng, không biết bao nhiêu loại đạo âm tập hợp lại với nhau hệt như một bản ca tụng đại đạo, tràn ngập khắp Tổ Đình!

Đạo văn đạo liên bắn ra từ đạo thụ bên trong thành giao thoa đan xen với nhau trên không trung, mặc dù số lượng cực kỳ nhiều, song lại không hề rối loạn một chút nào.

Những đạo văn đạo liên đó tràn ngập khắp nơi hệt như muốn lạc ấn lên bầu trời, lạc ấn vào núi sông, cho dù là xung quanh Kim Thuyền Độ Thế thì cũng có những chùm đạo văn đạo liên huyền diệu thâm sâu giống như giao long, giống như dòng sông, giống như phượng múa, bay lượn lờ xung quanh Kim Thuyền.

Cạch…


Chương 2769: Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình (2)

Cánh cổng thành của thành Ngọc Kinh mở ra, để lộ ngàn cung vạn điện và cánh rừng đạo thụ bên trong thành!

Phía trước mỗi một cung điện đều có một gốc đạo thụ, phía dưới mỗi gốc đạo thụ đều có một người thành đạo.

Trong số bọn họ, người thì đặt đạo binh của mình lên trên tế đàn trong cung, người thì treo đạo binh của mình lên đạo thụ, dùng đạo hoa và đạo quả để nuôi dưỡng.

Bọn họ không có Đại La Thiên, chưa hề thành đạo ở kỷ nguyên thứ mười bảy, có lẽ đây chính là điểm yếu duy nhất của bọn họ.

Thế nhưng tu vi của bọn họ vẫn cực kỳ thâm hậu, vả lại số lượng cũng rất nhiều, vượt xa con số ba ngàn người thành đạo của Diên Khang!

Thúc Quân vươn dài cả cổ, đếm số lượng đạo thụ trong thành, mà Tư Tần đứng bên cạnh dù gì cũng là Tạo Vật Chủ, cơ thể vô cùng cao lớn vạm vỡ, cho nên nói được ngay:

– Lão Thần Vương, không cần đếm nữa, trong thành có tổng cộng một vạn tám gốc đạo thụ.

Thúc Quân rụt cổ lại, nói thầm:

– Đừng gọi ta là lão Thần Vương, ta chỉ lớn hơn có mấy vạn tuổi mà thôi.

Tư Tần tò mò hỏi:

– Thần Vương muốn xưng huynh gọi đệ với ta sao?

Thúc Quân đen mặt, vội vàng lắc đầu, rất nhiều người ở đây đều là thúc thúc bá bá của Tư Tần, nếu như xưng huynh gọi đệ với Tư Tần, vậy thì chẳng phải bản thân hắn chịu thiệt lớn rồi sao.

Thật ra xét về bối phận, có thể nói bản thân Thúc Quân chính là người lớn tuổi nhất, huống chi Tư Tần lai lịch không rõ ràng, nhỡ đâu thật sư là nhi tử của Tần Mục, vậy thì bản thân hắn lỗ nặng là cái chắc.

Hắn còn nhớ không lâu trước đó khi đến Tổ Đình, lúc Tư Tần giao bức họa của Thần Vương Lãng Uyển cho Tần Mục, từ biểu cảm của Tần Mục, hắn có thể khẳng định trong này nhất định có chuyện gì đó.

Giang Bạch Khuê liếc nhìn Tư Tần, cũng nghĩ đến nét mặt của Tần Mục khi nhận lại bức họa kia, bèn lộ vẻ suy ngẫm.

Diên Phong Đế tiến sát lại bên cạnh hắn, thấp giọng nói:

– Quốc sư, ngươi đã tìm ra ai là sinh phụ của Tư Tần chưa?

Diên Phong Đế không còn là Thiên Đế, Giang Bạch Khuê cũng không còn là quốc sư, thế nhưng Diên Phong Đế vẫn thường gọi hắn là quốc sư.

Hai mắt Giang Bạch Khuê lóe lên, hạ giọng xuống rồi nói:

– Ta từng mời Thiên Đồ Họa Thánh kiểm tra bức họa kia.

Diên Phong Đế hứng thú, đang định hỏi tiếp, Ngụy Tùy Phong bước tới gần, khẽ hỏi:

– Thiên Đồ Họa Thánh nói sao?

Thiên Đồ Họa Thánh là lão sư Họa Đạo của Tần Mục, là người điếc trong thôn Tàn Lão.

So với hắn, có thể nói Họa Đạo của Tần Mục vẫn còn rất non kém.

Có điều nói về khả năng viết tình cảm và khí phách rộng lớn trong Họa Đạo của Tần Mục, Họa Thánh lại chẳng thể sánh bằng.

Ba lão nam nhân xúm lại, châu đầu ghé tai với nhau.

Giang Bạch Khuê trầm ngâm chốc lát, sau đó mới thuật lại lời nói của Họa Thánh một lượt.

Thiên Đồ Họa Thánh nói, quả thật bức họa kia là do Tần Mục vẽ, ẩn chứa tình cảm của Tần Mục.

Lúc vẽ bức họa này, trình độ Họa Đạo của Tần Mục đã không còn điểm gì để bắt bẻ.

Bên trong bức họa tự hình thành nên trời đất, có vũ trụ càn khôn.

Có điều, mặc dù Họa Đạo của Tần Mục rất hoàn mỹ, song thật ra bức họa này là một bức họa không hoàn chỉnh, vẫn chưa vẽ xong.

– Ta cẩn thận hỏi lại, Họa Thánh lại không muốn nói nhiều, chỉ nói duy nhất một câu, có vài thứ trong bức họa này không phải là được vẽ ra, mà là được in lên.

Giang Bạch Khuê nói:

– Theo con mắt của ta, bức họa này đã cực kỳ hoàn mỹ, rốt cuộc phần được in trong bức họa này nằm ở đâu đây?

Diên Phong Đế và Ngụy Tùy Phong đưa mắt nhìn nhau, nếu như biết là phần nào được in lên, nói không chừng có thể phá giải được bí mật về thân thế của Tư Tần, thế nhưng bức họa này đã được Tần Mục thu về.

Vả lại, cho dù Tần Mục có lấy ra, với trình độ kém cỏi của ba người bọn họ trên phương diện Họa Đạo, chỉ sợ cũng không nhìn ra được gì.

Ngụy Tùy Phong do dự chốc lát, mê mang nói:

– Lão hoàng đế, hay là ngươi đi hỏi Diên Tú Đế thử xem? Có lẽ nàng biết nội tình, nói không chừng có thể lấy được bức họa kia ra…

Diên Phong Đế rùng mình, cả giận nói:

– Ngươi toàn đưa ra mấy ý kiến ngu ngốc hết sức! Nếu như thật sự là chuyện do cô gia làm, vậy thì Linh gia ta không thể sống yên ổn được! Đừng nhắc đến nữa, đừng nhắc đến nữa!

Đột nhiên, một nữ tử dung mạo thanh tú bước ra khỏi thành Ngọc Kinh, khom người nói:

– Thất công tử, hai vị công tử có lời mời, xin công tử dời bước.

Tần Mục gật đầu, bước ra khỏi Kim Thuyền, dịu dàng nói:

– Nam Tương tỷ tỷ, mời.

Nữ tử kia cười khúc khích:

– Công tử khách khí rồi.

Mời!

Tần Mục theo chân nàng tiến vào trong thành Ngọc Kinh.

Tần Phượng Thanh dáo dác nhìn bốn phía xung quanh, chỉ thấy đạo thụ bên trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình càng ngày càng tươi tốt, đạo văn đạo liên càng ngày càng nhiều, hình thành mạng lưới dày đặc, khiến cho Tổ Đình trông như thể một chiếc lưới khổng lồ, mà Kim Thuyền của bọn họ thì hệt như một con côn trùng bị mắc kẹt trong lưới.

Hắn không khỏi nhíu mày, nói với Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền:


Chương 2770: Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình (3)

– Hai vị đạo huynh, với bố cục của thành Ngọc Kinh Tổ Đình hiện giờ, nếu như chúng ta còn án binh bất động, chỉ sợ sẽ rơi xuống thế hạ phong.

Lam Ngự Điền gật đầu, nhìn quanh rồi nói:

– Không thể để rơi xuống thế hạ phong, chư vị chuẩn bị đi.

Hắn vừa dứt lời, từng vùng Đại La Thiên trên Kim Thuyền Độ Thế đột nhiên mở rộng, đó chính là Đại La Thiên của đám người thành đạo Diên Khang.

Đại La Thiên phát ra ánh hào quang rực rỡ chói mắt, thể hiện rõ sức mạnh của người thành đạo Diên Khang!

Đại La Thiên của người thành đạo Diên Khang hoàn toàn khác với Đại La Thiên của người thành đạo trong suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ qua.

Đại La Thiên của mỗi một người trong số bọn họ đều lấy Tổ Đình làm căn cơ, Thần Tàng Tổ Đình đứng ở giữa, còn cây thế giới thì đứng sừng sững trong trung tâm Tổ Đình, xung quanh là các thánh địa như Ngũ Thái, Thiên Hải, Cửu Ngục, Dao Đài và Tứ Cực Thiên!

Mà bên trên cây thế giới chính là Thần Tàng Huyền Đô, có quần tinh chói lọi, tinh hà xoay quanh, còn dưới gốc cây thế giới chính là Thần Tàng U Đô.

Ngoài ra còn có các loại Thần Tàng khác như Thiên Hà hay Tứ Cực Thiên, hình thành nên dị tượng chư thiên vạn giới!

Đợi đến khi Đại La Thiên của ba ngàn người thành đạo hoàn toàn trải rộng, các loại đạo văn đạo liên lập tức tràn ngập và lan ra khắp bốn phía xung quanh, đẩy lùi đạo văn đạo liên của người thành đạo trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, tranh nhau phát sáng!

Vô số Đại La Thiên hệt như hàng ngàn vũ trụ càn khôn cỡ nhỏ, trông cực kỳ chói mắt!

Có điều trong đó cũng có Đại La Thiên khác loại, ví dụ như Giang Bạch Khuê tu luyện đại đạo Hậu Thiên, đi trên con đường Thiên Cung Thiên Đình, cho nên Đại La Thiên của hắn không đồng nhất với mọi người.

Mà người thành đạo đi trên con đường Đạo Cảnh truyền thống như Khai Hoàng cũng không giống với mọi người.

Ngoài ra, Cổ Thần thành đạo như Thái Thủy cũng có khác biệt rất lớn với những người tu luyện hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình.

Hai mắt Hư Sinh Hoa lóe lên, nhìn khắp bốn phía xung quanh, chỉ thấy người thành đạo của Tổ Đình vẫn đang trên cơ bọn họ, bèn nói:

– Chư vị, trả lại thánh địa cho Tổ Đình!

Hắn vừa dứt lời, từng dãy núi bay lên khỏi Kim Thuyền Độ Thế, ngoài ra còn có các thành địa khác như đại dương mênh mông, sông hồ ao suối, Tứ Đại Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài, Trảm Thần Đài và Cửu Ngục Đài bắn ra khỏi tay áo của từng người thành đạo, bay tới khắp các nơi trong Tổ Đình.

Những thánh địa này vốn được Hạo Thiên Đế cưỡng chế luyện hóa thành bảo vật trong thời kỳ Thiên Đình Bán Thần, dùng để tấn công Nguyên Giới, sau này bị Diên Khang lấy dần về, dùng để trấn áp quốc vận.

Trong trận chiến cuối cùng lần này, hai vị lão tổ là Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền ra lệnh thu hồi tất cả những thành địa đó của Tổ Đình, chuẩn bị trả lại cho Tổ Đình!

Đợi đến khi những thánh địa này lần lượt rơi xuống vị trí cũ, Tổ Đình lập tức ầm ầm chấn động, hệt như một vị thần bị phong ấn, tất cả thần tàng kết nối với nhau, từng luồng bảo quang đạo quang nhanh chóng phóng lên nền trời Tổ Đình, hòa cùng với Đại La Thiên của người thành đạo Diên Khang!

Bên trong thành Ngọc Kinh, Tần Mục ngồi xuống, trên gương mặt mang theo một nụ cười mỉm, đưa mắt nhìn sắc mặt của công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu.

Đạo văn đạo liên phát ra từ rừng đạo thụ trong thành bị áp chế, không ngừng thu về, mà bên ngoài thành, Hỗn Nguyên Đỉnh Tổ Đình như thể đã khôi phục lại.

Suốt ba tỉ năm rưỡi qua, Tần Mục lạc ấn Tổ Đình, luyện hóa Tổ Đình thành bảo vật.

Thời điểm những thánh địa này được trả về, cả Tổ Đình như được luyện hóa thành một thể, triệt để biến thành một trọng bảo hay trọng khí không thể tượng tưởng nổi, có thể trấn áp tất cả!

Công tử Lăng Tiêu và công tử Tử Tiêu tỏ vẻ thờ ơ, không hề để lộ ra biểu cả sợ hãi hay lúng túng, rõ ràng là đã dự đoán được sự thay đổi lần này của Tổ Đình từ lâu, khiến Tần Mục có chút thất vọng.

– Lão Thất, cho dù ngươi có luyện hóa Tổ Đình vững chắc đến đâu thì cũng không thể vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, thế nhưng thành Ngọc Kinh thì lại có thể.

Công tử Lăng Tiêu nhắc nhở:

– Ngươi muốn luyện chế Tổ Đình thành trọng bảo để áp chế thành Ngọc Kinh, đúng là nằm mơ giữa ban ngày.

Lời nói của hắn không phải là không có lý, bởi lẽ thành Ngọc Kinh Tổ Đình không phải được xây dựng trong ngày một ngày hai.

Có thể nói, tòa thần thành này được chủ nhân Di La Cung bắt đầu luyện chế từ kỷ nguyên thứ hai, kết quả thất bại trong đại kiếp hủy diệt của kỷ nguyên thứ hai, khi Tần Mục đến Di La Cung lần đầu tiên cũng đã nhìn thấy những di tích cũ của thành Ngọc Kinh này.

Trong mỗi một kỷ nguyên sau đó, Di La Cung đều thử luyện chế lại thành Ngọc Kinh từ một đống phế tích, hy vọng có thể giúp tất cả sinh linh của thành Ngọc Kinh bình an vượt qua đại kiếp hủy diệt và đại kiếp sáng sinh, tới được kỷ nguyên tiếp theo.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn ẩn danh :Z - Thưa bạn code là tự làm đó bạn :) . Cơ chế thỉnh thoảng báo kiểm tra không phải lỗi mà là mình check xem người thật hay Bot ( mấy tên trộm link mang đi dot thui bạn ). Thực tế nó chả phiền lém đâu bạn thỉnh thoảng sẽ tự động check 1 lần xem bạn đang nghe hay không mà thui mà. Bạn chỉ mở lại website có 3s là có nhấn Tự Động Bỏ Qua là xong ( Không mặc định 15s tự động phát mà bạn ). Cơ chế này mình làm giống hết Youtube khi nghe nhạc hay xem phim lâu nó cũng có tính năng này nhé...!!! Ừm đây là cách mình nghĩ là tốt nhất để bảo vệ file khỏi bị cháy do Dot của nhóm nào đó thui bạn... Nếu bạn thấy phiền có thể Ủng hộ Website 10.000 VND là Vip Free 1 tháng nhé Hoặc đăng ký thành viên làm bỏ ra khoảng 15p làm ít nhiệm vụ là có Vip Free thui bạn. !!! Đa Tạ ^^
https://audiosite.net
Đã fix lại bộ này + Sever HMT nhé Tuấn
https://audiosite.net
Bộ này Sơn Đã upload ở tiệm nét 2 bản ( ở 2 Sever Khác nhau ). Mong các bạn thông cảm 1 chút do sự cố dây cáp mạng. Đa Tạ
https://audiosite.net
Mình đã check đã đúng từ chương 3010 nhé bạn ...! Từ tập 291.. có vấn đề bạn Hà Thu chuyên upload ở Youtube nên tập khác 1 chút thui, chứ chương thì chuẩn nhé bạn ^^!
https://audiosite.net
Bộ này Cậu Sơn đã gửi bản fix lại rùi nhé !!
https://audiosite.net
Bạn thông cảm không phải mình không muốn fix mà thể truy cập vào file bạn à. Cơ chế hoạt động do các thành viên tự phát gửi bản dịch mình mua ( Hay nhờ Nhóm của CTV Đình Huy ) hoặc bản cover rùi đưa hà thu nhé - Sau đó gửi lại cho CTV đã đóng góp để quản lý file đó bạn ^^! Hiện Tại CTV - Vân Sơn chỗ khu bạn ý đang bị đứt dây ngầm ở đâu đó, cả dãy bị rùi bạn ơi bên Kỹ Thuật FBT đã xuống mới khắc phục được 1 số nhà thui bạn, mà Sơn ở trong góc cách xa bộ tổng cáp FBT, chính vì việc khắc phục rất khó khăn :Z Mình đã bảo đâu khi copy USB ra quán nét hay chỗ làm gửi lên 1 bản sao rùi bạn :Z ...! - Vấn đề cậu ý quản lý kha khá nhiều file hiện tại upload lên được 1 số bộ truyện thui bạn à :!! Mong bạn thông cảm sự cố này ^^
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 3 ngày trước
Truyện lỗi 2 ,3 ngày rồi ko nghe đc ad ơi
https://audiosite.net
SƠn Báo là do ở đó dứt cáp mạng Lan rùi...Hiện tại không biết đứt ở đâu bạn à :!! Khổ ghê... Pha này mình pó tay bạn à, sự cố này thì mình không thể giải quyết, Chờ nhà mạng FBT nhà cậu ý xuống sửa lý thui... đã báo lên tổng đài rùi tuấn à :(
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 4 ngày trước
Vẫn chưa đc ad ơi
https://audiosite.net
Hiện tại lỗi do nguồn gốc CTV - Vân Sơn cậu ý chắc trục trặc mạng đó bạn :Z Giờ khoảng 30 bộ do cậu ý QUản Lý đều bị bạn à ^^! Đã liên hệ rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn bộ này nguồn chính thuộc CTV - Vân Sơn nhé tuấn
https://audiosite.net
Dạ em chào chị :) Bộ này tạm lỗi do Nguồn Nguồn Chính của CTV - Vân Sơn: Em đã alo gọi cậu ý rùi chị, chắc cậu ý tắt Wifi hoặc mạng bị trục trặc chút chi ạ. Em cũng thông báo các bộ do CTV- Vân Sơn đang giữa file chuyển hết Cloud Sever Chính của HMT rùi nhé chị :D
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box