- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 503 : Cái chết của Mục Thiên Tôn (2) (c2511-c2515)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 503 : Cái chết của Mục Thiên Tôn (2) (c2511-c2515)
❮ sautiếp ❯Chương 2511: Cái chết của Mục Thiên Tôn (2)
Cái chết của Mục Thiên Tôn (2)
Hạo Thiên Đế liếc nàng một cái rồi nói:
– Tả hữu Vũ Lâm, tả hữu Thần Uy, tả hữu Long Vũ đều là cấm vệ bên người Thiên Đế, làm gì có chuyện có thể phái toàn bộ đi?
Đế Hậu nương nương thầm kinh ngạc, nhưng vẫn không từ bỏ ý định:
– Bệ hạ, chúng ta đều là Thần Chỉ đã thành đạo, mà Thần Chỉ đã thành đạo đều phải giữ gìn lợi ích của Thiên Đình, đều phải liều mạng tranh đấu, sau có thể có chuyện để những Thần Chỉ nho nhỏ như Vũ Lâm, Thần Uy và Long Vũ bảo vệ chúng ta chứ?
Hạo Thiên Đế do dự, nói:
– Mậu hậu nói có lý.
Thế nhưng nghịch tặc Long Phi thống lĩnh đại quân Thú Giới đánh lén từ phía sau ta, cần phải có cấm vệ đến tiêu diệt!
Thái Sơ đứng ở bên cạnh quá quyết nói:
– Không cần dùng đến nhiều người như vậy!
Hạo Thiên Đế nói:
– Vậy thì phái đại quân tả hữu Thần Uy tiến đánh thung lung Lam Phong…
Đế Hậu nương nương tức giận đến bật cười:
– Đối phó với Long Phi thì chỉ cần tả hữu Vũ Lâm Quân là được, những cấm vệ khác đều có thể điều tới thung lũng Lam Phong! Sau khi san bằng thung lũng Lam Phong, chúng ta có thể tiến quân thần tốc, đánh tới kinh thành Diên Khang, bình định Diên Khang chỉ bằng một trận chiến!
Hạo Thiên Đế lắc đầu, nói:
– Mẫu hậu, Mục Thiên Tôn vẫn còn ngồi ở đó, lỡ như cấm vệ đều được phái đi, hắn đột nhiên xông đến, vậy thì chẳng phải cấm vệ đều sẽ bị tiêu diệt hay sao? Ngươi lo nghĩ không chu toàn, không cần nói thêm gì nữa.
Đế Hậu nương nương giận dữ, xoay người rời đi.
Thái Sơ đi ra ngoài theo nàng, nói nhỏ:
– Trạng thái của Thiên Đế có gì đó không đúng lắm.
Hắn đã mất đi nhuệ khí, không còn can đảm.
Trong trận chiến với Vân Thiên Tôn, hắn bị Vân Thiên Tôn hủy diệt phân thân Nhị công tử, đồng thời cũng hủy diệt đạo thân Quy Khư.
E rằng hắn đã rớt khỏi cảnh giới thành đạo, cho nên mới lo được lo mất, không dám tiến lên.
Kẻ như hắn cực kỳ gây bất lợi cho Thiên Đình.
Tuy rằng Thiên Đình chắc chắn không thể thất bại, thế nhưng cho dù chiến thắng Diên Khang, nguyên khí cũng sẽ tổn hại, thậm chí nói không chừng đến cả chúng ta cũng có nguy cơ ngã xuống.
Đế Hậu nương nương hiểu ý hắn, chắc chắn Thiên Đình không thể thất bại là bởi vì có thành Ngọc Kinh Tổ Đình!
Trong trận chiến này, cho dù lực lượng bị tổn hại nghiêm trọng, thế nhưng Thiên Đình tuyệt đối sẽ không thua, bởi lẽ chỉ cần huyết tế vài chư thiên, để người thành đạo của thành Ngọc Kinh Tổ Đình giáng xuống, Thiên Đình lập tức có thể hủy diệt cả Diên Khang!
Cuộc chiến này là cuộc chiến tranh không thể nào thất bại, thế nhưng kẻ có thể thất bại lại chính là mười Thiên Tôn bọn họ!
Mười Thiên Tôn có thể ngã xuống, cũng có thể đánh mất địa vị và lợi ích của mình.
Hai người vừa đi vừa đàm luận.
Thái Sơ nhìn về phía xa xăm, nói:
– Từ khi Hạo Thiên Đế đăng cơ đến nay, Hỏa Thiên Tôn chết, Lang Hiên Thần Hoàng chết, mà nay Hư Thiên Tôn cũng chết.
Từng vị cố hữu lần lượt ra đi khiến ta thổn thức không thôi.
Thiên Đế tham luyến quyền thế, không muốn phân chia quyền lực cho kẻ giúp sức, cũng không muốn phân chia quyền lực cho thành Ngọc Kinh Tổ Đình.
Hắn tham luyến quyền thế đến mức khiến cho trận chiến thảo phạt Nguyên Giới này đi vào ngõ cụt.
Hiện giờ, hắn lại lo được lo mất, với chúng ta mà nói, chỉ sợ vô cùng nguy hiểm.
Đế Hậu nương nương dừng bước, cười mà không như cười, nói:
– Ngươi muốn phế truất Hạo Thiên Đế, bản thân đăng cơ một lần nữa sao? Thái Sơ, lúc này thay đổi Thiên Đế sẽ khiến lòng quân dao động, Thiên Đình bất bại cũng phải thất bại!
Thái Sơ chấn động, nhìn chằm chằm vào nàng, đột nhiên nói:
– Ngươi không phải là Nguyên Mẫu phu nhân! Nguyên Mẫu phu nhân sẽ không phân tích ưu cái lợi cái hại nghiêm túc như vậy!
Đế Hậu nương nương bước về phía trước, nói:
– Phu thê bọn ta một phe, bây giờ người mới nhìn ra ta không phải tiểu tiện nhân muội muội kia ư? Ha ha, nam nhân à, toàn là kẻ suy nghĩ bằng thân dưới… Thái Sơ, ngươi vẫn chưa phát hiện ra sao? Chủ lực của trận chiến này đã không còn là chúng ta, mà là Di La Cung! Trong trận chiến này, chúng ta chỉ cần giữ cái mạng mình cho tốt là được.
Thái Sơ bước nhanh về phía nàng, hạ giọng nói:
– Sau khi người thành đạo của Di La Cung tới đây, quyền thế của chúng ta đều sẽ hóa thành bọt biển!
– Còn hơn là mất mạng.
Đế Hậu nương nương bỏ lại câu này, để lại hắn đứng đó rồi thong dong rời đi.
Thái Sơ nhíu mày, không hề bước theo nàng.
Hạo Thiên Đế đứng trên cao nhìn về phía xa, chỉ thấy Thái Dương Thiên Tôn dẫn theo đại quân Thần Sư Thiên Đình và Thái m Thiên Tôn dẫn theo đại quân Thủy Sư Thiên Hà hùng hổ tiến công thung lũng Lam Phong.
Hai lộ đại quân đi vòng qua Tần Mục, lấy Tần Mục làm trung điểm, vẽ thành một vòng tròn lớn.
Mà hiện giờ, lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục càng thêm đổ nát, bán kính đã thu nhỏ vài trăm dặm.
Khí tức của Tần Mục cũng ngày một suy yếu, nhỏ tới mức khó lòng quan sát.
Hạo Thiên Đế cẩn thận cảm ứng, Tần Mục lúc này trông hệt như ngọn nến trước gió, dường như có thể dập tắt bất cứ lúc nào.
– Hắn bị thương rồi.
Tam công tử sử dụng thần thông của chủ nhân Di La Cung khiến hắn bị thương nặng.
Chắc hẳn thương thế của hắn cực kỳ nghiêm trọng, thậm chí nói không chừng sẽ chết!
Chương 2512: Cái chết của Mục Thiên Tôn (3)
Cái chết của Mục Thiên Tôn (3)
Hạo Thiên Đế thầm lo được lo mất:
– Cho dù hắn không chết thì cũng không có sức phản kháng, nếu không hắn cũng sẽ không ngồi im ở đó, trơ mắt nhìn Thủy Sư Thiên Hà và Thần Sư Thiên Đình đi qua hai bên hắn.
Thế nhưng làm sao ta biết được hắn có cố ý giả vờ yếu ớt hay không?
Hắn đi qua đi lại, trông hệt như một con hổ dữ bị nhốt trong lồng, bồn chồn lo lắng:
– Thương thế của hắn cực kỳ nghiêm trọng, lúc này chỉ cần ném hắn xuống Quy Khư hoặc ném hắn xuống sông Hỗn Độn ở thành Ngọc Kinh Tổ Đình thì lập tức có thể giải quyết được mối họa lớn này! Hắn đi làm Thất công tử của hắn ở quá khứ, nếu như không có ai hiến tế, vậy thì hắn vĩnh viễn sẽ không thể trở về! Nếu làm như vậy, ta sẽ giành chiến thắng, những kẻ khác như U Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn đều không phải là đối thủ của ta! Thế nhưng…
Hắn dừng bước, đôi mắt trợn to, hình ảnh Vân Thiên Tôn hiện lên trước mắt hắn:
– Thế nhưng còn có Vân Thiên Tôn! Vân Thiên Tôn, chắc hẳn ngươi chưa chết đúng không? Không, không chắc! Ta tận mắt nhìn thấy ngươi rời đi, thương thế của ngươi rất nặng, khó lòng chữa khỏi, thế nhưng ngươi nhất định đang trốn ở đâu đó.
Ha ha, ngươi đang tìm một cơ hội khác để ám toán ta…
Trong mắt hắn hiện lên vẻ sợ hãi và tức giận, bước chân đi qua đi lại hệt như một con hổ dữ rơi vào nguy hiểm, thế nhưng lại không tài nào sử dụng được sức mạnh.
Yết hầu hắn phát ra âm thanh rít gào trầm thấp:
– Vân Thiên Tôn, là ngươi, là ngươi khiến trẫm rơi vào cảnh khốn cùng này! Trẫm sẽ không bị ngươi đánh bại.
Trẫm nắm trong tay quyền lực, nắm trong tay ngàn vạn đại quân Thần Ma, dưới trướng còn có vô số chư thiên! Trẫm còn có chỗ dựa là thành Ngọc Kinh Tổ Đình! Ngươi muốn đánh lén trẫm, trẫm sẽ không để ngươi có cơ hội thứ hai đâu!
Hai mắt hắn sáng ngời, giọng nói hơi khàn khàn:
– Đúng rồi, huyết tế vài chư thiên, để người thành đạo của thành Ngọc Kinh Tổ Đình giáng xuống! Đúng rồi, đúng rồi… Ha ha, không ai có thể đánh bại trẫm, tước đoạt quyền lực của trẫm!
Trong mắt hắn tràn ngập vẻ hung ác ngoan độc, triệu Ngũ Đế Tọa tới, phân phó một phen.
Năm vị Thần Đế trong Ngũ Đế Tọa đều kinh ngạc, Đế Tọa đứng đầu là Hoa Lưu Chiếu toát mồ hôi lạnh, khom người nói:
– Bệ hạ đã phái vài lộ binh mã tới chư thiên vạn giới khác vơ vét nô lệ, vơ vét lương thảo, hành động này đã khiến rất nhiều tướng sĩ trong quân bất mãn.
Phần lớn tướng sĩ trong quân đều đến từ chư thiên vạn giới…
Ánh mắt Hạo Thiên Đế lộ ra hung quang, khàn khàn nói:
– Hoa ái khanh, ngươi nói lại một lần nữa!
Hoa Lưu Chiếu quỳ xuống đất cái bịch, dập đầu nói:
– Thần nhất định không phụ kỳ vọng của bệ hạ, làm tốt chuyện này!
Hạo Thiên Đế hừ một tiếng, phất tay.
Ngũ Đế Tọa lui xuống, sau đó lập tức kiểm kê đại quân dưới trướng rồi lên đường.
– Còn ngươi, Mục Thiên Tôn…
Hạo Thiên Đế nhìn chằm chằm vào Tần Mục ở phía xa.
Diện tích lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục đã thu nhỏ chỉ còn vài dặm vuông, trông hệt như ngọn đèn đã cạn dầu.
– Ngươi cũng đang đợi ám toán trẫm!
Hạo Thiên Đế phẫn nộ:
– Trẫm sẽ không mắc mưu của ngươi!
Ngũ Đế Nội Tọa thống lĩnh đại quân rời khỏi đại doanh Thiên Đình, tiến về chư thiên phụ cận.
Hoa Lưu Chiếu tỏ vẻ lo lắng, bốn vị Đế Tọa còn lại cũng nhìn nhau.
Một người nói:
– Hoa huynh, thế cục của Thiên Đình rất ổn định, đại phá Vô Ưu Hương, tiếp cận Diên Khang, chỉ cần phá được thung lũng Lam Phong, Diên Khang sẽ không còn sức phản kháng, vì sao Hoa huynh còn lo lắng như vậy.
– Thiên Đình trông có vẻ như đang công thành chiếm đất, đại thắng Vô Ưu Hương và Diên Khang, thế nhưng thực tế thì trận chiến bên lề nào cũng thất bại.
Hoa Lưu Chiếu thở dài một hơi, nói:
– Mà hiện giờ Hư Thiên Tôn lại chết trận, U Đô thất thủ, nếu như Huyền Đô cũng thất thủ, vậy thì đúng là đại thế đã mất.
Bệ hạ…
Hắn do dự chốc lát, nhưng vẫn nói ra:
– Nếu như bệ hạ điều động toàn bộ đại quân tiến đánh thung lũng Lam Phong, vậy thì còn có cơ hội san bằng Diên Khang.
Thế nhưng lúc này bệ hạ lại đưa ra một nước đi sai lầm, bảo chúng ta đi huyết tế chư thiên khác, giúp người thành đạo giáng xuống.
Ha ha, đa phần tướng sĩ của Thiên Đình chúng ta đều đến từ chư thiên vạn giới!
Hắn nhíu mày, thấp giọng nói:
– Huyết tế chư thiên khác, các tướng sĩ sẽ nghĩ như thế nào đây? Lần này, trước khi thảo phạt Nguyên Giới, Thiên Đình có bao nhiêu chư thiên khác tới giúp sức? Nếu như là trước đây, Thiên Đình chỉ cần hạ lệnh một tiếng, các chư thiên đều sẽ hưởng ứng, đánh tan Diên Khang! Mà hiện giờ, số chư thiên vạn giới tới giúp sức Thiên Đình chinh phạt lại lác đác chẳng có là bao, trái lại trong trận doanh Diên Khang lại có không ít Thần Ma đến từ các chư thiên khác!
Hắn thở hắt một tiếng:
– Nếu như bệ hạ còn tiếp tục huyết tế chư thiên khác, vậy thì chỉ sợ chư thiên vạn giới đều sẽ ủng hộ Diên Khang! Mà e rằng trong đại quân Thiên Đình chúng ta cũng sẽ có không ít Thần Ma bất ngờ làm phản, thậm chí còn đầu hàng kẻ địch!
Bốn vị Đế Tọa còn lại đều nhìn nhau.
– Hoa huynh, bây giờ chúng ta phải làm sao?
Chương 2513: Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông
Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông
Hoa Lưu Chiếu ngẩng đầu nhìn trời, hai hàng lệ chảy dài trên gò má:
– Có thể làm thế nào đây? Để tận trung với Thiên Đình, báo đáp ơn tri ngộ của bệ hạ, chúng ta chỉ có thể tiếp tục đâm đầu vào ngõ cụt.
Nếu như Thiên Đình thắng thì còn may, sử sách sẽ ghi danh chúng ta, thế nhưng nếu như Thiên Đình thất bại, ha ha, đời sau bêu danh…
Hai vị Cổ Thần Thái Cực thống lĩnh hai lộ đại quân Thủy Sư Thiên Hà và Thần Sư Thiên Đình, một trái một phải tiến quân từ nơi cách Tần Mục ngồi ba vạn dặm.
Thái Dương Thiên Tôn và Thái m Thiên Tôn để lại trung quân, thời thời khắc khắc giám sát nhất cử nhất động của Tần Mục.
Chỉ thấy Tần Mục vẫn ngồi ở đó, cúi đầu không nhúc nhích.
Đột nhiên, lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục hoàn toàn biến mất, khí tức hóa thành hư vô!
– Khởi bẩm Thiên Tôn!
Có thần tướng vội vàng tới bẩm báo:
– Mục Thiên Tôn đã chết!
Thái Dương Thiên Tôn và Thái m Thiên Tôn dường như đồng thời cùng nhận được tin tức.
Bọn họ vui mừng khôn xiết, thế nhưng trong lòng lại hơi do dự.
Hai người bọn họ nhìn về phía Tần Mục, chỉ thấy nhục thân Tần Mục đột nhiên máu chảy như suối, hóa thành một vùng biển máu.
Thi thể của Tần Mục ngồi trong biển máu, tử khí dâng trào trong biển, nguyên khí Hỗn Độn ngập tràn.
Cây thế giới và hoa sen Quy Khư của Tần Mục vẫn còn đó, thế nhưng quả thật khí tức đã biến mất!
– Mục Thiên Tôn thật sự chết rồi sao?
Hai vị Thiên Tôn không dám khẳng định.
– Giả vờ giả vịt!
Hạo Thiên Đế đứng trước đại điện biệt cung bật cười ha hả, cay nghiệt nói:
– Mục lão cẩu, ngươi đừng mơ tưởng lừa gạt được trẫm!
Hạo Thiên Đế hung ác nhìn Tần Mục ở đằng xa.
Hắn đột nhiên xoay người, bước tới trước Lăng Tiêu Bảo Điện, chỉ thấy cánh cửa của Lăng Tiêu Bảo Điện vẫn bị mạng lưới dây đỏ khóa chặt, không thể tiến vào bên trong.
Mà bên trong cũng truyền tới từng đợt dao động vô cùng đáng sợ, trông như thể có ai đó đang đánh nhau trong điện.
Đó chắc hẳn là ý thức của Tam công tử đang điều khiển sức mạnh của Lăng Tiêu Bảo Điện để đối kháng với nút thắt dây đỏ của Tần Mục, thử phá giải thần thông của nút thắt dây đỏ!
Hạo Thiên Đế khom người vái lạy, nói:
– Lăng Tiêu công tử, Mục Thiên Tôn không còn khí tức, phải chăng đã chết?
Động tĩnh bên trong điện đột nhiên lắng xuống, giọng nói của Tam công tử vọng ra:
– Thất công tử Di La Cung vẫn luôn ở vũ trụ quá khứ, làm sao hắn có thể chết được? Trong kỷ nguyên vũ trụ quá khứ, không biết bao nhiêu người muốn giết hắn, thế nhưng chẳng phải hắn vẫn còn sống sờ sờ hay sao.
Cho dù là đại kiếp hủy diệt hay là đại kiếp sáng sinh thì cũng đều không giết chết được hắn.
Chẳng qua bây giờ hắn bị thương quá nặng, cho nên mới tranh thủ cơ hội giả chết mà thôi.
Hạo Thiên Đế sửng sốt:
– May mà không trúng kế!
Tam công tử nói:
– Thế nhưng thương thế của hắn cực kỳ nghiêm trọng, chắc hẳn không còn lại bao nhiêu sức mạnh, nếu không hắn cũng sẽ không dùng thời gian nửa tháng để thu nhỏ Thần Tàng, vờ vịt giả chết.
Nếu như trong thời kỳ đỉnh cao, một chiêu diệt thế một chiêu khai thiên của hắn cũng có thể chữa trị được vết thương trên người hắn.
Chiêu đó của ta là thần thông do sư phụ khai sáng để giết chết chủ nhân Thiên Đô.
Hắn đã trúng chiêu, cho nên việc muốn tự diệt vô cùng khó khăn! Sau khi tự diệt, muốn khai thiên trọng sinh lại càng trở nên gian nan muôn phần! Hiện giờ, trạng thái của hắn là không sống không chết.
Hắn đang thử mượn việc tự diệt để phá giải đạo thương ta để lại trên người hắn, nhưng lại không thể phá giải được!
Hạo Thiên Đế ngẩng đầu, thất thanh nói:
– Ý công tử là sao?
– Hiện giờ hắn chỉ còn lại ít sức chiến đấu, sức mạnh cũng chẳng còn mấy, cho nên không còn nhiều uy hiếp.
Ngươi hoàn toàn có thể bắt hắn, đưa đến Tổ Đình rồi dìm xuống sông.
Tam công tử trầm giọng nói:
– Nếu ném hắn xuống sông Hỗn Độn của thành Ngọc Kinh, hắn sẽ không thể quay về nơi này, trừ khi hắn cũng tiến hành huyết tế! Thế nhưng, huyết tế là do ta chủ trì, cũng do ta sắp xếp suốt mười sáu kỷ nguyên vũ trụ, ta sẽ không cho hắn cơ hội quay về.
Chỉ cần đưa hắn trở về quá khứ, ngươi sẽ không còn phải lo lắng về hắn, Diên Khang cũng chỉ cần một cái búng tay là bại.
Trái tim Hạo Thiên Đế đập loạn một nhịp.
Sau khi khom người cảm tạ, hắn đứng thẳng dậy, nhìn về phía Tần Mục ở đằng xa.
– Đây là thần thông do sư phụ do sư phụ khai sáng, dùng để vây khốn Nhị công tử Vô Cực.
Mặc dù lão Thất chỉ học được chút ít, thế nhưng nếu muốn phá giải, e rằng ta cũng phải mất đến năm sáu năm mới có thể phá giải được một thức thần thông này.
Giọng nói của Tam công tử vang lên:
– Những ngày này, ngươi cứ làm tốt việc của ngươi, đừng tới làm phiền ta.
Ta phải toàn tâm toàn ý phá giải nút thắt dây đỏ, nếu như phân tâm thì rất dễ bị phản phệ.
Ngươi cũng không được chạm vào nút thắt dây đỏ, hiểu chưa?
Trong đầu Hạo Thiên Đế chỉ còn một suy nghĩ, không nghe rõ lời nói của hắn.
Trong tầm mắt của hắn là Tần Mục đang ngồi dưới gốc cây thế giới.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực ra lệnh cho người tới quan sát.
Chương 2514: Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông (2)
Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông (2)
Mấy kẻ thám thính của Thiên Đình còn chưa đến gần, cơ thể đã bỗng chốc nổ tung, hóa thành mấy tia nguyên khí Hỗn Độn!
Hai vị Cổ Thần Thái Cực giật nảy mình, vội vàng thôi thúc Sa Bàn Thái Cực làm thế phòng thủ, thế nhưng Tần Mục vẫn không hề có chút khí tức nào, ngồi im ở đó không nhúc nhích.
Chỉ có mấy tia nguyên khí Hỗn Độn do mấy kẻ thám thính của Thiên Đình hóa thành bị dẫn dắt, rơi vào đầm máu Hỗn Độn dưới chân Tần Mục.
Nơi đó hoàn toàn tĩnh lặng.
Đột nhiên, đôi mắt Thái m nương nương sáng lên, thi triển thần thông, hóa thần thông thành con sông dài ngàn dặm lao về phía Tần Mục!
Trong lúc lao tới, con sông dài kia nhanh chóng biến hóa, khoảnh khắc tiếp cận Tần Mục thì hóa thành thân thể có máu thịt hệt như một con rồng dài ngàn dặm giương nanh múa vuốt, trông cực kỳ hung ác!
Thần thông của Cổ Thần Thái Cực vô cùng thần kỳ khó lường.
Uy lực ẩn chứa trong đòn đánh này rất cường đại, cường đại đến mức chỉ cần nàng dùng hết sức thì Thiên Tôn đã chuẩn bị trước cũng không thể ngăn cản.
Đúng vào lúc này, Thái Dương Thiên Tôn cũng thi triển thần thông.
Thần thông của hai người bổ sung cho nhau, hai con rồng một đen một trắng hòa làm một, hóa thành thần thông đại đạo Thái Cực!
Thế nhưng thần thông Thái Cực kia còn chưa tiếp cận Tần Mục, cây thế giới phía sau lưng Tần Mục đã đung đưa cánh lá, xuyên qua thần thông kia, bóp chết hai con rồng đen trắng!
Sau khi chết, hai con rồng kia cũng hóa thành từng tia nguyên khí Hỗn Độn, chảy vào đầm máu Hỗn Độn dưới chân Tần Mục.
Thấy vậy, Hạo Thiên Đế cũng hơi do dự.
Tuy rằng nhục thân của Tần Mục rất mạnh mẽ, sau khi chết vẫn còn uy lực, thế nhưng cũng không thể nào có chuyện sau khi chết còn mạnh mẽ đến mức như vậy.
Chẳng lẽ hắn vẫn còn ý thức, có thể khống chế cây thế giới và đầm máu Hỗn Độn tấn công Thần Ma ở gần sao?
– Tam công tử, những người bình thường hoàn toàn không thể đến gần nhục thân của Tần Mục, vậy phải làm thế nào mới có thể đưa hắn đến thành Ngọc Kinh Tổ Đình rồi dìm xuống sông?
Hạo Thiên Đế khom người quỳ lạy.
Trong điện, Tam công tử hừ một tiếng, một lúc sau mới ổn định lại khí tức, lạnh lùng nói:
– Ta vừa mới bảo ngươi rồi, đừng làm phiền ta, hại ta suýt chút nữa bị nút thắt dây đỏ giết chết! Ngươi ngu xuẩn như vậy, thôi bỏ đi, ta dạy ngươi làm thế nào để chế tạo ra một chiếc quan tài táng đạo.
Ngươi đúc thành chiếc quan tài này, đưa lão Thất vào trong đó, khiêng đến Tổ Đình, ném xuống sông Hỗn Độn là được!
Bên trong Lăng Tiêu Bảo Điện, nút thắt dây đỏ không ngừng rung động.
Một tia thần thức của Tam công tử cố gắng vượt qua sự phong tỏa của nút thắt, xâm nhập vào trong đầu Hạo Thiên Đế, nói:
– Kẻ bị đưa vào trong chiếc quan tài táng đạo này thì đừng mơ tưởng có thể thoát được.
Nó là quan tài để chôn cất người thành đạo.
Ngươi mau chóng đi làm đi, sau đó đưa hắn vào trong, rồi ta sẽ dạy ngươi cách làm đinh để đóng ván quan tài lại.
Xong xuôi, ngươi có thể khiêng hắn đến thành Ngọc Kinh rồi dìm xuống sông!
Hạo Thiên Đế vui mừng khôn xiết, dốc lòng tham ngộ phương pháp chế tạo ra quan tài táng đạo mà Tam công tử truyền thụ.
Thế nhưng đây là cách thức luyện khí, mà thành tựu của hắn trên phương diện này rất có hạn.
– Người đâu, mời Tinh Ngạn Thiên Tôn của Thiên Cung Tạo Phụ đến!
Một lúc lâu sau, Tinh Ngạn thong dong tới chậm.
Hạo Thiên Đế truyền thụ lại phương pháp luyện chế quan tài táng đạo cho hắn, sau đó nói:
– Đạo hữu là Thiên Tôn cao quý, hơn nữa còn là cung chủ của Tạo Phụ Cung, không biết phải mất bao lâu mới luyện xong chiếc quan tài này?
Tinh Ngạn cẩn thận ngẫm nghĩ, vô số bộ óc bay lơ lửng trên không trung, trợ giúp hắn suy luận tính toán.
Sau một lúc lâu hắn mới mở mắt ra, nói:
– Trong quân có dị bảo do bảo địa của Thiên Đình luyện thành, hơn nữa nguyên liệu cũng đủ đầy, nửa năm là có thể luyện xong.
Thế nhưng, thần cần tất cả cường giả Đế Tọa của Thiên Đình tới tương trợ, cũng cần sự giúp sức mấy vị Thiên Tôn và người thành đạo.
Hạo Thiên Đế nhíu mày, nói:
– Nửa năm quá lâu, nếu như Mục lão tặc tỉnh lại, vậy thì cũng đã muộn! Ta chỉ cho ngươi thời gian ba tháng!
Tinh Ngạn cẩn thận suy nghĩ một phen, nói:
– Trong thời gian ba tháng, thần chỉ sợ lúc luyện thành sẽ có vài sai sót.
Hạo Thiên Đế hỏi:
– Sai sót bao nhiêu?
Tinh Ngạn lại tính toán một lúc, nói:
– Một phần trăm sai sót.
Thế nhưng nếu như cho thần thêm ba tháng, thần có thể luyện thành một chiếc quan tài hoàn mỹ nhất, khi đã vào thì không một ai có thể thoát ra.
Hạo Thiên Đế mừng rỡ, cười nói:
– Chỉ một sai sót nho nhỏ mà thôi, không đáng lo ngại.
Ngươi cứ việc làm, trẫm cho phép ngươi thoải mái sử dụng trọng bảo trong quân!
Tinh Ngạn khom người, lập tức bắt tay vào chuẩn bị.
Trong các quân của Thiên Đình có rất nhiều bảo vật được luyện thành từ núi non, sông suối, ao hồ, biển cả, thậm chí còn có các loại thần liệu, mặc dù không sánh bằng cây thế giới và Nguyên Mộc, thế nhưng cũng không hề tầm thường.
Chương 2515: Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông (3)
Bỏ xác vào quan tài dìm xuống sông (3)
Tinh Ngạn cầm theo ý chỉ của Hạo Thiên Đế tới lấy nguyên liệu, các quân tuy giận nhưng không dám nhiều lời.
Trên dưới Thiên Cung Tạo Phụ, vô số thợ thủ công nhiều không đếm xuể đồng loạt đốt cháy lò đan, nung chảy các loại thần binh.
Tinh Ngạn thiết kế linh kiện của quan tài táng đạo, hai tháng sau, quan tài táng đạo đã bước đầu thành hình.
Hạo Thiên Đế đích thân hạ lệnh cho văn võ bá quan tới luyện chế quan tài dưới sự chỉ huy của Tinh Ngạn, ngay cả người thành đạo như Đế Hậu nương nương và Thái Sơ cũng được điều động.
Sau một tháng nữa, quan tài táng đạo đã luyện thành.
Tinh Ngạn mang chín mươi chín chiếc đinh đã được luyện chế xong tới, nói:
– Mấy chiếc đinh này, một nửa đóng lên người Mục Thiên Tôn, một nửa đóng lên quan tài, khiến hắn và quan tài hợp thành một thể, không tài nào trốn thoát được.
Sau khi giao nộp, hắn ngẫm nghĩ một phen, nói:
– Bệ hạ, thần vẫn luôn muốn lấy bộ não của Mục Thiên Tôn, cho nên muốn đích thân đi một chuyến, xem thử xem có thể cắt đầu của Mục Thiên Tôn xuống hay không.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Lòng trung thành của Thiên Tôn thật đáng khen ngợi.
Thế nhưng, uy lực còn lại của Mục tặc cực kỳ đáng sợ, ngươi với thực lực như bây giờ không thể nào tiếp cận được hắn.
Chuyện này, tốt nhất là để thái thượng hoàng và mẫu hậu đi làm.
Tinh Ngạn chỉ đành từ bỏ ý định.
Thái Sơ và Đế Hậu nương nương mang theo quan tài táng đạo và chín mươi chín chiếc đinh cùng tới “nơi táng thân” của Tần Mục.
Đợi tới khi đến nơi, Thái Sơ đột nhiên chỉ cảm thấy đại đạo của bản thân đang không ngừng rục rịch, dường như sắp bị hủy diệt thành hỗn độn, thế là không khỏi tấm tắc khen ngợi:
– Đúng là uy lực mạnh mẽ!
Hai người bước tới gốc cây thế giới, lúc đang định tiếp cận Tần Mục, đột nhiên khóe mắt Đế Hậu nương nương giật giật, nàng hét lên một tiếng, vung tay tung một chưởng Đại Uyên Quy Khư về phía cái bóng của Tần Mục!
Cái bóng của Tần Mục lập tức vặn vẹo, sau đó một đường đao quang bỗng chốc bổ đôi từ phía trung tâm của Đại Uyên. m thanh “răng rắc” vang lên, Đại Uyên nứt làm đôi!
– Thương Quân!
Thái Sơ giật nảy mình, miệng vết thương lại âm ỉ đau nhức.
Hắn vội vàng nói:
– Tử Đồng, ngươi cầm chân Thương Quân, ta đưa Mục Thiên Tôn vào quan tài!
Đế Hậu nương nương hừ một tiếng, xung quanh xuất hiện từng vết nứt nhỏ màu đen kịt.
Sau đó, nàng đại chiến với cái bóng của Tần Mục.
Cái bóng trên mặt đất của Tần Mục di chuyển, vặn vẹo, lớn lên, hóa thành hình dáng của một người cầm đao, ra tay đánh một trận với nàng trên mặt đất!
Thái Sơ vội vàng di chuyển “thi thể” của Tần Mục, thế nhưng không ngờ khi hắn thử di chuyển “thi thể” này, đầm máu Hỗn Độn dưới chân lại di chuyển theo, hơn nữa cây thế giới cũng bị nhấc lên không trung, trọng lượng vô cùng nặng!
– Mục Thiên Tôn sau khi chết còn nặng như vậy!
Thái Sơ hừ một tiếng, di chuyển Tần Mục cùng với cây thế giới và đầm máu Hỗn Độn.
Hắn thôi thúc quan tài táng đạo, đợi đến khi quan tài phóng to lên thì để thi thể Tần Mục vào trong đó.
Thái Sơ thở phào một hơi, lấy đinh ra đếm một lượt, sau đó không khỏi do dự:
– Tinh Ngạn Thiên Tôn nói rằng một nửa số đinh này đóng lên nhục thân của Mục Thiên Tôn, một nửa đóng lên vách quan tài, thế nhưng chỗ này chỉ có chín mươi chín chiếc đinh, không thể chia đều được!
Tiết tấu của trận chiến giữa Đế Hậu và Thương Quân ngày một nhanh hơn.
Thái Sơ không nghĩ nhiều nữa, đóng năm mươi chiếc đinh lên khắp nơi trên nhục thân của Tần Mục.
Trên cơ thể Tần Mục có vô số vết thương do thần thông của Tam công tử để lại, hơn nữa số lượng vết thương lại vừa khéo là năm mươi, tương ứng với năm mươi chiếc đinh.
Thái Sơ đóng nắp quan tài lại, sau đó đóng nốt bốn mươi chín chiếc đinh còn lại lên vách quan tài, khiến quan tài bị đóng chặt.
Ngay lập tức, luồng sức mạnh khủng bố không thể tin nổi phát ra từ nhục thân của Tần Mục biến mất, hoàn toàn bị ngăn cách bởi quan tài.
Thái Sơ thở phào nhẹ nhõm, lập tức tới giúp đỡ Đế Hậu nương nương đối phó với Thương Quân.
Thế nhưng, Thương Quân cũng đột nhiên vung đao xé rách không gian, phi thân nhảy vào trong đó, biến mất không còn tăm hơi.
– Đừng đuổi theo!
Thái Sơ ngăn cản Đế Hậu, nói:
– Xử lý Mục Thiên Tôn quan trọng hơn! Thương Quân chắc chắn sẽ lén lút đi theo quan tài táng đạo, chúng ta chỉ cần bố trí mai phục trên đường là có thể giết chết hắn!
Đế Hậu hiểu ý, quay về đại doanh Thiên Đình với hắn.
Hạo Thiên Đế ra lệnh cho hữu Vũ Lâm Quân, nói:
– Áp giải chiếc quan tài này tới thành Ngọc Kinh Tổ Đình!
Vũ Lâm Quân đều là Bán Thần có cánh, tốc độ di chuyển cực kỳ nhanh, nghe xong ý chỉ thì lập tức áp giải chiếc quan tài táng đạo bay ra khỏi Nguyên Giới, hướng về phía Tổ Đình.
Thái Sơ và Đế Hậu nương nương, một người ẩn thân trong Chung Cực Hư Không, một người ẩn thân trong thần thông Quy Khư, lặng lẽ đi theo, chờ đợi Thương Quân hiện thân rồi giết chết hắn.
Vũ Lâm Quân lặn lội đường xa trong tinh không, phi hành suốt mấy tháng trời, thế nhưng Thương Quân từ đầu đến cuối lại không hề hiện thân, khiến hai người bọn họ càng thêm nôn nóng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Chư Giới Tận Thế Online [Dịch] Chư Giới Tận Thế Online](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Chu-Gioi-Tan-The-Online-SE-Audio-Truyen.jpg)

