- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 502 : Thần thông của kẻ khinh đạo (2) (c2506-c2510)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 502 : Thần thông của kẻ khinh đạo (2) (c2506-c2510)
❮ sautiếp ❯Chương 2506: Thần thông của kẻ khinh đạo (2)
Thần thông của kẻ khinh đạo (2)
Tần Mục cũng lập tức ra tay.
Hắn không dùng thần thông đạo pháp khác, mà sử dụng luôn thần thông Đạo Cảnh thứ ba mươi ba trọng thiên, Phá Kiếp!
Hắn dùng thần thông lập đạo, Phá Kiếp Kiếm là thần thông có uy lực cường đại nhất do hắn khai sáng, có thể phá hủy tất cả thần thông đạo pháp!
Nhát kiếm này ẩn chứa nội lực thâm hậu của hắn, mà Phá Kiếp do Đạo Cảnh thứ ba mươi ba trọng thiên hóa thành cũng vây khốn một nửa Thần Ma của Thiên Đình, thậm chí Đế Hậu nương nương và Cổ Thái Cực Cực cũng không dám nhúc nhích!
Hắn tu thành nguyên khí Hồng Mông, dùng phù văn Hồng Mông để một lần nữa diễn hóa ra một chiêu thần thông, uy lực cường đại tuyệt đối vượt xa trước đó!
Tứ công tử Lăng Tiêu nghênh đón Phá Kiếp Kiếm đang lao tới, nhấc ngón tay điểm vào kiếm quang đang bổ xuống trước mặt kia.
Một chỉ một kiếm của hai người va chạm trong không trung, ong ong vang dội.
Tần Mục tay không có kiếm, chỉ dùng nguyên khí Hồng Mông để hóa thành một thanh tử kiếm.
Tứ công tử Tử Tiêu cũng dùng ngón tay của bản thân diễn hóa thần thông, đầu ngón tay chuyển động với tử khí tràn ngập, hơn nữa cũng cùng là nguyên khí Hồng Mông!
Khoảnh khắc thần thông của hai người va chạm, lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên chấn động dữ dội, từng tầng lĩnh vực Đạo Cảnh bị đảo lộn, thời không nghịch chuyển, ba mươi ba trọng thiên nghiêng nghiêng ngả ngả, tất cả mọi người đứng trong lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên không tự chủ được mà trượt về phía trước, dường như cùng rơi xuống một điểm kỳ dị của không gian!
Bọn họ vội vàng đứng vững lại, nhìn thấy bản thân được dịch chuyển đến lĩnh vực khác trong trận giao tranh giữa hai vị công tử.
Mà điều khiến người ta kinh hãi chính là, bọn họ cách Tần Mục lại càng gần hơn!
Trên trán tất cả mọi người đều toát mồ hôi lạnh, cánh mũi phập phồng, đồng tử co rút, cổ họng khô khốc.
Đế Hậu nương nương cười khúc khích, đột nhiên thi triển thần thông Quy Khư.
Đại Uyên Quy Khư xuất hiện, nàng nhảy vào trong Đại Uyên, sau đó mỉm cười nói:
– Ta không chơi với các ngươi nữa! Cáo từ…
Đại Uyên Quy Khư nuốt chửng lấy nàng, sau đó khép lại, biến mất không còn dấu vết.
Cùng lúc đó, hai vị Cổ Thần Thái Cực cũng lập tức hợp thể, hóa thành một người khổng lồ thân người đầu rắn, sau đó thôi thúc Sa Bàn Thái Cực.
Sa Bàn xoay tròn, nhanh chóng mang theo bọn họ rời đi!
Bọn họ nắm bắt thời cơ cực kỳ khéo léo, lựa chọn ngay khoảnh khắc Tần Mục giao phong với Tứ công tử, khi lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên chấn động, mọi thứ vẫn chưa thể ổn định lại!
Đây chính là thời điểm tốt nhất để thoát khỏi lĩnh vực của Tần Mục!
Soạt!
Một luồng hắc quang lóe lên, Đại Uyên xuất hiện, Đế Hậu nương nương bước ra khỏi Đại Uyên, cười nói:
– Hiện giờ có thể đánh vào Diên Khang rồi…
Nụ cười trên gương mặt nàng đột nhiên cứng đờ.
Nàng nhìn thấy phía trước là cây thế giới xanh um tươi tốt, tán lá che rợp trời.
Bản thân nàng vẫn còn ở trong lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên của Tần Mục, hơn nữa còn cách Tần Mục ngày một gần!
Nàng thi triển thần thông Quy Khư cũng không thể thoát khỏi lĩnh vực của Tần Mục!
Cùng lúc đó, Sa Bàn Thái Cực đang ầm ầm xoay tròn bỗng nhiên dừng lại, hai vị Cổ Thần Thái Cực tách nhau ra, trên gương mặt là mồ hôi túa như mưa, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tần Mục đứng dưới tán cây thế giới phía đối diện.
Khoảng cách của hắn với Tần Mục còn gần hơn cả Đế Hậu nương nương!
Ba người đứng như trời trồng, không dám nhúc nhích một chút nào.
Tứ công tử Tử Tiêu bước lên phía trước.
Phá Kiếp Kiếm của Tần Mục không hề phá tan thần thông ẩn chứa trong một chỉ của hắn.
Một chỉ này của hắn cũng là thần thông của Di La Cung, phù văn cơ sở chính là phù văn Hồng Mông, hơn nữa còn đã là phù văn đại đạo cơ bản nhất, không thể bị phá vỡ!
Mà so sánh uy lực giữa hai chiêu thần thông này, một chỉ của hắn còn hơn hẳn Phá Kiếp Kiếm của Tần Mục một bậc!
Khoảnh khắc Phá Kiếp Kiếm bị phá vỡ, Tần Mục lập tức biến chiêu, sử dụng Hồng Mông Nhất Chỉ để nghênh đón một chỉ kia của hắn.
Thần thông của hai người gần như tương tự nhau, thế nhưng biến hóa ẩn chứa trong đó lại không giống nhau.
Mặc dù Hồng Mông Nhất Chỉ được biến hóa từ phù văn Hồng Mông, thế nhưng lĩnh ngộ của mỗi người là khác nhau, biến hóa cũng khác nhau.
Phù văn Hồng Mông có thể diễn hóa ra vô số đại đạo trong một chỉ này, từ Tiên Thiên Ngũ Thái cho đến tất cả đại đạo Tiên Thiên đều có thể dễ dàng diễn hóa được.
Lúc này đây, thứ đang được so sánh là căn cơ của từng người.
Căn cơ của ai sâu hơn, biến hóa càng nhiều hơn!
Bùm!
Lồng ngực Tần Mục nổ tung, cơ thể bay ngược về phía sau, bị Tứ công tử Tử Tiêu dùng một chỉ đóng đinh lên cây thế giới!
Cùng với việc hắn va phải cây thế giới, lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên lại chấn động, thứ tự sắp xếp mỗi một tầng lĩnh vực cũng tiếp tục biến hóa, đội hình của vô số đại quân Thiên Đình không ngừng quay cuồng.
Lúc này đây, bọn họ phát hiện ra bản thân đã cách xa Tần Mục nhiều hơn, không còn ngã về phía Tần Mục, thế là không khỏi thở phào một hơi.
Chương 2507: Lui binh ba ngàn dặm
Lui binh ba ngàn dặm
Tần Mục trượt xuống khỏi cây thế giới.
Đột nhiên, nguyên khí Hỗn Độn bỗng dưng tràn ngập bên trong Hỗn Độn Điện, sau đó cuộn trào tuôn về bốn phương tám hướng, bao phủ lấy cây thế giới!
Giờ phút này đây, cây thế giới hệt như đang cắm rễ trong Quy Khư, bên trong nguyên khí Hỗn Độn phía xung quanh tràn ngập những cơn gió nóng, trông hệt như một trận đại kiếp diệt thế, tất cả đại đạo đều không còn tồn tại!
– Chút mánh khóe mà thôi.
Tứ công tử Tử Tiêu thờ ơ nói, sau đó cất bước đi vào trong trận đại kiếp hủy diệt kia.
Dưới gốc cây, Tần Mục nhấc tay làm thủ thế muốn rút kiếm, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tứ công tử đang bước đi trong nguyên khí Hỗn Độn.
Bóng dáng của Tứ công tử dần trở nên rõ ràng, thân thể càng lúc càng lớn.
Hắn thong dong bước đi trong đại kiếp hủy diệt do Tần Mục diễn hóa như thể vạn pháp bất xâm, vĩnh hằng bất diệt, gió lòng cũng không thể mảy may làm gì được hắn.
Đúng lúc này, trong thung lũng Lam Phong phía xa xa, Nguyệt Thiên Tôn di chuyển ngón tay, tiếng đàn vang lên.
Dưới sự khống chế của nàng, từng âm luật của tiếng đàn lọt vào trong lĩnh vực của Tần Mục, truyền tới tai Tứ công tử.
Tứ công tử vừa nhấc bước chân lên đã nghe thấy tiếng đàn, tinh thần đột ngột dao động, đạo tâm bỗng chốc rối loạn.
Kiếm quang lóe lên.
Tần Mục rút kiếm ra, cánh tay vung kiếm là tay phải của hắn!
Thiên Đô Khai Thiên Thiên!
– Kẻ khinh đạo!
Tứ công tử lùi về phía sau, thế nhưng đường kiếm quang này đã bổ đôi tầng tầng lớp lớp hỗn độn, nhát kiếm khai thiên chém vào giữa mi tâm của hắn.
Trong đầu Tứ công tử xuất hiện một vùng hỗn độn, ý thức trong phút chốc như thể bị tách rời!
Nhát kiếm này của Tần Mục chém tan ý thức của hắn, hủy diệt sức mạnh của hắn.
Ầm ầm!
Phía sau Tứ công tử, Tử Tiêu Điện ầm ầm sụp đổ, cảnh tượng vũ trụ hồng hoang khai thiên tích địa bỗng xuất hiện!
Thái Sơ lập tức chiếm cứ lấy thân xác, hóa thành một tia nguyên khí Thái Sơ chạy trốn về phía xa, nhưng cũng hoảng sợ khi nhìn thấy bản thân cách Tần Mục ngày một gần hơn!
Xoẹt!
Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, vươn tay tóm lấy gáy hắn, ném hắn ra khỏi lĩnh vực của Tần Mục.
Tam công tử Lăng Tiêu sa sầm mặt mày, nhìn bàn tay của Tần Mục, thản nhiên nói:
– Lão Thất, ngươi học thần thông của kẻ khinh đạo, dùng nó đối phó với Di La Cung, ngươi đúng là dụng ý khó dò!
– Kẻ khinh đạo?
Tần Mục thở dốc, thử cố gắng hồi phục vết thương trên người, thế nhưng sự biến hóa trong Hồng Mông Nhất Chỉ của Tứ công tử Tử Tiêu đã vượt xa hắn, khiến hắn không thể phá giải trong một thời gian ngắn.
Với hắn mà nói, muốn phá giải biến hóa của chiêu thần thông này không phải là không có khả năng.
Tần Mục cũng từng học Hồng Mông Nhất Chỉ, chẳng qua phương diện biến hóa không sánh bằng Tứ công tử mà thôi.
Chỉ cần tham ngộ ra biến hóa trong vết thương, hắn lập tức có thể chữa trị được đạo thương.
– Lão Tam, ngươi gọi chiêu này của ta là thần thông của kẻ khinh đạo ư?
Hắn miễn cưỡng cầm cố vết thương, cười mà như không cười nói:
– Chiêu này của ta không nằm trong thần thông đạo pháp của Di La Cung, vậy tức là thần thông của kẻ khinh đạo sao? Sư phụ không có ở đây, các ngươi lại càng không có cốt khí, bụng dạ hẹp hòi.
Không chấp nhận người khác thì cũng thôi đi, giờ đến cả thần thông đạo pháp mới cũng không chấp nhận, đúng là khiến người ta quá thất vọng.
Chẳng trách bây giờ Di La Cung lại chướng khí mịt mù như thế!
Tam công tử Lăng Tiêu sa sầm mặt mày, lạnh lùng nói:
– Lão Thất, ngươi không biết lai lịch của kẻ khinh đạo, học tập thần thông của bọn chúng thì cũng có thể thông cảm được.
Trận chiến giữa Di La Cung chúng ta và Thiên Đô đã kéo dài mười sáu kỷ nguyên vũ trụ.
Thiên Đô không phải là chính đạo, mà là khinh nhờn đại đạo thiên địa, tự cao tự đại, làm hỗn loạn đại đạo thiên địa.
Mà nay, ngươi cũng đang đi trên con đường chệch hướng này!
Hắn chắp hai tay sau lưng, thờ ơ nói:
– Trận chiến giữa ngươi với ta chỉ là đấu đá nội bộ trong Di La Cung, cho dù đánh đến mức đầu rơi máu chảy thì vẫn chỉ là cuộc đọ sức giữa sư huynh đệ, thế nhưng trận chiến giữa kẻ khinh đạo Thiên Đô và Di La Cung thì lại khác.
Đây là cuộc đấu tranh giữa hệ thống đại đạo, giữa chính và tà! Lão Thất, ngươi đừng tự phạm sai lầm!
Tần Mục cười ha hả:
– Lão Tam, hiện giờ ngươi liên thủ với lão Tứ, định hủy diệt hệ thống đại đạo của ta, còn bảo ta không thể sử dụng thần thông mạnh nhất của ta hay sao? Đúng là vô cùng nực cười!
Tam công tử tối sầm mặt mày, ảo ảnh của đạo thụ xuất hiện phía sau lưng.
Hắn trầm giọng nói:
– Tâm tư của lão Tứ có nhược điểm, ngươi nắm bắt nhược điểm của hắn nên mới có thể đắc thủ, khiến hắn không thể không bại mà lui.
Thế nhưng, ta không hề có loại nhược điểm đó.
Ta gia nhập Di La Cung sớm hơn, thành đạo cũng sớm hơn.
Năm đó, khi sư phụ loại bỏ Thiên Đô, ta cũng có mặt ở đó.
Ngươi thi triển thần thông của kẻ khinh đạo trước mặt ta, ta sử dụng tuyệt học của sư phụ, ta giết chết ngươi hệt như sư phụ giết chết chủ nhân Thiên Đô!
Chương 2508: Lui binh ba ngàn dặm (2)
Lui binh ba ngàn dặm (2)
Đạo thụ của hắn ngày một rõ ràng, đạo quả trên đạo thụ cũng dần xuất hiện, bên trong từng quả ẩn chứa các loại đại đạo khác nhau.
Ảo ảnh của đạo thụ kia cắm rễ trong lĩnh vực của Tần Mục, xuyên qua ba mươi ba trọng thiên, còn to lớn và đáng kinh ngạc hơn cả cây thế giới của Tần Mục!
Chỉ dựa vào ảo ảnh của đạo thụ này thôi cũng đủ để trấn áp lĩnh vực Đạo Cảnh của Tần Mục!
Hai người nhìn nhau, con ngươi trong mắt Tần Mục khẽ co lại, nguyên khí Hỗn Độn lại tràn ngập bên trong Hỗn Độn Điện, hình thành một con sông Hỗn Độn hùng vĩ bao quanh cây thế giới, trông hệt như một trận đại kiếp hủy diệt!
Không chỉ có vậy, khí thế của hắn cũng hoàn toàn bùng nổ, giúp cho lĩnh vực Đạo Cảnh cũng theo đó bắt đầu sụp đổ, hóa thành hỗn độn!
Lĩnh vực Đạo Cảnh của hắn bị Tam công tử trấn áp, bởi vậy hắn dứt khoát phá hủy toàn bộ lĩnh vực Đạo Cảnh!
Lĩnh vực Đạo Cảnh cũng là Thần Tàng của hắn, hắn sẵn sàng hủy diệt Thần Tàng của bản thân để tăng cường uy lực cho một chiêu Thiên Đô Khai Thiên Thiên này!
Lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên lập tức rơi vào đại kiếp hủy diệt, vô số Thần Ma của Thiên Đình ở khắp nơi lập tức nhìn thấy dị tượng diệt thế vô cùng khủng bố, thiên địa càn khôn đều sụp đổ về phía Tần Mục, hóa thành hỗn độn, hóa thành đại kiếp hủy diệt!
Cho dù là nhật nguyệt tinh thần, hay là chư thiên vạn giới thì tất cả đều bị xoắn nát, không còn tồn tại!
Nếu như trận đại kiếp này bạo phát, chỉ sợ vô số đại quân Thiên Đình đều sẽ rơi vào trong đại kiếp hủy diệt, hóa thành hư vô!
Đúng lúc này, đạo thụ của Tam công tử bỗng nhiên chấn động ầm ầm, vô số rễ cây và cành lá xuyên qua ba mươi ba trọng thiên.
Từng chiếc rễ khổng lồ không gì sánh được đâm vào trong đại kiếp hủy diệt, ngăn cản đại kiếp hủy diệt!
Đại quân các lộ của Thiên Đình như Thủy Sư và Thần Sư như trút được gánh nặng.
Đúng vào lúc này, hai vị Cổ Thần Thái Cực bay lên cao, hét lên:
– Nhân lúc này chạy ra ngoài!
Lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục bị trấn áp, cho nên sự ảo diệu trong lĩnh vực cũng hoàn toàn biến mất.
Ngay lập tức, đại quân các lộ của Thiên Đình điên cuồng lao ra ngoài, cảnh tượng trông như thể vừa trải qua một trận đại bại, khắp nơi đều có Thần Ma loạn lạc đang dẫm đạp lên nhau, thậm chí còn có kẻ dứt khoát ra tay giết người bởi vì người ở phía trước cản đường.
Trong chốc lát, đại quân các lộ Thiên Đình tự tàn sát lẫn nhau, tử thương nghiêm trọng!
Hai vị Cổ Thần Thái Cực vội vàng thôi thúc Sa Bàn Thái Cực.
Sa Bàn hóa thành một vùng tinh vực Thái Cực, cuốn lấy đại quân các lộ Thiên Đình, đưa ra khỏi lĩnh vực.
Tần Mục đột nhiên mở rộng hai chân, thẳng lưng khuỵu gối, tựa như dưới chân là một huyền đàn khai thiên tích địa!
Ầm!
Khí huyết của hắn bỗng chốc tăng vọt gấp mấy lần.
Bên trong nhục thân Hồng Mông, huyết mạch lưu chuyển, khí huyết cuồng bạo khiến vết thương trên lồng ngực hắn lại nổ tung, nguyên khí Hồng Mông cũng được hắn thôi thúc đến cực hạn, khiến từng sợi tóc của hắn xông thẳng lên trời cao, bay phấp phới!
Tần Mục hạ thấp eo, vươn tay phải ra, làm thủ thế vung kiếm.
Thời điểm khí thế đạt đến cực điểm, mặt đất xung quanh hắn không ngừng ầm ầm nứt ra, cây thế giới phía sau lưng bị dao động khí huyết của hắn xung kích, từng chiếc chiếc rễ cây cắm sâu bật khỏi lòng đất, bay lượn đầy trời, trông hệt như những con cự long đang vặn vẹo thân mình trong không trung!
Cành lá của cây thế giới đung đưa “xào xạc”, từng nhánh cành lá hệt như từng vùng chư thiên rực rỡ lóa mắt; từng đường gân lá hệt sông lớn hồ lớn, núi non nhấp nhô trải dài!
Mà giữa cành cây và thân cây, từng loại đại đạo di chuyển, thấp thoáng bóng dáng phù văn Hồng Mông vô cùng nhỏ bé!
Bùm!
Dưới chân hắn chấn động dữ dội, Quy Khư đột nhiên tách làm đôi, để lộ ra Đại Uyên sâu không lường được.
Đạo quang vô cùng nồng đậm tuôn ra từ Đại Uyên, trông hệt như thủy triều Quy Khư.
Bên trong đạo quang, một đóa hoa sen và hai phiến lá sen nhô lên, phía dưới hoa sen là biển Hỗn Độn nối liền với nguyên khí Hỗn Độn khắp bốn phía xung quanh.
Hoa sen khẽ rung lên, tự mình nở rộ!
Giờ phút này, bên trong lĩnh vực của Tần Mục là một vùng hỗn độn mênh mông, chỉ còn lại đại kiếp hủy diệt đang lưu chuyển, gió nóng cuồn cuộn mang theo hỏa diễm thét gào trong đại kiếp!
Khí thế của hắn đạt đến đỉnh cao trước nay chưa từng đó, đạo âm ầm ầm vang vọng, cây thế giới và hoa sen Quy Khư hình thành nên cảnh tượng tráng lệ sau khi vũ trụ hủy diệt!
Đúng lúc này, Tam công tử Lăng Tiêu vươn tay giơ lên cao, tất cả những tướng sĩ của Thiên Đình đang chạy trốn khỏi lĩnh vực đều thân bất do kỷ, khí huyết tự động chảy trôi, từng tòa Thiên Cung bay ra khỏi mi tâm của bọn họ, lơ lửng sau đầu bọn họ!
Bên trong những Thiên Cung đó, từng tòa Lăng Tiêu Điện phát ra ánh sáng chói mắt.
Hằng hà sa số Thần Ma, cho dù đã tu luyện đến cảnh giới Lăng Tiêu hay chưa, Lăng Tiêu Điện đều sẽ đồng loạt bắn ra sức mạnh không tài nào tưởng tượng nổi.
Tam công tử nhấc bàn tay lên rồi úp xuống, sức mạnh của từng tòa Lăng Tiêu Điện thuộc về tướng sĩ Thiên Đình ầm ầm đè xuống, nghiền ép lên lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục!
Bùm bùm bùm!
Chương 2509: Lui binh ba ngàn dặm (3)
Lui binh ba ngàn dặm (3)
Ba mươi hai âm thanh vật nặng va chạm liên tiếp vang lên, ba mươi ba trọng thiên lập tức bị ép chồng chất lên nhau, mạnh mẽ đè lên Tần Mục và cây thế giới!
Tần Mục bị nghiền ép đến mức xương cốt kêu răng rắc.
Hắn phẫn nộ gào lên một tiếng, cơ bắp dưới làn da căng phồng lên, sức mạnh của thân thể Hồng Mông được hắn thôi thúc tới cực hạn!
Đôi giày dưới chân hắn bỗng chốc rách toác, y sam trên người cũng chia năm xẻ bảy, quần cũng nổ tung chỉ còn lại phần nội khố.
Đột nhiên, sau đầu Tam công tử, một tòa Lăng Tiêu Điện vô cùng chói mắt dần dần bay lên, ầm ầm đè lên cơ thể Tần Mục!
– A a…
Tần Mục khom người, làn da nổ tung, máu bắn tung tóe, cổ họng phát ra tiếng rít gào, tay phải làm kiếm mạnh mẽ vung ra.
– Lão Thất, ngươi chấp mê bất ngộ, xem ra không thể hoàn chỉnh để quay về làm Thất công tử của quá khứ được nữa rồi!
Tam công tử lạnh mặt, tiến gần hơn về phía trước, một loại thần thông kỳ diệu trong tay hắn bùng nổ!
Mười ngón tay của hắn di chuyển, mỗi một ngón tay đều đang vẽ ra một đường vòng cung tuyệt đẹp trong không gian, mỗi một đường vòng cung đều là một loại đại đạo hoàn mỹ đang chảy trôi.
Trông nó không giống thần thông, mà càng giống như một loại nghệ thuật tinh tế mỹ miều hơn!
Đây là thần thông mà chủ nhân Di La Cung đã sử dụng để giết chết chủ nhân Thiên Đô.
Vì để đánh chết cường địch này, thậm chí trước khi xuất chiến, chủ nhân Di La Cung còn bế quan suốt mấy ngàn năm, tham ngộ đại đạo, cuối cùng ngàn năm sau mới chịu xuất quan!
Tam công tử là người được chứng kiến trận chiến ấy.
Hắn tận mắt nhìn thấy chủ nhân Di La Cung sử dụng loại thần thông này để giết chết chủ nhân Thiên Đô như thế nào.
Đó cũng là dấu chấm hết cho kỷ nguyên thứ mười bảy, mà đến tận bây giờ, hàng tỷ năm đã trôi qua, căn cơ của chủ nhân Di La Cung sớm đã vượt xa năm đó, sâu không lường được.
Mà trong khoảnh khắc kỷ nguyên thứ mười bảy chấm dứt, Tam công tử cũng mới hoàn toàn tham ngộ được thần thông này, nắm chắc thần thông này.
Hắn vốn cho rằng bản thân vĩnh viễn không có cơ hội sử dụng loại thần thông này, thế nhưng không ngờ rằng, hắn lại có cơ hội dùng nó trên người của Di La Cung, hơn nữa người này còn là Thất công tử!
Bùm bùm bùm!
Cơ thể Tần Mục đột nhiên nổ tung, xuất hiện từng lỗ máu, cho dù hắn sở hữu nhục thân mạnh mẽ nhất kỷ nguyên thứ mười bảy, sở hữu nguyên thần Hồng Mông thì cũng không thể ngăn cản được thần thông này!
Tam công tử nghênh đón nhát kiếm mà Tần Mục chém tới, thần thông được thôi thúc đến cực hạn.
Khoảnh khắc nhìn thấy ranh giới sinh tử, đột nhiên bàn tay phải đang chém ra của Tần Mục xòe rộng năm ngón tay, đánh về phía gương mặt của Tam công tử!
Bùm bùm bùm bùm!
Từng tiếng nổ vang lên, bàn tay phải của Tần Mục lập tức bị uy lực của thần thông đánh cho máu thịt be bét, huyết nhục biến mất, chỉ còn lại xương trắng.
Tam công tử sửng sốt, chiêu này của hắn nhắm vào Thiên Đô Khai Thiên Thiên của Tần Mục, thế nhưng chiêu này của Tần Mục lại không phải là Thiên Đô Khai Thiên Thiên.
– Ngươi trúng kế rồi, lão Tam.
Tần Mục với gương mặt bê bết máu mở to mắt nhìn hắn, bàn tay chỉ còn lại xương vẫn nắm chặt lấy gương mặt của Tam công tử.
Tần Mục nở một nụ cười khoái chí:
– Ngươi phân tán nhiều sức mạnh như vậy để trấn áp ta, cho nên sức mạnh tự thân của ngươi không đủ để tạo thành một đòn chí mạng.
Quả thật ta không đánh lại ngươi, nhưng chắc hẳn ngươi đã từng thấy loại thần thông mà sư phụ khai sáng ra để đối phó với Nhị tỷ rồi đúng không?
Soạt!
Nút thắt dây đỏ đâm sâu vào đầu của Tam công tử, xuyên qua từ sau ót hắn, đánh tan nguyên khí Hồng Mông và ý thức được sử dụng để chiếm cứ nhục thân Hạo Thiên Đế!
Luồng nguyên khí Hồng Mông khủng bố kia cuốn lấy ý thức của Tam công tử rồi bay ngược trở lại.
Từng sợi dây đỏ lan rộng ra bốn phương tám hướng, hóa thành một mạng lưới đạo liên dày đặc, nhanh chóng bay về phía sau.
Đạo liên mở rộng khắp bốn phía, siết chặt lấy Lăng Tiêu Bảo Điện đang trấn áp Tần Mục, mang theo tòa Bảo Điện khổng lồ này nhanh chóng bay về phía ý thức của Tam công tử.
Lăng Tiêu Bảo Điện va chạm với ý thức của Tam công tử và luồng nguyên khí Hồng Mông kia.
Một tiếng “ầm” vang lên, ý thức của Tam công tử và nguyên khí Hồng Mông đâm vào trong Bảo Điện.
Sau đó, nút thắt dây đỏ buộc lấy cửa Bảo Điện, hóa thành một tấm lưới.
Tiếp đó, năm sợi dây đỏ lao vào trong điện, khóa chặt ý thức và sức mạnh của Tam công tử.
Tần Mục nở nụ cười, cơ thể lảo đảo bước tới trước mặt hắn.
Hạo Thiên Đế khôi phục lại ý thức, mặt mày tái mét, vội vã xoay người chạy trốn, hóa thành một tia lưu quang lao ra khỏi lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục.
Tần Mục cười ha hả, phun ra một búng máu, chặn họng tiếng cười của hắn.
Hắn khí khái ngồi dưới gốc cây thế giới, phía dưới chân là hoa sen Quy Khư.
Lĩnh vực của hắn nhanh chóng thu nhỏ lại, nhưng vẫn còn duy trì diện tích vài dặm vuông.
Lĩnh vực của hắn nứt toác, khắp nơi đều là lỗ thủng, bốn phía lọt gió.
Thần Ma của Thiên Đình bên trong lĩnh vực sớm đã chạy trốn từ lâu, trong lĩnh vực của hắn chỉ còn lại thi thể đầy đất.
Chương 2510: Cái chết của Mục Thiên Tôn
Cái chết của Mục Thiên Tôn
Hai vị Cổ Thần Thái Cực lập tức chấn chỉnh lại tướng sĩ, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khí tức của Tần Mục suy yếu, gục đầu ngồi ở đó không nhúc nhích.
– Mục Thiên Tôn chết rồi sao?
Thái Dương Thiên Tôn giật giật khóe mắt, muốn bước tới trước xem thử, nhưng lại không dám liều lĩnh, chỉ đành hét lớn với trên dưới một trăm tướng sĩ:
– Đi vào xem thử hắn còn sống hay đã chết!
Trong lòng trên dưới một trăm tướng sĩ kia cực kỳ không vui, thế nhưng quân lệnh như núi, bọn họ chỉ đành miễn cưỡng đi vào trong lĩnh vực đã bị tàn phá của Tần Mục.
Hạo Thiên Đế đã lui về phía trước đại điện biệt cung, thấy thế thì vội vàng dừng lại, quan sát từ xa.
Trên dưới một trăm tướng sĩ to gan lớn mật kia cẩn thận từng li từng tí bước về phía trước.
Lúc còn cách Tần Mục khoảng hơn mười dặm, bọn họ chỉ cảm thấy khí tức của Tần Mục ngày càng suy yếu, lúc này mới yên tâm hơn.
Đột nhiên, Tần Mục khẽ động đậy, trên dưới trăm tướng sĩ đột nhiên hét lớn, vội vàng xoay người chạy trốn, tiếng than khóc thấu trời xanh.
– Lui binh ba ngàn dặm!
Hạo Thiên Đế xoay người rời đi, lớn tiếng quát lên.
Đại quân Thiên Đình nhanh chóng rời đi, trên đường nơm nớp lo sợ, chỉ cảm thấy Tần Mục có thể đánh tới bất cứ lúc nào.
Đợi đến khi lui binh ba ngàn dặm, chủ tướng các quân mới vội vàng trấn an tướng sĩ không ngừng chạy tán loạn, ổn định lại đội hình.
Hạo Thiên Đế ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tần Mục vẫn còn ngồi im bất động ở đó.
– Bệ hạ, bây giờ Mục Thiên Tôn đã là nỏ mạnh hết đà.
Thái Sơ bước lên phía trước, khuyên ngăn:
– Hiện tại là thời cơ tốt nhất để đưa hắn trở về vũ trụ tiền sử.
Bỏ lỡ cơ hội này, muốn tìm một cơ hội khác đã khó lại càng khó hơn!
Hạo Thiên Đế quan sát Tần Mục từ xa, cảm thấy hơi do dự.
Mấy ngày này, khí tức của Tần Mục càng ngày càng giảm xuống.
Nếu như bị thương, theo lý mà nói, với trình độ của Tần Mục thì chắc hẳn thương thế đã bình phục đôi chút, khí tức cũng phải từ từ tăng lên.
Thế nhưng khí tức của Tần Mục lại ngày một yếu hơn, điều đó khiến hắn do dự mãi không thôi.
Theo những gì hắn biết về Tần Mục, đây rất có thể là một cái bẫy!
– Quả thật Mục Thiên Tôn đã bị thương, hơn nữa thương thế còn nghiêm trọng tới mức không thể đánh tới đây, cho nên chỉ đành đợi chúng ta tự đưa mình tới tận cửa.
Hạo Thiên Đế nói:
– Thái thượng hoàng, tướng sĩ Thiên Đình ta đã chinh chiến nhiều năm, bị tổn thất quá nhiều, cộng thêm việc Nam Thiên vẫn chưa thể bình định, lương thảo thiếu thốn.
Mục tặc âm hiểm xảo trá, đợi chúng ta trúng kế.
Nếu đã như vậy, sao chúng ta không nhân cơ hội này chỉnh đốn một phen, ra lệnh cho quân đội tới các chư thiên phụ cận kiếm chút lương thảo?
Thái Sơ nhíu mày, đang định nói tiếp thì Hạo Thiên Đế đã ngắt lời:
– Tứ công tử Di La Cung bị hắn đánh tan sức mạnh, mà sức mạnh và ý chí của Tam công tử cũng bị hắn phong ấn.
Tam công tử cũng cần có thời gian mới có thể phá giải nút thắt dây đỏ của hắn.
Cho dù là hắn đang kéo dài thời gian, hay là lừa gạt dụ dỗ thì đều rất hợp ý ta.
Thái thượng hoàng không cần nói thêm gì nữa, ta tự có quyết định.
Thái Sơ thầm thở dài.
Mặc dù Hạo Thiên Đế của trước đây khiến người ta khinh thường, thế nhưng nhuệ khí trong lòng hắn chưa bao giờ mất đi.
Hắn vẫn luôn kiên trì tiến về phía trước, có thể nắm bắt được bất cứ cơ hội nào dù chỉ là thoáng qua.
Thế nhưng kể từ sau khi bại dưới tay Vân Thiên Tôn trong Chung Cực Hư Không, Hạo Thiên Đế của hiện giờ lại bắt đầu lo được lo mất, không còn dám mạo hiểm, không còn dám thử sức.
– Vân Thiên Tôn, người đã đánh bại đạo tâm của hắn rồi! Hắn không mong thành công chỉ mong đừng thất bại, thế nhưng lại dễ bỏ qua cơ hội tốt!
Thái Sơ nghĩ đến đây, nói:
– Bệ hạ, đương nhiên lương thảo và quân nhu rất quan trọng, thế nhưng cũng không thể để bên phía Mục Thiên Tôn thoải mái được.
Bây giờ chúng ta có thể chia binh thành hai đường, đi vòng qua Mục Thiên Tôn, giáp công thung lũng Lam Phong từ hai cánh trái phải.
Hiện giờ, cường giả có cảnh giới cao nhất của Diên Khang cũng không vượt quá cảnh giới Ngọc Kinh.
Nếu như bỏ lỡ cơ hội này, vậy thì sau này sẽ không thể tìm được cơ hội nào đại phá Diên Khang tốt hơn nữa đâu!
Hạo Thiên Đế hơi do dự, hắn cũng biết đây là cơ hội hiếm có khó tìm.
Diên Khang đang tiến hành phổ biến phương pháp và hệ thống tu luyện mới trên quy mô lớn, cùng lắm mười mấy năm sau, một lớp cường giả tu luyện hệ thống mới sẽ lại xuất hiện.
Đến lúc đó, muốn đánh bại Diên Khang, chỉ sợ khó như lên trời!
– Mời hai vị Thái Cực Thiên Tôn một trái một phải thống lĩnh Thần Sư và Thủy Sư tiến đánh thung lũng Lam Phong!
Hạo Thiên Đế hạ chỉ:
– Thái Cực Thiên Tôn dụng binh như thần, trận chiến này chắc chắn có thể thắng ngay từ trận đầu, san bằng cửa ải Lam Phong!
Đế Hậu nương nương không nhịn được, nói:
– Tại sao bệ hạ không phái Vũ Lâm Quân, Thần Uy Quân và Long Vũ Quân? Những đội quân này có thể sánh ngay với Thiên Tôn, điều động bọn họ thì có thể nắm chắc cơ hội tốt nhất để đối phó với Diên Khang!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Long Hồn Chiến Đế [Dịch] Long Hồn Chiến Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Long-Hon-Chien-De-SE-Audio-Truyen.jpg)



