[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 501 : Nghiệp hỏa có nhân tính (3) (c2501-c2505)
❮ sautiếp ❯Chương 2501: Nghiệp hỏa có nhân tính (3)
Nghiệp hỏa có nhân tính (3)
Thổ Bá trong cơ thể A Sửu thức tỉnh, đại đạo U Đô vọt tới hắn lần nữa.
Hắn quay đầu lại, trong ba con mắt đều là nước mắt màu đỏ lửa.
Hắn nhìn Hư Thiên Tôn, vươn tay đến.
– Nữ nhi của ta, về nhà đi, ta đưa ngươi về nhà.
A Sửu áp chế quy tắc của đại đạo U Đô, nở nụ cười xấu xí với Hư Thiên Tôn:
– Về nhà đi, đừng giết chóc nữa.
Ta không áp chế được đại đạo U Đô…
Đại đạo U Đô sẽ không cho phép Hư Thiên Tôn sử dụng thần thông U Đô, tùy ý giết hại sinh linh.
Nếu như Hư Thiên Tôn cố ý muốn tiêu diệt Diên Khang, vậy thì Thổ Bá sẽ chấp pháp.
A Sửu đối mặt với tình huống giống như năm đó, nhưng lần này hắn không phải vì báo thù, mà là bảo vệ chúng sinh của Diên Khang.
Trong ánh mắt Hư Thiên Tôn hiện lên vẻ hơi khó hiểu, nhưng sau đó lập tức bị thù hận che khuất tâm linh.
Nàng phất roi Minh Hà, lạnh lùng nói:
– Dối trá! Ta sẽ không theo ngươi về! Ta là Hư Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn cao cao tại thượng! Chúng sinh đều thần phục ta, sợ ta! Ngươi cam nguyện bần hàn, cam nguyện chịu nhục, ta không muốn!
Cây roi Minh Hà đánh về phía A Sửu, nhưng lập tức trở nên mềm mại, lơ lửng bên cạnh hắn.
Hư Thiên Tôn quay người, đánh về phía thung lũng Lam Phong, đánh về phía Diên Khang.
Hỏa lệ trong ba con mắt của A Sửu trào ra càng nhiều, trông như đôi cánh của hồ điệp lan tràn khắp nơi.
Tuy rằng Thổ Bá thức tỉnh, nhưng tình thân trong cơ thể hắn vẫn còn, tình yêu với nữ nhi vẫn còn.
Thứ tình yêu này biến thành nghiệp hỏa hừng hực, hắn không thể ngăn cản nghiệp hỏa thiêu cháy mọi thứ của hắn.
Hắn đưa tay tóm về phía Hư Thiên Tôn, bất kỳ thần thông U Đô hay đại đạo U Đô của Hư Thiên Tôn đều không có tác dụng với hắn!
Ầm!
Khoảnh khắc hắn bắt lấy Hư Thiên Tôn, nghiệp hỏa đột nhiên trở nên vô cùng kịch liệt, vô cùng hung mãnh.
Ngọn lửa hừng hực nuốt chửng hắn và Hư Thiên Tôn!
Sát nghiệt mà Hư Thiên Tôn gây ra, giờ phút này cũng bị nghiệp hỏa trên người hắn điên cuồng thiêu đốt, vô số oan hồn và oán niệm chết thảm trong tay nàng bị nghiệp hỏa này thiêu đến tận cùng!
– Thái Dịch nói đúng, ta sẽ đạt được mong muốn.
Nhưng ta thật không ngờ, kết quả lại như vậy…
Trước thung lũng Lam Phong, trong U Đô Nguyên Giới, hỏa thế của nghiệp hỏa khiến người ta không thể tưởng tượng.
Ngọn lửa đó giống như nghiệp hỏa đàn áp sinh linh của một kỷ nguyên vũ trụ, lúc này thiêu cháy tất cả, bùng phát tất cả.
– Thổ Bá!
U Thiên Tôn quay đầu lại, nhìn về phía nghiệp hỏa vô biên.
Trong ngọn lửa, hai thân hình đang bùng cháy, phân hủy.
Nghiệp hỏa này mạnh mẽ như vậy, ngay cả hắn cũng không thể đặt chân trong đó, nếu không sẽ bị đốt thành tro bụi, không còn tồn tại.
– Buông bỏ nhân tính của ngươi, trở thành Thổ Bá thực sự!
U Thiên Tôn lao đến, dừng bên ngoài ngọn lửa, cao giọng nói:
– Giết chết tình thân cuối cùng, ngươi có thể sống sót!
Phía xa, Tần Phượng Thanh khống chế Thiên Luân Lục Đạo cũng cảm động, nhìn về phía nghiệp hỏa hừng hực, trong ba con mắt tràn đầy lệ hỏa:
– Tên cao to này, ngươi còn do dự cái gì? Còn không động thủ?
Trong biển lửa của nghiệp hỏa, tất cả hóa thành tro tàn, ngọn lửa dần dần giảm xuống, biển lửa dần dập tắt.
Trong lúc hoảng hốt, U Thiên Tôn lại nhìn thấy A Sửu, một nam tử xấu xí cao lớn đi trong biển lửa, một tiểu cô nương ngồi trên vai của hắn, trên đầu mọc một chiếc sừng trâu nho nhỏ, rất đơn thuần đáng yêu.
A Sửu trong biển lửa quay đầu lại, cười với U Thiên Tôn, phía trước hắn xuất hiện một sơn thôn, có mẫu thân ngồi trước nhà, có thê tử giặt quần áo, có nhi tử nữ nhi đang chạy qua chạy lại vui đùa.
A Sửu đưa theo tiểu cô nương đi về hướng đó, biến mất cùng sơn thôn vui vẻ, hóa thành ảo ảnh trong mơ.
Cuối cùng nghiệp hỏa bùng cháy hừng hực cũng tắt hẳn.
Trong biển lửa đã tắt chỉ còn lại tro tàn, không hề còn thứ gì khác.
– Thổ Bá…
U Thiên Tôn quay người lại, đối mặt với đại quân Ma Thần của U Đô, một vị đạo hữu của hắn cứ vậy mà mất đi.
Trong cơn hoảng hốt, có lẽ thứ hắn nhìn thấy chỉ là chấp niệm của Thổ Bá, không phải là chuyện thật sự xảy ra.
Bên trong chấp niệm ấy, chắc hẳn là Thổ Bá đã hoàn thành tâm nguyện của mình.
Tần Phượng Thanh quan sát cảnh tượng này từ xa, hắn cảm thấy bản thân lại trưởng thành hơn rất nhiều, cũng cách Thổ Bá chân chính ngày một gần hơn.
– Tên to con đi rồi…
Hắn thôi thúc Thiên Luân Lục Đạo, thấp giọng nói:
– Ngươi yên tâm, ta sẽ làm giống như những gì ngươi đã dạy, bảo vệ thật tốt công chính sau khi chết, ban cho tất cả sinh linh một công đạo như nhau!
Hắn bước xuống khỏi Thiên Luân Lục Đạo, pháp lực của hắn còn đang duy trì hoạt động của Thiên Luân Lục Đạo, thế nhưng giờ phút này, hắn đã không cần thời thời khắc khắc duy trì Thiên Luân Lục Đạo nữa rồi.
Hư Thiên Tôn và Thổ Bá đã cùng ra đi.
Không có sự hiện diện của Hư Thiên Tôn, uy hiếp của Thiên Đình với Nguyên Giới cũng bớt đi rất nhiều, hắn không cần liên tục duy trì Thiên Luân Vạn Đạo nữa.
Chương 2502: Ý trời và ý chúng sinh
Ý trời và ý chúng sinh
Tần Phượng Thanh nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật sâu.
U Đô Nguyên Giới và U Đô kết nối với nhau, không phải là hai thế giới độc lập.
Cùng với việc Hư Thiên Tôn và Thổ Bá hóa thành đại đạo U Đô, đại đạo U Đô cũng lại một lần nữa khôi phục hoàn chỉnh, sau đó không ngừng phát triển, lớn mạnh, khiến hắn cảm nhận được bản thân tràn ngập sức mạnh.
Giờ phút này, Nguyên Giới đã không còn phải đối mặt với uy hiếp của U Đô, mà hắn cũng có thể thỏa sức thi triển quyền cước và bày tỏ khát vọng của mình!
Trên bầu trời Diên Khang, Tiểu Huyền Đô.
– Thổ Bá đạo hữu, ngươi đã được như ý nguyện rồi sao?
Thiên Công nhìn xuống phía dưới, ngọn lửa bao trùm U Đô Nguyên Giới đã tắt hẳn.
Trái tim hắn đập thình thịch, trong lòng như sinh ra một cảm giác vừa buồn vừa vui.
Chắc hẳn trong khoảnh khắc ra đi, Thổ Bá không hề còn chút tiếc nuối nào.
– Với người ngoài mà nói, có lẽ bọn họ sẽ đau buồn vì sự ra đi của ngươi, nhưng với đạo hữu của ngươi mà nói, chắc hẳn trong lòng ngươi đã vui sướng tột độ khi được như ý nguyện.
Ngươi trở thành người, cũng hóa thành đạo.
Ngươi cùng với nữ nhi của ngươi, thân nhân của ngươi vĩnh viễn ở bên nhau.
Chưa chắc đây không phải là một sự giải thoát!
Ầm!
Tổ Thần Vương tụ Thiên Đạo hóa thành chí bảo, mạnh mẽ nện xuống gương mặt của Thiên Công.
Mặt mày Thiên Công méo mó, bị đánh đến mức lăn lông lốc, va đập qua lại trong Tiểu Huyền Đô, mãi một lúc sau mới đứng vững lại được.
Hắn vui buồn thất thần vì Thổ Bá, nhưng cũng trong tích tắc ấy, hắn bị Tổ Thần Vương nắm được sơ hở, đánh cho thảm hại.
Vốn dĩ hắn không phải là đối thủ của nhi tử Tổ Thần Vương của hắn.
Mặc dù hắn lĩnh ngộ ra tâm ý của Thiên Đạo, cũng tu luyện Đạo Cảnh đến cảnh giới chí cao, thế nhưng trong thời gian ngắn cũng khó mà dùng Thiên Đạo thành đạo, chỉ có thể dựa vào chí bảo Thiên Đạo mới đối kháng được với Tổ Thần Vương.
Thế nhưng lúc này đây, chí bảo Thiên Đạo đã hóa thành Tiểu Huyền Đô, ngăn chặn đại quân Thần Ma của Huyền Đô, tranh thủ thời gian cho Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển, tránh cho đại quân Huyền Đô xông vào Diên Khang.
Bởi vậy, ngay từ lúc bắt đầu, hắn đã rơi xuống thế hạ phong.
Bên trong Tiểu Huyền Đô, Nguyệt Thiên Tôn thi triển Tái Cực Hư Không, xé rách không gian, chia Tiểu Huyền Đô thành vô số không gian.
Lãng Uyển đứng bên cạnh nàng, tưởng tượng ra vô số Thần Ma, cũng tưởng tượng ra tinh hà rực rỡ, nghênh đón đại quân Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ của Huyền Đô.
Hai bên giao tranh, nhật nguyệt đổi dời, vô số mặt trời và mặt trăng liên kết với nhau tạo thành các loại trận pháp kỳ diệu, thử đột phá giới hạn sinh ra từ Tiểu Huyền Đô.
Thế nhưng, đối mặt với Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển, trận pháp của Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ thể hiện rõ vẻ yếu kém của mình.
– Thiên Công, thế cục đã ổn định rồi!
Nguyệt Thiên Tôn lau mồ hôi trên trán, lớn tiếng nói:
– Ngươi có thể thu chí bảo Thiên Đạo về được rồi!
Trong khoảng thời gian này, Thiên Công bị Tổ Thần Vương đánh cho chết đi sống lại, suýt chút nữa mất mạng, chỉ có thể không ngừng tháo chạy.
Thế nhưng, nhục thân của hắn đang nằm trong tay Tổ Thần Vương, cho dù hắn có chạy tới đâu thì Tổ Thần Vương vẫn luôn có thể công kích được hắn.
Nhục thân của Thiên Công kém hơn một chút so với nhục thân của Thiên Đế Cổ Thần Thái Sơ, thế nhưng cũng là một trong những nhục thân mạnh nhất đương thời.
Mấy năm này, Tổ Thần Vương khống chế nhục thân này càng ngày càng thuần thục, uy lực cũng càng lúc càng mạnh!
– Phụ thần, ngươi đã chết hay chưa?
Tổ Thần Vương hưng phấn lạ thường, thôi thúc nhục thân Thiên Công, đánh về phía Thiên Công đang chạy trốn tứ phía.
Tuy rằng đã tránh né, song công kích của Tổ Thần Vương vẫn có thể đánh trúng cơ thể Thiên Công, khiến thương thế của Thiên Công ngày một nặng hơn.
Thiên Công thử triệu hồi chí bảo Thiên Đạo, có điều Tổ Thần Vương nhanh chóng phất tay, bên trong nhục thân Thiên Công bắn ra từng tòa Thiên Cung, ngăn chặn từng món chí bảo Thiên Đạo, khiến hắn không thể chạm vào những chí bảo này.
– Phụ thần vẫn thương ta!
Tổ Thần Vương cười ha hả, không khỏi đắc ý:
– Hãy để ta giết phụ thần hai lần cho thỏa lòng mong ước!
Hắn bước xuống khỏi đầu của nhục thân Thiên Công, nhìn Thiên Công đang đau khổ giãy dụa, lắc đầu, cảm thán:
– Thế gian này căn bản không tồn tại thứ mang tên công bằng công chính.
Phụ thần, ngươi vẫn luôn nhắc đến hai chữ công bằng công chính, nhưng thật ra thứ bất công nhất lại chính là ngươi.
Sói ăn dê, dê ăn cỏ, cỏ ăn đất, đây chính là Thiên Đạo.
Cổ Thần ăn Bán Thần, Bán Thần ăn người, người ăn động thực vật, đây cũng là Thiên Đạo.
Ngươi là Thiên Công, nhưng lĩnh ngộ của ngươi về Thiên Đạo lại quá hạn hẹp, lúc đối mặt với sự phản kháng của Nhân tộc, ngươi lại thành toàn chứ không ra tay bóp chết!
Chương 2503: Ý trời và ý chúng sinh (2)
Ý trời và ý chúng sinh (2)
Hắn nhấc tay chỉ về phía thung lũng Lam Phong, lạnh lùng cười một tiếng rồi nói:
– Ngươi nhìn những Nhân tộc kia đi.
Đám sinh linh Hậu Thiên ấy hoàn toàn không thể trường sinh bất lão, nhưng chúng lại quyết định nghịch thiên để có tuổi thọ sánh ngang với thần! Chúng vốn dĩ không có sức mạnh, nhưng lại khai sáng ra thần thông công pháp, nắm giữ sức mạnh! Bọn chúng khai thác quặng, đào mỏ khoáng, dùng kim loại của thần luyện chế thành binh khí, bắt đầu đồ sát thần!
– Bọn chúng san núi mở đường, thay đổi hướng sông, tưới tiêu đồng ruộng.
Bọn chúng cải tạo cây trồng, dùng để thỏa mãn thứ dục vọng ăn uống của bản thân! Thậm chí bọn chúng còn thay đổi đại đạo thiên địa, hơn thế nữa còn cải cách, khiến cho trời đất này xuất hiện thêm biết bao nhiêu đạo pháp vốn dĩ không tồn tại!
Tổ Thần Vương vươn tay nắm lấy đạo binh Thiên Cương đang bay về phía Thiên Công.
Đạo binh vừa rơi vào tay hắn, tất cả những món chí bảo Thiên Đạo khác đều đồng loạt bay tới, vây quanh Tổ Thần Vương.
– Bọn chúng đang thay đổi Thiên Đạo, thay đổi cả vũ trụ này! Mà ngươi lại chẳng hề làm gì! Đáng lẽ là Cổ Thần thì nên có lập trường, thế nhưng ngươi lại hoàn toàn chẳng có lập trường gì cả!
Từng món chí bảo Thiên Đạo bị Tổ Thần Vương khống chế.
Tổ Thần Vương bước về phía Thiên Công, mà nhục thân Thiên Công phía sau lưng hắn vẫn đang diên cuồng công kích Thiên Công.
– Rất lâu trước đây, ta sớm đã nhìn ra được, đám sinh linh Hậu Thiên kia sẽ khiến cho vũ trụ này đại loạn.
Ta nhận ra rằng trong tương lai, quyền thống trị của thần sẽ bị bọn chúng xóa bỏ, sẽ bị bọn chúng phá hủy! Nếu mặc cho chúng phát triển, chúng ta sẽ trở thành đối tượng để nô lệ, để nô dịch của bọn chúng!
Tổ Thần Vương nổi giận đùng đùng, thần thông mà nhục thân Thiên Công thi triển ra cùng ngày một tàn nhẫn hơn:
– Là một Thiên Công, đáng lẽ phải trừng trị chúng sinh! Thời điểm bọn chúng làm trái ý trời, vậy thì phải giáng tai kiếp! Nếu bọn chúng không thờ phụng thần, vậy thì phải dùng thiên tai để dạy bọn chúng biết thế nào là kính sợ! Nếu bọn chúng mở đường sông, vậy thì dùng đại hồng thủ nhấn chìm thành thị! Nếu bọn chúng khai thác mỏ, vậy thì dùng động đất chôn vùi! Ngươi có thể khiến cho bọn chúng biết thân biết phận, thả thiên hỏa, dời nhật nguyệt, giáng hồng thủy, phát hạn hán, thế nhưng ngươi lại chẳng làm gì cả!
– Ta bảo ngươi hủy diệt bọn chúng, thế nhưng ngươi lại nhắc đến cái gì mà công đạo công bằng! Ngay từ giây phút ấy, ta đã biết ngươi không đáng để tin tưởng, ngươi già rồi, không nhìn ra cái lợi cái hại trong đó!
Thiên Công giơ hai tay lên cao, nâng nắm đấm đang giáng xuống của nhục thân mình lên, mặt mũi bê bết máu, cười nói:
– Nhi tử của ta, thiên hành hữu thường, bất vi mục tồn, bất vi hiểu vong.
Ngươi không thể nào hiểu được câu nói này!
Ầm!
Nhục thân Thiên Công lại nện một quyền khác xuống, đánh lên người hắn, khiến hắn bay ra khỏi Nguyên Giới.
Tổ Thần Vương ngẩng đầu lên, nhìn ra phía bên ngoài bầu trời, nhục thân Thiên Công vươn một bàn tay nhấc hắn lên.
Tổ Thần Vương từ từ bay lên, bay càng lúc càng cao, cuối cùng cũng nhìn thấy Thiên Công.
Nơi đó là Huyền Đô, là nơi mà nhục thân Thiên Công đang ở.
Nhục thân Thiên Công không hề thật sự giáng xuống Nguyên Giới, bởi lẽ thân thể này quá khổng lồ, với nó mà nói, Nguyên Giới quá bé nhỏ, hoàn toàn không thể giáng xuống được.
Tổ Thần Vương chỉ có thể khống chế nửa trên của nhục thân Thiên Công xâm nhập từ bên ngoài bầu trời tới không trung Nguyên Giới, chiến đấu với Thiên Công.
Mà bây giờ, bọn họ lại quay về Huyền Đô.
Thiên Công bay lơ lửng trên bầu trời Huyền Đô, lấy tay lau vết máu ở khóe miệng, nặng nề thở hổn hển vài tiếng, sau đó cười nói:
– Nhi tử của ta, trước đây ta cũng không hiểu được điều này, mãi cho đến bây giờ, cuối cùng ta cũng đã hiểu ra.
Hắn vươn bàn tay ra, hệt như đang vuốt ve cả tinh không vũ trụ, ý chí dạt dào, nói:
– Ngươi xem, từ Huyền Đô của chúng ta, ngươi có thể thấy rõ mồn một tất cả chư thiên vạn giới, chúng sinh với muôn màu muôn vẻ.
Trong nhân thế vui buồn ly hợp yêu hận tình thù, tất cả đều lọt vào đáy mắt.
Nhân gian này là gì?
Tổ Thần Vương nhấc đạo binh Thiên Cương lên, bốn mươi chín món chí bảo Thiên Đạo khác đồng loạt bay tới, hợp lại thành một cây trường thường.
Hắn đằng đằng sát khí bước về phía Thiên Công, cười lạnh rồi nói:
– Phụ phần còn định thuyết giảng thứ kỳ lạ gì nữa đây?
Thiên Công đứng trong Huyền Đô nhìn xuống chư thiên vạn giới, trong lòng tràn ngập niềm vui sướng, cười nói:
– Nhân gian này chính là Thiên Hải!
Tổ Thần Vương hơi sững sờ, sau đó cười ha hả:
– Phụ thần, quả nhiên đầu óc của ngươi đã bị phàm nhân nhuốm bẩn, bắt đầu nói năng tầm bậy tầm bạ! Thiên Hải là thánh địa của Tổ Đình, xưa nay đâu phải nhân gian! Từ khi vũ trụ hình thành, Thiên Hải được sinh ra, Thiên Hà bắt nguồn từ Thiên Hải, Huyền Đô ra đời! Ngươi đã hồ đồ đến mức này rồi sao!
Thiên Công lắc đầu, cười nói:
– Nhi tử của ta, ngươi vẫn chưa thể hiểu được ý trời là gì.
Năm đó ta cũng không hiểu, mãi cho đến khi Mục Thiên Tôn ném ta vào Cửu Ngục Đài.
Ta đứng trong trung tâm Cửu Ngục Đài ngẩng đầu nhìn lên, khoảnh khắc ấy, ta mới hiểu ra thế nào là Thiên Đạo, thế nào là ý trời.
Chương 2504: Ý trời và ý chúng sinh (3)
Ý trời và ý chúng sinh (3)
Trong tim hắn sinh ra một loại cảm giác vui sướng từ tận đáy lòng, nói:
– Ta đứng ở phía dưới nhìn lên, thấy bầu trời trên đỉnh đầu.
Lúc ấy, rốt cuộc ta cũng hiểu ra, trời không hề tồn tại, Thiên Đạo cũng không hề tồn tại.
Khoảnh khắc Tạo Vật Chủ trong Tổ Đình ngẩng mặt nhìn không trung, trời mới được sinh ra, Thiên Đạo cũng theo đó mà thành hình.
– Thiên Đạo là đại đạo của chúng sinh!
Hắn vui mừng nói:
– Ý trời thật ra là ý chúng sinh! Nhân thế của chư thiên vạn giới chính là Thiên Hải, phản chiếu muôn hình vạn trạng của Thiên Đạo! Đại đạo thiên địa mới mà chúng sinh khai sáng ra, trời đất không hề lấy làm kinh ngạc, cũng không hề phẫn nộ, mà là lặng lẽ tiếp nhận, trời đất cũng lặng lẽ đổi thay, không hề bởi vậy mà giáng tai kiếp.
Trái lại, là chúng sinh đang phát triển Thiên Đạo, hoàn thiện Thiên Đạo.
Ngươi ngăn cản bọn họ, đó mới thật sự là nghịch thiên…
– Ngụy biện!
Tổ Thần Vương nổi giận đùng đùng, xách thương lao tới, muốn giết chết Thiên Công!
– Phụ thần, ngươi sớm đã không xứng làm Thiên Công, tốt nhất là để ta dạy ngươi!
Hắn đã từng giết Thiên Công một lần, thực lực khi đó của hắn còn kém xa hiện giờ, mà thực lực khi đó của Thiên Công cũng hơn hẳn hiện tại.
Lần trước hắn có thể dễ dàng giết chết Thiên Công, cho nên lần này hắn sẽ đánh cho Thiên Công hồn phi phách tán, đánh cho linh hồn hắc sa cũng không còn tồn tại!
Ầm!
Hắn đánh trúng Thiên Công, Thiên Công nổ tung, nhục thân tan vỡ, thế nhưng Thiên Công lại không hóa thành hư vô như những gì hắn mong đợi.
Nguyên thần của Thiên Công đã biến mất.
Lúc này đây, Tổ Thần Vương nhìn thấy Cửu Ngục Đài, chắc hẳn đó là thần thông của Tần Mục.
Năm đó, trong trận chiến Huyền Đô, Tần Mục đã đánh thần thông Cửu Ngục Đài vào trong thân thể Thiên Công.
Loại thần thông này vô cùng kỳ diệu, là thần thông trên phương diện đạo tâm.
Từ đó về sau, cho dù Thiên Công được Tần Mục triệu hồn, tái tạo lại hồn phách và nhục thân, thế nhưng đạo tâm của hắn vẫn ở trong Cửu Ngục Đài, chưa hề đi ra khỏi đó.
Hắn chẳng những không thể đi ra, hơn nữa còn càng ngày càng lún sâu, giúp cho thần thông Cửu Ngục Đài ngày một mạnh hơn.
Tổ Thần Vương nhìn về phía Cửu Ngục Đài, thấy nguyên thần Thiên Công đang đứng trong một tấc đất vuông.
Thiên Công ngẩng đầu nhìn hắn, cười nói:
– Nhi tử của ta, theo ta tới nhìn ý trời, tới nhìn chúng sinh thôi!
Tổ Thần Vương nổi giận, vung tay định dùng chí bảo Thiên Đạo nghiền nát Cửu Ngục Đài, nghiền nát đạo tâm của Thiên Công, nghiền nát nguyên thần của Thiên Công!
Đúng vào lúc này, Tổ Thần Vương đột nhiên chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, nhìn thấy bản thân rơi vào một tấc đất vuông kia.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên, thấy bầu trời trên đỉnh đầu.
– Có cần giúp Thiên Công không?
Trên bầu trời thung lũng Lam Phong của Nguyên Giới, Nguyệt Thiên Tôn ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Đô bên ngoài bầu trời, gương mặt mang theo vẻ lo lắng.
Thế nhưng nàng nhanh chóng ổn định lại tinh thần, lấy cây cổ cầm của mình ra đặt trước đầu gối.
Ánh mắt nàng nhìn về phía đại quân Thiên Đình, ngón tay đặt lên sợi dây đàn, song không hề gảy đàn, chỉ nín thở ngưng thần, thầm nhủ:
– Mục Thiên Tôn một mình ngăn cản đại quân Thiên Đình, chỉ sợ sẽ càng thêm nguy hiểm.
Điều mà ta có thể làm chính là tìm kiếm thời cơ mấu chốt nhất, đàn một khúc của Tứ công tử Di La Cung, khiến hắn rối loạn, tranh thủ một cơ hội giành chiến thắng cho Mục Thiên Tôn!
Cơ hội này chỉ thoáng qua trong phút chốc, nàng buộc phải nắm lấy, không thể phân tâm!
Đại doanh Thiên Đình.
Tam công tử và Tứ công tử, một người khống chế nhục thân của Hạo Thiên Đế, một người khống chế nhục thân của Thái Sơ.
Tam công tử đứng bên ngoài lĩnh vực của Tần Mục, mà Tứ công tử thì đứng trong lĩnh vực của Tần Mục.
Tam công tử chậm rãi rảo bước, quan sát sự ảo diệu của lĩnh vực này, tìm kiếm sơ hở của Tần Mục.
Trong vũ trụ quá khứ, tuy rằng hắn đã gặp mặt Thất công tử Tần Mục không biết bao lần, thế nhưng hiểu biết của hắn về đạo pháp thần thông của Tần Mục lại không hề sâu.
Thất công tử Di La Cung không phải đang đi hố người khác, thì cũng là đang trên đường đi hố người khác, thời gian ở lại Di La Cung rất ít.
Hiện tại, quả thật đây lại là một cơ hội tốt để quan sát đạo pháp của Tần Mục.
Bàn về phương diện tu vi, Tần Mục không phải là người có tu vi nguyên khí cao nhất vũ trụ kỷ nguyên thứ mười bảy.
Thái Sơ và Hạo Thiên Đế đều có nguyên khí thâm hậu hơn Tần Mục.
Sức mạnh của Tần Mục nằm ở chỗ, hắn đã vượt xa thời đại này quá nhiều, tầm nhìn, kiến thức hay hiểu biết đều hơn hẳn Thái Sơ và Hạo Thiên Đế.
Hắn cách hai chữ “công tử” đã không còn xa, ngay cả Tam công tử cũng không dám khinh thường.
Đồng thời, bên trong lĩnh vực của Tần Mục còn có vô số đại quân chủ lực của Thiên Đình bị vây khốn, không thể thoát thân.
Lĩnh vực của Tần Mục vô cùng kỳ lạ, cho dù bọn họ lao về hướng nào đi chăng nữa, cuối cùng vẫn chỉ cách Tần Mục càng ngày càng gần, bởi vậy mới không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Đặc biệt là cường giả cảnh giới Đế Tọa của Thiên Đình thì lại càng không dám xê dịch nửa bước!
Chương 2505: Thần thông của kẻ khinh đạo
Thần thông của kẻ khinh đạo
Việc giết chết phân thân của điện chủ Linh Quan đã chứng minh Tần Mục là một kẻ vô cùng đáng sợ, nếu như bọn họ di chuyển, cho dù là đi tới đâu thì cũng đều sẽ bước đến trước mặt Tần Mục, quả thật chẳng khác nào dâng tới tận cửa cho hắn giết!
Ngoại trừ bọn họ ra còn có Cổ Thần Thái Cực và Đế Hậu nương nương.
Cổ Thần Thái Cực cũng nhìn ra được nguy hiểm, không dám làm bất kỳ hành động gì.
Đế Hậu nương nương phát hiện lúc mình quay đầu lại, bất kể biên độ chuyển động là bao nhiêu, Tần Mục vẫn đối mặt chính diện với nàng.
Nàng không khỏi tấm tắc lấy làm kỳ lạ, bèn xoay đầu hai vòng, phát ra tiếng cười khúc khích.
… Lúc nào tư duy của Thần Nữ Quy Khư cũng khác thường.
Tần Mục một người một sức kiềm chế vô số đại quân đại quân Thần Ma của Thiên Đình, khiến tất cả mọi người đều không dám vượt qua lôi trì nửa bước!
Nếu như không có Tam công tử và Tứ công tử dùng khí thế của bản thân để phá lĩnh vực của hắn, vậy thì e rằng đến cả Hư Thiên Tôn, Tổ Thần Vương và đại quân Thần Ma của U Đô Huyền Đô cũng bị nhốt vào trong này, không thể thoát thân!
Chỉ có duy nhất Tam công tử có thể bước ra ngoài khi đang ở trong lĩnh vực của Tần Mục, mà chỉ riêng điều này thôi cũng đã cho thấy căn cơ của hắn mạnh mẽ đến mức nào.
Những người khác không tài nào hiểu nổi lĩnh vực Thần Tàng ba mươi ba trọng thiên của Tần Mục, thế nhưng hắn lại hiểu được, hơn nữa còn có thể thoát ra ngoài!
Đây là lần đầu tiên Tần Mục gặp phải một kẻ đáng sợ như vậy.
Sau khi công pháp đại thành, lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục trước giờ chưa từng bị người khác phá giải, hắn là người đầu tiên!
Thậm chí Tam công tử còn không giống như đang phá giải, mà hệt như chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấu hết tất cả huyền diệu trong lĩnh vực của hắn!
Tứ công tử không hề đi qua đi lại như Tam công tử.
Hắn cứ đứng trong lĩnh vực của Tần Mục, quan sát Hỗn Độn Điện của Tần Mục.
Lĩnh vực của Tần Mục có tổng cộng ba mươi ba trọng thiên, người ngoài nhìn vào thì có tổng cộng ba mươi ba Tần Mục.
Nhưng điều kỳ lạ lại là, Tứ công tử đứng ở nơi đó hệt như đang xuyên thủng lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên, trong mỗi một tầng lĩnh vực đều có một Tứ công tử!
Hắn dùng một cách thức khác để chứng tỏ bản thân đã nhìn thấu lĩnh vực ba mươi ba trọng thiên.
Tuy rằng thủ đoạn của hai vị công tử không giống nhau, nhưng căn cơ đều sâu không lường được!
Tần Mục lập tức cảm nhận được áp lực.
Hắn muốn chặn đại quân của Thiên Đình lại nơi đây, tranh thủ chút thời gian cho Diên Khang, nhưng hiện tại xem ra nhiệm vụ này vô cùng khó khăn!
Tam công tử và Tứ công tử không hề ra tay ngay lập tức.
Mặc dù bọn họ đã nhìn thấu lĩnh vực của Tần Mục, thế nhưng Tần Mục của quá khứ cũng không hề thành danh dựa vào lĩnh vực Thần Tàng.
Thất công tử Di La Cung dùng Hỗn Độn thành đạo, tu thành Hỗn Độn Điện!
Ngay cả chủ nhân Di La Cung – sư phụ của bọn họ, cũng hết lời khen ngợi Tần Mục!
Bọn họ chỉ mượn nhục thân của Hạo Thiên Đế và Thái Sơ để bản thân có thể giao phong với Tần Mục, mà suy cho cùng khống chế nhục thân kẻ khác lại không tiện bằng việc đích thân giáng xuống, hơn nữa bọn họ còn phải đối phó với Thất công tử của vũ trụ quá khứ, bởi vậy lần này là cơ hội hiếm có, có thể dòm ngó xem rốt cuộc Hỗn Độn Điện của Thất công tử có đạo diệu gì, có thần thông gì.
Nếu như có thể nhìn thấu được thần thông đạo pháp từ trên người Tần Mục của hiện tại, vậy thì sẽ có thể đối phó được với Thất công tử trong tương lai!
Hỗn Độn Điện bay lơ lửng trong Đại Thiên Đình của Tần Mục, ẩn chứa sức mạnh vô biên, thế nhưng luồng sức mạnh này lại bị nén chặt trong điện, không thể giải phóng ra ngoài.
Đại Thiên Đình của Tần Mục cũng đi theo con đường lấy sức mạnh thành đạo giống như Thái Sơ và Hạo Thiên Đế, tu luyện Thiên Cung và Bảo Điện, thế nhưng Tần Mục lại không bị ảnh hưởng bởi cạm bẫy Lăng Tiêu.
Khoảnh khắc đại chiến với ảo ảnh của bảy mươi hai điện chủ, hắn đã phá tan cạm bẫy, khống chế sức mạnh của bảy mươi hai điện.
Mà khi tu thành Hỗn Độn Điện, hắn đã thoát khỏi cạm bẫy Lăng Tiêu.
Không chỉ có vậy, Tam công tử và Tứ công tử còn nhìn thấy được phương pháp thành đạo khác trên người Tần Mục.
Đó là con đường Quy Khư thành đạo giống như Nhị công tử và con đường Đạo Cảnh thành đạo!
Ngoài ra, cây thế giới của Tần Mục còn khiến bọn họ cảm thấy nghi ngờ.
Chắc hẳn loại phương pháp thành đạo này là hệ thống thành đạo độc nhất của kỷ nguyên thứ mười bảy, vẫn chưa chưa được hoàn thiện và khai phá hết.
Nếu như cộng thêm Hỗn Độn thành đạo, vậy thì bọn họ có thể nhìn ra được năm con đường thành đạo khác nhau từ trên người Tần Mục!
Đây cũng chính là nguyên nhân Tần Mục mạnh mẽ đến vậy!
Đột nhiên, Tam công tử Lăng Tiêu dừng bước!
Cùng lúc đó, Tứ công tử Tử Tiêu vẫn luôn đứng im quan sát bỗng chuyển bước, vượt qua tầng tầng lớp lớp không gian, bước tới trước mặt Tần Mục!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Kiếm Lai [Dịch] Kiếm Lai](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Kiem-Lai.jpg)


