- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 486 : Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (2) (c2426-c2430)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 486 : Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (2) (c2426-c2430)
❮ sautiếp ❯Chương 2426: Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (2)
Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (2)
Đột nhiên, một thiếu niên nhặt lấy một khúc gỗ vụn, dùng hết sức có thể vung tới, đập vào trán của hắn.
Đòn đánh này đương nhiên không đau không ngứa với cường giả cấp bậc này như Thiên Vương Dực La, tuy nhiên lại giống như vuốt ngược vảy rồng, là một sự vũ nhục rất lớn, khiến hắn phút chốc không kiềm được lửa giận trong lòng!
Thiên Vương Dực La vươn tay bắt lấy cổ họng của thiếu niên kia, xách hắn lên, lạnh lùng nói:
– Ngươi đánh thêm một lần nữa xem!
Thiếu niên kia thở không ra hơi, nhưng lại giơ nắm đấm lên, định đánh vào mặt hắn.
Thiên Vương Dực La cười ác, mở miệng thật lớn:
– Thứ đang thương, không có một chút sức lực…
Hắn đang định nuốt chừng thiếu niên kia, đột nhiên một kiếm quang lóe lên, bàn tay hắn đang bắt lấy yết hầu của thiếu niên đứt đoạn!
– Ta không phải Hỏa Thiên Tôn!
Bên tai hắn truyền đến một giọng nói vô cùng tức giận, kiếm quang trong chớp mắt đâm vào giữa trán, hai mắt, cổ họng và lồng ngực của hắn!
Thanh kiếm trong tay Bạch Ngọc Quỳnh vô cùng linh hoạt, trong phút chốc đã đâm xuyên thân thể của hắn, tùy ý mà phá hoại nhục thân, xuyên qua Thần Tàng, Thiên Cung, trực tiếp đâm vào nguyên thần của hắn!
Thiên Vương Dực La rống giận, giương rộng đôi cánh, vô số lông vũ tung bay giống như những thanh kiếm vàng rực, chặn đứng kiếm quang của Bạch Ngọc Quỳnh!
Ầm!
Nguyên thần của hắn bay vút lên cao, từng tòa Thiên Cung rơi xuống, tạo thành một Tiểu Thiên Đình!
Mười tám tòa Thiên Cung không tu thành đều được gọi là Tiểu Thiên Đình.
Thiên Vương Dực La chính là Bắc Thiên Vương của Thiên Đình, nằm trong bốn Thiên Vương, là Bắc Thiên Vương tôn quý nhất, số lượng Thiên Cung của hắn đã đạt đến sáu tòa.
Tiểu Thiên Đình được hình thành bởi sáu tòa Thiên Cung đủ xưng là chiến lực đỉnh cao trong Thiên Đình.
Không ngờ rằng, Tiểu Thiên Đình của hắn vừa mới hiện ra, mây mù trên đầu Bạch Ngọc Quỳnh đã biến mất, từng tòa Thiên Cung hiện lên từ trong mây khói, có đến bốn tòa.
Bạch Ngọc Quỳnh đứng vào bên trong mỗi tòa Thiên Cung, phi thân lao tới, đủ loại thần thông biến hóa khó lường!
Những Bạch Ngọc Quỳnh này đều thật sự tồn tại, mỗi Bạch Ngọc Quỳnh đều có nhục thân độc lập, nguyên thần độc lập, đây là bí mật độc nhất vô nhị của Quỳnh Hoa Cung!
Bạch Ngọc Quỳnh chuyển thế một trăm chín mươi bảy lần.
Một trăm chín mươi bảy kiếp cho đến nay, nàng vì muốn tránh né tử kiếp của m Thiên Tử, cho nên đã từng luyện rất nhiều công pháp thần thông.
Nàng đã từng bái Nguyệt Thiên Tôn làm sư, từng học Tái Cực Hư Không vẫn chưa thành hình.
Nàng cũng từng theo Đạo Môn trở thành đạo cô, từng theo Phật Môn trở thành Bồ Tát, thậm chí nàng đã từng là môn đồ của các vị Đại Đế trên Thiên Đình!
Công pháp của nàng vô cùng kỳ dị, dùng Tái Cực Hư Không của Nguyệt Thiên Tôn làm cơ sở, dung hợp với vô số công pháp khác, không gian vận dụng trong đó dĩ nhiên không thể so sánh với Tái Cực Hư Không của hiện tại, nhưng nàng đã dung hợp quá nhiều thứ, cũng đã đi theo con đường kỳ lạ của bản thân.
Trong nháy mắt lao tới, năm Bạch Ngọc Quỳnh không hề chú ý đến Tiểu Thiên Đình và nguyên thần của Thiên Vương Dực La, mà trực tiếp lao vào thân thể của hắn.
Thân thể của Thiên Vương Dực La bị thương, lập tức bộc phát toàn bộ sức chiến đấu của bản thân, không còn kiềm chế nhục thân, kim vũ trên người hắn bung ra tâng tầng lớp lớp, thân hình càng lúc càng lớn!
Hắn chính là Bán Thần, tộc trưởng của dòng dõi Kim Sí Đại Bàng ở Nguyên Giới, toàn thân thần gân ma cốt, cơ bắp cuồn cuộn hiện ra, đôi cánh càng lúc càng rộng, móng vuốt càng lúc càng lớn!
Với tư cách là Thiên Vương hỗ trợ Thiên Đình chiến đấu, hắn đã trải qua quá nhiều trận chiến, kinh nghiệm hay năng lực chiến đấu của hắn đều vượt xa Thiên Sư!
Tuy nhiên trước khi nhục thân hắn hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc của hình dạng con người, đầu đại bàng của hắn đã bị một Bạch Ngọc Quỳnh đâm xuyên qua não, sau đó đè xuống, mạnh mẽ đập hắn trên boong thuyền.
Bốn Bạch Ngọc Quỳnh còn lại kết trận, Thiên Vương Dực La vẫn chưa đứng dậy, trận pháp đã bùng nổ.
Trong nháy mắt, hắn đã chịu không biết bao nhiêu lần công kích, nhục thân nổ tung, máu thịt tung tóe!
Nguyên thần của Thiên Vương Dực La biến thành Kim Sí Đại Bàng sải cánh, mang theo Tiểu Thiên Đình được hình thành từ sáu tòa Thiên Cung bay đi, lớn tiếng nói:
– Vệ Thần Võ! Huy động Nam Thiên Môn giết chết nghịch tặc Bạch Ngọc Quỳnh!
Hai vạn tướng sĩ của Nhị Vệ Thần Võ đồng thanh hét lớn, pháp lực bắn ra, thôi thúc Nam Thiên Môn Tổ Đình.
Tòa Nam Thiên Môn kia nằm giữa hai dãy núi, đạo hỏa trong phút chốc bùng cháy cực độ.
Ngọn lửa đạo hỏa ngang trời, đốt đến mức nước của Thiên Hà bốc hơi, sao trời của Diễm Minh Thiên biến dạng rồi đổ sụp!
Ngọn lửa chiếm lấy trời sao, chạm đến Thiên Hà, lan ra bên ngoài, tất cả biến thành hư ảo!
Năm Bạch Ngọc Quỳnh không thể đuổi theo nguyên thần của Thiên Vương Dực La, vội vàng ngăn chặn Nam Thiên Môn!
Nàng có thể tránh được uy lực đạo hỏa của Nam Thiên Môn, nhưng những bách tính của Nam Thiên trên thuyền này tuyệt đối không thể tránh được.
Nàng không thể để sự thức tỉnh của người dân Nam Thiên mà Mạnh Vân Quy sư huynh dùng mạng đổi lấy lại biến thành hư ảo.
Chương 2427: Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (3)
Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta (3)
Khí thế của nàng hoàn toàn bộc phát, dùng thần thông nghênh đón đạo uy của Nam Thiên Môn!
Đạo hỏa hừng hực xông thẳng vào mặt, bị năm Bạch Ngọc Quỳnh ngăn chặn ở phía trước.
Đạo hỏa giống như gặp phải một bức tường vô hình, không ngừng va đập, không ngừng chấn động, ý định phá bỏ bức tường này.
Trước bức tường là bóng dáng của Bạch Ngọc Quỳnh, phía sau Bạch Ngọc Quỳnh chính là chiếc thuyền chứa đầy sinh linh.
Thân thể của năm Bạch Ngọc Quỳnh bị thiêu đốt, cánh tay trắng như tuyết trở thành đen như than.
Đột nhiên, một Bạch Ngọc Quỳnh biến thành tro bụi, bị đạo hỏa nhấn chìm, tiếp theo Bạch Ngọc Quỳnh thứ hai bị đạo hỏa nuốt chửng, sau đó là người thứ ba, người thứ tư!
Chẳng mấy chốc, trên thuyền chỉ còn lại một Bạch Ngọc Quỳnh duy nhất, nhục thân run rẩy, cũng không thể chống đỡ được nữa.
Nguyên thần của Thiên Vương Dực La gào thét nói:
– Đốt chết nàng cho ta! Đốt chết giòi bọ trên con thuyền kia!
Hắn vô cùng tức giận, điều động các đội quân khác, ra lệnh cho hàng vạn Thần Ma của Thiên Đình cùng nhau thôi thúc Nam Thiên Môn Tổ Đình.
Nam Thiên Môn Tổ Đình là cổng đại đạo, chứa đựng đạo hỏa thần thánh nhất, cho dù hai vạn Nhị Vệ Thần Võ của Ngọc Kinh Lăng Tiêu, thậm chí cường giả Đế Tọa cũng không thể khiến sức mạnh của cánh cổng này bộc phát đến mức cao nhất.
Bây giờ lại có thêm hàng vạn Thần Ma khác, uy lực Nam Thiên Môn Tổ Đình lần nữa tăng cao!
Bạch Ngọc Quỳnh liên tục bị đẩy lùi về phía sau, nhục thân càng lúc càng run rẩy, nàng đã lùi đến trước mắt của dân chúng Nam Thiên ở trên thuyền, chân nàng giẫm lên vạt áo của Mạnh Vân Quy.
Bạch Ngọc Quỳnh bật khóc, một tay nắm lấy ngọc bội Luân Hồi trước ngực, trái tim run rẩy, đột nhiên dùng sức.
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh!
Đạo hỏa của Nam Thiên Môn Tổ Đình nuốt chửng lấy nàng, trong ngọn lửa truyền đến giọng nói của nàng:
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc…
Giọng nói trong trẻo, có phần giống với tiếng kêu của Phượng Hoàng, nhưng lại có phần không giống.
Mặc dù đạo hỏa đã nhấn chìm nàng, nhưng lại không thể tiến lên chút nào.
Thiên Vương Dực La và vô số Thần Ma Thiên Đình nhìn thấy hình bóng của Bạch Ngọc Quỳnh vẫn sừng sững trong đạo hỏa, vẫn không bị thiêu đốt thành tro bụi.
Nữ tử kia tắm trong đạo hỏa, trong thân thể phát ra nhiệt độ cao khó mà tin được, truyền ra ngọn lửa có thể kết nối, dung hợp với đạo hỏa của Nam Thiên Môn Tổ Đình.
Dường như trong thân thể nàng có thứ gì đó đột nhiên bừng tỉnh, đột nhiên muốn xé nát thân thể nàng, xé nát da thịt của nàng, từ trong thân thể nàng sinh trưởng, thoát ra ngoài.
Lúc này, chư thần của Thiên Đình nhìn thấy thân thể của Bạch Ngọc Quỳnh bắt đầu phát sinh biến hóa, từng sợi lông vũ vô cùng đẹp đẽ mọc ra từ trong thân thể nàng, lộ ra vẻ đẹp dị thường trong đạo hỏa của Nam Thiên Môn.
– Đó là Phượng Hoàng!
Một tướng lĩnh hét lớn.
– Không phải Phượng Hoàng! Phượng Hoàng là thân xác máu thịt!
Thiên Vương Dực La cảm nhận được nỗi sợ do kẻ thù mang đến, nghiêm mặt hét lớn:
– Là Chu Tước! Nhanh! Nhanh đóng Nam Thiên Môn lại! Đạo hỏa không làm được gì nàng, ngược lại khiến nàng gia tăng sức mạnh!
Đúng vào lúc này, tất cả Thần Ma nhìn thấy một con Chu Tước vô cùng lộng lẫy từ thân thể Bạch Ngọc Quỳnh trong đạo hỏa phóng lên trời, thoát khỏi sự trói buộc của nhục thân nàng, sải đôi cánh rực rỡ vô song ở trong đạo hỏa.
Lúc này, tất cả Thần Ma Thiên Đình đang khống chế Nam Thiên Môn ngay lập tức cảm thấy mất đi quyền kiểm soát Nam Thiên Môn, uy lực đạo hỏa trong Nam Thiên Môn càng mạnh hơn trước, nhưng người kiểm soát cửa đại đạo này đã không còn là bọn họ.
– Lui!
Thiên Vương Dực La gầm lên giận dữ, giương cánh bay lên, mang theo Thiên Cung của mình nhanh chóng rời đi!
Trên một con thuyền ở phía xa, Thương Bình Ẩn luôn điên điên khùng khùng nhìn thấy cảnh này đột nhiên tỉnh táo trở lại, nghiêm túc nói:
– Không thể lui! Lập tức bày trận chiến đấu!
Nhưng mà đã quá muộn.
Mệnh lệnh của Thiên Vương Dực La đã trở thành bùa đòi mạng với đại quân của Thiên Đình, nếu như Thân Ma Thiên Đình không lui, bày ra trận pháp vẫn có thể đối đầu với uy lực của đạo hỏa Nam Thiên Môn Tổ Đình.
Thực lực của bọn họ cực kỳ mạnh, trận pháp của Thiên Đình cũng cực kỳ cao thâm, tuy rằng không bằng trận pháp tuyệt diệu của Diên Khang, nhưng khi bày trận vẫn có thể chiến đấu với Chu Tước.
Nhưng dù sao Thiên Vương Dực La cũng không phải là Thiên Sư, khả năng phán đoán tình huống không bằng Thương Bình Ẩn.
Lần rút lui này, không có trận pháp bảo hộ, Chu Tước kia tung cánh, đạo hỏa của Nam Thiên Môn lập tức chuyển hướng, ầm ầm phun ra, nhấn chìm tất cả mọi người!
Vô số Thần Ma Thiên Đình trong đạo hỏa vùng vẫy và tháo chạy, trên đường chạy trốn đều hóa thành tro bụi, không biết bao nhiêu nguyên thần của Thần Ma rời khỏi thân thể bay lên, nhưng chưa kịp thoát khỏi đạo hỏa đã hóa thành tro bụi.
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh!
Trên bầu trời vang lên tiếng kêu của Chu Tước, hình bóng to lớn bị thiêu đốt trong đạo hỏa Nam Thiên Môn hòa cùng biển lửa tạo thành trong đạo hỏa bay lên, giương cánh đuổi theo Thiên Vương Dực La đã hóa thành Đại Bàng vác theo Thiên Cung chạy trốn!
Chương 2428: Hai nhạc mẫu
Hai nhạc mẫu
Trên đời này, vị thần có tốc độ nhanh nhất, không phải Phượng Hoàng chín đầu Xích Đế Tề Hạ Du, cũng không phải Cổ Thần Đại Nhật Tinh Quân nổi tiếng với tốc độ, càng không phải tộc trưởng tộc Kim Sí Đại Bàng Thiên Vương Dực La.
Mà là Nam Đế Chu Tước đang cưỡi đạo hỏa bay đến.
Nam Đế Chu Tước đang vỗ cánh bay đến, đạo hỏa trong lúc bay làm vô số không gian và các chư thiên biến dạng!
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc!
Chu Tước kia tung cánh đuổi theo nguyên thần của Thiên Vương Dực La, qua vài lần lên xuống, nguyên thần của Thiên Vương Dực La bị vỡ vụn, lại bị đạo hỏa hóa thành tro bụi, đốt thành linh hồn hắc sa.
Chu Tước vươn cánh bay đến, đáp xuống mũi thuyền nô lệ kia, thân thể càng lúc càng nhỏ, ngửa mặt lên trời khóc bi thương:
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc!
Trong mắt nàng hiện lên sự mờ mịt, đủ ký ức hỗn loạn, không ngừng ập đến, khiến đầu óc nàng rối bời.
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc…
Nàng dường như chỉ biết lặp lại câu nói này, nhưng không biết nó có nghĩa là gì, chỉ có thể khóc hết lần này đến lần khác, cố gắng nhớ lại quá khứ.
Phía sau nàng, một bé gái Nam Thiên Nhân tộc dũng cảm bước lên phía trước, run rẩy đưa bàn tay ra, đạo hỏa không nóng như bé gái tưởng tượng, ngược lại rất dịu dàng.
Bé gái kia nhẹ nhàng vuốt ve lông vũ của nàng, muốn giúp nàng trấn tĩnh trở lại.
Nàng quay đầu lại, nhìn bé gái kia, trong mắt vẫn còn mơ hồ:
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc…
– Ngươi là Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc.
Bé gái kia nói với nàng.
Chu Tước an tĩnh trở lại.
Nam Đế Chu Tước có hàng ngàn vạn ký ức, khi thần hồn Chu Tước thức tỉnh, cũng là lúc ký ức của Nam Đế thức tỉnh.
Một trăm chín mươi bảy ký ức của Bạch Ngọc Quỳnh đã hoàn toàn bị thổi bay, ký ức lộn xộn không thể tả nổi.
Nàng không thể nhớ rõ bản thân là ai.
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh.
Chu Tước thỉnh thoảng vẫn nói như vậy.
Nàng chỉ nhớ trong tim nàng có giọng nói của một nam tử, giọng nói kia biến thành niềm tin, khiến nàng bảo vệ vùng đất Nam Thiên này, cùng với dân chúng ở vùng đất này.
Thái tử U Minh trở về Nam Thiên, nhìn thấy Bạch Ngọc Quỳnh hóa thành Chu Tước đứng trên đầu thuyền.
Bạch Ngọc Quỳnh vẫn còn đang ngơ ngẩn, mang theo Nhân tộc Nam Thiên trên con thuyền này rời xa vùng đất chiến tranh từ Thiên Hà theo bản năng.
Thái tử U Minh bước tới, Bạch Ngọc Quỳnh dường như biết hắn, nhưng lại không nhận ra hắn, cũng không có động thủ với hắn.
Thái tử U Minh kiểm tra một phen, nhíu mày, ký ức trong đầu Bạch Ngọc Quỳnh quá nhiều.
Ký ức nhiều như vậy, hơn nữa còn vô cùng hỗn loạn, dẫn đến thần trí của nàng không rõ ràng.
Thái tử U Minh đã tìm cách sắp xếp ký ức cho nàng, nhưng ký ức của nàng thật sự quá phức tạp, khiến thái tử U Minh không thể xuống tay.
– Nàng đã xảy ra chuyện gì?
Hắn dò hỏi người dân Nam Thiên.
Những người trên thuyền kể việc trải qua cho hắn, nhưng bọn họ chỉ là dân thường, không biết tại sao Bạch Ngọc Quỳnh biến hóa thế này.
Thái tử U Minh có chút mờ mịt, không biết nên xử lý tình huống này như thế nào.
Phía xa xa, Thương Bình Ẩn dẫn đầu tàn quân Thiên Đình, không dám tới gần.
Nơi này là kho lương của Thiên Đình, Dực La Thiên Vương mặc dù bại, nhưng Thiên Đình chắc chắn vẫn sẽ phái thêm nhiều binh lực lớn mạnh hơn đến, kiếp nạn của Nam Thiên sẽ còn tiếp tục.
Thái tử U Minh nhìn Thương Bình Ẩn ở phía xa, Thương Bình Ẩn chống Lưu Ly Thanh Thiên Tràng đứng trên lâu thuyền đằng xa.
Lưu Ly Thanh Thiên Tràng bị Dực La Thiên Vương cướp đi, hiện tại rơi vào trong tay Thương Bình Ẩn.
Thái tử U Minh không biết phải làm sao, mặc dù hắn là thái tử của Nhị Đế Huyền Vũ, nhưng hắn không giỏi dẫn binh đánh trận, nhất là dẫn dân thường Nam Thiên không có sức lực thì lại càng bó tay.
Những người trên lầu thuyền kia mà hắn cứu đã bị hắn đưa đến chư thiên khác tạm thời lánh nạn, nhưng đây cũng là kế tạm thời, nếu như Thiên Đình tăng binh, số kiếp những Nhân tộc này đã định.
Đúng lúc này, thái tử U Minh đột nhiên cảm nhận được một sức mạnh triệu hoán kỳ quái từ trong hư không.
Sức mạnh này khóa chặt hắn, nhưng không phải triệu hoán hắn, mà là trong một thế giới khác có người đang thi triển thần thông triệu hoán nghịch hướng, cố gắng đi tới.
Hắn khẽ giật mình, khí tức này là khí tức của Long Kỳ Lân, hắn rất quen thuộc, cho nên không phản kháng.
Một lát sau, Long Kỳ Lân đứng trên đỉnh đầu một con Hư Không Mẫu Thú, đến từ Thú Giới.
– Chiến sự Nam Thiên kết thúc rồi?
Long Kỳ Lân nhìn xung quanh, hơi kinh ngạc, dò hỏi:
– Mạnh Vân Quy đâu?
Thái tử U Minh kể lại việc đó, Long Kỳ Lân im lặng một lúc lâu, nói:
– Tráng sĩ chân chính.
Thái tử U Minh mời hắn tới xem Bạch Ngọc Quỳnh.
Long Kỳ Lân kiểm tra một hồi, nói:
– Tình huống trước mắt của nàng rất kỳ lạ, giống như ký ức của Nam Đế Chu Tước thức tỉnh, xen lẫn với ký ức gần hai trăm kiếp của nàng, bởi vậy dẫn đến ký ức của nàng hỗn loạn.
Nếu hai ký ức hoàn toàn dung hợp, nàng sẽ tỉnh lại.
– Bạch Ngọc Quỳnh sau khi tỉnh lại vẫn là Bạch Ngọc Quỳnh sao?
Thái tử U Minh hỏi.
Chương 2429: Hai nhạc mẫu (2)
Hai nhạc mẫu (2)
Long Kỳ Lân lắc đầu:
– Là Nam Đế.
Ta vừa mới kiểm tra, phát hiện ký ức của các nàng đã bắt đầu dung hợp.
– Vậy thì Bạch Ngọc Quỳnh sẽ chết sao?
Thái tử U Minh hơi thương tiếc, nói:
– Ta cảm thấy Bạch Ngọc Quỳnh không phải là một phần của Nam Đế.
Nàng là một người sống, nếu cứ như vậy biến thành một phần không đáng kể của Nam Đế, vậy thì thật đáng tiếc cho nữ hào kiệt này.
Long Kỳ Lân suy nghĩ một lúc, nói:
– Ký ức của Nam Đế và Bạch Ngọc Quỳnh đã bắt đầu dung hợp, hơn nữa chỉ cần bắt đầu dung hợp thì sẽ không cách nào bị gián đoạn.
Vả lại, hiện tại suy nghĩ của nàng cực kỳ hỗn loạn, rất khó phân biệt cái nào là ký ức của Bạch Ngọc Quỳnh, cái nào là của Nam Đế.
Cấp bậc thần thông của ta không thể giúp nàng sắp xếp lại ký ức.
Người có cấp bậc thần thông đủ cao trên thế giới này chỉ có một người, đó là giáo chủ.
Thái tử U Minh nhìn về phía hắn, người dân Nam Thiên trên thuyền cũng đồng loạt lộ ra vẻ chờ đợi.
Long Kỳ Lân nhìn khuôn mặt của những người này, do dự một chút, nghiến răng nói:
– Đại đạo Luân Hồi của giáo chủ có thể giúp nàng lưu giữ lại ký ức của mình, để nàng vẫn là Bạch Ngọc Quỳnh.
Thực ra giáo chủ vẫn luôn có thiện cảm với Bạch Ngọc Quỳnh, nguyên nhân là bọn họ đồng bệnh tương lân.
Bạch Ngọc Quỳnh là thần hồn chuyển thế của Nam Đế, lại có được thần thức của mình, là sinh mệnh độc lập.
Giáo chủ cũng là thần thức thứ hai sinh ra trong cùng một thân thể.
Năm đó giáo chủ vì Bạch Ngọc Quỳnh mà nói vài câu, không hề trực tiếp xuống tay để nàng biến thành Nam Đế.
Ta đi cầu xin, có lẽ giáo chủ sẽ đáp ứng việc đánh thức Bạch Ngọc Quỳnh.
Chẳng qua hành động lần này, sợ sẽ đắc tội Nam Đế…
Hắn hơi do dự, nói:
– Nam Đế Chu Tước rất quyết tâm thu hồi thần hồn của mình, khi Bạch Ngọc Quỳnh thức tỉnh hồn Chu Tước, chắc chắn không gạt được nàng, tất nhiên nàng sẽ cảm nhận được sự hồi phục của thần hồn Chu Tước trong người mình.
Ta đi cầu kiến giáo chủ, nếu nàng biết, dĩ nhiên không dám oán hận giáo chủ, nhưng chắc chắn sẽ có ý kiến với ta.
Nàng là nhạc mẫu của ta, nữ nhi gả cho ta rồi…
Dân chúng Nam Thiên trên thuyền quỳ lạy, khẩn cầu nói:
– Cầu xin thần tiên cứu lấy ân công
Long Kỳ Lân biến sắc, vội vàng lách mình né tránh:
– Diên Khang không có phép tắc quỳ lạy người khác này! Các ngươi mau đứng dậy, ta đáp ứng là được rồi, cùng lắm là đắc tội nhạc mẫu!
Sắc mặt hắn ảm đạm, đi tới đi lui, nói:
– Nói như thế thì Bạch Ngọc Quỳnh cũng coi như là nửa nhạc mẫu của ta, cho dù đắc tội nửa nhạc mẫu, chuyện này cũng đáng làm… Dân chúng Nam Thiên các ngươi luôn cầu thần bái Phật, phó thác hy vọng cho người khác, làm sao khiến cho các ngươi tan nát cõi lòng được, quả thật phải cần đến Bạch nhạc mẫu Ngọc Quỳnh.
Đột nhiên khí tức của hắn chấn động, thi triển thần thông triệu hoán, trên bầu trời Diễm Minh Thiên xuất hiện khe nứt không gian, từng con cự thú Thái Cổ và Thú Vương bay ra khỏi khe nứt.
Trong đó có không ít cự thú hóa thành cự nhân đội trời đạp đất.
Đó là thần thông giả của Thú Tộc, mà thần thông giả của Thú Tộc này chính là hậu duệ của Long Kỳ Lân.
Long Kỳ Lân lập tức triệu hoán hơn một vạn thần thông giả và Thú Vương của Thú Tộc, sau đó nói với thái tử U Minh:
– Ngươi không có đủ binh lực, không phải đối thủ của Thương Bình Ẩn và các Thiên Sư kia, trước tiên ta giao cho ngươi những binh lực khẩn cấp này.
Sau khi Bạch nhạc mẫu bị đánh thức, ta và ngươi có thể rời khỏi Nam Thiên, sau đó giao Nam Thiên cho nàng.
– Ngươi đến Diên Khang bằng cách nào?
Thái tử U Minh nói:
– Lần này tới Diên khang, cho dù dùng tốc độ của ngươi thì cũng cần thời gian nhiều năm, chờ ngươi gặp Mục Thiên Tôn, chỉ sợ Bạch Thiên Sư đã bị đồng hóa rồi.
Long Kỳ Lân cười nói:
– Ta và giáo chủ tình như phụ tử… huynh đệ! Ừm, là huynh đệ tình như thủ túc! Ta thi triển thần thông triệu hoán nghịch hướng khóa chặt hắn, ta không có pháp lực mạnh như vậy đến bên cạnh hắn, nhưng giáo chủ cảm ứng được ta, có thể triệu hoán ta qua!
Hắn tràn đầy tự tin, lấy ra một viên linh đan, nói:
– Đây là linh đan giáo chủ tự luyện chế cho ta, ta giữ lại một viên, trên linh đan có khí tức của hắn, nhờ vào khí tức này, ta có thể khóa chặt phương hướng của hắn, thi triển thần thông triệu hoán.
Hắn thôi thúc thần thông triệu hoán, vừa mới cùng Tần Mục thiết lập liên hệ ở thành Nguyên Giới, còn chưa kịp thúc giục sức mạnh thần thông, đột nhiên hư không chấn động kịch liệt, một sức mạnh to lớn và sâu thẳm từ động Nguyên Giới xa xôi xuyên qua, không gian sụp đổ, thoáng cái kéo Long Kỳ Lân vào sâu trong không gian.
Thái tử U Minh sửng sốt:
– Đây là sức mạnh của Mục Thiên Tôn sao? Trong nháy mắt đã khóa chặt phương hướng của Long Sơn tán nhân, trực tiếp mang hắn đi! Đúng rồi, làm sao Long Hao Thiên Tôn có thể mở lòng từ bi, thả Long Sơn tán nhân ra, hơn nữa còn cho hắn nhiều binh lực như vậy?
Chương 2430: Hai nhạc mẫu (3)
Hai nhạc mẫu (3)
Long Kỳ Lân cảm thấy trời đất quay cuồng, ngay sau đó hắn đột nhiên đặt chân xuống đất, chỉ thấy mình xuất hiện giữa một tòa đại điện trong Thái Thanh cảnh Vô Ưu Hương, ở giữa là đôi phu thê Tần Mục và Linh Dục Tú ngồi trên đó, bên cạnh có Lãng Uyển, U Thiên Tôn, Khai Hoàng Đế Dịch Nguyệt và Sơ Tổ Nhân Hoàng.
Tần Mục và Linh Dục Tú đang tiếp khách.
Vị khách này mặc y phục đỏ thẫm giống như liệt hỏa, là một phu nhân xinh đẹp, chính là Nam Đế Chu Tước!
Long Kỳ Lân giật mình thon thót, vội vàng tiến lên vài bước, thi lễ với Tần Mục, sau đó cuống quít bái kiến Nam Đế Chu Tước, cao giọng nói:
– Tiểu tế bái kiến nhạc mẫu đại nhân!
Trong lòng hắn không ngừng lẩm bẩm:
– Nhắc đến Nam Đế, Nam Đế đến ngay! Không hổ danh là người có tốc độ đệ nhất thiên hạ.
Chẳng lẽ nhạc mẫu cảm ứng được thần hồn Chu Tước của Bạch nhạc mẫu thức tỉnh, lo lắng giáo chủ sẽ làm hỏng chuyện tốt của nàng nên vội vàng chạy tới?
Hắn đang nghĩ, Nam Đế Chu Tước cười mỉm nói:
– Hiền tế tốt, quả là hiền tế của ta.
Phi Nhi, đứng dậy đi.
Ngươi không phải đang ở Nam Thiên sao? Chiến sự Nam Thiên thế nào?
Long Kỳ Lân đứng dậy, cúi đầu, tròng mắt đảo loạn, suy nghĩ nên trả lời như thế nào.
Tần Mục cười nói:
– Phi, lần này Nam Đế mang tin vui đến, nói với ta Nam Hải đại thắng.
Tình thế trận chiến Nam Hải này rất tốt, Xích Đế Tề Hạ Du quy hàng, Xích Hoàng và Minh Hoàng dẫn đầu Dư tộc Xích Minh hội họp với Xích Đế, Yên Nhi ác chiến vài trận đã dập tắt hơn phân nửa ba mươi chín lộ quân hầu Nam Thiên, sau đó áp giải quân địch về Vô Ưu Hương.
Linh Dục Tú cười nói:
– Nam Đế muốn Diên Khang phái một đại quân khác ngăn cản bại quân của Thiên Đình tẩu thoát, tránh bại quân được đại quân Thiên Đình tiếp ứng.
Long Kỳ Lân nghe hai phu thê bọn họ nói ra lời này, khẽ giật mình:
– Giáo chủ và giáo chủ phu nhân đang giúp ta giảng hòa.
Xem ra giáo chủ đã cảm ứng được điều gì.
– Giáo chủ, phu nhân, ta tới đây không phải là vì Nam Thiên, mà là Thú Giới.
Long Kỳ Lân buồn bã, nghẹn ngào nói:
– Nghĩa phụ ta Long Hao Thiên Tôn vì vi phạm khế ước của Tiểu Thổ Bá mà hồn phi phách tán.
Phi, đức hạnh nông cạn, mà nay kế thừa vị trí nghĩa phụ, làm người đứng đầu Thú Giới.
Nam Đế không khỏi cảm động, vui mừng khôn xiết, cười nói:
– Vậy thì Yên Nhi nhà ta chính là nữ chủ nhân của Thú Giới sao?
Tần Mục cười nói:
– Chúc mừng Chu Tước tỷ tỷ.
Nam Đế vội vàng nói:
– Có gì đáng mừng? Có gì đáng mừng chứ? Long Hao là nghĩa phụ của hiền tế, hắn đã chết, tuy rằng trừng phạt đúng tội, nhưng ta cũng rất thương tâm.
Hiền tế, tuy ngươi là tân chủ Thú Giới, nhưng đừng kiêu ngạo, ngươi phải khiêm tốn cẩn thận, không kiêu không ngạo!
Long Kỳ Lân nhớ tới Long Hao đối xử rất tốt với hắn, trong lòng không khỏi bi thương.
Nam Đế vội vàng an ủi một phen, nói:
– Hiền tế, cái chết của Long Hao là do số mệnh, không nên trách người khác, cũng không trách ngươi được.
Tần Mục thở dài nói:
– Phi, tình cảm phụ tử giữa ngươi và Long Hao, ta biết, đừng thương tâm.
Ngươi bây giờ đã trở thành tân chủ của Thú Giới, quả thật phải giống như Chu Tước tỷ tỷ nói, không kiêu không ngạo.
Giống như ta, tự kiểm tra bản thân mình ba lần một ngày, mỗi ngày đều phải xem lại việc làm của ngày hôm đó xem có sai hay không.
Hào quang trên đỉnh đầu Tần Mục lưu chuyển, một chiếc gương sáng bay ra khỏi hào quang.
Hắn nói:
– Chiếc gương này tên là Cố Thị, là bảo vật mà mỗi ngày ta soi lại lòng mình.
Hôm nay tặng cho ngươi.
Long Kỳ Lân tiến lên, cầm lấy chiếc gương báu Cố Thị này.
Tần Mục lại động viên, nói:
– Chiến sự ở Nam Thiên vô cùng quan trọng, muốn bảo vệ Nam Thiên, ngươi có thể chặn lương thảo và hậu cần của Thiên Đình.
Ta không thể phân thân, không thể tự mình đến, bây giờ ngươi là người đứng đầu Thú Giới, sức mạnh to lớn, nên bảo vệ Nam Thiên!
Long Kỳ Lân nói:
– Giáo chủ, dân chúng Nam Thiên ngu muội, làm sao để phá vỡ tín niệm về thần trong lòng bọn họ?
Tần Mục trầm ngâm một lát, nói:
– Không phải Thú Giới cũng có Diên Khang sao? Những người đó, ta cho phép ngươi phái đi.
Long Kỳ Lân mừng rỡ, đang muốn rời khỏi đại điện này, Nam Đế vội vàng đứng dậy, cười nói:
– Ta và hiền tế đã lâu không gặp, ta đi tiễn hắn.
Long Kỳ Lân bất đắc dĩ, đành phải cùng Nam Đế ra khỏi đại điện.
Ngoài điện, Nam Đế Chu Tước cười nói:
– Hiền tế, Mục Thiên Tôn cho ngươi gương báu Cố Thị, để ta thưởng thức một chút.
Long Kỳ Lân đành phải lấy gương báu Cố Thị ra, Nam Đế Chu Tước nhìn vào gương rồi nhìn sau mặt gương, không phát hiện dị thường, lúc này mới giao cho hắn, cười nói:
– Hiền tế về Nam Thiên thế nào?
Long Kỳ Lân cung kính nói:
– Bẩm nhạc mẫu đại nhân, việc này đơn giản, ta triệu hoán nghịch hướng đến Thú Giới.
Sau khi đến Thú Giới rồi, thái tử U Minh sẽ thi triển thần thông triệu hoán để triệu hoán ta, cuối cùng ta có thể giáng lâm.
Nam Đế Chu Tước gật đầu nói:
– Bảo trọng.
Long Kỳ Lân từ biệt, thi triển thần thông triệu hoán nghịch hướng trở về Thú Giới.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tiên Công Khai Vật [Dịch] Tiên Công Khai Vật](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tien-Cong-Khai-Vat-Audio-Truyen.jpg)
