- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 485 : Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (1- 3) (c2421-c2425)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 485 : Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (1- 3) (c2421-c2425)
❮ sautiếp ❯Chương 2421: Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (1- 3)
Ầm!
Thiên Hà rung chuyển dữ dội, người trước người sau Mạnh Vân Quy, một trăm tướng sĩ Vũ Hóa Doanh này bị chấn động đến mức bên trong tai mắt mũi miệng trào máu không ngừng, Mạnh Vân Quy rên lên một tiếng, lảo đảo lùi về sau.
Sức mạnh của một đòn này phần lớn đều tập trung ở trên người hắn, chấn động nguyên thần của hắn đến mức gần như tan vỡ, Thiên Cung cũng sụp đổ, trong lúc ấy không biết bao nhiêu đại điện bị phá hủy.
Thần Tàng trong thân thể hắn truyền đến tiếng nổ vang ầm ầm, từng toà Thần Tàng hiện ra vết nứt nhìn mà giật mình, từng vết từng đường trông vô cùng đáng sợ.
Nhị Vệ Thần Võ đánh tới, mấy đại quân khác thì bọc đánh từ phía trước phía sau, bao vây chiếc lâu thuyền này.
Mạnh Vân Quy đột nhiên cười ha hả, lạnh lùng nói:
– Thái tử, chính vào lúc này!
Hắn vừa dứt lời, Thiên Hà rung chuyển dữ dội, sóng lớn cuộn trào.
Dưới Thiên Hà, thân thể Huyền Vũ to lớn giống như một vùng lục địa nổi lên, nâng từng chiếc từng chiếc lâu thuyền lên trên lưng!
Thái tử U Minh thôi thúc thần thông, làm mưa làm gió, khuấy động Thiên Hà, mang theo từng chiếc từng chiếc thuyền chở đầy nô lệ Nam Thiên này nhanh chóng rời đi!
Thái tử U Minh chính là trưởng tử của Nhị Đế Huyền Vũ, bản lĩnh và tu vi pháp lực vô cùng hồn hậu, hơn nữa còn có thiên phú dị bẩm.
Hắn nâng từng toà lâu thuyền lên, đánh cho đại quân Thần Ma của Thiên Đình không kịp ứng phó, không biết bao nhiêu người bị nuốt vào trong sóng lớn, bị sóng biển trong thần thông của thái tử U Minh khuấy đến nát tan!
Thế trận của mấy đại quân khác bị phá, mà thế trận của Nhị Vệ Thần Võ cũng xuất hiện một chút tán loạn.
Mạnh Vân Quy lập tức nhìn ra sơ hở, dẫn đầu tàn quân lao ra khỏi thuyền, đánh vào Nhị Vệ Thần Võ, giết Vệ Thần Võ người ngã ngựa đổ.
Thấy hắn muốn dẫn người lao ra khỏi vòng vây, đột nhiên một ánh hào quang xẹt qua, “bùm” một tiếng nổ vang, Thiên Vương Dực La nhảy lên lâu thuyền Mạnh Vân Quy vừa đứng.
Vù!
Đôi cánh của Thiên Vương Dực La giương ra, mặt thuyền và phòng ốc trên lâu tHuyền Đông thời bay lên, lộ ra vô số người run lẩy bẩy trong khoang thuyền, có trẻ có già, có nữ nhân hài tử, có thanh niên trai tráng.
Mạnh Vân Quy dừng bước, xoay người, hai mắt đỏ lên, khom người thở hổn hển, hung tợn nhìn chằm chằm Thiên Vương Dực La.
Thiên Vương Dực La mỉm cười, vẫy tay, một toà Nam Thiên Môn ầm ầm rơi xuống, ép lên Thiên Hà.
Thái tử U Minh đưa những lâu thuyền kia đến nơi xa, đang muốn đi đến cứu giúp Mạnh Vân Quy, bị Nam Thiên Môn này ép một cái, suýt nữa từ giữa sông rơi ra ngoài.
– Thái tử, ngươi hộ tống lâu thuyền đi trước.
Mạnh Vân Quy thẳng lưng, cũng không quay đầu lại, cao giọng nói:
– Ta sẽ đuổi theo người!
Thái tử U Minh xoay người, thôi thúc Thiên Hà, hộ tống những lâu thuyền kia và người dân Nam Thiên trên lâu thuyền rời đi.
– Quỳ xuống.
Thiên Vương Dực La lạnh lùng nói.
Phía sau hắn, mọi người trên thuyền đều quỳ xuống, không có một ai dám đứng lên, có đứa nhỏ muốn khóc, nhưng bị mẫu thân che miệng lại.
Thiên Vương Dực La giơ tay, nắm một phụ nhân lên, trên mặt nở nụ cười trêu tức nhìn chằm chằm Mạnh Vân Quy:
– Mạnh Thiên Sư, bọn họ chỉ là nô lệ, chỉ là gia súc, là lương thực của Thần Ma Thiên Đình, gia súc hiến tế cho Bán Thần mỗi năm đều nhiều vô số kể.
Năm đó, vì sao ngươi không vì vậy mà phản bội Thiên Đình? Vì sao vào lúc này mới phản bội Thiên Đình?
Giọng của Mạnh Vân Quy khàn khàn, cười nhạt nói:
– Năm đó ta chỉ nghe thấy, không nhìn thấy.
Ta không hề tận mắt nhìn thấy, tuy rằng đau lòng, nhưng có thể nhẫn nại.
Hiện tại ta thấy được, đao tâm của ta dao động, cho nên ta muốn tạo phản.
Hắn thẳng lưng, lau vết máu ở khóe miệng :
– Ngày trước, dân chúng Nam Thiên còn có thể sống đến sáu bảy mươi tuổi mới biến thành tế phẩm, thế nhưng Thiên Đình và Diên Khang khai chiến, chiến tranh kéo dài, chỉ sợ Nam Thiên sẽ bị ăn tuyệt chủng.
Đừng nói là sáu bảy mươi tuổi, cho dù trẻ con, chỉ sợ đều sẽ bị ăn! Sao ta có thể nhịn được?
Bạch Ngọc Quỳnh bay tới, không tiến lên, yên lặng đứng ở đằng xa.
Thiên Vương Dực La ngửa đầu, bỏ phụ nhân trong tay vào trong miệng, nuốt xuống, cười ha hả nói:
– Vì bọn họ? Vì đám gia súc không biết phản kháng này?
Hắn bắt đầu cười ha hả, chỉ vào đám người quỳ không động đậy sau lưng:
– Ngoại trừ Thiên Tôn và Thiên Đế ra, thế gian này còn có ai có quyền thế hơn ngươi? Ngươi lại vì đám gia súc này, phản lại Thiên Đình? Mạnh Thiên Sư!
Hắn cười đến điên cuồng:
– Tất cả mọi người đều nói ngươi là Thiên Sư đệ nhất, trí tuệ tuyệt đỉnh còn hơn cả Thương Thiên Sư, nhưng trong mắt ta, ngươi đã làm ra một quyết định ngu xuẩn nhất!
Đột nhiên, hắn đột ngột thu nụ cười lại, lạnh lùng nói:
– Giết hắn.
Mệnh lệnh của Thiên Vương Dực La vừa truyền ra, Mạnh Vân Quy không lùi mà tiến tới, dẫn đầu hơn mười vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn sống xông lên lâu thuyền!
Thiên Vương Dực La tấm tắc lấy làm lạ, tới lúc này rồi mà Mạnh Vân Quy vẫn còn dám xông lên!
Xông ra ngoài còn có cơ hội thoát khỏi cạm bẫy, xông về phía lâu thuyền chính là tự chui đầu vào lưới!
Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (1- 3)
Ầm!
Thiên Hà rung chuyển dữ dội, người trước người sau Mạnh Vân Quy, một trăm tướng sĩ Vũ Hóa Doanh này bị chấn động đến mức bên trong tai mắt mũi miệng trào máu không ngừng, Mạnh Vân Quy rên lên một tiếng, lảo đảo lùi về sau.
Sức mạnh của một đòn này phần lớn đều tập trung ở trên người hắn, chấn động nguyên thần của hắn đến mức gần như tan vỡ, Thiên Cung cũng sụp đổ, trong lúc ấy không biết bao nhiêu đại điện bị phá hủy.
Thần Tàng trong thân thể hắn truyền đến tiếng nổ vang ầm ầm, từng toà Thần Tàng hiện ra vết nứt nhìn mà giật mình, từng vết từng đường trông vô cùng đáng sợ.
Nhị Vệ Thần Võ đánh tới, mấy đại quân khác thì bọc đánh từ phía trước phía sau, bao vây chiếc lâu thuyền này.
Mạnh Vân Quy đột nhiên cười ha hả, lạnh lùng nói:
– Thái tử, chính vào lúc này!
Hắn vừa dứt lời, Thiên Hà rung chuyển dữ dội, sóng lớn cuộn trào.
Dưới Thiên Hà, thân thể Huyền Vũ to lớn giống như một vùng lục địa nổi lên, nâng từng chiếc từng chiếc lâu thuyền lên trên lưng!
Thái tử U Minh thôi thúc thần thông, làm mưa làm gió, khuấy động Thiên Hà, mang theo từng chiếc từng chiếc thuyền chở đầy nô lệ Nam Thiên này nhanh chóng rời đi!
Thái tử U Minh chính là trưởng tử của Nhị Đế Huyền Vũ, bản lĩnh và tu vi pháp lực vô cùng hồn hậu, hơn nữa còn có thiên phú dị bẩm.
Hắn nâng từng toà lâu thuyền lên, đánh cho đại quân Thần Ma của Thiên Đình không kịp ứng phó, không biết bao nhiêu người bị nuốt vào trong sóng lớn, bị sóng biển trong thần thông của thái tử U Minh khuấy đến nát tan!
Thế trận của mấy đại quân khác bị phá, mà thế trận của Nhị Vệ Thần Võ cũng xuất hiện một chút tán loạn.
Mạnh Vân Quy lập tức nhìn ra sơ hở, dẫn đầu tàn quân lao ra khỏi thuyền, đánh vào Nhị Vệ Thần Võ, giết Vệ Thần Võ người ngã ngựa đổ.
Thấy hắn muốn dẫn người lao ra khỏi vòng vây, đột nhiên một ánh hào quang xẹt qua, “bùm” một tiếng nổ vang, Thiên Vương Dực La nhảy lên lâu thuyền Mạnh Vân Quy vừa đứng.
Vù!
Đôi cánh của Thiên Vương Dực La giương ra, mặt thuyền và phòng ốc trên lâu tHuyền Đông thời bay lên, lộ ra vô số người run lẩy bẩy trong khoang thuyền, có trẻ có già, có nữ nhân hài tử, có thanh niên trai tráng.
Mạnh Vân Quy dừng bước, xoay người, hai mắt đỏ lên, khom người thở hổn hển, hung tợn nhìn chằm chằm Thiên Vương Dực La.
Thiên Vương Dực La mỉm cười, vẫy tay, một toà Nam Thiên Môn ầm ầm rơi xuống, ép lên Thiên Hà.
Thái tử U Minh đưa những lâu thuyền kia đến nơi xa, đang muốn đi đến cứu giúp Mạnh Vân Quy, bị Nam Thiên Môn này ép một cái, suýt nữa từ giữa sông rơi ra ngoài.
– Thái tử, ngươi hộ tống lâu thuyền đi trước.
Mạnh Vân Quy thẳng lưng, cũng không quay đầu lại, cao giọng nói:
– Ta sẽ đuổi theo người!
Thái tử U Minh xoay người, thôi thúc Thiên Hà, hộ tống những lâu thuyền kia và người dân Nam Thiên trên lâu thuyền rời đi.
– Quỳ xuống.
Thiên Vương Dực La lạnh lùng nói.
Phía sau hắn, mọi người trên thuyền đều quỳ xuống, không có một ai dám đứng lên, có đứa nhỏ muốn khóc, nhưng bị mẫu thân che miệng lại.
Thiên Vương Dực La giơ tay, nắm một phụ nhân lên, trên mặt nở nụ cười trêu tức nhìn chằm chằm Mạnh Vân Quy:
– Mạnh Thiên Sư, bọn họ chỉ là nô lệ, chỉ là gia súc, là lương thực của Thần Ma Thiên Đình, gia súc hiến tế cho Bán Thần mỗi năm đều nhiều vô số kể.
Năm đó, vì sao ngươi không vì vậy mà phản bội Thiên Đình? Vì sao vào lúc này mới phản bội Thiên Đình?
Giọng của Mạnh Vân Quy khàn khàn, cười nhạt nói:
– Năm đó ta chỉ nghe thấy, không nhìn thấy.
Ta không hề tận mắt nhìn thấy, tuy rằng đau lòng, nhưng có thể nhẫn nại.
Hiện tại ta thấy được, đao tâm của ta dao động, cho nên ta muốn tạo phản.
Hắn thẳng lưng, lau vết máu ở khóe miệng :
– Ngày trước, dân chúng Nam Thiên còn có thể sống đến sáu bảy mươi tuổi mới biến thành tế phẩm, thế nhưng Thiên Đình và Diên Khang khai chiến, chiến tranh kéo dài, chỉ sợ Nam Thiên sẽ bị ăn tuyệt chủng.
Đừng nói là sáu bảy mươi tuổi, cho dù trẻ con, chỉ sợ đều sẽ bị ăn! Sao ta có thể nhịn được?
Bạch Ngọc Quỳnh bay tới, không tiến lên, yên lặng đứng ở đằng xa.
Thiên Vương Dực La ngửa đầu, bỏ phụ nhân trong tay vào trong miệng, nuốt xuống, cười ha hả nói:
– Vì bọn họ? Vì đám gia súc không biết phản kháng này?
Hắn bắt đầu cười ha hả, chỉ vào đám người quỳ không động đậy sau lưng:
– Ngoại trừ Thiên Tôn và Thiên Đế ra, thế gian này còn có ai có quyền thế hơn ngươi? Ngươi lại vì đám gia súc này, phản lại Thiên Đình? Mạnh Thiên Sư!
Hắn cười đến điên cuồng:
– Tất cả mọi người đều nói ngươi là Thiên Sư đệ nhất, trí tuệ tuyệt đỉnh còn hơn cả Thương Thiên Sư, nhưng trong mắt ta, ngươi đã làm ra một quyết định ngu xuẩn nhất!
Đột nhiên, hắn đột ngột thu nụ cười lại, lạnh lùng nói:
– Giết hắn.
Mệnh lệnh của Thiên Vương Dực La vừa truyền ra, Mạnh Vân Quy không lùi mà tiến tới, dẫn đầu hơn mười vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn sống xông lên lâu thuyền!
Thiên Vương Dực La tấm tắc lấy làm lạ, tới lúc này rồi mà Mạnh Vân Quy vẫn còn dám xông lên!
Xông ra ngoài còn có cơ hội thoát khỏi cạm bẫy, xông về phía lâu thuyền chính là tự chui đầu vào lưới!
Chương 2422: Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2)
Vì cứu giúp những nô lệ trên thuyền này, hắn không tiếc liên lụy tính mạng của bản thân, đây cũng là một hành động vô cùng ngu xuẩn dưới cái nhìn của hắn.
– Một đời Thiên Sư tài hoa hơn người, vang danh thiên hạ, nhưng lại nhiều lần xuất chiêu hồ đồ, quả thật khó mà xứng với tiếng tăm vang dội đó! Mạnh Vân Quy, ngươi có thể chết được rồi!
Thiên Vương Dực La mặc cho Mạnh Vân Quy lao lên thuyền, không cần hắn ra tay, đại quân Thần Ma hai bên đã ngăn cản Mạnh Vân Quy và hơn mười vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh.
Vệ Thần Võ từ sau đánh tới, trận chiến này đã biến thành thế cục bắt ba ba trong rọ.
Thiên Vương Dực La lạnh lùng nhìn lại, chỉ thấy đám người Mạnh Vân Quy rơi vào trong vòng vây, nhưng vẫn không ngừng chém giết, nỗ lực xông tới bên cạnh hắn.
Số lượng mười mấy vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn sống này của Mạnh Vân Quy càng ngày càng ít, từng người lần lượt chết đi, nhưng vẫn tử thủ hai bên tướng lĩnh mình, vì hắn đỡ thần binh lợi khí và thần thông của đại quân Thiên Đình.
Nếu không chặn được, vậy thì lấy thân thể để chắn, lấy tính mạng để che!
– Dũng cảm như vậy, khiến người ta phải khâm phục.
Thiên Vương Dực La liên tục khen ngợi, vỗ tay nói:
– Mạnh Vân Quy, ngươi có dũng sĩ dũng cảm như vậy đi theo, có thể xem như ngươi cũng là hào kiệt.
Nhưng đáng tiếc, hôm nay ngươi và những hào kiệt này phải cùng chết ở đây.
Hắn vẫn chưa ra tay, vẫn lặng lẽ nhìn từng tên từng tên tướng sĩ bên cạnh Mạnh Vân Quy ngã xuống, nhìn thương thế trên người Mạnh Vân Quy càng ngày càng nhiều, nhìn máu của hắn càng chảy càng nhiều, tinh khí thần càng ngày càng thấp.
Thiên Vương Dực La bắt đầu chuyển bước, vừa di chuyển, vừa túm một người thiếu niên tới, cười nói:
– Người ngươi muốn bảo vệ chính là Nhân tộc như vậy sao?
Thiếu niên kia run rẩy cả người, không dám nhúc nhích.
– Ngươi đánh ta một quyền, ta sẽ buông tha ngươi.
Thiên Vương Dực La nói với thiếu niên kia.
Thiếu niên kia há miệng, một lát sau run giọng nói:
– Lão gia…
Thiên Vương Dực La há mồm, bỏ thiếu niên này vào trong miệng, cười ha hả nói:
– Người mà ngươi muốn bảo vệ chính là người như vậy sao? Bọn họ không phải tộc nhân của ngươi, chỉ là một bầy gia súc! Không đúng, dù là gia súc, vào trước lúc bị giết cũng phải phản kháng một hồi, bọn họ ngay cả gia súc cũng không bằng!
Hắn lại chộp một ông lão tới tới, tiếp tục đả kích niềm tin của Mạnh Vân Quy:
– Nhân tộc Nam Thiên là giòi bọ, bọn chúng không có tư tưởng, không có trí tuệ, chỉ là một đống thịt biết đi.
Mà ngươi, lại vì chút thịt biết đi này mà mất mạng ở đây! Mạnh Vân Quy, ngươi cảm thấy đáng không?
Mạnh Vân Quy lao lên trên thuyền, trên người đầm đìa máu me, tướng sĩ bên cạnh chỉ còn dư lại hơn mười người.
Thiên Vương Dực La nuốt ông lão kia vào, đột nhiên giương cánh ra, để cho đại quân Vệ Thần Võ lui ra, đại quân hai bên trái phải cũng lui ra.
Mạnh Vân Quy thở hổn hển, hắn đã là đèn cạn dầu, không có bao nhiêu sức mạnh, nhưng lại ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn chằm chằm Thiên Vương Dực La.
Thiên Vương Dực La chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nói:
– Mạnh Thiên Sư, nếu như ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ buông tha thuyền Nhân tộc này.
Đến đây, ra tay đi.
Mạnh Vân Quy phấn chấn tinh thần, nhưng nhìn về phía những tướng sĩ đã là đèn cạn dầu ở bên kia.
Hắn có chút chần chừ, những tướng sĩ này bầu bạn với hắn, đã không còn năng lực chiến đấu tiếp.
Đột nhiên, bên cạnh hắn truyền đến một tiếng “bịch”, một lão tướng quỳ trên mặt đất, đầu gục xuống, đã không còn sức lực.
Mạnh Vân Quy ngẩn người, chỉ thấy bộ hạ cũ vẫn đi theo mình này chằng chịt vết thương, hắn sớm đã chịu vết thương trí mạng, Thiên Cung Thần Tàng cũng đã vỡ tan, nguyên thần cũng bị đánh đến thủng trăm ngàn lỗ, rốt cuộc hiện tại không kiên trì được, hồn bay phách tán.
Bên cạnh lão tướng kia, một Thần Chỉ Nhân tộc tuổi còn trẻ thân thể lay động, chống thật mạnh kiếm trong tay, không thể kiên trì được nữa, nhếch miệng cười nói:
– Thiên Sư, ta không thể tiếp tục đi theo ngươi…
Hắn trợn mắt lên, đột nhiên rút kiếm chém ở trên cổ một cái, cắt đầu của mình xuống.
Thần Chỉ trẻ tuổi kia xách đầu của mình, đầu cười nói:
– Mạt tướng thề chết không liên lụy Thiên Sư!
– Thiên Sư.
Một tướng sĩ Vũ Hóa Doanh khác cắm cây thương cầm trong tay lên boong thuyền, mũi thương chống ở lồng ngực của mình:
– Có thể đi theo Thiên Sư là may mắn suốt đời ta! Thiên Sư, kiếp sau gặp lại!
Hắn đâm về phía trước, mũi thương đâm vào trái tim của bản thân, thân thể sừng sững không ngã.
– Bọn ta không còn sức chiến đấu tiếp, ở lại bên người Thiên Sư, Thiên Sư vì chú ý bọn ta, khó có thể toàn lực chiến đấu với Dực La một trận!
Những tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn lại kia lần lượt sử dụng thần binh của bản thân, khom người cúi đầu, từng thần binh tự giết chết nguyên thần của từng người bọn họ.
Máu và nước mắt làm nhòe tầm mắt của Mạnh Vân Quy, mười một bóng dáng đứng chết và những bộ hạ cũ quỳ xuống đất không còn hơi thở khiến lòng hắn vô cùng bi thương, nhưng lại bình tĩnh lạ thường.
Hắn dùng sức chớp mắt, gạt bỏ máu và nước mắt, lúc này nước mắt và máu chỉ làm nhòe đi tầm nhìn của hắn.
Hắn không khá hơn những bộ hạ cũ này bao nhiêu, Thần Tàng Thiên Cung của hắn cũng đầy vết nứt giống vậy, nguyên thần của hắn cũng gần nát vụn.
Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2)
Vì cứu giúp những nô lệ trên thuyền này, hắn không tiếc liên lụy tính mạng của bản thân, đây cũng là một hành động vô cùng ngu xuẩn dưới cái nhìn của hắn.
– Một đời Thiên Sư tài hoa hơn người, vang danh thiên hạ, nhưng lại nhiều lần xuất chiêu hồ đồ, quả thật khó mà xứng với tiếng tăm vang dội đó! Mạnh Vân Quy, ngươi có thể chết được rồi!
Thiên Vương Dực La mặc cho Mạnh Vân Quy lao lên thuyền, không cần hắn ra tay, đại quân Thần Ma hai bên đã ngăn cản Mạnh Vân Quy và hơn mười vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh.
Vệ Thần Võ từ sau đánh tới, trận chiến này đã biến thành thế cục bắt ba ba trong rọ.
Thiên Vương Dực La lạnh lùng nhìn lại, chỉ thấy đám người Mạnh Vân Quy rơi vào trong vòng vây, nhưng vẫn không ngừng chém giết, nỗ lực xông tới bên cạnh hắn.
Số lượng mười mấy vị tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn sống này của Mạnh Vân Quy càng ngày càng ít, từng người lần lượt chết đi, nhưng vẫn tử thủ hai bên tướng lĩnh mình, vì hắn đỡ thần binh lợi khí và thần thông của đại quân Thiên Đình.
Nếu không chặn được, vậy thì lấy thân thể để chắn, lấy tính mạng để che!
– Dũng cảm như vậy, khiến người ta phải khâm phục.
Thiên Vương Dực La liên tục khen ngợi, vỗ tay nói:
– Mạnh Vân Quy, ngươi có dũng sĩ dũng cảm như vậy đi theo, có thể xem như ngươi cũng là hào kiệt.
Nhưng đáng tiếc, hôm nay ngươi và những hào kiệt này phải cùng chết ở đây.
Hắn vẫn chưa ra tay, vẫn lặng lẽ nhìn từng tên từng tên tướng sĩ bên cạnh Mạnh Vân Quy ngã xuống, nhìn thương thế trên người Mạnh Vân Quy càng ngày càng nhiều, nhìn máu của hắn càng chảy càng nhiều, tinh khí thần càng ngày càng thấp.
Thiên Vương Dực La bắt đầu chuyển bước, vừa di chuyển, vừa túm một người thiếu niên tới, cười nói:
– Người ngươi muốn bảo vệ chính là Nhân tộc như vậy sao?
Thiếu niên kia run rẩy cả người, không dám nhúc nhích.
– Ngươi đánh ta một quyền, ta sẽ buông tha ngươi.
Thiên Vương Dực La nói với thiếu niên kia.
Thiếu niên kia há miệng, một lát sau run giọng nói:
– Lão gia…
Thiên Vương Dực La há mồm, bỏ thiếu niên này vào trong miệng, cười ha hả nói:
– Người mà ngươi muốn bảo vệ chính là người như vậy sao? Bọn họ không phải tộc nhân của ngươi, chỉ là một bầy gia súc! Không đúng, dù là gia súc, vào trước lúc bị giết cũng phải phản kháng một hồi, bọn họ ngay cả gia súc cũng không bằng!
Hắn lại chộp một ông lão tới tới, tiếp tục đả kích niềm tin của Mạnh Vân Quy:
– Nhân tộc Nam Thiên là giòi bọ, bọn chúng không có tư tưởng, không có trí tuệ, chỉ là một đống thịt biết đi.
Mà ngươi, lại vì chút thịt biết đi này mà mất mạng ở đây! Mạnh Vân Quy, ngươi cảm thấy đáng không?
Mạnh Vân Quy lao lên trên thuyền, trên người đầm đìa máu me, tướng sĩ bên cạnh chỉ còn dư lại hơn mười người.
Thiên Vương Dực La nuốt ông lão kia vào, đột nhiên giương cánh ra, để cho đại quân Vệ Thần Võ lui ra, đại quân hai bên trái phải cũng lui ra.
Mạnh Vân Quy thở hổn hển, hắn đã là đèn cạn dầu, không có bao nhiêu sức mạnh, nhưng lại ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn chằm chằm Thiên Vương Dực La.
Thiên Vương Dực La chắp hai tay sau lưng, lạnh lùng nói:
– Mạnh Thiên Sư, nếu như ngươi có thể đánh bại ta, ta sẽ buông tha thuyền Nhân tộc này.
Đến đây, ra tay đi.
Mạnh Vân Quy phấn chấn tinh thần, nhưng nhìn về phía những tướng sĩ đã là đèn cạn dầu ở bên kia.
Hắn có chút chần chừ, những tướng sĩ này bầu bạn với hắn, đã không còn năng lực chiến đấu tiếp.
Đột nhiên, bên cạnh hắn truyền đến một tiếng “bịch”, một lão tướng quỳ trên mặt đất, đầu gục xuống, đã không còn sức lực.
Mạnh Vân Quy ngẩn người, chỉ thấy bộ hạ cũ vẫn đi theo mình này chằng chịt vết thương, hắn sớm đã chịu vết thương trí mạng, Thiên Cung Thần Tàng cũng đã vỡ tan, nguyên thần cũng bị đánh đến thủng trăm ngàn lỗ, rốt cuộc hiện tại không kiên trì được, hồn bay phách tán.
Bên cạnh lão tướng kia, một Thần Chỉ Nhân tộc tuổi còn trẻ thân thể lay động, chống thật mạnh kiếm trong tay, không thể kiên trì được nữa, nhếch miệng cười nói:
– Thiên Sư, ta không thể tiếp tục đi theo ngươi…
Hắn trợn mắt lên, đột nhiên rút kiếm chém ở trên cổ một cái, cắt đầu của mình xuống.
Thần Chỉ trẻ tuổi kia xách đầu của mình, đầu cười nói:
– Mạt tướng thề chết không liên lụy Thiên Sư!
– Thiên Sư.
Một tướng sĩ Vũ Hóa Doanh khác cắm cây thương cầm trong tay lên boong thuyền, mũi thương chống ở lồng ngực của mình:
– Có thể đi theo Thiên Sư là may mắn suốt đời ta! Thiên Sư, kiếp sau gặp lại!
Hắn đâm về phía trước, mũi thương đâm vào trái tim của bản thân, thân thể sừng sững không ngã.
– Bọn ta không còn sức chiến đấu tiếp, ở lại bên người Thiên Sư, Thiên Sư vì chú ý bọn ta, khó có thể toàn lực chiến đấu với Dực La một trận!
Những tướng sĩ Vũ Hóa Doanh còn lại kia lần lượt sử dụng thần binh của bản thân, khom người cúi đầu, từng thần binh tự giết chết nguyên thần của từng người bọn họ.
Máu và nước mắt làm nhòe tầm mắt của Mạnh Vân Quy, mười một bóng dáng đứng chết và những bộ hạ cũ quỳ xuống đất không còn hơi thở khiến lòng hắn vô cùng bi thương, nhưng lại bình tĩnh lạ thường.
Hắn dùng sức chớp mắt, gạt bỏ máu và nước mắt, lúc này nước mắt và máu chỉ làm nhòe đi tầm nhìn của hắn.
Hắn không khá hơn những bộ hạ cũ này bao nhiêu, Thần Tàng Thiên Cung của hắn cũng đầy vết nứt giống vậy, nguyên thần của hắn cũng gần nát vụn.
Chương 2423: Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2 – 1)
Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2 – 1)
Hắn cũng cách cái chết không xa.
– Chư quân chờ một chút, chờ ta chốc lát.
Hắn loạng chà loạng choạng đi về phía Thiên Vương Dực La.
Lúc này, hơi thở của hắn mạnh mẽ, khí tức và khí huyết xen lẫn vào nhau, nhuộm chiếc thuyền này thành màu đỏ tươi!
Giờ phút này, Thiên Vương Dực La lại hơi thay đổi sắc mặt, Mạnh Vân Quy đã là nỏ mạnh hết đà!
Dưới trạng thái này, ngay cả một phần thực lực thường ngày Mạnh Vân Quy cũng không phát huy ra được!
– Số giả, thuật dã.
Pháp vu âm dương, hòa vu thuật số.
Mạnh Vân Quy vừa đi tới, trong miệng vừa lẩm bẩm:
– m dương giả, linh dữ nhất dã, nhị tiến chi.
Tam tài giả, thiên địa nhân dã, tam tiến chi.
Tứ tương giả, tứ đế dã, tứ tiến chi.
Ngũ hành giả, ngũ diệu dã, ngũ tiến chi…
Thiên Vương Dực La cau mày, thứ mà Mạnh Vân Quy đọc chính là khẩu quyết thuật số căn bản nhất.
Về những khẩu quyết cơ sở này, hắn đã từng nghe qua, cũng đã từng học qua.
Chẳng qua thuật số quá rườm rà, cho nên Bán Thần như hắn không đắm chìm trong thuật số, mà là khổ tu đạo pháp thần thông.
Mạnh Vân Quy giống như không có ý thức mà đọc thuộc lòng những khẩu quyết thuật số căn bản nhất này, vừa điều động nguyên khí tu vi còn sót lại của bản thân.
Ở xung quanh hắn, những nguyên khí kia dần dần hóa thành phù văn, phù văn biến đổi biến hóa theo các loại quy luật thuật số của phương pháp đếm.
Sắc mặt của Thiên Vương Dực La bắt đầu nghiêm túc, tuy rằng hắn không biết Mạnh Vân Quy đọc những khẩu quyết thuật số cơ sở này có ích lợi gì, thế nhưng hắn thấy được phù văn của Mạnh Vân Quy đang chuyển thành đạo văn!
Đạo văn quay xung quanh Mạnh Vân Quy đang nhanh chóng tập hợp, hóa thành đạo liên, đạo liên đang hóa thành lĩnh vực!
Lĩnh vực thuật số xung quanh Mạnh Vân Quy dần xuất hiện, từng tầng liên tiếp chồng lên nhau!
Với trạng thái bây giờ của Mạnh Vân Quy, hắn không có nhiều nguyên khí để triển khai lĩnh vực mạnh mẽ như vậy, nhưng mà người này lại không ngừng ép nguyên thần của bản thân và năng lượng bên trong thân thể, giúp cho lĩnh vực của hắn càng ngày càng mạnh!
Càng quan trọng hơn là, Thiên Vương Dực La nhìn ra mấy lĩnh vực thuật số này của Mạnh Vân Quy nhắm vào công pháp thần thông của hắn, hơn nữa mỗi một đạo văn hay mỗi một đạo liên đều nhắm vào tử huyệt của hắn!
Dưới đòn đánh này, hắn có thể sẽ chết!
Khóe mắt Thiên Vương Dực La giật giật, hắn lập tức suy đoán ra khả năng lớn nhất chính là bản thân và Mạnh Vân Quy sẽ đồng quy vu tận!
Cuối cùng Mạnh Vân Quy cũng bước một bước cuối cùng, lĩnh vực thuật số của hắn hoàn thành, một đòn cuối cùng của thuật số như đại dương mênh mông, tỉ mỉ tràn đầy ảo diệu!
Nhưng vào lúc này, Thiên Vương Dực La bỗng lùi về sau một bước, bung đôi cánh ra, quấn lấy vô số Nhân tộc Nam Thiên trên thuyền, ôm vào bên trong cánh chim của mình, nghênh đón Mạnh Vân Quy!
Lĩnh vực thuật số bỗng nhiên ngừng lại dừng lại trước chóp mũi của người Nhân tộc Nam Thiên đầu tiên.
Mạnh Vân Quy đứng ở nơi đó, sức mạnh đột nhiên hao hết, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất.
Thiên Vương Dực La thở phào nhẹ nhõm, những Nhân tộc bị bó buộc trong đôi cánh của hắn lần lượt rớt xuống, thế nhưng trên trán hắn vẫn không khỏi toàn mồ hôi lạnh.
Hắn cười ha hả, tiếng cười lại mang theo âm rung.
– Mạnh Thiên Sư, thì ra ngươi vẫn yếu lòng, không dám hạ thủ với đám gia súc này được.
Thân thể của hắn run lên, cười nói:
– Nếu ngươi không phải quan tâm đám gia súc này, ngươi đã giết được ta.
Ha ha, đáng tiếc ngươi quá quan tâm tính mạng của tộc nhân, đây chính là nguyên nhân Nhân tộc các ngươi vĩnh viễn không thể thành sự được!
Thân thể của hắn ngừng run rẩy, cất bước đi lên phía trước.
Mạnh Vân Quy quỳ trên mặt đất, cúi thấp đầu xuống.
Thiên Vương Dực La rút một chiếc lông chim ra, hóa thành một thanh kim kiếm, sau đó bước tới gần Mạnh Vân Quy.
Thiên Vương Dực La vung kiếm lên, lúc này, một ông lão quỳ trên mặt đất run rẩy bò đến trước chân của hắn, che trước người của Mạnh Vân Quy, ngửa đầu nói:
– Lão gia, đừng giết hắn…
Thiên Vương Dực La cau mày, nhìn tên này, rõ ràng là một lão nông bán mặt cho đất bán lưng cho trời.
– Ngươi lặp lại lần nữa?
Thiên Vương Dực La lạnh lùng hỏi.
Người lão nông kia nói:
– Lão gia, đừng giết…
Xoẹt!
Thiên Vương Dực La vung một kiếm chém xuống, đầu của lão nông lăn sang một bên.
Thiên Vương Dực La một cước đá bay xác hắn, tiếp tục nâng kiếm trong tay lên.
Lúc này, một người trẻ tuổi đứng dậy, dang hai tay ra che trước người Mạnh Vân Quy:
– Lão gia, đừng giết hắn!
Thiên Vương Dực La kinh ngạc nhìn người trẻ tuổi này, cười nói:
– Ngươi dám đứng nói chuyện với ta?
– Lão gia…
Người trẻ tuổi kia vừa nói ra lời này, kiếm quang hạ xuống, hắn đã biến thành thi thể không đầu.
Thiên Vương Dực La nhìn chung quanh một vòng, cười ha hả nói:
– Còn ai dám ngăn ta giết hắn?
Trong đám người Nhân tộc Nam Thiên, từng bóng người yên lặng đứng ra, che ở phía trước Mạnh Vân Quy, có người già, có nữ nhân hài tử, có thanh niên trai tráng, bọn họ im lặng không lên tiếng, không ai quỳ trên mặt đất.
Người che ở phía trước Mạnh Vân Quy càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức khiến cho Thiên Vương Dực La cau mày, lửa giận trong lòng càng tăng cao.
Chương 2424: Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2 -2)
Ta có một ước mơ (Phần của Mạnh Vân Quy) (2 -2)
– Đám giòi bọ các ngươi! Dám to gan mạo phạm thần uy!
Thiên Vương Dực La giận tím mặt, cười ha hả:
– Nam Thiên có nhiều chư thiên như vậy, dù giết hết các ngươi, cũng còn rất nhiều nô lệ!
Khí thế của hắn bạo phát, đánh bay hết Nhân tộc Nam Thiên chặn đường.
Đột nhiên, những Nhân tộc bị khí thế của hắn đánh bay này được một luồng sức mạnh nhu hòa nâng lên giữa không trung.
Thiên Vương Dực La hừ lạnh một tiếng, đột nhiên ngẩng đầu nhìn về hướng Bạch Ngọc Quỳnh đi tới, lạnh lùng nói:
– Bạch Thiên Sư, ngươi cũng giống như Mạnh Vân Quy, vì đám giòi bọ này mà tạo phản làm loạn hay sao?
Phía sau hắn, ánh lửa Nam Thiên Môn Tổ Đình hừng hực, tràn ngập đạo uy vô cùng vô tận!
Đôi mắt của Bạch Ngọc Quỳnh nhìn thẳng mắt Thiên Vương Dực La, nhẹ giọng nói:
– Thiên Vương thần thông cái thế, hàng phục phản tặc Mạnh Vân Quy, giết Mạnh Vân Quy chỉ làm bẩn tay Thiên Vương, nên để ta làm đi.
Mạnh tặc tinh thông thuật số, khó đảm bảo không có giấu thủ đoạn gì.
Thiên Vương Dực La nhíu mày, cười nói:
– Bạch Thiên Sư muốn đích thân hành quyết Mạnh tặc? Nghe nói các ngươi cùng Đạo Môn, xem như là sư huynh sư muội, ngươi có thể xuống tay được sao?
Bạch Ngọc Quỳnh tiến lên, đi tới trước người Mạnh Vân Quy, rút một thanh kiếm ra, chỉ trước ngực của Mạnh Vân Quy.
Thiên Vương Dực La thấy nàng quay lưng về phía mình, sinh lòng cảnh giác, yên lặng lùi về sau, miễn cho nàng đột nhiên đánh lén một kiếm.
Tính cách hắn cẩn thận, không yên tâm về Bạch Ngọc Quỳnh.
Ánh mắt của Bạch Ngọc Quỳnh dừng lại trên mặt Mạnh Vân Quy, không ngờ lúc này Mạnh Vân Quy lại đang cười, hơn nữa còn ngửa đầu cười nhìn nàng.
– Sư huynh, vì sao ngươi phải phản bội lại Thiên Đình vào lúc này?
Đốt ngón tay phải cầm kiếm của Bạch Ngọc Quỳnh bởi vì quá dùng sức mà trắng bệch.
Nàng hạ thấp giọng, cắn răng rồi:
– Đây không phải ngươi! Ngươi không cứu được Nam Thiên!
– Cứu được rồi, bọn họ đã đứng lên rồi.
Mạnh Vân Quy liên tục ho ra máu, giơ tay nắm lấy kiếm của nàng, dừng sức từng chút một đâm về phía tim mình, thở hồng hộc nói:
– Bọn họ còn có hy vọng, sư muội, giết ta, ngươi có thể có được tín nhiệm của Dực La, ngươi có thể bảo vệ những tộc nhân đã thức tỉnh này, ngươi có cơ hội giết Dực La…
– Không có!
Bạch Ngọc Quỳnh cố gắng hạ giọng nói, rút kiếm ra phía ngoài, không để cho kiếm trong tay đâm vào tim của hắn.
Nàng bật khóc nức nở nói:
– Ta không chống lại được Nam Thiên Môn, sư huynh à! Ta không chống lại được Nhị Vệ Thần Võ! Ta không chống lại được Thiên Vương Dực La!
– Ngươi có thể.
Ngón tay của Mạnh Vân Quy đứt mất một ngón, vẫn đang dùng hết sức mạnh cuối cùng cầm lấy kiếm của nàng đâm vào trái tim của mình, nhếch miệng cười nói:
– Ngươi hỏi ta tại sao lại phản bội Thiên Đình, ta cho ngươi biết, có người nói với ta, hắn có một giấc mơ.
Trong giấc mơ của hắn, Nhân tộc đứng lên, sau khi đứng dậy thì không quỳ xuống nữa.
Hắn nói bên trong giấc mộng của hắn, Nhân tộc không hề làm nô lệ, làm khẩu phần lương thực của Thần Ma; bên trong giấc mộng của hắn, Nhân tộc nắm giữ vận mệnh của mình.
Giấc mơ này…
Máu trong miệng Mạnh Vân Quy ứa ra.
Hắn ngậm máu lại trong miệng lại, giọng nói không rõ:
– Ta cũng từng có.
Lúc ta trở thành thần của Nhân tộc, lúc phi thăng tiến vào Thiên Đình, ta cũng từng mang trong mình một ước mơ như vậy.
Sau đó, ta cảm thấy ý nghĩ này rất ngây thơ, vì vậy đã quên mất.
Mãi đến tận khi ta đến Nam Thiên, nhìn thấy tất cả, ước mơ này hệt như tâm ma sống dậy trong đạo tâm của ta vậy.
Nước mắt của Mạnh Vân Quy rơi xuống từng giọt.
Hắn ngước nhìn Bạch Ngọc Quỳnh, ánh mắt lộ vẻ khẩu cầu:
– Bạch sư muội, cho đến tận vừa nãy, ta mới tỉnh ngộ ra, đó không phải là tâm ma bên trong đạo tâm.
Trước đây, ta vẫn luôn nghĩ cách làm thế nào mới có thể tu thành lĩnh vực thuật số, thế nhưng mãi không thể tu thành, đợi đến khi ước mơ này sống lại, tự nhiên vậy mà lại thành.
Sợ hãi lúc trước của ta mới là tâm ma…
Yết hầu của hắn chuyển động, liên tục thổ huyết, nuốt câu nói tiếp theo vào trong bụng.
Phía xa, Thiên Vương Dực La cười lạnh nói:
– Bạch Thiên Sư, ngươi còn đang chờ cái gì?
Mạnh Vân Quy dùng hết khí lực cuối cùng cầm lấy kiếm của Bạch Ngọc Quỳnh đâm vào trái tim của bản thân.
Bàn tay của Bạch Ngọc Quỳnh run rẩy, lần này không hề ngăn cản hắn.
Mạnh Vân Quy thản nhiên ngồi dưới đất, giơ lên một ngón tay, chỉ vào đám người Nam Thiên kia.
Trên mặt hắn lộ ra nụ cười, lẩm bẩm nói:
– Không học mà làm được, thuộc về lương năng.
Không suy nghĩ mà biết được, thuộc về lương tri… Còn bồng trên tay, có đứa bé nào mà không biết yêu thương phụ mẫu… Đến khi lớn lên, không đứa nào không biết kính huynh… Kính trọng phụ mẫu, là nhân.
Kính trọng trưởng bối, là nghĩa.
Hai thứ tình trong đó, thiên hạ này không ai không có…
Đầu của hắn lệch đi, ngã lên mặt đất.
Bạch Ngọc Quỳnh rút kiếm ra khỏi ngực hắn, quay đầu lại, nhìn đám người Nam Thiên kia.
Vào lúc chết, Mạnh Vân Quy dạy cho nàng đạo lý cuối cùng.
Đó chính là…
Trong lòng mỗi người đều có lương tri, đám người Nam Thiên này cũng không phải là đã hết thuốc chữa.
Chương 2425: Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta
Đạo hỏa Thiên Môn thiêu đốt Tước Hồn ta
Ngay khi Mạnh Vân Quy chết, nguyên thần của hắn lập tức tiêu tán, linh hồn vỡ vụn, biến thành từng dòng cát đen theo thi thể hắn bay lên.
Thương thế của hắn quá nặng, hồn phách trong nguyên thần của hắn đều tan vỡ, thật ra hắn đã chết từ lâu, chẳng qua tu vi của hắn quá cao, vẫn luôn cố gắng chống đỡ mà thôi.
– Bạch Thiên Sư, cuối cùng ngươi cũng khiến ta yên tâm rồi.
Thiên Vương Dực La nhìn thấy linh hồn hắc sa từ trong thân thể của Mạnh Vân Quy phiêu tán.
Hắn thở phào một hơi, tiến tới vài bước cười nói:
– Trước khi đi, bệ hạ đã phân phó ta, Thiên Sư thứ ba Bạch Ngọc Quỳnh, Nhân tộc và Mạnh Vân Quy có quan hệ tốt, không thể không đề phòng.
Trên đường đi, ta cũng đề phòng Thiên Sư hơn, cũng nhiều lần thăm dò.
Bạch Thiên Sư hiểu rõ đại nghĩa, tự tay chém giết phản tặc Mạnh Vân Quy, ta rất khâm phục, cũng hoàn toàn yên tâm.
Bạch Ngọc Quỳnh cúi đầu, nhìn thanh kiếm trong tay mình, giọng nói đầy lạnh lùng:
– Mạnh tặc không rõ thiên cơ, không biết thời thế, không có lòng trung quân, nhận ân đức của Thiên Đình mà không biết phải báo đáp Thiên Đình, không bằng cầm thú.
Đương nhiên ta muốn giết hắn, cắt đứt quan hệ với hắn.
Nước mắt nàng tuôn rơi, nhưng điều kỳ lạ là những giọt nước mắt rơi xuống biến thành ngọn lửa lơ lửng bên gò má nàng.
Tuy giọng nói nàng lạnh nhạt, nhưng trong thân thể nàng, có một ngọn đuốc linh hồn đang hừng hực bùng cháy, đang vùng vẫy, la hét!
Trong lòng nàng tràn ngập bi thương vô tận và phẫn uất, khiến linh hồn bất khuất này càng lúc càng nóng, càng lúc càng quyết liệt, tựa như muốn thoát khỏi sự ràng buộc của thân thể nàng, triệt để vươn móng vuốt hung tàn, xé toạc thân thể nàng, phóng ra hỏa lực vô tận!
Bạch Ngọc Quỳnh nâng tay còn lại lên, nắm thật chặt miếng ngọc bội đang đeo trên cổ nàng.
Miếng ngọc bội kia là do Tần Mục phá giải sức mạnh luân hồi của m Thiên Tử rồi đưa cho nàng.
Miếng ngọc bội này đã từng giúp nàng chuyển thế chín mươi tám lần, đảm bảo thần hồn của nàng bất diệt.
Miếng ngọc bội này là tâm ma của nàng, cũng là nút thắt trong tim nàng.
Ta chính là ta!
Ta độc nhất vô nhị!
Thế gian này chỉ có một Bạch Ngọc Quỳnh!
Ta không phải là Nam Đế!
Nàng đã từng nói với Tần Mục như vậy, như đinh đóng cột, tràn đầy tự tin.
Nhưng mà…
Bạch Ngọc Quỳnh nhìn xác Mạnh Vân Quy trước mặt, sau đó lại nhìn dân chúng ở Nam Thiên thấp thỏm lo sợ.
Nam Đế Chu Tước không chỉ là Nam Cực Thiên Đế, mà còn là Nam Thiên Đế.
Là Nam Đế Chu Tước không thể bảo vệ được Nam Cực Thiên, không bảo vệ được dân chúng Nam Cực Thiên, chính là không làm tròn bổn phận, là thất trách, là Nam Đế làm sai, mà tất cả những thứ này, không nên để dân chúng Nam Cực Thiên hứng chịu, không nên để Mạnh Vân Quy gánh vác!
Dân chúng ở Nam Thiên chưa từng làm sai, bọn họ chỉ sinh sống tại Nam Thiên, Mạnh Vân Quy cũng chưa từng làm gì sai, hắn chỉ tình cờ đến Nam Thiên!
Bàn tay Bạch Ngọc Quỳnh run rẩy giữ lấy ngọc bội:
– Ta không muốn trở thành Nam Đế, ta không muốn trở thành Nam Đế chút nào, ta chính là ta…
Từng giọt nước mắt đã biến thành ngọn lửa lại bay về phía miếng ngọc bội này, chui vào bên trong.
Thiên Vương Dực La bước đến, cười nói:
– Bệ hạ giao quyền kiểm soát Nam Thiên Môn cho ta là vì đề phòng ngươi, nhưng ngươi làm rất tốt, không để bệ hạ thất vọng.
Bạch Thiên Sư, sau này sẽ giống như Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn giết chết Vân Thiên Tôn nên được bệ hạ coi trọng, nhưng Hỏa Thiên Tôn dã tâm bừng bừng, ngươi đừng dẫm lên vết xe đổ của hắn.
– Ta sẽ trở thành một Hỏa Thiên Tôn khác sao?
Bạch Ngọc Quỳnh nở nụ cười.
Trong thân thể nàng, linh hồn điên cuồng kia tỏa ra ngọn lửa lớn, ngày càng hừng hực, ngày càng khó áp chế.
Đúng là nàng không dám đối mặt, bởi vì đó là thần hồn của Nam Đế, nhưng thần hồn này lại đang có xu hướng tự mình thức tỉnh, không cần trải qua lần luân hồi cuối cùng!
Là lương tri mà Mạnh Vân Quy đã nhắc đến phải không?
Là Mạnh Vân Quy dùng cái chết của bản thân thức tỉnh lương tri của dân chúng Nam Thiên, đồng thời cũng thức tỉnh lương tri của nàng phải không?
Là lương tri này khiến thần hồn Nam Đế trong thân thể nàng bắt đầu tỉnh lại, bắt đầu bùng lên ngọn lửa cuồn cuộn, thiêu đốt thân thể nàng để thoát khỏi trói buộc phải không?
Ngọn lửa mạnh mẽ, đốt cháy đạo tâm của nàng, đốt cháy linh hồn nàng, khiến nàng muốn giải phóng ngọn lửa không thể bị trói buộc này, giải phóng năng lượng vô tận trong người, thay Mạnh Vân Quy bảo vệ Nam Thiên, làm việc mà Nam Đế chưa từng làm được.
Nhưng mà, nàng không muốn chết.
Nếu giải phóng thần hồn của Nam Đế, Bạch Ngọc Quỳnh sẽ không còn là Bạch Ngọc Quỳnh, mà là Nam Đế!
Thiên Vương Dực La đi đến bên cạnh nàng, nhìn thấy dân chúng Nam Thiên đang vùng vẫy đấu tranh, nói:
– Ngươi sẽ làm tốt hơn Hỏa Thiên Tôn.
Tất cả quỳ xuống!
Sắc mặt hắn tối lại, quát dân chúng Nam Thiên:
– Trò hề đã kết thúc, tất cả quỳ xuống!
Nhưng mà trước mặt hắn, không một ai quỳ xuống.
Sắc mặt Thiên Vương Dực La càng thêm đen lại, cười kinh nói:
– Lũ giòi bọ các ngươi muốn chết sao?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










