[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 487 : Nhân Hoàng xuất chinh (c2431-c2435)
❮ sautiếp ❯Chương 2431: Nhân Hoàng xuất chinh
Nhân Hoàng xuất chinh
Sau khi đến Thú Giới không bao lâu, thái tử U Minh thi triển thần thông, Long Kỳ Lân giáng lâm từ Thú Giới, sau đó lấy gương báu Cố Thị ra, nói:
– Chiếc gương này là do giáo chủ dùng đại đạo Luân Hồi luyện thành, nhạc mẫu ta không biết đại đạo Luân Hồi, ta tránh được một kiếp.
Có chiếc gương này, Bạch nhạc mẫu có thể được cứu rồi.
Hắn cầm gương báu Cố Thị đến trước mặt Chu Tước do Bạch Ngọc Quỳnh hóa thành.
Chu Tước kia nhìn về phía gương báu, một lát sau, hai tròng mắt Chu Tước chảy ra hai hàng hỏa lệ.
Trong gương không chỉ có cả đời Bạch Ngọc Quỳnh, mà còn có Thước Phỉ Nhân trong kiếp trước rất lâu về trước của nàng.
– Gương báu Cố Thị này nên gọi là gương báu Cố Thế, gương báu Cố Sự mới đúng!
Khi nhìn thấy điều này, Long Kỳ Lân không ngừng thầm khen ngợi.
Hắn đã từng học qua đại đạo Luân Hồi từ chỗ Tần Mục, nhưng đó là chuyện của trước kia.
Khi đó đại đạo Luân Hồi của Tần Mục vẫn đang trong giai đoạn hoàn thiện.
Nhưng vào năm ấy, đại đạo Luân Hồi của Tần Mục đã vượt qua đại đạo Luân Hồi do m Thiên Tử khai sáng.
Có điều những thứ Tần Mục học được rất phức tạp, hơn nữa mỗi thứ đều học rất bài bản, tinh lực của hắn dồi dào, có thể gây dựng thành tựu ở mọi lĩnh vực, còn Long Kỳ Lân không có cách nào làm được.
Vì vậy, những thành tựu trong đại đạo Luân Hồi của Long Kỳ Lân không cao.
Thế nhưng, đối với thần thông đại đạo Luân Hồi của Tần Mục, hắn vẫn có thể miễn cưỡng xem và hiểu được.
Chỉ thấy trong gương báu Cố Thị, thời gian của Bạch Ngọc Quỳnh quay vòng từng kiếp, ký ức của nàng tách rời với Nam Đế.
Trong gương báu, bản thân Bạch Ngọc Quỳnh như trải qua từng kiếp, thêm một đời trắc trở.
Câu chuyện một kiếp này lại một lần nữa đi qua, tìm lại tâm nguyện ban đầu của nàng, cũng để đánh thức ký ức, tách nàng ra khỏi Nam Đế.
Chỉ có Tần Mục hiểu và đồng cảm với Bạch Ngọc Quỳnh, cho nên mới làm tất cả những việc này vì nàng.
Nhưng mà Tần Mục không hề tước đi thần hồn Chu Tước của nàng, mà thông qua luân hồi làm ký ức gần hai trăm kiếp sâu sắc hơn.
Đặc biệt là ở kiếp Thước Phỉ Nhân này.
Đây là kiếp thứ nhất, Bạch Ngọc Quỳnh vẫn chưa nhớ ra ký ức trong kiếp này, nhưng trong gương báu Cố Thị, ký ức kiếp này của nàng đã thức tỉnh.
Ký ức trong kiếp này là điểm tiếp nối ký ức của nàng và Nam Đế, không có điểm kết nối ký ức này, nàng càng không biết mối quan hệ giữa nàng và Nam Đế.
Có ký ức của kiếp này rồi, nàng càng hiểu nhân quả trong đó hơn.
Làm thế nào để đưa ra lựa chọn, có nên quên đi tất cả các ký ức liên quan đến Nam Đế, hoặc trở thành Nam Đế, điều này thì phải xem sự lựa chọn của chính nàng.
Chu Tước mà Bạch Ngọc Quỳnh hóa thành ngồi trước gương báu Cố Thị, có lẽ trong ánh mắt rực lửa của nàng đã nhớ ra bản thân là ai mà vui mừng.
– Ta là Bạch Ngọc Quỳnh…
Chu Tước lẳng lặng nhìn gương báu, thì thầm:
– Bạch Ngọc Quỳnh của Nhân tộc! Nhân tộc…
Lòng nàng đã có lựa chọn, trong tấm gương nàng đang luân hồi từng kiếp, ký ức về Thước Phỉ Nhân và Bạch Ngọc Quỳnh ngày càng rõ ràng, nhưng ký ức về Nam Đế thì dần dần mơ hồ.
Cuối cùng, ký ức tràn vào trong tâm trí của Chu Tước như thủy triều dâng lên, đôi cánh của Chu Tước dang ra, biến đổi tư thế trong đạo hỏa, nàng trở về hình dáng của Bạch Ngọc Quỳnh.
– Tán nhân, Bạch Ngọc Quỳnh đã sống dậy rồi sao?
Thái tử U Minh hỏi.
Long Kỳ Lân có chút lưỡng lự, chậm rãi nói:
– Tình trạng hiện giờ của nàng khá giống với tình trạng của giáo chủ và Tiểu Thổ Bá.
Thật ra giáo chủ và Tiểu Thổ Bá là cùng một người, nhưng lại nắm giữ ý thức độc lập.
Một người là Nhân tộc, một người là Thần Ma, hai người họ có ký ức tương đồng nhau, mãi cho đến Diên Khang Kiếp mới xem như hoàn toàn tách biệt, trở thành hai người.
Khi đó, tình trạng của Tần Mục rất phức tạp, nhưng cho dù thần tử Quy Khư Tần Phượng Thanh hay giáo chủ Thiên Thánh Tần Mục thì thật ra đều là cùng một người.
Tần Mục khoét mắt vứt bỏ linh hồn, lúc đó mới tính là độc lập.
Tình trạng của Bạch Ngọc Quỳnh lúc này ổn hơn Tần Mục nhiều.
Khi đó, Tần Mục chỉ còn lại thân xác và ý thức, không có hồn phách, có thể hồn bay phách tán bất cứ lúc nào.
Còn bạch Ngọc Quỳnh ngoài có thần hồn của Nam Đế ra thì còn có thần hồn do m Thiên Tử “đắp nặn” cho nàng.
Trong đạo hỏa, Bạch Ngọc Quỳnh mở mắt ra, nhưng gương báu Cố Thị trước mặt nàng đã nóng chảy, tan thành mây khói, không để lại dấu vết nào.
Nàng đã sống lại, chẳng qua không còn sống trong thân xác của người phàm nữa, mà là Bán Thần.
Nàng cùng lúc có được ý thức của Nhân tộc và thân thể của Chu Tước.
Long Kỳ Lân bước đến, nói:
– Tiểu tế xin bái kiến nhạc mẫu đại nhân!
Bạch Ngọc Quỳnh nhìn hắn, đột nhiên phì cười, nói:
– Ta còn chưa xuất giá mà đã có hiền tế của nữ nhi, thật kỳ lạ.
Nhưng trong tâm trí nàng có ký ức về Yên Nhi.
Trước khi trở thành Thước Phỉ Nhân, nàng vẫn còn là Nam Đế Chu Tước, đã có một mối tình ngắn ngủi với Đông Đế Thanh Long, sau đó đã đưa Yên Nhi đến chỗ của Nguyệt Thiên Tôn.
Chương 2432: Nhân Hoàng xuất chinh (2)
Nhân Hoàng xuất chinh (2)
Trong ký ức của nàng, mặc dù có ký ức liên quan đến Nam Đế, nhưng hầu như rất mơ hồ, chỉ nhớ được những sự việc chính, còn về những chuyện khi nàng trở thành Thước Phỉ Nhân, trở thành Bạch Ngọc Quỳnh lại nhớ rất rõ.
Nàng vẫn là Bạch Ngọc Quỳnh.
Lúc này, nàng đã trở thành một sinh mệnh hoàn toàn mới, có liên quan đến Nam Đế nhưng lại không phải là Nam Đế.
Thái Thanh cảnh, Vô Ưu Hương, Nguyên Giới.
Ánh mắt của Tần Mục chuyển sang hướng khác, không nhìn Nam Đế, cười nói:
– Ngăn cản đường đi của bại quân Thiên Đình, đội quân mà Diên Khang có thể điều động không nhiều, nhưng đều là tinh nhuệ trong tinh nhuệ.
Nam Đế Chu Tước hỏi:
– Xin hỏi Thiên Tôn dự định phái ai đi trước?
Ánh mắt Tần Mục nhìn về phía Sơ Tổ Nhân Hoàng, cười nói:
– Sơ Tổ dẫn đầu đại quân của Nhân Hoàng Điện đi trước là được.
Sơ Tổ Nhân Hoàng đứng dậy, hành lễ với Nam Đế Chu Tước.
Ánh mắt Nam Đế Chu Tước lóe sáng, hỏi:
– Nam Hải của ta có Nhị Đế Xích Minh, có ta và Yên Nhi như cặp hổ báo, còn có đại quân Phượng tộc của Xích Đế Tề Hạ Du, dùng thế lực vô song đè bẹp tàn quân của các lộ quân hầu của Thiên Đình.
Vì để bảo toàn tính mạng, các lộ quân hầu của Thiên Đình sẽ bỏ chạy sang nơi khác lánh nạn.
Nếu hoàng tử Tần Vũ ngăn cản đường đi, vậy thì bọn chúng sẽ giống như thú bị vây khốn.
Thú bị dồn vào đường cùng rất nguy hiểm, hoàng tử Tần Vũ, ngươi có năng lực đối chọi không?
Giọng điệu của nàng hùng hổ dọa người, thần quang tỏa ra xung quanh:
– Nghe nói hoàng tử Tần Vũ khi còn ở Khai Hoàng đã đào binh, từ bỏ Ngọc Minh Cung, từ bỏ luôn cả huynh đệ tỷ muội, thân nhân, bằng hữu.
Trận chiến hôm nay, đối mặt với thú bị dồn vào đường cùng là các lộ quân hầu của Thiên Đình, ngươi có can đảm đối mặt với chiến cuộc tàn sát thê thảm như vậy không?
Linh Dục Tú cau mày lại, đang muốn giải thích giúp Sơ Tổ, nhưng Tần Mục lại đưa tay cản nàng lại, khẽ lắc đầu.
– Nếu ngươi không ngăn được tàn quân bại tướng của Thiên Đình, những tàn quân bại tướng này sẽ tập hợp với đại quân Vô Ưu Hương của Thiên Đình, cắn ngược lại ta một cái.
Nam Đế Chu Tước ngồi dậy, khí tức giống như khói lửa chiến trường, khí thế oai phong.
Nàng tiến lên một bước, dùng khí thế uy nghiêm ngập trời của mình đè ép Sơ Tổ, lạnh lùng nói:
– Ngươi không thể khiến ta tín nhiệm, ngươi đã từng có tiền lệ đào binh! Ngươi có thể đối mặt với núi xác biển máu trên chiến trường sao?
Khí thế của nàng hiên ngang, đạt đến đỉnh điểm, dường như trong biển lửa vô biên,có vô số Thần Ma đang vùng vẫy, tiếng kêu gào, tiếng gầm rú thê lương thảm thiết!
Là một Nam Đế, kinh nghiệm chiến đấu của Chu Tước rất dày dặn.
Từ cuộc chiến tranh giữa Tạo Vật Chủ trong thời đại Thái Cổ cho đến cuộc chiến giữa Tạo Vật Chủ và Cổ Thần, rồi lại đến cuộc chiến giữa các Thần Ma vào thời đại Long Hán, khí thế của nàng hiên ngang giữa gió tanh mưa máu, chỉ cần dựa vào khí thế cũng đủ khiến kẻ yếu khiếp sợ.
Tinh thần của Sơ Tổ Nhân Hoàng lập tức uể oải, thế nhưng khi hắn nhìn trực diện vào khí thế oanh liệt đó, thân hình lại giống như cột chống trời không bao giờ đổ ngã dù đất trời đổ sập.
– Ta có thể.
Hắn hơi buồn bã, nhưng lại đáp một cách chắc như đinh đóng cột.
Tay áo đổ thẫm của Nam Đế Chu Tước vung ra, sượt qua trước mặt Sơ Tổ Nhân Hoàng , biển lửa đạo hỏa biến thành biển máu, dị cảnh vô số người chết thảm hiện ra trong đầu của Sơ Tổ.
Chu Tước lạnh lùng nói:
– Ngươi còn có thể ư? Đạo tâm ngươi có điểm yếu, khi nhìn thấy chiến trường đẫm máu, chỉ cần đạo tâm của ngươi có xu thế sụp đổ, chỉ cần nỗi khiếp sợ trong lòng ngươi trỗi dậy, ngươi sẽ trở thành kẻ đào binh, khiến cho ta thất bại thảm hại! Ngươi gánh có được không? Ngươi gánh có nổi không? Tần Vũ, bây giờ ngươi rút lui vẫn còn kịp đấy!
Sơ Tổ Nhân Hoàng đứng vững ngay đó tựa như trung tâm của vũ trụ, giọng nói khàn đặc:
– Ta có thể!
– Nói bậy!
Khí tức của Nam Đế Chu Tước chấn động, đột nhiên khí huyết và đạo hỏa nàng biến thành dị cảnh ba mươi chín khuôn mặt hung tợn và biến dạng của các lộ quân hầu Nam Thiên, lao về phía Sơ Tổ!
Ba mươi chín khuôn mặt của quân hầu Nam Thiên đều là Bán Thần với hình dáng khác nhau, mà thủ lĩnh của quân hầu lại càng hung ác dữ tợn hơn.
Bọn họ có hình thù quái dị, hình hài dị hợm, hung ác, che rợp đất trời, lấn áp Sơ Tổ.
Người thường nhìn vào dị cảnh này, đạo tâm đã sớm sụp đổ, nhưng Sơ Tổ vẫn đứng ở yên ở đó, hai tay chuyển động, không xem mình là trung tâm, vận hành khí huyết, hóa thành thiên quân vạn mã, kiên cường chống đỡ xung kích của vô số Thần Ma của ba mươi chín lộ quân hầu!
Đợt tấn công này, vô số tứ chi bay tung tóe, cảnh tượng rất kinh dị!
Nam Đế Chu Tước nhìn chằm chằm gương mặt của hắn, nhìn và đôi mắt của hắn, dường như sắp nhìn thấu được nỗi khiếp sợ của hắn!
Đột nhiên, dị cảnh khắp bầu trời ấy tan biến đi, Nam Đế Chu Tước thu tay áo đỏ thẫm lại, cười nói:
– Hoàng tử Tần Vũ, ta hy vọng sẽ gặp ngươi ở Nam Cương Diên Khang!
Chương 2433: Nhân Hoàng xuất chinh (3)
Nhân Hoàng xuất chinh (3)
Sơ Tổ chắp tay cúi đầu:
– Cung kính chờ Nam Đế đến!
Nam Đế Chu Tước đáp lễ, cúi người với đám người Tần Mục và Lãng Uyển, nói:
– Cuộc chiến ở Nam Hải đang căng thẳng, ta phải quay về trước.
Nói rồi, nàng hóa thành một ánh lửa, bay đi xa, dần biến mất khỏi Vô Ưu Hương.
Tần Mục đứng dậy thi lễ, nói:
– Sơ Tổ, chặn đường bại quân Nam Thiên, phải nhờ ngươi rồi!
Sơ Tổ Nhân Hoàng đáp lễ:
– Không dám hổ thẹn!
Nói rồi, hắn lập tức quay người rời đi.
Tần Mục thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn theo hắn.
Linh Dục Tú hơi lo lắng, hạ giọng nói:
– Nam Đế gây sức ép lên đạo tâm của Sơ Tổ như vậy, liệu có chuyện gì không?
– Không đâu, trái lại sẽ đánh thức ý chí chiến đấu của hắn.
Tần Mục nở nụ cười, nói:
– Trận chiến này cực kỳ quan trọng, Nam Đế không thể không cẩn thận.
Sơ Tổ đã không còn là kẻ đào binh ở Ngọc Minh Cung của năm ấy nữa.
Khoảng thời gian hắn dẫn đầu các tộc hành quân vào cuối thời đại Khai Hoàng, hắn đã lột xác rồi.
Sở dĩ hắn hơi ưu sầu, chỉ vì ân hận năm đó tại sao không thể cứu tộc nhân ở Ngọc Minh Cung.
Thế nhưng, cuộc chiến này sẽ là thời cơ tốt nhất để hắn thoát khỏi sự ân hận đó.
Nhân Hoàng Điện.
Ngọc Minh Cung, thành Ngọc Kinh Khai Hoàng.
Sơ Tổ đang đi lại trong cung.
Nơi đây vẫn còn lưu giữ cảnh sắc của Ngọc Minh Cung lúc bị phá hủy, tất cả đều không có gì thay đổi.
Ngọc Minh Cung là nơi giáo dưỡng con người thời đại Khai Hoàng.
Trong thời kỳ hưng thịnh, Thiên Cung này có rất nhiều học tử học tập tại nơi đây, có thể nói rằng đây là học phủ cao nhất, thánh địa của thời đại Khai Hoàng.
Lúc kiếp nạn ập đến, m Thiên Tử thi triển pháp thuật, trong nháy mắt đã tước đoạt hầu hết linh hồn của các học tử, khiến họ chỉ còn lại thân xác.
Những người này vẫn còn giữ được dáng dấp lúc còn sống, giống như vẫn còn sống ở nơi này.
Sơ Tổ lặng lẽ đi trong đám người, dường như trước mắt vẫn là Ngọc Minh Cung của năm đó, bên cạnh hắn là rất nhiều học tử trẻ tuổi và những sinh mệnh còn sống sờ sờ, bên tai hắn tựa như vẫn vang đâu đây tiếng cười nói rộn ràng của đồng học và lão sư năm đó.
Hắn dừng bước, đứng lặng im, m Thiên Tử thi pháp giáng kiếp, tất cả mọi người đều đã chết, chỉ có mình hắn thoát khỏi đại nạn.
Nơi này đã trở thành nỗi bi ai suốt đời của hắn.
– Đồng học, lão sư, lần này ta sẽ không đào binh nữa!
Hắn kính cẩn quỳ lễ trước những cố nhân, khi đứng dậy lần nữa, đạo tâm của hắn viên mãn, sáng như ngọc.
Sơ Tổ quay người, ra khỏi Ngọc Minh Cung, ra khỏi Nhân Hoàng Điện.
Ngoài Nhân Hoàng Điện, các đời Nhân Hoàng dẫn dắt từng đại quân, lặng lẽ chờ đợi bên ngoài, không một tiếng động.
Sơ Tổ nhìn đám người Nhị Tổ Tam Tổ, cuối cùng nhìn sang trưởng thôn Tô Mạc Già.
Hắn nở nụ cười, trầm giọng nói:
– Hai vạn năm qua, Nhân Hoàng Điện của ta luôn che chở những người canh giữ mảnh đất này.
Hai vạn năm nay, Nhân Hoàng từ đời này sang đời khác vẫn luôn đơn độc đối đầu với trời xanh, đối đầu với Thiên Đình, đối đầu với bất công thiên vị! Nhưng hôm nay của hai vạn năm sau đã khác xa trước.
Hắn nhấc chân, xuyên qua đại quân, giọng nói như sấm rền:
– Chúng ta có rất nhiều đạo hữu, chúng ta có rất nhiều đạo hữu cùng chí hướng! Phía sau chúng ta là một Diên Khang đã quật khởi từ đống hoang tàn đổ nát do các chư thần Thiên Đình gây ra!
Tay phải của hắn chỉ về phía nam:
– Các Nhân Hoàng của Nhân Hoàng Điện cả đời này luôn che chở mảnh đất nơi đây! Đi theo ta, giết địch!
Đại quân nhanh chóng đi theo.
Tề Khang Nhân Hoàng tiến về phía trước, cười ha hả:
– Tiểu Tô Tử, ngươi có làm được không đấy? Ngươi đã già rồi!
Nghe thấy vậy, mặt trưởng thôn Tô Mạc Già không cử động, liếc mắt nhìn hắn, đột nhiên khí huyết sục sôi, từ người già biến thành thanh niên trẻ tuổi, cơ bắp cuồn cuộn không gì sánh được, ôm lấy thần kiếm, ánh mắt liếc ngang qua, kiếm ý trong mắt muốn chém đứt Tề Khang Nhân Hoàng.
Tề Khang Nhân Hoàng cười ha hả:
– Khi sư diệt tổ là người tài, không hổ danh là do ta dạy dỗ! Có điều, đồ tôn của ta mạnh hơn!
Các Nhân Hoàng cười lớn, tiếng cười thấu cả trời xanh, khiến các áng mây tan biến.
Thái Thanh cảnh Vô Ưu Hương, một vị Thần Nhân nhanh chóng bước ra khỏi truyền tống trận, gửi thư cho quốc sư Diên Khang.
Tần Mục mở thư ra, trong thư nói rằng Đông Thiên Thanh Đế quá cẩn thận, tử thủ không chiến, sau đó Giang Bạch Khuê muốn mượn món lễ vật mà Tần Mục nhận được khi thành thân.
Tần Mục lấy làm kỳ lạ, cười nói:
– Giang sư đệ đến mượn vảy rồng của Đông Đế Thanh Long để làm gì?
Giọng nói của Vân Thiên Tôn truyền đến:
– Đông Thiên Thanh Đế và Đông Đế Thanh Long có đại thù.
Quốc sư Diên Khang muốn mượn tay Đông Thiên Thanh Đế đối phó với Đông Đế Thanh Long, quả thật là diệu kế!
Tần Mục hơi giật mình, hắn biết ân oán giữa Đông Thiên Thanh Đế và Đông Đế Thanh Long.
Sau khi Diên Khang Kiếp nổ ra, Thần Tôn Vũ Cực gặp được Tần Mục, kể cho hắn nghe chuyện cũ của Thanh Đế.
Thiên Đình khi đó còn chưa khai thiên lập địa, Ngự Thiên Tôn ngộ đạo ở dưới một gốc cây khô, lĩnh hội ra phương pháp phát triển Linh Thai Thần Tàng.
Cây khô nơi hắn giác ngộ nhận được cơ duyên này, vì vậy cây khô gặp xuân, sống lại.
Chương 2434: Mục Thiên Tôn trung hậu trung thực
Mục Thiên Tôn trung hậu trung thực
Gốc cây khô này chính là Đông Thiên Thanh Đế của sau này, nhưng mà quá trình này rất khó khăn.
Bởi vì biến thành thần mộc, cho nên cây khô bị người khác chặt đi để luyện chế thành bảo vật, gián tiếp qua tay nhiều người trong thịnh hội Dao Trì giai đoạn đầu thời đại Long Hán, đã từng được nghe Tần Mục và Hạo Thiên Tôn truyền thụ thành thần pháp.
Sau đó, chủ nhân của thần mộc bị giết, cho nên thần mộc lại rơi xuống Nguyên Giới rồi cắm rễ, nhận được linh khí của trời đất, tu vi càng ngày càng cao.
Nhưng mà đến thời đại Xích Minh, nó lại bị tộc nhân chặt luyện thành bảo bối, tiếp đó rơi vào tay Minh Hoàng, bị Minh Hoàng luyện thành thần binh Đế Tọa, uy năng cực kỳ lớn.
Đến thời đại Thượng Hoàng, lúc ấy Thanh Đế đã là thần binh lợi khí lớn mạnh nhất, sinh ra linh hồn, nhưng hắn lại bị Đông Đế Thanh Long ngăn cản, gần như bị Đông Đế Thanh Long đánh cho đến mức hình thần câu diệt.
Sau đó, Thanh Đế ngay lập tức trở thành phế vật, bị người ta vứt bỏ.
Nhưng bằng lòng tin và tiếp tục sống sót, nó đã thoát khỏi thân thể bảo vật, tu thành Đế Tọa.
Hắn được Hiểu Thiên Tôn lúc đó rất trọng dụng, xưng là Đông Thiên Thanh Đế, dùng để kìm hãm Đông Đế Thanh Long.
n oán của hắn và Đông Đế Thanh Long cũng là từ đây mà ra.
Đông Đế là chúa tể của Đông Cực Thiên, Thanh Đế là Đông Thiên Đại Đế, hai người chắc chắn sẽ đối đầu rất gay gắt, ân oán càng để lâu càng sâu, càng để lâu càng nhiều.
Trong cung điện của Thần Tôn Vũ Cực, Đông Đế Thanh Long ở trên bích họa, nằm sấp ở dưới chân Thanh Đế, thoi thóp và nịnh nọt cầu được sống sót, có thể thấy được hận ý của Thanh Đế với Đông Đế rất sâu.
Vân Thiên Tôn nói:
– Quốc sư Diên Khang xin vảy rồng của Đông Đế có phải là vì hồi sinh Đông Đế, để Đông Đế kéo chân Thanh Đế, buộc Thanh Đế khai chiến với hắn, nhân cơ hội này đại phá đại quân Đông Thiên, giải quyết Thần Ma Đông Thiên trong một lần.
Chỉ có như vậy, hắn mới có thể rảnh tay trợ giúp Vô Ưu Hương.
Tần Mục nhìn Linh Dục Tú, Linh Dục Tú lập tức đứng dậy đi tìm vảy rồng của Đông Đế Thanh Long.
– Đông Đế Thanh Long kiêu căng khó thuần, tự cho mình cao thượng, thế nhưng thủ đoạn lại thấp kém hạ lưu, làm người khác khinh thường.
Hắn là người đầu tiên đầu hàng Thiên Đình, làm Thanh Long Thiên Tôn, cho rằng có thể giữ được tính mạng, nhưng mà Hạo Thiên Đế nào có bỏ qua cho hắn?
Tần Mục cười nói:
– Hạo Thiên Đế vì giết Hỏa Thiên Tôn, cho nên hiến tế hắn.
Lúc ta và thê tử thành thân, Thái Sơ sai người đưa vảy rồng của Đông Đế tới, thăm dò xem có phải ta đã nản lòng rồi hay không, vì vậy ta không hồi sinh hắn.
Lúc Yên Nhi và Nam Đế tới tìm ta cũng chưa từng đề cập tới việc hồi sinh hắn, cho nên ta đã quên mất việc này.
Hiện giờ hồi sinh Đông Đế, cũng coi như trả lại ân huệ mà hắn đã giúp ta luyện kiếm năm đó.
Vân Thiên Tôn nói:
– Ta từng nghe người ta nói, tốt nhất là đừng nợ ân huệ của Mục Thiên Tôn, mà cũng đừng viết giấy nợ gì đó, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng!
– Mấy lời này đều là vu oan!
Tần Mục chưa dứt lời, Linh Dục Tú đã mang theo vảy rồng của Đông Đế đi tới, cười lạnh nói:
– Tất cả đều là do mười Thiên Tôn tung tin đồn để vu khống thanh danh bọn ta! Miệng đời có sức mạnh ghê gớm, trăm người ngàn ý, thanh danh bọn ta đều bị bọn họ làm hỏng hết rồi, đến Vân Thiên Tôn cũng tin!
Vân Thiên Tôn vội vàng nói:
– Thật ra ta không tin!
Tần Mục cảm khái nói:
– Ngươi hiểu ta, phu nhân cũng thế.
Tần Mục lấy vảy rồng của Đông Đế ra, làm phép chiêu hồn.
Đột nhiên, hắn kinh ngạc:
– Linh hồn Đông Đế không ở U Đô, cũng không ở Thiên m Giới!
Đám người Vân Thiên Tôn hơi giật mình.
Nếu như Thanh Long bị giết, linh hồn vẫn còn, hẳn sẽ rơi vào U Đô; nếu như linh hồn bị đánh nát, hóa thành cát đen, như vậy nhất định sẽ rơi vào Thiên m Giới.
Mà hai nơi Tần Mục nói đều không có hồn phách của Thanh Long, điều này quá kỳ lạ.
– Phải rồi.
Tần Mục cười nói:
– Thái Sơ giết Đông Đế Thanh Long, vậy thì hồn phách của Thanh Long nhất định đã rơi vào tay Thái Sơ, hồn phách của hắn chắc cũng bị Thái Sơ giấu đi.
Vân Thiên Tôn như nghĩ ra gì đó:
– Chung Cực Hư Không, Đại La Thiên Nhất Khí!
– Cũng có thể là Thái Sơ lấy được những Bảo Điện Tổ Đình kia rồi.
Hai nơi này đều có thể che đậy thần thông mà ta cảm ứng được.
Tần Mục suy tư nói:
– Nếu như là Đại La Thiên Nhất Khí của Thái Sơ thì còn được, nhưng hiện tại Đại La Thiên của Thái Sơ đã giáng lâm xuống Nguyên Giới, uy hiếp Diên Khang.
Ta cưỡng ép làm phép, đoạt lại hồn phách của Thanh Long không khó.
Nếu trấn áp bên trong Bảo Điện Tổ Đình, vậy thì rất phiền phức.
Hắn hít một hơi thật dài, bước nhanh ra ngoài, giọng nói không kìm được sự vui sướng:
– Thái Sơ đưa vảy rồng tới, nhưng lại giấu linh hồn Đông Đế đi, xem ra muốn thừa dịp ta làm phép rồi tính kế với ta! Đã như vậy, ta sẽ thành toàn cho hắn!
Linh Dục Tú vội vàng ra khỏi đại điện, Vân Thiên Tôn cũng nhanh chóng ra ngoài, chỉ thấy Tần Mục đứng trên một mảnh đất trống, thần thức cuồn cuộn, lập tức tưởng tượng ra một tòa tế đàn lớn.
Chương 2435: Mục Thiên Tôn trung hậu trung thực (2)
Mục Thiên Tôn trung hậu trung thực (2)
Tế đàn dưới chân hắn từ từ bay lên, nguyên khí của hắn hóa thành các đại đạo phù văn lạc ấn trên bề mặt tế đàn.
Phù văn kết thành đạo văn, đạo văn kết thành đạo liên, hình thành lĩnh vực cơ sở nhất.
Sau lưng Tần Mục, Đại Thiên Đình trải rộng, thành Ngọc Kinh hiện lên, trung tâm thành Ngọc Kinh, trước Hỗn Độn Điện, nguyên thần của hắn sừng sững, giậm chân xuống đất, phía trước Hỗn Độn Điện cũng xuất hiện một tế đàn, nhưng ngược với tế đàn dưới chân Tần Mục.
Vân Thiên Tôn nhìn một lát, không hiểu, nói:
– Đệ muội, một tế đàn khác của Mục Thiên Tôn có tác dụng gì?
Linh Dục Tú cũng không hiểu, nói:
– Ắt có dụng ý.
Vân Thiên Tôn gật đầu:
– Nói rất có lý.
Nhục thân Tần Mục đứng trên tế đàn làm phép, cùng lúc đó, nguyên thần của hắn làm phép trước Hỗn Độn Điện, chẳng qua phép thuật mà nhục thân Tần Mục thi triển là Khiêu Hồn Dẫn, dẫn dắt linh hồn Đông Đế Thanh Long, mà thứ phép thuật do nguyên thần hắn làm phép lại khiến cho người ta xem không hiểu.
Một sức mạnh không biết từ đâu lan ra, xâm nhập hư không, khiến người ta cảm thấy khó đoán, dịu nhẹ, mờ ảo, ẩn giấu, vô hình.
Khi sức mạnh này trải rộng, xâm nhập vào chư thiên vạn giới, cuối cùng Tần Mục cũng cảm ứng được vị trí hồn phách của Đông Đế Thanh Long.
Hồn phách của Đông Đế Thanh Long ẩn giấu bên trong Đại La Thiên Thái Sơ Nhất Khí.
Đại La Thiên Nhất Khí của Thái Sơ hiện giờ trôi lơ lửng trên không trung của đại doanh Thiên Đình, ngược lại với ba mươi ba chư thiên xa xa của Vô Ưu Hương.
Ngay lúc sức mạnh của Tần Mục đồng thời xâm nhập Đại La Thiên Nhất Khí, dưới đạo thụ trong Đại La Thiên Nhất Khí, Thái Sơ hiện thân, nở nụ cười tươi:
– Mục Thiên Tôn, ngươi vẫn tới! Ngươi luyến tiếc chiến lực của Đông Đế Thanh Long, cần hắn chinh chiến thiên hạ cho ngươi! Nhưng ngươi lại không biết, ta đã chờ ngươi rất lâu rồi!
Bên dưới đạo thụ, bên cạnh rễ cây là một chiếc bình bằng đồng thau cao cỡ một người đứng ở đó, miệng bình đóng chặt.
Lúc này, miệng bình rung lắc dữ dội, dường như có một sức lực lay chiếc bình, khiến bình bị vỡ, thứ bên trong bình rơi ra!
– Khi truyền vào trong Đại La Thiên của ta, sức mạnh của ngươi đã yếu thế, mà lúc này ta có thể đả thương lại nguyên thần ngươi, đả thương lại nhục thân ngươi!
Thái Sơ quát lớn, nhục thân lập tức trở nên cường tráng!
Kế từ những năm dài đằng đẵng đó đến nay, nhục thân của hắn luôn là thiên hạ đệ nhất, thậm chí còn có thể đỡ được những đòn công kích của người thành đạo, cho đến những năm gần đây mới bị Tần Mục vượt qua.
Tần Mục luyện thành nhục thân Hồng Mông, sở hữu nhục thân mạnh mẽ vô song, còn vượt qua cả nhục thân Thiên Đế Cổ Thần!
Mà thứ mạnh mẽ sánh ngang với nhục thân của Cổ Thần Thiên Đế là nguyên khí của hắn, Tiên Thiên Nhất Khí!
Tiên Thiên Nhất Khí chính là nguyên khí, cũng là đại đạo, có thể biến thành bất kỳ đại đạo nào trong thiên hạ!
Mặc dù Tiên Thiên Nhất Khí của hắn không luyện đến mức thành đạo, nhưng cũng không thể coi thường.
Hắn lấy sức mạnh thành đạo, mượn sức mạnh từ thành Ngọc Kinh Tổ Đình, pháp lực mạnh mẽ vượt xa rất nhiều người dùng Đạo Cảnh để thành đạo!
– Ngươi không ngờ được đúng không? Lúc này Bảo Điện của ta đã viên mãn rồi!
Thái Sơ thôi thúc Tiên Thiên Nhất Khí, Đại Thiên Đình sau lưng hiện lên, bảy mươi hai Bảo Điện bao bọc xung quanh ba mươi sáu Thiên Cung!
Từ sau trận chiến giữa Tần Mục trong Chung Cực Hư Không, Hạo Thiên Đế không thể không rút lui.
Hạo Thiên Đế và hắn cùng có nhận thức chung, hai phụ tử trao đổi với nhau, không hề giữ lại bí mật nào.
Cho dù Hạo Thiên Đế hay là Thái Sơ thì đều đã tu thành bảy mươi hai tòa Bảo Điện, sức mạnh thành đạo của phụ tử bọn họ đã đạt đến trình độ viên mãn!
Pháp lực của Thái Sơ đã mạnh hơn lúc trước.
Nhục thân Thiên Đế Cổ Thần của hắn nhấc bước, không ngừng di chuyển xoay quanh chiếc bình đồng kia.
Hai cánh tay hắn lên xuống, Tiên Thiên Nhất Khí hóa thành thần thông, dẫn dắt hồn lực của Tần Mục đi ngược lại con đường cũ!
Thần thông của hắn vô thanh vô thức truy lùng sức mạnh của Tần Mục, theo Khiên Hồn Dẫn của Tần Mục, đả thương lại nhục thân và nguyên thần của Tần Mục!
Hắn đã thầm tính toán, Tần Mục đang toàn lực dẫn dắt hồn của Đông Đế Thanh Long, dù là nhục thân hay là nguyên thần thì đều không hề phòng ngự, lúc này giết ngược lại Tần Mục là thời cơ tốt nhất!
Thái Sơ phấn chấn tinh thần, liên tục hét lên, từng chiêu thần thông lần theo nguồn gốc lao về phía Tần Mục.
Mà sức mạnh của Tần Mục vẫn đang không ngừng lớn lên, cố lay động bình đồng, nhưng chiếc bình đồng này ở trong Đại La Thiên Nhất Khí, tuy lúc này Đại La Thiên Nhất Khí rời khỏi Chung Cực Hư Không đi vào Nguyên Giới, nhưng dù sao cũng là đại đạo, sức mạnh của Tần Mục đi tới nơi này bị từng tầng hư không làm suy yếu, đã không còn ở trạng thái đỉnh phong.
Cộng thêm việc bình đồng bị Đại La Thiên Nhất Khí trấn áp, Tần Mục rung chuyển chiếc bình này thì chẳng khác nào chống lại toàn bộ Đại La Thiên, chống lại đạo hạnh của Thái Sơ!
Thiên thời địa lợi gần như chỉ nghiêng về Thái Sơ, Thái Sơ nắm chắc thắng lợi trong tay!
Trong nháy mắt, hắn thi triển vô số thần thông, sức mạnh của người thành đạo phơi bày hoàn toàn!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










