[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 445 : Hạo Thiên Đế (3) (c2221-c2225)
❮ sautiếp ❯Chương 2221: Hạo Thiên Đế (3)
Hạo Thiên Đế (3)
Trên mặt Hạo Thiên Đế mang theo nụ cười, trong lòng rất vui sướng, liếc Thái Sơ một cái, nghĩ thầm:
– Ngày thứ nhất trẫm lên ngôi, công lao đã vượt qua ngươi mấy trăm ngàn năm! Phụ thân, ngươi không đấu lại ta, đế vị này, ta đã ngồi vững.
Ngọc Thần Tử lên điện, cúi đầu, hai tay giơ cao thư xin hàng, bước đi rất chậm, đi vào trong điện quỳ xuống, cao giọng nói:
– Tội thần Tần Mục biết bệ hạ võ công hơn người, thiên uy cuồn cuộn, không thể địch nổi, bởi vậy cầu hàng!
Hạo Thiên Đế cười ha ha, đứng lên nói:
– Tuy rằng Mục Thiên Tôn đối địch với ta, nhưng trẫm cũng kính phục võ dũng của hắn, trẫm có thể thu phục được một đại tướng như vậy còn hơn cả dành được thiên hạ! Trình thư xin hàng lên!
Đại thần Thượng Tể vội vàng mang thư xin hàng tới, Hạo Thiên Đế hưng phấn nói:
– Đọc!
Đại thần Thượng Tể do dự một chút, mở thư xin hàng bắt đầu đọc.
Trong triều đình, quần thần nghe thấy thư xin hàng của Tần Mục, tiếng cười vang dội, vô cùng vui vẻ.
Mà của cải Diên Khang được Tần Mục liệt kê trong thư xin hàng lại khiến bọn họ động lòng, từng đôi mắt phát ra ánh sáng xa xăm.
Dù là Thiên Tôn cũng không nhịn được động lòng với của cải Diên Khang, ai nấy đều tính toán xem bản thân sẽ được phân chia bao nhiêu của cải.
Đại thần Thượng Tể đọc đến câu “đã đồng sàng cộng chẩm” mà Tần Mục viết, đột nhiên nghĩ tới gì đó, nhảy qua không đọc đoạn văn này.
Hạo Thiên Đế khẽ mỉm cười, nghĩ thầm:
– Hắn cũng biết điều, là một nhân tài có thể đào tạo.
Chỉ đáng tiếc là Lãng Uyển…
Đại thần Thượng Tể đọc xong thư xin hàng, trình thư xin hàng cho Hạo Thiên Đế.
Hạo Thiên Đế đặt thư xin hàng ở một bên, lạnh nhạt nói:
– Mục Thiên Tôn văn chương bay bổng, trẫm cho rằng thư xin hàng xứng đáng in ấn mấy trăm vạn bản, phát đến mỗi chư thiên, để cho những đại lão thô lỗ các ngươi học tập một chút.
– Bệ hạ thánh minh!
Trong triều vang vọng tiếng ca tụng công đức.
Hạo Thiên Đế như mở cờ trong bụng, mở tiệc thưởng quần thần, đợi đến khi kết thúc đại lễ, quần thần rời đi, chỉ còn đám người Hỏa Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn, Tổ Thần Vương, Thái Sơ, Thái Cực, m Thiên Tử ở lại.
Hạo Thiên Đế nói:
– Mục Thiên Tôn đầu hàng là chuyện quan trọng, vì vậy giữ các vị đạo hữu lại…
Tổ Thần Vương vội vàng nói:
– Bệ hạ khách khí, hiện giờ bọn ta là thần tử, sao có thể gọi bọn ta là đạo hữu? Bọn ta nào dám nhận! Nếu bệ hạ cảm thấy bọn ta vẫn còn tác dụng, gọi một tiếng ái khanh là đã cảm thấy may mắn lắm rồi!
Hạo Thiên Đế giả vờ nói:
– Năm đó lúc thái thượng hoàng tại vị, còn xưng đạo hữu với Thiên Công, Thổ Bá…
m Thiên Tử bước ra khỏi hàng, cao giọng nói:
– Lúc trước khác, bây giờ khác! Một là Thiên Đế, một là thần, phép tắc trước đây không thể dùng lên triều đình bây giờ được!
Họa Thiên Đế cố nói:
– Như vậy trẫm đành phải nghe lời rồi.
Các vị ái khanh, các ngươi xem nên chia Diên Khang như thế nào?
Hỏa Thiên Tôn khom người nói:
– Bệ hạ, Diên Khang chính là Nhân tộc, theo lý nên đưa về dưới quyền Nam Thiên ta! Ta chính là Thiên Tôn Nhân tộc, không cần tốn mấy năm là đã có thể dạy dỗ phản tặc Diên Khang đến vĩnh viễn không còn tâm tư làm phản!
Hạo Thiên Đế lạnh nhạt nói:
– Diên Khang giàu có và đông đúc, Hỏa ái khanh có cái miệng lớn như vậy, muốn một miếng nuốt sạch ư?
Hỏa Thiên Tôn nói:
– Bệ hạ, Nhân tộc thuộc thần quản lí, năm đó chúng ta từng có ước định…
m Thiêm Tử cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn, lúc trước khác, bây giờ khác.
Ước định đã qua, sao có thể dùng đến bây giờ? Cả thiên hạ này là đất của vua, dân tứ hải là thần dân của vua, toàn bộ vũ trụ Hồng Hoang đều là của bệ hạ, nào có cái gì của ngươi, của ta?
Tất cả Thiên Tôn cùng cau mày.
Hỏa Thiên Tôn cười giễu nói:
– m Thiên Tử, nơi này cũng có chỗ cho ngươi nói sao? Đi xuống!
Hạo Thiên Đế mỉm cười nói:
– Quên nói cho Hỏa ái khanh, m Thiên Tử đã không phải là Minh Đế rồi, trẫm định phong hắn làm m Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn tức đến bật cười:
– Lúc trước phong Thiên Tôn là dựa vào công lao, sau đó dựa vào võ lực, lẽ nào bây giờ phong Thiên Tôn là dựa vào nịnh nọt hay sao? Ta xấu hổ vì đứng cùng hàng!
Sắc mặt Hạo Thiên Tôn khẽ thay đổi, cười ha ha nói:
– Tính tình Hỏa ái khanh vẫn thật nóng nảy, một chút cũng không thay đổi.
Ha ha ha, việc phong m Thiên Tử lên làm Thiên Tôn tạm thời hoãn lại đã.
Trẫm có thể ngồi lên vị trí này, Hỏa ái khanh có công rất lớn, trẫm kính ngươi một chén!
Hỏa Thiên Tôn vội vàng đứng dậy nâng chén, xấu hổ nói:
– Bệ hạ, tính khí thần vẫn luôn không đổi, khiến bệ hạ chê cười rồi.
Hạo Thiên Tôn một hơi uống cạn, để chén rượu xuống, cười nói:
– Tính khí của Hỏa ái khanh trẫm còn có thể không hiểu rõ sao? Tuy ngươi và ta không phải là huynh đệ ruột thịt, nhưng lại hơn hẳn huynh đệ ruột! Giang sơn của trẫm, có một nửa của ngươi!
Chương 2222: Một con chó ngoan
Một con chó ngoan
Hắn vừa dứt lời, chư vị Thiên Tôn ở lại trong Lăng Tiêu Điện đều trầm mặc xuống, ánh mắt từng người lóe lên, nhìn Hỏa Thiên Tôn xử lý như thế nào.
Hỏa Thiên Tôn nâng chén, ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch, nói:
– Bệ hạ nói đùa, thần làm sao dám muốn một nửa thiên hạ? Thần chỉ cần một nửa Diên Khang là được rồi, cái khác, một tấc đất thần cũng không cần.
Hạo Thiên Đế nở nụ cười, bắt gặp ánh mắt Hỏa Thiên Tôn.
– Ha ha ha ha!
Hai người đột nhiên cười ha hả.
Các Thiên Tôn khác cũng cười theo, tiếng cười dần dần hạ xuống, Hạo Thiên Đế mỉm cười nói:
– Tổ Thần Vương, ngươi muốn Diên Khang không?
Tổ Thần Vương khẽ khom người, cười nói:
– Thần phụng lệnh bệ hạ trấn thủ Huyền Đô, chỉ riêng Huyền Đô bao phủ chư thiên vạn giới, khu vực rộng lớn, đã khiến thần khó xử lý.
Thần chưa cần.
Hạo Thiên Đế nhìn về phía Hư Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Bệ hạ, thần cũng giống như Tổ Thần Vương, không dám hy vọng xa vời của cải Diên Khang, chỉ mong xử lý tốt U Đô.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Vậy thì chỉ có trẫm và Hỏa ái khanh chia đều Diên Khang.
Thái Sơ cười nói:
– Bệ hạ khoan đã.
Trong Lăng Tiêu Bảo Điện hoàn toàn yên tĩnh, không một âm thanh, từng ánh mắt dừng lại trên người Thái Sơ.
Thái Sơ cười nói:
– Năm đó khi chúng ta còn là một trong mười Thiên Tôn, lợi ích chia đều như nhau, ngày nay thiên hạ thống nhất, đương nhiên không thể hành động giống như trước đây.
Toàn bộ vũ trụ Hồng Hoang đều thuộc về bệ hạ, nhưng bệ hạ có thể đăng cơ cũng đều dựa vào các lão huynh đệ nâng đỡ.
Bệ hạ đã có được thiên hạ cũng nên luận công ban thưởng, trấn an lòng của lão huynh đệ một chút, không thể khiến cho lòng các lão huynh đệ nguội lạnh.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Lời của thái thượng hoàng có lý.
Trẫm vừa mới ngồi lên vị trí Thiên Đế, không thành thạo bằng thái thượng hoàng.
Thái thượng hoàng cho rằng nên phân chia Diên Khang như thế nào?
Thái Sơ tiếp tục nói:
– Luận công ban thưởng thôi.
Cho dù là trận chiến Huyền Đô hay trận chiến U Đô, lão huynh đệ bọn họ đều cố gắng hết sức, cũng rất liều mạng, thậm chí có mấy vị đạo hữu đã ngã xuống.
Những người còn sống, tuy công thành danh toại nhưng cũng không thể không chăm sóc cô nhi quả mẫu của người đã chết.
Của cải Diên Khang chỉ ít hơn Thiên Đình một chút, dựa theo quy củ trước kia, nếu có phân chia thì bệ hạ cũng không tổn thất gì lớn.
Các vị Thiên Tôn khác khác không nói nhiều, lẳng lặng nghe.
Hạo Thiên Đế nghiêm túc nói:
– Thái thượng hoàng chỉ điểm…
Thái Sơ cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn, Thiên Tôn Nhân tộc, hơn nữa từng có hiệp định với bệ hạ.
Hư Thiên Tôn, Tổ Thần Vương, Cổ Thần Thái Cực, còn có thái thượng hoàng ta, thậm chí Đông Đế Thanh Long, đều là thần tử có công.
Cộng thêm Mục Thiên Tôn quy hàng, ở trong thư xin hàng khóc sướt mướt, nói là muốn xin một nơi ẩn cư cầu phúc cho bệ hạ.
Tất cả những chuyện này đều cần bàn bạc một chút.
Hắn cười ha hả nói:
– Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương không dám muốn Diên Khang, nhưng vẫn nên chia cho một phần của cải.
Diên Khang có tiền, lại có nhiều đốc tạo xưởng, nhiều cao thủ thuật số, nhiều cao thủ rèn đúc như vậy, nếu không chia hết, lỡ sau này lại kết nối lại với nhau tạo thành sợi dây làm phản lần nữa thì sao? Vẫn nên chia ra, chia ra.
Hạo Thiên Đế suy tính, liên tục gật đầu, cười ha hả nói:
– Thái thượng hoàng nói rất có lý, có lý…
Hắn liếc nhìn m Thiên Tử một cái, m Thiên Tử kiên trì đến cùng nói:
– Thái thượng hoàng, thần cũng có công, thần cũng muốn được chia một khoản.
Hỏa Thiên Tôn lạnh lùng nói:
– m Thiên Tử, trận chiến U Đô, ngay cả đầu ngươi cũng không lộ ra thì có công lao gì?
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Dù sao m Triêu Cận cũng là Thiên Tôn, nếu đã là Thiên Tôn thì cũng có thể kiếm một chén canh, nếu không chẳng phải chỉ là danh xuông thôi sao? Tổ Thần Vương và Hư Thiên Tôn, hai vị cũng không cần khách khí, quả thật Diên Khang cũng có một phần của các ngươi.
Tổ Thần Vương và Hư Thiên Tôn liếc nhìn nhau, đồng thời khom người nói:
– Đa tạ ân điển của bệ hạ.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Vốn dĩ Thiên Đình có mười Thiên Tôn, hiện tại chỉ có Hư Thiên Tôn, Tổ Thần Vương, Hỏa Thiên Tôn, thái thượng hoàng, m Thiên Tử và trẫm, xem ra cần phải bổ sung một thêm người mới. m Thiên Tử thành m Thiên Tôn, Bạch Đế, Xích Đế, Thanh Đế, cũng có thể trở thành người được chọn làm một trong mười Thiên Tôn.
Thái Sơ cười nói:
– Phẩm giá của Bạch Đế, Xích Đế, Thanh Đế vẫn hơi kém một chút.
Bệ hạ, Cổ Thần Thái Cực cũng có thể xem như là Thiên Tôn.
Hạo Thiên Đế vuốt ve chén rượu, cười ha hả nói:
– Trẫm suýt nữa quên.
Trong trận chiến U Đô, Huyền Đô, quả thật hai vị đạo huynh đã bỏ ra rất nhiều công sức, có thể xếp vào hàng ngữ Thiên Tôn.
Đã như vậy, chi bằng thêm luôn Mục Thiên Tôn, chư vậy vừa khéo có chín Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn phản đối:
– Bệ hạ, phản tặc sao có thể làm Thiên Tôn?
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Chẳng lẽ Hỏa ái khanh đã chọn được người nào khác?
Chương 2223: Một con chó ngoan (2)
Một con chó ngoan (2)
Hỏa Thiên Tôn nói:
– Mục Thiên Tôn là phản tặc, đưa hắn vào hàng ngũ mười Thiên Tôn, đừng nói là thần không phục, các Thiên Tôn khác cũng sẽ không phục! Hơn nữa, trong mười Thiên Tôn cũng không phải không có người.
Lang Hiên Thần Hoàng không phải vẫn ở đây sao?
Hạo Thiên Đế bóp nát chén rượu trong tay, cười nói:
– Lang Hiên Thần Hoàng chết trong tay Mục Thiên Tôn…
– Lang Hiên Thần Hoàng người hiền tự có thiên tướng, hắn vẫn còn sống.
Hỏa Thiên Tôn đột nhiên mỉm cười khiến mặt nạ trên mặt trông rất đáng sợ, nói:
– Chẳng lẽ bệ hạ đã quên Lang Hiên Thần Hoàng còn có một phân thân ở Diên Khang sao? Ông trời có mắt, thần đã cứu phân thân của hắn trở về, không bị chôn vùi trong tay Mục tặc.
Chén rượu trong tay Hạo Thiên Đế nóng chảy, biến thành bột vàng chảy xuống.
Hắn đột nhiên cười ha ha nói:
– Làm tốt lắm! Làm tốt lắm! Hỏa ái khanh trung quân ái quốc, chính là trung thần, không hổ danh là người trẫm coi trọng nhất!
Hỏa Thiên Tôn vô cùng lo sợ:
– Bệ hạ quá khen rồi.
Ánh mắt Thái Sơ lóe lên, cười ha ha nói:
– Quả thật Hỏa Thiên Tôn trung nghĩa vô song!
Hạo Thiên Đế hừ một tiếng, nói:
– Đông Đế Thanh Long đến đây quy hàng, có thể đưa vào hàng ngũ Thiên Tôn.
Chắc là Hỏa Thiên Tôn không có ý kiến chứ?
Hỏa Thiên Tôn cười nói:
– Đông Đế Thanh Long làm Thiên Tôn, thần không có ý kiến.
Hạo Thiên Đế siết chặt nắm đấm rồi lại chậm rãi thả lỏng, cười nói:
– Lợi ích của Diên Khang rất lớn, chia như thế nào, chúng ta không cần phải suy nghĩ.
Giao cho đám người phía dưới thảo luận là được.
Hôm nay là đại lễ đăng cơ của trẫm, không nói những chuyện phiền lòng, trẫm và chúng ái khanh cùng vui vẻ, không say không về!
Bên trong Lăng Tiêu Điện ăn uống linh đình, tiếng cười cười nói nói dần dần vang lên.
– Ý định tạo phản của Hỏa lão cẩu đã sắp xuyên thủng trời cao rồi!
Sau đại lễ, Hạo Thiên Đế tiễn biệt đám người, chỉ giữ lại m Thiên Tử, Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương, không khỏi đột nhiên giận dữ, nghiêm mặt nói:
– Không phải hắn chờ giá cao, mà biết trẫm không cho hắn giá tốt, bởi vậy đã sớm bán cho Thái Sơ!
m Thiên Tử không dám nói lời nào.
Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương liếc nhìn nhau, Tổ Thần Vương nói:
– Bệ hạ, dù sao Hỏa Thiên Tôn cũng là dị tộc, không phải chủng tộc của ta.
Hạo Thiên Đế thở ra một hơi, bước nhanh đi tới đi lui, cười giễu nói:
– Hắn còn cho rằng mọi thứ vẫn giống như lúc trước, cho rằng trẫm không có hắn thì không được, hắn quá làm càn! Hắn dám giữ lại Lang Hiên, trẫm đã không thể chịu đựng được, hắn lại còn bán Lang Hiên cho Thái Sơ! Thật sự quá to gan!
Hư Thiên Tôn nói:
– Hắn liên kết với Thái Sơ, còn được Cổ Thần Thái Cực trợ giúp, qua vài năm nữa, Lang Hiên khôi phục lại đỉnh cao, e là có thể đứng ngang hàng với bệ hạ.
Hạo Thiên Tôn tức giận hừ một tiếng, sau đó mặt mày giãn ra, cười nói:
– Một con chó ngoan của trẫm cắn ngược lại trẫm một phát.
Hay, hay lắm.
Nhưng trẫm đã sớm chuẩn bị, mẫu hậu!
Nguyên Mẫu phu nhân uể oải lên tiếng từ sau tấm bình phong, cười nói:
– Hạo Nhi, Thái Sơ không đáng lo, ngươi có thể yên tâm.
Hư Thiên Tôn, Tổ Thần Vương sợ hãi, nhìn nhau một cái, im lặng không lên tiếng.
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Hỏa ái khanh, ngươi có ý định tạo phản, hay lắm, trẫm còn lo lắng ngươi không dám làm phản.
Dù sao ngươi cũng là công thần lớn nhất của trẫm, trẫm không có lý do gì giết ngươi mà không làm nguội lòng quần thần.
Nhưng hiện tại, ngươi khiến trẫm phải ra tay.
Thái Sơ trở lại Đại An Cung.
Đại An Cung chính là nơi ở sau khi hắn nhường ngôi.
Sở dĩ tên là Đại An là vì sau khi thoái vị không dính dáng đến tranh đấu quyền lực, cho nên chính ra “an nhiên”.
Lúc này, trong Đại An Cung, Thái Sơ, Thái Cực, Hỏa Thiên Tô, ai vào chỗ người nấy, Thái Sơ cười nói:
– Thiên Tôn bênh vực lẽ phải, khiến quả nhân khâm phục.
Hỏa Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Chẳng qua là Thiên Đế đã không thể cho ta nhiều lợi ích hơn nữa, bởi vậy ta mới tới nương nhờ thái thượng hoàng.
Thái Sơ cười ha hả:
– Hạo Nhi xưng đế, đâu chỉ không cho ngươi lợi ích, thậm chí lợi ích đã cho ngươi lúc trước cũng muốn thu về! Làm như vậy, mọi người sao có thể phục? Sẽ chỉ khiến người có công thất vọng đau khổ.
Hỏa Thiên Tôn cười giễu nói:
– Hắn không thể cho ta lợi ích, lợi ích đã cho lúc trước còn muốn thu về, làm gì có chuyện tốt như vậy? Tổ Thần Vương chiếm Huyền Đô, Hư Thiên Tôn chiếm U Đô, ngay cả con chó m Thiên Tử chỉ biết quỳ liếm cũng có thể giành được vị trí Thiên Tôn, được chia một nửa giang sơn U Đô! Ta nhọc nhằn khổ sở giành thiên hạ cho hắn, kết quả ngay cả Nam Thiên hắn cũng muốn thu về! Ta không phản hắn, thiên lý bất dung!
Thái Sơ gật đầu, nói:
– Hợp tác với ta, ngươi có thể bảo vệ Nam Thiên, cũng có thể chia sẻ lợi ích Diên Khang.
Diên Khang rơi vào tay ai cũng không thể rơi vào tay Hạo Thiên Đế.
Rơi vào tay hắn, chúng ta sẽ vĩnh viễn không có ngày tháng trở mình!
Hỏa Thiên Tôn gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người hai vị Cổ Thần Thái Cực, nói:
– Hắn có Tam công tử và Tứ công tử ủng hộ, chỉ e chúng ta khó có phần thắng.
– Tam công tử ủng hộ hắn chỉ là kế tạm thời thôi.
Chương 2224: Một con chó ngoan (3)
Một con chó ngoan (3)
Thái Sơ cười nói:
– Tính toán của hắn rất hoàn mỹ, không để Tam công tử và Tứ công tử hạ xuống, chắc chắn sẽ khiến bọn họ không vừa lòng.
Bọn họ không vừa lòng, đó chính là cơ hội cho chúng ta.
Hỏa Thiên Tôn thở phào nhẹ nhõm.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực liếc nhìn nhau, nói:
– Hạo Thiên Tôn chắc chắn sẽ xuống tay với Hỏa đạo hữu, rất khó tha thứ cho ngươi, ngươi phải cẩn thận.
Hỏa Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Mọi người đều là một trong bảy Thiên Tôn của thời đại Long Hán, là cường giả khai sáng ra cảnh giới, dù hắn thật sự lợi hại hơn ta, nhưng muốn giết ta cũng không phải chuyện dễ.
Lang Hiên Thần Hoàng giao cho hai vị, khi nào mới có thể để hắn khôi phục lại trạng thái đỉnh cao?
Cổ Thần Thái Dương cười nói:
– Chắc không quá mười năm nữa, Lang Hiên Thần Hoàng chắc chắn sẽ còn mạnh hơn trước!
Hỏa Thiên Tôn cười ha hả, khom người nói:
– Còn chưa chúc mừng hai vị đạo huynh trở thành Thiên Tôn!
Hai vị Cổ Thần khách sáo một phen, Hỏa Thiên Tôn đứng dậy cáo từ, Thái Sơ đích thân tiễn hắn ra khỏi Đại An Cung.
– Bệ hạ có thể tin tưởng Hỏa Thiên Tôn ư?
Thái m nương nương đột nhiên hỏi.
– Không tin được.
Thái Sơ lắc đầu:
– Hỏa Thiên Tôn đã phản bội quá nhiều người.
Năm đó, sau khi Ngự Thiên Tôn chết, hắn sợ hãi cường quyền, đầu tiên hắn phản bội chính bản thân mình, phản bội trái tim mình, tới nương nhờ Hạo Nhi.
Sau đó, hắn phản bội bằng hữu của hắn là Vân Thiên Tôn.
Sau khi Vân Thiên Tôn chết, hắn lại phản bội chủng tộc của hắn.
Hiện tại, hắn phản bội Hạo Nhi tới nương nhờ ta, làm sao ta biết được tương lai hắn sẽ không phản bội ta?
Cổ Thần Thái Dương nói:
– Đối với loại người như Hỏa Thiên Tôn, có thể dùng thì dùng, không thể dùng thì giết.
Thái Sơ cười nói:
– Ta cũng có suy nghĩ như vậy.
Văn Đạo Viện, Diên Khang.
Ngọc Thần Tử trở về từ Thiên Đình, báo cáo công việc cho Tần Mục, nhắc đến cảnh ngộ của bản thân trong Thiên Đình, không sót chi tiết nào.
Tần Mục lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng hỏi thăm kĩ càng, Ngọc Thần Tử giải thích từng cái, không dám bỏ sót chỗ nào.
Một lúc lâu sau, Tần Mục cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn sắp phải chết rồi.
Ngọc Thần Tử nói:
– Lúc ta rời khỏi Thiên Đình đã thăm dò được tin tức, nói Hạo Thiên Đế chuẩn bị phong thưởng cho thần tử có công, trong đó Hỏa Thiên Tôn công lao lớn nhất.
Hạo Thiên Đế muốn phong hắn làm Tề Thiên Chí Tôn, Đức Thiên Thánh Tôn.
Lúc trước Hỏa Thiên Tôn chỉ là Thánh Tôn, Thiên Nhân Vô Song, lần này là Tề Thiên Chí Tôn, ngang hàng với Thiên Đế!
Tần Mục cười nói:
– Hạo Thiên Đế không thể cho hắn bất kỳ lợi ích gì, chỉ có thể phong danh, lúc phong danh cũng là lúc hắn cách cái chết không còn xa.
Ngọc Thần Tử cười nói:
– Đó cũng là do quốc sư đưa Lang Hiên Thần Hoàng qua, đưa đến vừa đúng lúc.
Tần Mục cười ha hả, đứng dậy:
– Hỏa Thiên Tôn chết, ta phải đích thân đi xem một phen, đưa tiễn lão bằng hữu này!
Hắn mỉm cười, nói:
– Ta vẫn còn hơi lo lắng Hạo Thiên Đế không làm đủ dứt khoát, dù sao Hỏa Thiên Tôn cũng là một trong chín Thiên Tôn Long Hán năm đó, có chút bản lĩnh vẫn chưa từng thể hiện.
Mắt hắn lộ ra hung quang, ngay sau đó ẩn giấu đi.
Ngọc Thần Tử mỉm cười, khom người nói:
– Xin chờ tin vui của quốc sư!
Tần Mục cầm lấy một tấm gỗ bình thường, điêu khắc thành vỏ kiếm, cắm Kiếp Kiếm vào trong vỏ kiếm, ra khỏi Văn Đạo Viện.
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, Thái Thủy tròn xoe và Tần Phượng Thanh đã là thiếu niên đang lén lén lút lút, dò đường trên thuyền.
Nhìn thấy Tần Mục lên thuyền, Thái Thủy vội vàng nói:
– Mục Thiên Tôn, ngươi làm chuyện xấu gì sau lưng ta vậy!
– Làm điều xấu sau lưng cũng chỉ có hai tên lén lút các ngươi thôi!
Tần Mục lập tức bước lên Kim Thuyền Độ Thế.
Nhìn từ bên ngoài vào, Kim Thuyền nhỏ hơn rất nhiều, giống như một chiếc thuyền nhỏ màu vàng, nhưng đi lên thuyền, không gian bên trong thuyền lại vô cùng rộng rãi.
– Đệ đệ, trên thuyền thật sự có ma.
Tần Phượng Thanh do dự một lúc, nói:
– Ta nhìn thấy thái tổ gia gia rồi.
Tần Mục giật mình, lại nghĩ tới Khai Hoàng, im lặng một lúc.
– Ta thật sự nhìn thấy hắn rồi!
Tần Phượng Thanh thấy hắn không tin, vội vàng nói:
– Mấy ngày nay ngươi bận việc, những người khác cũng bận tối mắt tối mũi, ta bèn đi tìm tên mập đến giúp ta.
Chúng ta lên thuyền tìm kiếm hồi lâu, thực sự nhìn thấy hắn!
Tên mập mà hắn nói chính là Thái Thủy.
So với người khổng lồ như Tần Phượng Thanh, quả thật Thái Thủy là một tên mập tròn ung ủng.
Đương nhiên, thực lực của tên mập này cực kỳ cao, không có mấy ai có thể chống lại Cổ Thần Thái Cực, hắn tuyệt đối là một trong trong số đó.
Tần Mục thi triển thần thông, Kim Thuyền chậm rãi tăng tốc, đi vào hư không.
– Các ngươi gặp được hắn ở đâu?
Hắn hỏi.
Thái Thủy nói:
– Trong một đại điện ở bên trong.
Bọn ta nhìn thấy một bóng hình giống hắn, nhưng lúc đuổi theo lại mãi không thể tiếp cận được, hơn nữa còn xuyên qua người của hắn.
Chương 2225: Đạo hoa trên Kim Thuyền
Đạo hoa trên Kim Thuyền
Tần Mục với vẻ mặt ảm đạm lẩm bẩm nói:
– Có lẽ là lạc ấn của hắn.
Uy lực của đòn tấn công của Tứ công tử đã tiêu diệt hắn toàn hoàn, ngay cả linh hồn hắc sa cũng không tồn tại…
– Đệ đệ, ngươi muốn đi xem không?
Tần Phượng Thanh lộ ra vẻ mong chờ.
Mắc dù hắn luôn gọi Tần Mục là đệ đệ xấu xa, nhưng trong lòng hắn luôn cho rằng đệ đệ xấu xa này không có gì là không làm được, hắn rất kỳ vọng Tần Mục có thể tìm được Khai Hoàng, có lẽ đệ đệ xấu xa sẽ có cách cứu Khai Hoàng trở về.
Tần Mục suy nghĩ, gật đầu như có ma xui quỷ khiến.
Lý trí nói với hắn, chắc chắn Khai Hoàng không thể nào sống sót sau một đòn tấn công đó của Tứ công tử, nhưng hắn vẫn muốn tin vào kỳ tích.
Tần Phượng Thanh và Thái Thủy đi trước dẫn đường, Tần Mục đi theo bọn họ đến quần thể cung điện của Kim Thuyền Độ Thế.
Những cung điện này là do chủ nhân Di La Cung xây dựng, mỗi một cung điện tương đương với một chư thiên, không gian bên trong rộng lớn, hơn nữa điều kỳ lạ là, số lượng cung điện không cố định.
Cung điện ở đây sẽ tăng lên tùy theo số người lên thuyền, cho dù con người của cả vũ trụ đi lên chiến thuyền này, chiếc thuyền này cũng có đủ không gian để chứa bọn họ!
Điều kỳ lạ hơn nữa là, ngươi tiến vào một cung điện, sau khi đi ra sẽ phát hiện lại có thêm một cung điện mới, mặc dù ngươi không ngừng tiếp tục tìm kiếm, cuối cùng ngươi vẫn phát hiện trên thuyền có cung điện mà ngươi chưa từng đi qua!
Đây chính là Kim Thuyền Độ Thế do chủ nhân của Di La Cung luyện chế!
Mặc dù Kim Thuyền Độ Thế thần diệu như vậy, bên trong có không gian vô tận, nhưng đối mặt đại kiếp vũ trụ hủy diệt, chiếc thuyền cũng không thể bảo vệ được bất kỳ ai.
Tần Mục đi theo bọn họ vào một tòa cung điện, Tần Phượng Thanh nhanh chóng lượn một vòng, nói:
– Không có ở trong này!
Hắn mở cửa điện xông ra ngoài, rồi lại mở một cửa cung điện, nhanh chóng đi một vòng:
– Cũng không có ở trong này!
Từng cánh cửa lớn của các cung diện được mở ra, rất nhiều đại điện màu vàng xuất hiện trên Kim Thuyền Độ Thế.
Dần dần, Tần Phượng Thanh đã kiểm tra mấy trăm tòa đại điện, mà số lượng đại điện mới không ngừng tăng lên, Tần Mục chỉ có thể nhìn hắn đi qua đi lại.
Phía xa, những tòa cung điện mà bọn họ từng kiểm tra dần dần biến mất, lại có không ít cung điện mới xuất hiện, Tần Phượng Thanh không ngừng kiểm tra, ngoan cố kiên quyết, không hề nản lòng.
Tần Mục đi theo hắn, không biết qua bao lâu, Tần Phượng Thanh cũng mệt mỏi, mơ màng mở ba con mắt, lẩm bẩm nói:
– Rốt cuộc ở cung điện nào? Rõ ràng bọn ta đã gặp hắn…
Hắn lại mở cửa của một tòa đại điện ra, trong điện vang lên tiếng thở dài não nề, linh hồn của Tần Mục chấn động.
Hắn vội vàng đi vào, chỉ thấy Tần Phượng Thanh đi ra với vẻ mặt thất vọng, lắc đầu nói:
– Không phải hắn…
Tần Mục nghi ngờ, nhìn vào trong điện, thấy một bóng người đi tới, hai người chạm mặt chính diện, nhưng người đó lại đi xuyên qua cơ thể hắn.
Tần Mục hơi ngẩn người, nhìn qua bóng hình đó, đó là lạc ấn của chủ nhân Di La Cung để lại, trên khuôn mặt hắn tràn đầy bi thương, cứ như vậy ra đi khỏi tòa cung điện này.
Tần Mục quay đầu nhìn lại, đột nhiên nhìn thấy trong tòa cung điện này có vô số sinh linh, có thành trì, có kiến trúc.
Bọn họ phát triển ở trong đó, hoà thuận vui vẻ.
Bỗng nhiên, mọi người biến thành xương trắng trong nháy mắt, tiếp theo tất cả thành trì thành quách và các loại kiến trúc biến thành nguyên khí Hỗn Độn trong phút chốc.
Những bộ xương trắng đó cũng tự sụp đổ, vỡ vụn, biến thành từng chùm nguyên khí Hỗn Độn.
Tần Mục giật mình, vừa rồi trong điện còn có một thế giới, bây giờ lại không có gì.
Hắn quay người qua, nhìn thấy lạc ấn của chủ nhân Di La Cung đứng ở ngoài điện, ngẩng đầu suy nghĩ thất thần.
Tần Mục đi đến bên cạnh hắn, ngửa đầu nhìn lên trên, nhưng không nhìn thấy hắn đang nhìn cái gì.
Tần Mục nghiêng đầu, nhìn thấy khóe mắt chủ nhân Di La Cung có hai giọi nước mắt hiện lên.
Nước mắt của hắn cũng lạc ấn vào trong không gian, biến thành vĩnh hằng.
Tần Mục giật mình, không ở lại chỗ này, đi theo Tần Phượng Thanh và Thái Thủy tiếp tục tìm kiếm.
Kim Thuyền Độ Thế đi về Nam Thiên theo tâm ý của hắn.
Kim Thuyền xuyên qua hư không, có lẽ là phải mất một hai tháng mới có thể tới Nam Thiên.
Tần Phượng Thanh và Thái Thủy vẫn đang tìm kiếm trên thuyền, nhưng mỗi một tòa đại điện trên thuyền gần như là không trùng lặp, hắn muốn tìm được tòa cung điện mà gặp được Khai Hoàng thì thật sự là rất khó.
Bọn họ lại gặp lạc ấn của chủ nhân Di La Cung.
Hắn là người mạnh nhất trong lịch sử từ trước tới nay, để lại rất nhiều lạc ấn trên thuyền.
Mỗi khi tâm trạng của hắn kích động hoặc là chán nản, bóng hình của hắn sẽ in dấu ấn trên thuyền.
Cùng với càng lúc càng nhiều cung điện được đám người Tần Mục tìm kiếm, dần dần, bọn họ gặp càng nhiều chủ nhân Di La Cung.
Những lạc ấn đó hoặc là bi thương, hoặc là u buồn, hoặc là phấn chấn tinh thần, hoặc là ủ rũ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










