[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 446 : Đạo hoa trên Kim Thuyền (2) (c2226-c2230)
❮ sautiếp ❯Chương 2226: Đạo hoa trên Kim Thuyền (2)
Đạo hoa trên Kim Thuyền (2)
Cùng với địa điểm tìm kiếm càng nhiều, Tần Mục dần dần phát hiện, cơ bản những nơi lạc ấn của chủ nhân Di La Cung xuất hiện đều là những nơi sinh linh chết đi của vũ trụ thứ nhất.
– Nói cách khác, khi vũ trụ thứ nhất gặp kiếp nạn hủy diệt, thực ra có những cung điện không có người, cung điện có người, số lượng cố định.
Hắn đột nhiên dừng bước chân, cảm thấy mình thấp thoáng nắm bắt được cái gì đó.
Tần Phượng Thanh còn đang tìm kiếm ở phía trước, Tần Mục nghiêng đầu suy nghĩ:
– Có lẽ cung điện có người và cung điện không có người sẽ xuất hiện theo một quy luật nhất định.
Nếu có quy luật, như vậy cũng có nghĩa là số lượng cung điện có thể xuất hiện trên Kim Thuyền Độ Thế cũng cố định.
Bởi vì số lượng sinh linh của vũ trụ thứ nhất cũng có số lượng nhất định.
Đầu óc hắn càng suy nghĩ càng nhanh:
– Số lượng cung điện cố định, như vậy cũng có nghĩa là chúng ta có thể tìm kiếm tất cả kim điện!
Hắn đột nhiên sử dụng thần thức, tưởng tượng lại những tòa cung điện mà mình từng đi qua và tìm kiếm, phân tích những cung điện đó, tìm kiếm quy luật trong đó.
Tần Phượng Thanh dừng bước chân, quay đầu lại nhìn.
Tần Mục chậm rãi đi theo bọn họ, đột nhiên nói:
– Ca, ngươi biết công pháp của U Thiên Tôn không?
Tần Phượng Thanh không hiểu.
– Chính là pháp môn phân thân thành hàng tỷ người của U Thiên Tôn.
Tần Mục nói:
– Có lẽ trình độ đại đạo U Đô của ngươi và hắn đã ngang nhau, hắn có thể làm được, khả năng lớn người cũng có thể làm được.
Ánh mắt của Tần Phượng Thanh sáng lên, đột nhiên lắc người một cái, một Tần Phượng Thanh khác đi ra từ trong cơ thể.
Hai Tần Phượng Thanh quay sang nhìn nhau, tu vi của bọn họ vừa hay chia đôi, hai người đều tự lắc cơ thể một cái, lại có một Tần Phượng Thanh đi ra từ trong cơ thể của mỗi người.
Tần Phượng Thanh không ngừng phân thân, rất nhanh đã có đến hàng vạn người.
Đây là công pháp của U Thiên Tôn.
Nguyên thần mạnh nhất của U Thiên Tôn được tu luyện như vậy.
Hắn phân thân thành hàng tỉ người, trong mỗi một phân thân có một nguyên thần, mà đương nhiên nguyên thần cũng rất lớn mạnh.
Nhưng làm như vậy cũng có nhược điểm, đó là nhục thân yếu ớt.
Bởi vì đại đạo U Đô bài trừ nhục thân còn sống, phương thức tu luyện này rất khó tu luyện nhục thân đến trình độ cao nhất, bởi vậy thành tựu trên phương diện nhục thân của U Thiên Tôn không cao.
Vô số Tần Phượng Thanh chạy loạn xung quanh, xông vào các tòa cung điện, nhưng cũng lại càng có nhiều cung hiện lại xuất hiện trong không trung.
Chỉ thấy những Tần Phượng Thanh vừa chạy, vừa lắc thân thể, rồi lại phân thân.
Ánh mắt của Tần Mục lóe lên, cung điện được tưởng tượng ra cũng càng lúc càng nhiều, quy luật trong đó cũng dần dần rõ ràng hơn.
Thái Thủy nhìn mà nghẹn họng trân trối, đột nhiên nói:
– Tần Phượng Thanh từng học công pháp của U Thiên Tôn sao?
Tần Mục lắc đầu, nói:
– Chưa từng học.
U Thiên Tôn quá khép kín, rất ít người có thể nói chuyện với hắn.
Đại đạo U Đô cũng cực kỳ thâm sâu khó hiểu, hắn cũng lười dạy người khác.
Thái Thủy nói:
– Vậy thì Tần Phượng Thanh học được bằng cách nào?
– Dù sao ca ca cũng là Thổ Bá.
Huống chi, dù sao ta và ca ca cũng là cùng một người.
Tần Mục thản nhiên nói:
– Hắn nhìn có vẻ ngốc nghếch, thực ra vẫn thông minh như ta.
Thái Thủy suy nghĩ, nói:
– Vậy tại sao ngươi không biết?
…
Cuối cùng, Tần Phượng Thanh tìm kiếm xong tòa cung điện cuối cùng, không có cung điện mới xuất hiện, hắn thu hồi từng phân thân, lộ ra vẻ thất vọng, lắc đầu nói:
– Không tìm được lão tổ tông… Tên béo, sao vòng mắt ngươi lại sưng lên thế?
Thái Thủy ấp úng, không nói ra lời.
Tần Mục thở mạnh ra, nhìn những tòa cung điện mình tưởng tượng ra, phân tích quy luật số liệu trong đó, lắc đầu nói:
– Trên thuyền còn có một tòa đại điện vẫn chưa lộ ra, nhưng ta có thể xác định vị trí của tòa đại điện này!
Hắn đi về phía trước, đi đến một nơi trống trải, đưa tay nhẹ nhàng điểm vào chính giữa lông mày, mắt dọc ở giữa mi tâm mở ra.
Hào quang rực rỡ như vô số tinh thể lưu ly bắn ra từ trong thần nhãn ở giữa đôi lông mày chiếu ra bốn phía, Tái Cực Hư Không Kinh của Nguyệt Thiên Tôn được hắn thi triển đến mức cao nhất.
Hào quang giống như tinh thể bắn ra từ trong mắt hắn chiếu ra vô số mặt không gian, trong các không gian kỳ lạ đó có một tòa cung điện, chính là không gian bên trong của Kim Thuyền Độ Thế!
Đột nhiên, ánh sáng trong mắt Tần Mục hội tụ, chiếu lên một tòa cung điện, tinh thể lưu ly trong ánh mắt hắn xoay chuyển, từ chính diện chuyển đến mặt sau, tình huống kỳ dị xảy ra, đợi khi tinh thể chuyển đến mặt sau, phía sau tinh thể, một tòa đại điện xuất hiện ở trước mặt bọn họ!
Tòa kim điện biến mất trong Kim Thuyền Độ Thế đã xuất hiện như vậy!
– Chỉ cần hiểu rõ thuật số, tất cả mọi điều thần bí đều không còn là bí mật.
Thái Thủy nhìn sang Tần Phượng Thanh đang trừng mắt nghẹn họng nói với giọng điệu sâu xa.
Tần Phượng Thanh ngơ ngác nhìn tòa kim điện đó, lẩm bẩm nói:
Chương 2227: Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn
Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn
– Nếu ngươi không phải là tên béo, chắc chắn ta cảm thấy lời của ngươi rất có lý…
Tần Mục phất áo, đẩy cánh cửa lớn cung điện, sải bước vào trong điện.
Trước mắt hắn, một đóa hoa như được tạo thành từ vô số lưỡi kiếm từ từ xoay chuyển.
Tần Mục khóc mà như không khóc, cười như không cười đứng ở đó, hồi lâu không nhúc nhích.
Bên trên Thiên Đình, sau khi lễ đăng cơ của Hạo Thiên Đế kết thúc, khắp nơi vẫn lại tiếp tục náo nhiệt thêm một thời gian.
Hạo Thiên Đế sắc phong chư thần có công, thu hút sự chú ý người ta nhất chính là phong danh Thiên Tôn mới.
m Thiên Tử được phong làm Luân Hồi Đại Thánh m Thiên Tôn, Cổ Thần Thái Cực được phong làm Thái Dương Thiên Tôn, Thái m Thiên Tôn, Đông Đế Thanh Long được phong làm Thanh Long Thiên Tôn.
Điều khiến người ta không ngờ tới nhất chính là, Long Hao cũng đến đây, được Hạo Thiên Tôn phong làm Thiên Tôn thứ mười, Long Hao Thiên Tôn, quản lý Thú Giới.
Những vị Thiên Tôn khác như đám người Hỏa, Hư, Tổ, cũng được phong thưởng, địa vị càng thêm tôn quý.
Sau sự kiện, Hạo Thiên Tôn hạ lệnh loại bỏ những thứ không phù hợp quy tắc, chuẩn bị xuất binh tới Tây Cực Thiên và Bắc Cực Thiên.
Chúa tể của chư thiên vạn giới quay về giới của mình, chư vị Thiên Tôn cũng lần lượt trở về lãnh địa của mình, chiêu binh mãi mã, chuẩn bị thảo phạt.
Hỏa Thiên Tôn ngồi trên bảo liễn của Thiên Tôn, nhắm mắt dưỡng thần, bảo liễn chạy trong tinh không, hào quang rực rỡ, để lại một vệt sáng dài trong không trung.
Áo gấm về làng.
Hắn không đi qua cầu Linh Năng Đối Thiên mà phải ngồi bảo liễn quay về Nam Thiên cũng là vì câu nói này
Thiên Tôn phải có phong cách của Thiên Tôn.
Cả đoạn đường bình an vô sự.
Đợi đến khi tới Nam Thiên, tốc độ của bảo liễn giảm dần.
Bảo liễn đi qua không trung của các chư thiên Nam Thiên, phía dưới là lê dân bách tính quỳ xuống đất cúng bái.
Hỏa Thiên Tôn thị sát cả đoạn đường, chỉ thấy Nam Thiên có vẻ yên bình, nhưng cũng ngầm lộ ra chút rối loạn, không khỏi cau mày.
Kẻ tạo phản không phải Nhân tộc, mà là Bán Thần.
Bọn họ phóng hỏa giết người cướp bóc khắp nơi, Nhân tộc vẫn nhẫn nhịn chịu đựng, vốn không phản kháng.
Hỏa Thiên Tôn bắt một Bán Thần lại, hỏi một trận, Bán Thần đó cứng cổ nói:
– Hết tiền rồi! Nam Thiên đều là trồng ruộng, nuôi tằm, dệt vải, ai biết xây dựng xưởng? Ai biết chế tạo linh binh dân dụng? Đều là mua từ Diên Khang, hiện tại ngay cả những lão gia như bọn ta cũng hết tiền, cho nên chỉ đành tạo phản!
Hỏa Thiên Tôn thả hắn xuống, xua tay bảo hắn đi, rồi rơi vào trầm tư.
– Nếu không đi cướp Diên Khang, Nam Thiên rất khó tiếp tục duy trì.
Nam Thiên là nước nhỏ, cuộc sống điền viên, làm sao có thể đấu được với quy mô lớn như Diên Khang…
Hắn vừa nghĩ đến đây, đột nhiên chỉ nghe một giọng cười nói vang lên:
– Hỏa Thiên Tôn đúng là một nhân tài! Không ngờ ngươi dạy dỗ Nhân tộc ở đây tốt như vậy, ôn thuận, ngoan ngoãn, không có chút lòng phản kháng, cũng không có sức phản kháng.
Những người này sống đến sáu mươi tuổi thì bị Bán Thần ăn thịt, đúng chứ? Thế thì muộn quá, đã không còn ngon rồi.
Sau này phải nâng lên bốn mươi tuổi, bốn mươi tuổi, vừa ngon.
– Thì ra là Thanh Long Thiên Tôn mới tấn phong.
Hỏa Thiên Tôn nhìn Đông Đế Thanh Long đang bước đến.
Hiển nhiên tâm trạng của Đông Đế Thanh Long rất tốt, hết nhìn đông rồi ngó tây, rất tò mò với mọi thứ của Nam Thiên.
– Thanh Long Thiên Tôn, ngươi vốn là Đông Đế, quản lý Đông Cực Thiên, bây giờ ngươi thành Thiên Tôn, Đông Cực Thiên trực tiếp giao cho Hạo Thiên Đế quản lý.
Hỏa Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Hiện tại, ngươi hai bàn tay trắng, có cái danh Thiên Tôn, ngươi cảm thấy có đáng không?
Đông Đế Thanh Long cười ha ha nói:
– Bây giờ ta có cái mạng, là đáng rồi.
Ta giao thánh địa Đông Cực của Đông Cực Thiên cho bệ hạ, bệ hạ yên tâm với ta, ta sẽ không chết.
Trước đây ta liên minh với Mục Thiên Tôn, tiếc rằng hắn thật sự không gánh vác nổi, vẫn thất bại.
Vì tính mạng của ta, ta chỉ có con đường này có thể đi.
Hỏa Thiên Tôn lộ ra vẻ thất vọng, lắc đầu nói:
– Mục Thiên Tôn liên minh với đám Cổ Thần như các ngươi thì khó trách thất bại.
Các ngươi không giúp đỡ được bao nhiêu, chỉ vướng chân.
Nếu không Cổ Thần như các ngươi, Mục Thiên Tôn chưa chắc sẽ thua.
Đông Đế Thanh Long cười nói:
– Nếu không có Hỏa Thiên Tôn, Mục Thiên Tôn cũng chưa chắc thất bại.
Ánh mắt của hai người giao nhau, cùng lộ ra vẻ chán ghét.
Lúc này, một đội nhân mã khua chiêng gõ trống, vác một cỗ quan tài đi tới, trong quan tài đó là một ông già sáu mươi tuổi, trên người mặc đồ xanh đỏ, vui sướng, chắp tay liên tục với người xung quanh, không ngừng cảm ơn.
Đội nhân mã này đi đến phía trước Hỏa Thiên Tôn, Đông Đế Thanh Long, thấy bọn họ chặn đường đi, bèn dừng lại.
Đông Đế Thanh Long tóm ông già trong quan tài lên, ước lượng cân nặng, ngửi mùi vị rồi đặt xuống.
Ông già đó thấy tướng mạo của hắn kỳ lạ, giọng nói như chuông đồng, cao giọng nói:
– Thượng thần, mời dùng bữa!
Chương 2228: Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn (2)
Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn (2)
Đông Đế Thanh Long lắc đầu, nói:
– Ngươi hơi gầy, mà còn quá già.
Hỏa Thiên Tôn, nâng lên bốn mươi tuổi, đề nghị này thế nào? Nhân tộc các ngươi, mười mấy tuổi thành thân, hai mươi tuổi sinh con, bốn mươi tuổi đã bế cháu.
Lúc này ăn vừa ngon, có thể hiến cho Bán Thần Cổ Thần rồi.
Hỏa Thiên Tôn nhìn hắn với vẻ mặt không chút cảm xúc.
Thân hình Đông Đế Thanh Long to lớn, ngồi xổm xuống, nhìn đội nhân mã này, cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn không nói, các ngươi nói xem.
Các ngươi nói xem, lời của ta có lý không?
Những người đó vội vàng đặt quan tài xuống, lần lượt khấu bái dưới đất, đồng thanh nói:
– Lão gia nói có lý! Cứ quyết định như vậy đi!
Đông Đế Thanh Long liếc nhìn Hỏa Thiên Tôn một cái, đột nhiên cười nói:
– Bốn mươi tuổi vẫn quá sớm, hay là ba mươi tuổi đi.
Các ngươi cảm thấy thế nào?
Những người đó đều nói:
– Lão gia nói có lý.
Cứ quyết định như vậy đi.
Đông Đế Thanh Long lại liếc Hỏa Thiên Tôn một cái, cười hì hì nói:
– Khí huyết của người phàm ba mươi đã bắt đầu khô khốc, hay là hai mươi tuổi đi.
Nhân tộc các ngươi có thể thành thân, sinh con trước hai mươi tuổi, sau khi có con là có thể chủ động hiến thân cho Cổ Thần Bán Thần.
Những người đó do dự, ông già trong quan tài run rẩy nói:
– Thượng thần lão gia, hai mươi tuổi quá nhỏ, khẩn cầu lão gia thư thả thêm cho vài năm, nuôi con lớn lên rồi hiến thân cho lão gia có được không?
Đông Đế cười nói:
– Các ngươi có quyền được lựa chọn không? Không có.
Các ngươi có sức mạnh để phản kháng không? Không có.
Nếu đã không có sức mạnh, cũng không có quyền lực, vậy thì quyết định vậy đi.
Phía dưới, những người trẻ tuổi gào khóc như cha mẹ chết.
– Ta liều mạng với ngươi!
Ông già bò ra khỏi quan tài, xông về phía Đông Đế, tay đấm chân đá, nhưng yếu ớt không có sức lực, ngay cả gãi ngứa cũng không bằng.
Đông Đế Thanh Long không để tâm, vẩy rồng trên chân lóe lên một ánh sáng lạnh, ông già đó trực tiếp hóa thành tro bụi.
Những thanh niên khiêng quan tài thấy vậy, từng người lặng lẽ đứng lên, quay người đi, không có một ai nói báo thù cho ông già đó.
– Chấp nhận nhanh như vậy?
Đông Đế Thanh Long kinh ngạc, cười nói:
– Hỏa Thiên Tôn, ngươi phải dạy ta, truyền kinh nghiệm nô lệ hoá Nam Thiên của ngươi đến chư thiên vạn giới, bệ hạ đâu còn cần lo lắng Mục Thiên Tôn nữa? Tương lai vốn không thể nào có người tạo phản!
Hỏa Thiên Tôn cười lạnh:
– Ta là vì bảo toàn Nhân tộc.
Nhân tộc thế yếu, vốn không phải là đối thủ của Bán Thần Cổ Thần, chỉ có như vậy mới có thể khiến Nhân tộc tiếp tục sinh tồn.
Từ thời đại Long Hán đến nay đã qua trăm vạn năm, chỉ có người của Nam Thiên ta sống cuộc sống sung túc, không lo lắng vấn đề diệt tộc.
– Chẳng phải Diên Khang cũng sống rất tốt sao?
Đông Đế Thanh Long không để tâm, cười nói:
– Nhân tộc của thế giới khác cũng không bị diệt tộc?
Hỏa Thiên Tôn lạnh lùng nói:
– Nhân tộc của Nguyên Giới đã trải qua Long Hán Kiếp, Xích Minh Kiếp, Thượng Hoàng Kiếp, Khai Hoàng kiếp và Diên Khang Kiếp, có lần nào mà không phải đối mặt nguy hiểm bị diệt tộc? Mỗi lần đều trải qua vô số đau khổ mới sống sót, còn Nam Thiên ta…
– Năm kiếp mà ngươi nói, hình như mỗi lần ngươi đều ra tay.
Mỗi lần đều là ngươi ra tay tàn ác nhất.
Đông Đế Thanh Long thấy hắn muốn phản bác, khoát tay, cười nói:
– Lần này ta đến không phải để tranh luận với ngươi.
Hỏa Thiên Tôn, ngươi đã đắc tội với bệ hạ.
Hỏa Thiên Tôn cười ha hả, liếc hắn một cái:
– Cho nên Hạo Thiên Đế phái ngươi đến nộp mạng?
Đông Đế Thanh Long tươi cười, thản nhiên nói:
– Nam Đế Chu Tước bị Hỏa Thiên Tôn giết chết trong thánh địa của mình, ta tránh xa Đông Cực Thiên, sao có thể là đối thủ của Hỏa Thiên Tôn? Cũng may, Hỏa Thiên Tôn cũng có điểm yếu, bởi vậy bệ hạ còn phái trợ thủ đến.
Hắn vừa dứt lời, m Thiên Tử đi ra khỏi bóng tối, khom người nói:
– m Triêu Cận tham kiến Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn nhìn thấy hắn, không khỏi cất tiếng cười to.
– m Triêu Cận, m Thiên Tôn?
Hắn cười vang, trong ánh mắt tràn đầy vẻ châm chọc:
– Ngươi cũng dám đến ư? Có phải Hạo Thiên Đế còn phái Long Hao Thiên Tôn đến không? Đám Thiên Tôn mới được tấn phong như các ngươi đều là một đám phế vật!
m Thiên Tử mỉm cười:
– Hỏa Thiên Tôn, trình độ trên phương diện hồn phách của ngươi quá thấp, để lại sơ hở rất lớn, bởi vậy bệ hạ lệnh ta đến lấy hồn phách của Hỏa huynh.
Hỏa Thiên Tôn lạnh lùng hừ một tiếng, lòng kích động, dõng dạc hùng hồn nói:
– Ngươi và Hạo Thiên Tôn giết huynh trưởng Ngự Thiên Tôn của ta, lúc nào ta cũng muốn báo thù rửa hận cho hắn.
Cuối cùng hôm nay cũng có thể hoàn thành tâm nguyện!
m Thiên Tử lắc đầu nói:
– Ta không thể không giết Ngự Thiên Tôn, nhưng ta chỉ giết Ngự Thiên Tôn.
Còn Hỏa huynh đã giết quá nhiều Thiên Tôn Nhân tộc rồi, Vân Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, Minh Hoàng, Khai Hoàng, Mục Thiên Tôn, U Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn.
Ngươi đều coi bọn họ là kẻ thù, hận không thể băm vằm bọn họ thành trăm ngàn mảnh ngay lập tức.
Tinh anh Nhân tộc chết trong tay người nhiều hơn trăm lần so với người chết trong tay ta! Hỏa huynh còn muốn báo thù cho họ không?
Chương 2229: Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn (3)
Đền thờ của Hỏa Thiên Tôn (3)
Sắc mặt của Hỏa Thiên Tôn tối sầm lại:
– Bọn họ gây tội thì phải chịu tội! Xưa nay ta luôn khinh thường những kẻ a dua nịnh hót như ngươi…
– Chúng ta cùng một loại người.
m Thiên Tử thản nhiên nói:
– Thậm chí ta còn tốt hơn ngươi gấp trăm lần.
Ít nhất, dưới sự thống trị của ta, cuộc sống của Nhân tộc trong lãnh địa của ta còn tốt hơn so với Nam Thiên của ngươi.
Đệ tử của ta, phần lớn là Nhân tộc.
Ha ha, cho dù ta bị ngươi xem thường, ta cũng vẫn làm tốt hơn so với ngươi.
Kể cả Cổ Thần như Nam Đế bị người coi là kẻ thù, Nhân tộc dưới trướng nàng cũng tốt hơn rất nhiều so với Nam Thiên ngươi.
Hỏa Thiên Tôn giận dữ, đang muốn ra tay giết người, đột nhiên nghe tiếng loa kèn truyền đến, đã thấy những thanh niên khiêng quan tài ra về vừa nãy lại quay lại.
Sau khi bọn họ về đến thôn xóm, từ biệt thê tử con cái, từng người mặc y phục xanh xanh đỏ đỏ đi đến.
Không chỉ có bọn họ, những người từ hai mươi tuổi đến sáu mươi tuổi trong thôn cũng đến.
Bọn họ không ngồi trong quan tài, bởi vì trong thôn đã không còn thanh niên trai tráng có thể khiêng quan tài, vì thế bọn họ đi bộ đến.
Trong thôn xóm vang lên tiếng khóc nỉ non.
Nhưng những người này vẫn mỉm cười, đến trước mặt mọi người, từng người quỳ xuống, vui sướng nói:
– Lão gia, mời dùng bữa!
m Thiên Tử lắc đầu:
– Những người này đã không thể gọi là người, chỉ là một đám xác không hồn hình người thôi.
Hỏa Thiên Tôn, ngươi dạy rất tốt.
Hắn đột nhiên bật cười ha ha, chỉ vào Hỏa Thiên Tôn cười khom lưng, cười đến nước mắt giàn giụa:
– Chỉ như vậy, ngươi vẫn xem thường ta, nói ta không có khí phách, nói ta là chó trung thành, nói ta chỉ biết nịnh hót Hạo Thiên Tôn! Ngươi đấy, mẹ kiếp, đúng là giả tạo! m Thiên Tử ta cho dù có xấu xa, có không tốt đi nữa, vẫn tốt hơn ngươi gấp trăm lần!
Hắn hưng phấn nhảy lên:
– Lão tử xấu xa, nhưng lão tử xấu xa một cách đường đường chính chính! Còn ngươi, rõ ràng là một kẻ khốn nạn, lại giả bộ ra vẻ đạo mạo, còn muốn xây đền thờ cho mình!
Hắn cười đến lăn lộn khắp đất, không đứng lên nổi:
– Ngươi xấu xa hơn ta nhiều! Ngươi xem thường ta, nói ta không xứng làm Thiên Tôn, nói ta dựa vào nịnh hót để lên chức, ngươi nói ngươi dựa vào đạo đức để lên chức! Nhưng đức của ngươi đâu? So với ngươi, ta là thánh nhân không cần hương hỏa của nhân gian!
Ầm!
Đột nhiên, không gian méo mó dữ dội, phía sau đầu Hỏa Thiên Tôn có từng tầng Hoả Diễm Luân xoay tròn, méo mó cả chư thiên!
Tinh không của chư thiên xoay tròn theo Hoả Diễm Luân, cả vùng đất hóa thành một vòng tròn khổng lồ, vô số thành thị, thôn xóm, sông núi mênh mông, tất cả biến thành một phần của cái vòng tròn này!
Mặt nạ trên khuôn mặt Hỏa Thiên Tôn hiện lên vẻ thẹn quá hóa giận, m Thiên Tử và Đông Đế Thanh Long không đứng vững, bị Hoả Diễm Luân cuốn theo, không tự chủ được bay về phía hắn.
Hỏa Thiên Tôn đưa lòng bàn tay ra, bóp cổ m Thiên Tử, cười lạnh lùng nói:
– Ngươi chẳng qua chỉ là một con chó của Hạo Thiên Đế, sao có thể so sánh với ta?
m Thiên Tử bị hắn tóm chặt, hai chân giãy đạp mạnh, hai tay tóm chặt ngón tay của hắn, bẻ mạnh ra ngoài, nhưng thế nào cũng không bẻ ra được, sắc mặt đỏ bừng, cười hả hả nói:
– Chẳng phải ngươi cũng là một con chó? Ngươi còn biết nịnh nọt hơn ta… Đúng rồi, ngươi không phải chó, tốt xấu gì chó cũng trung thành, nhưng ngươi…
Răng rắc…
Hỏa Thiên Tôn vặn cổ của hắn, sau đó một đám lửa hừng hực bùng cháy, thiêu cháy m Thiên Tử thành tro!
Đông Đế Thanh Long đứng ở một bên, không dám tiến lên.
Hỏa Thiên Tôn vỗ tro tàn trên tay, ánh nhìn về phía hắn, cười lạnh lùng nói:
– Bình sinh ta hận nhất Cổ Thần…
– Nhưng ngươi lại quỳ dưới chân Thái Sơ.
Một cánh cổng khổng lồ bay lên, nước biển Minh Hải trong cánh cổng cuồn cuộn trào ra, nhanh chóng hình thành một vùng Minh Hải trong tinh không.
Thiên Môn Minh Đô đứng sừng sững ở trên mặt biển, m Thiên Tử bước ra khỏi cánh cổng, cười nói:
– Ngươi hận Thái Sơ nhất, ngươi đầu quân cho hắn, ngươi hận Hạo Thiên Đế nhất, ngươi cũng đầu quân cho hắn.
Không phải ngươi hận nhất, mà là sợ nhất! Ngươi sợ hãi cường quyền, vì vậy quỳ lạy cường quyền! Ngươi muốn trở thành cường quyền! Thậm chí vì địa vị của ngươi, ngươi giết Vân Thiên Tôn lấy được sự tín nhiệm của Hạo Thiên Đế.
Hỏa, có lẽ năm đó ngươi cũng từng có suy nghĩ muốn báo thù cho Ngự Thiên Tôn phải không? Ngươi muốn sau khi lấy được sự tín nhiệm của Hạo Thiên Đế, giết hắn báo thù cho Ngự Thiên Tôn.
Ta cứ chống mắt lên chờ ngươi, ha ha…
Hắn ngồi trên cánh cổng, rung hai chân, trên mặt tràn đầy vẻ châm chọc:
– Ta cứ chống mắt lên nhìn xem ngươi bị quyền lực nhấn chìm thế nào, bị dục vọng nhấn chìm ra sao, trong lòng ta đầy vui sướng, bởi vì ngươi rất nhanh sẽ trở nên giống như ta! Nhưng điều khiến ta không ngờ là, người còn trở nên tệ hại hơn ta, xấu xa hơn ta.
Một ngón tay của Hỏa Thiên Tôn điểm ra, đánh m Thiên Tử nổ tan tành.
Ngay sau đó, Minh Hải nổi sóng, m Thiên Tử bước ra khỏi cánh cổng, cười nói:
– Trên đời này không ai có thể giết được ta, kẻ cả là Mục Thiên Tôn, hắn cũng từng thử, nhưng cũng không làm gì được ta.
Ngươi đừng uổng phí sức lực.
Nhưng ngược lại, ta có thể giết chết ngươi.
Chương 2230: Số bốn mươi hai
Số bốn mươi hai
Trong mắt hắn hiện lên vẻ hưng phấn:
– Năm đó, ngươi không thể giết chết Minh Hoàng, tiến cử ta giết Minh Hoàng, từ lúc đó ta đã ý thức được ngươi và Minh Hoàng có nhược điểm giống nhau.
Đó là hồn phách quá yếu! Công pháp của ngươi không luyện được hồn phách!
Bên trên Kim Thuyền Độ Thế, trong một tòa đại diện cuối cùng, Tần Mục xòe bàn tay ra khẽ chạm vào đạo hoa.
Đạo hoa xoay tròn, cắt đứt ngón tay hắn.
– Vẫn còn đạo hoa, đạo hoa vẫn còn ở đó…
Tần Mục lẩm bẩm giống như không cảm thấy đau đớn:
– Ngươi nói với ta, sau này gặp lại ở Hỗn Độn Điện là có ý gì? Có lẽ ngươi vẫn còn sống? Có khả năng vẫn còn sống…
Lưỡi kiếm trong đạo hoa xoay tròn, phát ra tiếng keng keng keng giống như đang trả lời hắn.
Tần Phượng Thanh và Thái Thủy đi vào toà đại điện này, ánh mắt dừng lại trên đạo hoa.
Thái Thủy nghi ngờ nói:
– Đây là đạo hoa của Khai Hoàng?
Tần Mục gật đầu, nói:
– Hiện giờ ta vẫn chưa rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao đạo hoa của Khai Hoàng vẫn có thể nguyên vẹn dưới công kích của Tứ công tử Di La Cung? Đòn đánh kia của Tứ công tử Di La Cung nhắm vào Lăng Thiên Tôn, thậm chí uy lực có thể hoàn toàn xoá sổ Lăng, cho nên uy lực của nó cũng đủ để hoàn toàn tiêu diệt Khai Hoàng, hơn nữa còn tiêu diệt sạch sẽ đến mức không còn sót lại chút gì.
Nhưng đạo hoa này vẫn không hề gì, vẫn còn ở đây.
Hắn trầm ngâm nói:
– Có lẽ có một loại sức mạnh ta chưa cảm nhận được đã bảo vệ đạo hoa của Khai Hoàng, đã để lại cho hắn một chút hy vọng sống.
Người này thần thông quảng đại… Hỗn Độn Điện, Hỗn Độn Điện… Đây là nơi nào?
Hắn có chút ngỡ ngàng.
Tần Phượng Thanh nhanh chóng đi một vòng trong đại điện, nhưng cũng không hề tìm được “hồn phách” của Khai Hoàng.
Hắn kinh ngạc, hồn bay phách lạc nói:
– Đệ đệ, rõ ràng ta nhìn thấy hồn phách của lão tổ tông, kỳ lạ, không có ở đây thì ở đâu?
– Ngươi chắc chắn là hắn không?
Tần Mục dò hỏi.
– Chắc chắn là hắn!
Tần Phượng Thanh nói:
– Ta tuyệt đối sẽ không nhận lầm! Loại khí chất, thần vận đó, còn cả Kiếm Đạo, tuyệt đối là hắn!
Thái Thủy chần chừ thoáng cái, nói:
– Tướng mạo cũng là hắn.
Nhưng bọn ta không chạm được vào hắn, chỉ có thể xuyên qua thân thể hắn…
Tần Mục trầm ngâm, đi tới đi lui, lẩm bẩm nói:
– Vì sao chúng ta không thể chạm vào hắn? Chẳng lẽ hắn đang trong trạng thái Bất Dịch?
Hắn nhớ tới lần gặp gỡ Lăng Thiên Tôn.
Năm đó hắn cứu Lăng Thiên Tôn, để lại đạo văn Di La Cung.
Hắn và đám người Khai Hoàng ở lại trong Đại La Thiên Thần Thức đối đầu với Thái Đế.
Lăng Thiên Tôn thi triển thần thông đưa bọn họ đến bốn vạn năm sau, mà bản thân nàng thì ở lại bốn vạn năm trước.
Lúc đó có đến hai “Lăng Thiên Tôn”, một “Lăng Thiên Tôn” ở thế giới hiện thực, còn một “ Lăng Thiên Tôn” bị nhốt trong thần thông Bất Dịch ở Thiên Hà.
Hai Lăng Thiên Tôn đều trong trạng thái không được quan sát.
Nếu ánh mắt người nào đó tập trung lên người Lăng Thiên Tôn thì nàng sẽ tan biến, Lăng Thiên Tôn bị nhốt trong thần thông Bất Dịch ở Thiên Hà sẽ biến thành chân thực.
Đây là tính chất duy nhất của vật chất dưới trạng thái bị quan sát.
Mà dưới trạng thái không bị quan sát, Lăng Thiên Tôn sẽ có hai loại năng lực, một loại là sống ở thế giới hiện thực, một loại là không ngừng chết rồi lại hồi sinh trong Thiên Hà.
Chỉ có bản thân Lăng Thiên Tôn mới có thể phá giải loại trạng thái này, mà khi đó nàng lại đang miệt mài nghiên cứu đạo văn Di La Cung, chờ đợi thời đại của Tần Mục tới.
Nàng chỉ phá giải một lần khi gặp Khai Hoàng.
Bởi vậy trong thời gian dài đến bốn vạn năm, Lăng Thiên Tôn gần như chưa từng xuất hiện.
– Có thể Khai Hoàng cũng đang trong loại trạng thái này.
Tần Mục đi tới đi lui, suy tư nói:
– Có lẽ Khai Hoàng mà các ngươi vô ý nhìn thấy là Khai Hoàng trong tương lai.
Có những cường giả mạnh mẽ đến mức gần như khó tin, khi thần thông của Tứ công tử bộc phát đã dùng thần thông vô thượng đưa hắn đến tương lai.
Hơn nữa, Khai Hoàng được cường giả khó tin kia đưa vào trong một vật thể có thể xuyên qua tương lai, mà vật thể này chính là Kim Thuyền Độ Thế!
Ánh mắt hắn dần dần trở nên sáng rực, bước chân cũng tăng tốc, tốc độ nói cũng trở nên nhanh chóng.
Hắn bỗng nhiên vỗ tay nói:
– Đây chính là một con thuyền ma… Chậc! Kim Thuyền Độ Thế! Người leo lên Kim Thuyền sẽ nhìn thấy hồn phách, còn cảm thấy hồn phách nói chuyện cùng bọn họ! Đây cũng không phải là hồn phách thật sự, mà là Khai Hoàng được cường giả khó tin kia đưa lên Kim Thuyền ở tương lai!
Hắn hưng phấn nói:
– Kim Thuyền này do chủ nhân Di La Cung luyện ra, bản thân Kim Thuyền tương đương với một vật chất vĩnh hằng bất biến! Nó có thể xuyên qua từng trận đại kiếp của vũ trụ sụp đổ! Bởi vậy dưới trạng thái vật chất Bất Dịch, hắn có thể xuất hiện ở quá khứ! Đám người Tư bà bà gặp người đến từ tương lai ở trên thuyền, cảm thấy là chủ nhân Di La Cung, còn nói chủ nhân Di La Cung chỉ điểm bọn họ tu hành! Đó không phải là chủ nhân Di La Cung, mà là Khai Hoàng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Phật Tội (dịch) [Audio] Phật Tội (dịch)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Phat-Toi-dich-Se-Audio-Truyen.jpg)



