[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 444 : Nét chữ nết người (3) (c2216-c2220)
❮ sautiếp ❯Chương 2216: Nét chữ nết người (3)
Nét chữ nết người (3)
Hạo Thiên Tôn cười đến mức không đứng lên nổi:
– Đường đường là Mục Thiên Tôn, vậy mà lại là tên chăn bò?
Đại thần Thượng Tể ở một bên vội nói:
– Bệ hạ, đúng là năm đó Mục Thiên Tôn xuất thân từ tên chăn bò.
Thần cũng có nghe ngóng, từ nhỏ Mục Thiên Tôn ở Dũng Giang chăn bò, chữ “Mục” chính là đến từ đây.
Duyên Tú Đế vẫn thường thân mật gọi hắn là tên chăn bò.
Tai mắt của thần ở Diên Khang nói, Diên Tú Đế đang tìm kiếm phụ thân nàng, định thoái vị, rất có thể là muốn cùng tên chăn bò …
– Thật sự có chuyện này sao?
Hạo Thiên Tôn kinh ngạc:
– Vậy mà tử địch của trẫm lại là một người như vậy ư?
Ngọc Thần Tử nói:
– Bệ hạ, Mục lão tặc từ U Đô trở về, đạo tâm đã sụp đổ, vừa dập đầu, vừa quỳ lạy, cầu trời, trời không đáp, gọi đất, đất không nghe, chuẩn bị đến hàng, chịu đòn nhận tội, diễn tuồng.
Chỉ có đám người Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn cưỡng ép kéo hắn về, nhưng Mục lão tặc một lòng đầu hàng, nên mới viết thư xin hàng.
Lúc đó thần ở ngay bên cạnh, lão tặc này bởi vì bệ hạ anh minh thần võ mà thua trong tay bệ hạ, vì lẽ đó thù mới hận cũ cùng xông lên đầu, sai ta làm sứ giả, muốn lấy mạng ta!
Hạo Thiên Tôn có hứng thú nói:
– Lúc viết thư xin hàng ngươi cũng ở bên cạnh? Nói tỉ mỉ một chút!
Ngọc Thần Tử nói qua một lần tâm tư của Tần Mục lúc viết thư xin hàng, dĩ nhiên là bỏ đi đoạn Tần Mục ấp ủ háo hức này.
Hắn bắt đầu khoa tay múa chân, quả thật đầy đủ thần sắc biểu cảm, mô phỏng dáng vẻ lúc Tần Mục viết thư xin hàng y như thật, Hạo Thiên Tôn cười lớn ha hả.
Ngọc Thần Tử nói:
– Nét chữ nết người, bệ hạ có thể tìm cao thủ tinh thông thư họa đến, nghiền ngẫm đọc thư là có thể biết thần có lừa gạt bệ hạ hay không.
Hạo Thiên Tôn cũng thận trọng dè dặt, nhìn đại thần Thượng Tể một chút.
Đại thần Thượng Tể vội nói:
– Dưới trướng Văn Xương Tinh Quân có một nhóm Thần Nhân tinh thông thư họa nghệ thuật, có thể mời bọn họ đến nghiên cứu nét chữ của Mục Thiên Tôn một phen.
Hạo Thiên Tôn phất tay, đại thần Thượng Tể vội vàng rời đi.
Hạo Thiên Tôn nhìn Ngọc Thần Tử quỳ phía dưới một cái:
– Đứng lên đi.
Nếu ngươi nói thật, ta sẽ tha chết cho ngươi.
Ngọc Thần Tử liên tục dập đầu, bò dậy.
Sau đó không lâu, Văn Xương Tinh Quân dẫn theo môn sinh đắc ý đi đến, vái lạy Hạo Thiên Tôn, cầm thư xin hàng lên, cẩn thận nghiên cứu, quả nhiên tình cảm trong từng câu từng chữ đều được những đại cao thủ của đạo Thư Họa này giải thích không khác lời Ngọc Thần Tử là bao.
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Nhân tộc anh tài, nhi tử lớn Tần Nghiệp, nhi tử nhỏ Tần Mục.
Nhi tử lớn đã chết trong tay ta, nhi tử nhỏ cũng bị hủy sạch đạo tâm, trở lại thành tên chăn bò.
Trẫm có thể không cần lo lắng rồi!
– Khoan đã bệ hạ!
Đột nhiên bên ngoài ngự thư phòng vang lên một giọng nói, chưa thấy mặt người, đã nghe tiếng nói:
– Nếu bệ hạ tin thần, xin hãy kéo tên sứ giả Diên Khang này ra ngoài chém đầu trước, lập tức xuất binh, thảo phạt Diên Khang!
Ngọc Thần Tử vội vàng nhìn lại, chỉ thấy một nam tử trung niên khá anh tuấn bước nhanh vào ngự thư phòng, đặc điểm lớn nhất của nam tử này chính là chòm râu hắn.
Chòm râu trên mép hắn được cắt sửa rất gọn gàng, buông xuống hai bên môi, không có một cộng ria thừa, môi dưới và cằm chỉ chừa lại một cọng râu, tạo thành hình cái nĩa.
– Mạnh Vân Quy!
Ngọc Thần Tử nhận ra hắn, trong bốn Thiên Sư của Thiên Đình, người khó tiếp xúc nhất chính là Mạnh Vân Quy.
Ngọc Thần Tử phụ trách ngoại giao của Diên Khang, cho nên đã nghiên cứu về bốn Thiên Sư, bốn Thiên Vương và bốn Sắc Đế của Thiên Đình, cũng đều có hiểu biết về đám quyền thần Thất Công, Tam Sư, Thượng Tể, Thiếu Phụ của Thiên Đình.
Ở Diên Khang, dưới tay hắn có một nhóm người chuyên biệt nghiên cứu tính cách, sở thích, nhược điểm tâm lí và gia đình, bối cảnh của đại thần nắm giữ quyền lực Thiên Đình, thành lập hồ sơ cho mỗi quyền thần, trọng thần.
Về phần Mạnh Vân Quy, thông tin hắn biết được rất nhiều.
Người này xuất thân là Nhân tộc của Vũ Hóa Thiên, từ Vũ Hóa Thiên thành Thần Chỉ, đến Thiên Đình làm quan, lại tiến vào Đạo Môn xin học, bái đạo chủ của Đạo Môn làm sư, học tập thuật số.
Trình độ của hắn về thuật số rất cao, có thể nói là cường giả thuật số đứng đầu Thiên Đình.
Từ điểm đó mà nói, Mạnh Vân Quy là sư bá của Ngọc Thần Tử.
Dù sao Ngọc Thần Tử xuất thân từ một nhánh bên của Đạo Môn – Đạo Môn Thanh Vân Thiên, mà đạo chủ của Thiên Đình là sư tổ của Đạo Môn Thanh Vân Thiên.
– Thuật số hỗn độn là số liệu hỗn độn, tuy nhiên cần phải tìm một xác suất lớn từ trong hỗn độn, bởi vậy phải tính toán mơ hồ.
Ta muốn tính toán Mạnh Vân Quy sư bá, nhưng thật sự quá khó khăn.
Trình độ thuật số của hắn rất cao.
Ngọc Thần Tử bước nhanh về phía trước, cúi chào Mạnh Vân Quy một cái, nói:
– Thanh Vân Thiên Ngọc Thần Tử bái kiến Mạnh sư bá!
Mạnh Vân Quy nhìn hắn, lạnh lùng nói:
– Ngươi là đệ tử của Đạo Môn Thanh Vân Thiên? Thật to gan! Cả gan thao túng thuật số của ngươi trước mặt ta, thay Mục Thiên Tôn làm thuyết khách, có ý đồ lừa gạt bệ hạ! Bệ hạ, giết tên này tế cờ trước!
Chương 2217: Ta có một ước mơ (Phần của Ngọc Thần Tử)
Ta có một ước mơ (Phần của Ngọc Thần Tử)
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Mạnh Thiên Sư, Ngọc Thần Tử là sư điệt của ngươi, sao vừa gặp mặt đã muốn giết hắn?
Mạnh Vân Quy vội vàng khom người cúi lạy, nói:
– Thần đi theo đạo chủ học tập thuật số của Đạo Môn, tinh thông tính toán.
Thần lại còn học Họa Đạo từ chỗ Văn Xương Tinh Quân suốt trăm năm, từng để trên dưới một trăm vị Thần Ma tinh thông Đạo Họa dò xét Mục Thiên Tôn, vẽ ra tất cả những chi tiết nhỏ trong cử chỉ, biểu cảm của hắn, hiểu biết của thần về Mục Thiên Tôn, thậm chí vượt qua hiểu biết của Mục Thiên Tôn về chính bản thân hắn! Mục Thiên Tôn là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, chỉ cần còn có một chút cơ hội sống, hắn nhất định sẽ đổ máu chiến đấu đến cùng! Mà tất cả thủ đoạn, thần thái, vẻ mặt của hắn đều có thể làm giả!
Hắn lạnh lùng liếc nhìn những Thần Ma tinh thông Họa Đạo trong ngự thư phòng:
– Những họa sư này đều là những kẻ vô tích sự, chỉ dựa vào những dòng chữ trong thư xin hàng nhìn ra tâm tư lúc Mục Thiên Tôn viết thư xin hàng, nói chuyện viển vông! Mục Thiên Tôn đã có thể ngụy trang tình cảm của bản thân, truyền tình cảm giả tạo vào trong thư họa.
Chữ hắn viết, một chữ cũng không thể tin!
Ánh mắt hắn lại dừng lại trên người Ngọc Thần Tử, cười lạnh nói:
– Mục Thiên Tôn phái hắn tới chính là để diễn trò! Kế sách trước mắt, giết Ngọc Thần Tử trước, để đầu hắn trong hộp ngọc, đưa đến cho Mục Thiên Tôn!
Bàn tay hắn giơ lên cao, chém xuống không khí, nói:
– Bệ hạ hãy lệnh cho Hư Thiên Tôn tiêu diệt một nửa dân số Diên Khang để cảnh cáo hắn, đây chính là kết cục lừa gạt bệ hạ!
Hạo Thiên Tôn cau mày.
Ngọc Thần Tử khẽ mỉm cười, không nói gì.
Mạnh Vân Quy lớn tiếng nói:
– Bệ hạ, ân uy đi đôi với thực hiện, vậy thiên hạ mới thái bình! Đối phó Mục Thiên Tôn cần giết gà dọa khỉ!
– Trẫm chỉ sợ hắn cá chết lưới rách thôi.
Hạo Thiên Tôn lắc đầu:
– Mạnh Thiên Sư, Mục Thiên Tôn không có bất cứ ràng buộc gì mới là Mục Thiên Tôn đáng sợ nhất.
Ngươi bảo trẫm thoáng cái tiêu diệt một nửa dân số Diên Khang, ngươi lại không nghĩ đến, hắn vẫn là đại pháp sư vạn kiếp bất diệt.
Dồn ép hắn, hắn hồi sinh những người kia, đốt cháy đạo tâm, liều mạng đến cùng với trẫm thì trẫm nên làm gì?
Mạnh Vân Quy nhướng mày, đang định nói, Hạo Thiên Tôn giơ tay lên, lạnh nhạt nói:
– Cái trẫm muốn là một Mục Thiên Tôn giống như con rối, một Mục Thiên Tôn đạo tâm tan rã.
Dồn ép quá chặt, trái lại sẽ khiến hắn bùng cháy ý chí chiến đấu, nếu hắn vứt bỏ Diên Khang, dẫn đám người Lăng, Nguyệt, U, Lãng liều chết một trận, ha ha, bên trong Thiên Đình, ai dám nói mình có thể bảo toàn bản thân?
Hắn đứng dậy đi đến:
– Ngươi vẫn luôn không hiểu một đạo lí.
Trẫm không chỉ muốn giết người diệt tâm, mà còn muốn thu được lợi ích lớn nhất! Cái trẫm muốn không chỉ là đạo tâm Mục Thiên Tôn vỡ nát, thần phục dưới chân ta, trẫm còn muốn một Diên Khang hoàn chỉnh!
Mạnh Vân Quy cau mày.
Hạo Thiên Tôn ném thư xin hàng qua, cười nói:
– Ngươi đến đây đọc thư xin hàng của Mục Thiên Tôn thử xem.
Một Diên Khang bị phá hủy, không đáng giá một đồng, nhưng một Diên Khang đầu hàng, có thể đảm bảo thiên hạ của trẫm muôn đời thái bình!
Mạnh Vân Quy mở thư xin hàng, đọc cẩn thận, lúc đọc đến “đã đồng sàng cộng chậm” thì không khỏi hơi nhíu mày.
– Mạnh Thiên Sư, ngươi đã thống kê qua Thiên Tệ lưu động, cũng lo nghĩ về kinh tế Thiên Đình, cảm thấy Thiên Tệ sợ rằng sắp mất giá, chèo chống không được trăm năm.
Hạo Thiên Tôn chắp hai tay sau lưng, thản nhiên nói:
– Thiên Tệ mất giá, chư thiên vạn giới sẽ tạo phản làm loạn, không chỉ ngươi đau đầu, trẫm cũng đau đầu.
Nhưng chỉ cần Diên Khang rơi vào tay trẫm là có thể lấp bằng cái hố Thiên Tệ này! Không những có thể lấp bằng mà còn có thể nắm giữ hoàn toàn kinh tế và tài nguyên của chư thiên vạn giới! Nắm kinh tế, nắm tài nguyên, ai còn có thể phản kháng được trẫm?
Mạnh Vân Quy khép thư xin hàng lại, cảm khái nói:
– Ý bệ hạ là muốn mượn cơ hội chiếm lấy Diên Khang, hoàn toàn nắm giữ chư thiên vạn giới? Bệ hạ hùng tài vĩ lược, thần không sánh kịp.
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Tầm nhìn của ngươi quá hạn hẹp, ngươi chưa ngồi trên vị trí này của trẫm, cho nên không nhìn thấy những thứ này.
Mạnh Vân Quy trầm ngâm nói:
– Bệ hạ nắm giữ kinh tế và tài nguyên của chư thiên vạn giới, những Thiên Tôn khác có thể đồng ý sao? Tài nguyên Nam Thiên nằm trong tay Hỏa Thiên Tôn, tài nguyên Đông Thiên nằm trong tay thái thượng hoàng, tài nguyên Bắc Thiên nằm trong tay thái hậu, Huyền Đô nằm trong tay Tổ Thần Vương, Tây Thiên nằm trong tay bệ hạ.
Sao bọn họ có thể chịu giao quyền lớn?
Hạo Thiên Tôn cười lạnh một tiếng:
– Chỉ cần nắm giữ được Diên Khang thì không phải do bọn họ quyết định! Năm đó, thái thượng hoàng phản kháng Tạo Vật Chủ, mượn sức mạnh của Cổ Thần khác mới san bằng được Tạo Vật Chủ, ngồi lên vị trí Thiên Đế.
Hắn cắt đất phong chư hầu, chia vũ trụ Hồng Hoang cho những vị Cổ Thần lập công, giúp những Cổ Thần kia mỗi người cát cứ một phương, không ngừng chiến loạn.
Nhưng trẫm không giống hắn!
Chương 2218: Ta có một ước mơ (Phần của Ngọc Thần Tử) (2)
Ta có một ước mơ (Phần của Ngọc Thần Tử) (2)
Hắn hít một hơi dài:
– Trẫm muốn xây dựng nên một Thiên Đình vĩnh hằng, không thể học hắn cắt đất phong hầu, dẫn tới chiến loạn trong tương lai! Khống chế Diên Khang, ổn định Thiên Tệ, để Diên Khang chế tạo miễn phí mọi thứ cho Thiên Đình, chư thiên vạn giới thì cung cấp tài nguyên cho Diên Khang, Thiên Tệ lưu thông, sẽ không có trở ngại.
Những Thiên Tôn khác chỉ có thể có lãnh địa, không có sức mạnh, nhưng người thật sự thống trị chư thiên vạn giới chính là một mình trẫm!
Thân thể Mạnh Vân Quy chấn động, nói:
– Nắm giữ Diên Khang là một mắt xích vô cùng quan trọng, nhưng bệ hạ, những Thiên Tôn khác chắc chắn cũng muốn chia một chén canh…
– Chia cho bọn họ?
Hạo Thiên Tôn giễu cợt một tiếng, thong thả nói:
– Thịt trong bát của ta, ai dám động vào? Ai động vào người đó phải chết! Trẫm không giống thái thượng hoàng, Tổ Thần Vương, Hư Thiên Tôn, Hỏa Thiên Tôn.
Thái thượng hoàng coi con người như lương thực dâng cho Bán Thần, Cổ Thần, còn chèn ép Nhân tộc.
Đám người Tổ Thần Vương, Hư Thiên Tôn, Lăng Hiên nô dịch Nhân tộc, cũng coi Nhân tộc là lương thực.
Việc này khiến Nhân tộc không ngừng phản kháng, cho nên mới có Vô Ưu Hương, mới có Diên Khang.
Nhưng trẫm không giống.
– Trẫm xem Diên Khang như sức mạnh lao động, chỉ cần Diên Khang làm việc cho trẫm, không phản kháng nữa, trẫm sẽ cho bọn họ một miếng ăn, một con đường sống.
Tuy không đến mức thay người làm chủ, nhưng sống sót thì vẫn có thể.
Hạo Thiên Tôn cười nói:
– Mạnh Thiên Sư, bây giờ ngươi đã hiểu mưu đồ của trẫm chưa?
Mạnh Vân Quy khom người cúi lạy, nói:
– Tài thao lược của bệ hạ, vi thần còn kém xa.
Hạo Thiên Tôn cười ha hả, phất tay nói:
– Các ngươi lui ra đi, sứ giả cũng lui xuống nghỉ ngơi.
Đợi đến lễ đăng cơ, dâng thư xin hàng lên ngay trước mặt người thống trị chư thiên vạn giới.
Trẫm muốn để cho tất cả mọi người trong thiên hạ đều biết, Mục Thiên Tôn thần phục!
Ngọc Thần Tử vội vàng cúi lạy, nói:
– Bệ hạ thánh minh!
Mọi người ra khỏi ngự thư phòng, Mạnh Vân Quy đi phía trước, Ngọc Thần Tử vội vàng bước từng bước nhỏ, chạy nhanh lên phía trước, thấp giọng nói:
– Cảm ơn sư bá giơ cao đánh khẽ.
Mạnh Vân Quy không tỏ rõ ý kiến, nói:
– Cũng không phải là ta giơ cao đánh khẽ, mà là bệ hạ giơ cao đánh khẽ.
Nếu bệ hạ không muốn giơ, ai cũng không giơ nổi.
Ngọc Thần Tử khẽ cười nói:
– Mặc kệ thế nào, nếu không có sư bá xuất hiện, Hạo Thiên Tôn cũng không thể đưa ra quyết định.
Mạnh Vân Quy liếc hắn một cái:
– Tâm tư của ngươi, ta đều biết, tâm tư của Mục Thiên Tôn ta cũng biết, chẳng qua là kéo dài thời gian mà thôi.
Vừa nãy ngươi nghe bệ hạ phân tích nội tâm của bản thân, ngươi cảm thấy thế nào?
Ngọc Thần Tử nghiêm túc nói:
– Hạo Thiên Tôn làm Thiên Đế, sáng suốt hơn Thái Đế, sáng suốt hơn Thái Sơ! Ngăn không bằng khơi, hắn biết rõ điều đó!
– Vậy mà các ngươi vẫn còn muốn tạo phản?
Mạnh Vân Quy hạ thấp giọng, muốn dùng sức nói chuyện, nhưng lại không dám dùng sức:
– Đã là một triều đại anh minh, vì sao không dứt khoát đầu hàng? Bệ hạ đã để lại cho Nhân tộc đường sống!
Ngọc Thần Tử mỉm cười nhìn hắn:
– Sư bá, thời đại Thái Cổ, Thái Đế cũng là minh quân, thời đại Viễn Cổ, Thái Sơ cũng là minh quân.
Hạo Thiên Tôn ở thời đại Thái Cổ, ở thời đại Viễn Cổ, đều làm tốt hơn bọn họ.
Nhưng sau khi thấy được Diên Khang ngươi sẽ biết, bọn họ hết thời rồi.
Mạnh Vân Quy nhíu chặt lông mày.
– Bọn ta đã từng gặp người tốt hơn, Diên Phong Đế, Diên Tú Đế, bất luận hoàng đế nào cũng làm tốt hơn Hạo Thiên Tôn.
Ngọc Thần Tử từ tốn nói:
– Diên Phong Đế đánh tan vị thần trong lòng dân chúng, Diên Tú Đế phát triển dân sinh dân dụng, Mục Thiên Tôn muốn thần phục vụ cho người, chữ “người” này, thật ra là chữ “dân”.
Thần phục vụ cho dân, dân là chúng sinh.
Hạo Thiên Tôn chỉ sửa chữa chính sách của Thái Đế và Thái Sơ một chút mà thôi, mà cái Diên Khang làm mới là cải cách thật sự!
– Bọn ta đã đứng lên, sẽ không muốn quỳ xuống lại, không muốn lại làm nô lệ! Bọn ta muốn nắm giữ vận mệnh của mình!
– Sư bá, ta có một ước mơ.
Lúc gặp gỡ Mục Thiên Tôn, ước mơ đó được khơi dậy, khiến ta kích động đến trắng đêm khó ngủ, vui chảy nước mắt, khiến trong lòng ta có sức mạnh nóng hổi cổ vũ ta, bất kể gian nan thế nào, bất kể nguy hiểm ra sao, ta đều sẽ hoàn thành giấc mơ này.
Cho dù muốn đầu của ta hay muốn mạng của ta!
Ngọc Thần Tử nở một nụ cười, ánh mắt sáng rực:
– Cho dù tương lai ta mang tiếng xấu! Ta cũng đều muốn làm!
Mạnh Vân Quy dừng bước lại, ánh mắt phức tạp nhìn hắn, giống như đang nhìn chính mình khi còn trẻ.
Từng có lúc, hắn cũng có một ước muốn, nhưng sau khi đến Thiên Đình, giấc mộng này từ từ tiêu tan, hắn không thể không lựa chọn ngụy trang bản thân mình.
Người trẻ tuổi của Đạo Môn này làm cho hắn nhìn thấy sơ tâm đã mất của mình.
– Các ngươi không thể thắng.
Hắn vứt lại câu nói này, tăng tốc bước chân, bỏ Ngọc Thần Tử lại phía sau.
Ngọc Thần Tử mỉm cười, nhìn bóng lưng hắn, giọng hơi khàn, lẩm bẩm nói:
Chương 2219: Hạo Thiên Đế
Hạo Thiên Đế
– Hết thế hệ này tới thế hệ đều đang phấn đấu vì giấc mộng này, từ Ngự Thiên Tôn, Vân Thiên Tôn, Xích Hoàng, Minh Hoàng, Thượng Hoàng, Khai Hoàng, đến bây giờ, đến Mục Thiên Tôn, đến Diên Khang.
Bọn ta vẫn luôn không từ bỏ, sư bá à, Nhân tộc vẫn luôn không hề từ bỏ…
Mạnh Vân Quy đi càng nhanh hơn, hệt như đang chạy thoát thân, không dám và cũng không muốn nghe lời hắn nói.
Lời hắn nói là lời nói mê hoặc, sẽ làm dao động trái tim bản thân Mạnh Vân Quy.
Bạch Ngọc Quỳnh đến gặp Mạnh Vân Quy, nhìn thấy Mạnh Vân Quy đang cắm hoa, trong tay cầm một cành hoa nhưng lại không hề cắm xuống.
Cắm hoa là khảo nghiệm cảm giác nghệ thuật và trình tự không gian.
Về mặt không gian, hoa cắm ra được phân chia trình tự, bóng râm, khoảng trống, đánh vào thị giác, bất kể nhìn từ góc độ nào, đều là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.
Là một bậc thầy thuật số, thật ra cắm hoa không khó, nhưng Mạnh Vân Quy lại đang ngẩn người.
Bạch Ngọc Quỳnh bước lên phía trước, cười nói:
– Mạnh sư huynh đang nghĩ gì thế?
Mạnh Vân Quy khẽ khàng nói:
– Ta có một ước mơ…
– Cái gì?
Bạch Ngọc Quỳnh không hiểu.
Mạnh Vân Quy tỉnh lại, loại bỏ lời nói của Ngọc Thần Tử ra khỏi đầu, cười nói:
– Một câu nói mớ mà thôi.
Bạch Thiên Sư, chuyện ngươi muốn ta làm, ta đã làm được rồi, ngươi có thể yên tâm.
Nhưng chỉ lần này thôi, không thể có thêm lần thứ hai.
Bạch Ngọc Quỳnh nói:
– Đương nhiên sẽ không có thêm lần thứ hai.
Thiên hạ sắp thống nhất, sau này Thiên Sư giống như chúng ta khó mà có đất dụng võ nữa.
Hạo Thiên Tôn lên ngôi xưng đế, nắm hết tất cả quyền lực trong tay, không ai có thể chống lại hắn, không có bất kì thế lực nào có thể đối kháng Thiên Đình.
Thiên Sư chúng ta cũng sắp phải cởi giáp về quê rồi.
– Chỉ hy vọng thế.
Mạnh Vân Quy nói:
– Dựa vào công lao của chúng ta, ta và ngươi ít nhiều cũng có thể được chia một một chư thiên, ở bên trong chư thiên của chúng ta, Nhân tộc có thể sống rất tốt.
Ánh mắt Bạch Ngọc Quỳnh lấp lóe, hạ thấp giọng nói:
– Ngươi đã từng đến Nam Thiên sao?
Mạnh Vân Quy liếc nàng một cái, im lặng không nói.
Bạch Ngọc Quỳnh nói:
– Nhân tộc Nam Thiên đã không thể gọi là “người” nữa, mà là gia súc, khiến ta vô cùng sợ hãi.
Lần trước ta tới Nam Thiên, gần như là trốn chạy thoát khỏi đó…
Mạnh Vân Quy trầm mặc.
Bạch Ngọc Quỳnh nói:
– Cách làm của Hỏa Thiên Tôn không hề có nhân tính, rõ ràng nói sẽ bảo toàn Nhân tộc, nhưng thật ra lại xem Nhân tộc như gia súc, bản thân thì là con chó chăn gia súc cho Bán Thần.
Sau khi chúng ta công thành danh toại, chư thiên dưới trướng sẽ trở thành Nam Thiên sao…
– Sẽ không!
Mạnh Vân Quy vừa nói ra lời này thì mới phát hiện ra giọng điệu của bản thân quá gay gắt.
Hắn điều chỉnh giọng điệu trở lại bình thường rồi nói:
– Chúng ta không giống Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn theo đuổi quyền thế, còn chúng ta chỉ mưu cầu một chỗ yên thân.
Hắn muốn quyền thế thì nhất định phải lấy lòng Bán Thần, lôi kéo Bán Thần, thái độ khiêm nhường, nịnh hót lấy lòng, bởi vậy lúc Hỏa Thiên Tôn đối phó Khai Hoàng, đối phó Mục Thiên Tôn, đều xông lên phía trước nhất.
Chúng ta lại chỉ dựa vào bản lĩnh của bản thân, lập công lao, dùng công lao đổi lấy một nơi yên thân an phận.
Bạch Ngọc Quỳnh do dự một lát, nói:
– Nếu thiên hạ thái bình, Thiên Đình ra lệnh biến lãnh địa của chúng ta thành Nam Thiên thì sao?
Khóe mắt Mạnh Vân Quy giật giật.
Một lát sau, Mạnh Vân Quy nói:
– Đừng nghĩ những chuyện vớ vẩn này nữa, ngươi và ta làm tốt bổn phận là được rồi.
Hỏa Thiên Tôn chắc chắn phải chết, sống không được bao lâu.
Trước đây rất lâu ta đã nhìn ra được cái chết của hắn, nói cho Hư Thiên Tôn, nếu Hư Thiên Tôn gả cho hắn chắc chắn sẽ bị liên lụy.
Hiện giờ, đã đến lúc ứng nghiệm rồi.
Bạch Ngọc Quỳnh suy tư chốc lát, nói:
– Vậy thì chúng ta sẽ trở thành Hỏa Thiên Tôn thứ hai sao? Hạo Thiên Tôn không tin Hỏa Thiên Tôn của Nhân tộc, lẽ nào lại có thể tin Bạch Thiên Sư Nhân tộc, Mạnh Thiên Sư Nhân tộc ư?
– Câm miệng!
Mạnh Vân Quy khẽ quát một tiếng, nhìn xung quanh một cái, biểu cảm nghiêm túc:
– Bạch sư muội, ngươi và ta từng là đồng môn, ta đây mới nhắc nhở ngươi, bằng không sớm muộn ngươi cũng phải chết! Lời nói và việc làm của ngươi bây giờ vô cùng nguy hiểm, lúc này không giống trước kia, ngươi nói sai bất kì lời gì cũng có thể mang đến họa diệt thân! Trước kia có mười Thiên Tôn, bởi vậy nói sai cũng không sao, mà bây giờ chỉ có Hạo Thiên Tôn, dù là Thiên Tôn nói sai cũng sẽ chết!
Bạch Ngọc Quỳnh thở dài, cúi chào, xoay người rời đi.
Mạnh Vân Quy cầm cành hoa, tiếp túc cắm hoa, lẩm bẩm nói:
– Ta có một ước mơ… Chết tiệt!
Ngọc Thần Tử an tâm, chậm rãi trở về nơi ở của mình.
Nơi ở mà đại thần Thượng Tể sắp xếp cho hắn có thể nói là tai mắt khắp nơi, giám thị nhất cử nhất động của hắn, không chút riêng tư.
Hắn cũng không để bụng, thản nhiên vào ở, nên ăn thì ăn, nên ngủ thì ngủ, không chút áp lực.
Thiên Đình lại đang bận rộn chuẩn bị lễ đăng cơ cho Hạo Thiên Tôn.
Chương 2220: Hạo Thiên Đế (2)
Hạo Thiên Đế (2)
Ngày lễ đăng cơ có thể nói là vô cùng náo nhiệt, lại thiêng liêng nghiêm trang, người dẫn đầu chư thiên vạn giới ào ào đi đến, đủ loại thần thánh hiện ra đủ thứ dị tượng, trên trời có thần nữ y phục tung bay rải xuống từng đóa hoa thần.
Cánh hoa rơi đầy đất, các vị thần thánh dự lễ không thể giẫm lên mặt đất mà bước đi trên cánh hoa dày đặc.
Thiên giới treo đèn kết hoa, nhà nhà treo đèn lồng, thần thú giữ cửa cũng nhao nhao hăng hái tinh thần, rồng cuộn trên cột nhà, phượng hoàng bay lên đầu cành cây, kỳ lân ngồi trước cửa, uy phong lẫm liệt.
Giây phút tiến hành đại lễ, Thái Sơ Thiên Đế mặc thiên bào, đầu đội đế quan, tiếp nhận quần thần quỳ lễ.
Hạo Thiên Tôn cũng quỳ gối phía dưới, lễ bái Thái Sơ.
Quan tuyên lễ xướng lễ, sau khi lễ xong, Thái Sơ Thiên Đế thắp hương cầu nguyện, nói lời chúc mừng thoái vị nhường cho người hiền đức, nói mình đức hạnh có chỗ thiếu sót, hổ thẹn khi ngồi ở vị trí đó vân vân và mây mây, sau đó lại khen ngợi tài cán và phẩm đức của Hạo Thiên Tôn, bởi vậy thoái vị, mời Hạo Thiên Đế đăng cơ.
Thái Sơ Thiên Đế tháo đế quan xuống, cởi đế bào, đặt trên bàn ngọc.
Hạo Thiên Tôn vội vã từ chối, hết sức lo sợ.
Thái Sơ Thiên Đế không vui, kiên quyết thoái vị, lập hắn làm đế.
Hạo Thiên Tôn quỳ xuống đất, liên tục khấu đầu lạy tạ, xin phụ hoàng thu hồi mệnh lệnh đã ban ra.
Thái Sơ lại yêu cầu Hạo Thiên Tôn đăng cơ một lần nữa, Hạo Thiên Tôn gào khóc tại chỗ, không ngừng từ chối.
Thái Sơ Thiên Đế giận tím mặt, quát lên:
– Hạo Nhi, ngươi muốn nhìn thấy phụ thân chết trên vị trí này, ngươi mới bằng lòng lên ngôi sao?
Nói xong, hắn rút Đế Kiếm ra, muốn tự tử.
Quần thần vội vàng đi lên, khuyên nhủ Thái Sơ Thiên Đế.
Thái Sơ Thiên Đế không làm gì được, chỉ đành quăng kiếm, quát lên:
– Các ngươi khuyên ta có tác dụng gì? Đi khuyên giải tân đế, để hắn lên ngôi mới phải!
Quần thần lại đi khuyên Hạo Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn nằm trên đất khóc lớn một trận, mọi người tiếp tục khuyên, lúc này hắn mới ngừng khóc, được quần thần đỡ dậy, đưa đến đế tọa của Lăng Tiêu Điện.
Thái Sơ đích thân đội đế quan, mặc đế bào vào cho hắn, sau đó bước từng bước đi xuống.
Quần thần quỳ lạy, hô to Hạo Thiên Đế.
Thái Sơ cũng quỳ theo vái lạy, hô to Hạo Thiên Đế.
Hạo Thiên Tôn than thở:
– Trẫm tài đức nông cạn, đều nhờ chư quân nâng đỡ, lúc này mới quốc thái dân an, thiên hạ thái bình, chư thiên hưng thịnh, không có cướp bóc, làm loạn.
Chư quân, sau này ngày tháng dài lâu, vẫn mong rằng nâng đỡ trẫm nhiều hơn nữa.
Chúng ái khanh, hãy bình thân, mời vào chỗ.
Mọi người đứng dậy, từng người ngồi vào bàn, thần nữ và người hầu nối đuôi nhau đi vào như nước, dâng các loại sơn hào hải vị lên.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên có thần tướng đến báo:
– Có người đến chịu đòn nhận tội, quỳ gối ngoài Nam Thiên Môn!
Trên triều đình xôn xao, quần thần châu đầu ghé tai, sôi nổi nghị luận.
– Chẳng lẽ Mục Thiên Tôn thật sự đến hàng trẫm sao?
Trong lòng Hạo Thiên Đế khẽ động, cười nói:
– Giải người thỉnh tội tới cho trẫm.
Không lâu sau đó, quả thật có một người để trần cánh tay, hai tay để sau lưng bị trói lại thật chặt, sau lưng còn cắm mấy cành mận gai, bị áp giải lên triều đình.
Hạo Thiên Đế nheo mắt nhìn qua, có hơi thất vọng, ánh mắt quần thần dừng lại trên người người đó, mỗi người đều vừa mừng vừa sợ.
– Bệ hạ lên ngôi, Đông Đế Thanh Long nghe tiếng đến hàng, đây là dấu hiệu tốt lành!
Mọi người sôi nổi chúc mừng, Đông Đế Thanh Long quỳ rạp dưới đất, cất cao giọng nói:
– Bệ hạ thuận theo ý trời, ưng thuận lòng người, thần tâm phục khẩu phục, tự biết khó có thể đối kháng thiên uy, đặc biệt đến đầu hàng, khẩn cầu bệ hạ trách phạt!
Hạo Thiên Đế đứng dậy, bước đến bên cạnh Đông Đế Thanh Long, rút một cành mận gai từ trên lưng hắn, quất mấy roi, sau đó lập tức ném cành mận gai đi, đưa hai tay đỡ hắn lên.
– Người đâu, chuẩn bị áo bào, khoác lên cho Thanh Long.
Hạo Thiên Đế cười nói:
– Thanh Long chớ trách, sở dĩ phải đánh ngươi là vì lúc trước ngươi đối địch với trẫm, tự lập làm đế, nên đáng trách,phải đánh.
Thế nhưng, ngươi biết hối cải, trẫm tán thưởng tài năng của ngươi, nên mới đồng ý thu nhận, không tính toán hiềm khích lúc trước.
Đông Đế Thanh Long nức nở nói:
– Ơn tri ngộ, ơn tha chết của bệ hạ, Thanh Long máu chảy đầu rơi cũng không thể báo đáp.
Hạo Thiên Đế cười ha ha, phủ thêm áo bào cho hắn, nói:
– Ái khanh, mời vào chỗ.
Đông Đế Thanh Long ngồi xuống.
Thái Sơ khẽ cau mày, Đông Đế Thanh Long đầu hàng vượt ngoài dự liệu của hắn.
Đông Thiên Thanh Đế là người của hắn, Hạo Thiên Tôn thống nhất thiên hạ, sớm muộn cũng sẽ động binh với Đông Cực Thiên, đến lúc đó, Đông Thiên và Đông Cực Thiên đều là lãnh địa của Thái Sơ.
Mà bây giờ, Đông Đế Thanh Long đến hàng, vùng lãnh địa này sẽ trực tiếp dưới danh Hạo Thiên Đế!
– Chỉ có thể nhịn.
Thái Sơ thầm nói trong lòng.
Đột nhiên, lại có thần quan cao giọng nói:
– Sứ giả Ngọc Thần Tử của phản tặc Mục Thiên Tôn lên điện dâng thư xin hàng cầu hàng, cầu thiên ân cuồn cuộn, mở ra một con đường!
Lời này vừa nói ra, tất cả lại xôn xao.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










