[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 443 : Mẫu hiền tử hiếu (2) (c2211-c2215)
❮ sautiếp ❯Chương 2211: Mẫu hiền tử hiếu (2)
Mẫu hiền tử hiếu (2)
Sau đó Tần Mục tìm thấy Hạo Thiên Tôn, truy sát sáu trăm ngàn dặm khiến Hạo Thiên Tôn mất hết mặt mũi.
Đám người Hỏa Thiên Tôn cũng không hề ra tay cứu viện, đều muốn mượn đao Tần Mục diệt trừ Hạo Thiên Tôn!
Khi đó, địa vị của m Thiên Tử rất thấp, cũng không dám ra tay giúp đỡ.
Hạo Thiên Tôn nhắc lại việc này, rõ ràng có ý định tính sổ.
– Hỏa ái khanh nắm giữ hùng binh Nam Thiên, mà thiên hạ ngày nay bình định, nếu hắn giao binh quyền ra, tá giáp quy điền, trẫm có thể cho hắn cả đời vinh quang, hưởng dụng tài phú vô tận.
Hạo Thiên Tôn từ tốn nói:
– Hắn giúp trẫm lúc hoạn nạn thì trẫm sẽ cho hắn hưởng phú quý, bất luận hắn muốn bao nhiêu của cải trẫm cũng có thể cho hắn, duy chỉ có Nam Thiên và Nam Cực Thiên là không thể.
Triêu Cận và Hỏa ái khanh cũng thân thiết, ngươi đi khuyên hắn một phen.
m Thiên Tử đồng ý.
Hạo Thiên Tôn vỗ vai hắn, cảm khái nói:
– Nếu Hỏa ái khanh cũng trung nghĩa như Triêu Cận thì trẫm thật yên tâm.
Triêu Cận, Hư Thiên Tôn chính là Thiên Tôn của Ma tộc.
Tất cả Ma tộc đều nghe nàng điều khiển, nhưng dù sao tinh lực của nàng cũng có hạn, Triêu Cận nên để tâm trợ giúp nàng, hai phần thiên hạ U Đô, một nửa sẽ do Triêu Cận xử lý.
m Thiên Tử cảm động rơi nước mắt, vội vàng quỳ rạp xuống đất, nghẹn ngào nói không ra lời.
Hạo Thiên Tôn duỗi hai tay ra, dìu hắn lên, cười nói:
– Ngươi đó, dễ động lòng quá.
Nếu trẫm nói với ngươi, trẫm định phong ngươi làm m Thiên Tôn thì không biết ngươi sẽ khóc thành dáng vẻ gì nữa!
m Thiên Tử quả nhiên khóc lớn lên, khóc đến gần như tắt thở, một lúc lâu sau mới thở ra, rơi lệ nói:
– Ơn tri ngộ của bệ hạ, thần máu chảy đầu rơi cũng khó có thể báo đáp! Chỉ là lần trước ta nghe nói bệ hạ nhắc đến phong thần làm Thiên Tôn, nhưng lại bị Hỏa Thiên Tôn chặn lại, lần này Hỏa Thiên Tôn hắn…
– Ta đề nghị phong ngươi làm Thiên Tôn, không chỉ một lần mà hai lần đều bị hắn bác bỏ.
Hạo Thiên Tôn thở dài:
– Trẫm cũng không có bao nhiêu thực quyền, còn bị vị đệ nhất chiến tướng Hỏa Thiên Tôn cản trở.
Hắn có rất nhiều tính toán nhỏ nhặt, trẫm đều biết, cũng có thể tha thứ cho hắn, tiếc rằng thiên hạ sắp thống nhất, hắn lại trở thành tâm bệnh lớn nhất của trẫm…
m Thiên Tử không dám nói nhiều.
Đột nhiên Nguyên Mẫu phu nhân liên tục ho khan, nhưng cũng lại bật cười rồi nói:
– Hạo Nhi lo lắng Hỏa Thiên Tôn cò kè mặc cả sao? Nếu ngươi ra giá không đủ cao, hắn có thể sẽ đầu quân cho Thái Sơ, thậm chí có khả năng đầu quân Mục Thiên Tôn!
– Mục Thiên Tôn đã không đáng để lo, nhược điểm lớn nhất của hắn nằm trong lòng bàn tay ta, đó chính là Nhân tộc.
Hạo Thiên Tôn nói:
– Chỉ cần U Đô còn trong tay ta, ta chỉ cần ban thánh chỉ, Nhân tộc sẽ diệt tộc trong nháy mắt.
Mục Thiên Tôn có điểm yếu, nắm chắc điểm yếu này, hắn sẽ bị ta bóp chỗ bảy tấc, không dám động đậy.
Hơn nữa, hắn thật sự có thực lực cá chết lưới rách với ta, ta không thể ép quá ác, chỉ có thể từ từ mưu toan.
Nhưng Hỏa ái khanh thì không có điểm yếu…
Hắn buồn bã nói:
– Nhân tộc ở Nam Thiên có thể tùy tiện huyết tế cho Bán Thần để lấy lòng chủng tộc Bán Thần, lấy lòng Lang Hiên, Tổ Thần Vương, Hư Thiên Tôn.
Bán Thần ở Nam Thiên có thể nói là sống tốt nhất trong chư thiên vạn giới, tiêu sái phấn khởi.
Dùng tính mạng của Nhân tộc không gây khó dễ được Hỏa Thiên Tôn, dùng tính mạng của đệ tử hắn cũng không gây khó dễ được cho hắn.
Ta không nắm được bất kỳ điểm yếu nào của hắn, hắn chỉ cho ta một sơ hở là hồn phách nhỏ yếu, mà ta cũng không dám khẳng định sơ hở này có thật hay không…
Hắn thở dài:
– Hỏa ái khanh thật không thể khiến người ta yên tâm.
Triêu Cận, ta rất yên tâm về lòng trung thành của ngươi, ngươi để ý hắn giúp ta.
Nếu có hành động gì bất thường…
Sắc mặt hắn trở nên lạnh lùng.
m Thiên Tử khom người đồng ý:
– Mục Thiên Tôn bên kia…
– Mục Thiên Tôn nhất định quy thuận hàng.
Hạo Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Hắn chỉ cần hàng thì đám người Lăng, Nguyệt, U, Vân sẽ lục đục, không được những người này trợ giúp, hắn chẳng làm nên trò trống gì đâu.
Khi đó, hắn sẽ trở thành một trong mười Thiên Tôn, thậm chí sẽ trở thành một Hỏa Thiên Tôn khác.
Hắn nở nụ cười:
– Trẫm có thể tha cho hắn, nhưng đám người Lăng, Nguyệt, U, Vân thì không.
Đến lúc đó, hắn sẽ nuốt nước mắt giết chết bọn họ, còn sẽ nói một câu, các ngươi không hiểu ta.
Hắn bị ta cải tạo thành một Hỏa Thiên Tôn khác nằm trong tầm tay ta.
– Bệ hạ thánh minh!
m Thiên Tử chấn động, quỳ rạp xuống đất.
Hạo Thiên Tôn cười ha hả.
m Thiên Tử đứng dậy, Hạo Thiên Tôn đã biến mất, chỉ còn giọng nói văng vẳng.
– Triêu Cận, trẫm sắp đăng cơ, đến đây chầu mừng.
m Thiên Tử kích động đi tới đi lui, rất lâu vẫn không bình tĩnh lại được.
– m Thiên Tôn, m Thiên Tôn… Ha ha ha ha, cuối cùng ta cũng là Thiên Tôn!
Hạo Thiên Tôn trở lại Thiên Đình, không làm kinh động bất kỳ ai, chuyện hắn cứu Nguyên Mẫu phu nhân ra cũng không muốn bị người ngoài biết.
Lúc trước, lúc gặp phải m Thiên Tử, thậm chí hắn còn nảy ra suy nghĩ giết m Thiên Tử diệt khẩu, nhưng đã nhịn xuống được.
Chương 2212: Mẫu hiền tử hiếu (3)
Mẫu hiền tử hiếu (3)
Nguyên Mẫu phu nhân là con át chủ bài của hắn, là con át chủ bài để đối phó Thái Sơ, nếu lúc này kinh động đến Thái Sơ thì sẽ không đủ lý do để giết chết Thái Sơ.
Mâu thuẫn giữa Nguyên Mẫu phu nhân và Thái Sơ không thể hòa giải, hơn nữa Nguyên Mẫu phu nhân cũng là con át chủ bài đối phó đám người Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, đương nhiên phải giấu thật kĩ.
– Không phải Hạo Nhi nói muốn trị liệu thương thế cho mẫu thân ư?
Nguyên Mẫu phu nhân đã khá hơn một chút, cười nói:
– Đạo thương mà Mục Thiên Tôn để lại cho mẫu thân cực kỳ cứng đầu, với sức mạnh của ta khó mà thanh trừ được.
Hạo Nhi đã cắn nuốt Thần Nữ Thái Tố, luyện thành đại đạo Thái Tố cầu được ước thấy.
Có lẽ chữa trị cho mẫu thân cũng không khó khăn.
Dùng đại đạo Thái Tố chữa trị cho ta thì người mẫu thân này cũng nằm trong khống chế của ngươi, không phải Hạo Nhi nghĩ như vậy ư?
Hạo Thiên Tôn nghiêm túc nói:
– Mẫu hậu cũng không phải người ngoài, làm sao trẫm có thể thử khống chế mẫu hậu? Mẫu hậu yên tâm, trẫm nghe nói Diên Khang có Thần Y, trẫm để Mục Thiên Tôn đưa Thần Y tới, trẫm nghĩ hắn không dám không nghe theo.
Đột nhiên, biểu cảm trên gương mặt hắn, nói:
– Mẫu hậu nghỉ ngơi trước đi, trẫm còn có chút chuyện cần xử lý.
Dứt lời, hắn khom người lùi từng bước một, đợi đến khi lui ra ngoài cung, lúc này mới xoay người nhanh chóng rời đi.
– Tiểu tử này, lúc ra ngoài vẫn cẩn thận như vậy, đề phòng ta đánh lén hắn.
Nguyên Mẫu phu nhân lắc đầu, tự nhủ:
– Đạo thương ta còn có thể chữa trị, chỉ cần thi triển đại đạo Luân Hồi mà Mục Thiên Tôn truyền thụ cho ta thì chắc là có thể khỏi hẳn.
Nhưng đại đạo Luân Hồi bị tên Mục Thiên Tôn lòng dạ xấu xa giấu giếm huyền cơ, ta sử dụng đại đạo Luân Hồi thì chỉ sợ lại rơi vào tính toán của hắn lần nữa.
Hơn nữa sử dụng đại đạo Luân Hồi, ta sẽ tạm thời mất đi khả năng khống chế thân thể, tiểu tiện nhân tỷ tỷ kia vẫn luôn chờ đợi cơ hội này…
Nàng trấn tĩnh lại:
– Thần Y dược sư của Diên Khang là nam tử tuấn mỹ, để hắn đến xem bệnh cũng không tệ…
– Bệ hạ, sứ giả Diên Khang tới.
Hạo Thiên Tôn bước ra khỏi cung, đại thần chủ quản trong bốn vị chủ quản của Thiên Đình vội vàng tới báo, nói:
– Sứ giả kia nói Mục Thiên Tôn xin hàng, dâng thư xin hàng lên.
Thần cho là chuyện quan trọng nên đã sắp xếp sứ giả ở lại.
Hạo Thiên Tôn nhướng mày nói:
– Thư xin hàng đâu?
Đại thần chủ quản vội vàng cười xòa nói:
– Bệ hạ, phải chờ tới lúc lên triều ở trước mặt quần thần trong chư thiên vạn giới mới có thể đưa thư xin hàng cho bệ hạ.
Hiện tại dâng thư xin hàng lên, không hợp quy củ…
– Trẫm không cần quy củ!
Hạo Thiên Tôn cười giễu nói:
– Trẫm cho rằng Mục Thiên Tôn cùng đường, chịu đòn nhận tội, quỳ gối trước Nam Thiên Môn xin trẫm tha cho Diên Khang, tha cho Nhân tộc! Không ngờ hắn chỉ đưa thư xin hàng tới.
Nói với sứ giả kia, hiện giờ trẫm muốn nhìn thấy thư xin hàng ngay lập tức, còn thư xin hàng trình lên triều đình, chờ trẫm xem xong sẽ trả cho hắn! Ngươi thay trẫm nói cho sứ giả Diên Khang biết, có thể đầu hàng nhưng Mục Thiên Tôn nhất định phải quỳ gối trước Nam Thiên Môn cho trẫm!
Đại thần chủ quản vâng vâng dạ dạ, nói:
– Thám tử Diên Khang tới báo, nói Mục Thiên Tôn đã cởi y phục, trói bản thân lại, chuẩn bị đến đây quỳ gối trước Nam Thiên Môn chịu đòn nhận tội.
Chẳng qua đám người Lăng, Nguyệt cản trở đủ kiểu, hắn bị bọn họ cản lại.
Hạo Thiên Tôn không khỏi bật cười:
– Đạo tâm của Mục Thiên Tôn đã sụp đổ.
Hắn biết phân biệt lợi hại, nhưng đám người Lăng, Nguyệt vẫn chưa hết hy vọng!
Đại thần chủ quản do dự một chút, lại nói:
– Bệ hạ, tai mắt bên Nam Thiên truyền tin tức đến, chuyển thế thân Dư Thương Khất của Lang Hiên Thần Hoàng chạy trốn tới Thiên Cung của Hỏa Thiên Tôn ở Nam Thiên, tìm Hỏa Thiên Tôn nương tựa…
Gương mặt Hạo Thiên Tôn như đóng một lớp sương lạnh, hừ một tiếng.
Đại thần chủ quản như sấm sét giữa trời quang, bị chấn động đến mê man đầu óc.
– Hỏa Thiên Tôn biết chuyện này không?
Trong giọng nói của Hạo Thiên Tôn không mang theo bất cứ tia cảm xúc nào, hỏi.
Đại thần chủ quản lại do dự một chút, nói:
– Đại đệ tử Viêm Nhai Tử của Hỏa Thiên Tôn đã sai người tới báo tin cho Hỏa Thiên Tôn.
– Sau đó thì sao?
Giọng nói Hạo Thiên Tôn lạnh xuống.
Đại thần chủ quản cảm nhận được sát ý trong lời nói, trán toát mồ hôi lạnh, nói:
– Sau khi nhận được tin này, Hỏa Thiên Tôn điềm nhiên như không có gì.
Có điều người tới đây truyền tin tức đã bị một mồi lửa của hắn đốt thành tro bụi.
– Hắn không xuất cung đi tới Nam Thiên ư?
Hạo Thiên Tôn đầy hứng thú nói:
– Hắn cũng không đi gặp thái thượng hoàng ư?
– Không.
Đại thần chủ quản đàng hoàng nói:
– Hỏa Thiên Tôn không ra khỏi cửa một bước, vẫn luôn ở trong cung.
Có điều hắn lại phái thân tín xuất cung đi tới Nam Thiên, không biết định làm gì.
Hạo Thiên Tôn phất tay, cho hắn lui xuống, cười như không cười nói:
– Hỏa ái khanh à Hỏa ái khanh, ngươi không lập tức tới gặp ta là chờ giá cao, chuẩn bị bán Lang Hiên với giá tốt ư? Đúng, nếu ngươi bán cho thái thượng hoàng thì có thể đổi lấy địa vị cao hơn.
Chương 2213: Mẫu hiền tử hiếu (3)
Mẫu hiền tử hiếu (3)
Nguyên Mẫu phu nhân là con át chủ bài của hắn, là con át chủ bài để đối phó Thái Sơ, nếu lúc này kinh động đến Thái Sơ thì sẽ không đủ lý do để giết chết Thái Sơ.
Mâu thuẫn giữa Nguyên Mẫu phu nhân và Thái Sơ không thể hòa giải, hơn nữa Nguyên Mẫu phu nhân cũng là con át chủ bài đối phó đám người Lăng Thiên Tôn, Nguyệt Thiên Tôn, đương nhiên phải giấu thật kĩ.
– Không phải Hạo Nhi nói muốn trị liệu thương thế cho mẫu thân ư?
Nguyên Mẫu phu nhân đã khá hơn một chút, cười nói:
– Đạo thương mà Mục Thiên Tôn để lại cho mẫu thân cực kỳ cứng đầu, với sức mạnh của ta khó mà thanh trừ được.
Hạo Nhi đã cắn nuốt Thần Nữ Thái Tố, luyện thành đại đạo Thái Tố cầu được ước thấy.
Có lẽ chữa trị cho mẫu thân cũng không khó khăn.
Dùng đại đạo Thái Tố chữa trị cho ta thì người mẫu thân này cũng nằm trong khống chế của ngươi, không phải Hạo Nhi nghĩ như vậy ư?
Hạo Thiên Tôn nghiêm túc nói:
– Mẫu hậu cũng không phải người ngoài, làm sao trẫm có thể thử khống chế mẫu hậu? Mẫu hậu yên tâm, trẫm nghe nói Diên Khang có Thần Y, trẫm để Mục Thiên Tôn đưa Thần Y tới, trẫm nghĩ hắn không dám không nghe theo.
Đột nhiên, biểu cảm trên gương mặt hắn, nói:
– Mẫu hậu nghỉ ngơi trước đi, trẫm còn có chút chuyện cần xử lý.
Dứt lời, hắn khom người lùi từng bước một, đợi đến khi lui ra ngoài cung, lúc này mới xoay người nhanh chóng rời đi.
– Tiểu tử này, lúc ra ngoài vẫn cẩn thận như vậy, đề phòng ta đánh lén hắn.
Nguyên Mẫu phu nhân lắc đầu, tự nhủ:
– Đạo thương ta còn có thể chữa trị, chỉ cần thi triển đại đạo Luân Hồi mà Mục Thiên Tôn truyền thụ cho ta thì chắc là có thể khỏi hẳn.
Nhưng đại đạo Luân Hồi bị tên Mục Thiên Tôn lòng dạ xấu xa giấu giếm huyền cơ, ta sử dụng đại đạo Luân Hồi thì chỉ sợ lại rơi vào tính toán của hắn lần nữa.
Hơn nữa sử dụng đại đạo Luân Hồi, ta sẽ tạm thời mất đi khả năng khống chế thân thể, tiểu tiện nhân tỷ tỷ kia vẫn luôn chờ đợi cơ hội này…
Nàng trấn tĩnh lại:
– Thần Y dược sư của Diên Khang là nam tử tuấn mỹ, để hắn đến xem bệnh cũng không tệ…
– Bệ hạ, sứ giả Diên Khang tới.
Hạo Thiên Tôn bước ra khỏi cung, đại thần chủ quản trong bốn vị chủ quản của Thiên Đình vội vàng tới báo, nói:
– Sứ giả kia nói Mục Thiên Tôn xin hàng, dâng thư xin hàng lên.
Thần cho là chuyện quan trọng nên đã sắp xếp sứ giả ở lại.
Hạo Thiên Tôn nhướng mày nói:
– Thư xin hàng đâu?
Đại thần chủ quản vội vàng cười xòa nói:
– Bệ hạ, phải chờ tới lúc lên triều ở trước mặt quần thần trong chư thiên vạn giới mới có thể đưa thư xin hàng cho bệ hạ.
Hiện tại dâng thư xin hàng lên, không hợp quy củ…
– Trẫm không cần quy củ!
Hạo Thiên Tôn cười giễu nói:
– Trẫm cho rằng Mục Thiên Tôn cùng đường, chịu đòn nhận tội, quỳ gối trước Nam Thiên Môn xin trẫm tha cho Diên Khang, tha cho Nhân tộc! Không ngờ hắn chỉ đưa thư xin hàng tới.
Nói với sứ giả kia, hiện giờ trẫm muốn nhìn thấy thư xin hàng ngay lập tức, còn thư xin hàng trình lên triều đình, chờ trẫm xem xong sẽ trả cho hắn! Ngươi thay trẫm nói cho sứ giả Diên Khang biết, có thể đầu hàng nhưng Mục Thiên Tôn nhất định phải quỳ gối trước Nam Thiên Môn cho trẫm!
Đại thần chủ quản vâng vâng dạ dạ, nói:
– Thám tử Diên Khang tới báo, nói Mục Thiên Tôn đã cởi y phục, trói bản thân lại, chuẩn bị đến đây quỳ gối trước Nam Thiên Môn chịu đòn nhận tội.
Chẳng qua đám người Lăng, Nguyệt cản trở đủ kiểu, hắn bị bọn họ cản lại.
Hạo Thiên Tôn không khỏi bật cười:
– Đạo tâm của Mục Thiên Tôn đã sụp đổ.
Hắn biết phân biệt lợi hại, nhưng đám người Lăng, Nguyệt vẫn chưa hết hy vọng!
Đại thần chủ quản do dự một chút, lại nói:
– Bệ hạ, tai mắt bên Nam Thiên truyền tin tức đến, chuyển thế thân Dư Thương Khất của Lang Hiên Thần Hoàng chạy trốn tới Thiên Cung của Hỏa Thiên Tôn ở Nam Thiên, tìm Hỏa Thiên Tôn nương tựa…
Gương mặt Hạo Thiên Tôn như đóng một lớp sương lạnh, hừ một tiếng.
Đại thần chủ quản như sấm sét giữa trời quang, bị chấn động đến mê man đầu óc.
– Hỏa Thiên Tôn biết chuyện này không?
Trong giọng nói của Hạo Thiên Tôn không mang theo bất cứ tia cảm xúc nào, hỏi.
Đại thần chủ quản lại do dự một chút, nói:
– Đại đệ tử Viêm Nhai Tử của Hỏa Thiên Tôn đã sai người tới báo tin cho Hỏa Thiên Tôn.
– Sau đó thì sao?
Giọng nói Hạo Thiên Tôn lạnh xuống.
Đại thần chủ quản cảm nhận được sát ý trong lời nói, trán toát mồ hôi lạnh, nói:
– Sau khi nhận được tin này, Hỏa Thiên Tôn điềm nhiên như không có gì.
Có điều người tới đây truyền tin tức đã bị một mồi lửa của hắn đốt thành tro bụi.
– Hắn không xuất cung đi tới Nam Thiên ư?
Hạo Thiên Tôn đầy hứng thú nói:
– Hắn cũng không đi gặp thái thượng hoàng ư?
– Không.
Đại thần chủ quản đàng hoàng nói:
– Hỏa Thiên Tôn không ra khỏi cửa một bước, vẫn luôn ở trong cung.
Có điều hắn lại phái thân tín xuất cung đi tới Nam Thiên, không biết định làm gì.
Hạo Thiên Tôn phất tay, cho hắn lui xuống, cười như không cười nói:
– Hỏa ái khanh à Hỏa ái khanh, ngươi không lập tức tới gặp ta là chờ giá cao, chuẩn bị bán Lang Hiên với giá tốt ư? Đúng, nếu ngươi bán cho thái thượng hoàng thì có thể đổi lấy địa vị cao hơn.
Chương 2214: Nét chữ nết người
Nét chữ nết người
Chỉ cần Lang Hiên tiến cảnh, lại thêm ngươi, Cổ Thần Thái Cực và thái thượng hoàng, các ngươi có thể lật trời rồi.
Mà trẫm chỉ có Hư Thiên Tôn và Tổ Thần Vương, làm sao có thể là đối thủ của các ngươi?
Sắc mặt hắn trầm xuống, cười giễu nói:
– Nhưng các ngươi không ngờ được, trẫm có mẫu hậu ở đây, các ngươi đều chỉ là kẻ diễn tuồng trong vở kịch này! Giang sơn của trẫm không cho phép người thứ hai nhúng chàm, ngay cả ý nghĩ cũng không thể!
Không lâu sau, thư xin hàng của Tần Mục đã xuất hiện ở ngự thư phòng của Hạo Thiên Tôn.
Hạo Thiên Tôn mở thư xin hàng, đọc kĩ càng, không khỏi cười lớn, khó giấu được vẻ đắc ý trong lòng.
Hắn càng đọc, trong lòng càng dễ chịu, đủ loại kế vặt tinh tế trong từng của Tần Mục khiến hắn không khỏi vỗ tay cười lớn.
Từ trong những hàng chữ này, hắn có thể thấy Tần Mục không cam lòng, hoảng sợ, tuyệt vọng, bất lực và miệng hùm gan sứa, còn có Tần Mục lưu luyến quyền lực, không nỡ từ bỏ địa vị.
– Một bức thư xin hàng ngắn gọn, khoảng không quá hai ngàn chữ, Mục Thiên Tôn lại có thể phân tích nội tâm của mình đến mức trôi chảy, rõ ràng, thật sự là tài văn chương nổi bật, không kém bậc đại văn hào!
Hạo Thiên Tôn cười nói với đại thần Thượng Tể:
– Sau khi ta xem xong, ngươi đọc lại cho ta nghe.
Đại thần Thượng Tể nói vâng.
Hạo Thiên Tôn tiếp tục đọc, lại không nhịn được thoải mái cười lớn, hô lên:
– Mang rượu đến cho ta! Đọc thư xin hàng của Mục Thiên Tôn, sao có thể không có rượu góp vui?
Chẳng mấy chốc đã có thần thị nhanh chóng dâng rượu ngon lên.
Hạo Thiên Tôn vừa uống rượu, vừa thường thức thư xin hàng, khen ngợi nói:
– Văn chương bay bổng, văn chương bay bổng, đúng là nên in lên mấy trăm ngàn quyển sách, đưa tới chư thiên vạn giới, để cho tất cả Thần Ma đọc một lượt… Không hổ danh là Mục Thiên Tôn!
Đột nhiên hắn giận dữ, chén rượu trong tay vỡ toang, rượu đổ đầy đất.
Hạo Thiên Tôn giận dữ nhìn chằm chằm một hàng chữ, Tần Mục thật sự đã viết “đã đồng sàng cộng chẩm”.
Trong ngự thư phòng, mọi người không biết vì sao hắn nổi giận, nhìn nhau, không dám lên tiếng.
– Mục Thiên Tôn khá lắm, phá hoại của trời, chà đạp thần nữ, tội không thể tha! Tên tặc tử này còn dám khoe khoang với ta, trẫm muốn chém đầu hắn!
Hạo Thiên Tôn khó mà kiềm chế được cơn giận dữ, dùng tay đập nát án thư, đứng dậy phẫn nộ nói:
– Không giết hắn vội, kéo sứ giả của hắn tới đây, trẫm muốn chém đầu cho hả giận!
Đại thần Thượng Tể vội vàng nói:
– Bệ hạ, hai nước giao chiến, không chém sứ giả, huống hồ Mục Thiên Tôn còn tới đầu hàng.
Nếu bệ hạ giết sứ giả, sao Mục Thiên Tôn dám đầu hàng?
Hạo Thiên Tôn phẫn nộ nói:
– Không giết thì không đủ để xả mối hận trong lòng trẫm!
Đại thần Thượng Tể ngập ngừng nói:
– Bệ hạ, chuyện nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng mưu kế lớn…
Hạo Thiên Tôn lườm hắn một cái:
– Trẫm giết một tên sứ giả thì có sao? Mục Thiên Tôn chọc giận trẫm, trẫm sai Hư Thiên Tôn đi diệt một nửa dân số Diên Khang của hắn trước! Đi, trói sứ giả kia lại đây cho trẫm!
Đại thần Thượng Tể không dám nói nữa, đành vội vàng rời đi.
Lúc này, Ngọc Thần Tử đang ở Thiên Cung Quỳnh Hoa của Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Ngọc Quỳnh biết hắn là sứ giả của Diên Khang, để tránh hiềm nghi nên từ chối, không gặp hắn.
Ngọc Thần Tử kéo áo bào lên, bịch một tiếng quỳ ngoài cửa Thiên Cung Quỳnh Hoa, khiến Thần Chỉ qua lại đồng loạt dừng chân quan sát.
Bạch Ngọc Quỳnh chỉ sợ lớn chuyện, vội vã sai người mời hắn vào, oán trách nói:
– Sứ giả Diên Khang không hiểu lý lẽ gì cả.
Ta là Nhân tộc, ngươi lại quỳ trước cửa của ta, nếu truyền ra ngoài, người khác còn tưởng rằng ta cấu kết với Diên Khang các ngươi đấy! Là Mục Thiên Tôn kêu ngươi tới? Lão tặc này, lúc nào cũng muốn đẩy ta vào chỗ bất nghĩa!
Ngọc Thần Tử đứng dậy khỏi ghế, lại quỳ xuống lạy, khóc lớn nói:
– Bạch Thiên Sư, xin cứu Nhân tộc!
Nói xong, hắn không ngừng dập đầu.
Bạch Ngọc Quỳnh vội vã dìu hắn dậy, Ngọc Thần Tử quỳ trên đất không muốn dậy, hai tay nâng ngọc bội của Tần Mục lên, nức nở nói:
– Mục Thiên Tôn một đêm bạc đầu vì nghĩ cho Nhân tộc, cảm khái Nhân tộc không còn đường sống trong trời đất này nữa, khóc đến ngất đi, sáu bảy ngày sau mới tỉnh lại.
Hắn nói, chỉ có Bạch Thiên Sư mới có thể cứu Nhân tộc, tránh để Nhân tộc diệt vong.
Vẻ mặt Bạch Ngọc Quỳnh phức tạp, không nhận lấy ngọc bội Luân Hồi đó, nói:
– Nếu Mục Thiên Tôn hàng rồi, Hạo Thiên Tôn cũng không đến mức nhất định muốn hủy diệt Nhân tộc.
Chỉ sợ Mục Thiên Tôn còn có ý định đông sơn tái khởi, thậm chí cá chết lưới rách, bởi vậy mới cảm thấy ta có thể giúp hắn giành thắng lợi.
Nàng cũng có một miếng ngọc bội giống như vậy, là Tần Mục luyện để cứu nàng.
Tần Mục luyện ra miếng ngọc bội thứ hai giống vậy, rõ ràng mong nàng báo đáp.
Nhưng miếng ngọc bội này, nàng không dám nhận, cũng không muốn nhận.
Trong lòng Ngọc Thần Tử hơi chấn động, thầm khen một tiếng, nữ nhân này thông tuệ hơn người.
– Bạch Thiên Sư, Mục Thiên Tôn thật sự đã lâm vào đường cùng, không còn đường sống.
Ngọc Thần Tử lau nước mắt, nói:
– Là một Nhân tộc, Thiên Sư thật sự muốn nhìn Nhân tộc hủy diệt hay sao? Dù Mục Thiên Tôn đầu hàng, Nhân tộc cũng là cá thịt, mặc người áp bức.
Chương 2215: Nét chữ nết người (2)
Nét chữ nết người (2)
Bạch Ngọc Quỳnh thở dài nói:
– Ngươi muốn ta làm gì? Ta là Thiên Sư của Thiên Đình, sẽ không thể vì bản thân là Nhân tộc mà lòng hướng về Nhân tộc.
Thế nhưng, nếu không ảnh hưởng đến đại cục, ta có thể giúp ngươi một chút, nhưng ngươi không thể đòi hỏi quá nhiều.
Ngọc Thần Tử vô cùng phấn chấn:
– Mục Thiên Tôn không dám quá mức, chỉ xin Thiên Sư đi gặp Mạnh Vân Quy Mạnh Thiên Sư.
Ánh mắt Bạch Ngọc Quỳnh dừng lại trên mặt hắn, không nói gì, một lúc sau nói:
– Mạnh Vân Quy Mạnh sư huynh cũng là Thiên Sư Nhân tộc, tuy đứng vào hàng Thiên Sư thứ hai nhưng Thương Bình Ẩn cũng không phải là đối thủ của hắn.
Hắn làm đệ nhất Thiên Sư cũng dư sức, nhưng Nhân tộc sao có thể làm đệ nhất Thiên Sư của Thiên Đình? Bởi vậy Thương Bình Ẩn vẫn có thể giữ vững tên tuổi đệ nhất Thiên Sư.
Nàng đi hai bước quanh Ngọc Thần Tử đang quỳ trên mặt đất, dừng bước nói:
– Có lẽ tất cả tâm tư của Mục Thiên Tôn có thể giấu diếm được Thương Bình Ẩn, nhưng không thể gạt được Mạnh Vân Quy.
Mạnh Vân Quy coi trọng quyền mưu lợi ích hơn, tiếc thân tiếc mạng hơn, cũng khéo đẩy đưa hơn, ngươi dùng những kế vặt này trước mặt hắn chắc sẽ không thể lừa được hắn.
Ngọc Thần Tử nghiêm túc nói:
– Mục Thiên Tôn không cầu xin gì khác, chỉ xin Bạch Thiên Sư có thể đi gặp Mạnh Thiên Sư, bảo hắn lúc giơ đồ đao với đồng tộc đồng bào, giơ cao một chút, để Nhân tộc có một ít cá lọt lưới, có thể sống sót.
Bạch Ngọc Quỳnh nhắm mắt lại, khẽ thở dài, lập tức mở mắt, đưa tay ra, nhận lấy ngọc bội Luân Hồi, nói:
– Mạnh Vân Quy sẽ nghe ý kiến của ta.
Ta sẽ đi gặp hắn, ngươi có thể yên tâm.
Ngọc Thần Tử lại cúi đầu thật sâu đa tạ, Bạch Ngọc Quỳnh phiền muộn, phất tay nói:
– Đi đi! Đừng tới Thiên Cung Quỳnh Hoa của ta nữa.
Ngọc Thần Tử đứng dậy cáo lui.
Hắn còn chưa ra khỏi cung Quỳnh Hoa, đột nhiên đại thần Thượng Tể dẫn đầu rất nhiều thiên binh thiên tướng nối đuôi nhau tới, xông vào cung Quỳnh Hoa, trên dưới cung Quỳnh Hoa đều xôn xao.
– Trói hắn lại!
Đại thần Thượng Tể phất tay quát lên.
Thiên binh thiên tướng cùng nhau tiến lên, không nói một lời trói Ngọc Thần Tử lại, buộc thật chặt.
Bạch Ngọc Quỳnh vội vã đi ra, nhíu mày, khách khí nói:
– Tế tướng, sứ giả Mục Thiên Tôn phái tới là điệt nhi của ta, hơn nữa cũng chỉ đến xin hàng.
Hắn phạm vào chuyện gì rồi? Vì sao phải bắt hắn hỏi tội?
Đại thần Thượng Tể nói:
– Thư xin hàng hắn đưa tới có vấn đề, bệ hạ xem xong giận tím mặt, muốn đích thân chém đầu hắn.
Vốn dĩ ta không dám tùy tiện xông vào phủ đệ của Thiên Sư, nhưng bệ hạ ra lệnh, ta cũng không thể không xông vào, xin Thiên Sư nể mặt.
Ngọc Thần Tử nói:
– Đại di mẫu, chuyện này phần lớn là hiểu lầm, ngươi không cần lo lắng cho ta, ta giải thích với bệ hạ là có thể hóa giải hiểu lầm.
Bạch Ngọc Quỳnh đi lên, sửa sang y phục cho hắn một chút, nói:
– Ngươi cứ yên tâm, ta sẽ nghĩ cách bảo vệ tính mạng ngươi.
Ngọc Thần Tử thở phào nhẹ nhõm, biết cái nàng nói không phải tính mạng mình, mà là tính mạng của Nhân tộc.
Bên trong ngự thư phòng, Ngọc Thần Tử bị áp giải lên phía trước, thần tướng còn chưa kịp đá vào chân hắn thì hắn đã chủ động quỳ bịch xuống đất.
Hạo Thiên Tôn đang cầm thư xin hàng, cẩn thận xem xét, cười nói:
– Bên trong thư xin hàng, Mục Thiên Tôn cũng hao tổn chút tâm tư, liệt kê ra tất cả của cải của Diên Khang, cũng có tâm lắm.
Hắn khép lại thư xin hàng, sắc mặt nặng nề.
Ngọc Thần Tử run lên một cái, rõ ràng tâm tình của Hạo Thiên Tôn đã tốt hơn lúc nãy rất nhiều, nhưng nhìn thấy hắn lại không khỏi nhớ tới một đoạn lời nói trên thư xin hàng kia, khiến hắn không vui, lạnh lùng nói:
– Mục Thiên Tôn phái ngươi đến, có lẽ ngươi là người khéo ăn nói, cuộc đời trẫm ghét nhất chính là hạng người miệng mồm lanh lợi…
– Bệ hạ, Mục lão tặc mượn đao giết người!
Ngọc Thần Tử vội vàng cao giọng kêu oan:
– Bệ hạ đừng trúng quỷ kế của Mục lão tặc!
Hạo Thiên Tôn ồ một tiếng, cười nói:
– Ý ngươi là Mục Thiên Tôn muốn mượn tay ta giết ngươi? Ngươi có tài cán gì? Vì sao hắn không trực tiếp diệt trừ ngươi, lại muốn mượn tay ta diệt trừ ngươi?
Ngọc Thần Tử ngẩng đầu nói:
– Mục tặc hoang dâm vô độ, ta nhiều lần khuyên can, hắn không thích.
Nhưng ta là đệ tử của Đạo Tổ, hắn không thể vô duyên vô cớ giết ta, bởi vậy lần này xin hàng, đã đẩy ta ra chịu chết! Tất cả nội tình của Diên Khang, vi thần đều biết rõ ràng, trên thư xin hàng là hắn lừa gạt bệ hạ đấy! Chính hắn lén lút giữ lại rất nhiều gia sản, định sau khi đầu hàng dẫn theo đám mỹ nhân Lãng Uyển Thần Vương và Diên Tú Đế trải qua cuộc sống vui vẻ!
Hạo Thiên Tôn bật cười khanh khách, lắc đầu nói:
– Ngươi lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.
Mục Thiên Tôn có thể đấu với trẫm nhiều năm như vậy, không phải loại người vô lại kia.
Ngọc Thần Tử nói:
– Bệ hạ, sau khi đầu hàng, hắn chuẩn bị dẫn theo mỹ nhân, tiền tài, trở về Dũng Giang chăn bò đấy!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ma Vật Tế Đàn [Dịch] Ma Vật Tế Đàn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Ma-Vat-Te-Dan-Audio-Truyen.png)





