- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 378 : Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng (c1886-c1890)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 378 : Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng (c1886-c1890)
❮ sautiếp ❯Chương 1886: Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng
Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng
Tần Mục không khỏi sửng sốt, vội vàng thu hồi lĩnh vực Thần Tàng, bước chân chạy về phía nha đầu Thái Dịch còn đang tu sửa Hắc Sơn.
Bây giờ chỉ còn Thái Dịch mới có thể cứu hắn, chỉ cần Thái Dịch vung rìu chặt đổ gốc cây thế giới đang tác oai tác quái trong Thần Tàng của hắn thì hắn sẽ không bị cây thế giới nuốt chửng!
Nhưng ngay trong nháy mắt hắn nhấc chân bước đi, thân thể hắn gầy đi trông thấy.
Tần Mục bước được bước thứ hai thì cơ thể đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Đến bước thứ ba thì hắn đã mất tất cả sức lực, rơi thẳng xuống từ không trung, ngã trên mặt đất, không cử động nổi, hệt như một bộ xác khô.
Hoa Huyên Tú là người đầu tiên chú ý tới Tần Mục rơi xuống từ trên trời, hoảng sợ kêu lên:
– Lão giáo chủ chặt cây bị trời phạt rồi!
Mọi người vội vàng lao đến vây quanh Tần Mục, chỉ thấy tuy Tần Mục đã biến thành một cái xác khô, nhưng mắt dọc giữa mi tâm không hề khô lại, con ngươi vẫn đang liên tục đảo qua đảo lại.
– Không sao, không sao! Mọi người tản ra đi, tản ra đi!
Người mù phất tay, xua đuổi mọi người đang vây xem, nói:
– Không có gì hay ho cả, không chết được!
– Tiếc là người điếc không ở đây, nếu không bảo hắn vẽ một bức tranh, có khi còn để lại tiếng thơm muôn đời ấy.
Tư bà bà tiếc hận nói.
Mắt dọc giữa mi tâm Tần Mục ai oán nhìn nàng, Tư bà bà vội vàng rời đi.
Gốc cây thế giới này vẫn còn đang cắn nuốt hấp thu năng lượng trong cơ thể hắn, khiến hắn hiện tại không còn một chút tu vi nào.
Không chỉ có như thế, phù văn đại đạo và đạo văn đạo liên mà hắn đã luyện thành đều bị hấp thụ, không còn chừa lại dù chỉ một chút!
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, pháp lực của hắn chứa đựng trong chư thiên vạn giới của Linh Thai Thần Tàng và các Thiên Cung bắt đầu dập tắt, kể cả Tổ Đình cũng đang không ngừng co rút lại!
Thậm chí ngay cả Thiên Cung của hắn cũng đang không ngừng sụp đổ, hóa thành năng lượng thuần khiết không có thuộc tính, bị cây thế giới cắn nuốt!
Càng đáng sợ hơn là, từng sợi rễ bắt đầu tiếp xúc, thậm chí quấn quanh nguyên thần của hắn, cướp đoạt sức mạnh của nguyên thần!
Nguyên thần của Tần Mục cũng đang nhanh chóng co rút, cuối cùng mất đi tất cả năng lượng, biến thành hồn phách và Linh Thai nho nhỏ, một thân một mình lẻ loi đứng dưới tán cây, lộ ra vẻ bất lực.
Trong khoảng khắc ngắn ngủi, Tổ Đình cũng đã thu nhỏ đến cực hạn, chỉ còn lại bốn mạch khoáng và một mảnh vỏ trứng Thái Dịch.
Sau đó, từng mạch khoáng cũng biến mất, từng viên từng viên Thần Thạch bị cây thế giới nuốt tất cả sức mạnh hóa thành tro bụi!
Sau khi bốn mạch khoáng biến mất, thứ còn chừa lại chỉ có vỏ trứng Thái Sơ, vỏ trứng Thái Tố, vỏ trứng Thái Cực, vỏ trứng Thái Dịch và một tên Thái Thủy Chi Noãn hoàn chỉnh.
Rắc!
Đột nhiên vỏ trứng Thái Tố vỡ tan, sau đó bị sức mạnh của cây thế giới nghiền nát, hóa thành đại đạo Thái Tố vô cùng thuần khiết, bị cây thế giới hấp thu!
Thậm chí ngay cả nguyên dịch Thái Tố cũng bị cây thế giới hấp thu sạch sẽ!
Thái Thủy Chi Noãn trên không trung phát ra thứ âm thanh rít gào hoảng sợ, trứng tròn lăn lống lốc cố bay đi, định thoát khỏi nơi này.
Nhưng bây giờ, Thần Tàng của Tầng Mục đã không còn lớn, chỉ còn lại nơi mà cây thế giới bao phủ, mặc cho hắn có đập vào như thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể trốn thoát được!
Răng rắc răng rắc, hai mảnh vỏ trứng Thái Sơ cũng tự động vỡ nát.
Tiếp đến hai mảnh vỏ trứng Thái Cực vỡ tan.
Chỉ còn một mảnh vỏ trứng Thái Dịch vô cùng bền chắc kia vẫn chưa bị cây thế giới phá tan.
Vèo!
Thái Thủy Chi Noãn bay tới, trốn trong vỏ trứng Thái Dịch run lẩy bẩy.
Từng sợi từng sợi rễ kéo dài tới đây, Thái Thủy Chi Noãn trở mình lăn lộn, đội vỏ trứng lên, bản thân thì trốn dưới vỏ trứng, cố gắng thu nhỏ trứng lại.
Tiếng vang răng rắc liên tục vang lên hệt như có thứ gì đó đang gặm vỏ trứng, mà mặt ngoài của vỏ trứng Thái Dịch cũng bắt đầy hiện ra những vết nứt nho nhỏ.
Không lâu sau đó, vết nứt càng ngày càng nhiều, càng ngày càng trở nên dày đặc.
Thái Thủy Chi Noãn thầm than một tiếng không ổn.
Sau đó, vỏ trứng Thái Dịch nổ tung, từng mảnh vụn vỏ trứng bị sức mạnh của cây thế giới chôn vùi, hóa thành đại đạo Thái Dịch bị gốc cây thế giới đó hấp thụ!
Cổ Thần Thái Thủy trong trứng gần như chết lặng, chỉ thấy sợi rễ của cây thế giới quấn về phía hắn, e rằng ngay cả vỏ trứng của hắn cũng sẽ bị bóp nát, thậm chí hấp thụ nguyên dịch trong trứng của hắn!
Hấp thụ nguyên dịch Thái Thủy thì cũng thôi đi, lỡ đâu gốc cây kì lạ này hấp thu luôn cả hắn, vậy chẳng phải là hắn còn chưa sinh ra đã phải “thân tử đạo tiêu” hay sao?
Nhưng vào lúc này, một ánh hào quang xuyên thẳng qua bầu trời chiếu xuống, Thái Thủy Chi Noãn lập tức bay lên, đi theo vệt sáng kia.
Phía sau, từng sợi rễ như xúc tu quơ loạn, chộp về phía hắn.
Ngay lúc sợi rễ suýt nữa bắt được hắn, cuối cùng Thái Thủy Chi Noãn cũng miễn cưỡng thoát ra nhờ vệt ánh sáng kia.
Hắn lao khỏi ánh sáng, lúc này mới phát hiện nơi xuất phát của ánh sáng chiếu rọi xuống kia lại chính là mắt dọc giữa mi tâm Tần Mục.
Con mắt ấy mở ra để ánh sáng chiếu tới, cho hắn cơ hội chạy thoát thân.
Nếu bị rễ cây thế giới bắt được, hắn nhất định sẽ hấp thụ sạch sành sanh!
Chương 1887: Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng (2)
Trời Hồng Mông chưa mở, cây này là ta trồng (2)
Cuối cùng Thái Thủy Chi Noãn – kẻ đã thoát thân được, cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng chỉ thấy Tần Mục giống như một cái xác khô nằm trên mặt đất.
Hắn vội vàng ngồi xuống bên cạnh Tần Mục, thân thể Tần Mục cứng ngắc, không thể động đậy, mà con ngươi của mắt dọc giữa mi tâm lại đang đảo loạn lên.
Thái Thủy Chi Noãn đứng bên cạnh hắn, lấy lại bình tĩnh sau sợ hãi, nói:
– Lúc nào ngươi cũng thích làm loạn, làm bừa.
Bây giờ rước họa vào thân rồi đấy! Gốc cây này muốn hấp thụ sức mạnh của đại đạo thiên địa, không có sức mạnh của đại đạo thiên địa, nó đành phải hấp thụ ngươi.
Hắn nói đến đây, cây thế giới trong Linh Thai Thần Tàng của Tần Mục không còn gì để nuốt nên đã dừng hấp thụ.
Trong Linh Thai Thần Tàng của Tần Mục, ngoại trừ Linh Thai và hồn phách của hắn ra, thì chỉ còn lại gốc cây thế giới, tất cả những thứ khác đều không còn tồn tại nữa!
Cũng may phần lớn bảo vật mà Tần Mục thu thập được đều cất giữ trong mắt dọc giữa mi tâm mà không đặt trong Linh Thai Thần Tàng.
Những bảo vật này đều được bảo vệ, không bị cây thế giới nuốt chửng.
Đột nhiên, cây thế giới nuốt cả Linh Thai và nguyên thần của Tần Mục vào trong cây.
Nhưng vào lúc này, một chuyện kì diệu xảy ra.
Tần Mục cảm thấy bản thân và gốc cây này hòa làm một thể, nguyên thần của hắn dường như hoàn toàn dung hợp với cây thế giới, có thể cảm ứng được nhánh cây, cành lá và rễ cây.
Những cành nhánh đó giống như cánh tay hắn, lá cây giống như bàn tay hắn, những sợi rễ cây giống như dây thần kinh xúc giác của hắn, có thể nhận biết rõ ràng mọi thứ ở bên ngoài.
Không chỉ có vậy, hắn còn cảm nhận được dường như thân thể của mình được đại đạo tạo thành, những đại đạo đó có cái do hắn trăm đắng ngàn cay tham ngộ ra, ví như Tạo Hóa, Thần Thức, hay các loại đại đạo Tiên Thiên và các loại đại đạo Hậu Thiên.
Có một số là đại đạo mà hắn vừa mới tiếp xúc, ví như Thái Sơ, Thái Tố, Thái Cực, Thái Thủy, còn có một số là đại đạo có lẽ hắn chưa từng tiếp xúc, ví như Thái Dịch!
Bây giờ tất cả đại đạo đều trở nên vô cùng rõ ràng, hệt như đã biến thành bản năng của hắn, ý thức của hắn, dường như sự kì diệu được chất chứa trong đại đạo cũng trở thành tư duy của hắn.
Cây thế giới trong Linh Thai Thần Tàng của hắn đột nhiên khẽ rung động.
Hỗn độn mở ra, chỉ trong nháy mắt, dường như Linh Thai Thần Tàng của hắn đã trải qua thời kì khai thiên lập địa!
Trong nháy mắt vũ trụ mở ra, đầu tiên là hư vô mênh mông không bờ.
Trong hư vô không hề có thứ gì cả, hệt như như Đại La Thiên của Hư Không Chung Cực trong truyền thuyết.
Nhưng một lát sau, cảnh tượng khai thiên lập địa lại biến thành cảnh tượng sinh ra “khí”.
Khí này chính là Tiên Thiên Nhất Khí, tràn ra trong Thần Tàng của hắn!
Giây phút Tiên Thiên Nhất Khí tràn ra, vũ trụ hệt như nguyên dịch đặc quánh, hóa thành trạng thái năng lượng thuần túy, năng lượng hữu hình vô chất tràn ngập tất cả vũ trụ nguyên thủy.
Năng lượng bùng nổ, vũ trụ nguyên thủy mạnh mẽ giãn nở, không gian ra đời, năng lượng của vật chất nguyên thủy tuôn ra theo đó, vẫn chưa ngưng tụ lại với nhau, bởi vậy hữu hình hữu chất mà vô thể.
Cuối cùng, vũ trụ nguyên thủy giãn nở đến mức nhất định, vật chất nguyên thủy tập trung phong phú, tụ lại một chỗ, hình thành nên ngôi sao sáng rực, hình thành nên tinh hệ bao quanh, phân cách âm dương, chuyển động qua lại, hình thành một vài Thái Cực Đồ trong vũ trụ.
Đại lục cổ xưa nhất hóa thành Tổ Đình, cây thế giới cắm rễ trên đó.
Đại đạo tập trung phong phú, hóa thành bốn Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài trên Tổ Đình, sát khí ngưng tụ hóa thành Trảm Thần Đài, ánh sao hội tụ hóa thành Thiên Hà và Thiên Hải.
Vô số tinh không phản chiếu trên Thiên Hải, Huyền Đô hiện lên, Thiên Đạo tụ họp thành chòm sao Huyền Đô, soi sáng mọi ngóc ngách trong không gian, vật chất trong những không gian kia hình thành nên từng chư thiên.
Đến lúc này, Nguyên Giới bay lên, U Đô thành lập, Tứ Cực Thiên theo thời thế mà sinh ra.
Trong tinh trần, tinh đấu và tinh tú của chư thiên, từng vị Cổ Thần được sinh ra, trên có Thiên Công, dưới có Thổ Bá, giữa có Địa Mẫu, Tứ Cực của vũ trụ có Tứ Đế Cổ Thần.
Dưới chân Thiên Công có Thiên m Giới, dưới chân Thổ Bá có Quy Khư.
Không biết từ lúc nào, nguyên thần của Tần Mục đã tách khỏi cây thế giới, đứng dưới tán cây, nhìn xung quanh, chỉ thấy năm giai đoạn hình thành vũ trụ sinh ra năm loại đại đạo, hình thành năm mạch khoáng trong Tổ Đình.
Trong những mạch khoáng đó, từng viên Nguyên Thạch đang được sinh ra, lún sâu trong mạch khoáng, hào quanh tập trung trong đó, chất chứa sức mạnh đại đạo mênh mông.
Ngay cả mạch khoáng Thái Dịch mà hắn ngày nhớ đêm mong nhất cũng đang trong quá trình hình thành!
Khí hỗn độn trong mạch khoáng Thái Dịch mờ mịt, thế nhưng cũng đang dần hình thành nên Thần Thạch!
Tần Mục kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, các loại lĩnh ngộ của đại đạo Tiên Thiên Ngũ Thái chồng chất lao tới, có vài thứ trước giờ hắn chưa từng lĩnh ngộ được, mà giờ đây lại giống như kiến thức biết được ngay từ khi sinh ra, xuất hiện trong đầu hắn!
– Có lẽ cây thế giới này chính là quái vật cướp đoạt linh khí trong trời đất mà sinh ra, bây giờ ngươi đã biết sợ chưa?
Thái Thủy Chi Noãn vẫn còn đang lảm nhảm bên cạnh Tần Mục, nói:
– Sợ cũng vô dụng! Bây giờ ta không cứu nổi ngươi, ta cũng chẳng thể làm gì cái cây kì quái này, ngay cả Nguyên Thạch Thái Thủy của ta cũng đã bị nó nuốt rồi.
Trước mắt ngươi kiên trì một chút, ta đi tìm Thái Dịch, ta giống hắn, đều là Noãn Sinh Cổ Thần, tốt xấu gì hắn cũng phải nể mặt ta một chút.
Chương 1888: Thái Dịch qua sông
Thái Dịch qua sông
Hắn đang muốn nhảy đi, đột nhiên Tần Mục ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn về phía hắn, nói:
– Thái Thủy đạo huynh, ngươi mau vào trong Thần Tàng của ta đi!
Thái Thủy Chi Noãn sợ hết hồn, vội vàng bỏ chạy:
– Xác chết vùng dậy! Cái cây ma quái này khống chế thân thể Mục Thiên Tôn lừa gạt ta, sao ta có thể mắc lừa?
Vèo!
Hắn vừa mới nhảy lên, một ánh hào quang trong mắt dọc giữa mi tâm Tần Mục bắn ra, chiếu lên Thái Thủy Chi Noãn, kéo Thái Thủy Chi Noãn về phía mi tâm của hắn.
Thái Thủy trong trứng vừa tức vừa vội, hai tay ra sức gõ vỏ trứng, nhưng gõ thế nào cũng không ra được.
Giây phút cách Tần Mục càng ngày càng gần, hắn chỉ đành dán trên vách trong của vỏ trứng, hai chân đạp loạn, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc bị Tần Mục đưa vào bên trong Thần Tàng.
Bịch!
Thái Thủy Chi Noãn rơi vào trong một mạch khoáng Thái Thủy hoàn toàn mới, vừa khớp rơi trên tế đàn.
Thái Thủy trong trứng sửng sốt, trứng tròn vo xoay tròn một vòng trên tế đàn, chỉ cảm thấy tế đàn này hoàn chỉnh hơn tế đàn lúc trước.
Hơn nữa, mạch khoáng này cũng hoàn chỉnh hơn mạch khoáng lúc trước, đại đạo Thái Thủy chất chứa bên trong cũng vô cùng thuần túy, không hề có tạp chất.
Hắn vừa mừng vừa sợ, nhất thời quên mất việc chạy trốn, yên ổn làm ổ ở nơi này.
Đột nhiên trứng tròn lại nhìn thấy cây thế giới, sau đó run lên mấy cái, định chạy trốn, nhưng lại không nỡ rời ổ mới của mình, chỉ đành âm thầm phòng bị.
Lúc này, hắn nhìn thấy nguyên thần của Tần Mục ngồi dưới tán cây hệt như đang lĩnh ngộ, lại hệt như đang tu luyện.
– Mục Thiên Tôn thê thảm thật đấy, tất cả Thiên Cung mà hắn nhọc nhằn khổ sở luyện thành đều đã không còn.
Hắn vừa nghĩ đến đây, chỉ thấy vô số phù văn đại đạo đan xen với nhau, hóa thành gach ngói, cột nhà, xà nhà, thềm đá, thành đình, đài, tầng lầu và sàn nhà.
Từng loại phù văn đại đạo tuyệt đẹp chất chồng lên nhau, xây thành nhà lầu, mái hiên, đại điện, cung điện, chẳng mấy chốc một tòa Thiên Cung đã hình thành.
Nơi xa, từng tòa Thiên Cung đang nhanh chóng được dựng lên, dần dần hình thành nên một vùng Thiên Đình mênh mông!
Lúc này, thân thể Tần Mục cũng đang từ từ khôi phục lại huyết sắc.
Hiện tại Tần Mục vẫn còn rất gầy yếu, nhưng đã tốt hơn lúc trước rất nhiều.
Quả thật sự việc lần này khiến người khác sợ hết hồn, thậm chí ngay cả chính bản thân Tần Mục cũng lo lắng rằng có khi cây thế giới hoàn toàn nuốt chửng mình.
Không ngờ đến giây phút quan trọng nhất, sau khi cây thế giới nuốt chửng Linh Thai và hồn phách của hắn, cuối cùng gốc cây này lại có lạc ấn của hắn!
Lúc trước, cho dù hắn làm thế nào cũng không thể luyện hóa cây thế giới, không thể lạc ấn lên, nhưng không ngờ khi cây thế giới nuốt chửng Linh Thai và hồn phách của hắn, lạc ấn cũng theo đó xuất hiện trên cây!
Sự việc lần này có thể nói là một trong những việc hung hiểm và đáng sợ nhất mà hắn đã trải qua, cuối cùng biến nguy thành an, cũng coi như trong họa có phúc.
Thiên Cung của hắn vẫn đang trong quá trình gây dựng lại, pháp lực cũng đang vững vàng tăng lên.
Tần Mục đứng dậy, lĩnh vực Thần Tàng trải rộng, một gốc thụ cao lớn vững chãi xuất hiện bên trong Tổ Đình cùng với năm mạch khoáng lớn bao vây xung quanh, khiến hắn cảm thấy dường như rễ cây có thể lan đến bất kỳ ngóc ngách nào của lĩnh vực.
Đây là đầu tiên hắn cảm nhận được sự kỳ diệu khi hoàn toàn khống chế toàn bộ bản thân mình.
Hắn đứng dưới chân nguyên thần của mình, nguyên thần đứng dưới tàng cây, cây ẩn thân bên trong lĩnh vực Thần Tàng.
Nguyên thần của hắn cao hơn nhục thân của hắn rất nhiều lần, cây thế giới lại cao hơn nguyên thần của hắn rất nhiều lần.
Trên là trời xanh mênh mông vạn dặm, dưới là đất rộng nặng nề vô biên.
Bức tranh phong cảnh này khiến người ta cảm thấy nặng nề mà bao la.
– Không mạo hiểm, không thử, không thăm dò những điều chưa biết thì ta mãi mãi không thể hòa làm một cùng cây thế giới.
Chấp nhận rủi ro, mạo hiểm, có khả năng sẽ có được thành quả lớn lao!
Tần Mục lẳng lặng tham ngộ, hiện tại lĩnh vực Thần Tàng của hắn tuy đã hình thành, Thiên Cung cũng đang không ngừng được gây dựng lại, nhưng hắn lại nhạy bén phát giác được Bá Thể Tam Đan Công trước kia đã không thích hợp với công pháp hiện nay của hắn.
Rất nhiều người từ nhỏ đến lớn đều chỉ luyện một môn công pháp, mà hắn thì khác.
Công pháp của hắn phải không ngừng thay đổi tiến bộ để càng thích hợp với bản thân hơn.
Bản thân ở mỗi thời đại, kiến thức căn bản khác biệt, hiểu biết và giác ngộ khác biệt, bởi vậy công pháp cũng cần sửa đổi, không ngừng tiến bộ.
Hiện tại hắn đã tham ngộ ra rất nhiều kiến thức, có được cây thế giới.
Sau khi trồng nó trong Thần Tàng của bản thân, lĩnh ngộ của hắn về Thái Sơ, Thái Thủy, Thái Tố và Thái Cực cũng đạt tới độ cao mới, quan trọng hơn chính là hắn bắt đầu tiếp xúc đến đại đạo Thái Dịch!
Lúc trước Bá Thể Tam Đan Công không thể dung nạp những kiến thức này, hiện tại hắn cần mở rộng công pháp của mình.
Ban đầu hắn chỉ có mười chín tòa Thiên Cung, mà môn công pháp này cực kỳ phức tạp, thế nhưng bây giờ hắn đã có cây thế giới, tính toán dễ dàng hơn nhiều.
Mỗi Thiên Cung khác nhau thể hiện một loại đại đạo khác nhau, nếu như dựa theo phương pháp tu luyện của mười Thiên Tôn, trong thời gian ngắn có thể dung nhập hai mươi hay ba mươi loại công pháp Đế Tọa làm một thể, hóa thành một môn công pháp Thiên Đình.
Chương 1889: Thái Dịch qua sông (2)
Thái Dịch qua sông (2)
Tần Mục đã dung hợp xong mười chín loại công pháp Đế Tọa từ rất lâu rồi, ở độ tuổi của hắn, có thể làm đến bước này đã là thành tựu cực kỳ đáng gờm, nhưng mà con đường tu luyện thì càng về sau sẽ càng khó khăn.
Hệt như mười Thiên Tôn vậy.
Bọn họ dung hợp hơn ba mươi loại công pháp, hao phí thời gian hàng vạn năm mà mới có mấy vị trong mười Thiên Tôn đã tu thành ba mươi lăm tòa Thiên Cung, nhưng đều bị kẹt tại tòa Thiên Cung thứ ba mươi sáu.
Vì thế bọn họ buộc phải dựa vào thần thông để tìm kiếm con đường đặc biệt của mình.
Ví như Hạo Thiên Tôn lựa chọn dựa vào Thái Tố, tỷ muội Đế Hậu lựa chọn thôn chiếm lẫn nhau, Lang Hiên Thần Hoàng thì cố gắng thông qua luyện hóa đạo quả của người khác để đột phá bản thân.
Tổ Thần Vương thì dứt khoát mưu sát Thiên Công phụ thân hắn, cố gắng đột phá bản thân.
Tần Mục không có nhiều thời gian để tìm kiếm, suy nghĩ từng chút từng một, tu luyện tới giai đoạn sau, chắc chắn tiến cảnh sẽ chậm lại.
Mà bây giờ, hắn chỉ cần lấy cây thế giới làm chủ thể, thống nhất đủ loại đại đạo, đủ loại công pháp thì không phải gian nan như vậy nữa.
Quan trọng nhất vẫn là năm loại đại đạo Tiên Thiên!
Hắn đứng ở nơi đó lẳng lặng tham ngộ, không lâu sau, tòa Thiên Cung thứ hai mươi dần dần thành hình.
Đây là Thiên Cung Thái Thủy.
Hắn hiểu thông suốt đại đạo Thái Thủy nhất thông qua cây thế giới.
Vốn dĩ hắn còn có Thái Thủy trong trứng bên trong mạch khoáng Thần Tàng không ngừng luyện hóa Thần Thạch Nguyên Thạch, tham ngộ đại đạo Thái Thủy.
Mà khi Thái Thủy trong trứng tham ngộ ra đại đạo Thái Thủy cũng không giấu diếm hắn.
Thái Thủy tham ngộ ra một ít thì Tần Mục được một ít, tuy không được trời ưu ái như Cổ Thần, nhưng mà thu hoạch của Tần Mục cũng kỳ cực lớn.
Mà lần này, cây thế giới trực tiếp nuốt lấy mạch khoáng, Thần Thạch Thái Thủy và Nguyên Thạch Thái Thủy, bởi vậy đại đạo Thái Thủy càng thêm thông suốt.
Sắc trời dần tối, Tần Mục vừa tham ngộ để tạo nên Thiên Cung Thái Thủy, vừa bay tới ngọn cây thế giới mới mọc.
Bên ngoài Thập Vạn Thánh Sơn lại truyền đến chấn động đáng sợ hệt như một cảnh tượng ngày tận thế, mà trên ngọn cây thế giới mới lại vô cùng yên bình.
Bầu trời đột nhiên dần dần sáng lên, chiếu sáng tầng tầng Hư Không, hắn lờ mờ thấy được một đạo thụ đứng sừng sững ở Hư Không Chung Cực.
Đạo thụ cao lớn, cành lá hệt như cành lá của cây thế giới.
Có điều cho dù là cây thế giới trong Thần Tàng của Tần Mục hay là cây thế giới mới bên trong Thập Vạn Thánh Sơn thì đều còn nhỏ, mà đạo thụ trong Hư Không Chung Cực lại xum xuê xanh ngắt, bao phủ cực kỳ rộng!
Có lẽ đó là đạo thụ của Thái Dịch.
Trên đạo thụ của Thái Dịch chỉ có một đạo quả, không có đạo hoa, nhưng cành lá lại rậm rạp.
Đột nhiên, một giọt đạo lộ trên phiến lá cây tản ra đạo quang, sau đó nhỏ xuống, đồng thời thùng sắt mà Thái Dịch giao cho Tần Mục cũng tan chảy.
Tần Mục lấy thùng sắt bản thân luyện chế ra, nhàn nhã đi dạo trên lá cây, tiếp đến là hứng đạo lộ nhỏ xuống từ Hư Không Chung Cực.
Hư Không Chung Cực yên tĩnh mà mê hoặc lòng người cứ vậy xuất hiện trước mặt hắn, dường như đưa tay là có thể chạm tới.
Đạo thụ của Thái Dịch cũng ở nơi đó, dường như giơ tay lên là có thể chạm tới.
Thế nhưng Tần Mục cũng biết rõ nơi đó vô cùng xa xôi, không phải nơi mình có thể đến.
Hiện tại hắn vẫn chỉ là một người cầu đạo trên con đường Đạo Cảnh, còn chưa thể chạm đến cảnh giới kia.
Sau một đêm này bận rộn mà thỏa mãn, đợi đến khi mặt trời mọc, giọt đạo lộ cuối cùng cũng rơi xuống.
Chỉ thấy Hư Không Chung Cực và đạo thụ của Thái Dịch biến mất không thấy đâu nữa, mà thùng sắt trong tay Tần Mục cũng hứng đầy được một thùng đạo lộ.
Mà lúc này, Thiên Cung Thái Thủy của hắn cũng đúng lúc luyện thành.
Tần Mục bước xuống khỏi cây thế giới, xách theo thùng sắt đi vào Thập Vạn Đại Sơn, tìm kiếm Hắc Sơn bị đánh vỡ nát tối hôm qua.
Trong núi có người thấy thì không khỏi kinh ngạc:
– Thái Dịch hóa thành dáng vẻ của quốc sư xuất hiện rồi!
Tần Mục không giải thích, tự tìm đến Hắc Sơn bị nứt, lấy đạo lộ tu bổ, đến khi sử dụng hết đạo lộ thì cũng vừa tu bổ xong những đỉnh núi vỡ nát kia.
– Đúng là Thái Dịch sâu không lường được.
Hắn bỏ thùng sắt xuống, trong lòng không khỏi thầm cảm khái, lại bắt đầu tham ngộ đại đạo Thái Tố, định tu thành Thiên Cung Thái Tố.
Mấy ngày này, hắn hiếm khi được yên tĩnh như thế.
Ban ngày hắn tu bổ Hắc Sơn bị đánh vỡ nát, ban đêm thì xách theo thùng sắt tới tán cây thế giới, hứng đạo lộ nhỏ xuống từ Hư Không Chung Cực.
Sau mấy ngày, hắn liên tiếp mở ra Thiên Cung Thái Tố, Thiên Cung Thái Cực, đến khi mở ra Thiên Cung Thái Sơ, Tần Mục đột nhiên hơi giật mình, trán toát mồ hôi lạnh.
– Vỏ trứng của Thái Sơ Thiên Đế bị cây thế giới của ta nuốt chửng rồi!
Trán hắn toát ra càng nhiều mồ hôi, hai vỏ trứng này là bảo vật để hắn chuẩn bị dùng để nghĩ cách cứu viện Lăng Thiên Tôn!
Hắn chuẩn bị mang theo vỏ trứng Thái Sơ tiến vào đoạn Thiên Hà biến mất đã hóa thành vật chất bất dịch, dùng thần thông Bất Dịch đưa nhục thân Thiên Đế vào bên trong vỏ trứng rồi phong ấn lại!
Hắn chuẩn bị phong ấn luôn cả nguyên thần Thái Đế ký sinh trong cơ thể Thái Sơ Thiên Đế!
Chương 1890: Thái Dịch qua sông (3)
Thái Dịch qua sông (3)
Mà cây thế giới đã nuốt chửng vỏ trứng Thái Sơ rồi luyện hóa, điều này cũng có nghĩa là hắn mất đi chỗ dựa lớn nhất!
Nếu như đi cứu Lăng Thiên Tôn thì nhất định phải đối mặt với nhục thân Thiên Đế Thái Sơ do nguyên thần của Thái Đế điều khiển!
– Lần này khó giải quyết rồi!
Tần Mục lấy lại bình tĩnh, tiếp tục tham ngộ Thiên Cung Thái Sơ.
Nếu hắn đã không thể thu nhục thân Thiên Đế và nguyên thần của Thái Đế vào bên trong vỏ trứng, vậy thì hắn buộc phải hiểu rõ đại đạo Thái Sơ thì mới có thể đối phó với chính đạo của Thái Đế và Thiên Đế!
Mấy ngày nữa lại trôi qua, hắn mở ra Thiên Cung Thái Sơ, nhưng lúc mở Thiên Cung Thái Dịch thì lại gặp vấn đề khó khăn.
Hắn có hiểu biết đôi chút về đại đạo Thái Dịch thông qua cây thế giới, nhưng đại đạo này thật sự rất tối nghĩa, hơn nữa Thái Dịch đã hấp thu tất cả Thần Thạch và Nguyên Thạch trong mạch khoáng, ngay cả nguyên dịch cũng không còn lấy một giọt.
Lần này cây thế giới nuốt chửng vỏ trứng Thái Dịch rồi luyện hóa mới khiến hắn hiểu rõ đại đạo Thái Dịch, nhưng muốn tham ngộ thấu đáo thì cần phải có nghị lực lớn, ngộ tính mạnh mẽ, cộng thêm chút cơ duyên mới có thể làm được!
Hơn nữa đúng như những gì Thái Dịch nói, cây thế giới bên trong Thần Tàng của Tần Mục đã ngừng sinh trưởng, bởi lẽ Thần Tàng của hắn không phải là vũ trụ thật, cho nên thiếu hụt chất dinh dưỡng để cây tiếp tục trưởng thành.
Cây thế giới hiện tại vẫn chỉ là một cây non, tuy sợi rễ vẫn đang dần lớn mạnh. nhưng cây cũng không cao, cũng không mọc thêm nhiều cành lá.
Tần Mục đếm, thân cây cây thế giới có năm cành, cành cây có mười chín cành nhỏ, phù hợp với đại đạo mà hắn tu luyện, có lẽ là đáp ứng được đại đạo hắn đã luyện.
Trong đó có năm cành cây đại diện cho Tiên Thiên Ngũ Thái, mà những cành cây khác vẫn đang phân chia thành các nhánh cây khác nhau nhỏ hơn, chẳng hạn như Thiên Cung Ma Đạo có sáu mươi bốn cành, có lẽ đại diện cho sáu mươi bốn đại đạo U Đô.
Tần Mục tạm thời từ bỏ suy nghĩ tiếp tục nghiên cứu Thiên Cung Thái Dịch.
Hiện tại, số lượng Thiên Cung của hắn đã lên tới hai mươi ba tòa, tu vi được tăng cường lên không ít.
Mà việc hắn cảm thấy quan trọng hơn chính là, mượn cơ duyên của cây thế giới, khiến bản thân tiến càng xa trên phương diện Đạo Cảnh!
Mấy tháng sau, Tần Mục vừa hứng đạo lộ, vừa tu bổ Hắc Sơn nứt vỡ, vừa tĩnh tâm ngộ đạo.
Lúc đầu, mọi người bên trong Thập Vạn Thánh Sơn còn có chút kinh ngạc, về sau dần dần cũng quen, kệ cho hắn lúc nào cũng vội vội vàng vàng.
Chẳng qua lâu lâu Tần Mục cũng sẽ tỉnh táo lại từ trong trạng thái bận rộn này, thầm khó hiểu mà tự nhủ:
– Thái Dịch sắp rời khỏi nơi này nửa năm rồi, hắn làm cái gì vậy nhỉ?
Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình.
Thái Dịch phân thân quan sát đại đỉnh của Ngụy Tùy Phong ở ngoài thành, bên trong đỉnh có một nén hương.
Tuy nén hương này đã sắp đốt tới chân, thế nhưng vẫn còn tự động chạy trong đỉnh, vẽ ra một tấm bản đồ quanh co.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân còn sống, hai người đang định qua sông.
Sông lớn hỗn độn phía trước không biết dài rộng bao nhiêu, bọn họ cẩn thận tiến lên trước dọc theo bờ sông, Thúc Quân khăng khăng cho rằng lúc bọn họ đến là ở bờ bên kia, bởi vậy muốn tìm một đường để qua sông.
Chẳng qua con sông lớn này lại không hề có cầu, cũng không có khả năng bay qua mặt sông.
Trong sông lớn hỗn độn thỉnh thoảng nổi lên từng bộ hài cốt đáng sợ, tản ra đạo uy ngập trời, ngay cả sông hỗn độn cũng không thể hủy diệt!
Thậm chí bọn họ còn nhìn thấy hài cốt của người thành đạo tản ra đạo quang, hào quang nguy hiểm vô cùng toán loạn trên mặt sông.
Trên mặt sông thỉnh thoảng còn hiện ra oan hồn vặn vẹo, giãy dụa, gào thét, lôi kéo tất cả những thứ có thể bắt được, giống như kẻ chết thay đang tìm kiếm thế thân.
Dù cho Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân to gan lớn mật cũng không dám vượt qua con sông lớn này, hai người đành phải tiếp tục khổ sở tìm kiếm đường ra.
Đúng lúc này, một lão giả tóc trắng xoá, chống gậy không biết từ nơi nào đi tới, dừng bước trước mặt hai người, nói:
– Các ngươi đi nhầm đường rồi.
– Chẳng lẽ là Thái Dịch đạo huynh?
Ngụy Tùy Phong vội vàng hỏi.
Lão giả Thái Dịch gật đầu, nói:
– Nếu các ngươi qua sông thì thật sự không về được.
Xung quanh nơi này đều là hiểm địa, sang bên kia sông chính là chỗ ở của chủ nhân Di La Cung.
Cho dù các ngươi có thể qua sông cũng chỉ có một con đường chết.
Trái tim của hai người chùng xuống, Thúc Quân khách khí nói:
– Tiền bối có thể dẫn bọn ta rời khỏi nơi này được không?
Lão giả Thái Dịch lắc đầu:
– Ta sắp qua sông, không rảnh tiễn các ngươi rời đi.
Thúc Quân có chút thất vọng, Ngụy Tùy Phong vội vàng nói:
– Đạo huynh, sư đệ ta có đi tìm bọn ta không? Hắn có tìm đến bản đồ mà ta để lại hay không?
– Không.
Lão giả Thái Dịch nói:
– Nơi này quá hung hiểm, các ngươi đừng đi bừa.
Ta vừa ở ngoài thành nhìn bản đồ mà các ngươi để lại mới đến được nơi này.
Nếu các ngươi tiếp tục tiến lên, chắc chắn chết không có chỗ chôn, nhưng cũng không nên lui về, lúc nào sông hỗn độn cũng trong tình trạng thay đổi, nếu các ngươi lui về thì cũng không tìm được con đường ban đầu, sẽ chỉ tìm đến cái chết vô nghĩa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










