[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 379 : Cạm bẫy Ngọc Kinh (c1891-c1895)
❮ sautiếp ❯Chương 1891: Cạm bẫy Ngọc Kinh
Cạm bẫy Ngọc Kinh
Hai người liên tục kêu khổ, Ngụy Tùy Phong vội vàng nói:
– Ở lại chỗ này không nhúc nhích thì có an toàn không?
Lão giả Thái Dịch quan sát thuỷ văn dòng sông, nói:
– Qua nửa ngày nữa, nơi này sẽ bị sông hỗn độn bao phủ.
Thúc Quân quả quyết nói:
– Xin tiền bối thương xót, dẫn bọn ta rời đi!
Ngụy Tùy Phong cũng vội nói:
– Xin đạo huynh thương xót !
Lão giả Thái Dịch bất đắc dĩ nói:
– Ta đi gặp chủ nhân Di La Cung, chuyến này cũng vô cùng nguy hiểm, có khả năng để trở về hay không còn chưa biết.
Kẻ kia thần thông quảng đại, trình độ còn ở trên ta, đi theo ta sẽ chỉ càng thêm nguy hiểm.
Nhưng nếu không có nguy hiểm, ta cũng sẽ không lừa gạt Mục Thiên Tôn để hắn thay ta trấn giữ Đại Hắc Mộc nửa năm.
Còn một câu mà hắn không nói ra, đó là nếu như hắn không thể sống sót trở về, vậy thì Tần Mục sẽ không chỉ đơn giản là trấn giữ nửa năm, mà ngày dài tháng rộng sau này phải luôn bảo vệ Đại Hắc Mộc.
Khi đó, Tần Mục sẽ trở thành người kế nhiệm của Thái Dịch, mãi mãi không thể rời đi.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân không biết nội tình, cười xòa nói:
– Ai có thể làm gì ngươi chứ? Đạo huynh chớ nói đùa.
Sư đệ ta vẫn tới cứu bọn ta dựa vào bản đồ, mà hiện nay bọn ta đến bước đường cùng, xin đạo huynh cứu giúp!
Thái Dịch đành phải dẫn bọn họ theo, nói:
– Các ngươi đi theo ta, tuyệt đối không được rơi xuống nước, nếu không sẽ chết đấy.
Hai người liên tục gật đầu, theo sát bên cạnh Thái Dịch.
Lão già Thái Dịch chống gậy gỗ đi đến trên mặt sông hỗn độn, chỉ thấy lòng sông lập tức như sôi trào, từng oan hồn vặn vẹo đều thò tay ra, chộp về phía ba người!
Thái Dịch vung gậy, mãnh liệt hung ác gõ xuống, đánh chìm những oan hồn vào đáy sông, quát:
– Đừng để bọn chúng chạm phải! Bọn họ là những người thành đạo trong Đại La Thiên, biến thành hư vô, muốn bắt các ngươi đến vũ trụ đã chết của bọn họ, thay thế hồn phách bọn họ!
Hai người kinh hồn bạt vía, oan hồn của những người thành đạo kia tùy ý vồ một cái thôi đã khiến bọn họ có cảm giác rằng bất kỳ thần thông nào cũng không thể ngăn cản.
Nếu không có Thái Dịch ở bên cạnh, chỉ sợ sau một giây, bọn họ sẽ rơi vào trong vũ trụ trước, hồn phi phách tán người chết đạo tan!
– Lão giả Thái Dịch này mạnh thật đấy!
Thúc Quân thấy Thái Dịch vung gậy đánh rồi đi qua, không khỏi vô cùng khâm phục:
– Gừng càng già càng cay!
Thái Dịch vung gậy đánh từ bờ sông bên này đến giữa sông thì đột nhiên có hài cốt trong lòng sông từ từ bay lên, ngăn cản đường bọn họ đi.
– Đạo huynh, các ngươi đã là tồn tại thành đạo, vì sao còn để ý sống chết như vậy?
Thái Dịch dừng bước lại, chống gậy hỏi.
Bộ hài cốt như hiểu được những gì hắn nói, hàm dưới khép mở, nói ra những lời mà Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân không nghe hiểu, đây là một loại đạo ngữ cao thâm.
Hệt như hắn đang chất vấn Thái Dịch.
Chủng tộc trên thế giới này phong phú như sao trên trời, mà vũ trụ này cũng đã trải qua mười sáu lần sinh diệt, ngôn ngữ đương nhiên là khác nhau.
Nhưng lại có một loại ngôn ngữ có thể giao lưu, đó chính là đạo ngữ.
Dùng đại đạo làm ngôn ngữ thì có thể nói ra suy nghĩ của mình.
Nhưng có thể dùng đạo ngữ để giao lưu thì đương nhiên bản thân người nói phải có bản lĩnh cực cao.
Bộ hài cốt trong sông cũng đã là một tồn tại thành đạo, thực lực mạnh mẽ.
Thái Dịch nghe phút chốc, lắc đầu nói:
– Ngươi nói thì hay đấy, nhưng cũng chỉ là loại ham sống sợ chết.
Bộ hài cốt trong sông nhào về phía Thái Dịch, cùng lúc đó sông hỗn độn sôi trào, từng bộ hài cốt dưới lòng sông từ từ bay lên, đánh về phía Thái Dịch từ bốn hướng!
Mà lòng sông hỗn độn dưới chân Thái Dịch cũng có một bộ hài cốt đánh tới!
Đối với Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân mà nói, thần thông mà bọn họ sử dụng quá cao thâm khó dò, Đạo Cảnh của bọn họ quá sâu xa thâm thúy, trước nay hai người chưa từng được thấy!
Cho dù là thần thông của mười Thiên Tôn thì hai người họ cũng có thể hiểu một chút, nhưng thần thông của những bộ hài cốt dưới lòng sông thì một chút cũng không hiểu!
Thái Dịch vung gậy trong tay liên tiếp gõ xuống, dù cho thần thông của những hài cốt trong sông ảo diệu như thế nào thì đòn đánh của Thái Dịch vẫn đột phá thần thông vô cùng chuẩn xác, đánh trúng mi tâm đối phương!
Đầu lâu của một bộ hài cốt nổ tung, chìm xuống lòng sông hỗn độn.
Gậy trên tay Thái Dịch vung lên, điểm hoặc quét hoặc đập, mỗi một chiêu hay một thức thoạt nhìn thì đơn giản đến mức độ vụng về, nhưng mỗi đòn đều vô cùng chính xác đánh trúng đối thủ, nhìn như chậm nhưng thật ra lại nhanh, chẳng mấy chốc đã đánh chìm tất cả hài cốt vào trong hỗn độn.
Thái Dịch thu gậy chống lại, mũi gậy ngừng lại trên mặt sông, mà bộ hài cốt chuẩn bị đánh lén bàn chân hắn dưới lòng sông vừa vặn bị mũi gậy điểm lên mi tâm, không kịp kêu tiếng nào đã chìm vào trong sông.
Thái Dịch nói với Thúc Quân và Ngụy Tùy Phong còn đang sợ hãi không thôi:
– Những người này là những người thành đạo lúc trước, con sông hỗn độn này là vũ trụ sụp đổ mà bọn họ đang ở.
Bọn họ lao khỏi lòng sông, cũng tức là lao ra khỏi vũ trụ hỗn độn, chỉ cần đánh bọn họ quay về lòng sông là được, bọn họ sẽ trở lại vũ trụ mà mình đang sống, không thể tới nữa.
Ngụy Tùy Phong hỏi:
– Đạo huynh, nếu như bọn họ nhảy khỏi sông hỗn độn, bước lên bờ thì sao?
– Khi bọn họ nhảy khỏi sông hỗn độn, chỉ cần không lên bờ thì không tính là đi tới vũ trụ này của chúng ta, lên bờ rồi thì ta cũng chẳng biết làm thế nào.
Chương 1892: Cạm bẫy Ngọc Kinh (2)
Cạm bẫy Ngọc Kinh (2)
Một lúc lâu sau, cuối cùng bọn họ cũng đi tới bờ bên kia, ba người nhìn về phía trước, chỉ thấy một con sông hỗn độn lớn ngăn cản đường đi.
Thái Dịch cau mày, Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân khó hiểu.
– Thân thể ta đã già nua, tuy thần thông cực cao, nhưng cơ năng thân thể không ổn, tiếp tục chiến đấu thì kiểu gì cũng sẽ kiệt sức.
Thái Dịch nói với hai người:
– Các ngươi ở yên chỗ này, không được đi đâu, đợi ta đi đổi một thân thể khác.
Hai người hãi hùng khiếp vía, chỉ thấy Thái Dịch nhảy vào lòng sông hỗn độn, sau một lúc lâu, bọt nước dưới lòng sông hỗn độn cuồn cuộn, một thiếu niên rẽ nước bước lên, mắt sáng mày ngài, tuấn tú ngời ngời, cầm trong tay một cây trường thương làm bằng gỗ, mặt trên còn có vài phiến lá cây xanh nhạt, nói:
– Chúng ta đi thôi.
Hai người không biết hắn vừa mới nhảy đi đâu, đổi thân thể của người nào.
Bọn họ quan sát cây thương gỗ trong tay Thái Dịch, cũng không biết cây thương gỗ này được luyện chế từ loại gỗ nào.
Thiếu niên Thái Dịch dẫn bọn họ lao vào con sông hỗn độn thứ hai.
Lần này, thiếu niên Thái Dịch không thận trọng giống như ông lão Thái Dịch nữa, thương pháp thần thông cũng đa dạng hơn nhiều, không còn đơn giản mộc mạc.
Mặc dù tầm mắt của hai người không cao bằng Thái Dịch, nhưng vẫn nhìn ra thương pháp của thiếu niên Thái Dịch tuy cận chiến, nhưng không mang lại cảm giác đại đạo đơn giản như lão giả Thái Dịch.
Cũng may thiếu niên Thái Dịch thắng vì cơ năng thân thể mạnh hơn, xung phong liều chết tiến thẳng lên, mạo hiểm hơn nhiều.
Hành trình này khiến người ta nơm nớp lo sợ, nhưng cũng bình an vượt qua con sông lớn này.
Nhưng bờ bên kia còn có một con sông hỗn độn lớn khác.
Thiếu niên Thái Dịch cau mày, quan sát một phen, nói:
– Con sông này khó qua, chờ ta đi đổi một thân thể khác.
Dứt lời, Thái Dịch lại nhảy xuống sông.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân đã quen, đứng chờ bên bờ sông, sau một lúc lâu, một phu nhân xinh đẹp bước ra từ dưới lòng sông, trong tay cầm một thanh kiếm liễu, quyến rũ nói:
– Hai vị theo ta đi một chuyến.
Phụ nhân dẫn hai người qua sông, kiếm quang liên tục phát ra âm thanh leng keng tán loạn trong hỗn độn, chém ngã những nguy hiểm quỷ dị trong hỗn độn, đánh vào hỗn độn.
Trong hành trình vượt qua hết con sông này tới con sông khác, Thái Dịch đã đổi hơn mười loại hình thái, vũ khí trong tay cũng đổi hơn mười loại.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân thấy khó hiểu, không biết hắn lấy những vũ khí này từ đâu ra.
Bọn họ lại bước tới trước một con sông lớn, lần này Thái Dịch hóa thành một nam nhân thân thể vạm vỡ, vác theo Cung Thần.
Ngụy Tùy Phong thấy Cung Thần hơi quen quen, khóe mắt giật giật:
– Hình như là Cung Thần mà sư đệ hay vác thì phải! Quái lạ, chẳng phải là Thái Dịch chạy tới vũ trụ trước, mượn thân thể và vũ khí của những người thành đạo khác sao? Sao mà hắn tới vũ trụ trước được? Chẳng lẽ con sông hỗn độn này thật sự có thể thông đến vũ trụ khác sao?
Thúc Quân cũng nhìn ra Cung Thần này có chút giống với Cung Thần mà Tần Mục đào được từ bên trong mạch khoáng, trong đầu cũng cảm thấy khó hiểu:
– Chẳng lẽ đủ loại hình thái trước đó mà Thái Dịch hóa thành đều mượn dùng thân thể của những người thành đạo khác ư? Vậy chẳng phải quá thần thông quảng đại rồi hay sao!
Hai người cũng không hỏi nhiều mà nhìn xuống đáy sông, chỉ thấy hỗn độn phía dưới mờ mịt, không nhìn rõ dưới đáy sông có cái gì.
Đột nhiên một cơn gió lớn thổi qua, Thái Dịch vạm vỡ đưa tay ra ngăn cản.
Sông hỗn độn lập tức cuồn cuộn, mặt nước trở nên mờ ảo.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân đứng trên mặt nước hệt như đang đứng trên mây khói, mà phía dưới chính là Tổ Đình mênh mông bát ngát!
Nhưng đó không phải là Tổ Đình hiện tại, mà là Tổ Đình cổ xưa, đổ nát!
Lúc này, vùng đất Tổ Đình kia đang sụp đổ!
Phía dưới kia không chỉ có Tổ Đình đang sụp đổ, mà là toàn bộ vũ trụ đều đang sụp đổ, chỉ còn duy nhất một cây đại thụ hùng vĩ đứng thẳng giữa đất trời, chưa bị hủy diệt dao động!
Hai người rùng mình mấy cái, lờ mờ nhìn thấy từng bóng dáng vô cùng mạnh mẽ bước tới bên cạnh sợi rễ cây đại thụ khi vũ trụ sụp đổ.
Thân thể cường tráng mà mạnh mẽ của bọn họ thay trời đổi đất, di tinh hoán đẩu, xây dựng nên một tòa thần thành tráng lệ!
Nhưng vào lúc này, gió bão ngừng, khí hỗn độn tràn ngập khắp sông, che kín tầm mắt của bọn họ.
Hai người vô cùng khiếp sợ, liếc nhau, nhưng đều im lặng không lên tiếng.
Thái Dịch giương cung, bắn rơi từng thứ quỷ dị trong sông.
Lúc bọn họ đi tới con sông lớn thứ mười sáu, Thái Dịch nói:
– Chủ nhân Di La Cung lợi dụng lúc ta mệt mỏi mà quấy nhiễu, ta phải dùng hình thái mạnh nhất đi gặp hắn, các ngươi chờ một chút.
Hắn lại nhảy xuống sông, sau một lúc lâu, một nam nhân thân thể vạm vỡ hùng tráng bước ra khỏi đáy sông.
Thái Dịch với cơ bắp toàn thân dữ tợn, khiêng rìu hỗn độn, nói với hai người:
– Ta chưa chuẩn bị được nhiều lắm, nhưng hiện giờ cũng chỉ có thể như vậy.
Sau khi chúng ta qua sông, các ngươi ở lại bên ngoài, ta vào trong gặp hắn.
Hai người đành phải gật đầu.
Con sông thứ mười sáu cực kỳ rộng lớn, Thái Dịch cầm rìu, dẫn hai người xông qua, chỉ thấy mặt sông gió êm sóng lặng, không nhiều thứ quỷ dị như lúc trước.
Hai người nơm nớp lo sợ, trong lòng càng thêm đề phòng, chỉ thấy đối diện là tầng tầng lớp lớp sương mù, khí hỗn độn giống như sương mù dày đặc che chắn tầm mắt bọn họ.
Bọn họ đi theo Thái Dịch xuyên qua khí hỗn độn, xa xa nhìn thấy từng bóng dáng khổng lồ đứng sừng sững trong khí hỗn độn, không thấy rõ là thứ gì.
Chương 1893: Cạm bẫy Ngọc Kinh (3)
Cạm bẫy Ngọc Kinh (3)
Hai người lại càng thêm căng thẳng, nhưng đợi đến khi sang được bờ bên kia, lúc này bọn họ mới phát hiện bóng dáng đối diện là cung điện ngọc đồ sộ nguy nga và đủ loại kiến trúc kỳ dị.
– Thành thị xa hoa quá!
Ngụy Tùy Phong không nhịn được mà khen ngợi:
– Ngọc Kinh, bạch ngọc là kinh đô, nơi này mới thật sự là thành Ngọc Kinh.
So với nơi này mà nói, quả thật thành Ngọc Kinh của Thiên Đình chỉ là một đống bùn đất được đắp lên!
Thúc Quân cũng liên tục gật đầu, khen ngợi không dứt.
– Có thể gọi nơi này là Ngọc Kinh, cũng có thể gọi là Di La Cung.
Thái Dịch vác rìu hỗn độn ở sau lưng, sải bước.
Hắn bước một bước, đám người Ngụy Tùy Phong phải bước hàng trăm bước mới có thể đuổi theo hắn.
Thái Dịch nói:
– Lăng Tiêu Điện của Thiên Đình chính là một tòa đại điện trong Di La Cung.
Các ngươi nhìn nơi đó xem!
Hắn nâng rìu chỉ, hai người vội vàng nhìn theo, quả nhiên nhìn thấy một tòa Lăng Tiêu Bảo Điện!
Có điều tòa Lăng Tiêu Bảo Điện này hùng vĩ hơn, khí thế hơn toà Lăng Tiêu Bảo Điện trong Thiên Đình, đồng thời cũng có một loại ý vị đại đạo tự nhiên quanh quẩn xung quanh Bảo Điện!
Có lẽ Lăng Tiêu Bảo Điện của Thiên Đình không thể so sánh được với tòa đại điện này.
– Thật ra Lăng Tiêu Bảo Điện của Thiên Đình là do Tạo Vật Chủ tưởng tượng ra.
Chắc hẳn Thái Đế đã từng nhìn thấy tòa đại điện này, tưởng tượng ra hình thái Lăng Tiêu Bảo Điện, nhưng lại không thể tái hiện lại toà Bảo Điện thật sự.
Thái Dịch từ tốn nói.
Ngụy Tùy Phong nghe mà nghẹn họng nhìn trân trối, đột nhiên nghĩ tới một việc hết sức quan trọng, vội vàng nói:
– Toà Lăng Tiêu Bảo Điện này không phải do tự nhiên hình thành, mà là do chủ nhân Di La Cung luyện chế ra sao?
Thái Dịch gật đầu, nói:
– Toà Bảo Điện này lấy đại đạo luyện thành, toàn bộ thành Ngọc Kinh cũng đều do đại đạo của người thành đạo luyện thành, bởi vậy có được uy năng vô biên.
Ngụy Tùy Phong như bị giội một chậu nước lạnh từ đầu đến chân, trong lòng lạnh buốt, thất thanh nói:
– Vậy thì rốt cuộc ba cảnh giới là cảnh giới Ngọc Kinh, cảnh giới Lăng Tiêu và cảnh giới Đế Tọa có lai lịch như thế nào? Ba cảnh giới này đều được sáng lập dựa theo thành Ngọc Kinh của Thiên Đình.
Nếu thành Ngọc Kinh được xây dựng mô phỏng theo nơi này, vậy thì chẳng phải là… chẳng phải là…
Hắn rùng mình mấy cái, không dám nói tiếp nữa.
Thúc Quân đột nhiên nói:
– Thế chẳng phải ba cảnh giới này đều là cạm bẫy hay sao?
Cạm bẫy Ngọc Kinh!
Cảnh giới Ngọc Kinh là cạm bẫy, cảnh giới Lăng Tiêu cũng là cạm bẫy, thậm chí ngay cả cảnh giới Đế Tọa cũng là cạm bẫy!
Là kẻ nào có bản lĩnh cường đại, thủ đoạn mạnh tay và khả năng sâu xa đến mức có thể bố trí được một cạm bậy khủng bố nhằm hốt gọn một mẻ cường giả trong thiên hạ đây?
Chẳng lẽ chính là chủ nhân của Di La Cung ư?
Bọn họ nhìn cung điện càng ngày càng gần ở phía trước, không khỏi rùng mình, một hơi khí lạnh nơi đáy lòng trào ra, theo cột sống xông lên cổ, lên sau gáy, chui vào trong đầu.
Thái Dịch không nói gì, cũng không khẳng định suy đoán của bọn họ, nhưng bọn họ lần theo dấu vết chứng minh suy đoán của chính mình.
– Năm đó chúng ta phát hiện ra thành Ngọc Kinh của Tổ Đình cũng là nhờ cơ duyên.
Thúc Quân lẩm bẩm nói:
– Ta và Bá Dương đi vào từ một con đường khác, Thái Đế Thái Sơ đi đường khác với bọn ta, chẳng lẽ bọn họ đã từng đến nơi này? Nếu như do chủ nhân Di La Cung bố trí, có lẽ là bắt đầu bố trí từ khi đó…
– Các ngươi ở lại đây.
Thái Dịch cắm cây gậy chống xuống mặt đất, vác rìu hỗn độn đi vào bên trong Di La Cung, trầm giọng nói:
– Ta đi gặp hắn một lát! Nếu có thể ngăn cản hắn thì tốt, nếu không thể…
– Nếu không thể thì phải làm sao?
Ngụy Tùy Phong hét với theo bóng lưng Thái Dịch, cao giọng hỏi:
– Có phải theo bản đồ đến cứu ngươi không? Ta theo ngươi đến đây, ngoài thành có bản đồ ta để lại!
Thái Dịch không quay đầu lại, giọng nói lại vang lên:
– Nếu không thể ngăn cản hắn, các ngươi tự cầu phúc đi!
Ngụy Tùy Phòng và Thúc Quân rùng mình mấy cái, ngoan ngoãn đứng đó, yên lặng chờ Thái Dịch trở về.
Chỉ thấy Thái Dịch đến trước cửa Di La Cung, cánh cửa kẽo kẹt mấy tiếng rồi tự động mở ra, dường như đã lâu không mở, cho nên loang lổ vết rỉ sét.
Hồng Mông trong cánh cửa phun trào, sâu không lường được.
Trong nháy mắt cửa mở ra, nguyên khí Hồng Mông dày đặc từ trong cửa tuôn ra.
Nguyên khí Hồng Mông mang lại cho người ta cảm giác tràn đầy sức sống, khiến đại đạo luyện thành trong cơ thể Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân hưng phấn, phát ra đạo âm êm tai.
Nhưng mà đồng thời, trong nguyên khí cũng có tử khí nặng nề.
Tử khí mạnh mẽ khiến đại đạo luyện thành của bọn họ vô cùng sợ hãi, dường như chỉ thoáng chạm vào, đại đạo đã suy yếu, héo khô!
Luồng tử khí đáng sợ này giống như một loại khí tai ương, diệt vong tích lũy lúc mười sáu vũ trụ hủy diệt.
Khi tuôn ra, hai người đều cảm thấy tuổi thọ của mình suy giảm mạnh!
Thái Dịch phất tay áo, xua tan nguyên khí Hồng Mông đang tuôn về phía bọn họ, cất bước đi vào trong Di La Cung, cơ thể biến mất sâu trong nguyên khí Hồng Mông.
Ngụy Tùy Phòng và Thúc Quân nhìn vào trong cánh cửa kia, chỉ thấy nguyên khí Hồng Mông vô cùng dày đặc.
Dường như bọn họ thấp thoáng trông thấy trong cung có một bóng dáng cao lớn, sừng sững đang ngồi trên bảo tọa, yên lặng chờ đợi Thái Dịch đi đến.
Bọn họ muốn nhìn kĩ hơn một chút, nhưng cánh cửa lại kẽo kẹt hai tiếng rồi đóng lại.
Hai người yên lặng chờ đợi, tòa thành Ngọc Kinh này không có một bóng người, ngay cả đạo thụ có thể tùy ý thấy trên dọc đường nhưng ở nơi này lại không có lấy nửa cây, yên tĩnh đến đáng sợ.
Thúc Quân không nhịn được mà nhìn hết chỗ này tới chỗ kia, chỉ thấy trên kiến trúc của nơi này có lạc ấn tinh xảo, không giống với lạc ấn đại đạo bây giờ, vô cùng lộng lẫy, hoa lệ, khiến người xem phải cảm khái.
Hắn muốn đến gần để xem, nhưng lại bị Ngụy Tùy Phong kéo lại.
– Thần Vương, Thái Dịch để lại cây gậy này, chắc chắn có ý nghĩa sâu xa, chúng ta không nên rời khỏi cây gậy này quá xa.
Chương 1894: Thái Dịch mất tích
Thái Dịch mất tích
Ngụy Tùy Phong nói.
Thúc Quân nhìn nhìn cây gậy, gật đầu, cười nói:
– Vẫn là Ngụy lão giáo chủ hiểu biết sâu rộng.
Hai người lẳng lặng chờ đợi trong chốc lát, Ngụy Tùy Phong cũng không nhịn được mà nhìn đạo văn lạc ấn trên kiến trúc xung quanh, lần này mới phát hiện điều huyền diệu vô tận chất chứa trong đạo văn.
Thoạt nhìn đạo văn này không hề phức tạp, nhưng khi lọt vào trong mắt bọn họ, thứ mà mỗi người lĩnh ngộ ra lại không giống nhau, khiến người ta lấy làm kì lạ.
– Hay là rút gậy lên, đến gần xem?
Ngụy Tùy Phong đề nghị.
Thúc Quân liên tục gật đầu, nói:
– Ý này hay đấy, chúng ta đến gần xem thử.
Ngụy Tùy Phong rút gậy lên, hai người đi đến bên cạnh đạo văn.
Thúc Quân lấy một cái gương ra, cố soi bóng đạo văn trong gương.
Chiếc gương này là một loại bảo vật mà Tần Mục phát minh ra nhờ sử dụng phương pháp của người điếc Họa Thánh.
Trong gương còn có càn khôn thiên địa, chỉ cần chiếu vào sự vật một cái là có ảnh ngược càn khôn chiếu trong gương, rất huyền diệu.
Tần Mục đã từng dùng cách này để soi các loại phong ấn trên Phi Hương Điện, định tìm cách tiến vào Phi Hương Điện, cũng từng dùng cách này soi ảnh phù văn đại đạo của Cổ Thần trong Thủ Tàng Các ở Thiên Đình.
Hắn truyền phương pháp luyện chế loại gương thần này đến Diên Khang.
Thần Thông Giả chuyên tu Họa Đạo trong Diên Khang coi thứ này là một phương pháp mưu sinh, luyện chế gương thần bán cho người khác, đặt tên là Gương Càn Khôn, có ý ẩn giấu càn khôn ở bên trong.
Thúc Quân dùng Gương Càn Khôn rọi lên đạo văn trên bức tường của Di La Cung, chỉ thấy ảnh ngược của đạo văn trong kính từ từ hiện ra chi tiết nhỏ bên trong đạo văn, sau đó chi tiết nhỏ ngày càng nhiều, tốc độ hiện ra ngày càng nhanh, làm người ta hoa cả mắt!
Sắc mặt Thúc Quân khẽ thay đổi.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, chi tiết nhỏ phát triển trong Gương Càn Khôn đã lấp đầy toàn bộ càn khôn trong gương!
Đột nhiên chỉ nghe thấy tiếng “răng rắc” vang lên, Gương Càn Khôn đã vỡ thành hai mảnh, bị những chi tiết nhỏ vô cùng vô tận hiện ra trong đạo văn căng đến mức nứt ra!
Thúc Quân đau lòng không thôi, mới vẻn vẹn một đạo văn trên mặt tường Di La Cung đã làm vỡ Gương Càn Khôn của hắn, mà đạo văn ở nơi này nhiều không đếm xuể, vậy chẳng phải là bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn kho báu vô cùng vô tận này mà không lấy nổi một cái hay sao?
Ngụy Tùy Phong cười ha hả, cũng lấy một tấm Gương Càn Khôn ra, nói nhỏ:
– Đã bao lâu rồi Thần Vương chưa quay về Diên Khang vậy? Ngươi chưa được gặp Họa Thánh hả? Tấm gương này là do Họa Thánh đích thân luyện thành cho ta đấy.
– Đích thân Họa Thánh luyện thành?
Thúc Quân tỏ vẻ hâm mộ, Họa Thánh trong miệng Ngụy Tùy Phong chính là người điếc.
Người điếc được tôn làm Họa Thánh, lấy tranh nhập đạo, tu thành Thiên Cung Họa Đạo.
– Họa Đạo của sư đệ ta cũng là học theo hắn, nhưng chỉ học được ba đến bốn phần bản lĩnh của hắn.
Ngụy Tùy Phong lấy Gương Càn Khôn rọi vào đạo văn trên bức tường, từ tốn nói:
– Lúc ta gặp được hắn, hắn được mời đến Văn Đạo Viện giảng bài, thế là ta mặt dày mày dạn cầu xin hắn luyện chế hai tấm Gương Càn Khôn.
Bên trong Gương Càn Khôn này ẩn giấu càn khôn, có tầng tầng chư thiên Họa Đạo, không phải là thứ mà cái gương của ngươi có thể so sánh.
Thúc Quân lại gần nhìn, chỉ thấy bên trong Gương Càn Khôn do người điếc tự mình luyện chế cũng hiện ra chi tiết nhỏ vô cùng vô tận của đạo văn, những chi tiết nhỏ này hiện ra nhanh chóng lấp đầy càn khôn trong gương!
– Đừng chiếu nữa, gương sẽ vỡ đấy…
Thúc Quân vừa nói đến đây, đột nhiên trong càn khôn trong kính có thêm một càn khôn khác, tiếp tục chiếu rọi vào chi tiết nhỏ vô tận của đạo văn!
Thúc Quân trố mắt ngạc nhiên nhìn.
Chẳng mấy chốc, tầng thứ hai trong Gương Càn Khôn đã bị chi tiết nhỏ trên đạo văn của Di La Cung lấp đầy.
Sau đó, trong Gương Càn Khôn lại sinh ra càn khôn, tiếp tục chiếu rọi chi tiết nhỏ trên đạo văn.
Một lát sau, tấm gương sáng này đã ẩn chứa mười tám tầng càn khôn, mà tất cả mười tám tầng càn khôn này đều bị một chi tiết nhỏ trên đạo văn lấp đầy!
Mà chi tiết nhỏ của đạo văn này vẫn chưa hiện ra hết!
Ngụy Tùy Phong biến sắc, vội vàng trở tay lấy ra một tấm Gương Càn Khôn khác do người điếc luyện chế, chiếu về phía Gương Càn Khôn bị lấp đầy!
Hai tấm Gương Càn Khôn đối chiếu lẫn nhau, lập tức hiện ra gương trong gương.
Trong nháy mắt, trong hai tấm Gương Càn Khôn xuất hiện vô số ảnh ngược của Gương Càn Khôn!
Kì lạ là, mỗi một tầng ảnh ngược của kính đều ẩn giấu mười tám tầng càn khôn, cho dù chi tiết nhỏ của đạo văn này có nhiều như thế nào cũng không thể lấp đầy vô số ảnh ngược của gương!
– Họa Thánh quả thật tài năng như thần!
Thúc Quân trợn mắt nhìn, chỉ thấy tầng tầng gương trong gương không ngừng sao chép chi tiết nhỏ trên đạo văn của Di La Cung.
Chi tiết nhỏ hiện ra ngày càng nhiều, mà gương trong gương bị lấp đầy cũng ngày càng nhiều.
Hai người tê dại hết cả da đầu, không ngờ tri thức chất chứa trong một đạo văn của Di La Cung nhiều như thế, thật sự nằm ngoài dự tính của bọn họ!
– Nếu như bản lĩnh này của Họa Thánh tu luyện đến đỉnh cao thì e rằng còn lợi hại hơn cả huyễn cảnh của Cung Vân Thần Vương!
Thúc Quân khẽ nói.
Cuối cùng gương trong gương không hiện ra thêm nhiều chi tiết nhỏ nữa, mà hiện ra một ấn ký phù văn ở nơi cuối cùng trong một tấm gương.
Ấn ký phù văn này chính là trung tâm đạo văn của Di La Cung!
Thúc Quân và Ngụy Tùy Phong liếc nhìn nhau, ảnh ngược quá nhiều, bây giờ bọn họ cũng không thể nhìn rõ ấn ký phù văn kia.
– Phải mời Họa Thánh tự mình ra tay mới có thể nhìn rõ chi tiết nhỏ của ấn ký phù văn kia được.
Ngụy Tùy Phong quan sát kĩ cảnh tượng trong hai tấm gương, khóe mắt giật giật một hồi, hắn không đếm hết được trong gương có bao nhiêu tầng ảnh ngược!
Thúc Quân cũng không đếm nổi, trên trán không khỏi toát ra từng giọt mồ hôi.
Về trình tự tu luyện đạo pháp thần thông, bọn họ có biết.
Chương 1895: Thái Dịch mất tích (2)
Thái Dịch mất tích (2)
Đầu tiên, đạo pháp thần thông cần tham ngộ được phù văn đại đạo, sau đó phù văn đại đạo hợp thành thần thông, hợp thành đạo pháp.
Nếu tri thức căn bản tích lũy đến trình độ nhất định thì có thể tạo nên phù văn đại đạo, tu thành đạo văn.
Đạo văn là hoa văn của đại đạo, chất chứa sự huyền diệu của đại đạo.
Dùng đạo văn tạo thành đạo pháp thần thông thì uy lực càng mạnh hơn.
Về cơ bản, thần thông của Đạo Cảnh thường do đạo văn tạo thành.
Thế nhưng đạo văn chưa phải là đỉnh điểm.
Sau khi tu thành đạo văn, người tu luyện mới có thể thử lấy đạo văn tạo thành các quy tắc đại đạo, hình thành lĩnh vực.
Hình thành lĩnh vực thì phải nắm vững quy tắc, lúc này chưa phải là nắm giữ đại đạo.
Nguyên nhân gọi đó là quy tắc đại đạo, là vì đại đạo còn trên cả quy tắc!
Nói cách khác, lĩnh vực có thể là thành phần cấu thành của đại đạo.
Lĩnh vực Kiếm Đạo của Khai Hoàng đã lên đến ba mươi lăm tầng, xuất một kiếm là ba mươi lăm tầng kiếm vực chồng lên nhau, mỗi một tầng kiếm vực đều không giống nhau, bày ra quy luật khác nhau.
Chỉ có tu luyện đến Kiếm Đạo ba mươi sáu kiếm vực thì hắn mới được xem như là thành đạo!
Mà bây giờ, chỉ vẻn vẹn một đạo văn trên vách tường của Di La Cung đã hiện ra cấu trúc chi tiết nhỏ phức tạp như thế, gần như vô tận, mà trên vách tường vẫn còn rất nhiều đạo văn khác nhau, đếm không hết!
Rốt cuộc trình độ của chủ nhân Di La Cung cao thâm đến mức nào, ngay cả Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân cũng hoàn toàn không tưởng tượng ra được!
Ngụy Tùy Phong khàn giọng hỏi:
– Chủ nhân Di La Cung mạnh mẽ đến như vậy, liệu Thái Dịch có thể chống lại hay không? Loại người thần thánh này, chỉ sợ đã vượt qua phạm vi của người thành đạo rồi ấy chứ?
Chính vào lúc này, đột nhiên trong Di La Cung truyền đến trận chấn động vô cùng kinh khủng!
Hai người tê cả da đầu, rõ ràng là Thái Dịch và chủ nhân Di La Cung đã không đàm phán được, bắt đầu ra tay!
Ngụy Tùy Phong trở tay cất hai tấm gương, giấu trong Thần Tàng của mình.
Ánh mắt hai người nhìn chằm chằm Di La Cung, dường như trong cung có người khổng lồ từ thời khai thiên lập địa lấy rìu hỗn độn to lớn bổ đôi hỗn độn, chém dứt Hồng Mông, mở ra một càn khôn tươi sáng!
Mà một đợt chấn động đáng sợ và sâu không lường được khác lại bắt đầu.
Tuy bọn họ có thể cảm nhận được đợt trấn động này truyền đến khi Thái Dịch ra tay, song lại không thể đoán được lúc nào nó sẽ truyền đến!
Ầm!
Đột nhiên cửa Di La Cung mở ra, người khổng lồ Thái Dịch đưa lưng về phía bọn họ, khắp người toàn là máu, nắm rìu hỗn độn trong tay, rìu lớn bay lên bay xuống, chống lại công kích đánh tới từ trong cung.
Người khổng lồ vung rìu, chém xuống một cái, dường như một thế giới được tạo thành từ hai mặt bên của rìu, mở trời, dựng đất, có thể gọi là sức mạnh kinh hãi thế tục!
Nhưng thương thế trên người hắn lại càng ngày càng nhiều.
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân vội vàng nhanh chóng lùi về sau, chạy về phía sông hỗn độn.
Ở phía sau bọn họ, Thái Dịch lùi từng bước một, mà mỗi một bước lùi lại, máu của hắn lại lấp kín dấu chân, để lại từng cái hồ do máu tạo thành!
Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân chạy thật nhanh, hoàn toàn không dám nhìn về phía sau.
Giây phút sắp đến bên bờ sông, phía trước đã không có đường, đột nhiên chân lớn của Thái Dịch đá về sau, đúng lúc đá lên cây gậy trong tay Ngụy Tùy Phong.
Cây gậy ầm ầm bành trướng, hóa thành một chiếc thuyền.
Chiếc thuyền có hướng mũi nhếch lên, nhanh chóng chở Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân đi ngang qua mặt sông.
Thái Dịch chém một nhát cuối cùng, nhún người nhảy một cái, giẫm lên mặt sông nhanh chóng đuổi theo hai người.
Thuyền và Thái Dịch lần lượt xuyên qua từng dòng sông hỗn độn lớn.
Đến khi đi đến dòng sông hỗn độn lớn thứ tư, đột nhiên một đạo âm vang dội vang lên, nói ra một câu không rõ nghĩa.
Hai người trên thuyền vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một bàn tay khổng lồ mạnh mẽ đánh Thái Dịch rơi từ mặt sông hỗn độn xuống dưới đáy sông.
Người khổng lồ Thái Dịch cố gắng vùng vẫy, muốn lao ra khỏi mặt sông.
Đột nhiên, dưới sông có không biết bao nhiêu bộ xương người tới tấp duỗi bàn tay xương trắng túm lấy khắp nơi trên người hắn.
Người khổng lồ Thái Dịch vùng vẫy một hồi, ngẩng đầu cười với hai người trên thuyền, sau đó lập tức bị kéo chìm vào dưới lòng sông hỗn độn.
– Tới cứu ta theo bản đồ…
Trên thuyền, Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân nghe được giọng nói của Thái Dịch vang lên từ dưới lòng sông hỗn độn.
– Đạo huynh, bản đồ gì?
Ngụy Tùy Phong khàn giọng hỏi.
Nhưng tốc độ của thuyền rất nhanh, xuyên qua từng con sông hỗn độn, chớp mắt đã qua mười sáu con sông hỗn độn, hai người đều không nghe được câu trả lời từ Thái Dịch nữa.
Vèo!
Chiếc thuyền do gậy hóa thành chớp mắt đã đi qua thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, phá tan đủ thứ kỳ dị ở nơi này.
Hai người trên thuyền ngơ ngơ ngác ngác, trong lúc không để ý còn nhìn thấy bóng dáng đám người Hạo Thiên Tôn, Tổ Thần Vương.
Những người này sửng sốt, không hiểu ra sao, nhìn theo chiếc thuyền ấy đi xa.
Không lâu sau, bọn họ lại gặp đám người Hiểu Thiên Tôn, Nghiên Thiên Phi.
Sắc mặt Cổ Thần Thái Cực cũng ngạc nhiên nhìn về phía bọn họ, lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Ầm!
Chiếc thuyền cắm trên mặt đất ngoài thành, hai người trên thuyền bị hất bay ra ngoài.
Đợi đến khi bọn họ đứng vững lại, chỉ thấy chiếc thuyền đó lại hóa thành một cây gậy gỗ, đang cắm bên cạnh cái đỉnh lớn của Ngụy Tùy Phong để lại ở ngoài thành.
– Là tấm bản đồ trong đỉnh sao?
Thúc Quân vội vàng vọt tới bên đỉnh, sốt ruột hỏi.
– Chắc chắn không phải!
Sắc mặt Ngụy Tùy Phong nghiêm trọng, lắc đầu, rút cây gậy của Thái Dịch lên, thu đỉnh lớn lại, trầm giọng nói:
– Chúng ta lập tức trở về Thập Vạn Thánh Sơn, đến gặp sư đệ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Hồn Chủ [Dịch] Hồn Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Hon-Chu-Audio-Truyen.jpg)





