[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 377 : Ngươi sẽ bị trời phạt (c1881-c1885)
❮ sautiếp ❯Chương 1881: Ngươi sẽ bị trời phạt
Ngươi sẽ bị trời phạt
Sau lần truyền đạo này, Tần Mục vẫn đang kiên nhẫn cố gắng luyện hóa cây thế giới.
Tu vi của Tần Mục tăng mạnh, pháp lực hùng hậu, bao phủ cây thế giới trong lĩnh vực của mình, nhưng muốn luyện hóa thì đã khó lại càng thêm khó.
Hai ngày nữa trôi qua, cây thế giới lại đâm thủng lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng một lần nữa, tạo thành một cái lỗ lớn.
Tần Mục sửng sốt, mọi người cũng lén nhìn qua, không nói lời nào.
Tần Mục phá bỏ lĩnh vực, xoay người rời đi.
– Chắc là Mục Thiên Tôn tuyệt vọng rồi.
Mọi người rối rít nói.
Không lâu sau, Tần Mục đi tìm gặp Thái Dịch đang tu bổ Hắc Sơn.
Thái Dịch kia là một ông lão, tuổi già sức yếu, tay run rẩy xách thùng nước.
Tần Mục cung kính khom người, đoạt lấy thùng nước trong tay Thái Dịch, chủ động giúp hắn tu bổ Hắc Sơn bị đánh vỡ nát vào tối hôm qua.
Thái Dịch vui vẻ nhàn hạ, ngồi một bên giám sát hắn làm việc.
Tần Mục tu bổ hoàn thiện Hắc Sơn vỡ nát, đặt thùng nước xuống, cười tủm tỉm nhìn về phía Thái Dịch.
Thái Dịch nhấc thùng nước lên, muốn đi, Tần Mục vội vàng ngăn hắn lại, cười xòa nói:
– Đạo huynh, ta thấy cái rìu kia của ngươi tốt lắm, ngươi luyện chế kiểu gì vậy?
– Đó là đạo binh của ta, chí bảo đồng hành, là vật sinh ra trong hỗn độn.
Thái Dịch từ tốn nói:
– Năm đó sau khi sinh ra, ta đã dựa vào món bảo vật này để chặt đổ cây thế giới, đổi lại là bất kỳ món bảo vật nào khác cũng không mảy may làm gì được gốc cây này.
Tần Mục há hốc mồm, còn chưa kịp nói tiếp, Thái Dịch đã vuốt râu, quả quyết nói:
– Bảo vật này không thể cho ngươi được.
Tần Mục vội vàng nói:
– Ta không xin ngươi, mà là mượn, ngươi cho ta mượn dùng một chút, dùng xong ta sẽ trả.
Lão già Thái Dịch quan sát hắn một lượt từ trên xuống dưới, hoài nghi nói:
– Ngươi muốn làm gì?
Tần Mục lặng im không lên tiếng.
– Dù gì cho ngươi mượn dùng một chút cũng không sao.
Thái Dịch lấy một cái rìu ra, cái rìu trong tay hắn cực kỳ nhỏ, nhưng khi đến trước mặt Tần Mục thì lại vô cùng to lớn.
Thái Dịch nói:
– Chỉ cho ngươi mượn nửa ngày, nửa ngày sau nó sẽ bay trở về bên cạnh ta.
Tần Mục vội vàng cảm ơn, kéo rìu lớn rời đi, lúc đầu cái rìu này còn không quá nặng nề, nhưng càng đi xa, rìu càng nặng.
Một lúc sau, Tần Mục cũng bị mệt đến mức thở hồng hộc, phải dừng lại nghỉ ngơi.
– Cái rìu này quá nặng, chỉ sợ chưa đến cây thế giới thì đã mất nửa ngày.
Hắn lau mồ hôi trên trán, thầm nghĩ:
– Thái Dịch nói cho ta mượn dùng nửa ngày, chẳng lẽ là lừa ta? Sao nó không thể nhẹ đi một chút chứ?
Hắn vừa nghĩ đến đây, đột nhiên trọng lượng của rìu bỗng nhẹ một ít.
Tần Mục mừng rỡ, khiêng cái rìu lớn nhảy vọt như bay đi thẳng đến cây thế giới, thầm nghĩ:
– Ta vừa nghĩ tới nhẹ thì nó đã nhẹ, chẳng lẽ đây là một bảo vật cầu được ước thấy?
Đang nghĩ ngợi, quả nhiên cái rìu lớn lại nhẹ đi một ít.
Trong lòng Tần Mục vừa mừng vừa sợ, đặt rìu ở trước mặt mình, thầm nghĩ:
– Nếu như là một thanh trường đao…
Cái rìu lớn không hề có bất kỳ thay đổi nào, bên trong rìu vang lên giọng nói của Thái Dịch:
– Đừng nghĩ nữa, nó chính là rìu, không phải thứ cầu được ước thấy, là ta đang giúp ngươi giảm bớt trọng lượng của rìu.
Tần Mục phẫn nộ không thôi.
Đám người Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền và Minh Hoàng còn đang tham ngộ dưới tán cây thế giới.
Mọi người đang cùng giao lưu những điều tâm đắc thì nhìn thấy Tần Mục sải bước giống như sao chổi chạy tới, kéo theo một cái rìu lớn đi thẳng đến cây thế giới.
Mọi người vội vàng đứng dậy, chỉ thấy Tần Mục kéo rìu bước đến dưới tán cây, thân thể không ngừng bành trướng, liên tiếp cao lên, cơ bắp toàn thân dữ tợn.
Hắn chợt quát một tiếng, vung một rìu chặt cây!
Vẻ mặt mọi người dại ra, chỉ thấy tay người khổng lồ kia liên tiếp bổ mấy chục nhát rìu xuống, chặt đổ gần nửa thân cây thế giới !
Tư bà bà run giọng nói:
– Mục Nhi, đừng chặt nữa, sẽ bị thiên lôi đánh đấy!
Hoa Huyên Tú bên cạnh nàng cũng la lên:
– Lão giáo chủ, chặt đổ gốc cây này, ngươi sẽ bị trời phạt dó!
Những người khác cũng bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, không biết làm sao.
Tần Mục tiếp tục vung rìu lớn lên, không ngừng bổ xuống.
Chỉ nghe thấy một tiếng “răng rắc” ầm vang, gốc cây non của cây thế giới bị hắn chặt đổ ngang!
Thân cây to lớn ngã khỏi đám mây, mãi một lúc lâu sau mới đổ rạp xuống Thập Vạn Thánh Sơn, gây nên động tĩnh có thể nói là rung trời lở đất!
Cũng may con dân trong Diên Khang di chuyển đến Tổ Đình đều ở bên ngoài Thánh Sơn, không bị cây thế giới đổ xuống va phải.
Nhưng mà khi cây non của cây thế giới đổ xuống, cuồng phong bỗng chốc nổi lên, cuốn tới nơi bọn họ sinh sống, rít gào suốt một ngày một đêm mới dừng lại.
Bên cạnh cây thế giới, Tần Mục thả rìu xuống, lập tức thi triển thần thông Tạo Hoá về phía gốc cây, định dùng đại đạo Tạo Hoá giúp gốc cây đâm chồi này lộc, mọc ra một cây thế giới mới.
Nhưng mà dù cho hắn thôi thúc thần thông Tạo Hoá đến thế nào thì gốc cây cũng không mọc ra mầm non.
Tần Mục ngây ra như phỗng, hồi lâu cũng không nhúc nhích.
Chương 1882: Ngươi sẽ bị trời phạt (2)
Ngươi sẽ bị trời phạt (2)
Những người khác cũng im lặng, không nhúc nhích.
Người chặt đổ cây thế giới lần trước chính là Thái Dịch.
Hắn vung rìu hỗn độn đốn cây thế giới, phá vỡ con đường tiến vào vụ trụ này của tồn tại vũ trụ kỷ nguyên trước.
Vì thành Ngọc Kinh của Tổ Đình bị phá bỏ phong ấn, cho nên cây thế giới mới hồi sinh.
Thái Dịch muốn đến đây chặt cây, nhưng Tần Mục khuyên can hắn, không ngờ sau khi Tần Mục không thể luyện hóa cây thế giới, hắn thẹn quá hoá giận, mượn rìu hỗn độn của Thái Dịch để chặt cây thế giới !
– Ta không cố ý muốn chặt cây .
Tần Mục đột nhiên tỉnh táo lại, quay đầu lắp ba lắp bắp giải thích với mọi người:
– Không phải ta thẹn quá hoá giận, ta chỉ định chặt gốc cây này, trồng vào trong Thần Tàng Tổ Đình.
Ta vốn cho rằng gốc cây này có thể tái sinh, sau khi chặt đổ thì chắc chắn còn có thể mọc ra một cây nữa…
Mọi người không nói gì.
– Ta thật sự không thẹn quá hoá giận! Các ngươi biết giâm cành không? Cắt một đầu cành cây cắm trên mặt đất thì có thể trồng ra một cây mới, ta định nhân giống cây thế giới lên, một cây thành hai…
Tần Mục mong chờ nhìn về phía Tư bà bà, Tư bà bà ho khan một tiếng, nói:
– Mục Nhi không cần cố gắng giải thích, bọn ta đều hiểu mà.
Tần Mục tỏ vẻ khổ sở nhìn về phía người què.
Người què vuốt dâu dưới cằm, nhìn sang một bên, hừ lạnh một tiếng:
– Trộm cũng có đạo, nhưng không thể vì không trộm được mà thẹn quá hoá giận, chặt đổ cả cây.
Tần Mục im lặng, xoay người đi về phía nơi cây non thế giới đã đổ xuống.
Cây non không còn rễ, cành lá bắt đầu khô héo.
Hắn thu cây non vào bên trong lĩnh vực Thần Tàng, cố gắng trồng trong Tổ Đình, nhưng mặc dù hắn đào một cái lỗ to, còn lấy bốn mạch khoáng lớn vây quanh cây non, nhưng lá cây vẫn không tươi lại, tất cả đều trở nên khô héo.
Đột nhiên rìu hỗn độn ầm ầm bay lên, xoay chuyển nửa vòng giữa không trung, bổ đôi từng tầng Hư Không, sau đó bay vào nơi sâu nhất Hư Không, biến mất không còn tăm tích.
Rõ ràng là đã đến lúc Thái Dịch thu hồi rìu.
Mọi người vây quanh bên cạnh cây thế giới, chỉ thấy trên gốc cây vô cùng khổng lồ chỉ còn lại dấu vết từng bị rìu chặt.
Bảo thụ này vốn có đạo vận kéo dài, đạo âm quanh quẩn, hiện tại thì toàn bộ biến mất.
Tần Mục lấy phần tán lá của cây ra, đặt lên trên gốc cây, cố gắng thi triển thần thông Bất Dịch khôi phục bảo thụ, nhưng thần thông Bất Dịch cũng hoàn toàn không còn tác dụng.
Không phải cái gì thần thông Bất Dịch cũng làm được, bởi lẽ cũng có thứ thần thông Bất Dịch không thể làm được.
Cây lớn đổ sang một bên, Tần Mục ngồi dựa vào gốc cây, chống cằm suy nghĩ.
– Tản đi, tất cả giải tán!
Người mù xua đuổi mọi người, đuổi mọi người đi, nói:
– Nên làm gì thì đi làm đi, đừng lúc nào cũng tụ ở đây.
Hắn biết Tần Mục chặt đổ cây quý, trong lòng cũng rất khó chịu, bởi vậy để mọi người rời đi, cho Tần Mục cơ hội yên tĩnh một chút.
Rất nhanh, sắc trời dần dần tối.
Xung quanh Đại Hắc Mộc lại truyền tới chấn động vô cùng kinh khủng, cảnh tượng tận thế của một vùng vũ trụ hủy diệt xuất hiện, đó là vũ trụ trước lúc sụp đổ đang gào thét và giãy dụa.
Tần Mục ngồi trên gốc cây thế giới, lẩm lẩm một câu:
– Thái Dịch phóng hỏa đốt mới chết, mà ta chưa phóng hỏa đốt, sao đã chết rồi…
Hắn ngồi ở nơi này có thể lờ mờ nhìn thấy tồn tại thành đạo của vũ trụ kỷ nguyên trước ở bên ngoài Đại Hắc Mộc đang liên tục gào thét, ra sức leo về phía cây thế giới.
Lúc đối mặt với đại kiếp vũ trụ sụp đổ, những tồn tại thành đạo này cũng như sâu kiến bình thường, ra sức leo cây, cố gắng tránh khỏi bị hủy diệt, nhưng cây thế giới bị chặt đổ, bọn họ không thể từ vũ trụ kỷ nguyên trước leo đến nơi này nữa.
Tần Mục nhìn thấy bọn họ đang chỉ trời mắng đất, giận dữ không dứt, chửi rủa tên bại hoại chặt đổ cây thế giới, dùng đạo hạnh của bản thân nguyền rủa người chặt cây.
– Hừ, chỉ có kẻ yếu mới đi chửi mắng người khác…
Tần Mục rụt cổ một cái, lại lẩm bẩm một câu:
– Cũng không phải ta cố ý, hơn nữa Thái Dịch chặt cây trước.
Thái Dịch làm được, sao ta không làm được…
Hắn ngồi ở nơi đây như ngồi trên bàn chông, ngồi đến khi sắc trời dần dần sáng lên, cảnh tượng kinh khủng bên ngoài Đại Hắc Mộc biến mất.
Lúc này, lòng đất của Thập Vạn Thánh Sơn lại truyền tới chấn động ầm ầm quen thuộc, hệt như lòng đất có vô số ma quái đang duỗi cơ thể lúc bình minh!
Trong lòng Tần Mục khẽ lộp bộp, đột nhiên gốc cây dưới mông ầm ầm vỡ ra, hai phiến lá cây khổng lồ màu xanh nhạt vù một tiếng nâng hắn lên, thoáng cái đã đưa hắn lên không trung!
Hắn vẫn chống cằm, tò mò nhìn xuống dưới, chỉ thấy bản thân càng lên càng cao, mà bên dưới hai phiến lá cây là một mầm non thân cành màu xanh nhạt!
Tần Mục ngẩng đầu, trợn trừng hai mắt.
Vù…
Lĩnh vực Thần Tàng của hắn trải rộng, nguyên thần hiện lên.
Từng nguyên thần bên trong từng tòa Thiên Cung của hắn lập tức bắt đầu tế luyện mầm non vừa mới mọc ra của cây thế giới !
Chương 1883: Bị trời phạt
Bị trời phạt
Đến khi mọi người nghe tin chạy tới, chỉ thấy hắn đang khống chế Linh Thai của bản thân, cố gắng dung nhập Linh Thai vào bên trong cây non vừa mọc!
– Mục Nhi, thu thần thông lại đi!
Dưới tán cây, đám người Tư bà bà và người câm cao giọng khuyên nhủ.
Tần Mục mắt điếc tai ngơ, tiếp tục cưỡng ép tế luyện mầm non, nhưng mà mầm non này rất khó chơi, hoàn toàn không chịu lưu giữ lạc ấn của hắn.
Mười ngày nữa lại trôi qua, mầm non của cây thế giới đã phát triển đến mức có thể cưỡng ép đột phá Linh Thai Thần Tàng của hắn, vươn ra bên ngoài.
Lúc này Tần Mục mới nhảy xuống khỏi cây, mọi người đưa mắt nhìn hắn buồn bã rời đi, da đầu không khỏi run lên:
– Mục Thiên Tôn lại định đi tìm Thái Dịch mượn rìu sao? Hắn vẫn chưa từ bỏ ý định…
Tần Mục lại tìm Thái Dịch, lúc này Thái Dịch là một nha đầu tết hai bím tóc cao vút trên đỉnh đầu, nước mũi quệt bên miệng, đang bổ núi.
– Đạo huynh!
Tần Mục đoạt lấy thùng sắt nhỏ, ân cần giúp nàng tu bổ Hắc Sơn bị vỡ, nha đầu có hai bím tóc cao ngất dùng sức khịt khịt nước mũi.
Hai hàng nước mũi của nàng chui vào trong lỗ mũi, sau đó lại chảy ra.
Tần Mục hớn hở, vừa bận rộn, vừa cười xòa nói:
– Đạo huynh, nước trong thùng này có thể tu bổ Hắc Sơn đã vỡ, Hắc Sơn chính là cây thế giới bị đốt trụi đúng không?
Nha đầu lại dùng sức khịt một dòng nước mũi đã chảy tới bên miệng, làm ra vẻ nói:
– Ngươi muốn thế nào?
Tần Mục dừng tu bổ Hắc Sơn, nhìn chằm chằm nước trong thùng, nước trong thùng chiếu rọi khuôn mặt hắn:
– Vậy nếu như là một cây thế giới không có rễ thì nước trong thùng này có thể cứu sống hay không? Trong lĩnh vực Thần Tàng của ta có một cây thế giới không có rễ…
– Mục Thiên Tôn, sao lúc nào ngươi cũng có những ý nghĩ kì lạ vậy?
Nha đầu Thái Dịch không nhịn được nói:
– Lần nào ý nghĩ của ngươi cũng hết sức vô lí nhưng lại tràn đầy sức hấp dẫn ma quỷ.
Dù là ta, có lúc cũng sẽ không nhịn được mà động lòng, cảm thấy nếu cứ là ý kiến của ngươi thì nhất định sẽ rất tuyệt vời!
Hai mắt Tần Mục tỏa sáng.
Tiểu nha đầu kia khịt nước mũi, nói:
– Có điều theo kinh nghiệm của ta, lần nào ý kiến của ngươi cũng vô cùng tệ hại.
Thái Đế cũng được coi như là tồn tại bán thành đạo, nhưng nghe ý kiến của ngươi xong, nhục thân cũng năm lần bảy lượt chia năm xẻ bảy.
Ta đã nghe theo ý kiến của ngươi, cho ngươi mượn rìu hỗn độn, sau đó ngươi chặt cây thế giới, nhưng lại không thể cứu sống được.
Tần Mục cười ha hả, giọng lanh lảnh.
Nha đầu Thái Dịch lẳng lặng chờ hắn cười để che giấu vẻ lúng túng xong, lúc này mới tiếp tục nói:
– Sao ngươi biết ý kiến lần này của ngươi không phải là ý kiến tệ hại? Ngay cả ta cũng không dám chắc là có thể cứu sống cây thế giới hay không, cho dù cứu sống được, ngươi có biết hậu quả không?
Sắc mặt Tần Mục hoàn toàn thay đổi, thăm dò:
– Ý của ngươi là, sau khi cây thế giới trong Thần Tàng lớn lên, nó sẽ làm nổ tung Thần Tàng của ta ư?
– Chắc là sẽ không nổ tung Thần Tàng của ngươi đâu.
Cây này sống lại, rễ cây sẽ từ từ lớn lên, còn cây thì nhất thời không lớn lên được.
Nha đầu Thái Dịch bác bỏ nghi ngờ của hắn, nói:
– Cái ta nói là một chuyện khác.
Nước trong thùng của ta không phải là nước bình thường, mà là đạo lộ trên đạo thụ.
Đạo lộ ngưng tụ trong đêm, ban ngày sẽ biến mất.
Mỗi một phiến lá cây trên đạo thụ của ta đều là đạo hạnh.
Mỗi đêm trên mỗi phiến lá cây chỉ có thể ngưng tụ được một giọt đạo lộ.
Số lượng đạo lộ là nhất định, mỗi lần cũng chỉ có thể thu thập được một thùng như vậy thôi, mà một thùng này chỉ đủ để chữa trị đỉnh núi bị nứt ra của Đại Hắc Sơn vào ban đêm, ngăn cản cường giả của vũ trụ trước lẻn vào.
Tần Mục hiểu ý nàng, nói:
– Nói cách khác, nếu ngươi dùng đạo lộ cứu sống cây thế giới thì chắc chắn cường giả vũ trụ kỷ nguyên trước sẽ lẻn vào đúng không?
Nha đầu Thái Dịch gật đầu nói:
– Đúng là ý này.
Nếu ngươi có bản lĩnh ngăn cản người ta thì tốt, ta cho ngươi mượn một thùng nước cũng không sao, ngươi cứ việc đi giết kẻ len qua là được.
Nhưng mà ngươi lại không có bản lĩnh này.
Tần Mục vô cùng xấu hổ.
Nha đầu Thái Dịch liếc hắn một cái, từ tốn nói:
– Ta chỉ cho ngươi một con đường chính đạo.
Ngươi tới dưới tán cây thế giới, lĩnh ngộ giống đám người Lam Ngự Điền và Hư Sinh Hoa, sau này có được thành tựu thì có thể dùng phù văn đại đạo trồng một cây đạo thụ ở trong Tổ Đình của bản thân.
Có đạo thụ rồi, sau này các ngươi tu luyện đến bước thành đạo sẽ phát hiện ra lợi ích lớn, tất cả khổ cực lúc trước đều không uổng phí! Loại thành đạo này không phải loại dở dở ương ương như của Thái Đế.
Tần Mục tỏ vẻ xấu hổ, liếc xung quanh một cái, thoáng thấy xung quanh vắng lặng, lúc này mới cúi người, trầm giọng nói bên tai tiểu nha đầu:
– Ta nói cho ngươi một bí mật, ngươi đừng nói cho người khác.
Thật không dám giấu…
Chương 1884: Bị trời phạt (2)
Bị trời phạt (2)
Hắn đã do dự rất nhiều lần, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí nói cho nha đầu Thái Dịch biết bí mật mà mình cất giấu trong lòng nhiều năm:
– Thật ra ta không thông minh bằng Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền, ngộ tính cũng không cao bằng bọn họ, đạo tâm cũng chưa chắc đã mạnh hơn bọn họ.
Nha đầu Thái Dịch lườm hắn một cái, nhàm chán nhìn hắn, rõ ràng đã sớm biết điều này.
Tần Mục ngập ngừng nói:
– Nếu ta ngộ đạo dưới tán cây cùng với bọn họ, chắc chắn thành tựu không bằng bọn họ, bọn họ sẽ biết Bá Thể của ta là bịp bợm, chẳng có tác dụng gì.
Nếu ta không theo lẽ thường, trực tiếp luyện hóa cây thế giới, bọn họ còn có thể khen một câu, quả nhiên là Bá Thể.
Bởi vậy, dù ta không thể luyện hóa cây thế giới thì cũng phải trồng được một cây.
– Vậy ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với cường giả thời tiền sử từ vũ trụ sụp đổ trèo đến nơi này chưa?
Nha đầu Thái Dịch hỏi.
Tần Mục do dự một lúc.
Nha đầu Thái Dịch cười giễu nói:
– Bây giờ ngươi còn chưa phải là đối thủ của bọn họ, bản lĩnh của tồn tại có tu vi thấp nhất trong số bọn họ cũng không thua kém gì mười Thiên Tôn.
Hơn nữa, đây còn là kết quả khi bọn họ đã hao mòn và suy yếu bởi đại kiếp sụp đổ.
Nếu như bọn họ đến vũ trụ này, lấy đại đạo của bản thân lạc ấn tới Hư Không Chung Cực của vũ trụ chúng ta thì bọn họ có thể khôi phục đến trạng thái đỉnh cao.
Đến lúc đó, đừng nói là ngươi, dù cho là mười Thiên Tôn cùng hợp sức cũng không phải là đối thủ của bất kì ai trong bọn họ!
Tần Mục thất vọng cúi đầu, xoay người rời đi, nhưng vào lúc này, giọng nói của nha đầu Thái Dịch lại vang lên từ phía sau.
Nàng nói:
– Nhưng cũng không phải không có cách giải quyết.
Tần Mục dừng bước, quay người lại, trên mặt lộ ra vẻ ước ao.
Nha đầu Thái Dịch nhoẻn miệng cười, lộ ra hàm răng sún, rõ ràng là đang thay răng sữa, nói:
– Ta trấn giữ nơi này là để đối phó với tình huống như thế.
Nếu có cường giả thời tiền sử đặt chân vào, ta sẽ giết chết từng kẻ một!
Ánh mắt Tần Mục sáng rực.
– Nhưng sao ta phải làm như vậy? Dù sao Đại Hắc Sơn này cũng là của ngươi, ta đã tặng vị trí địa chủ cho ngươi rồi.
Nha đầu Thái Dịch vô cùng bình thản nói:
– Mỗi ngày ta phải tu bổ Đại Hắc Sơn đã đủ vất vả rồi, vì thế bảo ta ra tay cũng không phải là không thể, nhưng ngày nào cũng phải tu bổ núi thì thật là nhàm chán.
Tần Mục vội vàng nói:
– Để ta tu bổ cho! Ngươi bảo ta tu bổ bao nhiêu ngày cũng được!
Nha đầu Thái Dịch xảo trá chớp chớp mắt:
– Ta không cần ngươi giúp ta tu bổ lâu đâu, chỉ cần nửa năm thôi.
Thời gian nửa năm này, ta phải rời khỏi Đại Hắc Sơn đi làm một việc.
Buổi tối mỗi ngày, ngươi chỉ cần trèo lên chỗ cao nhất của cây thế giới, đạo thụ của ta sẽ nhỏ đạo lộ xuống, ngươi hứng lấy những giọt đạo lộ đó, ban ngày tu bổ Đại Hắc Sơn bị nứt ra cho tốt là được rồi.
Sau nửa năm, ta sẽ quay về, khi đó ngươi có thể tự do rồi.
Tần Mục vui mừng quá đỗi, liên tục gật đầu.
Nha đầu Thái Dịch lại lấy một cái thùng sắt ra, bên trong thùng đầy ắp đạo lộ.
Tần Mục nghi ngờ nhìn chằm chằm tiểu nha đầu này, sau đó lại cúi đầu nhìn đạo lộ trong thùng sắt, thử dò xét hỏi:
– Đạo huynh, sao chỗ của ngươi lại có đến hai cái thùng sắt, hơn nữa trong thùng sắt đều là đạo lộ? Không phải vừa nãy ngươi nói là, số lượng lá cây đạo thụ của ngươi là cố định, mỗi lần chỉ có thể hứng một thùng đạo lộ sao?
– Đúng là chỉ có thể hứng được một thùng.
Nha đầu Thái Dịch thẳng thẳn giải thích nghi ngờ của hắn, nói:
– Nhưng trước khi các ngươi chưa trở lại Tổ Đình, chuyển động của Đại Hắc Sơn không hề dữ dội như vậy, cho nên mỗi lần tu bổ ít nhiều có thể dư lại một chút.
Tích tiểu thành đại, thế là có thêm mấy thùng.
Bản tính ta tiết kiệm, cho nên đã giữ lại phòng khi cần đến.
Khóe mắt Tần Mục giật giật:
– Nói cách khác, đạo huynh không cần phải đối phó với những cường giả thời tiền sử trèo đến đây rồi.
Nha đầu Thái Dịch thành thật, lưu loát nói:
– Đúng vậy!
Tần Mục rầu rĩ “ồ” một tiếng, nhận lấy thùng sắt, khom người nói:
– Đa tạ đạo huynh.
Đôi mắt nha đầu Thái Dịch cong cong thành hình trăng khuyết, cười nói:
– Ngươi không tức giận hả?
– Tức giận cái gì?
Tần Mục cười nói:
– Đạo huynh cho ta mượn một thùng đạo lộ, còn ngăn không cho tồn tại tiền sử thành đạo trèo qua đây làm hại mọi người, ta biết ơn còn không kịp, sao có thể tức giận được? Chẳng qua ta bị đạo huynh tính toán, tự thấy không thông minh bằng, nhưng trong lòng vẫn thấy vô cùng vui vẻ.
Nha đầu Thái Dịch tự nhiên khen ngợi:
– Mục Thiên Tôn, tuy ngươi không thông minh bằng Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền, ngộ tính cũng không cao bằng, đạo tâm cũng chưa chắc mạnh hơn, hơn nữa còn không có dung mạo tuấn tú như bọn họ… Nhưng ngươi là chân nhân! Lam Ngự Điền là thánh nhân, Hư Sinh Hoa là thần nhân, mà ngươi là chân nhân!
Tuy rằng Tần Mục không biết thánh nhân, thần nhân và chân nhân trong miệng nàng ai lợi hại hơn, nhưng nghĩ đến việc nàng đang khen ngợi mình, hắn cũng khiêm tốn nhận lấy lời khen, xách thùng nhỏ rời đi.
Chương 1885: Bị trời phạt (3)
Bị trời phạt (3)
Hắn trở về dưới tán cây thế giới, thu một gốc cây thế giới khác bị mình chặt đổ vào trong Thần Tàng, vẫn tiếp tục trồng trong Tổ Đình.
Mọi người ở dưới tán cây vô cùng lo sợ, thấy hắn không phải đến để chặt cây, lúc này mới yên tâm.
Tần Mục lấy lại bình tĩnh rồi mới triển khai lĩnh vực Thần Tàng, chỉ thấy gốc cây bị đứt đó đứng sừng sững trong Thần Tàng Tổ Đình, cành lá khô héo, không có một chút sức sống.
Hắn cẩn thận từng li từng tí tưới nước xuống rễ cây.
Trong mạch khoáng Thái Thủy cách đó không xa, Thái Thủy Chi Noãn vững chắc đứng thẳng trên tế đàn của mạch khoáng, trứng tròn chậm chạp xoay nửa vòng, giọng của Thái Thủy vang lên:
– Gốc cây này đã chết, ngươi không cứu sống được… Cái gì thế? Cho ta uống thử một ngụm!
Trứng tròn nhảy khỏi tế đàn, lăn đến dưới tán cây.
Tần Mục đang tưới nước, Thái Thủy Chi Noãn nghiêng nghiêng qua một bên, dường như có thể nhìn thấy động tác của hắn, tò mò nói:
– Không có rễ cây, không thể hấp thu dinh dưỡng, ngươi không cứu sống được gốc cây này, chi bằng cho ta uống thử ngụm nước trong thùng của ngươi…
Tần Mục cười khinh nói:
– Cây không rễ không thể hấp thu nước, ngươi không có miệng cũng không thể uống nước.
Thái Thủy Chi Noãn cười nói:
– Tuy ta không có miệng, nhưng có thể hấp thụ sức mạnh của mạch khoáng.
– Vậy thì gốc cây này cũng như vậy.
Tần Mục nghiêm túc tưới nước, nói:
– Nếu như đã phát triển thành đại thụ thì có lẽ sẽ không thể cứu sống, nhưng cây này vẫn còn là cây non, nó nhận được chất dinh dưỡng, nói không chừng sẽ có thể mọc rễ.
Thái Thủy Chi Noãn tiến sát đến bên thùng, Tần Mục đẩy đại nó sang một bên.
Một lúc sau, Thái Thủy Chi Noãn lại tiến lên phía trước, sau đó lại bị Tần Mục đẩy qua một bên.
– Không cho thì thôi!
Thái Thủy Chi Noãn nhảy ra xa, trở lại trong mạch khoáng, vững vàng chui lên trên tế đàn:
– Cây này không có rễ, không hấp thụ được nước, ta khống chế sức mạnh của mạch khoáng, nước ngươi tưới chắc chắn đều đã bị ta hấp thụ!
Tần Mục làm lơ không thèm nghe.
Thái Thủy Chi Noãn cố gắng khống chế mạch khoáng Thái Thủy, lấy trộm đạo lộ mà Tần Mục tưới xuống.
Nhưng vào lúc này, trứng tròn bắt đầu nóng nảy, kêu lớn một tiếng, nhảy dựng trên tế đàn, lơ lửng giữa không trung nhưng không dám rơi xuống, kêu lên:
– Có thứ gì đó đang đánh cắp sức mạnh trong mạch khoáng của ta! Kì lạ, có gì đó kì lạ!
Mạch khoáng kia do Tần Mục mô phỏng theo mạch khoáng Thái Thủy của Tổ Đình tạo nên.
Thần Thạch Thái Thủy và Nguyên Thạch Thái Thủy mà Tần Mục có được đều chôn trong mạch khoáng để Cổ Thần Thái Thủy trong trứng hấp thụ.
Lúc này, từng cái bóng lờ mờ đang từ từ nhúc nhích dưới mạch khoáng, không ngừng lớn lên, đánh cắp sức mạnh của mạch khoáng.
Chỉ thấy từng viên Thần Thạch Thái Thủy trong mạch khoáng dần dần mất đi sức mạnh, ánh sáng càng lúc càng ảm đạm.
Ầm!
Đột nhiên một viên Thần Thạch nứt ra, lập tức vỡ tan tành thành mảnh nhỏ bắn tung tóe khắp nơi.
Thái Thủy Chi Noãn hoảng sợ liên tục kêu lên, lơ lửng giữa không trung không dám hạ xuống.
Ầm ầm ầm!
Từng viên từng viên Thần Thạch Thái Thủy lần lượt mất đi tất cả năng lượng, không ngừng vỡ nát.
Lúc này, dù là ánh sáng của Nguyên Thạch Thái Thủy cũng ngày càng tối lại.
Thái Thủy Chi Noãn khóc không ra nước mắt, kêu lên:
– Mục Thiên Tôn, nước của ngươi là thứ nước gì vậy? Nuôi gốc cây này thành yêu quái rồi, mau dừng lại đi!
Cùng lúc đó, Thần Thạch mà Tần Mục chôn trong những mạch khoáng khác cũng không ngừng rạn nứt, vỡ vụn, rõ ràng là năng lượng của Thần Thạch trong những mạch khoáng đó cũng bị cây thế giới hấp thụ!
Sau khi cây thế giới được tưới táp bởi đạo lộ, mọc rễ vốn là một chuyện tốt, nhưng nó lại cướp đoạt sức mạnh trong bốn mạch khoáng, khiến Tần Mục không khỏi hơi chần chừ.
Bốn mạch khoáng là mạch khoáng do hắn cảm ngộ từ bốn loại đại đạo Tiên Thiên: Thái Cực, Thái Thủy, Thái Tố và Thái Sơ mới lập nên được.
Bởi vì lĩnh ngộ của hắn còn chưa hoàn chỉnh, cho nên cần mượn sức mạnh của Thần Thạch.
Nếu bốn mạch khoáng bị cây thế giới hút cạn, đối với hắn mà nói, không biết đây có phải là “được không bù nổi mất” hay không?
Đúng vào lúc này, đột nhiên hắn cảm nhận được sức mạnh của bản thân cũng đang nhanh chóng trôi đi, không khỏi hãi hùng khiếp vía!
Ngoài cướp đoạt sức mạnh của bốn mạch khoáng ra, cây thế giới này còn bắt đầu hấp thụ sức mạnh của hắn!
Bất kể là đại đạo gì, cây thế giới đều không từ chối mà cướp đoạt toàn bộ, vui lòng tiếp nhận!
Trong Thần Tàng của hắn, Huyền Đô không ngừng co rút lại.
Huyền Đô và các loại đại đạo trong tinh đấu, tinh trần của chư thiên bắt đầu tuôn về trong cây thế giới.
Bầu trời sao của Huyền Đô chẳng mấy chốc đã thu nhỏ lại, dường như nuốt trọn hào quang, vô số tinh trần, tinh đấu, ngân hà ào ào tuôn vào trong cây!
Không chỉ có vậy, Nguyên Đô, U Đô hay Tứ Cực Thiên đều đang co rút lại, đổ về phía cây!
Thậm chí ngay cả chư thiên vạn giới cũng lần lượt bị cây thế giới nuốt chửng!
Gi ờ đây, ngay cả gần hai ngàn Cổ Thần chư thiên mà Tần Mục dùng đại đạo của bản thân luyện thành cũng lần lượt bị cây thế giới nuốt chửng, ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Luyện Kiếm [Dịch] Luyện Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/03/Luyen-Kiem.webp)

![[Dịch] Phản Phái Ta Chỉ Muốn Cách Xa Bọn Họ [Dịch] Phản Phái Ta Chỉ Muốn Cách Xa Bọn Họ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Phan-Phai-Ta-Chi-Muon-Cach-Xa-Bon-Ho-Audio.jpg)





