- Home
- Truyện Hay
- [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
- Tập 376 : Chúng ta là người một nhà (2) (c1876-c1880)
[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 376 : Chúng ta là người một nhà (2) (c1876-c1880)
❮ sautiếp ❯Chương 1876: Chúng ta là người một nhà (2)
Chúng ta là người một nhà (2)
Năm vị Thiên Tôn vội vàng dừng bước, nghiền nát Thái Cực Đồ.
Thế nhưng lúc ngẩng đầu nhìn lên, hai vị Cổ Thần Thái Cực và Nghiên Thiên Phi đã biến mất không còn thấy tung tích.
– Đừng đuổi nữa.
Hạo Thiên Tôn nhặt cánh tay cụt của Nghiên Thiên Phi lên, mỉm cười nói:
– Dù sao mọi người cũng đều là Thiên Tôn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, sau này còn có chỗ cần dùng đến, đừng đuổi cùng giết tận.
Đám người Hỏa Thiên Tôn, Cung Thiên Tôn lần lượt dừng bước.
Hỏa Thiên Tôn tiến lên, nhặt đạo hoa mắc lên đạo thụ, sau đó ôm lấy đạo thụ của Nguyên Thánh Di La Cung, đưa đến trước mặt Hạo Thiên Tôn.
Hạo Thiên Tôn nhìn hắn đầy hứng thú, thấy hắn đưa đạo thụ, đạo hoa đến trước mặt mình, lúc này mới cười nói:
– Trung thành đáng khen.
Hỏa Thiên Tôn cúi người đứng hầu.
– Những Thiên Tôn khác đều cho rằng đạo quả tốt, đạo hoa cũng không tệ, nhưng mà đạo thụ mới thật sự có tác dụng đối với Thiên Tôn chúng ta.
Không có đạo thụ thì lấy đâu ra đạo quả?
Hạo Thiên Tôn bước tới trước đạo thụ của Nguyên Thánh Di La Cung, thản nhiên nói:
– Đa số đạo thụ ở nơi này đã khô héo, đại đạo tiêu tán, không có mấy tác dụng.
Nhưng gốc đạo thụ này vẫn yên lành, cho thấy thực lực của chủ nhân đạo thụ không thể coi thường, vượt xa người khác.
Bốn vị Thiên Tôn im lặng không lên tiếng, ánh mắt tập trung vào đạo thụ, bọn họ cũng muốn đạo quả của đạo thụ, nhưng không dám hó hé.
– Đạo quả có thể giúp người sở hữu nâng cao trình độ trên phương diện Đạo Cảnh.
Huynh của ta là Lang Hiên may mắn có được một quả, Đạo Cảnh của bản thân hắn đã đạt tới hai mươi tám Trọng Thiên, nhưng Đạo Cảnh của hắn là giả, dựa vào đạo quả để tiến cảnh, nhìn thì lợi hại nhưng thật ra trăm hại một lợi.
Hạo Thiên Tôn tiếp tục nói:
– Mà đạo thụ thì khác.
Đạo thụ ghi chép quá trình thành đạo, hái quả tuy là tốt, nhưng căn cơ không ổn, chỉ có nhìn thấy quá trình thành đạo của đối phương thì mới có lợi nhất đối với chúng ta!
Lời này của hắn khiến bốn vị Thiên Tôn khác như có điều suy nghĩ, liên tục gật đầu.
Cho dù là Thần Nữ Thái Tố cũng không khỏi thầm khen ngợi:
– Vem ra việc Cổ Thần Thái Cực chỉ điểm ta lựa chọn Hạo Thiên Tôn quả thật là một nước cờ tốt! Năng lực và bản lĩnh của Hạo Thiên Tôn vượt xa những Thiên Tôn khác! Thế nhưng Cổ Thần Thái Cực xuất thế lại chọn Nghiên Thiên Phi, đây là một bước cờ sai lầm.
Quái lạ, tại sao hai người bọn họ lại lựa chọn Nghiên Thiên Phi?
Nàng cũng không tài nào hiểu được dụng ý trong hành động của Cổ Thần Thái Cực.
Hạo Thiên Tôn giơ tay lên, vứt đạo quả cho Hỏa Thiên Tôn.
Hỏa Thiên Tôn vừa mừng vừa sợ, có chút không dám nhận.
Hạo Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Trận chiến Huyền Đô đã không chia cho ngươi lợi ích gì, lợi ích mà đạo quả này mang lại không thua kém gì Thiên Đạo của Huyền Đô, xem như đền bù cho ngươi.
Hỏa Thiên Tôn cảm động rơi nước mắt.
Hạo Thiên Tôn hái đạo hoa xuống, đưa cho Hư Thiên Tôn, cười nói:
– Ngày sau còn dài, chờ đến khi đánh vào U Đô, Hư đạo hữu sẽ đạt được những thứ tốt hơn.
Tổ Thần Vương cười nói:
– Ở Huyền Đô, ta đạt được nhiều lợi ích nhất, lợi ích lần này ta không lấy.
Hạo Thiên Tôn cười ha hả nói:
– Thành Ngọc Kinh này chính là lợi ích lớn nhất, gần như vô cùng vô tận, sao có thể thiếu phần của Thần Vương được? Ghi nợ, tạm ghi nợ trước đã.
Tổ Thần Vương cười đồng ý.
Hạo Thiên Tôn đưa toàn bộ đạo thụ đến trước mặt Cung Thiên Tôn.
Cung Thiên Tôn khẽ giật mình, nếu Hạo Thiên Tôn đưa đạo thụ cho nàng, vậy thì chẳng phải bản thân hắn không được chút lợi lộc gì hay sao?
– Ta dùng đạo thụ này đổi lấy mạch khoáng của Cung đạo hữu, ý Cung đạo hữu thế nào?
Hạo Thiên Tôn cười hỏi.
Thái Tố nghe vậy thì thấy hài lòng:
– Quả nhiên ta không nhìn lầm người, Hạo Thiên Tôn đã hoàn toàn thần phục ta, hắn biết thực lực của ta càng mạnh, hắn lại càng có lợi, hiện tại hắn đã toàn tâm toàn ý chuẩn bị Thần Thạch Thái Tố cho ta.
Cung Thiên Tôn hơi giật mình, cúi người nói:
– Ta nào dám không theo? Có điều sản lượng từ mạch khoáng của ta có một phần thuộc sở hữu của Mục Thiên Tôn, ta đã đồng ý với hắn, không thể nuốt lời.
Hạo Thiên Tôn mỉm cười, không để ý lắm:
– Cung đạo hữu đồng ý với hắn thì đương nhiên là sẽ cho.
Mạch khoáng này cho ta, ta chia cho hắn một phần là được.
Ngươi yên tâm, ta sẽ không khiến ngươi khó xử.
Hỏa Thiên Tôn nói:
– Hạo huynh, vừa rồi ở trong Phi Hương Điện cũng không phát hiện được tung tích của Mục Thiên Tôn, có lẽ hắn dẫn chúng ta đến đây, muốn mượn tay lão quái vật trong điện để diệt trừ chúng ta…
Hạo Thiên Tôn lắc đầu nói:
– Hắn không nông cạn đến mức cho rằng dựa vào một lão quái vật trong điện thì có thể giết chết chúng ta.
Chắc chắn hắn có ý định khác…
Hắn nhíu mày, nhìn xung quanh, chỉ thấy tòa thần thành này có chút giống thành Ngọc Kinh của Thiên Đình, thầm nghĩ:
– Chắc chắn cái tên Mục Thiên Tôn này đã cứu tàn hồn của Ngự Thiên Tôn và hồn phách của Nam Đế từ lâu rồi.
Hắn phát hiện ra nơi này, vậy tại sao còn muốn dẫn chúng ta đến đây…
Cho dù hắn vô cùng thông minh, nhưng cũng tuyệt đối không nghĩ ra dụng ý mà Tần Mục dẫn bọn họ đến đây.
Chương 1877: Chúng ta là người một nhà (3)
Chúng ta là người một nhà (3)
Có điều đối với Hạo Thiên Tôn mà nói, ở đây khắp nơi là bảo vật, một gốc đạo thụ, hai đạo quả không thỏa mãn được hắn, của cải thật sự phải là cả tòa thần thành này!
– Nếu như có thể chuyển tòa thần thành này tới Thiên Đình, trở thành thành Ngọc Kinh của Thiên Đình thì tốt biết bao.
Uy thế đến như này, làm sao Thái Đế và Thái Sơ phụ thân ta có thể sánh được chứ? Đây mới thật sự là đế vương vĩnh hằng!
Hắn đi thẳng về phía trước, tiếp tục thăm dò tòa thần thành này.
Hỏa Thiên Tôn cầm đạo quả, ánh mắt lóe sáng, nhìn chằm chằm đạo quả treo trên một cây khác.
Đạo quả kia đã bị đánh nát, bên trong còn có một thi thể mỹ lệ.
Đó chính là thi thể của nữ tử bị phong ấn trong Phi Hương Điện đánh chết.
– Hỏa Thiên Tôn, đi!
Hư Thiên Tôn quay đầu cười nói:
– Đạo thụ kia đã khô héo, đạo quả cũng đã phế, vô dụng.
Hỏa Thiên Tôn thu ánh mắt lại, đuổi theo bốn vị Thiên Tôn.
Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, Tường Thiên Phi vừa ho ra máu, vừa đi ra, bước tới gốc đạo thụ khô héo, ngước nhìn đạo quả nát bươm, cúi người nói:
– Đạo hữu.
Nữ tử trong đạo quả đột nhiên ngồi thẳng dậy, quay đầu nhìn nàng:
– Kẻ thành đạo lại đi cùng lũ tôm cá, đáng thương, đáng tiếc.
Tường Thiên Phi cười lạnh nói:
– Ngươi cũng là tồn tại đã thành đạo, chẳng phải cũng bị thần thông của tôm cá đánh đến phải giả chết chạy trốn hay sao? Đạo hữu, tính mạng ngươi còn khó đảm bảo, đừng chê cười ta, ta tới tìm ngươi là muốn hợp sức cùng ngươi…
Nữ tử bên trong đạo quả nói:
– Thái Đế, ngươi có được địa vị như ngày hôm nay là do Di La Cung ban cho.
Bây giờ đã đến lúc ngươi phải báo đáp Di La Cung rồi.
Tường Thiên Phi thầm giật mình:
– Ngươi nhận ra ta?
– Chủ nhân của Di La Cung bắt giữ dị thú trong thiên hạ, tạo ra Hư Không Thú, ban Hư Không Thú cho ngươi.
Ngươi cho rằng ngươi thật sự có cơ duyên lớn đến thế, có thể điều khiển được Hư Không Thú hay sao?
Nữ tử bên trong đạo quả cười giễu, nói:
– Chủ nhân của Di La Cung mong đợi ngươi có thể hiến tế càng nhiều sinh linh hơn, ai mà biết ngươi lại là kẻ bất lực, làm hỏng thế cục tốt đẹp mà hắn cho ngươi!
Sắc mặt Tường Thiên Phi tái mét:
– Chủ nhân Di La Cung? Toà thành Ngọc Kinh này…
– Tòa thành này chính là Di La Cung!
Một bên khác, Cổ Thần Thái Cực dẫn Nghiên Thiên Phi nhanh chóng rời khỏi thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, không lâu sau đã đuổi kịp Thạch Kỳ La đang bỏ chạy.
Thạch Kỳ La nhìn thấy ba người thì không khỏi giật mình, thầm nghĩ có điều không ổn.
Đột nhiên Lang Hiên Thần Hoàng bay tới, đáp xuống bên cạnh hắn, lúc này Thạch Kỳ La mới thở phào nhẹ nhõm.
Cổ Thần Thái Cực nhìn thấy Lang Hiên Thần Hoàng đến thì cũng thu liễm lại, không ra tay giết chết Thạch Kỳ La.
Ba vị Thiên Tôn bị thương cùng liếc nhìn nhau, cùng cười khổ.
– Đại thế của Hạo Thiên Tôn đã thành, mà chúng ta vẫn còn đề phòng lẫn nhau, khó khăn lần này chính là một lời cảnh cáo!
Lang Hiên Thần Hoàng liếc Nghiên Thiên Phi và Thạch Kỳ La, cười giễu nói:
– Nếu như chúng ta tiếp tục chiến đấu đơn lẻ thì sẽ bị Hạo Thiên Tôn giết từng người, cuối cùng hắn nhất thống thiên hạ, trở thành Thiên Đế! Mà chúng ta, hoặc là trở thành tù nhân, hoặc là chết không có chỗ chôn!
Nghiên Thiên Phi thản nhiên nói:
– Nếu như Thần Hoàng có thể giúp ta hàng phục Thạch Kỳ La, vậy thì chúng ta sẽ không phải sợ Hạo Thiên Tôn.
Thạch Kỳ La cười nói:
– Tỷ tỷ, luyện hóa ta, ngươi sẽ trở thành tồn tại cảnh giới Thiên Đình tu thành ba mươi sáu Thiên Cung, đến lúc đó Lang Hiên sẽ trở thành tù nhân hả? Ngươi có thể bỏ rơi tỷ phu và nhi tử sao?
Nghiên Thiên Phi cười giễu một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Lang Hiên Thần Hoàng nhức đầu.
Jai người này, một người là Đế Hậu, một người là Nguyên Mẫu, đều thích sinh sự, ân oán cực kỳ sâu, không thể hợp sức.
Tuy hắn có ý muốn hợp sức cùng bọn họ, nhưng trong lòng không thể không đề phòng, liên minh này chẳng khác nào một mớ hỗn độn!
Nhưng vào lúc này, chỉ nghe một giọng nói hùng hậu, xa xa truyền đến, một loại khí chất đế hoàng cao cao tại thượng xuất hiện:
– Nếu Hạo Nhi nắm quyền, Đế Hậu chắc chắn phải chết, Nguyên Mẫu cũng phải chết, Lang Hiên là ca ca của Hạo Nhi cũng phải chết, thật ra căn bản các ngươi không cơ hội để trở thành tù nhân!
Ba người giật mình, vội vàng nhìn về phía giọng nói phát ra.
Sắc mặt hai vị Cổ Thần Thái Cực biến hóa, cùng cúi người, nói:
– Đạo huynh!
Giọng nói lại gần hơn, tốc độ rất nhanh:
– Nhưng mà các ngươi có thể yên tâm hợp sức, bởi vì Lang Hiên, ngươi là nhi tử trẫm! Đế Hậu và Nguyên Mẫu, các ngươi là nữ nhân của trẫm!
Hiểu Thiên Tôn cất bước đi về phía bọn họ, khí tức sâu không lường được.
Hắn đi thẳng đến trước mặt năm người, đáp lễ với Cổ Thần Thái Cực trước, nhìn xung quanh một vòng, mỉm cười nói:
– Chúng ta là người một nhà, một gia đình hòa thuận.
Hắn vừa nói xong, cho dù là Nghiên Thiên Phi hay Lang Hiên Thần Hoàng đều bối rối, nhất thời không biết nói gì.
Chương 1878: Truyền đạo dưới tán cây
Truyền đạo dưới tán cây
Chỉ có Thạch Kỳ La vui mừng khôn xiết, vỗ tay khen, cảm động đến nước mắt ầng ậng trong hốc mắt:
– Không sai, chúng ta đều là người một nhà! Người một nhà thì phải đoàn kết, giúp đỡ nhau lúc khó khăn!
Nguyên Mẫu phu nhân vốn là Cổ Thần Hủy Diệt, Thạch Kỳ La là chuyển thế thân của Nguyên Mẫu phu nhân, cho nên những lời mà hắn nói ra hoàn toàn không nằm ngoài dự liệu của Hiểu Thiên Tôn.
– Không phải đạo huynh đã bị Nguyệt Thiên Tôn trục xuất rồi ư?
Thái m nương nương hỏi:
– Ngươi biến mất sáu năm, sáu năm qua, ngươi bỏ lỡ rất nhiều đại sự.
Hiểu Thiên Tôn cũng không nhịn được bùi ngùi mãi, mới vẻn vẹn sáu năm mà hắn đã bỏ lỡ những sự kiện lớn ảnh hưởng tới tình hình thế giới.
Thế giới này thay đổi quá nhanh, nếu là lúc trước, hắn tùy tiện bế quan một phen cũng đã hơn sáu năm, sau khi tỉnh lại thì dáng vẻ của thế giới vẫn hệt như trước.
Mà bây giờ mới chỉ sáu năm ngắn ngủi, vậy mà đã xuất hiện những sự kiện lớn như: Thiên Tôn Nguyên Giới đối lập, Tổ Đình hoàn toàn mở phong ấn, hội nghị Thiên Minh, mặt sau Tổ Đình mở phong ấn, Thú Giới thành lập, Long Hao trở thành chủ nhân của Thú Giới, Cổ Thần Thái Cực xuất thế, Thiên Công chết, Hồng Thiên Tôn đạo tiêu, Huyền Đô bị các thế lực lớn chia cắt và thành Ngọc Kinh của Tổ Đình xuất thế!
Đổi lại là thời đại lúc trước, những việc lớn này cho dù là trên vạn năm cũng chưa chắc đã xảy ra một chuyện, mà bây giờ mới sáu năm ngắn ngủi đã thi nhau phát sinh, khiến người ta không kịp chứng kiến.
Tiết tấu của thời đại này quá nhanh, thoáng chốc bế quan mấy năm, chỉ sợ sẽ lạc hậu, đi sau thời đại!
– Trong không gian hỗn loạn, ta gặp phải rất nhiều chuyện không thể nào tưởng tượng được.
Vì bản thân ta cũng đã có kinh nghiệm, cho nên tu vi tiến nhanh, việc tu dưỡng đạo tâm cũng tiến nhanh.
Hiểu Thiên Tôn hồi tưởng lại những chuyện mà bản thân trải qua trong mấy năm này, không khỏi cảm thán một tiếng, nói:
– Nếu như có người có thể viết sách, viết truyện về những thứ ta trải qua mấy năm này, e rằng có thể viết thành một tác phẩm vĩ đại ấy chứ? Những chuyện huyền diệu lạ lùng mà ta đã trải qua, đến bây giờ ta nhớ lại còn cảm thấy khó tin.
Hắn có Nguyên Mộc bảo vệ thân thể, bởi vậy có thể bảo toàn bản thân trong không gian hỗn loạn, từ đó thăm dò bí mật bên trong không gian hỗn loạn.
Ở nơi đó, hắn nhìn thấy di tích của vũ trụ trước, hàng loạt di tích và mảnh vỡ Đại La Thiên, còn có đạo thụ tráng lệ hùng vĩ cùng với các quy tắc đại đạo khác nhau.
Mấu chốt hơn là, ở nơi đó, hắn bắt gặp một dị tượng kỳ diệu.
Trong vùng không gian hỗn loạn, từng vũ trụ nho nhỏ được sinh ra, trưởng thành, lớn mạnh, sau đó tàn lụi và hủy diệt.
Loại sinh ra và hủy diệt với tốc độ nhanh chóng này khiến người ngoại giới khó có thể tưởng tượng được.
Lúc Hiểu Thiên Tôn nhìn thấy cảnh này, trong lòng cũng chấn động không gì sánh nổi.
Thậm chí hắn còn nhìn thấy trong những vũ trụ nhỏ kia có sinh mệnh, có Cổ Thần, có tồn tại như hắn, bọn họ có ân oán tình cừu, có yêu hận xích mích, chẳng qua tuổi thọ của bọn họ thật sự quá ngắn ngủi.
Giữa lúc Hiểu Thiên Tôn còn đang lơ đãng, bọn họ đã trải qua một đời ngắn ngủi.
Thậm chí điều đáng sợ hơn là, Hiểu Thiên Tôn còn nhìn thấy cả những tồn tại thành đạo trong các vũ trụ nhỏ này.
Thế nhưng khi vũ trụ của bọn họ sụp đổ, cho dù là tồn tại thành đạo cũng bất lực, chỉ có thể chết trong sự sụp đổ của vũ trụ.
Tất cả tựa như mộng ảo bọt nước, lúc sụp đổ sẽ không còn tồn tại.
Lúc này, hắn đột nhiên nảy ra một ý nghĩ đáng sợ.
Hiểu Thiên Tôn đang ngắm nhìn xung quanh, chỉ thấy vũ trụ to nhỏ giống như bọt biển sinh ra từ bên trong vùng không gian hỗn loạn này.
Chúng càng sinh trưởng và sụp đổ, ý nghĩ đáng sợ trong lòng hắn càng thêm mạnh mẽ, không thể kìm lại.
– Nơi đó là nơi thí nghiệm của một tồn tại đáng sợ! Hắn mượn vũ trụ nhỏ bé ở nơi này, cố gắng tìm kiếm một loại phương pháp khiến vũ trụ sụp đổ, nhưng hắn thì bất diệt!
Hắn lần mò khắp nơi, cố gắng tìm tới tồn tại đáng sợ này, nhưng hắn chu du suốt sáu năm, vẫn không thể tìm thấy điểm cuối của không gian hỗn loạn.
Hắn chỉ thấy cảnh tượng trên đường kỳ lạ, lời nói không thể hình dung được, khiến hắn càng thêm chắc chắn nơi đó chính là nơi thí nghiệm của tồn tại vô cùng đáng sợ kia!
Hắn đã trải qua rất nhiều nguy hiểm, cửu tử nhất sinh, không biết tồn tại kia đã chết hay chưa, song khao khát muốn tìm ra sự thật khiến hắn tiếp tục thăm dò nơi đó.
Cho đến khi Thiên Công chết, bi thương của Thiên Đạo truyền đến vùng không gian hỗn loạn, hắn mới đột nhiên tỉnh táo lại, tìm kiếm một con đường rời đi.
Sau khi rời đi, lúc này hắn mới phát hiện đã qua sáu năm, mà khi đó chính là lúc thành Ngọc Kinh của Tổ Đình phá phong ấn xuất thế, hào quang ngập trời phá tan màn chắn kết giới Tổ Đình.
Trong lòng hắn, thành Ngọc Kinh của Tổ Đình là nơi có thể sánh ngang với không gian hỗn loạn, là hai bí ẩn lớn nhất trong vũ trụ này hấp dẫn hắn đến đây.
Hiểu Thiên Tôn đã trải qua tất cả những thứ này, đạo tâm mạnh mẽ tới trình độ không thể đo lường, hơn nữa lợi ích mà hắn thu hoạch được không chỉ có thế.
Chương 1879: Truyền đạo dưới tán cây (2)
Truyền đạo dưới tán cây (2)
Nghiên Thiên Phi, Lang Hiên Thần Hoàng, Thạch Kỳ La và Cổ Thần Thái Cực nhìn hắn, đều cảm nhận được phong thái hiện tại của hắn khác xa hơn trước đây, nhưng cụ thể khác biệt ở chỗ nào thì bọn họ không đoán được.
Hiểu Thiên Tôn được ngầm đồng ý, trở thành thủ lĩnh của bọn họ,.
Lúc này, cây non của cây thế giới càng thêm khỏe mạnh, mỗi ngày chấn động một lần, sinh trưởng một lần.
Trong thánh địa, có người đang quan sát hoa văn đại đạo của cây thế giới, có người đang quan sát hoa văn lá cây, Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền thì ngồi dưới gốc cây ngộ đạo, cố gắng tham ngộ ra đạo lí to lớn chất chứa trong cây thế giới.
Cây thế giới hồi sinh khiến mọi người bận rộn, chẳng qua thỉnh thoảng lại có người nhớ ra, nói một câu:
– Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân vẫn chưa về đâu.
Nhưng mà sau đó bọn họ lại quên béng mất việc này, tiếp tục làm việc của mình.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền thỉnh thoảng lại tỉnh lại từ trong trạng thái ngộ đạo, giao lưu những điều tâm đắc với nhau.
Lam Ngự Điền nói:
– Đại đạo chất chứa trong cây thế giới này thật sự huyền ảo cao thâm, nhất thời khó mà thăm dò hiểu thấu, nếu như hoàn toàn tham ngộ được, e rằng cũng sắp thành đạo đấy!
Hư Sinh Hoa nói:
– Ta cảm nhận được hình như có những đại đạo không phải đạo lý của thời đại chúng ta.
Thời đại chúng ta không tồn tại loại quy tắc đại đạo này, chẳng lẽ là đại đạo của vũ trụ kỷ nguyên trước?
Hai người đều có rất nhiều nghi ngờ, khó mà giải đáp.
Vì sao cây thế giới có thể lạc ấn đại đạo của vũ trụ trước? Cây thế giới có quan hệ gì với đạo thụ của người thành đạo?
Sau khi thành đạo còn thì có còn phân chia cảnh giới hay không?
Có phải chỉ đi trên con đường Đạo Cảnh này thì mới có thể thành đạo hay không?
Cho dù hai người có thiên tư thiên phú cao nhất trăm vạn năm qua, lúc này cũng nghĩ mãi không ra.
– Tần giáo chủ đi đâu rồi?
Hư Sinh Hoa nghĩ tới Tần Mục, vội vàng hỏi:
– Có hắn hỗ trợ, nói không chừng tốc độ sẽ nhanh hơn một chút.
Lam Ngự Điền chép miệng, nói:
– Hắn ở bên kia.
Hư Sinh Hoa vội vàng nhìn lại, chỉ thấy giờ khắc này, Tần Mục đang ở bên cạnh mầm non của cây thế giới, trải rộng lĩnh vực Thần Tàng của bản thân.
Lúc này, Tổ Đình bên trong lĩnh vực của hắn trải dưới thân rễ của mầm non cây thế giới, từng tòa Thiên Cung bao quanh cây non, từng nguyên thần nằm trong Thiên Cung, đứng trong Cửu Ngục Đài thôi thúc đạo pháp thần thông, thử lạc ấn bên trong cây non của cây thế giới.
Hư Sinh Hoa sửng sốt, ha ha nói:
– Hắn đang làm gì thế?
– Chắc đang thử luyện hóa cây thế giới, biến thành bảo vật của mình.
Lam Ngự Điền cũng không chắc chắn lắm, nói:
– Hiện tại cây thế giới vẫn đang trong trạng thái là cây non, là thời điểm thích hợp nhất để luyện hóa, nếu như lớn hơn một chút nữa thì lĩnh vực của hắn sẽ không thể xâm nhập vào trong cây thế giới.
Cho nên hiện tại, việc luyện hóa là không tốn sức nhất, cũng có khả năng thành công nhất.
Hư Sinh Hoa nhìn sang phía đó, chỉ thấy mặc dù lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng của Tần Mục đã trải rộng đến mức độ lớn nhất, nhưng tán cây thế giới vẫn chạm tới đỉnh của vòm trời của lĩnh vực, có lẽ chỉ cần phát triển thêm lần nữa thì có thể phá tan đỉnh vòm lĩnh vực của hắn!
Dù vậy, Tần Mục vẫn ngoan cố thử luyện hóa cây non này.
Ngoài việc cố gắng lạc ấn đại đạo của mình vào trong cây thế giới ra, hắn còn thử tế Linh Thai của bản thân vào bên trong thân cây, dù cho thất bại hết lần này tới lần khác, bị cây thế giới bài xích ra ngoài cũng không mảy may tức giận chút nào.
Hư Sinh Hoa nghẹn họng nhìn trân trối.
Lúc này, một nữ tử khiêng xô nước nhỏ đi qua.
Thái Dịch xấu tính, lắc đầu cười giễu nói:
– Con nai ngu ngốc, kiến càng lay cây, không biết tự lượng sức mình.
Dứt lời, nàng lắc đầu bước đi.
Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đưa mắt nhìn nàng đi xa, sau đó thu lại ánh mắt.
Hư Sinh Hoa hỏi:
– Ngươi cảm thấy giáo chủ có thể thành công không?
Lam Ngự Điền lắc đầu nói:
– Sao ta biết được? Thế nhưng chắn hẳn trước giờ cây thế giới chưa từng bị người ta chặt đổ nhỉ? Nói không chừng thời kì cây non thật sự có thể bị luyện hóa đấy.
Nhưng mà luyện hóa gốc cây này, có lẽ đúng như Thái Dịch nói, có chút giống kiến càng ôm cây lay…
Hai người cùng lắc đầu, cảm thấy không khả quan lắm.
Hư Sinh Hoa hỏi:
– Giáo chủ mượn phiến lá cây đạo thụ của Thái Dịch, hắn đã trả lại cho Thái Dịch chưa?
Lam Ngự Điền lắc đầu nói:
– Chưa trả.
Trước giờ ca ca chưa từng nhắc tới chuyện này, hình như quên rồi, Thái Dịch cũng không nhắc tới chuyện này, chắc cũng quên nốt.
Hư Sinh Hoa ngẫm nghĩ một chút, nói:
– Điều này cho thấy Thái Dịch vẫn đang mong chờ giáo chủ có thể luyện hóa cây thế giới, chẳng qua hắn không nói, còn giễu cợt đôi câu.
– Dáng vẻ Mục Thiên Tôn ngoan cố thật giống một con nai ngu ngốc.
Giọng nói của Minh Hoàng truyền đến.
Hình dáng của Minh Hoàng của lúc này có chút khác với lúc trước.
Lúc trước hắn là hồn phách, nhưng bây giờ lại có thân thể, chỉ là thân thể này hơi kỳ lạ, trên người còn có hoa văn của gỗ.
Chương 1880: Truyền đạo dưới tán cây (3)
Truyền đạo dưới tán cây (3)
Đây là thân thể mà Tần Mục phí hết tâm tư làm cho hắn.
Tần Mục nhờ Thái Dịch chặt một mảnh vỏ cây nhỏ từ trên cành cây thế giới xuống, sau đó dùng vỏ cây tái tạo da thịt, cuối cùng còn dùng giọt sương trên lá cây làm thành máu.
Hiện tại dùng thân thể này hành động bất tiện, hơn nữa lúc nào Minh Hoàng cũng lo lắng liệu bản thân có mọc rễ đâm chồi hay không, bởi vì lúc nào hắn cũng cảm nhận được bản thân có dấu hiệu đâm chồi.
Tần Mục tạo ra tổng cộng hai thân thể, một cái là cho hắn dùng, tác dụng của cái còn lại thì không phải nói nhiều.
Tần Mục đã nhờ người tới chỗ Minh Hoàng chết để tìm huyết nhục của Minh Hoàng, đến khi tìm thấy huyết nhục thì dùng năng lực Tạo Hoá mạnh mẽ của Minh Hoàng để khiến thân thể bằng gỗ này biến thành thân thể máu thịt.
Nhục thân của Minh Hoàng mà hoàn toàn hồi sinh chắc chắn sẽ càng mạnh mẽ hơn lúc trước!
Minh Hoàng khó khăn di chuyển bước chân, đi đến bên cạnh hai người, khom người thi lễ:
– Ngự Thiên Tôn, lúc trước ngươi nói, ngươi cảm ứng được một cảnh giới ở Thiên Hải, cảnh giới Thiên Hải này có phải do ngươi xác lập hay không? Ta khởi tử hoàn sinh, cần tu luyện lại từ đầu, nếu không thì không thể khống chế thân thể này.
Lam Ngự Điền nói:
– Cảnh giới Thiên Hải vừa là một cảnh giới đạo tâm, vừa là một cảnh giới pháp lực, ta gọi đó là cảnh giới Thiên Tâm.
Ta xác lập ra cảnh giới này cách đây không lâu, có điều con đường của ta khác với hệ thống tu luyện Thiên Cung Thần Tàng hiện nay.
Ta xác nhập tất cả bốn Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài, Trảm Thần Đài, Cửu Ngục Đài và Thiên Hải vào cảnh giới Tổ Đình, không phải cảnh giới Thiên Cung.
Minh Hoàng khiêm tốn thỉnh giáo:
– Vậy xin hỏi Thiên Tôn, nếu như xác nhập vào cảnh giới Thiên Cung thì nên tu luyện như thế nào?
Lam Ngự Điền suy nghĩ một chút, nói:
– Đã như vậy thì ta sẽ thử một phen, xác nhập những cảnh giới này vào bên trong Thiên Cung, giảng giải cho ngươi nghe.
Hoa đạo hữu, Tư bà bà, Văn Nguyên đạo hữu, thái tử U Minh và Hư đạo hữu là chuyên gia của cảnh giới Thiên Cung, ta còn cần bọn họ giúp đỡ.
Mà những cảnh giới như Dao Đài, Trảm Thần Đài và Cửu Ngục Đài thì ca ta lại là người lĩnh ngộ sâu nhất, nếu ta nói có chỗ không đúng thì còn phải nhờ bọn họ sửa lại.
Thần thức của hắn chấn động, mời mọi người đến.
Minh Hoàng ha ha nói:
– Hoa Huyên Tú, Văn Nguyên cũng là chuyên gia ư?
Hắn nhìn về phía Hoa Huyên Tú và Văn Nguyên, hơi khó tin.
Hoa Huyên Tú ra vẻ, nhìn hắn có chút đắc ý.
Mọi người lần lượt chạy đến, Tần Mục cũng chia một nguyên thần ra để đến đó.
Ai nấy đều trình bày từng điểm ảo diệu của cảnh giới Thiên Cung, tất cả mọi người trong thánh địa tập hợp tới, nghiêng tai lắng nghe.
Đến ngày thứ hai, cây thế giới lại chấn động một lần nữa, lại phát triển thêm một lần nữa, cuối cùng húc xuyên qua lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, tạo thành một cái lỗ thủng lớn.
Tần Mục bất lực, nhưng vẫn kiên nhẫn tiếp tục cố gắng luyện hóa gốc thần thụ.
Dưới tán cây thế giới vô cùng náo nhiệt, từng cảnh giới Thiên Cung được mọi người giảng hết một lượt, khiến tất cả mọi người đều thu được rất nhiều lợi ích, mở rộng tầm mắt.
Lam Ngự Điền nghe mọi người giảng xong, ngay sau đó thử kết hợp cảnh giới Thiên Cung như bốn Thiên Môn, Dao Trì Dao Đài, Trảm Thần Đài lại với nhau, sau đó giảng giải từng cái một, cuối cùng nối liền những cảnh giới này lại với nhau.
Đạo vận dưới tán cây thế giới quanh quẩn, đạo âm vang lên, trên cây lại mọc ra từng đóa đạo hoa từ trên trời rơi xuống, khiến người ta say mê trong đó.
Những đạo hoa này rơi xuống đất, sau đó tự biến mất, nhưng mỗi người đều nhân cơ hội này tham ngộ ra rất nhiều thứ.
Lần giảng pháp dưới tán cây thế giới này đối với người hiện tại thì chỉ như một lần giao lưu long trọng, nhưng đối với hậu thế thì có ý nghĩa to lớn không kém gì thịnh hội Dao Trì trăm vạn năm trước!
Mọi người giảng pháp dưới tán cây thế giới, trừ Tần Mục và Lam Ngự Điền ra, những người khác thanh danh không rõ, nhưng trong tương lai, bọn họ có thể được tôn làm Thiên Tôn!
Cảnh giới mà bọn họ khai sáng cũng ảnh hưởng tới hậu thế!
Thế nhưng lúc này, đối với người dưới tán cây mà nói, đây chỉ là một phen giảng pháp truyền đạo bình thường mà thôi, không hề suy nghĩ tới hàm nghĩa hay ý nghĩa sâu xa trong đó.
Nhưng vào lúc này, khí tức của Tần Mục đột nhiên tăng vọt, lĩnh vực Thần Tàng mở ra lần nữa, lại bao bọc lấy cây non thế giới vào bên trong lĩnh vực của mình.
Hắn bất ngờ có thêm một cảnh giới, đó là cảnh giới Thiên Hải.
Cảnh giới này đứng giữa Dao Trì và Trảm Thần Đài, khiến tu vi của hắn tăng mạnh, giữa từng tòa Thiên Cung của hắn xuất hiện thêm một vùng biển Thiên Hải, mà bên trong Tổ Đình cũng xuất hiện thêm một vùng biển Thiên Hải, nối liền với Thiên Hà!
Chư thiên vạn giới trong Tổ Đình, Thiên Hải, Huyền Đô, U Đô và Nguyên Đô, thậm chí cả từng tòa Thiên Cung, đều mượn Thiên Hà nối liền thành một thể, khiến thực lực tu vi của hắn nhảy vọt lần nữa!
Đám người mù, người câm và Tư bà bà thấy cảnh này thì đều cực kỳ vui mừng, cùng rối rít khen:
– Mục Nhi ghê gớm thật đấy.
Sau khi “hố” chúng ta, cuối cùng hắn cũng bắt đầu “hố” cả đệ đệ mình rồi!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










