1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 373 : Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền (2) (c1861-c1865)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 373 : Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền (2) (c1861-c1865)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1861: Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền (2)

Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền (2)

Ngự Thiên Tôn cũng đang nhìn hắn, hai thiếu niên có tương mạo gần như giống nhau, đương nhiên Lam Ngự Điền mập hơn một chút, có Yên Nhi ở đây, hắn rất khó gầy đi.

Trên mặt hắn vẫn còn nét trẻ con, mà Ngự Thiên Tôn lại lộ ra vẻ trưởng thành hơn nhiều, chẳng qua thân hình hư ảo, không có thân xác, hơn nữa hồn phách không còn trọn vẹn.

Lam Ngự Điền mê mang nhìn bản thân mình trước kia, mặc dù hồn phách giống nhau, bản thân cũng là ý thức được là mình sinh ra từ trong thân thể này, nhưng hắn lại cảm thấy bản thân mình không phải là Ngự Thiên Tôn.

Dường như Ngự Thiên Tôn nhìn ra sự mê man của hắn, cười ấm áp, nói:

– Có thể nói cho ta nghe về những năm qua của ngươi không?

Lam Ngự Điền ngập ngừng một lát, gật đầu.

Một người một tàn hồn ngồi bên vách núi, Lam Ngự Điền chậm rãi nói về những thứ mình gặp được mấy năm qua.

Hắn kể từ việc khi sống lại mất đi toàn bộ kí ức, cho đến khi U Thiên Tôn mang hắn về U Đô, tiếp đó lại tống khứ hắn khỏi U Đô, giao hắn cho Tần Mục, sau đó Tần Mục mang hắn đi ngao du khắp các đại học viện học cung, học tập các loại phù văn cơ sở.

Tiếp đến, Tần Mục lại giao phó hắn cho mấy lão già của thôn Tàn Lão.

Hắn đi theo bọn họ học tập, đến khi Diên Khang Kiếp bùng nổ, hắn trở lại U Đô, sau đó người què bất chấp lén đưa hắn ra khỏi U Đô.

Lúc này hắn mới phát hiện, hóa ra những gì hắn trải qua mấy năm nay lại muôn màu muôn vẻ, lại khác người đến như thế.

Hắn kể đến việc hắn hành tẩu học đạo khắp nơi, thu nạp rất nhiều đệ tử, kết giao rất nhiều bằng hữu, bất giác gương mặt lộ ra vẻ tươi cười.

Hắn lắp ba lắp bắp giải thích cho tàn hồn của mình đủ loại thần thông hiếm lạ kỳ quái và suy nghĩ trong đầu của mình.

Hắn nói về rất nhiều đệ tử của mình thuộc như lòng bàn tay, nói về chuyện giữa hắn và bằng hữu, ví như Thúc Quân đầu to bị dược sư bắt đi, bị dược sư ngâm trong thùng dược làm nghiên cứu với hắn.

Ví như Hư Sinh Hoa mặt không cảm xúc, nhưng trong ngực lại là một trái tim nóng bỏng.

Ví như đạo chủ Lâm Hiên vừa trưởng thành lại có chút xảo trá, như Tiểu Ngọc Kinh, Vương Mộc Nhiên, Vương Tiên Nhân cố chấp, ví như công chúa Nam Đế Yên Nhi lúc nào cũng thích chăm sóc mọi người, ví như Khai Hoàng Tần Nghiệp cố chấp với Kiếm Đạo, ví như Tần Phong Thanh trong đầu chỉ có ăn, thường xuyên trao đổi với hắn xem ăn như nào mới ngon…

Hắn gặp được rất nhiều người thú vị, cho nên hắn cứ nói mãi nói mãi, cuối cùng không khỏi cười thành tiếng.

Hắn không biết vì sao mình lại có nhiều lời muốn nói như vậy.

Mặc dù Ngự Thiên Tôn là tàn hồn của hắn, nhưng lại cho hắn cảm giác giống như một vị huynh trưởng thân cận.

Ngự Thiên Tôn mỉm cười lắng nghe, Lam Ngự Điền nói đến khi mặt trời lặn mà vẫn chưa kể xong câu chuyện của mình, sau đó lại nói từ hoàng hôn nói đến khi mặt trời sắp mọc.

Phía đông hửng sáng.

Ngự Thiên Tôn hỏi:

– Ngươi không gặp phải nguy hiểm sao?

– Ca ca thay ta gánh vác.

Lam Ngự Điền ngoảnh lại nhìn Tần Mục đang trong mộng, lẩm bẩm nói:

– Hắn gánh vác được hết, bất luận là nguy hiểm lớn cỡ nào, hắn đều cố gắng đương đầu.

Hắn muốn để ta chuyên tâm học đạo, không muốn để những tranh chấp kia quấy nhiễu ta, không muốn ta dính vào những tranh đấu đó, ta hiểu tấm lòng của hắn…

– Ngươi biết không?

Hai tay Ngự Thiên Tôn chống xuống mặt đất, ngả về phía sau, nhìn bầu trời đang dần sáng, nghiêng đầu nhìn bản thân bên cạnh, mỉm cười nói:

– Những thứ ta và ngươi trải qua không giống nhau, trước thời đại Long Hán, Nhân tộc vô cùng khốn khổ, vất vả mưu sinh, ta đã từng hy vọng tất cả gian khổ của Nhân tộc đều có người gánh vác, có anh hùng gánh vác.

Thế nhưng sau này ta phát hiện không có ai muốn làm anh hùng cả, cho nên ta đứng lên, không có ai làm anh hùng, vậy để ta làm.

Ánh mắt hắn tràn ngập linh tính, mặc dù đó là những năm tháng gian khổ, thế nhưng hắn lại nói một cách ung dung và bình thản.

Hắn nhẹ giọng nói:

– Ta nhất định phải hết lòng hết sức, nhất định phải trong lúc nâng cao thực lực của bản thân, phân tâm suy nghĩ tìm tòi xem làm sao mới có thể khiến Nhân tộc cường đại hơn, lớn mạnh hơn, làm sao mới có thể cục tìm được cơ hội sống từ ngàn vạn tử cục.

Ta luôn cảm thấy rất mệt mỏi, thể xác và tâm hồn đều rất mệt.

Vì lý tưởng này, ta phải buông bỏ con đường cầu đạo của bản thân, phải chờ đợi càng nhiều cường giả Nhân tộc hơn quật khởi.

Hắn đứng dậy, dang rộng hai tay nghênh đón mặt trời mọc:

– Ngươi may mắn hơn ta, thời đại này có nhiều người đứng lên hơn, bọn họ là anh hùng, là hào kiệt, bọn họ thay ngươi chống đỡ gánh nặng, đi trước gánh vác trọng trách thay ngươi.

Kẻ cầu đạo như Lam Ngự Điền ngươi mới là Lam Ngự Điền chân chính!

Bóng dáng của hắn dần trở nên trong suốt, những kí ức tựa như mây khói vụt qua.

Hắn quay đầu lại nhìn Lam Ngự Điền, trên mặt lộ ra nụ cười trong trẻo.

– Ta không phải Lam Ngự Điền chân chính, ta chỉ là Lam Ngự Điền bị thời đại áp chế, bị thời đại thay đổi.

Ngự Thiên Tôn, cuối cùng cũng chỉ là một đoạn kí ức của Lam Ngự Điền mà thôi.

Hắn phất tay với Lam Ngự Điền, nói lời từ biệt với bản thân của thời đại này.


Chương 1862: Mã Như Lai

Mã Như Lai

Lam Ngự Điền vội vã đứng dậy, chỉ thấy Ngự Thiên Tôn nhanh chóng biến mất, chỉ còn lại âm thanh dịu dàng đôn hậu kia vang lên.

– Đoạn kí ức này sẽ cản bước ngươi, sẽ khiến ngươi biến thành ta của quá khứ.

Kí ức đã qua hãy để nó chôn vùi cùng lịch sử…

Lam Ngự Điền vươn tay chộp lấy, thế nhưng không bắt được hắn, chỉ bắt được vài sợi tàn hồn của bản thân.

Từng sợi tàn hồn cảm ứng được hồn phách của hắn, chui vào trong cơ thể hắn, dung hợp với hắn.

Lam Ngự Điền nhìn mặt trời ló rạng, bật khóc.

Hắn cảm thấy bản thân mình hệt như mất đi thứ gì đó, lại giống như có được thứ gì đó.

Hắn đi về phía mặt trời, ánh dương dần chói mắt, hắn đưa tay che ánh nắng, nhìn thấy Tần Mục ngồi trên mặt đất, mộng cảnh trùng trùng lan rộng ra ngoài.

– Ma ha!

Trong tầng tầng lớp lớp mộng cảnh của Tần Mục, rất nhiều Tần Mục nho nhỏ tụ tập cùng nhau.

Có tên thần thái nghiêm túc, có tên khí tức cuồng dã, có tên mặc y phục da thú râu ria xồm xoàm như dã nhân, có tên lại giống thư sinh tao nhã lịch sự, còn có tên đi chân đất vác đao như đồ tể giết lợn, có tên lại ra vẻ tri thức.

Còn có một đám hòa thượng Tần Mục chạy tới như phật đắc đạo, phật quang quanh thân tỏa sáng rực rỡ.

Mấy Tần Mục nho nhỏ trong mộng cảnh tề tụ với nhau, vờn quanh trong mộng cảnh bên cạnh nguyên thần của Tần Mục.

Nguyên thần của Tần Mục rộng lớn, thân thể hắn phá tan mộng cảnh trùng điệp hệt như là một ngọn núi Tu Di xuyên qua vô số thế giới.

Rất nhiều Tần Mục nho nhỏ ngươi một câu ta một lời, thoải mái mái phát biểu ý kiến của mình, động não, phân tích nguyên lí thần thông của Nguyên Thánh Di La Cung, làm thế nào mới có thể tránh bị Nguyên Thánh Di La Cung đồng hóa suy nghĩ.

Mấy ngày đầu còn bình an vô sự, đến ngày thứ ba, một Tần Mục nho nhỏ đang hùng hồn say xưa nói mình làm thế nào để phá giải pháp thuật của Nguyên Thán thì đột nhiên thứ ngôn ngữ ma ha ma ha trong miệng xảy ra thay đổi.

– Mệnh trời gọi là tính, phát triển thuận theo tính gọi là đạo, tu dưỡng theo đạo gọi là giáo…

Hắn lập tức biến thành ngoại tộc giữa rất nhiều Tần Mục nho nhỏ, bị rất nhiều Tần Mục nho nhỏ bao vây, đánh chết tại chỗ.

Nhưng chẳng bao lâu sau, một Tần Mục nho nhỏ khác lại bị đồng hóa, biến thành một người liên tục tụng kinh, cho dù bị giết chết cũng liên tục xuất hiện Tần Mục nho nhỏ mới bị rơi vào tay giặc.

– Ma ha!

– Xì xào!

Trong mộng cảnh, vô số Tần Mục nho nhỏ hỗn loạn.

Lúc này, một vị phật đà Tần Mục đứng dậy, lẳng lặng kết ấn, chỉ nghe một tiếng chuông “coong” vang dội khắp nơi này, khiến mấy Tần Mục nho nhỏ đang hỗn loạn bình tĩnh lại, ổn định tinh thần của bọn chúng.

Suối vàng dưới chân phật đà Tần Mục tuôn ra, hoa sen trong suối nở rộ nâng hắn lên, thần thánh trang nghiêm, vô số Tần Mục nho nhỏ nhao nhao nhìn sang hắn.

– Ma! Ha!

Phật đà Tần Mục kết ấn, từ từ ngồi xuống, trong miệng tụng thứ kinh phật mà người ngoài không ai nghe hiểu.

Thế nhưng, dường như những Tần Mục nho nhỏ hỗn loạn lại có thể hiểu được, chúng lần lượt ngồi xuống đất tụng niệm cùng với phật đà Tần Mục.

Trong mộng cảnh trùng điệp của Tần Mục nhất thời xuất hiện một cảnh tượng vô cùng hùng vĩ, hàng vạn trăm vạn Tần Mục mênh mông một vùng đen kịt, ngồi trên bình nguyên rộng lớn, như rừng cây do tăng nhân hợp thành, cùng đồng thanh niệm cùng một loại kinh phật, âm thanh càng lúc càng vang dội, càng lúc càng đều nhau!

m thanh đó giống như một dòng lũ niềm tin, cuốn trôi tất cả mộng cảnh. m thanh đó to lớn, vang dội, mặc dù nghe không hiểu, nhưng lại vô cùng rung động lòng người!

Mộng cảnh của hắn giống như rất nhiều cõi phật, rất nhiều phật giới, phật quang tản mát ra từ trong tất cả mộng cảnh, hào quang vô tận, phật âm uy nghiêm, thanh tịnh lòng người.

Đám người Tư bà bà, người câm và người mù thấy cảnh tượng này thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, người què điều dưỡng mấy ngày, cũng khỏe hơn trước rất nhiều, thấy tình hình như vậy cũng yên lòng.

Tư bà bà buông Cung Thần xuống, thấp giọng nói:

– Phật pháp Đại Lôi m Tự là tâm học, không phải là tín ngưỡng mà là tín niệm, là rèn luyện tâm hồn, có lẽ có thể đối phó với Nguyên Thánh Di La Cung.

Sắc mặt người què vẫn còn hơi nhợt nhạt, nói:

– Mục Nhi nâng cao tín niệm của bản thân tới mức tâm như kim cang, hàng phục suy nghĩa, trên đời chắc không ai có thể nhiễu loạn tâm trí của hắn nữa rồi.

Mấy người lặng lặng chờ đợi, đến ngày thứ mười, đột nhiên xuất hiện một âm thanh không hài hòa giữa dòng lũ phật âm trong mộng cảnh của Tần Mục!

Khóe mắt đám người Tư bà bà giật giật, chỉ thấy hàng ngàn hàng vạn Tần Mục giống như một pho tượng phật tọa lạc giữa một chư thiên xung quanh nguyên thần của Tần Mục, mà âm thanh đó lại vang vọng từ trong chư thiên tầng thấp nhất.

– …Trung là gốc lớn của thiên hạ, hòa là đạo lí thông đạt trong thiên hạ…

m thanh này làm nhiễu loạn phật pháp, tuy sức quấy nhiễu không mạnh, nhưng lại giống như bệnh dịch, dần dần lây lan sang các Tần Mục nho nhỏ khác.

Sắc mặt đám người Tư bà bà càng ngày càng tái mét, chỉ thấy Tần Mục nho nhỏ thứ hai bị đồng hóa, ngay sau đó niệm kinh văn của Nguyên Thánh Di La Cung, tiếp đó là người thứ ba, người thứ tư…


Chương 1863: Mã Như Lai (2)

Mã Như Lai (2)

Sau đó hàng trăm Tần Mục nho nhỏ bị đồng hóa, loại tốc độ lây nhiễm này nhất thời tăng cao, liên tục truyền nhiễm đến trung ương, liên tục có nhiều Tần Mục nho nhỏ bị đồng hóa hơn, tầng tầng mộng cảnh bị ô nhiễm!

Sắc mặt Tư bà bà nghiêm túc, nhặt Cung Thần lên, giữ chặt.

Người què nhìn chằm chằm vào tay nàng, ánh mắt dừng trên Cung Thần trong tay nàng, sắc mặt đột nhiên tối xuống:

– Bà bà, ngươi muốn làm cái gì?

– Không liên quan đến ngươi!

Tư bà bà lạnh lùng đáp, vẫn nhìn chằm chằm mộng cảnh của Tần Mục.

Người què nôn nóng bất an, đi tới đi lui, đột nhiên cơ thể di chuyển, cướp lấy trường cung trong tay Tư bà bà.

Tư bà bà đã có phòng bị từ trước, bàn tay còn lại giơ lên.

Chỉ nghe thấy một tiếng nổ “ầm ầm” liên tiếp truyền tới, Nguyên Lực Địa Từ trong bàn tay nàng bạo phát, tầng tầng lớp lớp đại thần thông Nguyên Từ đè xuống thân người què hệt như đè hết tầng này đến tầng khác, ép người què quỳ rạp trên mặt đất, hoàn toàn không thể di chuyển được!

– Người què, lúc trước ngươi bị thương nặng, hoàn toàn không biết đầu đuôi ngọn nguồn!

Tư bà bà tức giận nói, giương Cung Thần, vẫn nhìn chằm chằm vào những Tần Mục nho nhỏ liên tục bị đồng hóa trong mộng cảnh.

Mục tiêu mà Cung Thần trong tay Tư bà bà nhắm tới chính là nguyên thần của Tần Mục ở chính giữa chư thiên trong mộng cảnh.

– Ta không biết!

Tứ chi người què chống đỡ, cố gắng muốn đứng dậy, nhưng sau đó lại bị vài tiếng nổ ầm ầm ép xuống, quỳ rạp trên mặt đất một lần nữa.

Hai mắt người què ứ máu, trở nên đỏ thẫm, cố gắng vùng vẫy, khàn giọng nói:

– Tư Ấu U, bà già thối tha này, lão tử không biết ngươi vì nguyên nhân gì mà phải bắn chết Mục Nhi, nhưng lão tử biết Mục Nhi là do ngươi nhặt được, nhưng lần nào ngươi vứt bỏ nó, lần nào ngươi cũng chê việc nuôi dưỡng nó phiền phức, mà lần nào cũng đều là ta trộm nó về!

Hắn không thể giãy dụa thoát thân khỏi đại thần thông Nguyên Từ, đột nhiên nổi giận gầm lên:

– Mục Nhi là do ta nuôi lớn! nguyên thần Hoán Nhật!

Thân hình hắn bất động, nguyên thần xuất khỏi cơ thể, “ầm” một tiếng đột phá đại thần thông Nguyên Từ, trong nháy mắt vọt đến bên người Tư bà bà, chộp lấy Cung Thần.

Tư bà bà thu Cung Thần lại, xoay người, y phục phất một cái, Thần Quang Nguyên Từ hóa thành vô số ngôi sao, tinh lực giữa các ngôi sao hình thành hàng chuỗi xiềng xích, đâm xuyên ngang dọc, đan lồng vào nhau, hình thành thiên la địa võng!

Nguyên thần người què rơi vào thiên la địa võng, nhưng không bị trói buộc, mà thần tốc xuyên qua giữa bầu trời, tức giận nói:

– Nếu không có ta, Mục Nhi đã sớm bị ngươi đưa cho kẻ khác rồi! Ngươi muốn giết hắn, giết ta trước!

Nguyên thần của hắn đột nhiên bành trướng, trở nên vô cùng to lớn, thay đổi sao trời, làm xáo trộn thần thông của Tư bà bà, tuyệt kỹ của thần trộm được hắn thể hiện một cách vô cùng nhuần nhuyễn.

– Người què! Ngươi đừng làm bậy nữa!

Người mù phóng lên trước, thần thông bùng nổ, lập tức liên kết với thần thông của Tư bà bà, mà thần thông của hai người cũng kết hợp một cách vô cùng hoàn mỹ.

Người mù mượn tinh trần tinh đấu do Thần Quang Nguyên Từ của Tư bà bà hóa thành, bày xếp đủ loại thế trận, bao vây lấy người què.

Trình độ trận pháp của hắn là số một Diên Khang, ngay cả Yên Vân Hề – kẻ được mệnh danh sở hữu trận pháp số một thời đại Khai Hoàng, cũng vô cùng kính phục hắn.

Người què giận dữ, tốc độ nguyên thần tăng lên tới cực hạn, lạnh lùng nói:

– Ngay cả Phệ Hương Điện lão tử cũng đã vào, làm gì có chuyện sợ một kẻ mù!

Người mù cũng không nén nổi giận dữ, tung người nhảy vào trời sao, đích thân điều khiển trận pháp, sử dụng Thần Thương Long Thác, phẫn nộ nói:

– Phong ấn là vật chết, trận pháp là vật sống, ngươi tưởng rằng ngươi có thể thoát khỏi trận pháp sao?

Hai ngươi giao phong, chiến đấu kịch liệt, thân hình liên tục qua lại giữa trời.

Mà người câm lại đang nhìn mộng cảnh của Tần Mục, chỉ thấy trong thời gian ngắn, mộng cảnh của Tần Mục gần như bị ô nhiễm toàn bộ, chỉ còn lại một pho tượng phật đà Tần Mục cuối cùng chưa bị đồng hóa.

Miệng pho tượng phật đà Tần Mục đó liên tục niệm kinh phật, cố gắng chống lại vô số Tần Mục nho nhỏ bị đồng hóa, nhưng kinh phật trong miệng cũng nhanh chóng bị đứt quãng.

– Còn không động thủ sẽ không kịp mất!

Người câm thở dài, nhìn Tư bà bà.

Tư bà bà cắn răng, giương Cung Thần lên, định dùng một mũi tên bắn chết nguyên thần của Tần Mục.

Nhưng vào lúc này, chỉ thấy phật quang chiếu rọi khắp Đại Hắc Sơn, phật âm vang vọng.

Tư bà bà quay đầu nhìn lại, chỉ thấy bên trong phật quang trùng điệp, một vị đại phật trung niên cất bước đi tới.

– Mã gia…

Đại phật đang bước tới kia để tóc tu hành, không giống những hòa thượng khác.

Hắn không mặc y phục của nhà sư, thoạt nhìn thì giống với người trần tục, nhưng lúc hắn đi tới, phật âm chậm rãi uy nghiêm, phật quang tỏa sáng, sau đầu hắn liên tục xuất hiện từng vầng hào quang.

Trong vầng hào quang, từng chư thiên Phật Giới hiện ra cùng với hai mươi tám tầng chư thiên, chính giữa là một ngọn núi Đại Tu Di, chư phật thần thánh đứng trong chư thiên, kinh phật trong miệng lay động đất trời, khiến cho người què và người mù đang đánh nhau cũng tĩnh tâm lại, ngừng chiến đấu.


Chương 1864: Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình

Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình

Đại phật này là Mã gia của thôn Tàn Lão, Mã Thần Bộ, Mã Như Lai.

Hắn cất bước đi tới, phật quang sau lưng trùng điệp, hai mươi tám chư thiên Phật Giới càng ngày càng trở nên chân thực, các loại phật bảo treo trong chư thiên tỏa ra bảo quang, trang nghiêm bất phàm.

Mã gia không nhìn mọi người, đi thẳng tới bên Tần Mục, giơ ngón tay điểm vào trong mộng cảnh của Tần Mục.

Mộng cảnh lập tức mở ra, Mã gia cất bước đi vào mộng cảnh của Tần Mục, tới chỗ mi tâm Tần Mục, ngồi xếp bằng.

Ầm, ầm, ầm…

Từng âm thanh rung động vang lên, hai mươi tám chư thiên Phật Giới sau đầu Mã gia xoay tròn, lơ lửng sau đầu Tần Mục, phật đà chư thiên cùng tụng kinh, phật âm văng vẳng, phạn âm vang vọng chư thiên.

Mã gia chậm rãi nhắm mắt lại, con mắt ở mi tâm chậm rãi mở ra.

Con mắt thứ ba của Mã Như Lai là mắt phật, ngày thường luôn đóng lại, lúc mở mắt phật thì chứng tỏ tình thế đã vô cùng cấp bách.

Thế nhưng khi mắt phật này mở ra, một đường phật quang bắn ra khỏi mắt, chiếu lên người phật đà Tần Mục, pho tượng phật đà Tần Mục trong mộng cảnh lập tức dừng đồng hóa.

Trong con mắt dọc ở ở mi tâm Mã Như Lai bắn ra từng đường phật quang, trấn áp đám Tần Mục nho nhỏ trong mộng cảnh.

Hắn khẽ quát một tiếng:

– Ngông cuồng!

Mấy tên Tần Mục trong mộng cảnh nhất thời đồng loạt ngậm miệng, có vài Tần Mục giãy dụa mở miệng, mở miệng ra là nói xằng nói bậy, không còn là kinh văn của Nguyên Thánh Di La Cung.

Mã Như Lai nhắm chặt hai mắt, con mắt thứ ba ở mi tâm vẫn mở, tiếp tục trấn trụ vô số Tần Mục trong mộng cảnh, mở miệng nói:

– Ta có thể giúp Mục Nhi kiên trì mấy ngày, nhưng cũng không kiên trì được bao lâu.

Ta có vị sư đệ Chiến Không phật tâm cao minh, đang ở Đại Lôi m Tự, phật tính thâm sâu đã đạt tới Đại Phạn Thiên.

Người què, ngươi đi mời hắn tới đây.

Tinh thần người què phấn chấn, nguyên thần nhanh chóng trở lại nhục thân.

Đột nhiên thân hình người què lóe lên, người mù sợ hãi kêu lên một tiếng, thân y phục trên người của hắn bị trộm sạch, ngay cả tất cũng không còn.

Người mù vội lấy Thần Thương Long Thác bảo vệ nửa thân dưới, tức giận nói:

– Người què, ngươi giận cá chém thớt, trút giận lên ta!

Người què đã sớm nghênh ngang rời đi, vứt quần lót, tất, ngoại y nội khố của người mù khắp nơi.

Người câm đưa cho người mù một bộ y phục, người mù vội vàng chạy đến chỗ vắng lặng không người mặc vào, tức giận nói:

– Giận cá chém thớt, tên què chết tiệt, rõ ràng là Tư bà bà đánh ngươi trước, ta chỉ giúp chút thôi, có giỏi thì ngươi đi mà trộm y phục của Tư bà bà…

Lời còn chưa dứt, đại thần thông Nguyên Từ ầm ầm đánh xuống liên tiếp, người mù lập tức bị ép thành hình chữ đại nằm trên mặt đất, không thể động đậy.

Ầm ầm, đại thần thông liên tiếp áp chế, người mù chỉ có nước duỗi thẳng chân, đến Thần Thương Long Thác cũng bị ép phải ngoan ngoãn, oán giận hắn không ngớt.

Mấy ngày sau, người què đã chạy về nhanh như chớp, hai tay nâng một con ma viên lông tóc dài đen bóng.

Con ma viên này thân to như núi, bị hắn nâng lên, nhưng vẫn còn đang ngủ, tiếng ngáy ù ù như sấm.

Người mù chỉ cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi, lúc này mới thở phảo nhẹ nhõm, vội vàng đứng lên, hắn đã bị trấn áp mấy ngày rồi, nghĩ đến việc Tư bà bà nhìn thấy người què nâng ma viên Chiến Không chạy qua, lúc này mới nguôi giận, bỏ qua cho hắn.

– Chiến Không Như Lai còn đang ngủ mà ngươi đã đưa hắn tới đây rồi?

Người mù tiến lên đón, hỏi.

Người què nâng Chiến Không Như Lai chạy tới bên người Tần Mục, đặt vị phật này nằm xuống, bộ lông của ma viên Chiến Không Như Lai càng dài thêm, hoàn toàn nhìn không ra là một vị đại phật có phật tâm phật pháp quảng đại, trái lại giống như yêu ma quỷ quái trong U Đô hơn.

– Hắn đang ngủ, khắp núi đồi đều là hòa thượng phật đà, ta thử đánh thức hắn, nhưng gọi thế nào cũng không tỉnh, đành phải trộm hắn về đây.

Người què bất mãn nói:

– Tăng nhân và phật đà ở Đại Lôi m Tự cũng nhỏ nhen thật đấy, thế mà lại dẫn theo đao binh truy sát ta, cũng may ta chạy nhanh.

Người mù không nói nên lời.

Giọng nói của Mã gia từ trong mộng cảnh trùng điệp của Tần Mục truyền tới:

– Mặc dù tu vi pháp lực của sư đệ Chiến Không không cao, nhưng tu vi tâm tính ở trên ta, hắn là người duy nhất tiếp cận lão phật, có hắn ở đây thì có thể kiên trì thêm một tháng.

Hắn ngồi giữa mi tâm nguyên thần của Tần Mục, thân hình lung lay sắp đổ, từng đường phật quang trong mắt phật ở mi tâm cũng ảm đạm đi, khó có thể trấn trụ những Tần Mục nhỏ nhỏ kia, không thể để bọn chúng tiếp tục nói xằng bậy.

Ma viên Chiến Không đột nhiên đứng dậy, nhưng hai mắt vẫn còn đang nhắm chặt, tiếng ngáy như sấm, cứ như thế cất bước đi vào trong mộng của Tần Mục.

Lúc vào trong mộng cảnh của Tần Mục, hắn vẫn tiếp tục ngáy to, ngả người xuống đất ngủ tiếp, không giống Mã gia cần phải thúc giục phật pháp trấn áp.

Mọi người bên ngoài đưa mắt nhìn nhau, chỉ thấy tất cả Tần Mục trong mộng cảnh cũng lần lượt ngả người xuống theo tiếng ngáy của hắn, cùng hắn hít thở, cùng hắn đi vào giấc mộng, ngủ ngon lành.

Mọi người thấy tình hình như vậy thì cuối cùng cũng yên lòng.


Chương 1865: Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình (2)

Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình (2)

Tư bà bà buông Cung Thần xuống, thấp giọng nói:

– Hiện tại có hai vị phật đà ở đây thì có thể kiên trì thêm một tháng, không biết Ngụy Tổ Sư và Thúc Quân đã tìm được thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, dụ mười Thiên Tôn…

Nàng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Từ đỉnh Thập Vạn Thánh Sơn nhìn lên bầu trời cũng có thể thấy được Huyền Đô.

Mười Thiên Tôn lúc này, chắc hahwnr một nửa Thiên Tôn vẫn đang ở trong Huyền Đô, phân chia lợi ích ở Huyền Đô, hàng phục Thiên Đạo, luyện hóa nhục thân Thiên Công.

Chạy tới Tổ Đình từ Huyền Đô cũng cần tiêu tốn rất nhiều thời gian.

Mặc dù lúc này Thiên Đình trên vùng trời Tổ Đình có Thiên Tôn tọa trấn, nhưng số lượng cũng không nhiều.

– Hơn nữa mười Thiên Tôn bị thương hơn phân nửa, bọn họ thật sự có thể chạy tới Tổ Đình trong thời gian một tháng, tìm được thành Ngọc Kinh không?

Tư bà bà thấp giọng nói:

– Cho dù tìm được thành Ngọc Kinh, bọn họ có thể phá vỡ Phệ Hương Điện, đánh chết vị Nguyên Thánh Di La Cung kia không…

Nàng bồn chồn lo lắng.

Mà lúc này, Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân nhờ sức gió đứng trên không trung, mi tâm Thúc Quân đột nhiên mở ra, để lộ một mảnh Thần Thạch Thái Sơ.

Thần thức của hắn bùng nổ, lơ lửng trên không trung quan sát các loại cảnh tượng kì dị.

Hắn trầm giọng nói:

– Công lao phong ấn thành Ngọc Kinh của Tổ Đình năm đó cũng có một phần của ta, mặc dù mọi người đều nói hãy quên đi những việc đã trải qua trong thành Ngọc Kinh, không nghĩ về chuyện xảy ra bên trong đó, không nói ra ngoài những gì đã gặp trong đó, nhưng sao có thể không nghĩ tới cơ chứ?

Hắn là một trong những người phong ấn thành Ngọc Kinh, mặc dù không thể hoàn toàn phá bỏ phong ấn thành Ngọc Kinh, nhưng cởi bỏ phong ấn do bản thân để lại thì vẫn có thể làm được.

Đợi đến khi Thúc Quân phá giải phong ấn, bỗng nhiên một khí tức cổ xưa mênh mông phóng lên cao khiến thiên địa Tổ Đình chấn động.

Răng rắc! Răng rắc!

Một trận lắc lư dội truyền đến, một tòa thần thành cổ xưa không gì sánh được bỗng nhiên lộ ra một góc trước mặt bọn họ.

Khí tức mênh mông dồn dập đập vào mặt họ, xung kích khiến hai người đứng không vững, da mặt Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân bị đánh đến nhăn lại.

Đợi khi luồng khí tức mênh mông xung kích này qua đi, Ngụy Tùy Phong giũ bụi bặm trên người xuống, quan sát kiến trúc mỹ lệ và cảnh tượng đáng sợ phía trong thần thành đột nhiên hiện ra trước mắt, lẩm bẩm nói:

– Nếu không phải cứu sư đệ, nơi như thế này, đánh chết ta cũng không đến…

Trước khi vào thành, hắn để lại một cái đỉnh lớn, trong đỉnh đều là cát, trong cát cắm một nén nhang.

Thúc Quân khó hiểu.

Ngụy Tùy Phong đáp:

– Sau khi chúng ta đi vào, nén nhang sẽ vẽ ra tấm bản đồ những nơi chúng ta đã đi qua trên mặt cát, nhỡ chúng ta mắc kẹt bên trong, những người khác có thể theo bức vẽ đến cứu chúng ta.

– Không hổ danh là lão giang hồ!

Thúc Quân không kiềm lòng được mà khen ngợi:

– Có ngươi ra tay thì có thể đảm bảo chúng ta không cần lo lắng nữa.

Nhưng ta cũng là lão giang hồ, chỉ cần đi đường trước đây bọn ta đã đi thì có thể toàn thân lui về!

Ngụy Tùy Phong đáp:

– Hi vọng là vậy.

– Cái gì mà hi vọng là vậy? Miệng quạ đen, đại cát đại lợi!

Thúc Quân cười ha ha, bước trước một bước vào thành Ngọc Kinh của Tổ Đình.

Ngụy Tùy Phong đi theo sau hắn, trong lòng vô cùng căng thẳng, dáo dác nhìn khắp nơi, chỉ thấy thành Ngọc Kinh của Tổ Đình này có khác biệt rất lớn với thành Ngọc Kinh trên Thiên Đình.

Thành Ngọc Kinh của Tổ Đình rất hoang tàn, ngoại trừ khí tức mênh mông của đại đạo tuôn ra khi phá bỏ phong ấn ban nãy ra thì còn có một loại khí tức tử vong kỳ lạ, khiến hắn nhạy cảm phát hiện ra rằng dưới ảnh hưởng của loại khí tức này, đại đạo pháp tắc mà bản thân tu luyện có xu thế sụp đổ!

Đây là khí tức đại đạo điêu tàn khiến đại đạo pháp tắc của bản thân hắn không ngừng tan rã, đang dần dần mất đi sức mạnh của đại pháp thần thông!

Hắn còn cảm nhận được nguyên thần thân thể mình gặp phải sự xâm nhập.

Vốn dĩ thọ nguyên của hắn sánh cùng trời đất, mà lúc này đây, hắn lại cảm thấy thọ nguyên của mình đã đến điểm cuối, cứ ở trong tòa thần thành này thêm một khắc thì tuổi thọ lại ít đi một ngày.

Càng đi sâu vào trong tòa thần thành này, tốc độ thọ nguyên trôi đi càng thêm nhanh.

Vù!

Một cơn gió nóng thổi tới làm lay động mấy cái đầu lâu trên đất, sắc mặt Thúc Quân hơi đổi, vội vàng kéo Ngụy Tùy Phong đi nhanh hơn, đứng dưới một gốc đại thụ đã khô héo, căng thẳng nhìn chằm chằm cơn gió nóng kia.

Gió nóng thổi qua đầu lâu, một cái đầu lâu phát ra tiếng lộc cộc, lăn xuống dưới gốc cây.

Kỳ lạ là, đứng dưới gốc cây khô này, hai người lại không cảm nhận được gió nóng thổi qua.

Ngụy Tùy Phong vươn tay ra, định cảm nhận luồng gió này, đột nhiên bị Thúc Quân đánh một cái thật mạnh, chụp tay hắn lại.

– Không thể đụng vào gió này!

Thúc Quân vô cùng căng thẳng, khàn giọng nói:

– Gió này được gọi là Nhiệt Tịch Chi Phong, một khi chạm vào thì nguyên thần cũng bị đốt thành tro tàn!

Ngụy Tùy Phong thầm giật mình, vội vàng hỏi:

– Uy lực của Nhiệt Tịch Chi Phong này mạnh đến thế sao?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box