[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 372 : Đến chết không buông (c1856-c1860)
❮ sautiếp ❯Chương 1856: Đến chết không buông
Đến chết không buông
Loại lĩnh vực này còn hoàn mỹ hơn ba đầu sáu tay của Minh Hoàng, nhưng lại bị mấy vị vị tiên sinh dạy học này dễ dàng phá vỡ, cũng may thước bản không có quá nhiều uy lực, nếu không Tần Mục sớm đã bị đánh nát đầu rồi.
Lúc này, lớp học bị đánh nát lại khôi phục như lúc đầu, bên trong truyền đến tiếng đọc sách lanh lảnh.
Tần Mục phun ra một hơi trọc khí, chống Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, đi về phía lớp học một lần nữa, trầm giọng nói:
– Đạo huynh, ngươi đã là một kẻ đã thành đạo, vì sao lại muốn gây khó dễ với những kẻ thế tục như bọn ta? Lẽ nào cường giả của vũ trụ kỷ nguyên trước đều là loại ỷ mạnh hiếp yếu sao?
– Ngươi có thể nhìn ra ta đã thành đạo, vậy thì ngươi không phải là loại người ngu xuẩn như bọn họ.
Một vị vị tiên sinh dạy học trong đó quay đầu lại, nói:
– Ta chính là Nguyên Đế Di La Cung, muốn nhờ bọn họ tụng niệm giúp ta thoát khỏi vây khốn.
Không giấu gì ngươi, ta không phải là cường giả của vụ trụ kỷ nguyên trước, mà là đã sống qua ba kỷ nguyên vũ trụ, thành đạo hai lần, do đó tu luyện được hai quả đạo quả.
Một vị vị tiên sinh dạy học khác nói:
– Đời thứ ba của ta còn chưa kịp thành đạo, chỉ tu thành đạo thụ, đạo hoa, vũ trụ hủy diệt, đại kiếp bùng lên.
Ta tự biết bản thân khó bảo đảm, cây thế giới lại bị người ta đốn gãy, chặn đứt đường đến vũ trụ tương lai.
Bởi vậy ta bất đắc dĩ phải vái lạy chủ nhân Di La Cung, trốn vào trong Di La Cung, nhờ hắn giúp đỡ vượt qua đại kiếp.
Vị vị tiên sinh dạy học thứ ba nói:
– Vũ trụ có bốn giai đoạn: hình thành, dừng lại, phá hủy, trống rỗng.
Vũ trụ của các ngươi vẫn đang trong giai đoạn hình thành, chưa trải qua hai giai đoạn phá hủy và trống rỗng, không biết sự khủng bố lúc đại kiếp hủy diệt kéo đến.
Nếu ngươi có thể giúp ta thoát khỏi vây khốn, ta sẽ truyền dạy cho ngươi phương pháp thành đạo.
Sau này, khi vũ trụ này bị phá hủy, trống rỗng rồi, ngươi cũng có thể trốn thoát được một kiếp nạn.
Tần Mục đứng trên Thanh Thiên Tràng, khẽ cười nói:
– Không thì thế này đi, ngươi truyền dạy phương pháp thành đạo, sau đó giao bọn họ cho ta, ta sẽ không giết ngươi, xoay người đi ngay lập tức.
Ngươi thấy thế nào?
– Đứa trẻ ngu dốt, nói lời sáo rỗng.
Ba vị tiên sinh dạy học không thèm quan tâm, nói:
– Ngươi có thể dựa vào lá cây đạo thụ mà cao nhân cho ngươi để chạy trốn, nhưng muốn làm gì đó với ta thì còn kém xa.
Ta có diệu pháp vô thượng, cơ hội đã bày ra trước mặt ngươi, nếu đổi lại là người khác thì đã sớm cúi đầu bái lạy, học đạo pháp thần thông vô thượng của ta.
Một vị tiên sinh dạy học nhẹ nhàng lấy thước bản ra, nhìn bức tranh xuất hiện trên không trung, nói:
– Đây chính là thủ lĩnh của thế giới các ngươi năm đó khi gặp ta, bọn họ còn phải dập đầu bái lạy ta, mà ngươi lại không biết thời thế.
Tần Mục nhìn lại bức tranh đó, chỉ thấy người trong bức tranh là đám người Tạo Vật Chủ Thái Đế và Cung Vân, còn có một đám Cổ Thần, Thái Sơ Thiên Đế cũng ở trong đó, có lẽ là lúc bọn họ thăm dò tình hình thành Ngọc Kinh.
Chẳng qua trong bức tranh này không có đám người Thúc Quân, Bá Dương, Long Hao, có lẽ lúc ấy đám người Thúc Quân đi con đường khác, không gặp được Phi Hương Điện.
Vị thư sinh trong tranh vẫn ngồi dưới cây đạo thụ, đám người Thái Đế dập đầu quỳ lạy hắn, cầu truyền thánh pháp vô thượng, ngay cả những Cổ Thần cũng bái lạy hắn, chỉ có Thái Sơ Thiên Đế đứng ở một bên thờ ơ lạnh nhạt, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ.
Bức tranh sinh động như thật, thậm chí phản ánh phong thái và tâm lý khi đó y như đúc, có lẽ không phải là nói dối.
Lúc đó, đám người Thái Đế và Cung Vân thật sự tôn thờ Nguyên Thánh Di La Cung, xin hắn truyền thụ diệu pháp vô thượng.
Chẳng qua không biết Nguyên Thánh Di La Cung có truyền thụ cho bọn họ hay không.
– Lẽ nào Thái Đế có thể tu thành thần thức Đại La Thiên, lấy thần thức của bản thân lạc ấn trong Chung Cực Hư Không có liên quan tới Nguyên Thánh Di La Cung này ư?
Trong lòng Tần Mục khẽ lộp bộp, thần thức Đại La Thiên của Thái Đế tồn tại nguy hại cực lớn, tuy hắn lấy thần thức lạc ấn vào Chung Cực Hư Không, cũng luyện thành đạo thụ, đạo hoa, tu thành đạo quả, nhưng trước sau vẫn không thể viên mãn.
Trình độ trên phương diện Đạo Cảnh của hắn cũng tàm tạm, nửa vời, hơn nữa tu vi cũng dựa vào sức mạnh tế tự của những Tạo Vật Chủ khác tích tụ thành, không phải do tự mình luyện lên.
– Chắc chắn là khi Nguyên Thánh Di La Cung truyền thụ diệu pháp vô thượng cho hắn đã nảy ra ý đồ xấu, cố ý để lại rất nhiều lỗ hổng, khiến Thái Đế tu luyện càng ngày càng sai lệch , tuy có thể nắm giữ thực lực vô cùng lớn, nhưng khoảng cách thành đạo lại càng ngày càng xa.
Tần Mục đoán ra mấu chốt trong đó, ánh mắt lóe lên, cười nói:
– Vậy thì tại sao bọn họ lại muốn phong ấn ngươi?
Một vị vị tiên sinh dạy học khác nói:
– Chuyện này nói ra rất dài dòng, ngươi vào đây, ta nói cho ngươi nghe.
Chương 1857: Đến chết không buông (2)
Đến chết không buông (2)
Tần Mục cười ha ha, giương cung bắn một tiễn:
– Ngươi không nói ta cũng biết! Bọn họ trúng chiêu của ngươi, bị ngươi đánh một thước, biến thành công cụ sử dụng của ngươi, giúp ngươi thoát khỏi vây khốn! Diệu pháp vô thượng của ngươi chủ yếu là mượn tín ngưỡng hoặc tế tự mà thành đạo, bởi vì Thái Đế tin ngươi, cho nên mới bị ngươi hủy hoại con đường tu hành!
Ba vị tiên sinh dạy học phi thân lên, thước bản lần lượt đập vào mũi tên, thế nhưng uy lực của tiễn quang mà Tần Mục bắn ra vô cùng mạnh, ba cây thước bản đánh lên mũi tên cũng không ngăn được tiễn quang!
Vút!
Mũi tên này xuyên thủng mảnh vỡ Đại La Thiên, bắn rơi đạo hoa trên đạo thụ, một thân hình vị tiên sinh dạy học trong đó biến mất theo tiếng nổ.
Tần Mục lại bắn tiếp hai mũi tên, hai đường tiễn quang lại bắn rơi hai đạo quả, hai vị tiên sinh dạy học còn lại cũng lần lượt biến mất!
Bên trong lớp học hoàn toàn yên tĩnh, đám người Lam Ngự Điền và người què tỉnh táo lại.
Tần Mục thôi thúc Lưu Ly Thanh Thiên Tràng, tung một đòn đánh nát lớp học, sau đó tiến vào định dẫn mọi người đi.
Tần Mục cười nói:
– Có lẽ kẻ cứu đám người Cung Vân ra chính ra là Thái Đế, mà cũng chỉ có Thái Đế mới không bị ngươi mê hoặc.
Cho nên bọn họ phong ấn ngươi ở đây, khiến ngươi không thể nào đào thoát!
Đạo hoa và đạo quả lại bay lên, treo trên cây, ba vị vị tiên sinh dạy học lại xuất hiện, khí thế hùng hổ đánh tới, cao giọng nói:
– Ngươi không biết điều, hôm nay ta sẽ đánh với ngươi đến cùng!
Ba cây thước bay ra, lần lượt đánh đám người Lam Ngự Điền, hầu như không ai đỡ nổi, mọi người lại thành thật trở lại.
Tần Mục cứu mấy người, nhưng bị vị tiên sinh dạy học đánh cho một thước, mấy người kia lại trở về tụng kinh.
Ba vị vị tiên sinh dạy học với ba cây thước bản bốp bốp bốp đập lên đầu Tần Mục, nhưng mi tâm của hắn có lá cây đạo thụ của Thái Dịch bảo vệ, cho nên thước bản không làm gì được hắn, chỉ là trên đỉnh đầu mọc thêm mấy cái u.
Ba vị tiên sinh dạy học thay đổi sách lược, dùng thước bản khiêu khích lá liễu trên mi tâm hắn.
Tần Mục dùng một tay giữ mi tâm, một tay còn lại vung Thanh Thiên Tràng lên.
Đột nhiên mảnh vỡ Đại La Thiên bành trướng, lao về phía hắn, thư sinh dưới gốc cây đứng dậy, chuẩn bị tự mình ra tay giết hắn.
Tần Mục bất đắc dĩ đành phải rút lui.
Lớp học lại trở về hình dáng ban đầu, thư sinh kia trở lại dưới gốc cây, vẫn cầm sách như cũ, thỉnh thoảng nhìn về phía Tần Mục.
Mảnh vỡ Đại La Thiên cũng tự hóa thành một bức tranh, treo ở trên vách tường lớp học.
Sau một lúc lâu, Tần Mục lại bắn rớt đạo quả và đạo hoa, ba vị vị tiên sinh dạy học giận dữ, đạo quả và đạo hoa trên cây rơi xuống, bọn họ lại lần lượt biến mất.
Đợi đến khi Tần Mục đánh vào trong, nghĩ cách cứu mọi người, đạo quả và đạo hoa lại trở về trên cây, ba vị vị tiên sinh dạy học lại nổi giận đùng đùng đánh tới, náo loạn một hồi, đám người què, Lam Ngự Điền và Minh Hoàng lại bị trấn áp lần nữa, thành thật tụng kinh.
Tần Mục lại chạy đi, dừng bên ngoài lớp học, điều chỉnh hơi thở, sau đó giương cung bắn.
– Tiểu tử thối!
Thư sinh dưới gốc cây đó không nhịn được tức giận nữa, đứng dậy, cuộn sách thành ống, chỉ vào Tần Mục tức giận nói:
– Ngươi xong chưa vậy? Nếu không phải ta bị vây khốn ở đây, chỉ một chiếc lá là đã có thể giết chết ngươi!
Trên đạo thụ, đạo hoa và đạo quả điên cuồng phân tách, mấy vị tiên sinh dạy học lại lần lượt đi ra từ trong đạo hoa đạo quả, đánh vào lớp học, điên cuồng nhào về phía Tần Mục.
Ở bên ngoài lớp học, Tần Mục không mảy may sợ bọn họ.
Vù!
Lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng mở ra, Tần Mục lấy Thanh Thiên Tràng làm búa, càn quét thiên quân vạn mã, đánh bay từng vị tiên sinh dạy học, uy lực Thanh Thiên Tràng bạo phát, nghiền nát mấy vị tiên sinh dạy học kia!
Uy năng của Thanh Thiên Tràng vô cùng mạnh mẽ, đừng nói là mấy vị tiên sinh dạy học này, cho dù là cả Phi Hương Điện cũng bị đánh đến mức không ngừng rung lắc, kiến trúc bên trong đại điện cũng bị nghiền thành tro bụi!
Kỳ lạ là tòa đại điện này bị phá vỡ rồi lại tụ lại, mặc cho uy lực phá hủy kinh người của hắn, chẳng mấy chốc đã trở về hình dáng ban đầu.
Những vị tiên sinh dạy học kia không ngừng vọt tới, từng cây thước bản bay lên xuống, mỗi một đòn đều vô cùng thuận tay, không một chút trở ngại đập lên đầu hắn.
Tần Mục bị đánh đến mức hoa mắt chóng mặt, bắt đầu dốc hết sức, không ngăn cản thước bản nữa, chỉ lo thôi thúc uy lực uy năng của Thanh Thiên Tràng, giết chết từng vị tiên sinh dạy học!
Tiên sinh dạy học tuôn ra từ trong đạo quả càng ngày càng nhiều giống như nước thủy triều lao tới, rất nhiều tiên sinh dạy học công phá phòng ngự của Tần Mục, lao đến trước mặt Tần Mục, đồng loạt chộp tới mi tâm lá liễu của hắn.
Giây phút lá liễu sắp bị bọn họ lấy xuống, đột nhiên nguyên thần phía sau Tần Mục bay lên, bàn tay lớn che trán Tần Mục.
Những vị tiên sinh dạy học giận dữ, từng cây thước bản bay lên, Tần Mục và nguyên thần của hắn bị gõ đến mức đầu mọc đầy u.
Ngoài điện, đám người Tư bà bà, người mù, người câm khẩn trương nhìn chằm chằm tòa đại điện.
Chỉ thấy đại điện không ngừng rung lắc, trong điện như có ma quái khổng lồ tranh đấu giết chóc, mọi người ngoài điện không khỏi ngạc nhiên.
Chương 1858: Ám toán
Ám toán
Đại điện cứ rung lắc như vậy sáu bảy ngày, cuối cùng động tĩnh trong điện cũng yên ổn lại.
-Trên đời này còn có những thứ mà Tần giáo chủ không phá nổi.
Hư Sinh Hoa không khỏi cảm thán nói.
Trong điện, dưới đạo thụ, hình bóng thư sinh kia ngày càng mờ nhạt, sáu bảy ngày này tiêu hao không biết bao nhiêu sức mạnh của hắn, chẳng qua từ đầu đến cuối hắn vẫn không giết được Tần Mục, quả thật khiến hắn đau đầu, đành phải thu những vị tiên sinh dạy học kia lại, không bao vây tấn công Tần Mục nữa.
Tần Mục lại tới quấy rối, bắn tên lên đạo quả, thư sinh kia cũng sợ hắn, một tiên sinh dạy học nói:
– Con người ngươi không cần mặt mũi, kiên trì đến chết cũng không buông, một chút lịch sự cũng không có.
Ta không đấu với ngươi nữa, ngươi muốn cứu người nào? Ta cho ngươi đưa ra ngoài là được.
Nhưng những người khác thì phải ở lại.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, chiến đấu suốt mấy ngày khiến hắn cảm thấy sắp không chịu nổi, tiếp tục đấu nữa, chỉ sợ hắn cũng phải mệt đến hộc máu.
– Ta cần mấy người này.
Ánh mắt hắn lóe lên, chỉ Lam Ngự Điền, Ngự Thiên Tôn, người què, Nam Đế và Minh Hoàng, thư sinh kia thấy hắn chỉ vào Nam Đế và Minh Hoàng thì có chút chần chừ.
Nam Đế và Minh Hoàng là hai người mạnh nhất trong lớp học, có khả năng giúp hắn sớm ngày thoát khỏi vây khốn.
Tần Mục thấy hắn do dự, giương cung muốn bắn nữa, một vị vị tiên sinh dạy học vội vàng nói:
– Giao bọn họ cho ngươi là được.
Nhưng ngươi phải thề không được vào trong điện quấy rối ta nữa.
Tần Mục đồng ý, cười nói:
– Phi Hương Điện này cũng chẳng phải nơi tốt đẹp gì, những người khác cũng không liên quan đến ta, ta chỉ mong sớm thoát khỏi nơi này, sao có thể phí tâm quấy rối ngươi?
– Ngươi phải thề, dẫn mấy người này lập tức rời đi, không thể được voi đòi tiên!
Thư sinh trong bức tranh đứng dậy, hơi do dự, bẻ một cành trên đạo thụ, cắt thành thước bản có kích thước một ngón tay, đưa ra ngoài bức tranh.
Một vị vị tiên sinh dạy học giơ hai tay nhận thước bản, ra khỏi lớp học, hai tay nâng thước bản lên, nói:
– Cây thước bản này được làm từ cành cây đạo thụ, ẩn chứa đại đạo tinh thần của ta, ngươi thề với cây thước bản, dẫn mấy người này đi ngay lập tức.
Cây thước bản này sẽ theo ngươi, cho dù ngươi đi đến nơi nào, cũng sẽ theo ngươi, nhưng nếu ngươi vi phạm lời thề, thước bản sẽ đánh ngươi.
Tần Mục do dự, không nhận ngay mà cẩn thận quan sát.
Hắn nhìn thước bản thẳng tắp lại lộ vẻ mềm mại, hoa văn trên mặt vỏ cây rất kỳ lạ, giống như hoa văn của đại đạo, không hoàn toàn là đại đạo ảo diệu của vũ trụ trước.
So với những thước bản khác, cây thước bản này lộ ra vẻ tinh xảo hơn rất nhiều, đạo văn trên bề mặt thỉnh thoảng xuất hiện, xoay tròn quanh thước bản, tản ra đạo âm êm tai.
Rõ ràng thước bản của vị tiên sinh dạy học không phải do cành cây trên đạo thụ tạo ra, uy lực và điểm kỳ diệu không bằng cây thước bản này.
Tần Mục liếc nhìn thư sinh dưới gốc cây, hoài nghi nói:
– Ngươi bẻ một cành cây trên đạo thụ, bắt ta thề với nó, còn nói cành cây này sẽ đi theo ta.
Nếu như ta không làm trái lời thề thì chẳng phải cây thước này chính là của ta sao?
Thư sinh ngồi dưới cây cũng không nói gì, vị tiên sinh dạy học trước mặt Tần Mục nói:
– Nếu như ngươi không vi phạm lời thề, cho ngươi cây thước bản này cũng không sao.
Ngươi không thể ước đoán được đạo hạnh của ta, sở trường của cây thước này là đánh nguyên thần, đánh đạo tâm.
Bất kể là ai, chỉ cần giơ cây thước bản lên thì chắc chắn sẽ đánh trúng nguyên thần.
Nếu nguyên thần bị đánh, đạo tâm sẽ mông muội vô tri.
Tần Mục nửa tin nửa ngờ.
Thư sinh dưới gốc cây nhướn mày, cười giễu nói:
– Con người ngươi luôn có lòng nghi ngờ hơn người khác, có thể thấy là người không có duyên phận.
Nếu như ngươi lại nghi thần nghi quỷ, vậy thì giao dịch của chúng ta sẽ chấm dứt, ngươi cứ tiếp tục bắn đi, ta lại muốn xem xem ngươi bắn mấy vạn năm thì mới có thể bắn chết được ta!
Tần Mục vội vàng cười nói:
– Ta thề là được chứ gì.
Dứt lời, một tay Tần Mục bắt lấy thước bản.
Vị tiên sinh dạy học kia không muốn buông tay, vội vàng nói:
– Thước bản trong tay ta, ngươi thề với nó đi!
Tần Mục cưỡng ép đoạt lại, cười nói:
– Tốt nhất là thề ở trong tay của ta thì hơn.
Không phải là ta không tin Nguyên Thánh… Ừm, là ta không tin tưởng Nguyên Thánh thật!
Hắn cướp lấy thước bản, đầu tiên cẩn thận quan sát một lượt, sau đó dùng nguyên khí và thần thức dò xét từng chút một, rồi lại hé mở một nửa lá liễu ở mi tâm, dùng con mắt giữa mi tâm lén lút quan sát, không tìm thấy bất kì thủ đoạn nào ẩn giấu bên trong thước bản, lúc này mới yên tâm, lại dán lá liễu lại.
Vị tiên sinh dạy học tức giận nói:
– Ngươi là kẻ trộm à? Sao lúc nào cũng lo lắng người khác mưu hại ngươi vậy!
– Không sai, ta chính là kẻ trộm.
Tần Mục không phủ nhận, trước tiên yêu cầu thư sinh dưới gốc cây thả đám người Lam Ngự Điền ra ngoài, chờ đến khi mọi người khôi phục tâm trí, đi tới phía sau hắn, lúc này Tần Mục mới thề với cây thước bản, sau khi rời đi sẽ không bước vào Phi Hương Điện nửa bước.
Chương 1859: Ám toán (2)
Ám toán (2)
Vừa thề xong, Tần Mục lập tức cảm nhận được ý thức của bản thân tương thông với cây thước bản, không chỉ có vậy, trong nháy mắt, thậm chí tư duy ý thức của hắn cũng liên hệ với đạo thụ, đạo quả, đạo hoa bên trong mảnh vỡ Đại La Thiên!
Tần Mục biến sắc, lập tức cắt đứt suy nghĩ ý thức của bản thân, lạnh lùng nói:
– Ngươi mưu hại ta?
Ầm!
Hắn nhấc Lưu Ly Thanh Thiên Tràng lên, trực tiếp đánh nát vụn vị tiên sinh dạy học trước mặt.
Thư sinh dưới gốc cây cười ha hả nói:
– Khen tên của ta, ban cho ngươi trường sinh! Ngươi đoán không sai, Nguyên Thánh ta lấy tín ngưỡng thành đạo, khi ngươi thề với tên ta thì chính là giúp ta giải thoát! Cho dù ngươi cắt đứt được tư duy ý thức, chỉ cần lời thề vẫn còn, cho dù ngươi ở đâu cũng vẫn phải tiếp tục nuôi dưỡng ta!
Tần Mục tái mét mặt mày, phất ống tay áo một cái, thu mọi người vào trong con mắt thứ ba, chỉ giữ lại người què và Lam Ngự Điền, xoay người rời đi.
Bên trong lớp học lại vang lên âm thanh đọc thuộc lòng lanh lảnh, đọng lại trong tâm trí Tần Mục rất lâu, rất lâu.
Người què tỏ vẻ lo lắng, thấp giọng nói:
– Mục Nhi, có phải tên này mưu hại ngươi không? Không sao chứ?
– Không sao, sau khi ra ngoài rồi nói!
Ba người đi tới trước điện, bên ngoài phong ấn đè lên nhau, phức tạp hơn lúc vào trong điện.
Tần Mục nhìn Lam Ngự Điền và người què, nói:
– Nguyên Thánh Di La Cung tận dụng cơ hội bắt ta thề, khắc sâu tiếng tụng kinh lớp học vào bên trong đạo tâm của ta, khiến ta không tự chủ được đi theo tụng niệm.
Hiện tại vẫn chưa ảnh hưởng tới ta, nhưng thời gian càng dài, ảnh hưởng càng lớn.
Hiện tại ta đã không còn đủ lòng tin có thể rời khỏi nơi đây, các ngươi có thể dẫn ta cùng rời đi không?
Người què cõng Tần Mục sau lưng, trầm giọng nói:
– Yên tâm, cho dù ta mệt chết cũng có thể mang ngươi ra ngoài!
Hai người lui về phía sau, đột nhiên tăng tốc, xông vào trong phong ấn trùng trùng điệp điệp!
Tần Mục nhắm mắt dưỡng thần, chống đối tiếng niệm tụng truyền đến trong đầu.
Hắn thi triển lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng, lấy pháp lực của bản thân liên tục nhập vào cơ thể hai người, bù đắp tu vi tiêu hao.
Đoạn đường này nhanh như chớp, người què tăng tốc độ lên tới cực hạn, da thịt hai chân nổ tung, máu tươi thiêu đốt, cố gắng chạy về phía trước, đuổi theo Lam Ngự Điền!
Sau hơn mười ngày, mặc dù có pháp lực của Tần Mục chống đỡ, nhưng sức lực của cơ thể lại không thể bù đắp, sức lực cơ thể hắn tiêu hao hết, chỉ có thể dựa vào ý chí của bản thân cố gắng kiên trì.
Lam Ngự Điền thả chậm tốc độ, người què cắn chặt răng, khàn giọng nói:
– Đừng dừng lại, dừng lại thì không ai ra được đây đâu!
Lam Ngự Điền đành phải kiên trì xông về trước.
Hai ngày nữa lại trôi qua, Lam Ngự Điền lao ra khỏi trùng trùng phong ấn của Phi Hương Điện, quay đầu nhìn lại nhưng không thấy người què và Tần Mục đâu, trong lòng không khỏi chùng xuống.
Ầm.
Một âm thanh chấn động vag lên, một thân hình máu me khắp người, lửa đốt hừng hực lao ra từ trong phong ấn, lộn nhào va phải Hắc Sơn.
Mọi người ngoài điện vội vàng xông lên phía trước, chỉ thấy người què bị đốt đến toàn thân đen thui như than cốc, Tần Mục ngã ngay ở bên cạnh.
Mọi người đang muốn tiến lên, Tần Mục đã bò dậy, mười ngón tay di chuyển thoăn thoắt, cố định linh hồn sắp tán loạn của người què, ngay sau đó thi triển Tạo Hóa Huyền Công, điều trị thân thể hắn, bù lại lượng máu thiếu hụt.
– Thúc Quân, đại sư huynh!
Tần Mục cắn răng, lạnh lùng nói:
– Đưa Phi Hương Điện vào trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình đi! Kích động phong ấn bên trên, dụ mười Thiên Tôn đến, ta muốn mượn tay bọn họ hủy diệt toàn bộ tòa Thần Điện này! Nguyên Thánh Di La Cung, ta xem ngươi chết như thế nào!
Đám người Ngụy Tùy Phong không biết bọn họ gặp phải chuyện gì trong Phệ Hương Điện, chỉ thấy Tần Mục nghiến răng nghiến lợi, rõ ràng là đã chịu thiệt không nhỏ.
Tần Mục nói cho bọn họ vị trí của thành Ngọc Kinh, vừa kiểm tra thương thế của người què, vừa nói:
– Các ngươi đi trước, đưa Phệ Hương Điện vào thành Ngọc Kinh, đụng phải phong ấn phía trên thì lập tức rời đi, tuyệt đối không được ở lại.
– Ngươi yên tâm đi, ta đã từng tới nơi đó, mặc dù không thể đi vào nơi sâu nhất, nhưng bố trí bên trong ít nhiều cũng biết một chút.
Thúc Quân vội vàng đáp:
– Có ta dẫn đường thì chắc hẳn sẽ không xảy ra sai sót.
Ngụy Tùy Phong thu hồi Phệ Hương Điện, nhanh chóng rời đi cùng với hắn.
Tần Mục lấy dược liệu ra, luyện chế đan dược cho người què uống.
Khí tức của người què cực kỳ yếu ớt mệt mỏi.
Hắn cõng Tần Mục xuyên qua phong ấn Phệ Hương Điện, khiến cho sinh mệnh hắn bị hao mòn, tổn hại đến căn nguyên, lúc này được Tần Mục điều trị mới đỡ hơn một chút.
Nhưng muốn khôi phục đến trạng thái đỉnh phong thì còn phải điều dưỡng một thời gian.
Tần Mục lại luyện chế thêm một ít đan dược, chia thành các loại, giao cho Tư bà bà, nói cho Tư bà bà biết khi nào cho người què uống thuốc.
Tư bà bà vô cùng kinh ngạc, chỉ thấy Tần Mục lấy Lưu Ly Thanh Thiên Tràng ra giao cho Yên Nhi, sau đó mời hồn phách của đám người Nam Đế, Minh Hoàng trong con mắt dựng thẳng của mình ra ngoài, giao cho Lam Ngự Điền, Hư Sinh Hoa chăm sóc.
Chương 1860: Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền
Ngự Thiên Tôn và Lam Ngự Điền
Tư bà bà lại càng hoảng sợ, vội vàng kéo Tần Mục qua, lo lắng hỏi:
– Mục Nhi, ngươi đừng làm ta sợ, chẳng lẽ ở trong điện ngươi bị thương nặng không thể chữa sao?
Tần Mục lắc đầu đáp:
– Trúng kế.
Bà bà, mấy ngày này ta cần phải đi vào giấc mộng, dùng phật pháp chống lại sự xâm nhập của Nguyên Thánh Di La Cung, các ngươi hộ pháp cho ta, nếu như nhìn thấy ta tụng kinh trong mộng cảnh…
Hắn do dự một chút, lấy Cung Thần ra giao cho Tư bà bà, nghiến răng nói:
– Vậy thì bắn chết nguyên thần của ta!
Sắc mặt Tư bà bà tái mét, ném Cung Thần sang một bên.
Tần Mục vội vàng nói:
– Dù nguyên thần của ta bị bắn chết thì ta cũng không chết được.
Ta vẫn có thể tái tạo lại hồn phách, cùng lắm thì phế bỏ tu vi nguyên thần, trùng tu lại.
Nếu như Nguyên Thánh Di La Cung kia mượn sức mạnh của ta đi ra khỏi Phệ Hương Điện, e rằng mười Thiên Tôn liên thủ cũng không làm gì được hắn! Bà bà, khi cần thiết nhất định phải bắn chết nguyên thần của ta, không được do dự!
Sắc mặt Tư bà bà phức tạp, lặng lẽ nhặt Cung Thần lên, đưa cho người mù, người mù đón lấy Cung Thần, trầm ngâm một lát, lắc đầu nói:
– Ta không làm được.
Hắn muốn giao Cung Thần cho người câm, người câm cũng lắc đầu:
– Ta không thể xuống tay với đứa trẻ mà mình nuôi lớn…
– Tốt nhất là để ta làm đi.
Tư bà bà đoạt lại Cung Thần, hít vào một hơi thật dài, cứng rắn nói:
– Mục Nhi năm đó là ta nhặt về, ta tự mình ra tay cũng tốt.
Ta tàn nhẫn!
Nàng thở hổn hển, lấy hơi mấy lần, rõ ràng lòng dạ nàng không hề tàn nhẫn như lời nàng nói.
Tần Mục nói với Lam Ngự Điền:
– Có dung hợp tàn hồn của ngươi không, ngươi cần phải tự mình quyết định, những người khác cũng không thể quyết định thay ngươi.
Lam Ngự Điền do dự, gật đầu.
Yên Nhi đón lấy hồn phách của Nam Đế Chu Tước, mẫu nhi hai người cuối cùng được gặp lại nhau, tự nhiên có rất nhiều điều muốn nói.
Chỉ có hồn phách của Minh Hoàng phiêu đãng ở nơi xa lạ này, có chút mờ mịt:
– Đây là đâu? Không phải ta chết rồi sao?
Hắn nhìn đất nhìn trời, thế giới này lại xa lạ như vậy, thậm chí hắn không biết mình đã chết bao lâu, cũng không biết tại sao mình đến được đây.
– Ngươi không được rời khỏi đây!
Một tiểu cô nương ngăn hắn lại, ngẩng đầu nhìn hắn, giọng nói trong trẻo dễ nghe:
– Nơi này là Thập Vạn Thánh Sơn, nơi U Đô không bao phủ tới, ngươi là quỷ hồn, nếu như rời khỏi chỗ này, Thổ Bá sẽ bắt ngươi đến U Đô! Ngươi bị giam giữ bên trong Phệ Hương Điện, khi còn sống nhất định đã làm rất nhiều chuyện xấu? Thổ Bá sẽ lấy roi da hung hăng đánh vào mông ngươi!
Minh Hoàng dở khóc dở cười, dừng bước, hỏi:
– Ngươi là ai? Vì sao lại ngăn cản trẫm?
– Ta tên Hoa Huyên Tú, đây là Văn Nguyên, là sư huynh của ta.
Nữ tử kia kéo đến một thiếu niên thanh tú, cười nói:
– Hắn là thiếu giáo chủ của Thiên Thánh Giáo ta, chờ khảo hạch vài năm nữa là có thể kế thừa chức vị giáo chủ.
Đương nhiên, lão giáo chủ vẫn còn sống, theo quy củ của Thiên Thánh Giáo bọn ta, thiếu giáo chủ phải giết chết lão giáo chủ mới có thể danh chính ngôn thuận kế vị.
Ta sợ Văn Nguyên không có cơ hội này rồi, thân thể lão giáo chủ của bọn ta khỏe lắm…
Văn Nguyên Tổ Sư bất đắc dĩ nói:
– Đó là tập tục xấu được truyền xuống do các đời giáo chủ hiểu sai giáo lí của Ngụy Tổ Sư, bây giờ Ngụy Tổ Sư đã trở về, vậy thì sẽ không còn quy củ này nữa.
Hiện tại ngươi không có thân xác, là trạng thái quỷ hồn, tốt nhất ở lại đây, đợi đến khi giáo chủ tỉnh lại, tìm được mảnh vỡ thân xác trước kia của ngươi thì có thể tái tạo lại thân thể cho ngươi, giúp ngươi sống lại.
Minh Hoàng nhìn hai người này thanh thuần đáng yêu, trong lòng không khỏi sinh ra cảm giác thân cận, nói:
– Hiện tại ta đã là một cô hồn dã quỷ, trên người chẳng có gì, không bằng truyền thụ cho huynh muội các ngươi tuyệt học của ta, coi như bù đắp đi…
Hoa Huyên Tú và Văn Nguyên liếc nhìn nhau, cùng ngẩng đầu nói:
– Là Vô Lậu Tạo Hóa Huyền Công sao?
Minh Hoàng ngẩn người, gật đầu, cảm thấy khó hiểu:
– Ngay cả mấy đứa nhóc cũng biết Tạo Hóa Huyền Công của ta, bây giờ là thời đại nào vậy? Lẽ nào ngay cả bí mật bất truyền của ta cũng biến thành rau cải trắng bán đầy ngoài chợ rồi sao?
– Bọn ta đều từng tu luyện rồi.
Văn Nguyên Tổ Sư suy nghĩ chốc lát, nói:
– Đúng rồi, trước đây giáo chủ có nhắc đến thời đại của ngươi, nói ngươi sở dĩ bị giết là vì Tạo Hóa Huyền Công của ngươi không luyện được đến nguyên thần, không thể khiến cho nguyên thần và nhục thân cùng hóa thành ba đầu sáu tay.
Đúng lúc hiện tại ngươi không đi đâu được, bọn ta sẽ truyền thụ thần thức Bất Diệt – Tam nguyên thần của Xích Hoàng cho ngươi.
Minh Hoàng trố mắt, đầu óc mê man, ma xui quỷ khiến gật đầu, đột nhiên tỉnh ngộ, hỏi:
– Hai vị tiểu đạo hữu, bây giờ đang là thời đại nào?
– Diên Khang!
Hoa Huyên Tú và Văn Nguyên Tổ Sư đồng thanh đáp.
Lam Ngự Điền cũng đang nhìn một bản thể khác của mình, đó là Ngự Thiên Tôn.
Lúc này, Ngự Thiên Tôn chỉ là một nhúm tàn hồn mang theo kí ức trăm vạn năm trước của hắn, liệu có thể dung hợp với tàn hồn của bản thân hắn hay không, liệu có biến thành Ngự Thiên Tôn hay không, điều khiến hắn có chút do dự.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










