1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 374 : Đại cát đại lợi (c1866-c1870)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 374 : Đại cát đại lợi (c1866-c1870)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1866: Đại cát đại lợi

Đại cát đại lợi

– Năm đó tộc Tạo Vật Chủ bọn ta dẫn theo rất nhiều cường giả và Cổ Thần đến thăm dò nơi đây, lần đầu gặp phải loại gió này, ngoại trừ trốn dưới gốc cây ra, trốn ở những chỗ khác đều chết.

Thúc Quân lấy một cây đại chùy ra, hung hăng đập vào cái đầu lâu kia.

Cái đầu lâu đó chắc là đầu lâu của Tạo Vật Chủ, lúc đi tới gốc cây, nó đột nhiên mọc ra tứ chi bằng xương, phát ra tiếng cười khanh khách, sau đó bị Thúc Quân vung một chùy đập nát.

– Là hồn phi phách tán.

Thúc Quân thở phào nhẹ nhõm, phất tay hất xương cốt vỡ vụn ra ngoài, thản nhiên nói:

– Ngay cả thần thức cũng không còn lại chút gì, kể cả đại đạo của Cổ Thần cũng tan thành mây khói.

Ngụy Tùy Phong nhìn xương vụn trên mặt đất, lộ ra vẻ mờ mịt.

Thúc Quân nói:

– Nó bị ảnh hưởng bởi cái cây sau lưng chúng ta.

Gốc cây này chắc là đạo thụ mà trước đây Mục Thiên Tôn nói, cũng được gọi với cái tên “cây thế giới”, mà Đại Hắc Mộc cũng chính là một cái cây thế giới.

Mặc dù gốc cây này đã chết, nhưng uy lực vẫn còn, trấn thủ tại đây có thể chống đỡ được Nhiệt Tịch Chi Phong.

Có điều tuyệt đối không thể đụng vào gốc cây này.

Năm đó, khi bọn ta chạy tới gốc cây, có vài người sau khi đụng phải gốc cây thì đã biến đổi.

Sắc mặt hắn cổ quái:

– Kẻ đó như biến thành một người khác, hoặc không thể nói là người, thậm chí đã giết chết rất nhiều cao thủ của bọn ta…

– Đúng là một nơi chẳng ra sao cả…

Ngụy Tùy Phong rùng mình mấy cái, nắm chặt cổ áo.

Nhiệt Tịch Chi Phong qua đi, bọn họ rời khỏi gốc cây khô héo.

Ngụy Tùy Phong nhìn khắp nơi, chỉ thấy đâu đâu trong thành Ngọc Kinh của Tổ Đình cũng là đại điện đổ nát, kiến trúc sụp đổ, ngay cả mấy loại hoa văn đại đạo trên kiến trúc cung đình cũng bị phai mờ, chỉ còn lại đường nét nhạt nhòa không rõ.

Mà trong cảnh tượng đổ nát thê lương còn có khí hỗn độn cực kỳ nặng nề, hệt như một vùng ao nước nhỏ, thậm chí Ngụy Tùy Phong còn nhìn thấy từng đám khí hỗn độn đang đóng băng lại!

Ngay tại lúc hắn đi qua, trong một đám khí hỗn độn đang bị đóng băng, một luồng khói trắng lượn lờ bay lên, trông giống như một cái đầu lâu không thấy rõ mặt, phà một hơi khí lạnh vào bọn họ.

Thúc Quân vội vàng kéo Ngụy Tùy Phong chạy trốn luồng gió lạnh kia, nói nhanh:

– Đó là Lãnh Tịch Chi Phong, hỗn độn ngưng kết hình thành gió lạnh, nếu như bị gió lạnh thổi vào người thì tất cả tan rã, biến thành hư không!

Ngụy Tùy Phong đành phải chạy trốn theo hắn.

Chưa chạy được bao xa, sắc mặt Ngụy Tùy Phong đột nhiên dại ra, chỉ thấy ngàn vạn cung điện trong thành Ngọc Kinh phía trước, bố cục chẳng chịt nhưng vô cùng trang nghiêm, mặc dù hoang tàn đổ nát, song cũng có thể nhìn ra được huy hoàng năm đó.

Thế nhưng phía trước những cung điện này đều có một gốc cây khô héo đứng sừng sững!

Một loạt gốc đạo thụ đã chết!

Hàng trăm gốc đạo thụ cứ thế đập vào tầm mắt hắn.

Ngụy Tùy Phong khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng trở nên khô khốc, bị chấn động đến nỗi trong đầu trống rỗng không nghĩ được gì nữa.

Thúc Quân kéo hắn chạy như điên, đến dưới gốc đạo thụ khô héo thì lập tức dừng bước, xoay người nhìn Lãnh Tịch Chi Phong thổi tới.

Ngụy Tùy Phong ngoan ngoãn đứng bên người hắn, Thúc Quân nói:

– Đừng đụng vào.

Ngụy Tùy Phong ngoan ngoãn gật đầu.

Thúc Quân căng thẳng nhìn chằm chằm Lãnh Tịch Chi Phong rồi nói:

– Năm đó Bá Dương Thần Vương là lão đại ca của ta, tu vi thần thức của hắn rất mạnh… Ừm, mạnh hơn ta chút xíu, bởi vì hắn chủ yếu dựa vào Long Hao.

Hắn và Long Hao liên thủ dò xét loại Lãnh Tịch Chi Phong này, sau đó nói với bọn ta, khi bị loại gió này thổi qua, tất cả vật chất đều tan rã, bất kì vật gì đều không thể chuyển động, tạo thành hạt vật chất không ngừng phân tách, đến khi không thể phân tách được nữa mới thôi.

Mà khi phân tách đến nhỏ nhất, khoảng cách giữa mỗi hạt vật chất xa vô hạn…

Ngụy Tùy Phong đã không thể nào tưởng tượng ra được tình huống này.

– Đây chính là Hư Không, cho dù là ba mươi lăm tầng Hư Không cũng không có loại Hư Không lợi hại đến mức này.

Tóc trên đầu Thúc Quân xõa tung, hắn liếm liếm môi, nói:

– Bá Dương và Long Hao suy đoán, trên ba mươi lăm tầng Hư Không còn có một tầng Hư Không khác, chắc hẳn loại Hư Không khởi nguồn của Lãnh Tịch Chi Phong.

Hắn gọi đó Hư Không Chung Cực, suy đoán rằng có lẽ Lãnh Tịch Chi Phong trong tòa thành này chính là một mảnh vỡ của Hư Không Chung Cực, mà loại gió này nhất định do quỷ hồn chết trong Hư Không Chung Cực tạo nên.

Hư Không có năng lực hư hóa, bất kì sinh vật hoặc vật chất nào bước vào Hư Không đều sẽ bị hư hóa.

Cái gọi là hư hóa chính là khi một người bước vào Hư Không, thần hình của hắn sẽ càng ngày càng lớn, càng ngày càng mỏng, dần dần từ chân thực biến thành trạng thái hư vô.

Khoảng cách giữa những hạt vật chất tạo thành người này không ngừng dãn ra, không ngừng kéo dài, cuối cùng cả người biến thành một đám hạt không liên quan đến nhau, tan biến trong Hư Không.

Loại tình huống này chính là hư hóa.

Đạo Cảnh trọng thiên thứ ba của Tần Mục – Đại La Thiên Thượng Tụ Hội, đạo lý được vận dụng trong đó chính là đạo lý giữa Hư Không và thần thức, là thần thông Đạo Cảnh mà hắn lĩnh ngộ được từ trong tri thức của tộc Tạo Vật Chủ.


Chương 1867: Ngụy phá phá và đại mơ hồ

Ngụy phá phá và đại mơ hồ

Ánh mắt Ngụy Tùy Phong dại ra, nhìn về phía xa xa.

Thúc Quân nhìn chằm chằm vào Lãnh Tịch Chi Phong, đợi cơn gió này qua đi, đột nhiên Ngụy Tùy Phong kéo tay áo hắn, Thúc Quân nói:

– Đợi thêm chút nữa, cơn gió này vẫn chưa qua hết…

Ngụy Tùy Phong lại kéo vạt áo hắn, Thúc Quân mất kiên nhẫn nói:

– Bảo ngươi chờ một chút, bây giờ mà đi thì kiểu gì cũng đụng phải đuôi gió, bị quét nhẹ qua cái là chúng ta cũng sẽ đi đời nhà ma…

Ngụy Tùy Phong không nhịn được nói:

– Thúc Quân, lần trước lúc ngươi đi qua đây, ngươi có phát hiện trong thành còn người sống không?

– Người sống cái gì quái gì chứ? Tòa thành này là một tử thành, đừng nói là người sống, ngay cả quỷ cũng chưa từng thấy lấy một con…

Thúc Quân ngoảnh đầu lại, Ngụy Tùy Phong bĩu môi, run giọng nói:

– Hình như phía trước có một người sống…

Thúc Quân nhìn lại thì không khỏi sợ run người, quả nhiên hắn nhìn thấy một người sống đang ngồi dưới một gốc cây, cười tủm tỉm nhìn bọn họ.

Sắc mặt hai người xám ngoét, chỉ thấy người kia là một nữ tử xinh đẹp rạng rỡ.

Nàng đứng dậy khỏi gốc cây, từ xa vẫy tay với bọn họ.

Hai người chăm chú nhìn lại lần nữa, nữ tử đã biến mất, mà trên gốc cây khô vừa rồi lại mọc thêm một loại quả.

– Đạo quả!

Tim hai người đập thình thịch, đó là một quả đạo quả, nhìn qua tuy nhăn nhúm, nhưng bên trong đạo quả vẫn tràn ngập đạo vận nồng đậm.

– Chẳng lẽ nữ tử vừa rồi là linh hồn ẩn chứa bên trong đạo quả?

Cuối cùng Lãnh Tịch Chi Phong cũng ngừng lại.

Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân liếc nhau, hai người cùng bước chân đi về phía cái cây kia.

Khi tới cách đó không xa, hai người dừng bước, chỉ thấy đạo quả nhẹ nhàng xoay tròn trên cây, sau đó hoa văn méo mó trên đạo quả ngày càng rõ ràng, ngày càng chân thực.

Ngụy Tùy Phong thầm cảnh giác, yên lặng đề phòng.

Dần dần trong mắt bọn họ, đạo quả đã lớn gần bằng tinh cầu, mỗi một hoa văn trên đạo quả lộ ra vô cùng to lớn, mà những đạo văn tạo thành thì lại rất nhỏ, cấu tạo vô cùng phức tạp.

Nhưng bên trong đạo văn nhỏ bé này vẫn còn có đạo văn cấu tạo nên!

Bọn họ nhìn lần lượt từng tầng hoa văn bên ngoài đạo quả, không ngờ chi tiết lộ rõ ra lại vô cùng nhiều, càng nhìn kỹ, chi tiết càng nhiều hơn, càng thêm huyền diệu, càng thêm ảo diệu, càng thêm khó giải!

Hai người bất giác say đắm trong đó giống như đang yên lặng giải mã một loại trò chơi có mị lực kỳ lạ, không kiềm chế được lòng hiếu kỳ, khiến bọn họ không ngừng quan sát những chi tiết nhỏ bé hơn.

Nhưng bọn họ không chú ý tới một điều, nhìn từ bên ngoài, đạo quả không hề có bất kỳ thay đổi nào, mà chính bọn họ mới là thứ đang thay đổi!

Thân thể của hai người bọn họ đang không ngừng thu nhỏ, không ngừng lại gần đạo quả, càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng gần, mắt thấy sắp bị đạo quả nuốt chửng!

Đột nhiên, Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân nhìn thấy nơi nhỏ bé nhất của đạo quả có một nữ tử đang nằm ở nơi đó.

Xung quanh nàng không hề có điểm tựa, nhưng nàng vẫn có thể nằm chính giữa đạo quả.

Nàng đang ngủ say bên trong đạo quả, ngọt ngào, động lòng người.

– Lão Ngụy!

Thần thức của Thúc Quân đột nhiên bộc phát, quát:

– Đừng để nữ nhân này mê hoặc!

Dứt lời, thần thức của hắn xung kích vào trong đầu Ngụy Tùy Phong, thức tỉnh Ngụy Tùy Phong.

Ngụy Tùy Phong thất vọng mất mát, lẩm bẩm nói:

– Một vẻ đẹp không kém gì Tuyệt Vô Trần…

Ngay sau đó, hắn tỉnh ngộ:

– Tại sao cái tên Thúc Quân này không bị mê hoặc? Chẳng lẽ đạo tâm của hắn mạnh hơn ta?

Nhưng hắn lại không biết, thẩm mỹ của Thúc Quân khác hẳn người thường, thật ra không cảm thấy nữ tử này có chỗ nào đẹp.

Lúc này, hai người mới để ý thấy bọn họ bất giác đã đi vào trong đạo quả, quay đầu nhìn lại, đạo văn đại đạo uốn lượn, phong tỏa bọn họ trong đạo quả cổ quái này!

Bọn họ đứng ở chỗ này, hầu như không thấy được bất kỳ ánh sáng nào ở bên ngoài, chỉ có thể thấy đạo văn vô cùng vô tận!

Đạo văn giống như xiềng xích phóng tới từ xung quanh, uy năng chất chứa trong đạo văn kia, cho dù là cường giả cảnh giới Đế Tọa đại viên mãn như Ngụy Tùy Phong cũng không nhịn được mà run rẩy, trong lòng sinh ra cảm giác tuyệt vọng!

Thúc Quân cũng rơi vào tuyệt vọng, khàn giọng nói:

– Mục Thiên Tôn, ngươi từng cứu mạng ta, nhưng ta lại không thể trả ngươi một mạng!

Ầm…

Vô số đạo văn bao phủ bọn họ, Thúc Quân nhắm mắt lại, cho rằng mình đã chết, nhưng xung quanh lại truyền đến chấn động vô cùng kinh khủng, ngăn cản đạo văn của đạo quả giết chết bọn họ!

– Ngụy Tùy Phong lợi hại như vậy?

Thúc Quân vừa mừng vừa sợ:

– Ta không nhìn ra hắn có bản lĩnh lợi hại đến mức này đấy…

Hắn vừa mở mắt nhìn thì thấy Phi Hương Điện đứng sừng sững trước mặt bọn họ, rõ ràng là Ngụy Tùy Phong đã lấy Phi Hương Điện ra, trực tiếp dùng nó để chống lại đạo văn xâm nhập!

Phi Hương Điện không có uy năng gì, nhưng lại có vô số tầng phong ấn, đạo văn bắn ra từ đạo quả đã kích động uy năng của tất cả phong ấn trong Phi Hương Điện!


Chương 1868: Ngụy phá phá và đại mơ hồ (2)

Ngụy phá phá và đại mơ hồ (2)

Phong ấn trong Phi Hương Điện gần như tập hợp phong ấn của tất cả cường giả từ thời đại Thái Cổ đến bây giờ, từ Thái Đế đến Thái Sơ, từ Thái Sơ đến mười Thiên Tôn, còn có đại phong ấn của vô số Tạo Vật Chủ, Cổ Thần, cường giả Đế Tọa.

Giờ đây, uy lực của những phong ấn này bộc phát trong tích tắc !

Kinh hãi và vui sướng trên mặt Thúc Quân còn chưa còn kịp hiện lên, đột nhiên Ngụy Tùy Phong nhào tới, vô số phù văn bay lượn xung quanh ào ào bao lấy hai người bọn họ.

Hắn nghiêm túc nói:

– Đi mau!

Ầm!

Đạo quang vô biên bộc phát từ bên trong đạo quả quỷ dị, gây lên trận chấn động kịch liệt, sau đó lấy đạo quả làm trung tâm lan ra xung quanh.

Trong nháy mắt, một cỗ uy năng cuồn cuộn phóng lên trời từ trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, xung kích toàn bộ phong ấn được để lại bởi đám người Thần Vương, Cổ Thần và Thái Đế Thái Sơ thời đại Thái Cổ, khiến tòa thần thành cổ xưa hoàn toàn xuất hiện ở bên trong Tổ Đình!

Mà trong toà thần thành mênh mông này, cỗ xung kích kinh khủng đó như thể dẫn tới phản ứng dây chuyền, hàng loạt chấn động vô khủng bố như bị kích hoạt, lần lượt bạo phát!

Giờ phút này, cho dù là mọi người ở xa tận Thập Vạn Thánh Sơn cũng có thể nhìn thấy trong một vùng đất hoang vu của Tổ Đình, một vệt đạo quang kinh khủng xông thẳng lên bầu trời, lay động đại đạo thiên địa, tách đôi từng đám mây trắng, xuyên qua kết giới của Tổ Đình!

Mà trên Thiên Đình, chư thần canh giữ Thiên Đình chỉ cảm thấy đất rung núi chuyển, toàn bộ Thiên Đình đều đang không ngừng lắc lư, mặt đất Thiên Đình răng rắc nứt ra, các tòa cung điện lung lay như muốn sụp đổ.

Chư thần khó mà đứng vững, nhưng vào lúc này, bọn họ cũng nhìn thấy đạo quang kinh khủng kia phóng lên trời.

Những đạo quang này nối liền nhau, ánh sáng trên trời hay thậm chí là ngoài vùng trời Tổ Đình đều hình thành lên hình thái của một gốc đại thụ rộng lớn mênh mông!

Hư Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn đang canh giữ Thiên Đình lập tức vươn người đứng dậy, trấn áp lại rung chuyển của Thiên Đình.

Hai vị Thiên Tôn nhìn về nơi đạo quang kia bay lên, sắc mặt không khỏi thay đổi.

Chỉ thấy vô số ngôi sao bị những đạo quang này đẩy rời xa khỏi quỹ tích quỹ đạo ban đầu, thiên tượng đại loạn!

Trong Huyền Đô, bảy vị Thiên Tôn là Hạo Thiên Tôn, Thạch Kỳ La, Nghiên Thiên Phi, Tổ Thần Vương, Tường Thiên Phi, Lang Hiên Thần Hoàng và Cung Thiên Tôn đang luyện hóa Thiên Đạo, luyện hóa nhục thân Thiên Công.

Giờ phút này, nhục thân Thiên Công cũng theo đó dao động, hàng tỉ ngôi sao trong Huyền Đô hỗn loạn!

Các ngôi sao hỗn loạn khiến binh mã các lộ đại quân Thiên Đình trấn thủ Huyền Đô đại loạn, từng chiếc lâu thuyền đại hạm của Thủy Sư canh giữ Thiên Hà bị Thiên Hà dao động hất bay, vô số thiên binh thiên tướng khoa tay múa chân, bị quăng vào trong tinh không, thân hình khó ổn định.

– Tổ Đình có biến!

Bảy vị Thiên Tôn đồng loạt đứng dậy, nhìn về phía Tổ Đình, Lang Hiên Thần Hoàng thất thanh nói:

– Là Phi Hương Điện! Phong ấn ta để lại ở Phi Hương Điện bị kích động rồi!

– Của ta cũng bị kích động!

Sắc mặt Tường Thiên Phi thay đổi, vội vàng đứng dậy, thôi thúc Trảm Thần Đài Tổ Đình, nghiêng mình đi, nổi giận đùng đùng:

– Cái tên Mục Thiên Tôn này, đúng là tự tìm đường chết!

Những Thiên Tôn khác liếc nhau, nhanh chóng đuổi theo nàng, cùng đi về phía Tổ Đình.

Trong thành Ngọc Kinh Tổ Đình, Phi Hương Điện dính chặt với một gốc đạo thụ, trên cửa đại điện đang treo đạo quả của đạo thụ, mà đạo quả thì đang không ngừng va chạm với phong ấn còn sót lại trong Phi Hương Điện.

Hai bên dốc sức giao chiến, cố gắng tiêu diệt đối phương!

Mà vào lúc này, dưới một đống gạch vỡ ngói nát có thứ gì đó đang nhúc nhích.

Sau một lúc lâu, Ngụy Tùy Phong và Thúc Quân đầu to bò ra từ trong đống gạch ngói vụn, vỗ bụi bặm trên người.

Thúc Quân nhìn xung quanh, chỉ thấy không ít kiến trúc trong thành Ngọc Kinh của Tổ Đình đã sụp đổ, không khỏi lẩm bẩm nói:

– Mục Thiên Tôn trò giỏi nhờ thầy, bản lĩnh đi đến đâu phá đến đó của hắn vẫn kém hơn ngươi…

Ngụy Tùy Phong thản nhiên nói:

– Đó là đương nhiên, ta phá từ Long Hán đến bây giờ đâu chỉ là hư danh?

Hai người liếc nhau, cười ha ha.

Trong tiếng cười, Thúc Quân nhìn xung quanh, nụ cười trên mặt dần dần đóng băng, tiếng cười cũng càng ngày càng nhỏ, cuối cùng không nghe thấy nữa.

Chỉ thấy một con sông hỗn độn khổng lồ xuất hiện trước mặt bọn họ, trong sông là khí hỗn độn mênh mông, không biết chảy về hướng nào.

Ngụy Tùy Phong cười nói:

– Lần này không sợ mười Thiên Tôn không vào được Phi Hương Điện để diệt trừ Nguyên Thánh Di La Cung rồi! Thúc Quân, chúng ta nên đi rồi… Thúc Quân?

Hắn quan sát gương mặt Thúc Quân, lộ vẻ ngờ vực:

– Không phải là ngươi lạc đường đấy chứ?

Thúc Quân tỉnh táo lại, cười ha ha nói:

– Sao ta lạc đường được? Ha ha ha ha, ta đường đường là một trong ba Thần Vương Thái Cổ, sao lại lạc đường được… Chẳng qua ta chưa từng tới nơi này mà thôi.

Ngụy giáo chủ, cái bản đồ kia của ngươi thật sự có tác dụng chứ? Có thật là sẽ có người theo bản vẽ tới cứu chúng ta không?


Chương 1869: Minh Hoàng dạy bảo Thái Dịch

Minh Hoàng dạy bảo Thái Dịch

Trong Thập Vạn Thánh Sơn, đám người Tư bà bà căng thẳng quan sát Mã gia và Chiến Không Như Lai.

Đã qua hơn hai mươi ngày kể từ khi thành Ngọc Kinh Tổ Đình xảy ra biên cố, tuy tình hình bên phía Tần Mục vẫn luôn vững vàng, nhưng tình hình bên phía Mã gia và Chiến Không Như Lai lại có vẻ không được lạc quan cho lắm.

Tuy tâm cảnh của Chiến Không Như Lai tu dưỡng khá cao, nhưng tu vi lại thấp, thời gian dài như vậy đã khiến vị đại phật này rất mệt mỏi.

Tu vi của Mã gia tương đối cao, nhưng tu vi tâm cảnh thấp hơn Chiến Không một bậc, kiên trì đến được một bước này cũng đã vô cùng vất vả.

Nhưng vào lúc này, Yên Nhi đột nhiên bay tới, nói với đám người Tư bà bà:

– Xảy ra chuyện lớn rồi, thánh địa của chúng ta nảy mầm!

– Thánh địa nảy mầm rồi?

Đám người Tư bà bà có chút không hiểu nổi, Yên Nhi nói:

– Ta vừa nói chuyện phiếm với mẫu thân, vừa dẫn nàng đi xung quanh quan sát cảnh đẹp ở thánh địa của chúng ta một chút…

Mọi người nhíu mày, thầm nghĩ:

– Cô nương này còn đui hơn cả người mù.

Tuy rằng Thập Vạn Thánh Sơn có chữ “thánh”, nhưng cũng chỉ là cái mác cho đẹp mặt chúng ta, nơi này có cảnh đẹp từ khi nào vậy?

Yên Nhi tự mình nói:

– Lúc ta đi đến chủ điện nằm giữa Thánh Sơn thì thấy chủ điện bị hai phiến lá cây khổng lồ nâng lên, nền đất chia năm xẻ bảy! Hai phiến lá cây kia lớn lắm, nâng thánh điện của công tử vào giữa hai phiến lá cây, lộ rõ vẻ đáng thương lắm…

Cô nương này nói không đầu không đuôi, người mù vội vàng nói:

– Bà bà, các ngươi ở lại chỗ này chăm sóc Mục Nhi, ta theo nàng đi xem sao.

Tư bà bà gật đầu, người câm nói:

– Ta cũng đi xem một chút!

Yên Nhi dẫn hai người bay đến giữa Thánh Sơn.

Còn chưa tới nơi, từ xa người mù đã thấy hai phiến lá cây khổng lồ giống như hai bàn tay lớn đến khó tin, nâng cung điện của Tần Mục vào trong lòng bàn tay!

Hai phiến lá cây này sinh ra từ bên trong gốc cây Đại Hắc Mộc bị đốt trụi.

Đại Hắc Mộc đã bị Thái Dịch chặt gãy từ lâu, phóng đuốc đốt cháy đen thui đến mức chẳng còn gì, chỉ còn lại vòng tuổi chưa bị đốt sạch sẽ, hóa thành Thập Vạn Hắc Sơn.

Bây giờ, ngọn núi ở trung tâm lại mọc ra hai phiến lá cây lớn, thật sự vô cùng kỳ lạ!

Lúc này, rất nhiều người đã tụ tập bên cạnh hai phiến lá cây, đám người Hư Sinh Hoa, Lam Ngự Điền, Minh Hoàng đang bay tới bay lui xoay quanh rễ cây, kiểm tra xem cái cây này chui ra từ đâu.

Đại điện bị hai phiến lá cây nâng ở giữa là thánh điện của Thập Vạn Thánh Sơn, nơi mà Tần Mục ở, Thái Dịch cũng từng cho tiếp kiến Thiên Công và Thổ Bá ngay tại bên trong tòa đại điện này.

Kích thước của tòa đại điện không hề nhỏ, nhưng lại nhỏ hơn hai phiến lá cây rất nhiều, khó trách Yên Nhi lại nói kỳ lạ, đáng thương.

Hai người bước tới phía dưới hai phiến lá cây, ngước nhìn hai phiến lá cây khổng lồ, thầm ngạc nhiên.

Chỉ thấy hoa văn trên lá cây giống như đạo văn của đại đạo, không nói hết được vẻ huyền diệu, sinh cơ truyền đến từ lá cây bừng bừng, chỉ đứng ở chỗ này cũng có thể cảm nhận được sự khoan khoái.

Đột nhiên, người mù nhìn thấy một nam nhân hùng tráng cầm trong tay một cái rìu lớn đi tới.

Người đó đi đến phía dưới hai phiến lá cây, vung rìu lớn lên, khoa tay múa chân hai cái về phía rễ cây, ra vẻ muốn chặt.

– Vị hảo hán kia, ngươi đang làm gì vậy?

Minh Hoàng phi thân đến, tức giận nói:

– Ngươi là ai? Tại sao vô duyên vô cớ muốn chặt cây non của người ta?

Vẻ mặt của người mù và người câm xám ngoét, đám người Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền cũng lao đến, sắc mặt cũng đen lại.

Vị hảo hán hùng tráng kia cơ bắp toàn thân dữ tợn, khí lực giống như người khổng lồ thời xưa, rìu lớn trong tay lập lòe hàn quang, dường như chứa đựng sức mạnh từ xưa đến này, hiển nhiên không là ai khác mà chính là Thái Dịch biến thành!

Mặc dù Minh Hoàng là nhân vật chói mắt nhất thời đại Xích Minh, nhưng khi đối mặt với cường giả mạnh mẽ như này, bảo hắn nhổ một sợi tóc gáy còn dễ dàng hơn nhiều!

Mà từ khí lực của Thái Dịch cho thấy, quả thật hắn mạnh hơn Minh Hoàng rất nhiều lần.

Thái Dịch thu hồi rìu, liếc Minh Hoàng một cái, giọng nói như chuông lớn:

– Đương nhiên là ta tới chặt cây.

– Ngươi hùng hồn quá nhỉ!

Minh Hoàng giận dữ, tức giận nói:

– Đây là đất của ngươi ư?

Thái Dịch hạ rìu xuống, chống cán rìu, lắc đầu nói:

– Không phải đất của ta.

Minh Hoàng cười giễu nói:

– Cây này là của ngươi ư?

Mọi người câm như hến, không dám lên tiếng.

Thái Dịch lại lắc đầu, nói:

– Cũng không phải cây của ta.

– Không phải đất của ngươi, cũng không phải cây của ngươi, ngươi dựa vào cái gì mà đòi chặt cây nhà người ta?

Minh Hoàng cười giễu nói:

– Ngươi chạy đến chỗ người ta, vác rìu muốn chặt cây mọc trên đất nhà người ta, làm gì có cái lý đó! Đạo lý, đạo lý, ngươi không nói lí mà còn dám đứng đây ba hoa?

Thái Dịch sửng sốt, nhìn mọi người.

Mọi người quan sát xung quanh, không dám đối mặt với hắn, Minh Hoàng siết chặt nắm đấm, cất cao giọng nói:

– Cái cây non này là cây non nhà Mục Thiên Tôn, đất là đất của hắn, ngươi tới chặt mà không hỏi hắn là không được… Huyên Tú, Văn Nguyên, các ngươi không được kéo ta! Cái tên này tuy mạnh nhưng trời đất có công đạo, công đạo chính là công lý… Các ngươi đừng kéo ta, vị hảo hán này tuy hung ác, nhưng sao ta có thể sợ hắn? Là khách nhà Mục Thiên Tôn, ta không thể ngồi xem mà không quan tâm…


Chương 1870: Minh Hoàng dạy bảo Thái Dịch (2)

Minh Hoàng dạy bảo Thái Dịch (2)

Hoa Huyên Tú và thiếu niên Văn Nguyên kéo hắn đi về phía sau, Minh Hoàng vẫn đang giãy dụa, tức giận nói:

– Hai người các ngươi cũng là hạng người lấn thiện sợ ác! Thả ta ra để ta nói lý với hắn!

Thái Dịch suy nghĩ một chút, ngồi xuống, nói:

– Ngươi nói cũng có chút đạo lý.

Nơi này là ta hứa cho Mục Thiên Tôn, ta chỉ là địa chủ lúc đầu, hiện nay cũng là khách, quả thật tới chặt cây thì phải được hắn đồng ý.

Thôi, không chặt vội, chờ hắn tỉnh lại rồi nói.

Minh Hoàng hừ một tiếng, hất hai người Hoa Huyên Tú và thiếu niên Văn Nguyên ra, nhấc hai đầu ngón tay chỉ chỉ vào đôi mắt mình, lại chỉ chỉ vào Thái Dịch đang ngồi dưới đất, nói:

– Ta nhìn chằm chằm ngươi đây, đừng hòng nghĩ thừa dịp ta không chú ý mà ra tay… Các ngươi làm gì vậy? Sao đều dùng loại ánh mắt này nhìn ta?

Mọi người âm thầm khen ngợi:

– Thời đại Xích Minh không hổ danh là thời đại cuồng dã nhất, Minh Hoàng cũng đã từng thấy nhiều nhân vật lớn trên đời này, quang minh lẫm liệt, ngay cả tồn tại đã thành đạo như Thái Dịch cũng dám dạy bảo.

Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền tiến lên hỏi thăm Thái Dịch, nói:

– Đạo huynh, nếu như không chặt gốc cây non này đi thì có ảnh hưởng gì xấu không?

Thái Dịch nói:

– Nếu như không chặt, chờ đến khi sợi rễ của gốc cây này hồi sinh hoàn toàn thì toàn bộ cường giả từ vũ trụ kỷ nguyên trước có thể leo ra theo sợi rễ, làm hại thế gian.

Vũ trụ này cũng không gánh vác nổi cường giả như vậy, chẳng bao lâu sẽ hủy diệt thôi.

Hư Sinh Hoa hỏi:

– Vậy nếu không chặt gốc cây non này thì có ích lợi gì không?

Thái Dịch nói:

– Nếu như không chặt, trái lại cũng có chút ích lợi, chờ đến khi cây trưởng thành, tán cây vươn cao đến Hư Không Chung Cực, khi đó có lẽ việc thành đạo sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.

Đợi đến vũ trụ bị hủy diệt, mọi người có thể dựa vào gốc cây này để trốn đến vũ trụ tiếp theo.

Có điều…

Hắn lắc đầu:

– Cũng đều là sâu mọt.

Lam Ngự Điền lại hỏi:

– Nếu như chặt đi thì sao? Có phải tồn tại của vũ trụ kỷ nguyên trước không thể tới đây hay không?

Thái Dịch lắc đầu nói:

– Không.

Bọn họ vẫn sẽ tới đây, nhưng mà sẽ kéo dài thêm được một khoảng thời gian.

Hai người không hỏi nữa, cả hai lui ra.

Người câm cẩn thận dè dặt tiến lên phía trước, ngồi bên cạnh đầu ngón chân Thái Dịch, lấy ống thuốc châm lửa, phì phò hút hai cái, đưa cho Thái Dịch.

Thân thể Thái Dịch quá lớn, cúi đầu nhìn hắn, sau đó thu nhỏ thân thể, nhận lấy ống thuốc từ trong tay hắn khò khè hai hơi.

Gương mặt đầy nếp nhăn của người câm nặn ra một nụ cười:

– Đạo huynh, ngươi có thể cho ta mượn chiếc rìu này xem thử một chút được không?

– Ngươi cứ xem đi.

Người câm vội vàng bò dậy, hớn hở nhảy lên trên cái rìu, cẩn thận quan sát đạo văn trên rìu, phất tay nói:

– Người mù, người mù, ánh mắt ngươi tốt, mau lên đây, nghiên cứu với ta một chút!

Người mù không lập tức tiến lên mà hỏi Thái Dịch :

– Đạo huynh, Mục Nhi có thể tỉnh lại không?

Thái Dịch hút thuốc, nói:

– Chư vị Thiên Tôn của Thiên Đình đang chạy về thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, mà bên trong thành Ngọc Kinh cũng có tồn tại ghê gớm chắn mất tầm mắt của ta, ngay cả ta cũng không thấy được tình hình bên trong.

Chư vị Thiên Tôn có thể đánh vào Phi Hương Điện, giải quyết Nguyên Thánh Di La Cung được hay không thì còn chưa biết.

Người mù thầm giật mình.

Thái Dịch nói:

– Chín vị Thiên Tôn đã đến thành Ngọc Kinh.

Người mù không khỏi căng thẳng, chỉ thấy Thái Dịch đặt ống thuốc xuống, tiếp tục nói:

– Chín vị Thiên Tôn đã vào trong thành rồi, ta không thấy được bọn họ.

Người mù siết chặt nắm đấm, người câm vẫn đang thúc giục, người mù tức giận nói:

– Chờ một chút!

Nhưng vào lúc này, hướng thành Ngọc Kinh của Tổ Đình truyền đến một trận rung động kinh người, người mù thầm vui mừng, nhìn chằm chằm vào Thái Dịch.

Thái Dịch nói:

– Ngươi đừng nhìn ta, ta không thấy được tình hình trong thành Ngọc Kinh.

Người mù vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục nhìn chằm chằm hắn, chờ hắn nói tình hình chiến đấu.

Bảy vị Thiên Tôn cùng nhau đến thành Ngọc Kinh của Tổ Đình, tập hợp với Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn phía ngoài thành.

Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn đến sớm hơn bọn họ một bước, hai người họ không định vào trong thành trước, dù sao xuất hiện tại thành Ngọc Kinh dẫn đến động tĩnh quá lớn, bọn họ thấy tình hình này cũng có chút sợ hãi.

Loại sợ hãi này là sợ hãi khi chưa biết sẽ phải đối mặt với điều gì.

Khi ấy, cho dù là Thiên Tôn cũng có chút run sợ.

Ngay sau đó, hai vị Thiên Tôn Hỏa và Hư một mực canh giữ ở ngoài thành, lẳng lặng chờ đợi những Thiên Tôn khác.

– Mục Thiên Tôn vẫn chưa bước ra ngoài.

Hỏa Thiên Tôn nói với đám người Hạo Thiên Tôn:

– Hắn phá phong ấn của Phi Hương Điện, sau đó vẫn luôn ở trong tòa thành này.

– Phong ấn của Phi Hương Điện là phong ấn của hầu hết tất cả cường giả từ xưa đến nay, cũng có phong ấn của mười Thiên Tôn chúng ta, dựa vào bản lĩnh của hắn thì chưa thể nào phá giải được.

Hạo Thiên Tôn từ tốn nói:

– Có lẽ hắn mượn ngoại lực phá giải.

Hắn quan sát toà thần thành cổ xưa tang thương này, thản nhiên nói:

– Nói cách khác, trong thành này có thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, có thể phá giải phong ấn của mười Thiên Tôn chúng ta, thậm chí ngay cả phong ấn của Thiên Đế hay Thái Đế cũng có thể phá vỡ!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box