[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 292 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1456-c1460)
❮ sautiếp ❯Chương 1456 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1456
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tần Mục và Thái Thủy
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1252 chữ
Tần Mục giật mình, cười thất thanh nói:
– Noãn Sinh Cổ Thần đều trần tục vậy sao?
Thái Thủy trong trứng nói:
– Có thể siêu thoát chân chính chỉ có Thái Dịch mà thôi.
Các Cổ Thần khác ai chẳng xuất thế bình thường? Bị hồng trần quấy nhiễu thì có tư tưởng trần tục, cho nên ta cũng không phải ngoại lệ.
Tần Mục hơi chột dạ, thử dò hỏi:
– Ta đánh Hạo Thiên Tôn trọng thương như vậy.
Dù là Thái Tố chắc cũng không thể chữa khỏi cho hắn trong thời gian ngắn như vậy phải không?
Hắn thấy Hạo Thiên Tôn bị thương nặng như vậy, không có mấy vạn năm, mấy chục vạn năm thì đừng mong hồi phục.
Phải biết thương tích của Nguyệt Thiên Tôn đến giờ vẫn chưa khỏi hẳn, mà vết thương của Hạo Thiên Tôn còn nặng hơn cả Nguyệt Thiên Tôn.
Thái Thủy trong trứng cười lạnh lùng nói:
– Cái mà các ngươi gọi là vết thương gì gì đó, trong mắt ta chẳng là cái thá gì cả.
Thái Tố ấy mà, hữu hình hữu chất nhưng vô thể, với khả năng của nàng thì việc chữa trị những vết thương này chỉ là chuyện dễ
như trở bàn tay thôi.
Trong lòng Tần Mục nặng trĩu, truy hỏi:
– Thế tu vi bị phế mất của Hạo Thiên Tôn thì sao? Hạo Thiên Tôn bị phế mất hai mươi sáu tòa Thiên Cung, đều là ta khổ cực đầu tắt mặt tối đánh đấy.
Nàng cũng không thể dùng hết sức lực hồi phục lại hết những Thiên Cung này cho Hạo Thiên Tôn chứ? Ta cảm thấy, Thái Tố không có sức mạnh tu vi này đâu!
– Quả thật Thái Tố không có sức mạnh tu vi này!
Thái Thủy trong trứng thở dài, nói:
– Thực lực hiện tại của nàng còn kém xa Thiên Tôn.
Đương nhiên là không tính loại Thiên Tôn như ngươi.
Tần Mục thở phào nhẹ nhõm, mặc dù những lời của Thái Thủy trong trứng làm hắn không vui, nhưng tốt xấu gì thì Thái Tố cũng không có cách nào để hồi phục cho Hạo Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn không hồi phục lại trạng thái đỉnh cao thì cũng chỉ là một phế vật, giết chết hắn cũng chẳng có gì phiền toái cả.
– Lúc Thái Sơ Thiên Đế sinh ra đã không hoàn chỉnh, nhưng ngoại trừ Thái Dịch ra thì hắn cũng được coi là Noãn Sinh Cổ Thần hoàn chỉnh nhất.
Thái Thủy trong trứng nói:
– Bây giờ sức mạnh của mười Thiên Tôn đã gần bằng Thái Sơ Thiên Đế năm xưa rồi.
Sức mạnh ở cấp độ
này đã vượt qua Thái Tố rất nhiều.
Thực lực của Thái Tố mạnh hơn Tứ Sắc Đại Đế một chút, yếu hơn Tứ
Đế Cổ Thần một tẹo.
Trong lòng Tần Mục căng thẳng, cho dù như thế thì cũng không thể coi thường được.
Tứ Sắc Đại Đế, Âm Thiên Tử, Bạch Đế, Tư Hạ Du và Thiên Thanh Đế, thực lực của những người này đều không thể coi thường được, Tứ Đế Cổ Thần lại càng là sự tồn tại mà chỉ Thiên Tôn mới có thể chống lại được!
Thực lực của Thái Tố đan xen giữa bọn họ, đại khái là xấp xỉ tương đương với cường giả Thiên Đình tu thành hơn mười tòa Thiên Cung.
– Nhưng Thái Tố có thể phục hồi lại Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn.
Thái Thủy trong trứng tiếp tục nói:
– Nàng có thể khống chế được năng lượng mất kiểm soát của Hạo Thiên Tôn, có thể khiến chín toà Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn phục hồi nguyên trạng một cách nhanh chóng.
Còn về hai mươi sáu toàn Thiên Cung khác, đối với nàng mà nói, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Tần Mục suy nghĩ giây lát rồi hỏi:
– Ngươi cảm thấy cần bao nhiêu thời gian?
Thái Thủy trong trứng cân nhắc một chút rồi nói:
– Trong tình huống không ảnh hưởng đến sức mạnh của bản thân Thái Tố thì cần một trăm năm.
Tần Mục quả quyết nói:
– Thế thì chỉ nội trong vòng năm mươi năm, Hạo Thiên Tôn có thể khôi phục được trạng thái đỉnh cao rồi!
Thái Thủy trong trứng nghĩ một lúc rồi gật đầu nói:
– Ngươi nói không sai.
Sau khi chín toà Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn được khôi phục, hắn cũng có thể
tự mình tu luyện, hoàn thiện Thiên Cung, cộng thêm cả sự phục hồi của Thái Tố, khoảng năm mươi năm là hắn có thể khôi phục lại trạng thái đỉnh cao rồi.
Tần Mục đi đi lại lại quanh Thái Thủy Chi Noãn, còn Thái Thủy Chi Noãn thì yên lặng ở yên một chỗ, không hề động đậy.
– Trong thời gian ngắn, Hạo Thiên Tôn chỉ có thể hồi phục được chính tòa Thiên Cung, cũng có nghĩa là trong thời gian ngắn không cần phải lo lắng.
Vốn dĩ ta còn định chạy trốn, nhưng xem ra bây giờ không cần thiết nữa rồi.
Bây giờ sức mạnh của hắn còn chưa phục hồi, tất nhiên sẽ giấu nghề, không để lộ năng lực của mình, sợ người khác sẽ tìm ra manh mối.
Đột nhiên, Tần Mục dừng bước chân, nhìn về phía Thái Thủy Chi Noãn:
– Thái Tố hữu cầu tất ứng, nếu như thứ mà Hạo Thiên Tôn xin là tòa Thiên Cung thứ ba mươi sáu thì sao?
Thái Tố có cho hắn tòa Thiên Cung thứ ba mươi sáu không?
Thái Thủy trong trứng suy nghĩ một lát rồi đáp:
– Cũng không phải là không được…
Tần Mục rùng mình ớn lạnh mấy cái liền.
Thái Thủy trong trứng tiếp tục nói:
– Nếu như thế thì Hạo Thiên Tôn sẽ phải chịu sự khống chế vô cùng sâu sắc của Thái Tố, chỉ có thể trở
thành con rối của Thái Tố mà thôi.
Việc cầu được ước thấy của Thái Tố không phải là miễn phí, tất sẽ phải giả trá, cầu xin càng nhiều thì càng bị nàng khống chế nhiều hơn.
Tần Mục chớp chớp mắt:
– Ý của ngươi là?
Thái Thủy trong trứng đáp:
– Nếu như Thái Tố cho Hạo Thiên Tôn tòa Thiên Cung thứ ba mươi sáu, thế thì Hạo Thiên Tôn không phải là cảnh giới Thiên Đình thật sự nữa, hắn sẽ không thể nào đạt được đến đỉnh cao của hệ thống Thiên Cung Thiên Đình.
Con đường của hắn sẽ giống như Thái Đế, luôn luôn thiếu một chút điểm mấu chốt.
Hệ
thống Thiên Đình chỉ chú trọng thực lực.
Nhưng trên phương diện thực lực, có lẽ Hạo Thiên Tôn không thể nào đạt được đến đỉnh của trình độ cao nhất.
– Hạo Thiên Tôn cũng không phải loại hữu danh vô thực, Thái Tố muốn khống chế được hắn, chỉ có một chữ: Khó!
Ánh mắt Tần Mục lóe sáng, hắn thử thăm dò:
– Như vậy Thái Thủy đạo huynh cho rằng, hệ thống đạo cảnh của ba mươi sáu Trọng Thiên có phải là hệ
thống hoàn mỹ hay không?
Thái Thủy trong trứng cười ha ha:
– Trên thế giới này sao có thể tồn tại hệ thống hoàn mỹ được chứ? Nếu đã hoàn mỹ rồi thì giáo chủ Mục Thiên Tôn Đại cần phải đổi mới cải cách thế nào đây?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
15
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
1/2
22:56, 26/03/2022
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:56, 26/03/2022
Chương 1457 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1457
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tần Mục và Thái Thủy (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1238 chữ
Tần Mục cười ha ha, lòng đầy cảnh giác:
– Tên Thái Thủy này là kẻ vô cùng già đời lươn lẹo, giống y như một thanh quẩy lăn đi lăn lại trong chảo dầu nhiều lần, sau đó lại vớt lên để qua đêm vậy! Nói chuyện vô cùng cẩn thận chặt chẽ.
Hắn hờ hững hỏi:
– Lúc trước Thái Thủy đạo huynh trao đổi với Thái Tố đạo huynh ở trong noãn, không biết là đã nói những gì vậy?
Mặc dù thờ ơ, hờ hững, nhưng Tần Mục cực kỳ lo lắng về chuyện này.
Thái Thủy và Thái Tố không chỉ giao lưu trao đổi, thương lượng bàn bạc bí mật một lần, đến lúc thần thức của Tần Mục vừa đến, bọn họ lại lập tức im miệng không nói nữa.
– Chuyện này à…
Thái Thủy trong trứng cười ha ha đáp:
– Chẳng qua chỉ là mấy chuyện linh tinh vụn vặt thôi, ta nói với nàng chuyện Thái Sơ giam cầm ta, nàng lại nói ta chuyện nàng suýt nữa thì bị Huyền Đế Vũ Đế luyện hóa, bọn ta đang thương lượng xem làm thế
nào để đối phó với Thái Sơ và Huyền Vũ, báo thù rửa hận.
Những lời này của Thái Thủy trong trứng, Tần Mục không hề tin, nhưng Thái Thủy trong trứng không muốn nói nhiều nên hắn cũng không tiện truy hỏi.
Thái Thủy trong trứng đề nghị:
– Cho dù Hạo Thiên Tôn có hồi phục được chín toà Thiên Cung thì cũng không phải là người mà ngươi có thể đối đầu được, chi bằng chúng ta trở về Tổ Đình, tạm thời tránh mũi nhọn.
Mạch khoáng Thái Thủy ở
Tổ Đình nằm trong tay của Nghiên Thiên Phi, Nghiên Thiên Phi lại ở Thiên Đình, chúng ta nhân cơ hội này tấn công mạch khoáng Thái Thủy, chiếm lấy lãnh địa của ả này! Kiếm được món hời rồi thì ta với ngươi chia đôi năm mươi năm mươi!
Tần Mục dở khóc dở cười, Cổ Thần Thái Thủy có phải biến thành hơi thế tục quá rồi không? Hắn là một sự tồn tại giống như Thái Sơ Thiên Đế vậy, chắc chắn Thái Sơ Thiên Đế không nói được những lời như thế
này.
– Ta vẫn còn một đệ đệ đang ở Thái Hư, vẫn phải tìm thấy hắn đã.
Tần Mục cười nói:
– Chia đôi năm mươi năm mươi, ta nhớ rồi.
Ngươi yên tâm, sau khi tìm được đệ đệ của ta, ta sẽ rời khỏi chốn thị phi này, đến Tổ Đình.
Thái Thủy trong trứng im lặng giây lát rồi nói:
– Chia đôi năm mươi năm mươi chỉ là lời nói bông đùa thôi, không thể coi là thật được.
U Đô Thái Hư, Minh Thành.
Tình trạng vết thương của Hạo Thiên Tôn càng ngày càng đỡ hơn, hắn mở mắt, bò dậy một cách khó khăn, sau đó quay người lại, khom cười nói cảm ơn:
– Đa tạ đạo hữu.
Hắn ngẩng đầu lên, sau khi nhìn thấy dung mạo của nữ tử đó, vẻ mặt hắn đột nhiên dại ra, trong ánh mắt có một tia mê mẩn.
Vị nữ tử đứng sau hắn, mặt mũi và dáng dấp thế lại có vài phần giống với Nguyên Mẫu phu nhân.
– Hữu cầu tất ứng, muốn gì được này, trong lòng ngươi nghĩ đến ai thì nhìn ta sẽ giống người ấy.
Nữ tử tên Thái Tố cười nói:
– Chỉ cần trong lòng ngươi không có suy nghĩ này nữa thì có thể nhìn thấy dung mạo thật sự của ta.
Hạo Thiên Tôn nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa, hắn nhìn Thái Tố nhưng chỉ nhìn thấy dung mạo của Thái Tố đã thay đổi.
Trong mắt hắn, Thái Tố không có dáng vẻ của Nguyên Mẫu phu nhân mà là một nữ tử xa lạ, kiêu ngạo lạnh lùng, phía sau đầu nàng có ánh sáng hữu hình hữu chất nhưng không thành thể, ánh sáng tựa như
màu than vẽ lông mày, biến hóa giữa hư và thực.
Tiếng cười mà vừa nãy Hạo Thiên Tôn nghe được không phải là tiếng cười của nữ tử này mà là tiếng cười từ đáy lòng của Hạo Thiên Tôn.
Thật ra, Thần Nữ Thái Tố chưa bao giờ cười.
Hình dạng Cổ Thần này, người thường đã vô cùng khó hiểu rồi.
Thần Nữ Thái Tố nhìn Hạo Thiên Tôn, thấy hắn chỉ trong thời gian ngắn đã thoát ra khỏi đạo vận kỳ diệu của nàng mà tỉnh táo lại, không khỏi lộ ra vẻ mặt tán thưởng, nàng nói:
– Con trai của Thái Sơ, Hạo, ngươi quả thật có bản lĩnh không tầm thường đâu.
Bây giờ ngươi đang bị
trọng thương, dựa vào khả năng của ta thì nội trong vòng một trăm năm, ta có thể giúp ngươi khôi phục lại trạng thái ba mươi năm tòa Thiên Cung, cũng có thể khiến ngươi có thêm một tòa Thiên Cung, hoàn toàn tu thành Thiên Đình.
Hạo Thiên Tôn cúi đầu nói:
– Hóa ra là Tố cô cô.
Tố cô cô chỉ cần giúp ta khôi phục lại chín tòa Thiên Cung trong cơ thể ta là được, những Thiên Cung khác, ta sẽ tự mình nghĩ cách.
Thần Nữ Thái Tố nhìn hắn, ánh mắt nàng lấp lánh, nhưng lại không thể nào nhìn được biểu cảm trên khuôn mặt đang cúi thấp của hắn.
Một lát sau, Thần Nữ Thái Tố cười đáp:
– Được.
Ta sẽ hồi phục chín tòa Thiên Cung cho ngươi.
Ngươi có thể bái lạy ta được rồi.
Hạo Thiên Tôn thuận thế quỳ xuống dập đầu bái lạy.
Sau khi Hạo Thiên Tôn bái lạy, quả nhiên cảm giác được chín tòa Thiên Cung gần như vỡ vụn đang không ngừng khôi phục, tốc độ khôi phục rất nhanh, không khỏi làm hắn vừa mừng vừa sợ.
Vết thương đến nước này thì hắn đã rất khó luyện hóa, cũng rất khó tự lành, không ngờ với Thần Nữ Thái Tố lại đơn giản như vậy!
Không bao lâu nữa, chín tòa Thiên Cung của hắn đã có thể khôi phục!
– Đại đạo Thái Tố cực kỳ huyền diệu, nếu có thể nắm trong tay. .
Đầu óc hắn bắt đầu linh hoạt, dường như Thần Nữ Thái Tố nhìn thấu ý nghĩ của hắn, mỉm cười, nói:
– Ta có thể giúp ngươi khôi phục Chín tòa Thiên Cung, nhưng những tòa Thiên Cung khác thì không dễ
dàng như vậy.
Những tòa Thiên Cung đó đã bị ngươi phế bỏ, đạo cơ không còn, dù ngươi có cưỡng ép khôi phục thì cũng cần hao tổn đến tu vi của ta.
Nếu ngươi đã lựa chọn tự mình tu luyện, vậy thì ta cũng không miễn cưỡng ngươi.
Hạo Thiên Tôn cảm ơn.
Thần Nữ Thái Tố nói:
– Mạch khoáng Thái Tố bên trong Tổ Đình rơi vào tay Cung Thiên Tôn, ta không đánh lại nàng, cần ngươi giúp đỡ.
Trong lòng Hạo Thiên Tôn khẽ dao động, yên tâm hơn một chút, nói:
– Cô cô có ơn cứu mạng ta, ta sẽ nghĩ cách lấy mạch khoáng Thái Tố.
Hiển nhiên Thần Nữ Thái Tố muốn cầu cạnh hắn, cho nên mới đối tốt với hắn như vậy, hai người hợp tác, đôi bên cùng có lợi.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
16
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:56, 26/03/2022
Chương 1458 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1458
: Mục Thần Ký (Dịch)
Hai con ma bệnh
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1250 chữ
Hơn nữa thực lực tu vi của Thần Nữ Thái Tố cũng không quá mạnh, nhiều nhất là cấp bậc Tứ Đế Cổ Thần, có thể đối phó.
Chẳng qua mỗi lần khôi phục đều cần Hạo Thiên Tôn bái lạy nàng, điểm này ít nhiều khiến Hạo Thiên Tôn có chút khó chịu.
Thần Nữ Thái Tố nói:
– Có câu nói này của ngươi là ta yên tâm rồi.
Không bao lâu, chín tòa Thiên Cung của Hạo Thiên Tôn khôi phục lại như lúc đầu, đạo thương không cánh mà bay, có điều nguyên thần của hắn còn bị nhốt bên trong thần thông thần thức Đại La Thiên của Thái Đế, không cách nào thoát ra.
Thần Nữ Thái Tố áy náy nói:
– Bản lĩnh Thái Đế quá cao, hiện tại ta không có cách nào phá giải thần thông của hắn.
Hiền chất tự mình tu luyện nên hai ba mươi tòa Thiên Cung, có lẽ ngươi có thể mở ra phong ấn nguyên thần.
Hạo Thiên Tôn toát mồ hôi lạnh, hắn đột nhiên nghĩ đến một mấu chốt quan trọng, đó chính là nguyên thần!
Nguyên thần của hắn bị nhốt trong Thần Thức Đại La Thiên của Thái Đế, không còn nguyên thần, hắn không thể nào thôi thúc công pháp của mình mau chóng luyện thành Thiên Cung bị tổn hại khác!
Nguyên thần là công pháp trung tâm, nguyên khí theo bảy Thần Tàng cùng bảy cảnh giới bên trong Thiên Cung chảy xuống, nhất định phải đi qua nguyên thần mới có thể khiến cho tu vi của mình ngày càng mạnh mẽ.
Không còn nguyên thần, công pháp của hắn sẽ chia năm xẻ bảy!
Quan trọng hơn, hắn đã phế bỏ hai mươi sáu tòa Thiên Cung, loại phế bỏ này là phế bỏ triệt để, không phải kết thành đạo kén!
Nếu như là kết thành đạo kén, hắn còn có thể lợi dụng thần thông Quy Khư để luyện hóa đạo kén trở lại trạng thái đỉnh phong ban đầu, như vậy cũng không tốn bao nhiêu thời gian, nhiều nhất là bốn đến năm tháng, hắn có thể trở lại đỉnh phong.
Mà hai mươi sáu tòa Thiên Cung bị phế bỏ hoàn toàn của hắn, bắt buộc phải luyện lại từ đầu!
Không còn nguyên thần, hắn căn bản không có cách trùng tu!
Thần Nữ Thái Tố nhìn hắn, cũng không nói chuyện.
Qua một lúc lâu, Hạo Thiên Tôn quỳ xuống bái lạy lần nữa: Kính xin cô cô khôi phục lại những Thiên Cung khác của ta!
Thần Nữ Thái Tố lộ ra vẻ tươi cười:
– Mặc cho lúc trước ngươi thủ đoạn thông thiên, cũng phải rơi vào lòng bàn tay ta, không thể nào thoát.
Lần này Vô Ưu Hương tấn công đại doanh Thiên Đình, thời điểm viện quân Thiên Đình đến, cuối cùng phát tín hiệu thu binh.
Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ không có cơ hội cướp đoạt đất đai, chỉ thừa dịp Tần Mục, Hạo Thiên Tôn đang loạn, Thần Ma Nhân Thiên Đình bất ổn, đến đánh một trận để thu đầu người.
Viện quân Thiên Đình đến, bọn họ tự khắc rút lui.
Lần này Vô Ưu Hương đánh thắng trận lớn, đến đâu cũng có tiếng tung hô, nhưng Thánh Nhân tiều phu lại hạ lệnh lập tức thu binh lực, chuẩn bị lui giữ cầu Hư Không.
Cường giả của Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ cũng nhận ra tình hình, lui lại giữ cầu Hư Không là bất đắc dĩ
và cũng là kết quả tất nhiên.
Hạo Thiên Tôn chiến đấu với Thái Đế, phá tan Hư Không sụp đổ để rút ngắn vô số lần khoảng cách với cổng vào Thái Hư và vùng đất Thái Hư.
Lúc trước ít nhất viện quân Thiên Đình cần một năm mới có thể
chạy tới vùng đất Thái Hư từ cửa vào Thái Hư, mà bây giờ một ngày cũng chẳng đến!
Dưới tình huống này, Vô Ưu Hương hoàn toàn không phải là đối thủ của Thiên Đình!
Vùng đất Thái Hư, hoàn toàn không thể giữ vững!
Hiện tại chuẩn bị quay về giữ cầu Hư Không, sau này có thể tránh khỏi rất nhiều thiệt hại không đáng có.
Hơn nữa hiện tại khắp nơi bên trong vùng đất Thái Hư đều rải rác tâm ma và thi hành giả, có thể kéo dài thời gian quân Thiên Đình tiến vào.
Cho dù Thiên Đình chiếm được vùng đất Thái Hư thì cũng chẳng đạt được lợi ích gì quá lớn, cần đề phòng tâm ma tập kích.
Bản thân thu hẹp thế lực, tâm ma cũng ít đi rất nhiều.
Trong đại doanh Thiên Đình, viện quân đã tìm đến.
Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn gắng gượng lấy thân thể ốm yếu của mình để trấn an ba đạo quân.
Thật ra đại quân Thiên Đình đến trợ giúp là đội quân trấn thủ thông đạo Hư Không, mang Thần Khí Đông Đế và Thần Khí Nam Đế đến đây.
Hạo Thiên Tôn trở về đại doanh Thiên Đình gây nên một phen chấn động.
Các tướng lĩnh Thiên Đình nhao nhao cúi chào, Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn tổ chức thịnh yến long trọng để Hạo Thiên Tôn đón gió tẩy trần, chư tướng chúc phúc, Hạo Thiên Tôn rửa sạch đen đủi.
Hạo Thiên Tôn ốm đau bệnh tật, uể oải suy sụp, thương thế cực nặng, đến nay chưa lành.
Nhưng vào lúc này, đột nhiên có một vị thần xông vào thịnh yến, nói :
– Mục Thiên Tôn đến!
Trên thịnh yến bỗng dưng yên tĩnh, ngay cả Hư Thiên Tôn và Hỏa Thiên Tôn cũng không nói tiếng nào.
Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Hạo Thiên Tôn.
Khí tức Hạo Thiên Tôn yếu ớt, thỉnh thoảng truyền đến tiếng ho khan kịch liệt, dáng vẻ có thể mất mạng bất cứ lúc nào, sau hai nhịp thở lớn, hụt hơi nói:
– Mục Thiên Tôn là một trong năm đại nguyên lão sáng lập Thiên Minh, sao có thể để hắn ở bên ngoài ?
Mau mời vào…
Con mắt giữa ấn đường Tần Mục mở ra, lẳng lặng đợi bên ngoài thịnh yến.
Thái Thủy Chi Noãn giữa ấn đường oán giận nói:
– Đạo hữu, ngươi không sợ Hạo Thiên Tôn trở mặt tại chỗ, giết chết ngươi sao?
Ngươi sỉ nhục hắn tàn nhẫn như vậy, khiến hắn hoàn toàn mất uy tín, hắn hận ngươi thấu xương!
– Đạo huynh, mặc dù ngươi thế tục, nhưng lại không hiểu rõ lòng người.
Thần thức Tần Mục dao động, cười nói:
– Nếu ta là Hạo Thiên Tôn, ta nhất định sẽ giả vờ thành dáng vẻ trọng thương như sắp chết.
Ta giả bộ
càng yếu, những kẻ có dị tâm càng không dám xuống tay với ta.
Sau đó lại dùng thủ đoạn lập uy, đám người kia sợ hãi, càng không có người nào dám xuống tay với ta.
Đối tượng Hạo Thiên Tôn muốn lập uy không phải ta, ta có ngươi bảo vệ, hắn động thủ với ta, không giết nổi ta, ngược lại sẽ bộc lộ ra tu vi chưa khôi phục của hắn.
Chỉ cần hắn bại lộ, những Thiên Tôn khác sẽ không bỏ qua cơ hội hiếm có này.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
15
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:57, 26/03/2022
Chương 1459 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1459
: Mục Thần Ký (Dịch)
Mặt dày tâm đen
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1267 chữ
Thái Thủy Chi Noãn suy nghĩ một chút, quả thật là đạo lý này.
Vậy nên chúng ta gặp mặt thì tốt nhất là khách khí một chút, giống như không có chuyện gì xảy ra.
Tần Mục nhìn vị Thần Nhân đón tiếp phía trước, đột nhiên khí tức mệt nhọc, vị Thần Nhân kia cả kinh kêu lên:
– Thiên Tôn bị thương?
Tần Mục hữu khí vô lực gật đầu, run rẩy giơ cánh tay lên, vị Thần Nhân kia vội vàng đỡ lấy hắn đi vào trong thịnh hội.
Thần thức Tần Mục dao động, tiếp tục nói:
– Hạo Thiên Tôn và ta cũng chỉ là bạn qua đường khách sáo với nhau, người thực sự có thể khiến hắn lập uy ở trước mặt mọi người, khiến người khác không thể nhìn ra suy nghĩ của hắn, chỉ có một người, đó chính là Âm Thiên Tử.
Thái Thủy trong trứng khẽ dao động, nói:
– Nói những lời này ra làm gì?
Âm Thiên Tử là thân tín của Hạo Thiên Tôn, thậm chí còn thân hơn Hỏa Thiên Tôn.
Hai người quá mệnh giao tình, nhưng mà lúc ta đuổi đánh giết Hạo Thiên Tôn, Âm Thiên Tử thấy chết không cứu, bởi vậy Hạo Thiên Tôn muốn bắt hắn lập uy.
Khí tức Tần Mục mong manh, trước mắt bao người, thân thể run rẩy được đưa vào thịnh yến.
Hắn run lên cầm cập ngồi xuống giống như tất cả khí lực của bản thân đã cạn kiệt, tiếp tục nói:
– Âm Thiên Tử cũng biết bởi vì hắn không cứu Hạo Thiên Tôn nên bị Hạo Thiên Tôn ghi hận, mà phương pháp loại bỏ hận ý, chính là bị Hạo Thiên Tôn đánh một trận.
Hạo Thiên Tôn đánh hắn, cũng là vì để hắn yên tâm, đánh xong sẽ không ghi hận hắn nữa, Âm Thiên Tử sẽ tiếp tục toàn tâm toàn ý trung thành với Hạo Thiên Tôn, không dám hai lòng.
Thái Thủy trong trứng lặng im một lát, thở dài:
– Lòng người phức tạp tới vậy ư? Lẽ nào dựa vào sức mạnh vô địch cũng không thể nhất thống thiên hạ à?
Tần Mục thở dài một hơi, chán nản nói:
– Hạo Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn, chư vị, xin thứ cho ta trong người có thương tích, không thể đa lễ.
Vì cứu Hạo Thiên Tôn, ta bị Thái Đế đả thương nặng.
Lời vừa nói ra, cả thịnh hội càng thêm yên tĩnh, có Thần Nhân đang ăn thịt, thịt đặt bên miệng cũng quên nhai.
Đột nhiên có người bị sặc, liên tục ho khan, ngay sau đó thấy ánh mắt các vị chư thần tham dự thịnh yến đồng loạt nhìn hắn, người kia cố nén ho khan, mặt kìm nén đến đỏ bừng.
Hạo Thiên Tôn phá vỡ sự im lặng, thở hổn hển nói:
– May có Mục Thiên Tôn ra tay cứu giúp, bằng không hậu quả khó lường, chỉ sợ ta sẽ chết trong tay Thái Đế.
Tần Mục uể oải nói:
– Người tốt sẽ được trời giúp, Hạo Thiên Tôn không giống người chết yểu.
Ta phải dùng toàn lực mới có thể ngăn cản Thái Đế, cứu được tính mạng Thiên Tôn.
Hạo Thiên Tôn thở yếu ớt, nói:
– Liên lụy đạo huynh, ta áy náy vô cùng, không thể báo đáp, sau này có đầu rơi máu chảy cũng nguyện làm thân trâu ngựa báo đáp huynh.
Tần Mục kích động đỏ bừng mặt:
– Quá lời rồi! Quá lời rồi! Hạo Thiên Tôn là người đứng đầu nắm giữ xã tắc Thiên Đình, nghĩ về xã tắc Thiên Đình, ta sao có thể không dũng cảm quên mình cứu giúp?
Tất cả Thần Tướng, Thiên Tôn ngồi đây liếc mắt nhìn nhau.
Đột nhiên, Tần Mục và Hạo Thiên Tôn cùng lúc ho khan kịch liệt, dáng vẻ giống như có thể mất mạng bất cứ lúc nào.
Sắc mặt của Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn cũng không được tốt, lúc này cũng bắt đầu ho khan.
– Bốn vị Thiên Tôn đều bị trọng thương, thật sự là thời buổi rối loạn.
Có người thấp giọng nói.
Tinh thần Tần Mục phấn khởi, lớn tiếng nói:
– Ngươi nói sai rồi! Vô Ưu Hương, Tần lão tặc Tần Nghiệp và lão thái bà Lãng Uyển cũng bị trọng thương!
Lúc này chính là thời cơ tốt để các binh sĩ dũng mãnh của Thiên Đình kiến công lập nghiệp! Ta tình nguyện dùng thân thể tàn phế này đích thân dẫn binh ra trận, tự tay giao nộp thủ cấp của lão tặc Tần Nghiệp, báo đáp Thiên Đình!
Dứt lời, lại kịch liệt ho khan.
Tứ đại Thiên Vương, tứ đại Thiên Sư và tứ Đế từng người ho khan liên tục, Bạch Ngọc Quỳnh thở dài:
– Bệnh ho khan này có thể truyền nhiễm giống như…
Hỏa Thiên Tôn ân cần nói:
– Hạo huynh, thương thế của ngươi có nặng không? Ta và Hư Thiên Tôn đi cứu viện trước, không ngờ lại gặp Khai Hoàng và Lãng Uyển cũng muốn giết ngươi, không kịp tới bảo vệ đạo huynh.
– Chưa chết được.
Sắc mặt Hạo Thiên Tôn trắng bệch, không mặn không nhạt nói:
– Ta may mắn vẫn còn sống sót, vốn dĩ không muốn kinh động đến các vị, bắt đầu ẩn cư an dưỡng, không ngờ trong Thiên Đình ta lại có kẻ ăn cây táo rào cây sung, thừa dịp ta đang dưỡng thương dám mưu hại ta.
Khà khà, thật sự là tính toán quá hay.
Trong lòng mọi người nghiêm nghị, ánh mắt đều nhìn vào Tần Mục.
Tần Mục giả vờ không thấy, gắp thức ăn trên bàn đưa vào trong miệng.
Về phần Bạch Ngọc Quỳnh, Tịch Thiên Quân và Xích Đế Tề Hạ Du, tuy mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng không khỏi lo sợ.
Hôm đó tập kích trong sơn cốc tối tăm ở ma vực Thái Hư giết Hạo Thiên Tôn, ba người bọn họ cũng ở đó, từng người ra tay, không biết Hạo Thiên Tôn có tìm ra đầu mối nào không.
Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn rất bình tĩnh, Hư Thiên Tôn nói:
– Hạo huynh có biết kẻ ra tay mưu hại ngươi là ai không?
Làm sao Hạo Thiên Tôn có thể nói ra?
Chỉ ra đám người Tịch Thiên Quân thì đồng nghĩa với việc ép Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn động thủ
giết chết hắn ngay bây giờ, đương nhiên hắn sẽ không ngu xuẩn như vậy.
– Người giết ta đã ẩn đi thân phận thật.
Hạo Thiên Tôn thản nhiên nói:
– Có lẽ sau này sẽ tra ra sơ sót của bọn họ.
Có điều hiện tại thương thế của ta rất nặng, không rảnh hỏi đến việc này.
Tần Mục đột nhiên buông đũa, kinh ngạc nói:
– Lúc ta cứu Hạo huynh, cũng là ở ma vực Thái Hư, nhận ra nghịch tặc mưu hại Hạo huynh!
Ánh mắt của mọi người lại đồng loạt nhìn về hắn.
Ánh mắt Tần Mục nhìn về phía Thiên Sư thứ hai Mạnh Vân Quy, sắc mặt Mạnh Vân Quy trắng bệch, vội vàng rụt đầu.
Ánh mắt Tần Mục dời đi từ trên người hắn, nhìn về phía Thiên Sư thứ tư Chúc Thiếu Bình, sắc mặt Chúc Thiếu Bình xám xịt lại.
Tần Mục cười tủm tỉm nhìn về phía các Thiên Vương Thiên Sư khác, tim của đám người đó thót lên trên cổ họng.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
20
Các Tùy Chọn
1/2
22:57, 26/03/2022
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:57, 26/03/2022
Chương 1460 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1460
: Mục Thần Ký (Dịch)
Mặt dày tâm đen (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1291 chữ
Thần Tướng có thể đứng phía trên hàng thịnh hội, tất cả đều là cảnh giới Lăng Tiêu, vậy mà giờ phút này đều câm như hến, không người nào to gan dám nhìn thẳng vào mắt hắn!
Thái Thủy trong trứng trốn ở con mắt thứ ba trên ấn đường Tần Mục không khỏi khen ngợi:
– Lật tay thành mây, trở tay thành mưa, tâm cơ và thủ đoạn này, đều tuyệt đỉnh! Mục Thiên Tôn tuổi tác tuy nhỏ, bản lĩnh không cao, nhưng lại không thể khinh thường!
Đột nhiên ánh mắt Tần Mục nhìn về phía Hỏa Thiên Tôn, hai con ngươi Hỏa Thiên Tôn như lửa, thấy hắn không nói câu nào.
Ha ha ha ha!
Tần Mục vỗ tay cười to, nói:
– Bên trong ma vực Thái Hư quá tối, ta không nhìn rõ khuôn mặt của bọn chúng, không dám nói bừa.
Đám người lần lượt thở phào nhẹ nhõm, từng người vụng trộm quay đầu lau đi mồ hôi lạnh trên trán.
Hạo Thiên Tôn liếc Tần Mục một cái, lạnh nhạt nói:
– Mục Thiên Tôn không biết kẻ ám sát ta là ai, chẳng qua có người ăn cây táo rào cây sung, khó thoát khỏi tai mắt của ta.
Hắn thở dốc một hơi, trầm giọng nói:
– Âm Triêu Cận!
Sắc mặt Âm Thiên Tử trắng bệch, từ chỗ ngồi đứng dậy, khom người nói:
– Thiên Tôn có gì chỉ giáo?
Hạo Thiên Tôn đập bàn, lạnh lùng nói:
– Ác tặc thừa dịp ta bị thương nặng, truy sát ta sáu trăm ngàn dặm, đến trước Minh thành của ngươi, vì sao ngươi không cứu?
Âm Thiên Tử vặn cổ một cái, phản kháng nói:
– Thần không thể cứu! Thần nắm giữ đại quân Bắc Thiên Minh Đô, tọa trấn U Đô Thái Hư, binh gia trọng địa, có tặc nhân Diêm La Vương Tần Phượng Thanh dẫn đầu đại quân đến đánh, nếu như U Đô Thái Hư
thất thủ, toàn bộ tướng sĩ Thiên Đình ở vùng đất Thái Hư sẽ chết dưới đao của giặc! Đừng nói là Thiên Tôn mà ngay cả Thiên Đế, thần cũng tuyệt đối không thể cứu!
– Láo xược!
Hạo Thiên Tôn tức đến run người, đập bàn gầm thét, cổ họng ngòn ngọt như muốn phun một ngụm máu ra ngoài, nhưng lại bị hắn nuốt trở về.
Cổ Âm Thiên Tử cứng ngắc nói:
– Thần nhận lệnh trấn thủ U Đô Thái Hư, tất nhiên phải lấy đại cục làm trọng! Nếu Thiên Tôn bụng dạ
hẹp hòi, ghi hận việc này, vậy hãy bẩm lên Thiên Đế bệ hạ, xin bệ hạ định đoạt! Còn nếu Thiên Tôn muốn trị tội ta ở đây, Triêu Cận không phục!
Hạo Thiên Tôn không nuốt trôi cục tức này, giơ tay lên đánh một chưởng.
Ầm…
Trời đất biến sắc, gió mây cuồn cuộn, không gian vỡ nứt, một chưởng này của Hạo Thiên Tôn đại khí bàng bạc, một tay chìa ra giống Cổ Thần Thiên Đế năm đó một chưởng đánh Thổ Bá về U Đô, một chưởng phá tan khí phách của Cung Vân Thần Vương!
Âm Thiên Tử nổi giận gầm lên một tiếng, chỉ nghe một tiếng ầm vang lên, Thiên Môn Minh Đô dựng lên phía sau hắn, chấn động trấn áp xung quanh.
Áo quần hắn tung bay phất phới, mũ trên đỉnh đầu nổ tung, gió mạnh mẽ kéo tóc dài bay về phía sau!
– Thần sẽ không ngồi chờ chết!
Âm Thiên Tử gào thét liên tục, bốn tòa Thiên Cung sau lưng ầm ầm vọt lên, bên trong Thiên Môn Minh Đô cũng hiện ra bốn tòa Thiên Cung, hình thành dị tượng tám tòa Thiên Cung!
Âm Thiên Tử khí thế tăng vọt, nghênh tiếp một chưởng này của Hạo Thiên Tôn, nghiêm túc nói:
– Hạo Thiên Tôn, ngươi bị thương nặng, chỉ dựa vào ngươi cũng muốn đánh bại ta? Lật đổ ngươi, Âm mỗ
ta lên làm Âm Thiên Tôn!
Tần Mục híp mắt bưng chén rượu lên uống , thần thức truyền âm với Thái Thủy Chi Noãn, hỏi:
– Thái Tố ra tay à?
Thái Thủy trong trứng nói:
– Không sai.
Thực lực bây giờ của Hạo Thiên Tôn còn chưa mạnh mẽ, nhiều nhất hắn mới chỉ khôi phục được chín tòa Thiên Cung, có điều một chưởng này của hắn giống như là có thực lực của mười tám tòa Thiên Cung, quả nhiên là Thái Tố trong bóng tối giúp đỡ hắn.
Hạo Thiên Tôn hạ một chưởng này xuống, truyền đến tiếng vang kinh thiên động địa, toàn bộ phía trước tòa đại điện bị hất bay, nhất đạo đại thủ in dài tới mấy ngàn dặm, đánh bay Âm Thiên Tử và đám người ở
Thiên Môn Minh Đô!
Thịnh yến trong điện, tất cả Thần Tướng và Thiên Tôn cũng không khỏi sợ hãi.
Hạo Thiên Tôn thu tay lại, ốm yếu nói:
– Thương thế của ta quá nặng, không thể đánh chết tên này.
Trong điện bỗng dưng tĩnh lặng.
Tần Mục cắn đũa, vỗ tay khen, ồm ồm nói:
– Đánh hay lắm! Nếu không phải ta cũng bị thương nặng, nhất định cũng muốn ra tay đánh tên Âm Thiên Tử này!
Hạo Thiên Tôn lại liếc mắt, nhìn hắn một cái, kiềm chế tức giận vì bị hắn đoạt mất danh tiếng, nâng chén nói:
– Hắn không đáng để ngươi tức giận.
Chư vị, ta kính chư vị một ly.
Hai Thiên Tôn, tam Đế, bốn Thiên Sư, bốn Thiên Vương và chư tướng không dám nói lời nào, nâng chén uống một hơi cạn sạch.
Hạo Thiên Tôn đặt chén rượu xuống, bên ngoài bay tới một vệt hồng quang, Âm Thiên Tử máu me khắp người quỳ xuống đất, vừa lết vừa bò, lấm lem máu bò vào thịnh yến trong điện, nức nở nói:
– Triêu Cận biết sai rồi! Xin Thiên Tôn thứ tội!
Hạo Thiên Tôn hừ một tiếng.
Hỏa Thiên Tôn bưng chén rượu tiến lên, nhét vào trong tay Âm Thiên Tử, hòa nhã nói:
– Minh Đế, ngươi kính Hạo huynh một ly tạ tội.
Hạo huynh, Âm lão đệ thân mang trọng trách, huynh đừng để tâm nữa.
Sắc mặt Hạo Thiên Tôn hơi hòa hoãn.
Âm Thiên Tử quỳ nâng chén tiến lên, vẻ mặt Hạo Thiên Tôn trầm xuống, nâng chén rượu lên, nói:
– Được rồi, ta biết ngươi còn có chức trách, không cứu ta mới là đúng lý, ta không trách ngươi.
Đứng lên đi.
Dứt lời, một hơi uống sạch rượu trong chén.
Âm Thiên Tử gào khóc, quỳ lạy trên mặt đất, không muốn đứng dậy.
Hạo Thiên Tôn cũng không nhịn được cảm động, đứng dậy, tiến lên dìu hắn, rơi lệ nói:
– Ngươi là huynh đệ cùng ta vào sinh ra tử, sở dĩ ta buồn bực vì giao tình giữa hai chúng ta, ngươi lại thấy chết không cứu.
Có điều hiện tại ta đã nghĩ thông suốt rồi, ta không nên đánh ngươi bị thương…
Âm Thiên Tử nức nở nói:
– Những lời nóng giận ta nói khi nãy, Thiên Tôn đừng để trong lòng.
Hai người đỡ nhau, từng người ngồi vào chỗ của mình.
Chư thần ở đó thi nhau lau nước mắt.
Hay!
Tần Mục lại ha hả cười, đứng dậy vỗ tay khen ngợi:
– Hai vị khóc thật khiến đất trời cảm động, truyền ra ngoài sẽ trở thành một đoạn giai thoại của Thiên Đình ta!
Vẻ mặt Hạo Thiên Tôn và Âm Thiên Tử đen lại, cố nén cảm giác muốn giết chết hắn ngay lập tức.
– Sao tên Mục Thiên Tôn này còn chưa chết?
Ta Thích
1/2
22:57, 26/03/2022
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:57, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










