[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 291 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1451-c1455)
❮ sautiếp ❯Chương 1451 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1451
: Mục Thần Ký (Dịch)
Lên cửu tiêu, xuống cửu tuyền (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1137 chữ
Nhưng đúng lúc này, Tần Mục giang rộng năm ngón tay, một chưởng vỗ lên trời cao.
Thân hình Hạo Thiên Tôn bay lên không trung, càng lúc càng cao.
Nhưng đúng lúc này, hắn thấy bầu trời trở nên mỏng hơn, nhẹ bẫng đi như không có độ dày.
Thân xác của hắn thậm chí bị kéo căng, duỗi dài ra, dần trở nên mỏng manh giống như bầu trời, cuối cùng hóa thành hư không.
Đại La Thiên Thượng Tụ Viên Thành!
– Năm đó quả nhiên là ngươi là kẻ ăn trộm ở điện Chiêu Dương với Vân Thiên Tôn!
Hạo Thiên Tôn chợt nhớ ra, khi ấy hắn và Vân Thiên Tôn kẻ trước người sau lấy cắp ở điện Chiêu Dương, gặp phải một cao thủ khác thi triển ra một chiêu này.
Nhưng pháp lực lại kém xa hắn, bị hắn dùng pháp lực cuồn cuộn cưỡng chế phá vỡ.
Mà bây giờ Tần Mục lại thi triển chiêu này một lần nữa, hắn đã nhận ra ngay.
Giọng nói của Tần Mục vang lên:
– Hạo Thiên Tôn, năm đó ngươi có pháp lực phá được thần thông của ta, giờ ngươi còn có thể hay không?
– Đã không còn nữa, nhưng ta luyện thành Tiên Thiên Nhất Khí rồi!
Vô số vết thương trên người Hạo Thiên Tôn nổ tung, vứt bỏ một phần tu vi không thể trấn áp được nữa, thân hình hơi run lên, hòa làm một với Đại La Thiên của Tần Mục, rồi lại khẽ run một cái, thoát ra khỏi một chiêu Đại La Thiên Thượng Tụ Viên Thành.
Tần Mục kinh ngạc, hai cánh tay bỗng mọc ra từ dưới nách, bốn cánh tay chụp vào giữa, Thiên Hà mênh mông cuồn cuộn xoay quanh Hạo Thiên Tôn, Tứ Cực Thiên ầm ầm dựng lên!
Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ hiện lên, cùng đánh về phía Hạo Thiên Tôn ở giữa.
Thiên Hà Lãm Tương Quan Tứ Cực!
Uỳnh!
Hạo Thiên Tôn thổ huyết, rớt xuống từ trên cao như sao chổi đâm vào mặt đất, nện xuống vùng đất Thái Hư, trên mặt đất bùng lên ánh lửa xông tận trời, một cột khói hình nấm từ từ mọc lên.
Tần Mục đầu dưới chân trên, bàn tay chụp xuống dưới.
Chưởng lực của hắn khắc vào nơi Hạo Thiên Tôn rơi xuống.
Đại địa không hề chìm xuống mà ầm một tiếng đột ngột nhô lên.
Đại đạo pháp tắc của hắn hình thành một gốc Nguyên Mộc trên vùng đất Thái Hư.
Nguyên Mộc đỡ lấy thân thể tàn tạ của Hạo Thiên Tôn, nhận lấy một chưởng vang dội của Tần Mục.
Nguyên Mộc sinh trưởng nhanh chóng, cao đến đỉnh cây nấm, va chạm với chưởng ấn của Tần Mục.
Xung động kịch liệt lan ra bốn phương tám hướng, không trung hình thành một vầng bạch quang.
Bạch quang như đao, san bằng tứ phương, như muốn xẻ bầu trời vùng đất Thái Hư thành hai nửa.
Trong chớp mắt chưởng lực đập xuống, bóng dáng Hạo Thiên Tôn đột nhiên biến mất.
Một giây sau, thân hình của hắn đã xuất hiện trong U Đô Thái Hư, nện xuống mặt đất một tiếng rầm vang dội, lăn lông lốc đi như hình nộm bị quăng quật, bắn lên rồi lại rơi xuống, rồi lại bắn lên, lăn không biết bao xa.
Hắn lấy Tiên Thiên Nhất Khí hóa thành đại đạo U Đô, trốn vào U Đô, thoát khỏi sát chiêu của Tần Mục.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Trên đường hắn lăn đi, thân thể không ngừng nổ tung, ra sức loại bỏ năng lượng dư thừa trong cơ thể
mình.
Cho dù có phế đi một phần tu vi, chỉ cần lấy lại được mạng sống từ tay Tần Mục thì hắn cũng chẳng xá gì.
Hắn chỉ cần chạy trốn tới lãnh địa của Âm Thiên Tử, Tần Mục sẽ không thể bắt được hắn.
Âm Thiên Tử
như cây liền cành với hắn, trăm vạn năm qua đều là hắn chiếu cố Âm Thiên Tử, chắc chắn Âm Thiên Tử sẽ
bảo vệ hắn chu toàn.
Nhưng bầu trời U Đô Thái Hư đột nhiên nứt ra, rầm rầm, từng cây cột hắc ám to lớn mọc lên từ mặt đất.
Những cây cột tràn ngập khói đen dày đặc, kèm theo ánh lửa.
Quầng lửa xoay quanh cây cột, hiện ra chi chít phù văn đại đạo U Đô.
– Hạo huynh à, U Đô không phải địa bàn của Âm Thiên Tử, mà là địa bàn của ta.
Thân hình to lớn của Tần Mục từ trên trời giáng xuống.
Lúc đáp xuống đất đã biến thành Ma Thần đầu bò mặt hổ thân người giống như vị thần Tuyên Cổ mất đi một mạng thì lại tiếp tục tái sinh, nắm trong tay hết thảy linh hồn.
Hoa văn trên những trụ đen tràn ngập ánh lửa hiện lên, ngày càng rõ ràng, hóa thành từng gương mặt Thổ Bá.
Ba con mắt của Thổ Bá chuyển động vang lên tiếng lọc cọc, nhìn chằm chằm vào Hạo Thiên Tôn đang lăn lộn.
Vụt!
Quang mang của tất cả cột trụ đều sáng rực lên.
Trên mỗi cây cột, ba con mắt của Thổ Bá bắn ra từng luồng ma quang, xen kẽ giao thoa, phong tỏa cả phạm vi ngàn dặm.
Hạo Thiên Tôn va chạm với những tia sáng đó như bị sét đánh.
Nguyên thần trong thần thức Đại La Thiên không ngừng run lên, năng lượng bị Thất Hồn Thảo rút đi càng nhiều.
Cây Thất Hồn Thảo này chính là thánh vật của Tạo Vật Chủ, lúc này đã ăn khá no rồi, cả khóm cây tỏa ra quang mang màu trắng ngà, không thể ăn thêm được nữa.
Thất Hồn Thảo bay ra khỏi thần thức Đại La Thiên, chui từ mi tâm Hạo Thiên Tôn ra, thoắt cái chui xuống đất, biến mất tăm.
– Tiểu Thảo à, ngươi vô dụng quá đấy.
Thổ Bá mà Tần Mục biến thành sải bước, ma khí quanh người mờ mịt.
Một cái nhấc tay, đại đạo U Đô hóa thành Minh Hà, Minh Hà biến thành roi dài, quất lên người Hạo Thiên Tôn, khiến Hạo Thiên Tôn xoay tròn như con quay, lăn qua lăn lại giữa đại trận U Đô, liên tục va chạm với từng luồng ma quang.
Trong thần thức Đại La Thiên, linh hồn Hạo Thiên Tôn bốc ra khói đen.
Roi này là roi quất vào linh hồn, quất vào nguyên thần, ma quang cũng là ma quang luyện hóa linh hồn nguyên thần.
Tần Mục đang mượn địa thế U Đô luyện hóa nguyên thần hồn phách của hắn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
19
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:55, 26/03/2022
Chương 1452 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1452
: Mục Thần Ký (Dịch)
Tước danh, hủy hình
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1258 chữ
Tần Mục vung roi, không ngừng quật xuống, Hạo Thiên Tôn không thể nào tránh được, thương tích của nguyên thần ngày càng nặng.
Nguyên thần của hắn còn có thể trụ được ở thần thức Đại La Thiên của Thái Đế, nhưng thêm công kích nhằm vào nguyên thần của Tần Mục, hắn đã cảm nhận được nguyên thần của mình đang yếu đi một cách nhanh chóng.
Mục đích của Tần Mục không phải dùng sức một mình tiêu diệt nguyên thần của hắn, mà Tần Mục cũng không tiêu diệt nổi.
Cho dù có cho thêm mười cây Thất Hồn Thảo thì cũng chẳng thể hút khô hết năng lượng trong nguyên thần của hắn.
Mục đích của Tần Mục là làm suy yếu nguyên thần của hắn, để thần thức Đại La Thiên của Thái Đế tiêu diệt hắn.
Hạo Thiên Tôn cảm thấy sợ hãi từ tận đáy lòng, trí tuệ của Tần Mục quá đáng sợ, quá thâm sâu.
Mượn tất cả những sức mạnh có thể dùng được để đưa hắn vào chỗ chết.
Nguy cơ lớn hơn chính là đạo hạnh của hắn khó có thể áp chế nổi nữa.
Cứ tiếp tục như thế, chắc chắn năng lượng hỗn loạn trong cơ thể hắn sẽ nổ tung, khiến hắn thịt nát xương tan, hồn phi phách tán.
Vèo!
Hắn bỏ đi một tòa Thiên Cung, rồi lại bỏ đi một tòa nữa.
Chỉ chốc lát ngắn ngủi, Hạo Thiên Tôn đã bỏ mất mười tòa Thiên Cung, không tiếc gì những đạo hạnh đó nữa.
Sau khi bỏ chúng đi, cảm giác lúc nào cũng có thể phát nổ mới ổn định hơn một chút.
Trái tim của hắn đang chảy máu, bỏ mấy tòa Thiên Cung đi cũng không biết bao giờ mới có thể tu luyện lại được.
Nhưng cũng chính vì bỏ đi, mới khiến hắn có được cơ hội thở dốc.
Chỉ nghe một tiếng vang ầm ầm, hắn đụng nát một cây trụ đen to lớn, cưỡng chế thoát ra ngoài từ đại trận U Đô.
Ở phía sau hắn, Tần Mục nhấc một nắm tay cỡ như ngọn núi lên, một quyền nện xuống hậu tâm của hắn, đập hắn lăn trên mặt đất, lăn lông lốc đi thật xa.
Chát!
Roi Minh Hà quét tới, Hạo Thiên Tôn bị quật trúng giữa không trung, thất khiếu chảy máu, cả người xoay tròn không ngừng, máu chảy ra từ thất khiếu bay vòng quanh thân thể hết vòng này đến vòng khác.
Tần Mục vung roi, đồng thời cái đầu to lớn cũng nhô ra phía trước, con mắt thử ba trên mi tâm Thổ Bá mở ra, vô số đạo văn hình cánh bướm lộng lẫy từ con mắt thứ ba tràn ra khắp nơi.
Uỳnh!
Một luồng ma quang to như cây cột thẳng tắp vọt lên, xuyên thủng thân thể Hạo Thiên Tôn, ghim hắn lên mặt đất, ép cơ thể hắn trượt về phía trước mấy trăm dặm, đâm xuyên qua từng ngọn núi lớn.
Những ngọn núi này bị ma quang chiếu xạ xẻ thành hai nửa!
Đột nhiên thân hình Hạo Thiên Tôn lại biến mất lần nữa, điều động Tiên Thiên Nhất Khí chạy từ U Đô Thái Hư ra vùng đất Thái Hư.
– Chạy? Ngươi có thể thoát khỏi lòng bàn tay ta chắc?
Thổ Bá Tần Mục hóa thành sải bước dài về phía trước, chỉ vài bước đã từ U Đô Thái Hư xông ra vùng đất Thái Hư, thân thể từ Thổ Bá hóa thành Thiên Công, hai tay giơ cao, quần tinh trên bầu trời chợt hiện ra.
Tinh thần càng lúc càng lớn, dường như cách vùng đất Thái Hư ngày càng gần.
Tinh thần to như cái đấu, xếp thành từng nhóm trên bầu trời, kết hợp thành hình dạng các loại bảo vật thiên đạo: đấu, tán, ấn, tinh, phiến, chước, cái… đánh về phía thân hình còn chưa dừng lại của Hạo Thiên Tôn.
Bốn mươi chín loại bảo vật thiên đạo không ngừng rơi xuống, mặt đất chấn động, những cây nấm khói mọc lên liên tiếp, mỗi cây cách nhau mấy trăm dặm, cực kỳ đồ sộ.
Trong đại doanh Thiên Đình, từng Thần Nhân Thiên Nhãn của Thần tộc rối rít nhìn sang, không khỏi biến sắc, vội vàng bẩm báo cho thành chủ các thành, kêu rằng:
– Đại sự không ổn rồi! Mục Thiên Tôn đang đuổi giết Hạo Thiên Tôn! Từ U Đô giết đến vùng đất Thái Hư, đánh suốt mấy ngàn dặm.
Trấn thủ những tòa thần thành đều là cao thủ hàng đầu của Thiên Đình, có Thiên Sư, Thiên Vương, cũng có tứ Đế, nghe vậy đều cười nói:
– Hoang đường! Mục Thiên Tôn chỉ là đứa trẻ, ỷ vào thân phận mà huênh hoang khoác lác, nào có thực lực giết được Hạo Thiên Tôn? Hạo Thiên Tôn hắt hơi cũng chết hắn.
– Là thật đấy!
Chư tướng trong trận doanh Thiên Đình đều tới tấp trèo lên cổng thành, hoặc lơ lửng trên không xem chừng, xa xa thấy tình hình Tần Mục truy sát Hạo Thiên Tôn, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, chỉ thấy ai nấy mặt xám như đất.
Tình cảnh này đúng là Tần Mục đang truy sát Hạo Thiên Tôn!
Tu vi của Hạo Thiên Tôn hơn xa Tần Mục đâu chỉ ngàn dặm? Mà bây giờ, Hạo Thiên Tôn lại bị Tần Mục đuổi giết mà chẳng có nổi sức phản kháng, đến mức chạy trối chết không ngừng, thậm chí còn không chạy nổi cơ!
Chư tướng Thiên Đình đều hoảng sợ, không biết phải làm sao.
Thấy Hạo Thiên Tôn bị Tần Mục hành hung là sắp có người chết rồi.
Vì Hạo Thiên Tôn đã mất mặt trước đại doanh Thiên Đình, chỉ sợ còn khó chịu hơn cả giết chết hắn, có thể tưởng tượng ra được người biết bí mất này sẽ có kết cục thế nào.
– Phong tỏa tin tức!
Trong lòng chư tướng Thiên Đình cùng nảy ra một suy nghĩ giống nhau, phải phong tỏa tin tức ngay, không thể truyền ra toàn quân được.
Hạo Thiên Tôn là bộ mặt của Thiên Đình, Hạo Thiên Tôn bị đánh, đạo tâm bị sỉ nhục là chuyện nhỏ, sĩ khí của Thiên Đình là chuyện lớn.
Nếu để quân đội sinh lòng sợ hãi với Tần Mục, Hạo Thiên Tôn vì mặt mũi mà sinh lòng mạt sát với các đội quân thì sẽ trở thành đả kích lớn lao đối với Thiên Đình.
– Chuyện này phải báo cho Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn.
Suy nghĩ thứ hai vừa nảy ra trong lòng họ, ai nấy đều tự đi thông báo với Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn.
Nhưng lúc này hai vị Thiên Tôn đang trị thương vì bị thương nặng, bế quan không ra.
Chúng tướng đợi một lát, không được Hỏa Thiên Tôn và Hư Thiên Tôn triệu kiến, gấp như kiến bò trên chảo nóng, đi qua đi lại.
– Chúng ta nên đi cứu Hạo Thiên Tôn trước mới phải.
Đột nhiên, Tây Thiên Bạch Đế kêu lên thất thanh:
– Cứ để Mục Thiên Tôn ra tay, sợ là Hạo Thiên Tôn chạy trời không khỏi nắng.
Đông Thiên Thanh Đế liếc hắn một cái, nói:
– Ý hay đấy! Bạch Đế đạo hữu, ngươi mau đi cứu Hạo Thiên Tôn đi, rồi chúng ta đi sau.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
12
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:56, 26/03/2022
Chương 1453 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1453
: Mục Thần Ký (Dịch)
Muốn gì được nấy
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1222 chữ
Bạch Đế chần chờ, hơi do dự:
– Tên này là huyết mạch của Hiểu Thiên Tôn, sao lại nhiệt tình bảo ta đi cứu Hạo Thiên Tôn thế nhỉ? À
phải rồi, ta đi cứu Hạo Thiên Tôn, ta biết Hạo Thiên Tôn bị Mục Thiên Tôn đánh cho thảm như vậy là ta chết chắc!
Hắn không nói gì nữa, những Thiên Vương, Thiên Sư khác cũng liếc mắt nhìn nhau, đều tự trầm ngâm.
Sau một lúc lâu, Thiên Sư thứ hai Mạnh Vân Quy ho khan một tiếng, nói:
– Mỗi người chúng ta phái ra một vị đại tướng đi truy sát Mục Thiên Tôn.
Về những chuyện khác, chúng ta hoàn toàn không biết gì hết.
Mọi người liếc nhìn nhau, lặng lẽ gật đầu.
Nhưng đúng lúc này, Thần Tướng Thiên Nhãn bỗng vội vàng bẩm báo:
– Hỏng rồi! Hạo Thiên Tôn bị Mục Thiên Tôn chém vào tận trong thành rồi!
Các vị Thiên Sư, Thiên Vương và Thanh Đế, Bạch Đế la lên thất thanh, trong lòng đều lạnh lẽo.
Danh tiếng của Hạo Thiên Tôn sợ là bị hủy hoại hoàn toàn rồi.
– Giờ biết làm thế nào cho phải đây. .
Mạnh Vân Quy lẩm bẩm, chỉ thấy bất lực sâu sắc.
Tần Mục và Hạo Thiên Tôn lao đến đại doanh Thiên Đình, nhất thời khắp nơi trong đại doanh rơi vào cảnh hỗn loạn, Thần Nhân Thần Tướng đều chạy trốn, Thần Tướng chủ quản các doanh chẳng biết phải làm sao, trơ mắt nhìn Tần Mục đại triển thần thông, phá hủy từng khu trong bản doanh.
Mà Hạo Thiên Tôn lại bỏ chạy về phía đám Thanh Đế, Bạch Đế.
Thanh Đế, Bạch Đế và các vị Thiên Sư, Thiên Vương đều cảm thấy đầu mình phình thành cái đấu, Thiên Sư thứ tư Chúc Thiếu Bình thở dài:
– Âm Thiên Tử đâu rồi?
– Âm Thiên Tử giảo hoạt cỡ nào chứ, cho dù biết cũng không đến đây đâu, chỉ giỏi đẩy củ khoai lang nóng bỏng tay này cho chúng ta thôi.
Mạnh Vân Quy cắn răng nói:
– Chư vị, giờ Hạo Thiên Tôn đang chạy về phía chúng ta, bất kể thế nào chúng ta cũng phải ra tay.
Trong lòng họ đều căng thẳng, lặng lẽ gật đầu.
Đương nhiên là Hạo Thiên Tôn đã nhìn thấy bọn họ nến mới chạy sang đó.
Nếu họ không ra tay cứu thì đúng là tội lỗi tày trời.
Phải biết Hạo Thiên Tôn cùng với Mục Thiên Tôn là người truyền thụ thần pháp cho chúng sinh, hai vị
này tồn tại thì ai dám quang minh chính đại giết chết họ chứ?
Nếu họ thấy chết không cứu, riêng ải trách nhiệm với Thiên Đình họ đã không qua nổi rồi.
Thiên hạ chúng sinh cũng sẽ chửi rủa họ, thân tử đạo tiêu là chuyện nhỏ, bêu danh muôn đời là chuyện lớn.
Họ đang định ra tay thì đột nhiên nghe thấy một tiếng vang ầm ầm, Hạo Thiên Tôn và Tần Mục cùng biến mất.
Mọi người đều kinh ngạc, Mạnh Vân Quy hiểu ra ngay, cao giọng nói:
– Mục Thiên Tôn kéo Hạo Thiên Tôn đến U Đô Thái Hư rồi.
Mọi người không biết phải làm sao, Bắc Thiên Vương Dực La cười nói:
– Bên đó cách chỗ Âm Thiên Tử không xa, giờ Âm Thiên Tử không ra tay không được rồi.
Trong U Đô, Âm Thiên Tử đã nghe được tin báo, biết chuyện Tần Mục truy sát Hạo Thiên Tôn, sắc mặt xám như đất, đứng ngồi không yên.
Nỗi lo của hắn không phải Tần Mục có đủ thực lực giết chết Hạo Thiên Tôn hay không.
Chuyện Hạo Thiên Tôn chiến đấu với Thái Đế rồi bị trọng thương hắn cũng có nghe nói, chỉ là hắn không ngờ tới Hạo Thiên Tôn lại thương nặng đến vậy.
Thiên Tôn bậc nhất mà Thiên Đình công nhận lại rơi vào tình cảnh bị Tần Mục truy sát phải hoảng sợ
thoát thân.
Hắn không muốn ra tay cứu Hạo Thiên Tôn cũng giống với nguyên nhân mà đám Mạnh Vân Quy không muốn ra tay.
Lần này Hạo Thiên Tôn bị Tần Mục giết lên cửu tiêu lại giết xuống cửu tuyền, chật vật thê thảm đến mức nào cơ chứ?
Nếu Hạo Thiên Tôn sống sót, sau này chắc chắn sẽ diệt trừ tất cả người biết chuyện này, giữ gìn hình tượng quang minh vĩ đại chính nghĩa.
Biết được càng nhiều thì chết càng nhanh, Âm Thiên Tử hiểu đạo lý này hơn ai hết.
Dù sao hắn cũng là người từng thấy Hạo Thiên Tôn giết chết Đại Nhật Tinh Quân.
– Nhưng Tần Mục giết Hạo Thiên Tôn, đã lao đến ngay trước đại doanh U Đô rồi, nếu không cứu. .
Âm Thiên Tử nhìn ra xa, chỉ thấy Tần Mục gần như dùng dùng tư thế nghiền ép áp bức Hạo Thiên Tôn, các loại thần thông bay lượn đầy trời, Hạo Thiên Tôn thì vừa gắng gượng chống đỡ, vừa chạy về phía đại doanh U Đô.
Nhưng nhìn hắn đã là đèn cạn dầu, cũng chẳng chống được bao lâu nữa.
Hạo Thiên Tôn vừa chạy trối chết, vừa gạt bớt tu vi hỗn loạn trong cơ thể mình.
Tần Mục chiếm thượng phong, đuổi đánh hắn từ trên trời xuống dưới đất, từ U Đô tới vùng đất Thái Hư, từ trận doanh này đến trận doanh kia.
Trong lúc đó, Hạo Thiên Tôn đã bỏ đi hai mươi sáu tòa Thiên Cung, mà nay chỉ còn lại chín tòa.
Nhưng hắn vẫn không thể áp chế được thương tích.
Tiếp tục bỏ đi thì hắn sớm muộn gì cũng bỏ hết tất cả tu vi đang có, cuối cùng chết trong tay Tần Mục.
Dù chật vật, phải vứt hết mặt mũi trước các tướng sĩ ở đại doanh Thiên Đình, hắn cũng phải kiên trì.
Bên kia, Âm Thiên Tử đi tới đi lui trong thành lâu, sắc mặt âm u:
– Tần Mục có thù giết vợ, giết con ta, ắt phải báo.
Nhưng nếu ta ra tay, chắc gì sau này ta sẽ không trở
thành Đại Nhật Tinh Quân thứ hai. .
Trong lòng hắn đang rất xoắn xuýt, Hạo Thiên Tôn là chỗ dựa của hắn, hắn có thể yên ổn ngồi ở vị trí Hắc Đế nhiều năm như vậy, cũng phần nhiều dựa vào Hạo Thiên Tôn nâng đỡ.
Nếu Tần Mục thật sự giết chết Hạo Thiên Tôn, chỗ dựa của mình sụp đổ rồi, không đến nỗi bị xử tử
nhưng quyền lợi địa vị của mình ắt khó mà bảo toàn.
Một bên là tính mạng, một bên là quyền thế, hắn khó mà dứt bỏ bên nào được.
Trong lúc hắn đang chần chờ, đột nhiên có tiếng trống vang lên như sấm dậy, chỉ nghe có Thần Tướng vào bẩm báo:
– Minh Đế bệ hạ, nghịch tặc Tần Phượng Thanh Diêm La Vương tới xâm phạm!
– Cọng rơm cứu mạng của ta đây rồi!
Âm Thiên Tử mừng thầm, lạnh lùng nói:
– Xuất quân ra khỏi thành nghênh chiến! Giết sạch phản tặc!
Một vị Thần Tướng Bắc Thiên chần chờ nói:
– Bệ hạ, Hạo Thiên Tôn. .
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
13
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:56, 26/03/2022
Chương 1454 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1454
: Mục Thần Ký (Dịch)
Muốn gì được nấy (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1248 chữ
Âm Thiên Tử liếc hắn một cái, vị Thần Tướng kia như rơi vào hầm băng, câm như hến, không dám nói nữa.
Vô Ưu Hương, Bỉ Ngạn Hư Không cũng nhận được tin tức, Tần Mục truy sát Hạo Thiên Tôn, đã truy sát mấy vạn dặm, khiến trận doanh Thiên Đình đại loạn.
Tất cả lãnh đạo phe Vô Ưu Hương liếc mắt nhìn nhau, đám Tạo Vật Chủ bên Bỉ Ngạn Hư Không lại vui mừng khôn xiết, đều khen:
– Thánh Anh vô địch.
Tiều phu, Yên Vân Hề, Thiên Sư võ đấu và Tu Trọng, Tàm Nữ về đến đại doanh, nghe được tin tức này cũng cảm thấy cực kỳ chấn động, hai mắt trợn trừng không nói lên lời.
Tiều phu thở dài:
– Mục Nhi đuổi đánh Hạo Thiên Tôn vào tận đại doanh Thiên Đình, chính là tước danh hủy hình, khiến hình tượng vô địch và thanh danh của Hạo Thiên Tôn bị hủy hoại ngay tức khắc.
Nếu hắn có thể giết chết Hạo Thiên Tôn đã không cần phải làm thế.
Trong lòng hắn hiểu rõ.
Lý do Tần Mục tước đi danh tiếng của Hạo Thiên Tôn, hủy hoại hình tượng của Hạo Thiên Tôn là vì không nắm chắc sẽ giết được hắn, cho nên đành chuyển sang theo đuổi lợi ích lớn nhất, trước mặt chư thần trên Thiên Đình gieo xuống hạt giống mình là vô địch, gieo vào lòng Hạo Thiên Tôn một bóng ma to lớn.
Thánh Nhân tiều phu lại phấn chấn nói:
– Nhưng giờ chính là thời cơ tốt nhất để đánh vào đại doanh Thiên Đình rồi!
Hắn đang định hạ lệnh thì đã thấy đại quân Thần Ma của Vô Ưu Hương và Bỉ Ngạn Hư Không ra trận, mênh mông cuồn cuộn đánh về phía trận doanh Thiên Đình.
Thánh Nhân tiều phu giật mình, ngẩng đầu nhìn sang, thấy một hòa thượng và một đạo sĩ đang điều động Tạo Vật Chủ của Vô Ưu Hương và Bỉ Ngạn, bên cạnh còn có đệ nhất sư của Thiên Đình trước đây là Nhạc Đình Ca phò trợ.
Thánh Nhân tiều phu mỉm cười:
– Hai đệ tử của ta đều tài giỏi cả.
Chỉ có ông già này là không biết cầu tiến thôi. .
Nhưng có hai người biết phấn đấu đã là rất tốt rồi.
Uỳnh!
Hạo Thiên Tôn lăn lông lốc, đập vào đại doanh U Đô của Âm Thiên Tử.
Nơi đây là Minh Thành, chỗ đóng quân của Âm Thiên Tử.
Nhưng lúc này trong thành lại chẳng có một binh một tốt nào, khóe mắt Hạo Thiên Tôn như muốn rách ra.
Âm Thiên Tử lại hạ lệnh tất cả đại quân đều ra khỏi thành, nghênh chiến Vô Ưu Hương.
– Âm Triêu Cận. .
Hạo Thiên Tôn cắn răng, lung lay đứng dậy.
Hai đầu gối bỗng khuỵu xuống, quỳ phục trên đất, không thể
đứng lên nổi nữa.
Đầu hắn cúi xuống, hai tay chống trên đất, nhưng sức lực của đôi tay cũng tiêu tán.
Thân thể hắn ngã về phía trước, mặt đập xuống đất, trượt trên nền đất lạnh như băng, đến khi cả người cũng nằm sõng soài trên mặt đất.
Máu tươi từ trong miệng hắn ào ào chảy ra.
Hắn gắng gượng ngẩng đầu muốn xem Tần Mục đang ở chỗ nào, nhưng lại không ngóc đầu lên nổi.
Giờ hắn còn một đòn sát thủ, chính là phế bỏ tất cả Thiên Cung của mình, chỉ giữ lại một Thiên Cung chính, như vậy hắn có thể điều khiển được lực lượng của mình.
Nhưng như vậy cũng tương đương với việc phế bỏ cảnh giới Thiên Đình của mình, đánh mình trở về cảnh giới Đế Tọa.
Hơn nữa dù có phế bỏ tu vi thì với thương tích của hắn cũng chưa chắc có khả năng diệt trừ được Tần Mục.
Hắn không phục, không cam lòng.
Nhưng hắn không làm không được.
Hắn chuẩn bị tích góp chút sức lực cuối cùng, cho Tần Mục một kích chí mạng.
Lúc này, hắn nghe được tiếng bước chân, đây cũng là tiếng bước chân của Tần Mục.
Nhưng khiến hắn cảm thấy buồn bực là còn có tiếng bước chân của một người khác vang lên từ phía sau mình.
Bước chân của Tần Mục dừng lại, khoảng cách khá xa, rõ ràng rất kiêng kị người phía sau hắn.
Hắn nghe được một giọng nói của nữ nhân cực kỳ êm tai, dịu dàng cất lên bên tai hắn:
– Hạo Thiên Tôn, ngươi có muốn thương tích của mình khỏi hẳn không?
Đầu óc Hạo Thiên Tôn mê mang, trong cổ đều là máu, chỉ có tiếng ọc ọc khi bọt khí bốc ra từ dịch máu.
Hắn nói không lên lời.
– Chỉ cần ngươi nói muốn, vết thương trên người ngươi sẽ khỏi hẳn.
Giọng nữ nhân kia vẫn rất bắt tai, như mang theo cảm giác mê hoặc tự nhiên, khẽ nói:
– Chỉ cần ngươi muốn, Thiên Cung đã vỡ nát cũng có thể phục hồi nguyên vẹn.
Chỉ cần ngươi muốn, tu vi của ngươi có thể khôi phục ngay.
Giọng nói kia như vẳng ra từ trong giấc mộng, êm ái, xa xăm, tựa như nảy ra từ trong đáy lòng:
– Chỉ cần ngươi muốn, vết thương của ngươi có thể khỏi hẳn.
Chỉ cần ngươi muốn, ngươi có thể dùng tài nghệ trấn áp quần hùng, diệt trừ Thiên Công Thổ Bá, gạt bỏ tất cả trở ngại, trở thành Thiên Đế.
Ngươi có muốn không?
Hạo Thiên Tôn gắng gượng phun búng máu trong miệng ra, cuối cùng cũng có thể phát ra tiếng, giọng khàn khàn nói:
– Muốn!
Giọng nói của nữ nhân kia lại vang lên, ung dung bảo:
– Quỳ ta, bái ta, nói ra suy nghĩ của ngươi.
Hạo Thiên Tôn cố gắng giãy giụa, phủ phục trước hai chân nàng, khấu đầu.
Hắn vừa nói ra suy nghĩ trong lòng mình, bỗng cảm giác được vết thương trên người hồi phục lại bằng tốc độ khó tin.
Thần huyết hắn hắn mất đi cũng đang chảy ngược về, trở lại trong cơ thể hắn.
Thân thể của hắn nhanh chóng trở nên nhẹ nhàng.
Giữa đầu và cổ hắn máu thịt sinh sôi không ngừng, liền lại rất nhanh, không cần phải lo khí huyết quá thịnh sẽ phun rơi đầu ra nữa.
Cùng lúc đó, hắn nghe được tiếng đạo minh, hắn cảm nhận được Thiên Cung trong cơ thể mình đang dần dựng lại, vết thương trên người hắn cũng từ từ biến mất, không còn tồn tại nữa.
Thật là kỳ diệu.
Đây không phải y thuật, cũng không phải pháp thuật, càng không phải thuật Tạo Hóa, cũng không phải thuật Tạo Vật mà giống như một loại đạo kì diệu trị liệu dựa theo tâm ý của hắn.
– Thái Tố?
Giọng Tần Mục truyền vào tai Hạo Thiên Tôn, khiến Hạo Thiên Tôn đang quỳ bái hơi giật mình:
– Thái Tố? Cha ta tên Thái Sơ, cô nương này tên Thái Tố, lẽ nào nàng là. .
Nàng là Tiên Thiên Thần Thánh sinh ra từ trong mạch khoáng Tổ Đình?
Lòng hắn chợt hoảng loạn, mượn sức mạnh của Thái Tố để hồi sinh sẽ tồn tại tai họa ngầm cực lớn.
Không chừng Thái Tố sẽ mượn cơ hội này khống chế mình cũng nên!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
18
1/2
22:56, 26/03/2022
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
22:56, 26/03/2022
Chương 1455 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1455
: Mục Thần Ký (Dịch)
Yếu ớt liên thủ
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1260 chữ
Nhưng hắn vẫn kiềm chế, mượn sức mạnh của Thái Tố khôi phục cho bản thân là rất nguy hiểm, nhưng không mượn sức mạnh của Thái Tố thì còn bết bát hơn, thậm chí sẽ phải chết không biết chừng.
– Mục Thiên Tôn.
Giọng nói của nữ nhân kia vang lên, dễ nghe êm tai, tựa như thần khúc huyền diệu nhất.
Tần Mục dừng bước, nhìn người đứng sau lưng Hạo Thiên Tôn.
Thần Nữ cũng không rảnh rỗi, đứng ở nơi đó, xung quanh như mộng cảnh, các loại đạo quang màu sắc lưu động, đạo quang nhẹ nhàng lan ra, phạm vi bao phủ càng ngày càng rộng.
Tần Mục lui lại, cười nói:
– Thái Tố, Thái Tố đạo huynh đừng quên, không có ta thì ngươi không đã không được sinh ra.
Giữa chúng ta không hề có thù oán, mà trên thực tế ta còn coi như có ơn với ngươi.
Nếu ta không giải thoát ngươi ra khỏi Lưu Ly Thanh Thiên Tràng thì đến giờ ngươi vẫn còn là một món bảo vật trong Thanh Thiên Tràng, bị người ta điều khiển!
Đạo quang đột nhiên bao trùm lên Tần Mục, soạt một cái khép lại.
Mắt Tần Mục giận giật, trước khi đạo quang khép lại thoát ra khỏi U Đô Thái Hư, chạy tới vùng đất Thái Hư, cười nói:
– Thái Tố đạo huynh, hôm nay nể mặt ngươi, ta bỏ qua cho Hạo Thiên Tôn một mạng.
Hạo huynh, mạng của ngươi ta để lại cho ngươi đấy, hôm khác quay lại lấy sau.
Hắn xuất hiện ở vùng đất Thái Hư, lập tức kinh hãi phát hiện ra đạo quang vẫn đang bao quanh mình.
Tần Mục sởn gai ốc, đạo quang là đại đạo Thái Tố biến thành, kỳ diệu không gì sánh được.
Trong nháy mắt hắn còn đang kinh hãi đã hiển hóa thành một món thần vật, úp lên đỉnh đầu hắn.
Đó là một quả chuông lớn.
Hồi đó Tần Mục thăm dò Thái Tố Thần Noãn, ý thức lẻn vào trong trứng, chỉ
thấy được hồng hoang mênh mông, khí hồng hoang hóa thành một quả chuông lớn, giống quả chuông này như đúc.
Trên vách chuông có chim muông sâu cá, nhật nguyệt tinh thần, ngân hà tinh đấu, thiên địa vạn tượng, ẩn chứa uy năng hầu như khai thiên lập địa.
Tóc gáy Tần Mục dựng cả lên, không thèm phân trần mà lấy Thái Thủy Chi Noãn ra, cất giọng nói đạo ngữ Thái Thủy tối nghĩa khó hiểu:
– Thái Thủy đạo huynh, ta mặc kệ ngươi với Thái Tố có mưu đồ gì, chỉ cần ngươi giúp ta tránh được kiếp nạn này, ta sẽ toàn tâm toàn ý sưu tầm Thần Thạch Thái Thủy, Nguyên Thạch Thái Thủy, đoạt lại mạch khoáng Thái Thủy, giúp ngươi xuất thế.
– Sao ngươi không nói sớm?
Trong Thái Thủy Chi Noãn vẳng ra một tiếng cười dài, chuông thần của Thái Tố trên đỉnh đầu Tần Mục bạo phát uy năng.
Uy năng hủy thiêt diệt địa đánh thẳng tới, nơi tiếng chuông đi qua không gian không còn tồn tại, tất cả hóa thành bột mịn.
Trên Thái Thủy Chi Noãn, vô số phù văn đại đạo nổi lên như có vô số Cổ Thần và chúng sinh đồng thanh tụng niệm một cái tên, quang mang to lớn đón lấy tiếng chuông, nâng tiếng chuông lên, khiến nó không thể hạ xuống.
Trong đầu Tần Mục lập tức vang lên giọng nói của vị Cổ Thần bên trong Thái Thủy Chi Noãn:
– Nàng đã sinh ra rồi, ta còn chưa xuất thế, không phải đối thủ của nàng.
Ta không ngăn nàng được bao lâu đâu, chúng ta chạy mau.
Tần Mục đen mặt lại, hắn vốn cho là Thái Thủy Chi Noãn có thể chống đỡ được công kích của Thái Tố
cho nên mới hứa tìm mạch khoáng Thái Thủy về giúp hắn xuất thế.
Không ngờ tên Thái Thủy này có tiếng mà không có miếng, nhìn được không dùng được.
Hai tay hắn giơ cao, nâng Thái Thủy Chi Noãn lao đi như bão táp.
Chuông thần Thái Tố phá vỡ đạo quang của Thái Thủy Chi Noãn, lập tức hóa thành một cái đỉnh lớn, dưới chân đỉnh có địa khí dày đặc, mờ mịt nhấp nhô.
Đỉnh lớn xoay tròn, Tần Mục đang chạy trốn chỉ thấy trời đất đều bị đảo lộn, bóp méo.
Mặc dù hắn đang chạy như điên nhưng cũng không ngừng rơi vào trong đỉnh.
– Thái Thủy!
Tần Mục hét to một tiếng, mặt ngoài Thái Thủy Chi Noãn hiện ra đạo văn phức tạp hơn, chuyển động ngược hướng, trong trứng truyền ra đạo ngữ tối nghĩa huyền diệu:
– Âm dương giao hợp, hợp lại làm một, từ đó sinh hình, hữu hình vô chất.
Đỉnh Thần Thái Tố bóp méo thiên địa thời không, bị đại đạo trong Thái Thủy Chi Noãn tràn ra xung kích, thiên địa thời không ngừng đảo lộn.
Tần Mục lập tức nhân cơ hội trốn ra ngoài.
– Thái Thủy đạo huynh!
Giọng Thái Tố xa xa truyền đến:
– Ngươi và ta từng hẹn nhau cùng mưu toan đại sự, chẳng lẽ ngươi định lật lọng hay sao?
Tần Mục giơ cao Thái Thủy Chi Noãn chạy trối chết, một giọng nói tối nghĩa vang lên từ trong Thái Thủy Chi Noãn, cười ha hả nói:
– Thái Tố đạo huynh, ngươi xuất thế trước ta, ngươi không hoàn mỹ.
Ta hiểu suy nghĩ của ngươi, để hạn chế ta, ngươi ắt phải đập vỡ trứng của ta, để ta xuất thế sớm.
Liên minh trước đây là chúng ta dùng để đối phó Thái Sơ, giờ không còn cần thiết nữa, ta muốn liên thủ với hắn.
– Ngươi liên thủ với hắn là đối địch với ta!
Thái Tố không nén nổi giận dữ.
Hai người không nói thêm nữa.
Thái Tố tự biết khả năng của Thái Thủy, mình khó mà bắt được Tần Mục.
Cho nên không truy sát nữa.
Tần Mục giơ Thái Thủy Chi Noãn không ngừng chạy trốn, trốn xa mấy vạn dặm, lại thấy Vô Ưu Hương và đại quân Thần Ma của Tạo Vật Chủ lao vào đại doanh Thiên Đình.
Thần Ma hai bên chém giết ác liệt, khắp nơi đều không an toàn.
Tần Mục chạy suốt một đường, chiến trường này đúng là bao la, khắp nơi đều có Thần Ma chinh chiến sát phạt, khiến hắn không có thời gian dừng chân.
Qua một lúc lâu, cuối cùng Tần Mục cũng dừng lại, buông Thái Thủy Chi Noãn ra, lòng bàn tay đặt lên trên Thần Noãn, thở phì phò.
Ma Thần ở xung quanh khá ít, chỉ có một ít đào binh từ chiến trường chạy đến đây, gặp phải đào binh phe đối địch, lại ra tay chém giết lần nữa.
– Buông tay ra! Ngươi đang đè lên đầu ta đó!
Giọng nói trong trứng vang lên.
Tần Mục vội vàng thu tay về, tiếp tục thở dốc.
Thái Thủy trong trứng nói:
– Mục Thiên Tôn, liên thủ với ngươi là ta chịu thiệt đấy.
Vì ngươi mà ta đắc tội với Thái Tố, giờ nàng đã xuất thế rồi, ta không phải đối thủ của nàng, ngươi cũng không phải đối thủ của Hạo Thiên Tôn, hai chúng ta đều rất yếu.
Ta thiệt thòi thế này, chi bằng ngươi bồi thường cho ta đi!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
4 tháng
Lượt đọc
14
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:56, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










