[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 280 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1396-c1400)
❮ sautiếp ❯Chương 1396 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1396
: Mục Thần Ký (Dịch)
Sức mạnh của lĩnh vực
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1268 chữ
Ngọc Vũ Phi tức giận đến bật cười.
Nàng cách xoắn ốc Bạch Long khom người bái lạy, trong cơ thể Tần Mục truyền đến một tiếng vang thật lớn, một luồng khói xanh thẳng tắp như trụ bốc lên trên đỉnh đầu.
Ngọc Vũ Phi giật mình, bản thân dùng thủ đoạn của Âm Thiên Tử, vậy mà không thể bái lạy chết Tần Mục, bị hắn dùng nguyên thần mạnh mẽ không gì sánh được ngăn cản đòn đánh này.
Nhưng một khắc sau, Bạch Long Tiên biến thành từng vòng xoắn khóa chặt lấy Tần Mục, trói hắn chặt chẽ vững vàng, giãy dụa cũng không thoát được.
Ngọc Vũ Phi cười lạnh, thừa dịp Tần Mục bị khóa lại thì liên tục bái lạy Tần Mục hơn mười lần.
– Ta không tin lần nào ngươi cũng có thể cản được!
Ầm ầm ầm…
Liên tục mười tiếng vang truyền đến, Tần Mục bị nàng lạy đến khói xanh trên đỉnh đầu bay thẳng lên trời!
Dù vậy, Ngọc Vũ Phi vẫn không thể lạy chết hắn.
Tần Mục thoát khỏi Bạch Long Tiên, Ngọc Vũ Phi bay tới giết hắn, Bạch Long Tiên hoặc hút hoặc đánh, hoặc vung hoặc giật, thậm chí miệng rồng mở ra, vuốt rồng xé rách, đánh đến mức Tần Mục không thể
nào bay lên, chỉ có thể đạp chân trên mặt đất, không ngừng lùi lại, kiếm quang đan xen, dùng kiếm đối kháng cùng Bạch Long Tiên.
Hai người, một trên không trung, một dưới mặt đất, Bạch Long Tiên cách nhau trăm dặm, tới lui như
điện, kiếm quang của Tần Mục chém vào khoảng không, để lại từng vết tích sáng như tuyết, mà vết tích chính giữa lại là một vệt đen.
Đó là kiếm của hắn quá nhanh, cho nên mới để lại những vết tích chém vào khoảng không được.
Bên trong Thiên Cung của Ngọc Vũ Phi, nhiều đòn tấn công đánh xuống.
Các loại thần binh của Minh Đô rất kỳ lạ, có đền thờ, có tượng Ma Thần, có dây chiêu hồn, có núi đao, có biển lửa, đánh cho Tần Mục mệt rã rời, không kịp ứng phó.
Thậm chí trong đó còn có thần binh của một nữ tử là một cái vỏ ốc.
Vỏ ốc đó bay lên tạo tiếng u u vang vọng làm tiêu tan linh hồn, thu thập nguyên thần!
Tần Mục vừa đánh vừa đi, kiếm quang tung hoành, mỗi lần gặp hiểm nguy đều bị Bạch Long dồn ép, nhưng hắn không rảnh đi ngăn cản những nữ thần binh khác, bị đánh đến da tróc thịt bong.
Vùng đất Thái Hư, phía trên tòa thần thành của Thiên Đình, rất nhiều Thần Nhân qua lại tuần tra trên tường thành, đề phòng bị đánh lén.
Có một Thần Nhân ở Thiên Nhãn Thần Tộc ngồi ngay ngắn trên cổng thành, tám tay rộng mở, tám lòng bàn tay của cánh tay tự sinh ra một con mắt.
Nó chuyển động đảo quanh, tuần tra bốn phương tám hướng.
Đột nhiên, vẻ mặt của Thần Nhân của Thiên Nhãn Thần Tộc khẽ lay động, bỗng nhiên đứng dậy:
– Có biến!
Hắn nói chưa dứt lời, đột nhiên chỉ thấy mặt đất xung quanh phạm vi trăm dặm của thần thành phía trước đang quay cuồng, càng ngày càng đẩy lên trên, một dãy núi như vòng xoắn ốc bỗng nhiên trồi lên từ dưới mặt đất.
Trên tường thành, thiên binh thiên tướng vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này.
Vị tướng thủ cổng thành lập tức hạ lệnh, mang một đội nhỏ Thần Ma ra khỏi thành để kiểm tra.
Nhưng vào lúc này, trước mặt thần thành xuất hiện một loạt dấu chân vô cùng to lớn cứ như có những cự
nhân vô hình đang chạy qua.
Không chỉ vậy, nơi mà những cự nhân kia chạy tới, trên không trung đột nhiên xuất hiện những vết nứt làm người ta nhìn thấy mà giật mình, dài tới mấy chục dặm!
Tiểu đội Thần Ma kia lập tức bị xé toạc và đột ngột chết một cách không thể hiểu được.
– Yêu nghiệt phương nào dám to gan làm mưa làm gió?
Vị tướng thủ cổng thành kia lớn tiếng la lên.
Ầm!
Hư không rung động mãnh liệt, một ấn ký hình đầu rồng đột nhiên xuất hiện, sau đó là một chưởng ấn vô cùng lớn theo sau.
Nó chấn động đến mức mà ở bên trong tòa thần thành cũng cảm nhận được sự dao động kịch liệt của không gian!
Không chỉ vậy, dường như dấu chân kia đang đi ngược lại, tốc độ rất nhanh, đâm thẳng về phía thần thành.
– Rốt cuộc dấu chân kia là cái gì vậy?
Trong lòng chư thần vô cùng sợ hãi, chỉ thấy ánh mắt Thần Nhân của Thiên Nhãn Thần Tộc xuyên qua Hư Minh, nhìn về U Đô, nhìn thấy cảnh tượng bên trong U Đô thì lớn tiếng la lên:
– Có cường giả ở bên trong U Đô Thái Hư giao thủ, chiến lực của hắn rất mạnh, có thể gây ảnh hưởng từ
U Đô đến hiện thực! Mọi người cẩn thận!
Ầm ầm ầm!
Một loạt các âm thanh chấn động không gian truyền đến.
Phía trước thần thành, các loại ấn ký như quyền ấn, vết đao, trận văn xuất hiện, không biết thứ gì đánh nhau tại U Đô mà có thể gây ra ảnh hướng lớn như
vậy đến hiện thực!
Đột nhiên giọng nói Bạch Ngọc Quỳnh truyền đến từ bên trong tòa thần thành:
– Tây Lạc Sư Môn nghe lệnh, khởi động trận pháp bảo vệ, hễ là thứ gì từ U Đô xông vào, giết chết không cần luận tội!
Tất cả tướng sĩ nhận lệnh, lập tức khởi động trận pháp, bày trận chờ địch.
Trận pháp bảo vệ của thần thành do tứ đại Thiên Sư thiết kế, uy lực vô cùng lớn.
Tuy bọn họ không phải là đệ nhất trận sư của Thiên Đình, nhưng mà trình độ trận pháp của bọn họ cũng không thể coi thường.
Nếu như kẻ địch thật sự là cường giả từ U Đô tới thì nhất định sẽ rơi vào trận pháp mà bọn họ đã thiết kế, thậm chí sẽ chết ngay tức khắc!
Trong thành, Thần Ma thở phào nhẹ nhõm, Bạch Ngọc Quỳnh leo lên cổng thành, từ trên cao nhìn xuống, trong lòng hơi chấn động.
– Thực lực của người này không thể coi thường! Nhưng mà nơi này là lãnh địa do Âm Thiên Tử trấn thủ, sao có thể có người đi vào bên trong lãnh địa của hắn được?
Bạch Ngọc Quỳnh nghiêm nghị nói:
– Dò xét cảnh tượng trong U Đô, báo cáo cho ta, ta muốn biết là vị cao thủ nào đang giao chiến!
Trong quân, Thiên Nhãn thi nhau dò xét U Đô, tìm kiếm.
Thật ra không cần tìm kiếm, cảnh chiến đấu giữa Tần Mục và Ngọc Vũ Phi vô cùng hùng vĩ, thậm chí ảnh hưởng đến hiện thực, muốn tìm bọn họ không khó.
Nhưng cái khó là thấy rõ mặt mũi của bọn họ.
Tu vi của hai người này đều vô cùng mạnh mẽ, đều không muốn bị người khác nhìn thấy bộ mặt thật, cộng thêm tốc độ của bọn họ quá nhanh, cho dù là Thiên Nhãn của Tây Lạc Sư Môn cũng không cách nào thấy rõ bọn họ là ai.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
7 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:45, 26/03/2022
Chương 1397 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1397
: Mục Thần Ký (Dịch)
Sức mạnh của lĩnh vực
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1260 chữ
Hơn nữa thần thông U Đô còn có chỗ quỷ dị là, khi nhìn thấy khuôn mặt của bọn họ thì cũng sẽ ngay lập tức quên khuôn mặt của bọn họ ngay.
Bạch Ngọc Quỳnh đợi hồi lâu mà vẫn không nghe thấy Thiên Nhãn báo cáo, trong lòng kinh ngạc.
– Chẳng lẽ lại là do tên tiểu bạch kiểm Âm Thiên Tử kia cố gắng ám toán ta?
Lúc này, mặt đất phía trước thần thành đột nhiên bị biến dạng, một luồng sức mạnh mênh mông từ bên trong U Đô Thái Hư truyền đến thay đổi cả địa lý, khiến mặt đất bay lên, nhị khí âm dương tràn ngập, các loại sức mạnh kỳ dị bộc phát.
Sau đó, trên bầu trời lại có vô số ngôi sao xuất hiện, thậm chí tại bên trong U Đô Thái Hư còn sinh ra một U Đô khác!
Luồng sức mạnh này ẩn chứa khí vận đại đạo vô cùng kỳ lạ và đặc biệt khiến trong lòng Bạch Ngọc Quỳnh giật thon thót:
– Lĩnh vực! Có người thi triển lĩnh vực đại đạo của bản thân!
Lĩnh vực đại đạo, hay còn gọi là đạo vực.
Lĩnh vực thần thức vô thượng của Thái Đế và kiếm vực của Khai Hoàng đều là một loại thuộc đạo vực.
Muốn tu thành đạo vực cần phải có sự lý giải và lĩnh ngộ vô cùng sâu đối với đạo, thậm chí còn phải khai thác nó.
Trong thiên hạ, người nhập đạo đã ít lại càng thêm ít, nhưng người tu được đạo vực lại càng ít hơn.
Bạch Ngọc Quỳnh chưa từng thấy kiếm vực của Khai Hoàng, nhưng đã nghe nói rằng Khai Hoàng đã từng giết cả Thiên Đình chỉ bằng một thanh kiếm, đánh một trận với Hạo Thiên Tôn, suýt nữa bổ Thiên Đình ra làm đôi!
Mà hai người đang đánh nhau bên trong U Đô kia, một người trong đó triển khai đạo vực, đại đạo mênh mông, hơn nữa còn mang lại cho người khác cảm giác rất kỳ lạ, không giống với các loại kiếm vực, lĩnh vực thần thức vang danh thiên hạ.
Loại đạo vực này bao quát rất nhiều đại đạo khiến tâm linh của nàng bị chấn động mạnh, không biết người thi triển ra đạo vực này là người như thế nào.
Nàng muốn vào bên trong U Đô Thái Hư để xem thử một phen, thế nhưng nơi đó là địa bàn của Âm Thiên Tử.
Tuy Âm Thiên Tử và nàng đều là quan viên trên Thiên Đình, nhưng hai người lại có thâm cừu đại hận, nàng không dám tuỳ tiện bước vào địa bàn của Âm Thiên Tử.
Bên trong phạm vi đạo vực kia, nàng có thể nhìn thấy một pháp lực mạnh mẽ khác vô cùng rõ ràng, hẳn là một người khác dùng pháp lực vô cùng mạnh mẽ mà xông vào đạo vực, đấu đá lung tung, lao thẳng vào trung tâm đạo vực của vị cao thủ kia.
Tu vi người này rất mạnh, vậy mà có thể phá vỡ đạo vực, thậm chí phá huỷ đạo vực.
Nhưng vào lúc này, đạo vực kia đột nhiên lại trở nên hoàn chỉnh, hình thành bao vây đối với người dám xông vào bên trong đạo vực!
– Chỉ sợ kẻ giao thủ với người nọ lành ít dữ nhiều!
Dù gì Bạch Ngọc Quỳnh cũng là người thông minh, thấy tình hình như vậy, trong lòng thầm nghĩ:
-Là Âm Thiên Tử đang giao thủ với người khác ư? Hắn tu thành đạo vực rồi sao? Không thể nào, tuy thực lực tên tiểu bạch kiểm này cao, nhưng lĩnh ngộ của hắn đối với đại đạo lại không mạnh như vậy…
Ầm!
Đạo vực kia đột nhiên nứt ra rồi ầm một tiếng, mặt đất bị chia cắt ra hàng ngàn dặm, hai bên mọc lên vô số ngọn núi và sông nước tuyệt đẹp, ở giữa là một hẻm núi sâu!
Bên trong U Đô Thái Hư, Ngọc Vũ Phi xông vào bên trong lĩnh vực của Tần Mục, đấu đá lung tung, lao vào Tổ Đình.
Nhưng ngay sau đó, tất cả sức mạnh đại đạo bên trong lĩnh vực của Tần Mục đều bùng nổ!
Ngọc Vũ Phi đột nhiên biết không ổn, thế là dùng hết khả năng để thôi thúc thần thông, đối đầu với Tần Mục.
Nhìn vào trận quyết đấu thần thông này từ vùng đất Thái Hư, người ta chỉ có thể nhìn thấy núi sông hùng vĩ dài hàng ngàn dặm đột nhiên hiện lên, nhưng những cảnh tượng được nhìn thấy ở đây lại vô cùng kinh khủng.
Cho dù Ngọc Vũ Phi đã đạt tới cảnh giới Lăng Tiêu, nhưng khi đối mặt với một đối thủ không thể dùng cảnh giới thông thường để đánh giá như Tần Mục, thì nàng vẫn cảm thấy sự kinh hoàng giữa sự sống và cái chết.
– Nhưng mà năng lực của ta không chỉ có như vậy!
Ngọc Vũ Phi đang muốn điều động tất cả sức mạnh của bản thân, nhưng vào đúng lúc này, một thần thức mênh mông bay tới.
Tuy công pháp của Ngọc Vũ Phi có thể điều động pháp lực của những Thần Nhân khác, nhưng nàng không thể so sánh với Hàn Thiên Quân về mặt thần thức.
Hàn Thiên Quân có thể dung hợp thần thức của những người khác, nâng thần thức của mình lên tới cấp độ ngang hàng với Tần Mục, còn Ngọc Vũ Phi thì không thể.
Mặc dù nàng có tu vi cao, nhưng hiểu biết của nàng về đạo lại không quá cao.
Còn Hàn Thiên Quân lại là người đứng đầu đại đạo trận pháp ở Thiên Đình, cho nên hiểu biết của hắn về
đạo đã vượt xa Ngọc Vũ Phi rất nhiều.
Hệ thống Thiên Cung Thần Tàng chỉ chú trọng sức mạnh, không chú trọng lĩnh ngộ về đạo, bởi vậy dẫn đến những người có tu vi cao lại thường có cảm ngộ với đạo thấp hơn những người có tu vi thấp.
Ngọc Vũ Phi bị thần thức Đại La Vô Thượng làm cho chấn động, pháp lực trong cơ thể không thể khống chế được.
Ngay sau đó, tất cả sức mạnh trong lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục đều bạo phát.
Sức mạnh đạo pháp của chư thiên vạn giới như mười bảy Thiên Cung, Huyền Đô, U Đô, Nguyên Đô, Thiên Âm, Tứ
Cực Thiên. . nương theo đòn đánh của Tần Mục mà đánh vào người của Ngọc Vũ Phi!
Ngay lúc hắn đánh vào người Ngọc Vũ Phi, đột nhiên một tiếng chuông vang lên.
Trong đầu Tần Mục nổ vang, một sức mạnh vô danh tấn công tới khiến nguyên thần của hắn giống như
rơi vào vô tận.
– Đại đạo Luân Hồi ư? Chiếc chuông này mạnh thật đấy!
Tần Mục thôi thúc Thiên Cung Luân Hồi, đại đạo Luân Hồi lập tức đưa hắn thoát ra khỏi luân hồi, khôi phục chính mình.
Bên kia, Ngọc Vũ Phi dùng hết khả năng chống đỡ một đòn này, nhưng vẫn không trụ được.
Nàng chính là đại cao thủ cảnh giới Lăng Tiêu, nàng dùng hết tất cả sức mạnh thì một đòn này của Tần Mục cũng dùng hết tất cả sức mạnh, đạo uy trong lĩnh vực Thần Tàng phải kinh khủng đến mức nào chứ?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
14
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:45, 26/03/2022
Chương 1398 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1398
: Mục Thần Ký (Dịch)
Một đòn chí mạng
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1259 chữ
Tần Mục rất ít khi gặp phải đối thủ ngang cơ, không phải cảnh giới đối phương vượt trên mình quá nhiều thì cũng là thực lực đối phương kém mình rất nhiều.
Cảnh giới tu vi của Ngọc Vũ Phi đứng trên Tần Mục, pháp lực cũng cao hơn hắn, nhưng bởi vì sự ngộ đạo không cao, tu luyện cũng là theo hệ thống Thần Tàng Thiên Cung truyền thống, tuy có thực lực giết chết Tần Mục, nhưng Tần Mục cũng có thực lực giết chết nàng.
Nhưng Ngọc Vũ Phi không hiểu lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, tùy tiện xông vào đó nên mất đi ưu thế
của mình.
Một đòn này của Tần Mục đã huy động tất cả sức mạnh đại đạo trong lĩnh vực Thần Tàng, thứ đi đầu đánh trúng Ngọc Vũ Phi chính là bốn mươi chín Thiên Đạo.
Thiên Đạo từ trên trời giáng xuống, Thiên Đạo biến hóa, hóa thành bốn mươi chín loại bảo vật Thiên Đạo.
Hình dáng của bốn mươi chín loại bảo vật: Thiên Cương như đấu, Thiên Cơ như tán, còn có Thiên Ấn, Thiên Hỏa, Thiên Khất, Thiên Huyền, Thiên Khung, Thiên Phong, Thiên Cực, Thiên Thời, Thiên Phương, Thiên Dương, Thiên Âm, hình dạng như ấn, tinh, phiến, chước, cái, khu, trùy, quỹ, phương bàn, nhật châu, nguyệt châu…
Lúc bốn mươi chín loại bảo vật nổ tung, Thiên Hà thông suốt hợp nhất bốn mươi chín sức mạnh Thiên Đạo, uy năng cuồn cuộn.
Ngọc Vũ Phi bị ghim chặt trên đất, đang định chống cự thì ba mươi sáu đại đạo Nguyên Giới tràn ra khóa hai chân nàng lại.
Trên hai chân, từng đại đạo Nguyên Đô đâm xuyên qua da thịt nàng như mọc rễ xuyên thủng cơ thể, sinh trưởng vững vàng trên đại địa Nguyên Giới.
Không chỉ vậy, sáu mươi tư đại đạo U Đô khóa nguyên thần của nàng lại, khiến nguyên thần không thể
chạy trốn.
Còn có đại đạo thần thông của Tứ Cực Thiên rít lên lao tới từ bốn phương tám hướng.
Hơn nữa đại đạo thần thông khác của Thiên Âm Giới cũng xâm nhập vào nguyên thần của nàng.
Gần như
ba hồn bảy vía của nàng đều vỡ nát chỉ dưới một đòn, hồn phách tán loạn, hóa thành linh hồn Hắc Sa trào ra từ tai mắt mũi miệng.
Đây cũng không phải kinh khủng nhất.
Sức mạnh trong mười bảy thiên cung của Tần Mục xoắn lại một cùng chỗ, kèm theo đó công kích của Bá Thể Tam Đan Công đánh tới, trong đó không chỉ có thần thông thần thức Đại La Vô Thượng, thậm chí còn bao gồm cả thần thông Luân Hồi và kiếm vực của Tần Mục.
Mà năm mạch khoáng lớn trong Tổ Đình cũng chấn động.
Tự tuôn ra những lực lượng kì dị.
Ngọc Vũ Phi và tất cả những nữ tướng trong thiên cung của nàng đều lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Một đòn này của Tần Mục chứa đựng đạo pháp thần thông, có rất nhiều đạo pháp mà trước nay các nàng chưa từng thấy, thậm chí cũng chưa bao giờ nghe đến.
Đúng lúc này, các nàng nghe được tiếng chuông vang lên.
Tiếng chuông này khiến Ngọc Vũ Phi cực kỳ mừng rỡ, bất giác cũng sinh ra hi vọng:
– Triêu Cận tới cứu ta rồi. .
Nàng dùng toàn lực thôi thúc tu vi, tất cả các nữ tướng trong thiên cung đều tỏ ra kinh hãi, cảm nhận được sức mạnh của mình đang nhanh chóng trôi mất, bị Ngọc Vũ Phi chiếm đoạt.
Rõ ràng Ngọc Vũ Phi đang định nuốt chửng tất cả sức mạnh của các nàng, giữ lại tính mạng, cho bản thân một cơ hội sống sót, đợi Âm Thiên Tử tới cứu viện.
Các nàng đều là đại tướng dưới trướng Âm Thiên Tử, rất muốn chửi bới, nhưng giờ phút này lại không thể
thốt lên lời.
Lĩnh vực Thần Tàng bạo phát uy năng, nuốt chửng luôn các nàng và Ngọc Vũ Phi.
Chấn động kinh khủng lan ra cả bốn phương tám hướng, phá hủy hết núi sông ven đường.
Thậm chí dư
chấn còn ảnh hưởng đến thần thành Thiên Đình của vùng đất Thái Hư.
Trong thần thành, đại trận thủ hộ
chịu xung kích mà lay động, thần quang hùng vĩ không gì sánh được phóng lên cao.
Trong nháy mắt, trên bầu trời tỏa ra phù văn sáng ngời, đủ loại màu sắc, các loại thần ngữ ma ngữ kèm theo đạo âm vang vọng chấn động không dứt.
Ngọc Vũ Phi bị một đòn của Tần Mục đánh trọng thương, người đầy máu bay về phía sau, đập mạnh xuống đất, rồi lăn vòng vòng, lăn xa đến gần trăm dặm mới dừng lại được.
Trong Thiên Cung của nàng, những nữ tướng kia không hề may mắn như vậy.
Ngọc Vũ Phi rút mất tu vi của các nàng, cho nên ngay khi uy năng thần thông của Tần Mục bạo phát, các nàng đều chết dưới một đòn toàn lực của lĩnh vực Thần Tàng.
Cuối cùng Ngọc Vũ Phi cũng dừng lại, mình đầy thương tích, không biết gãy mất bao nhiêu cái xương, muốn vùng vẫy đứng dậy nhưng không thể đứng lên nổi.
Đúng lúc này chỉ thấy một đôi chân đứng trước người nàng.
– Triêu Cận. .
Ngọc Vũ Phi tràn đầy hy vọng ngẩng đầu lên, lại thấy nét mặt như cười như không của Âm Cửu Tôn.
Âm Cửu Tôn nhìn về phía xa, chỉ thấy Tần Mục vừa rồi còn cực kỳ uy phong, giờ đã ngã thẳng đơ trên đất, tuy vẫn còn khí tức nhưng hai mắt đã vô thần.
Đây chính là dấu hiệu trúng phải Luân Hồi Chung, hồn phách rơi vào luân hồi vô tận.
Thoạt nhìn Luân Hồi Chung chỉ là một tiếng chuông vang, không có uy năng hủy thiên diệt địa gì.
Nhưng uy lực của chiếc chuông này chính là ảnh hưởng đến hồn phách.
Một tiếng chuông vang, hồn phách rơi vào luân hồi, chỉ trong giây lát đã luân hồi muôn kiếp, thậm chí trọn đời không được siêu sinh.
Triệu chứng hiện tại của Tần Mục chứng tỏ hồn phách đã luân hồi không biết bao nhiêu lần, đã quên đi mất bản lĩnh trước đây của mình, trở nên si ngốc, không có thân xác.
– Khiến di nương phải thất vọng rồi.
Âm Cửu Tôn cúi đầu xuống, cười khà khà nói:
– Di nương còn nhớ rõ chuyện ngươi mê hoặc cha ta, biếm mẹ ta vào lãnh cung, rồi lén giết chết nàng không?
Ngọc Vũ Phi sởn cả gai ốc, giãy giụa nói:
– Đó là chủ ý của phụ thân ngươi, không liên quan gì tới ta hết. .
Âm Cửu Tôn cầm đỉnh chuông, vung chuông lớn đập mạnh xuống.
Keng!
Một tiếng chuông ngân vang lên, Ngọc Vũ Phi thịt nát xương tan, máu nhuộm thành chuông.
Mà nguyên thần của nàng cũng bị chấn thành bột phấn, không thể luân hồi.
Âm Cửu Tôn xách Luân Hồi Chung máu tươi đầm đìa, cười khà khà nói:
– Cha ta phong lưu phóng khoáng, nếu không vì ngươi xinh đẹp thì sao hắn lại di tình biệt luyến được?
Muốn trách thì đừng trách cha ta, phải trách ngươi quá đẹp đẽ.
Ta sẽ không trách cha ta, đàn ông mà. .
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
15
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:45, 26/03/2022
Chương 1399 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1399
: Mục Thần Ký (Dịch)
Âm Thiên Tử đột kích
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1259 chữ
Hắn cầm Luân Hồi Chung rảo bước về phía Tần Mục đang ngã trên mặt đất, cười nói:
– Ta đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng tìm được cơ hội lập công.
Mục Thiên Tôn, cha ta nói không sai mà, ngươi thật sự có năng lực hơn người.
Ta mai phục gần đó lâu như vậy mới tìm được một cơ hội ra tay ám toán ngươi.
Vận mệnh của ngươi chấm dứt rồi.
Keng!
Hắn dùng lực gõ Luân Hồi Chung, đánh về phía Tần Mục.
Tiếng chuông vang lên, thân thể Tần Mục đang ngã trên đất run lên mãnh liệt, ánh mắt càng thêm trống rỗng mê mang.
Âm Cửu Tôn kế thừa sự thận trọng của Âm Thiên Tử, hắn đứng từ đằng xa dùng lực gõ Luân Hồi Chung, tiếng chuông lần thứ hai vang lên, rung động mấy lần.
Cuối cùng Âm Cửu Tôn cũng yên lòng rảo bước tiến lên, suy nghĩ vừa lóe lên, lấy ra một cây thần đao ra.
Bàn tay hắn nhẹ nhàng xoay chuyển, Luân Hồi Chung biến thành một chiếc lục lạc nhỏ đeo trên cổ hắn.
Âm Cửu Tôn một tay cầm đao, một tay xách cổ Tần Mục, đang định chặt đầu hắn quay về lập công, đột nhiên con mắt thứ ba trên mi tâm của Tần Mục mở ra, cười nói:
– Hiền chất, nếu là cha ngươi chắc chắn sẽ chém ta nát bấy.
Mà dù thế hắn cũng không dám xác định ta đã chết thật hay chưa.
Hiền chất à, ngươi vẫn còn non lắm.
Âm Cửu Tôn nổi cả gai ốc, đúng lúc này con mắt thứ ba trên mi tâm Tần Mục bắn ra một đạo quang mang đi vào mi tâm của Âm Cửu Tôn rồi xuyên ra sau đầu.
Uy năng khủng khiếp khiến đầu của Âm Cửu Tôn trực tiếp nổ tung, hóa thành sương máu.
Tần Mục cười ha hả, cong ngón tay bắn ra một đạo thần thông của Thiên Âm Giới vào thân xác không đầu của Âm Cửu Tôn.
Linh hồn Hắc Sa từ trong cổ Âm Cửu Tôn tuôn ra ào ạt, hồn phách bị thần thông Thiên Âm của Tần Mục trực tiếp hóa thành linh hồn Hắc Sa.
Xưa kia hắn học được Hóa Sinh Huyền Công từ chỗ Thiên Âm nương nương, nhân tiện tìm hiểu các loại thần thông âm hiểm ác độc, trái ngược hoàn toàn với thần thông của Thiên Âm nương nương.
Giờ đúng là dùng dao mổ trâu cắt tiết gà.
Tần Mục đưa tay bắt lấy lục lạc trên cổ Âm Cửu Tôn.
Hắn đã cảm nhận được kẻ địch nấp trong bóng tối từ lâu, vẫn không dám ra tay hết sức.
Nếu kẻ địch kia liên thủ với Ngọc Vũ Phi, chắc chắn hắn không thể
địch lại nổi mà bị hai người giết chết.
Hiện giờ Âm Cửu Tôn cố ý muốn độc chiếm công lao, giết luôn cả Ngọc Vũ Phi, cũng vừa lúc tạo cơ hội cho hắn.
Mặc dù Âm Cửu Tôn là con trai của Âm Thiên Tử, là đại cao thủ cảnh giới Lăng Tiêu, có dị bảo như Luân Hồi Chung, nhưng ở khoảng cách gần như thế, chắc chắn có thể dùng một chiêu giết chết được.
Cơ hội hắn muốn nắm bắt chính là như thế.
Chính diện giao phong hắn có phần thắng.
Nhưng phần thắng quá nhỏ, dù sao Luân Hồi Chung cũng cực kỳ mạnh mẽ, không biết còn có uy năng nào khác hay không.
Âm Cửu Tôn hết lần này đến lần khác thôi thúc Luân Hồi Chung đánh vào hồn phách của hắn, nhìn như là xử sự vững vàng nhưng thực chất là quá tin tưởng vào thần binh của Âm Thiên Tử.
Nếu không có thứ bảo vật thành đạo này của Âm Thiên Tử, hắn nhất định sẽ đánh Tần Mục nát bấy, nghiền nát linh hồn đập tan nguyên thần của Tần Mục rồi mới tiến lên.
Là con trai của Âm Thiên Tử, đại thái tử của Minh Đô, đương nhiên hắn đã nhận được sự dạy bảo chu đáo của Âm Thiên Tử, bất kể tu vi thực lực hay là đạo pháp thần thông đều xuất sắc hơn Hồ Mộng Điệp và Ngọc Vũ Phi rất nhiều.
Chính diện giao phong, phần thắng của Tần Mục không lớn, nhưng đánh lén ngay trước mặt thì Tần Mục chắc chắn có thể lấy mạng được hắn.
Cho nên cũng có thể nói là Luân Hồi Chung của Âm Thiên Tử hại chết hắn.
Trong khoảnh khắc ngón tay Tần Mục sắp chạm đến Luân Hồi Chung, chiếc lục lạc nho nhỏ đột nhiên bay lên.
Lục lạc chỉ lớn hơn đầu ngón tay một chút nhưng phút chốc đã biến to ra năm sáu trượng, miệng chuông hướng về phía Tần Mục.
Tần Mục sởn cả tóc gáy, vội vàng lui về phía sau, bên tai chỉ nghe một tiếng rầm vang lên, áo của hắn như
cánh bướm bay tan tác khắp nơi, sau đó da thịt cũng nổ tung, da trên người tróc ra ngoài như giấy vụn.
Không chỉ vậy, cơ thịt của hắn cũng hóa thành tro bụi trong chớp mắt, chỉ còn lại bộ xương.
– Âm Thiên Tử!
Trong đầu Tần Mục nổ vang, chỉ còn lại bộ xương vẫn không ngừng lùi về sau.
Rầm! Thần hình của hắn rời khỏi U Đô Thái Hư, xuất hiện phía trước quan ải của Thiên Đình trên vùng đất Thái Hư.
Chắc chắn người điều khiển Luân Hồi Chung không phải Âm Cửu Tôn.
Tuy Âm Cửu Tôn rất mạnh, nhưng không có thực lực đánh Tần Mục nát bấy bằng một đòn được.
Luân Hồi Chung này chính là bảo vật thành đạo của Âm Thiên Tử.
Âm Thiên Tử chắc chắn không yên tâm để cho Âm Cửu Tôn đi giết Tần Mục, cho nên mới phân thần đi không chế Luân Hồi Chung.
Hắn cũng không ngờ rằng Tần Mục lại thoát được khỏi ma âm Luân Hồi của Luân Hồi Chung, và cả việc con trai mình bị Tần Mục một đòn giết chết.
Nếu chỉ là tử vong xác thịt thì thôi thì Thiên Môn Minh Đô của Âm Thiên Tử có thể khôi phục thân thể, hắn cũng không đến nỗi phải chủ động khống chế Luân Hồi Chung giết chết Tần Mục.
Nhưng thủ đoạn của Tần Mục độc ác, dùng đạo pháp thần thông của Thiên Âm Giới luyện hồn phách của Âm Cửu Tôn thành tro bụi, thật sự khiến hắn nổi giận, không ngại tự mình ra tay.
Tần Mục huyết nhục sinh sôi, thân thể nhanh chóng khôi phục.
Không chỉ vậy, áo của hắn cũng tự phục hồi như cũ.
Nhưng hắn vừa xuất hiện ở ngay trước thần thành Thiên Đình thì đã nghe được một tiếng chuông vang kinh thiên động địa, thân thể không đầu của Âm Cửu Tôn mang theo Luân Hồi Chung cũng đi từ U Đô Thái Hư ra vùng đất Thái Hư truy sát hắn.
Tần Mục quát lớn, Thiên Cung thần thức nhảy ra từ sau đầu, lĩnh vực thần thức vô thượng mở ra.
Nhưng ngay sau khi tiếng chuông vang lên, lĩnh vực thần thức của hắn trực tiếp biến thành tro bụi, thậm chí ngay cả Thiên Cung thần thức cũng không còn tồn tại nữa.
– Lĩnh vực Thần Tàng!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
1400-1499
22:46, 26/03/2022
Chương 1400 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1400
: Mục Thần Ký (Dịch)
Âm Thiên Tử đột kích (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1280 chữ
Pháp lực của Tần Mục bạo phát, lĩnh vực Thần Tàng vù một tiếng mở ra, chỉ thấy Âm Cửu Tôn không đầu hai tay giơ cao Luân Hồi Chung, miệng chuông hướng về phía Tần Mục.
Xung quanh bảo vật Đế Tọa hiện ra vô số phù văn hoa mỹ, các loại phù văn U Đô, Thiên Âm và Tạo Hóa điên cuồng xoay tròn, diễn biến không ngừng.
Uy năng mênh mông cuồn cuộn tản ra làn sóng khiến người ta sợ hãi tuyệt vọng, chuyển động xung quanh vách chuông.
Không chỉ vậy, bên trong chuông lớn còn có chấn động khủng khiếp tràn ra, khiến cho không gian rung lên như gợn sóng.
Keng!
Tiếng chuông vang lên, Tứ Cực Thiên trong lĩnh vực Thần Tàng nổ tung, Huyền Đô sụp đổ, U Đô tan rã, Nguyên Mộc đứt, quần tinh diệt, Tổ Đình vỡ nát như lưu ly.
Từng tòa Thiên Cung của Tần Mục gạch nát ngói tan bay lên, nguyên thần trong Thiên Cung trực tiếp bị
chôn vùi.
Uy lực của loại bảo vật Đế Tọa này thật đáng sợ.
Tần Mục điên cuồng điều động pháp lực, thôi thúc thần thông Bất Dịch.
Nhưng chỉ chốc lát sau, uy năng của Luân Hồi Chung đã bay thẳng đến trước người hắn, áo của hắn lại hóa thành tro bụi lần nữa, da thịt huyết nhục đều bị hủy hoại.
Một đòn Âm Thiên Tử mượn thân thể con trai mình để thi triển kinh khủng tới cực điểm, ngay cả xương cốt của hắn cũng bay lên, chôn vùi trong xung kích điên cuồng, toàn bộ lĩnh vực Linh Thai Thần Tàng đều bị một chuông của Âm Thiên Tử hủy diệt.
Hồi lâu tiếng chuông mới ngừng lại.
Trong thần thành Thiên Đình cách đó không xa, không biết bao nhiêu Ma Thần của Thiên Đình và tướng sĩ của Tây Lạc Sư Môn từ trên tường thành ngã xuống.
Mặc dù có trận pháp thủ hộ nhưng bọn họ vẫn chịu chấn động mà trọng thương, ngã xuống không dậy nổi, phun ra thần huyết.
Chấn động mà tiếng chuông phát ra cũng dần lắng xuống.
Đột nhiên nghe thấy một tiếng lạch cạch, một con mắt rơi xuống từ không trung, nảy lên rồi lăn trên mặt đất mấy vòng.
Con mắt bỗng mọc ra những chiếc chân nhỏ, co cẳng chạy trốn.
– Còn chưa chết?
Giọng Âm Thiên Tử truyền ra từ trong chuông, âm thanh mang theo vẻ vô cùng phẫn nộ, thân thể không đầu của Âm Cửu Tôn bay lên, giơ cao chuông lớn đi thẳng tới con mắt đang chạy trốn kia.
Con mắt linh hoạt, tốc độ cực nhanh, trên đường chạy trốn ngày càng dài ra, rất nhanh đã mọc ra thân mình, đầu, tứ chi, mà con mắt cũng xuất hiện trên mi tâm người nọ.
Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ngay cả y phục của Tần Mục cũng khôi phục như thường, không có bất kì biến hóa nào.
Âm Cửu Tôn phi thân tới, giơ cao chuông lớn, miệng chuông chụp xuống bên dưới, định bắt Tần Mục vào chuông, khiến hắn không còn đường trốn.
Đột nhiên, Tần Mục nhấc bút vẽ tranh, vẽ ra một cánh cửa, mở cửa đi vào, biến mất bên dưới chuông.
Luân Hồi Chung rung lên, cánh cửa kia bị nghiền nát, tiếng chuông khủng bố như truyền ra từ chỗ sâu trong không gian.
Chỉ nghe thấy tiếng chuông đinh đang vang lên từ nơi sâu nhất trong không gian, chấn động làm không gian không ngừng
Âm Cửu Tôn nối gót đuổi theo sau tiếng chuông, lại thấy trên tường thành phía trước thần thành Thiên Đình đột nhiên xuất hiện một cánh cửa.
Tần Mục đẩy cửa vọt ra từ trong tường thành, phía sau vang lên một tiếng chuông, tường thành đột ngột nổ tung, bị tiếng chuông phá ra một lỗ lớn.
Tần Mục ngẩng đầu, trước mặt là miệng chuông của Luân Hồi Chung, keng một tiếng thu hắn vào trong chuông.
Hai tay Âm Cửu Tôn dùng sức úp chuông lớn xuống mặt đất, thân thể không đầu xoay chuyển xung quanh chuông lớn, song chưởng như bay, coong coong coong, liên tục gõ vào thành chuông.
Luân Hồi Chung rung lên ầm ầm, lòng đất vọng lên tiếng vang trầm đục.
Thần thành không ngừng chấn động, thiên binh thiên tướng bên trong thành ngã trái ngã phải.
Mà vào lúc này, Tần Mục cũng đã tới U Đô Thái Hư, chạy thẳng về phía tường thành bị Luân Hồi Chung chấn sập.
Nhưng ngay sau đó, Âm Cửu Tôn mang theo Luân Hồi Chung xông vào U Đô Thái Hư, tiếng chuông hướng về phía Tần Mục.
Tần Mục triển khai lĩnh vực Thần Tàng, lại bị chấn thành một con mắt, mọc chân co cẳng chạy, từ U Đô chạy đến vùng đất Thái Hư, chạy về phía lỗ thủng trên tường thành.
Âm Cửu Tôn theo sát phía sau, phất tay ném Luân Hồi Chung ra.
Chuông lớn xoay tròn, keng một tiếng bít lỗ thủng lại.
– Ha ha ha ha. .
Trong con mắt truyền ra tiếng cười, chạy thẳng về phía chuông lớn, nhanh chóng biến thành Tần Mục hoàn chỉnh, giang hai cánh tay định ôm lấy Luân Hồi Chung.
Nhưng một bóng người lóe lên, thân thể
không đầu của Âm Cửu Tôn đã đáp xuống đỉnh chuông, y sam phấp phới.
– Mục Thiên Tôn, ngươi trốn không thoát đâu. .
Âm thanh trong chuông vừa nói đến đây, chợt có một bàn tay như bạch ngọc chụp xuống, bốp một cái đập Âm Cửu Tôn trên đỉnh chuông thành một bãi bùn nhão.
Bàn tay bạch ngọc phủi đi huyết nhục trên đỉnh chuông, nhẹ nhàng xách Luân Hồi Chung lên.
Tần Mục dừng bước, thở phào nhẹ nhõm, sửa sang lại y phục, cười nói:
– Bạch Ngọc Quỳnh, Bạch Thiên Sư, cuối cùng ngươi cũng chịu ra tay rồi.
Chủ nhân của bàn tay bạch ngọc kia chính là Bạch Ngọc Quỳnh, một tay xách Luân Hồi Chung lên, lắc nhẹ, phân thần của Âm Thiên Tử trong chuông đã bị nàng thẳng tay xóa bỏ, Luân Hồi Chung hóa thành một chiếc lục lạc nhỏ.
Bạch Ngọc Quỳnh thu Luân Hồi Chung lại, ánh mắt đặt trên người Tần Mục, lộ ra vẻ cảnh giác, khẽ nói:
– Yêu nghiệt phương nào to gan lớn mật, dám truy sát Mục Thiên Tôn? May mà Thiên Tôn không làm sao, bằng không Ngọc Quỳnh đúng là tội lớn tày trời.
Tần Mục cười ha hả, rảo bước từ lỗ hổng tường thành vào tòa thần thành này, thản nhiên nói:
– Vùng đất Thái Hư này có nhiều loạn thần tặc tử.
Chắc là có loạn đảng biết Mục Thiên Tôn ta đến trợ
giúp Thiên Đình tác chiến, cho nên mới mai phục truy sát.
Ta đang nghĩ, ta đến Thái Hư không làm kinh động đến bất kì ai, nhưng những loạn đảng này lại biết vị trí của ta. .
Trong đôi mắt hắn lóe lên sát ý:
– Rốt cuộc là ai đã để lọt tin tức?
Bạch Ngọc Quỳnh hiểu ý, cười nói:
– Cũng may Thiên Tôn cát nhân tự có thiên tướng, không bị thương chỗ nào.
Tần Mục như cười như không nói:
– Chắc gì đã là cát nhân tự có thiên tướng. vùng đất Thái Hư đến cả Thiên Công, Thổ Bá còn không đến được thì lấy đâu ra thiên tướng?
Bạch Ngọc Quỳnh biết lời hắn có hàm ý.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
21
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:46, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










