[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 281 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1401-c1405)
❮ sautiếp ❯Chương 1401 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1401
: Mục Thần Ký (Dịch)
Trên đời nào có biện pháp vẹn toàn cả đôi
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1215 chữ
Bạch Ngọc Quỳnh đã nhận ra Tần Mục và Luân Hồi Chung từ lâu, biết người điều khiển Luân Hồi Chung chính là Âm Thiên Tử.
Nhưng không hề ra tay vì trong lòng nàng vẫn hi vọng Âm Thiên Tử có thể giết chết Tần Mục.
Nàng là chuyển thế của Nam Đế Chu Tước, nhưng không mong rằng mình sẽ biến thành Nam Đế.
Nàng cho rằng, khi mình biến thành Nam Đế Chu Tước thì Bạch Ngọc Quỳnh đã chết rồi.
Mà Tần Mục biết thân phận thật của nàng, cũng có cách khiến cho thần hồn của Nam Đế bên trong nàng sống lại, thức tỉnh tất cả tiền kiếp.
Khi đó, chính mình sẽ chết đi, còn Nam Đế sống lại.
Mặc dù nàng cũng có chút tán thưởng Tần Mục, cũng rất biết ơn Tần Mục đã giúp đỡ mình khi mình còn là Thước Phi Nhân, nhưng có tán thưởng hay cảm kích đi nữa thì cũng không quan trọng bằng mạng sống của mình.
Cho nên nàng muốn mượn tay Âm Thiên Tử diệt trừ Tần Mục, rồi cướp đoạt Luân Hồi Chung của Âm Thiên Tử.
Nhưng rõ ràng Tần Mục đã nhìn thấu kế hoạch của nàng, cho nên cố ý đưa Âm Thiên Tử tới công kích thần thành, đập vỡ tường thành.
Nếu Tần Mục và Âm Cửu Tôn mang theo Luân Hồi Chung xông vào trong thành, sợ rằng thiên binh thiên tướng và đại quân của Tây Lạc Sư Môn đều sẽ tử thương nặng nề.
Cũng vì nguyên nhân này, Bạch Ngọc Quỳnh là một trong tứ đại Thiên Sư của Thiên Đình, cũng là thống soái của Tây Lạc Sư Môn không thể không ra tay trấn áp Luân Hồi Chung.
Đây là một màn đấu trí rất ngắn gọn, người khác không biết nhưng trong lòng Tần Mục và Bạch Ngọc Quỳnh đều rõ ràng.
Trí tuệ đến mức như họ không cần phải nói rõ cũng biến suy nghĩ và cách làm của đối phương.
Bạch Ngọc Quỳnh mời hắn vào thành, vuốt tóc mai.
Nữ nhân này vẫn rất thích mặc đồ trắng, màu trắng thuần nhã nhặn, nói:
– Mục Thiên Tôn không sợ chết sao? Kẻ thù của ngươi nhiều như vậy, có những người cũng không phải kẻ
thù của ngươi nhưng giết ngươi mới có lợi cho bọn họ, họ cũng sẽ xuống tay với ngươi vì lợi ích.
Tần Mục ngẩn ngơ nhìn về phía xa, rầu rĩ nói:
– Vì quốc gia xã tắc không thể không mạo hiểm.
Ta cũng biết vùng đất Thái Hư là đất man di, những loạn đảng này đều muốn diệt trừ ta. .
Bạch Ngọc Quỳnh lườm hắn, thản nhiên nói:
– Mục Thiên Tôn không cần phải thận trọng như vậy trước mặt ta đâu, tâm ý của ngươi ta hiểu hết, việc làm của ngươi ta cũng nhìn thấy cả.
Việc gì phải làm bộ làm tịch?
Tần Mục cười ha hả nói:
– Vậy ta nói thẳng này.
Hắn thu lại nét cười:
– Trong Thiên Đình ai dám giết ta?
Bạch Ngọc Quỳnh như cười như không nhìn hắn:
– Nếu ban nãy ta không ra tay, ngươi có chạy thoát được lòng bàn tay của Âm Thiên Tử không?
Nếu ngươi không ra tay, Tây Lạc Sư Môn của ngươi và tướng sĩ cả thành này đều sẽ chết hết.
Tần Mục mặt trầm như nước, từ tốn nói:
– Bất kể thế nào, ngươi đều phải ra tay thôi.
Thước Phi Nhân, ngươi vì tính mạng của mình thì ta có thể lý giải, nhưng ta cũng cần Nam Đế, cũng mong là ngươi có thể hiểu được.
Ta có thể thông cảm cho ngươi, cũng mong ngươi hãy thông cảm cho ta.
Bạch Ngọc Quỳnh nhíu mày, không nói gì.
Tần Mục cảm nhận được sát khí từ trên người nàng, tiếp tục nói:
– Trên đời nào có biện pháp vẹn toàn cả đôi? Nhưng trùng hợp là ta lại có đạo pháp thần thông vẹn toàn đôi bên có thể giải quyết hoàn mỹ vấn đề của ngươi và Nam Đế.
Ta có một môn công pháp có thể biến linh hồn Hắc Sa thành ba hồn bảy vía, chỉ cần ngươi rút thần hồn trong hồn phách ra giao cho ta, ta biến thần hồn đó thành Nam Đế, lại dùng pháp thuật tu bổ thần hồn cho ngươi, ý ngươi thế nào?
Bạch Ngọc Quỳnh im lặng.
Lời Tần Mục thật sự khiến nàng phải suy nghĩ.
Nhưng thành tựu của nàng phần lớn đều ở nguyên thần, mà hồn phách mạnh nhất bên trong nguyên thần chính là thần hồn trong ba hồn.
Nếu rút thần hồn ra, dù có thần hồn mới sinh ra thì nàng cũng sợ mình sẽ không tu luyện được đến trạng thái tột đỉnh.
Hơn nữa trong lòng nàng cũng không tin tưởng Tần Mục.
Nàng luôn cảm thấy Tần Mục sẽ nhân cơ hội giết nàng, để nàng chuyển thế, thức tỉnh kí ức của Nam Đế.
Tần Mục cực kỳ chân thành nói:
– Thước Phi Nhân, ngươi là Nam Đế chuyển thế, vì bị Âm Thiên Tử ám toán nên mới luân hồi hết lần này tới lần khác, nếu không phải vì miếng ngọc bội ta giao cho ngươi, ngươi đã trở thành kẻ đần độn u mê vì luân hồi mất đi kí ức, ngay cả Thần Thông Giả ngươi cũng không thể làm được chứ đừng nói đến trở
thành Bạch Ngọc Quỳnh như ngày nay.
Ta cũng có thủ đoạn không cần khiến ngươi phải chết một lần nào, trực tiếp phá vỡ thần thông Luân Hồi của Âm Thiên Tử là có thể thức tỉnh thần hồn Chu Tước trong cơ thể ngươi.
Nhưng ta không muốn Bạch Ngọc Quỳnh chết như vậy, nên mới tìm ra một loại pháp môn thế này.
Hắn dừng bước, nhìn thẳng vào Bạch Ngọc Quỳnh, trầm giọng nói:
– Nếu ngay cả kí ức về ta ngươi cũng không chấp nhận nổi, vậy ta cũng không còn gì để nói.
Bạch Ngọc Quỳnh cảm nhận được sát ý lờ mờ truyền đến từ trên người hắn.
Mới rồi Bạch Ngọc Quỳnh toát ra sát ý thể hiện quyết tâm thì bây giờ Tần Mục để lộ sát ý cũng để cho thấy quyết tâm của mình.
Nếu nàng không đồng ý, vậy Tần Mục sẽ ra tay ngay, trực tiếp phá vỡ thần thông quấn lấy linh hồn nàng của Âm Thiên Tử, để thần hồn của Nam Đế thức tỉnh, khôi phục tất cả kí ức.
Bạch Ngọc Quỳnh chần chừ một lát, đang định nhận lời, đột nhiên có một giọng nói vang lên, nghe rất nặng nề:
– Ngọc Quỳnh, thần hồn bên trong cơ thể ngươi là hồn phách của Nam Đế, chuyện này Âm Thiên Tử đã từng bẩm báo với ta.
Ta khó khăn lắm mới chém chết Nam Đế Chu Tước, tuyệt không cho phép Nam Đế
sống lại.
Thân thể Bạch Ngọc Quỳnh khẽ run lên, cúi người nói:
– Bái kiến Hỏa Thiên Tôn.
Tần Mục xoay người, nhìn thấy ánh mắt sáng ngời không gì sánh được của Hỏa Thiên Tôn trước mặt.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
14
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:46, 26/03/2022
Chương 1402 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1402
: Mục Thần Ký (Dịch)
Năng lực càng mạnh, tội ác càng lớn
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1227 chữ
Hỏa Thiên Tôn đến tòa thần thành này chẳng biết từ bao giờ, xuất hiện ngay sau lưng bọn họ, tất nhiên cũng đã nghe được đoạn đối thoại vừa rồi của họ.
Càng khiến Tần Mục khiếp sợ là Hỏa Thiên Tôn đã biết Bạch Ngọc Quỳnh chính là Nam Đế Chu Tước chuyển thế từ lâu.
Hỏa Thiên Tôn nhấc tay lên, ý bảo Bạch Ngọc Quỳnh đứng dậy nhưng không hề nhìn nàng mà ánh mắt đặt trên người Tần Mục, sắc mặt có vẻ hờ hững.
Nét mặt Tần Mục lạnh đi.
– Ta biết Bạch Ngọc Quỳnh Thiên Sư là chuyển thế của thần hồn Nam Đế, nhưng vì nàng là nhân tộc cho nên ta cũng không tính toán.
Hỏa Thiên Tôn lạnh nhạt nói:
– Nam Đế do ta giết, hồn phách của nàng cũng bị trấn áp trong Phi Hương Điện.
Mục Thiên Tôn, hành động của ngươi thật khiến ta khinh thường.
Ta có thể giết chết Bạch Ngọc Quỳnh vì thần hồn của Nam Đế nhưng ta đã không làm, mà ngươi chỉ vì một Cổ Thần làm biết bao nhiêu việc ác mà muốn hại đến tính mạng vị cường giả đế tọa của nhân tộc ta.
Tần Mục cất bước rời đi, hờ hững nói:
– Ta không phải Vân Thiên Tôn, cũng không phải Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn.
Họ vì tin ngươi cho nên mới chết.
Đạo bất đồng bất tương vi mưu.
Hỏa Thiên Tôn lạnh lùng nói:
– Đứng lại.
Tần Mục mắt điếc tai ngơ, tiếp tục bước đi.
Giọng Hỏa Thiên Tôn truyền đến từ phía sau hắn, cười lạnh nói:
– Ngươi biết ta từng khuyên Vân Thiên Tôn biết bao nhiêu lần không? Ta khuyên hắn không dưới trăm lần rồi.
Ta khuyên hắn đừng nên nghịch thiên mà, đừng có chống lại đại thế, đừng vì dã tâm của mình mà không thèm màng tới tính mạng nhân tộc.
– Mà hắn thì sao?
– Hắn khăng khăng cố chấp! Hắn nhất định phải phản kháng, nhất định phải khiến nhân tộc trở thành tôn sư vạn tộc.
Nhưng hắn cũng đồng ý với ta.
– Khi ta đi giết hắn, hắn nói với ta, hắn hiểu được mục đích và hành động của ta!
Tần Mục dừng bước, nghiêng đầu, vẻ như cười như không:
– Vậy Xích Hoàng, Minh Hoàng thì sao? Vậy Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn thì sao? Khi giết Vân Thiên Tôn, ngươi là kẻ cầm đầu, giết Xích Hoàng, Minh Hoàng, giết Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn ngươi cũng là chủ mưu.
Hỏa Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng:
– Ta không giết Xích Hoàng, Minh Hoàng là do hắn không biết tự lượng sức mình.
Trải qua loạn thế Vân Thiên Tôn, nguyên khí của nhân tộc ở Nguyên Giới đã đã tổn thương nặng nề, mãi mới tu dưỡng ra sức sống, Minh Hoàng lại còn muốn tạo phản, tội đáng muôn chết! Là ta nhìn ra sơ hở của hắn, để Âm Thiên Tử giết chết hắn.
Về phần Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn. .
Sắc mặt hắn buồn bã, lắc đầu nói:
– Dù các nàng là đạo hữu của ta, nhưng các nàng cũng đi vào con đường lệch lạc như Vân Thiên Tôn, còn muốn lật trời, tội đáng muôn chết.
Nhưng ta vẫn giữ lại tính mạng của Nguyệt Thiên Tôn.
Cái chết của Lăng Thiên Tôn chỉ là chuyện ngoài ý muốn, ta vốn không định giết nàng.
Tần Mục cười ha hả, tiếng cười như khóc:
– Hay cho câu giữ lại tính mạng Nguyệt Thiên Tôn, đúng là đạo mạo trang nghiêm, từ bi hỷ xả.
Lúc ngươi đi tìm Nguyệt Thiên Tôn bàn bạc đối phó với Địa Mẫu Nguyên Quân ta cũng đang ở đó! Kế sách của ngươi và Hiểu Thiên Tôn chắc là được gợi ý từ Hạo Thiên Tôn nhỉ? Khi diệt trừ Địa Mẫu Nguyên Quân cũng đồng thời ra tay tiêu diệt luôn Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn!
Sắc mặt hắn giá buốt như băng sương, lạnh lùng nói:
– Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn có thể sống được là do ta đã dùng vô số lần nhập đạo trong mộng để mô phỏng mới chọn ra được một con đường sống duy nhất.
Ngươi còn dám tự dát vàng lên mặt mình ngay trước mặt ta, nói thành công lao của mình à?
Hắn im lặng, một lát sau mới nghiêm nghị nói:
-Ngươi đã không còn là Hỏa Thiên Tôn trước kia nữa rồi.
Hỏa Thiên Tôn mặt không biểu cảm, đờ đẫn nói:
– Ngươi không hiểu ta, Nguyệt Thiên Tôn, Lăng Thiên Tôn, các nàng cũng không hiểu ta.
Ha ha, chỉ có Vân Thiên Tôn hiểu thôi, hắn biết ta vì nhân tộc. .
– Nếu Vân Thiên Tôn nhìn thấy thế giới Nam Thiên của ngươi, nhìn thấy cảnh tượng của nhân tộc chắc cũng bị ngươi chọc tức đội mồ sống dậy.
Tần Mục ngẩng đầu, dáng vẻ tiêu điều:
– Ngươi sai rồi, hắn không hiểu ngươi.
Từ đầu đến cuối hắn không nhận ra rằng, cái mà ngươi gọi là vì nhân tộc ấy, thực thất chỉ là vì địa vị, tính mạng của ngươi mà thôi.
Hỏa Diễm Luân sau đầu Hỏa Thiên Tôn lay động, lòng dạ rối bời, chợt bật cười nói:
– Vân Thiên Tôn không hiểu ta cũng chẳng sao, ta cũng không cần hắn phải hiểu.
Trên đời này chỉ có một người hiểu được ta mà thôi, đó chính là Ngự Thiên Tôn.
Tần Mục lạnh lùng liếc hắn một cái, xoay người rời đi.
– Chỉ có Ngự Thiên Tôn hiểu ta!
Tiếng nói của Hỏa Thiên Tôn vang lên phía sau hắn:
– Chỉ có đại anh hào nhân tộc như hắn, sự tồn tại phi thường nhất của nhân tộc mới hiểu được ta.
Nếu hắn không chết thì người ủng hộ ta nhất chính là hắn! Ta không cần những kẻ chỉ biết tư lợi như các ngươi thấu hiểu, chỉ cần hắn hiểu ta, thế là đủ rồi!
Tần Mục cười giễu cợt, cất bước đi xa.
Hỏa Thiên Tôn nhìn hắn đi mất, cười lạnh nói:
– Chỉ có Ngự Thiên Tôn mới là đạo hữu của ta. .
Bạch Ngọc Quỳnh, ngươi có thể yên tâm.
Có ta ở đây, Mục Thiên Tôn không dám xằng bậy đâu.
Hắn chắp tay sau lưng, trầm giọng nói:
– Mặc dù hắn hay tự ý làm bừa nhưng làm việc vẫn còn có chừng mực.
Tốt nhất là hắn đừng động vào ngươi, nếu hắn dám động vào, ta chắc chắn sẽ diệt trừ hắn.
Bạch Ngọc Quỳnh khẽ nhíu mày, nhẹ giọng nói:
– Hỏa Thiên Tôn vì một tiểu nhân vật như ta mà tru diệt Thiên Tôn nhân tộc, có đáng không?
– Đương nhiên là đáng rồi.
Hỏa Thiên Tôn quay đầu nhìn về phía nàng, nghiêm mặt nói:
– Đúng là Mục Thiên Tôn có tài cán có năng lực, nhưng càng là người như vậy thì khi làm điều ác lại càng nguy hại hơn.
Mà ngươi thì khác, mặc dù ngươi có thần hồn là Nam Đế, nhưng ngươi một lòng muốn làm người, hơn nữa còn là Thiên Sư của Thiên Đình, ngươi càng khiến người ta yên tâm hơn là hắn.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:46, 26/03/2022
Chương 1403 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1403
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thế giới hoàn mỹ
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1169 chữ
Bạch Ngọc Quỳnh cười thản nhiên:
– Là vì ta sẽ không cải cách, cũng không mưu phản làm loạn ư?
Hỏa Thiên Tôn gật đầu, từ tốn nói:
– Mục Thiên Tôn không ra tay với ngươi thì ta không có lý do gì phải động vào hắn cả.
Nhưng nhìn vào hành vi của hắn, về sau người này tất sẽ phản, khiến tộc ta rơi vào nguy cơ sinh tử tồn vong.
Ta không thể
để hắn làm như vậy, cho nên phải tìm một lý do để diệt trừ hắn.
Bạch Ngọc Quỳnh gật đầu nói:
– Cho nên lý do Thiên Tôn ra tay giết hắn chính là hắn cố thức tỉnh thần hồn Nam Đế trong cơ thể ta.
Hỏa Thiên Tôn mỉm cười:
– Không hổ là Thiên Sư, chỉ một chút đã nhìn thấu ngay.
Hắn cất bước rời đi.
Bạch Ngọc Quỳnh rùng mình.
Hỏa Thiên Tôn nhìn có vẻ thẳng thắn, nhưng thật ra lại rất tâm cơ, hắn đã biết mình là Nam Đế chuyển thế nhưng vẫn giữ mình lại chính là để đối phó với Tần Mục.
Hắn giữ mình lại, mục đích là cho Tần Mục một cơ hội “phạm sai lầm”, cho bản thân một lý do giết chết Tần Mục.
– Hỏa Thiên Tôn vì lý tưởng, lý niệm của mình, giết Vân Thiên Tôn, giết Minh Hoàng, giết Nguyệt Thiên Tôn và Lăng Thiên Tôn, lần này còn muốn giết Tần Thiên Tôn, lẽ nào. .
Ánh mắt nàng trở nên phức tạp, Nguyệt Thiên Tôn là sư phụ của nàng, dù nàng đã sống qua biết bao nhiêu kiếp nhưng trong lòng vẫn coi Nguyệt Thiên Tôn là người thân cận nhất của mình.
Mà Hỏa Thiên Tôn lại ra tay với Nguyệt Thiên Tôn vì lý niệm của hắn.
– Lẽ nào Hỏa Thiên Tôn không biết, nếu họ liên thủ, dù không thể lật đổ Thiên Đình thì cũng có thực lực ngang nhau sao?
Nàng nhìn bóng lưng Hỏa Thiên Tôn đi xa, trong lòng thầm nói:
– Hỏa Thiên Tôn, ngươi bảo vệ Nam Thiên, che chở nhân tộc ở đó.
Lẽ nào Nam Thiên của ngươi lại hoàn mỹ như vậy, còn hơn cả mấy vị Thiên Tôn này? Ngươi thật sự đã tìm ra một con đường có thể giải quyết cho nhân tộc không còn bị áp bức, không ngừng lớn mạnh sao?
Nàng chợt nghĩ, mình muốn đi Nam Thiên xem thử.
– Đợi dẹp yên loạn thế Thái Hư, ta sẽ đi tham quan Nam Thiên. .
Không!
Nàng nảy ra một ý tưởng, cất bước bay lên.
Mà trong thần thành vẫn còn có một Bạch Ngọc Quỳnh ở lại cai quản chiến sự.
Bạch Ngọc Quỳnh lấy thần thông Không Gian ẩn giấu thân hình, bay ra phía ngoài:
– Giờ đi Nam Thiên luôn, xem thử thế giới hoàn mỹ của Hỏa Thiên Tôn là thế nào.
Mấy tháng sau, Bạch Ngọc Quỳnh trở lại Thiên Đình, che giấu gương mặt, lặng lẽ bước vào cầu Linh Năng Đối Thiên của Nam Thiên.
Rời khỏi Thái Hư quay về Thiên Đình rất tốn thời gian, nhưng từ Thiên Đình chạy tới Nam Thiên lại dễ
dàng hơn rất nhiều.
Tần Mục đưa cầu Linh Năng Đối Thiên đi khắp các giới, giao thông thuận tiện, không mất bao lâu Bạch Ngọc Quỳnh đã tới Nam Thiên.
Trên danh nghĩa, Nam Thiên đặt dưới sự thống trị của Xích Đế Tề Hạ Du, chư thiên san sát.
Đầu tiên, Bạch Ngọc Quỳnh đi tới Nam Thiên Đại Lục – nơi đặt Thiên Cung của Tề Hạ Du.
Nàng hóa thành một thiếu nữ trẻ tuổi, du lịch bốn phương.
Đấu trí đấu dũng với Âm Thiên Tử khiến nàng học được rất nhiều điều, hành sự cũng cẩn thận hơn.
– Hỏa Thiên Tôn cai quản Nam Thiên cũng tốt đấy chứ.
Bạch Ngọc Quỳnh chu du khắp nơi một phen, chỉ thấy bách tính an cư lạc nghiệp giống như điền viên mục ca, dân không có lòng tranh cường háo thắng, khắp nơi đều là cảnh tượng vui vẻ hòa thuận, không khỏi vui mừng, có phần không đồng tình với hành vi của Tần Mục.
– Quả nhiên Mục Thiên Tôn sai rồi, Hỏa Thiên Tôn mới là đúng.
Nơi này dân chúng có thể bình an sinh sống, cũng có thể tu luyện, trở thành Thần Thông Giả, thậm chí trở thành Thần Nhân nhân tộc.
Đây mới là chốn Bồng Lai.
Mục Thiên Tôn cực đoan quá rồi.
Nàng lắc đầu, định rời đi, lại bất chợt dừng bước như có thần xui quỷ khiến, tiếp tục du lịch, quan sát cuộc sống của chúng sinh.
– Dù sao thời gian ta ở lại đây cũng quá ngắn ngủi, cưỡi ngựa xem hoa, khó mà thấy được cuộc sống thật sự ở thế giới này.
Mục Thiên Tôn có thể đi đến bước này, ắt phải có chỗ hơn người, ta nên ở thêm mấy ngày, xem rốt cuộc vì sao hắn lại căm thù Hỏa Thiên Tôn như vậy.
Nàng bình tâm tĩnh khí, dùng ánh mắt bàng quan xem xét văn minh nhân tộc của Nam Thiên.
Qua mấy ngày, sắc mặt nàng dần trở nên nghiêm trọng.
Nàng nhìn thấy tang lễ của nhân tộc Nam Thiên, chỉ cảm thấy vừa hoang đường vừa khó lòng tưởng tượng nổi.
– Nhưng Hỏa Thiên Tôn làm vậy chắc cũng phải có nguyên nhân.
Dù sao bây giờ chủng tộc Bán Thần đang có thanh thế lớn lao, nhân tộc sống được đến sáu mươi tuổi đã là rất đáng quý rồi.
Nàng tự an ủi mình, ở những chư thiên khác không có chuyện tốt thế này đâu.
Nàng từng đi qua chư
thiên khác ở Nguyên Giới, vì hoàn cảnh sinh tồn khốc liệt, các loại áp bách nô dịch mà loài người ở đó chỉ
có thể sống đến bốn, năm mươi tuổi.
So ra thì nhân loại ở Nam Thiên đa số đều sống đến sáu mươi tuổi, sau sáu mươi tuổi hiến tế cho Bán Thần, đã coi như là sống thọ rồi.
Đương nhiên, Diên Khang là một ngoại lệ.
Tuổi thọ hiện nay của người Diên Khang bình thường ngày càng cao, bởi vì điều kiện sinh hoạt tốt hơn, thời niên thiếu lại thịnh hành võ học, cho nên trong thôn xóm nào cũng có hơn mười người già trên tám mươi tuổi.
– Diên Khang chỉ tồn tại một sớm một chiều, bất cứ lúc nào cũng có thể bị diệt trừ, đương nhiên Nam Thiên càng tốt hơn.
Bạch Ngọc Quỳnh cũng nhìn thấy cách giáo dục của Nam Thiên.
Tuy nàng cảm thấy loại tam tòng tứ đức, tam cương ngũ thường này có hơi sai lệch, nhưng như vậy thì dân chúng mới không tạo phản, không tạo phản thì cũng ít lầm than, nàng có thể hiểu được.
Nàng lại gặp được lễ tang của Thần Thông Giả.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:46, 26/03/2022
Chương 1404 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1404
: Mục Thần Ký (Dịch)
Thế giới hoàn mỹ (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1146 chữ
Thần Thông Giả bảy trăm tuổi chưa thể thành Thần thì phải chủ động hiến tế cho Bán Thần.
– Cũng có thể hiểu được.
Bạch Ngọc Quỳnh lẩm bẩm:
– So với những nơi khác đã là rất tốt rồi.
Dù sao ở đây, Thần Thông Giả của nhân tộc cũng có địa vị rất cao, có thể yên tâm tu luyện, không cần phiền não vì chuyện thế tục.
Không thể tu thành thần thì chủ
động làm tế phẩm, dù gì thọ nguyên của họ cũng chỉ còn tối đa là trăm năm nữa thôi.
Nàng còn gặp được Thần Nhân của nhân tộc.
Ở đây không có chiến tranh giữa Thần Nhân nhân tộc và Thần Nhân Bán Thần mà rất hòa thuận với nhau, các Thần Nhân cùng đi dự tiệc, không có sự phân tranh chủng tộc, rất đáng quý.
Ở đây không giống những chư thiên khác.
Ở chư thiên khác, Thần Nhân nhân tộc sẽ tranh đấu với Bán Thần, máu chảy thành sông chỉ vì tộc nhân của mình bị đãi ngộ bất công, rơi vào cực khổ.
– Hỏa Thiên Tôn cũng không làm gì sai mà.
Bạch Ngọc Quỳnh thấp giọng nói.
Nàng lại thoát ra khỏi hội nghị nhân thần, đi tới nhân gian Nam Thiên.
Ở đây hết thảy đều tốt đẹp, nàng có thể hiểu được sự dụng tâm lương khổ của Hỏa Thiên Tôn, chỉ là tất cả khiến nàng cảm thấy có chút giả
tạo.
Nhưng cụ thể giả tạo ở đâu thì nàng lại không chỉ ra được.
Nàng đi vào một tòa thành trấn nhỏ, định nghỉ tạm ở đây rồi rời khỏi Nam Thiên.
Nhưng nàng lại phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ, trong thành trấn này có hơn vạn cư dân nhân tộc mà lại chẳng có lấy một Thần Thông Giả.
Đây dường như là chuyện không thể.
Tuy trở thành Thần Thông Giả cần có tư chất nhưng trải qua nhiều năm phát triển như vậy, trở thành Thần Thông Giả cũng không phải chuyện khó.
Bạch Ngọc Quỳnh hỏi thăm cặn kẽ, một ông lão ngồi trên bờ ruộng phanh áo bắt rận nói cho nàng biết:
-Tổ tiên của chúng ta không có Thần Thông Giả thì tất nhiên con cháu cũng không có Thần Thông Giả
rồi.
Thần Thông Giả đều là thế gia đại phiệt.
Thế gia tổ truyền trăm vạn năm của Long Hán làm gì có ai bằng lòng thông hôn với người thường?
Bạch Ngọc Quỳnh ngẩn ra một lát, cười nói:
– Chẳng lẽ người thường không được xưng là Thần Thông Giả sao? Các ngươi cũng có thể mở Thần Tàng, khai phá Thiên Cung.
Đừng nói đến Thần Thông Giả, cho dù tu thành Thần cũng có khả năng đấy chứ.
Ông lão nọ hoảng hốt nói:
– Không dám nói vậy đâu.
Cô nương à, ngươi là người bên ngoài sao? Ngươi nói như vậy là đại nghịch bất đạo đấy.
Các lão gia Thần Thông Giả đều là thiên phú thần quyền, là tinh tú trên trời cao, vừa sinh ra đã định sẵn là cao cao tại thượng rồi.
Bạch Ngọc Quỳnh kinh ngạc.
Ông lão tiếp tục nói:
– Những người lao động như chúng ta phải làm nông, trồng hoa màu cả đời.
Đời đời kiếp kiếp đều là nông dân sao dám hi vọng xa vời trở thành lão gia Thần Thông Giả?
– Nhưng mà. .
Bạch Ngọc Quỳnh mấp máy môi, lại không nói lên lời.
Những năm đầu thời kỳ Long Hán, bảy vị thiên tôn Ngự Thiên Tôn, Hạo Thiên Tôn… mở ra hệ thống tu luyện Thần Tàng, khiến cho người thường cũng có thể tự mở ra Thần Tàng, trở thành Thần Thông Giả.
Mà Thần Thông Giả của Nam Thiên đã biến thành thế gia chẳng biết tự khi nào, Thần Thông Giả lưu truyền cho đời sau bảy Thần Tàng, cao cao tại thượng, trở thành thiên phú thần quyền.
Gia tộc mà tổ tiên không có Thần Thông Giả thì bất kể đời sau thiên phú hơn người thế nào cũng không thể trở thành Thần Thông Giả, không cách nào thoát khỏi số phận chôn chân ở đồng ruộng cả đời.
Nhưng việc bảy vị Thiên Tôn mở ra Thần Tàng là để người thường có thể nắm giữ lực lượng trở thành Thần Thông Giả cơ mà.
Vì sao vận mệnh của những người ở đây lại bị trói buộc đời đời kiếp kiếp?
Vì sao tổ tiên là người bình thường thì đời sau lại không bao giở có thể trở mình được?
– Nam Thiên này đã rơi vào cục diện bế tắc, không khuấy lên nổi một gợn sóng.
Bạch Ngọc Quỳnh sinh lòng sợ hãi, mặc dù nàng chưa thức tỉnh thần hồn Chu Tước nhưng vẫn còn nhớ
rõ thời đại Long Hán hơn trăm đời trước, khi đó người thường có thể mở ra Thần Tàng trở thành Thần Thông Giả, con cháu của họ cũng có thể biến thành Thần!
Tổ tiên không làm được, đời sau thông minh thì còn có khả năng phất lên.
Nam Thiên của Hỏa Thiên Tôn lại hoàn toàn không có khả năng này.
– Những thế gia Thần Thông Giả kia đã không còn là người nữa.
Những vị Thần của nhân tộc đó cũng không còn là người nữa.
Họ và người là hai giống loài khác biệt, vì họ sinh sống ở trong hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Bạch Ngọc Quỳnh tâm loạn như ma.
Rõ ràng Hỏa Thiên Tôn đã làm đúng, không truyền thụ phương pháp mở ra Thần Tàng khiến người thường ở yên trong hiện trạng này.
Họ tiếp thu tam cương ngũ thường, tam tòng tứ đức, không thể phản kháng cũng không có lòng phản kháng.
Khiến Thần Thông Giả trở thành thế gia đại phiệt, nắm trong tay quyền lực, họ chính là người cầm quyền, cũng sẽ không phản kháng.
Tộc Bán Thần có đầy đủ “lương thực”, cũng không muốn thay đổi điều gì.
Tất cả mọi thứ ở nơi này đều hoàn mỹ như vậy, tốt đẹp đến mức khiến người ta căm phẫn.
Bạch Ngọc Quỳnh hét to một tiếng, chạy khỏi Nam Thiên, hoảng hốt trốn về Thiên Đình.
Nam Thiên khiến nàng không tài nào thở nổi.
Tuy nàng biết mình là chuyển thế của Nam Đế Chu Tước, nhưng chuyển thế làm người gần hai trăm năm, trong nội tâm nàng vẫn luôn coi mình là nhân tộc.
Hiện trạng của Nam Thiên khiến cho nhân tộc như nàng phải sợ hãi.
Lúc này, nàng lại muốn đến Diên Khang xem thử.
Nàng bèn đi tới Diên Khang.
So sánh với Nam Thiên thì Diên Khang nhỏ hơn không biết bao nhiêu lần.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
15
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:47, 26/03/2022
Chương 1405 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1405
: Mục Thần Ký (Dịch)
Nhặt được Ngự Thiên Tôn
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1253 chữ
Lúc Bạch Ngọc Quỳnh đi đến Diên Khang thì gặp đúng lúc hoa màu đang vào mùa thu hoạch, nàng nhìn thấy rất nhiều Thần Thông Giả nhỏ bé ở cảnh giới Ngũ Diệu và cảnh giới Lục Hợp giúp dân chúng thu hoạch hoa màu, gieo thóc cày ruộng, dẫn nước tưới tiêu, còn giúp họ thi triển thần thông gọi mưa hay xua tan mây mù.
Ở đây vô cùng náo nhiệt.
Bạch Ngọc Quỳnh đã đi du lịch rất nhiều nơi, phát hiện có những nơi bị thiên tai, những Thần Thông Giả
yếu ớt đó tới quan phủ trình báo, quan phủ phái rất nhiều Thần Thông Giả mạnh mẽ tinh thông thuật Tạo Hóa đến đó, dùng thần thông Tạo Hóa thúc đẩy hoa màu nhanh chóng sinh trưởng, bận rộn liên tục đến hơn mười ngày, hoa màu cũng trưởng thành, những Thần Thông Giả tuổi tác khá lớn này đều cực kỳ mệt mỏi.
Sau khi thu hoạch hoa màu, thủ lĩnh của Thần Thông Giả gọi dân chúng bị thiên tai đến nói:
– Mặc dù thuật Tạo Hóa có thể tạm thời trì hoãn khẩn cấp, nhưng độ phì của đất ở đây đã trở nên bạc màu quá rồi, cần phải bón thúc nâng độ phì của đất lên.
Song không thể làm chậm trễ việc thu hoạch nông vụ của quý sau.
Dân chúng chịu nạn bày tỏ lời cảm ơn, đưa cho những Thần Thông Giả này một chút tiền cảm tạ.
Bạch Ngọc Quỳnh đi hỏi một lão nông, lão nông đó cười khà khà nói:
– Mấy năm gần đây cuộc sống khá tốt, cũng gọi là có chút tiền bạc dư dả trong tay, cho dù có gặp phải tai họa trong năm cũng có thể chống đỡ được.
– Đưa tiền cho Thần Thông Giả, vậy chẳng phải các ngươi không còn tiền bạc nữa rồi?
Bạch Ngọc Quỳnh hỏi:
– Chẳng lẽ không phải của cải này đều tập trung vào trong tay của Thần Thông Giả sao? Sau này những Thần Thông Giả này sẽ trở thành thế gia đại phiệt, kiểm soát nguồn tài chính của đất nước.
– Nếu như ta có chút võ lực thì có thể tới mạch khoáng làm công nhân.
Lão nông kia cười nói:
– Cũng có thể trồng chút dược liệu.
Mấy năm nay Thần Thông Giả càng ngày càng nhiều, nhu cầu về linh dược cũng ngày càng nhiều lên, trồng linh dược có được rất nhiều tiền lời! Mặc dù tư chất của ta không tốt, tuổi tác cũng đã lớn rồi, nhưng cháu trai của ta lại rất thông minh, nó đã mở ra Linh Thai Thần Tàng, trước mắt thì đang học tiểu học.
Bạch Ngọc Quỳnh ngạc nhiên.
Lão nông rầu rĩ nhíu mày nói:
– Sau khi tiểu tử này trở thành Thần Thông Giả thì lại một tên tiêu xài hoang phí! May mà hắn có học được một ít thuật luyện đan với thuật rèn đúc, ít nhất cũng có thể luyện được chút linh đan chế tạo linh binh trợ cấp chi phí sinh hoạt gia đình.
Nếu như tiền đồ của hắn có thể tu thành Thần Chỉ, như vậy thì quá tốt, hắn có thể đi làm quan rồi!
Hắn mặt mày hớn hở nói:
– Cho dù là không làm quan thì đi làm ở tiểu học đại học hoặc là mở một xưởng đốc chế tạo gì đó thì cũng có thể làm rạng danh tổ tiên rồi! Chẳng qua gần đây triều đình muốn đánh trận, nếu như phải đi tòng quân ta cũng có chút không nỡ.
Đại nương ở bên cạnh cười nói:
– Đánh trận cũng tốt, chắc chắn thăng quan tiến chức sẽ rất nhanh!
Lão nông tức giận nói:
– Đi đánh trận thì sẽ chết người đấy!
– Một binh lính của Diên Khang chúng ta có thể chống đỡ được mười binh lính chư thiên kia, hơn nữa sư
xuất nổi danh, có tên tuổi của Địa Đức Nguyên Quân, ai dám không đầu hàng?
Vị đại nương kia kiến thức phi phàm, nói:
– Đi đánh trận, tự dưng kiếm được công trạng.
Bạch Ngọc Quỳnh kinh ngạc đi lại bên trong Diên Khang thì nhìn thấy rất nhiều Thần Thông Giả đang sửa đường, bắc cầu dưới sự chỉ dẫn Thần Ma, còn có Thần Thông Giả đang tu sửa thành thị kiến tạo nhà lầu, trên đường có rất nhiều phi thuyền lục địa, trên trời cũng có lâu thuyền đại hạm lui tới.
Tất cả những gì nàng thấy đều hoàn toàn khác với Nam Thiên.
Nơi đây đơn giản chính là Thiên Đình của nhân gian!
Nhưng đẳng cấp nghiêm mật lại không giống Thiên Đình, ở trong Thiên Đình ngoại trừ mười Thiên Tôn ra thì bất cứ Thần Nhân nào cũng đều phải cẩn thận từng li từng tí, làm việc cẩn thận dè dặt, chỉ sợ sẽ nói sai làm sai cái gì sẽ đắc tội với người khác.
Còn Diên Khang thì lại sôi động hơn rất nhiều.
Cuối cùng Bạch Ngọc Quỳnh cũng quyết định rời khỏi Diên Khang.
Nàng gấp rút đi đến vùng đất Thái Hư, vừa đến vừa đi từ đầu đến cuối chỉ mất thời gian khoảng nửa năm, có điều cũng may nàng tọa trấn một Thái Hư khác, chắc là sẽ không có chuyện gì lớn xảy ra đâu.
Ở trên đường lúc nàng sắp đến chỗ Thái Hư, đột nhiên nàng nhìn thấy ở trong Tinh Không có một vệt sáng đang tỏa sáng lấp lánh, nàng tiến gần lại để nhìn nhưng lại thấy đó là một thiếu niên nhân tộc mặc lam y đang đi ở trong Tinh Không.
Thiếu niên kia thoạt nhìn không lớn, mới chỉ hơn mười tuổi, còn chưa đến hai mươi, nhưng mà tu vi lại không hề tầm thường.
Thoạt nhìn hắn cứ mơ màng đi lại ở trong Tinh Không, ở trước sau người hắn có đạo âm lượn lờ, đạo quang như gợn sóng vây quanh xung quanh hắn.
Bên cạnh hắn còn có không khí, tinh quang, có hoa tươi sinh trưởng ở trong Hư Không, hoa nở hoa tàn, còn có dị thú Long Điêu chở hắn, vẫy cánh bay lượn trong Tinh Không.
Bạch Ngọc Quỳnh buồn bực, Long Điêu đó là tọa kỵ của Vũ Lâm Quân của Thiên Đình, không biết tại sao lại cam lòng tình nguyện thuận theo thiếu niên này nữa.
Nàng đi lên phía trước hỏi thăm, thiếu niên kia rất ôn hòa, trên mặt lúc nào cũng mang theo nụ cười ngây ngô:
– Tỷ tỷ, ta tên là Lam Ngự Điền.
Bạch Ngọc Quỳnh chưa từng nghe nói tới cái tên này, cũng không để ý lắm nói:
– Các ngươi lang thang du ngoạn ở trong Tinh Không, có phải là bị lạc đường rồi không? Còn Long Điêu này, tại sao ngươi lại đi cùng hắn?
Long Điêu không hiểu nói:
-Ta cũng không biết tại sao ta lại đi cùng hắn nữa.
Đáng lẽ đang đến kì nghỉ của ta, ta đang định ra ngoài bay lượn vui chơi, không ngờ vừa ra khỏi Thiên Đình thì lập tức gặp phải hắn đến hỏi đường.
Ta mơ màng nói dẫn đường cho hắn, cam lòng tình nguyện làm tọa kỵ của hắn.
Nhưng mà bay lâu như vậy rồi, ta cũng không biết bay đến nơi nào rồi nữa.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
6 tháng
Lượt đọc
17
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
1/1
22:47, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Bất Hủ Kiếm Thần [Dịch] Bất Hủ Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Bat-Hu-Kiem-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)





