[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 279 : Mục Thần Ký (Dịch) (c1391-c1395)
❮ sautiếp ❯Chương 1391 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1391
: Mục Thần Ký (Dịch)
Khi Tần Mục trở nên quỷ dị (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1190 chữ
Bên trong Thần Tàng, Thiên Hà chuyển hướng xuyên qua tòa Thiên Cung mới này.
Đạo vận của tòa Thiên Cung này càng lúc càng mạnh, dần dần có thể so sánh với Thiên Cung Đại La Thần Thức, thậm chí còn cường đại hơn Thiên Cung Đại La Thần Thức!
Bên trong U Đô Thái Hư, những con quỷ đói và linh hồn Hắc Sa như bị hắn thu hút, không ngừng tụ tập xung quanh hắn, càng lúc càng nhiều, nhưng lại không dám tiếp cận.
Vòi rồng màu đen gầm thét càng ngày càng nhiều, không ngừng xoay tròn xung quanh hắn, cuốn những con quỷ đói kia lên.
Vòi rồng đen đan xen vào rồi nuốt chửng lẫn nhau, càng lúc càng lớn.
Từ xa nhìn lại, hơn một trăm vòi rồng đen kịt cuồn cuộn ngút trời, to lớn không gì sánh được, điên cuồng xoay quanh một chỗ, cực kì khủng bố.
Hồ Mộng Điệp mang theo mấy vị thần tướng vừa mới đặt chân tới nơi này đã nhìn thấy những vòi rồng hắc ám kia, không khỏi cau mày.
Uy lực của vòi rồng đen vô cùng đáng sợ, bốn phía sấm sét vang dội chiếu sáng lên cảnh tượng trong vòi rồng.
Bên trong vòi rồng không biết có bao nhiêu con quỷ đói bị cuồng phong cuốn lên mà khoa tay múa chân.
– Mục Thiên Tôn kia đang ở gần đây, chẳng lẽ hắn phát giác được chúng ta tới, cho nên trốn vào trong hiểm cảnh này sao?
Mấy vị thần tướng dưới trướng Hồ Mộng Điệp mở thần nhãn của mình nhìn về phía bóng tối kia, nhưng không nhìn rõ, ánh mắt của bọn họ chỉ có thể nhìn phía vòng ngoài của bóng tối, nhưng mà bên trong lại có cảnh tượng kỳ dị chặn tầm mắt của bọn họ lại.
Tu vi của Hồ Mộng Điệp là cao nhất, là cảnh giới Lăng Tiêu, thần nhãn mở ra, nhìn về phía bóng tối, trong lòng không khỏi nhảy dựng.
Trong bóng tối, từng thế giới giống như bong bóng nở rộ về phía bên ngoài, sau đó vỡ ra và nổ tung, dập tắt, thế giới tiếp theo lại sinh ra, cực kỳ quỷ dị.
Ngay cả nàng cũng không biết bên trong đó có thứ khủng khiếp gì.
Hồ Mộng Điệp nhẹ nhàng phất tay, mấy vị thần tướng ôm lấy nàng vội vã chạy về chỗ bóng tối kia.
Không mất nhiều thời gian, bọn họ đã bước vào bên trong bóng tối, mấy vị thần tướng kia đã phóng ra nguyên thần của mình, một vùng thần quang tỏa sáng, bọn họ phóng nguyên thần của mình trong Thành Ngọc Kinh, hoặc là trước Bảo Điện Lăng Tiêu, trấn áp bóng tối.
Nhưng mà bóng tối ở đây quá mạnh, Hắc Sa vẫn chậm rãi chuyển động, trước mắt bọn họ là một khung cảnh mù mịt, khó có thể nhìn rõ phía trước đang xảy ra chuyện gì.
Bọn họ đi trong
bón Mục Thần Ký (Dịch) Chương 1392 : Mục Thần Ký (Dịch) Thành Vô Vọng đẫm máu Trước Tiếp Phiên bản Dịch · 1255 chữ Cho dù bọn họ thần thông quảng đại, nhìn thấy cảnh tượng này thì da đầu cũng không nhịn được mà run rẩy, không biết chuyện gì đang xảy ra ở đây, rốt cuộc vị Mục Thiên Tôn này đang làm gì. Mà dường như những người di chuyển thi thể Tần Mục không nhìn thấy bọn họ, tùy ý để bọn họ xuyên qua thế giới này. Hồ Mộng Điệp thử chém mấy Tần Mục, nhưng chỉ thấy những Tần Mục đó sau khi chết đi nhanh chóng biên thành bộ xương khô. – Đây không phải là chân thân của hắn. Cuối cùng bọn họ cũng đến tận cùng của thế giới, nơi đó là một cánh cửa. Tần Mục không ngừng ra ra vào vào cánh cửa đó, chuyển rất nhiều thi thể từ sau cửa tới. Mọi người liếc nhau, đi vào bên trong cửa. Hồ Mộng Điệp vô cùng sửng sốt, hình như họ đến lối vào của thế giới khác, nhìn xung quanh, đâu đâu cũng có nhà lớn, thành phố thành thị, trăm triệu người đang sinh hoạt, rộn ràng tưng bừng, rất là náo nhiệt. Mọi người đi tới tòa nhà phía trước, tất cả đều kinh ngạc khi thấy những người sống ở đây đều là Tần Mục! Đột nhiên, tất cả Tần Mục đều quay đầu nhìn bọn họ, ánh mắt rất quỷ dị. Da đầu mọi người tê dại, đi về phía trước dưới cái nhìn chằm chằm của Tần Mục. Đúng lúc này, sắc mặt của một Thần Nhân chợt quỷ dị, mặt mày méo mó giống như hai khuôn mặt kịch liệt chấn động, rất nhanh đã hóa thành mặt của Tần Mục! Hồ Mộng Điệp không nói năng gì đã giết chết Thần Nhân kia, nghiêm nghị nói: – Đi mau! Những Thần Nhân khác vội vàng đuổi theo nàng, bay lên phía xa của tận cùng thế giới, mà ở phía dưới, vô số Tần Mục khác bay lên, tấn công bọn họ. Đám người Hồ Mộng Điệp nhanh chóng ngăn cản, đột phá vòng vây, trên bầu trời, từng chùm ánh sáng rực rỡ lóe lên, vang lên ong ong. Một Thần Nhân bỗng nhiên thay đổi diện mạo, hóa thành Tần Mục, ra tay với bọn họ. Đám người Hồ Mộng Điệp bị cường giả cảnh giới Lăng Tiêu này đả thương, cuối cùng cũng giết chết hắn, chạy thoát khỏi thế giới điên loạn kia. Bọn họ đi đến thế giới thứ ba, vẫn chưa hết sợ hãi thì đã thấy người người rơi từ trên trời xuống, liên tục nhảy múa trong thế giới này. Hồ Mộng Điệp nhìn lên, chỉ thấy bên ngoài bầu trời là vòi rồng đen, thứ rớt từ không trung xuống chính là những con quỷ đói, những con quỷ đói kia chính là linh hồn Hắc Sa bị vỡ nát, tập hợp oán niệm và ác niệm mà sinh ra. Nhưng điều quỷ dị là, không biết vì sao những con quỷ đói kia lại rơi xuống nơi này, trong lúc rơi xuống, diện mạo của chúng cũng biến hóa kịch liệt, vô số khuôn mặt khác đang giãy dụa dưới lớp da. Bịch, bịch, bịch. Từng con quỷ đói một đáp xuống đất ngay trước mặt bọn họ, đám quỷ đói giãy dụa bò dậy, rất nhanh chóng mọc ra huyết nhục, có thân thể. Đám quỷ đói ngẩng đầu, khuôn mặt bọn chúng đã biến thành mặt của Tần Mục, ánh mắt quỷ dị nhìn bọn họ. Linh hồn Hắc Sa trong cơ thể của những con quỷ đói đó trong cũng biến hóa kỳ lạ, hóa thành ba hồn bảy phách hoàn chỉnh, có nguyên thần, nhưng mỗi hồn phách đều là dáng vẻ của Tần Mục. Thế giới này giống như một cơn ác mộng khủng khiếp, đám người Hồ Mộng Điệp hét lớn, điên cuồng bay về phía trước, cố gắng thoát cơn ác mộng này. Còn thêm cả Thần Nhân của thế giới này bị đồng hóa, đánh nhau với bọn họ. Vào lúc Hồ Mộng Điệp chạy thoát khỏi thế giới này, bên cạnh nàng đã không còn một ai, những cường giả nàng mang tới đều hóa thành Tần Mục, chết tại dọc đường, chỉ sót lại nàng là không bị đồng hóa. Nàng xuyên qua từng thế giới, sợ hãi trong lòng tan biến, sát tâm càng ngày càng mạnh: – Tu vi của ta mạnh mẽ, Mục Thiên Tôn không đồng hóa được ta! Hắn đã hết cách! – Nàng không biết mình xuyên qua bao nhiêu thế giới, cuối cùng khi thoát khỏi thế giới cuối cùng, đột nhiên nàng đã ra khỏi bên ngoài thế giới. Hồ Mộng Điệp nhìn về phía trước, thấy Tần Mục đang ngồi trước mặt nàng, quay lưng lại với nàng. Sau lưng Tần Mục, từng thế giới trong mộng đan xen vào nhau giống như vòng tròn lớn ôm vòng tròn bé, không biết bao nhiêu lớp, những luồng sáng từ trên đỉnh thế giới này không ngừng lóe lên, giấc mơ trong thế giới này tuần hoàn theo chu kỳ, kéo dài vô tận. Hơn nữa nàng không ngừng du hành khắp thế giới trong giấc mộng của Tần Mục. Sát ý của Hồ Mộng Điệp mãnh liệt, nàng không dám tấn công từ sau lưng của Tần Mục, kẻo lại rơi vào thế giới trong giấc mộng của hắn. Nàng lặng lẽ bước đi, cố gắng vòng qua phía trước Tần Mục. Nhưng vào lúc này, Tần Mục đột nhiên tỉnh lại, mở mắt, mỉm cười nhìn nàng. – Mục Thiên Tôn. Hồ Mộng Điệp nghiến răng, Thiên Cung phía sau mở ra, nguyên thần sừng sững đứng trước điện Lăng Tiêu, nguyên thần của nàng đã đến bên ngoài điện Lăng Tiêu. Thần Chỉ tu luyện tới cảnh giới Lăng Tiêu phải liên tục leo lên bậc thang phía trước điện Lăng Tiêu, mỗi bước tiến lên đều là Đế uy không gì sánh được, có thể leo lên bậc thang của điện Lăng Tiêu để đến trước điện đều là người có tư chất tuyệt đỉnh! Nàng chính là một trong những người như vậy! Tần Mục đứng dậy, mỉm cười nói: – Chúng ta lại gặp mặt. Còn nhớ ngươi là ai không? Hồ Mộng Điệp giật mình, mở miệng nói: – Ta đương nhiên là… Trong đầu của nàng đột nhiên trống rỗng, nàng không nhớ rõ bản thân là ai, vì sao muốn tới nơi này! Hồ Mộng Điệp lắc đầu, trong lòng vô cùng sợ hãi: – Thật ra ta là ai? Tần Mục cười nói: – Ngươi còn nhớ ta là ai không? – Ngươi là Mục Thiên Tôn! Hồ Mộng Điệp trợn mắt, câu nói này không phát ra được, ký ức liên quan tới Mục Thiên Tôn đang tan biến dần. Nội tâm nàng rất sợ hãi, đột nhiên cắn lưỡi một cái, thò tay lấy ra cọc gỗ cao lớn ầm một tiếng cắm trên mặt đất, nghiêm nghị nói: – Thành Vô Vọng! Cọc gỗ cắm trên mặt đất vang lên từng tiếng soạt soạt từ bên trong. Từng vòng tuổi của cọc gỗ kia hiện ra ngoài, càng lúc càng lớn, vòng tuổi của cọc gỗ tách ra hình thành lên từng tầng kiến trúc! Hồ Mộng Điệp thi triển pháp lực, thúc phát uy năng thần binh của bản thân, cọc gỗ nhanh chóng hóa thành một thần thành tráng lệ, phạm vi chiếm hơn mấy ngàn dặm! Ta Thích Bạn đang đọc MỤC THẦN KÝ (DỊCH) của TRẠCH TRƯ Trước Tiếp Chương Này Chương Kế Thông Tin Chương Truyện Đăng bởi Aqua Phiên bản Dịch Thời gian 7 tháng Lượt đọc 14 Các Tùy Chọn 1/2 22:44, 26/03/2022 Báo cáo vấn đề trong truyện Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng Báo cáo cho QTV This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply. 2/2 22:44, 26/03/2022 Mục Thần Ký (Dịch) Chương 1393 : Mục Thần Ký (Dịch) Đại hỉ lâm môn Trước Tiếp Phiên bản Dịch · 1256 chữ Những ngôi nhà gỗ ở nơi đó xếp thành vòng tròn, hoa văn chồng lên nhau thành tầng tầng lớp lớp. Bên trong tổng cộng có ba trăm sáu mươi lăm vòng tròn, trong phòng có nhiều phù văn phức tạp được khắc lên, giờ phút này đều sáng lên toàn bộ! Nàng dùng một cành Nguyên Mộc tương đối lớn để chế luyện ra Thành Vô Vọng. Năm đó Địa Mẫu Nguyên Quân bị giết, Hiểu Thiên Tôn cướp mất Nguyên Mộc, Âm Thiên Tử đến chỗ Hiểu Thiên Tôn lấy được một ít cành Nguyên Mộc. Bởi vì tư chất thiên phú của Hồ Mộng Điệp cực kỳ cao, rất được coi trọng, cho nên Âm Thiên Tử cắt một đoạn cọc gỗ ban cho nàng. Hồ Mộng Điệp dùng cọc gỗ đó luyện thành binh khí, chế tạo ra Thành Vô Vọng. Gian nhà của Thành Vô Vọng là những ngôi nhà gỗ được nàng chạm khắc bên trong vòng tuổi, phía trên khắc hoa văn đại đạo Minh Đô, uy lực cực kỳ cường đại. Cho đến nay, Hồ Mộng Điệp không thể tìm được bảo vật nào tốt hơn Nguyên Mộc, bởi vậy nàng quyết định coi Thành Vô Vọng là thần binh của bản thân trên con đường thành Đế thành đạo. Lúc này nàng đang đứng giữa Thành Vô Vọng, uy năng của Thành Vô Vọng bùng nổ. Lạc ấn phù văn bên trên những căn nhà gỗ trong ba trăm sáu mươi lăm lớp sáng lên, vô số phù văn chiếu rọi trên người nàng. Pháp lực của Hồ Mộng Điệp tăng vọt, đánh một chưởng ra, Tần Mục nổ tung thành từng mảnh! Tần Mục vừa mới nát vụn, đột nhiên toàn bộ U Đô Thái Hư cũng bắt đầu bị nghiền nát, vùng trời đất này nhanh chóng tan rã hoàn toàn. Hồ Mộng Điệp mê man nhìn xung quanh, chỉ thấy sau khi U Đô Thái Hư bị nghiền nát, thế giới khác xuất hiện vẫn là U Đô Thái Hư, nàng biết mình bất tri bất giác trúng chiêu, Tần Mục nàng vừa gặp chắc chắn là Tần Mục trong mộng, không phải Tần Mục bản thể. – Ta vẫn còn ở trong mộng của hắn! Thành Vô Vọng! Nàng thôi thúc Thành Vô Vọng lần nữa, một âm thanh long trời lở đất vang lên, mộng cảnh này cũng bị phá theo đó. Nàng lại thôi thúc Vô Vọng Thành lần nữa, đánh nát mộng cảnh hết lần này tới lần khác, mệt đến mức thở hồng hộc, không còn khí lực nữa. Cuối cùng vào giây phút đánh nát mộng cảnh lần cuối, thân thể Hồ Mộng Điệp lắc lư, ngẩng đầu lên thì thấy Tần Mục đang đứng trước mặt nàng. – Cuối cùng ngươi cũng thoát ra được, quả nhiên đệ tử của Hắc Đế không tồi. Tần Mục nói. Một ánh kiếm bay tới, xuyên qua ấn đường Hồ Mộng Điệp. Thân thể Hồ Mộng Điệp lắc lư, cuối cùng ngã xuống đất. – Quả nhiên Âm Thiên Tử có bản lĩnh, đến đệ tử cũng xuất sắc như vậy. Tần Mục thu kiếm, vẻ mặt nghiêm trọng. Hồ Mộng Điệp không còn sức chống trả khi đứng trước mặt hắn, cũng không phải vì tu vi hắn mạnh, bởi lẽ thực tế thì tu vi của Hồ Mộng Điệp còn thâm hậu hơn cả hắn. Hắn có thể giết Hồ Mộng Điệp, bởi vì hắn đã nghiên cứu triệt để toàn bộ thần thông đạo pháp của Âm Thiên Tử. Hơn nữa trình độ đại đạo Luân Hồi của hắn khá sát với Âm Thiên Tử, dù vậy, tu vi không đủ vẫn buộc hắn phải dùng mộng cảnh để thu hút Hồ Mộng Điệp, khiến nàng phải tiêu tốn pháp lực để phá vỡ mộng cảnh đó. Cho đến cuối cùng, tu vi Hồ Mộng Điệp tiêu hao hết, lúc này mới chết dưới kiếm của hắn. – Hồ Mộng Điệp luyện chế Thành Vô Vọng cũng hay đấy, là một bảo vật không tồi. Tần Mục vung tay, Thành Vô Vọng bay lên hóa thành chiếc cọc gỗ, cọc gỗ này chỉ có ba trăm sáu mươi lăm lớp vòng tuổi, chắc hẳn là một cành cây bên trên Nguyên Mộc. Hồ Mộng Điệp luyện đến trình độ này, quả thật không tầm thường. Lúc trước Địa Mẫu Nguyên Quân giao cho Tần Mục một cái bấc đèn từ Nguyên Mộc, có đến năm ngàn vạn lớp vòng tuổi, nếu như dùng phương pháp luyện chế của Hồ Mộng Điệp tế luyện thì uy lực càng khủng bố, không thể tưởng tượng được! – Chỉ mỗi điều này thôi cũng đã có thể nhìn ra được uy lực của Nguyên Mộc. Hiểu Thiên Tôn thâm sâu khó lường thật đấy. Trong lòng hắn càng cảnh giác với thực lực của mười Thiên Tôn trong Thiên Đình. Hạo Thiên Tôn liều chết Địa Mẫu Nguyên Quân, Hiểu Thiên Tôn chiếm lấy Nguyên Mộc, chỉ sợ hai người này là tồn tại tuyệt đỉnh bên trong mười Thiên Tôn! Tường Thiên Phi lấy lại được thân xác Thái Đế cũng rất kinh khủng, nhưng chưa chắc có thể áp chế hai người này được hay không. Hắn đi thẳng về phía trước, hắn đã lĩnh ngộ được đại đạo Luân Hồi, tuy chưa hoàn chỉnh, tòa Thiên Cung thứ mười bảy của Thiên Cung Luân Hồi vẫn chưa dựng xong, nhưng điều này là do căn cơ của hắn quyết định. Đại đạo Luân Hồi của hắn hoàn chỉnh hơn Âm Thiên Tử. Âm Thiên Tử có thể luyện thành Thiên Cung Luân Hồi là bởi vì thiên tư thiên phú của hắn có hạn, chỉ có lĩnh ngộ được bằng ấy, qua loa luyện thành Thiên Cung. Mà Tần Mục càng muốn nó tốt hơn, căn cơ tốt, tu luyện càng thêm hoàn mỹ, bởi vậy khó mà tu luyện được Thiên Cung Luân Hồi. – Sắp đến đại doanh của Thiên Đình. Tần Mục nhìn về phía trước, chỉ thấy bóng dáng từng tòa thần thành bên trong U Đô Thái Hư. Nhìn từ U Đô Thái Hư chỉ thấy một màu xám xịt, không có bóng người, chỉ có thể nhìn thấy từng Sinh Tử Thần Tàng đang di chuyển qua lại. Sinh Tử Thần Tàng là nhân thể thứ sáu của Thần Tàng, bất kỳ người nào mở ra Sinh Tử Thần Tàng đều biết được sinh tử, biết tuổi thọ của mình còn bao nhiêu năm. Nhưng mà Sinh Tử Thần Tàng đả thông U Đô dẫn đến hậu quả khủng khiếp, đó là từ U Đô có thể thâm nhập vào người Sinh Tử Thần Tàng, làm cho đối phương chết đi không thể giải thích được. Đây cũng là lý do Thiên Đình nhất định phải thu phục U Đô. Nếu như nắm chắc U Đô, như vậy trong thiên hạ không ai có thể phản kháng Thiên Đình! U Đô Thái Hư do Tần Phượng Thanh xây dựng, nơi đây cũng sở hữu một vào đặc điểm của U Đô, vì thế tại đây có thể quan sát được Sinh Tử Thần Tàng của Thần Ma và Thần Thông Giả. Nhưng mà Sinh Tử Thần Tàng của đại quân Thiên Đình đều có phong ấn. Từ trong U Đô Thái Hư nhìn ra, ánh sáng phù văn lóe lên, trận pháp tinh thông do cường giả thiết lập để chống lại tập kích từ U Đô. Ta Thích Bạn đang đọc MỤC THẦN KÝ (DỊCH) của TRẠCH TRƯ Trước Tiếp Chương Này Chương Kế Thông Tin Chương Truyện Đăng bởi Aqua Phiên bản Dịch Thời gian 7 tháng Lượt đọc 16 Các Tùy Chọn Báo cáo vấn đề trong truyện Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng Báo cáo cho QTV This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply. 1/1 22:44, 26/03/2022 Mục Thần Ký (Dịch) Chương 1394 : Mục Thần Ký (Dịch) Đại hỉ lâm môn (2) Trước Tiếp Phiên bản Dịch · 1209 chữ Ngoài ra, sát khí bên trong từng tòa thần thành ngập trời, ở U Đô Thái Hư mà cũng cảm giác được sự nguy hiểm khiến người khác chùn bước. – Ta không lẻn vào trong thành được, nhưng vẫn có thể đến đến gần một chút rồi trực tiếp hiện thân. Ta là Mục Thiên Tôn, đám người Hỏa Thiên Tôn, Hư Thiên Tôn không dám tiêu diệt ta trước mặt vạn quân đâu. Tần Mục nhấc chân muốn tiến về phía trước thì đột nhiên nhìn thấy hoa anh đào phía trước rực rỡ hệt như cảnh xuân, toàn bộ thế giới phút chốc trở nên sống động, mang đến những sắc thái khác cho U Đô. Bên trong rừng hoa anh đào kia là oanh ca yến vũ, âm luật du dương uyển chuyển, thêm đó là tiếng nước chảy róc rách. Tuy chưa nhìn thấy cảnh tượng ở đó, nhưng trước mặt Tần Mục đã hiện lên một hồ nước trong suốt, trên bờ có rất nhiều nữ tử ca múa đánh đàn, còn có nữ tử nhấc cánh tay trắng nõn từ trong hồ nước lên để lộ vẻ nõn nà, năm ngón tay như bạch hành. Tần Mục bật cười, đi đến phía rừng hoa anh đào. Hắn khẽ khàng bước thẳng vào nơi kiều diễm kia. Chưa đi được mấy bước thì đã thấy bên trên cây hoa anh đào có treo vài bộ y phục mỏng như cánh ve, mềm mại như tơ tằm. Tần Mục dừng bước nhìn rồi tiếp tục tiến lên, đột nhiên một bộ y phục trượt xuống rơi trên đầu vai của hắn, Tần Mục lấy y phục xuống, là một cái yếm nhỏ. Hắn đưa áo yếm đến bên mũi ngửi, có mùi thơm. Tần Mục nắm áo yếm trong tay, áo yếm nhàu lại thành một cục, mỏng manh như không có trọng lượng. Hắn tiến về phía trước hai bước, nghe rõ được tiếng nhạc, mấy ngôi nhà ngói đỏ tường trắng hiện lên trước mắt, còn có cây trúc bện thành hàng rào, không cao, chỉ tới ngực. Bên trong hàng rào là một hồ nước trong vắt, rất nhiều nữ tử đang chơi đùa bên hồ nước, y phục ướt sũng và đôi chân trần chạy khắp nơi, có người ngồi bên cạnh hồ đánh đàn tì bà trước ngực, đôi môi đỏ mọng, miệng anh đào nhỏ ngậm một quả nho, thiếu nữ mặc đồ trắng miệng đối miệng đút cho nữ tử đối diện quả nho đó. Bạch y trên người nữ tử kia đã ướt sũng, nhắm mắt lại nhận lấy quả nho từ đôi môi đỏ mọng của thiếu nữ. Tần Mục nhìn qua hàng rào, chỉ thấy hồng y phủ đầy hồ nước, một nữ tử hồng y bay lên từ trong hồ, lộ ra nửa người, cười hì hì: – Đường đường là Mục Thiên Tôn, tại sao chỉ ở bên ngoài quan sát mà không dám vào? Nữ tử bên cạnh hồ nhao nhao nhìn ra, cười nói: – Thế mà Mục Thiên Tôn uy danh ngời ngời lại là một tên đăng đồ tử, chỉ dám nhìn, không dám vào. Tần Mục cười ha ha: – Quả nhiên Âm Thiên Tử biết hưởng thụ, có nhiều mỹ nhân làm bạn tới vậy. Ta chỉ e gốc hồng hạnh này muốn nhảy vượt ra ngoài hàng rào rồi. Nữ tử hồng y bay lên từ hồ nước hệt như liệt hỏa, đôi chân trắng nõn kia chạm nhẹ xuống đất, hồng y quấn quanh người, đáp xuống bên cạnh bảo tọa của hồ nước, những nữ tử khác lao tới, hoặc nằm nghiêng, hoặc ôm, tụ tập lại xung quanh nàng. Tần Mục đẩy ra hàng rào đi vào, nhìn thoáng qua, bảo tọa xuất hiện ngay chỗ đối diện hồ nước của những nữ tử kia, hắn cười tủm tỉm nói: – Ta chưa thành thân, không biết liệu Âm Thiên Tử có chịu từ bỏ thứ bản thân yêu thích hay không? Nữ tử hồng y kia đưa tay che ngực, nhưng y phục từ trên đùi lại rơi xuống để lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, cười khanh khách nói: – Nếu như Mục Thiên Tôn để ý đến những thứ tục tằng này, vậy thì chọn đi. Không biết Mục Thiên Tôn nhìn trúng người nào? Tần Mục giơ tay chỉ, nữ tử hồng y kia cười nói: – Ta thì không được. Ta đã xuống sắc, liễu yếu đào tơ, hơn nữa còn là Đế Phi của Minh Đế, khó có thể lọt vào pháp nhãn của Thiên Tôn. Tần Mục cười nói: – Xanh xanh vạt áo, rầu rầu lòng ta, chính vì người đó, khiến ta trầm ngâm. Nếu như Âm Thiên Tử không dứt bỏ thứ yêu thích, như vậy ta chỉ có thể tiêu diệt hắn, chiếm lấy phu nhân. Nữ tử hồng y kia cười khúc khích, đầu ngón tay như bạch hành chỉ vào trán Tần Mục, cười nói: – Thiên Tôn chỉ vì nữ tử mà sát hại trọng thần Thiên Đình, khó tránh khỏi việc người đời châm chọc. Thiếp thân không muốn Thiên Tôn phải mang tiếng xấu. Nàng và Tần Mục cách nhau một hồ nước, nhưng ngón tay ngọc ngà lại chỉ thẳng vào ấn đường Tần Mục. Tần Mục mỉm cười, ngồi bất động ở đó. Khi nữ tử hồng y kia sắp chạm vào ấn đường, đôi mắt giữa ấn đường của Tần Mục đột nhiên mở ra. Ngón tay của Ngọc Vũ Phi nổ tung, huyết nhục tan rã, chỉ còn lại xương cốt! Ngọc Vũ Phi vừa sợ vừa giận, hét một tiếng, bỗng nhiên đứng dậy, hồng y như lửa lớn! Mà xung quanh nàng, những thục nữ yểu điệu bay lên trời, đứng sau lưng nàng, tư thế hiên ngang, trong tay cầm đủ các loại thần binh lợi khí, sát khí đằng đằng, đứng sừng sững trong Thiên Cung của nàng! Tần Mục cười ha ha, bảo tọa đang ngồi sụp đổ, hóa thành cát bụi: – Nam nhân có ba hỷ sự lớn, thăng quan, phát tài, vợ chết! Xem ra đại hỉ sự của Âm Thiên Tử tới của rồi! Ngọc Vũ Phi phất tay rút trường tiên ra, trường tiên hóa thành Bạch Long, lao về phía Tần Mục từ trên không trung. Cùng lúc đó, những nữ tử trong Thiên Cung phía sau nàng cũng nhao nhao thôi thúc thần binh, trong nháy mắt tuyết bay đầy trời. Trong ánh tuyết, từng thần binh uy năng dũng mãnh từ xa đánh tới! Ầm! Tất cả những nơi Tần Mục đứng đều sụp đổ. Công pháp của Ngọc Vũ Phi vô cùng kỳ lạ. Sở dĩ nàng dẫn theo những nữ tử này không phải vì đẹp mắt, mà là công pháp của nàng có thể hòa làm một với pháp lực của những nữ tử này, giúp nàng tăng pháp lực! Vốn dĩ cảnh giới của nàng là Lăng Tiêu, cộng thêm tu vi của đám nữ tử kia đã đạt tới cảnh giới Ngọc Kinh, Lăng Tiêu, từ đó có thể ép pháp lực của nàng lên tới cảnh giới cường giả Đế Tọa! Ta Thích Bạn đang đọc MỤC THẦN KÝ (DỊCH) của TRẠCH TRƯ Trước Tiếp Chương Này Chương Kế Thông Tin Chương Truyện Đăng bởi Aqua Phiên bản Dịch Thời gian 7 tháng Lượt đọc 17 Các Tùy Chọn Báo cáo vấn đề trong truyện Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng Báo cáo cho QTV This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply. 1/1 22:45, 26/03/2022 Mục Thần Ký (Dịch) Chương 1395 : Mục Thần Ký (Dịch) Ngọc Vũ Phi Trước Tiếp Phiên bản Dịch · 1235 chữ Vừa rồi nàng không có thôi thúc công pháp ức hiếp Tần Mục tuổi nhỏ, hơn nữa tu vi cảnh giới hắn không cao, thế nên nàng chỉ định dùng một ngón tay xuyên thủng Tần Mục, giết cho xong việc, nhưng không ngờ đến bị đôi mắt giữa ấn đường Tần Mục trừng lên, trực tiếp nổ tung đầu ngón tay nàng, chỉ còn lại xương. Hiện tại nàng thật sự nổi giận, toàn lực bạo phát, không cho Tần Mục chút cơ hội nào để tận dụng. Song đợi khi nỗi rung động khủng bố này lắng xuống, Ngọc Vũ Phi liếc nhìn bốn phía, nhưng chẳng thấy bóng dáng Tần Mục. – Hắn chạy rồi? Ngọc Vũ Phi lắc mạnh Bạch Long, Bạch Long quấn quanh trên cánh tay nàng. Nàng tiến lên trước một bước, đang muốn nhìn xem Tần Mục trốn ở nơi nào thì một tia sáng đột nhiên chiếu xuống từ trên không trung. Ngọc Vũ Phi lập tức ngẩng đầu, chỉ thấy ánh sáng trên không chói lọi như ngọn lửa, đó là ánh sáng từ đôi mắt giữa ấn đường Tần Mục, chiếu rọi xuống, phản chiếu lên người nàng, ngay cả nàng cũng cảm nhận được linh hồn mình lay động. – Sinh Tử Bộ? Ngọc Vũ Phi khẽ giật mình, Sinh Tử Bộ là bảo vật do Âm Thiên Tử luyện cho Thiên Đình, dùng để khống chế sinh tử của chúng sinh chư thiên vạn giới. Bất kể người nào bị Sinh Tử Bộ chiếu vào đều sẽ hiện rõ danh tính và bóng dáng, gạch bỏ sử tịch có thể khiến người khác trường sinh bất lão, một nét son cũng có thể lấy đi tính mạng người ta! Có điều Sinh Tử bộ rất khó luyện, Âm Thiên Tử hao phí mấy vạn năm cũng chỉ luyện chế được chín cuốn Sinh Tử Bộ, thế nhưng Tần Mục không hề dùng Sinh Tử Bộ mà là dùng ánh mắt của chính mình chiếu về phía các nàng. – Mắt của hắn chính là Sinh Tử Bộ? Cho dù là Âm Thiên Tử cũng tài nào luyện được tới mức này, rốt cuộc con mắt ở giữa ấn đường hắn là gì vậy? Vì sao uy lực mạnh đến thế? Ngọc Vũ Phi vội vàng thôi thúc công pháp đối kháng với Sinh Tử Bộ, nhưng nàng vẫn chậm một bước. Hai nữ tử cảnh giới Ngọc Kinh bên trong Thiên Cung của nàng bị ánh sáng chiếu rọi, lập tức bị gạch bỏ sinh tịch, không kịp nói tiếng nào mà chết oan uổng! Ngọc Vũ Phi bay lên trời, tung Bạch Long Tiên ra. Chiếc trường tiên biến đổi trên không trung, càng lúc càng to, càng lúc càng dài, tiếng rồng gầm như tiếng sấm bay về phía Tần Mục. Tần Mục lắc mạnh người né đòn đánh này, không ngờ pháp lực của Ngọc Vũ Phi lại mạnh mẽ lạ thường, hơn nữa cũng không thể coi thường cây Bạch Long Tiên kia được. Nó chính là Bạch Long luyện chế thành binh của một người cảnh giới Lăng Tiêu, vả lại nàng tế luyện đã lâu, biến hóa tùy ý, một roi đánh xuống, hai tay Tần Mục bị Bạch Long đánh đến máu me đầm đìa. Mà đòn đánh này kéo Tần Mục từ trên không trung xuống, thân thể xoay tròn như con quay, khó mà đứng vững. Soạt! Hai chân hắn đạp đất, đột nhiên mặt đất trăm dặm xung quanh vặn vẹo, dường như một luồng sức mạch vô hình đang bóp mép trăm dặm đất đai núi đá thành một chiếc bánh quẩy. Chỉ thấy mặt đất méo mó nhanh chóng nhô lên như một chiếc dùi nhọn chọc thủng bầu trời. Tần Mục dùng cách thức quỷ dị này hóa giải công lực hình xoắn ốc từ Bạch Long Tiên của Ngọc Vũ Phi. Bỗng nhiên ngay giữa ấn đường, thần kiếm cấp tốc xoay tròn, mũi kiếm như mũi khoan. – Khai Kiếp Kiếm… Mắt giữa ấn đường Tần Mục mở ra, Khai Kiếp Kiếm đón đầu Ngọc Vũ Phi ngăn không cho nàng bỏ chạy! Cùng lúc đó, con mắt ở giữa ấn đường hắn tỏa ra một chùm thần quang theo sát sau kiếm! Ngọc Vũ Phi từ nhìn trên cao xuống, không biết Bạch Long Tiên dài mấy trăm dặm, quấn quanh tứ phía thân nàng, xuất quỷ nhập thần, Bạch Long Tiên đột nhiên hóa thành vòng xoáy này đến vòng xoáy khác, không chủ động tiếp xúc cùng Khai Kiếp Kiếm quang của Tần Mục, mặc cho Khai Kiếp Kiếm xuyên vào bên trong xoắn ốc. Khai Kiếp KiếWabMXệm vào bên trong xoắn ốc của Bạch Long Tiên, vảy Bạch Long đột nhiên hiện ra vô số phù văn, chúng lần lượt chiếu rọi lên kiếm quang đang nhanh chóng bay qua. Nói thì chậm, đến thì nhanh. Giây phút Khai Kiếp Kiếm xuyên qua từng lớp xoắn ốc Bạch Long, nó lập tức lao thẳng tới ấn đường Ngọc Vũ Phi ở cuối xoắn ốc. Ngọc Vũ Phi nâng một tay khác lên, ngón trỏ ngón giữa nhẹ nhàng kẹp lấy Khai Kiếp Kiếm, cười lạnh nói: – Khai Kiếp Kiếm không kẻ nào có thể phá, vậy mà lại bị ta phá một cách dễ dàng . Nàng vừa mới nói đến đây, gương mặt xinh đẹp bỗng nhiên biến sắc. Một luồng ánh sáng theo sát sau Khai Kiếp Kiếm lập tức khơi dậy uy lực của kiếm gãy, kiếm quang của Khai Kiếp Kiếm bùng nổ thêm lần nữa, đâm thẳng vào ấn đường của nàng! Ngọc Vũ Phi sợ hãi kêu lên, vội vàng nghiêng đầu, kiếm quang từ ấn đường chạy dọc theo bên phải huyệt thái dương, suýt nữa rạch cả sọ não của nàng ra. Ngọc Vũ Phi vừa sợ vừa giận. Giờ phút này Bạch Long Tiên bay tới hướng Tần Mục, cách từng vòng xoắn ốc Bạch Long, Ngọc Vũ Phi có thể thấy rõ ràng nhất cử nhất động của Tần Mục phía đối diện. Trong nháy mắt khi Bạch Long Tiên cuốn trên người Tần Mục, nàng nhìn thấy Tần Mục khom người bái lạy về phía nàng. Ngọc Vũ Phi rùng mình, biết là không ổn. Đây là thủ đoạn của Âm Thiên Tử! Âm Thiên Tử ngoài cười trong không cười, khi bái lạy người khác thường thường sẽ muốn bái chết hồn phách của đối phương, đối phương hơi không cẩn thận sẽ sẽ trúng kế, bị hắn lạy một cái, hồn phách sẽ chia năm xẻ bảy, chết oan uổng! Mà hiển nhiên Tần Mục cũng có năng lực này. Tần Mục bái lạy, Ngọc Vũ Phi nhất thời ngơ ngơ ngác ngác, nguyên thần ầm ầm vang vọng, ba hồn bảy phách trong cơ thể truyền đến một sức lôi kéo lực kinh khủng dị thường, dường như muốn xé nát hồn phách nàng! Mặc dù nàng có thể chịu được, nhưng chưa chắc những nữ tử bên trong Thiên Cung của nàng đã chịu nổi. Tần Mục bái lạy một cái, tức thì năm nữ tử cảnh giới Ngọc Kinh ba hồn nứt ra, bảy phách vỡ vụn. Những nữ tử cảnh giới Lăng Tiêu khác giữ vững nguyên thần, nhưng cũng bị một lạy này làm tổn hao phần lớn nguyên thần. Ta Thích Bạn đang đọc MỤC THẦN KÝ (DỊCH) của TRẠCH TRƯ Trước Tiếp Chương Này Chương Kế Thông Tin Chương Truyện Đăng bởi Aqua Phiên bản Dịch Thời gian 7 tháng Lượt đọc 16 Các Tùy Chọn Báo cáo vấn đề trong truyện Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng Báo cáo cho QTV This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply. 1/1 22:45, 26/03/2022
Chương 1393 – Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1394 – Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 1395 – Mục Thần Ký (Dịch)








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










