[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 199 : Mục Thần Ký (Dịch) (c991-c995)
❮ sautiếp ❯Chương 991 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 991
: Mục Thần Ký (Dịch)
Đặt Mình Vào Hoàn Cảnh Của Người Khác, Đổi Chỗ Mà Xử (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1302 chữ
Vô Ưu Hương Tam Thập Tam Trọng Thiên, tất cả mọi người cảm nhận được thần thức của Lãng Uyển Thần Vương vọt tới, thần thức biến thành thanh âm nổ vang trong đầu của bọn hắn.
Tạo Vật Chủ gióng trống khua chiêng công tới như thế, lại tuyên bố là đến vì hòa bình, dự định hoà đàm với Khai Hoàng, chuyện này cũng không tránh khỏi quá quỷ dị.
Những Tạo Vật Chủ này thanh thế to lớn, nhìn tràng diện hiển nhiên là chiếm cứ ưu thế tuyệt đối, hủy diệt Vô Ưu Hương đối bọn hắn tới nói là tiện tay mà thôi, dưới loại tình huống này sao bọn hắn lại hoà đàm?
– Hơn phân nửa là bẫy rập, dẫn dụ Khai Hoàng ra ngoài, diệt trừ Khai Hoàng!
Rất nhiều người suy đoán.
Tràng diện bây giờ cũng xác thực giống như là bẫy rập.
Nhưng mà, trong trận doanh Tạo Vật Chủ lại có một Thần Nữ mỹ lệ vô song bay ra, ở giữa hư không nhẹ
nhàng vạch một cái ở trận doanh của Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ, chỉ thấy trong hư không xuất hiện một bình đài, làm cho người của Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ đều có thể thấy rõ ràng tình hình trên bình đài.
Thân hình nữ Thần Vương kia càng ngày càng nhỏ, cuối cùng hóa thành người dáng người bình thường, cùng một nam tử bộ dáng thiếu niên người mặc áo choàng màu đỏ chót bay vào trên bình đài, bên cạnh còn có một cái đầu to, lẳng lặng chờ đợi.
Vô Ưu Hương Khai Hoàng Thiên Đình, Khai Hoàng trầm ngâm một chút, nói với Tần Hán Trân và Yên Vân Hề:
– Các ngươi theo ta tiến đến.
Nhớ kỹ, không cho phép gọi thẳng tên, gọi hắn là Mục Thiên Tôn hoặc là Thánh Anh là đủ.
Tần Hán Trân và Yên Vân Hề xưng vâng.
Yên Vân Hề cười nói:
– Trân Vương là cha đẻ của hắn, hắn hẳn sẽ không quá ác liệt.
Tần Hán Trân không nói.
Ba người bay ra khỏi Khai Hoàng Thiên Đình, đi vào trên vùng bình đài kia, tương đối với Tần Mục, Lãng Uyển Thần Vương và Thúc Quân Thần Vương.
Tần Mục phất tay, một cái bàn dài, sáu cái ghế xuất hiện, hai bên gặp mặt, đưa tay cười nói:
– Tần Thiên Tôn, xin mời ngồi xuống.
– Mục. .
Tần Hán Trân há miệng muốn nói, vẫn sửa kịp lời nói:
– Xin mời Mục Thiên Tôn.
Đám người nhao nhao ngồi xuống, nơi này là vùng đất trung ương giữa hai thế lực, trước mắt bao người, mọi việc trên bình đài đều sẽ bị song phương quan sát rõ ràng, phân một chút rõ ràng.
Tần Mục và Lãng Uyển Thần Vương tọa hạ, Thúc Quân Thần Vương cũng xử tại trong ghế, mắt to đảo quanh chuyển động, dò xét ba người đối diện.
Lãng Uyển Thần Vương nói:
– Tần Nghiệp, vị này chính là Thánh Anh của bộ tộc Tạo Vật Chủ ta.
Khai Hoàng gật đầu ra hiệu, nói:
– Nghe đại danh đã lâu.
Tần Mục mỉm cười hoàn lễ.
Lãng Uyển Thần Vương lại nói:
– Vị này là Thần Vương trước đây của bộ tộc Tạo Vật Chủ ta, Thúc Quân Thần Vương.
Khai Hoàng nói:
– Nghe đại danh đã lâu.
Thúc Quân Thần Vương cười nói:
– Ngươi chưa từng nghe thấy tên tuổi của ta, ta đã chết không biết bao nhiêu vạn năm.
Khai Hoàng mỉm cười, Yên Vân Hề ngồi bên cạnh cười nói:
– Thánh Anh của Tạo Vật Chủ chính là Mục Thiên Tôn, thật thú vị.
Không phải Mục Thiên Tôn là Nhân tộc sao?
Tần Mục cười không nói, Lãng Uyển Thần Vương trong khi nhìn quanh phương diễm vô song, nói:
– Thánh Anh có được năng lực tạo vật, là Nhân tộc hay là Tạo Vật Chủ tộc thì thế nào? Chủng tộc ý kiến, thành kiến quá sâu, không khỏi có vẻ hơi tiểu khí lượng tiểu độ lượng.
Yên Vân Hề cười nói:
– Năm đó, Lãng Uyển Thần Vương cũng không phải nói như vậy.
Năm đó chúng ta tới đến thế giới Bỉ
Ngạn thành lập Vô Ưu Hương, Lãng Uyển Thần Vương và Tạo Vật Chủ bộ tộc xem chúng ta là dị tộc xâm lấn, dự định đuổi tận giết tuyệt chúng ta.
Lãng Uyển Thần Vương liếc nàng một cái, mũ phượng thùy châu hơi rung nhẹ, không nhanh không chậm nói:
– Mỗi một tấc đất, mỗi một chỗ tinh không của thế giới Bỉ Ngạn, đều là bộ tộc Tạo Vật Chủ ta dùng thần thức chế tạo thành, tạo thành thấm vào máu tươi tộc nhân. bộ Tộc Tạo Vật Chủ đã trải qua họa diệt tộc, chạy trốn tới nơi này, đây nơi cuối cùng bộ tộc Tạo Vật Chủ ta nghỉ lại sinh sôi.
Tần Nghiệp đạo hữu đường xa đến đây, lễ đãi lễ ngộ của bộ tộc Tạo Vật Chủ ta cũng không khi dễ, đúng hay không?
Khai Hoàng gật đầu, nói:
– Năm đó ta theo hình lại tới đây, nhận được Thần Vương khoản đãi, vô cùng cảm kích.
Lãng Uyển Thần Vương nói:
– Tần Nghiệp đạo hữu nói tộc nhân nguy nan, đến đây mượn một chỗ nghỉ lại, bộ tộc Tạo Vật Chủ ta cảm niệm các ngươi và chúng ta đồng bệnh tương liên, bởi vậy tộc nhân đồng ý với các ngươi mượn cầu sinh.
Tần Nghiệp đạo hữu nói mượn một kiếm chi địa, chúng ta cho phép, đúng hay không?
Khai Hoàng yên lặng gật đầu.
Lãng Uyển Thần Vương lạnh lùng nói:
– Chúng ta chân thành đối đãi, mà Tần Nghiệp đạo hữu lại một kiếm cắt nửa giang sơn thế giới Bỉ Ngạn ta.
Mặc dù tộc ta có đại khí lượng, nhưng còn chưa lớn đến loại trình độ này.
Chúng ta chân thành đối đãi, Tần Nghiệp đạo hữu lại đùa nghịch tâm cơ với chúng ta, đổi lại các ngươi, người khác tới cắt nửa giang sơn của Vô Ưu Hương các ngươi, các ngươi đáp ứng?
Yên Vân Hề nói:
– Tuy nói bệ hạ trong một kiếm chi địa đùa nghịch tâm cơ, nhưng bộ tộc Tạo Vật Chủ cũng không hết lòng tuân thủ hứa hẹn, ngược lại suất lĩnh tộc nhân đến công, đến mức song phương đều sinh linh đồ
thán, ta Vô Ưu Hương càng là tử thương thảm trọng. .
Lãng Uyển Thần Vương cười lạnh nói:
– Đúng sai, trong lòng Tử Hề Thiên Sư không có kết luận?
Yên Vân Hề nói:
– Con dân của chúng ta và Thần Ma chết trên tay Tạo Vật Chủ các ngươi gấp trăm lần nghìn lần Tạo Vật Chủ các ngươi tử vong, bọn hắn cái chết, nơi nào giải oan? Sao là đúng, sao là sai? Thần Vương, Vô Ưu Hương ta vẫn luôn không muốn đối địch với Tạo Vật Chủ, chỉ là đi cầu một nơi nghỉ lại, năm đó bệ hạ
cũng đã nói, chúng ta là đến mượn cầu sinh, hắn đang đợi một người, chờ sau khi người kia đến sẽ rời đi nơi này, trả lại Vô Ưu Hương cho các ngươi, các ngươi cần gì phải khăng khăng muốn diệt tuyệt chúng ta?
Thúc Quân cả giận nói:
– Các ngươi xâm lược tộc ta, còn không cho tộc ta phản kháng sao? Còn lý luận?
Yên Vân Hề đang muốn nói chuyện, Khai Hoàng đưa tay, ngăn lại nàng nói tiếp, nói:
– Thiên Sư, chúng ta từng có sai trước, trách không được Thần Vương.
Hắn nhìn về phía Tần Mục, nói:
– Thánh Anh có lời gì muốn nói?
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
1/2
21:32, 26/03/2022
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Cập nhật
một năm
Lượt đọc
38
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:32, 26/03/2022
Chương 992 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 992
: Mục Thần Ký (Dịch)
Đặt Mình Vào Hoàn Cảnh Của Người Khác, Đổi Chỗ Mà Xử (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1323 chữ
Tần Mục nói:
– Mọi người cùng là người thiên nhai lưu lạc, lại khi dễ người lưu lạc, đúng là không nên.
Tần Hán Trân ho khan một tiếng, nói:
– Mục Thiên Tôn thân là Nhân tộc, hẳn là suy nghĩ vì Nhân tộc, đặt mình vào hoàn cảnh người khác vì tình cảnh của Khai Hoàng Thiên Đình lúc đó suy nghĩ một chút.
Tần Mục lạnh nhạt nói:
– Ta cũng muốn đặt mình vào hoàn cảnh người khác suy nghĩ một chút, chỉ là nghĩ không ra khi nào các ngươi đặt mình vào hoàn cảnh người khác nghĩ tới.
Khi Khai Hoàng Thiên Đình hủy diệt, con dân Khai Hoàng Thiên Đình lang bạt kỳ hồ, chết thì chết trốn thì trốn, người may mắn còn sống sót trong trăm chỉ
còn lại một, bọn hắn chạy trốn tới Duyên Khang, Khai Hoàng có nghĩ tới những người kia không? Không hề nghĩ tới đúng không? Những người kia không phải người? Hậu đại những người kia không phải người?
Đúng rồi, bọn hắn là Thần chi khí dân.
Hắn cười lạnh nói:
– Ta vốn cho rằng Đại Khư là Thần chi khí dân, sau này mới biết được Đại Khư không phải, Duyên Khang mới là khí dân.
Ta khi đó còn ngây ngốc coi là Duyên Khang là Thần chi khí dân của Thiên Đình, sau này mới biết được mình nghĩ xấu.
Duyên Khang không phải khí dân của Thiên Đình, mà là khí dân của Khai Hoàng.
Tần Hán Trân nhíu mày, nhịn không được nói:
– Tình cảnh lúc đó, toàn bộ Khai Hoàng Thiên Đình đều sẽ hủy diệt, chỉ có bảo tồn lực lượng thân cây, sinh lực, không cách nào bảo hộ những người phàm tục kia.
Chỉ có như vậy, tương lai mới có cơ hội phản công! Mục Thiên Tôn thử nghĩ một chút, đổi chỗ mà xử ngươi cũng sẽ làm như thế. .
– Đổi chỗ mà xử?
Tần Mục thản nhiên nói:
– Duyên Khang bộc phát, không phải tương tự năm đó Khai Hoàng Thiên Đình gặp phải sao? Duyên Khang quốc sư không chạy trốn tới Vô Ưu Hương, Duyên Phong Đế không chạy trốn tới Vô Ưu Hương, bọn hắn đều lưu lại, cùng bọn hắn muốn cùng một chỗ bảo vệ con dân.
Ta cũng không đi.
Bọn hắn đi không được sao? Ta đi không được sao?
Ánh mắt của hắn rơi vào trên khuôn mặt Khai Hoàng, nói:
– Đây chính là chỗ Khai Hoàng không bằng ta, không bằng Duyên Phong Đế, Duyên Khang quốc sư.
Năm đó ngươi đi, ngươi dẫn theo nhóm người mạnh nhất đi, sáng tạo Vô Ưu Hương, 20 000 năm tầm thường vô vi không thành tựu, không thành tích.
Thời đại Khai Hoàng bởi vì lần này các ngươi đi, nên không còn là thời đại Khai Hoàng.
Chúng ta không đi, chúng ta lưu lại, cho nên thời đại Duyên Khang vẫn còn ở đó.
Hắc hắc, đổi chỗ mà xử. .
Hắn ngạo nghễ nói:
– Đổi chỗ mà xử, ta càng làm tốt hơn ngươi! Duyên Phong Đế Duyên Khang quốc sư càng làm tốt hơn ngươi! Duyên Khang làm thần tử cũng tốt hơn ngươi làm thần tử!
Tần Hán Trân không nói thêm gì nữa.
Khai Hoàng gật đầu nói:
– Các ngươi làm càng tốt hơn năm đó ta làm được.
Năm đó, thời đại Long Hán, ta đã rất bội phục ngươi, cho rằng ngươi là anh hùng, mà ta không phải.
Ta không cách nào giống như ngươi, làm một anh hùng đến làm việc.
– Bệ hạ!
Yên Vân Hề nhíu mày:
– Làm gì tự cam vô dụng? Xem như thật đánh nhau, Vô Ưu Hương cũng không sợ chút nào, cần gì phải cúi đầu trước hắn? Hắn cái gọi là trận pháp của Tạo Vật Chủ, cái gọi là Thiên Cung, Thần Binh, trong mắt của ta đều là sơ hở trăm chỗ, rõ ràng hù dọa chúng ta!
Tần Mục liếc nàng một, mỉm cười nói:
– Tử Hề Thiên Sư, cái ngươi thấy, là ta để cho ngươi nhìn thấy.
Nếu ta thật sự muốn diệt Vô Ưu Hương, ngươi ngăn không được.
Yên Vân Hề giận tím mặt, hận đến ngứa răng.
Tần Mục lạnh nhạt nói:
– Các ngươi tránh trong Vô Ưu Hương quá lâu, căn bản không hiểu rõ ngoại giới nghiêng trời lệch đất, cũng đã mất đi lòng tiến thủ, đã mất đi ý chí phấn đấu.
Một tháng, ta có thể huấn luyện Tạo Vật Chủ đến loại trình độ này, không cần thời gian quá dài, ta sẽ có thể làm cho thần thông đạo pháp của Tạo Vật Chủ
lại lên một tầng nữa.
Nếu như lần này ta rời đi, lần tiếp theo mang người lại binh lâm Vô Ưu Hương, ngươi thấy sẽ không phải là Thiên Cung quan tưởng ra, không phải là Thần Binh áo giáp quan tưởng ra.
Yên Vân Hề hừ một tiếng, quay đầu đi chỗ khác, cắn răng nói:
– Năm đó nên để Lữ Tránh một móng đá chết ngươi!
Ánh mắt Tần Mục lại rơi trên người Khai Hoàng, nói:
– Ngươi quá trầm ổn, so đo quá nhiều, lo trước lo sau, ta ít so đo, làm việc lỗ mãng hơn ngươi.
Ta đích xác là mang binh đến đây hù dọa ngươi, nhưng Tạo Vật Chủ và Vô Ưu Hương cũng xác thực cần hòa bình.
Cho nên, ta hù dọa ngươi đồng thời cũng là tới nói với ngươi.
Khai Hoàng nói:
– Xin lắng tai nghe.
Tần Mục nhìn Lãng Uyển Thần Vương một chút, Lãng Uyển Thần Vương nhẹ gật đầu.
– Vô Ưu Hương giao cho các ngươi, về các ngươi thống ngự, Tạo Vật Chủ không còn xâm phạm.
Nhưng để
trao đổi, U Đô Thần Tử Tần Phượng Thanh phải ở thế giới Bỉ Ngạn mở ra U Đô như ở Thái Hư chi địa, khác sáng một U Đô thu nạp du hồn, bình định Thái Hư chi địa.
Tần Mục nói:
– Thái Hư chi địa, thuộc về Tạo Vật Chủ sở hữu, Vô Ưu Hương không được nhúng chàm.
U Đô Thần Tử là Thái Hư U Đô Thổ Bá, xử sự cần công chính, xác lập sinh tử luân hồi, không được dựa theo hỉ ác thôn phệ
linh hồn.
Nếu như Vô Ưu Hương có thể làm được, hai tộc hòa thuận chung sống, cùng ngự cường địch.
Hắn nói đến đây, nhìn Lãng Uyển Thần Vương một chút, nói:
– Tỷ tỷ có gì muốn bổ sung sao?
Ánh mắt Lãng Uyển Thần Vương chớp động, nói:
– Vô Ưu Hương đến lãnh địa Tạo Vật Chủ thành lập học viện, học cung, truyền thụ thần thông đạo pháp, để trao đổi, Tạo Vật Chủ cũng có thể thành lập học viện ở Vô Ưu Hương, truyền thụ con đường tu luyện thần thức.
Tần Mục hơi ngả lưng ra sau, tựa lưng vào ghế ngồi, cười nói:
– Tần Thiên Tôn nghĩ như thế nào?
Khai Hoàng nói:
– Mục Thiên Tôn nói cực phải, để cho ta chuyến này không giả.
Hai tộc chúng ta cần định khế ước gì?
– Không cần.
Tần Mục xòe bàn tay ra, nói:
– Chỉ cần ngươi và ta nắm tay một cái thì coi như là định ra minh ước.
Khai Hoàng vươn tay ra, hai cánh tay trùng điệp giữ tại cùng một chỗ.
Khai Hoàng lộ ra dáng tươi cười, trên dưới dò xét hắn, cười nói:
– Mục Thiên Tôn còn mặc áo bào đỏ, hẳn là bên trong còn là một cái yếm đỏ thẫm?
Tần Mục rút bàn tay về, lại tựa lưng vào ghế ngồi, nhíu lông mày:
– Đúng vậy, ta bên trong ngay cả quần lót cũng không mặc.
Làm sao, ngươi muốn đánh ta à?
– Muốn!
Khai Hoàng trịnh trọng gật đầu.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
1/2
21:32, 26/03/2022
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
33
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:32, 26/03/2022
Chương 993 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 993
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kiếm Nhị Thập (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1570 chữ
Khai Hoàng ngả ra sau, tựa lưng vào ghế ngồi, duỗi ra một bàn tay, năm ngón tay giang rộng ra, cười nói:
– Ta muốn đánh ngươi số này!
Tần Mục cười ha ha, miệng nhếch lên, chân bắt chéo, một cánh tay khoác lên trên ghế dựa phía sau đầu Thúc Quân Thần Vương, thản nhiên nói:
– Vừa học ta.
Sao Tần Thiên Tôn không đánh mười cái?
Thúc Quân Thần Vương rất không được tự nhiên, nhưng mà mình chỉ còn lại có đầu to, cũng không thể
đẩy tay của hắn ra.
– Buông chân xuống!
Tần Hán Trân rốt cục nhịn không được, gân xanh nổi lên trên trán, thấp giọng quát nói:
– Lông chân đều lộ ra! Còn ra thể thống gì? Bên trong còn cái gì cũng không mặc!
Tần Mục vội vàng buông chân xuống, ngồi nghiêm chỉnh.
Lãng Uyển Thần Vương cười nhẹ một tiếng, giúp Tần Mục nhấc lên áo bào đỏ che khuất chân.
Hai bên, đại quân của Vô Ưu Hương và Tạo Vật Chủ đằng đằng sát khí, tư thái tùy thời chuẩn bị khai chiến, mà trên bình đài này lại không còn khẩn trương như vậy.
Tần Mục cười nói:
– Xem ở phân thượng cha ta, chừa cho ngươi chút mặt mũi, hôm nay không đánh ngươi.
Qua ít ngày ta lại về thăm nhà một chút, ngươi nói ca ca ta mau chóng chế tạo Bỉ Ngạn U Đô, ta có thể cho Tạo Vật Chủ đi giúp các ngươi.
Tần Hán Trân cau mày nói:
– Đừng về nhà! Không cho phép ngươi trở về!
Nói rồi lườm liếc sắc mặt Khai Hoàng.
Yên Vân Hề cười nói:
– Trân Vương, đừng như vậy.
Mới rồi là đàm luận đại sự hai tộc, bây giờ nói đàm luận gia sự cũng không sao.
Từ khi Mục Thiên Tôn vừa ra đời đã phiêu bạt ở bên ngoài, bây giờ đến Vô Ưu Hương lại không thể về
thăm nhà một chút, không khỏi về tình về lý đều không hợp.
Tần Mục cười nói:
– Tử Hề Thiên Sư nói rất có lý.
Lần này, ta đến đây chính là tìm được Vô Ưu Hương, về thăm nhà, thăm phụ mẫu cùng ca ca, gặp Khai Hoàng, há có thể đến cửa chính mà không vào?
– Trở về để bị đánh sao?
Tần Hán Trân cả giận, lại lườm liếc Khai Hoàng.
Tần Mục lơ đễnh, nói:
– Năm đó ta không thua, hiện tại càng không thể thua.
Khai Hoàng, có đúng hay không?
Khai Hoàng đứng dậy, ôn hòa cười nói:
– Về xem nhà cũng tốt.
Hôm nay định ra ước hẹn hai tộc hòa bình, ta cũng cần trở về chuẩn bị mấy ngày, để Phượng Thanh mở Bỉ Ngạn U Đô, xác lập sinh tử luân hồi cho thế giới Bỉ Ngạn.
Như vậy, khi nào Mục Thiên Tôn đến Vô Ưu Hương thăm người thân?
Tần Mục khách khí nói:
– Hai tháng sau đi.
Chế tạo Bỉ Ngạn U Đô cũng cần chút thời gian, dù sao cũng là một công trình, ta và Thần Vương điều động lực lượng các tộc Tạo Vật Chủ, trợ giúp ca ca sáng tạo U Đô.
Khai Hoàng cũng khách khí nói:
– Như vậy hai tháng sau ta xin đợi đại giá.
Thiên Sư, Hán Trân, chúng ta trở về.
Tần Mục và Lãng Uyển Thần Vương đưa tiễn, Khai Hoàng vội vàng nói:
– Dừng bước.
Vô Ưu Hương rất gần, quay người là đến.
Tần Mục đưa mắt nhìn bọn hắn đi ra khỏi mảnh bình đài này, Tần Hán Trân quay đầu nói nhỏ:
– Không cần trở về!
Nói xong, cùng với Khai Hoàng và Yên Vân Hề trở về Vô Ưu Hương.
– Tỷ tỷ, ta định ra ước hẹn hòa bình với Vô Ưu Hương, có thể sẽ kích thích nội bộ Tạo Vật Chủ bất mãn hay không?
Tần Mục nghiêng đầu hỏi thăm nữ tử bên người.
Lãng Uyển Thần Vương lắc đầu, nói:
– Ngươi là Thánh Anh, quyết định của ngươi chính là quyết định của tất cả Tạo Vật Chủ, cũng là quyết định của các tiên linh, bọn hắn sẽ không phản đối ngươi. bộ tộc Tạo Vật Chủ chúng ta nói đến thật ra là kẻ thất bại, trốn ở chỗ này mà thôi, cũng không có nhiều dã tâm lớn, cũng đều là chút người cầu bình an cầu sinh tồn.
Nàng dừng một chút, nói:
– Ta lấy thần thức đến nói cho bọn hắn tiền cảnh ước hẹn hòa bình, bọn hắn nhìn thấy xác định cảnh tượng Bỉ Ngạn U Đô sau này sẽ hiểu hành động của ngươi.
Mà những tiên linh biến thành ma quái trong Thái Hư chi địa kia, cũng có thể được an bình, việc này sẽ làm cho bọn hắn càng thêm tôn trọng ngươi.
Tần Mục cảm ơn.
Lãng Uyển Thần Vương thấy ánh mắt của hắn vẫn luôn rơi vào Vô Ưu Hương Tam Thập Tam Trọng Thiên, biết hắn nhớ nhà tình thiết, nói:
– Ngươi thật phải chờ tới hai tháng sau mới tiến vào Vô Ưu Hương?
Tần Mục cười nói:
– Đương nhiên sẽ không.
Ta khẳng định là len lén đi vào xem, xem thử 20 000 năm qua Vô Ưu Hương có những hành động nào.
Lãng Uyển Thần Vương chớp chớp ánh mắt sáng rực, cảm thấy hiếu kỳ đối với ý nghĩ này của Tần Mục.
– Khai Hoàng biến pháp, từ trên xuống dưới, đằng sau thượng tầng Thần Ma biến pháp, sẽ biến pháp thành quả truyền thụ cho con dân.
Ánh mắt Tần Mục lấp lóe, nói:
– Như vậy trong Vô Ưu Hương trong học cung học viện giảng dạy, chính là tuyệt học của Khai Hoàng Thiên Đình, cạn kiệt mọi thứ có khả năng, dạy bảo phàm nhân, để bọn hắn có thể trở thành thần thông giả, trở thành thần chỉ.
Cho nên thời gian hai tháng này, ta dự định bắt đầu du lịch trong Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên, quan sát thần thông đạo pháp của Vô Ưu Hương so với năm đó là có tiến bộ hay là lui bước.
Lãng Uyển Thần Vương cười nói:
– Ngươi vẫn là phải đánh một trận với Tần Nghiệp?
Tần Mục không phủ nhận, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói:
– Hắn là Tần Thiên Tôn, ta là Mục Thiên Tôn, trăm vạn năm trước chúng ta đã thấy ngứa mắt lẫn nhau, chỉ là khi đó không phân ra thắng bại.
Hiện tại gặp mặt, mặc dù còn có thân tình, nhưng vẫn thấy ngứa mắt lẫn nhau.
Đã như vậy, chi bằng đánh một trận.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng.
Trong mắt của hắn lóe ra quang mang xảo trá:
– Những ngày này, tinh lực của hắn đều dùng tại trên việc mở Bỉ Ngạn U Đô, cũng cần trấn an bách tính và Thần Ma của Vô Ưu Hương, để bọn hắn buông xuống cừu hận.
Hắn không rảnh chú ý ta, cũng không rảnh nghiên cứu đạo pháp thần thông của ta, mà ta lại có thể từ trong các loại dấu vết để lại tìm kiếm ảo diệu trong Tam Thập Tam Trọng Thiên Kiếm Đạo của hắn.
Lãng Uyển Thần Vương chần chờ nói:
– Ta cần trấn an Tạo Vật Chủ, lại cần điều hành Tạo Vật Chủ trợ giúp đại đầu quái. .
Trợ giúp ca của ngươi sáng tạo Bỉ Ngạn U Đô, chỉ sợ không rảnh cùng ngươi tiến đến.
Trong lòng Tần Mục có chút tiếc hận.
Hắn rất ưa thích cảm giác có Lãng Uyển Thần Vương ở bên cạnh.
Nữ tử này thông minh không gì sánh được, nếu như là địch nhân, nàng có thủ đoạn đối phó địch nhân kinh người, nếu như là bằng hữu, nàng lại sẽ dốc hết khả năng trợ giúp bằng hữu.
Lãng Uyển Thần Vương là tuyệt mỹ nữ tử, nhưng mà lại cũng sẽ không giống Vân Sơ Tụ mang cho hắn áp lực, có nữ Thần Vương này ở bên người Tần Mục cảm thấy đầu mình đều linh hoạt hơn bình thường rất nhiều.
Nhưng mà, Lãng Uyển Thần Vương nhất định phải rời đi xử lý chính sự, hắn không thể ép ở lại.
1/2
21:32, 26/03/2022
Ba người trở về trong đại doanh Tạo Vật Chủ, Tần Mục đưa mắt nhìn nàng rời đi, Thúc Quân ở bên cạnh nói:
– Thần Vương này là một kỳ nữ, tu vi cũng cường hoành, cường hoành hơn ta năm đó nhiều.
Tần Mục có chút tiếc hận nói:
– Đáng tiếc nàng là quan tưởng ra, thế gian không có người hoàn mỹ như vậy. .
– Quan tưởng ra?
Thúc Quân bật cười nói:
– Ngươi nghĩ đi đâu vậy?
Tần Mục giật mình.
Thúc Quân lắc đầu nói:
– Thần Thánh Quan tưởng ra, không cách nào vận dụng thần thức thần thông, cũng không cách nào mở
thần tàng, mở Thiên Cung giống như ngươi.
Thần thức thần thông của nàng còn mạnh hơn ta, Thần Tàng Thiên Cung đều có, làm sao có thể là Thần Thánh quan tưởng ra?
Trong đầu Tần Mục ầm vang, thất thanh nói:
– Ngươi nói là, trên đời thật có nữ tử xinh đẹp như vậy, hoàn mỹ như thế?
Hắn chỉ cảm thấy khó có thể tin.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
33
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:32, 26/03/2022
Chương 994 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 994
: Mục Thần Ký (Dịch)
Kiếm Nhị Thập (2)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1521 chữ
Nhưng mà lời nói của Thúc Quân hoàn toàn đã đề tỉnh hắn, Lãng Uyển Thần Vương rất xinh đẹp quá hoàn mỹ, dẫn đến hắn ấn tượng ban đầu giữ vai trò chủ đạo, nhận định Lãng Uyển Thần Vương là Thần Thánh do bộ tộc Tạo Vật Chủ quan tưởng ra, lại không để mắt đến rất nhiều chi tiết.
Thần Thánh quan tưởng ra rất tương tự Cổ Thần, bị quan tưởng cấu tạo thần thức tư duy của Tạo Vật Chủ
giới hạn, lửa chính là lửa, nước chính là nước, không cách nào thay đổi thuộc tính bản thân, chỉ có thể
dọc theo thuộc tính bản thân mà không ngừng tu luyện tăng lên mình.
Từ Cổ Thần đến xem, Cổ Thần không cách nào mở ra thần tàng, mở Thiên Cung, mà lại không vị Cổ Thần nào là lấy thần thức để làm thủ đoạn chiến đấu, càng không cách nào quan tưởng ra tính mạng hắn.
Nhưng mà, Lãng Uyển Thần Vương lại ngoại lệ!
Nàng có thể quan tưởng, cũng mở ra thần tàng, mở ra Thiên Cung, từ đạo pháp thần thông của Vô Ưu Hương tìm hiểu ra thần thức thần thông, biến đổi thần thông đạo pháp của bộ tộc Tạo Vật Chủ.
Như thế xem xét, nàng đích xác không phải Thần Thánh do Tạo Vật Chủ quan tưởng đi ra, mà là một sinh mệnh hoạt bát!
Tần Mục lộ ra dáng tươi cười, xoa xoa đôi bàn tay, cười nói:
– Ta còn tưởng rằng nàng là quan tưởng ra. .
Thúc Quân không rảnh suy đoán ý nghĩ của hắn, thúc giục nói:
– Chúng ta làm sao tiến vào Vô Ưu Hương?
Tần Mục kinh ngạc nói:
– Ngươi cũng muốn đi?
Thúc Quân cười lạnh nói:
– Đây là tự nhiên! Sau khi ta phục sinh đã muốn tu hành Thần Tàng Thiên Cung, biện pháp tốt nhất đương nhiên là đi theo ngươi, tiến vào Vô Ưu Hương một lần, xem bọn hắn tu luyện thế nào!
Tần Mục khổ sở nói:
– Bộ dáng bây giờ của ngươi. .
– Chờ ta một lát!
Thúc Quân lấy ra một khối Thái Sơ Thần Thạch, quan tưởng một lát, đầu to thu nhỏ, thân dưới mọc ra thân thể gầy yếu, cũng không lâu lắm đã biến thành một thiếu niên gầy yếu đỉnh đầu to, nói:
– Như vậy cũng có thể chưa? Bộ thân thể này của ta không thường dùng, chỉ dùng để đi đường, như cái nhân dạng.
Tương lai chờ thần thức của ta khôi phục một chút, ta sẽ đúc lại nhục thân.
Tần Mục nhìn hắn mặt mũi tràn đầy râu ria, cố gắng nhẹ gật đầu, nói:
– Chỉ là có chút trông có vẻ già, ngươi còn giả bộ nai tơ, đến mức nhìn có chút cổ quái.
Thúc Quân mặt đen lên, càng xấu.
Tần Mục vội vàng nói:
– Tạo Vật Chủ sẽ dịch chuyển khỏi khu vực tử tinh Vô Ưu Hương, Thần Ma của Vô Ưu Hương cũng sẽ hỗ
trợ, khi đó tương đối hỗn loạn, chúng ta thừa dịp bọn hắn dời quần tinh, chui vào Vô Ưu Hương là được.
Ta trước đổi một bộ y phục, áo choàng đỏ và yếm đỏ này quá gây chú ý.
Quả nhiên như hắn sở liệu, sau khi Lãng Uyển Thần Vương và Khai Hoàng tuyên bố ước hẹn hòa bình của hai tộc, không bao lâu bộ tộc Tạo Vật Chủ đã bắt đầu dịch chuyển khỏi khu vực tử tinh Vô Ưu Hương.
Thần Ma trong Vô Ưu Hương cũng riêng phần mình bay ra, có thôi động lâu thuyền đại hạm, có thì trực tiếp lấy pháp lực lớn lao đến thôi động quần tinh, để tinh thần rời xa Vô Ưu Hương.
Tần Mục và Thúc Quân cũng thừa cơ lẫn vào Vô Ưu Hương tầng dưới chót nhất của Tam Thập Tam Thiên, Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên.
Mà ngay lúc này, mệnh lệnh của Khai Hoàng truyền đạt xuống, từng bộ môn của Thiên Đình, mỗi người quản lí chức vụ của mình, đâu vào đấy, chuẩn bị hiệp trợ Tần Phượng Thanh mở Bỉ Ngạn U Đô, xác lập sinh tử luân hồi.
Vô Ưu Hương so sánh Bỉ Ngạn Tạo Vật Chủ ưu thế lớn nhất chính là ở chỗ các quốc gia các bộ thời đại Khai Hoàng đều bảo lưu lại đến, Khai Hoàng chỉ cần nắm chắc phương hướng, truyền đạt mệnh lệnh của mình thì sẽ có từng cơ quan quốc gia khởi động, hoàn thành mục tiêu hắn quyết định.
Đây là chế độ trong Tứ Đại Thiên Sư Tiều Phu Thánh Nhân giúp Khai Hoàng chế định quốc gia, dưới loại chế độ này, mỗi người đều tài tẫn kỳ dụng, mỗi người quản lí chức vụ của mình, mỗi Thần Ma đều có thể
tham gia vào việc kiến thiết gia quốc, nhưng mà mỗi người đều không cần vội vàng nhiều việc, có lưu lấy đầy đủ thời gian tu luyện, tăng lên bản thân.
Tiều phu Văn Thiên Các làm Tứ Đại Thiên Sư đứng đầu, thời đại Khai Hoàng có công tích không thể xóa nhòa.
– Tử Hề, ngươi đã từng giao thủ với Mục Thiên Tôn, kiếm pháp của hắn như thế nào?
Khai Hoàng gọi đến Yên Vân Hề, hỏi.
Ánh mắt Yên Vân Hề chớp động, cười nói:
– Bệ hạ thật muốn đọ sức một trận với hậu thế của mình? Không khỏi mất phong độ của Đế Hoàng.
Khai Hoàng lắc đầu nói:
– Không phải đọ sức với hậu đại, mà là Tần Thiên Tôn đọ sức với Mục Thiên Tôn.
Ta và hắn tuy là thân nhân, nhưng trên lý niệm có khác biệt, lý niệm xung đột lẫn nhau có đôi khi so cừu hận càng thêm đáng sợ, sẽ làm cho oán hận càng lâu càng sâu.
Hắn nhẹ nhàng vuốt ve Vô Ưu Kiếm, có chút xuất thần, sau một lúc lâu mới nói:
– Nếu đợi đến lý niệm xung đột va chạm, dẫn đến mâu thuẫn không thể điều hòa, không bằng trước phân ra thắng bại mạnh yếu.
Giống loại tính nết của ta và hắn, đạo lý đã không phải là nói được, mà là đánh ra tới.
Hắn rút Vô Ưu Kiếm ra, quan sát thanh Thần Kiếm đã trưởng thành theo mình này, nói:
– Năm đó chính là thanh kiếm này đã rực rỡ hào quang trong tay hắn, làm cho ta kiến thức được kiếm pháp thần diệu, xác định mình muốn lấy kiếm lập đạo.
Hắn vung vẩy Vô Ưu Kiếm, trường kiếm tản mát ra quạnh quẽ kiếm quang, quanh quẩn đầy tiêu, thản nhiên nói:
– Cũng là thanh kiếm này, từ trong tay của ta truyền đến trong tay của hắn, để hắn lĩnh ngộ ra vô song kiếm pháp.
Thanh kiếm này, dính líu ta và hắn, cách xa nhau trăm vạn năm, cách xa nhau bốn vạn năm.
Ta muốn biết, hắn so với năm đó tăng lên bao nhiêu.
Ngươi là người gần nhất trong Vô Ưu Hương từng thấy kiếm pháp của hắn, ngươi biết lai lịch của hắn.
Cho nên ta mới có thể hỏi ngươi.
– Kiếm pháp của Mục Thiên Tôn, trăm vạn năm đến vô song tại thế!
Yên Vân Hề rút kiếm, trầm giọng nói:
– Kiếm Đạo của bệ hạ, cũng là trăm vạn năm tới đỉnh phong! Bệ hạ, ta từng ở Nguyên giới gặp được hắn, thỉnh giáo hắn một chiêu Đề Kiếp kiếm pháp, bệ hạ mời xem!
Nàng thôi động Thần Kiếm, kiếm quang nhảy nhót, bắt chước Đề Kiếp Kiếm của Tần Mục, thi triển đi ra 19 thức của chiêu kiếm này.
Ánh mắt Khai Hoàng chớp động, năm đó Tần Mục ở Dao Trì cũng thi triển qua Đề Kiếp Kiếm, một kiếm phá đi chiếu ảnh của Nguyên Mẫu phu nhân, chấn kinh đương thời.
Chỉ là khi đó hắn chưa kịp nhìn kỹ.
Trước mặt Yên Vân Hề thi triển ra một chiêu này, dù là nàng đã là cao thủ Lăng Tiêu cảnh giới đại viên mãn, cũng cảm thấy có chút cố hết sức, không cách nào hoàn toàn thể hiện ra một chiêu này tinh túy, nói:
– Một chiêu này thi triển trong tay hắn, càng thêm tinh diệu biến hóa nhiều làm ta cũng không cách nào ngăn trở.
– Đây là một chiêu kiếm pháp cơ sở.
Khai Hoàng vũ động Vô Ưu Kiếm, một chiêu một thức thi triển, nói:
– Trước một chiêu này đó, còn có bốn chiêu cơ sở kiếm pháp.
Kiếm quang chớp động, thi triển ra kiếm thức 18, sau khi kiếm thức 18 thi triển ra sau lại hóa thành kiếm thức 17, một đường thôi diễn, thôi diễn ra tứ đại kiếm thức cơ sở của Duyên Khang kiếm pháp.
Khai Hoàng nhắm mắt lại, đột nhiên mở ra, ánh mắt sáng như tuyết:
– Đằng sau Kiếm Thập Cửu, còn có Kiếm Nhị Thập!
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
1/2
21:32, 26/03/2022
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
AliceGame
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
35
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:32, 26/03/2022
Chương 995 – Mục Thần Ký (Dịch)
Mục Thần Ký (Dịch)
Chương 995
: Mục Thần Ký (Dịch)
Chân Tướng Của Vô Ưu Hương (1)
Trước
Tiếp
Phiên bản Dịch · 1413 chữ
– Kiếm Nhị Thập, Kiếm Nhị Thập. .
Khai Hoàng rút kiếm, trong hai con ngươi một mảnh mờ mịt, Vô Ưu Kiếm trong tay, trái một chút phải một chút chẳng có mục đích vạch lên, ý đồ tìm kiếm Kiếm Nhị Thập Thức.
Ánh mắt Yên Vân Hề chớp động, nói:
– Bệ hạ, ngươi từ trong kiếm pháp của Mục Thiên Tôn đẩy ngược các loại bí quyết kiếm pháp của hắn, như vậy ngươi cảm thấy bây giờ Mục Thiên Tôn đang làm gì?
– Lén chui vào Vô Ưu Hương.
Khai Hoàng không thèm nghĩ ngợi, thuận miệng nói:
– Từ Thái Hoàng Thiên bắt đầu tìm kiếm, tìm kiếm bí quyết kiếm pháp thần thông của ta, tìm kiếm ra biện pháp đánh bại ta.
Hắn sở dĩ đưa ra kỳ hạn hai tháng, mục đích cũng không phải là chờ đợi Phượng Thanh xác lập U Đô, mà là trong hai tháng tìm hiểu rõ kiếm pháp của ta.
– Tần Thiên Tôn Mục Thiên Tôn, quả nhiên là người một nhà, ý nghĩ đều giống nhau như đúc.
Yên Vân Hề cười một tiếng, lui ra ngoài, nói:
– Thần không quấy rầy bệ hạ lĩnh hội Kiếm Nhị Thập Thức nữa, mong ước bệ hạ sớm ngày công thành.
Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên, Thúc Quân đi theo Tần Mục, đã thấy Tần Mục không trực tiếp đi đến học viện học cung, ngược lại đi tới đi lui giữa rừng núi, xem xét khí hậu, xem xét dãy núi.
Thậm chí Tần Mục sẽ còn nguyên khí hóa kiếm, hóa thành Toản Kiếm Thức, chui vào trong ngọn núi, chui vào sâu trong lòng đất.
– Thánh Anh, ngươi đang tìm cái gì?
Thúc Quân không khỏi buồn bực.
– Sao ngươi cũng gọi ta là Thánh Anh?
Tần Mục dở khóc dở cười.
Thúc Quân nói:
– Ta là Tạo Vật Chủ, tự nhiên phải gọi ngươi là Thánh Anh.
Đây là cấp bậc lễ nghĩa trong Tạo Vật Chủ tộc.
Ngươi đến cùng đang tìm cái gì?
Tần Mục dùng nguyên khí hóa kiếm, từ lòng đất chui ra chỗ sâu mảnh vụn nham thạch, nắm lên một thanh, đặt ở trong lòng bàn tay bóp bóp, nói:
– Khai Hoàng một kiếm, một kiếm hóa thành Tam Thập Tam Trọng Thiên, chia cắt gần nửa thế giới Bỉ
Ngạn.
Chuyện này làm cho lộ ra quỷ dị.
Thúc Quân không hiểu.
– Chúng ta tới đến Bỉ Ngạn thế giới cũng đã được một đoạn thời gian, các Tạo Vật Chủ tạo ra thế giới Bỉ
Ngạn, bao gồm trên lục địa núi non sông ngòi hồ nước hải dương, đều là bộ tộc Tạo Vật Chủ quan tưởng ra.
Những lục địa này phiêu phù ở trong hư không, cũng không tương liên.
Tần Mục lại dùng nguyên khí hóa kiếm, đâm vào trong một tòa hùng sơn của Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên, kiếm khí chui vào chỗ sâu ngọn núi, nói:
– Một kiếm hóa thành Tam Thập Tam Trọng Thiên, nghe thực sự quá dọa người.
Nếu như là Khai Hoàng một kiếm đâm ra, trực tiếp cắt đi 33 đại lục của thế giới Bỉ Ngạn, chỉnh hợp thành 33 Chư Thiên, như vậy tất cả tộc nhân Tạo Vật Chủ buộc chung một chỗ, dù là tăng thêm Lãng Uyển Thần Vương, cũng sẽ
không là đối thủ của một mình hắn.
Như vậy, sao chủng tộc Tạo Vật Chủ có thể đối kháng với Vô Ưu Hương 20 000 năm?
Thúc Quân giật mình, nói:
– Một kiếm chém ngang Tam Thập Tam Trọng Thiên, đương nhiên là Khai Hoàng chém ra một kiếm, Tam Thập Tam Trọng Thiên dưới kiếm của hắn hình thành, chiếm cứ nửa giang sơn của thế giới Bỉ Ngạn.
Cũng không phải là Khai Hoàng một kiếm có thể cắt một nửa thế giới Bỉ Ngạn.
Tần Mục từ trong ngọn núi lấy ra một chút mảnh đá, cười nói:
– Thúc Quân Thần Vương, ngươi quá thành thật, căn bản không biết Khai Hoàng nhìn trung thực nhưng lại rất gian trá.
Hắn bóp bóp những mảnh đá này, chỉ thấy trong mảnh đá có một ít bột phấn kim loại.
Tần Mục thổi ngụm khí, mảnh đá bay đi, bụi kim loại thì lưu tại trong lòng bàn tay của hắn, nói:
– Một kiếm hình thành Tam Thập Tam Trọng Thiên, có núi non sông ngòi hồ nước đại dương mênh mông, như vậy Khai Hoàng không phải Kiếm Đạo đệ nhất nhân, mà là Tạo Vật Chủ! Có lẽ Thái Đế có thực lực này, nhưng tạo nghệ của hắn trên thần thức tuyệt đối không cao như thế, chuyện này chỉ có thể nói rõ. .
Tần Mục dựng thẳng lên một ngón tay, chỉ về phía hùng sơn phía trước, nhẹ nhàng vạch một cái, một đạo kiếm quang cắt dãy núi này thành hai nửa, cười nói:
– Vô Ưu Hương Tam Thập Tam Trọng Thiên, là sớm luyện chế tốt!
Toà hùng sơn này dưới kiếm quang của hắn vỡ thành hai mảnh, hướng hai bên tách ra, lộ ra cấu tạo kim thạch thô to bên trong!
Trong lòng Thúc Quân giật mình, kinh hãi nhìn kết cấu tinh vi trong ngọn núi.
Bên trong ngọn núi này, lại dùng thần kim thần liệu chế tạo thành, thần kim bị rèn đúc thành từng bộ
kiện, mặt trên còn có phù văn lạc ấn, giống như là một bộ phận máy móc vô cùng to lớn!
Mà chỗ chân núi, thần kim thần liệu thì trải ra sâu trong lòng đất!
Hiển nhiên, toàn bộ Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên, chính là một vật nhân tạo cực kỳ khổng lồ, là dùng thần kim thần liệu rèn đúc thành!
Toà Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên này, là một Chư Thiên do vô số thợ khéo chế tạo!
– Quả nhiên như ta sở liệu.
Hai tay Tần Mục trùng điệp đập vào giữa, phía trước vỡ ra dãy núi ầm vang khép kín, nói:
– Ta từng nghe người nói qua, năm đó thời kì cuối thời đại Khai Hoàng, Khai Hoàng mệnh Đế Thích Thiên Lý Du Nhiên suất lĩnh tất cả Thiên Công khắp thiên hạ chế tạo Vô Ưu Hương, Tiều Phu Thánh Nhân phản đối chế tạo Vô Ưu Hương, nhưng mà Khai Hoàng không nghe hắn khuyên can, vân mệnh Lý Du Nhiên chế
tạo Vô Ưu Hương ra tới.
Đầu não Thúc Quân choáng nặng, lẩm bẩm nói:
– Vô Ưu Hương hẳn là Khai Hoàng một kiếm mở ra, Lãng Uyển Thần Vương không có khả năng nhìn lầm, thế nào lại là Lý Du Nhiên tạo ra. .
– Đế Thích Thiên Lý Du Nhiên, ở trong Khai Hoàng Thiên Đình danh xưng Chiến Tranh Thiên Vương, hắn sở dĩ có cái danh Chiến Tranh Thiên Vương này, cũng không phải là hắn lãnh binh đánh trận có bao nhiêu lợi hại, mà là hắn giỏi về chế tạo mọi Thần khí, nhất là Thần Khí Chiến Tranh.
Tần Mục giải thích nói:
– Hắn chế tạo Vô Ưu Hương, thật ra là tập hợp tất cả thợ khéo chế tạo ra 33 món Thần khí vô cùng to lớn.
33 món Thần khí này, giấu giếm trong Kiếm Đạo của Khai Hoàng tích chứa kiếm lý.
Cũng tức là nói, 33
món Thần khí này, là Kiếm Đạo thực hóa của Khai Hoàng Tam Thập Tam Trọng Thiên!
Hắn nhìn về phía sông núi địa lý Vô Ưu Hương Thái Hoàng Thiên, nói:
– Xu thế giang hà, xu thế sông núi, thậm chí bất luận cấu tạo địa lý gì, bao gồm thần thành, nông thôn, tượng thần ở nơi này đều là xu thế kiếm pháp của hắn.
Thúc Quân vẫn còn có chút ngơ ngác, lẩm bẩm nói:
– Không thể nào? Hắn một kiếm mở ra đến Tam Thập Tam Trọng Thiên, là vô số Tạo Vật Chủ thậm chí Lãng Uyển Thần Vương tận mắt nhìn thấy, nếu như hắn chuyển đến Vô Ưu Hương Tam Thập Tam Trọng Thiên, căn bản không có khả năng giấu giếm được Lãng Uyển Thần Vương và những tộc trưởng, trưởng lão kia.
Ở trước mặt bọn họ động tay chân, thực sự rất khó khăn, không nói Lãng Uyển Thần Vương, chỉ
nói đến tộc trưởng các tộc, đều không hè kém hơn so với ta năm đó.
Ta Thích
Bạn đang đọc
MỤC THẦN KÝ (DỊCH)
của
TRẠCH TRƯ
Trước
Tiếp
Chương Này
Chương Kế
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi
Aqua
Phiên bản
Dịch
Thời gian
một năm
Lượt đọc
29
1/2
21:32, 26/03/2022
Các Tùy Chọn
Báo cáo vấn đề trong truyện
Gửi tin nhắn cho nhóm trưởng
Báo cáo cho QTV
This site is protected by reCAPTCHA and the Google
Privacy Policy and
Terms of Service apply.
2/2
21:32, 26/03/2022








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Ma Vực Cửu Trọng Thiên [Dịch] Ma Vực Cửu Trọng Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ma-Vuc-Cuu-Trong-Thien-SE-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mặt Trăng Đỏ [Dịch] Mặt Trăng Đỏ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Mat-Trang-Do-SE-Audio-Truyen.jpg)




