Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 99 : Vụ Cá Cược Ngông Cuồng (1) (c491-c495)
❮ sautiếp ❯Chương 491: Vụ Cá Cược Ngông Cuồng (1)
“Xằng bậy! Tranh bá thiên hạ sao có thể giống trò chơi trẻ con được?”.
Ngọc Mãn Lâu bực mình nói.
“Trong mắt ta thì đó chính là một trò chơi”.
Lăng Thiên mỉm cười. “Nó cũng là một trò chơi vui vẻ đáng để đánh cược nhất trong cuộc đời một con người.
Ngọc Gia chủ, đừng như vậy nữa, ta biết ngài đã động lòng rồi.
Chỉ sợ trong lòng ngài thì trò chơi này nhạt nhẽo hơn một chút.
Chỉ có điều, hai chúng ta có một sự khác biệt rất lớn, đó chính là cái mà ngài xem trọng là kết quả, còn cái mà ta xem trọng là quá trình”.
“Mà cứ theo như đã định, chúng ta ai làm việc của người nấy, chia ra quét sạch các thế lực lớn nằm trong phạm vi phụ trách của mình.
Không phải lo lắng sự quấy nhiễu cản trở của đôi bên.
Tốc độ chắc chắn là sẽ được tăng lên rất nhanh”.
Lăng Thiên nói một cách có trật tự rõ ràng: “Đợi đến khi thiên hạ chia làm hai.
Chính là lúc chúng ta hai hợp một.
Trong vòng vài năm, hoặc giả ngài diệt ta, hoặc giả ta diệt ngài.
Thiên hạ từ đó có thể được phân định! Như vậy, chắc chắn sẽ tốt hơn là chúng ta cứ không ngừng tính toán với nhau.
Nếu như chúng ta cứ như vậy làm mất thời gian, cuối cùng có lẽ có một bên sẽ thắng.
Nhưng bất luận là ngài hay là ta, đều sẽ mất rất nhiều thời gian.
Nếu như vậy, thì quá là không có gì thú vị cả.
Mà còn có khả năng cả hai đều thất bại, hai hổ đánh nhau con què con bị thương, để cho Tiêu Gia hoặc nhà khác hưởng lợi từ việc đó”.
“Ta tin rằng, kết quả như vậy ngài cũng không muốn nhìn thấy?”.
Lăng Thiên lạnh lùng cười một tiếng: “Cũng giống như hôm nay, có lẽ ngài có thực lực có thể giết chết ta, nhưng nếu như ta tự biết chắc là sẽ chết, liều mạng dốc sức liều chiến, cũng để để ngài nửa năm không xuống được khỏi giường.
Thậm chí còn có khả năng nghiêm trọng hơn một chút.
Cái này, ngài chắc là cũng biết, điều ta nói không phải là nói không có căn cứ”.
Bạn đang đọc truyện tại –
Ngọc Mãn Lâu trầm tư, chầm chậm gật gật đầu, hắn không thể không thừa nhận, Lăng Thiên trước mặt hắn đích xác đã có sức mạnh có thể ngang hàng với bản thân hắn!
“Ta và ngài hôm nay nếu như thật sự quyết một trận sinh tử.
Kể cả cuối cùng ngài chiến thắng.
Hậu quả cũng sẽ làm cho Ngọc Gia ngài thất bại triệt để trong trận chiến với Thủy Gia! Nếu mà như vậy, Tiêu Gia có sự ủng hộ của Thiên Thượng Thiên, Ngọc Gia ngài sẽ rơi vào thế hạ phong.
Nói là sụp đổ hoàn toàn có lẽ hơi nghiêm trọng, nhưng nếu muốn có được cơ hội hùng bá thiên hạ như hiện nay thì tuyệt đối là không thể!”.
Lăng Thiên mỉm cười một cách tự tin, nói đúng chỗ ngứa của Ngọc Mãn Lâu: “Cho nên chúng ta cần phải hợp tác, ta cần, ngài cũng cần, cho nên hôm nay ta mới dám đứng ở đây đợi ngài!”.
Lăng Thiên đứng dậy, khua tay một cái: “Nếu như thiên hạ này là một bàn cờ.
Vậy thì ngài và ta, chính là hai kì thủ xuất sắc nhất! Nếu như thiên hạ này là một bàn đánh bạc, vậy thì ta và ngài mỗi người mang theo ngân lượng của mình lên đường thôi!”.
Lăng Thiên cười lớn, một sự cuồng ngạo, phong độ không dùng lời tả được.
Có thể nói Lăng Thiên hiểu được một cách khá chính xác tính cách của Ngọc Mãn Lâu.
Từ xưa đến nay, suy đoán trong từ tí một những thông tin tình báo.
Ngọc Mãn Lâu căn bản là một kẻ có tham vọng về quyền lực đạt đến cực điểm.
Mà bản thân hắn lại vô cùng có thực lực.
Là người có tham vọng thống nhất thiên hạ.
Những lời này của Lăng Thiên, bản thân chính là đang đánh vào tính cách của Ngọc Mãn Lâu.
Thậm chí động tác ngông cuồng của Lăng Thiên vừa rồi, cũng đã kích thích được dã tâm của Ngọc Mãn Lâu ở mức độ lớn nhất!
Ngọc Mãn Lâu trong chớp mắt hai đồng tử co lại, hai mắt sắc như đao!
“Một ván bạc hay! Đúng là một ván bạc đánh cược thiên hạ hay!”.
Ngọc Mãn Lâu khen một tiếng, hai con mắt diều hâu dính chặt lấy Lăng Thiên: “Lăng Thiên, ngươi từ lúc 5 tuổi đã bộc lộ được tài năng ở Thừa Thiên.
Lúc đó ta đã phái người chú ý đến ngươi”.
Lăng Thiên bỗng cảm thấy thất kinh trong lòng.
Năm tuổi? Ngọc Mãn Lâu nhà ngươi nhàn rỗi quá không có việc gì làm sao? Quan tâm đến một thằng nhóc 5 tuổi?
Đúng là đồ thần kinh?!
“Ngươi từng bước trưởng thành.
Danh tiếng cũng ngày càng chả ra sao, chính điểm này đã từng làm ta mất cảnh giác”.
Ngọc Mãn Lâu tự cười giễu bản thân hắn: “Mật thám được ta cắt cử ở đó, nghe được cũng chỉ là những trò xằng bậy của ngươi, điều này cũng làm ta ngày càng cảm thấy thất vọng.
Cho đến khi qua 5 năm sau nữa, thực lực ngầm của thành Thừa Thiên đột nhiên được quy về nhất thống một cách lặng lẽ không ai hay, được một thế lực bí mật nào đó khống chế.
Mà dựa vào nhân lực của Ngọc Gia cũng không thể nào điều tra ra được kẻ đứng đằng sau là ai.
Điều này làm ta lại tiếp tục chú ý.
Tuy trên bề mặt thì vẫn là vài bang phái.
Nhưng ngươi cũng nên biết.
Cái thứ này, một khi đã có mục tiêu, thì không thể giấu được người có lòng; chỉ cần cẩn thận tỉ mỉ xem xét mỗi một việc, tất nhiên sẽ chú ý ra được.
Giữa các bang phái này căn bản chưa từng xảy ra sự xung đột lớn nào”.
“Thế là ta ra lệnh cho chúng đi điều tra.
Rốt cuộc là kẻ nào có tài điều khiển như vậy, nhưn điều tra đi điều tra lại cũng không điều tra ra được gì; nhưng lại tra ra được một chuyện khác.
Đó chính là nó có liên quan đến tất cả những sự việc xằng bậy của Lăng Thiên thiếu gia.
Tất cả đều là được những người này truyền ra ngoài, mà những việc đó nếu không đi điều tra thực hư, chỉ đoán mò, không có chứng cứ xác thực.
Ta đã biết ngay, những chuyện đó là có liên quan đến ngươi
“Nhưng lúc đó.
Không, cho đến tận trước hội Nhã Văn.
Ta cũng chỉ là cho rằng.
Ngươi chỉ là một thằng nhóc thông minh nhanh nhẹn bẩm sinh mà thôi.
Kể cả là có chút thủ đoạn, nhưng cũng không đánh để ta xem trọng.
Thế nhưng bát phương phong vũ hội Thừa Thiên nhất.
Ta mới thật sự liệt ngươi vào danh sách những nhân vật nguy hiểm”.
Ngọc Mãn Lâu than một hơi nặng nề: “Nhưng cho đến hôn nay, ngay khắc trước thôi, ta mới biết được, ngươi đã trưởng thành và trở thành kẻ địch lớn nhất trong cuộc đời ta.
Kể cả là Thủy Gia, hiện nay cũng không có cách nào có thể so sánh với ngươi.
Ít nhất trong lòng ta là như vậy.
Ngươi hiện nay đề xuất ra kiến nghị này, ta vốn dĩ không muốn đồng ý.
Ta thật sự rất muốn đánh chết ngươi luôn tại đây, kể cả phải trả cái giá mà chưa chắc ta đã chịu được.
Chỉ bởi vì ngươi quả thật quá nguy hiểm.
Nhưng hình thế hiện giờ bí bách, ta lại không đồng ý với ngươi không được! Lăng Thiên, những hiểu biết của ngươi về ta, cũng đã đến mức độ sâu như vậy rồi!”.
Ngọc Mãn Lâu nhìn Lăng Thiên.
Nói một cách thận trọng: “Ta chấp nhận lời đề nghị của ngươi!”.
“Cũng không cần phải đợi đến 3 tháng sau.
Ta ngay bây giờ liền đồng ý với ngươi!”.
Ngọc Mãn Lâu nói: “Tống Quân Thiên Lý nếu như có thể giết chết được ngươi, thì sao phải kéo dài đến ba tháng? Nếu đã không giết được ngươi trong 3 tháng trước.
Đối với Tống Quân Thiên Lý mà nói, hắn thật ra là đã thua rồi, hiện nay chẳng qua là hắn không chịu thừa nhận mà thôi”.
Ngọc Mãn Lâu cười một cách mỉa mai: “Truy sát một đứa bé có mười mấy tuổi.
Mà truy đến ba tháng vẫn không giết chết được.
Tên Giang Sơn Lệnh Chủ này, đúng là lại làm ra một trò cười mới”.
Lăng Thiên hi hi cười hai tiếng.
Không thể ngờ rằng lòng tin của Ngọc Mãn Lâu vào mình còn lớn hơn chính bản thân mình tin mình.
Ngươi căn bản chưa giao đấu với Tống Quân Thiên Lý, thì làm sao biết được sự đáng sợ của hắn; không nhịn được cười nói: “Theo như ta được biết, dường như Ngọc Gia chủ cũng luôn muốn lấy tính mạng của ta.
Hiện nay lại cùng ngồi với ta cười nói vui vẻ”.
Ý trong ngôn từ có nghĩa là ngươi có tư cách gì để nói Giang Sơn Lệnh Chủ? Các người cũng chẳng qua chỉ là có chút bản lĩnh hơn người mà thôi.
“Càng huống hồ, những lời ngài nói trước đây, ta cũng chỉ tin có một nửa”.
Lăng Thiên giơ một ngón tay ra, lắc lắc một cách chậm rãi. “Trước giờ đều là đang tính kế với ta, đã là thời gian mấy năm rồi, đôi bên vẫn còn cần phủ nhận sao? Ở Thừa Thiên chỉ sợ người của ngài, đã không phải là ít”.
Ngọc Mãn Lâu bỗng ì ra, dở khóc dở cười, đột nhiên tức giận nói: “Chẳng nhẽ người của Lăng Thiên ngươi ở thành Minh Ngọc cũng là ít sao?”.
Lăng Thiên cười lớn, vô cùng vui vẻ; Ngọc Mãn Lâu mặt sị xuống, nhìn vẻ mặt tươi cười của Lăng Thiên.
Hồi lâu, đột nhiên cũng cười lớn một cách vui vẻ, cả hai đều cười một cách rất vô tư thoải mái, rất thật, không hề có sự kiêng dè gì.
Một già một trẻ – hai con hồ li già trẻ.
Trong lòng mỗi người có một dã tâm riêng.
Nhưng cười đến nỗi người này vui hơn người kia.
Chỉ không biết kẻ có thể cười đến cuối cùng không biết là ai trong số họ?!.
“Cứ theo đề nghị của ngươi là làm.
Lấy Lãnh Giang làm giới hạn.
Giang Nam là của ngươi, Giang Bắc là của ta, thế nào?”.
Ngọc Mãn Lâu nhìn Lăng Thiên, ném ra một lời đề nghị.
Lãnh Giang, là một con sông lớn nhất chảy ngang qua đại lục Thiên Tinh, thành Thừa Thiên ở phía Bắc, có điều chỉ là một trăm dặm.
Đề nghị này của Ngọc Mãn Lâu, đồng nghĩa với việc cắt mất một nửa thành Thừa Thiên! Sự đề nghị nhìn thì thấy có vẻ công bằng này.
Thực chất là vô cùng ngặt nghèo!
Tuy nhiên Lăng Thiên không hề tức giận.
Hình thế lúc này không cho phép hắn tức giận.
Nếu như Ngọc Mãn Lâu không thừa cơ chiếm chút lợi thì hắn đã không phải Ngọc Mãn Lâu.
Lăng Thiên cười hơ hơ: “Ta thấy hay là lấy thành Minh Ngọc làm giới hạn, phía bắc thành là của ngài, phía nam là của ta, thế nào?”.
Đề nghị này lại càng hiểm.
Trực tiếp đem đại bản doanh của Ngọc Gia xếp vào trong phạm vi thế lực của mình.
Ngọc Mãn Lâu cũng cười.
Lời đề nghị vừa nãy của hắn chỉ là một sự thăm dò đặc biệt, để xem xem trong điều kiện bất lợi trước mắt Lăng Thiên có chấp nhận thỏa hiệp hay không.
Nói khó nghe một chút.
Nếu như Lăng Thiên trực tiếp thỏa hiệp, thì có thể chứng minh Lăng Thiên căn bản không có chút thành ý muốn hợp tác gì cả.
Thậm chí không có tư cách để nói chuyện hợp tác với Ngọc Mãn Lâu.
Kẻ thiếu phong độ của người đứng đầu, thì làm sao có thể xứng làm đối thủ tranh giành thiên hạ với Ngọc Mãn Lâu! Ngọc Mãn Lâu rất có thể sẽ trực tiếp ra tay giải quyết Lăng Thiên, đối thủ không có đủ tư cách này!
Ngọc Mãn Lâu lắc lắc đầu: “Biết ngay ngươi sẽ không ếu như ngươi đồng ý thì ngươi cũng không phải tên là Lăng Thiên”.
Hắn dùng ngón tay chỉ, chỉ phương hướng. “Bên phía Tây Hàn, ta đã bỏ ra quá nhiều công sức ở đó, có thể nói giang sơn nửa bên Tây Hàn đã là của Ngọc Gia ta.
Ta sẽ không từ bỏ, điều này không có gì phải thương lượng nữa cả”.
Khẩu khí bình đạm, giống như đang nói về một sự thật không thể thật hơn, chứ không phải là đang mặc cả cò kè.
Lăng Thiên mỉm cười chế giễu: “Điều này có lẽ chỉ là cảm giác chủ quan của ngài.
Đợi đến khi ngài thật sự cần đến, ngài có lẽ sẽ phát hiện ra, thật ra phần ngài đạt được không bao giờ được đến một nửa.
Thậm chí đến 1/10 cũng chưa chắc.
Sự thống nhất mà ta nói, không phải là thần phục một phương khác, kể cả là thần phục một cách hoàn toàn, lực lượng cũng sẽ không bao giờ về tay ngài một cách hoàn chỉnh.
Ngài nên hiểu được ý của ta”.
Ngọc Mãn Lâu hai mắt sắc nhọn: “Nói theo cách của ngươi, cơ hồ trong 5 năm này chúng ta đều sẽ rất gian khổ”.
Lăng Thiên cười: “Đúng vậy, không có đủ áp lực, thì làm sao có đủ động lực?”.
Hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào ánh mắt của Ngọc Mãn Lâu: “Ngài và ta đều quen với việc vạch kế hoạch trong bóng tối, ẩn thân ở đằng sau chỉ đạo.
Lại làm cho phong vân trong thiên hạ chuyển động cùng với nhất ngôn nhất ý của ta và ngài; ta thừa nhận, cái cảm giác đó, cực kì là làm người ta cảm thấy rất hấp dẫn.
Có điều, tranh thiên hạ, thì không thể chỉ dựa vào âm mưu, dựa vào hành thích là có thể làm được.
Cho nên lần này, chúng ta cần phải có những cách thức đường đường chính chính”.
Khi Lăng Thiên nói đến câu nói này, hắn bỗng nghĩ đến lời răn của Lê Tuyết.
Âm mưu có thể thực hiện được mục tiêu nhất thời, nhưng không phải là cách để có thể đoạt được thiên hạ thật sự; muốn người khác thật sự thần phục mình, thì bắt buộc phải đường đường chính chính, quang minh chính đại, dương mưu!
Nghĩ đến đây, khóe miệng Lăng Thiên lộ ra vẻ ngạo mạn: “Về điểm này, ngài sẽ hơi thiệt thòi một chút.
Bởi vì Ngọc gia nhà ngài đang có tranh chấp với Thủy Gia.
Càng huống hồ, còn có Tiêu Gia đang dần dần mở rộng thế lực, cho nên ta cho ngài quyền được phân chia ranh giới, không có nghĩa là ngài có thể phân chia một cách bừa bãi.
Điểm này ta trong lòng rất rõ, tin rằng ngài cũng hiểu được.
Đây là một điểm quan trọng nhất để mọi người hợp tác với nhau”.
Ngữ âm của Lăng Thiên trở nên lạnh lùng: “Muốn ăn một bát cơm mà biến thành béo phì, thì cũng phải xem xem dạ dày của mình có chứa được ngần đấy cơm hay không.
Lòng tham cũng giống như con rắn nuốt con voi, rắn nhất định sẽ trương phình bụng mà
Ngọc Mãn Lâu cười một cách lạnh nhạt.
Rất tự nhiên, hắn chấp nhận cách nói này của Lăng Thiên: “Nếu đã như vậy, chúng ta lấy Đoạn Hồn Cốc ở 300 dặm về phía Tây của Thừa Thiên làm giới hạn.
Đó vốn dĩ cũng là biên giới giữa Tây Hàn và Thừa Thiên; Ngọc Gia ta 5 năm sau bình định Tây Hàn, hợp Bắc Ngụy, diệt nước Ngô, phá Thủy Gia, thống nhất một nửa Giang Sơn! Còn lại thì là việc của ngươi”.
Những nơi còn lại tất nhiên là Nam Trịnh, Đông Triệu, Thừa Thiên.
Còn có bọn tài phiệt Tiêu Gia.
Ngoài Thừa Thiên hiện nay đã nằm trong sự khống chế của Lăng Thiên ra, Nam Trịnh và Đông Triệu vẫn là nguyên vẹn, nguyên si.
Càng huống hồ, còn có một thế lực khác cực kì to lớn.
Độ khó của Lăng Thiên ở bên này, không nghi ngờ gì khó khăn hơn nhiều so với bên Ngọc Mãn Lâu.
Cả hai nhà đều có một điểm chung, đó chính là quốc gia mà hai người phân chia đều đã bị diệt vong.
Đôi bên trong lĩnh thổ của mỗi người đều là kiểu một bàn tay che cả bầu trời thật sự! Có điều, phía bên thành Minh Ngọc, lại bị Lăng Thiên một tay làm cho có chút đổ nát mà thôi.
Về điểm này, Ngọc Mãn Lâu ít nhiều có chút thiệt thòi.
Có điều những cao thủ tại Thừa Thiên của Ngọc Gia cũng có chút thành tích, nói một cách tổng thể, hòa cơ!
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 492: Vụ Cá Cược Ngông Cuồng (2)
Lăng Thiên khi đề ra lời đề nghị này, đã dự cảm được Ngọc Mãn Lâu sẽ có sự lựa chọn như vậy.
Cho nên Lăng Thiên hoàn toàn không cảm thấy bất ngờ về kết quả này.
Trầm tư một lúc, Lăng Thiên cười một cách cơ hồ rất khổ tâm: “Phân chia như vậy, ngài chẳng phải là có lợi quá lớn sao.
Ngài bắt buộc phải bổ sung thêm cho ta một chút”.
“Đừng có ngông cuồng! Lão tử sao lại không có sự bồi thường cho ngươi.
Lão tử hôm nay không lấy mạng của ngươi, chẳng nhẽ không phải là sự bù đắp lớn nhất rồi hay sao?”.
Ngọc Mãn Lâu hạ giọng gầm lên một cách phẫn nộ.
Thật không thể ngờ được thằng ranh này lại không biết tự thỏa mãn như vậy.
Còn dám đòi bù đắp mà không biết xấu hổ! Bị câu nói của Lăng Thiên làm cho tức vỡ bụng, hắn trực tiếp hét lớn một cách thô bạo: “Bắc Ngụy hiện nay vốn dĩ là một nơi rối ren loạn lạc, còn có Thủy Gia, Tây Hàn, nước Ngô.
Có đâu là dễ gặm, dễ đối phó? Càng huống hồ, đằng sau ta còn có một nước Nguyệt Thần, còn có một Lôi Đó chẳng nhẽ không phải là người thay thế của ngươi?”.
Ngọc Mãn Lâu hằm hừ nói: “Ngươi nói là nhất thống, nhưng lại không cầu an, đợi đến sau năm năm nữa.
Thiên Tinh đại lục chỉ cần còn thế lực nào đó bên ai còn độc lập ngoài hai chúng ta ra, thì tức là đại biểu người của bên đó đã thất bại.
Nguyệt Thần Quốc không có tranh chấp gì với đời.
Cũng thuộc về Thiên Tinh đại lục chứ? Đến lúc đó chẳng phải có thể biến thành lí do của ngươi sao? Độ khó bên lão phu lớn hơn ngươi rất nhiều!”.
“Nhưng trên thực tế. phía bên Thiên Phong Chi Thủy bản công tử đã thay ngài giải quyết không ít.
Mọi người đã là mối quan hệ hợp tác.
Gia chủ có thể đừng động cái là lại lôi sự sống chết của Lăng Thiên ta treo trên mồm không?!”.
Lăng Thiên chửi thầm trong lòng lão hồ li này đúng là không hồ đồ.
“Cái mạng bé nhỏ của ngươi hiện nay vẫn đang nằm trong sự khống chế của ta, đây chẳng nhẽ không phải là sự thật sao? Hơn nữa người của Thiên Thượng Thiên, lão phu cũng đã giúp ngươi loại bỏ không ít”.
Ngọc Mãn Lâu gào lên: “Ngay đến người của Ngọc Gia ta cũng đã bị nhà ngươi làm hại không ít; trong khi đó người của ngươi hiện giờ vẫn đang yên ổn nằm trong đại bản doanh của ngươi mà ngủ một giấc đến trưa.
Không hề có chút tổn thất gì.
Điểm này tại sao ngươi lại không nói?”.
Lăng Thiên giơ hai tay lên, làm bộ dạng đầu hàng.
Nói một cách miễn cưỡng: “Được, được.
Cứ theo ngài nói, được chưa?”.
Ngọc Mãn Lâu trợn mắt nhìn hắn.
Trong mồm chửi khẽ một câu gì đó.
Đột nhiên than một câu: “5 năm”.
Đột nhiên hắn như tỉnh ngộ ra: “Thằng nhóc này! Ta xét cho cùng thì vẫn là mắc lừa ngươi!”.
Lăng Thiên trợn tròn mắt tỏ ra vô tội: “Sao có chuyện đó được?”.
Ngọc Mãn Lâu nhìn thấy cái bộ dạng khốn nạn của Lăng Thiên, cảm thấy tức tối trong lòng: “Thủy Gia ở đại lục Thiên Phong.
Đến lúc nào là làm loạn lúc ấy.
Nào có phải Ngọc Gia ta muốn khống chế là khống chế được? Kể cả là ước chiến ba năm sau Ngọc Gia chúng ta chiến thắng.
Nhưng gốc rễ của Thủy Gia vẫn còn! Chỉ cần chúng muốn là có thể kéo chân lão phu được! Nếu cứ như vậy, lão phu chả phải là gian nan hơn rất nhiều sao?!”.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Đó là chuyện của ngài”.
Lăng Thiên nói: “Ta hiện nay lo lắng nhất là gia tộc mạnh như Tiêu Gia”.
“Gia tộc mạnh?”.
Ngọc Mãn Lâu cười nhạt một tiếng, trên mặt tràn đầy vẻ giễu cợt, không nói thêm lời nào nữa cả.
“Đây chỉ là vụ cá cược giữa hai người chúng ta.
Lấy thiên hạ làm tiền cá cược; nhưng trong thời gian này rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì, ta và ngài đều không có tư cách có thể nắm chắc được toàn bộ”.
Lăng Thiên nói một cách nghiêm túc: “Ta chỉ có thể chế ước, thuộc hạ của ta sẽ không làm phiền ngài.
Còn về những cái khác, trước lúc ta chưa thống nhất được, ta không thể nào hứa với ngài được.
Nói một cách khác, bên ngài cũng vậy; ta hi vọng ngài có thể khắc chế Ngọc Gia nhà ngài”.
Ngọc Mãn Lâu cười lạnh lùng nói: “Đó là tất nhiên.
Lời của Ngọc Mãn Lâu ta, trước nay đều có trọng lượng hơn nhiều so với lời nói của Lăng Thiên ngươi”.
Dừng một lúc, hắn nói tiếp: “Nếu đã như vậy.
Một lát nữa ta sẽ hạ lệnh cho các cao thủ Ngọc Gia có mặt tại thành Thừa Thiên rút quân về.
Điểm này, hi vọng ngươi đừng có hành động gì”.
Rút về? Lăng Thiên dường như muốn há mồm cười lớn.
Muốn đến là đến, muốn rút là rút? Xem thành Thừa Thiên như vườn hoa sau sân nhà ngươi ư? Lạnh lùng nói: “Ta chắc chắn sẽ không làm gì cả.
Nếu như chúng có thể quay trở về, thì ngài tốt nhất để chúng về càng nhanh càng tốt là được rồi”.
“Chỉ cần ngươi không ra tay, nếu bọn họ muốn trở về thì ta tin là không có thế lực nào có thể chặn được”.
Ngọc Mãn Lâu ánh mắt lóe lên, có chút thành khẩn: “Ngươi yên tâm, ta sẽ không để chúng đem bất kì thứ đồ gì thuộc về ngươi ở thành Thừa Thiên”.
Cần đặt xuống là đặt xuống, cần bỏ là bỏ, đó chính là phong cách của Ngọc Mãn Lâu.
Nếu đã là một vụ cá cược như thế này.
Vậy thì bản thân mình cũng không cần thiết phải ngầm thông qua Ngọc Băng Nhan để mưu đồ kế hoạch gì nữa cả.
Tuy nhiên nếu như vụ cá cược này được lan truyền ra ngoài.
Tin chắc rằng đại đa số người trong thiên hạ sẽ khịt mũi phì cười, không thèm quan tâm, chắc chắn rằng sẽ không tin trong đó có cái gì mang tính chân thực cả; nhưng trong lòng thì Ngọc Mãn Lâu rất rõ ràng, điều này không phải là nói đùa!
Ngọc Mãn Lâu tin chắc rằng.
Người thiếu niên thanh tú trước mặt này, xét về bản chất là loại người giống với mình! Điên cuồng một cách giống nhau, sự vô tình và tàn khốc giống nhau
Đó chính là kết luận mà hắn rút ra được sau thời gian khá dài quan sát Lăng Thiên.
Ngọc Mãn Lâu tin chắc rằng phán đoán của mình không hề sai!
Cứ để cả thiên hạ này xem đây như một vụ cá cược ngông cuồng đi! Ngọc Mãn Lâu sảng khoái nghĩ như vậy!
Chỉ có điều, liệu Lăng Thiên có suy nghĩ giống như những gì Ngọc Mãn Lâu nghĩ không.
Điểm này, không ai biết cả.
Ít nhất, nếu như Lăng Thiên biết Ngọc Mãn Lâu nghĩ về mình như vậy, chắc có lẽ phải cười lớn ba tiếng.
Vụ cá cược được thiết lập.
Từ nay về sau, cuối cùng bất luận là ai thống nhất được thiên hạ, thì thời gian cần phải dùng sẽ được tiết kiệm hơn một nửa! Mà một nửa thời gian này, bất luận là đối với Lăng Thiên hay đối với Ngọc Mãn Lâu, cả hai đều rất sức là hài lòng.
Do đó mà Ngọc Mãn Lâu quả thật không muốn kéo chân Lăng Thiên vào lúc này.
Lăng Thiên cười nhạt nói: “Tùy ngài”.
Ngọc Mãn Lâu mỉm cười gật đầu.
Ánh mắt chúi xuống lóe lên sự điên loạn cực độ.
Vụ cá cược như thế này, chính là vừa đẹp với tính cách điên cuồng cực độ trong tiềm thức của hắn.
Lấy thiên hạ làm bàn cơ.
Lấy chúng sinh làm quân cờ! Liệu có việc nào có thể điên cuồng hơn việc này.
Cũng là chuyện mà người khác chỉ cần nghe thôi đã thấy bàng hoàng?
Ngọc Mãn Lâu rất hài lòng, trong lòng hắn, muôn vàn chúng sinh trong thiên hạ, không có gì quan trọng, chỉ là phận con sâu cái kiến mà thôi! Chỉ có một mình hắn, mới xứng làm kẻ nắm vững sự sống chết những con sâu cái kiến đó.
Vụ cá cược này, Ngọc Mãn Lâu có đủ tự tin là mình sẽ giành chiến thắng! Kể cả Lăng Thiên có ưu tú hơn đi chăng nữa, có tài năng hơn đi chăng nữa, thì có làm sao? Sự lắng đọng của cả ngàn năm, há có thể để một mình Lăng Thiên là có thể đánh bại?
Ngọc Mãn Lâu thậm chí không hy vọng Lăng Thiên trong vòng năm năm nữa có thể bình định được phía đông, quyết một trận thắng bại với hắn; nhưng hắn cũng không quan tâm đến điểm này, điều mà hắn thật sự muốn là bình định được cả phía Tây trong thời gian 5 năm.
Như vậy thì càn khôn đã chiếm cứ được một nửa! Nếu như Lăng Thiên thật sự thống nhất được một nửa phía Đông.
Ngọc Mãn Lâu cũng không thèm để ý đến trận đại chiến thiên hạ cuối cùng!
Bất luận là như thế nào.
Làm như thế này thì sẽ tiết kiệm được quá nhiều thời gian so với kế hoạch ban đầu của mình! Thứ mà Ngọc Mãn Lâu cần, cũng chỉ là thời gian mà thôi.
Lăng Thiên nhìn sự điên cuồng ngầm ẩn trong bộ dạng cực kì điềm tĩnh của Ngọc Mãn Lâu.
Trong lòng không biết là cảm giác gì.
Hiển nhiên, kế hoạch này, hoặc có thể nói là vụ cá cược này, cũng là Lăng Thiên đang hòa hợp với trạng thái tâm lí điên khùng đó của Ngọc Mãn Lâu.
Canh bạc một khi được lập lên, cũng đã làm cho Lăng Thiên bước lên con đường không thể quay đầu lại, cũng không được ngừng nghỉ.
5 năm!
Điều khác với Ngọc Mãn Lâu là, thứ mà Lăng Thiên có nhiều nhất hiện giờ chính là thời gian.
Hắn có thể nói cái có chính là thời gian.
Hắn hiện nay vẫn chưa đến 17 tuổi.
Hắn có thể câu giờ được.
Lăng Thiên hoàn toàn không điên cuồng giống như kiểu của Ngọc Mãn Lâu.
Đông đảo chúng sinh có vị trí nhất định trong lòng của Lăng Thiên.
Nhưng dưới điều kiện đại nhất thống thiên hạ, những sự hi sinh cần thiết, Lăng Thiên chắc chắn sẽ không keo kiệt!
Kể cả là như vậy, kể cả bản thân hắn tranh thủ được thời gian 5 năm từ chỗ Ngọc Mãn Lâu.
Nhưng 5 năm này, lại được định trước sẽ là 5 năm máu thanh chảy thành sông!
Về điểm này, Lăng Thiên có vô số hậu thủ; mà Ngọc Mãn Lâu cũng như vậy, thủ đoạn của hắn là nhiều vô kể.
Đôi bên ngầm tính toán trong lòng, ngầm vui vẻ trong lòng.
Cả hai đều nghĩ đối phương đã rơi vào cái bẫy của mình, cả hai đều vô cùng tự tin về chiến thắng trong tầm tay của mình!
Cả hai không hẹn mà cùng nhau cười một cách đắc ý.
“Nếu đã như vậy.
Ta và ngài tiếp chưởng làm lời thề! Không được nuốt lời!” Lăng Thiên nói một cách nghiêm túc.
“Pa…pa…pa…!”.
Hai người đối kích 3 chưởng; cả hai đều lùi về sau, sau đó hai người lại không hẹn mà cùng làm một động tác giống nhau.
Cả hai đều cúi đầu xuống, tập trung tinh thần nhìn vào bàn tay vẫn chưa thu về của mình, cả hai đồng thời trầm tư, đồng thời cau mày.
“Ngươi, nhìn thấy gì?”.
HNgọc Mãn Lâu ngẩng đầu lên, hỏi một cách lạnh nhạt, trong âm thanh nhàn nhạt, nhưng lại có mùi vị của máu tanh nồng nàn.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 493: Mệt Cả Thể Xác & Tinh Thần
“Ta nhìn thấy rồi…”, Lăng Thiên đột nhiên cười lớn, nói ra câu mà hắn muốn nói nhất: “Trải qua nhiều lần giết chóc như vậy, tay của ta, vẫn rất trắng”.
Ngọc Mãn Lâu ngơ ngác, cười, đột nhiên trầm tư một lát, chầm chậm nói: “Tay của ta cũng rất trắng”.
“Ngay bây giờ sẽ đỏ lên đấy”.
Lăng Thiên nói bằng giọng mỉa mai. “Đỏ tươi, đỏ thẫm, còn có máu đỏ”.
“Lúc cần đỏ thì không thể trắng, cũng không nên trắng”.
Ngọc Mãn Lâu hai tay chắp sau lưng, lúc hắn nói câu nói đó, có một sự lạnh nhạt lãnh đạm, vô tình không diễn tả khó diễn tả bằng lời được.
Nhìn thần sắc của Ngọc Mãn Lâu, Lăng Thiên cảm thấy trong lòng rất khó chịu, không kìm được muốn đả kích hắn một chút, nhạt nhẽo nói: “Vừa này nghe gia chủ nói, xưa nay chưa từng có ai có thể tung hoành trong phạm vi thế lực của Ngọc Gia.
Ta cảm thất rất nghi hoặc.
Chẳng nhẽ, cả nghìn năm nay, không có lấy một người như vậy sao?”.
“Thật là không có sao?”.
Ngọc Mãn Lâu tối sầm mặt, ánh mắt sắc nhọn nhìn Lăng Thiên, đã biết được Lăng Thiên muốn nói cái gì.
“Ta dường như có nghe nói, Ngọc Gia từng có một vị trưởng lão vô cùng xuất chúng, luận về võ công có thể được xem là kì tài, hình như tên là Ngọc Siêu Trần”.
Lăng Thiên khoan thai nói.
“Đủ rồi!”.
Khi Lăng Thiên vừa nói ra ba chữ Ngọc Siêu Trần, sắc mặt Ngọc Mãn Lâu liềnthay đổi, thậm chí là biến thành có chút dữ tợn.
Hai bàn tay nắm chặt thành nắm đấm.
Lăng Thiên không nhìn hắn, tiếp tục nói: “Nghe nói vị trưởng lão Ngọc Siêu Trần này võ công cao cái thế, dường như là người đầu tiên có võ công cao như vậy trong gần 100 năm trở lại đây của Ngọc Gia, không biết có phải là thật không.
Có điều ông ta hình như lại chết trong tay một người nào đó, thi thể được người nào đó trực tiếp đưa về Ngọc GiaNghe nói, gia chủ hình như cũng không làm gì được người đó thì phải! Có phải là có chuyện như vậy không, như vậy thì có được xem là muốn đến là đến muốn đi là đi không coi đại bản doanh của Ngọc Gia ra gì không?”.
Nét cười đắc chí của Lăng Thiên không có chút thay đổi, không những thế còn thêm vào ánh mắt hùng hổ bức ép, nhìn về phía Ngọc Mãn Lâu.
Ngọc Mãn Lâu sắc mặt lạnh băng, sát khí một lần nữa lại nổi lên.
Hắn làm thế nào cũng không nghĩ ra được.
Chuyện đại mật như thế này mà Lăng Thiên cũng biết.
Hiện nay, Thầy tướng áo xanh Diệp Khinh Trần đem thi thể của Ngọc Siêu Trần mang trả lại Ngọc Gia.
Người của Ngọc Gia đều phản ứng kịch liệt.
Nhao nhao đòi giết chết Diệp Khinh Trần.
Đánh tiếc phía sau lưng Diệp Khinh Trần còn có Tống Quân Thiên Lý.
Còn có một tên Vô Thượng Thiên.
Ngọc Mãn Lâu biết rõ người thật sự giết chết Ngọc Siêu Trần là đệ nhất cao thủ trong truyền thuyết Tống Quân Thiên Lý.
Tự biết bản thân và Ngọc Gia không thể động đến được.
Cho nên mới để cho Diệp Khinh Trần an toàn mà rời đi.
Sau đó còn ra nghiêm lệnh, cấm chỉ bất kì ai tìm Diệp Khinh Trần để báo thù.
Đó chính là nỗi nhục lớn nhất trong lịch sử nghìn năm của Ngọc Gia.
Cũng là nỗi nhục nhã lớn nhất của Ngọc Mãn Lâu trong thời gian nắm quyền Ngọc Gia.
Những người trong Ngọc Gia trước giờ đều nói năng thận trọng, chưa có ai dám đề cập đến chuyện này trước mặt Ngọc Mãn Lâu.
Không ngờ chuyện được giấu kín như vậy, lại để cho Lăng Thiên biết được.
Không những thế còn bóc ra vết nhơ này trước mặt Ngọc Mãn Lâu.
Ngọc Mãn Lâu sao có thể không tức giận!
Cuối cùng cũng đả kích được lão hồ li nhà ngươi một phát! Nhìn sắc mặt tím tái của Ngọc Mãn Lâu.
Lăng Thiên trong lòng thấy hả hê lắm.
Hắn nói một cách ôn tồn nhã nhặn: “Gia chủ bảo trọng.
Đừng để tức quá làm hại đến cơ thể.
Thời gian 5 năm này cũng không còn dài nữa.
Lăng Thiên xin cáo từ tại đây”.
Chắp tay vái chào.
Cười lớn một tiếng dài.
Bước chân của Lăng Thiên nhanh nhẹn bước qua mặt của Ngọc Mãn Lâu.
Hướng về con đường lúc đầu, bước như bay ra ngoài.
Lăng Thiên đã đi xa, nhưng Ngọc Mãn Lâu vẫn đứng nguyên tại chỗ trong khu rừng.
Sắc mặt hắn thay đổi thất thường, cuối cùng từ trong miệng gầm gừ ra ba chữ: “Vô Thượng Thiên!”.
Ầm! Gốc cây mà Lăng Thiên vừa nãy ngồi đột nhiên nổ tung thành mạt gỗ bay khắp trời.
Ngọc Mãn Lâu hai chưởng nắm chặt vào nhau.
Nhìn theo hướng Lăng Thiên rời đi.
Lẩm nhẩm một mình nói: “Vụ cá cược này.
Ngươi không có chút hi vọng nào đâu”.
Lăng Thiên bước ra khỏi khu rừng rậm.
Ánh nắng mặt trời đã chiếu rọi khắp mặt đất.
Hắn hơi dừng lại, hơi hơi nghiêng người, ánh mắt nhìn phương hướng mình vừa đi ra.
Khóe miệng lộ ra nét mặt tươi cười mang tính chất chế giễu nhạo báng đến cực điểm, tự lẩm nhẩm trong mồm: “Vụ cá cược này, ngươi không có bất kì hi vọng nào!”.
Ngọc Gia.
Ngọc Mãn Lâu đứng trên bậc cửa, mắt hắn nhìn vào hai cái đầu đen sì đang cúi gục xuống trước mặt hắn; trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, còn kèm theo một chút thần sắc kì dị không dùng lời diễn tả được.
Hai người đứng trước mặt hắn, chính là hai người nối dõi còn lại của Ngọc Gia, lúc Ngọc Mãn Lâu quay về, Ngọc Lưu Thủy mới vừa được đại cung phụng giải cứu ra từ trong sự giam cầm của nhị thiếu gia Ngọc Lưu Phong, do đó trên người chỉ mặc mỗi áo lót trong, có lẽ trong lúc đôi bên đứng với nhau thì cũng có sự xô xát, cho nên trên áo lót còn bị xé rách vài chỗ, lộ cả da ở bên trong, nhìn cực kì là nhếch nhác, tinh thần nhìn cũng vô cùng ủ rũ.
Trong khi đó nhị thiếu gia Ngọc Lưu Phong, tên tiểu tử ngốc này chắc vẫn chưa biết được rõ ràng tình hình hiện nay, cũng có thể do đại cung phụng căn bản không có cơ hội để giải thích cho hắn, cho nên hắn vẫn đang trong bộ dạng cứ như là “ta đã lập được đại công”, khắp mặt mũi lộ ra nét đắc chí, vui đến muốn cười nứt miệng, nhưng vẫn phải cố tình làm ra vẻ trầm tĩnh, quả thật nhìn hắn trông buồn cười đến không thể buồn cười hơn.
Trong lòng hắn nghĩ, mình đã vạch trần được việc tam đệ câu kết với Thiên Thượng Thiên, do đó tránh được tổn thất cho Ngọc Gia, việc này đích thực là lập được đại công, mà thu hoạch lớn nhất lần này chính là cái gai trong mắt duy nhất của mình này sẽ không bao giờ còn có tư cách để cạnh tranh với mình nữa.
Từ nay về sau, lão tam chắc chắn sẽ bị phụ thân Ngọc Mãn Lâu vô tình, đời này kiếp này, không bao giờ còn có tư cách và khả năng kế thừa vinh dự của gia tộc nữa, mình đương nhiên sẽ trở thành người kế thừa duy nhất, có khả năng nhất! Vừa mới nghĩ đến đây, Ngọc Lưu Phong liền giống như giữa trời nóng bức đột nhiên được uống một bát canh chua mát lạnh.
Ngọc Mãn Lâu vốn dĩ dự định khi trở về sẽ nổi giận lôi đình, chỉnh đốn nghiêm khắc hai đứa con trai của mình, xét cho cùng chúng không tài cán gì, nhưng cũng là máu thịt của mình, bản thân mình kiểu gì thì kiểu cũng phải nỗ lực lần cuối cùng, kể cả biết rõ là ph công vô ích.
Nhưng khi về đến nhà, vừa nhìn thấy bộ dạng của huynh đệ hai người, Ngọc Mãn Lâu đột nhiên cảm thấy trong lòng lạnh như băng, không còn có chút hứng thú gì cả, đừng nói gì là nổi giận lôi đình, thậm chí là chỉ trích một cách nhẹ nhàng, hoặc giả nói là đến nhìn chúng thôi hắn đã không còn hứng thú nữa.
Lăng Thiên người ta còn chưa đến 17 tuổi? Lão Lăng Gia đã dạy dỗ kiểu gì vậy? Bản thân mình là người quyết định cao nhất của gia tộc ngàn năm Ngọc Gia, là người lãnh đạo cao nhất, tại sao? Tại sao con trai của ta, người sẽ kế thừa tất cả những gì của ta, lại có thể không ra gì như thế này, một thằng như vậy, thằng kia cũng như vậy nốt! Lưu Vân, tại sao con lại đi sớm như vậy? Vội như vậy?!
Thật buồn lòng muốn chết!
Ngọc Mãn Lâu đột nhiên nhớ đến câu nói này, chính xác là như vậy, Ngọc Mãn Lâu hiện giờ, đã hết vi vọng đối với hai đứa con trai này của mình.
Nhìn hai đứa con, trong lòng Ngọc Mãn Lâu hiện lên một cách rõ ràng câu mà Lăng Thiên đã nói: Hai đứa con còn lại của ngài, ta đều đã từng gặp, nói thật lòng, hai tên đấy là hai tên bất tài vô dụng đúng nghĩa của nó, ta nghĩ ngài mỗi lần nghĩ đến việc giành lấy thiên hạ rồi bị hai đứa con như thế này làm cho bại hoại, trong lòng cũng đã chẳng còn hứng thú gì.
Bạn đang đọc truyện tại –
Bất tài vô dụng! Không làm được trò trống gì cho đời!
Đó chính là sự đánh giá về hai đứa con ruột của mình của đối thủ lớn nhất của mình! Trong khi đó đối thủ này của mình, thậm chí còn nhở hơn vài tuổi so với đứa con nhỏ nhất của mình, thậm chí chỉ có thể được xem là một đứa bé bán thành niên, nhưng người ta không những có thể một mình phụ trách công việc của gia tộc, mà còn tiếp tục trưởng thành trở thành một trong những nhân vật đỉnh cực của thiên hạ, trở thành đối thủ có thể xếp ngang hàng với mình, mà còn là đối thủ mà mình xem trọng nhất, khó đối phó nhất! Thậm chí còn dám đem cả thiên hạ để đánh một ván cược từ cổ chí kim chưa từng có với mình!
So sánh hai bên lại với nhau, Ngọc Mãn Lâu lúc này xấu hổ đến mức chỉ muốn đâm đầu vào tường chết cho xong! Đặc biệt là khi nhớ đến lúc Lăng Thiên nói hai câu nói này, sự ngạo mạn khinh đời hiện lên ở khóe mắt, lông mày, nét mặt ung dung khi đối diện với cường địch; rồi hắn quay lại nhìn hai đứa con đang đứng trước mặt mình, một đứa thì toàn thân run rẩy, một đứa thì vui mừng đến mức như là xương cốt toàn thân đều giãn ra, đúng là quá xấu hổ nhục nhã!
Ngọc Mãn Lâu cười một cách đau thương, kẻ mà chỉ cần giậm chân là có thể làm chấn động cả thiên hạ như gia chủ Ngọc Gia, lại có hai đứa con trai chả ra sao như thế này! Nếu như câu nói này của Lăng Thiên được truyền ra ngoài, thì thiên hạ không biết có bao nhiêu kẻ thù của mình sẽ nhảy nhót hoan hô, chạy đi báo cho nhau biết?
Chẳng nhẽ quyết định ban đầu là sai lầm, ta không nên chỉ đào tạo một mình Lưu Vân, mà bỏ mặc hai anh em nhà nó thích làm gì thì làm, nhưng ta là muốn tránh sau khi ta được 100 tuổi, anh em chúng huynh đệ tương tàn, kéo giãn khoảng cách thì mới có thể làm cho mỗi người chúng nó hiểu rõ được vị trí của mình! Cũng giống như năm đó, ta kể cả là thế mạnh, nhưng cũng không bao giờ nghĩ sẽ đối phó với Mãn Đường, Mãn Thiên, bởi vì họ sẽ không uy hiếp vị trí gia chủ của ta, nhưng, cái chết bất ngờ của Lưu Vân, thật sự đã làm cho ta không biết làm thế nào, quyết định ban đầu của ta chẳng nhẽ là sai rồi hay sao?
“Chuyện này kết thúc ở đây đi, các ngươi đều lui xuống hết đi”.
Ngọc Mãn Thiên đẫn đờ đứng hồi lâu, sự phẫn nộ trên mặt từng chút một biến mất, thay thế vào đó là sự thất vọng và bi lương vô cùng vô tận, hắn day day lông mày của mình một cách mệt mỏi, đến nhìn cũng không muốn nhìn thêm hai đứa con mình một cái, chỉ khua khua tay, nói hai câu như vậy.
Đối với động cơ của đứa thứ hai, hắn hiểu rõ trong lòng, hắn hoàn toàn không muốn trách cứ nó, bởi vì hắn hiểu, nếu như đổi thành hắn, thì chưa chắc hắn đã không làm như vậy; đương nhiên là không làm một cách lộ liễu, một cách ngu xuẩn như thế này! Còn cả hành vi của đứa thứ ba nữa, hắn không muốn biết nguyên nhân, cũng không cần phải biết nguyên nhân, bởi vì nguyên nhân quả thật là nông cạn, nông cạn đến mức không có cách nào truy cứu! Đã qua rồi thì cứ để nó trôi qua vậy, Ngọc Mãn Lâu thật sự không muốn truy cứu cái gì cả, hắn chỉ là cảm thấy, cứ nhìn thấy hai đứa con này là cảm thấy mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần.
“Nhưng, phụ thân….” Ngọc Lưu Phong không chịu cam tâm, hắn đã bỏ ra biết bao công sức mới giành được cục diện ngày hôm nay, hắn đã triệt để quên đi sự “trầm tĩnh”, vội vàng hét lên một tiếng, hắn thật sự không hiểu, phụ thân mình đối diện với sự phản bội của lão tam, đó là sự phản bội đối với cả gia tộc Ngọc Gia, đó chả phải là tội rất lớn sao? Sao lại có thể không quan tâm không hỏi gì cả, nhẹ nhàng tha cho như thế này? Hắn đang muốn dựa vào lí lẽ để nói chuyện với cha hắn, thề sẽ đẩy người anh em ruột thịt của mình
“Ta nói chuyện này đến đây là kết thúc, ngươi chưa nghe rõ sao?! Ta nói tất cả đều lui về, ngươi không nghe rõ sao?”.
Ngọc Mãn Lâu gầm lên một cách giận dữ, nhìn thấy phụ thân đột nhiên tức giận điên cuồng, Ngọc Lưu Phong đột nhiên có một cảm giác, đó là nếu như hắn còn tiếp tục ở đây, chỉ sợ vị phụ thân này của mình sẽ xuống tay bóp nát cái cổ của mình mà không thương tiếc….
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 494: Gia Chủ Nạp Thiếp
Huynh đệ hai người nhếch nhác chạy ra ngoài, trước lúc bước ra khỏi cửa, hai người nhìn nhau một cái, trong ánh mắt tràn đầy sự chán ghét và …sự thù hận sâu sắc! Đó là sự thù hận làm cả hai không thể nào cùng tồn tại được với nhau!
Ngọc Mãn Lâu là một người như thế nào.
Hắn đương nhiên nhìn thấy tất cả những điều này.
Cho nên hắn tức đến nỗi toàn thân run lên bần bật.
Ném cái cốc trà bằng ngọc thật mạnh xuống đất, cái cốc vỡ vun ra, dường như vẫn chưa hết tức, hắn đang muốn làm tiếp một cái gì đó, thì đột nhiên phát giác ra trạng thái không bình thường của mình.
Gần như là vận dụng hết công lực của toàn thân, mới có thể tạm thời nén được trạng thái tinh thần bộc phát của mình xuống.
Máu dồn lên đầu, da mặt hắn bỗng chốc biến thành đỏ thẫm như tiết gà.
Câu nói đó của Lăng Thiên, đã trồng xuống một cây thuốc độc trong lòng hắn.
Cùng với sự trôi đi của thời gian, cái hạt giống đó, cũng sẽ giống như những gì Lăng Thiên dự đoán, nó sẽ từ từ mọc mầm, từ từ lớn dần lên….
Chiêu này của Lăng Thiên, có thể giết người trong sự vô hình, thực sự là rất hiểm độc.
Nhưng dù rằng Ngọc Mãn Lâu biết rõ ràng rằng hắn cũng chỉ có một chân giẫm vào! Cho nên Ngọc Mãn Lâu vừa phẫn nộ vừa có chút thương tâm, tinh thần của hắn không có cách nào ổn định được.
Bạn đang đọc truyện tại –
“Đại cung phụng”.
Ngọc Mãn Lâu hạ giọng xuống giống như đang hằm hè, nói.
“Có thuộc hạ”.
Đại cung phụng lo lắng không yên bước lên trước một bước.
Trong lòng giống như là có 100 quả tim của 100 con hươu đang đập thịch thịch thịch, dường như muốn nổ tung lồng ngực.
Hắn đương nhiên là biết bản thân hắn đã làm những gì giữa hai vị công tử.
Hắn cũng có thể đoán ra Ngọc Mãn Lâu gọi mình lúc này là vì đâu.
Cho nên hắn lập tức rơi vào sự khủng hoảng cực độ.
Ngọc Siêu Nhiên ở Ngọc Gia cũng là thuộc vào tầng lớp nhân vật nguyên lão.
Mà còn là một trong những nguyên lão cao nhất.
Nếu như chỉ luận vai vế thì còn là chú của Ngọc Mãn Lâu.
Là anh em ruột thịt với Ngọc Siêu Trần, địa vị của hắn ở Ngọc Gia, nếu nói là có tầm ảnh hưởng quan trọng thì cũng không quá.
Nhưng lâu nay, trước mặt vị gia chủ cực kì quyết đoán trong việc giết chóc này.
Vị đại cung phụng này lại sợ đến mức thở mạnh cũng không dám.
Hắn đã chứng kiến lịch sử máu tanh trong mười năm của Ngọc Gia, hắn tự nhiên sẽ biết, vị gia chủ nhìn bề ngoài thì có vẻ độ lượng này, có tâm địa lãnh khốc tàn độc vô cùng.
Từ ngày Ngọc Mãn Lâu lên nắm quyền Ngọc Gia.
Những người đáng giết, người không đáng giết, Ngọc Mãn Lâu trước giờ chưa bao giờ mềm lòng.
Cho nên, kể cả có cho Ngọc Siêu Nhiên thêm vài cái gan nữa.
Hắn cũng không dám đứng trước “thằng cháu” gia chủ này biểu hiện ra bất kì sự không tôn kính không nể sợ nào.
Còn nữa, khi đứng trước mặt vị gia chủ này, hắn cũng chưa bao giờ dám cậy già mà lên mặt, càng không dám dựa vào thân phận là chú để dạy dỗ hắn.
Bởi vì hắn biết.
Gia chủ hắn không thích!
Ngọc Mãn Lâu ánh mắt sắc như dao, nhìn chằm chằm một cách lạnh lùng vào Ngọc Siêu Nhiên, cứ nhìn vậy hồi lâu không nói gì.
Trên khuôn mặt già cỗi của đại cung phụng Ngọc Siêu Nhiên, mồ hôi lạnh từ từ được toát ra, từng giọt từng giọt chảy qua chóp mũi, rơi xuống đất như những giọt nước.
Không lâu sau trên mặt đất đã trở thành một vũng nước nhỏ.
Đại cung phụng đứng khom người, đứng yên không dám động đậy dù chỉ là một chút.
“Đại cung phụng thời gian gần đây rất bận thì phải”.
Ngọc Mãn Lâu cuối cùng cũng mở miệng.
Giọng nói nhạt như nước ốc, kèm theo chút gì đó sự chán ngán: “Tuổi cũng cao rồi, tốt nhất là không nên lao lực quá thì tốt hơn!”.
Đại cung phụng toàn thân run rẩy, nghẹn ngào nói: “Vâng, đa tạ gia chủ quan tâm, thuộc hạ nhớ kĩ rồi”.
Ngọc Mãn Lâu lại lạnh lùng nhìn hắn thêm một lát, mới chịu thu về ánh mắt của mình.
Tất cả cứ như vậy đi; đến con trai của mình cũng không dạy dỗ được.
Hà tất còn phải gây khó dễ cho trợ thủ đắc lực của mình? Trong lòng Ngọc Mãn Lâu, vị đại cung phụng như Ngọc Siêu Nhiên, giờ khắc này vị trí của hắn vượt xa rất nhiều so với hai đứa con trai của mình.
Chỉ bởi vì Ngọc Siêu Nhiên xét cho cùng thì vẫn còn có giá trịlợi dụng.
Cảm giác được ánh mắt của gia chủ đã rời khỏi người mình.
Ngọc Siêu Nhiên lặng lẽ thở một hơi nhẹ nhõm.
Trong lòng cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Bỗng nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, lúc này hắn mới kinh hoàng phát giác ra, phút lúc nãy, mồ hôi lạnh đã thấm ướt hết quần áo toàn thân.
Gió lạnh thổi qua bỗng cảm thấy lạnh căm căm khó chịu vô cùng.
Ngọc Mãn Lâu thở ra một hơi rất dài, nhưng khi đại cung phụng Ngọc Siêu Nhiên nghe thấy thì lại là thở dài một hơi vừa dài vừa lớn.
Bất giác trong lòng cảm thấy căng thẳng, chỉ nghe thấy Ngọc Mãn Lâu nói một cách ôn hòa: “Nghe nói, tể tướng trước của triều đình Bắc Ngụy là Tô Kiến Ngôn trong nhà có một thiên kim tiểu thư?”.
Giọng nói của Ngọc Mãn Lâu rất bình tĩnh, dường như là hỏi bừa mà thôi.
Hoàn toàn không biết gia chủ hỏi nhưu vậy là có ý gì.
Ngọc Siêu Nhiên chớp chớp đôi mắt già cả.
Thận trọng nói: “Vâng, thuộc hạ cũng có nghe nói; nghe bảo cô gái này xinh đẹp vô cùng; dễ thương nhu mì, được xưng danh là Minh Ngọc đệ nhất mĩ nữ.
Có điều lão cũng chưa từng gặp qua; gia chủ hôm nay hỏi chuyện này.
Liệu có phải là muốn lo chuyện hôn sự cho hai vị công tử?”.
Khuôn mặt Ngọc Mãn Lâu bỗng vọt qua một nét khó xử cực kì hiếm thấy.
Hắn trầm ngâm nói: “Hai tên tiểu súc sinh kia… làm sao mà xứng với người ta chứ? Uhm… Nếu đã như vậy.
Chọn lấy một ngày lành giờ đẹp, trực tiếp đón về đây đi”.
Hắn nói rốt cuộc là vị công tử nào chứ, lại nói hai đứa con của mình đều không xứng với người ta.
Lại muốn đón người ta về nhà.
Vậy thì, rốt cuộc là ai xứng chứ? Đón về cho ai? Chẳng phải là đã quá rõ chân tướng rồi sao?
Khuôn mặt già nua của Ngọc Siêu Nhiên co giật mấy hồi, dường như đang cố kìm nén cái gì đó, nói một cách cung kính: “Vâng”.
Nói rồi hắn nghĩ một chút, lại nói tiếp: “Ngày 8 tháng này, chính là ngày đẹp hoàng đạo.
Thích hợp với chuyện cưới xin…Uhm… liệu có gấp quá không?”.
Ngọc Mãn Lâu ồ lên một tiếng, lặng lẽ nói: “Rất gấp sao?”.
Ngọc Siêu Nhiên tim đập cái bịch, cười hihi nói: “Không gấp, không hề gấp chút nào, hoàn toàn kịp”.
Mồm nói vậy nhưng trong lòng hắn thì thầm oán giận.
Ông trời của tôi ơi.
Đến nhà tầm thường khi gả con gái cũng phải chuẩn bị đến ba tháng sao? Con gái của người từng là tể tướng đương triều, kiểu gì thì kiểu cũng phải mai mối cả mấy lần, rồi các thủ tục phải đi một lượt sao? Kể cả là nhanh nhất, thì cũng phải nửa năm.
Mà ý của Ngọc Mãn Lâu hiện nay chính là một khắc cũng không đợi được, gia chủ ơi là gia chủ, rốt cuộc là ngài làm sao vậy?
Ngọc Mãn Lâu xoay mặt lại, nhìn thấy thần sắc trên mặt hắn quái dị, đột nhiên hỏi: “Ngươi cười cái gì? Chuyện này rất đáng cười sao?”.
“Ả….thuộc hạ…. thuộc hạ… thuộc hạ không dám”.
Bỗng chốc mồ hôi toàn thân lại toát ra. “Thuộc hạ ngay bây giờ đi làm ngay”.
Cho kẹo hắn cũng không dám ở lại lâu hơn, vội vàng bước ra ngoài.
Con gái của tể tướng một nước.
Trong mồm của Ngọc Mãn Lâu cũng giống như con gái của một gia đình tá điền nghèo.
Nói một tiếng lấy, là đưa về nhà ngay.
Mà dường như tất cả mọi người đều khẳng định, đừng nói là vẫn còn có thời gian vài ngày để chuẩn bị.
Chỉ sợ kể cả là Ngọc Mãn Lâu nói một tiếng “ngay bây giờ” thì đó cũng là việc không tốn công sức chút nào.
Kể cả là tốn công sức, thì cũng là công sức của người khác.
Thứ mà gia chủ Ngọc Gia cần trước giờ đều là kết quả.
Gia chủ của Ngọc Gia, trên mảnh đất Bắc Ngụy này mà nói, có địa vị còn tôn quý hơn gấp trăm lần so với hoàng tộc! Con gái của tể tướng, thì có thể làm sao? Càng huống hồ, còn là một tể tướng đã hết thời!
Nhìn đại cung phụng rời khỏi một cách vội vã.
Ánh mắt của Ngọc Mãn Lâu trở lên lạnh lẽo, dường như trong mắt hắn còn đang âm ỉ cháy hai hòn ma trơi.
Tràn đầy ý vị không thể diễn đạt được bằng lời.
Gia chủ Ngọc Gia Ngọc Mãn Lâu muốn nạp thiếp!!!
Thông tin này mặc dù đã cố ý được giấu diếm.
Nhưng vẫn được truyền ra ngoài với tốc độ nhanh như gió thổi.
Cơ hồ chỉ trong thời gian một ngày.
Cả thành Minh Ngọc đều biết đến sự việc trọng đại này.
Hiển nhiên cũng được truyền đến tai kẻ đang kê cao gối mà ngủ hiện nay – Lăng Thiên.
Phản ứng đầu tiên khi biết được thông tin này của Lăng Thiên là phụt một cái, phun hết nước trà trong mồm vừa uống chưa kịp nuốt lên người của Tiêu Nhạn Tuyết.
Làm cho Tiêu Nhạn Tuyết tiểu thư tức đến hai lông mày dựng ngược.
Cơ hồ chỉ hận không được giơ nanh nhe vuốt xông lên đập cho tên không biết thương hoa tiếc ngọc này một trận.
Sau khi Lăng Thiên trở về, Tiêu Nhạn Tuyết biết được là không còn nguy hiểm, lập tức bám chặt lấy hắn đòi hắn điềuước tẩy đặc hiệu để hồi phục lại dung mạo của mình.
Ngay chính lúc thuốc tẩy được điều chế thành công, nàng không thể đợi được thêm, chạy vào trong phòng rửa đi những vết bột dịch dung mà Lăng Thiên bôi lên người mình trước đó, cẩn thận xác định là đã hoàn toàn hồi phục nguyên trạng rồi mới hưng phấn lao ra, đến trước mặt ý trung nhân của mình để khoe sự xinh đẹp của mình.
Nào ngờ nghênh tiếp mình lại là một ngụm nước trà….
Lăng Thiên trong lòng có cảm giác dở khóc dở cười; thật không ngờ lão già đó trông mặt đạo mạo nghiêm trang như vậy, mà lại gấp rút đến vậy… có điều.
Lăng Thiên cũng biết.
Chính bởi vì cái kiểu dễ dàng tiếp thu những ý kiến có lợi như thế này của đối phương, thậm chí là kiến nghị của kẻ địch, sự đáng sợ về tâm trí là có thể nhìn thấy được.
Trên đời này có hàng tỉ người, lại có mấy người có thể tiếp thu ý kiến của người khác như thế này? Còn nói đến những cường giả võ đạo, những kẻ có thể tiếp thu ý kiến của người khác thì lại càng là hiếm hoi; càng đặc biệt là kẻ có thân phận tuyệt thế cường giả, bá chủ một phương như Ngọc Mãn Lâu.
Có thể khiêm tốn tiếp thu ý kiến “bố láo” của kẻ địch lớn nhất của mình, từ kiếp trước đến kiếp này tính đến ngày hôm nay, Lăng Thiên cũng chỉ là thấy mỗi Ngọc Mãn Lâu mà thôi.
Lăng Thiên để tay lên ngực tự hỏi mình, nếu như bản thân mình ở vào vị trí của Ngọc Mãn Lâu, sau khi có người “làm nhục” mình đến vậy, mình có thể bình tâm tĩnh khí để tiếp thu ý kiến của đối phương hay không? Lăng Thiên méo mặt cười, chỉ sợ bản thân hắn không làm được.
Ngọc Mãn Lâu đúng là không phải người bình thường, không hổ danh là địch thủ lớn nhất của ta.
Tiêu Nhạn Tuyết vội vội vàng vàng lau sạch nước trà dính trên người trên mặt mình.
Liếc thấy Lăng Thiên vẫn đang trong cái bộ dạng gần như muốn cười đến bục quai hàm ra.
Nàng tưởng rằng hắn đang cười nàng, không nén được giận, bước lên trước một bước, nắm lấy cổ áo hắn, nói một cách vô cùng tức giận: “Huynh điên rồi à?! Cười cái gì mà cười! Ngậm mồm lại cho muội! Không được cười nữa! Nghiêm túc một chút cho muội nhờ!”.
Sau đó nàng liền phát hiện ra, cùng với câu nói của mình được nói ra.
Trạng thái sắc mặt của Lăng Thiên cũng có sự biến đổi, biến thành nghiêm túc, biến thành tôn kính, biến thành tràn đầy sự sợ hãi….
Sự thay đổi thần sắc như vậy, làm cho Tiêu Nhạn Tuyết trong lòng cảm thấy hoang mang.
Nàng không biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Mới có thể làm cho ý trung nhân của mình, làm cho một nhất đại hùng chủ trẻ măng này lộ ra trạng thái tình cảm như vậy? Chẳng nhẽ một câu nói của mình có hiệu lực lớn như vậy?
“Đã xảy ra chuyện gì vậy?”.
Tiêu Nhạn Tuyết từ từ thả cổ áo Lăng Thiên ra, hẹ giọng hỏi một câu.
“Ngọc Mãn Lâu muốn nạp thiếp”.
Lăng Thiên lắc lắc mảnh giấy ở trong tay.
Khóe miệng lộ ra sự tinh quái.
“Hả?”.
Tiêu Nhạn Tuyết kinh ngạc.
Đột nhiên biến thành lắp ba lắp bắp: “Ngọc…Ngọc Mãn Lâu muốn nạp thiếp? Hắn ít nhất cũng đã qua cái tuổi tri thiên mệnh rồi còn gì”. (Nghĩa: Tri thiên mệnh: tuổi 50)
“Vẫn chưa đến, dường như hắn mới chỉ thất thất chi số!”.
Lăng Thiên nói.
“Chưa đến 50 sao? Thất thất chi số… trời ạ.
Đó chẳng phải là 49 sao? Có khác biệt gì với 50 chứ! Cũng không biết con ma xúi quẩy nào xúi giục hắn vậy.
Một lão già mà còn muốn chén hoàng hoa khuê nữ (chỉ gái còn trinh nguyên)!”.
Tiêu Nhạn Tuyết khảng khái nói!
Lăng Thiên sắc mặt bỗng trở nên khó xử: “Hình như ta chính là con ma xúi quẩy thúc đẩy sự hình của việc này; Ngọc Mãn Lâu nói một cách thuần túy thì chính là bị ta xúi giục nạp thiếp…..”
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 495: Sai Lầm Hay Không ?
“Hả! Huynh?!” Tiêu Nhạn Tuyết lại là một tiếng hô thất kinh.
Đôi tay nhỏ nhắn bịt cái miệng xinh xắn lại, trong mắt toát lên thần sắc không tin vào những gì mình vừa nghe được.
Tiếp theo đó là ngọn lửa buôn chuyện bẩm sinh của phụ nữ được đốt cháy lên phừng phực.
Nói gì thì nói đây là chuyện bên lề về gia chủ của thiên hạ đệ nhất võ học thế gia Ngọc Mãn Lâu….
“Nhanh… nhanh, nhanh.
Nói cho muội biết đi.
Mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào vậy? Huynh đã xúi giục như thế nào?! Lợi hại như vậy? Hi hi hi.
Lăng Thiên, muội phát hiện ra huynh thật sự có thể làm bà mối được đấy”.
Tiêu Nhạn Tuyết hơi thở dường như gấp gáp hơn, hai mắt tròn to đong đưa, nắm chặt lấy cánh tay của Lăng Thiên mà lắc.
“Sự việc là như thế này….” Lăng Thiên tự nhiên trong người cũng có một ham muốn được biểu hiện, xét cho cùng thì đó cũng là tác phẩm đắc ý của mình.
Có thể làm cho Ngọc Mãn Lâu chịu sự thiệt thòi câm lặng lớn như vậy.
Điều này không phải là người bình thường có thể làm được.
Liền vừa cười vừa thuật lại mọi chuyện một cách chi tiết.
Tiêu Nhạn Tuyết vừa nghe vừa cười ngặt nghẽo.
Hai mắt híp vào giống như hình trăng lưỡi liềm.
Nhưng sau khi nghe xong, đột nhiên nàng không cười nữa.
Thần sắc cũng ngày càng trầm tư hơn.
Nàng nhìn sắc mặt của Lăng Thiên, đột nhiên nàng trở lên nghiêm túc lạ thường, lạnh lùng hỏi: “Huynh rất đắc ý à?”.
“Hả….ơ…” Lăng Thiên lúng túng không nói nữa.
Hắn nhìn Tiêu Nhạn Tuyết.
Trong lòng cằn nhằn: bà tiểu cố nội này lại làm sao đây? Đang nghe vào cầu vậy tự nhiên lại thay đổi sắc mặt? Thay đổi sắc mặt tuyệt đối còn nhanh hơn lật sách.
Chả trách có người nói phụ nữ là khó hiểu nhất trên đời.
Còn có cả câu, chỉ có phụ nữ vào kẻ tiểu nhân là khó nuôi.
Chỉ nói cái sắc mặt thay đổi thất thường này thôi, cũng không phải là người bình thường có thể chịu nổi.
Lăng Thiên than thở trong lòng: Phụ nữ… Phụ nữ! Đúng là một lại động vật khó có thể lí giải được!
Tiêu Nhạn Tuyết thần sắc trịnh trọng, vừa tức vừa vội chỉ vào trán của Lăng Thiên: “Huynh ơi là huynh, đúng là thông mình một đời, hồ đồ một phút rồi!”.
Lăng Thiên trong lòng có chút bừng tỉnh, cảm thấy có chút gì đó không ổn, lập tức trở nên nghiêm túc, hỏi: “Xin chỉ giáo?”.
“Haizz!” Tiêu Nhạn Tuyết thở dài một hơi.
Nói: “Nếu như huynh là Ngọc Mãn Lâu.
Nếu như đứa con trai cả có tiền đồ nhất bỗng nhiên chết ngoẻo.
Mà hai đứa con còn lại đều là phế vật.
Thì huynh sẽ nghĩ như thế nào? Có ba điều bất hạnh lớn trong đời người, đó là thiếu niên mất cha, trung niên mất vợ, lão niên mất con; Ngọc Mãn Lâu hiện giờ cũng được xem như là một nửa lão già rồi? Sự đả kích lớn như vậy.
Đối với người bình thường mà nói, thì đúng là quá nặng nề không thể chống đỡ được! Kể cả năng lực tự khống chế của Ngọc Mãn Lâu là cực mạnh, có thể tự khống chế được bản thân, nhưng trạng thái tâm lí của hắn chắc chắn sẽ cảm thấy suy sụp chán nản.
Chỉ bởi vì hắn đã không còn nhìn thấy hi vọng gì nữa cả”.
“Có lí”.
Sắc mặt của Lăng Thiên cũng trở nên trầm ngâm.
Thầm nghĩ bản thân mình dưỡng như trong lúc vô ý đã phạm phải một sai lầm cực lớn.
Đã đem lại cho đối thủ một sự khích lệ về tinh thần
“Hiện nay thứ mà con người xem trọng nhất không ngoài việc kéo sinh mạng của mình được tiếp diễn, truyền từ đời này sang đời khác”.
Tiêu Nhạn Tuyết oán giận nói: “Ngọc Mãn Lâu vốn dĩ đã không còn nghĩ đến phương diện này.
Chỉ là muốn bản thân hắn sống nốt quãng đời này một cách hoành tráng oanh liệt.
Hắn đã không còn ôm hi vọng về sự nối truyền hậu thế của gia tộc.
Nhưng huynh lại ngay chính lúc này đem lại cho hắn thêm một hi vọng cực lớn! Huynh đã nhắc nhở hắn, nhắc nhở hắn vẫn có thể sinh….”.
Tiêu Nhạn Tuyết mặt bỗng đỏ lên, nhưng vẫn cắn răng nói tiếp: “Dựa vào địa vị thân phận của Ngọc Mãn Lâu, lại đến tuổi như vậy rồi, vốn dĩ tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến chuyện đó; thế nhưng huynh lại tự cho rằng có thể mượn chuyện đó để đả kích đối phương, ai ngờ lại chính là đang nhắc nhở hắn”.
“Một câu nói của huynh làm cho hắn bước ra khỏi được cái vòng luẩn quẩn mà đáng nhẽ ra hắn không bước ra được.
Từ đó mà chắc chắn sẽ bộc phát ra mưu đồ và tâm địa càng cao càng hiểm ác hơn trước đây.
Huynh đã cho hắn được niềm hi vọng lớn nhất và mục tiêu rõ ràng, làm tâm lí vốn cảm thấy mệt mỏi của hắn lại một lần nữa được nạp năng lượng.
Làm cho hắn vốn là một đối thủ rất khó đối phó trở lên càng khó đối phó hơn! Trạng thái tâm lí, một khi xảy ra sự chuyển biến cực lớn, chắc chắn sẽ làm sinh ra sự phấn chấn về tinh thần!”.
Tiêu Nhạn Tuyết tức giận nhìn Lăng Thiên: “Mà huynh thì lại ngồi đây dương dương tự đắc”.
Tiêu Nhạn Tuyết không hổ danh là nữ tử thiên tài một thời.
Chỉ từ trong một vài câu nói của Lăng Thiên đã có thể suy đoán ra hậu quả vô cùng đáng sợ như vậy! Đôi lông mày thanh tú trau chặt lại với nhau, nàng rất lo lắng, Ngọc Mãn Lâu càng mạnh, thì có nghĩa là Lăng Thiên, thậm chí là Tiêu Gia sẽ càng gặp nguy hiểm.
Mà cả hai nhà này, Tiêu Nhạn Tuyết đều không thể vứt bỏ được, cho nên vừa suy đoán ra kết quả như vậy, bản thân nàng liền là người cảm thấy lo lắng đầu tiên.
Lăng Thiên bỗng cảm thấy sợ hãi, thở dài nói: “Đúng thật, quả nhiên là ta đã sai rồi, quả nhiên là sai lầm cực lớn”.
Từ lúc nói ra những lời vừa nãy, hắn đã cảm thấy có chút gì đó không đúng lắm, nhưng chỗ nào không đúng thì lại không nói ra được, nghe sự giải thích tường tận như này của Tiêu Nhạn Tuyết, hắn mới thật sự ý thức được sai lầm của mình, không ngờ lại lớn đến vậy!
Trí giả thiên lự, tất hữu nhất thất?! (Nghĩa: Người tài giỏi đến đâu suy nghĩ chu toàn đến thế nào, nhưng không thể hoàn hảo đến mức một sai lầm cũng không có
Thế nhưng, kể cả là hiện nay nhận thức ra được sai lầm, thì cũng đã muộn rồi.
Ngọc Mãn Lâu đã dưới sự “kích thích” của Lăng Thiên đã giống như phượng hoàng được tái sinh, từ trong sự chán nản, không còn hi vọng gì bước ra ngoài.
Trong lòng Lăng Thiên có một chút gì đó cảm thấy hối hận, nhưng cũng có sự hưng phấn càng cuồng nhiệt!
Thấy Lăng Thiên thẳng thắn thừa nhận sai lầm của mình, trong lòng Tiêu Nhạn Tuyết lại cảm thấy thương thương, nhẹ nhàng an ủi nói: “Tuy là như vậy, cũng không phải là chuyện lớn lắm, giặc đến thì đánh, nước đến thì đắp đập, dựa vào thực lực của huynh, cũng chưa chắc sẽ thất bại dưới tay Ngọc Mãn Lâu, hơn nữa hắn cũng đã sắp 50, có thể nói….cái gì đó…., chưa biết chừng là sinh con gái cũng nên?”.
Lăng Thiên cười lớn, nhẹ nhõm vô cùng, thậm chí có chút vui sướng nói: “Quả thật là thế sự không có chuyện gì là tuyệt đối cả, kể cả là để cho Ngọc Mãn Lâu bước ra khỏi phạm trù vốn có, thì cũng có gì chứ? Chẳng nhẽ nàng không cảm thấy, như vậy mới càng thú vị sao?”.
“Càng thú vị?” Tiêu Nhạn Tuyết trợn tròn mắt: “Ý huynh là gì vậy?”.
Nàng vừa nãy chỉ là đang an ủi Lăng Thiên, nói một câu thật lòng, mức độ buồn phiền của nàng về việc Ngọc Mãn Mâu đột phá tâm cảnh, tuyệt đối không có ai bằng nàng!
Lăng Thiên chắp tay sau lưng đứng dậy.
Nói một cách cao ngạo: “Hiện nay là thời buổi loạn lạc, cũng là thời đại anh hùng xuất hiện, nói chung trong lịch sử mấy ngìn năm nay, một khi xuất hiện thời đại như thế này, chuyện tiếp theo sẽ đến chắc chắn sẽ là sự thống nhất toàn diện, cái được gọi là phân cửu tất hợp, hợp cửu tất phân, chính là đạo lí này?”.
“Nhưng điều này… điều này thì có quan hệ gì với Ngọc Mãn Lâu và chuyện này?” Tiêu Nhạn Tuyết chớp chớp mắt.
Cảm thấy không hiểu, ngơ ngác.
Lăng Thiên cười hihi nói: “Nếu đã là thiên hạ cần phải thống nhất, vậy thì chắc chắn sẽ phải xuất hiện một vị tuyệt thế bá chủ quét sạch thiên hạ, có đúng không nào? Đó là quy luật tất yếu của sự phát triển của lịch sử?”.
“Đó là đương nhiên.
Một người tầm thường thì làm sao có thể thống nhất được thiên hạ, trở thành thiên hạ chí tôn được?”.
Trên mặt Tiêu Nhạn Tuyết là bộ dạng với ý muốn nói “Huynh nói những điều này đúng là bằng thừa”.
“Vậy thì, như thế nào mới có thể thể hiện ra được sự bất phàm thật sự của một người đây?”.
Lăng Thiên dựng ngược ngón cái lên: “Đó chính là, chắc chắn phải có những nhân vật anh hùng khác, nhân vật trí dũng kiệt xuất, nhân vật nham hiểm cáo già.
Tất cả các nhân vật này, trong một thời đại hỗn loạn, lấy thiên hạ làm bàn cờ, đánh một trận chiến sinh tử! Nếu như thuận buồm xuôi gió thì có thể thống nhất thiên hạ, đó chỉ có thể nói là may mắn đến mức cực điểm, hoàn toàn không thể nói rõ được điều gì cả”.
Lăng Thiên cười một cách ngạo mạn: “Cần phải có cái nền là các đối thủ mạnh khác thì mới có thể tôn lên được chỗ bất phàm thật sự của vị bá chủ thiên hạ này!”.
“Cuộc đời mà không có đối thủ, thì cô độc biết bao nhiêu”.
Lăng Thiên thở than một hơi. “Giành được thành công mà không có một sự thử thách nào, thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả! Ngọc Mãn Lâu, cũng giống như viên đá mài dao lớn nhất của về ta!”.
Ánh mắt Lăng Thiên trở nên sáng chóe: “Chỉ có viên đá mài này mới đủ lớn và đủ cứng, mới có thể mài được lưỡi dao càng sắc nhọn hơn”.
Nhìn thấy Lăng Thiên bỗng bộc lộ ra dáng vẻ uy bá thiên hạ, trong mắt Tiêu Nhạn Tuyết bỗng vụt lên một sự say đắm, nàng say đắm trong lòng, mặc dù vậy nhưng mồm nàng vẫn dùng một giọng điệu giễu cợt nói: “Ồ? Nếu nói như vậy, ý của huynh chính là… bản thân huynh chính là vị bá chủ sẽ … thống nhất thiên hạ đó?”.
“Đương nhiên!” Lăng Thiên ngẩng đầu lên, tự cao tự đại nói: “Trong thiên hạ này, Lăng Thiên ta, chính là nhân vật chính! Ta tên là Lăng Thiên, ta muốn “lăng thiên” (nghĩa: xông lên tận trời, chiếm cả thiên hạ) ta vì “lăng thiên” mà đến!”.
Nói vậy nhưng trong lòng hắn thầm nghĩ: đúng là nói thừa, nếu như ta không phải là nhân vật chính, vậy thì ta vượt thời gian quay về đây làm quái gì chứ? Là vượt thời gian quay lại quá khứ đó.
Nếu như vượt thời gian để quay về đi bán rau… vậy mới là chuyện lạ đấy!
“Hứ!”.
Tiêu Nhạn Tuyết khinh thường giễu cợt một tiếng, quay đầu đi không nói thêm câu nào.
Hồi lâu, Tiêu Nhạn Tuyết lại quay đầu lại, bộ mặt khó hiểu: “Còn có một chuyện nữa, muội nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra”.
“Chuyện gì vậy? Mà đến cả Tiêu đại tiểu thư anh minh thần võ của chúng ta cũng nghĩ không ra?”.
Lăng Thiên cười, đùa một cách nh ngịch.
Tiêu Nhạn Tuyết hừm một tiếng, vừa trau mày vừa nói: “Ngọc Mãn Lâu nếu như chỉ đơn thuần là muốn có một người nối dõi, hắn sao không tìm đại trong nhà hắn một tì nữ hay tì thiếp nào đó? Phụ nữ trong nhà Ngọc Gia nói thế nào thì cũng không ít hơn cả trăm người chứ? Chẳng nhẽ hắn không chọn ra được một người? Mà lại cứ phải đến làm nhục tể tướng tiền nhiệm của Bắc Ngụy? Cần phải biết gia tộc của vị tể tướng này, cũng là một gia tộc lớn không thể xem thường!”.
“Làm nhục?”.
Lăng Thiên nhìn nàng một cách kì quái: “Điều này sao có thể nói là làm nhục được? Phải nói là vinh dự cực lớn mới đúng.
Nàng có thể nghĩ thông suốt được nhiều việc như vậy, sao lại không nghĩ ra được điểm này?”.
“Ửm? Lời này nói thế nào vậy? Chẳng nhẽ hắn muốn người ta đường đường là một tể tướng tiền nhiệm trong vòng ba ngày phải gả con gái cho một lão già như hắn.
Đó mà là một sự vinh dự to lớn sao?”.
Tiêu Nhạn Tuyết bĩu môi nói.
“Đương nhiên là một vinh dự to lớn!”.
Lăng Thiên kêu lên: “Ta đoán vị tể tướng đại nhân đó lúc này có lẽ đang vui quá mà phát điên! Một vị tể tướng, nói thế nào thì cũng sẽ có đầu óc một chút phải không!”
“Vui đến phát điên? Muội thấy là tức phát điên, tức đến muốn chết mới đúng!”.
Tiêu Nhạn Tuyết hừm một tiếng: “Con gái rượu của mình, một thiên kim tiểu thư của một đại gia tộc, lại phải gả đi làm thiếp cho người ta, mà còn là làm thiếp cho một lão già tuổi đã 50.
Đã thế còn không được thương lượng, thậm chí còn không có một chút gì quyền chủ động cả.
Ông ta có gì đáng để vui chứ?”.
“Nha đầu ngốc.
Đó là tâm thuật đế vương.
Ngọc Mãn Lâu cố tình xắp xếp như vậy, chính là đã nghĩ thông điểm này, sẽ chỉ cảm thấy vinh dự mà không có chút gì cảm thấy ấm ức”.
Lăng Thiên cười nói: “Vị tể tướng đại nhân đó xét cho cùng thì cũng từng làm tể tướng của một nước.
Nếu như nhìn không rõ điểm này, thì đời này kiếp này của ông ta đúng là đã sống uổng phí rồi”.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










