1. Home
  2. Truyện Kiếm Hiệp
  3. Lăng Thiên Truyền Thuyết
  4. Tập 98 : Hồng Phi Minh Minh (c486-c490)

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Tập 98 : Hồng Phi Minh Minh (c486-c490)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 486: Hồng Phi Minh Minh

Ngọc Mãn Lâu đứng im bất động, hai mắt hơi khép lại, nhưng thần thức thì chưa lúc nào thả lỏng cả.

Công lực toàn thân đã được điều tiết vào trạng thái xuất thủ tốt nhất.

Trong lòng hắn là một hồi

Hơi thở của Lăng Thiên có thể một mạch nhịn được đến bây giờ mà lại không có một chút loạn nhịp nào.

Cách thức ẩn thân hoàn mĩ đến vậy, trình độ như vậy đã là trên người khác rất nhiều, có thể làm thành đại sự.

Đầu tiên chính là sự trầm tĩnh về tâm tư, ngươi có bình tĩnh được đến cùng thì mới có thể thưởng thức được vị ngọt của chiến thắng cuối cùng.

Điểm này, chính là thứ mà Ngọc Mãn Lâu làm theo trong nhiều năm.

Trong số bậc hậu bối trẻ tuổi, người có thể nhẫn nại được như Lăng Thiên quả thật Ngọc Mãn Lâu vẫn chưa từng gặp.

Có điều hắn cũng biết.

Bình minh chính là cơ hội thoát thân cuối cùng của Lăng Thiên! Một khi trời sáng rõ, cao thủ bên mình đông như kiến cỏ.

Trừ khi Lăng Thiên có võ công cao cường giống như Tống Quân Thiên Lý.

Nếu không tuyệt đối không thể thoát được! Nhưng nói đi lại phải nói ngược lại.

Nếu như Lăng Thiên có thực lực giống như Tống Quân Thiên Lý, thì cần gì biết trời tối trời sáng, muốn đi là đi.

Kẻ nào dám cản! Kẻ nào có thể cản?!.

Bạn đang đọc truyện được copy tại

Ngọc Mãn Lâu bỗng nghĩ đến hai đứa con trai của mình.

Không nén được cơn phẫn nộ trong lòng.

So sánh với Lăng Thiên, hai đứa con trai của mình đúng là chẳng ra làm sao cả! Hắn thở dài một tiếng: một thiếu niên ưu tú như vậy, tại sao lại không là con trai của ta? Dựa vào cái tên đần độn Lăng Khiếu, dựa vào cái gì mà sinh ra được đứa con trai ưu tú như vậy?

Lăng Thiên vốn dĩ ở vào hoàn cảnh cần phải lo lắng vạn phần, nhưng hắn lại trầm tĩnh như không có chuyện gì xảy ra.

Hắn biết, loạn sẽ chỉ làm hỏng việc!

Hắn đang đợi!

Lăng Thiên đợi một cơ hội.

Một thời gian! Mà cái thời gian này, cho dù Ngọc Mãn Lâu có tài trí mưu lược hơn đi chăng nữa, hắn cũng sẽ không thể nào biết được!

Đó chính là sự tối đen của bầu trời trước lúc bình minh!

Vài phút trước lúc bình minh mới là thời khắc mà màn đêm là u tối nhất.

Mà trong đoạn thời gian này, quá trình tuy ngắn ngủi, nhưng lại dường như đem tất cả các nguyên tố hắc ám tụ tập lại với nhau, phát huy hết sức mạnh cuối cùng của mình; tuy chỉ là mấy phút ngắn ngủi, sắc trời sẽ sáng rõ, nhưng đối với Lăng Thiên mà nói, thời gian mấy phút này đã là quá đủ!

Đủ để thay đổi cục diện khó khăn hiện giờ!

Mà Lăng Thiên cần thật ra chỉ cần có vài giây! Cho nên Lăng Thiên tự tin, hắn tin bản thân mình tuyệt đối có thể toàn thân thoát được khỏi đây!

Trên bầu trời đêm ở phía xa bỗng nhiên có một bông pháo hoa nổ rực rỡ trên bầu trời.

Vô cùng rực rỡ, đó chính là hiệu lệnh triệu tập khẩn cấp của Ngọc Gia.

Tất cả trong khoảnh khắc đều phát hiện ra tình hình này.

Tuy bị hạn chế bởi nghiêm lệnh của gia chủ.

Cơ thể không di chuyển nhưng ánh mắt của cả bọn đều ào ào nhìn về phía Ngọc Mãn Lâu, đều là đang thăm dò xem ý của hắn như thế nào.

Trong lòng những người khác đều có một chút nghi vấn.

Tại sao gia chủ lại chắc chắc là người đó vẫn còn đang ẩn nấp ở trong này? Chúng ta vừa nãy đã lục soát một cách cực kì tỉ mỉ.

Chẳng nhẽ chúng ta đều là một lũ vô dụng sao? Nếu như đợi đến khi trời sáng lại tiếp tục lục soát, nhưng lại phát hiện ra bản thân mình và những người khác đợi mất nửa đêm chỉ để nhìn thấy một sân vườn trống rỗng.

Chẳng phải là gây nên chuyện cười lớn cho cả Ngọc Gia sao?

Do sợ uy nghiêm của Ngọc Mãn Lâu, những lời này tất nhiên là không dám nói ra miệng.

Nhưng trong lòng của đám đông, những người nghĩ như vậy không phải là ít.

Lúc này nhìn thấy từ đằng xa truyền đến hiệu lệnh triệu tập khẩn cấp.

Nhất thời mấy tên các chủ đều là nóng lòng muốn thử.

Chúng nghĩ trong lòng: nếu như nhân cơ hội này rời đi, có lẽ sẽ là chuyện tốt? Ngộ nhỡ giống như suy đoán của mọi người, chờ đợi một đêm vô ích, đến lúc đó sắc mặt gia chủ khó coi, thì bản thân mình chẳng phải là rơi vào tình huống khó xử sao?

Cứ xem như không nhìn thấy gì là tốt nhất.

Đặc biệt là đại cung phụng Ngọc Siêu Nhiên hiện nay càng là ruột nóng như lửa đốt.

Không biết đằng xa xảy ra chuyện gì? Chắc không phải là nhị công tử đã động thủ với tam công tử chứ? Ông tiểu cố nội của tôi ơi, ngươi tuyệt đối đừng có hành động khinh suất, có thể sẽ mất mạng đấy.

Chỉ là cả đám vẫn chưa kịp mở miệng xin lệnh thì đã nghe thấy Ngọc Mãn Lâu chậm dãi từ từ nói: “Bất kì ai cũng không được mở miệng, cũng không được hành động bừa bãi, kẻ nào làm bừa giết không tha, không ai ngoại lệ!”.

Nói rồi hắn lật lật mi mắt, nhìn về hướng có pháo hoa truyền đến, nhưng lại tiếp tục hơi nhắm mắt lại

Hiện nay có việc gì còn quan trọng hơn việc giết chết Lăng Thiên? Bất kì việc gì, dưới tiền đề là phải giết chết được Lăng Thiên, đều biến thành không có gì để nói cả!

Nếu như Ngọc Mãn lâu biết được ở đằng xa xảy ra chuyện gì.

Thì có lẽ dù biết không có gì quan trọng hơn việc giết chết Lăng Thiên, hắn cũng sẽ điều vài cao thủ đến đó.

Đáng tiếc, hắn không phải thần tiên.

Hắn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cho nên hắn đành thờ ơ như không!

Quyết định này của hắn.

Sau khi biết được là đã xảy ra chuyện gì, từng làm hắn hối hận mất một thời gian dài!

Cố nhiên không nhặt được dưa hấu, đến hạt vừng cũng để mất! Càng huống hồ còn là một hạt vừng lớn!

Lần bắn pháo hao hiệu lệnh này chính là mật thám của Ngọc Gia phát hiện ra tung tích của thiếu chủ Thủy Gia là Thủy Thiên Huyễn, do đó mới phát ra tín hiệu cầu viện! Thủy Thiên Huyễn cuối cùng thì cũng lợi dụng được Lăng Thiên một lần.

Tuy cả hai người đều không biết gì nhưng xét cho cùng thì cũng chính là nhờ vào việc Lăng Thiên đã kéo được chủ lực của Ngọc Gia tập trung về phía hắn, mới có thể thoát ra được.

Sắc trời bỗng nhiên tối đen, những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời cơ hồ cùng nhau biến mất tại lúc này!

Thời cơ mà Lăng Thiên đợi, màn đêm đen tối trước lúc bình minh, thời khắc còn hắc ám hơn cả hắc ám, cuối cùng thì cũng đến!

Thời cơ đã chín muồi!

Màn đêm đen kịt lúc này, làm cho mắt của bọn Ngọc Mãn Lâu do đã quen với sắc trời đêm, nhất thời cảm thấy không thích ứng được.

Nháy nháy mắt một cách theo bản năng.

Không biết là xảy ra chuyện gì, điều này rốt cuộc là tại sao vậy.

Chính tại lúc này, chuyện khác lạ đã xảy ra!

Một bóng đen kèm với tiếng quần áo sột soạt, nhanh như gió bão, gấp như sấm chớp, hướng về phía thành tường, bay vọt một cái lên trên!

Đám đông phản ứng trở lại thì bóng đen đó đã sắp lao được lên t

“Ầm…!”Các chủ Giang Sơn Các đứng trên nóc nhà cách đấy gần nhất, thân người lao xuống, tiếp đó thân người lộn về trước theo quán tính, vận hết công lực toàn thân, nghênh diện đánh ra một chưởng!

Chưởng này đánh mạnh đến nỗi như là muốn sống chết với kẻ địch! Cái chết của tên phó các chủ trước đó, người bạn già cùng nhau xông pha mười mấy năm bỗng chốc ra đi, làm cho tên Các chủ Giang Sơn Các này không tiếc bất kì giá nào, kiểu gì cũng phái báo thù cho người bạn già của hắn!

Chưởng lực vừa đánh trúng mục tiêu liền phát hiện là mình bị lừa! Cái mà hắn đánh trúng chỉ là một cái áo choàng đen! Nhưng thân người của tên đại Các chủ dưới việc dùng sức toàn lực của hắn đã không còn khống chế được, lao vào chiếc áo choàng, rồi lao xuống đất cái rầm!

Trên mặt đất là một cảnh hỗn loạn.

Khi tất cả mọi người đều ngẩng đầu nhìn về chiếc áo choàng thì Lăng Thiên đã như một hồn ma di chuyển liên tục.

Đánh liền ba chưởng, ba tên cao thủ Ngọc Gia người mặc áo đen bị chưởng lực của hắn đánh bay lên trời! Vẫn chưa kịp kêu lên một tiếng thì đã bị các cung thủ bắn cho giống như con nhím!

Khi mà Lăng Thiên vừa bắt đầu hành động, hai mắt Ngọc Mãn Lâu sáng quắc theo dõi, hắn giữ thế đã lâu, một bước nhảy, trong nháy mắt vọt đến đằng sau Lăng Thiên, hai chưởng bất thình lình đánh đến! Lăng Thiên quay ngoắt người nhảy tránh, thân pháp huyền diệu khéo léo, cơ thể vô cùng nhanh nhẹn, tránh được chưởng đánh đến của Ngọc Mãn Lâu.

Đồng thời dường như vẫn còn thừa lực đẩy một tên áo đen trước mặt lên trên không!

Lưng chừng trên không, một bóng đen nhô lên cao, lại bị biến thành một con nhím có hình dáng con người.

Rồi sau đó rơi xuống cái bộp như một con lợn chết; ở bốn phía các tay cung mặt lạnh như tiền, ngón tay kéo dây cung như một cỗ máy, không ngừng có những tiếng lật phật của dây cung phát ra.

Từng loạt tên không ngừng được bắn ra.

Gặt hái tính mạng của chính huynh đệ mình!

Lại có cái kiểu khí thế thà giết nhầm một ngìn người cũng không để sổng một người.

Đối với kẻ địch là như vật, đối với người mình cũng là như vậy!

Lại có thêm vài bóng người nhanh chóng chặn trước mặt Lăng Thiên.

Chúng đã phát hiện ra cuộc đấu giữa Ngọc Mãn Lâu và Lăng Thiên.

Chỉ là thân pháp của hai người quá nhanh cho nên không biết được chính xác vị trí của hai người ở đâu.

Lăng Thiên cất tiềng cười trầm trầm: “Các vị vất vả rồi!”.

Đột nhiên thân người xoay một vòng, một loạt những tiếng vi vi vang lên.

Trong nháy mắt, toàn thân trên dưới của Lăng Thiên bắn ra hàng vạn cây ngân trâm.

Tất cả những ám khí lò xo được Lăng Thiên lắp trên người đều đồng loạt được bắn ra tại lúc này! Nhìn từ xa thì giống như một mặt trời cỡ nhỏ, nhưng ánh sáng chỉ vọt lên một cái rồi tắt ngúm!

Có điều những tia sáng đó là những tia sáng chết người!

Tất cả những người có mặt đều kinh hãi thất sắc.

Đồng loạt rút kiếm, lúc này đừng nói gì đến xông lên giết địch, đến bảo vệ bản thân còn khó nói.

Một loạt những tiếng kêu thảm thiết vang lên.

Con át chủ bài của Lăng Thiên, chẳng nhẽ có thể dễ dàng phá như vậy sao? Chúng xét cho cùng thì không phải là Tống Quân Thiên Lý! Thiên hạ này làm sao mà có được Thống Quân Thiên Lý thứ hai chứ!

“Ầm!”…Lăng Thiên quay ngược người lại.

Giữa hai bàn tay dường như đang nắm vào vật gì đó.

Đột nhiên phát giác, hắn đang đối kích một chưởng với Ngọc Mãn Lâu! Bùm một tiếng, chỗ tiếp nối giữa tâm chưởng của hai người bỗng bốc lên một làn khói đen kèm theo mùi vị cực kì dị thường!

“Khốn kiếp!” Ngọc Mãn Lâu tức giận hét lên một tiếng; hắn sợ trong khói có độc, lập tức nín thở, thu chưởng nhanh chóng lùi về sau; sau một chưởng với Lăng Thiên, hắn cảm thấy cơ thể mình vì sự xung kích với công lực cực mạnh của đối phương mà lảo đảo mấy cái.

Nội lực của đối thủ lại có thể đạt đến mức độ như này? Mặc dù có hơi yếu hơn so với mình, nhưng tuyệt đối cũng không kém hơn quá nhiều!

Lăng Thiên cũng loạng choạng lùi về sau hai bước.

Hai tay lại tiếp tục giương lên, những tiếng bùm bùm vang lên liên hồi, khắp nơi khói đen bốc ra ùn ùn, trong nháy mắt cả cái sân nhỏ khói đen bao phủ nhìn không thấy năm đầu ngón tay!

“Nín thở, cẩn thận trong khói có độc”.

Đại cung phụng Ngọc Siêu Nhiên hét một cách vội vã.

Những tiếng bùm bùm vẫn không ngớt, trên tường từ phía xa truyền đến một tiếng kêu thảm thiết.

Vài tiếng rơi bộp bộp của vật nặng gì đó rơi từ trên tường xuống, Lăng Thiên hú lên một tiếng dài, biến mất trong nháy mắt.

Gió sớm mát mẻ trong lành, khi mà khói đen từ từ tan đi, sắc trời đã gần sáng tỏ!

Nhng người có mặt ngơ ngác nhìn nhau, trên mặt chúng là sự kinh ngạc và không tin vào mắt mình! Ai có thể nghĩ được rằng, dưới sự mai phục dày đặc của vô số cao thủ Ngọc Gia, lại có người có thể thoát thân một cách ung dung như vậy.

Thậm chí còn trêu đùa thêm một chút với tất cả mọi người! Trước đó, trong lòng cả đám đều tràn đầy sự tự tin, ngoài cái tên Tống Quân Thiên Lý đó ra, đổi thành bất kì người nào khác đều sẽ hóa thành vong hồn trong trận địa pháp này! Nhưng sự thật phũ phàng trước mắt, đã phá vỡ sự tự tin của cả đám người.

Người này, rất rõ ràng tuyệt đối không phải là Tống Quân Thiên Lý!

Nhìn trong sân những cái xác màu đen nằm ngang nằm dọc, bị tên bắn cho giống như những con nhím, cả bọn chỉ cảm thấy trong miệng một vị đắng chát! Sự cao cường về võ công của người này, cộng thêm sự chuẩn xác trong tính toán, sự kiên nghị trầm tĩnh về tâm trí.

Trên thế giới này ngoài Tống Quân Thiên Lý ra, không ngờ vẫn còn có nhân vật tầm cơ này tồn tại!

“Chủ nhân đâu?” Ngọc Siêu Nhiên định thần trở lại.

Đánh mắt nhìn xung quanh, không nhịn được hỏi.

Sau khi được lời của hắn nhắc nhỏ, cả đám đông mới phát hiện ra.

Gia chủ Ngọc Mãn Lâu cùng với hai hộ vệ áo đen của hắn đã không biết mất tích từ lúc nào!

Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 487: Truy Đuổi Đến Cùng

Lăng Thiên lao vọt lên trời, nhanh như sao băng, trong nháy mắt đã vút qua khoảnh cách mấy chục trượng một cách điên cuồng, những âm thanh quái dị dưới tốc độ chạy như bay vang lên, con gió buổi sáng thổi đến từ trước mặt, vố dĩ nhỏ bé mát lạnh, nhưng dưới tốc độ kinh người như này, quẹt vào mặt làm cho hai má Lăng Thiên đau buốt!

Lăng Thiên không quay đầu lại! Hắn không dám quay đầu lại!

Chính tại khoảnh khắc hắn lao ra khỏi đám khói mù mịt, đã cảm thấy có một người đuổi theo mình như hình với bóng; người này, chắc chắn là Ngọc Mãn Lâu không phải nghi ngờ gì! Ngoài Ngọc Mãn Lâu ra, những người có mặt của Ngọc Gia không có kẻ nào có công lực quỷ thần khó đoán như y! Chưa nói là Ngọc Gia, ngoài Tống Quân Thiên Lý ra, Lăng Thiên trước giờ chưa gặp phải đối thủ nào mạnh như thế này, ngay như Diệp Khinh Trần có công lực cao hơn mình năm đó cũng không có thực lực mạnh như thế này!

Một chưởng đối diện trước đó đã làm cho Lăng Thiên cảm thấy được sự lợi hại của Ngọc Mãn Lâu! Nội lực của chưởng đó tuôn đến ầm ầm, không thể chống cự!

Trong khoảnh khắc bóng đêm bao trùm mặt đất, Ngọc Mãn Lâu, chủ nhân của đệ nhất đại thế gia có lịch sử ngàn năm này cuối cùng cũng thể hiện ra thực lực thật sự mà hắn đã giấu diếm nhiều năm chưa từng để cho người khác thấy qua! Khi hắn đánh một chưởng về phía Lăng Thiên, chưởng lực gần như toàn bộ bị hắn phát tán đi, phần còn thừa chạy theo đường kinh mạch ở bàn tay của Lăng Thiên vào trong cơ thể, làm cho kinh mạch toàn thân của Lăng Thiên dường như đang giao đấu với chưởng lực của hắn! Trong ngực cảm thấy đau nhức liên hồi, miệng như muốn phun ra một luồng máu tươi.

Điều này làm cho Lăng Thiên bỗng chốc biết được, bản thân mình trước đây dùng đẳng cấp của Ngọc Mãn Thiên để phán đoán đẳng cấp của Ngọc Mãn Lâu quả thật đã là quá xem thường con người này.

Cho dù bản thân mình luyện công ngay từ khi còn trong bụng mẹ, kể cả bản thân mình luyện Kinh Long Thần Công, là loại võ công thượng thừa nhất trên thế gian này, nhưng xét cho cùng thì bản thân mình mới chỉ luyện được mười mấy năm công lực, vẫn là không thể so sánh được với nội lực khổ luyện mấy chục năm của Ngọc Mãn Lâu! Quả nhiên không hổ danh là chủ của thiên hạ đệ nhất võ học thế gia!

Công lực như thế này, nếu so sánh với Tống Quân Thiên Lý thì cũng chỉ hơi kém hơn một chút mà thôi! Một gia chủ có cuộc sống nhung lụa như hắn, tại sao lại có thể tu luyện được đến mức độ như thế này? Hơn nữa, trong công lực của Ngọc Mãn Lâu còn bao hàm một luồng nội lực cực kì bí ẩn mà âm lạnh tà ác, chính là luồng nội lực này, đã gây nên phiền toái cực lớn cho Lăng Thiên! Nếu như không có luồng nội lực này, Lăng Thiên nhiều lắm cũng chỉ lùi sau một bước, nhưng có nó tất cả trở lên hoàn toàn khác nhau!

Chỉ bởi vì luồng nội lực này, dựa vào đặc tính của Kinh Long Thần Công của Lăng Thiên cũng không thể hóa giải nó ngay được! Điều này trong cả cuộc đời Lăng Thiên là lần đầu tiên! Ngay như nguồn nội lực mạnh như của Tống Quân Thiên Lý, sau khi tấn công vào trong cơ thể của Lăng Thiên, thì Kinh Long Thần Công của Lăng Thiên cũng có thể hóa giải ngay tức khắc, đẩy ra ngoài cơ thể, tuy cũng bị chấn thương, nhưng sẽ không có ảnh hưởng

Còn nguồn nội lực này lại rõ ràng là muốn lưu lại thời gian dài trong cơ thể của Lăng Thiên, còn đang không ngừng tác oai tác quái! Điều này làm cho Lăng Thiên trong lòng cảm thấy khó hiểu vô cùng, nội công võ công của Ngọc Gia hắn đều được biết không ít, từ võ công của Ngọc Băng Nhan, Ngọc Mãn Thiên thậm chí là của Tiết Bích Tiết Phi, nội công Minh Ngọc của Ngọc Gia lại có loại công phu bàng môn tả đạo kì dị như vậy sao?

Có điều công phu này của Ngọc Mãn Lâu tuy kì dị, hiểm độc, nhưng lại không phải là loại võ công đường đường chính chính gì cả, nếu như là hai người trực tiếp đối đầu thì nó tự nhiên sẽ có hiệu quả cực lớn, nhưng nếu như là lâm trận đối địch, hai bờ chiến tuyến, thì tác dụng sẽ không được là bao nhiêu.

Điểm này Lăng Thiên trong lòng biết rõ, chỉ cần cho hắn một chút thời gian, thì có thể ung dung mà hóa giải.

Đáng tiếc cái mà Lăng Thiên thiếu nhất lúc này chính là thời gian!

Bởi vì Ngọc Mãn Lâu đã đuổi đến như hình với bóng.

Lăng Thiên điên cuồng chạy trốn, bị truy đuổi đến mức đến thời gian để lôi ám khí ra cũng không có! Từ điểm này mà nói, Lăng Thiên tuy chịu chút thiệt thòi khi bị dính một chưởng kì dị của Ngọc Mãn Lâu, nội lực trong người hắn không lưu thông, dẫn đến tốc độ có phần giảm xuống; nhưng từ đó cũng có thể nhìn ra, Ngọc Mãn Lâu nếu như chỉ luận khinh công thì cũng đã gần tiếp cận đến trình độ của Tống Quân Thiên Lý!

Hai người một trước một sau, lao vút đi trong buổi sáng sớm như hai luồng điện xẹt.

Lăng Thiên vận dụng hết công lực, nhưng từ đầu chí cuối không thể nào kéo dài được khoảng cách giữa hai người; Kinh Long Thần Công của Lăng Thiên không ngừng được vận ra với tốc độ nhanh, đang từ từ mà kiên quyết tiến hành cuộc đấu với luồng nội lực âm hiểm ở trong người.

Hóa giải từng tí từng tí một; chỉ cần luồng nội lực kì quái này vẫn còn ở trong người, thì Lăng Thiên tuyệt đối không dám dùng toàn bộ sức mạnh của mình để dùng vào việc chạy trốn.

Bởi vì nếu như vậy, ngộ nhỡ luồng nội lực này chạy vào tâm mạch, thì chả phải là cực kì gay go sao; đến lúc đó muốn đẩy ra thì chỉ sợ phải mất công gấp 10 lần.

Thậm chí là phải dùng thời gian và tâm lực nhiều hơn.

Có khi còn không chắc đã đẩy ra được!

Cho nên cự li giữa hai người cứ như vậy không có sự đổi khác!

Ngọc Mãn Lâu cũng là vô cùng kinh ngạc.

Hắn vô cùng hiểu rõ về luồng nội lực âm hiểm mà mình đánh ra.

Nhiều năm trở lại đây, không biết có bao nhiêu cao thủ võ lâm chết một cách lặng lẽ âm thầm trong tay hắn.

Hắn tin rằng ngay đến Giang Sơn Lệnh Chủ Tống Quân Thiên Lý nếu như bị nội lực của hắn xâm nhập thì cũng không thể nào mà may mắn thoát được.

Cho nên đó cũng là con át chủ bài lớn nhất của Ngọc Mãn Lâu.

Nhưng hiện giờ hắn bỗng sinh ra cảm giác hoài nghi.

Rõ ràng là luồng nội lực của mình đã xâm nhập vào cơ thể của Lăng Thiên, vậy tại sao thằng nhóc này vẫn có thể chạy trốn với tốc độ nhanh như vậy? Chẳng nhẽ hắn không sợ nội thương phát tác, trong phút chốc là tê liệt toàn thân? Điều này đối với Ngọc Mãn Lâu mà nói, rõ ràng là việc không thể lí giải được!

Bản thân mình đã triển khai thân pháp với hết sức có thể, nhưng bất luận là tăng thêm công lực như thế nào, Lăng Thiên vẫn giữ được cự li 7, 8 trượng từ lúc bắt đầu chạy, hai người đã chạy được quãng đường dài đến mười mấy dặm, trong quãng đường này thì đến một thước cũng không được co ngắn lại! Đúng là gặp ma rồi! Nếu như Lăng Thiên không bị thương, thì chả phải là có thể cắt đuôi mình từ lâu rồi?!

Bức tường lớn hiện ra ngay trước mắt, không xa ở phía ngoài tường là một cách rừng rậm.

Đây cũng chính là nguyên nhân mà Lăng Thiên chạy thẳng một mạch về phía này.

Các binh lính giữ cửa từ xa đã nhìn thấy có hai bóng người như đang cưỡi mây đạp gió bay đến, không kìm được cảm thấy hoảng loạn, một người hét lớn: “Kẻ nào? Đứng lại!!”.

Vù một tiếng, hắn chỉ cảm thấy trước mặt mát mát, một bóng người đã bay vọt qua, đang trong lúc sợ đến mất hồn mất vía, lại vù một tiếng, một bóng người khác cũng từ đỉnh đầu bay qua, thậm chí mũi chân còn chạm nhẹ vào đỉnh đầu mình, mượn lực một chút.

Chỉ cảm thấy đầu tê dại, ngã một cái ngồi bệt xuống đất.

Đang tự thấy mình may mắn, bỗng cảm thấy đầu đau rứt, tiếp đó nhìn thấy sự thất sắc kinh hãi của đồng đội ở xung quanh.

Bục một tiếng, đầu hắn nổ toác ra như một quả dưa hấu bị người ta đập vỡ, máu tươi bắn tung tóe!

Ngọc Mãn Lâu ở đằng sau cũng bắt chước làm theo, vọt lên tường ngay sau Lăng Thiên, bụp bụp hai tiếng, hai ngọn trường mâu vốn dĩ được dựng ở trên tường bị hắn đá bay ra, phóng thẳng về phía Lăng Thiên với tốc độ kinh người, tiếp đó lại là một cước, một tên lính canh hoa chân múa tay bay ra, Ngọc Mãn Lâu phóng theo, cách thức được dùng giống hệt như Lăng Thiên!

Lăng Thiên dựa vào lực quán tính, mà có thể vượt ra cách xa tường thành đến gần 20 trượng, cơ thể từ từ hạ xuống, phía sau lưng, tiếng gió vun vun truyền đến, là hai cây trường mâu mà Ngọc Mãn Lâu đá đến! Quả thật là rất chính xác, nhãn lực cao minh, nếu như không phải là Lăng Thiên thì có lẽ đã chết bởi đòn này!

Lăng Thiên hít sâu một hơi, dốc toàn lực rơi xuống, cơ thể hướng về trước nằm sấp ngay trên không trung, giống như là đang nằm bò trên giường vậy!

Soạt soạt hai tiếng, hai cây trường mâu bay qua sát sàn sạt ngay trên lưng hắn, Lăng Thiên tiếp tục rơi xuống, khi cách mặt đất còn không đến 3 trượng, cây trường mâu trong tay hắn đâm xuống, đâm về phía mặt đất, toàn bộ sức mạnh cơ thể của Lăng Thiên chuyển hóa lên trên thân cây trường mâu, “thụt” một tiếng, thanh trường mâu cắm xuống đất, thế như chẻ tre, cây trường mâu dài 1 trượng 2 cắm phập xuống đến hơn một nửa!

Cơ thể của Lăng Thiên bị lực quán tính cực lớn đẩy về phía trước, hắn hít sâu một hơi, cơ thể chuyển thành rơi xuống lao về trước, hay tay vẫn nắm chặt lấy cây trường mâu, nội lực xuyên qua thân mâu, đánh xuống mặt đất.

Khi cơ thể vọt qua, thân mâu cong xuống cực độ, đột nhiên một tiếng “uỳnh” nổ lớn, hóa ra là phần cắm dưới đất của nửa thân trường mâu dưới tác dụng nội lực của Lăng Thiên đã lật cả một mảng đất lớn giống như núi nở lao về phía Ngọc Mãn Lâu đang đuổi đến.

Còn Lăng Thiên thì cuối cùng cũng thành công làm tiêu trừ đi xung lực cực lớn khi hắn tiếp đất, thân người theo thế, lộn tròn trên bãi cỏ, tiếp đó lại bay vọt lên, tiếp tục lao về phía trước! Từ đầu chí cuối, từ lúc bị Ngọc Mãn Lâu truy đuổi, Lăng Thiên chưa hề quay đầu ngoái lại một lần nào!

Ngọc Mãn Lâu đang chuẩn bị tiếp đất, bỗng thấy ả một mảng đất lớn lao đến như muốn nuốt chửng lấy mình, bộ mặt lúc nào cũng điềm đạm bình tĩnh của hắn rốt cuộc cũng lộ ra nét tức giận, hai chưởng vận lực, ầm một tiếng, liền lao xuyên qua mảng đất, hắn nào biết được, lao ngay đến trước mặt hắn vẫn còn một cây trường mâu, hóa ra dưới sức níu của Lăng Thiên, sau đó thả tay, một kéo một thả, lực bật được phát ra là không thể xem thường, đầu trên của cây trường mâu liền được dội ngược lại, vừa đẹp lao đến người Ngọc Mãn Lâu sau khi hắn lao xuyên qua mảng đất!

Cái này hoàn toàn không phải là Lăng Thiên cố tình làm như vậy, chỉ trách là nhân phẩm của Ngọc Mãn Lâu quả thật là quá tốt, chỉ cần chậm hơn một chút thôi, thì mũi trường mâu cũng lao qua rồi, nhưng Ngọc Mãn Lâu do đuổi Lăng Thiên đuổi quá gấp, vừa đẹp dính phải!

Nhưng lời cũng phải nói ngược lại, nếu như không đuổi theo sát nút như thế này, dựa vào tài khinh công của Lăng Thiên, chỉ cần lơ là chút xíu thì chỉ sợ muốn đuổi cũng không đuổi được nữa!

“Bụp” một tiếng nổ lớn vang lên! Một chưởng với nội lực cực lớn của Ngọc Mãn Lâu đánh vào thân của cây trường mâu, crắc một tiếng, cây trường mâu gẫy đôi, tuy nhiên thân người đang bay với tốc độ cực cao của Ngọc Mãn Lâu cũng bị luồng lực phản tác dụng này làm cho chậm lại một chút.

Bộ mặt trắng của Ngọc Mãn Lâu nổi lên vài đường gân đỏ, gấp rút đuổi theo phương hướng của Lăng Thiên, soạt một cái lao vào khu rừng rậm bên ngoài thành! Sát khí trong mắt càng ngày càng đậm.

Hôm nay, nhất định phải giết chết được Lăng Thiên!

Tuổi nhỏ như vậy, võ công như vậy, đã là mối họa lớn trong lòng! Không diệt trừ không được!

Nếu để lỡ ngày hôm nay, chỉ sợ sau này sẽ không bao giờ còn cơ hội có thể ra tay!

Ngọc Mãn Lâu như một con gió lốc lao vào trong cánh rừng, những chỗ hắn lao qua tiếng cành cây đứt gãy, tiếng lá cây xào xạc vang lên không dứt.

Vừa lao vào trong khu rừng, Ngọc Mãn Lâu bỗng ngớ người.

Khung cảnh trước mắt, hoàn toàn trái ngược với những gì hắn dự liệu!

Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 488: Dư Quân Nhất Đ

Quang cảnh trước mắt, hoàn toàn trái ngược với những gì hắn dự liệu, cơ hồ như một khắc trước còn đang trên chiến trường khói lửa mịt mù, khắc sau đã là phong cảnh hữu tình hoa cỏ dưới trăng; một sự khác biệt cực lớn, làm cho một kẻ xưa nay lúc nào cũng trầm tĩnh như Ngọc Mãn Lâu cũng không kiềm được lòng ngẩn người ra.

Phía trước tầm 4, 5 trượng, một thiếu niên nhoẻn miệng mỉm cười, lặng lẽ đứng dưới một cây hoa thụ, sắc mặt hồng hào, phong thái ung dung trầm tư, từng cử chỉ nhấc tay cất bước, đều toát lên một vẻ khoan thai nho nhã, gió thổi qua, từ trên hoa thụ, từng cánh hoa bay lả tả rơi xuống, nhìn từ xa, người thiếu niên tướng mạo khôi ngô, phong độ ngất trời này, giống như một vương tôn công tử đang xuất lai du ngoạn!

Lăng Thiên không còn tiếp tục tháo chạy, mà ngược lại đang thong dong đứng đợi ở đó, thấy Ngọc Mãn Lâu tiến vào, Lăng Thiên khẽ mỉm cười, nói: “Ngài đến rồi?!”

Cái nét mặt, cái cử chỉ đó, giống như một ẩn cư sĩ đang đợi bằng hữu của mình đến thăm, đang lúc nấu nước pha trà đợi khách, thì bỗng nhiên phát hiện ra khách nhân đã đến, lộ ra một nét gì đó sự mừng vui, đó là một cảm giác tinh tế theo kiểu “nhìn khắp thiên hạ, duy có mình ta”.

Đó chính là sự cô đơn lớn nhất của một con người ở vào thế đỉnh cao của mọi vật, đó là sự kính trọng cao nhất đối với đối thủ lớn nhất trong cuộc đời mình!

Ngay chính lúc này, trong lòng Lăng Thiên chan chứa một câu nói, mà câu nói này, tuyệt đối không phải là sự nịnh hót tâng bốc, cũng tuyệt đối không phải là nói xấu, mà là sự vẽ lại chân thực tâm lí của Lăng Thiên!

“Thiên hạ anh hùng, duy chỉ mình ngươi!!”.

Lăng Thiên đột nhiên lí giải được nội tâm cô đơn lạnh lẽo của một đời dã tâm của Tào Tháo khi nấu rượu ngắm hoa mai luận anh hùng.

Hai người họ một khắc trước thôi còn ngươi chết thì ta sống, liều mạng truy sát, mà giờ khắc này Lăng Thiên bỗng nhiên thay đổi thái độ, sự chuyển biến này làm người khác phải ngạc nhiên, kể cả kẻ trước giờ luôn vững như bàn thạch, núi Thái Sơn có đổ xuống trước mắt mặt cũng không biến sắc như Ngọc Mãn Lâu, cũng cảm thấy bất ngờ.

Lăng Thiên, kẻ thiếu niên dường như thu hút ánh mắt của tất cả người trong thiên hạ, lại đang làm trò quái quỷ gì? Chẳng nhẽ, hắn không biết được, đối mặt với gia chủ Ngọc Gia Ngọc Mãn Lâuchuyện cực kì nguy hiểm, có thể mất mạng trong tức khắc?

Một câu nói “Ngài đến rồi?” làm cho Ngọc Mãn Lâu bỗng cảm thấy dở khóc dở cười, đồng thời cũng cảm thấy chỗ không tầm thường của sự việc.

Lăng Thiên dám đối diện với mình như thế này, chắc chắn là đã có sự chuẩn bị.

Mà Ngọc Mãn Lâu rất tò mò, dựa vào cái gì mà Lăng Thiên dám khẳng định mình sẽ không đối phó với hắn? Cần phải biết là ngay vừa nãy thôi, Ngọc Mãn Lâu vẫn còn muốn giết Lăng Thiên, đối với Ngọc Mãn Lâu mà nói, đến bản thân hắn cũng không thể nào tìm ra được một lí do nào để không giết Lăng Thiên.

Nhưng tâm trí của Ngọc Mãn Lâu lại cực kì sắc bén, từ trong một câu nói của Lăng Thiên, và thần thái được bộc lộ ra của Lăng Thiên, liền có sự phát giác với trạng thái tâm lí hiện nay của Lăng Thiên, không nén được một cảm giác khó hiểu trong lòng.

Trong mắt lộ ra một nét tươi cười hiếm thấy, đột nhiên phủi phủi ống tay áo, dường như đang bước đến với thân phận của khách nhân trước lúc tiến vào nhà của chủ nhà, phủi đi bụi đất trên người, ung dung tự tại bước vào, mỉm cười nói: “Lăng Thiên, gan nhà ngươi quả nhiên rất lớn”.

Lăng Thiên nghiêng nghiêng đầu: “Ồ?”.

Ngọc Mãn Thiên vỗ tay cười nói: “Nói từ tình hình giao chiến lúc nãy, kể cả cơ thể của ngươi ở trạng thái tốt nhất, cũng phải kém ta một bậc.

Mà hiện nay ngươi đã bị trúng chưởng lực độc môn của ta, đã tuyệt đối không còn là đối thủ của ta.

Nếu như ngươi tiếp tục tháo chạy, ta chỉ cần cứ thế tiếp tục đuổi, thì nội lực của ngươi sẽ không có cơ hội để vận công đẩy chất độc ra ngoài.

Lâu dần ngươi chắc chắn sẽ chết trong tay của ta”.

Lăng Thiên mắt bỗng sáng lên, mỉm cười nói với giọng vô cùng hòa nhã: “Có lẽ thế..”.

Ngọc Mãn Lâu hai tay chắp sau lưng, nhìn Lăng Thiên, trong ánh mắt của hắn không giấu được sự tán thưởng: “Mà hiện tại, người của ta chắc chắn đã thả bồ câu đưa thư thông báo cho tất cả những thủ hạ ở gần đây, bất luận ngươi chạy về hướng nào.

Trên đường chạy chắc chắn đều có người của ta theo dõi, sẽ bị chặn đánh ở những mức độ khác nhau.

Tuy chúng chắc chắn không chặn được ngươi, nhưng còn có ta đuổi đến từ đằng sau, cho nên bất luận thế nào, ngươi chắc chắn sẽ phải chết.

Chỉ bởi vì trong vòng một nghìn dặm này, xét cho cùng là địa bàn của ta! Nhưng chính lúc này ngươi lại lựa chọn dừng lại?”.

Ngọc Mãn Lâu cười, giọng nói như là lạnh thổi qua tai: “Ngươi không chỉ là dừng lại mà còn làm ra cái điệu bộ này, hiển nhiên là muốn nói chuyện với ta; mà ngươi đã bày ra cái dáng điệu như thế này, ta nếu như từ chối nói chuyện với ngươi, khó tránh có chút không phong độ”.

Lăng Thiên cười một cách vui vẻ: “Không hổ danh là gia chủ của một nhà, những người có dã tâm xưng hùng xưng bá thiên hạ quả nhiên là thấu hiểu mọi việc.

Tâm tư của ta đúng là không giấu được ngài!”.

Ngọc Mãn Lâu cười lớn, lắc đầu nói: “Đừng có nịnh hót với ta; tuy nghe thì quả thực rất sướng tai, bởi vì ta biết tài ăn nói của ngươi là cực tốt, đủ khả năng để nói đen thành trắng, nói tròn thành vuông; nhưng tài ăn nói của ngươi đối với ta mà nói, không có tác dụng gì cả! Tốt nhất cứ nói ra dụng ý thật của ngươi, ngươi làm ra cái vẻ điệu bộ này, rốt cuộc là muốn nói chuyện gì với ta? Ngươi xét cho cùng thì có tư cách gì để nói chuyện với ta!”.

“Đúng rồi, trước lúc hành sự ta cứ nói trước đã, bất luận là ngươi muốn nói chuyện gì với ta, đều sẽ không làm thay đổi quyết tâm của ta, sự thực là ngươi sắp bị ta giết chết tại đây là không có cách nào có thể thay đổi được cả”.

Ngọc Mãn Lâu cười một cách khoan thai: “Ngươi quả thật quá cao minh, ta tuyệt đối không tin bất kì lời hứa gì của ngươi.

Đối với ta mà nói, một kẻ địch giống như ngươi, chỉ cần chết đi thì chính là an toàn nhất, ta tin rằng ngươi cũng hiểu rõ điểm này”.

Lăng Thiên mỉm cười: “Đó là đương nhiên, Ngọc gia chủ nói quả không sai, cũng đa tạ lời khen của gia chủ đối với ta!”.

“Vậy tại sao ngươi còn dừng lại? Ta không tin là ngươi sẽ làm chuyện không có tác dụng”.

Ngọc Mãn Lâu trong mắt toát lên sự sắc nhọn, hỏi một cách hết sức bình tĩnh.

Lăng Thiên cười một cái, một chưởng, vuốt ra một chưởng, hai gốc cây lớn liền lập tức bị cắt phăng từ vị trí cách mặt đất 3 thước, không phát ra một tiếng động nào cả.

Một tay nhấc lên, nội lực cực mạnh được phát ra, khống chế thân của hai cây đại thụ, dựa hai thân cây này vào một cây đại thụ khác ở bên cạnh, phủi phủi tay, xong xuôi Lăng Thiên cười nói: “Khách quý từ xa đến, mời ngồi”.

Tuyệt nhiên không thèm để ý đến câu hỏi của Ngọc Mãn Lâu, giơ tay ra làm dáng điệu mời khách ngồi.

Ngọc Mãn Lâu chăm chú nhìn Lăng Thiên, nhìn được một lát, ánh mắt hắn sắc lạnh như đao; đột nhiên mỉm cười nói: “Thú vị, thú vị, quả nhiên là thú vị, một kẻ được mệnhPhệ Huyết Tu La như ngươi không ngờ lại là một con người thú vị đến vậy, đáng tiếc nơi này không có rượu, nếu không thì quả thật phải cùng ngươi uống vài chén mới được”.

Hắn từ từ nhấc bước đi đến, nhẹ nhàng nâng vạt áo, ngồi xuống.

Mặt hướng về phía nam, lưng hướng về phía bắc, vị trí hắn ngồi chính là vị trí của chủ.

Lăng Thiên dựa vào thân phận là chủ nhà để tiếp khác, trong khi đó Ngọc Mãn Lâu với thân phận là khách mà lại ngồi vào vị trí của chủ, rõ ràng là thái độ tuyên binh đoạt chủ.

Lăng Thiên cười lớn, nói: “Gia chủ có phần hơi chú trọng đến vị trí quá, ta và ngài cạnh tranh với nhau, từ lâu đã không phải là sự được mất nhất thời, mà nên chú trọng đến bố cục của cả thiên hạ; lúc này vị trí khách hay chủ, khi đại cục thiên hạ chưa được xác định, thì ai là chủ ai là khách quả thật là không quan trọng”.

Ngọc Mãn Lâu ánh mắt sắc nhọn nói một cách quả quyết: “Nơi đây lúc nào cũng là địa bàn của Ngọc Gia, ta, mới là chủ nhân! Bất luận sau này thế nào, đã là vị trí của ta thì đều phải được ta ngồi! Bao nhiêu năm nay, số người muốn ngồi vào vị trí của ta là rất nhiều, mà chúng đều không có ngoại lệ, đều biến thành người chết”.

Ngọc Mãn Lâu hất hàm nói tiếp: “Trước đây không có ai có thể ngoại lệ, ngươi ngày hôm nay cũng không phải là ngoại lệ, bất kì ai trong tương lai cũng sẽ không ngoại lệ”.

Lăng Thiên cười mặc nhiên, ngẩng đầu nói: “Lời của gia chủ quả là rất có lí, tại hạ vốn là làm khách trên đất người, nói thế nào thì cũng nên làm khách nhân”.

Nói xong lùi người về sau ngồi lên một gốc cây khác.

Hai người cách nhau 5 thước, ngồi đối mặt với nhau.

Hai người tuy chưa thật sự động thủ, nhưng từ trong ngôn từ, đã đang triển khai một trận giao chiến khác người, hiệp thứ nhất này, người chiến thắng là Ngọc Mãn Lâu, Lăng Thiên ngồi vào vị trí của khách, tất nhiên là kém hơn một thế.

Tiếng gió từ xa xào xạc vang lên, có hai người phóng vút đến với tốc độ cực nhanh.

Lăng Thiên mỉm cười, nhìn về phía Ngọc Mãn Lâu, trên mặt lộ ra nét bình đạm, thản nhiên, lộ ra một vẻ nhạo báng chế giễu một cách rõ ràng.

Ngọc Mãn Lâu cau mày, quát lớn: “Các ngươi đứng bên ngoài trông giữ, không ai được bước vào!”.

Những tiếng động bên ngoài đột nhiên dừng lại, một giọng nói trầm trầm cung kính vang lên: “Vâng!”, không còn bất kì một tiếng động nào được truyền đến nữa.

Lăng Thiên cười một cách bình tĩnh, không biết là khen ngợi hay là nói móc: “Hiệu lệnh của gia chủ nghiêm minh, ai cũng phải nghiêm chỉnh chấp hành, quả nhiên là hùng chủ một đời, chỉ điểm này thôi đã đủ để người khác phải thán phục”.

Ngọc Mãn Lâu lặng lẽ nhìn hắn, bộ mặt già nua tràn đầy sự ôn hòa, cơ hồ còn toát lên vẻ hiền từ, giống như một bậc trưởng bối nhìn một cách âu yếm bậc hậu bối của mình, cười nói: “Ta nghĩ, việc ngươi muốn nói với ta, ta đại khái đã biết được là chuyện gì”.

Lăng Thiên nói: “Ồ? Gia chủ cho dù cao minh nhưng chưa chắc đã biết hết được những chuyện trong lòng của Lăng Thiên ta?”.

Ngọc Mãn Lâu mỉm cười nói: “Có lẽ thế”.

Bạn đang đọc truyện được copy tại

Đột nhiên, hai người nhìn nhau một cái, đồng thời đều cười lớn.

Ngọc Mãn Lâu cười nói: “Bầu không khí này, đúng là làm cho người ta cảm thấy có một cảm giác thật khó tả.

Kẻ địch không đội trời chung, ngồi đối diện với nhau để nói chuyện; từ xưa đến nay, những người từng trải qua như vậy, không phải là không có nhưng chắc chắn là không quá nhiều”.

Lăng Thiên cười hi hi nói: “Lăng Thiên thì cảm thấy không có gì là khó tả cả, nói trên phương diện luân lí, ta xét cho cùng thì cũng là cháu rể của ngài, tuy chỉ là trên danh phận! Nhưng ta vẫn cảm thấy có lẽ thời gian sau này chúng ta ngồi bên nhau còn rất nhiều.

Chúng ta xét cho cùng thì vẫn là thân thích với nhau mà”.

Nói rồi hắn nhìn về phía Ngọc Mãn Lâu, cười: “Chỉ cần, ngài chịu đi Thừa Thiên”.

Ngọc Mãn Lâu lạnh lùng cười nói: “Đáng tiếc có một tên cháu rể như ngươi, thì bất kì người nhạc phụ nào cũng không thể yên tâm được! Loại con rể như ngươi, chỉ đem lại bất hạnh cho cả nhà cha mẹ vợ mà thôi.

Lão phu cũng không thể không đề phòng”.

Lăng Thiên cười ngặt nghẽo đến không kịp thở, nói: “Gia chủ thật biết đùa…hahaha, chẳng nhẽ đúng là như vậy sao?”.

Ngọc Mãn Lâu không cười, hắn vẫn ngồi uy nghiêm, dường như không ý thức được chuyện mà Lăng Thiên cười có phải là đáng buồn cười hay không, hắn nói một cách nghiêm túc: “Đúng vậy!

Trong sự tĩnh lặng, hiệp hai của hai người lại kết thúc, dường như là hòa, Lăng Thiên có hơi chiếm tiên cơ, nhưng là dựa vào cái giá khi lôi cả Ngọc Băng Nhan vào, mới kéo lại được chút ít lợi thế này.

Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 489: Hội Đàm Cấp Cao

“Ngài thật là vô vị!” Lăng Thiên cằn nhằn nói một câu.

“Vô vị, vẫn tốt hơn là mất mạng, ngươi chẳng phải là cho rằng như vậy?” Ngọc Mãn Lâu trầm tư một lát, dường như hắn cảm thấy Lăng Thiên nói hắn vô vị là chẳng ra làm sao cả, hồi lâu mới mặt nặng mày nhẹ nói ra câu này.

Lăng Thiên ngẩn người, đột nhiên cười nói: “Ta rút lại lời vừa nãy, ngài đúng ra phải là rất thú vị mới đúng!”.

Nói một câu vô vị, tiếp sau đó lại nói là thú vị, Ngọc Mãn Lâu đúng là khóc cũng không được cười cũng không xong, chửi một câu nói: “Con mẹ nó! Rốt cuộc là thú vị hay vô vị? Ngươi rốt cuộc là đang chơi trò gì?!”.

Lăng Thiên trợn tròn mắt, con ngươi dường như muốn lòi cả ra ngoài, giống như trông thấy khủng long chạy rông trên đường phô Bắc Kinh: “Ngài….ngài….nói tục! Thật không thể ngờ được, câu cửa miệng của Tam gia, lại được nói ra từ mồm của ngài!”.

Ngọc Mãn Lâu than dài thở ngắn, đột nhiên toàn thân thả lỏng, nói: “Quả thật lâu lắm mới có được cảm giác như thế này.

Ngươi cũng biết đấy, vừa nãy khi ngươi cười lớn, ta có thể giết ngươi đến hơn 10 lần; còn khi nãy lúc ngươi trợn tròn mắt, ta cũng như vậy có thể giết ngươi 7, 8 lần.

Có thể thấy, ngươi hiện nay quả thật không hề có sự phòng bị gì đối với ta, đối mặt với kẻ địch lớn nhất ngay chính lúc nãy thôi còn đang muốn giết ngươi, lại không có sự phòng bị, tại sao? Cho ta một lí do, ta rất có hứng thú muốn biết!”.

Lăng Thiên bĩu môi trong lòng, ta không phòng bị gì với ngươi ư? Ngươi thật là biết nói đùa, vậy thì ta cứ cởi trần chuồng, đóng hết các huyệt đạo của bản thân, nhắm hai mắt nhảy xuống hố sâu toàn rắn độc.

Chẳng qua là sự phòng bị của ông đây ngươi không nhận ra mà thôi, cách thức phòng bị của ta là đem đến từ kiếp trước, ngươi làm sao có thể phát giác ra được.

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng hắn vẫn nói: “Chỉ vì ta tin gia chủ của Ngọc Gia hành sự có thể là đê tiện bỉ ổi, nhưng cũng không bỉ ổi đến mức như vậy, chủ nhà của một gia tộc lâu đời tất nhiên sẽ có phong độ của thiên niên thế gia, lí do này gia chủ có đồng ý không?!”.

Ngọc Mãn Lâu nghe thấy câu nói chửi hắn này, không những không tức giận, mà ngược lại còn cười to một cách sảng khoái, hỏi: “Nói hay lắm, bất luận lời ngươi nói có phải là lời thật lòng hay không, ta nghe đều cảm thấy thoải mái! Vậy thì, trong lòng của ngươi, ta là một người như thế nào?”.

Ngọc Mãn Lâu hỏi một cách hết sức nghiêm túc.

Đồng thời mắt hắn nhìn vào mắt của Lăng Thiên, dường như rất quan tâm sự đánh giá của Lăng Thiên đối với hắn.

Lăng Thiên cười một cách giảo hoạt, nhưng hắn không trả lời, mà hỏi ngược lại: “Vậy thì trong lòng của ngài, Lăng Thiên ta là một người như thế nào đây?”.

Đối với câu hỏi ngược gần như là trêu đùa này, Ngọc Mãn Lâu nhắm mắt lại, trầm tư hồi lâu, mới mở mồm nói: “Nếu như trên thế giới này không có Ngọc Mãn Lâu ta, thì Lăng Thiên ngươi sẽ trở thành bá chủ thiên hạ sau nhiều năm!”.

Sự đánh giá này, không thể được xem là không cao.

Đặc biệt là sự đánh giá này lại được nói ra từ mồm của gia chủ Ngọc Gia Ngọc Mãn Lâu, là một lời nặng như núi Thái Sơn!

“Ngọc gia chủ quả thật quá đề cao Lăng Thiên rồi”.

Lăng Thiên cười nhạt một tiếng, nói: “Có điều, vô cùng trùng hợp.

Đó cũng chính là sự đánh giá của ta đối với ngài”.

Lăng Thiên hơi híp mắt lại: “Nếu như thế giới này không có ta, Ngọc gia chủ tất nhiên sẽ trở thành thiên hạ chí tôn nhiều năm sau nữa!”.

“Cho nên ta hôm nay bắt buộc phải giết ngươi! Bất luận là vì bản thân ta hay là vì tương lai của Ngọc Gia!”.

Ngọc Mãn Lâu cười vui vẻ một cách lạ thường.

Đồng thời từ trong mắt hắn thể hiện ra càng ngày càng sắc bén.

Hắn đã cảm giác được, tiết tấu cuộc nói chuyện giữa hai người.

Vô hình đã từng bước được Lăng Thiên dắt đi.

Cảm giác cực nhạy này làm cho toàn thân Ngọc Mãn Lâu đều cảm thấy không thoải mái.

Giờ phút này, hắn đã không còn kiên trì thêm được nữa, chỉ muốn giết chết Lăng Thiên luôn cho xong!

“Có lẽ, thiên hạ này ngài mới là người thật sự hiểu được ta”.

Lăng Thiên than thở một hơi, nói: “Lời lại nói ngược lại, thiên hạ này người duy nhất có thể hiểu được ngài, chỉ có một mình Lăng Thiên ta.

Bởi vì mục tiêu của chúng ta là giống nhau.

Thậm chí cách thức mà hai bên dùng đều gần giống nhau; theo ta thì thấy, nếu như không có gì thay đổi, cuộc tranh giành thiên hạ trong ương lai, sẽ được triển khai giữa hai người chúng ta, ngài thấy có đúng không?”.

Ngọc Mãn Lâu trong mắt lóe lên một chút đắc ý, hắn từ từ chậm dãi gật đầu, nói: “Vốn dĩ dựa vào tình hình trước mắt mà nói thì đích xác là có khả năng như vậy.

Chỉ có điều, ngươi đã không còn cơ hội này, bởi vì ta rất có thể sẽ giết chết ngươi ngay lúc này đây.

Khả năng mà ngươi nói sẽ không có một chút ý nghĩa nào đối với một người đã chết cả”.

Bạn đang đọc truyện tại –

Ngọc Mãn Lâu có chút tự cao tự đại, thực lực hiện nay của hắn hơn hẳn so với Lăng Thiên.

Cơ hồ chiếm được thế thượng phong tuyệt đối.

Cho nên hắn tự nhiên rất không muốn nói theo đề tài nói chuyện của Lăng Thiên.

Nhưng mỗi một câu nói của Lăng Thiên, đều giống như gãi đúng vào chỗ ngứa của hắn vậy.

Mà còn kích thích được một số phản cảm của hắn.

Hoặc có thể nói là chạm vào dây thần kinh nhạy cảm của hắn; điều này làm cho Ngọc Mãn Lâu cảm thấy.

Nếu như không dùng lời nói để phản kích lại thì sẽ rơi vào thế hạ phong trong cuộc nói chuyện này.

Mà một khi đáp lời phản kích, thì lại rơi vào cạm bẫy lời nói của Lăng Thiên, chính là tiến thoái lưỡng nan.

Nếu không dựa vào thân phận gia chủ một nhà của hắn, làm thế nào mà động một cái là dùng sống chết để nói chuyện.

“Ngài sẽ không làm như vậy.

Ít nhất thì trước mắt không phải là thời cơ thích hợp nhất”.

Lăng Thiên lắc đầu khẳng định: “Cục diện hiện nay, ngài làm sao mà nỡ giết ta?”.

“Tại sao? Cho ta thêm một lí do nữa!” Ngọc Mãn Lâu cười một cách chế giễu: “Ta cho đến tận bây giờ, không nghĩ ra được bất kì một lí do gì cả, tâm nguyện lớn nhất hiện nay của ta cũng chính là muốn giết chết ngươi! Mà ngươi, từ lúc bắt đầu có lẽ còn có cơ hội để thoát thân, nhưng đến bây giờ, thì không còn một chút cơ hội nào nữa rồi”.

Lăng Thiên không thèm để ý đến lời nói của hắn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên, nhìn bầu trời màu xanh bị cây cối che phủ trên đầu, khoan thai nói: “Ta luôn nghĩ, nếu như có thể được nói chuyện sảng khoái với người ngang cơ mình, thì đúng là một chuyện làm người ta say mê; mà cuộc nói chuyện này, bất luận là cuối cùng ai thua ai thắng, đều cần phải được ghi vào trong sử sách, lưu truyền thiên cổ, chỉ cần nghĩ tới, đều cảm thấy thoải mái vui sướng trong lòng, không hổ thẹn một đời.

Cho nên, trước đây ta luôn nghĩ, nếu như hai chúng ta có thể ngồi lại với nhau, thì sẽ là một cục diện như thế nào?”.

“Sự hoang tưởng chả ra sao cả, chỉ có thể đoạn tống tính mạng của mình”.

Ngọc Mãn Lâu nói một cách lạnh lẽo, sát khí đằng đằng.

Hiệp đấu thứ ba này Lăng Thiên giành chiến thắng tuyệt đối! Hoàn toàn khống chế được tiết tấu của cuộc nói chuyện, còn Ngọc Mãn Lâu đang muốn phá vỡ thế cờ, dựng lên bảng hiệu lớn nhất hiện nay của hắn – đó là thực lực và thế lực đủ để giết chết Lăng Thiên.

Nhưng Lăng Thiên làm sao có thể cho hắn cơ hội đó, cho nên hắn lập tức thừa thắng xông lên.

Lăng Thiên cười hi hi, lập tức thần sắc bỗng trở lên nghiêm túc, nói bằng giọng rất nghiêm chỉnh: “Dám hỏi Ngọc Gia chủ một câu, nếu như thiên hạ này không còn Lăng Thiên ta, gia chủ dự tính mình có thể thống nhất thiên hạ trong vòng bao nhiêu năm?”.

Ngọc Mãn Lâu bỗng giật mình, từ trong khẩu khí của Lăng Thiên có thể nghe ra, đây mới chính là trò chơi chủ yếu của ngày hôm nay! Hắn nghiền ngẫm câu nói này của Lăng Thiên, trầm ngâm hồi lâu, đang lúc tự tin đầy người chuẩn bị trả lời thì đột nhiên cảm thấy mình dù trả lời như thế nào thì cũng không thích hợp.

Nếu trả lời là 5 năm? Thì đó là việc không thể nào.

Trong vòng ba năm, chính là cuộc chiến giáp tử với Thủy Gia, sau trận chiến đó, bất luận là thua hay thắng, thế lực của Ngọc Gia chắc chắn sẽ bị những thiệt hại nhất định, nếu muốn nhất thống thiên hạ trong vòng 2 năm sau đó nữa, thì không khác gì là nói mơ.

Nếu nói là mười năm? Có Tiêu Gia, Thủy Gia, còn có cả Đông Phương Thế Gia, càng huống hồ còn có sự cản trở của hai môn phái lớn là Vô Thượng Thiên và Thiên Thượng Thiên, dường như cũng là không thể.

Nếu thời gian nhiều hơn một chút nữa, 20 năm? Nếu như trả lời 20 năm, chắc thì có thể chắc, nhưng nói vậy thì không có khí thế! Quả thật là một câu trả lời quá kém cỏi, 20 năm sau bản thân mình đã là một lão già cóc đế, kể cả hùng bá thiên hạ rồi thì cũng còn có ý nghĩa gì nữa?!.

Lăng Thiên đã dự tính được thời gian hắn có thể nhất thống thiên hạ, đương nhiên biết được nguyên nhân hắn chậm trễ không trả lời, không nén được lòng cười lớn.

Ngọc Mãn Lâu đỏ mặt, có cảm giác xấu hổ quá mà thành tức giận, phẫn nộ nói: “Lăng Thiên, để ta hỏi lại ngươi một câu, nếu như thiên hạ này không có lão phu, thì ngươi có thể thống nhất thiên hạ trong vòng bao nhiêu năm?”.

Tiếng cười của Lăng Thiên im bặt, lần này đến lượt hắn không có cách nào để trả lời.

Tiêu Gia, Thủy Gia, Ngọc Gia, còn có các thế lực lớn khác cát cứ các phương, nếu như nói bình định thiên hạ trong vòng vài năm, thì đúng là chuyện hoang đường.

Lăng Thiên tuy điên cuồng, nhưng cũng không điên đến mức độ như vậy, nếu như nói có thể trong vòng 10 năm, thậm chí là thời gian ngắn hơn để thống nhất thiên hạ, đừng nói là Ngọc Mãn Lâu không tin, đến bản thân Lăng Thiên cũng không có sự tự tin này!

Ngọc Mãn Lâu cũng giống như Lăng Thiên lúc trước, hắn cười lớn, trong lòng tràn trề sự hả hê giống như trả được thù, hắn chế giễu nói: “Ngươi đặt ra câu hỏi này trước, hóa ra chính ngươi cũng không thể trả lời sao?”.

“Đúng vậy, câu hỏi này, chúng ta đều không thể trả lời được.

Thế sự cũng giống như ván cờ, biến hóa khó lường, không ai có thể đoán biết trước được ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì!”.

Lăng Thiên nói một cách thẳng thắn: “Vậy thì xin hỏi Ngọc Gia chủ, nếu như hôm nay ngài thật sự giết chết ta, vậy thì theo suy đoán bảo thủ nhất của ta, Ngọc Gia chủ ít nhất cần đến 15 năm để nam chinh bắc chiến, thì mới có hy vọng nhất thống được thiên hạ.

Nếu như lại cộng thêm Thiên Phong Đại Lục và Thiên Dương Đại Lục, thì chỉ sợ 30 năm cũng chưa chắc có thể hoàn thành được.

Xin hỏi, Ngọc Gia chủ năm nay đã được bao nhiêu mùa xuân rồi?”.

Ngọc Mãn Lâu tay vuốt ra, sắc mặt bỗng biến đổi, im lặng không nói gì.

Giống như một con mãnh thú bị thương, đột nhiên bị đánh vào vết thương, hơi thở toàn thân hung hiểm mà tàn ác!

“Theo như ta được biết, Ngọc Gia chủ năm nay có lẽ đã 49 tuổi”.

Lăng Thiên cười một cách lạnh lùng nói: “Chúng ta có thể rút ngắn niên hạn một chút, lấy một số ở giữa là 20 năm, có thể nói thế này, năm ngài 70 tuổi thì có thể nhất thống thiên hạ, trở thành thiên hạ chí tôn.

Có thể thưởng thức được cảm giác diệu kì quân lâm thiên hạ?”.

Ngọc Mãn Lâu bỗng nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc nhọn mà tràn đầy sự thương cảm.

Lăng Thiên không thèm để ý đến hắn, chỉ biết đến bản thân mình tiếp tục nói một cách tàn khốc: “Kể cả ngài có thể thống nhất thiên hạ trong vòng 20 năm, thì ngài cũng đã 70 tuổi rồi; có thể làm thiên hạ chí tôn được bao nhiêu năm nữa? Một năm? Hai năm? Hay là ba năm? Ha ha ha ha… ngài công lực thâm hậu, nhưng cũng không phải là thần tiên, chắc là ngài không thể trường sinh bất lão chứ! Ngài sẽ có cái ngày từ biệt cõi đời này, đến ngày đó thì sẽ làm sao?!

Lăng Thiên cười dài một tiếng, nói một các sắc bén: “Thiên hạ chí tôn hơn 70 tuổi! Hơn 70 tuổi a! Kể cả ngài có trở thành thiên hạ chí tôn, cũng có ý nghĩa gì chứ? Kể cả ngài có trở thành thiên hạ chí tôn, ngài còn có bao nhiêu thời gian để đi thực hiện hoài bão vĩ đại của mình? Chẳng nhẽ mục đích của ngài là chết trên chiếc ngai vàng chí tôn thiên hạ??? Chính là muốn để hơn 50 cân thịt của ngài thối rữa trên chiếc ngai vàng thiện hạ chí tôn đó sao???”.

Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ


Chương 490: Đánh Cuộc Thiên Hạ

Ngọc Mãn Lâu trầm tư, mấy câu hỏi này của Lăng Thiên đã triệt để đánh vào điểm yếu của hắn.

Mà những điều mà Lăng Thiên nói rõ ràng là rất khó nghe, khó nghe đến mức Ngọc Mãn Lâu trước giờ chưa từng nghe qua.

Tức thời Ngọc Mãn Lâu tức đến muốn ngất đi, giận đến run người, tức đến đầu bốc khói,nhưng hắn không có câu nào có thể phản bác lại được!

Từ trước đến nay, Ngọc Mãn Lâu luôn dốc sức để thực hiện dã tâm của hắn, chưa từng có chút thả lỏng nào; nhưng hắn trước giờ chưa từng nghĩ đến vấn đề, kể cả là có một ngày hắn thống nhất được thiên hạ, thì bản thân hắn còn có thể sống được bao lâu nữa.

“Nếu như ngài chỉ muốn làm hoàng đế, hiện nay sao lại không có thể”.

Lăng Thiên nói một cách chậm rãi mà vô tình, giơ ngón tay ra, chỉ vào Ngọc Mãn Lâu, rồi chỉ vào mình, nói: “Ngài, ta, hiện nay đều có thể! Chúng ta có thể bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đăng cơ làm hoàng đế, trở thành vua của một nước.

Hùng bá một phương; kể cả là ngay bây giờ, trong phạm vi thế lực của cả hai, kể cả là vua của một nước, cũng chưa chắc có thể so sánh được với ta và ngài! Nước chư hầu bé nhỏ như vậy, có thể làm thỏa mãn được khẩu vị của ta và ngài không?”.

“Mục đích theo đuổi của chúng ta là hoàn toàn giống nhau, đều là cả thiên hạ này!”.

Lăng Thiên nói một cách hùng hồn: “Kém cỏi nhất cũng phải là một Thiên Tinh Đại Lục!”.

“Cho nên, hôm nay ta ở đây đợi ngài, ta muốn cùng ngài nói chuyện một chút”.

Lăng Thiên đột nhiên cười một cách hòa nhã, cười một cách giảo hoạt mà đáng yêu.

“Ta chấp nhận nói chuyện với ngươi”.

Ngọc Mãn Lâu nói một cách chậm rãi, kèm theo một chút gì đó sự mệt mỏi, nhìn về phía Lăng Thiên: “Ngươi rốt cuộc là muốn nói gì, bây giờ có thể nói được rồi, nói ra mục đích thật sự của ngươi đí”.

Ngọc Mãn Lâu bắt đầu suy nghĩ một cách nghiêm túc đến từng câu nói của Lăng Thiên, những lời mà Lăng Thiên nói là rất khó nghe, nhưng Ngọc Mãn Lâu không thể không thừa nhận, những lời của Lăng Thiên, quả thật là rất có đạo lí.

Cho nên, Ngọc Mãn Lâu dồn nén cơn tức giận của hắn xuống, trở nên nhẫn nại, mà từ trong những lời nói của Lăng Thiên, Ngọc Mãn Lâu cũng dường như nghe ra được điều gì đó; chính là những thứ mà hắn nghe ra được, là thứ làm cho hắn cảm thấy hứng thú nhất.

Tuy nhiên càng là như vậy, thì sự kiêng nể của Ngọc Mãn Lâu đối với Lăng Thiên cũng càng mãnh liệt, Ngọc Mãn Lâu hiện giờ, trong thâm tâm bản thân hắn, đột nhiên phát hiện ra, hắn có một chút cảm giác sợ hãi trước người thiếu niên trước mặt! Không sai, chính là sợ hãi, cảm giác này, làm cho Ngọc Mãn Lâu rất là tức tối! Ngoài cái người của nhiều năm về trước đó ra, bản thân hắn đâu có từng sợ bất kì kẻ nào!

“Trước lúc ta với ngài nói chuyện, ta có kiến nghị như thế này với ngài trước”.

Lăng Thiên cười một cách giảo hoạt.

Tính đến thời điểm này, cuộc đàm phán có thể nói là thành công hoàn toàn, hiện nay chỉ còn cần đợi bản thân mình đề ra điều kiện để đối phương động lòng.

Mà Lăng Thiên cho rằng một cách chắc chắn, Ngọc Mãn Lâu sẽ tuyệt đối không có lí nào để không đồng ý.

Mục đích đã đạt được, Lăng Thiên giờ không còn cần vội vã gấp gấp nữa.

“Kiến nghị gì? Ngươi cảm thấy kiến nghị gì có thể làm ta động lòng?”.

Thần sắc của Ngọc Mãn Lâu lúc này hiện ra vô cùng mệt mỏi, khẩu khí cũng mềm đi không ít.

Lúc này đây, dường như bản thân hắn xuất hiện một chút gì đó của người già cả.

“Ta kiến nghị ngài tranh thủ thời gian kiếm lấy cô vợ, để cô ta sinh cho ngài thêm một đứa con trai”.

Lăng Thiên nói một cách cực kì nghiêm chỉnh: “Nghe nói con trai cả của ngài đã không may qua đời, mà hai đứa con trai còn lại của ngài thì ta đều đã từng gặp, nói thật lòng, hai tên đó, chính là hai tên bất tài điển hình, ta cảm thấy ngài mỗi lần nhớ đến việc thiên hạ ngài giành được bị hai đứa con như vậy làm bại hoại, trong lòng đã cảm thấy chả còn hứng thú gì cả.

Hơn nữa, nếu như ngài ngay từ bây giờ không tính đến, đợi thêm vài năm nữa, thì kể cả là có muốn chưa chắc đã có năng lực mà làm”.

Lăng Thiên cười lớn hai tiếng, cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Trên đời này, kẻ dám nói Ngọc Mãn Lâu trước mặt hắn, mà lại nói vô tư đến mức không phải lo lắng cơn thịnh nộ lôi đình của hắn, có lẽ cũng chỉ có bản thânLăng Thiên mà thôi, cho nên Lăng Thiên cảm thấy rất đắc ý.

Cảm thấy có cảm giác thành tựu.

Hắn muốn nhìn thấy bộ dạng tức tối vô cùng của Ngọc Mãn Lâu.

Đó sẽ là chuyện thú vị biết bao nhiêu?

Trước mặt gia chủ của đệ nhất thế gia, nói hắn nên lấy thêm một tiểu thiếp! Kiểu chuyện điên cuồng, lời nói điên cuồng như vậy, đích xác cũng chỉ có Lăng Thiên mới nói ra được.

Trên đời này, ngoài Lăng Thiên ra, tin chắc rằng không thể có người thứ hai nói ra được như vậy!

Nhưng Lăng Thiên chỉ cười được hai tiếng, liền há miệng không thể cười thêm được tiếng nào nữa.

Chỉ bởi vì ngay đối diện hắn.

Sau khi nghe xong những lời này của hắn, Ngọc Mãn Lâu không hề có chút biểu hiện gì của sự tức giận.

Mà là bộ mặt suy nghĩ trầm tư…thần sắc trầm ngâm! Thậm chí trên mặt còn lộ ra nét vui vẻ….

“Ô cái đ….! Ta chỉ là nói bừa một câu.

Ngài….ngài chắc không phải là đã động lòng rồi chứ?” Lăng Thiên dùng một ngón tay chỉ vào Ngọc Mãn Lâu, há mồm trợ hai mắt.

Trên mặt hoàn toàn là sự bất ngờ không tin vào mắt mình: “Thế mà ngài không tức giận sao??? Ta vừa nãy nói….”.

“Ngươi đã nói cái gì.

Điều ngươi nói chẳng nhẽ không phải là sự thật sao.

Tại sao ta phải tức giận với ngươi chứ?”.

Ngọc Mãn Lâu nhẹ nhàng ngẩng đầu lên: “Chẳng nhẽ ta tức giận, ta nổi giận lôi đình thì có thể biến hai đứa con của ta trở thành thần võ anh minh sao? Là có thể biến chúng thành giống như ngươi sao?”.

Ngọc Mãn Lâu nói một cách bình tĩnh.

Vừa nói vừa nhìn Lăng Thiên: “Còn về kiến nghị của ngươi.

Đúng là một kiến nghị không tồi, ta sẽ xem xét.

Khi mà hiện nay ta vẫn còn năng lực ấy”.

Ngọc Mãn Lâu nói một cách nghiêm túc: “Quả thật phải vậy!”.

“Ta….ta…”.

Lăng Thiên không có lời nào có thể nói. “Ngài thật sự muốn bò già ăn cỏ non sao? Ngài không sợ người trong thiên hạ nói xấu sao? Chẳng nhẽ ngài không sợ….”.

Lăng Thiên không nói thêm được lời nào.

Ngọc Mãn Lâu nói một cách rất bình tĩnh: “Ta không những tiếp thu ý kiến của ngươi, mà còn phải cảm ơn ngươi! Thật sự rất cám ơn ngươi! Kiến nghị này của ngươi rất tốt, kể cả có gia tài lớn đến đâu cũng không đỡ được một đêm của đứa phá gia chi tử. ta vốn dĩ từ lâu đã không có suy nghĩ về phương diện này, nhưng chuyện đêm hôm qua đã làm ta hiểu được rõ ràng, những đứa con như vậy, là không xứng để thừa kế cơ nghiệp của ta!”.

Trong mắt Ngọc Mãn Lâu lộ ra sự lạnh lẽo xa xăm: “Đó là bảnthay đổi được.

Cho nên kiến nghị của ngươi ta tiếp thu, ít nhất thì cũng còn thời gian hơn 20 năm nữa, ta hoàn toàn có thể đào tạo nên được một người kế thừa ưu tú, chả phải sao?”.

Lăng Thiên lấy tay lau trán, không nói thêm được câu nào.

Lăng Thiên dường như muốn tát một cái thật mạnh vào mồm của mình! Sau đó nói mày đúng là đồ ngu!

Cuộc đàm phán vốn dĩ đã giành được chiến thắng hoàn toàn, bản thân chẳng qua cao hứng muốn dùng lời nói để chửi hắn một chút, ai ngờ bị thiệt trong mồm lão, đúng là thông minh quá thành ngu dốt mà? Một câu nói không có dụng ý gì cả mà lại là sự gợi ý rất lớn cho đối phương?!.

Chuyện tối hôm qua, sự đả kích đối với Ngọc Mãn Lâu là vô cùng lớn, đặc biệt là nhìn thấy được sự ưu tú của Lăng Thiên, lại so sánh với sự hèn yếu của hai đứa con của mình, trong lòng Ngọc Mãn Lâu có một cảm giác thất bại vô cùng nặng nề.

Những hành động làm bừa của chúng trước đây cũng thì thôi, không ngờ chúng còn gây ra chuyện huynh đệ tương tàn, về điểm này thì Ngọc Mãn Lâu bất luận là như thế nào cũng không thể tha thứ được.

Lúc mới đầu khi nghe thấy kiến nghị của Lăng Thiên, trong lòng Ngọc Mãn Lâu cảm thấy vô cùng tức giận.

Nhưng cùng với việc lời nói của Lăng Thiên càng ngày càng khó nghe, Ngọc Mãn Lâu lại cảm thấy nó rất có đạo lí.

Tại sao lại không như vậy nhỉ, ta vẫn chưa đến tuổi năm mươi, có sức có tâm, có thể đồng bộ tiến hành, một mặt tiên hành thống nhất đại nghiệp, một mặt đào tạo nên một người kế thừa mới, đồng bộ song song, sao lại không làm chứ!

Nhìn Lăng Thiên, Ngọc Mãn Lâu mỉn cười nói: “Để cho cơ nghiệp nghìn năm của Ngọc Gia có thể được huy hoàng trong tay lão phu, càng có thể được kế thừa về sau, kể cả là người trong thiên hạ có chửi rủa, lão phu cũng có gì phải sợ? Chẳng nhẽ lão phu không làm chuyện này, thì những người chửi ta trong thiên hạ ít đi được sao? Hơn nữa, một người đàn ông, chỉ cần anh ta có tâm có lực, sao lại không thể lấy vợ sinh con chứ!”.

“Hôm nay nói chuyện với ngươi quả nhiên là một chuyện tốt, lại là một kiến nghị cực hay”.

Ngọc Mãn Lâu vô cùng tán đồng, “Ta cũng tiếp thu ý kiến này của ngươi! Sai lầm lớn nhất cả đời của chính là không quản giáo được tốt mấy tên tiểu súc sinh này; nếu như có thêm một đứa con nữa, đương nhiên ta sẽ không mắc lại sai lầm đó”.

Hắn nhìn Lăng Thiên, ánh mắt như tươi cười: “Điểm này, ngươi không phải lo lắng, ta sẽ xử lí rất tốt”.

Ta lo lắng cái gì cơ? Con mẹ nó chứ! Lăng Thiên cảm thấy bồn chồn, có cảm giác như lấy đầu húc vào tường.

Ta vừa nãy nói những gì nhỉ, nhắc nhở hắn sao?! Hắn ngốc nghếch hay là mình ngốc nghếch đây?!!

Lời tuy là như vậy, nhưng sâu trong nội tâm hắn, Lăng Thiên lại cảm thấy rất khâm phục Ngọc Mãn Lâu! Trong thiên hạ này, có mấy người ở địa vị như hắn có thể khiêm tốn tiếp thu ý kiến người khác như vậy? Mà rõ ràng là đang bị người khác chơi xỏ, thậm chí còn nhận thức được chỗ yếu của mình để sửa chữa, mà đặc biệt nhất là kẻ nói với hắn lại là một kẻ địch, kẻ địch lớn nhất đời hắn!

Lòng dạ của Ngọc Mãn Lâu làm cho Lăng Thiên có chút cảm giác lành lạnh trong người.

Trong lòng của Lăng Thiên, vị trí của Ngọc Mãn Lâu đang không ngừng được điều động thay đổi.

Ngọc Mãn Lâu ngậm cười nhìn về phía hắn, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao: “Còn muốn nói gì nữa không? Đừng ngại nói hết ra đi, ngươi chắc chắn không phải là chỉ có một kiến nghị đó thôi chứ?”.

Lăng Thiên lộ ra một nét tươi cười khâm phục nhìn Ngọc Mãn Lâu, cuối cùng cũng chỉnh sửa một chút tinh thần của mình, chậm rãi nói: “Ngọc Gia và Thủy Gia vẫn còn thời gian không đến 2 năm, là bắt đầu trận chiến giáp tử.

Việc này không sai phải không?”.

Ngọc Mãn Lâu cười nói: “Chuyện này người trong thiên hạ đều biết, có chỗ nào kì lạ sao?”.

Lăng Thiên hạ giọng nói: “Mà lời hẹn ước nửa năm giữa ta và Giang Sơn Lệnh Chủ Tống Quân Thiên Lý, cũng chỉ còn thời gian một nửa nữa là kết thúc.

Nếu như ta không may chết dưới tay của Tống Quân Thiên Lý, đương nhiên cứ xem như là ta chưa hề nói câu gì; nhưng nếu như ta có thể may mắn sống được mà về, ta hi vọng có được một hẹn ước với Ngọc Gia chủ”.

“Hẹn ước gì?”.

Ngọc Mãn Lâu đã ước chừng đoán được hắn đang muốn nói gì, lộ ra thần sắc rất là thấy hứng thú.

Lăng Thiên cười nhạt nói: “Ta nghĩ Ngọc Gia chủ chưa chắc đã muốn dùng mười mấy năthời gian mấy chục năm để nam chinh bắc chiến? Kiến nghị này của ta, có thể rút ngắn thời gian bình định thiên hạ xuống còn có khoảng 10 năm, thậm chí là ngắn hơn nữa!”.

Lăng Thiên giọng trầm trầm, ném ra một mồi nhử lớn.

Không sợ Ngọc Mãn Lâu không mắc câu! Lăng Thiên vẫn chưa đến 20 tuổi, có cả đống thời gian để đợi, cũng đợi được, nhưng cái tuổi của Ngọc Mãn Lâu thì đã không thể đợi được nữa rồi.

“Nói như nào vậy?”.

Ngọc Mãn Lâu ánh mắt bỗng trở lên sắc bén.

Lăng Thiên duỗi 5 đầu ngón tay ra, lắc lắc một cách đắc chí: “5 năm, thời gian năm năm, ta không làm phiền ngài, ngài cũng không được làm phiền ta.

Chúng ta một bắc một nam, hoặc một đông một tây, đem Thiên Tinh Đại Lục này thống nhất thành hai phần hoàn chỉnh; một nửa thuộc về ta, một nửa thuộc về ngài.

Đến lúc đó, hai nhà chúng ta lại quyết một trận sinh tử, ai thắng thì thiên hạ là của người đó.

Còn về ai phụ trách mé bên nào, thì do ngài định đoạt là được”.

Lăng Thiên đắc chí cười hi hí, điệu cười giống như tràn đầy máu tanh của toàn thiên hạ: “Nhưng sau 5 năm, nếu như bên nào không hoàn thành được vụ cá cược này, thì phải nhận thua xưng thần! Không được nuốt lời”.

Khẩu khí của Lăng Thiên, giống như hai đứa trẻ đang đánh cuộc với nhau, uhm, ngươi thắng rồi thì viên bi ve này thuộc về ngươi, ta thắng rồi thì viên bi ve này thuộc về ta, chỉ nhẹ nhàng như vậy mà thôi.

Quyển 6

Lăng Thiên Truyền Thuyết

Phong Lăng Thiên Hạ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box