Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 100 : Rời Thành Ra Đi (c496-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 496: Rời Thành Ra Đi
Thấy Tiêu Nhạn Tuyết vẫn không hiểu gì cả.
Lăng Thiên thở dài một hơi, giải thích nói: “Ngọc Mãn Lâu hiện nay đã có sự xắp xếp cho thống nhất thiên hạ sau này của hắn.
Hắn tại sao lại bắt buộc phải lấy tiểu thư của một đại gia tộc? Chỉ bởi vì hắn muốn đứa con được sinh ra sau này lúc đăng cơ, có đủ thân phận và nguồn gốc.
Bao gồm mẫu tộc có thực lực không yếu! Nàng đã hiểu chưa? Hắn càng là lựa chọn tiểu thư của gia tộc lớn như vậy, thì càng chứng minh một điều rằng hai đứa con trai kia của hắn càng không có chút hi vọng gì! Sự vội vã hiện nay của hắn, chính là đang chứng minh sự xem trọng cực kì của hắn đối với chuyện này.
Thậm chí là đã không đợi được nữa; những điều này, chẳng phải là đều cho thấy sự hài lòng và xem trọng của Ngọc Mãn Lâu với gia tộc của vị tể tướng này? Hắn ta sao lại không vui được chứ? Tương lai nếu như Ngọc Mãn Lâu thống nhất thiên hạ, thì cháu ngoại hắn chả phải sau này sẽ là thiên hạ chí tôn, gia tộc của ông ta cũng theo đó mà được tôn vinh, trở thành đệ nhất gia tộc! Chẳng nhẽ thu hoạch được nhiều như vậy, vẫn không bằng một đứa con gái ruột sao? “.
Lăng Thiên cười mỉa mai một tiếng: “Càng huống hồ, con gái thì sớm muộn cũng phải đi lấy chồng; nếu như là nàng, nàng sẽ để con gái của mình làm hoàng hậu, thậm chí là hoàng thái hậu? Hay là gả con gái mình cho một tên thư sinh nghèo kiết xác? Mà chỉ cần Ngọc Mãn Lâu thống nhất được thiên hạ, thì ngôi vị đó chắc chắn là không chạy đi đâu được!”.
“Thiên hạ hiện nay, còn có thực lực của nhà nào có thể cao hơn Ngọc Gia của Ngọc Mãn Lâu?”.
Lăng Thiên vẫn cười một cách mỉa mai.
“Hóa ra … là như vậy”.
Tiêu Nhạn Tuyết có chút lạc lõng cúi đầu xuống, khi vừa nghĩ thông điểm này, đồng thời nàng cũng bất giác nhớ đến sự bức ép của gia tộc đối với mình, lập tức cảm thấy đau xót trong lòng.
Nhìn thấy thần sắc của Tiêu Nhạn Tuyết.
Lăng Thiên tất nhiên là đoán được nha đầu này đang nghĩ cái gì.
Bất giác thở dài một hơi.
Cười nói: “Sao vậy? Thấy Ngọc Mãn Lâu trâu già ăn cỏ non, Tiêu đại tiểu thư chẳng nhẽ có sự cảm khái gì sao? Chẳng nhẽ cũng không đợi được muốn đi lấy chồng rồi? Có cần ta đến nói chuyện với Ngọc Mãn Lâu không, tiểu công chúa của Tiêu Gia, nói thế nào thì cũng cao sang hơn so với con gái của lão tể tướng hết thời ấy chứ nhẩy? Ta tin chắc là Ngọc Mãn Lâu sẽ thay đổi chủ ý, ý kiến của ta nói chung là hắn vẫn dám tiếp thu!”.
“Lăng Thiên huynh….
Huynh…sao huynh không đi chết đi!”.
Câu nói của Lăng Thiên làm cho Tiêu Nhạn Tuyết còn không kịp tự đau tự buồn, trong khoảnh khắc tinh thần thương cảm biến thành e lệ vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nàng đỏ mặt trợn mắt, thò tay vớ lấy cốc trà ném về phía Lăng Thiên.
Lăng Thiên cười lớn, né người sang bên tránh.
“Nếu như là huynh cướp tân nương tử của Ngọc Mãn Lâu….”.
Tiêu Nhạn Tuyết đột nhiên có ý nghĩ kì quái, hai tay đặt lên má mơ màng.
“Oạch!” Lăng Thiên giật mình: “Đại tỉ, chuyện này nói một chút là được rồi, người đừng có hi vọng ta điên cuồng như vậy”.
Tiêu Nhạn Tuyết cười ngặt ngẽo.
Thể hiện ra sự phong tình vô hạn, Lăng Thiên mắt nhìn chằm chằm, thẳng băng, suýt chút nữa chìm đắm vào trong mĩ nhân kế này.
Ba ngày sau, thông tin gia chủ Ngọc Gia làm hỉ sự được truyền khắp thiên hạ.
Không nằm ngoài dự tính của Lăng Thiên, cả nhà vị tể tướng Tô Kiến Ngôn đó, vui mừng khôn siết đem con gái mang đến “tặng”.
Cả gia tộc đều đang mừng thầm với nhau.
Trong thời buổi mưa gió bão bùng như thế này, cuối cùng cũng bám víu vào được cái đùi to đến mức không thể to hơn!
Chính tại lúc kiệu hoa của cô dâu được khiêng vào trong sân lớn nhà Ngọc Gia, Lăng Thiên mặc một bộ đồ trắng, hồi phục khuôn mặt vốn có, kéo theo Tiêu Nhạn Tuyết, hai người ung dung đi ra khỏi thành Minh Ngọc.
Ai cũng không thể biết được, tại sao Lăng Thiên đến bây giờ mới rời đi.
Trong ba ngày này hắn rốt cuộc đã làm những gì.
Bí mật này, đã từng làm cho Ngọc Mãn Lâu sau khi biết được hành tung của Lăng Thiên đã bồn chồn rất lâu.
Cho đến nhiều năm sau, Ngọc Mãn Lâu mới biết được Lăng Thiên trong ba ngày này đã chôn xuống cái gì.
Những việc mà Lăng Thiên làm trong ba ngày này, phục bút được chôn xuống (phục bút: đoạn văn đầu dẫn ý cho đoạn văn sau, câu nói này có nghĩa là những việc mà Lăng Thiên đã bí mật làm trong ba ngày này), dường như làm cho Ngọc Gia trong một đêm mất hết tất cả không bao giờ khôi phục lại được! Nhưng đến lúc đó, tất cả đã khác, cũng càng là không kịp nữa rồi…
Sắc trời từ từ tối dần.
Khắp nơi sương mù đã lờ mờ hiện ra.
Hai người cưỡi ngựa vẫn đi trên con đường, mà hai người cưỡi ngựa dường như không chút lo lắng gì đến việc đêm nay sẽ nghỉ chân ở đâu, vô cùng nhàn nhã thong dong.
“Chúng ta đang đi đâu đây? Huynh đừng cứ lấp liếm muội như vậy!”.
Một giọng nữ thanh thoát vang lên.
“Ta nói đại tiểu thư, nàng đã hỏi câu này đến lần thứ 7 rồi đấy”.
Một giọng nam khác vang lên.
“Nếu như huynh không phải lúc nào cũng cười ha ha, cũng không nói rõ ràng là đi đâu thì muội phải hỏi huynh sao? Huynh không nói, thì muội đương nhiên là phải hỏi.
Hỏi bao nhiêu lần thì cũng là chính đáng cả”.
Thiếu nữ chỉ trích một cách rất bất mãn.
“Ha ha…”
“Lại thế nữa rồi!”.
“Hahahaha……”
“Cười, cười cái đầu huynh ý.
Chỉ biết mỗi haha….
Trước đây muội từng nghe huynh nói, huynh dường như muốn đến bên Đông Phương thế gia một chuyến?” Thiếu nữ nói với giọng hồ nghi: “Hình như là có ước hẹn gì với Đông Phương Kinh Lôi thì phải? Dựa theo tuyến đường mà chúng ta đi, căn cứ vào phương hướng của Đông Phương Thế Gia thì sẽ không thể nào sai được”.
“Ờ… Tiêu tiểu thư quả nhiên là thông minh.
Đoán tuy không trúng nhưng cũng không sai nhiều!”.
Giọng nam vừa cười vừa nói: “Nghe nói thái tử của Đông Triệu cầu thân với Tiêu Gia.
Ta lại chuẩn bị đem tiểu công chúa quý giá nhất của Tiêu Gia đem đến để thành thân, cũng tốt, có thể đổi lấy cơ hội để tiến thân.
Dự định này của ta cũng không tồi phải không!?”.
“Huynh…đáng ghét! Huynh là đồ đáng ghét, đồ xấu xa! Huynh xấu xa quá!”.
Thiếu nữ hờn dỗi nũng nịu.
Cuối cùng thì cũng bị đề tài của hắn làm cho mất tập trung, không những thế còn tức một cục trong bụng.
“Huynh đang nghĩ gì vậy?”.
Đột nhiên thấy người thiếu niên bên cạnh mình dừng ngựa lại, thiếu nữ hỏi.
Trong cảnh chiều tối mênh mang, sắc mặt của thiếu niên thể hiện ra thần sắc hết sức là gian xảo.
Cười. uhm … thậm chí còn có chút thô tục.
“Ta chỉ là đang nghĩ….” Lăng Thiên một tay vuốt hàm, trên mặt lộ ra vẻ trầm tư suy nghĩ.
Trong mắt bỗng lóe ra một sự tinh quái: “Ta đang nghĩ.
Đêm nay… Ngọc Mãn Lâu đang làm gì….
Đúng là đáng để người ta miên man suy nghĩ”.
Lăng Thiên cười hề hề.
“Ngọc Mãn Lâu đang làm gì? Huynh sao tự nhiên lại nghĩ đến điều này….Á___ Lăng Thiên huynh là đồ xấu xa! Huynh không thể nghiêm chỉnh một chút được sao?!”.
Tiêu Nhạn Tuyết lập tức mặt đỏ gay, toàn thân cứ như là đang bốc hỏa.
Lăng Thiên trông giống cười mà không phải là cười, hắn nhìn Tiêu Nhạn Tuyết, nhìn trên ngó dưới một lượt, đột nhiên cười một cách quái đản hai tiếng.
Sau đó lại tiếp tục nhìn nàng, lại tiếp một trận cười quái đản.
Ngọc Mãn Lâu đang làm gì? Ngọc Mãn Lâu còn có thể đang làm gì chứ? Đêm tân hôn, đêm động phòng hoa chúc.
Chẳng nhẽ lại đi trồng rau cải sao? Chỉ cần hắn vẫn còn tâm còn lực, chắc chắn là đi…làm cái chuyện ấy với tân nương.
Đương nhiên nếu như Ngọc Mãn Lâu hữu tâm vô lực, thì lại càng cái đó… chả trách Lăng Thiên cười một cách quái dị như vậy.
Nhưng Tiêu Nhạn Tuyết lại bị ánh mắt quái dị này của Lăng Thiên nhìn cho toàn thân mềm nhũn.
Trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận.
Nghĩ thầm, nghĩ cái gì không nghĩ, lại đi nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc của người ta…Đột nhiên nghĩ ra….
Tiểu tử này đang nghĩ đến đêm động phòng hoa chúc của Ngọc Mãn Lâu, nhưng hai con mắt thì lại cứ lượn đi lượn lại trên người mình!
Tiêu Nhạn Tuyết lập tức hiểu được dụng tâm hiểm ác của Lăng Thiên.
Đột nhiên mặt đỏ má hồng, hai mắt như muốn bốc lửa, bị suy nghĩ bỉ ổi của Lăng Thiên làm cho tức đến dựng lông mày.
Lập tức quất roi ngựa đuổi theo truy sát.
Lăng Thiên cười lớn, thúc ngựa chạy như bay, vừa chạy, vừa cười nói: “Thật sự ta vẫn quên mất một chuyện.
Lão đồ cổ giống như Ngọc Mãn Lâu, có thể hiểu được gì chứ? Kể cả là vẫn còn tâm lực, cũng chưa chắc đã chiều được tân nương tử.
Nếu như có thể phụ đạo trước cho hắn một chút.
Xem vài bộ phim XXX.
Thì chắc là sẽ có ích lắm đây….” Lăng Thiên nói một cách vô cùng đáng tiếc. “Nếu như lão già đến lúc lâm trận mới phát hiện ra hỏa lực của mình không được mạnh, không có cách nào công thành, đột phá vòng vây, vậy thì…he he he….” Suy nghĩ độc địa của Lăng Thiên lúc này được bộc lộ ra một cách rõ nét.
“Huynh…huynh…Lưu manh! Huynh huynh…huynh vô lại!”.
Tiêu Nhạn Tuyết mặc dù không biết phim XXX là thứ gì? Nhưng nàng biết một cách chắc chắn những lời được nói ra lúc này của Lăng Thiên tuyệt đối không có câu nào là tử tế cả.
Đỏ ửng mặt đuổi theo.
Tiếng roi thúc ngựa vun vút vang lên.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Thiên vừa thúc ngựa tháo chạy, vừa cười một cách nhìn rất là khốn nạn.
Đột nhiên hắn nghĩ: Nếu như mang tiếng roi quất ngựa vun vút phối âm ở bên ngoài độngNgọc Mãn Lâu…chắc là thú vị lắm đây? Hahaha….
Một nam một nữ đuổi nhau, hai người từ từ biến mất trong màn đêm mênh mông, rốt cuộc là họ đi đến nơi nào, thì đến giờ vẫn chưa nói…
Nam Trịnh!
Thành Kim Bích.
Nam Cung Thế Gia.
Tiếng khóc làm chấn động cả bầu trời, cờ trắng bay phấp phới.
Một khung cảnh cực kì bi thảm.
Tin về cái chết của gia chủ Nam Cung Thiên Long.
Dường như trong khoảnh khắc làm cho tất cả những người của Nam Cung Thế Gia cảm thấy cả bầu trời như sụp đổ xuống.
“Nhẫn nhịn! Còn phải nhẫn nhịn đến khi nào? Tính mạng của đại ca cũng đã nhẫn nhịn đến không còn nữa rồi.
Ngươi vẫn còn muốn ta nhẫn nhịn sao?”.
Nam Cung Thiên Hổ ở trong đại sảnh bước tới bước lui trong lòng nóng như lửa đốt.
Giống như một con hổ bỗng đột ngột bị nhốt vào trong lồng.
Gào thét hét hò.
Trong mắt toàn những tia máu đỏ au: “Ta quả thật là không thể nhẫn nhịn thêm được nữa! Không thể nhẫn nhịn thêm được nữa!”.
Hắn vung tay một cách hằn học, nước bọt bắn khắp nơi, thần sắc kích động đến cực điểm.
“Cháu cũng có phải là muốn nhẫn nhịn đâu.
Nhưng chúng ta bắt buộc phải nhẫn nhịn! Nhẫn nhịn những thứ mà người khác không thể nhẫn nhịn! Không nhẫn nhịn thì phải chết! Cả gia tộc thế là xong đời! Chết thúc, chết cháu, đều có được xem là gì.
Nhưng những người khác của Nam Cung Gia, cả lớn cả nhỏ đến hơn 1000 mạng người.
Nhị thúc thật sự là không quan tâm sao?”.
Một giọng nói lành lạnh được phát ra từ một cơ thể gầy yếu mỏng manh đứng ở bên cạnh.
Nam Cung Ngọc hai mắt hơi đỏ: “Nhị thúc, lúc này tuyệt đối không phải là lúc làm bừa, động một cái chính là họa chết cả nhà đó”.
“Hừm hừm.
Ngọc Nhi, ngươi vẫn bình tĩnh quá nhỉ”.
Nam Cung Thiên Hổ hét lớn: “Cha ngươi chết rồi, ca ca ngươi cũng chết rồi.
Hiện nay Nam Cung Thế Gia ngươi nắm quyền trong tay rồi, ngươi chắc chắn là không quan tâm rồi.
Thậm chí chắc còn có chút vui mừng trong lòng nhỉ? Có khi còn cảm kích hung thủ đã giết cha của ngươi, có đúng vậy không? Hiện nay đến mối thù giết phụ thân thân sinh ngươi cũng không muốn báo nữa! Được! Được! Được!” Nam Cung Thiên Hổ gật đầu liên tiếp.
Sắc mặt cực kì phẫn nộ nói: “Đúng là một đứa con gái hiếu thuận.
Đúng là một đứa con gái hiếu thuận! Đáng tiếc đại ca đến lúc sắp chết cũng không phát hiện ra.
Con gái ruột của huynh ấy lại hiếu thuận như thế này!
“Nhị thúc! Thúc đang nói lung tung gì vậy?”.
Nam Cung Ngọc toàn thân run rẩy đứng dậy: “Mối thù giết cha, không đội trời chung.
Cháu có thể tha cho Lăng Thiên sao? Nhưng hiên giờ, chúng ta có năng lực để đi truy cứu sao? Có năng lực để báo thù sao? Kể cả là đem toàn bộ lực lượng của Nam Cung Thế Gia cùng nhau mang ra, chúng ta cũng có thể là đối thủ của Lăng Thiên sao? Trận hỗn chiến ở thành Thừa Thiên đó, chẳng nhẽ thúc vẫn còn nhìn chưa rõ thực lực của Lăng Thiên sao? Chẳng nhẽ cháu phải để cho cả Nam Cung Thế Gia đều chết sạch c, thì chú mới thôi cái ý nghĩ báo thù này ư?”.
“Khốn kiếp! Lăng Thiên thì có thực lực cái gì? Ta không biết, cũng không nhìn thấy!”.
Nam Cung Thiên Hổ kích động nói: “Nhưng thù của đại ca, bắt buộc phải báo! Kể cả là cả gia tộc tuyệt diệt, cũng phải để cho tên cẩu tạp chủng Lăng Thiên đó chết theo!”.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 497: Nam Cung Báo Thù!
“Chết theo?” Nam Cung Ngọc nước mắt lưng tròng, cười một cách lạnh lẽo: “Chúng ta lấy tư cách gì dựa vào sức mạnh hiện nay để làm cho Lăng Thiên chết theo? Nếu như lúc này hành động một cách bừa bãi, thì cái sự chết theo mà thúc nói chính là gia nghiệp trăm năm của Nam Cung Thế Gia! Nhị thúc, cháu gái cầu xin thúc, thúc hiện thực một chút được không? Nhẫn nại đợi thời cơ, phụ thân ông ấy tuyệt đối sẽ không chết một cách oan uổng được!”.
“Không!”.
Nam Cung Thiên Hổ giãy nảy lên, vò đầu bứt tóc của mình, thống khổ nói: “Hắn giết chết đại ca! Hắn giết chết đại ca của ta! Ta một khắc cũng không thể đợi được! Một khắc cũng không đợi được! Ta ngay bây giờ sẽ đi giết hắn! Lấy máu hắn để tế vong linh của đại ca trên trời!”.
Khuôn mặt của Nam Cung Thiên Hổ trở lên dữ tợn hơn bao giờ hết, đột nhiên hắn tóm lấy cổ áo của Nam Cung Ngọc, bóp chặt lấy cái cổ nhỏ nhắn của ả, ánh mắt điên dại, bất chấp tất cả: “Nam Cung Ngọc! Nếu như ngươi còn ngăn cản ta báo thù cho đại ca, lão tử sẽ giết ngươi trước!”.
“Khụ… khụ…” Nam Cung Ngọc không thở được khục khục vài cái, thấy nhị thúc không có ý định thả mình xuống, bất giác than một hơi dài, yếu ớt nói: “Được…. nếu như thúc chịu nghe theo sự xắp xếp của cháu, cháu ngay bây giờ sẽ lên kế hoạch, trả thù Lăng Thiên, trả thù cả Lăng Gia!”.
“Bịch!” Nam Cung Thiên Hổ vứt cô xuống đất cái bịch, thúc giục nói: “Nhanh, nhanh, nhanh vạch ra cái kế hoạch gì đó của ngươi!”.
Nam Cung Ngọc chậm dãi đứng dậy, trong mắt lộ ra sự tuyệt vọng, bình tĩnh nói: “Nhị thúc, trước hết thúc phải đồng ý với cháu, lần hành động này tất cả mọi việc đều phải nghe theo sự xắp xếp chỉ huy của cháu, thì chúng ra mới có chút cơ hội nhỏ nhoi có thể báo thù rửa hận, nếu như thúc cứ thích làm theo ý mình, vậy thì cháu thà ngay bây giờ lấy danh nghĩa là gia chủ ra lệnh giải tán Nam Cung Thế Gia, cháu tuyệt đối sẽ không lấy trứng chọi đá! Hoặc thúc ngay bây giờ có thể giết chết cháu, ít nhất thì Nam Cung Thế Gia không bị diệt vong trong tay cháu!”.
Nam Cung Thiên Hổ ngồi phịch lên ghế, thở hổn hển, hồi lâu, mới dùng ánh mắt hung tợn nhìn về phía cháu gái, nặng nề thở ra một hơi, nói: “Ngươi nói đi! Ta nghe ngươi hết! Ta chỉ muốn báo thù!”.
“Chúng ta vốn dĩ luôn hợp tác với Lăng Gia, mà còn giành được khá nhiều lợi ích, tuy chúng ta vẫn phải trả rất nhiều cái giá, nhưng Dương Gia giết chết tam ca cháu, hiện nay xét cho cùng cũng đã bị tiêu diệt rồi; mà nếu như không có Lăng Gia tương trợ, chúng ta nếu muốn làm được chuyện đó thì tuyệt đối không thể nào; chứ chưa cần nói sau khi Dương Gia bị tiêu diệt, Nam Cung Thế Gia chúng ta còn có thể thuận lợi nhận được một số những vụ làm ăn từ bên ngoài, thậm chí thừa cơ còn kiếm được một khoản lớn; điểm này, nhị thúc chắc sẽ không không thừa nhận chứ?”.
Nam Cung Ngọc giơ tay xoa xoa cổ của mình, ở chỗ đó, dưới sức bóp của Nam Cung Thiên Hổ, đã tím thành một mảng.
“Vậy thì làm sao?” Nam Cung Thiên Hổ nói: “Một chút lợi ích đó, làm sao có thể so sánh được với tính mạng của đại ca ta? Người đã không còn nữa, lợi ích có nhiều hơn thì có làm được gì!?”.
Nam Cung Ngọc trong mắt hiện ra một chút bi ai, nhưng nhìn thấy Nam Cung Thiên Hổ đang dần dần bình tĩnh lại, có thể động nào để suy nghĩ, đã có khả năng có thể nói chuyện, bất giác cảm thấy hơi yên tâm hơn một chút, tiếp tục nói: “Sự hợp tác giữa hai nhà, từ đầu đến cuối đều là lấy lợi ích làm tiền đề lớn nhất, kể cả đến cuối cùng, Lăng Gia lợi dụng Dương Gia, tiêu diệt một bộ phận sức mạnh của chúng ta, nói đến cũng thì cũng là do chúng ta tự chuốc lấy, trước lúc hành động đã không có ý tốt, điểm này cũng không thể phủ nhận?!”.
Nam Cung Thiên Hổ hừm một tiếng, quay mặt sang chỗ khác.
“Nếu chỉ như vậy, thì cũng đành; chúng ta mặc dù bỏ ra rất nhiều, thu lại được cũng không ít”.
Nam Cung Ngọc ánh mắt nặng trĩu, không biết trong lòng cô đang nghĩ gì.
Nhưng giọng nói thì vô cùng rõ ràng, nói: “Thế nhưng, phụ thân lại định lợi dụng lúc Tống Quân Thiên Lý truy sát Lăng Thiên để hãm hại hắn, điều này là có chút tham lam đê tiện”.
Cô nói đến đây, thấy Nam Cung Thiên Hổ lại như muốn giãy nảy lên, liền giơ tay ra dừng hắn lại, nhanh chóng nói tiếp: “Cháu biết ý của phụ thân, Thừa Thiên đã bị diệt, có thể nói hoàn toàn trở thành thiên hạ của Lăng Thiên, ở trong đó có lợi ích cực lớn, nhưng chỉ có một mình Lăng Gia độc hưởng.
Nhưng Lăng Gia nếu như không có Lăng Thiên, thì tất cả những điều đó sớm muộn cũng sẽ mất đi; mà chúng ta xét cho cùng thì cũng từng hợp tác với Lăng Gia, tự nhiên biết được trong tay Lăng Thiên có lực lượng hùng hậu như thế nào.
Chỉ cần Lăng Thiên chết đi, chúng ta dựa vào mối quan hệ từng hợp tác với nhau, ít nhất cũng có thể thu hút được một bộ phận thực lực theo chúng ta.
Cứ như vậy, Nam Cung Thế Gia chúng ta sẽ có cơ hội từ gia tộc hạng hai thăng lên thành gia tộc hạng một.
Thậm chí có thể sánh ngang bằng với Ngọc Gia, Tiêu Gia”.
Ả hít sâu một hơi, nói tiếp: “Cháu biết mọi chủ ý này của người, đích xác là một chủ ý hay.
Lăng Thiên một thân một mình tháo chạy, bên cạnh không có người nào.
Hắn nếu như chết đi, rốt cuộc là ai giết hắn, sẽ là một vụ án không có lời giải đáp.
Chúng ta chỉ cần làm tốt mối quan hệ tham gia truy sát Lăng Thiên với mấy nhà khác, thì có thể có được lợi ích lớn nhất.
Phụ thân đã vì gia tộc mà suy nghĩ, do đó tuy có chút không chính đạo, nhưng cũng là kế sách có thể thực hiện, không có gì đáng trách cả”.
“Nhưng hiện nay Lăng Thiên chưa chết, mà phụ thân thì đã không còn”.
Nam Cung Ngọc hức một tiếng, lạnh lùng nói tiếp: “Việc này vốn dĩ là do chúng ta không đúng, chắc chắn Lăng Thiên cũng cảm thấy ghét cay ghét đắng chúng ta.
Hai nhà đã rất khó để có thể cùng nhau tồn tại.
Cháu hiện nay lúc nào cũng lo lắng bên phía Lăng Thiên lúc nào cũng có thể tìm đến đây để báo thù.
Nghĩ cách làm thế nào để có thể bảo toàn cả gia tộc.
Trên dưới già trẻ hơn 1000 sinh mệnh.
Trong khi đó thì nhị thúc, đã nghĩ đến chuyện báo thù rồi?!”.
“Mối thù lớn như vậy, ai không muốn báo chứ? Nhưng đối phó với Lăng Thiên, ngươi có chắc thắng không? “.
Nam Cung Ngọc nhìn nhị thúc của mình: “Thúc cũng đã thấy võ công của Lăng Thiên, không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần thúc nói một câu, thúc dám chắc là mình có thể giết chết được Lăng Thiên, cháu sẽ lập tức huy động toàn bộ lực lượng của gia tộc để đi báo thù! Thế nhưng, thúc có nắm chắc được 3 phần không? Thúc trả lời cháu đi!”.
Nam Cung Thiên Hổ gầm lên một tiếng phẫn nộ, hai người nhìn nhau, Nam Cung Thiên Hổ cuối cũng cùng cúixuống.
Đừng nói đến nắm chắc 3 phần, đối phó với Lăng Thiên, hắn thậm chí đến nửa phần nắm chắc cũng không có! Kể cả là người chết kẻ bị thương, đồng quy vô tận, thì hắn cũng dám liều, đáng tiếc, Nam Cung Thiên Hổ không có bản lĩnh đó, thậm chí tập hợp hết lực lượng còn lại của Nam Cung Thế Gia, cũng không có cái thực lực này!
“Chẳng nhẽ, chuyện này cứ như vậy là xong ư? Chẳng nhẽ đại ca ta, phụ thân ngươi…chết uổng ư?”.
Nam Cung Thiên Hổ gào thét một cách phẫn nộ, trong tiếng gào đó hiện lên sự không cam tâm, giọng nói cũng bắt đầu run run, kẻ cuối cũng cũng nhận thức được hiện thực nên hắn bắt đầu bình tĩnh hơn một chút.
“Làm sao có thể cứ như vậy là xong?” Nam Cung Ngọc gằn giọng, nói: “Nếu như thúc đã muốn báo thù, cháu không cản được thúc, nhưng lại không đối phó được với Lăng Thiên, nhưng chưa chắc những người khác chúng ta cũng không đối phó được.
Ví dụ như ông bà nội, phụ mẫu thân của Lăng Thiên, còn có, những người phụ nữ của hắn!”.
Nói đến bốn chữ, “phụ nữ của hắn”, Nam Cung Ngọc nghiến răng nghiến lợi, gần như là từng chữ từng chữ mà nói ra.
Nam Cung Thiên Hổ mắt bỗng sáng lên: “Ý của cháu là?”
“Lăng Thiên, ở thành Thừa Thiên chúng ta tiếp xúc với hắn không ít, hắn rất quan tâm đến người nhà của mình, rất quan tâm đến những người phụ nữ của hắn”.
Nam Cung Ngọc cắn môi, ánh mặt lạnh băng băng, nói tiếp: “Đặc biệt là người phụ nữ lúc nào cũng ở bên cạnh hắn, người đó tên là Lăng Thần!”.
“Điều cháu muốn nói là…chăm sóc con nha đầu đó của Lăng Thiên?! Vậy làm sao có thể?”.
Nam Cung Thiên Hổ lắc mạnh đầu: “Đó cũng chỉ là một con nha đầu để hắn sai khiến mà thôi, kể cả là Lăng Thiên có sủng ái ả đến đâu, đối phó với ả cũng sẽ không có tác dụng lớn gì cả.
Hay là dứt khoát cứ nghĩ biện pháp giết Lăng Khiếu hoặc mẫu thân hắn”.
“Theo thông tin mới nhất, Lăng Thiên sau khi bị Tống Quân Thiên Lý truy sát ra ngoài thành Thừa Thiên, hắn đem Lăng Phủ biệt viện đều giao vào tay Lăng Thần, cũng tức là con nha đầu đó toàn quyền quản lí, hoặc giả do tình hình lúc đó quá nguy hiểm, nhưng đích xác Lăng Phủ biệt viện đều là nằm trong sự quản lí của người đàn bà đó”.
Nam Cung Ngọc trầm giọng xuống, nói: “Cũng tức là nói, trong tay Lăng Thần hiện nay đang nắm giữ toàn bộ lực lượng của Lăng Thiên.
Người phụ nữ có thể làm cho Lăng Thiên tin tưởng như vậy, đương nhiên chính là người mà hắn yêu nhất tín nhiệm nhất.
Chúng ta nếu như có thể giết chết cô ta, thứ nhất có thể khiến cho Lăng Thiên đau không muốn sống, thứ hai có thể làm cho lực lượng của Lăng Thiên đột nhiên không có người quản lí mà trở nên hỗn loạn, chỉ cần chúng loạn lên, chắc chắn sẽ có người theo đó mà làm loạn, loạn đến mức độ nhất định, chính là lúc để chúng ta thật sự bắt đầu báo thù.
Nếu như có thể dựa theo kế hoạch của chúng ta để hành động, mà nếu như Lăng Thiên cuối cũng không thể thoát khỏi tay của Tống Quân Thiên Lý hoặc chết dưới tay người khác, hoặc giả sẽ có lợi ích cực lớn rơi vào tay chúng ta cũng không biết chừng! Mà đó chính là thứ mà chúng ta đang thiếu hiện nay!”.
Nam Cung Thiên Hổ cúi thấp đầu nghĩ một hồi lâu, cuối cùng hắn cũng hiểu được sự sâu xa trong những lời nói này, bất giác hưng phấn đến nhảy lên: “Diệu kế! Quả nhiên là diệu kế!”.
Nam Cung Ngọc cười nhạt, ánh mắt đột nhiên biến thành tàn khốc mà hiểm độc: “Sở dĩ chọn Lăng Thần, còn có một nguyên nhân khác, chính là trước giờ chưa từng có ai nhìn thấy Lăng Thần xuất thủ bao giờ.
Hay nói cách khác, con nha đầu đê tiện này, có lẽ là không biết võ công, kể có biết một chút, cũng tuyệt đối là không cao thâm, chính điểm này thôi, đối với chúng ta thực lực đang yếu mỏng mà nói, cũng là điểm có lợi lớn”.
“Không tồi!”.
Mắt của Nam Cung Thiên Hổ càng sáng lên!
“Cho nên, mục tiêu đầu tiên của chúng ta, chính là Lăng Thần, cũng chỉ có thể là ả.
Chứ tuyệt đối không được trực tiếp hạ thủ với Lăng Thiên”.
Nam Cung Ngọc nói một cách chắc chắn: “Chúng ta hiện nay, ngoài việc không được đối kháng chính diện với sức mạnh của Lăng Thiên ra, một cái không tốt nữa, còn có thể gặp phải sự phản cảm của Vô Thượng Thiên, chúng ta quả thật không có năng lực để ứng phó với quá nhiều các thế lực đối địch!!”.
“Mà chuyện này, bắt buộc phải làm thật bí mật, tuyệt đối không được để lại dấu vết gì”.
Nam Cung Ngọc nhắc nhở nói: “Nếu không, để cho lực lượng của Lăng Thiên trực tiếp tìm đến chúng ta, thì Nam Cung Thế Gia coi như xong”.
“Yên tâm, giết một con tiểu nha đầu như thế này, nếu như còn để lộ sơ hở, thì nhị thúc ngươi đây chẳng phải là sống uổng một đời rồi hay sao”.
Nam Cung Thiên Hổ cười một cách dữ dằn; biết được cháu gái hoàn toàn không phải là không muốn báo thù, mà đã sớm lên kế hoạch chu đáo như vậy, hắn cảm thấy có lỗi vì hành động thô bạo lúc nãy của mình với cháu gái, lời nói cũng biến thành rất
“Chưa chắc đã là nhẹ nhàng”.
Nam Cung Ngọc sắc mặt trầm xuống, lắc lắc đầu: “Lăng Thiên nếu đã để cho con nha đầu này gánh vác công việc quan trọng như vậy, bên cạnh cô ta sao có thể không xắp xếp vài cao thủ cực xuất sắc để bảo vệ? Chuyện này nhìn thì có vẻ dễ, thực chất là không dễ làm được, bắt buộc phải xắp xếp thật chu đáo, xác định được chắc chắn thì mới có thể ra tay”.
“Đó là đương nhiên”.
Nam Cung Ngọc hơi cảm thấy có chút không tự nhiên, nhưng hắn cũng không nói gì.
“Lần ra tay này, cháu nhất thiết phải đi cùng với nhị thúc”.
Nam Cung Ngọc lại bước đi hai bước, xét cho cùng thì cô cũng không yên tâm, ngẩng đầu nói: “Hai đại trưởng lão, hai đại cung phụng của gia tộc, còn có mấy vị thúc thúc, bá bá cùng nhau ra tay, sau đó lựa chọn những người có thân thủ cao cường trong đám đệ tử, cùng nhau chấp hành nhiệm vụ này, yêu cầu một phát chết ngay, làm cho người đàn bà đó chết một cách triệt để, tuyệt đối không được phép có chút sơ hở nào”.
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 498: Tính Sai Một Nước
“Không cần phải huy động nhiều như vậy chứ?” Nam Cung Thiên Hổ giật mình.
Đó là tất cả lực lượng cao nhất còn lại của Nam Cung Thế Gia.
Chỉ là giết một con nha đầu không biết võ công, đến mức phải như thế này sao? Đúng là dời núi Thái Sơn để đập trứng gà mà!
Nam Cung Ngọc cau mày, trên mặt tràn đầy sự lo lắng: “Cẩn thận vẫn hơn, càng huống hồ kể cả là như vậy.
T lệ thành công chưa chắc đã là rất lớn”.
Cô ta dường như là tự nói một mình, lại vừa dường như là nói với Nam Cung Thiên Hổ, giọng nói cực thấp.
“Yên tâm đi Ngọc nhi.
Kế hoạch lần này, chắc chắn sẽ thành công”.
Nam Cung Thiên Hổ an nủi nói: “Nếu như lực lượng như vậy vẫn không thể giết được một con nha đầu không biết võ công.
Vậy thì chắc là gặp ma giữa ban ngày rồi”.
“Muốn đối phó được với Lăng Thiên, tuyệt đối không được đánh nhỏ lẻ, như vậy chỉ thiệt cho bản thân mà thôi”.
Nam Cung Ngọc cười khổ, nói: “Chỉ cần động thủ, thì không bao giờ còn có cơ hội quay đầu cả, bắt buộc phải nhổ tận gốc thế lực của hắn, thì mới có thể làm một kẻ khỏe cả đời”.
Nam Cung Ngọc than thở một tiếng: “Lăng Thiên con người nà thật quá… đáng sợ! Cháu thật sự rất hi vọng Giang Sơn Lệnh Chủ không thất thủ! Có lẽ chỉ có hắn ta mới có năng lực để loại bỏ Lăng Thiên mà thôi!”.
“Việc trước mắt chúng ta cần làm trước hiện nay là cần làm cho thế lực riêng của Lăng Thiên trở lên hỗn loạn.
Các thế lực lớn đang dòm ngó chắc chắn sẽ không ngồi nhìn; đến lúc đó tất cả mọi người cùng nhau tấn công hắn.
Trong thời gian ngắn nhất, dọn sạch thực lực của Lăng Gia”.
Nam Cung Ngọc quay mặt đi, lạnh lùng nói: “Chỉ cần mối thù lớn báo được thì Nam Cung Thế Gia sẽ tạm thời thoái ẩn khỏi giang hồ, trong thời gian ngắn sẽ không xuất hiện trước mặt người đời; đợi đến khi thiên hạ thật sự được thống nhất, xem cuối cùng hoa rơi vào tay ai, thì chúng ta lại tiếp tục lên kế hoạch”.
“Tại sao? Thời thế loạn lạc, chính là lúc dựng công lập nghiệp, tại sao chúng ta phải thoái ẩn?”.
Nam Cung Thiên Hổ không hiểu, nói.
“Chẳng nhẽ nhị thúc cho rằng Nam Cung Thế Gia chúng ta còn có cả hi vọng có thể thống nhất được thiên hạ sao?”.
Nam Cung Ngọc sắc bén hỏi: “Nếu như không thoái ẩn, thì cũng chỉ có thể có một con đường là làm tay sai cho một thế lực một phương.
Dựa vào sức mạnh yếu ớt hiện nay của Nam Cung Thế Gia, có thể chống lại được sự tiêu hao như vậy sao? Nhưng một khi thiên hạ đã được thống nhất, thế lực các phương chắc chắn sẽ bị tấn công làm tiêu hao ở các mức độ khác nhau.
Đến lúc đó Nam Cung Thế Gia chúng ta đã có được đội quân tinh nhuệ mới có thể một lần nữa xuất đầu lộ diện! Chỉ cần đến lúc đó ra quy phục, thì sự trỗi dậy của Nam Cung Thế Gia mới thật sự có hi vọng!”.
Nam Cung Thiên Hổ vẫn có hơi chút không phục, người đàn ông cần phải xông pha chiến trường, dựng công lập nghiệp.
Mở rộng biên cương, không sống uổng một đời! Thoái ẩn một cách lặng lẽ, thoái ẩn nơi nào đó thâm sơn cùng cốc, thì cứ một đao chết quách đi còn cảm thấy sảng khoái.
“Lệnh gia chủ trong tay cháu, cháu chính là gia chủ!”.
Nam Cung Ngọc lạnh lùng nói.
Đầy vẻ quyết đoán: “Chuyện này cứ quyết định như vậy! Đây cũng chính là hi vọng cuối cùng để Nam Cung Thế Gia chúng ta có thể trỗi dậy được hay không! Cháu không hi vọng có bất kì ai chống đối lại quyết định của cháu!”.
“Cho nên, kế hoạch lần này đối với Lăng Thần, chỉ được thành công, không được thất bại!”.
Đôi lông mày đẹp của Nam Cung Ngọc bỗng biến thành sắc bén như lưỡi đao: “Vận mệnh thành bại của Nam Cung Thế Gia trong tương lai, chính là ở lần hành động này!”.
Lúc này, cơ thể yếu ớt này, toát ra một khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Điều đó làm cho Nam Cung Thiên Hổ cảm thấy đứa cháu gái trước mặt mình, không ngờ lại có thể uy nghiêm như vậy.
Dường như còn quyết đoán hơn cả ca ca Nam Cung Thiên Long của mình…
“Chuyện tang sự của phụ thân một khi làm xong, tất cả mọi người trong ngày hôm đó xuất phát, bí mật đột nhập vào Thừa Thiên.
Đợi thời cơ hành động tốt nhất! Tất cả những mật thám của Nam Cung Thế Gia tại Thừa Thiên, toàn bộ đều phải được huy động, tìm kiếm bất kì thông tin gì có liên quan đến Lăng Thần và biệt viện Lăng Phủ!”.
Nam Cung Ngọc ra mệnh lệnh cuối cùng trong ngày hôm nay.
Nam Cung Ngọc thở dài một hơi.
Từ ngày từ thành Thừa Thiên trở về nhà, chuyện mà Nam Cung Ngọc thấy hứng thú nhất, chính là nghiên cứu Lăng Thiên, tất cả những chuyện mà Lăng Thiên từng làm, Nam Cung Ngọc đều tỉ mỉ phân tích một lượt.
Hiện nay, trong thư phòng của Nam Cung Ngọc, những tư liệu có liên quan đến Lăng Thiên, đã tích lũy chất đến một nửa giá sách.
Nhưng Nam Cung Ngọc luôn cảm thấy, cùng với sự đi sâu trong nghiên cứu, tất cả những việc mà Lăng Thiên làm, đều trở nên càng không thể nào hiểu được! Có lẽ, bản thân mình căn bản không có cách nào có thể nghiên cứu được rõ ràng người đàn ông giống như một câu đố đó.
Đáng tiếc, hiện nay là kẻ thù.
Kế hoạch của Nam Cung Ngọc, kể cả là Lăng Thiên nhìn vào, cùng thấy sự xắp xếp của Nam Cung Ngọc về sau này đối với Nam Cung Thế Gia là cực kì hợp lí, và cũng là thích hợp nhất; từ đó có thể thấy đứa con gái này của Nam Cung Thiên Long, bất luận và về tâm trí hay cơ mưu, còn cả sự nắm bắt về đại cục hiện nay, đều là vô cùng xuất sắc.
Nếu như Nam Cung Thế Gia có thể luôn được sự lãnh đạo của ả, thì chỉ sợ sớm muộn cũng sẽ có một ngày được huy hoàng thật sự.
Chỉ có điều, Nam Cung Ngọc lại không biết được, ả ta đã phạm một sai lầm, một sai lầm đủ để gọi là chí mạng… Sai lầm này, đã trực tiếp dẫn đến sự diệt vong cuối cùng của Nam Cung Thế Gia! Đó chính là Lăng Thần, người phụ nữ mà trong mắt họ là “nha đầu không biết võ công”, trên thực chất, lại là biết võ công; không những biết võ công, mà còn là một cao thủ cấp tông sư trong thiên hạ này.
Trong số những người cùng tuổi, tuyệt đối không có đối thủ!
Đương nhiên, câu nói tuyệt đối không có đối thủ này trừ những người thuộc vào loại quái vật như Lăng Thiên và Lê Tuyết…
Thủy Thiên Nhu thả bàn tay ra, một mảnh giấy từ trong lòng bàn tay rơi xuống mặt đất
Tuy biết bản thân lần này đã tạo ra một tổn thất cực lớn cho gia tộc.
Bị trừng phạt chắc chắn là không tránh được.
Trong lòng đã sớm có một số sự chuẩn bị về việc này.
Nhưng Thủy Thiên Nhu lại không bao giờ nghĩ được rằng, sự trừng phạt này lại đến nhanh như vậy, mà lại còn nghiêm khắc đến như vậy!
“Hủy bỏ tất cả mọi quyền hạn của Thủy Thiên Huyễn.
Hủy bỏ tư cách người kế thừa của gia tộc.
Mang tội trong người, đợi chờ gia tộc chấp pháp xử lí; tất cả mọi việc, tạm thời do Thủy Thiên Giang toàn quyền phụ trách.
Thủy Thiên Hồ, Thủy Thiên Hải, Thủy Thiên Nhu hiệp trợ; gia tộc sẽ điều phái 6 đại trưởng lão của Hàm Tuyết Đường chấp sự.
Khoảng 500 cao thủ của gia tộc sẽ tức tốc đến Thiên Tinh.
Hi vọng có trước sự chuẩn bị, để tiện cho việc tiếp ứng”.
Hồi tưởng lại nội dung trên mảnh giấy, đơn giản nhưng chấn động vô cùng! Trong lòng Thủy Thiên Nhu bỗng cảm thấy sợ hãi.
Đặc biệt là mấy cái tên người trên mảnh giấy đó.
Làm cho Thủy Thiên Nhu càng cảm thấy sợ hãi hơn.
Thủy Thiên Giang, Thủ Thiên Hải, Thủy Thiên Hồ.
Bất kì kẻ nào trong số chúng cũng đều từng là đối thủ cạnh tranh với ca ca mình.
Chỉ có điều không cạnh tranh được với ca ca.
Ca ca trở thành người kế thừa tiếp theo.
Cố nhiên là uy phong lẫm liệt, nhưng cũng khó tránh có người đố kị.
Mấy người này lúc còn ở đại lục Thiên Tinh đã có những thủ đoạn vô cùng tồi tệ, thậm chí giữa chúng còn có hi vọng muốn giết chết lẫn nhau mà vẫn cảm thấy vui vẻ.
Sự có mặt của mấy người bọn chúng, nếu ca ca mà rơi vào tay chúng, đặc biệt là cục diện như hiện nay, thì làm sao có thể có được kết cục tốt?
Hơn nữa, bản thân mình và ca ca Thủy Thiên Huyễn là con ruột của phụ thân.
Còn ba người bọn Thủy Thiên Hồ là con trai của bá bá.
Hiện nay gia tộc có quyết định như vậy, cho thấy rõ là muốn Thủy Thiên Giang thay thế vị trí của ca ca mình.
Nếu như vậy, chả phải cho thấy rõ phụ thân mình đã rơi vào thế hạ phong trong cuộc đấu tranh trong gia tộc? Không biết tình hình phụ thân hiện giờ ra sao?
Thủy Thiên Nhu quặn thắt trong lòng.
Lại nhớ đến ca ca Thủy Thiên Huyễn đang ở xa mãi tận Bắc Ngụy.
Xảy ra chuyện lớn như vậy, huynh ấy tại sao vẫn chưa về? Nơi đó là địa bàn của Ngọc Gia, hiện nay không có sự giúp sức của những thủ hạ đó, nếu như xảy ra chuyện gì, thì như thế nào mới là tốt? Chỉ sợ đến tin tức cũng không truyền ra ngoài được!
“Còn có ba ngày nữa là bọn Thủy Thiên Hồ sẽ đến đây.
Chúng chỉ cần vừa đến, chắc chắn là sẽ khai đao với ca ca mình.
Phải làm thế nào đâyThủy Thiên Nhu tự lẩm nhẩm một mình, trau mày, trầm tư suy nghĩ.
Đây là quyết định của gia tộc, kể cả anh trai mình có vô số con đường có thể thoát thân, thì cũng không dám chạy, không thể chạy.
Nhưng nếu như rơi vào tay mấy tên đối đầu với huynh ấy trước đây.
Thì không biết sẽ phải chịu nhục như thế nào? Dựa vào tính cách cao ngạo của ca ca, làm sao có thể chịu được?!
“Nhị muội lại đang sầu muộn một mình gì vậy? Gì mà ba ngày sau vậy? Chẳng nhẽ trời sắp sập xuống à?” Tà áo trắng bay trong gió, người đang mỉm cười bước đến là Lăng Thần.
Giống như trong phòng đột nhiên nở một bông hoa sen, dường như cùng với sự có mặt của nàng, đến không khí cũng trở nên thanh nhã hơn.
Kể từ khi Lê Tuyết đến biệt viện, dưới sự chỉ bảo tận tình của nàng, hàn băng thần công của Lăng Thần lại có sự tiến bộ nhảy vọt.
Cùng với sự tiến triển của công pháp, khí chất vốn dĩ lạnh như băng giá của nàng cũng từ từ chuyển biến, chuyển biến trở thành thuần khiết giống như là tuyết ngọc.
Do hàn băng mà thành huyền băng.
Tự nhiên theo đó mà kèm theo một luồng khí cực kì thánh khiết.
Thủy Thiên Nhu trong mắt lộ ra nét ngưỡng mộ vô cùng.
Nàng bản thân tuy cũng là mĩ nữ cùng đẳng cấp với Lăng Thần, nhưng so sánh với khí chất lạnh như băng tuyết, trơn mịn như ngọc, thì xét cho cùng vẫn là kém hơn một bậc.
Mà trên người của Lăng Thần, còn có một luồng khí chất cực kì bí hiểm, điểm này trước lúc Lê Tuyết đến đây, Thủy Thiên Nhu chưa từng cảm nhận được từ bất kì người phụ nữ nào khác ngoài Lăng Thần; nhưng sau khi Lê Tuyết đến đây.
Thủy Thiên Nhu và Ngọc Băng Nhan đều cảm thấy, nếu như nói Lăng Thần của trước đây là một miếng băng lạnh khiến người khác có thể đóng băng tim phổi mà chết, thì Lăng Thần của hiện tại là một viên ngọc lạnh mát thổi vào tim gan.
Gần như là có sự chuyển biến về bản chất.
Mà khí chất trên người Lăng Thần và Lê Tuyết dường như là giống thì nhiều khác thì ít.
Bất luận là sự thâm hậu về công pháp hay là khí chất nội tại.
Đều có sự nổi bật hơn người, hai người dường như được khắc ra từ trong một khuôn đúc.
Nếu như nhất định phải nói là có sự khác nhau gì, vậy thì điểm khác nhau duy nhất đó chính là, Lăng Thần có chút gì đó của sự trang nhã, thanh lịch, còn Lê Tuyết thì có chút gì đó của sự kiên cường, cao ngạo, chút gì đó sự độc lập.
Một như băng sơn tuyết liên, một như ngạo sương hàn mai!
“Hôm nay sao không đi cùng vị Lê Tuyết tỉ tỉ đó vậy? Lại chạy đến chỗ tiểu muội này? Tỉ tỉ chê cười tiểu muội như vậy, thật là không chân thành”.
Thủy Thiên Nhu cười hi hi.
Lập tức thu lại những suy nghĩ rối bời của mình.
Thủy Thiên Nhu là một người như thế nào, là người có quyền kế thừa mà số lượng vốn cực ít trong Thủy Gia.
Tâm tư trong lòng sao không nhạy bén được.
Kể cả là nói chuyện với chị em như Lăng Thần, nhưng cũng không dễ gì bộc lộ tâm sự.
Mà trong thời gian này, Lê Tuyết đại tiểu thư đang lợi dụng triệt để khả năng giao tiếp xã hội kiếp trước của nàng để làm thân với ba kẻ mà được gọi là “phụ nữ của Lăng Thiên” này.
Thân thân thiết thiết giống như người một nhà vậy.
Kể cả là chị em ruột, chỉ sợ cũng chưa chắc đã so sánh được với tình cảm của 4 người phụ nữ này….
Chính tình cảm chị em cực kì nồng nàn này, cũng dẫn đến việc Thủy Thiên Nhu có chút vui không muốn về.
Ở đây có được cảm giác chân thành tha thiết như vậy, mỗi lần chỉ yêu cầu đến biệt viện Lăng Phủ, là đều không có muốn rời khỏi đây….
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 499: Vô Vọng Tình Tâm
“Ta đến để xem xem đại tài nữ của chúng ta, lại đang làm bài thơ gì đây”.
Lăng Thần cười, hứng thú nói: “Nào ngờ vừa mới đến cửa, đã nghe thấy đại tài nữ lại đang bi thương trong lòng, than thở không ngớt, dáng điệu hồng nhan xuân thu.
Đúng là làm ta kinh ngạc, nhanh nói cho tỉ tỉ biết, muội sắp có một tác phẩm sắp được ra đời phải không”.
Lăng Thần biết rõ Thủy Thiên Nhu không phải là đang làm thơ từ gì cả, mà là cố tình trêu đùa nàng, chỉ là muốn làm vơi đi nỗi âu lo trong lòng Thủy Thiên Nhu.
Điểm này, Thủy Thiên Nhu biết, cũng rất cảm kích!
“Tỉ mới là hồng nhan xuân thu ý” Thủy Thiên Nhu trợn mắt nhìn Lăng Thần, lại than thở một hơi dài: “Không giấu gì tỉ tỉ, họ sắp đến đây rồi, ba ngày sau”.
“Ta đoán được rồi”.
Lăng Thần lập tức cũng không cười nữa, không trêu ghẹo nữa, nói: “Muội đang lo lắng cho sự an toàn của ca ca muội?”.
“Vấn đề an nguy thì vẫn chưa đến nỗi.
Chỉ là, ca ca lần này gây nên tổn thất lớn như vậy, gia tộc đã bài miễn chức vị người kế thừa thuận vị đầu tiên của huynh ấy.
Không biết sẽ còn có sự trừng nữa đang đợi huynh ấy.
Đặc biệt là ba người chuẩn bị đến đây, chính là những đối thủ cạnh tranh trước đây của ca ca.
Bị bọn chúng làm nhục chắc là không thể tránh khỏi”.
Thủy Thiên Nhu trong lòng nóng như lửa đốt nói.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lăng Thần ánh mắt lấp lánh, an ủi khuyên bảo nói: “Bất luận nói như thế nào, ca ca của muội cũng là con trai của gia chủ, kẻ nào dám làm gì huynh ấy? Một chút sỉ nhục có khi là sự khích lệ đối với huynh ấy không biết chừng, muội không nên quá lo lắng, bảo trọng bản thân mới là sự ủng hộ lớn nhất cho lệnh huynh”.
Thủy Thiên Nhu ánh mắt buồn buồn, giọng nói đắng chát: “Nào chỉ có một chút sỉ nhục, trong mắt ba kẻ đó, con trai của gia chủ như ca ca hoàn toàn không phải là đối tượng để chúng tôn trọng.
Mà huynh ấy chính là cái gai trong mắt chúng; lần này ca ca gặp hoạn nạn.
Chúng làm sao có thể bỏ qua cơ hội trời cho như thế này? Chúng sẽ ra sức sỉ nhục huynh ấy.
Ca ca là người tâm cao khí ngạo, sao có thể chịu được!”.
Nói rồi nàng trau mày, vẻ mặt hồ nghi nói tiếp: “Hơn nữa, lần này ca ca xảy ra chuyện là cực kì kì quặc.
Ngọc Mãn Lâu nếu như thật sự có năng lực nhất cử loại bỏ sạch những thực lực ẩn ngầm của Thủy Gia muội, thì chả phải là đã sớm ra tay rồi sao.
Hà tất phải đợi đến bây giờ? Muội luôn cảm thấy, trong đó chắc chắn còn có chuyện gì khác, chỉ là muội nghĩ thế nào cũng không ra, cũng không có chứng cứ”.
Lăng Thần dịu dàng cười nói: “Kể cả là có chuyện gì khác nữa, cũng không nên buồn thành bộ dạng này? Hơn nữa, kể cả ba vị đường huynh đệ (anh em họ) của muội đến đây, muốn đánh muốn chửi.
Ở đây xét cho cùng thì cũng là địa bàn của Lăng Gia chúng ta.
Nói thế nào thì cũng phải nể mặt tỉ tỉ vài phần chứ.
Đến lúc đó muốn bảo vệ lệnh huynh ở bên này, chắc chắn cũng không có gì là quá khó”.
Chỉ mấy câu nói của Lăng Thần đã làm cho sự lo lắng lớn nhất của Thủy Thiên Nhu chuyển dịch một cách nhẹ nhàng khéo léo sang hướng khác, mà còn chuyển dịch một cách dường như không để lại vết tích gì.
Tin chắc rằng kể cả là Lăng Thiên cũng phải tự xấu hổ là không bằng!
Từ khi Thủy Thiên Nhu nhận được thư của gia tộc đến nay.
Lúc nào nàng cũng suy nghĩ đến vấn đề này.
Vốn dĩ nàng và Lăng Thần là tỉ muội với nhau, nhưng trước đó Thủy Thiên Hoan từ đầu đến cuối lúc nào cũng liều sống chết quấn lấy Lăng Thần.
Từ lâu đã làm cho Lăng Thần cảm thấy bất mãn.
Lúc này đây Lăng Thần cũng không cần phải đạp thêm cho hắn một cái.
Chỉ cần giương mắt lên nhìn, không ra tay giúp đỡ, thì Thủy Thiên Hoan chắc chắn là gặp chuyện lớn.
Mà lúc này thấy Lăng Thần cuối cùng chịu ra mặt nói rõ lập trường, muốn giúp ca ca một tay, Thủy Thiên Nhu trong lòng cảm thấy vô cùng mừng rỡ.
Lập tức nhảy lên, nắm chặt lấy hai tay của Lăng Thần, ói một cách cảm kích: “Nếu được như vậy thì đa tạ tỉ tỉ quá.
Haiz, chỉ cần lúc đó có thể bảo vệ được an toàn cho ca ca, đợi đến khi về đến đại lục Thiên Phong, là muội có thể yên tâm rồi.
Trước đây ca ca không biết tự lượng sức, nhiều lần quấy rầy đến tỉ tỉ.
Quả thật không biết nên nói với tỉ tỉ thế nào.
Không ngờ….hihi, tỉ tỉ yên tâm, đại ơn bất ngôn tạ, huynh muội nhà muội nhất định sẽ có ngày báo đáp tỉ”.
Lăng Thần mỉm cười:”Ta và muội là tỉ muội, quý là ở tấm lòng chân thành.
Hà tất phải nói đến báo đáp gì đó, sẽ làm tổn thương đến tình cảm chị em! Có điều, có một chuyện, đầu tiên ta cần phải nói ra, nếu như muội muội không làm được, thì việc này sau này cũng không nhắc nữa”.
Thủy Thiên Nhu nói: “Tỉ tỉ cứ nói đi, chỉ cần muội có thể làm được, muội tuyệt đối không từ chối”.
Lăng Thần ánh mắt bỗng lạnh lùng, trầm giọng xuống, nói: “Muội muội vừa nãy cũng nhắc đến rồi.
Lăng Thần đời này thân này, từ lâu đã thuộc về sở hữu của công tử; mà vị ca ca đó của muội… hihi.
Công tử cực kì không thích những chuyện như vậy.
Mà ta cũng vậy vô cùng vô cùng là không vui.
Nếu như là còn có những chuyện như trước đây xảy ra, thì chỉ sợ ca ca muội Thủy Thiên Hoan có khi trực tiếp rơi vào tay ba người anh em họ kia thì còn tốt hơn.
Tỉ muội sống với nhau thật lòng, lời ta cứ nói ra như vậy, nếu như còn có cái gì đó nữa thì ta chỉ còn có cách nói xin lỗi với muội muội thôi….”
Thủy Thiên Nhu sắc mặt bỗng biến đổi, còn chưa kịp nói gì, đã thấy Lăng Thần tiếp tục nói: “Tỉ tỉ cũng là phụ nữ, ta rất xem trọng cách nghĩ của công tử đối với ta, điểm này mong muội muội nhớ kĩ giùm ta”.
Thủy Thiên Nhu thở dài một hơi.
Ca ca Thủy Thiên Hoan vừa gặp Lăng Thần đã yêu say đắm, không cách nào thoát ra khỏi lưới tình, Thủy Thiên Nhu sao lại không biết chuyện đó? Nhưng hiện nay Lăng Thần nói ra câu nói này, Thủy Thiên Nhu lập tức biết được, ca ca của mình hoàn toàn tuyệt đối không có một chút hi vọng nào.
Trong lòng không nén được có chút khổ tâm; đời người một thung lũng, tiền đồ tối tăm không chút ánh sáng, đến chữ tình cũng là không chút hi vọng.
Không biết ca ca có thể chịu đựng được sự đả kích nặng nề như vậy không?
Nàng vốn còn đang nghĩ, đợi Thủy Thiên Hoan trở về, thì sẽ đi cầu xin Lăng Thần.
Dù chỉ là sự an ủi giả dối, cũng sẽ đủ để Thủy Thiên Hoan vui vẻ hơn lên rất nhiều.
Nhưng hiện nay lời thỉnh cầu như vậy không thể nói ra được nữa rồi.
Nếu như ngộ nhỡ ca ca của mình ngu muội tin rằng là thật, ép phải lựa chọn, thì ca ca mình, thậm chí là bản thân mình sẽ khó thoát được tai họa ngập đầu.
Bên ngoài, những âm thanh huyên náo vang lên.
Tiếp đó là những tiếng bước chân người chạy về phía này.
Tiếp theo nữa là giọng nói của thị nữ của Thủy Thiên Nhu, Điệp Nhi: “Tiểu thư, công tử … công tử đã trở về rồi”.
Nội dung được nói ra tuy giống như là tin mừng, nhưng lại có chút gì đó hoảng hốt, giọng hơi có gì đó run run, dường như là nhìn thấy chuyện gì đó hết sức khủng khiếp.
Thủy Thiên Nhu nghe thấy huynh trưởng đã trở về, trong lòng cảm thấy vui mừng, vội vàng mở cửa bước ra ngoài.
Bất giác cũng là giật mình, suýt chút nữa kêu ra thành tiếng, trong sân, hai người toàn thân là máu, đến đứng thôi cũng khó khăn, nhìn không còn chút sức sống.
Một người trong số đó chính là ca ca của mình, Thủy Thiên Hoan.
“Ca ca sao lại bị thương nặng như thế này?”.
Thủy Thiên Nhu vội vã cho người đưa hai người vào trong phòng của mình, xắp xếp người đi đun nước nóng, chuẩn bị thuốc trị thương, bận tối mặt.
“Tại Bắc Ngụy, bị người ta phát hiện ra tung tích, tất nhiên bị Ngọc Gia toàn lực vây đánh.
Sau đó là truy sát không ngừng….” Kẻ may mắn duy nhất may mắn cùng Thủy Thiên Hoan thoát được trở về run rẩy nói.
Vừa nói, vừa hít thở không khí.
Hắn tuy măy mắn thoát được trở về, nhưng bị thương không nhẹ, nội thương cũng cực kì nghiêm trọng.
Lăng Thần lạnh lùng đứng ở trong phòng, nhìn bộ dạng thê thảm của hai người, nàng khẽ trau mày, một từ cũng không nói, xoay người liền bước ra ngoài.
Sắp bước ra đến cửa.
Đột nhiên nghe thấy Thủy Thiên Hoan ngọ nguậy kêu lên: “Lăng…Lăng cô nương, cô cũng ở đây à.
Sao lại vội vàng đi như vậy… cô có khỏe không?”.
Lăng Thần hơi xoay người lại.
Phía bên đó, Thủy Thiên Hoan đã gắng gượng ngồi dậy trên giường, hai mắt lấp lánh nhìn về phía Lăng Thần, như say như khờ.
Vết thương trên người trong lúc hắn dùng lực, lập tức rách to thêm, máu tươi chảy ra.
Lăng Thần nói một cách nhạt lợt: “Làm phiền thiếu chủ Thủy Gia quan tâm rồi.
Ta khỏe lắm, thiếu chủ yên tâm mà dưỡng thương đi”.
Nói xong quay người đi luôn, đầu cũng không thèm quay lại.
Đúng là không cho Thủy Thiên Hoan có cơ hội nói thêm một câu nà
Thủy Thiên Hoan thở dài ngán ngẩm, phịch cái nằm ngã trở lại giường, bỗng chốc cảm thấy trong lòng đau như dao cắt, tuyệt vọng vô cùng.
Một câu “thiếu chủ Thủy Gia” của Lăng Thần, đã ném Thủy Thiên Hoan từ trên thiên đường mộng tưởng rơi tọt xuống địa ngục.
Một câu nói liền làm cho hắn thật sự biết được hoàn cảnh hiện tại của bản thân.
Trước đây khi bản thân mình phong độ ngút trời, người khác đối với mình mà mình còn chả thèm để ý.
Bản thân mình hiện nay, còn có tư cách gì để cầu xin tình yêu với người con gái đẹp như tiên nữ này?
Thủy Thiên Nhu đau xót vạn phần nhìn ca ca của mình.
Đột nhiên cảm thấy toàn thân vô lực.
Lúc này đây, đột nhiên nàng cảm thấy mình và ca ca đến đại lục Thiên Tinh này đúng là một quyết định sai lầm.
Thủy Thiên Hoan thì bước vào một ngõ cụt tình yêu, chỉ sợ đời này kiếp này không có hi vọng có thể bước ra được; còn mình thì sao? Bản thân mình chẳng nhẽ không như vậy? Người đó… người đó… huynh ấy đã bao giờ đặt mình trong mắt chưa? Hai huynh muội chúng ta, cũng được xem là đồng bệnh tương liên?!
Thủy Thiên Nhu tự cười chế giễu mình.
Đột nhiên nhớ đến tình cảnh lúc mình cầm bảo ngọc ra để đặt cọc được Lăng Thiên nhét vào trong người.
Bất giác cảm thấy nóng ra trên mặt.
Trong lòng nghĩ thầm: Tên oan gia nhà ngươi đã nhận bảo ngọc định tình của ta, ta làm sao mà còn có thể gả cho người khác được? Nhưng oan gia nhà ngươi lại không hiểu phong tình như vậy, người ta yêu nhất là huynh, thế nhưng huynh lại đặt muội ở vị trí nào? Muội với Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan muội muội sống với nhau rất hòa thuận…hic… mình đang nghĩ gì vậy nhỉ!
Nếu như là nói đến việc muốn được ở bên cạnh người đó, vấn đề lớn nhất thật sự, hoàn toàn không phải là những điều đó.
Bởi vì vấn đề lớn nhất, chỉ sợ chính là phải ép buộc bản thân từ bỏ gia tộc của chính mình? Thủy Thiên Nhu trong lòng cảm thấy đắng chát.
Bản thân có lẽ hoàn toàn không phải là không có hi vọng.
Nhưn sự lựa chọn này sao lại nặng nề như vậy.
Vì người mà mình thương yêu nhất mà từ bỏ đi gia tộc mà mình từng cho rằng sẽ vĩnh viễn đặt lên vị trí hàng đầu? Sự lựa chọn chia cắt như vậy càng làm cho lòng dạ mình đau như có dao cắt…
“Tiểu công chúa, nước đã sôi rồi.
Có phải ngay bây giờ thay thuốc trị thương cho thiếu chủ không?”.
Giọng nói của Điệp Nhi vang lên ở bên cạnh.
Thủy Thiên Nhu lập tức tỉnh khỏi cơn mê, lòng rối như tơ v vội vã uhm một tiếng, bước đến bên người Thủy Thiên Hoan.
Chính tại buổi tối ngày hôm đó.
Khoảng mười cao thủ hạng nhất còn lại của Nam Cung Thế Gia, toàn bộ đều giả trang thành thương nhân, lặng lẽ tiến vào trong thành Thừa Thiên, tiếp cận đến biệt viện Lăng Phủ.
Bên trong biệt viện Lăng Phủ, Lăng Kiếm mặc trên người một bộ đồ đen, lạnh lùng đứng ngoài cửa, nhìn Lăng Trì đang luyện võ ở trong sân, trên mặt hắn không một chút biểu lộ tình cảm, hắn trọng thương vừa mới khỏi, trên mặt vẫn còn một chút gì đó trắng xanh do mất quá nhiều máu.
Nhưng khí tức khắp người hắn không ai nhận ra được.
Đến sát khí trên người cũng được ẩn đi rất nhiều.
Nếu như không phải là nhìn thấy rõ ràng Lăng Kiếm đang đứng ở đó, thì chỉ sợ Lăng Trì sẽ cho rằng đó là một người khác.
Kể cả là những người biết rõ Lăng Kiếm như Lăng Trì.
Cũng sẽ cho rằng Lăng ca do bị thương làm cho thực lực bị suy giảm.
Nhưng họ lại không biết, Lăng Kiếm từ chiến dịch với Ngọc Gia, nhiều lần luẩn quẩn giữa ranh giới sự sống và cái chết, thực lực đã có sự tiến bộ kinh người, đã từ từ tiến đến cảnh giới thượng thừa.
“Yô? Đây chả phải là Tiểu Kiếm Kiếm sao?”.
Một giọng nói thanh thót vang lên, dường như có chút gì đó chòng ghẹo.
Khuôn mặt Lăng Kiếm bỗng co giật liên hồi, lại là ma nữ này!
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 500: Âm Thầm Trông Coi
Bôn ba trên chặng đường cả nghìn dặm từ thành Minh Ngọc về thành Thừa Thiên, những nỗi khổ mà Lăng Kiếm phải chịu dưới tay của Lê Tuyết có thể nói là nhiều không kể xiết.
Những thủ đoạn mà ma nữ này dùng để trị người khác đúng là quá nhiều, cũng quá là sắc bén! Trong lòng Lăng Kiếm, vẫn là lần đầu tiên cảm thấy thủ đoạn của người này có thể sánh ngang tầm vi công tử, thậm chí một số phương diện còn hơn cả công tử.
Quá là đáng sợ, kể cả là kẻ “cool” như Lăng Kiếm, cũng bị Lăng Tuyết chỉnh cho sắp “khóc” đến nơi. (từ “khóc” trong tiếng trung phát âm gần giống với “cool”)!.
Trên đường đi có một lần Lăng Thiên kiên quyết không chịu uống thuốc.
Chỉ bởi vì vị đại tiểu thư này vì muốn trị Lăng Kiếm nên trong mỗi một thang thuốc đều có cho thêm một thứ thuốc thừa vào: hoàng liên (thuốc bắc có vị cực đắng).
Uống vào trong mồm, cái cảm giác đó đúng là thôi rồi, làm cho Lăng Thiên thật sự cảm giác được cái gì gọi là sống không bằng chết! Lần đó hắn thà chết không uống thuốc.
Vị Lêtiểu thư này chỉ dùng một chiêu, Lăng Kiếm liền ngoan ngoãn uống một hơi hết sạch bát thuốc, thậm chí sau khi uống xong bát thuốc có thêm phụ gia đó, còn phải đau khổ khen thêm một câu trái với lòng mình: Thật dễ uống!
Việc là như thế này, Lê đại tiểu thư đồng thời đun hai bát thuốc.
Một bát thì cho thêm hoàng liên; còn bát kia thì cũng chả cho thêm thứ gì kì lạ khó tưởng tượng cả.
Chỉ là thêm vào đó vài con giun sống, còn cả vài con rắn con vừa chui ra khỏi trứng mà thôi.
Nếu như nói còn có cái gì đó, thì chính là bựa răng gì đó được lấy từ trong mồm của con chiến mã.
Bỏ vào trong bát thuốc… Sau đó bức ép Lăng Thiên lựa chọn một trong hai bát thuốc này.
Hic, trong thời gian đó đúng là tra tấn cái mũi của vị lâu chủ Đệ Nhất Lâu này…
Thế là Lăng Kiếm lập tức lựa chọn sự khuất phục.
Lăng Kiếm cũng không phải là không muốn phản kháng.
Nhưng thực lực của bà cố nội này dường như cùng là rất cao.
Thực lực cộng với thủ đoạn như vậy, kẻ mang trọng thương trong người như Lăng Kiếm bất luận thế nào cũng không thể đối phó được! Kể cả là không bị thương thì có thể phản kháng được sao? Sự tự tin đó của Lăng Kiếm dường như cũng là rất thiếu!
Nếu đã vô tâm vô lực, thì chỉ có thể lựa chọn khuất phục một cách thông minh thôi.
Con người dưới một mái nhà, sao không thể không cúi đầu! Lâu chủ Đệ Nhất Lâu thì đã làm sao, chả phải cũng là người sao? Lúc cần khuất phục thì vẫn phải khuất phục… Đại trượng phu không đấu với đàn bà! Lăng Kiếm thầm an ủi bản thân.
Lúc này chỉ cần nhìn thấy bóng dáng của Lê Tuyết, là trong tiềm thức của Lăng Kiếm liền run lên bần bật, giống như gặp ma giữa ban ngày.
Kể cả là nhìn thấy Lăng Thiên, hắn cũng chưa bao giờ có cảm giác sợ hãi như vậy… Nghe thấy đối phương gọi mình là “Tiểu Kiếm Kiếm”, bất giác hừm một tiếng, nhìn chằm chằm vào nàng.
Trong mắt sát khí đằng đằng, nói: “Đừng có chọc tức ta nữa! Nếu không, đợi vết thương của ta lành rồi, chỉ sợ ta không kiềm được giết chết cô!”.
“Giết ta?” Lăng Tuyết giống như nghe được một câu chuyện cười cự kì là buồn cười.
Cười một cách ngặt ngẽo, nói: “”kekekeke, ta sợ quá đi mất! Đừng giết ta, có được không, người ta chỉ là một cô gái yếu đuối thôi mà!”.
Lăng Kiếm hừm một tiếng tức giận, quay mặt đi chỗ khác, trong lòng thầm quyết định.
Bất luận “người phụ nữ yếu đuối” này là như thế nào của công tử.
Cũng không cần biết cô thành người phụ nữ của công tử hay không.
Đợi đến khi vết thương trên người mình khỏi hẳn, cứ giả vờ hồ đồ đánh bại ả một lần đã, đánh cho hả cơn giận đã rồi nói sau! Trong thời gian này, một sát thủ đệ nhất thiên hạ như mình gần như bị ả ta giày vò cho sắp khóc thành tiếng rồi….
Lăng Kiếm đáng thương! Hiện nay vẫn không phải là biết rõ được.
Vị ma nữ đứng trước mặt hắn, võ công rốt cuộc là đã đạt đến mức độ như thế nào… Người phụ nữ đó gần như có thể sánh ngang được với Lăng Thiên, người mà Lăng Kiếm khâm phục nhất! Có điều, chắc chắn là những ngày tháng chảy máu vỡ đầu của Lăng Thiên đã không còn nữa.
Bởi vì bản thân Lăng Kiếm đang từ bước kiên định tiến bước về phương hướng đó, hắn nỗ lực…mà còn hưng phấn… đúng là đứa bé đáng thương!
Lê Tuyết cười hihi, nhìn Lăng Trì đứng im bất động giống như gà gỗ đang nhìn hai người.
Đột nhiên cười, nhẹ nhàng nói: “Tiểu Kiếm Kiếm, ta sẽ để cho ngươi biết, phụ nữ yếu ớt cũng không phải là dễ bắt nạt đâu nhé”.
Nói rồi quay đầu nghênh ngang bước đi, phương hướng là căn phòng bí mật của biệt viện.
Từ ngày đến đây, Lê Tuyết lúc nào cũng ru rú trong nhà, rất ít ra ngoài, toàn lực đi tiêu hóa toàn bộ những thứ mà Lăng Thiên đã xây dựng lên.
Dường như cứ qua một ngày, là nàng lại cảm thấy thêm một sự kinh ngạc mới; vài ngày sau, cảm giác thần kinh của mình giống như là đã tê liệt vậy!
Không thể nào nghờ được.
Lăng Thiên dường như là xích thủ không quyền (có mỗi hai bàn tay trắng) ở trên thế giới này, mà lại có thể xây dựng được một gia nghiệp lớn đến như thế này! Độ rộng, độ nhiều về chủng loại, độ sâu về bố cục, không cái nào là không làm cho Lê Tuyết trầm trồ thán phục!
Lê Tuyết hoàn toàn có thể tin tưởng.
Nếu như bản thân mình hiện nay nắm trong tay tất cả những thứ này, huy động toàn bộ không để lại cái gì, thì chỉ sợ cả thế giới này lập tức sẽ là biến động bất ngờ! Nhìn ngay như hiện nay, lực lượng như thế này đối phó với bất kì quốc gia nhỏ nào của đại lục Thiên Tinh, đều có thể gọi là đơn giản như trở bàn tay!
Chỉ là…
Lăng Thiên sao có thể làm được như thế này vậy?
Trong thời gian không đến 20 năm, rốt cuộc là hắn đã làm như thế nào vậy
Lê Tuyết tự hỏi bản thân, nếu như đổi thành bản thân mình, muốn làm được những điều này tuy là tuyệt đối không đơn giản, nhưng cũng không phải là không thể.
Nhưng trong đó khó khăn nhất là, Lăng Thiên vừa đội chiếc mũ của một gã ăn chơi trác táng, vừa ngấm ngầm triển xây dựng lên một lực lượng mạnh như một đế quốc này! Điều này đúng là có chút khó bề tưởng tượng! Mà còn chỉ trong thời gian ngắn như vậy, điều này cần phải thông minh tài trí đến mức như thế nào? Lê Tuyết quả thật có chút không thể tưởng tượng ra.
Càng huống hồ, kể cả là trong tình hình như vậy, phải hao tâm tổn lực như vậy, mà võ công của Lăng Thiên lại có thể luyện được đến mức độ cao minh như vậy!
Tổng hợp những điều nói ở trên, Lê Tuyết tự hỏi, thông minh thiên tài như mình, kể cả có thể phân thân thành hai người, có tâm lực gấp đôi, chỉ sợ cũng không thể làm được, bất giác than thở một hơi dài: cũng là vượt thời gian về quá khứ như nhau, giữa hai người với nhau, sao lại có sự khác biệt lớn như thế này? Chẳng nhẽ ta thật sự không bằng hắn, kiếp trước đời này, sự sai khác ngày càng lớn.
Sau khi hiểu được những điều này.
Lăng Tuyết không hề do dự lựa chọn phương pháp thao tác giống với Lăng Thiên: khống chế mọi chuyện trong bóng tối.
Tất nhiên bản thân tuyệt đối không thể thay thế vị trí hiện nay của Lăng Thiên, mà kể cả là bản thân mình muốn thay thế, chỉ sợ tất cả mọi người, bao gồm cả Lăng Thiên sẽ không bao giờ đồng ý.
Lăng Thần, xét cho cùng là người phụ nữ đi theo Lăng Thiên lâu nhất, vị trí của cô ta, thâm căn cố đế, ăn sâu vào lòng đất, không có người phụ nào khác có thể thay thế được vị trí của cô ta! Điểm này, sau khi Lê Tuyết đến biệt viện Lăng Phủ đã lập tức phát giác ra!
Thứ hai.
Đó là Lê Tuyết đã hoàn toàn lĩnh hội được ý tứ thật sự của Lăng Thiên.
Đó chính là, từ nay về sau, trước khi đại cục thiên hạ chưa được định.
Bản thân nàng sẽ tồn tại giống như một con át chủ bài trong thế lực của Lăng Thiên.
Con át chủ bài vốn có của Lăng Thiên thì hắn đã để lộ ra rồi.
Cho nên, hiện nay cần có một người đứng trong bóng tối giúp Lăng Thiên trông giữ mọi thứ, mà nàng chính là ứng cử viên sáng giá nhất!
Cho nên Lê Tuyết lập tức quyết định vị trí của mình, đó chính là không cạnh tranh gì với ai cả.
Nàng sẽ chỉ đơn thuần đứng sau lưng Lăng Thiên, giúp Lăng Thiên trông coi tốt cái nhà này, duy trì thật tốt con át chủ bài cuối cùng, mạnh nhất này, như vậy là đủ lắm rồi.
Nhiều nhất thì kiến nghị thêm cho những chỗ mà Lăng Thiên chưa nghĩ đến, hoặc khi Lăng Thiên thật sự bận bù đầu thì nàng sẽ ra tay giúp sức.
Thế nhưng, khống chế bên ngoài của biệt viện Lăng Phủ, vĩnh viễn chỉ có ba người: Lăng Thiên, Lăng Thần, Lăng Kiếm, không có nàng __ Lê Tuyết!
Cho nên Lê Tuyết sau khi đến đây đã khiêm tốn vô cùng.
Thậm chí là các quan viên cao cấp trong biệt viện Lăng Phủ cũng có rất nhiều người không biết nàng.
Kể cả là gặp qua nàng, cũng chỉ gặp một lần, căn bản không biết được nữ tử này có lai lịch như thế nào, đến đây để làm gì.
Sau đó đột nhiên biến mất trong biệt viện, không để lại tăm hơi gì…
Có thể nói, cách làm này của Lê Tuyết, nếu như để Lăng Thiên biết, chắc chắn sẽ đập mặt bàn hô “tuyệt”!
Ba ngày sau.
Sáng sớm.
Thủy Thiên Nhu sắc mặt lo âu, bước đến biệt viện Lăng Phủ, cầu kiến Lăng Thần.
“Bọn họ một đoàn người sẽ đến Thừa Thiên vào trưa nay”.
Thủy Thiên Nhu tâm sự nặng trĩu nói: “Đến lúc đó muội phải đi nghênh tiếp”.
Lăng Thần như cười mà không phải cười, ngẩng đầu lên: “Ồ? Chẳng qua chỉ là có vài người đến đây, nhị muội hà tất phải căng thẳng như vậy? Thả lỏng một chút nào, cần phải biết, trên đời này, tuyệt đối không có sự việc nào là không thể bước qua được, nếu như nhị muội không điều chỉnh trạng thái tâm lí một chút, thì sẽ càng khó đối diện với những vị khách không mời mà đến đó”.
Thủy Thiên Nhu cảm kích tự đáy lòng, gật gật đầu.
Đôi mắt yêu kiều của Lăng Thần hơi híp lại, đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Có cần… ta cùng đi với muội? Một mình muội đi, liệu có…”.
Lập tức hiểu được sự lo lắng của Lăng Thần, Thủy Thiên Nhu cười một cách gượng ép: “Không sao đâu, muội dù gì cũng là thân nữ nhi, đối với chúng mà nói, muội không hề có chút lực cạnh tranh nào.
Cho nên, bọn chúng sẽ không thế nào với muội cả.
Chúng tuy là rắp tâm hãm hại ca ca muội, nhưng cũng sẽ không hạ thủ với đứa em họ như muội đâu”.
Trong mắt Lăng Thần lóe lên ánh sắc nhọn, cười hihi, nói: “Muội muội nói có lí lắm, có lẽ là ta nghĩ quá nhiều rồi
“Có quan tâm thì mới vậy.
Tỉ tỉ cũng là vì quan tâm đến sự an toàn của muội nên mới như vậy, muội nào phải là không như vậy”.
Thủy Thiên Nhu cảm kích nói: “Sau khi bọn họ đến đây, tuy sẽ không làm gì muội.
Nhưng ca ca của muội….”.
Lăng Thần mỉm cười: “Yên tâm đi.
Đến lúc đó ta sẽ phái Lăng Trì cùng mấy người nữa qua đó, nói ra thì cũng là bạn đồng minh tạm thời.
Nhưng ở đại lục Thiên Tinh này, bọn họ ít nhiều cũng phải nể mặt một chút mới đúng”.
“Đa tạ ý tốt của tỉ tỉ”.
Nhìn Thủy Thiên Nhu vội vàng rời đi.
Ánh mắt của Lăng Thần bỗng trở thành sâu thẳm tĩnh mịch, cuối cùng cũng đến rồi sao? Chúng ta đã có chút không đợi được rồi đây!
Nhớ đến câu nói mà Thủy Thiên Nhu nói, Lăng Thần lại là một trận cười lạnh băng.
Nữ tử thì làm sao, ở Thủy Gia thật sự là không có đối thủ cạnh tranh sao? Thật sự là không có hi vọng được kế thừa ngôi vị gia chủ? Nếu như tất cả thiếu nên chi trưởng của Thủy Gia đều chết sạch cả? Thì sẽ vẫn như vậy sao?
Từ sau khi Lăng Thiên rời đi.
Lăng Thần vì biệt viện Lăng Phủ, cũng vì mục tiêu ở trong lòng mình, có thể nói là nàng đã suy nghĩ chu đáo.
Mỗi một bước đi, thậm chí là mỗi một câu nói, đều được viết thành bản thảo sẵn trong lòng, rồi đọc mấy lần, chỉ sợ sẽ gây nên sơ suất gì.
Nhưng trong tình huống này, sự tiến bộ của Lăng Thần không nghi ngờ gì cả, đó là sự tiến bộ cực lớn.
Chỉ trong thời gian không đến ba tháng, Lăng Thần từ một người phụ nữ bé nhỏ lúc nào cũng ở bên cạnh Lăng Thiên tiến bộ trở thành một người lãnh đạo vô cùng đạt tiêu chuẩn!
Tuy nhiên cuộc sống như thế này, lại hiển nhiên làm cho Lăng Thần cảm thấy vui vẻ, ít nhiều nàng cảm thấy có chút mệt mỏi.
Việc mà trong lòng nàng muốn làm nhất, vẫn là giống như trước đây, được ở bên người mà mình yêu thương nhất, lặng lẽ nhìn huynh ấy, cùng nhau chia sẻ tất cả những gì thuộc về huynh ấy, hỉ nộ ai lạc, dâng hiến tất cả của mình cho huynh ấy.
Bất luận là phong hoa tuyệt đại hay là quyền thế thao thiên, đều không bằng cứ ở bên cạnh công tử, làm một tiểu nha đầu làm gì cũng không cần người khác phải để ý.
Đó mới là hạnh phúc nhất, vui vẻ nhất.
Lăng Thần hai mắt mơ mơ màng màng nhìn về phía đằng xa: Công tử, thiếp đang nhớ chàng, Thần Nhi đang nhớ chàng, chàng, vẫn khỏe phải không?
Quyển 6
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện Không Phải Sát Thủ Đường [Dịch] Ta Mở Thật Sự Là Cô Nhi Viện Không Phải Sát Thủ Đường](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Ta-Mo-That-Su-La-Co-Nhi-Vien-Khong-Phai-Sat-Thu-Duong-Audio.jpg)
