Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 5 : Nói Chuyện Cùng Sư Trưởng (c21-c25)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Nói Chuyện Cùng Sư Trưởng
Đối với cuộc do thám đêm nay Lăng Thiên mình có thu hoạch rất lớn.
Dù sau cũng là lần đầu tiên mà đã có thể nghe được tin tức như vậy cũng rất đáng giá.
Thậm chí Lăng Thiên còn nghĩ thầm: Chẳng lẽ những người xuyên việt đều có vận khí tốt như vậy sao? Tùy tiện đi một vòng cũng có thể phát hiện được tin tức quan trọng như vậy?
Mấu chốt chính là Lăng Thiên lựa chọn thời cơ rất chính xác.
Hôm nay Lăng Chân vô duyên vô cớ bị chính mình hành hung một trận.
Trong lòng khẳng định sẽ không hề cam lòng chút nào! Thứ hai, Lăng Không rất đau lòng cho con mình cho nên tối nay sẽ ở cùng con hắn để an ủi.
Trong lòng hắn rất rõ ràng, nếu như nội dung hai phụ tử Lăng Không nói chuyện đêm nay đều là những chuyện đại kỵ thì một khi tiết lộ ra ngoài thì hai phụ tử này nhất định chết không có chỗ chôn thân! Vì vậy hai phụ tử mới cẩn thận nói chuyện trong đêm khuya vắng người là tốt nhất.
Thời cơ Lăng Thiên chọn không sớm không muộn.
Ngay lúc hai phụ tử Lăng Không bắt đầu nói chuyện thì cũng là lúc Lăng Thiên không một tiếng động nằm trên đỉnh phòng bọn họ.
Lăng Thiên nghĩ thầm: Tin tức tối nay hắn do thám được đủ để chứng minh phụ tử Lăng Không không hề có chút ý tốt nào.
Thậm chí tin tức hai người Sở Đình Nhi và Lăng Khiếu sau khi kết thành phu thê mà vẫn không có con cũng do Lăng Không giở trò quỷ mà gây ra.
Mặt khác, Lăng Thiên cho rằng âm mưu của Lăng Không đang được âm thầm bố trí mười mấy năm.
Bè phái bọn họ trải rộng khắp các sản nghiệp của Lăng Gia! Còn có tài lực chủ yếu của Lăng Gia đặt ở Tây Bắc dường như đã nằm trong tay của Lăng Không.
Một khi chính mình coi thường vọng động thì với lực lượng đơn độc này thôi cũng đủ khiến cho Lăng Gia lâm vào một mảnh hỗn loạn.
Trong lòng phụ tử Lăng Không đều có những suy tính đen tối, mưu đoạt sản nghiệp của Lăng Gia.
Đối với Sở Đình Nhi tạo thành tổn thương khó có thể đền bù được.
Hai phụ tử này không thể không chết.
Nhưng bây giờ không phải là thời cơ Lăng Thiên ra tay tốt nhất.
Hắn chỉ có thể âm thầm bố trí cho hai phụ tử Lăng Không ở cùng một nơi mới một lưới tóm gọm.
Tiêu trừ vĩnh viễn hậu hoạn sau này mới là cách làm tốt nhất.
Mặc dù thực lực của Lăng Thiên hiện tại muốn làm cho hai phụ tử Lăng Không vô thanh vô tức biến mất chỉ là một chuyện rất dễ dàng.
Nhưng một khi làm vậy sẽ khiến cho thế lực bí ẩn của Lăng Không, thế lực đã từng phản bội Lăng Gia sẽ như đá chìm sâu xuống đáy biển.
Không bao giờ xuất hiện trở lại n Nếu muốn tiếp tục đối phó bọn họ sẽ khó khăn hơn rất nhiều.
Hơn nữa, Lăng Thiên còn phải xem phản ứng của Lăng Chiến lão gia tử.
Dù sao thì Lăng Không chính là nghĩa tử của hắn! Một khi tùy tiện xuống tay mà không có tội chứng sẽ khiến cho Lăng Chiến lão gia tử nỗi cơn giận lôi đình.
Trong lòng Lăng Thiên âm thầm cười lạnh: Trước hết cứ xem như là nuôi heo cho mập đi.
Dù sớm hay muộn gì cũng là một đao lấy mạng mà thôi! Nếu hiện tại không thể giết thì sao không đem hai phụ tử bọn họ trở thành vật vui đùa chứ?
Sáng hôm sau, Lăng Thiên ăn cơm xong liền hướng thư phòng đi đến.
Tần lão phu tử bận một bộ thanh bào đứng trước cửa thư phòng nhìn thân ảnh nho nhỏ của Lăng Thiên đang chậm rãi đến gần mà thần sắc trong mắt biến đổi rất kỳ dị.
Hôm nay tất nhiên chỉ có một mình Lăng Thiên mà thôi.
Phỏng chừng cho dù đánh chết Lăng Chân hắn cũng không dám cùng Lăng Thiên đi học chung một thư phòng.
Đối với chuyện Lăng Chân không đến đây thì Lăng Thiên phản ứng rất lạnh nhạt, dường như hắn đã sớm biết trước rồi.
Tần đại tiên sinh đang âm thầm đánh giá vị đệ tử này của mình.
Hắn cảm giác được mặc dù Lăng Thiên tuổi còn nhỏ mà đã có thủ đoạn tàn nhẫn, thông minh tuyệt đỉnh, tài ăn nói rất lưu loát lại vừa kiêu ngạo bất tuân.
Đây điều là những cảm giác đột nhiên xuất hiện trong lòng Tần đại tiên sinh khi đánh giá Lăng Thiên.
Nhìn thấy Lăng Thiên đã ngay thẳng ngồi trên nghế, vẻ mặt tự nhiên vô cùng khiến Tần đại tiên sinh đột nhiên cảm giác được những chuẩn bị cho buổi học hôm nay hoàn toàn thay đổi.
Hắn muốn trước tiên khích lệ đệ tử một chút, khiến cho tiểu hài tử này hưng phấn khi tham gia buổi học của hắn.
Nhưng mà khi nhìn đệ tử trước mắt này, từ trong đáy lòng của Tần đại tiên sinh cảm giác được những câu nói mà hắn chuẩn bị trước hoàn toàn không có ý nghĩa gì nữa.
Khẽ ho nhẹ một tiếng, Tần đại tiên sinh ngẩn mặt lên nghiêm túc nói:
“Hôm nay là khóa học đầu tiên cho nên lão phu trước tiên cần giảng giải cho ngươi lễ nghĩa.
Từ xưa đến nay, lễ nghĩa không thể nào bỏ qua được.
Lễ nghĩa nhân trí tín.
Lễ là đệ nhất…”
Tần đại tiên sinh bắt đầu nói thao thao bất tuyệt.
Lăng Thiên tự nhiên hiểu được vị Tần đại tiên sinh này tại sao lại giảng giải lễ phép cho chính mình: Đó là vì hôm qua mình hư hỏng, hơn nữa lại đi ẩu đá với đường huynh đệ Lăng Chân.
Lão tiên sinh đang khổ tâm chỉ dẫn chính mình đi trên con đường chính đạo.
Nghĩ đến đây, Lăng Thiên vốn không kiên nhẫn dần dần bình tĩnh trở lại.
Lão tiên sinh này tuy không hiểu rõ dụng ý của mình nhưng mà tấm lòng của lão tiên sinh rất tốt.
Mặc dù có chút khô khan nhưng lại vô cùng ngay thẳng.
Bất qúa thật không hỗ thẹn với bốn chử “giáo thư dục nhân” (cầm sách dạy người) Trong lòng Lăng Thiên nhất thời ấm áp liền nghiêm túc lắng nghe Tần đại tiên sinh giảng dạy.
Còn lão phu tử một khi bắt đầu nói liền thao thao bất tuyệt khiến cho nước miếng văng khắp nơi mà không ngừng lại.
Tốc độ lại càng lúc càng nhanh.
Trong lòng Lăng Thiên khẽ chuyển liền muốn mở miệng cười lớn.
Lão phu tử này không phải đang muốn đả kích ngạo khí của mình sao? Nếu như không ngoài dự đoán thì lão phu tử lập tức sẽ hỏi mình vài vấn đề.
Quả nhiên, lão phu tử liền đem cuốn sách trong tay đóng lại, mặt lạnh như băng hỏi:
“Những điều vi sư vừa mới giảng ngươi có nhớ rõ không?”
Trong lòng Lăng Thiên bật cười, quả nhiên không ngoài dự đoán mà.
Tuy nhiên trên mặt hắn vẫn làm ra bộ dáng cung kính nói:
“Những điều vừa rồi tiên sinh giảng dạy là từ xưa đến nay lễ giáo không thể thiếu được.
Lễ nghĩa nhân trí tín.
Lễ là đệ nhất…”
Chiếc miệng nhỏ không ngừng thao thao bất tuyệt.
Lăng Thiên dĩ nhiên có thể đọc lại những điều Tần đại tiên sinh giảng dạy ra mà không thiếu một chữ nào.
Tần đại tiên sinh kinh hoảng vô cùng! Tay chỉ vào Lăng Thiên, môi run run nhưng lại không nói ra lời.
Vẻ kinh sợ trong mắt chợt hiện lên liền biến mất, thay vào đó là thần sắc mừng như điên.
Một đệ tử thông minh muốn tìm sư phụ giỏi rất khó.
Nhưng mà một vị sư phụ giỏi muốn dạy ra một đệ tử giỏi lại càng khó hơn! Tần đại tiên sinh vốn cho rằng Lăng Gia có gia nghiệp to lớn như vậy thì mình đến cho có lệ thôi.
Hơn nữa hôm qua lại tận mắt nhìn thấy trận ẩu đả của Lăng Thiên khiến cho hắn nghĩ Lăng Thiên là một người ăn chơi trác táng nên thất vọng vô cùng.
Nhưng mà hắn có nằm mơ cũng không nghĩ đến đệ tử này lại rất thông minh.
Trí nhớ lại càng không phải nói.
Chỉ cần nghe qua một lần liền đã ghi nhớ nên khiến cho vị Tần đại tiên sinh này vừa mừng vừa sợ.
Lăng Thiên nhìn thấy vị Tần đại tiên sinh vừa vui mừng lẫn sợ hãy kia khiến cho trong lòng hắn cũng vui vẻ theo.
Thầm nghĩ lần này xuyên việt ngược lại có chỗ thật tốt.
Trách không được những tiểu thuyết trên internet một khi nói đến nhân sĩ xuyên việt thì đã có một bản lĩnh nhìn qua rồi là không thể quên được.
Tất cả những điều đó hoàn toàn đúng trên người mình đây sao?
Tần đại tiên sinh vui mừng vô cùng.
Bàn tay vuốt chòm râu, híp mắt nói: “Thiên nhi, ngươi có được thiên tư này hơn nữa lại được vi sư hết lòng giảng dạy năm năm.
Sợ rằng trong tương lai ngươi sẽ có một chỗ ngồi nhỏ trong triều đình”.
Nói đến đây đột nhiên hắn cảm thấy mình đang nói nhảm.
Con trai của Lăng Đại Tướng Quân, là tôn tử của Lăng Lão Công Gia, là chất nhi của Quý phi mà trong tương lai nếu như không chiếm được một vị trí trong triều đình sợ rằng đó là điều không có khả năng.
Trong lòng bất tri bất giác đã sửa đổi cách xưng hô.
Dứt khoát chuyển thành “Thiên nhi”.
Lăng Thiên cười một cách ngây thơ nói: “Khổ tâm cho tiên sinh rồi.
Thiên nhi như thế nào có thể không hiểu.
Chỉ có chú tâm học hành mới không phụ tấm lòng của Tần tiên sinh dạy dỗ cho Thiên nhi.
Không làm nhục thanh danh một đời của tiên sinh”.
Tần đại tiên sinh sửng sốt vô cùng, có chút hứng thú nhìn hắn hỏi: “Ngươi nói một chút đi, ngươi hiểu được nỗi khổ tâm của vi sư sao?”
Trong lòng hắn âm thầm cảm thấy kỳ quái, tuổi nhỏ đã có tài ăn nói như vậy đã không phải là chuyện đùa.
Nếu như có tâm tư mẫn duệ, tầm nhìn sâu xa thì sợ rằng Tần đại tiên sinh sẽ phải gọi là quái vật thôi.
Tuy trong lòng nghĩ vậy nhưng mà đối với câu trả lời của Lăng Thiên vẫn tràn ngập sự chờ mong.
Khuôn mặt ngây ngô của Lăng Thiên lộ ra vẻ tươi cười tràn ngập trí tuệ “Thiên nhi từng nghe nói thì những tiên sinh bình thường khác khi dạy học đều bắt đầu bằng dạy chữ, sau đó là tứ thư ngũ kinh.
Theo thứ tự mà tiến nhưng mà hôm nay tiên sinh lại dạy lễ phép.
Trong đó nhất định phải có thâm ý”.
Tần đại tiên sinh rốt cuộc cũng không nhịn được sự khiếp sợ trong lòng: “Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự có t tồn tại sao?”
“Ngươi tiếp tục nói một chút, vi sư có thâm ý gì?”
Lăng Thiên không chút hoang mang nói: “Nói vậy thì hôm qua tiên sinh thấy ta không ngoan ngoãn nên dùng phương pháp giáo dục bình thường sẽ không tốt.
Cho nên hôm nay tiên sinh mới dạy lễ phép đầu tiên, chính là có ý nghĩ muốn giáo hóa Thiên nhi”.
Trái tim của Tần đại tiên sinh như muốn ngừng đập! Đôi mắt trợn trắng lên như nhìn thấy yêu quái.
Lăng Thiên không phủ nhận cười nói: “Hôm qua khi nhìn thấy tiên sinh thì Thiên nhi đã cảm giác tiên sinh là người ngay thẳng, đáng tin cậy.
Cho nên Thiên nhi không đành lòng lừa gạt người.
Trước tiên mong tiên sinh giữ kín bí mật này của ta.
Thiên nhi nhất định sẽ không phụ công tiên sinh dạy dỗ.
Sẽ thay tiên sinh rạng danh khắp thiên hạ”.
Lăng Thiên sớm đã phát hiện lão phu tử này mặt dù cổ hủ nhưng cũng là một người đáng tin cậy.
Mấy năm tiếp theo Lăng Thiên phải sinh hoạt với lão phu tử này cho nên có một số việc không thể nào giấu kín mãi được.
Tốt hơn là thoải mái nói ra.
Tần đại tiên kích động run rẩy cả người, hai mắt rưng rưng: “Vi sư làm thầy cả đời, dạy dỗ từ bình dân đến hậu nhân của hoàng thất cũng là lần đầu tiên nhìn thấy tư chất hơn người của Thiên Nhi.
Cuộc đời này của vi sư có được đồ đệ như vậy thì còn gì nuối tiếc nữa”.
Nhưng sau đó liền khẽ nhíu chân mày có chút khó hiểu hỏi: “Vậy hôm qua ngưoi vì sao lại làm thế?”
Lăng Thiên thản nhiên cười đáp lời: “Tiên sinh, hôm qua Thiên nhi chẳng qua chỉ là “gõ sơn chấn hổ” thôi.
Nói theo cách của một người có tâm tư kín đáo thì Lăng Gia cuối cùng cũng chỉ có mình Thiên nhi là người kế thừa thôi.
Miễn cho một số việc khác phát sinh khiến cho mọi người không thoải mái”.
Lời nói này của Lăng Thiên rất rõ ràng.
Tần đại tiên sinh mặc dù có chút cổ hủ nhưng không phải là người không hiểu chuyện.
Chỉ nghe sơ sơ thôi cũng đã hiểu rõ ý tứ của Lăng Thiên.
Hắn không hỏi nhìn tiểu hài đồng này với ánh mắt rất tán thưởng.
Lăng Thiên cười ha hả:”Tiên sinh đã hiểu.
Từ nay về sau Lăng Thiên bất quá chỉ là một người không ra gì, không có cầuà chỉ là một tên ăn chơi trác táng thôi.
Mong tiên sinh thông cảm”.
Tần đại tiên sinh liền cả kinh: “Vì sao?”
Trong mắt Lăng Thiên toát ra thần quang lạnh lùng nói: “Không lẽ tình thế hiện tại của Lăng Gia mà tiên sinh cũng không nhìn thấy rõ sao? Bên ngoài thì Lăng Gia có vẻ phong quang vô cùng nhưng thực ra có nguy cơ tứ phía.
Sơ hở một chút là gây ra họa cửa nát nhà tan! Xin hỏi lão sư, nếu là lúc này Lăng Gia đột nhiên xuất hiện một thiên tài thì sẽ có cục diện như thế nào?”
Tần đại tiên sinh rùng mình! Hắn là người ngoài nên hiện trạng của Lăng Gia hắn rất rõ ràng.
Bất quá hai đời già trẻ của Lăng Gia đều là hạng người hữu dũng vô mưu, hơn nữa đối với Hoàng Gia rất trung thành và tận tâm.
Cho nên Hoàng Gia đành phải mắt nhắm mắt mở cho qua.
Một khi đem Lăng Gia ra xử lý sẽ khiến cho cục diện của vương quốc hỗn loạn vô cùng.
Thậm chí sẽ gây ra trận bạo động mà vị quân chủ kia không thể nào thừa nhận nỗi.
Không thể không thừa nhận Lăng Gia và Hoàng Gia đều đứng về một phe, cả hai đại gia tộc như một chồng trứng không thể di chuyển.
Nhưng mà Lăng Thiên xuất hiện sẽ đánh vỡ sự thăng bằng này.
Sự thông minh của Lăng Thiên đã vượt qua sự thừa nhận của các thế lực khác.
Ngay cả Tần đại tiên sinh cũng không cách nào phán đoán được một khi Lăng Thiên chấp chưởng Lăng Gia sẽ gây ra cục diện như thế nào? Một người như “Phi long tại thiên” há có thể chịu đứng bên dưới sao?
Cho nên, một khi tin tức của Lăng Thiên truyền ra sẽ khiến cho Lăng Gia đối mặt với tai họa diệt tộc! Lăng Thiên mới là một tiểu hài tử năm tuổi thôi đã có ánh mắt sâu xa như vậy, có thể đoán trước được tình thế trong tương lai cũng đã suy nghĩ tốt phương pháp đối phó.
Trí tuệ này chỉ có thể dùng hai từ “đáng sợ” để hình dung.
Nghĩ đến đây thôi thì Tần đại tiên sinh đột nhiên hoảng sợ phát hiện mình bị tiểu tử trước mặt cột chặt vào Lăng Gia – một chiếc thuyền lớn cũ nát.
Hắn không khỏi cứng lưỡi, ngón tay run rẩy chỉ vào tiểu gia hỏa kia dở khóc dở cười:”Ôi! Bất tri bất giác lão phu đã bị ngươi tính toán rồi”.
Trên mặt Lăng Thiên lộ ra nụ cười giảo hoạt như hồ ly: “Tiên sinh hiểu rõ rồi chứ?”
Tần đại tiên sinh chán nản ngồi xuống, khóc
Lăng Thiên bổng nhiên đứng dậy, vẻ mặt nghiêm túc bái một lễ: “Sự tình ảnh hưởng đến hơn vạn sinh mệnh của gia tộc.
Đệ tử không thể không cẩn thận tiến hành được.
Nếu có chỗ nào đắc tội tiên sinh mong rằng tiên sinh thứ lỗi.
Đệ tử xin thề tại đây.
Chỉ cần Lăng Gia ta tồn tại một ngày nhất định sẽ bảo hộ tiên sinh bình an một ngày.
Nếu trái lời trời tru đất diệt!”
Tần đại tiên sinh vội vàng vươn tay ra đỡ hắn, thở dài nói: “Ngươi làm như vậy cũng là tình thế bắt buộc thôi, vi sư há có thể trách ngươi? Bỏ đi, tuổi của vi sư cũng lớn rồi, ngày tháng không còn nhiều nữa.
Có thể kiếm được một đệ tử đắc ý thì đáng để lão phu đánh cược một lần”.
Lăng Thiên cười hì hì nói: “Tiên sinh có thể sống lâu trăm tuổi mà”.
Bạn đang đọc truyện tại –
Trong khi nói chuyện thì khuôn mặt hồng hồng khả ái đáng yêu vô cùng.
Tần đại tiên sinh nhìn thấy không khỏi cảm thán một tiếng: “Ngươi có thật là một tiểu hài tử năm tuổi không hay là một lão hồ ly sống ngàn năm?”
Lăng Thiên cười rất đáng yêu, trong miệng lộ ra những chiếc răng sữa nhỏ: “Tiên sinh đoán thử xem?”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 22: Náo Loạn Đầu Đường
Tâm tình Lăng Thiên vui sướng vô cùng.
Cùng nói chuyện với Tần đại tiên sinh lúc trước nhìn như mạo hiểm vô cùng nhưng cũng là thủ đoạn rất cao minh.
Đầu tiên dùng trí nhớ hơn người của mình hoàn toàn đả động tâm tư “ái tài” của tiên sinh! Sau đó lợi dụng tâm tình đang rất tốt của lão tiên sinh mà đem bí mật của mình lộ ra.
Trong lúc đó, vô thanh thanh vô tức đem lão phu tử vào trong lòng bàn tay của mình khiến cho lão lạc vào trong sương mù không thể thoát thân ra được.
Nhất cử giải quyết được vấn đền buồn phiền ở nhà mấy năm của mình.
Phải biết rằng lúc này Tần tiên sinh đang đi trên một con đường bắt buộc hắn phải giữ bí mât.
Một khi tiết lộ bí mật của Lăng Thiên thì đầu tiên lão sẽ mất đi một đầu tiên hắn sẽ mất đi một đệ tử thiên tài, mất đi cơ hội duy nhất đem sở học của mình chấn kinh thiên hạ.
Thứ hai, chính là tính mạng người nhà của lão tất nhiên sẽ chôn cùng với Lăng Gia.
Ngay cả lúc Lăng Gia suy yếu cực điểm thì đối phó với một tiểu gia tộc của lão vẫn là chuyện dễ dàng như trở bàn tay.
Thứ ba, bán đứng gia chủ mà mình giúp sức thì mình sẽ trở thành một phản đồ rất đáng khinh bỉ.
Thanh danh cả đời của Lão tiên sinh cả sẽ bị hủy trong một lúc, từ đó về sau sẽ bị mang tiếng xấu suốt đời.
Điều này đối với Tần đại tiên sinh trọng thanh danh hơn tánh mạng mà nói thà rằng chết đi một vạn lần cũng không dám làm chuyện mạo hiểm.
Mà Tần đại tiên sinh giữ bí mật này cũng chính là cấp cho chính hắn, thậm chí cả gia tộc những điều tốt đẹp không thể nào ước lượng được.
Dựa vào một đại gia tộc nhất nhì vương quốc – Lăng Gia – thì sau này vô luận là trong vương quốc nếu có chuyện gì cũng dễ dàng đối phó.
Lấy tài năng của Lăng Thiên mà nói thì đến một ngày trưởng thành sẽ là lúc thiên hạ khiếp sợ! Đến lúc đó, Tần đại tiên sinh chính là sư phụ đầu tiên của hắn cũng theo điều này mà thanh danh của hắn sẽ vươn thẳng lên trời.
Đây mới chính là mục tiêu hắn theo đuổi cả đời, hôm nay nếu có cơ hội thực hiện thì ngay cả tan xương nát thịt hắn cũng sẽ nắm chắc lấy hy vọng hiếm hoi này!
Điều kiện Lăng Thiên đưa ra đối với Tần đại tiên sinh mà nói là điều không cách nào cự tuyệt được.
Hơn nữa đây cũng là một điều kiện rất tốt.
Lăng Thiên nhớ đến một câu rất khó nghe: Gian phu dâm phụ, vỗ một cái liền hợp.
Bạn đang đọc truyện tại –
Sau khi cùng nói chuyện với Tần đại tiên sinh thì Lăng Thiên cảm thấy thoải mái cả người, vẻ mặt vui vẻ.
Hắn liền mang theo hai gia phó đi ra ngoài đại môn Lăng Phủ.
Phía sau hắn, sắc mặt lão tiên sinh biến xanh biến trắng mấy lần.
Hung hăng mắng một câu tục mà chưa bao giờ hắn mở miệng nói.
Một cước đem chiếc ghế Lăng Thiên vừa ngồi đá bay ngoài.
Sau đó lại ngồi ngơ ngác, trên mặt lúc tươi cười thoải mái, khi vui khi giận giống như thần kinh thác loạn.
Một bộ quần áo trắng như tuyết, khuôn mặt hồng hồng như quả táo chín, đôi mắt chuồn chuồn khôn khéo lanh lợi nháy liên tục.
Lăng Thiên đi trên đường lớn vui sướng ngẩn mặt lên trời hét lớn: Các đồng chí, năm 1949 đến rồi, nhân dân Trung Quốc giải phóng….
Hai gia phó đi theo phía saunhìn ta ta nhìn ngươi, hoàn toàn không hiểu gì.
Cả hai đều âm thầm cảm khái: Thiếu gia chúng ta đang rất cao hứng…
Trong tâm tình rất vui sướng, đắc ý nhất sẽ có vài sự tình không vừa ý xuất hiện.
Đây là chuyện Lăng Thiên rất hay gặp phải.
Một đám người phía trước đột nhiên truyền đến vài tiếng kinh hô.
Một tên cầm một chuỗi tiền trong tay, vẻ mặt rất vui vẻ từ trong quán đánh độ đi ra, xem ra hôm nay hắn rất may mắn.
Vừa thong thả đi xuống bậc thang của quán thôi đã bị một thân ảnh nhỏ đụng ngã xuống đất, chuỗi tiền trong tay hắn liền bị rơi ra ngoài mất một nữa.
Hắn còn chưa kịp mở miệng chửi bậy thì thân ảnh nho nhỏ đã đứng lên nhắm ngoài cửa thành chạy đi không hề quay đầu lại.
Sau lưng truyền đến âm thanh chủi bậy của tên đang ngồi dưới đất kia: “…Thằng ranh con, lão tử bắt được sẽ lột da ngươi.”
Thân ảnh nho nhỏ kia từ bên người Lăng Thiên vọt qua, Lăng Thiên nhìn thấy rất rõ đây làm một tiểu nam hài tử khoảng bảy tám tuổi, vóc người nhỏ gầy, quần áo lam lũ, trên mặt đầy bùn đất, đôi môi trắng bệch ngậm chặt không hề quay đầu lại nhắm thẳng cửa thành chạy như điên.
Lăng Thiên khẽ “Ồ!” một tiếng.
Lăng Thiên kinh ngạc chính là tốc độ của tiểu gia hỏa này.
Nam hài này nhìn qua liền phát hiện không có luyện võ công nhưng mà khi chạy như điên thì thân thể nhỏ bé rất phối hợp.
Tốc độ so với bình thường phải nhanh hơn vài lần.
Lại nhìn thấy trên đầu còn toát ra nhiệt khí thì Lăng Thiên liền biết tiểu nam hài này đã chạy không biết bao lâu rồi.
Nếu không thì ngay cả khí trời lạnh như vậy mà ngay cả áo bông cũng bị ướt đẫm mồ hôi? Xem ra nghị lực của tiểu gia hỏa này rất tốt.
Trong lòng Lăng Thiên không khỏi tò mò: Hắn đang chạy trốn điều gì? Nhìn bộ dáng như là phía sau có sói đói đang đuổi theo…
Trong khi Lăng Thiên đang nghĩ ngợi thì bóng dáng của tiểu nam hài đã biết mất.
Tên bị hắn đụng đang mở miệng mắng to, ô ngôn uế ngữ, thao thao bất tuyệt.
Đột nhiên có âm thanh của mười mấy người đang cấp tốc chạy đến đây.
Trong lòng chợt hiểu rõ đây là những người truy đuổi nam hài kia.
Những người này sau khi đứng lại nhìn ra xa xa liền xác định được phương hướng tiểu nam hài chạy đi.
Sau đó liền tách ra hai bên đuổi theo.
Hiển nhiên có không ít người đang truy đuổi đến đây.
Lăng Thiên âm thầm nhướng mày, trong lòng chợt lóe liền đi đến bên cạnh tên đang mở miệng mắng to kia đá một cước vào tiểu phúc hắn một cái: “Hỗn trướng, la hét cái gì?”
Tên gia hỏa kia đột nhiên bị một cước này khiến cho cả người đau nhức vô cùng.
Một đá này của Lăng Thiên không hề nhẹ chút nào, khiến cho cả người hắn co quắp như con tôm luột, hung quang trong mắt chợt lóe lên: “Thằng nhóc khốn khiếp! Ngươi muốn chết sao?”
Lăng Thiên lại đá tiếp một cước: “Hổn trướng, ngươi dám mắng ta?” Lại thêm một đá nữa.
Mọi người trên đường như được mở rộng ánh mắt.
Cư nhiên lại có một tiểu hài tử không đến mười tuổi bận quần áo trắng như tuyết đang ẩu đả với một nam nhân hai mươi tuổi.
Lập tức mọi người vây quanh nơi đây xem náo nhiệt.
Hai gia phó thấy tên này dám vũ nhục tiểu thiếu gia đột nhiên giận dữ xông lên phun ra vài ngụm nước miếng mắng: “Có dũng khí vũ nhục tiểu thiếu gia! Ngươi đáng chết!” Tiếp theo là một trận mưa quyền cước rơi xuống thân thể tên xui xẻo kia.
Tên kia bị đánh rốt cục cũng phục hồi tinh thần lại, nhìn thấy người đánh mình là một tiểu hài tử bận quần áo hoa lệ.
Chỉ thoáng nhìn thôi đã biết đó là tiểu công tử của nhà giàu có.
Hắn liền biết được miệng mình đã gây họa liền cầu xin tha thứ, hai tay ôm lấy đầu, thân thể co quắp lại thành một cục.
Những người xem náo nhiệt vừa chuyển ánh mắt nhìn Lăng Thiên liền sợ hãi: Tiểu công tử này nhà ai? Sao lại bá đạo như vậy?
Những hắc y đại hán đuổi theo nam hài đi đến nơi đây liền thấy ngã tư đường đột nhiên đông người không có lối đi.
Bọn họ nhịn không được tức giận mở miệng hét lớn: “Đám hỗn tạp các ngươi nhanh tránh ra.
Đại gia đang có chánh sự cần làm.” Sau đó vươn tay ra nhắm vào mấy người phía trước xô đẩy khiến cho bọn họ vội vàng tránh ra hai bên.
Lăng Thiên trợn mắt: “Người nào lại làm càn như vậy?”
Hai tên gia phó là hạ nhân của Lăng Phủ sớm đã bồi dưỡng thành tính tình kiêu ngạo ngang ngược thành thói quen.
Sau khi đứng ra khoanh tay ngang người, lvênh mặt nói: “Lăng gia đại thiếu gia đang làm việc.
Ai dám quấy rầy?” Ngữ khí ngạo mạn vô cùng, ngay cả qu cũng không dám tự đại như vậy.
Vài tên hắc y nhân sửng sốt, vừa chuyển ánh mắt nhìn lại liền nhìn thấy là người của Lăng Phủ.
Còn có đại thiếu gia của Lăng Phủ cũng ở trong đó khiến cho bọn họ hai mặt nhìn nhau, không biết phải làm thế nào cho phải.
Bọn họ mặc dù không phải là người trong quan phủ nhưng cả vương quốc ai lại không biết Lăng Phủ? Lấy thế lực của Lăng Phủ thì thế lực của những tiểu bang phái trên giang hồ như chúng há có thể chống lại sao? Trong lúc nhất thời không biết được nên tiến hay lui.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 23: Có Ý Định Quấy Rối
Mục đích của Lăng Thiên đã được nhưng hắn cũng không phải là người keo kiệt liền tiện tay móc ra một thỏi bạc nhỏ ném cho tên xấu số vô duyên vô cớ bị mình đá cho mấy cái.
Sau đó liền chậm rãi quay đầu lại hừ một tiếng lạnh lùng hỏi: “Các người là ai? Ở trong kinh thành sao lại bá đạo như vậy? Trong mắt không còn vương pháp sao?”
Lời vừa dứt khiến cho những người đang xem náo nhiệt xung quanh đều mở miệng cười lớn.
Tiểu gia hỏa này vừa rồi mới gây chuyện vi phạm vương pháp, vô thiên vô cớ động thủ đem hàm răng của người ta đánh rơi xuống, nếu không phải những người này vừa đến đúng lúc sợ rằng dưới chân hắn sẽ có án mạng xảy ra.
Thế mà lúc này lại dùng lời chính nghĩa chất vấn trong mắt những người kia không có vương pháp.
Vẻ mặt của đầu lĩnh Hắc y nhân rất vội vàng nhưng mà không dám chậm trễ chút nào.
Mặc dù hắn hận không thể đá tên tiểu bất điểm này qua một bên nhưng mà người này có gia thế mạnh mẽ hơn hắn nên cũng đành nhịn xuống chắp tay nói: “Khởi bẩm Lăng công tử, tiểu nhân chính là thủ hạ của Huyết Hoa Đường trong thành phụng mệnh ra ngoài làm việc.
Không biết Tiểu công tử ở nơi đây nên àm mất nhã hứng của công tử.
Tiểu nhân hướng công tử bồi tội.”
Trong miệng Lăng Thiên thản nhiên “Ồ!” Một tiếng, bộ dáng rất hứng thú hỏi: “Đi làm chuyện gì? Nói cho bổn công tử biết một chút?”
Tên Hắc y nhân này tức giận muốn té khói, tiểu hài tử này rất xấu xa! Bất đắc dĩ hắn dành phải lộ ra vẻ mặt khó xử nói: “Mong Tiểu công tử thứ lỗi, việc này chính là cơ mật trong Huyết Hoa Đường.
Tiểu nhân không dám tiết lộ.”
Lăng Thiên cười hắc hắc: “Ý tứ của ngươi là không thể nói cho ta biết?”
Trên đầu Hắc y nhân đổ mồ hôi lạnh, làm bộ dáng khó khăn: “Không phải là không thể mà là thân phận tiểu nhân rất thấp kém.
Điều này….”
Lăng Thiên ha ha cười lớn, sắc mặt đột nhiên nghiêm chỉnh hẳn lên, bộ dáng khoan hồng độ lượng nói: “Nếu không nói được thì quên đi.
Lòng hiếu kỳ của bổn thiếu gia cũng không có mạnh lắm.
Được rồi, các ngươi có thể tiếp tục làm việc đi, bổn thiếu gia sẽ không trì hoãn các ngươi nữa!”
Trong lòng Hắc y nhân giận dữ mắng lớn: “Ngươi còn nói là lòng hiếu kỳ không mạnh! Còn nói là không trì hoãn chúng ta! Bị ngươi ngăn cản lại như vậy thì có quỷ mới biết tên tiểu tạp chủng kia đã chạy tới nơi nào rồi!” Mặc dù trong bụng giận dữ mắngl ớn nhưng trên mặt lại không dám lộ ra một chút nào.
Trong miệng luôn vâng vâng dạ dạ nói: “Đa tạ công tử.
Tiểu nhân xin phép cáo từ!”
Sau đó hắn liền vung tay phải lên dẫn theo đám Hắc y nhân tiếp tục đuổi về phía trước.
Lăng Thiên không khỏi ngẩn người ra, những người này bị quấy rối tốn không ít thời gian thế mà vẫn tiếp tục đuổi theo? Những người có chút kinh nghiệm liền biết được bọn họ không có khả năng đuổi kịp nhưng bọn chúng vẫn như cũ không có buông tha cho! Vẫn tiếp tục đuổi theo mặc dù người bọn chúng truy đuổi là một tiểu hài tử bảy tám tuổi mà thôi.
Tay Lăng Thiên khẽ vuốt cằm thầm nghĩ: “Chẳng lẽ trong đó còn có điều bí ẩn nào sao?” Lòng hiếu kỳ của hắn không khỏi dâng lên.
Sau khi nghĩ lại hắn không khỏi thầm mắng mình ngu ngốc.
Hiện tại tuyết rơi đầy trời như vậy thì tiểu gia hỏa kia không ra khỏi thành thì thôi, một khi ra khỏi thành sẽ để lại dấu chân rất rõ ràng trên nền tuyết.
Chỉ với dấu chân đó thôi cũng đủ để cho Hắc y nhân biết được phương hướng đuổi theo.
Lăng Thiên với tiểu hài tử kia rất có hứng thú.
Nguyên nhân là do khi hắn thoáng nhìn qua đã thấy được tiểu hài tử kia cắn đôi môi trắng bệch, khuôn mặt rất quật cường.
Còn có khi tên tiểu tử kia trong khi bỏ chạy còn lộ ra khả năng phối hợp của thân thể.
Chạy trốn trong tuyệt vọng như vậy không khỏi làm cho Lăng Thiên ‘xúc cảnh sinh tình’ nhớ lại thời gian lang bạc ở kiếp trước của hắn.
Đứng tại chỗ sửng sốt một hồi, Lăng Thiên liền quyết định đuổi theo xem một chút.
Hắn liền quay đầu lại nói với hai gia phó: “Các ngươi hồi phủ trước đi.
Lão gia nếu có hỏi thì nói ta sẽ trở về liền.”
Hai gia phó nghe vậy kinh hãi vô cùng: “Thiếu gia, tiểu nhân tuyệt đối không dám.
Không biết thiếu gia có chuyện gì? Mong thiếu gia các phép tiểu nhân đi theo người.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lăng Thiên trầm xuống: “Ta kêu các ngươi về thì về đi.
Như thế nào? Ngay cả lời thiếu gia nói cũng không nghe?” Giọng nói rất lạnh lùng, tràn đầy sự uy hiếp.
Hai tên gia phó không biết phải làm như thế nào cho tiện.
Không ghe thiếu gia sẽ khiến cho tiểu thiếu gia tức giận.
Tiểu thiếu gia ngay cả Lăng Chân thiếu gia cũng có dũng khí đánh cho sém chết thì hai tiểu nhân như mình không nghe lời sợ rằng sẽ thảm hại hơn.
Nhưng mà hai đứa mình nghe lời thiếu gia quay về vạn nhất thiếu gia có chuyện gì thì sợ rằng có cả trăm mạng cũng không đủ chết.
Hai tên nhìn lẫn nhau liền hạ quyết tâm: “Thiếu gia, tiểu nhân tình nguyện chịu sự trừng phạt của thiếu gia cũng không dám bỏ về trước.
Mong thiếu gia thứ tội.”
Lăng Thiên không biết phải nói gì, nhìn thân thể nhỏ bé mới năm tuổi của chính mình một chút cũng hiểu rõ không có khả năng để cho bọn họ trở về trước.
Dưới sự bất đắc dĩ liền nói: “Được rồi, các ngưoi đã nguyện ý đi theo ta thì ta cũng nói trước.
Nếu như các ngươi không đuổi kịp ta thì phải trở về trước cổng Lăng Phủ chờ ta quay lại.”
Hai gia phó đều mừng rỡ lên tiếng đồng ý.
Không lâu sau, hai gia phó nhìn mặt nhau, đứng le lưỡi thở hổn hển, hai tay chống gối, bộ mặt đỏ bừng.
Còn Lăng Thiên sớm đã biết mất rồi.
Hai người nhìn dòng người nhộn nhịp phía trước không khỏi mờ mịt.
Một tên thật vất vả mới nhịn thở dốc, trên đỉnh đầu vẫn còn bốc nhiệt mang theo vẻ mặt khó tin nói: “Ta nói lão nhị này, tiểu thiếu gia này của chúng ta quả thực là một quái thai mà.”
Tên còn lại vừa lau mồ hôi, vẻ mặt rất đồng cảm nói: “Không sai.
Ta chưa từng thấy một tiểu hài tử mới năm tuổi đã có thể chạy trốn còn nhanh hơn thỏ.
Không có biện pháp, thiếu gia đi ra cửa thành bên kia.
Chúng ta đến đó chờ xem!”
Lăng Thiên không nhanh không chậm đi trong đám người đông đúc, bộ dáng nhàn hạ vô cùng.
Vóc người hắn lại nhỏ, nhân cơ hội mọi người không để ý hắn liền trơn trượt như cá vượt qua.
Phía trước đã xuất hiện thân ảnh của vài tên Hắc y nhân kia đang chuẩn bị ra khỏi thành.
Xem ra tiểu nam hài kia quả nhiên đã ra ngoài thành.
Trong lòng Lăng Thiên có chút thất vọng, khí trời như thế này mà ra thành quả thực là tự tìm chết! Hắn có chút lưỡng lự, cảm giác được có phải hay không mình đem chuyện bé xé ra to?
Tiểu gia hỏa này có đáng cho mình nỗ lực không?
Lăng Thiên lắc lắc đầu, nếu đã làm thì phải là cho trót.
Với tính cách của hắn tuyệt không cho phép chính mình bỏ việc giữa chừng.
Nghĩ đến đây Lăng Thiên liền nhắm thẳng cửa thành đi đến.
Nhìn thấy Lăng Thiên với một thân quần áo hoa lệ, thần thái ngạo mạn nên những quân lính thủ thành không dám ngăn cản.
Trực tiếp để hắn đi ra ngoài.
Trước cửa thành là một mảnh tuyết trắng xóa.
Mấy điểm đen nhỏ đang di chuyển rất nhanh.
Đúng là mấy tên Hắc y nhân kia.
Phương hướng kia dường như có khói bốc lên ở xa xa.
Phía đó hình như có cả một rừng cây.
Lăng Thiên liếc mắt nhìn một chút liền thầm nói: “Nếu như có người đuổi giết thì ta có chọn phương hướng kia không?” Đáp án đương nhiên là không.
Lăng Thiên cẩn thận quan sát những dấu chân hỗn loạn trước cửa thành nhưng lại phát hiện số người đi phương hướng kia không đông lắm, cũng không có dấu chân của tiểu hài tử nào.
Lăng Thiên sau khi suy nghĩ một chút liền đ một đoạn nhỏ, lấy mình làm trung tâm bắt đầu dò xét xung quanh một lần.
Đi đến nơi này thì dấu chân đã dần phân tán khắp mọi nơi, dấu chân cũng rõ ràng hơn rất nhiều.
Lăng Thiên cố gắng nhìn thật kỹ nhưng không phát hiện bất cứ một dấu chân nhỏ nào.
Trong lòng Lăng Thiên không khỏi cười lớn: Tiểu gia hỏa này quả nhiên rất thú vị.
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 24: Trắc Nghiệm Bắt Đầu
Rất hiển nhiên tên tiểu gia hỏa kia đã dùng một đôi giày của người lớn nếu không thì bên ngoài đôi giày nhỏ chính là một đôi giày lớn.
Trách không được hắn có dũng khí chạy trốn ra ngoài thành.
Thì ra là vậy, vốn Lăng Thiên có chút thất vọng nhưng nhất thời đã hưng phấn trở lại.
Lăng Thiên tự hỏi chính mình, nếu như người bị truy đuổi là hắn thì hắn có hay không bỏ chạy vào phương hướng đó?
Phía trước là đường chính, mà thế lực truy tung tiểu gia hỏa kia hẳn là không nhỏ.
Như vậy thì đường chính kia không thể nào đi được.
Với thời tiết như thế này thì đi đường chính không khỏi nghi ngờ là tự chui đầu vào lưới.
Bên phải là phương hướng mấy tên Hắc y nhân kia đuổi theo, mây khói lượn lờ, cây cối rậm rạp.
Quả thực là một địa phương ẩn trốn rất tốt.
Nhưng sự thực lại không phải như thế.
Đạo lý rất rõ ràng: Cơ hồ mỗi người đều cho rằng đó là một phương hướng ẩn trốn rất tuyệt cho nên đó cũng là địa phương rất dễ dàng bại lộ.
Bên trái cũng là một con đường nhỏ, dấu chân rất thưa thớt, hơn nữa vùng đất lại bằng phẳng.
Xa xa là một cái thôn nhỏ, không có bất kỳ chỗ nào để lẩn trốn cả.
Hai bên đường lại không hề có bất cứ cây cối nào.
Hiển nhiên đối với một người đang chạy trốn trối chết mà nói thì đây không là một lựa chọn tốt đẹp gì.
Nhưng Lăng Thiên với vô số kinh nghiệm chạy trối chết mà nói thì con đường này mới là con đường an toàn nhất.
Trong lòng Lăng Thiên vui vẻ cười lớn: “Nếu như ngươi đi con đường này thì ta sẽ giúp ngươi một chút.
Nhưng nếu ngươi không chọn con đường này thì cho dù có chết trước mặt ta, ta không ra tay.
Bởi vì điều đó đã chứng minh ngươi không xứng đáng để ta ra tay.”
Thân ảnh nhỏ bé của Lăng Thiên trên nền đất đầy truyết trắng như một chuỗi ánh sáng nhắm về phương hướng đó chạy như bay.
Thôn nhỏ cũ nát có mất chục gia đình phân tán khắp nơi.
Ngẫu nhiên có thể nhìn thấy vài người đi lại trên con đường hẹp, thần sắc những người này rất lạnh lùng.
Cả thôn rất yên tĩnh, tử khí trầm lắng.
Lâu lâu nghe được tiếng chó sủa vang lên quanh quẩn trong thôn.
Một mình Lăng Thiên đi trên đường, thần quang trong mắt như điện.
Ánh mát đảo qua khắp nơi nhằm tìm được nơi có thể trốn được.
Nếu như tiểu tử kia chạy trốn vào nơi này thì hoàn toàn phù hợp với sự kỳ vọng của Lăng Thiên đối với hắn.
Những người trong thôn nhìn thấy một tiểu công tử bận áo lông cừu trắng như tuyết thì trong ánh mắt họ lộ ra thần sắc sợ hãi nhưng trong đó lại có chút nghi hoặc.Không biết một vị tiểu công tử con nhà giàu sao lại đi đến nơi này?
Lăng Thiên hành động thật nhanh, chỉ trong nháy mắt đã dạo quanh thôn một vòng.
Đối với những nơi có thể lẩn trốn trong thôn cũng đã sàng lọc qua một lần.
Lăng Thiên từ những nơi đó chọn ra ba địa phương mà hắn cho rằng ẩn trốn tốt nhất.
Một cuộc trắc nghiệm vô thanh vô tức hình thành! Hơn nữa cũng đã tiến đến giai đoạn cuối cùng!
Đầu tiên là tiểu nam hài phải chạy trốn đến nơi đây là phù hợp với điều kiện thứ nhất.
Tiếp theo là chọn lựa địa điểm có thể trốn tránh tốt nhất.
Lăng Thiên cảm thấy được nghị lực của người này cứng cỏi vô cùng.
Từ trong thành chạy một hơi đến nơi đây cũng phải mất rất nhiều thể lực.
Mà có thể trốn đến nơi đây tất nhiên trong quá trình này đã tổn hao rất nhiều tâm tư, nhiều lần tính toán chuẩn xác nhưng với Lăng Thiên thì những điều này vẫn chưa đạt.
Tiêu chuẩn của Lăng Thiên chính là sau khi trốn đến nơi đây nhất định phải ẩn giấu ngay lập tức! Hơn nữa bất luận kẻ nào sau khi mất đi nhiều thể lực như vậy cần phải bổ xung dinh dưỡng tức thì.
Nhưng mà nếu như xuất hiện hiện tượng xin ăn hoặc là trộm thức ăn thì lại bại lộ chính mình.
Cho nên cần phải nhẫn nại thêm một bước nữa.
Lăng Thiên chọn ra ba địa điểm ẩn trốn tuyệt hảo kia nhưng trên thực tế cócao thấp trong đó.
Sau khi vào thôn liền chọn địa điển ẩn trốn mặc dù là càng bí mật càng tốt.
Nhưng mà sự nguy hiểm cũng rất lớn.
Một khi bị người khác ngăn chặn thì hoàn toàn không còn cơ hội lẩn trốn nào.
Địa điểm đầu tiên là bên trái thôn.
Khi đi vào nơi đó có thể công có thể thủ.
Nhưng mà phải đi qua hơn một nữa thôn mới có thể đến.
Mà địa điểm Lăng Thiên hài lòng nhất chính là một đống cỏ trước cổng thôn sớm đã sụp đổ gần như không thể ẩn giấu người vào trong đó được! Nếu như tiểu gia hỏa kia trốn ở nơi đây cũng đã chứng tỏ nó có một thông minh đến một hoàn cảnh rất đáng sợ! Lựa chọn nơi đây phải là người có một lá gan rất lớn.
Bởi vì địch nhân tìm đến thì địa phương đầu tiên hắn tìm sẽ là nơi đây.
Thứ hai là tâm tư phải rất tinh tế, trong cái nhìn đầu tiên đã tìm được địa phương ẩn dấu tốt nhất liền lập tức tiến vào trong đó.
Thứ ba, phải là người từng có nghiên cứu qua tâm lý học mới có thể chọn lựa nơi ẩn dấu như thế này.
Bởi vì nơi đây rất rõ ràng, hơn nữa cũng không phải là địa phương ẩn trốn bí mật gì cho nên những truy binh đi đến nơi đây liền bỏ qua.
Trực tiếp tiến vào trong thôn lục xoát.
Cho dù sau khi đối phương lục xoát xong rồi thì với một đống cỏ rách nát sụp đổ như vậy cũng không thể nào khiến họ chú ý được.
Càng tuyệt diệu chính là nơi này là một nơi duy nhất trong thôn không để lại bất kỳ dấu vết nào khi tiến vào trong đó lẩn trốn.
Nếu như tiểu nam hài thật sự chạy trốn đến đây nhưng mà không phải lẩn trốn trong ba địa phương đó thì Lăng Thiên sẽ lập tức buông tha cho hắn.
Chỉ có một trong ba địa phương này mới miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn của Lăng Thiên.
Theo suy nghĩ của Lăng Thiên thì muốn tinh binh, muốn cao thủ thì nhất định phải có tiềm lực! Người không có tiềm lực thì Lăng Thiên cũng không hề liếc mắt một cái.
Lăng Thiên quyết định bắt đầu từ địa phương sau thôn.
Sau khi đi vào dò xét cẩn thận một lúc thì Lăng Thiên xoay người đi ra! Nơi đó không có người nào.
Trong lòng Lăng Thiên có một cảm giác đó là tiểu nam hài kia khẳng định đã chạy trốn đến nơi đây! Chỉ là không biết đang lẩn trốn nơi nào.
Mang theo một chút mừng rỡ Lăng Thiên liền đi về phía tây thôn.
Nơi đây hình như là một cái chuồng nuôi gia súc.
Vách tường sớm đã ngã nghiêng, tám mặt thông thoáng.
dò xét một chút xung quanh, hắn không phát hiện bất kỳ một dấu chân nào trên tuyết cả.
Lăng Thiên trầm tư một chút liền đi vào trong.
Bên trong có vài đống cỏ khô cùng với một đống đồ vật hỗn tạp.
Đây là một khu vực rách nát chật chội.
Trong đầu Lăng Thiên suy tính một chút liền đứng trung tâm đống đổ nát đó vận nội lực lên cẩn thận cảm thụ những động tĩnh rất nhỏ xung quanh.
Một lúc lâu sau, khóe miệng của Lăng Thiên lộ ra một nụ cười đắc ý.
Đúng vậy, trong đống đổ nát này có một âm thanh hô hấp như không.
Rất hiển nhiên đây là âm thanh hô hấp của tiểu nam hài bị truy đuổi.
Lăng Thiên rất hài lòng, mặc dù hắn không có chọn lựa vị trí Lăng Thiên đánh giá cao nhất nhưng mà hắn trốn nơi này có thể xóa hết những dấu vết trên tuyết bên ngoài có thể thấy được tâm tư tiểu gia hỏa này rất cẩn thận.
Nếu như không phải là người có nội lực đạt đến Tiên Thiên Chi Cảnh vận công dò xét như Lăng Thiên thì người bình thường không cách nào dò xét được tung tích của hắn.
Mà những người Lăng Thiên tiếp xúc thì không một ai biết rõ ‘Nội lực’ là vật gì.
Trong lòng Lăng Thiên cười hài lòng, chậm rãi đi về phía trước.
Đứng trước một đống cỏ khô nhỏ giọng nói: “Ra đi, đừng lẩn trốn nữa, ta biết ngươi đang ở trong đó.”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 25: Tiểu Khất Cái
Không một tiếng động nào vang lên.
Lăng Thiên nhíu mày trầm giọng nói lại một lần nữa.
Vẫn không hề có chút phản ứng nào!
Lăng Thiên có chút không nhịn được: “Nếu ta đã phát hiện ra ngươi thì mặc kệ ta có phải hay không là ngươi bắt ngươi nhưng có thể k hiện tại ngươi không thể nào rời khỏi được.
Đã như vậy còn không thống khoái đi ra.
Làm con rùa đen rút đầu trong đó có thể an toàn sao?”
Lăng Thiên đi về phía trước từng bước, đá một cước lên đóng cỏ khô kia.
‘Ầm’ một tiếng, đống cỏ đó mang theo tuyết đọng ở phía trên bay ra xa.
Phía dưới hiện ra một bóng người nhỏ bé đang cuộn mình.
Đúng là tiểu khất cái bỏ chạy mà Lăng Thiên nhìn thấy.
Lăng Thiên nhíu nhíu mày, động tĩnh lớn như vậy mà tiểu khất cái này vẫn không hề nhúc nhích? Lăng Thiên đến gần quan sát liền không khỏi cười tự giễu.
Tiểu gia hỏa này đã hôn mê bất tỉnh.
Trách không được mình lại nghe được âm thanh hô hấp yếu như thế.
Thì ra là hắn đã hôn mê, bất kỳ lúc nào cũng có khả năng ngủ đến “chết”.
Vươn tay phải ra đặt lên trán của tiểu khất cái.
Ân, nóng đến dọa người! Tình huống có chút phiền toái.
Lăng Thiên muốn dùng phương pháp trị liệu kiếp trước giúp hạ nhiệt nhưng sau khi suy nghĩ một chút liền cảm thấy không có phương pháp nào có thể vận dụng trong hoàn cảnh này.
Lăng Thiên vỗ vỗ đầu, đã như vậy chỉ có thể dùng phương pháp cực đoan đem ngươi tỉnh lại.
Nghĩ vậy hắn liền từ trên mặt đất xung quanh cuốn lấy một nắm tuyết, sau đó vo thành một khối lau lên mặt tiểu khất cái.
Dưới sự kích thích lạnh như băng khiến cho tiểu khất cái không nhịn được rên rỉ thành tiếng.
Lăng Thiên cầm khối tuyết trong tay lau rất nhanh trên khuôn mặt tiểu khất cái.
Lòng bàn tay của hắn cũng cảm giác được khối tuyết càng ngày càng nóng.
Đây là một phương pháp phổ thông vô cùng nhưng cũng là phương pháp hữu dụng nhất.
Đống thương (Tổn thương do lạnh) thì dùng tuyết để trị liệu là phương pháp tốt nhất.
Tiểu khất cái này mặc dù không phải bị đống thương nhưng dù sao cũng vì trời rét lạnh mà sốt nên dùng phuong pháp này khẳng định sẽ có hiệu quả.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Quả nhiên, trong yết hầu tiểu khất cái sau khi phát ra tiếng rên rỉ liền chậm rãi mở mắt ra liền nhìn thấy Lăng Thiên trước mặt nên sửng sốt vô cùng.
Tình huống này cho dù là nằm mơ hắn cũng không ngờ được sẽ gặp phải một tiểu nam hài có da dẻ hồng hào lớn cở mình.
Trong lúc nhất thời khiến cho hắn cảm thấy mình đang nằm mộng.
Lăng Thiên nhìn thấy hắn tỉnh lại thi thở dài ra một hơi nỏi: “Tỉnh lại rồi sao? Cảm giác thế nào?”
Tiểu khất cái ngẩn người hỏi lại: “Là ngươi cứu ta?” Nói xong liền phát hiện chính mình vẫn còn nằm trên đất còn đống cỏ đang nằm ở xa xa.
Ánh mắt thoáng cái lăng lệ lên, bộ dáng đề phòng.”Ngươi là ai? Như thế nào lại ở chỗ này?”
Lăng Thiên cười thản nhiên: “Ta từ trong thành theo ngươi đi ra đến đây.
Ngươi chạy trốn rất nhanh.” Ngữ khí rất thản nhiên nhưng lại mang theo khí tức của người cao cao tại thượng.
Tiểu khất cái nghe vậy khủng hoảng vô cùng.
Lắc lắc cái đầu vẫn còn mờ mịt cố hết sức hỏi: “Ngươi vẫn đi theo ta? Ngươi có ý đồ gì?”
Lăng Thiên hừ một tiếng, bàn chân đá nhẹ lên cỏ khô trên mặt đất nói: “Nếu như không phải ta theo ngươi thì ngươi đã bị lạnh mà chết rồi.”
Tiểu khất cái im lặng không lên tiếng.
Lấy trí tuệ của hắn thì hắn rất rõ ràng: Nếu như không phải tiểu hài tử này đi theo mình sợ rằng mình sớm đã bỏ mạng.
Mình vốn nghĩ ngơi một chút rồi tiếp tục chạy đi những ai nghĩ đến sau khi tiến vào đây vì đói quá mà ngất đi.
Lăng Thiên không muốn nói dài dòng với hắn liền hỏi: “Những người kia tại sao đuổi theo ngươi? Ngươi đã làm gì?”
Nghe được câu hỏi của Lăng Thiên lập tức hiến cho đôi mắt của tiểu khất cái hiện ra sự cừu hận vô cùng, cả người như thanh tỉnh hơn không ít: “Thù không đội trời chung!” Những lời này được hắn nghiến răng nghiến lợi nói ra.
Hắn vốn không muốn nói ra nhưng trong lòng lại mơ hồ cảm giác được tiểu nam hài trước mắt này có thể giúp được mình.
Chính mình hiện tại chỉ có hai bàn tay trắng lại còn đang bị đuổi giết.
Nếu không có người nào trợ giúp thì cho dù sau này mình có thể chạy thoát được một ngày, hai ngày nhưng cuối cùng cũng bị bắt lại xử tử.
Lại càng không thể báo được thù.
Nam hài tử trước mắt này có lẽ sẽ là cơ hội duy nhất của mình.
Thân thể của mình đã không còn chống đỡ được bao lâu nữa.
Lăng Thiên ‘Ồ’ một tiếng kinh ngạc.
Từ trong lòng lấy ra một cái bánh bao trắng đưa cho hắn: “Ta thấy ngưoi cũng đói bụng rồi, ngươi trước tiên ăn nó đi rồi hãy kể chuyện của ngươi cho ta nghe một chút.”
Ánh mắt tiểu khất cái nhất thời sáng rực lên, tham lam nhìn bánh bao trong tay của Lăng Thiên, yết hầu nuốt nước miếng cái ‘ực’.
Vừa cầm bánh bao vào trong tay đã ăn ngấu nghiến.
Tiểu khất cái vừa ăn vừa nói đứt quảng thì Lăng Thiên cũng biết được tiểu khất cái trước mặt này tên là Đỗ Phi.
Là con của thương nhân Đỗ Viễn.
Trong nhà mở ra hai cái đương phô (Tiệm cầm đồ) Cuộc sống xem như ổn định.
Tháng trước có người mang đến đương phô một kiện châu báu.
Đó là một cây “Vạn Toản Châu Lan” với toàn thân được chế tạo bằng bạch ngọc, ở trên đó được đính các bảo thạch đầy màu sắc.
Vừa nhìn liền biết nó có giá trị liên thành.
Với tài lực của Đỗ Gia đương nhiên không thể thực hiện cuộc giao dịch này.
Chỉ là người muốn giao dịch là hậu nhân phá sản của Vương Công Gia.
Những vật đáng giá trong nhà đều theo sự ăn chơi của hắn mà đi ra đường hết.
Chỉ còn lại cây Vạn Toản Châu Lan là truyền thừa gia bảo này thôi.
Hơn nữa người này cũng biết được Đỗ Gia ăn không được vật này nên chỉ cầm một vạn lượng bạc mà thôi.
Lấy nửa năm làm ước định.
Đến lúc đó sẽ lấy một vạn hai ngàn lượng bạc đến chuộc lại.
Bởi vì trước đó những đồ vật khác của người này đều do Đỗ Gia cầm giúp.
Đỗ Gia vì nể mặt nên mới thu lấy nhưng không hề biết được một tiểu đầu mục đứng dưới tuyết bên đường nhìn thấy tất cả.
Tiểu đầu mục này sau khi trở về trình báo lập tức khiến cho Huyết Hoa Đường Đường Chủ Bạch Siêu Nhiên nhất thời nỗi lên lòng tham lam.
Hắn liền phái người đến Đỗ Gia muốn lấy năm nghìn lượng bạc mua cây Vạn Toản Châu Lan kia.
Đỗ Gia đương nhiên sẽ không đồng ý.
Trên thực tế thì tên hậu nhân của Vương Công Gia chỉ là gởi cây Vạn Toản Châu Lan lấy ít tiền tạm dùng mà thôi.
Giữa hai nhà đều biết rất rõ, hơn nữa giá trị chính thức của cây Vạn Toản Châu Lan này chỉ có năm nghìn lượng thôi sao? Sợ rằng là năm vạn lượng bạc cũng không đủ để mua.
Đương nhiên khi đó Đỗ Viễn sẽ cự tuyệt! Nhưng hắn thật không biết vì câu nói cự tuyệt của hắn mà gây ra đại họa sát thân diệt môn! Cả nhà Đỗ Gia trên dưới trăm người đều bị chết trong một đêm.
Cây Vạn Toản Châu Lan kia không biết đã biến mất đi đâu.
Đêm Đỗ Gia gặp đại nạn thì Đỗ Phi dựa vào thân thể gầy yếu, mục tiêu nhỏ nên có thể tự cứu một mạng.
Nhưng Huyết Hoa Đường lại đuổi theo không buông tha, bọn chúng muốn trảm thảo trừ căn (Diệt cỏ tận gốc – Phòng ngừa hậu hoạn) Cho đến hôm nay thì Đỗ Phi đã qua ba ngày không có cơm ăn.
Gần nữa tháng nay, Đỗ Phi trốn đông trốn tây, chịu đựng rất nhiều đau khổ.
Mấy lần tìm đường sống trong chỗ
Đỗ Phi sau khi nói xong cảnh ngộ hiện tại của mình liền nhìn chăm chú vào Lăng Thiên.
Ánh mắt tràn đầy mong muốn và hi vọng.
Từ trên gương mặt Lăng Thiên hắn nhìn thấy được đây không phải là một nhân vật bình thường.
Chỉ cần hắn về nhà kể lại câyVạn Toản Châu Lan kia thôi rất có khả năng sẽ khiến cho gia tộc dấy lên lòng tham.
Đỗ Phi hắn muốn dùng Vạn Toản Châu Lan làm mồi dụ để đạt được mục đích mượn đao giết người!
Lăng Thiên cười: “Ngươi muốn làm như thế nào?”
Trong lòng Đỗ Phi nóng lên, ưỡn ngực nói: “Chỉ cần Thiếu Gia có thể giúp tiểu nhân báo được đại cừu, tiểu nhân nguyện đem cây Vạn Toản Châu Lan hiến cho Thiếu Gia.”
Lăng Thiên cười lạnh một trận nói: “Ta diệt Huyết Hoa Đường thì cây Vạn Toản Châu Lan kia sẽ là của ta.
Ngươi còn nói hiến tặng sao? Là một nam nhân đối mặt đến kẻ thù diệt tộc chỉ có nhiêu đó chi khí thôi sao?”
Quyển 1: Thiên tinh thiếu niên
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tận Thế Tân Thế Giới [Dịch] Tận Thế Tân Thế Giới](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Tan-The-Tan-The-Gioi-Audio-Truyen.jpg)





